“Nhiều năm trước, khi nhân loại dần chìm trong tuyệt vọng trước những thực thể huyền bí từ bóng tối…
Một tia hy vọng đã bùng cháy, soi sáng tương lai của loài người!
Các Mahou Shoujo – những cô gái mang trong mình sức mạnh phi thường, ma pháp chảy trong huyết quảng và nụ cười luôn giữ trên môi – nhảy múa giữa chiến trường.
Họ đánh bại Entity, mang đến hòa bình và nụ cười cho mọi người!”
Âm thanh hào hùng từ video fanmade vang lên trong tai nghe.
Suzuki Natsumi ngân nga theo giai điệu quen thuộc, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
Cô đã nghe đoạn này hàng nghìn lần.
Từ khi còn bé xíu, chỉ mới biết cầm remote ti vi, cô đã mê mẩn những cô gái ấy – trang phục lộng lẫy, biến thân lung linh, chiến đấu vì chính nghĩa.
Bây giờ đã là học sinh cấp ba, Natsumi vẫn không thay đổi.
Cô mơ một ngày nào đó mình cũng được như họ – bảo vệ nụ cười của mọi người.
Tàu điện ngầm lướt qua những trạm quen thuộc.
Natsumi nhìn bảng thông báo điện tử, đếm ngược đến ga của mình.
Hôm nay là ngày khai giảng – ngày bắt đầu cuộc sống cao trung mà cô đã háo hức suốt mùa hè.
Bỗng nhiên –
“【Thông báo khẩn cấp】 Phát hiện Entity cấp C tại khu vực Shinjuku.
Tất cả hành khách giữ bình tĩnh.
Đoàn tàu sẽ chuyển hướng vào hầm trú ẩn ngay lập tức.”
Tiếng loa chói tai át cả nhạc trong tai nghe.
Toa tàu rung nhẹ khi rẽ gấp vào đường hầm tối om.
Hoảng loạn lan ra tức thì.
Một bà mẹ ôm chặt đứa con nhỏ, thì thầm: “Không sao đâu con, các chị Mahou Shoujo sẽ xử lý nhanh thôi…”
Người đàn ông bên cạnh cúi đầu, tay ôm chặt cặp táp.
Một cô bé tầm tiểu học ngồi cạnh Natsumi bắt đầu khóc thút thít.
Natsumi tắt nhạc, bỏ tai nghe xuống, mỉm cười trấn an cô bé:
“Không sao đâu em.
Các chị ấy sẽ đến ngay thôi.
Chúng ta chỉ cần ngồi yên là được.”
Cô bé ngước mắt ướt nhìn Natsumi, gật đầu yếu ớt.
Trong bóng tối của hầm trú ẩn, mặt đất rung chuyển từng đợt.
Âm thanh ùng ùng từ xa vọng lại – tiếng nổ, tiếng gầm của Entity, tiếng va chạm của phép thuật.
Mọi người co ro, tay ôm đầu theo bản năng.
Nhưng không ai la hét quá mức.
Họ đã quen rồi.
Cả thế giới đã quen với chuyện này nhiều năm nay.
Entity xuất hiện, Mahou Shoujo đánh bại chúng, cuộc sống tiếp diễn.
Đó là thực tại mới của nhân loại.
Và họ tin tưởng tuyệt đối vào những cô gái ấy.
Chỉ một lúc sau, rung chấn dừng hẳn.
“【Thông báo an toàn】 Entity đã bị tiêu diệt.
Đoàn tàu sẽ tiếp tục hành trình.”
Ánh đèn sáng trở lại.
Toa tàu lăn bánh ra khỏi hầm tối.
Natsumi lập tức dán mặt vào cửa kính, ánh mắt sáng rực mong đợi.
Cô muốn thấy họ.
Nhất định phải thấy.
Và cô đã thấy.
Trên nền trời xanh vừa được giải phóng, bốn bóng dáng lộng lẫy đang lơ lửng giữa không trung.
Một cô gái mặc váy đen bạc, tơ nhện lấp lánh quấn quanh người.
Một người khác cầm dùi trống, những ánh sét vẫn còn lóe trên đầu dùi.
Một người khoác trên mình chiếc áo trắng vàng, hào quang mặt trời tỏa ra dịu nhẹ.
Và một chị nữa…
đang vẫy tay về phía đoàn tàu.
Chị ấy mỉm cười – nụ cười ấm áp, rực rỡ như ánh nắng – và giơ tay vẫy chào hành khách bên dưới.
Họ như những thiên sứ, được thượng đế phái xuống trần gian để giúp đỡ nhân loại.
Là những thực thể thần thánh, tốt bụng và dịu dàng.
Natsumi mở to mắt.
Chị ấy…
đang vẫy tay với họ.
Với cô.
Tim Natsumi đập thình thịch.
Cô áp tay lên kính, miệng lắp bắp:
“Cảm… cảm ơn các chị…”
Nếu có thể, cô muốn hét thật to.
Nhưng toa tàu kín, cô chỉ có thể thì thầm trong lòng:
"Cảm ơn các chị.
Các chị thật tuyệt vời."
Tàu đến ga.
Natsumi bước ra với tâm trạng lâng lâng, bước chân nhẹ tênh như bay.
Thành phố vẫn nhộn nhịp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mọi người cười nói, đi làm, đi học.
Phải rồi.
Nhân loại đã quen với việc này.
Không chỉ Mahou Shoujo chiến đấu – họ cũng không bỏ cuộc.
Natsumi mỉm cười, bước vào cổng trường Học viện Seika.
Nhưng rồi cô giật mình nhìn đồng hồ.
Muộn mất rồi!
Lễ khai giảng chắc đã bắt đầu! có khi xong luôn rồi ấy chứ!
Cô chạy vội vào sân trường, thở hổn hển.
Một giọng nói nghiêm khắc vang lên ngay cổng:
“Em kia.
Đến muộn giờ khai giảng đấy.
Báo tên và lý do đi.”
Natsumi ngẩng đầu.
Trước mặt là một cô gái tầm tuổi,mái tóc đen thắt hai bím gọn gàng, đeo chiếc kính tròn, vẻ mặt nghiêm nghị không chút khoan nhượng.
Trên tay là quyển sổ ghi chép, tay trái đeo băng “Hội Học Sinh”.
“Chết rồi…”
Natsumi nghĩ thầm, mặt tái mét.
“Em… em là Suzuki Natsumi, năm nhất ạ!
Xin lỗi chị… trên đường có Entity tấn công nên tàu em phải vào hầm trú ẩn…”
Cô nàng hội học sinh nhìn Natsumi từ đầu đến chân – đồng phục hơi nhàu, tóc rối một chút, mắt còn long lanh vì xúc động lúc nãy.
Thở dài nhẹ, giọng bớt nghiêm đi một chút:
“Khu Shinjuku nhỉ?"
Cô ấy thì thầm, ghi chép gì đó vào sổ rồi nói.
"Được rồi, vào lớp đi!”
“Dạ?...
Cảm ơn chị ạ!”
Natsumi cúi đầu rối rít, rồi chạy biến vào trong.
Trong đầu không khỏi suy nghĩ: Mình tưởng chị ấy sẽ phạt mình cơ
Cô gái kia nhìn theo bóng lưng cô bé, khẽ lẩm bẩm:
“Con ngố… cứ thế này ở nhà cho rồi, ra ngoài làm gì cho nguy hiểm.”
Khẽ chỉnh lại kính, quay lại vị trí kiểm tra học sinh muộn.
Sau khi chạy một mạch vào lớp, Natsumi thở hổn hển mở tung cửa lớp 1-A: "Xin lỗi vì đến muộn ạ!"
Cô chủ nhiệm giật mình, nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh: "em là Suzuki-san đúng chứ?
Không sao đâu, em mau vào chổ đi."
Cúi người cảm ơn, Natsumi mau chóng ngồi xuống ghế cuối dãy gần cửa sổ.
Lớp 1-A đang ồn ào vì giờ ra chơi sau tiết thứ ba.
Cô lau mồ hôi trán, cố nở nụ cười với các bạn cùng lớp đang nhìn mình tò mò.
“ Nghe nói tàu cậu bị Entity tấn công đúng chứ?”
“Ừm…
đúng rồi.
May mà chỉ cấp C thôi, các chị Mahou Shoujo xử lý nhanh lắm!”
Natsumi gật đầu nhiệt tình.
“Tội cậu thật…
Nhưng mà cũng may nhờ có các chị ấy.
Không biết sống sao nếu không có Mahou Shoujo nữa.”
Một cô khác, chen vào đầy phấn khích:
"Nè nè, cậu có thấy mấy chị ấy không?”
Natsumi mắt sáng rực:
“Thấy chứ!
Có bốn người lận!”
Cứ như vậy, các ma pháp thiếu nữ trở thành chủ đề bàn tán giữa mọi người cho đến khi giờ giải lao khiến họ buộc phải dừng việc đó lại.
Natsumi tận hưởng khoảng thời gian còn lại cho đến khi tiết học cuối cùng kết thúc.
Thu dọn cặp sách, cô tạm biệt các bạn mới, rồi vui vẻ ra về.
Trên đường về nhà, cô lại đi qua cây cầu nhỏ ven kênh.
Đánh tầm mắt thẳng ra vị trí chiến trường lúc sáng.
Nhờ ma pháp và sự cô gắn của mọi người mà nơi đó đã dọn dẹp gần hết, chỉ chờ được xây dựng lại.
Natsumi vui vẻ bước tiếp, trong đầu chỉ toàn nghĩ về Ma Pháp Thiếu Nữ và một ước mơ nhỏ được làm một trong số họ
“Các chị ấy lại cứu mình một lần nữa…
Mình cũng muốn được như các chị, bảo vệ mọi người…”
Bỗng nhiên, không gian xung quanh yên tĩnh lạ thường.
Tiếng xe cộ biến mất.
Tiếng chim cũng im bặt.
Chỉ còn tiếng gió nhẹ và tiếng nước chảy.
Một giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo, hơi ngây ngô vang lên bên tai cô:
“Ara?
Cô bé đang mơ mộng gì thế~?
Muốn trở thành Mahou Shoujo à?”
Natsumi giật mình quay lại.
Trước mặt cô là một sinh vật nhỏ xíu lơ lửng giữa không trung – trông như... một con thỏ bông?
“E… em là ai vậy?!”
Sinh vật nhỏ nghiêng đầu, cười hì hì, giọng ngọt như kẹo:
"Chế trông như này chứ lớn hơn cưng nhiều lắm đấy!
Mà kệ đi, chế là Kumimi~!
Tinh linh chuyên đi tìm những cô gái có trái tim đủ mạnh mẽ để trở thành Mahou Shoujo đó nha~♪”
Natsumi há hốc miệng, mắt tròn xoe:
“Thật… thật hả?!”
Kumimi bay vòng quanh Natsumi một vòng, cười khúc khích:
“Thật chứ~!
Chế thấy cưng đủ điều kiện nên đến trao quà này.
Một cô fangirl siêu dễ thương, hay cười, và hôm nay còn trấn an cô bé trong tàu nữa kìa.
Trái tim ấp áp của cưng đã khiến mị để ý."
Tinh linh dừng lại trước mặt Natsumi, đưa tay ra.
Trên cuối cánh tay như phủ kín trong tay áo choàng, xuất hiện một viên pha lê xanh lam lơ lửng, phát sáng dịu dàng.
“Đây là bảo thạch của cưng.
Nhận lấy đi, và trở thành người bảo vệ nụ cười của mọi người… như cưng mơ ước từ bé đến giờ ấy~!”
Natsumi run run đưa tay chạm vào viên pha lê.
Ánh sáng xanh lan tỏa, bao lấy cô.
Cô cười đến mức sắp khóc, giọng lạc đi vì hạnh phúc:
“Em… em đồng ý!
Em sẽ cố gắng hết sức luôn ạ!”
Kumimi vỗ tay nhỏ xíu, cười toe toét:
“Yatta~!
Từ giờ cưng là Mahou Shoujo chính thức rồi nhé!
Chị sẽ hướng dẫn em mọi thứ, nên đừng lo gì hết nha~♪”
Natsumi vẫn đang đứng hình, mắt long lanh nước, miệng há ra như cá mắc cạn.
Cô đột ngột hét lên một tiếng “Kyaaaaaaa!!!”
đầy phấn khích, vui sướng nhảy cẩn lên.
"Mình...mình phải về kể mẹ nghe ngay!!!
À không, bí mật mà!!!
Aaaa mình là Mahou Shoujo thật rồi!!!”
Kumimi chớp mắt ngẩn người, tay còn giơ lên định nói tiếp:
“Đầu tiên thì cưng phải…
Ơ?
Đi mất tiêu rồi kìa…?!”
Tinh linh bay lượn một vòng trên không, gãi gãi đầu, cười khúc khích:
“Thôi kệ đi~ Cưng vui quá cũng tốt mà.
Khi khác tìm vậy."
Ánh sáng xanh lam dịu dàng tan dần.
Kumimi biến mất giữa không trung như bọt xà phòng lấp lánh.
Không gian xung quanh lập tức trở lại bình thường: tiếng xe cộ ồn ào, tiếng chim ríu rít, tiếng gió thổi qua lá cây.
Mọi thứ chưa từng bị ngưng đọng.
Natsumi vẫn đang chạy về phía trước, vừa chạy vừa nhảy nhót, tay nắm chặt viên đá quý trong lòng bàn tay.
Cô dừng lại một chút, nhìn lên bầu trời đang chuyển màu hoàng hôn cam rực rỡ, thì thầm với nụ cười không thể lớn hơn:
“Từ hôm nay… mình là Mahou Shoujo rồi.”
Cơn gió xuân thổi nhẹ, mang theo tiếng cười hạnh phúc của cô bé vang vọng giữa thành phố.