Macau, thành phố hoa lệ, hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo.
Đêm đêm, khắp phố phường lấp lánh ánh đèn, là lúc con người bắt đầu những cuộc vui của mình, và cũng là lúc những kẻ dưới đáy xã hội như tôi phải làm việc cật lực hết mức có thể.
Ồ, công việc của tôi ấy à?
Là dealer casino.
Ngoài việc có đôi bàn tay khéo léo, thông thạo mọi mưu mẹo gian lận trên sòng, còn phải biết nhử mồi khách.
Nhưng dù có thắng bao nhiêu, số tiền ấy đều chảy về túi những kẻ cho vay nặng lãi và chủ sòng.
Còn con nợ thì không có quyền công dân.
Có đôi lúc tôi ôm ảo mộng về một vị đại gia rộng lượng cưu mang mình.
Nhưng đời, dù có cưu mang, thì cũng chẳng khác nào đổi chủ nợ.
Tư tưởng của những kẻ giàu và quyền lực đó là, một chú chim đói thì sẽ ngoan ngoãn ở lại, còn chú chim ăn no nê rồi sẽ bay đi.
Họ không cần tình yêu hay lòng trung thành, thứ họ cần là cảm giác quyền lực, nắm kiểm soát tất cả.
Tiếng đập cửa liên hồi, tôi vội vàng trèo qua cửa sổ, trốn khỏi mấy tên du côn đòi nợ.
Lãi mẹ đẻ lãi con, cứ thế mà tôi sẽ phải sống cả đời để trả một món nợ mà người thân, có lẽ chẳng còn thân nữa, để lại.
Bao nhiêu tiền làm ra đều dùng để trả nợ.
Mọi nhu cầu đều ở mức cơ bản đến mức, thà không tồn tại còn hạnh phúc hơn.
Một kẻ dưới đáy xã hội đúng nghĩa.
Tôi từng thử kết thúc cuộc đời mình, nhưng không dễ dàng như vậy.
Chủ nợ cấy một con chip trong người tôi, hễ tôi trốn đi nhảy cầu thì họ sẽ phát hiện và lập tức cứu sống tôi.
Nực cười ở chỗ, chỉ có chủ nợ là quan tâm chuyện sống còn của tôi.
Tôi rảo bước trên cây cầu cao hàng chục mét, nhìn xuống được bao quát cả thành phố.
Tôi tưởng tượng, mình đang mặc một bộ suit nào đó, chứ không phải bộ đồng phục dealer.
Túi thì rủng rỉnh tiền để ăn bất kì món gì mình thích, chứ không phải là các lá bài để gian lận.
Mắt tôi không phải đeo lens đỏ nhìn bài, mà sẽ là đôi mắt thuần túy, chiêm ngưỡng thành phố lấp lánh từ trên cao.
Điện thoại sẽ chỉ có tin nhắn từ người bạn bè, người yêu nếu có, và hi hữu, người thân, chứ không phải tràn ngập công việc và đòi nợ, cùng với phần mềm giám sát từ xa, theo dõi mọi hành tung.
Vua chúa của đời này là tiền.
Có tiền là có tất cả.
Con người có thể làm tất cả vì tiền, từ ăn cứt cho đến giết người thân mình, và nhiều thứ nữa mà mỗi lần nghĩ tới đều khiến tôi buồn nôn.
Với tôi, độc lập tự do hạnh phúc tỉ lệ thuận với sự thịnh vượng và của cải mà một người có thể sở hữu.
Với sự thịnh vượng âm vô tận, tôi thậm chí không thể sống cho chính mình.
Tiếng báo thức reo, ngắt mạch suy nghĩ.
Tôi hít một hơi sâu, đến lúc quay lại với thực tại, với địa ngục.
Tôi cất lại những tưởng tượng xa hoa vào miền dĩ vãng, cùng với giấc mơ được sống cho chính mình và sống là chính mình.
Dealer casino, con nợ, thằng điếm, sao cũng được, vì tôi không có sự lựa chọn.