Ngôn Tình Khúc Ước Nguyện

Khúc Ước Nguyện
Chương 40: “tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng không cần thiết phải lãng phí thời gian.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 41: Còn muốn đi gặp tiểu bạch kiểm sao?



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 43: “em có thể chấp nhận một người đàn ông lớn hơn em nhiều tuổi không?”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 44: “anh chưa bao giờ nói điêu.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 45: “anh vẫn muốn đến, không được sao?”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 46: “sợ mẹ tìm người yêu cho con à?”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 47: “bạn gái nhỏ của cậu vứt bỏ cậu rồi sao?”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 48: “không được gọi anh là anh trai.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 49: “đêm qua, em rất chủ động.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 52: “bây giờ em phải đồng ý làm bạn gái anh.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 54: “tới đón bạn gái tan học.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 55: “có muốn anh ôm tới đó không? con dâu nhà họ phó.”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 56: “có phải cậu không quản được cô gái của cậu đúng không?”



 
Khúc Ước Nguyện
Chương 57


《Kinh Hoa Ngọc Mộng》 khai máy khiêm tốn, đóng máy cũng khiêm tốn.

Dưới sự sắp xếp của công ty, sau khi rời khỏi đoàn phim này, Tô Diệu Ngôn tiếp tục tham gia một đoàn làm phim khác, quay bộ phim 《Ôm lấy anh, em yêu》về ngành thời trang. Trong bộ phim, cô vào vai một nữ diễn viên xinh đẹp nhưng vô lễ. Cảnh quay rất nhiều, có thể xem như là nữ số ba.

Ngày nào cô cũng tất bật từ sáng sớm đến tối muộn, có thời gian rảnh thì phải quay trở về công ty để tham gia các lớp học, bổ sung kiến thức lý thuyết.

《Tuế Hoa Như Ca 》 đã lặng lẽ lên sóng giữa lịch trình bận rộn của cô, hơn nữa bộ phim chỉ tuyên truyền lác đác, vậy mà doanh thu phòng vé đã cán mốc 3000 vạn chỉ trong một ngày.

Đối với một bộ phim văn học mà nói thì việc để lại tên tuổi trong làng điện ảnh là điều chắc chắn.

Mọi người đều bàn luận sôi nổi và đánh giá cao《Tuế Hoa Như Ca》. Tô Diệu Ngôn nghĩ dù gì cô cũng là một trong những diễn viên của phim, đăng lên Weibo chắc không thành vấn đề đâu nhỉ? Tuy rằng không có tác động tuyên truyền mấy, nhưng cũng coi như là kỷ niệm cá nhân đi.

Cô định buổi tối về khách sạn sẽ đăng bài, không ngờ chỉ mấy tiếng ngắn ngủi sau đó, cô đã lên hotsearch.

“Nữ đặc công xinh đẹp”, “Chúng tôi yêu cô nhiều hơn cả hoa hồng”, “Đúng là Yêu tinh sườn xám”… Vai “Thời Đại” do Tô Diệu Ngôn được cư dân mạng đánh giá là tuyệt vời và bất ngờ nhất trong các diễn viên của 《Tuế Hoa Như Ca》.

Thậm chí còn có một blogger phê bình phim chuyên nghiệp với hơn chục triệu fans đã phân tích toàn diện diễn xuất của Tô Diệu Ngôn trong vài phút phim, cho rằng cô là “Mắt thần”, một ánh mắt còn giá trị hơn cả ngàn lời nói.

Khi Tô Diệu Ngôn hoàn thành cảnh quay, lượt tìm kiếm của cô đã lọt vào top 10 trên hotsearch. Tina còn cố tình tới phim trường thăm cô.

Yuu: Xin chia buồn với chú Phó

“Chị, sao chị lại tới đây thế ạ?” Tô Diệu Ngôn còn không biết có chuyện gì đang xảy ra.

Tina kích động nói: “Cơ hội của em tới rồi.”

“…”

Sau khi thảo luận với đoàn đội, Tina đã dứt khoát đưa ra quyết định sẽ đổ thêm dầu vào các hotsearch vốn có, không chỉ thuê các blogger chất lượng cao để tạo đà mà còn mượn cả “Vụ bôi đen” lần trước của Tô Diệu Ngôn.

Đội ngũ quan hệ công chúng hỏa tốc đưa ra bản thảo, miêu tả Tô Diệu Ngôn là một diễn viên giỏi nhưng bị trì hoãn vì nhan sắc.

Ngoài ra, nhờ thêm hiệu ứng của việc Phó Doanh Xuyên đã xử lý trước đó, hình tượng của Tô Diệu Ngôn từ “Nói không với ác ý” lập tức trở thành “Một diễn viên thực lực sớm muộn gì cũng tỏa sáng thành diễn viên Phật hệ (*)”

(*) Phật hệ: có tấm lòng Bồ Tát, hiền lành lương thiện, không tâm cơ, không tranh đoạt với ai.

Chỉ trong một đêm, người hâm mộ trên Weibo của Tô Diệu Ngôn đã tăng vọt lên một triệu.

Yuu: Xin chia buồn với chú Phó

Đương sự “Tô vừa đẹp vừa mạnh mẽ” cho biết: Sao lại như thế này? Lại xảy ra chuyện gì nữa vậy? Weibo lại bị lỗi nữa sao?

Ngay sau đó, Tina đã giúp Tô Diệu Ngôn lựa chọn các chương trình tạp kỹ, cuối cùng đã chọn một chương trình có yếu tố giải đố, nhằm hướng đến những người trẻ trong độ tuổi từ 20 đến 30.

Giới giải trí quả nhiên thay đổi nhanh đến chóng mặt.

Từ một đường hai điểm lúc ban đầu, Tô Diệu Ngôn đã trở nên bận tối tăm mặt mũi.

***

Thời gian trôi nhanh, vài tháng lại trôi qua trong nháy mắt.

《Ôm lấy anh, em yêu》 đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ quay phim. Một bữa tiệc mừng sẽ được tổ chức tại khách sạn Shangri-La vào buổi tối.

Nghe nói toàn bộ chi phí của khách sạn được tài trợ bởi chồng của Lục Mỹ Hân, nữ diễn viên thủ vai nữ số hai trong bộ phim. Lục Mỹ Hân là bạch phú mỹ tiêu chuẩn, đóng phim chỉ là cho vui, thực lực của chồng cô ấy mới là thứ phải nghĩ tới.

Với tư cách là nữ số ba, hơn nữa sự nổi tiếng cũng gia tăng trong khoảng thời gian này, Tô Diệu Ngôn cũng có mặt ở đây.

Công ty đã chuẩn bị tỉ mỉ cho cô một bộ lễ phục nhỏ, là một chiếc váy công chúa trễ vai màu xanh ô liu, trông rất quý phái và trang nhã, mà màu xanh tươi mát lại càng không bị lỗi mốt. Tạo hình váy bồng vừa đáng yêu, vừa nghịch ngợm, lại không quá khoa trương.

Trước khi xuống xe, Tô Diệu Ngôn đã gọi cho Phó Doanh Xuyên lần thứ N.

Đối phương trực tiếp tắt máy.

Lão già gần đây có thể so sánh với “Ông chồng oán giận”, ngày nào cũng chỉ thầm than phiền rằng cô chỉ biết mỗi công việc, nói chuyện lâu như vậy, cô cũng cảm thấy thực sự áy náy.

Rõ ràng anh mới là người bận rộn, nhưng anh luôn là người điều chỉnh thời gian và địa điểm vì cô, còn thường xuyên bay tới cổ vũ cho cô.

Hơn nữa, tới thăm thì cứ tới thôi, còn phải giấu giếm nữa.

Mỗi lần nhìn anh một mình ngồi trên xe nhìn cô rời đi, trong lòng cô lại thấy chua xót và khó chịu.

“Tiểu Bảo, sáng sớm ngày mai bay về đúng không?”

Phan Tiểu Bảo nói: “Bà cô của tôi ơi, yên tâm, là chuyến sớm nhất. Nếu không phải vì không có chuyến bay về thành phố B vào rạng sáng thì kết thúc buổi tiệc mừng là chúng ta có thể đi rồi.”

Tô Diệu Ngôn gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Xe dừng trước khách sạn.

Khi xuống xe, Tô Diệu Ngôn đánh rơi một chiếc khuyên tai, cô và Phan Tiểu Bảo tìm nó trên mặt đất như những chú chó cảnh sát.

Cách đó không xa, một chiếc Cadillac dừng ở dưới bóng cây.

Tô Diệu Ngôn vô tình nhìn lướt qua nhưng không nhìn thấy rõ, đến khi nhìn kỹ lại thì hình ảnh đó có chút… Cô đỏ mặt, nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt.

“Tìm được rồi!” Phan Tiểu Bảo hét lớn: “Nào, để anh đeo lại cho em.”

Cô nghe vậy liền bước tới, tình cờ người ngồi trên ghế phụ của chiếc Cadillac bước xuống. Là một người đàn ông mặc vest và đi giày da, vóc dáng không cao nhưng rất có khí chất.

Người đàn ông đó đi vòng đến bên ngoài cửa sổ ghế lái xe, cửa sổ nhanh chóng hạ xuống, để lộ khuôn mặt của người lái xe.

“Đau!”

“Em di chuyển làm cái gì? Bị ngứa à?”

Tô Diệu Ngôn quay lưng lại, vội nói: “Chúng ta vẫn nên đi vào bên trong rồi làm đi, nhỡ trên đường có chuyện gì thì sao.”

“…”

Thật đúng là.

Trong phòng tiệc, khách quý lấp kín cả căn phòng.

Có rất nhiều quảng cáo được lồng vào 《Ôm lấy anh, em yêu》. Cái gọi là tiệc mừng thực chất chỉ là để lôi kéo mối quan hệ trá hình với các ông bầu, hứa hẹn về các bộ phim tiếp theo.

Tô Diệu Ngôn không còn như trước đây, nếu có cơ hội thì cô cũng phải đi xã giao.

Sau khi đi một vòng, cô lén khen đồ uống lấp lánh mà Phan Tiểu Bảo mang tới thật tuyệt vời, thoạt nhìn chẳng khác gì rượu sâm panh cả.

“Đương nhiên rồi!” Phan Tiểu Bảo nhướng mày: “Chị Manh nói cho anh biết đó. Này, son môi của em trôi đi rồi đó, đi thoa lại son đi.”

Trong phòng hóa trang không có ai.

Tô Diệu Ngôn chọn một chiếc gương soi ở trong góc, lấy cây son trong túi xách ra.

Trước khi thoa son, cô lại gọi điện cho Phó Doanh Xuyên —— Vẫn tắt máy.

Rốt cuộc anh giận cái gì vậy?

Cô méo miệng, quyết định gửi tin nhắn cho anh, như vậy khi anh mở máy ra là có thể nhìn thấy ngay lập tức. Đang gõ được một nửa, cửa phòng hóa trang bị đẩy ra. Cô không để ý, tiếp tục gõ bàn phím, cho đến khi một mùi nước hoa nồng ập tới, cô mới ngước mắt lên.

Hóa ra là Sầm San.

Sầm San cũng không nghĩ lại có cuộc gặp gỡ tình cờ như vậy, trên mặt thoáng chút ngạc nhiên, sau đó, cô ta gỡ mặt nạ dịu dàng xuống, để lộ sự kiêu ngạo và khinh thường.

Cô ta đánh giá Tô Diệu Ngôn từ trên xuống dưới, chế nhạo: “Còn tưởng rằng cô đi theo anh ấy sẽ bay lên tận cành đào rồi chứ, không ngờ cũng chỉ được như vậy, đến một bộ đồ được thiết kế riêng cũng không thể mặc nên hồn. Đồ mượn sao?”

Tô Diệu Ngôn mơ hồ nhìn thấy dấu vết trên cổ Sầm San. Cô dời tầm mắt, nhàn nhạt nói: “Xin lỗi vì không tiếp cô được.”

Cô không muốn sinh ra thêm nhiều chuyện, nhưng đối phương lại không chịu hợp tác.

“Cô vội vã đi đâu vậy?” Sầm San vén mái tóc: “Chuyện xảy ra lúc trước trên mạng, có phải cô cho rằng tôi chết chắc rồi đúng không?”

“…”

Xin lỗi, tôi rất bận, không có thời gian để quan tâm tới kẻ râu ria như cô.

Sầm San lại nói: “Tôi có nên nói cô ngây thơ nữa không nhỉ. Dư luận cũng bị tư bản khống chế thôi, cô nhìn bây giờ xem, còn có tin tức nào về tôi không? Nhìn lại Vạn Hâm xem, xong đời rồi.”

“…”

Lại liên quan gì tới Vạn Hâm nữa?

Nhưng kể từ khi tin đồn Vạn Hâm phá hoại gia đình người khác được tung ra, cô ta chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng lần nào nữa.

Phan Tiểu Bảo nghe được tin đồn, nói rằng Vạn Hâm bị mấy bà vợ của các doanh nhân giàu có gây khó dễ, công ty cũng rơi vào một hố sâu không đáy, muốn cho nghệ sĩ livestream quảng cáo, rất nhiều nghệ sĩ ngại low, lần lượt hủy bỏ hợp đồng rồi rời đi.

Nữ ảnh hậu tài nguyên vô hạn của ngày xưa cũng chỉ được như vậy thôi.

“Cô Sầm, xin lỗi.” Tô Diệu Ngôn gật đầu: “Tôi còn có việc, tôi đi trước.”

Sầm San siết chặt tay, cô ta không thể chấp nhận được sự bình tĩnh của Tô Diệu Ngôn, càng không chấp nhận được sự rực rỡ hiện tại của Tô Diệu Ngôn.

Cô ta túm chặt lấy cô, nghiến răng nói: “Có phải cô nghĩ mình thắng rồi đúng không? Nằm mơ đi! Tôi ghét nhất chính là những người thấp kém như cô chen chân vào giới thượng lưu đó. Cô có cái vận mệnh đấy sao? Ba mẹ cô chính là đồ cặn bã, sinh ra đứa con…”

Sắc mặt Tô Diệu Ngôn lập tức thay đổi.

“Vây cô có gia giáo sao? Cô có đạo đức sao? Ba mẹ cô có cho cô đủ tiền để che giấu những điều tồi tệ mà cô đã làm không? Hãy nhìn lại bản thân mình trước khi nói người khác đi. Cô chán ghét người khác, nhưng cô lại không biết rằng người đó đến chán ghét cô còn không phải, là người ta hoàn toàn làm lơ cô đó.”

“Cô ——”

“Tại sao lại làm lơ ư? Bởi vì nhìn nhiều sẽ bị bẩn mắt.”

“Con khốn này! Lúc đó mày đã có ý định câu dẫn Doanh Xuyên rồi, đáng ra tao phải xé xác mày ra mới phải!”

Sầm San giơ tay lên định đánh người, nhưng Tô Diệu Ngôn đã trực tiếp siết chặt cổ tay cô ta. Nhớ tới câu nói mà người phụ nữ này vừa nhắc đến “Ba mẹ” cô, cô liền thấy tức giận.

Trên đời này, ba mẹ cô là tuyệt vời nhất.

“Trước khi xé xác tôi, cô nên bảo toàn chính mình trước đi.” Tô Diệu Ngôn nói: “Dám mập mờ với chồng người khác dưới mắt vợ người đó, cô là ngu ngốc hay vì tình mà không màng tất cả vậy?”

Sầm San ngẩn người, tức khắc mất đi khí thế của mình.

***

Tô Diệu Ngôn đi lên phòng hóa trang ở tầng 3 nên đã trì hoãn chút thời gian.

Phan Tiểu Bảo hỏi cô vừa mới đi nặng sao? Cô không trả lời, chỉ chỉnh sửa lại tin nhắn rồi quay trở lại sảnh tiệc.

Vừa mới ra khỏi thang máy, tiếng xôn xao không nhỏ liền truyền đến.

“Con tiện nhân! Dám nghĩ cách đánh tiếng tới chồng bà sao! Sao mày có thể không biết xấu hổ như vậy hả?”

“Ai không biết xấu hổ? Là mày quá kém cỏi, đương nhiên anh ấy sẽ chọn người ưu tú hơn là tao! Mày nhìn lại bản thân mình xem, ai tình nguyện muốn mày chứ?”

“Tao phỉ nhổ! Tao kém cỏi, mày mới là ưu tú nhất!”

“Vợ, vợ! Nhiều người như vậy, chúng ta…”

Bốp!

Lục Mỹ Hân tát chồng cô ấy một cái.

“Cô ta không phải thứ gì tốt, anh càng không phải loại chơi bời.” Cô ấy nói: “Bây giờ tôi sẽ để anh lựa chọn, anh để tôi trút giận, hay là khuyên nhủ tôi.”

Người đàn ông kia liếc nhìn Sầm San, biểu tình khác hoàn toàn vẻ đắc ý, sung sướng vừa rồi trên chiếc Cadillac.

“Vợ là quan trọng nhất.” Anh ta rút lui.

Sầm San hét lên rồi nhào tới túm lấy người đàn ông kia, nhưng Lục Mỹ Hân đã tát cô ta.

“Tao nói cho mày biết, nhà họ Sầm tiêu đời rồi. Cho dù hôm nay tao có tát vào mặt mày thì cũng không ai dám ra ngoài nói ‘Không’ với tao cả. Bởi vì tao có nhà tao chống lưng cho rồi.”

Sau đó, sự việc quả nhiên như Lục Mỹ Hân nói.

Tất cả những người vây xem cuộc chiến giữa tiểu tam và vợ cả, không ai dám nói một chữ nào ra ngoài. Mà nếu có, thì cũng là những tiếng cười nhạo cào xước mặt Sầm San.

Tô Diệu Ngôn chỉ có thể thở dài —— Thế giới của người giàu có càng thay đổi nhanh chóng hơn.

***

Kết thúc buổi tiệc, Tô Diệu Ngôn trở về khách sạn.

Cô thu dọn đồ đạc, ngày mai còn phải dậy sớm để trở về thành phố B nữa.

Nhìn đống đồ lộn xộn trong vali, lại nhìn điện thoại không có tin nhắn, Tô Diệu Ngôn liền thấy bất an, không biết phải làm thế nào mới khiến lão già nguôi giận.

Phan Tiểu Bảo nói Phó Doanh Xuyên quá nuông chiều cô, cái gì cũng phụ thuộc vào cô. Nhưng cô là diễn viên, lại chưa có tác phẩm tiêu biểu nào, nếu bây giờ trực tiếp công khai yêu đương…

Đinh đong.

Chuông cửa vang lên, cô tưởng là Phan Tiểu Bảo, liền nói “Tới đây” rồi đi thẳng ra mở cửa.

Nào ngờ, không có ai cả.

Ảo giác sao?

Cô buồn bực gục đầu xuống, thuận tay đóng cửa lại. Đột nhiên, trước mặt có một luồng gió mạnh thổi tới, hương thơm lạnh lẽo tĩnh mịch cũng phả vào mặt.

Giây tiếp theo, cánh cửa đóng lại.

Mà cô thì bị ấn vào cửa, một nụ hôn nóng bỏng áp xuống môi cô.

Sự thân mật đột ngột này khiến Tô Diệu Ngôn hoảng sợ, tay chân theo bản năng mà giãy giụa, đá thật mạnh vào bắp chân của người nào đó.

“Em mưu sát chồng à?”

Tô Diệu Ngôn thở hổn hển từng hơi, hai tay dùng sức đẩy người trước mặt ra, liền nhìn thấy người mà cô ngày đêm nhớ thương.

“Thật sự là anh sao?” Giọng cô run run: “Em còn tưởng… Sao anh lại tới đây?”

Phó Doanh Xuyên siết chặt cằm cô, nghiến răng nói: “23 ngày.”

“…”

Còn tính ngày không gặp mặt nữa.

Trong lòng Tô Diệu Ngôn tràn ngập kẹo bông gòn, tuy rằng ngọt ngào, nhưng cũng bị nghẹn lại. Cô không kìm lòng được mà ôm chặt lấy anh.

Căn phòng nhỏ yên tĩnh.

Hơi thở và nhịp đập trái tim của hai người hòa quyện vào nhau, khiêu khích dây thần kinh nhạy cảm và mỏng manh của họ, như thể chỉ cần dùng một chút lực là mọi thứ sẽ sụp đổ trong tích tắc.

“Anh không nghe điện thoại của em, em còn tưởng anh tức giận chứ.” Tô Diệu Ngôn thì thầm.

Phó Doanh Xuyên nói: “Em nghĩ đúng rồi đó, anh đang tức giận.”

“…”

Mỗi ngày đều có một cái gì đó phá đám cuộc gọi video với anh, sau đó cô sẽ tống cổ anh đi. Hai, ba ngày còn có thể nhịn được, nhưng khi nó vượt qua ba ngày, mỗi lần nhìn cô lại không thể ôm cô, hôn cô, đó là cực hình.

“Vậy anh còn tới đây làm gì?” Cô ngẩng cổ lên, đôi môi ửng hồng ẩm ướt: “Đến đây để tìm sự tức giận sao?”

Ánh mắt Phó Doanh Xuyên tối sầm lại, anh cúi đầu cắn cô, cô bị đau mà cắn lại anh.

Tình yêu ngọt ngào dần dần thay đổi hương vị của nó.

Tô Diệu Ngôn cũng không biết mình đã bị bế lên giường lớn từ lúc nào.

Đai áo choàng tắm rơi trên hành lang, để lộ ra bộ đồ ngủ màu hồng bên trong.

Cô cảm nhận rõ ràng sự khát khao và d*c v*ng của anh, cũng cảm nhận được sự dịu dàng và quan tâm của anh, càng cảm nhận được trái tim hai người kề sát nhau vào lúc này.

“Trong khách sạn chắc là có chuẩn bị.” Giọng nói của Phó Doanh Xuyên khàn đi, lộ ra cảm xúc khó nhịn: “Em có muốn không?’

Đầu óc Tô Diệu Ngôn ngẩn ngơ, cô nên trả lời như thế nào? Nhưng có lẽ nội tâm cô cũng đang khao khát thời khắc này, vì thế, cô vô thức liếc nhìn tủ đầu giường.

Phó Doanh Xuyên lập tức mở ngăn kéo, lấy “cây dù nhỏ” ra.

“…”

Lúc này sao lại biết điều như vậy.

Tô Diệu Ngôn hít một hơi thật sâu, âm lượng không lớn hơn tiếng muỗi vo ve là bao, hỏi: “Có phải rất đau đúng không?”

Phó Doanh Xuyên nói: “Nếu em ngoan thì sẽ không đau.”

Cô gật đầu, đôi mắt cáo long lanh nước chớp chớp, thật · ngoan ngoãn.

Phó Doanh Xuyên không thể chịu nổi khi nhìn ánh mắt đó, chỉ cảm thấy huyết quản trong người như sắp nứt toạc. Anh ném “dù nhỏ” lên giường, sẵn sàng sử dụng nó bất cứ lúc nào.

Tô Diệu Ngôn cũng rất phối hợp.

Nhưng mà, nói phối hợp thì cũng không hẳn, chi bằng nên nói là anh sắp xếp, anh có quyền khống chế lớn nhất, cô không thể không phối hợp được.

Nhưng khi quần ngủ chuẩn bị được cởi ra, đầu Tô Diệu Ngôn lại lắc lắc dữ dội.

“Không được!”

Phó Doanh Xuyên sửng sốt. Trên trán anh lúc này đều là mồ hôi, bộ vest màu đen cũng đã ném xuống dưới giường, áo sơ mi trắng cũng đã cởi hết hàng cúc, để lộ ra khuôn ngực rộng lớn.

“Sao vậy?” Anh hỏi.

Tô Diệu Ngôn không biết phải nói gì, cô sợ anh sẽ b*p ch*t mình.

Nhưng cô thật sự đã quên!

Đều do lão già này lại tấn công bất ngờ, mà kiểu bất ngờ nóng nảy này khiến đầu óc cô choáng váng, tất cả lý trí của cô đều biến mất.

“Đừng sợ.”

Phó Doanh Xuyên nghĩ thầm, dù sao đây cũng là lần đầu tiên của một cô gái mỏng manh, đương nhiên sẽ rất lo lắng và sợ hãi.

Anh cúi người hôn lên mắt cô, lên mũi cô, mang đến cho cô sự ấm áp lớn nhất, giảm bớt sự hoảng sợ cho cô. Nhưng anh cũng hy vọng cô có thể hiểu đúng về anh một chút.

Vì vậy, anh kéo tay cô, giọng điệu có phần nịnh nọt, dỗ dành: “Em nhẫn tâm nhìn anh như vậy sao?”

Cô sợ hãi muốn rụt tay lại, nhưng lại càng bị giữ chặt hơn.

“Bảo bối, nó muốn em.”

“…”

Nhẫn tâm hay không, cô không biết.

Nhưng “bà dì” của cô tới thăm rất đúng lúc.

- -----oOo------
 
Khúc Ước Nguyện
Chương 58


“Các hoạt động hỗ trợ quy mô lớn” cuối cùng đã kết thúc.

Tô Diệu Ngôn nằm liệt trên giường, âm thầm nghẹn ngào.

Hai tay bên ngoài chăn bông không còn cảm giác nữa, cũng giống như cô lúc này, chỉ có một điều duy nhất rõ ràng chính là cổ tay đau nhức, xương cốt cũng đau nhức.

Lão già này tích trữ trong 30 năm sao? Vô tận.

Vòi hoa sen trong phòng tắm đột nhiên ngừng lại, Tô Diệu Ngôn giật mình, vội vàng chùm chăn lên giả chết.

Phó Doanh Xuyên mặc áo choàng tắm dài bước ra, đai lưng buộc hờ trên eo, tóc còn chưa khô hẳn, vài giọt nước chảy xuống cổ rồi đi hoàn toàn vào trong ngực, gợi cảm lại cấm dục.

Tóm lại, hoàn toàn khác với… “Bảo bối, đợi một chút”, “Bảo bối, còn chưa xong”, “Bảo bối, lại lần nữa đi” vừa rồi.

“Ngủ rồi sao?” Người đàn ông hỏi, nhưng giọng nói lại rất nhẹ nhàng, rất thiếu thốn.

Tô Diệu Ngôn chửi thầm trong lòng, tiếp tục giả chết.

Phó Doanh Xuyên đi đến mép giường rồi ngồi xuống, bàn tay to lớn của anh tiến vào trong chăn. Cô sợ tới mức giật bắn người, trừng mắt hỏi: “Lại làm gì nữa?”

“Quan tâm em.”

“…”

Có quỷ mới tin anh.

Phó Doanh Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ đầy phòng bị của cô, biết rằng vừa rồi cô quả thực rất mệt, liền kéo cô ôm vào trong lòng, cùng nhau nằm xuống chiếc giường lớn êm ái.

Tô Diệu Ngôn nghĩ anh cũng nên nghỉ ngơi một chút nên không giãy giụa, ngoan ngoãn ôm lấy anh. Nào ngờ chỉ một phút sau, lão già này lại nói ——

“Thể lực cần được cải thiện.”

“…”

Trên đời này sao còn có người không biết xấu hổ, được tiện nghi mà còn khoe mẽ như thế này nhỉ.

“Vậy anh dứt khoát đi tìm một vận động viên đi.” Cô hừ lạnh, nói: “Thể lực chắc chắn so bì được với anh. Chỉ sợ đến lúc đó, anh lại trở thành trở ngại của người ta.”

Phó Doanh Xuyên nhướng mày: “Em chắc chắn anh sẽ trở thành trở ngại đúng không? Hay là chúng ta tiếp tục đi?”

“…”

Một người phụ nữ tốt sẽ không đấu tranh với đàn ông.

Hai người âu yếm ôm lấy nhau.

Hai người đều rất nhớ đối phương sau một thời gian dài không gặp. Lúc này, tình cảm mãnh liệt đã phai nhạt, hương vị ngọt ngào cũng dần đậm hơn, không ai muốn nói chuyện mà chỉ muốn ở bên nhau.

Cho đến khi Tô Diệu Ngôn không nhịn được mà ngáp một cái.

“Buồn ngủ sao?” Phó Doanh Xuyên vỗ nhẹ vào lưng cô: “Ngủ đi. Sáng mai đổi giờ bay, chúng ta về cùng nhau.”

Cô gật đầu, trong lòng có chút bối rối, lẩm bẩm nói: “Hôm nay em thấy bạn gái cũ của anh có chút thảm.”

“Anh không có bạn gái cũ.”

“Ồ, là bạn gái cũ không thành.”

“…”

Tô Diệu Ngôn nói sơ qua về tình hình. Cô thực sự khá tò mò về việc một người nổi tiếng như Sầm San lại có sở thích giật bạn trai như vậy? Đáng sao?

Phó Doanh Xuyên đã nghe nói về việc này từ lâu.

Ngành này của bọn họ rất hỗn loạn và thực tế, những gì Tô Diệu Ngôn nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, rất nhiều người đứng trước lợi ích đều biểu hiện còn không bằng cầm thú, nhưng dần dần cũng đã trở thành thói quen của bọn họ.

Mà Phó Doanh Xuyên chỉ muốn bảo vệ cho Tô Diệu Ngôn thật tốt.

Cô muốn đóng phim thì cứ đóng, không muốn đóng phim thì không cần phải đóng, anh có thể chăm lo thật tốt cho cuộc sống của cô, chỉ muốn chiều chuộng cô cả cuộc đời này.

Trừ một chuyện.

“Em ít quan tâm đến chuyện của người khác đi.” Anh nói: “Chi bằng em nên nghĩ xem khi nào thì công khai mối quan hệ của chúng ta.”

Cô nghe xong, lười biếng duỗi người ở trong lòng anh, chân vô tình cọ tới một nơi không nên chạm vào, nói: “Anh đừng có gấp mà. Chẳng lẽ anh muốn bạn gái mình là một người vô danh tiểu tốt sao.”

“Không sao cả.” Sắc mặt anh không chút gợn sóng, giọng nói cũng lạnh đi.

Đôi khi, Tô Diệu Ngôn cho rằng mình chính là lão gia thời phong kiến bạc tình bạc nghĩa, đã bá chiếm hoàng hoa khuê nữ (*) nhà người ta rồi lại không chịu cho người ta danh phận… Nhưng Phó Doanh Xuyên này không chỉ là hoàng hoa khuê nữ, mà là quá hoàng hoa.

(*) Hoàng hoa khuê nữ: Cách người xưa gọi những thiếu nữ trẻ tuổi chưa xuất giá.

“Cho em một năm, được không?” Cô thương lượng.

Phó Doanh Xuyên lập tức thay đổi sắc mặt: “Sao em không che giấu vĩnh viễn luôn đi.”

“…”

“Vậy, nửa năm thì sao?” Cô ngồi dậy ôm lấy cổ anh làm nũng: “Dù sao anh cũng phải chờ em có tác phẩm tiêu biểu chứ? Chẳng lẽ anh nhẫn tâm để em bị cư dân mạng chỉ chỉ trỏ trỏ sao? Nói là em phải ôm chân mới có thể trèo cao được.”

“Ai dám.”

“Ai cũng dám, trên mạng đều tự do như vậy.” Cô cúi người hôn anh: “Anh đồng ý với em đi, đồng ý, đồng ý, đồng ý đi mà!”

Tô Diệu Ngôn lắc lư người Phó Doanh Xuyên như lay người mẹ. Phó Doanh Xuyên vốn bởi vì cô đột nhiên ngồi lên người mà tâm trí bất ổn, lúc này, hoàn toàn mất kiểm soát.

Chỉ bằng một cái xoay người, cô lại bị đè ở phía dưới.

“Làm gì? Anh muốn làm gì?” Tô Diệu Ngôn hoảng sợ: “Không phải anh…”

Phó Doanh Xuyên nói: “Em đã nói trong tin nhắn, để anh xử lý hoàn toàn.”

“…”

Đây là xử lý sao?

Cô không thuận theo, đẩy anh ra rồi hét lên: “Tay đau! Tay em đau!”

“Không sợ.” Anh cầm lấy tay cô kề tới môi rồi hôn lên đó: “Lát nữa anh sẽ xoa cho em.”

“Anh bắt nạt em!!!”

“Không phục?” Phó Doanh Xuyên cúi xuống, cọ xát đôi môi của cô: “Vậy thì em bắt nạt lại anh đi.”

***

Quay lại thành phố B, tiết tấu công việc của Tô Diệu Ngôn đã chậm lại.

Cô cần lưu lượng, nhưng cũng không muốn trở thành diễn viên lưu lượng, vì vậy cô cần phải chậm lại để học hỏi và trau dồi kỹ năng của mình. Mà cô cũng không hoàn toàn được thả lỏng, cô nhận được một vài quảng cáo, nhưng công việc tương đối nhẹ nhàng.

Khi Trung Thu đến gần, Tina bảo cô được nghỉ 5 ngày.

Tô Diệu Ngôn vui mừng rủ Mạnh Nguyễn và Nam Chức cùng nhau ra ngoài chơi, tận hưởng thời gian dành cho các chị em.

Nói đến cũng thật trùng hợp, mối quan hệ giữa nhà họ Phó và nhà họ Nam kéo dài đến tận Nam Chức và Mạnh Nguyễn. Chỉ là hai người không tiếp xúc với nhau nhiều lắm, nhiều năm qua cũng không gặp mặt nhau, nhưng bây giờ họ đã rất thân thiết với nhau.

“Tớ nghe nói bạn trai cậu lại giành được một giải thưởng thiết kế khác.” Nam Chức nói: “Lần trước tớ tới chỗ Khang Tuyền, anh ấy nói rằng ngôi nhà của anh ấy chính là do bạn trai cậu thiết kế. Lợi hại!”

Đôi mắt nai nhỏ của Mạnh Nguyễn cong lên thành hình trăng lưỡi liềm hoàn chỉnh, rất ngọt ngào.

Cô ấy bây giờ chính là chờ khi mây tan sẽ thấy trăng sáng. Sự nghiệp của Thẩm Đoạt phát triển nhanh chóng, Mạnh Vĩ Bình và Phó Lam cũng tán thành mối quan hệ của bọn họ, bọn đang đang yêu đương công khai.

“Công việc của tớ không giống của hai cậu.” Cô ấy nói: “Chẳng hạn như Diệu Diệu này, ngày nào cũng chăm chỉ làm việc. Chỉ khổ anh tớ, bộ dạng thật giống cái người bị mất cân bằng nội tiết tố, cứ động đến anh ấy là lại nổi khùng lên.”

Nam Chức bật cười, tò mò hỏi: “Rốt cuộc khi nào cậu mới công khai mối quan hệ vậy? Thật ra nếu muốn công khai thì cứ công khai đi, cho dù có tin đồn gì thì anh Doanh Xuyên cũng sẽ giải quyết ổn thỏa thôi.”

Tô Diệu Ngôn nghi ngờ đây là hai gián điệp mà Phó Doanh Xuyên phái tới.

Cô dùng ống hút khuấy khuấy nước trái cây, lẩm bẩm: “Gấp gáp làm gì chứ.”

Mạnh Nguyễn nói: “Không phải bọn tớ gấp mà là anh trai tớ gấp. Cậu nghĩ xem, sang năm anh tớ cũng đã 32 cái xuân xanh rồi, là một cái cây vạn tuế già nua. Vất vả lắm mới nở hoa, vậy mà không thể show ân ái được, nghẹn chết anh ấy.”

Nam Chức cũng gật đầu đồng tình.

Hai cô ấy càng nói, trong lòng Tô Diệu Ngôn lại càng cảm thấy tội lỗi, cuối cùng đành phải thú nhận: “Anh ấy đã đồng ý với tớ rồi, đợi tớ giành được ảnh hậu thì sẽ công khai.”

“Cái gì???”

Mạnh Nguyễn và Nam Chức cùng đồng thanh.

“…”

Đây chính là thành quả mà cô đạt được sau cuộc chiến “hăng hái” từ đêm đến rạng sáng đó.

“Anh trai tớ lần này tài thật.” Mạnh Nguyễn nói: “Nhưng đợi sự nghiệp của cậu ổn định rồi mới công khai thì cũng đúng thôi. Suy cho cùng, chỉ có tình yêu thôi thì vẫn chưa đủ.”

Nam Chức cũng đồng tình. Cô ấy cũng là nhân vật đại diện cho việc tin tưởng vào sự nghiệp, không tin vào cảm xúc.

Ba chị em tiếp tục trò chuyện.

Giữa chừng, điện thoại Nam Chức đột nhiên đổ chuông. Cô ấy cầm lên xem thì thấy là một đề cử trên hotsearch của Weibo, mà tình cờ người đó lại là Tô Diệu Ngôn.

“Tớ? Có chuyện gì vậy?”

Tô Diệu Ngôn cũng bấm vào Weibo, hóa ra chương trình tạp kỹ mà cô ghi hình trước đó đã phát sóng vào tối hôm qua, có một phân đoạn cô và một nam ca sĩ cùng nhau giải một bí ẩn, bị cư dân mạng tự bóc mẽ CP.

Bóc mẽ liền lên thẳng hotsearch.

“Cô ấy thật xinh đẹp! Tôi có thể xem lại một trăm lần đó, ang ang ~”

“Cô ấy và Đường Tử Phong thật xứng đôi! Thật giống CP có thế lực ngang nhau trong tiểu thuyết.”

“Đồng ý với lầu trên!”

“Vừa chua vừa ngọt, tôi lại muốn dối lòng để yêu đương rồi đó /châm điếu thuốc/”

……

Tô Diệu Ngôn lướt xem hàng chục bình luận, tất cả đều nói về tình cảm CP của cô và Đường Tử Phong. Trên mạng còn nổi lên một cái gọi là CP “Tô Đường”, thậm chí còn có người cắt một video ngắn từ tư liệu trong chương trình —— Ăn một viên Tiểu Tô Đường.

“Bộ não của mọi người đúng là lớn thật.” Mạnh Nguyễn nói: “Nhưng, cái này dường như chỉ giới hạn trong các clip của chương trình tạp kỹ mà cậu tham gia, không phải là xào CP (*) đấy chứ?”

(*) Xào CP: Cố ý tương tác, tung hint, nhả đường để tăng hiệu ứng couple, buộc chặt hai người với nhau để tạo nhiệt độ, mục đích có thể là để pr cho bản thân nghệ sĩ đó hoặc pr cho phim.

Đương nhiên là không.

Tô Diệu Ngôn đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên, vẻ mặt của hai người đối diện như đang chia buồn.

“Bảo trọng.” Nam Chức vỗ vỗ vai cô: “Cứ giải thích rõ ràng là được.”

“…”

Mạnh Nguyễn xua tay: “Vô dụng thôi. Chắc chắn là Cáo Già cũng biết là không có chuyện gì đâu, nhưng anh ấy sẽ không vui thôi.”

“…”

Vừa rồi, trong lúc nhất thời Tô Diệu Ngôn đã quên mất Phó “hoa cúc”.

***

Ăn cơm xong, dạo phố xong thì đã là buổi tối.

Rời khỏi trung tâm thương mại, ba chiếc Bentley, Aston Martin, Land Rover đỗ thẳng tắp ở bên ngoài.

Ba người đàn ông như đã cài đặt hệ thống liên lạc nội bộ trong xe, đồng thời cùng mở cửa rồi cùng bước ra khỏi xe, tất cả đều mang theo tư thế “Ông đây là tuyệt nhất.”

Một nửa người đi bộ trên đường đều ngẩn người.

Mạnh Nguyễn là người đầu tiên chạy đến, Thẩm Đoạt đón cô ấy rồi thì thầm chuyện gì đó, sau đó liền nhìn thấy Phó Doanh Xuyên và Ngôn Trạm thành công kéo vợ mình vào xe.

Vẻ mặt của hai vị kia chính là “Khoe khoang cái gì mà khoe khoang”, khinh bỉ.

Phó Doanh Xuyên nghĩ cho dù da mặt Tô Diệu Ngôn có mỏng đi chăng nữa nhưng cô chắc chắn sẽ là người tiếp theo đi tới. Nào ngờ, vả bốp bốp vào mặt.

“Anh tới đây làm gì?” Nam Chức hỏi.

Ngôn Trạm bình tĩnh nói: “Bọn họ tới làm gì thì anh cũng tới làm chuyện đó.”

“Người ta là người yêu.” Nam Chức cười ha ha: “Còn anh…”

“Chúng ta là đôi vợ chồng chưa kết hôn.”

“…”

Nam Chức cũng bị kéo lên xe.

Chỉ còn lại một mình Tô Diệu Ngôn run bần bật trong gió.

Liệu anh đã thấy tin trên Weibo chưa? Anh sẽ không tức giận ngay cả khi anh nhìn thấy nó đúng không? Anh sẽ không muốn bắt đầu các hoạt động hỗ trợ quy mô lớn nữa đúng không? Hay là…

Cô đang tự hỏi chính mình thì cổ tay đột nhiên nóng lên.

“Nghĩ cái gì vậy?” Phó Doanh Xuyên không vui mà nói: “Không nhìn thấy anh sao?”

“…”

Nhìn thấy mới lo sợ đó.

Ngôn Trạm bấm còi rồi hạ cửa kính xe xuống, mặt vẫn lạnh như băng, nhưng biểu cảm lại biểu đạt rõ ràng —— Cậu không ổn rồi, nhìn vợ của tôi ngoan thế nào này.

“Đi trước.” Ngôn Trạm gật đầu.

Nam Chức thò đầu ra, nói: “Diệu Diệu, chúc cậu bình an.”

“…”

Hai chiếc xe rời đi không một gợn mây.

Tô Diệu Ngôn ngẩng mặt lên cười ngây ngô với Phó Doanh Xuyên, xoa xoa tay, hỏi: “Anh ăn gì chưa? Có muốn đến nhà họ Tô ăn cơm không? Em về sẽ nấu cho anh ăn.”

Phó Doanh Xuyên cười như không cười, kéo cô lên xe.

***

Hôm nay lão Thượng phụ trách lái xe.

Tô Diệu Ngôn liên tục tìm kiếm chủ đề để nói chuyện với lão Thượng, thậm chí đến việc nên ăn nhân bánh trung thu nào mới ngon cũng nói ra, cố gắng đánh lạc hướng

Nhưng khi phát hiện chiếc xe không đi theo hướng nhà mình, cô rất hoảng hốt, mà cũng rất thuận theo.

Không phải muốn cầm tù play đó chứ?

“Ừm, có chuyện này em muốn giải thích với anh.” Cô lựa chọn chủ động giải thích: “Có đôi khi, cư dân mạng chỉ tùy tiện suy nghĩ thôi, không phải sự thật. Hoàn toàn chỉ để giải trí thôi, không phải…”

Phó Doanh Xuyên liếc nhìn cô, cô cười vô cùng nịnh nọt, giống như một chú cún đang vẫy đuôi chờ đợi được ôm.

“Không sao.” Anh cố nhịn không ôm cô: “Đợi đến lúc tới đảo, em còn rất nhiều thời gian để chuộc tội.”

Đảo?

Đảo gì cơ?

Đang yên đang lành tự nhiên tới đảo làm gì?

Tô Diệu Ngôn chỉ dám lảm nhảm ở trong lòng, không dám hỏi.

Lão già này cũng chỉ là miệng cọp gan thỏ thôi, chắc là sẽ không làm gì cô đây.

Ngây thơ như cô.

Chắc sẽ không có chuyện gì đâu.

Hai người vượt Đại Tây Dương, đi đến hòn đảo riêng của Phó Doanh Xuyên —— Đảo Chuông Gió.

- -----oOo------
 
Khúc Ước Nguyện
Chương 59


Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Kuala Lumpur.

Tô Diệu Ngôn đi theo Phó Doanh Xuyên tới một khách sạn địa phương. Dọc đường đi, trong đầu cô có vô số dấu hỏi chấm, nhưng miệng của lão Cáo Già này thật sự rất kín, dù có làm cách nào cô cũng không cạy ra được.

Có hỏi thì anh cũng chỉ trả lời rằng, rồi em sẽ nhanh chóng được biết thôi.

Qua một hồi, Tô Diệu Ngôn cũng bắt đầu mệt mỏi, thoải mái ngủ trong phòng tổng thống một giấc dài, mặc kệ tất cả mọi thứ.

Nhưng sáng sớm hôm sau, cô lại bị lôi dậy tiếp tục xuất phát.

Loại hành động hoàn toàn không rõ tung tích này khiến cô thật sự rất bực bội, lại còn khó chịu nữa.

Cô và Phó Doanh Xuyên cứ cãi nhau mãi cho đến khi lên trực thăng, bay qua biển xanh sâu thẳm vô biên, những cảm xúc tiêu cực trước đó lập tức văng xa đến tận chín tầng mây.

“Đẹp quá!” Tô Diệu Ngôn chỉ vào những con mòng biển gần như bay cùng với chiếc trực thăng của bọn họ, vui vẻ hét lớn: “Anh nhìn kìa! Nhìn kìa!”

Âm thanh bên trong trực thăng tương đối lớn, rất bất tiện khi nói chuyện.

Phó Doanh Xuyên chỉ có thể nghe thấy hình như cô đang nói cái gì đó, nhưng anh hiểu rằng cô đang thiếu kiên nhẫn mà muốn chia sẻ vẻ đẹp trước mắt với anh. Anh ôm cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô.

Vẻ đẹp của trời cao biển rộng đều không bằng người trước mặt.

Trực thăng đáp xuống đảo Chuông Gió.

Đảo Chuông Gió là hòn đảo mà Phó Doanh Xuyên đã mua trước khi chuẩn bị trở thành nghiên cứu sinh. Diện tích không lớn, nhưng lại được bờ biển rộng cuồn cuộn sóng nước bao quanh, là một nơi yên tĩnh và thanh bình dưới những con sóng mạnh mẽ.

Phó Doanh Xuyên đưa Tô Diệu Ngôn đến một chiếc xe jeep đã gọi người chuẩn bị từ trước, băng qua một khu rừng nhiệt đới nhỏ, đi tới căn nhà của anh ở giữa hòn đảo.

“Chúng ta… Buổi tối chúng ta ở lại đây sao?”

Phó Doanh Xuyên tắt máy xe, nhìn khuôn mặt đang ngạc nhiên của cô, cười nói: “Nếu không thì sao?”

Tô Diệu Ngôn lập tức biến thành một đứa trẻ chỉ trong vài giây, cô mở cửa xe chạy tới nhà kính. Phó Doanh Xuyên cầm đồ đi theo cô, trên môi vẫn luôn mỉm cười.

Ngôi nhà trên đảo có hai tầng.

Chiều cao của mỗi tầng cao hơn rất nhiều so với nhà bình thường, tầng một cao tương đương bằng một tầng rưỡi, bên trong rộng rãi lại trong suốt.

Mặt ngoài tầng một làm bằng thủy tinh rắn chắc, khi ánh mặt trời chiếu vào, trong phòng như tự phát sáng, lấp la lấp lánh. Mặt sau của ngôi nhà hướng ra biển, mở cửa kính ra là có thể ôm trọn biển trời.

“A ——”

Tô Diệu Ngôn giang rộng hai tay, tuy rằng động tác có vẻ sáo rỗng, nhưng ngoại trừ cái này ra thì không còn cách nào khác phù hợp để biểu đạt.

Phó Doanh Xuyên đặt hành lý xuống, bước tới bên cạnh cô rồi ôm lấy vai cô, hỏi: “Vui lắm sao?”

“Vâng!” Cô gật đầu thật mạnh, cũng ôm lấy anh: “Nơi này quá đẹp, đẹp như trong phim vậy.”

Phó Doanh Xuyên cúi đầu hôn lên trán cô: “Em thích là được.”

Cô nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cáo cong lên thành một sợi chỉ, nói: “Tại sao anh lại đưa em tới đây vậy? Trước đây anh chưa từng nói cho em biết bao giờ.”

Phó Doanh Xuyên quay đầu nhìn về bãi biển rộng lớn, từng đợt sóng cuồn cuộn xô vào bờ, không bao giờ ngừng lại.

Cũng khoảng 3, 4 năm rồi anh chưa quay lại đây.

Trong những năm qua, anh đã dành hết trí lực và thời gian cho Minh Huy, dường như cũng đã quên mất lý do tại sao lại mua hòn đảo này, càng đã quên mất chuyện thỉnh thoảng phải dừng bước chân lại để hít thở.

“Lưu giữ kỷ niệm.”

Tô Diệu Ngôn sửng sốt, hỏi: “Kỷ niệm gì cơ? Về chúng ta sao? Hay là cái gì.”

Phó Doanh Xuyên không trả lời, đôi mắt sâu thăm thẳm vẫn nhìn về bãi biển rộng lớn.

***

Sau khi dọn dẹp lại một hồi, Tô Diệu Ngôn nóng lòng muốn đi chơi.

Nhưng mà phải thật xinh đẹp để đi chơi.

Cô phát hiện ra tất cả quần áo ở đây đều là do ai đó đã chuẩn bị cho cô. Mà khi nhìn thấy bộ bikini, cô không còn biết ngượng ngùng là cái gì nữa, chỉ còn lại ha ha, ha ha, ha ha.

Ngày thường, cô thỉnh thoảng sẽ phải tham dự một sự kiện nào đó, lúc đó Phan Kiều Kiều đều phải báo cáo tình hình chuẩn bị lễ phục cho Phó tổng của anh ta. Lộ lưng không được, váy quá ngắn không được, cổ áo quá thấp cũng không được… Đặc biệt, lộ ngực thì xác định chết đi.

Trang phục nào không đạt yêu cầu sẽ được thay thế và đổi thành phong cách bảo thủ, mộc mạc.

Cô cho rằng lão già này thuộc trường phái bảo thủ, nhưng thực sự bộ bikini này như vả bốp bốp bốp vào mặt vậy.

Phó Doanh Xuyên đã khởi động xong và chuẩn bị xuống biển.

Nắng vàng rực rỡ rọi xuống mặt biển, sóng nước lấp lánh.

Nước da trắng ngần lạnh lẽo của người đàn ông như một viên ngọc bích trắng trong dưới sự bao phủ của ánh mặt trời và nước biển, phát ra ánh hào quang êm dịu, hòa tan với xung quanh.

Anh thả mình trong nước một cách thoải mái, nhìn trời cao biển rộng phía xa.

“Ai ui!”

Phía sau truyền đến một giọng nữ êm đềm. Anh quay đầu lại nhìn, cô nhóc này còn chưa khởi động đã xuống biển, một cơn sóng ập đến khiến cô ngồi phịch xuống bờ cát.

Tô Diệu Ngôn và nước biển tra tấn lẫn nhau.

Trước kia học bơi lội chính là kỷ niệm như cắt đứt từng khúc ruột gan của cô, vốn tưởng dù thế nào mình cũng có thể hold được, nào ngờ vừa mới bước xuống một bước đã bị quật ngã. Sự thật phũ phàng.

Phó Doanh Xuyên bơi trở về để đỡ cô, vừa định lên tiếng, anh lại chú ý đến chiếc áo sơ mi mỏng mà cô đang mặc, không khỏi dừng lại.

“Anh ngẩn ngơ ra đấy làm gì?” Tô Diệu Ngôn xoa mông, than thở: “Lát nữa thể nào cũng bảo bạn gái của anh bị nước cuốn trôi, anh phải đi vớt về đúng không?”

Phó Doanh Xuyên hoàn hồn, đi tới đỡ cô dậy.

Cả hai khởi động làm nóng người một lần nữa trên bờ. Tô Diệu Ngôn vẫn nhát gan, ngay cả khi Phó Doanh Xuyên đi theo cô cũng không dám bơi ra khu vực quá sâu, chỉ dám loanh quanh ở gần bờ.

“Chỗ đó là gì vậy? Hang động sao?”

Theo hướng nhìn của Tô Diệu Ngôn, có thể nhìn thấy một cái lỗ khổng lồ ở góc nghiêng 45 độ.

Phó Doanh Xuyên ôm cô, sợ cô sẽ sợ hãi nếu ngâm trong nước quá lâu, giải thích: “Do tác động của nước biển nên ở đó đã hình thành một cái hang động. Hòn đảo này đã được các nhà thám hiểm khám phá trước đó, sau đó bọn họ đã đến một làng chài gần đó, ngư dân dã nói cho bọn họ biết hang động này được gọi là hang Kho Báu.”

Cái gọi là kho báu, thật ra là trước đây rất lâu có một nhóm người bị đắm tàu trên biển đã trú ẩn ở đó cùng với thức ăn của bọn họ

Sau này, dưới sự thổi phồng của mọi người, hoặc không biết ai là người đã mở đầu, nói rằng nếu ai có thể tìm thấy một cái vỏ sò màu hồng trong đó mang nó về tặng cho người yêu của họ, tình yêu của họ sẽ tồn tại mãi mãi.

“Đều chỉ là những điều hão huyền, không đáng tin thôi.” Phó Doanh Xuyên nói: “Mục đích chỉ là tìm lý do để nhặt đồ bên trong. Nó không có ý nghĩa gì nhiều”.

Tô Diệu Ngôn gật đầu, vẫn chăm chú nhìn hang Kho Báu.

Một cơn sóng biển xô tới, cô vô thức chui vào trong lòng người đàn ông, chiếc áo sơ mi mỏng manh ướt đẫm nước cọ vào ngực người đàn ông. Mà sự chú ý của cô vẫn hướng về hang động, không nhận ra một ngọn lửa đột nhiên bùng lên trong mắt người đàn ông.

Sau khi tắm biển thỏa thích, Phó Doanh Xuyên lại đưa Tô Diệu Ngôn đi dạo quanh hòn đảo.

Đến khi hoàng hôn, mặt trời lặn xuống nhuộm một màu cam lớn, mềm như nhung ở đường chân trời. Màu da cam hòa cùng với màu lam nhạt của bầu trời, điểm xuyết thêm những đám mây trắng, tạo thành sự tồn tại hài hòa của cả ba thứ.

Mà biển rộng chính là đứa con của bầu trời.

Lúc này, đứa con đó không còn nghịch ngợm và hiếu động nữa, nó ngoan ngoãn, yên bình dưới sự âu yếm của người mẹ.

Tô Diệu Ngôn và Phó Doanh Xuyên đi dạo dọc theo bờ biển, tay vẫn luôn đan chặt vào nhau kể từ lúc bắt đầu cho đến khi cô kêu mệt, anh cúi xuống để cô trèo lên lưng, sau đó đi về ngôi nhà thân yêu trong ánh hoàng hôn.

Gió biển nhè nhẹ.

Nằm ở trên tấm lưng vững chãi của người đàn ông, Tô Diệu Ngôn cảm nhận được một cảm giác vững vàng chưa từng có. Cô thực sự hy vọng rằng con đường này sẽ dài hơn một chút, dài hơn một chút…

Hai người về đến nhà.

Tô Diệu Ngôn muốn nhìn xem trong tủ lạnh có nguyên liệu gì để nấu ăn không, cô muốn tự tay nấu cơm cho Phó Doanh Xuyên.

Mặc dù cách đây không lâu bọn họ đã ăn bánh mì sandwich, nhưng đó không phải là một bữa ăn nghiêm túc, ăn tối thì vẫn phải ăn cơm chứ.

“Anh muốn ăn mì hay là ăn cơm?” Cô hỏi: “Ồ, em suýt nữa thì quên mất, ở đây có gạo không? Hay là ăn cơm Tây, em cũng có thể…”

Đột nhiên, bên hông xuất hiện thêm một đôi tay nữa, ôm chặt lấy eo cô.

“Đều không muốn ăn.” Phó Doanh Xuyên nói ở bên tai cô.

Tô Diệu Ngôn bị ngứa ngáy vì bàn tay không an phận của anh, cô vặn vẹo người, hỏi: “Vậy anh muốn ăn cái gì?”

Vừa dứt lời, hai chân cô lập tức bị nhấc lên khỏi mặt đất.

Đối diện với ánh mắt nhất định phải ăn được của người đàn ông, còn ăn cái gì, anh không cần nói cô cũng biết.

“Anh tốn nhiều công sức để đưa em tới đây chính là vì cái này, đúng không?” Cô túm lấy vành tai anh, nghiến răng nói: “Trời còn chưa tối đâu, anh có thể tự kiềm chế chính mình được không hả?”

Người đàn ông không chịu trả lời, bước lên tầng 2 rồi đá văng cửa phòng ngủ ra, trực tiếp ném cô xuống giường.

Trong căn phòng rộng lớn, tấm rèm vải trắng sữa ngoài ban công bay nhảy như vũ công chuyên nghiệp trong cơn gió biển. Xa xa, ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng vẫn vô cùng dịu dàng.

Phó Doanh Xuyên đè xuống, chống hai tay ở hai bên người cô, trả lời: “Từ lúc bắt đầu tới đây, anh vẫn luôn kiềm chế.”

“…”

Lời này, duck không cần phải nói ra đâu.

Tô Diệu Ngôn thầm than thở, nhưng cô cũng không nghĩ sẽ lại ra vẻ nữa. Vốn dĩ nếu đêm đó không phải bởi vì “bà dì” tới thăm, anh muốn thì cô đã cho rồi.

“Lần sau anh không cần phải tốn công như vậy làm gì.” Đôi tay mềm mại của cô leo lên vai anh: “Chi phí cho một chuyến đi như thế này là bao nhiêu chứ.”

Phó Doanh Xuyên vừa bất lực lại vừa buồn cười.

Cô nhóc tham tiền này đúng là trước sau vẫn như một. Sau này khi kết hôn, cô chính là đệ nhất phu nhân của tổng tài đó.

Ý nghĩ về “hôn nhân” cũng hiện lên trong đầu anh một cách tự nhiên, tự nhiên đến nỗi anh cũng không nhận ra. Hơn nữa, điều mà anh đã từng kháng cự, bài xích nhất chính là hôn nhân.

Hai cánh tay của Phó Doanh Xuyên giao nhau cởi áo phông ra, cơ bụng gợi cảm, rắn chắc lập tức hiện ra trước mắt Tô Diệu Ngôn. Nhìn thấy vậy, cô đột nhiên lại có chút sợ hãi, cô là người biết rõ nhất lão già này “chó” như thế này khi cô hoạt động giúp anh.

Thực chiến mà nói… Ừm, chắc là không giống đâu nhỉ.

Bốp, bốp, bốp, bốp bốp bốp!

Bài học xương máu lần thứ hai được đúc kết —— Lão già này không chỉ “chó” số một mà còn nhiều “chó” hơn.

Bởi vì lần đầu tiên sợ đau, cô theo bản năng giãy giụa rất nhiều lần khiến lão già này thất thủ. Anh vì muốn cứu vãn mặt mũi, không chỉ nhẫn tâm mà còn không biết thương tiếc đóa hoa mỏng manh là cô, chiến đấu tiếp lần thứ hai, hơn nữa, thời gian còn kéo dài vô kỳ hạn…

Sau đó, cô như được bay lên mây, lơ lơ lửng lửng, không còn phân biệt được hôm nay là ngày nào, trước mắt giống như chỉ có những đám mây bảy màu bay lượn lờ.

Ngoài ra, lão già đáng chết này còn liên tục nói không ngừng: “Bảo bối, gọi ông xã đi!”

“…”

Ông xã cái rắm! Chó già đáng chết!

Thấy cô nhắm mắt lại, Phó Doanh Xuyên thà chết chứ không chịu đầu hàng, hạ thể lại dùng sức một chút, ân cần nhắc nhở: “Nếu không gọi thì chúng ta tiếp tục.”

Cô lập tức mở to mắt, ngọt ngào nói: “Ông xã!”

“Ngoan!” Anh cười đắc ý, vẻ mặt thiếu nợ tiêu chuẩn: “Vậy thì cùng ông xã tiếp tục một lần nữa.”

“…”

Mẹ cha anh!!!

Cô không thể tưởng tượng được rằng trận chiến này đánh từ hoàng hôn cho đến rạng sáng.

Tô Diệu Ngôn khiếp sợ.

Cuối cùng, chỉ cần thấy anh chuẩn bị mở miệng, cô liền khóc nức nở: “Ông xã, em mệt rồi…”

Nhìn thấy đôi mắt sưng húp vì khóc của cô, Phó Doanh Xuyên vừa đau lòng lại vừa tự trách bản thân, hối hận vì mình như một đứa trẻ mà không biết kiềm chế.

“Không khóc, không khóc nữa, anh ôm em nghỉ ngơi.” Anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngày mai em cứ nằm cả ngày, anh chăm sóc em.”

Tô Diệu Ngôn nép vào lồng ngực anh, không nhúc nhích.

Cơn buồn ngủ lại ập tới.

Đầu óc cô bay bổng một hồi rồi chìm vào giấc ngủ, rồi lại chợt bừng tỉnh, người đàn ông bên cạnh vẫn vỗ nhẹ vào lưng cô như đang ru một đứa trẻ ngủ, nói với cô rằng, anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây.

Tô Diệu Ngôn mở mắt nhìn tấm rèm cửa màu trắng sữa. Bên ngoài, một mảng bầu trời nhỏ màu lam sẫm lộ ra một vài vì tinh tú, có thể nhìn thấy rõ ràng.

Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, con ngươi màu hổ phách của người đàn ông lúc này không có chút lạnh nhạt nào, tất cả đều là dịu dàng.

“Em nhớ ra rồi.” Cô thì thầm: “Ngày hôm qua chính là ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt.”

Chính là cuộc họp phụ huynh tại trường trung học Thực Nghiệm, cũng là trước tết Trung Thu, Phó Lam không có thời gian tới nên Phó Doanh Xuyên đã tham dự với tư cách là phụ huynh của Mạnh Nguyễn.

Mọi thứ cũng bắt đầu kể từ ngày hôm đó.

“Là hôm nay.”

Phó Doanh Xuyên kéo chăn bông lên một chút để quấn lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô, mà lồng ngực anh chính là vùng đất nóng bỏng của cô, mang tới cho cô sự thoải mái và ấm áp nhất.

“Múi giờ ở đây chậm hơn ở trong nước.” Anh nói: “Cho nên, ngày hôm nay vừa tròn bảy năm.”

—— Cảm ơn ông trời vì đã mang em đến với anh.

~
 
Back
Top Dưới