Cập nhật mới

Khác khúc dạo đầu của bóng tối

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
377395593-256-k679009.jpg

Khúc Dạo Đầu Của Bóng Tối
Tác giả: YnNguyn101915
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

câu chuyện giữa Victor, sĩ quan đức quốc xã , và Noal , người do thái , với chủ đề chiến tranh và tình yêu đau khổ



chiếntranh​
 
Khúc Dạo Đầu Của Bóng Tối
Chương 1


"Khúc Dạo Đầu Của Bóng Tối"

Berlin, 1943.

Thành phố chìm trong tiếng vọng của những đôi giày quân hành và tiếng còi báo động đe dọa mỗi khi máy bay đồng minh lướt qua bầu trời.

Khắp nơi là hình ảnh của chiến tranh: các tòa nhà bị phá hủy, những con phố hẹp quấn đầy những bức tường sụp đổ, và tiếng rít của đạn pháo vang vọng từ xa.

Nhưng giữa những âm thanh ấy, Victor, một sĩ quan trẻ tuổi của Đức Quốc xã, luôn nghe thấy một âm thanh khác.

Đó là tiếng đập của trái tim, mỗi khi hắn bước vào trại giam nơi Noal bị nhốt.

Victor đã gặp Noal lần đầu trong một đợt kiểm tra.

Noal, với dáng người gầy gò, khuôn mặt hốc hác, và đôi mắt sâu như muốn xoáy vào tâm can kẻ đối diện.

Victor đã từng thấy nhiều tù nhân Do Thái trước đây – yếu đuối, sợ hãi, tuyệt vọng.

Nhưng Noal khác.

Anh không cúi đầu, cũng không cầu xin sự tha thứ hay thương xót.

Thái độ bình tĩnh lạ lùng của anh khiến Victor, kẻ luôn tự hào về lý tưởng và sự thù hận, bị xáo trộn.

Trong những tháng tiếp theo, Victor, với vai trò là người chỉ huy trại giam, thường xuyên kiểm tra khu vực nơi Noal bị nhốt.

Lần nào cũng vậy, hắn dừng lại trước cánh cửa gỗ nặng trĩu, nhìn qua khe cửa sắt nhỏ.

Noal luôn ngồi đó, bình tĩnh và im lặng.

Nhưng đôi mắt của anh...

Đôi mắt ấy như châm thẳng vào Victor, mỗi lần khiến hắn cảm thấy mình bị lột trần, như thể Noal nhìn thấy mọi nỗi sợ hãi, mọi xung đột trong lòng hắn.

Victor tự hỏi, làm thế nào một kẻ đáng bị khinh bỉ như vậy lại có thể giữ được sự bình thản ấy?

Một buổi tối, dưới ánh trăng lạnh lẽo, Victor không thể cưỡng lại thôi thúc đến gặp Noal một lần nữa.

Căn phòng tối tăm chỉ được chiếu sáng bởi ngọn đèn dầu leo lét.

Noal vẫn ngồi đó, xiềng xích gắn chặt vào tay và chân.

Cảm giác tội lỗi xen lẫn với sự kiêu hãnh xâm chiếm lấy Victor, khi hắn đứng trước Noal.

"Mày không sợ à?"

Victor hỏi, giọng nói pha chút khinh miệt nhưng lại đầy sự tò mò.

"Mày biết mày không có tương lai, đúng không?"

Noal chỉ nhếch môi, một nụ cười mỉa mai.

"Tao sợ chứ.

Nhưng tao không sợ cái chết.

Tao chỉ sợ mất đi nhân tính của mình, sợ trở thành thứ mà tao khinh ghét."

Victor giật mình trước câu trả lời.

Hắn lùi lại một bước, trái tim nặng trĩu.

Noal có quyền gì để dạy dỗ hắn về nhân tính?

Hắn là người chiến thắng, còn Noal chỉ là kẻ bị trị.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, Victor biết rằng mình đã bắt đầu bị lay động.

Noal đã gieo vào hắn một nỗi hoang mang mà hắn không thể lý giải.

Những ngày sau đó, Victor không ngừng nghĩ về những lời nói của Noal.

Mỗi khi đối diện với sự tàn nhẫn của chính mình, hắn thấy những từ ngữ ấy vang vọng trong tâm trí.

Hắn bắt đầu mất ngủ, những cơn ác mộng về chiến trường, về những khuôn mặt vô tội mà hắn đã từng bỏ mặc, đan xen với hình ảnh của Noal.

Trong cơn mê man, Victor nhìn thấy Noal đứng đó, tự do, không bị xiềng xích, nhìn hắn với đôi mắt đầy nhân từ lẫn sự phán xét.

Một buổi tối, khi màn đêm buông xuống, Victor lại đứng trước phòng giam của Noal.

Không như mọi lần, hắn mở cửa và bước vào trong.

Hắn đến gần Noal, tim hắn đập nhanh, hơi thở gấp gáp.

"Tại sao mày không căm ghét tao?"

Victor hỏi, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

"Tao đã làm mọi thứ để hủy hoại dân tộc của mày, nhưng tại sao mày không chống lại tao?

Tại sao mày không hận tao?"

Noal ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Victor.

"Tao hận chiến tranh, tao hận những gì nó đã làm với cả hai chúng ta.

Nhưng tao không hận mày.

Hận thù chỉ làm tao trở thành thứ mà tao ghét nhất."

Những lời nói đó như một lưỡi dao đâm thẳng vào Victor.

Hắn không thể hiểu nổi.

Làm sao một kẻ yếu đuối, một kẻ đáng khinh như Noal, lại có thể giữ vững lòng tin vào nhân tính trong hoàn cảnh này?

Và tại sao, trong sâu thẳm lòng hắn, Victor bắt đầu thấy sự rung động, một thứ cảm xúc kỳ lạ mà hắn chưa bao giờ dám thừa nhận.

---

Chi tiết hơn về nội tâm của Victor: Victor cảm thấy bản thân bị xé làm hai.

Một phần hắn vẫn là một sĩ quan trung thành với lý tưởng của Đức Quốc xã, kẻ tàn nhẫn và vô cảm trước nỗi đau của người khác.

Nhưng một phần khác, con người mà hắn đã chôn giấu sâu trong tâm trí từ khi còn là một cậu bé, bắt đầu trỗi dậy.

Từ khi gặp Noal, Victor bắt đầu thấy những điều mà trước đây hắn cố gắng lờ đi: sự bất công, sự tàn bạo, và cả sự vô nghĩa của chiến tranh.

Nhưng tình cảm mà hắn dành cho Noal không đơn thuần là lòng thương hại hay sự hối hận.

Đó là một thứ cảm xúc sâu xa hơn, phức tạp và đen tối hơn, mà Victor không thể kiểm soát.
 
Khúc Dạo Đầu Của Bóng Tối
Chương 2


---

"Khúc Dạo Đầu Của Bóng Tối"

Berlin, 1943.

Đêm nay lạnh đến mức Victor có thể thấy hơi thở của mình thoát ra như khói.

Tiếng súng vang lên từ xa, thỉnh thoảng là tiếng bom dội lại từ một thành phố gần đó.

Trại giam nơi Noal bị nhốt nằm ở rìa thành phố, tách biệt khỏi tiếng ồn của chiến tranh, nhưng không cách nào tránh được bóng tối nó mang lại.

Victor đứng trước phòng giam của Noal, ánh đèn vàng vọt hắt bóng hắn lên bức tường đá xám xịt.

Đây không phải là lần đầu hắn đến đây, nhưng lần nào cũng vậy, một nỗi căng thẳng kỳ lạ siết lấy trái tim hắn.

Sự xung đột nội tâm giữa lòng căm thù được gieo rắc từ khi còn nhỏ và thứ cảm xúc mơ hồ mà hắn không dám gọi tên về phía Noal ngày càng mạnh mẽ hơn.

Noal, người Do Thái, đối tượng mà hắn đã được dạy phải khinh thường, nay lại trở thành người mà Victor không thể ngừng nghĩ đến.

Hắn bước vào căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu mờ nhạt hắt lên những bức tường lạnh lẽo.

Noal ngồi trong góc, xiềng xích cản bước chân anh, nhưng đôi mắt vẫn luôn sáng rực, không hề lộ ra sự yếu đuối.

Victor tiến lại gần hơn, đôi tay run rẩy dù hắn cố gắng tỏ ra điềm tĩnh.

Tâm trí hắn bùng nổ với hàng loạt câu hỏi.

“Làm sao có thể như vậy?” – hắn tự hỏi.

Làm sao một kẻ bị đàn áp như Noal có thể giữ được sự điềm tĩnh này?

Những vết sẹo trên cơ thể Noal, những dấu vết của tra tấn, lẽ ra phải làm anh yếu đuối, thế nhưng ánh mắt anh lại kiên định hơn bao giờ hết.

“Mày đang nghĩ gì?”

Victor bất chợt hỏi, giọng nói vỡ ra như một lời thú nhận.

“Tại sao mày không căm ghét tao?

Tại sao mày không hận những gì tao đã làm với mày và dân tộc của mày?”

Noal không trả lời ngay.

Anh nhìn Victor với một ánh mắt mà không ai trong trại giam này từng dám thể hiện.

Một ánh mắt vừa thấu hiểu, vừa thách thức.

“Tao đã mất hết mọi thứ,” Noal nói chậm rãi, giọng anh trầm ấm và lạ lùng, như thể anh đang kể về một câu chuyện khác, không phải nỗi đau của mình.

“Gia đình tao, bạn bè, quê hương.

Nhưng tao không để mất chính mình.

Nếu tao để lòng căm hận chiếm lấy, tao sẽ không còn là tao nữa.”

Lời nói của Noal như đâm thẳng vào Victor.

Hắn lùi lại một bước, cảm giác ngột ngạt bao phủ tâm trí.

Những gì Noal nói không chỉ khiến hắn giận dữ, mà còn khiến hắn sợ hãi.

Làm sao một người có thể giữ vững nhân tính của mình trong khi tất cả đã bị tước đoạt?

Victor, kẻ luôn tự hào về lý tưởng Đức Quốc xã, kẻ đứng trên tất cả, bỗng dưng cảm thấy bản thân mình nhỏ bé trước Noal – một kẻ mà hắn đáng ra phải coi thường.

Hắn cố nén cảm xúc, nhưng đôi mắt không thể rời khỏi Noal.

Trái tim hắn đang đập mạnh, không phải vì cơn giận, mà vì một thứ gì đó khác – thứ mà hắn không dám thừa nhận.

“Tao ghét mày,” Victor lẩm bẩm, như thể tự nhắc nhở mình về lý do anh đứng đây.

“Mày là kẻ thù của tao, kẻ thù của nước Đức.”

Noal không phản ứng.

Anh chỉ nhìn Victor, ánh mắt bình thản như biển cả.

“Nếu vậy, tại sao mày lại ở đây?

Tại sao mày không giết tao ngay bây giờ?”

Victor sững người.

Noal nói đúng.

Tại sao hắn lại không giết anh?

Hắn đã có cơ hội vô số lần.

Hắn có thể đơn giản ra lệnh và Noal sẽ bị đưa ra hành quyết như bao người khác.

Nhưng mỗi khi đối diện với Noal, Victor lại không thể thực hiện được.

Có gì đó trong ánh mắt của Noal, trong cách anh đứng dậy từ mọi đợt tra tấn, trong sự bình thản đến kỳ lạ của anh, khiến Victor không thể ra tay.

Hắn quay lưng, bước về phía cửa, nhưng rồi lại dừng lại.

Một sự đấu tranh nội tâm nổ ra trong lòng Victor.

“Tao không hiểu mày, Noal,” hắn nói, giọng hắn trầm xuống, gần như thổ lộ.

“Tao không hiểu tại sao tao lại cảm thấy thế này.”

“Thế nào?”

Noal hỏi, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt anh ánh lên sự thấu hiểu.

Victor quay lại, ánh mắt rực lên một thứ cảm xúc mà hắn không dám gọi tên.

“Tao không thể ngừng nghĩ về mày.

Tao ghét điều đó.

Mày khiến tao trở nên yếu đuối.

Tao lẽ ra phải căm ghét mày, nhưng tao... tao không thể.”

Bầu không khí trong phòng đột nhiên trở nên nặng nề, như thể mọi lời nói đều treo lơ lửng giữa họ.

Noal đứng dậy, dù xiềng xích vẫn giữ chặt lấy chân tay anh.

“Tao không cần sự thương hại của mày, Victor,” Noal nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Nhưng nếu mày thực sự muốn hiểu, thì hãy nhìn vào chính mày.

Mày đang chiến đấu với thứ mà mày đã được dạy phải tin.

Mày không ghét tao.

Mày ghét cái thế giới đã tạo ra khoảng cách giữa chúng ta.”

Victor im lặng, cảm giác như tất cả mọi thứ trong hắn đều sụp đổ.

Những lý tưởng, lòng căm hận, sự kiêu ngạo, tất cả đều tan biến khi đứng trước sự thật mà Noal nói ra.

Hắn không thể phủ nhận điều đó nữa.

Mối quan hệ giữa họ đã vượt xa khỏi ranh giới của kẻ thù và kẻ bị trị.

Giữa những đống đổ nát của chiến tranh, một tình cảm đen tối và đau đớn đã nảy sinh, nhưng cũng là thứ duy nhất khiến Victor cảm thấy mình còn là con người.

---

Sự xung đột trong Victor càng được khắc họa chi tiết hơn qua mỗi lần gặp Noal.

Mỗi khoảnh khắc là một sự giằng xé giữa việc giữ lòng trung thành với lý tưởng của Đức Quốc xã và việc đối mặt với những cảm xúc thật của mình.

Bản thân Victor bắt đầu nhận ra rằng, hắn không chỉ căm ghét chiến tranh, mà còn căm ghét sự thù hận mà chiến tranh đã đẩy vào lòng hắn.

Nhưng liệu hắn có thể thay đổi hay không?

Câu trả lời vẫn mịt mờ trong bóng tối của cuộc chiến.
 
Back
Top Bottom