Khác Khúc Hoàn Ca của Thiên Sứ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
354,958
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406326951-256-k855377.jpg

Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
Tác giả: Songuyen9608
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Gần 50 năm kể từ lần đầu chúng xuất hiện, các Ma Pháp Thiếu Nữ đã bảo vệ nhân loại.

Họ là hi vọng, là ánh sáng dẫn lối nhân loại khỏi đêm đen, tiến bước đến tương lai.



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Khúc Ca Tàn Thần
  • Dạ Khúc Lệ Sương
  • [Đam mỹ] Vũ Khúc Thầm Lặng
  • Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Vol 1 - Chương 1: Nụ cười dưới bầu trời hỗn loạn


    “Nhiều năm trước, khi nhân loại dần chìm trong tuyệt vọng trước những thực thể huyền bí từ bóng tối…

    Một tia hy vọng đã bùng cháy, soi sáng tương lai của loài người!

    Các Mahou Shoujo – những cô gái mang trong mình sức mạnh phi thường, ma pháp chảy trong huyết quảng và nụ cười luôn giữ trên môi – nhảy múa giữa chiến trường.

    Họ đánh bại Entity, mang đến hòa bình và nụ cười cho mọi người!”

    Âm thanh hào hùng từ video fanmade vang lên trong tai nghe.

    Suzuki Natsumi ngân nga theo giai điệu quen thuộc, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.

    Cô đã nghe đoạn này hàng nghìn lần.

    Từ khi còn bé xíu, chỉ mới biết cầm remote ti vi, cô đã mê mẩn những cô gái ấy – trang phục lộng lẫy, biến thân lung linh, chiến đấu vì chính nghĩa.

    Bây giờ đã là học sinh cấp ba, Natsumi vẫn không thay đổi.

    Cô mơ một ngày nào đó mình cũng được như họ – bảo vệ nụ cười của mọi người.

    Tàu điện ngầm lướt qua những trạm quen thuộc.

    Natsumi nhìn bảng thông báo điện tử, đếm ngược đến ga của mình.

    Hôm nay là ngày khai giảng – ngày bắt đầu cuộc sống cao trung mà cô đã háo hức suốt mùa hè.

    Bỗng nhiên –

    “【Thông báo khẩn cấp】 Phát hiện Entity cấp C tại khu vực Shinjuku.

    Tất cả hành khách giữ bình tĩnh.

    Đoàn tàu sẽ chuyển hướng vào hầm trú ẩn ngay lập tức.”

    Tiếng loa chói tai át cả nhạc trong tai nghe.

    Toa tàu rung nhẹ khi rẽ gấp vào đường hầm tối om.

    Hoảng loạn lan ra tức thì.

    Một bà mẹ ôm chặt đứa con nhỏ, thì thầm: “Không sao đâu con, các chị Mahou Shoujo sẽ xử lý nhanh thôi…”

    Người đàn ông bên cạnh cúi đầu, tay ôm chặt cặp táp.

    Một cô bé tầm tiểu học ngồi cạnh Natsumi bắt đầu khóc thút thít.

    Natsumi tắt nhạc, bỏ tai nghe xuống, mỉm cười trấn an cô bé:

    “Không sao đâu em.

    Các chị ấy sẽ đến ngay thôi.

    Chúng ta chỉ cần ngồi yên là được.”

    Cô bé ngước mắt ướt nhìn Natsumi, gật đầu yếu ớt.

    Trong bóng tối của hầm trú ẩn, mặt đất rung chuyển từng đợt.

    Âm thanh ùng ùng từ xa vọng lại – tiếng nổ, tiếng gầm của Entity, tiếng va chạm của phép thuật.

    Mọi người co ro, tay ôm đầu theo bản năng.

    Nhưng không ai la hét quá mức.

    Họ đã quen rồi.

    Cả thế giới đã quen với chuyện này nhiều năm nay.

    Entity xuất hiện, Mahou Shoujo đánh bại chúng, cuộc sống tiếp diễn.

    Đó là thực tại mới của nhân loại.

    Và họ tin tưởng tuyệt đối vào những cô gái ấy.

    Chỉ một lúc sau, rung chấn dừng hẳn.

    “【Thông báo an toàn】 Entity đã bị tiêu diệt.

    Đoàn tàu sẽ tiếp tục hành trình.”

    Ánh đèn sáng trở lại.

    Toa tàu lăn bánh ra khỏi hầm tối.

    Natsumi lập tức dán mặt vào cửa kính, ánh mắt sáng rực mong đợi.

    Cô muốn thấy họ.

    Nhất định phải thấy.

    Và cô đã thấy.

    Trên nền trời xanh vừa được giải phóng, bốn bóng dáng lộng lẫy đang lơ lửng giữa không trung.

    Một cô gái mặc váy đen bạc, tơ nhện lấp lánh quấn quanh người.

    Một người khác cầm dùi trống, những ánh sét vẫn còn lóe trên đầu dùi.

    Một người khoác trên mình chiếc áo trắng vàng, hào quang mặt trời tỏa ra dịu nhẹ.

    Và một chị nữa…

    đang vẫy tay về phía đoàn tàu.

    Chị ấy mỉm cười – nụ cười ấm áp, rực rỡ như ánh nắng – và giơ tay vẫy chào hành khách bên dưới.

    Họ như những thiên sứ, được thượng đế phái xuống trần gian để giúp đỡ nhân loại.

    Là những thực thể thần thánh, tốt bụng và dịu dàng.

    Natsumi mở to mắt.

    Chị ấy…

    đang vẫy tay với họ.

    Với cô.

    Tim Natsumi đập thình thịch.

    Cô áp tay lên kính, miệng lắp bắp:

    “Cảm… cảm ơn các chị…”

    Nếu có thể, cô muốn hét thật to.

    Nhưng toa tàu kín, cô chỉ có thể thì thầm trong lòng:

    "Cảm ơn các chị.

    Các chị thật tuyệt vời."

    Tàu đến ga.

    Natsumi bước ra với tâm trạng lâng lâng, bước chân nhẹ tênh như bay.

    Thành phố vẫn nhộn nhịp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Mọi người cười nói, đi làm, đi học.

    Phải rồi.

    Nhân loại đã quen với việc này.

    Không chỉ Mahou Shoujo chiến đấu – họ cũng không bỏ cuộc.

    Natsumi mỉm cười, bước vào cổng trường Học viện Seika.

    Nhưng rồi cô giật mình nhìn đồng hồ.

    Muộn mất rồi!

    Lễ khai giảng chắc đã bắt đầu! có khi xong luôn rồi ấy chứ!

    Cô chạy vội vào sân trường, thở hổn hển.

    Một giọng nói nghiêm khắc vang lên ngay cổng:

    “Em kia.

    Đến muộn giờ khai giảng đấy.

    Báo tên và lý do đi.”

    Natsumi ngẩng đầu.

    Trước mặt là một cô gái tầm tuổi,mái tóc đen thắt hai bím gọn gàng, đeo chiếc kính tròn, vẻ mặt nghiêm nghị không chút khoan nhượng.

    Trên tay là quyển sổ ghi chép, tay trái đeo băng “Hội Học Sinh”.

    “Chết rồi…”

    Natsumi nghĩ thầm, mặt tái mét.

    “Em… em là Suzuki Natsumi, năm nhất ạ!

    Xin lỗi chị… trên đường có Entity tấn công nên tàu em phải vào hầm trú ẩn…”

    Cô nàng hội học sinh nhìn Natsumi từ đầu đến chân – đồng phục hơi nhàu, tóc rối một chút, mắt còn long lanh vì xúc động lúc nãy.

    Thở dài nhẹ, giọng bớt nghiêm đi một chút:

    “Khu Shinjuku nhỉ?"

    Cô ấy thì thầm, ghi chép gì đó vào sổ rồi nói.

    "Được rồi, vào lớp đi!”

    “Dạ?...

    Cảm ơn chị ạ!”

    Natsumi cúi đầu rối rít, rồi chạy biến vào trong.

    Trong đầu không khỏi suy nghĩ: Mình tưởng chị ấy sẽ phạt mình cơ

    Cô gái kia nhìn theo bóng lưng cô bé, khẽ lẩm bẩm:

    “Con ngố… cứ thế này ở nhà cho rồi, ra ngoài làm gì cho nguy hiểm.”

    Khẽ chỉnh lại kính, quay lại vị trí kiểm tra học sinh muộn.

    Sau khi chạy một mạch vào lớp, Natsumi thở hổn hển mở tung cửa lớp 1-A: "Xin lỗi vì đến muộn ạ!"

    Cô chủ nhiệm giật mình, nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh: "em là Suzuki-san đúng chứ?

    Không sao đâu, em mau vào chổ đi."

    Cúi người cảm ơn, Natsumi mau chóng ngồi xuống ghế cuối dãy gần cửa sổ.

    Lớp 1-A đang ồn ào vì giờ ra chơi sau tiết thứ ba.

    Cô lau mồ hôi trán, cố nở nụ cười với các bạn cùng lớp đang nhìn mình tò mò.

    “ Nghe nói tàu cậu bị Entity tấn công đúng chứ?”

    “Ừm…

    đúng rồi.

    May mà chỉ cấp C thôi, các chị Mahou Shoujo xử lý nhanh lắm!”

    Natsumi gật đầu nhiệt tình.

    “Tội cậu thật…

    Nhưng mà cũng may nhờ có các chị ấy.

    Không biết sống sao nếu không có Mahou Shoujo nữa.”

    Một cô khác, chen vào đầy phấn khích:

    "Nè nè, cậu có thấy mấy chị ấy không?”

    Natsumi mắt sáng rực:

    “Thấy chứ!

    Có bốn người lận!”

    Cứ như vậy, các ma pháp thiếu nữ trở thành chủ đề bàn tán giữa mọi người cho đến khi giờ giải lao khiến họ buộc phải dừng việc đó lại.

    Natsumi tận hưởng khoảng thời gian còn lại cho đến khi tiết học cuối cùng kết thúc.

    Thu dọn cặp sách, cô tạm biệt các bạn mới, rồi vui vẻ ra về.

    Trên đường về nhà, cô lại đi qua cây cầu nhỏ ven kênh.

    Đánh tầm mắt thẳng ra vị trí chiến trường lúc sáng.

    Nhờ ma pháp và sự cô gắn của mọi người mà nơi đó đã dọn dẹp gần hết, chỉ chờ được xây dựng lại.

    Natsumi vui vẻ bước tiếp, trong đầu chỉ toàn nghĩ về Ma Pháp Thiếu Nữ và một ước mơ nhỏ được làm một trong số họ

    “Các chị ấy lại cứu mình một lần nữa…

    Mình cũng muốn được như các chị, bảo vệ mọi người…”

    Bỗng nhiên, không gian xung quanh yên tĩnh lạ thường.

    Tiếng xe cộ biến mất.

    Tiếng chim cũng im bặt.

    Chỉ còn tiếng gió nhẹ và tiếng nước chảy.

    Một giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo, hơi ngây ngô vang lên bên tai cô:

    “Ara?

    Cô bé đang mơ mộng gì thế~?

    Muốn trở thành Mahou Shoujo à?”

    Natsumi giật mình quay lại.

    Trước mặt cô là một sinh vật nhỏ xíu lơ lửng giữa không trung – trông như... một con thỏ bông?

    “E… em là ai vậy?!”

    Sinh vật nhỏ nghiêng đầu, cười hì hì, giọng ngọt như kẹo:

    "Chế trông như này chứ lớn hơn cưng nhiều lắm đấy!

    Mà kệ đi, chế là Kumimi~!

    Tinh linh chuyên đi tìm những cô gái có trái tim đủ mạnh mẽ để trở thành Mahou Shoujo đó nha~♪”

    Natsumi há hốc miệng, mắt tròn xoe:

    “Thật… thật hả?!”

    Kumimi bay vòng quanh Natsumi một vòng, cười khúc khích:

    “Thật chứ~!

    Chế thấy cưng đủ điều kiện nên đến trao quà này.

    Một cô fangirl siêu dễ thương, hay cười, và hôm nay còn trấn an cô bé trong tàu nữa kìa.

    Trái tim ấp áp của cưng đã khiến mị để ý."

    Tinh linh dừng lại trước mặt Natsumi, đưa tay ra.

    Trên cuối cánh tay như phủ kín trong tay áo choàng, xuất hiện một viên pha lê xanh lam lơ lửng, phát sáng dịu dàng.

    “Đây là bảo thạch của cưng.

    Nhận lấy đi, và trở thành người bảo vệ nụ cười của mọi người… như cưng mơ ước từ bé đến giờ ấy~!”

    Natsumi run run đưa tay chạm vào viên pha lê.

    Ánh sáng xanh lan tỏa, bao lấy cô.

    Cô cười đến mức sắp khóc, giọng lạc đi vì hạnh phúc:

    “Em… em đồng ý!

    Em sẽ cố gắng hết sức luôn ạ!”

    Kumimi vỗ tay nhỏ xíu, cười toe toét:

    “Yatta~!

    Từ giờ cưng là Mahou Shoujo chính thức rồi nhé!

    Chị sẽ hướng dẫn em mọi thứ, nên đừng lo gì hết nha~♪”

    Natsumi vẫn đang đứng hình, mắt long lanh nước, miệng há ra như cá mắc cạn.

    Cô đột ngột hét lên một tiếng “Kyaaaaaaa!!!”

    đầy phấn khích, vui sướng nhảy cẩn lên.

    "Mình...mình phải về kể mẹ nghe ngay!!!

    À không, bí mật mà!!!

    Aaaa mình là Mahou Shoujo thật rồi!!!”

    Kumimi chớp mắt ngẩn người, tay còn giơ lên định nói tiếp:

    “Đầu tiên thì cưng phải…

    Ơ?

    Đi mất tiêu rồi kìa…?!”

    Tinh linh bay lượn một vòng trên không, gãi gãi đầu, cười khúc khích:

    “Thôi kệ đi~ Cưng vui quá cũng tốt mà.

    Khi khác tìm vậy."

    Ánh sáng xanh lam dịu dàng tan dần.

    Kumimi biến mất giữa không trung như bọt xà phòng lấp lánh.

    Không gian xung quanh lập tức trở lại bình thường: tiếng xe cộ ồn ào, tiếng chim ríu rít, tiếng gió thổi qua lá cây.

    Mọi thứ chưa từng bị ngưng đọng.

    Natsumi vẫn đang chạy về phía trước, vừa chạy vừa nhảy nhót, tay nắm chặt viên đá quý trong lòng bàn tay.

    Cô dừng lại một chút, nhìn lên bầu trời đang chuyển màu hoàng hôn cam rực rỡ, thì thầm với nụ cười không thể lớn hơn:

    “Từ hôm nay… mình là Mahou Shoujo rồi.”

    Cơn gió xuân thổi nhẹ, mang theo tiếng cười hạnh phúc của cô bé vang vọng giữa thành phố.
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 2: Biến thân - Ma Pháp Thiếu Nữ xuất kích


    Natsumi lao vào nhà như một cơn lốc, miệng hét toáng lên:

    "Con về rồi ạ!!!"

    Nhưng chân chưa kịp dừng lại ở phòng khách, cô đã phóng thẳng lên cầu thang, lao vào phòng mình, đóng sầm cửa, khóa chặt, rồi nhanh chóng kéo hết rèm cửa lại.

    Bên ngoài, mẹ cô ngẩn người dưới bếp:

    "Ơ... hôm nay con bé sao vậy nhỉ?"

    Trong phòng, Natsumi dựa lưng vào cửa, tim đập thình thịch.

    Cô từ từ giơ tay lên, mở lòng bàn tay.

    Viên pha lê xanh nằm yên đó, lấp lánh ánh sáng dịu dàng.

    "Mình... thật sự là Mahou Shoujo rồi..."

    Cô bật cười khúc khích, rồi hét nhỏ một tiếng "Kyaa~!!!" nữa, lăn lộn trên giường ôm gối.

    Nhưng rồi cô ngồi bật dậy, nhìn bảo thạch, mặt hơi tái:

    "Ơ... mà dùng nó thế nào nhỉ?"

    Căn phòng đột ngột sáng lên một vệt sáng trắng.

    Một vòng xoáy nhỏ mở ra giữa không trung, và Kumimi bay ra.

    "Yo!~ Cưng đi nhanh quá đấy.

    Mị đuổi theo cũng mệt cả người."

    Natsumi giật mình, suýt ngã khỏi giường:

    "K-Kumimi-san!

    Cậu vào kiểu gì vậy?!"

    Kumimi cười toe toét, bay vòng quanh cô:

    "Cổng không gian chứ kiểu gì~ Mà thôi, không sao, giờ mị hướng dẫn cưng cách dùng bảo thạch đây!"

    Tinh linh hạ xuống trước mặt Natsumi:

    "Đầu tiên, đặt tay lên bảo thạch và nghĩ về hình tượng mà cưng muốn nhé~"

    "Hình tượng mình muốn?"

    Natsumi làm theo, mắt nhắm nghiền, tập trung cao độ.

    Trong đầu cô hiện lên hàng loạt hình ảnh của những ma pháp thiếu nữ mà cô thần tượng.

    Từng người lướt qua trong tâm trí cô như một album của ký ức.

    Kumimi đột ngột lên tiếng, giọng hơi nghiêm hơn:

    "Sai rồi sai rồi~ Không phải hình tượng của người khác, mà là hình tượng của riêng cưng ấy!"

    Natsumi mở mắt, ngẩn người:

    "Ể?

    Riêng... mình á?"

    Kumimi gật đầu, mắt đen sâu thẳm lóe sáng:

    "Đúng rồi~ Cưng muốn trở thành Mahou Shoujo như thế nào?

    Muốn bảo vệ điều gì?

    Hãy nghĩ về chính bản thân cưng đi."

    "Cảm ơn... nhưng sao cậu biết mình đang nghĩ gì?"

    Kumimi cười khúc khích, chỉ vào bảo thạch đang lóe lên vài hình ảnh mờ ảo:

    "Suy nghĩ của cưng hiện hết lên đây mà~♪"

    "ẾẾẾ!!!!"

    Natsumi đỏ mặt, vội che bảo thạch lại ngồi thụt xuống muốn che bí mật.

    Sau một lúc hít thở sâu lấy bình tĩnh, Natsumi lại đặt tay lên bảo thạch, lần này nghiêm túc hơn.

    "Hình tượng... của mình..."

    Cô nghĩ về nụ cười của mọi người trên tàu hôm nay.

    Nghĩ về cô bé mình đã trấn an.

    Nghĩ về ước mơ từ nhỏ: bảo vệ nụ cười của mọi người, để không ai phải sợ hãi nữa.

    Viên pha lê bắt đầu phát sáng mạnh mẽ, ánh sáng xanh lam lan tỏa, chiếu sáng cả căn phòng như một mặt trời nhỏ.

    *Chang!*

    Tiếng pha lê tan vỡ vang lên.

    Natsumi mở mắt.

    Trước mặt cô, viên pha lê đã biến thành một chiếc đồng hồ quả quýt như được tạc bằng pha lê xanh tuyệt đẹp, mặt số lấp lánh như chứa cả bầu trời đêm, dây đeo mỏng ánh sắc bạc rực rỡ.

    "Đây là..."

    Kumimi cười toe toét:

    "Bảo khí của cưng đó~!

    Ngắn gọn thì là thiết bị biến thân."

    Natsumi cầm chiếc đồng hồ lên, mắt long lanh:

    "Đẹp...

    đẹp quá đi..."

    "Giờ thử biến thân luôn đi!

    Để coi...Bấm vào núm điều chỉnh trên đỉnh thử đi"

    "À vâng... như thế này ạ?"

    Natsumi nhấn nút.

    Một vầng hào quang xanh lam bùng lên, bao trùm lấy cô.

    Cơ thể cô được bọc trong một chiến kén pha lê lớn, ánh sáng chói lòa.

    *Rắc rắc rắc - BÙM!*

    Chiến kén vỡ tan, mảnh pha lê bay lấp lánh như tuyết rơi.

    Trước gương, Natsumi giờ đã là một Mahou Shoujo thực thụ.

    Chiếc váy ngắn tầng tầng lớp lớp chuyển màu từ trắng xanh dương đậm sang màu sâu thẳm của xanh lam.

    Một chiếc nơ lớn cùng hoa hoa trắng và bươm bướm pha lê bay quanh.

    Tay áo dài cùng đôi tất khác màu, chiếc bên trái chỉ đến dưới đầu gối, mang sắc xanh sâu thẳm như đại dương, chiếc bên phải cao hơn một chút, mang sắc trăng tinh khiết như mây trời.

    Giày cao gót xanh lam, ánh lên sắc bạc, lấp lánh của pha lê

    Mái Tóc buộc cao hơn, chuyển hẳn sang xanh lam.

    Natsumi đứng hình trước gương, miệng há ra:

    "Mình... mình đẹp quá...

    Đây là mình thật sao?!"

    Đúng lúc đó, tiếng mẹ gọi từ dưới nhà vang lên:

    "Natsumi!

    Con đang làm gì đấy?"

    Natsumi giật mình hoảng loạn:

    "Không... không có gì đâu mẹ!!!"

    Cô vội tạo dáng trước gương, xoay một vòng, khuôn mặt đỏ bừng vì hạnh phúc.

    Kumimi bay bên cạnh, cười khúc khích:

    "Tốt tốt~ Trang phục đẹp lắm.

    Giờ để mị đưa cưng đi kiểm tra năng lực"

    "Hả?

    Nhanh... nhanh vậy sao?

    Mình vẫn chưa biết cách đánh nhau mà-"

    "Ai biết đâu~ Kiểu gì cũng dùng được thôi!

    Đi nào!"

    Kumimi giơ tay, một vòng xoáy trắng mở ra giữa phòng - lớn đủ cho cả Natsumi bước qua.

    Tinh linh nhanh chóng bay vào trong.

    Natsumi hơi chần chừ, nhưng rồi hít sâu một hơi, gật đầu quyết tâm:

    Cô bước qua cổng.

    Và ngay lập tức - rơi tự do từ độ cao vài trăm mét xuống mặt đất.

    "Aaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!"

    Natsumi hét lên, gió rít bên tai, mặt đất lao tới nhanh chóng.

    Kumimi bay lượn bên cạnh, cất giọng tỉnh bơ:

    "Xin lỗi nhé~ Mị đặt tọa độ hơi sai một chút.

    Cơ mà cũng tiện, xem thử cưng có bay được không nào~"

    "Bay?!

    Bay thế nào đâyyyyy!!!"

    "Ai biết~ Cưng cứ tập trung suy nghĩ xem sao!"

    Kumimi cười khúc khích rồi lao vút xuống trước, để lại Natsumi tiếp tục rơi.

    "Tập trung... tập trung...

    TẬP TRUNG!!!"

    Natsumi nhắm mắt, nắm chặt bảo khí.

    Đột ngột, cơ thể cô chậm lại.

    Ánh sáng xanh lam bao quanh, và cô dừng hẳn giữa không trung - lơ lửng cách mặt đất chỉ vài mét.

    "Chúc mừng~ Vậy là cưng bay được rồi nha!"

    Natsumi mở mắt, mặt tái mét, ma pháp theo đó ngừng lại, khiến cô rơi phịch xuống.

    "...Tưởng chết thật rồi chứ!"

    Kumimi vẫn bình thản nói:

    "Yên tâm đi, mị để sẵn cổng dịch chuyển dự phòng mà~"

    "Nói thì hay lắm-!"

    ĐÙNG!

    Một cú đấm khổng lồ từ dưới đất giáng lên đúng vị trí Natsumi đang quỳ.

    Mặt đất nứt toác, bụi bay mịt mù chẳng nhìn rõ thứ gì.

    May thay Kumimi kịp thời mở cổng kéo cả hai lên mái một tòa nhà gần đó.

    "Gì... gì vậy?!"

    Kumimi chỉ tay xuống dưới - một Entity cấp B hình người khổng lồ, lớp da xám đầy gai, khuôn mặt như loài bò sát, đang gầm gừ nhìn quanh, tìm kiếm xem cô đang ở đâu.

    "Thì đang ở chiến trường mà~ Vừa rồi là nó đấy.

    Không mau tìm cách đánh thì nó quẩy tung khu này đấy!"

    "Hả?!

    Nhưng mình-"

    "Ara~ Có đứa bé chưa kịp chạy kìa."

    Natsumi nhìn theo - một cô bé tiểu học đang khóc nức nở, núp dưới đống đổ nát của thành phố gọi mẹ.

    Con Entity nghe thấy liền lao tới.

    Không kịp nghĩ ngợi, Natsumi lao xuống theo bản năng.

    Cô ôm lấy cô bé, nhảy vọt sang bên vừa kịp lúc né cú đập của con quái vật.

    "Em không sao chứ?

    Mau chạy đi trốn nhé!"

    Cô bé gật đầu lia lịa rồi chạy biến.

    Natsumi quay lại, đứng chắn trước Entity, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm, cố kìm nén đôi chân đang run của mình.

    "Mình... mình làm được mà.

    Mình là Ma pháp thiếu nữ!"
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 3: Gương ma thuật


    Con quái vật giáng từng cú đấm đùng đùng xuống bên dưới, cố đánh trúng Natsumi đang điên cuồng chạy thục mạng.

    Tuy miệng nói quyết tâm, nhưng Natsumi vẫn không biết phải chiến đấu thế nào cho đúng.

    Cô chỉ biết nhặt đá ném vào con Entity, cố dụ nó chạy theo mình ra xa khu dân cư, tránh để nó quay lại chỗ cô bé kia.

    “Cố lên nào… bay lên đi mà!”

    Cô thử bay lên lần nữa, nhưng chẳng tài nào nhớ nổi cách làm lúc nãy.

    Cả người nặng trịch như bị buộc chì, chỉ nhảy được vài bước rồi lại rơi xuống.

    May nhờ đã biến thân, sức mạnh, sức bền và tốc độ của cô đều vượt xa người thường.

    Cô chạy nhảy né tránh khá tốt, lăn lộn giữa những cú đập kinh hoàng của con quái vật, khiến mặt đường nứt toác, khói bụi bay mù mịt.

    Cô chạy trái, né phải, nhảy lên, cúi xuống.

    Nhanh đến mức khó tin.

    Từng cú đánh của con quái chỉ có thể sượt qua người cô.

    Chứ chẳng tài nào chạm nỗi một sợi tóc.

    Nhưng rồi, cô bị dồn vào chân tường – lưng chạm vào bức tường đổ nát của một tòa nhà cũ.

    Chẳng kịp quay đầu.

    Con Entity gầm lên, giơ cánh tay đầy gai nhọn lao tới.

    Natsumi chỉ kịp đưa hai tay lên che mặt, nhắm chặt mắt lại.

    *Xong rồi… mình chết mất…*

    Nhưng cú đánh không tới.

    Cô hé mắt ra.

    Trước mặt cô là một chiếc gương nhỏ nhắn, làm hoàn toàn bằng pha lê xanh lam – chỉ lớn hơn người cô một chút, nhưng vô cùng cứng chắc.

    Cú đập kinh hoàng của Entity va vào nó chỉ tạo tiếng “keng” vang vọng, không hề làm gương lung lay hay thậm chí xuất hiện một vết nức nhỏ.

    “Đây…

    đây là gì vậy?

    Là do mình sao?!”

    Natsumi nghĩ thầm, chiếc gương cũng bay lượn theo ý nghĩ của cô.

    Cô vô thức giơ tay chỉ về phía Entity – chiếc gương lập tức bắn ra một tia năng lượng xanh lam rực rỡ, trúng thẳng ngực con quái vật khiến nó lùi lại vài bước, gầm gừ đau đớn.

    Con Entity quay đầu, dường như cảm thấy bản thân đã vào thế yếu, nó sợ hãi bỏ chạy.

    “Ah!

    Đừng hòng thoát!”

    Natsumi đưa tay ra theo bản năng.

    Chưa kịp ngạc nhiên, hai chiếc gương khác đột ngột hiện ra từ không khí – ba chiếc gương pha lê lơ lửng quanh cô, xoay tròn nhanh dần.

    Chúng hợp lại, tạo thành một chùm tia năng lượng xanh lam khổng lồ, xuyên thủng cơ thể Entity từ đầu đến cuối.

    Con quái vật gục xuống, thân hình co giật vài cái rồi hóa thành tro bụi đen kịt, bay theo gió.

    Natsumi khụy một chân xuống đất, tim vẫn đập thình thịch, hơi thở dồn dập.

    Cô nhìn hai bàn tay mình, rồi nhìn chỗ Entity vừa biến mất, giọng run run:

    “Mình… mình làm được rồi!

    Mình đánh bại nó thật rồi!”

    Nhưng chân cô mềm nhũn, không đứng nổi nữa.

    Cô ngồi bệt xuống đất, cười mà như khóc:

    “Chân… chân không đi nổi nữa luôn…”

    Từ đằng xa, trên mái một tòa nhà cao tầng đổ nát, một bóng dáng nhỏ bé đã lặng lẽ quan sát từ đầu đến cuối – chính là cô bé tiểu học mà Natsumi vừa cứu.

    “Con nhóc đó… có được không đấy, Kumimi?”

    Giọng nói lạnh lùng vang lên.

    Chợt, một loạt tơ nhện trắng quấn quanh cơ thể cô bé.

    Khi tơ tan đi, hình dáng “cô bé” đã biến mất, thay vào đó là một cô gái cao ráo.

    Chiếc váy trắng tả tơi, quấn quanh người vô số dải băng trắng nhuốm màu máu khô cũ.

    Đôi tất đen in họa tiết lưới nhện trắng, ánh lên hào quang dưới màn đêm.

    Đôi ống tay tách rời khỏi áo, hai hàng nơ trắng buộc rối không thẳng lối.

    Mái tóc đen dài xõa xuống, hai chiếc cài tóc hướng lên như sừng nhọn.

    Trên vai vác một cây trường thương sần sùi, đen bóng như vỏ côn trùng.

    Kumimi lặng lẽ hiện ra bên cạnh cô, cười khúc khích:

    “Sao lại không~ Cưng cũng thấy Nats-chan thể hiện mà~”

    Cô gái “tch” một tiếng, quay mặt đi:

    “Cũng chỉ là con ngố mà thôi.

    Tý nữa thì chết rồi còn gì.”

    “Nào nào~ Tuy cưng nói thế nhưng nếu mị không cản thì cưng đã lao ra cứu Nats-chan luôn rồi còn gì.”

    “……Tôi về đây.”

    Mitsuka không thèm quay lại nhìn, dậm chân một cái – cả người bật vọt lên không trung như đạn pháo được bắn đi, biến mất trong bóng đêm chỉ trong chớp mắt.

    Kumimi nhìn theo, cười toe toét:

    “Thẹn quá à~?

    Không ở lại chào Nats-chan sao?”

    Dưới mặt đất.

    Natsumi run rẩy cố đứng dậy, chân vẫn mềm.

    Kumimi bay vụt xuống, đỡ lấy cô.

    “Cưng làm tốt lắm~”

    “A, Kumimi!

    Cô bé vừa rồi sao rồi?

    Ổn chứ?!”

    “Không sao đâu, mị đã đưa cô bé tới nơi an toàn rồi~”

    Natsumi thở phào, cười mệt mỏi:

    “…Tốt quá rồi!”

    Kumimi mỉm cười, giọng dịu dàng hơn một chút:

    “Về thôi.

    Muộn quá mẹ cưng lên kiểm tra thì toi đấy~”

    Kumimi mở cổng không gian, sắc tím của cánh cổng lần này với cô thật an tâm.

    Natsumi bước qua cổng, cô nằm vật ra giường, mệt mỏi không thể tả nỗi.

    Vẫn không thể tin bản thân đã trải qua việc này chỉ trong vài tiếng cuối ngày.

    “Hôm nay… thật sự là một ngày dài…”

    "Nhưng cưng hài lòng đúng chứ?"

    Kumimi khúc khích nói.

    "Ừm...hài lòng lắm."

    Cô gật đầu, lấy ra trên tay chiếc đồng hồ - bảo khí của mình.

    Cô vẫn không tài nào tưởng tượng nỗi một ngày mình thật sự trở thành ma pháp thiếu nữ.

    Nhấn núm xoay, sắc xanh lam lại phát ra từ người cô, đưa cô trở lại dáng vẽ thường ngày cùng bộ đồng phục trên người vẫn chưa thay ra.

    Hệt như lúc trước khi cô biến thân, chẳng có chút khác biệt nào.

    Nhưng cơn mỏi nhừ từ đôi chân, nhịp tim đập thình thịch cùng cơn mệt mỏi vẫn còn đó.

    Là thứ khiến cô nhận thức rõ đây là sự thật.

    Kumimi cũng không nói thêm gì nữa, lặng lẽ đi mất để cho cô nghỉ ngơi.

    Và trước khi ngủ thiếp đi vì kiệt sức, Natsumi mỉm cười – nụ cười của một Mahou Shoujo thực thụ.

    Nhưng chợt một âm thanh, một giọng nói quen thuộc khiến cô bật dậy khỏi giường.

    "Natsumi!

    Con đã tắm chưa đấy!"

    "DẠ?"
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 4: Còn phải học tập nhiều lắm


    Vài ngày trôi qua kể từ đêm định mệnh ấy, Natsumi đã bắt đầu làm quen với nhịp sống của một Mahou Shoujo: mỗi tối, cô bí mật biến thân trong phòng, cẩn thận kéo rèm kín đến từng kẽ hở, bay lơ lửng vài vòng nhỏ sát trần nhà, và miệt mài tập bắn tia năng lượng từ những gương pha lê.

    Cô thậm chí còn thử nghiệm xem mình còn làm thêm điều gì, kết quả là một tiếng động lớn khiến mẹ cô phải hét lên từ dưới nhà: "Natsumi!

    Sao con lại đập tường thế?!"

    Nhưng có một vấn đề lớn mà Natsumi vẫn còn bận tâm: Cô vẫn chưa có biệt danh.

    Tối hôm đó, Natsumi lại triệu hồi Kumimi.

    Khi tinh linh vừa bước ra từ cổng không gian nhỏ xíu lơ lửng giữa phòng, Natsumi đã đứng nghiêm chỉnh như đang tuyên thệ:

    - Aqua!

    Tên của tớ từ nay sẽ là Aqua!

    Kumimi chớp mắt, đôi tay nhỏ xíu vỗ vào nhau bồm bộp:

    - Oh!

    Rồi đó là cái gì vậy?

    - Là biệt danh đó!

    Ma pháp thiếu nữ nào mà chẳng có biệt danh kêu thật kêu!

    -Natsumi dõng dạc.

    Kumimi nghiêng đầu, giọng bình thản đến lạ lùng:

    - Đâu, có ai quy định thế đâu?

    - Hể?

    Nhưng những người khác...

    Kumimi cười khúc khích, bay vòng quanh cô:

    - Khi cưng biến thân, ma pháp tự động tạo ra một màn sương nhận thức để che giấu danh tính.

    Trừ khi cưng tự mình "lột mặt nạ", còn không thì dẫu cưng có xưng tên thật, người ta cũng chỉ nghe ra một cái danh xưng mờ ảo nào đó thôi.

    Mấy cái biệt danh cưng nghe thấy toàn là do fan đặt, rồi mấy chị kia thấy hay nên quen miệng dùng luôn thôi hà~

    Natsumi đứng hình.

    Hóa ra cái sự "ngầu lòi" bấy lâu nay cô hâm mộ lại mang tính tự phát đến vậy.

    Thấy cô xụ mặt, Kumimi cười toe toét:

    - Không sao, nếu cưng thích thì mị sẽ quảng bá cái tên Aqua giúp cưng.

    Dù sao sự ủng hộ của mọi người cũng là nguồn ma lực quý giá mà!

    Nhưng mà mị thật không ngờ... bị cưng lôi đến đây chỉ để xem "tuyển tập tư thế biến thân" và "danh sách khẩu hiệu xung trận".

    Bất ngờ ghê luôn đó~

    - Quên... quên nó đi mà!

    Tớ đang tập luyện nghiêm túc đây! — Natsumi đỏ mặt, vội vàng đánh lạc hướng.

    Cô hít một hơi sâu, đứng thẳng người, tay trái nắm chặt chiếc đồng hồ quả quýt pha lê xanh, giơ cao lên ngang tầm mắt.

    Ngón trỏ đặt trên núm điều chỉnh sẵn sàng biến thân.

    Cô xoay cổ tay, đưa mặt đồng hồ xuất hiện như trình diễn một báu vật, cô nhấn nút, hô vang hiệu lệnh:

    — Henshin!

    Kumimi nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt đen sâu thẳm chớp chớp vài cái rồi... cười sặc sụa:

    - Pffft...

    Haha!

    Cưng... cưng đang làm cái trò gì vậy?!

    - Sao cậu lại cười?!

    Tớ làm sai chỗ nào à?

    - Không, không phải...

    -- Kumimi vừa thở vừa nói -- Chỉ là cưng nghiêm túc quá nên nhìn giống như đang cầu mưa vậy đó.

    Mahou Shoujo không nhất thiết phải làm lố vậy đâu, quan trọng là cưng muốn bảo vệ điều gì.

    Với cả, cưng cũng đâu có lộ thân phận, tập cho ai coi thế~

    Natsumi ngồi thụp xuống, mặt đỏ lựng vì xấu hổ.

    Cô đã tập cái tư thế đó cả đêm.

    - Mình quên mất việc đó...

    Đúng lúc đó, Kumimi đột ngột ngừng cười.

    Không khí trong phòng bỗng chốc đặc quánh lại, giọng tinh linh trở nên đanh thép:

    - Nhấc người lên đi Nats-chan.

    Phát hiện Entity.

    - Hiểu rồi!

    Cổng không gian mở rộng.

    Natsumi biến thân trong chớp mắt — chiếc kén pha lê đã bao phủ lấy cơ thể.

    Cô bước vào vùng không gian vặn vẹo và xuất hiện trên một thành phố bãi biển tại Kyoto.

    Ngay lập tức, một con Entity khổng lồ hình thú lao xuống như một thiên thạch, định nghiền nát mặt đất dưới chân nó.

    Cát bay mù mịt, mặt đất rung chuyển dữ dội.

    Thế nhưng, trước khi nó kịp chạm đất...

    - Ora!!!

    Một cú đấm khổng lồ rực ánh xanh lam nện thẳng vào lưng con quái vật, khiến nó văng đại ra xa như một quả bóng bị sút hỏng.

    Natsumi xuất hiện qua một tấm gương pha lê khác, tay cô run lẩy bẩy, miệng xuýt xoa:

    - Đau quá đi mất!!!

    Cô vừa sử dụng kỹ năng phóng đại: đấm vào tấm gương trước mặt, dùng ma lực khuếch đại lực đạo rồi dẫn truyền nắm đấm qua một tấm gương khác xuất hiện ngay sát con quái.

    Nhưng lớp da con Entity đó cứng như gai nhọn, khiến cô có cảm giác mình vừa đấm vào một quả cầu gai thép.

    Con quái vật gầm lên điên cuồng, vùng vẫy giữa đại dương.

    Nhưng nó chưa kịp định thần thì mặt biển đột ngột chuyển động.

    Một vòi rồng khổng lồ từ đâu xuất hiện, nước biển hóa thành những sợi xiềng xích lấp lánh giữ chặt lấy nó.

    Vòng xoáy nước chậm rãi nghiền nát thân thể con quái.

    Máu đen bắt đầu nhuộm thẫm một vùng biển, tiếng kêu gào của nó nhỏ dần rồi tắt hẳn khi con Entity hoàn toàn tan biến vào hư vô.

    Kumimi thong thả vỗ tay:

    - Levi-chan vẫn nhanh như mọi khi nhỉ!

    - Levi-chan? — Natsumi ngơ ngác nhìn mặt biển đã yên bình trở lại.

    - Ừ, cậu ấy quản lý vùng biển này.

    Chỉ cần kẻ thù lọt vào tầm là không có cửa thoát.

    Mị gọi cưng đến chỉ để đấm nó ra biển thôi, chứ để nó hạ cánh xuống đất thì dọn dẹp mệt lắm.

    Natsumi bàng hoàng:

    - Chị ấy...

    điều khiển nước ở đây từ tận dưới Kagoshima á?

    - Đúng một nửa.

    Do chúng ta đang ở trong màn chắn ma lực nên phạm vi tấn công được khuếch đại lên nhiều.

    - Màn chắn? — Natsumi ôm đầu — Tớ thấy mình bắt đầu quá tải thông tin rồi!

    Kumimi khúc khích bay vòng quanh cô, giọng nói dễ thương nhưng thoáng chút bí hiểm:

    - Không sao, rồi cưng sẽ quen.

    Sắp tới có hội nghị Mahou Shoujo toàn cầu đó, tha hồ mà hỏi nhé.

    Natsumi chớp mắt, nhưng Kumimi chỉ cười, giơ tay lên che miệng tỏ vẽ bí mật rồi mở cổng đưa cô về nhà.

    Đêm đó, Natsumi nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà tối om.

    - Hội nghị sao?

    Chắc sẽ giống như trong phim, mọi người cùng nhau bàn kế hoạch cứu thế giới nhỉ...

    Cô mỉm cười, chìm vào giấc ngủ với niềm tin ngây thơ rằng mình đã thực sự trở thành một phần của đại gia đình Mahou Shoujo.
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 5: Đại Sảnh Thiên Sứ


    Dưới sự dẫn dắt của Kumimi, Natsumi bước qua một cánh cổng không gian rực rỡ.

    Trước mắt cô không còn là căn phòng ngủ nhỏ hẹp, mà là một không gian vô tận lơ lửng giữa tầng mây.

    Ở giữa nó tồn tại một toà kiến trúc uy nghi, hùng vĩ đến không tưởng.

    Đón tiếp Natsumi, một âm thanh vang vọng không rõ nơi phát ra đột ngột lên tiếng, trong trẻo như các thiên thần đang chào đón.

    Cứ thế truyền đến tai cô.

    - Chào mừng đến Đại Sảnh Thiên Sứ

    - Chế đi có chút việc với mấy bà bạn già đây.

    Nats-chan cứ tự nhiên làm quen nhé, đừng có đứng hình như pho tượng thế~♪

    Kumimi vẫy tay rồi biến mất vào đám đông lộng lẫy, bỏ mặc Natsumi đứng trơ trọi giữa hàng trăm cô gái.

    Không khí ở đây thật kỳ lạ.

    Những dải lụa ma pháp bay lượn, mùi hương của hoa cỏ và cả sự áp lực từ những luồng ma lực mạnh mẽ khiến Natsumi lúng túng.

    Cô vô tình va phải một cô gái có mái tóc vàng rực rỡ như nắng Paris.

    - Oh, je suis désolée...

    Tu es nouvelle? (Ồ, xin lỗi nhé...

    Em là người mới sao?)

    Natsumi ngơ ngác: - Dạ... dạ?

    Cô gái kia mỉm cười, bàn tay đeo găng ren khẽ chạm vào vai Natsumi.

    Một luồng ấm áp truyền qua, chiếc đồng hồ quả quýt của Natsumi khẽ rung lên.

    - Chào mừng đến với hội nghị, em là người mới nhỉ? – Giọng cô gái giờ đây đã trở thành tiếng Nhật thuần thục nhờ sự hỗ trợ phiên dịch từ Bảo khí.

    - Tiếng Nhật?...

    À!

    Vâng, đúng rồi ạ! – Natsumi cúi đầu rối rít.

    Rất vui được gặp em.

    Cứ thoải mái thôi nhé!

    Phân khu Nhật Bản ở bên kia. – Cô gái chỉ tay về phía một khu vực trang trí theo phong cách tối giản nhưng sang trọng.

    Natsumi cảm ơn rồi vội vàng đi tới.

    Tại đó, các "Thiên sứ" của Nhật Bản đã hội quân đông đủ.

    Cô nhìn thấy một người phụ nữ cao ráo khoác trên mình bộ trang phục trắng vàng lộng lẫy, toát lên vẻ tri thức và uy nghiêm của một vị thần bầu trời.

    Gần đó là một thiếu nữ trong bộ Kimono cách tân tối màu, tay cầm đôi dùi trống lấp lánh tia chớp xanh.

    Ở phía xa hơn là một cô gái với mái tóc xanh thẳm như đại dương, nhẫn pha lê trên tay cô tỏa ra hơi nước mát lành.

    Và ở đó còn có một thiên sứ sáu cánh rực rỡ, nhưng đôi vai cô ấy dường như hơi run rẩy dưới lớp hào quang quá mức chói lọi.

    Cùng vô số người khác khiến Natsumi choáng ngợp và hạnh phúc vì được gặp họ trực tiếp.

    Tuy nhiên, điều khiến Natsumi lạnh sống lưng nhất là một góc tối khuất sau cây cột pha lê.

    Ở đó, một đôi mắt sắc lạnh như dao cạo ẩn hiện giữa bóng đêm.

    Không có váy áo lộng lẫy, không có nụ cười niềm nở.

    Một luồng aura chết chóc tỏa ra từ bóng hình ấy khiến Natsumi không dám nhìn thẳng.

    "Chị ấy đáng sợ quá, phải...phải mau tránh đi mới được"

    Đến gần những thành viên của phân khu Nhật Bản

    - Chào mọi người... em là tân binh, biệt danh là Aqua ạ! – Natsumi cố lấy giọng tự tin nhất để giới thiệu.

    - Ồ!

    Aqua-dono!

    Chào mừng, chào mừng nhé!" – Một cô gái nhảy cẫng lên, vui vẻ đi tới và vỗ vào vai Natsumi một cú đau điếng

    – Tôi là Raijin, tên thật là Kotoha!

    Rất vui được gặp cưng nha!

    Một cô gái khác - cô gái có mái tóc mang màu của đại dương - cũng vui vẻ, mỉm cười dịu dàng chào đón thành viên mới: "Đừng quá căng thẳng, Aqua-chan.

    Chúng ta đều là chị em một nhà mà.

    À, cứ gọi chị là Levi nhé.

    Giữa lúc không khí đang nóng dần lên, một hồi chuông báo động vang vọng khắp Đại sảnh.

    【Thông báo】 Phát hiện Entity cấp B+ tại khu vực thảo nguyên Mông Cổ.

    Yêu cầu chi viện ngay lập tức.

    Trong khi mọi người còn đang thảo luận về phương án tác chiến, bóng đen trong góc tối đã đứng dậy.

    Một tiếng "Tch" khô khốc vang lên.

    - Phiền phức quá!

    Chỉ trong một cái chớp mắt, bóng hình ấy biến mất.

    Như một tia sét đen, cô lao mình qua một cánh cổng như bầu trời đêm.

    Chỉ có một tấm biển ghi chữ "Mông Cổ" ở trên.

    Tại vùng bình nguyên Mông Cổ, một con Entity khổng lồ cấp B+ đang tàn phá mặt đất.

    Nhưng sự kiêu ngạo của nó sụp đổ ngay khi một dải băng trắng nhuốm máu quấn chặt lấy cổ nó.

    Cô gái ấy hiện thân giữa không trung.

    Cô không giống một ma pháp thiếu nữ.

    Cô giống như một hung thần từ địa ngục bò lên.

    Một tử thần sẽ diệt trừ mọi thứ mà cô chướng mắt.

    Cây trường thương sần sùi trong tay cô xé toạc không gian.

    Không dùng phép thuật hoa mỹ, chỉ cần bạo lực thuần túy.

    Từng nhát đâm vào da thịt quái vật đều kèm theo tiếng cười gằn lạnh lẽo.

    Cô vung thương, những sợi tơ nhện sắt lẹm cắt đứt các chi của thực thể cấp A như cắt giấy.

    Trong mắt Natsumi – người đang quan sát qua màn hình ma pháp tại Đại sảnh – cô chỉ thấy một màu đỏ của máu và sự tàn khốc tột độ.

    Đáng sợ quá... – Natsumi run rẩy – Chị ấy... thực sự là Mahou Shoujo sao?

    Sau khi khiến con quái vật phải "hối hận vì đã được sinh ra", Cô nàng bước ngược trở lại qua cổng không gian.

    Khi cô xuất hiện giữa Đại sảnh, lớp máu trên mặt tan biến, để lộ khuôn mặt vừa được thỏa mãn cơn khát chiến đấu.

    Bộ trang phục vốn có vẻ rách nát nay càng trông tả tơi.

    Nhưng giờ trên khuôn mặt cáu kỉnh đã thay bằng một vẻ gì đó thoải mái.

    Kotoha khoanh tay, cười hì hì nhìn người bạn của mình:

    - Mits-dono vẫn như cũ nhỉ~ Động tay động chân một chút là trông tỉnh táo hẳn ra.

    - Cậu ồn quá Kotoha, để tớ nghĩ chút đi.

    Tớ không chịu nỗi hào quang hướng nội của cậu đâu.

    Cô gái được gọi là "Mits-chan" vui vẻ đùa giỡn với Kotoha, đi đến chiếc ghế gần đó, khi đi ngang - ánh mắt cô lướt qua Natsumi khiến cô bé suýt nữa thì ngã ngửa vì sợ.

    Theo phản xạ mà nấp sau Levi.

    - Đừng lo, em ấy không đáng sợ như vẽ ngoài đâu.

    - Đúng đó, Aqua-dono, nét mặt cậu ta bình thường lúc nào cũng như vậy hết ấy.

    Chứ cậu ta tốt bụng lắm!
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 6: Không như vẻ ngoài.


    Nắng sớm xuyên qua những tán cây anh đào trong khuôn viên Học viện Seika.

    Natsumi vừa đi bộ vừa thẫn thờ, đầu óc cô vẫn treo ngược trên chín tầng mây - nơi có tòa kiến trúc hùng vĩ của Đại Sảnh Thiên Sứ.

    "Chị Mits-dono đáng sợ đó... thực sự là ai ngoài đời nhỉ?"

    Bốp!

    Một cú vỗ lưng sấm sét khiến Natsumi suýt thì cắm mặt xuống đất.

    "Chào buổi sáng Aqua-dono!

    Ngẩn ngơ gì thế cưng?"

    Natsumi quay lại, thấy một cô gái với mái tóc ngắn năng động, nụ cười rạng rỡ như mặt trời mùa hạ.

    Dù không mặc bộ Kimono chiến đấu, nhưng cái tông giọng sảng khoái này thì không lẫn đi đâu được.

    "Kotoha-san!

    Chào... chào buổi sáng ạ."

    Cả hai vừa đi vừa rôm rả chuyện phiếm.

    Natsumi ngạc nhiên khi thấy Kotoha ngoài đời cũng chẳng khác gì Raijin - một khối năng lượng không bao giờ cạn.

    Khi cả hai vừa chạm đến cổng trường, Kotoha đột ngột tăng tốc, lao vút về phía một bóng dáng đang đứng nghiêm trang cạnh cột cổng.

    "Mits-chan!

    Chào buổi sánggggg!"

    Bóng dáng kia - chính là chị Hội phó Hội học sinh với chiếc băng đỏ trên tay - khẽ nhíu mày, lách người sang một bên với tốc độ của một vận động viên chuyên nghiệp.

    Nhưng Kotoha cũng không vừa, cô nàng xoay người, vòng tay ôm chặt lấy cổ đối phương từ phía sau.

    "Bắt được rồi nhé!"

    Natsumi đứng hình.

    Đôi mắt cô mở to hết cỡ sau làn kính.

    Cái khí chất này... cái sự lạnh lùng này...

    "Hể?

    Mits-dono?

    Chị ấy là..."

    Kotoha cười khoái chí, tay vẫn khóa chặt cổ Mitsuka: "Ừm, là Mits-dono đêm qua đó!

    Ngầu chưa?

    À, Mits-dono, đây là Aqua-dono mà chúng ta gặp tối qua đấy!"

    Mitsuka chỉnh lại chiếc kính tròn hơi bị lệch vì cú vồ của Kotoha, đôi mắt đen sâu thẳm liếc nhìn Natsumi.

    "Tớ biết.

    Cậu gửi Line của con bé vào nhóm chung rồi mà."

    - Giọng nói của cô điềm tĩnh, lịch thiệp nhưng mang theo một sự xa cách tự nhiên - "Chào em.

    Mà... chắc ta gặp rồi nhỉ?"

    Natsumi lí nhí, tim đập thình thịch: "Dạ vâng... hôm nhập học em bị chị bắt..."

    Kotoha ngơ ngác: "Nhập học?

    Hai người gặp nhau rồi á?"

    "Con bé đi trễ."

    - Mitsuka lạnh nhạt giải thích - "Do cậu đánh văng con Entity cấp B đến gần đường ray đoàn tàu, khiến hệ thống phải dừng khẩn cấp."

    "Ể?!

    Thật sao?

    Xin lỗi, xin lỗi Aqua-chan nhé!

    Chị không biết luôn á!"

    - Kotoha buông Mitsuka ra, đưa tay xoa đầu Natsumi cười ha hả.

    Natsumi vội xua tay, mỉm cười: "Không sao đâu ạ.

    Nhờ có chuyện đó mà em mới gặp được Kumimi và gia nhập cùng mọi người."

    "Ồ?

    Trùng hợp vậy sao?

    Đúng là định mệnh mà!"

    - Kotoha hào hứng.

    Mitsuka thở dài, gõ nhẹ quyển sổ vào đầu Kotoha: "Thôi bớt diễn đi thím.

    Cả hai mau vào lớp đi, nhất là cậu đấy Kotoha.

    Để yên cho tớ làm việc."

    "Hai hai~ Hội phó đại nhân vất vả rồi~" - Kotoha lè lưỡi tinh nghịch.

    Khi Natsumi định bước đi, Mitsuka chợt gọi khẽ: "À, chả biết Kotoha nói với em chưa.

    Trong trường này còn có hai người nữa thuộc 'phía chúng ta', tối qua em gặp rồi đấy."

    Natsumi khựng lại, gật đầu: "Vâng, chị có sáu cánh rực rỡ và người có mái tóc trắng như mây đúng không ạ?

    Kotoha-san có nhắc qua cho em rồi."

    Mitsuka im lặng một chút, ánh mắt lướt qua những học sinh đang tấp nập vào cổng, rồi khẽ nói: "Ừ, hãy làm quen với họ nhé.

    Dù sao thì...

    Chào mừng gia nhập, Aqua."

    Natsumi ngẩn người.

    Câu chào mừng đó thật niềm nở, cũng thật giản dị.

    Dường như mọi suy nghĩ của Natsumi về cô gái này trước đây đều bị câu nói ấy cuốn vào hư vô.

    "Vâng ạ!

    Em cảm ơn chị, Mitsuka-senpai!"

    Nhìn bóng lưng Natsumi chạy theo Kotoha vào sân trường, Mitsuka khẽ tặc lưỡi, môi hơi nhếch lên một chút rồi lại trở về vẻ mặt sắt đá thường ngày.

    Natsumi vừa chạy vừa nghĩ thầm: Chị ấy... thực ra thân thiện hơn mình tưởng...

    Một ngày học bình thường tại cao trung Seika cứ thế bắt đầu, cho đến khi...

    Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vừa dứt, Natsumi đang định mở hộp bento thì một giọng nói tràn đầy năng lượng vang lên sát cửa lớp 1-A:

    "Hi!

    Hi!

    Cho chị hỏi có Nats-chan ở đây không?"

    Cả lớp quay lại nhìn cô gái năm hai đang ló đầu vào với nụ cười rạng rỡ.

    Một bạn nữ cùng lớp lúng túng chỉ tay: "Ah, Suzuki-san đang ở kia..."

    "Ah, chị thấy rồi, cảm ơn em nhé!"

    - Kotoha thong dong bước vào, chẳng đợi Natsumi kịp phản ứng đã nắm lấy tay cô kéo đi - "Đi nào Nats-chan, đến lúc gặp mọi người rồi~!"

    "Ể?

    Nhưng em đang chuẩn bị ăn..."

    - Natsumi hốt hoảng cầm theo hộp bento.

    "Không sao, không sao, đến đó ăn cùng mọi người luôn đi!"

    - Kotoha vừa đẩy lưng Natsumi đi vừa cười hì hì, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò của bạn bè cùng lớp.

    Khi cả hai vừa đi đến lối rẽ hành lang dẫn sang khu nhà cũ, họ bắt gặp hai bóng lưng quen thuộc.

    Mitsuka đang đứng chắn trước mặt hai nam sinh lớp 2 với vẻ mặt cực kỳ đáng sợ.

    Phía sau cô, là một cô gái với mái tóc vàng óng của mặt trời đang cúi gập mặt, hai tay nắm chặt vạt áo đồng phục, cơ thể khẽ run rẩy.

    "Nghe không hiểu tiếng người à?

    Tôi đã nói rồi."

    - Giọng Mitsuka lạnh như băng, tay cô vươn ra, nắm lấy cổ áo một tên, dí sát mặt hắn, trừng mắt lên đe doạ - "Muốn kiếm chuyện thì tìm người ngang hàng mà đánh.

    Còn nếu tôi thấy các cậu lởn vởn quanh Shirogane lần nữa.

    Thì liệu mà nhặt lại số răng tôi đánh gãy đi!"

    Hai nam sinh kia mặt tái mét, lí nhí xin lỗi rồi chạy biến đi.

    Vừa lúc đó, Natsumi và Kotoha tiến tới.

    Chuyện cũng vừa xong xuôi.

    "Bắt được một Mits-dono và một Erin-dono!"

    Kotoha cười lớn, lao tới ôm chầm lấy cả Mitsuka và Erin từ đằng sau.

    Mitsuka giật phắt người lên vì bất ngờ, cô xoay lại gõ nhẹ vào đầu Kotoha một cái cộp:

    "Giật cả mình!

    Cậu ngưng cái trò đó đi Kotoha!"

    Rồi nhìn thấy Natsumi đang đứng ngơ ngác phía sau, ánh mắt Mitsuka dịu lại một chút:

    "Ah, em cũng đến à.

    Cùng đi thôi."

    - Nói rồi, Mitsuka nhanh chóng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Erin, một cử chỉ dứt khoát nhưng lại mang đầy sự trấn an.

    Cô dẫn Erin đi trước, hướng về phía phòng sinh hoạt CLB.

    Natsumi nhìn theo bóng lưng của hai người đàn chị.

    Một người mạnh mẽ, hiên ngang như một tấm khiên; người kia yếu ớt, mỏng manh như một cánh hoa.

    Bổng nhiên, trong ánh mắt của Natsumi, cả hai hiện lên như người hiệp sĩ đang bảo vệ công chúa.

    "Chị Mitsuka... thực sự rất quan tâm đến Erin-san nhỉ?"

    - Natsumi thì thầm.

    Kotoha khoác vai Natsumi, nháy mắt:

    "Đúng vậy đó!

    Nhìn thì lạnh lùng thế thôi chứ Mits-dono là người bao che nhất hội này đấy.

    Đi thôi, đừng để Haruka-sensei đợi lâu!"
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 7: Huấn Luyện


    Cả bốn người dừng lại trước một căn phòng nằm ở cuối hành lang khu phòng chức năng cũ.

    Trên cánh cửa gỗ bạc màu là tấm biển: "CLB Nghiên cứu Toán học Không gian".

    "Toán học không gian?" — Natsumi đọc thầm, vẻ mặt đầy bối rối.

    Cô chưa kịp hỏi thì Kotoha đã đẩy cửa bước vào.

    Bên trong, mùi trà hoa cúc lan tỏa khắp căn phòng.

    Một người phụ nữ đang nằm gục đầu xuống bàn, mái tóc đen hơi rối che mất khuôn mặt.

    "Haruka-sensei, tụi em đến rồi đây!"

    Kotoha reo lên.

    Người phụ nữ khẽ rên rỉ, chậm chạp ngẩng đầu dậy.

    Cặp kính cận của cô lệch hẳn sang một bên.

    Natsumi thốt lên:

    "Ơ, cô Hanamori dạy Toán!"

    Haruka dụi mắt, ngáp dài một tiếng rồi chỉnh lại kính.

    Cô nhìn Natsumi bằng ánh mắt lờ đờ vì thiếu ngủ:

    "Chào các em...

    Ồ, Aqua-chan đó sao?

    Chào mừng em đến với "căn cứ" của phân khu Nhật Bản."

    Natsumi đứng hình.

    Chị Uranus lẫy lừng, người sở hữu ma lực không gian đáng sợ tối qua, hóa ra lại là cô giáo dạy Toán hay đi lạc mà lớp cô thường trêu chọc sao?

    "Cô trông có vẻ... rất mệt mỏi ạ?" — Natsumi lo lắng hỏi.

    "À... cô vừa phải chấm xong một đống bài kiểm tra toán của các anh chị khóa trên ấy mà." — Haruka cười khổ, đưa tay xoa xoa thái dương xua tan cơn mệt mỏi để có thể tiếp đón hậu bối mới gia nhập thật chỉnh chu.

    Haruka chỉ tay về phía chiếc sofa dài:

    "Cứ tự nhiên ngồi đâu tùy ý nhé, em thích trà không?"

    Lúc này Natsumi mới để ý trên bàn có một túi bánh quy thủ công và bình trà mát lạnh.

    Mitsuka ấn Erin ngồi xuống ghế, còn mình thì ngồi vào vị trí quen thuộc, hai chân dang rộng, hai tay gác lên lưng ghế, ngửa cổ ra sau để thư giãn.

    Sau khi Natsumi cuối cùng cũng ngồi xuống, Haruka-sensei nhấp một ngụm trà, rồi bỗng nhiên trở nên nghiêm túc:

    "Aqua-chan, tối qua cô đã xem đoạn ghi hình trận chiến của em.

    Ma pháp Gương của em rất có tiềm năng, nhưng cách em chiến đấu... nói thật là quá tệ.

    Dễ hiểu vì em vẫn chỉ đang chiến đấu theo bản năng.

    Để chuẩn bị cho những Entity cấp cao hơn đang xuất hiện ngày càng nhiều, em cần được huấn luyện bài bản."

    Cô quay sang nhìn Mitsuka đang nhắm mắt:

    "Mitsuka, em chịu trách nhiệm huấn luyện cho Natsumi nhé.

    Trong nhóm này, khả năng thực chiến và kiểm soát ma lực của em là ổn định nhất."

    Mitsuka vẫn nhắm mắt, nhàn nhạt đáp lời: "Em thì không vấn đề gì.

    Cơ mà..." – Cô quay sang, nhìn thẳng vào Natsumi – "Em có chắc là mình chịu đựng nổi không?

    Chị sẽ không nương tay chỉ vì em là hậu bối đâu."

    Natsumi cảm nhận được một áp lực đè nặng lên vai.

    Đây không phải là Mitsuka-senpai hay giúp đỡ Erin, mà là ma pháp thiếu nữ đáng sợ đã đánh bại Entity cấp A đêm qua.

    Nhưng thay vì sợ hãi, Natsumi lại cảm thấy hào hứng.

    Cô muốn mạnh hơn.

    Đứng phắc dậy, cô dõng dạt:

    "Vâng!

    Em xin được chỉ giáo ạ!" — Natsumi cúi người thật thấp.

    Bày tỏ thái độ của mình.

    Thấy điệu bộ ấy, Mitsuka chỉ nở một nụ cười hài lòng.

    Cuối buổi chiều, tại sân sau vắng vẻ của trường.

    Haruka-sensei khẽ vung tay.

    Một màng chắn trong suốt bao phủ lấy khu vực, tách biệt âm thanh và hình ảnh với thế giới bên ngoài.

    "biến thân đi." — Mitsuka nói.

    Natsumi hít một hơi sâu, tạo tư thế quen thuộc.

    Ánh sáng xanh nhạt bùng lên, bao phủ lấy cô trong bộ trang phục của Aqua.

    Thế nhưng, ngay khi lớp sáng vừa tan biến, trước khi Natsumi kịp điều chỉnh lại hơi thở, một bóng đen đã áp sát.

    Vút!

    Một cú móc vòng cực mạnh hướng thẳng vào cằm Natsumi.

    Dù đã phản xạ giơ tay chắn, nhưng lực va chạm vẫn khiến cô bay văng ra vài mét, ngã sóng soài trên cỏ.

    Đau đớn truyền đến tận xương tủy.

    Cô nhìn lại, không khỏi thốt ra suy nghĩ trong đầu: "Mạnh quá...chị ấy còn chưa biến thân nữa"

    "Bài học đầu tiên: Đừng lơ là khi ở trước mặt kẻ thù." — Mitsuka lạnh lùng nói.

    Trong tay cô từ lúc nào đã xuất hiện một con dao găm kỳ dị như cấu thành bằng xương, lưỡi dao lấp lánh sự chết chóc, toát lên sự bất an khó tả.

    Mitsuka không đợi Natsumi đứng dậy.

    Cô nhanh chóng thủ thế, hai tay đưa lên ngang tầm ngực.

    Siếc chặt con dao trong tay, như một cách chào của võ thuật cô chắp hai tay lại.

    Lưỡi dao sần sùi cứ thế đâm thẳng vào lòng bàn tay trái, xuyên qua bàn tay: "Henshin!"

    Toàn bộ cơ thể Mitsuka bỗng tan chảy thành một loại chất lỏng đen đặc xen lẫn những tia đỏ thẩm của máu.

    Khối vật chất đó cuộn xoáy, cô đặc lại thành hình hài một thiếu nữ rồi bất ngờ nổ tung, bắn ra những sợi tơ đen kịt trước khi định hình lại thành Arachne với bộ trang phục rách nát đầy gai góc.

    "Bài học thứ hai: Luôn để ý sau lưng!"

    Hình bóng cô biến mất như một bóng ma.

    Natsumi theo bản năng xoay người 180 độ, hai tay triệu hồi một tấm gương lớn.

    RẦM!

    Cú đấm của Mitsuka giáng thẳng vào mặt gương.

    Tấm gương rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết nứt li ti.

    "Ồ, cũng biết học hỏi đấy, không dùng tay không để đỡ nữa à?" — Mitsuka cười gằn, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh.

    "Nhưng kẻ thù sẽ không chỉ đấm em một cái đâu!"

    Nói đoạn, Mitsuka dùng tay còn lại nắm vào cạnh gương, dùng nó làm điểm tựa để tung một cú đá xoay vào đầu Natsumi.

    Cô hốt hoảng cúi thấp người, luồng gió từ cú đá sượt qua tóc cô khiến Natsumi lạnh sống lưng.

    Mau chóng vận ma pháp khiến tấm gương bắn ra tia năng lượng buộc Mitsuka phải lùi xa khỏi cô.

    Buổi huấn luyện chỉ mới bắt đầu, nhưng Natsumi đã hiểu: "Chị ấy sẽ không dễ dàng cho mình đậu đâu...Mình...phấn khích quá!"
     
    Khúc Hoàn Ca Của Thiên Sứ
    Chương 8: Bóng lưng của Nhện


    Tiếng nổ vang lên liên tiếp bên trong kết giới của Haruka-sensei.

    Natsumi thở dốc, mồ hôi đầm đìa làm bết lại những sợi tóc mai.

    Trước mặt cô, Mitsuka vẫn đứng đó, bộ trang phục rách nát bay nhẹ trong gió, vẻ mặt không chút biến đổi.

    Cô thậm chí còn chưa thèm triệu hồi cây trường thương sần sùi của mình.

    "Phản ứng chậm quá.

    Gương của em để làm cảnh à?"

    - Mitsuka nhàn nhạt nói, rồi lại một lần nữa biến mất.

    Natsumi nghiến răng, lập tức triệu hồi ba tấm gương bao quanh mình.

    Chúng xoay nhanh quanh người cô, như một lớp mai phòng thủ đa hướng.

    Tuy nhiên, cô biết nếu chỉ đứng yên phòng thủ, cô sẽ bị "nghiền nát" sớm hay muộn.

    Khi cảm nhận được có tiếng động từ bên phải biến mất, Natsumi không xoay người lại mà đột ngột ném một tấm gương ra phía sau, đồng thời kích hoạt ma lực.

    Vút!

    Mitsuka xuất hiện đúng vị trí đó, cú đấm của chị ấy va chạm với mặt gương.

    Natsumi tận dụng khoảnh khắc đó, dồn năng lượng khai hoả cùng lúc.

    - "Kết thúc ở đây đi!"

    Ba tia năng lượng chói lòa bắn ra, nhắm thẳng vào vị trí của Mitsuka.

    Do đang ở tư thế tấn công, Mitsuka buộc phải nhảy lên không trung để né tránh.

    "Được rồi!"

    - Natsumi thầm reo lên: Trên không trung, chị ấy sẽ không có điểm tựa để né đòn tiếp theo.

    Natsumi lập tức điều khiển ba tấm gương bay lên, tạo thành một góc phản chiếu hoàn hảo để hội tụ tia sáng vào đúng vị trí của Mitsuka trên cao.

    Thế nhưng, trái với dự đoán của cô, Mitsuka không hề hoảng hốt.

    Cô khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy ngạo nghễ hiện lên.

    Ngay khi tia năng lượng tới gần mình, Mitsuka xoay người trên không trung, dồn lực mà tung một cú đá xoay cực mạnh vào khoảng không.

    Ma lực đen kịt từ chân cô bùng nổ, bẻ lái hoàn toàn tia sáng của Natsumi, khiến nó bay thẳng xuống ngay cạnh Natsumi và nổ tung, xới tung khoảng đất ấy lên.

    "Tư duy tốt đó, nhưng tiếc là em không có đủ thông tin về khả năng của chị."

    Mitsuka đáp xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá, rồi ngay lập tức lao tới như một mũi tên.

    Buổi huấn luyện thực sự bắt đầu.

    Mitsuka bắt đầu "nhả" đòn, mỗi cú đấm, cú đá đều đi kèm với một lời góp ý mang theo sự phấn khích tăng dần.

    - Thấp trọng tâm xuống!

    - Đừng nhìn vào tay chị, nhìn vào hướng vai ấy!

    - Đừng chỉ dùng lại một chiêu, tận dụng hết khả năng của em đi!

    Natsumi bị đánh đến mức quay cuồng.

    Cứ mỗi khi cô định tung ra một chiêu thức mới, Mitsuka lại dập tắt nó ngay lập tức bằng một sự hiệu quả đến tàn nhẫn.

    Hai tiếng sau.

    Kết giới của Haruka-sensei từ từ tan biến.

    Natsumi lập tức nằm vật ra thảm cỏ, lồng ngực phập phồng dữ dội, phổi như muốn cháy rực.

    Cô thậm chí không còn sức để nâng một ngón tay lên.

    "Buổi tập kết thúc."

    - Mitsuka giải trừ trạng thái biến thân, trở lại là cô nữ sinh hội phó nghiêm túc.

    Cô phủi bụi trên váy, nhìn Natsumi đang nằm bẹp dưới đất bằng ánh mắt hài lòng vừa có chút gì đó vui vẻ.

    Haruka-sensei tiến tới, đưa cho Natsumi một chai nước điện giải:

    "Vất vả cho em rồi, Suzuki-san.

    Em tiến bộ nhanh hơn cô tưởng đấy."

    Kotoha cười hì hì, giúp Erin thu dọn đồ đạc:

    "Cố lên Aqua-dono, lần đầu ai mà chẳng thế.

    Chị hồi xưa còn bị Mits-chan đánh cho khóc nhè cơ mà!"

    "Im...Im đi Kotoha.

    Đừng nói như thể tớ chỉ biết đánh nhau chứ!"

    - Mitsuka cắt ngang, rồi cô cúi xuống nhìn Natsumi - "Này, em định nằm đó bao lâu nữa?"

    Natsumi rên rỉ: - "Em... em không nhấc nổi chân nữa...

    Chị là quái vật à..."

    Mitsuka không nói không rằng, cô quay lưng lại, hơi khụy gối xuống:

    "Lên đi.

    Chị đưa em về."

    Natsumi ngơ ngác: "Hả?"

    "Chị không muốn mai phải nghe tin tân binh của phân khu Nhật Bản chết vì kiệt sức ở sân sau trường đâu.

    Lẹ lên."

    Mitsuka nói, tuy giọng nói có vẽ bình thường nhưng Natsumi thoáng thấy vành tai của tiền bối có chút đỏ.

    Natsumi đỏ mặt, nhưng cô thực sự đã quá mệt để từ chối.

    Cô cố gắng rướn người lên, vòng tay qua cổ Mitsuka.

    Mitsuka dứt khoát vác Natsumi lên lưng, bước đi vững chãi hướng ra cổng trường.

    Cái lưng của chị ấy thật rộng, và dù Mitsuka ấy vừa trải qua một trận đấu, Natsumi vẫn cảm nhận được một mùi hương thanh khiết, khác hẳn với mùi gỉ sắt đáng sợ đêm qua.

    "Mizumi-senpai..."

    - Natsumi thì thầm khi đầu cô tựa vào vai chị ấy.

    - "Gì?"

    - "Cảm ơn chị... vì đã huấn luyện em."

    Mitsuka im lặng một lúc lâu, bước chân cô đều đặn trên con đường lát đá dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ.

    "Đừng có nói nhiều.

    Để sức mà mai còn tập tiếp."

    - Mitsuka đáp, giọng chị ấy dường như đã bớt đi vài phần băng giá.

    - "Hể!

    Mai vẫn tập á!"

    - "Tất nhiên, đừng có mong chị cho nghỉ và...xin lỗi, chị sẽ nhẹ tay hơn.

    Khi đánh nhau chị bị hăng quá."

    Vánh tai Mitsuka dường như đỏ hơn sau khi nhận lỗi về mình.

    Khiến Natsumi không khỏi buồn cười.

    Dưới ánh đèn đường mờ ảo, bóng của nàng "Nhện" đang cõng theo "chiếc gương nhỏ" trải dài trên mặt đất, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ kỳ.

    - "Mà chị đưa em đến phòng tắm công cộng trước được chứ?

    Cứ thế này em không về nhà được đâu."

    - "Cứ đến nhà chị cho nhanh."

    - "Hể????"
     
    Back
    Top Bottom