Cập nhật mới

Khác Khúc Hoa Cúc Dại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396533758-256-k537366.jpg

Khúc Hoa Cúc Dại
Tác giả: cocthieutien
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Khúc Hoa Cúc Dại

Thể loại: Tiểu thuyết dài kỳ, chiến tranh - tình cảm - bi kịch - tâm lý - trưởng thành
Ngôi kể: Ngôi thứ nhất từ góc nhìn nữ chính (Ngọc Như Phương), đan xen ngôi thứ ba để mở rộng không gian truyện
Bối cảnh: Giai đoạn kháng chiến chống Mỹ (1953-1975), vùng quê nghèo miền Trung Việt Nam
Độ dài: Dự kiến 80 chương

Mô tả ngắn gọn:

Khúc Hoa Cúc Dại là bản tình ca u buồn giữa chiến tranh và nghèo khổ, kể về cuộc đời nữ chính Ngọc Như Phương - một cô bé sinh ra trong định kiến và đau thương, lớn lên giữa nghèo đói, chiến tranh và sự dằn vặt của quá khứ.

Khi số phận đưa đẩy cô gặp một người lính lạ mặt - Khải Minh - mang thương tích nặng và thân phận bí ẩn, cuộc sống cô dần thay đổi.

Tình yêu thầm lặng, sâu sắc, nảy mầm từ lòng biết ơn, từ những khoảnh khắc lặng thinh bên nhau, từ chiếc khăn thêu hoa cúc dại...

Nhưng chiến tranh không buông tha ai.

Tình yêu ấy buộc phải chọn giữa yên bình và nghĩa vụ.

Một người ở lại, một người ra đi - mang theo kỷ vật định tình và những lời chưa kịp thốt.

Cuốn tiểu thuyết là hành trình trưởng thành, vỡ vụn và hồi sinh của một cô gái nông thôn, là khúc hát về tình yêu không trọn vẹn, nhưng thủy chung đến tận cùng.



khuchoacucdai​
 
Khúc Hoa Cúc Dại
chap1.1: Vịt trời


Tôi là Ngọc Như Phương một cái tên đẹp đúng không.

Mẹ tôi đã liều mình đối đầu với mẹ chồng và người chồng suốt ngày đánh vợ

Năm 4 tuổi

Cái tuổi mà những đứa trẻ khác còn được mẹ ôm vào lòng, được nghe kể chuyện cổ tích mỗi tối, thì tôi… co ro trong góc bếp, run rẩy sợ hãi từng tiếng bước chân cha trở về mỗi chiều.

Chiều hôm ấy — mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi khi cánh cửa gỗ ọp ẹp bật tung.

Cha tôi loạng choạng bước vào, tay cầm sẵn sợi roi mây cháy cạnh.

Mắt ông đỏ ngầu, giọng rống lên như thú dữ:

“Con mẹ nó đâu?!

Ra đây!!

Dạy con kiểu gì mà nó dám cãi lời tao?!”

Mẹ tôi ôm tôi sát vào lòng, thì thầm, giọng run rẩy:

“Đừng nói gì hết, Phương…

đừng động đậy…”

Tôi chẳng kịp nghe hết.

Bàn tay như gọng kìm của cha đã chộp lấy vai mẹ, giật bà đứng phắt dậy giữa nhà.

“Anh ơi…

đừng…

đừng làm con sợ…” – mẹ thều thào.

“Tôi bảo cô đứng dậy!” – giọng ông gằn lên.

“Xin anh…

đừng đánh tôi trước mặt con…

Tôi xin…

đừng đánh… trước mặt con…” – mẹ lắp bắp, giọng nghẹn cứng.

“Chính cái loại đàn bà như mày mới làm nhà này xui xẻo!

Sinh ra một con quỷ nhỏ, không khác gì điềm gở!” – cha hét lớn.

Một đường roi quất thẳng vào lưng mẹ.

Bà oằn người, cắn chặt răng không rên một tiếng.

Rồi roi thứ hai.

Thứ ba.

Tiếng vụt rít lên, xé không khí.

Tôi nghe thấy tiếng rạn vỡ — có thể là xương mẹ.

Cũng có thể là điều gì đó trong tôi, đã vỡ vụn mãi mãi.

Tôi lao tới, ôm lấy chân cha:

“Đừng đánh mẹ con…

đừng mà… cha ơi…”

Bố quay lại, tát thẳng vào má tôi.

Tôi choáng váng, ngã lăn xuống nền đất.

Miệng mằn mặn mùi máu.

“Câm mồm!

Con cái mất dạy!

Lại là mày!

Suốt ngày chỉ biết khóc với nhăn mặt.

Giống hệt mẹ mày – cái giống đàn bà chỉ biết làm khổ đàn ông!”

Tôi cố bò lại phía mẹ, nhưng cha đã giật phắt tay tôi, lôi ra sân như ném một món đồ hỏng.

Sân nhà lấm bụi, đất khô nứt nẻ.

Mặt trời chưa lặn hẳn mà ánh chiều rọi vào mắt tôi rát buốt.

Tôi gục đầu xuống nền gạch, tim đập loạn.

“Tao nói lần cuối!

Từ giờ mày không còn là con tao nữa!

Cút đi!

Cái giống vịt trời, rước xui cả nhà!”

Tôi ngơ ngác.

Vịt trời?

Tôi đâu phải chim.
 
Khúc Hoa Cúc Dại
chương1.2 vịt trời


Tôi ngơ ngác.

Vịt trời?

Tôi đâu phải chim.

Tôi không biết bay.

Tôi chỉ là một đứa bé con... biết khóc, biết đau, biết ôm mẹ trong sợ hãi.

“Cha ơi… con xin cha…

đừng đuổi con mà… con sẽ ngoan… con hứa…”

“Ngoan?

Mày ngoan à?

Mày sinh ra, cả làng gặp nạn, mùa màng thất bát!

Mày sống, mẹ mày như con điên, còn tao?

Tao thành ra thế này là vì ai?!”

Tôi bò tới, quỳ sụp trước cha.

“Con xin lỗi… cha ơi, con xin lỗi… con không biết con sai ở đâu… nhưng con không muốn đi đâu hết… cha ơi…”

Cha không đáp.

Ông quay sang, xách túi đồ rách nát ném ra sân như vứt rác.

Bà nội tôi bước ra, khoanh tay, giọng the thé như dao bổ thẳng vào đầu tôi:

“Lúc sinh ra, mày khóc ba ngày ba đêm, trời mưa suốt tháng!

Người ta gọi đó là điềm dữ.

Tao đã bảo mẹ mày phá đi còn hơn.

Cái giống vịt trời, bay lạc đàn, không nơi nương tựa.

Nuôi mày chẳng khác nào nuôi oan nghiệt!”

Tôi bò tới bên chân bà, gục đầu xuống, thều thào:

“Bà ơi… bà đừng đuổi con mà… con chỉ có mẹ… với bà thôi…”

“Cái thứ làm khổ cả nhà thì có ở cũng chỉ rước thêm tai họa!” – bà hất chân tôi ra.

Ánh mắt lạnh hơn cả sắt đá, không mảy may thương hại.

“Bà ơi… con không biết đi đâu… con sợ lắm bà ơi…” – tôi khóc.

Cổ họng khô rát, giọng khàn đặc như bị ai bóp nghẹt.

Mẹ tôi quỳ bên thềm, ôm ngực ho rũ rượi:

“Mẹ ơi… xin mẹ… tha cho con bé… nó… nó là máu thịt của con mà…”

“Máu thịt hả?” – bà quát lớn – “Máu thịt mày đẻ ra chỉ rước tai ương!

Tao không để cái nhà này tan hoang thêm nữa!”

Tôi bám lấy chân cha, rồi bò qua chân bà.

Mỗi lần gọi, tiếng tôi nhỏ dần, yếu dần… nhưng tôi vẫn gọi.

Vẫn níu hy vọng mong manh.

Mồ hôi túa ra như tắm.

Nước mắt đã cạn.

Chỉ còn những hơi thở đứt quãng, những tiếng nấc tắt nghẹn.

“Con… xin cha… bà ơi…

đừng bỏ con… con hứa sẽ không khóc… không kêu… con sẽ biến mất… chỉ cần…

được ở lại…”

Không ai nghe.

Không ai đáp.

Mắt tôi nhòe đi.

Trời đất quay cuồng.

Tôi ngửa cổ lên trời, lặng lẽ nhìn ánh nắng cuối ngày tắt lịm.

Bóng mẹ đổ dài trên mặt đất, mỏng manh, đơn độc.

Cha quay lưng đi, sợi roi lủng lẳng trong tay.

Bà nội đã bước vào nhà, đóng sập cánh cửa sau lưng.

Tôi lảo đảo đứng dậy, loạng choạng vài bước rồi gục xuống ngay thềm cửa.

Mùi đất, mùi rơm rạ, mùi máu tanh nồng quyện lại.

Mọi thứ tối sầm.

Cái lạnh len lỏi vào từng thớ thịt.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, tôi chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua hiên và tiếng mẹ tôi gào thét trong tuyệt vọng:

“Phương ơi!

Con ơi…”

________________________________________
 
Khúc Hoa Cúc Dại
✦ CHƯƠNG 3 - Bàn tay gầy guộc và ánh mắt không còn màu trời


Tôi mở mắt khi trời vừa tang tảng sáng.

Không còn tiếng mưa.

Cũng không còn tiếng súng.

Chỉ còn tiếng thở dài rất khẽ của đất, và mùi ẩm mốc quen thuộc của mái nhà tranh dột nát.

Có gì đó âm ấm bên cạnh, hơi thở phả nhẹ vào tóc.

Là một tấm lưng gầy.

Tôi nằm yên, không dám cử động.

Người ấy đang ôm lấy tôi, nhẹ nhàng như ôm một cọng rơm mong manh giữa mùa lũ.

Tấm chăn mỏng vá chằng vá đụp.

Bàn tay già nua khô khốc, xương xẩu, vẫn nắm lấy tay tôi không rời.

Trong mơ hồ, tôi nhận ra…

đó là bàn tay của bà.

Bàn tay đã bế tôi từ khi còn đỏ hỏn, từng vuốt lưng tôi những đêm sốt co giật, từng đút từng muỗng cháo loãng khi mẹ bận ra đồng.

Nhưng giờ đây… mẹ không còn nữa.



Tôi nhắm mắt lại.

Và cơn mưa đêm qua ào ạt trở về.

Tiếng súng rền như sấm.

Tiếng chân chạy loạn.

Tiếng la hét.

Và tiếng thở đứt đoạn của mẹ trong bóng tối.

Lúc ấy, tôi mới tám tuổi, không hiểu vì sao người lớn cứ đẩy tôi chạy.

Mẹ nắm tay tôi thật chặt, chạy qua cánh đồng ngập nước, lội bùn, trèo dốc.

Mỗi bước đi là tiếng thở nặng nề hơn.

Rồi “đoàng!”

Một tiếng nổ vang rền.

Có gì đó nặng trĩu đổ sụp lên tôi.

Tôi bị xô ngã xuống đất.

Mẹ đè lên tôi, ôm trọn lấy tôi trong vòng tay gầy guộc, thân hình mỏng manh của mẹ chắn giữa tôi và làn mưa đạn.

“Mẹ… mẹ ơi!” – tôi vùng dậy, gào trong vô thức.

Mẹ không đáp.

Cả người mẹ mềm oặt, máu từ lưng tuôn ra loang đỏ vạt áo.

Mắt mẹ mở trừng, nhìn tôi.

Ánh nhìn đó—không còn là bầu trời xanh như ngày thường.

Chỉ còn hoang hoải, đục ngầu, xa xăm như bầu trời đang hấp hối sau cơn giông.

“Mẹ ơi… mẹ ơi dậy đi mà!” – tôi lay vai mẹ, hét đến khản cổ.

Nhưng mẹ không nghe nữa.



Tôi chạy.

Không biết là chạy đi đâu.

Bóng tối đuổi sát gót.

Gió tát vào mặt.

Lạnh, rát, và hoảng loạn.

Tôi vấp ngã, rồi lại bò dậy, như con thú non hoảng sợ, tìm đường thoát chết giữa bầy ác điểu.

Không ai gọi tên tôi.

Không ai đuổi theo.

Không một ánh đèn.

Không một tiếng người.

Chỉ có nỗi sợ, và hình ảnh mẹ đổ xuống trước mắt—mãi mãi không bao giờ ngồi dậy nữa.



Giờ đây, tôi nằm trong lòng bà, cảm giác như vừa sống sót qua một cơn ác mộng kinh hoàng.

Nhưng điều đáng sợ nhất là: nó không phải ác mộng.

Tôi biết… mẹ đã đi rồi.

Không còn mẹ ru tôi ngủ, không còn giọng nói dịu dàng gọi tôi là “bé Phương của mẹ”, không còn bàn tay nhỏ nhẹ thắt tóc cho tôi mỗi sáng.

Và mãi mãi, tôi sẽ không còn được nghe tiếng mẹ cười nữa.

Tôi không khóc.

Không phải vì không đau.

Mà vì… tôi đã khô cạn nước mắt.

Có lẽ trong đêm qua, tôi đã gào thét đủ cho cả một đời người.

Giờ đây, lòng tôi chỉ còn một khoảng trống rỗng đến nghẹn thở, như thể ai đó đã khoét rỗng tim tôi, để lại một vết hố đen không gì lấp nổi.



Bà khẽ trở mình.

Bàn tay xương xẩu vuốt tóc tôi, run run.

“Con tỉnh rồi à…

Đêm qua bà tưởng mình mất con rồi.”

Giọng bà khản đặc.

Có lẽ bà đã khóc.

Mắt bà đỏ hoe, viền thâm lại vì cả đêm không ngủ.

Tôi mím môi, vùi đầu vào lòng bà, cố kìm tiếng nấc.

Bà ôm tôi sát hơn.

“Không sao đâu… còn bà ở đây.

Từ giờ, bà không để ai làm con đau nữa.”

Tôi không trả lời.

Chỉ siết chặt tay bà.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như một mảnh vải mục, bị bão giật tơi tả, rồi được bàn tay gầy ấy khâu vá lại, từng mũi chỉ đầy yêu thương.



Ánh nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua vách liếp.

Nhẹ thôi, nhưng cũng đủ soi lên mái tóc hoa râm của bà.

Căn nhà lụp xụp, cũ kỹ, bỗng sáng lên một tia ấm yếu ớt.

Tôi nhìn lên trần nhà, thầm thì trong lòng:

“Mẹ ơi, con sống rồi.

Nhưng mẹ ở đâu?”

“Con đã không kịp nói lời cuối cùng… rằng con thương mẹ.”

“Con xin lỗi… vì con mà mẹ phải chết.”

Một giọt nước mắt muộn màng, cuối cùng, rơi xuống gối.

________________________________________

Tôi tỉnh dậy trong một không gian lạ lẫm — mùi khói bếp cay nhẹ nơi cổ họng, mái tranh rách mướp, vài tia nắng len lỏi qua những kẽ hở.

Bóng râm nhảy nhót trên vách đất nứt nẻ, gió lùa khe khẽ qua vách tre, se sắt và âm u.

Không còn tiếng mẹ ru.

Không còn tiếng cha gầm gào.

Cũng chẳng còn tiếng mưa đêm qua.

Chỉ là... một khoảng lặng đến rợn người — khiến tôi ngỡ như mình vừa bước sang một thế giới khác.

Tôi nhổm dậy theo bản năng.

Cả cánh tay đau nhức, như thể từng khớp xương bị tháo rời rồi gắn lại sai chỗ.

Chăn chiếu vá chằng vá đụp, sờ vào lạnh tanh.

Gối nồng mùi ẩm cũ kỹ, lẫn đâu đó chút cỏ khô.

“Đây là đâu…?”

Tôi khẽ cất tiếng, cổ họng rát bỏng như chưa từng được uống nước suốt bao ngày.

Trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ — mà vì linh cảm mơ hồ… rằng có một điều gì đó đã bị đánh mất.

Vĩnh viễn.

Tôi quay đầu.

Một người phụ nữ già ngồi bên mép giường.

Áo bà bạc phếch màu đất, vai gầy và khuôn mặt hốc hác.

Đôi mắt đỏ quạnh, như đã khóc cả đêm.

Ánh nhìn ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Tôi thốt lên, giọng run run:

“Ngoại...Sâm…?”

“Con tỉnh rồi hả…” — giọng bà khản đặc, run rẩy.

Bàn tay nhăn nheo, chai sần khẽ chạm vào tay tôi, nhẹ như sợ làm vỡ một thứ gì quá mong manh.

Tôi níu lấy bà, nấc nghẹn:

“...Mẹ…

Mẹ con đâu rồi ạ?”

Câu hỏi thoát ra như một lời khẩn cầu.

Nhưng sâu trong tim, tôi đã biết câu trả lời.

Không ai đáp.

Gió ngoài kia rít qua kẽ lá.

Những chiếc lá khô xào xạc, như tiếng khóc của ai giữa trời đất côi cút.

Bà ngoại siết nhẹ bàn tay nhỏ của tôi.

Tay tôi run.

Tay bà lạnh.

“Mẹ con… mất rồi, Phương à.”

Mọi thứ đổ sụp.

Như mái tranh rách bị cuốn phăng giữa lốc xoáy.

Tôi vẫn nhớ rõ.

Đêm hôm ấy, mưa như trút cả bầu trời.

Mẹ cõng tôi trên lưng, đôi tay gầy guộc ôm siết lấy con.

Bùn ngập mắt cá, mỗi bước đi là một lần mẹ dốc hết sinh lực.

Giặc bất ngờ tập kích làng giữa đêm.

Tiếng đạn nổ chát chúa, tiếng người gào khóc, tiếng lửa thiêu mái tranh hòa vào tiếng mưa rền rĩ.

Một tiếng “ÙNG!” vang lên chát chúa.

Tôi bị hất văng vào bụi rậm sau cú đẩy của mẹ.

Trước khi ngất lịm, tôi chỉ kịp nghe mẹ thì thào:

“Phương... nghe mẹ này... con... phải sống... phải sống... bằng mọi giá…”

Rồi mọi thứ tối sầm.

Tôi nhớ.

Rất rõ.

Từng nhịp thở đứt đoạn của mẹ.

Từng cơn gió lạnh thổi vào kẽ răng.

“Bà lội ruộng đi tìm con… thấy con nằm ngất bên bụi tre…

Mẹ con thì… không còn ở đó nữa…”

Giọng bà như nhát dao cứa vào tim.

Tôi cúi đầu, mắt mở trừng trừng.

Không khóc.

Không hét.

Chỉ thấy một khoảng gì đó trong lồng ngực… vỡ nát.

“Người dân sau đó tìm thấy chiếc áo bà củamẹ con vướng lại dưới gốc cây.

Mảnh pháo... bà ấy đã dùng thân mình che cho con.”

Tôi run bần bật.

Cổ họng nghẹn ứ.

Lồng ngực như bị một tảng đá đè lên.

“Mẹ con gầy yếu… toàn thân đầy vết bầm…

Bà… bà không cứu được con bé…”

Giọng bà nghẹn lại.

Tôi nhìn thấy đôi vai gầy gò của bà khẽ run.

Người phụ nữ ấy — trong ký ức tôi chưa từng có hình bóng — giờ đây đang nắm chặt tay tôi như thể sợ mất nốt điều gì còn sót lại.

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên kể từ khi bị đuổi khỏi căn nhà cũ, tôi để mặc nước mắt tuôn ra, ào ạt, như mưa mùa bão.

Không còn mẹ.

Không còn nơi nào để gọi là nhà.

“Cha con… cũng mất rồi.”

Bà nói trong nghẹn ngào.

“Ông ấy chết đêm đó… nhà bị trúng pháo… người ta không tìm thấy xác… chỉ còn miếng ván cháy và sợi dây chuyền sém lửa.”

Tôi sững người.

Một thoáng như có sét đánh ngang tai.

Nhưng… không giống cảm giác khi nghe tin mẹ.

Với mẹ, tim tôi bị ai đó xé vụn ra từng mảnh.

Nhưng với cha… tôi không biết gọi đó là gì.

Không khóc.

Không giận.

Không tiếc.

Chỉ là… trống rỗng.

Trong ký ức của tôi, ông chưa từng là cha.

Ông là một bóng đen thô bạo, nồng nặc mùi rượu và bạo lực.

Là roi vọt trên lưng mẹ.

Là tiếng chửi đay nghiến:

“Mày là con vịt trời!

Mày sinh ra để rước xui xẻo!

Đồ sao chổi!”

Tôi từng nghe đi nghe lại đến mức… dần hóa đá trong lòng.

Tôi đã ước, dù chỉ một lần, ông gọi tôi là “con gái”.

Dù chỉ một lần, ông nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như mẹ đã từng.

Nhưng chưa từng có.

Vậy nên, khi nghe ông chết… tôi không buồn.

Tôi thẫn thờ.

Như thể vừa nghe tin một người xa lạ qua đời.

Một người đã biến tuổi thơ tôi thành những chuỗi ngày âm ẩm, nhầy nhụa và lặng câm.

Tôi cúi đầu.

Không để khóc.

Mà để giấu đi cái nghẹn ngào kỳ lạ — thứ đau đớn không rõ tên.

Không phải vì mất cha.

Mà vì... chẳng thể gọi ông là cha.

Cái chết của ông…

đến như một kết thúc không hồi chuông.

“Cháu... cháu xin lỗi nếu nghĩ sai… nhưng… cháu không thấy buồn…”

Tôi lí nhí, như một kẻ vừa thú nhận một tội lỗi không tên.

Bà siết nhẹ vai tôi.

Không trách.

Không gắt.

Trong mắt bà, tôi thấy một sự đồng cảm câm lặng.

“Không sao đâu con… có khi, không đau… lại là cách sống sót duy nhất.”

Tôi ngẩng lên, nhìn bà.

Và trong khoảnh khắc đó, tôi biết — người phụ nữ gầy gò này… là bến neo cuối cùng tôi còn lại trên đời.

Tôi ngước lên nhìn mái nhà — nơi có một vệt sáng lặng lẽ hắt xuống vách đất.

Ở đâu đó trong bóng tối lặng im, một phần tuổi thơ tôi cũng đã chết theo đêm hôm đó.
 
Back
Top Bottom