Sawada Tsunayoshi vốn dĩ đã nghĩ rằng, việc gặp được vị gia sư sát thủ Reborn đã là chuyện khó tin lắm rồi, cho đến khi Lambo xuất hiện cùng khẩu Bazooka 10 năm sau làm đảo lộn thế giới quan của cậu, kéo cậu cùng đám bạn xuyên đến tương lai giải cứu thế giới, lại còn gặp cả Primo cùng thủ lĩnh các đời trước để nhận quyền thừa kế Vongola.....
Sawada Tsunayoshi muốn hét lên, lật bàn.
"Tôi cũng không muốn thế này đâu?!
Sợ đến mức tôi chẳng đánh nổi dấu chấm câu đây này!"
Thế nhưng lúc này đây, cậu cảm thấy những chuyện trước kia chẳng là cái đinh gì hết.
Tsunayoshi ngồi đờ đẫn bên bàn ăn, nghĩ thầm trong lòng.
"Ông trời ơi! nếu đây là một cơn ác mộng, làm ơn hãy cho con tỉnh lại ngay đi!!".
Ngồi ngay cạnh cậu chính là người mà cậu sợ nhất trong trường, kẻ được mệnh danh là "Hung thần trường Namimori", người đã dùng đôi tonfa của mình chinh phục cả hội học sinh, đó chính là Hibari Kyoya.
Hơn nữa, anh ta còn đang ngồi ăn sáng cùng cậu và mẹ Nana.
Nếu chỉ có thế thì cũng chưa đến mức tuyệt vọng nhưng vấn đề nằm ở chỗ là Hibari Kyoya, người đang cùng cậu và mẹ dùng bữa kia hiện tại là "bạn trai" của cậu.
LÀ.
BẠN.
TRAI.
Ha... ha ha...
"Aaaaaa!
Đây là trò đùa của thần linh sao?!"
Tsunayoshi suýt chút nữa thì suy sụp ngất tại chỗ.
Vớ vẩn!
Cậu làm sao mà không sợ cho được!
Sáng sớm vừa thức dậy, mẹ Nana đã cười hớn hở bảo cậu
"Tsu kun ơi, bạn trai Kyoya của con đến rồi nè~"
...
Mẹ ơi, khoan hãy nói đến việc con trai mẹ "cong" từ khi nào, lại còn lòi đâu ra một anh bạn trai từ trên trời rơi xuống.
Cái tên "Kyoya" kia!
Có phải là người mà con đang nghĩ tới không?!
Mau nói với con là không phải đi!!!
Ngay giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng đặc trưng của Hibari Kyoya vang lên
"Động vật nhỏ, ngẩn người cái gì, lại đây ăn cơm."
Thế là khung cảnh quái dị này hiện ra với Tsunayoshi, nó chẳng khác gì hiện trường của một vụ án.
Tsunayoshi hoảng loạn
"Chắc chắn là mình chưa tỉnh ngủ rồi..."
Hibari Kyoya gắp một miếng đậu phụ bỏ vào chén của cậu, khẽ gật đầu ra hiệu
"Ăn đi."
Tsunayoshi run rẩy cả người, đờ đẫn nhìn miếng đậu phụ, không dám động đậy.
Đó là...
Hibari-senpai... gắp cho cậu... một miếng đậu phụ.
Hibari-senpai... gắp...
đậu phụ.
"À, mình quả nhiên đang nằm mơ rồi"
Tsunayoshi bình tĩnh nghĩ.
Đôi mắt sắc sảo lạnh lùng của Hibari liếc sang
"Sao thế, không thích à?"
Nói xong anh ta định gắp thêm miếng cà rốt để tự tay đút cho cậu thiếu niên tội nghiệp kia.
"Không không không!
Em thích lắm!
Thích cực kỳ!"
Tsunayoshi nghẹn ngào nuốt miếng đậu phụ vào bụng.
Cậu đau đớn nghĩ
"Kyoko-chan, tớ xin lỗi cậu.
Cái dạ dày của tớ, nó không còn thuần khiết nữa rồi."
Thấy vậy, Hibari mới đặt đũa xuống, vẻ mặt có chút tiếc nuối.
"...
Anh tiếc cái quái gì cơ chứ!"
Tsunayoshi một lần nữa rơi xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng.
Cậu lại cầu nguyện
"Thần linh nhân từ của con ơi, xin hãy cho con tỉnh khỏi cơn ác mộng này đi".
Cuối cùng, cậu cũng vượt qua được bữa sáng gian nan nhất cuộc đời mình, cộng thêm việc Hibari-senpai thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cậu và người mẹ kính yêu thì mắt lấp lánh đầy tán thưởng.
"Tsunayoshi-kun tìm được anh bạn trai vừa đẹp trai vừa biết quan tâm nhỉ!"
Tsunayoshi ôm đầu khóc ròng.
"Con không có!
Không phải thế!
Con chưa muốn chết đâuuuuu!
Cơn ác mộng này sao vẫn chưa tỉnh vậy hả!
Đáp lại điều đó Hibari chỉ mỉm cười một cách đầy "bá đạo".
Khoảnh khắc đó, Tsunayoshi như hồi tưởng lại nỗi sợ hãi khi bị đôi tonfa chỉnh đốn ngày nào.
Cho đến khi cả hai bị đẩy ra khỏi cửa, Tsunayoshi vẫn còn ngơ ngác nhìn mẹ Nana vẫy tay chào tạm biệt, giọng điệu vui vẻ
"Đi đường cẩn thận nha~ Kyoya phải bảo vệ Tsunayoshi-kun đó!"
Sau đó, mẹ đóng sầm cửa lại trước ánh mắt tuyệt vọng của con trai mình.
"Cạch."
Tsunayoshi cảm thấy tim mình cũng vỡ vụn ngay khi cánh cửa đóng lại.
Tsunayoshi giơ tay ra
"Không, con thấy mình vẫn còn cứu vãn được màaa!"
"Đi thôi."
Hibari Kyoya vui vẻ dắt tay chú thỏ nhỏ của mình đi, Tsunayoshi với khuôn mặt không còn gì luyến tiếc bị kéo theo.
"...
Tôi chọn cái chết"
Vậy là, Sawada Tsunayoshi và người mà cậu chưa bao giờ dám mơ sẽ đi chung đường, hiện đang nắm tay nhau, tâm liền tâm (không phải), vui vẻ (sống không bằng chết) bước đi trên đường tới trường.
Nhìn ánh mắt hãi hùng của người qua đường và cách họ dạt ra xa hau bên để né tránh, Tsunayoshi chậm chạp che đi khuôn mặt đang vặn vẹo vì xấu hổ của mình.
"Sao mình vẫn chưa chết đi cho rồi".
Hibari Kyoya nhướng mày
"Thẹn thùng à?"
Tsunayoshi kêu gào thảm thiết trong lòng
"...
Đại ca ơi, anh thế này làm tôi sợ lắm, nhìn tôi giống đang thẹn thùng chỗ nào hả?!"
Hibari dùng hành động để trả lời, anh chuyển từ nắm tay thông thường sang mười ngón đan chặt lấy tay Tsunayoshi, kéo cậu sát lại gần mình, rồi tự nhiên hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu.
Anh dừng lại một chút, nghĩ ngợi rồi nói
"Đừng sợ."
Kèm theo đó là một ánh mắt nỗ lực tỏ ra ôn nhu.
Tsunayoshi: "Mẹ ơi... thế giới này sắp tận diệt rồi..."
Nụ hôn đó khiến cậu mặt cắt không còn giọt máu, thần hồn nát thần tính như sắp thăng thiên đến nơi.
Hibari Kyoya nhìn phản ứng của cậu, cau mày nghĩ
"Lạ thật, sao không giống trong sách viết nhỉ?
Có phải Kusakabe lấy nhầm sách rồi không?"
Đúng vậy, vị Hội trưởng Hội kỷ luật vốn chưa bao giờ yêu đương, cũng chẳng bao giờ cho phép học sinh trường Namimori yêu đương, nay bắt đầu thấy hối hận nhẹ.
"Chậc, chắc chắn là tại Kusakabe."
Hibari thản nhiên đổ hết tội lỗi lên đầu cấp dưới.
Kusakabe ngồi không cũng dính đạn mà đạn này lại từ vị Ủy viên trưởng kính mến bắn tới, biết làm sao đây?
Đành phải hứng lấy thôi.
Kusakabe mỉm cười bất lực.
Không có bí kíp cua trai, Hibari đành tự thân vận động.
Vị Ủy viên trưởng không sợ trời không sợ đất rốt cuộc chỉ nói ra được một câu
"Đói không?"
"Dạ... không đói."
Vừa mới ăn sáng xong mà anh...
Hibari "ừ" một tiếng, rồi cả hai lại rơi vào im lặng.
Tsunayoshi không dám nói gì, tay cũng chẳng dám nhúc nhích nhưng thấy Hibari không làm thêm hành động kỳ quặc nào trái với tính cách thường ngày nữa, cậu cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hibari Kyoya...
Không vui, muốn gây chuyện.
Và thế là, "chuyện" tự tìm đến cửa.
"Đứng lại!
Không được nhúc nhích!
Cướp đây!"
Tsunayoshi nhìn mấy gã côn đồ không biết trời cao đất dày trước mặt, im lặng một cách quái dị.
Đám côn đồ bị cái nhìn của cậu làm cho sởn gai ốc, gào lên
"Mau giao tiền ra, không thì đừng trách!"
Tsunayoshi nhìn sang "vũ khí giết người" bên cạnh mình, hỏi khẽ
"Các người... mới đến đây hả?"
"Liên quan gì đến mày!
Khôn hồn thì nộp tiền ra!
Không thì... con dao này không nể mặt đâu!"
Quả nhiên là lính mới, bảo sao không nhận ra Hibari-senpai.
Lúc này, Hibari Kyoya cảm thấy thật mất mặt.
Ngay dưới mí mắt anh mà lại có kẻ dám làm loạn!
Đặc biệt là khi có cậu bạn trai nhỏ ở đây!
Anh khó chịu và anh quyết định dạy cho đám côn đồ này cách làm người.
Tsunayoshi rất tự giác lùi sang một bên, bắt đầu đếm nhẩm
"1, 2, 3..."
Đến giây thứ ba, tiếng la hét thảm thiết đã vang dội cả góc phố.
"Đại ca!
Đại ca!
Đừng đánh nữa... chúng tôi biết lỗi rồi...
Hự..."
"Ba ơi!
Bố ơi!
Con gọi ngài là bố, xin ngài tha mạng...
áaaaa!"
"Cứu với!
Gọi cảnh sát đi... chết người mất thôi...
Áaaa-"
Tsunayoshi rũ mắt, làm tư thế cầu nguyện, nhìn chiếc xe cứu thương hú còi chạy xa dần, Tsunayoshi thở dài đầy thương cảm
"Nguyện thiên đường không có Hibari Kyoya".
"Đi thôi."
Hibari tâm trạng tốt hẳn lên, dắt tay Tsunayoshi định đi tiếp.
"Đợi đã!
Ủy viên trưởng!"
Kusakabe Tetsuya đột ngột xuất hiện để dọn dẹp bãi chiến trường, anh ta cung kính đưa ra hai tấm vé
"Đây là vé ngài cần ạ."
Hibari liếc qua rồi thu lại, thản nhiên nói
"Vất vả cho anh rồi."
Kusakabe được đối tốt liền cảm thấy hơi sợ, xua tay rối rít, anh liếc nhìn Tsunayoshi với ánh mắt đầy ẩn ý.
Kusakabe ra hiệu bằng mắt
"Cố lên nhé!"
"Cứu... cứu tôi với!
Tôi không hiểu anh muốn nói gì hết!
Tiếp đó, Tsunayoshi lại bị Hibari đan tay kéo đi,thấy con đường tới trường dần bị bỏ lại phía sau, cậu rụt rè hỏi
"Hibari-senpai...
đây...
đây đâu phải đường đến trường?"
"Ừ, không phải."
Hibari trả lời đầy hiển nhiên rồi bồi thêm một câu
"Phải gọi là Kyoya, lại quên rồi sao?"
...
Một đòn chí mạng.
Tsunayoshi mắt đờ đẫn
"Tôi là ai?
Đây là đâu?
Tôi đang làm gì thế này?"
Thấy sắc mặt cậu không tốt, Hibari dừng lại an ủi
"Hôm nay là thứ Bảy, trường không có tiết."
...
Tự nhiên con muốn đi học quá, tại sao hôm nay lại là thứ Bảy!
Anh không biết tôi yêu học tập thế nào đâu!
Tôi không cần cái thứ nghỉ lễ lẳng lơ kia, học tập mới là chính cung của tôi!
Khí thế lẫm liệt đến mức chính cậu cũng suýt tin là thật.
"Vậy chúng ta đi đâu ạ?"
Tsunayoshi uyển chuyển hỏi.
"Công viên giải trí."
"..."
"Em không vui sao?"
"Dạ không... em vui muốn chết luôn nè"
Vui cái con khỉ!
Đi đến công viên, suốt dọc đường Tsunayoshi thầm cầu nguyện trời mưa, bão, bị cướp, cái này gặprồi, nổ tung hay có bạn bè đến phá đám... nhưng không cái nào linh nghiệm.
" Chắc phải đổi thần thôi"
Hibari Kyoya nhìn dòng người thưa thớt trong công viên, sắc mặt tối sầm lại.
Tsunayoshi mừng thầm
"Hibari-senpai hay là mình về đi!
Người đông quá trời kìa!"
Cậu nỗ lực kìm nén sự vui sướng, thầm cảm ơn thói quen ghét tụ tập của anh ta.
Nhịn lại!
Không được cười!
Nhưng mà ha ha ha ha!
Thế nhưng, chuyện nhỏ này sao làm khó được ngài Ủy viên trưởng?
Hibari dứt khoát rút điện thoại ra "Kusakabe."
Mười phút sau, nhìn cái công viên trống huếch trống hoác không một bóng người, Tsunayoshi muốn khóc không ra nước mắt.
"Mẹ ơi, con muốn về nhà"
Hibari lại nắm tay cậu lôi vào trong.
Tsunayoshi run rẩy
"...
Mình còn chưa được đi công viên với Kyoko-chan bao giờ...
Vậy mà Hibari-senpai lại dẫn mình đi..."
Thế giới này thật huyền ảo nhưng chuyện Hibari trở thành bạn trai cậu còn huyền ảo hơn.
Dù ban đầu rất kiên định không khuất phục nhưng sau khi chơi vài trò cảm giác mạnh, Tsunayoshi bắt đầu... nghiện.
"Bên này!
Bên này nè!"
Đôi mắt Tsunayoshi sáng rực quay sang nhìn Hibari rồi lập tức sượng trân.
"Chết rồi... mải chơi quá quên mất là ai đang đi cùng mình!"
Mặt cậu trắng bệch, rụt tay lại.
Hibari cau mày, đôi mắt phượng hẹp dài lộ vẻ không hài lòng.
Anh tiến lên một bước, ép Tsunayoshi vào tường
"Em... không cần phải câu nệ như vậy.
Chúng ta..."
Giọng Hibari trầm xuống
"Chúng ta là người yêu không phải sao?"
"Cứ sợ hãi tôi như thế, tôi..."
Hibari nhíu mày, có vẻ đang tìm từ để diễn đạt.
Tsunayoshi ngẩn người, không biết tiếp lời thế nào.
Nói sao nhỉ, việc Hibari là bạn trai cậu còn khó tin hơn cả việc ngày mai là ngày tận thế nữa.
"Chậc."
Hibari buông cậu ra.
"Đi tiếp thôi."
Tay Tsunayoshi lại bị nắm lấy.
"Dạ... vâng..."
Lần này Tsunayoshi không vùng vẫy nữa.
Cậu tự hỏi, có phải mình đã quá định kiến với Hibari-senpai rồi không?
Nhưng rồi cậu len lén nhìn anh vài cái, lại rưng rưng quay đầu
"Xin lỗi, thần thiếp thật sự làm không được mà"
Một phút sau, nhìn cái lối vào u ám trước mặt, Tsunayoshi run rẩy
"Đợi...
đợi đã Hibari-senpai!
Chúng ta thật sự phải vào đó sao!"
Bởi vì, Hibari vừa đưa cậu đến...
Nhà Ma.
"Đã đến đây rồi thì chơi cho trót đi."
Hibari nói với vẻ mặt cực kỳ chính trực.
Nước mắt Tsunayoshi trào ra
"Trả thù!
Đây chắc chắn là trả thù!"
"Aaaaaaaa!"
Tsunayoshi hét thảm thiết, bám chặt lấy cánh tay người bên cạnh để né tránh mấy cái móng vuốt đầy máu.
Đường hầm u tối, bóng đèn trên đầu đung đưa kêu lạch cạch theo cơn gió lạnh.
Bỗng một bàn tay chậm rãi đặt lên vai cậu.
Tsunayoshi cứng đờ người, từ từ quay đầu lại, đối diện với một khuôn mặt không có mắt mũi miệng...
Lần này ngay cả hét cũng không hét nổi, Tsunayoshi khóc lóc thảm thiết nhào thẳng vào lồng ngực mà Hibari đã chờ sẵn, run bần bật.
Hibari Kyoya liếc mắt nhìn nhân viên đóng giả ma một cái đầy "thân ái".
Nhân viên: "...
Tôi cút ngay đây được chưa."
Hibari trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhưng lòng đắc ý, ôm lấy "chú thỏ nhỏ" đang run rẩy
"Kế hoạch thành công."
Đám nhân viên xung quanh: "Mmp, mù mắt chó của chúng tôi rồi."
Khi ra khỏi nhà ma, chân Tsunayoshi đã nhũn ra như bún.
Tsunayoshi hồn lìa khỏi xác
Vì thế khi Hibari dẫn cậu lên vòng quay mặt trời, cậu vẫn chưa kịp phản ứng, đợi đến khi vòng quay khởi động-
"Uầy uầy uầy uầy!"
Tsunayoshi dán chặt vào cửa sổ cố làm như mình không tồn tại.
Xấu hổ quá đi mất...
Ngồi cùng băng ghế, Hibari im lặng nhưng mà Hibari-senpai ơi!
Đừng tưởng tôi không thấy ý cười trong mắt anh nhé!
"Động vật nhỏ, lại đây."
Hibari gọi.
"Dạ..."
Tsunayoshi rón rén nhích lại gần.
"Có chuyện..."
Vòng quay đạt đến đỉnh cao nhất.
Tsuna trợn tròn mắt, khuôn mặt Hibari sát ngay trước mặt cậu.
Lời nói bị nuốt chửng trong hơi thở ấm áp khi đôi môi chạm nhau.
Cùng lúc đó, pháo hoa bảy màu bùng nổ rực rỡ bên ngoài.
Dù là ban ngày không được lung linh như ban đêm nhưng vẫn rất ấn tượng.
Tsunayoshi còn kịp nhìn thấy cả pháo hoa hình trái tim.
Trong tiếng ồn ào ấy, Tsunayoshi thấy Hibari mở miệng nói-
"Aaaaaaaa!"
Tsunayoshi như xác chết vùng dậy, bật phắt khỏi giường
"Cơn ác mộng đáng sợ quá!
Mình lại mơ thấy Hibari-senpai là bạn trai mình!
Aaaaa!"
"Ồ, vậy sao?"
Một giọng nam trầm thấp vang lên bên tai
"Vậy còn ta thì sao?"
Tsunayoshi ngây người quay đầu lại.
Bên giường, một người đàn ông cao lớn ngồi trên ghế đang lật xem một cuốn sách.
Dưới vành mũ fedora, đôi mắt sắc sảo nhìn sang, khẽ dịu lại khi chạm vào Tsunayoshi.
Chú tắc kè xanh Leon lười biếng nằm trên mũ, đôi mắt tròn xoe nhìn cậu đầy đáng yêu.
Thấy Tsunayoshi nhìn qua, người đàn ông tùy ý đặt cuốn sách xuống.
Anh ta rướn người tới, ngón tay thon dài nâng cằm Tsunayoshi lên, lặp lại bằng giọng điệu như đang thở dài
"Vậy còn anh bạn trai hiện tại của em, là ta đây thì tính là gì nhỉ?"
Đôi mắt ấy thoáng chút u buồn khiến người ta không nỡ làm tổn thương.
"Em nói xem, Baka Tsuna?"
Người đàn ông nhếch môi cười nửa miệng.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, ngoài vẻ đau lòng giả vờ phần nhiều lại là sự nguy hiểm đầy mê hoặc.
_×'-#($×÷$)$¶'÷'+)#
Áaaaaaa
o(≧▽≦)o