Khác Khu Nhà Nối

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
78551081-256-k608595.jpg

Khu Nhà Nối
Tác giả: CubeEscape
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một vụ án giết người hàng loạt...

Một tên sát nhân đáng gờm...

Một bóng ma vô diện...

Một khu chung cư bình thường...

Một đứa con gái kì dị cùng cách nhìn đời kì dị...

Đã bao giờ nó cảm thấy hối hận vì những gì nó đã làm?



thriller​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Một khúc ca thời Lê
  • Trường dạ khúc
  • Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam
  • Tuyệt Khuynh Nhất Ca (Hoàn)
  • Tình khúc dưới ánh trăng xanh
  • Tình Khúc Biệt Ly
  • Khu Nhà Nối
    I/ Khuôn mặt


    Tôi là đứa con gái 16 tuổi bình thường (thậm chí còn kém nổi bật hơn nhiều cô gái bình thường khác).

    Sở dĩ là do tôi ăn nói không có duyên, tính tình khô khan, không biết chăm chút cho bản thân... vân vân và vân vân.

    Tôi tự thấy mình là người mạnh mẽ, hầu như lúc nào cũng lạc quan, vui vẻ.

    Theo nhận xét của nhiều người thì tôi quá trẻ con so với tuổi.

    Tôi có trí tưởng tượng khá phong phú, mỗi tội tưởng tượng nhiều quá nên hơi tăng động và đầu óc rất lộn xộn khi không phải học hay làm cái gì chuyên môn. ^ ^ ^ ^

    Bố mẹ tôi, tôi, em tôi ở trong một khu tái định cư gồm 2 tòa chung cư 9 tầng.

    Chúng được nối với nhau bằng một khu nhà nhỏ 2 tầng.

    Khu này là để cho các anh chị đi xuất khẩu lao động học vào ban ngày, còn khi chiều tối, chả ai dùng đến nó cả.

    Vào chiều tối, mama hay sai tôi đi mua đồ.

    Và những lúc đó, khi đi qua khoảng sân chung cư, tôi lại vô thức nhìn vào ô cửa sổ chính giữa ở tầng 2 của khu nhà nối đó.

    Chả biết có phải do trí tưởng tượng (mà tôi đã nói trên) hay không mà lần nào tôi cũng nhìn thấy một thứ giống khuôn mặt lấp ló sau cái rèm.

    Chắc chắn đó là hình dáng của khuôn mặt nhưng lại không hẳn là khuôn mặt (nghe ngu nhỉ .-.) bởi vì nó ko có mắt mũi.

    Tôi chỉ lờ mờ nhìn thấy cái miệng có vẻ đang mím chặt như tức giận.

    Vốn không tin vào ma quỷ, tôi nghĩ đó chỉ là do ánh đèn đường chiếu vào, kết hợp với bóng của rèm và vài vết bẩn trên cửa sổ mà tạo thành hình giống khuôn mặt thôi.

    Dù vậy tôi vẫn kể cho bố mẹ nghe về những gì mình thấy, và tất cả những gì tôi nhận lại là 2 từ "linh tinh", "vớ vẩn"...

    Tôi cũng đem chuyện này nói cho con bạn thân - Trịnh Diệp - nghe.

    Nó kêu lên:

    - Khiếp!!!

    Nghe kinh dị thế!!!

    Bà nhìn thấy thật à??

    - Thật!!

    Tôi đùa thì tôi được lợi à?

    - Tôi thì chả tin vào ma miếc này nọ đâu, nhưng....

    đó là ma thật thì sao?

    - Con hâm này!!

    Rồi cả 2 đứa phá lên cười (kiểu: "Hôm nay trời rộng lên cao/ Tôi cười chẳng hiểu vì sao tôi cười" :3)

    Vào một buổi sáng tuyệt đẹp: trời màu xanh lá, đường thì đầy đá (nhưng chả hiểu sao hôm đó dưới sân lắm xe cảnh sát thế, chắc là diễn tập tình huống), bố tôi đặt lên bàn làm việc một tờ báo mới như thường lệ.

    Cũng như thường lệ, tôi là người đầu tiên đọc nó.

    Và ngay ở đó, đập thẳng vào mắt tôi, một bài báo làm tôi phải giật mình và chú ý:

    "Vào khoảng 5h sáng hôm nay, nhân viên bảo vệ ở khu tái định cư 9B, khi đi trực ở khu nhà nối, đã phát hiện ra thi thể một người đàn ông.

    Theo điều tra, nạn nhân ông X, 50 tuổi, một nhà nghiên cứu.

    Nạn nhân được xác định là đã chết vào khoảng 11-12h đêm hôm trước.

    Trên người nạn nhân có rất nhiều vết rạch ở mặt và bụng.

    Hiện cảnh sát đã vào cuộc để làm rõ sự việc."...

    Người chết...

    Nhà nối...

    Khu tái định cư 9B...

    Đó là khu NHÀ MÌNH!

    --------------

    Hết C1 (mọi người góp ý để mình rút kinh nghiệm nhé 💙💙)
     
    Khu Nhà Nối
    II/ Sự hiện diện


    - Đây!

    Bà đọc đi!

    Bà thấy có khiếp không?

    Tôi sống ở khu có người chết!

    Ngày nào cảnh sát cũng lùng sục hỏi cung từng nhà!

    - Không, không!

    Cái điên rồ nhất là nó xảy ra ở đúng nơi mà bà hay thấy cái khuôn mặt đó!

    - Diệp kêu lên.

    - Sao bà nhớ dai thế...

    - Hỏi thật - nó trầm ngâm - Bà có cảm thấy 2 việc này có vẻ liên quan đến nhau không?

    - Không phải 'có vẻ'.

    Từ lúc đọc bài báo, tôi cảm thấy là 'chắc chắn' chúng có liên quan...

    - Bảo rồi.

    MA đấy!

    - Sao bà tin thế.

    MA không có thực!

    - Bọn điên...- ông Hưng xen vào.

    Đó là 1 con người thực tế, trong đầu ông chỉ có kinh doanh và chơi giày, là anh trai kết nghĩa của tôi.

    - Giữa ban ngày ban mặt lại nhắc đến ma đến quỷ.

    Xã hội ngày nay tội phạm tràn lan, người chết như rạ.

    Chỉ có TIỀN là trung thành với ta!

    - Nếu có ma thật đi nữa - Trung, thằng bạn thân nghiện One Piece và Shadow Fight cũng góp mồm vào - thì cứ thế mà chiến.

    Nó cũng chỉ là một mớ không khí hình người hình vật chứ có gì!

    Phải công nhận rằng 2 thằng này làm cuộc sống của tôi trở nên thú vị và "hoang dã" hơn.

    Thằng Trung chỉ tôi chơi mấy game đánh nhau, chiến bại với bao nhiêu boss cuối, còn ông Hưng dạy tôi chiến lược kinh doanh.

    Cuộc bàn tán này chấm dứt bởi tiếng hô của lớp trưởng và sự xuất hiện của giáo viên.

    Từ ngày có người chết ở khu mình ở, tôi lại hay nhìn về phía cửa sổ đó hơn (nguyền rủa cái tính hay tò mò của tôi T-T).

    Và cũng như trước đây: vẫn là cái khuôn mặt ko mắt mũi đó, và nó vẫn luôn lấp ló sau rèm cửa.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy nó không còn là hình ảnh do ánh sáng, bóng rèm như tôi từng nghĩ nữa.

    Thứ này dần rõ ràng, hiển hiện.

    Nó ám ảnh tôi trong cả những giấc ngủ.

    Tôi hay vẽ nó vào những trang giấy nháp.

    Nó ẩn náu trong tủ quần áo, dưới gầm bàn,... mọi chỗ mà tôi có thể nghĩ đến.

    Thậm chí tôi còn có thể thấy nó thấp thoáng ẩn hiện sau những phương trình bậc 2, parabol...

    Cái kinh dị nhất là mỗi lần nhìn vào ô cửa sổ đó, dù nó không có mắt, nhưng tôi có thể chắc chắc rằng nó đang nhìn tôi.

    Liệu có phải là do tôi hay để ý đến nó, hay tôi sẽ là nạn nhân kế tiếp của nó? (Nếu nó có thật!).

    Bao nhiêu câu hỏi ùa vào tâm trí tôi...

    Vào những ngày sau đó, tôi nhận ra là mình đã lầm.

    Các vụ giết người liên tiếp xảy ra, báo chí đưa tin ầm ầm.

    Tất cả nạn nhân đều có những vết rạch ghê rợn trên người.

    Xác được tìm thấy, lúc thì trong tình trạng lõa thể trên sân thượng, lúc thì trong tư thế treo cổ ngay lối vào,... mỗi lần là một địa điểm, chưa bao giờ bị trùng lặp.

    Chỉ có 2 điểm chung: những vụ án trên đều xảy ra ở khu nhà nối hai tầng nơi tôi ở; và các nạn nhân đều là các nhà khoa học!

    Nạn nhân tiếp theo không phải là mình...

    Nhưng chuyện này phải CHẤM DỨT thôi!

    Lúc đó, tôi không ngờ rằng mình chuẩn bị dính vào một sự kiện ám ảnh, đáng sợ nhất cuộc đời tôi...

    ----------

    Hết C2 (em tiếp tục xin ý kiến của các đại sư phụ =3 =3)
     
    Khu Nhà Nối
    III/ Sự hoài phí thời gian hay con đường đến sự thật?


    Mình đã lục mọi trang web và mọi bài báo...

    "Huyền Vũ"

    Không có thông tin nào về khu nhà nối đó...

    "Huyền Vũ"

    Trước khi xây nên khu này thì chỗ đó là cái quái gì...

    "Này, bà điếc à?"

    Mấy nhà khoa học đó có liên quan gì với nhau...

    - Cái con điên kia!

    - Diệp gắt lên.

    - Hả?

    - tôi ngu ngơ quay ra hỏi.

    - Bà đây gọi từ nãy đến giờ rồi.

    Định bơ tôi à?

    - Không.

    Mải nghĩ thôi...

    - Bà tìm hiểu cái này một tuần rồi và chả có tiến triển gì cả.

    Dù biết là sẽ vô ích nhưng tôi vẫn đang giúp bà và nó cũng chả có TIẾN TRIỂN gì cả!

    Diệp ngừng lại rồi nói tiếp:

    - Bà rất lí trí và bà vốn không tin vào ma quỷ.

    Tôi cũng chả tin.

    Vậy lí trí của bà đâu?

    - Lí trí của tôi bảo tôi phải tìm hiểu chuyện này.

    - Bọng mắt bà đã đủ to và thâm rồi.

    Đừng để nó to và thâm thêm nữa.

    - Đó là di truyền, không phải do máy tính.

    - Vì giúp bà mà cả ông Hưng và thằng Trung cũng sưng mắt đây này.

    - Đâu ra!

    - ông Hưng bảo - Anh tìm hiểu được có một ngày.

    Mấy ngày còn lại anh cày phim.

    - Tao thì bận LOL - thằng Trung cười cười cợt cợt.

    - Hai người chả giúp được gì cả...

    - Diệp thở dài.

    - Mày còn non lắm.

    Với cái con "đàn ông" này - Trung nói với Diệp rồi lại quay sang tôi - thì chỉ có game mới làm nó quên vụ này đi :v :v

    - Mày chuẩn bị tinh thần đi.

    - ông anh kia cũng góp vui, nói với tôi - Anh sẽ chuẩn bị truyền cho mày bí kíp đánh giá thị trường tiêu dùng.

    Cả lũ phá ra cười.

    Trong phút chốc, tôi đã quên đi nỗi ám ảnh của mình, quên đi cái khuôn mặt mà ngày nào tôi cũng thấy.

    Nhưng mà "Đời không như mơ".

    Cái "phút chốc" đó không kéo dài được bao lâu.

    Trên lớp tôi may mắn có bọn nó để giúp tôi tạm quên đi.

    Còn khi về nhà, cuộc sống "không bình thường" của tôi lại tiếp diễn.

    Tôi thức cả đêm cắm mặt vào máy tính, gõ mọi từ khóa mà tôi có thể nghĩ ra.

    Tôi xem tất cả các tờ báo cả cũ lẫn mới, cố dò tìm những thông tin về vụ án, về các nhà khoa học đã chết này...

    Tất cả những gì trong khả năng của mình, tôi đều làm cả.

    Con Diệp nói đúng.

    Việc này làm lãng phí thời gian của tôi.

    Bố mẹ tôi bắt đầu kêu ca, họ bảo tôi "ngớ ngẩn", "học không lo mà lại đi lo chuyện bao đồng"...

    Kể cũng phải, chả ai muốn con mình dính tới một vụ giết người (đằng này lại gần chục vụ) .-.

    Và cái bọng mắt to thâm của tôi có vẻ không chỉ là do di truyền nữa.

    Tôi bắt đầu thấy nản và hối hận.

    Đáng ra tôi không nên nhìn ô cửa sổ đó ngay từ đầu.

    Đáng ra tôi không nên để tính tò mò xâm chiếm.

    Đáng ra tôi không nên vẽ khuôn mặt đó vào nháp, để rồi mỗi khi học, tôi lại nhìn thấy nó.

    Nhưng tôi vẫn không chịu từ bỏ.

    Tôi cảm thấy không thỏa đáng nếu bỏ dở vụ này.

    Trời không phụ lòng người (dù tôi chả tin vào ông trời).

    Một ngày chán nản, tôi gõ địa chỉ nơi tôi ở vào máy.

    Ngay lập tức, kết quả tìm kiếm đầu tiên đập thẳng vào mặt tôi.

    "Vụ cháy phòng thí nghiệm kinh hoàng" .

    Đương nhiên rồi, còn gì liên quan đến nhà khoa học hơn là một phòng thí nghiệm chứ?

    Tôi bấm vào đó không do dự.

    Khu nhà nối bây giờ, cách đây 5 năm từng là một khu thí nghiệm nhỏ, không danh tiếng.

    Các thành viên ở đó là một nhóm sinh viên chuyên ngành hóa sinh đã ra trường.

    Họ góp vốn, xin giấy phép và lập ra khu thí nghiệm này.

    Theo điều tra, một ngày, khu đó bốc cháy, khói đen kịt cả bầu trời, lửa cao ngút.

    Nguyên nhân được xác định là rò rỉ khí gas.

    Có 9 người chạy thoát ra.

    Họ khai báo rằng nhóm nghiên cứu chỉ có 9 người, không có ai bị kẹt bên trong.

    Cảnh sát sau khi điều tra thì không phát hiện ra thi thể hay bộ xương cốt nào, nên vụ này được đăng trên báo là "may mắn không có nạn nhân nào tử vong".

    Cái kì lạ nhất là sau vụ này, nhóm 9 người đó trở nên nổi tiếng nhờ một dự án môi trường.

    Tôi đọc danh sách tên họ.

    Có một sự kinh hoàng không hề nhẹ...

    Tên họ giống hệt tên của 9 nhà khoa học đã chết...

    Quá nhiều cho một sự trùng hợp ngẫu nhiên...

    Lòng tôi hân hoan!

    Tôi đã không phải hối hận :3

    Tại sao tôi phải hối hận với những gì mình đã làm, khi mà những việc đó không hề trái lương tâm hay trái những quy tắc đạo đức của bản thân cơ chứ?

    -------------

    Hết C3 💙💙💙
     
    Khu Nhà Nối
    IV/ Mọi thứ chưa bao giờ là dễ dàng


    - Đúng là không thể tin được...

    - con Diệp nói, giọng nó nghe như bị hết hơi.

    - Công nhận, có ai ngờ...

    - ông Hưng gật gù.

    Tôi đã in bài báo đó ra và đưa cho bọn nó xem.

    Thằng Trung đập một cái rõ mạnh vào lưng tôi:

    - Ngon!!!

    Giờ thì QUẨY thôi mày!!!

    Quẩy ư?

    Đó là điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi đọc xong bài báo.

    Tôi đã nhảy lòng vòng quanh phòng như một con dở suốt 5 phút, cảm thấy tự hào về chính mình, cho đến khi tôi nhận ra đó chỉ là một mối liên hệ chứ không phải là toàn bộ vấn đề...

    - Mày bị bại não à?

    - tôi bật lại nó.

    - Cái này không giải quyết được gì cả.

    Bọn mình cần bằng chứng.

    - Vụ này có vẻ thú vị...

    - ông Hưng gật gù.

    - Thôi.

    Anh và thằng Trung sẽ tạm gác LOL lại để giúp mày.

    - rồi hai ông đó đập tay với nhau.

    Tôi hoàn toàn tin tưởng và trông cậy vào hai thằng này.

    Bọn nó thông thạo mấy cái trang web ngầm còn hơn cả lòng bàn tay.

    - Dù thế nào đi nữa thì tôi cũng sẽ giúp hết mình.

    - Diệp xen vào - Nhưng chính xác thì bà định làm gì để kiếm bằng chứng?

    Tôi không nói gì, chỉ đáp trả lại nó bằng một điệu cười nửa miệng.

    Nó hiểu tôi mà...

    - Không không không.

    KHÔNG!

    Tự mình đi vào đó chắc chắn không phải là ý hay đâu!

    - con Diệp phản đối.

    Nó đi guốc trong bụng tôi rồi.

    Tôi khẳng định rằng Diệp biết là không thể ngăn tôi lại được, nhưng vì là một người cẩn thận (và trưởng thành hơn tuổi) nên nó vẫn phải cảnh báo.

    Chuyện gì đến sẽ đến thôi.

    Tùy cơ ứng biến vậy :3 :3

    Chiều thứ 2:

    Vì bố mẹ đi làm cả ngày, đến tối mới về, còn tôi chỉ học sáng, nên sau khi đi học về, tôi ăn trưa, làm bài về nhà thật nhanh rồi phi xuống dưới sân.

    Sau khi chắc chắn là cảnh sát không ở xung quanh, tôi chui qua dải băng niêm phong, lẻn vào hiện trường.

    Bật đèn pin lên, những vết to màu nâu, đen đập vào mắt tôi.

    Máu khô...

    Chúng dính khắp nơi: tường, sàn, trần (thế qué nào .-.).

    Mùi máu tanh tưởi trong không khí.

    Một cảm giác cực kì khác so với xem phim kinh dị.

    Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của một sinh vật nào đó ở đây (đương nhiên là ngoài tôi ra).

    RẦM!

    Âm thanh vang lên ngay trên đầu tôi.

    Tay tôi run rẩy, tôi cầm không vững cái đèn pin nữa.

    Hít một hơi sâu, tôi nhấc từng bước chân đến chỗ cầu thang.

    Một bàn tay to lớn chộp lấy vai tôi.

    Tôi giật thót nhưng không kêu lên tiếng nào, và quay phắt lại...

    Chết tiệt!

    Khốn nạn vãi...

    - Cháu làm gì ở đây?

    Không đọc được từ "NIÊM PHONG" à?

    - một ông cảnh sát rõ cao to hỏi tôi.

    Sau đó tôi bị dẫn về đồn, lấy thông tin, làm bản kiểm điểm và được hộ tống về tận nhà...

    Chiều thứ 3:

    Rút kinh nghiệm hôm trước, lần này tôi lờ đi dấu máu, lấy hết dũng khí và chạy thẳng lên trên tầng.

    Trên này còn kinh khủng hơn: đèn đóm mập mờ, đồ đạc đổ vỡ, máu be bét khắp nơi...

    XOẠCH!

    Âm thanh lần này đến từ dưới nhà.

    Tôi không suy nghĩ gì mà chạy thẳng xuống để rồi phải sững lại.

    Mấy người đùa tôi à...

    Cảnh sát - lần này là hai ông - đứng chặn ngay dưới chân cầu thang.

    Tôi lại được hộ tống về tận nhà...

    Chiều thứ 4:

    Cảnh sát hộ tống tôi về tận nhà...

    Chiều thứ 5:

    Cảnh sát lại hộ tống tôi về tận nhà...

    Chiều thứ 6:

    Lần này mấy ông đứng chặn sẵn ngay trước cửa hiện trường...

    Sáng thứ 7:

    Tôi lết xác đến lớp, thả phịch cái balo xuống sàn, gục mặt lên bàn.

    - Chuyện gì vậy?

    - Diệp hỏi.

    - Bị cấm túc và không tìm được bằng chứng....

    - Đừng ngủ gật trong giờ đấy.

    Bà nhìn giống L mất rồi.

    - nó chỉ vào cái bọng mắt to và thâm của tôi.

    Im lặng kéo dài...

    - Giờ sao?

    - Diệp hỏi tiếp.

    - Sao là sao?

    - Bà không định làm gì tiếp à?

    - Làm cái quái gì nữa.

    Vô vọng rồi.

    Tôi bỏ cuộc, được chưa?

    Nó trầm ngâm:

    - Tiếc nhỉ?

    - Cái gì?

    - Theo kinh nghiệm cá nhân thì bạn thân tôi không bao giờ bỏ cuộc cả.

    - ...

    - NÀY VŨ!!

    - có ai đó gọi tôi.

    Thằng Trung và ông Hưng chạy vào lớp, phi đến bàn tôi.

    Trên tay thằng Trung cầm cái laptop.

    - Mày chuẩn bị khao anh đi là vừa.

    - ông Hưng vừa cười vừa mở máy tính lên.

    -------------

    Hết C4
     
    Khu Nhà Nối
    V/ Thông tin còn thiếu


    - Cái nhóm đó có 10 người...

    - thằng Trung nói.

    WTF!!!

    Tôi giật thót mình:

    - Không phải 9 à?

    - Không.

    Mày xem này.

    - ông Hưng xoay máy tính về phía tôi và Diệp.

    Cả lũ chúc đầu vào xem.

    Và chình ình ở đó, ngay chính giữa màn hình: một trang web mà tôi chưa từng nghe qua và một danh sách tên...

    Những cái tên, thật quen thuộc...Tôi đã ghim chúng vào não từ khi tôi đọc được bài báo nọ...

    Trừ cái tên cuối cùng...Cái tên thứ 10...

    - Sao 2 người kiếm được cái này?

    - tôi quay sang thằng Trung.

    - Link đen.

    - Hưng trả lời cụt ngủn.

    - Không.

    Ý em là lôi đâu ra cái link đấy?

    Thằng Trung đáp ngay:

    - Thì sau khi tao và ông tìm chán rồi, tao nhận ra là mình chưa tìm trên mấy trang 18+.

    Mày không biết chứ vài thằng hay giấu link web ngầm ở mấy chỗ này lắm.

    Im lặng...

    - Sao?

    - ông Hưng phá vỡ sự im lặng đó.

    - 18+ á?

    - tôi hỏi, thì thầm.

    Bọn khác mà nghe thấy thì không biết thế nào.

    - Mấy người biến thái vl...

    - Diệp nhận xét.

    - Mẹ mày...Tóm lại là mày cần hay không?

    - thằng Trung mỉa mai.

    Tôi thấy được sự khó chịu hiện rõ trên mặt 2 thằng con trai.

    Đương nhiên là cần rồi.

    Một cái tên nữa được tôi ghim vào đầu.

    - Người này, từ khi nhóm nghiên cứu được thành lập cho đến khi phòng thí nghiệm cháy, không hề rời khỏi nhóm hay vắng mặt bất cứ ngày nào...- ông Hưng nói.

    - Nhưng theo bài báo mày in hôm trước thì lại không tìm thêm được ai hay cái xác nào nữa.

    - thằng Trung nối tiếp.

    - Tức là - Diệp bắt đầu - 9 người kia đã nói dối...

    - Có khi tệ hơn: chính họ đã làm gì đó với người thứ 10.

    - tôi kết luận.

    - Mày không phải lo thông tin này không chính xác.

    - Hưng nói - Bọn anh đã đi hỏi gia đình của người này.

    Vào đúng cái ngày có đám cháy, anh ta đã ra khỏi nhà để đi làm và không trở lại.

    Vấn đề là không một người nhà nào biết về việc anh ta ở trong nhóm nghiên cứu vì anh ta đã giấu công việc của mình.

    - Và vì thế nên không thể thẩm vấn ai để xác định sự thật trong lời khai của 9 người còn lại.

    Họ, theo lý thuyết, vô tội.

    - Trung xác nhận.

    Vụ này quá khó, hơn tôi tưởng...

    Diệp hỏi tôi:

    - Giờ bà định làm gì?

    - Có vẻ ngoài mấy người ra thì không ai tin tôi cả.

    Và cảnh sát cũng sẽ không muốn dây dưa gì với cả lũ nhóc con vì một mình tôi cũng đủ mệt rồi.

    Vậy nên còn một lựa chọn...

    - Bà lại tiếp tục lẻn vào hiện trường, tự mình xác minh sự thật mà không cần một kế hoạch nào cả...

    - Chính xác.

    Một lần nữa con bạn thân tôi lại đi guốc trong bụng tôi.

    - Tôi đi cùng.

    Tôi không tin rằng bà có thể vào đó một mình mà không bị tống cổ ra ngoài một lần nữa.

    - Diệp nói.

    - Kiểu gì dạo này cũng rảnh nên tao cũng sẽ đi cùng.

    - Trung làm vẻ mặt chán đời.

    Tôi không hề nghĩ bọn nó sẽ phản ứng như thế này và tôi sẽ không cho bọn nó biết tôi đang phấn khích và hân hoan đến mức nào.

    - Ông Hưng thì sao?

    - Éo.

    Anh ở nhà.

    Bọn mày thích thì tự đi mà rước họa vào thân.

    - Tùy anh vậy...

    Thực ra tôi không ngạc nhiên.

    Ông này lúc nào chả vậy.

    - Được rồi!

    - tôi lên tiếng - Cảnh sát đang bắt đầu bỏ vụ này nhưng để cho chắc ăn, bọn mình sẽ bắt đầu vào đêm thứ 7 tuần sau.

    11h đêm, trước khu nhà tôi.

    Ok không?

    - Ok.

    - 11h đêm.

    Không còn đường lui nữa rồi...

    ---------------------------

    Hết C5.
     
    Khu Nhà Nối
    VI/ Đột nhập


    - Anh em chuẩn bị đầy đủ đèn pin, điện thoại chưa?

    - tôi hỏi mọi người.

    Đúng vậy, bây giờ là 11h đêm thứ bảy và cả lũ chúng tôi đang đứng trước khu nhà nối đó.

    Sau khi chắc chắn là bố mẹ đã ngủ, tôi mới dám mở cửa ra khỏi nhà.

    Lạy chúa là cái cửa hôm nay không kêu to như mọi ngày.

    Và tôi cũng không ngờ là bọn nó đến đủ thật.

    - Rồi rồi.

    Biết rồi khổ lắm nói mãi.

    - thằng Trung phẩy tay.

    - Vấn đề là sao ông anh lại ở đây?

    - tôi quay sang hỏi ông Hưng.

    Trung và Diệp cũng nhìn ông, tò mò.

    - Thích thì đến.

    - ông phán một câu xanh rờn.

    - Với cả tao sẽ tung cái gì đó lên Youtube để câu view kiếm tiền.

    Tôi thở dài.

    Đúng kiểu của ông này.

    - Rồi, ok hết chưa?

    Gật.

    Và bốn đứa chúng tôi, bốn đứa tuổi nổi loạn, tay không một thứ gì tử tế để được gọi là vũ khí, bước vào khu nhà hai tầng tối tăm và đẫm mùi máu khô, tường mốc...

    Bọn tôi cố bước thật nhẹ và khẽ, giữ im lặng hết sức có thể.

    Mọi thứ yên ắng đến mức tôi chỉ nghe được tiếng thở và cảm nhận được tim đập mạnh trong lồng ngực.

    Không hiểu vì sao nhưng tôi lại cảm thấy bất an một cách bất thường.

    Tai tôi ù đi.

    Sự tĩnh lặng làm chúng tôi phát điên.

    - Mày ơi, tao chán.

    - thằng Trung thì thầm, phá vỡ bầu không khí căng thẳng đó.

    Tôi thầm cảm ơn nó.

    - Biết rằng đây không phải là phim nhưng tao đã nghĩ rằng bọn mình phải được quẩy ác hơn.

    - Mẹ mày, thích chết à?

    - Diệp lên tiếng, nạt thằng Trung rồi quay sang tôi.

    - Đáng lẽ bọn mình phải mang nhiều đèn hơn bà ạ.

    - Sao?

    Để bà nhét một cái vào mồm nó à?

    Hay để thông cho đầu óc nó sáng hơn?

    - Cả tôi và Diệp nhịn cười và thay vào đó: đập tay kiểu mà hai đứa nghĩ ra.

    Lúc này, ông Hưng mới mở miệng:

    - Bọn mày nghe này: điều gì điên rồ hơn 4 đứa khùng đi vào một ngôi nhà ma?

    Cả 3 đứa chúng tôi nghĩ ngợi một hồi, rồi quay lại nhìn ông, thắc mắc.

    - Đm ko có gì cả.

    Anh đi trong này nãy giờ và ngoài tiếng bọn mày ra thì đếch-

    RẦM!

    Đúng là tiếng hôm trước!

    Tôi vụt chạy theo hướng âm thanh đó, ko hề để ý đến tiếng lũ bạn gọi với theo, nhưng sau cùng tôi vẫn nghe thấy tiếng chân bọn nó đi sau mình.

    Khi đến nơi, tôi khựng lại, đóng băng...

    3 đứa kia cũng vậy.

    Ở đó, trước mặt tôi, nằm giữa đống sắt, gạch vụn đổ nát...

    Một cái nắp hầm đã mở to.

    Tại sao cảnh sát ko nói đến cái này?

    Tôi tự hỏi rồi lại tự nhận ra câu trả lời: nắp được làm từ một loại hợp kim (tôi đã đọc qua mà ko nhớ tên) rất kiên cố, chắc chắn.

    Bên cạnh đó, màu của nó lẫn rất tốt với hiện trường xung quanh.

    Nhưng tại sao bây giờ nó lại được mở?

    Tôi ra hiệu cho bọn nó rồi bước xuống hầm, đèn pin cầm chắc trong tay.

    Từ đầu tiên mà tôi nghĩ đến: dị thường.

    Trong cái hầm nhỏ với một cái bàn làm việc nhỏ cho 1 người, giấy tờ vương vãi khắp nơi, nhưng mọi thứ lại gần như rất sạch, ko bị đóng bụi.

    Một bóng đèn 50W đang sáng, kì lạ hơn là đui đèn ko bị đen.

    Nó như mới vậy.

    Và tôi gần như ko ngửi thấy mùi sắt, mốc,...

    Ko có dấu hiệu gì của sự bỏ hoang.

    Ai...?

    Tôi cúi xuống, nhặt một tờ giấy bất kì lên và đọc.

    Cả lũ chụm đầu vào nhau.

    Đó là bản tóm tắt công trình nghiên cứu (viết tay) mà nhóm kia đã công bố.

    Bọn tôi đưa mắt xuống góc dưới bên phải tờ giấy.

    Chữ kí và tên của người thứ 10...

    Bỗng nhiên, chúng tôi nghe thấy một âm thanh xé bầu không khí tĩnh lặng (theo đúng nghĩa đen).

    VỤT!

    ---------------

    Hết C6
     
    Back
    Top Dưới