Hài Hước [KHR] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406195411-256-k606966.jpg

[Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
Tác giả: TngVyonNgc
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sawada Tsunayoshi: "Tôi chịu đủ những cái giấc mơ đáng sợ liên tục này rồi!"

...

Mỗi ngày Tsunayoshi đều phải đổi một anh bạn trai mới

Mọi người chỉ có thể thả thính mà không thể chạm vào cậu ấy

Mọi người: "..."

Đổi mới đi edit (「• ω •)「



yamamoto​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hãy Nhắm Mắt Khi Tôi Đến [NEXT]
  • [KHR] (All27)(Hoàn)Bầu trời bao dung
  • [KHR] LIFE
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • [Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
    Đôi lời


    Truyện này vừa đọc là mình xỉu ngang xỉu dọc liền vì truyện dễ thương kinh khủng còn cộng thêm cái miêu tả nội tâm của Tsuna và cảm xúc thay đổi liên tục của ẻm nữa, hài muốn chết =)))

    Đây là truyện được convert và được mình chỉnh lại cho dễ đọc theo suy nghĩ và cách hiểu của mình, có dặm thêm muối xí, không đúng 100% được.

    Tên: ( gia giáo ) bị cưỡng chế luyến ái Sawada Tsunayoshi chu mục

    Tác giả: An Bộ.

    Tình trạng: Hoàn thành (5 chương).

    Chưa có sự cho phép của tác giả.

    Nếu có vấn đề trục trặc hay khó chịu gì thì mình sẽ xóa ngay lập tức.

    Đừng đem đi đâu cả.

    Mục đích của mình chỉ là muốn chia sẻ với mọi người truyện mình thích thui.

    Xin cảm ơn mọi người.

    (◍•ᴗ•◍)❤
     
    [Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
    Chương 1


    Sawada Tsunayoshi vốn dĩ đã nghĩ rằng, việc gặp được vị gia sư sát thủ Reborn đã là chuyện khó tin lắm rồi, cho đến khi Lambo xuất hiện cùng khẩu Bazooka 10 năm sau làm đảo lộn thế giới quan của cậu, kéo cậu cùng đám bạn xuyên đến tương lai giải cứu thế giới, lại còn gặp cả Primo cùng thủ lĩnh các đời trước để nhận quyền thừa kế Vongola.....

    Sawada Tsunayoshi muốn hét lên, lật bàn.

    "Tôi cũng không muốn thế này đâu?!

    Sợ đến mức tôi chẳng đánh nổi dấu chấm câu đây này!"

    Thế nhưng lúc này đây, cậu cảm thấy những chuyện trước kia chẳng là cái đinh gì hết.

    Tsunayoshi ngồi đờ đẫn bên bàn ăn, nghĩ thầm trong lòng.

    "Ông trời ơi! nếu đây là một cơn ác mộng, làm ơn hãy cho con tỉnh lại ngay đi!!".

    Ngồi ngay cạnh cậu chính là người mà cậu sợ nhất trong trường, kẻ được mệnh danh là "Hung thần trường Namimori", người đã dùng đôi tonfa của mình chinh phục cả hội học sinh, đó chính là Hibari Kyoya.

    Hơn nữa, anh ta còn đang ngồi ăn sáng cùng cậu và mẹ Nana.

    Nếu chỉ có thế thì cũng chưa đến mức tuyệt vọng nhưng vấn đề nằm ở chỗ là Hibari Kyoya, người đang cùng cậu và mẹ dùng bữa kia hiện tại là "bạn trai" của cậu.

    LÀ.

    BẠN.

    TRAI.

    Ha... ha ha...

    "Aaaaaa!

    Đây là trò đùa của thần linh sao?!"

    Tsunayoshi suýt chút nữa thì suy sụp ngất tại chỗ.

    Vớ vẩn!

    Cậu làm sao mà không sợ cho được!

    Sáng sớm vừa thức dậy, mẹ Nana đã cười hớn hở bảo cậu

    "Tsu kun ơi, bạn trai Kyoya của con đến rồi nè~"

    ...

    Mẹ ơi, khoan hãy nói đến việc con trai mẹ "cong" từ khi nào, lại còn lòi đâu ra một anh bạn trai từ trên trời rơi xuống.

    Cái tên "Kyoya" kia!

    Có phải là người mà con đang nghĩ tới không?!

    Mau nói với con là không phải đi!!!

    Ngay giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng đặc trưng của Hibari Kyoya vang lên

    "Động vật nhỏ, ngẩn người cái gì, lại đây ăn cơm."

    Thế là khung cảnh quái dị này hiện ra với Tsunayoshi, nó chẳng khác gì hiện trường của một vụ án.

    Tsunayoshi hoảng loạn

    "Chắc chắn là mình chưa tỉnh ngủ rồi..."

    Hibari Kyoya gắp một miếng đậu phụ bỏ vào chén của cậu, khẽ gật đầu ra hiệu

    "Ăn đi."

    Tsunayoshi run rẩy cả người, đờ đẫn nhìn miếng đậu phụ, không dám động đậy.

    Đó là...

    Hibari-senpai... gắp cho cậu... một miếng đậu phụ.

    Hibari-senpai... gắp...

    đậu phụ.

    "À, mình quả nhiên đang nằm mơ rồi"

    Tsunayoshi bình tĩnh nghĩ.

    Đôi mắt sắc sảo lạnh lùng của Hibari liếc sang

    "Sao thế, không thích à?"

    Nói xong anh ta định gắp thêm miếng cà rốt để tự tay đút cho cậu thiếu niên tội nghiệp kia.

    "Không không không!

    Em thích lắm!

    Thích cực kỳ!"

    Tsunayoshi nghẹn ngào nuốt miếng đậu phụ vào bụng.

    Cậu đau đớn nghĩ

    "Kyoko-chan, tớ xin lỗi cậu.

    Cái dạ dày của tớ, nó không còn thuần khiết nữa rồi."

    Thấy vậy, Hibari mới đặt đũa xuống, vẻ mặt có chút tiếc nuối.

    "...

    Anh tiếc cái quái gì cơ chứ!"

    Tsunayoshi một lần nữa rơi xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng.

    Cậu lại cầu nguyện

    "Thần linh nhân từ của con ơi, xin hãy cho con tỉnh khỏi cơn ác mộng này đi".

    Cuối cùng, cậu cũng vượt qua được bữa sáng gian nan nhất cuộc đời mình, cộng thêm việc Hibari-senpai thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cậu và người mẹ kính yêu thì mắt lấp lánh đầy tán thưởng.

    "Tsunayoshi-kun tìm được anh bạn trai vừa đẹp trai vừa biết quan tâm nhỉ!"

    Tsunayoshi ôm đầu khóc ròng.

    "Con không có!

    Không phải thế!

    Con chưa muốn chết đâuuuuu!

    Cơn ác mộng này sao vẫn chưa tỉnh vậy hả!

    Đáp lại điều đó Hibari chỉ mỉm cười một cách đầy "bá đạo".

    Khoảnh khắc đó, Tsunayoshi như hồi tưởng lại nỗi sợ hãi khi bị đôi tonfa chỉnh đốn ngày nào.

    Cho đến khi cả hai bị đẩy ra khỏi cửa, Tsunayoshi vẫn còn ngơ ngác nhìn mẹ Nana vẫy tay chào tạm biệt, giọng điệu vui vẻ

    "Đi đường cẩn thận nha~ Kyoya phải bảo vệ Tsunayoshi-kun đó!"

    Sau đó, mẹ đóng sầm cửa lại trước ánh mắt tuyệt vọng của con trai mình.

    "Cạch."

    Tsunayoshi cảm thấy tim mình cũng vỡ vụn ngay khi cánh cửa đóng lại.

    Tsunayoshi giơ tay ra

    "Không, con thấy mình vẫn còn cứu vãn được màaa!"

    "Đi thôi."

    Hibari Kyoya vui vẻ dắt tay chú thỏ nhỏ của mình đi, Tsunayoshi với khuôn mặt không còn gì luyến tiếc bị kéo theo.

    "...

    Tôi chọn cái chết"

    Vậy là, Sawada Tsunayoshi và người mà cậu chưa bao giờ dám mơ sẽ đi chung đường, hiện đang nắm tay nhau, tâm liền tâm (không phải), vui vẻ (sống không bằng chết) bước đi trên đường tới trường.

    Nhìn ánh mắt hãi hùng của người qua đường và cách họ dạt ra xa hau bên để né tránh, Tsunayoshi chậm chạp che đi khuôn mặt đang vặn vẹo vì xấu hổ của mình.

    "Sao mình vẫn chưa chết đi cho rồi".

    Hibari Kyoya nhướng mày

    "Thẹn thùng à?"

    Tsunayoshi kêu gào thảm thiết trong lòng

    "...

    Đại ca ơi, anh thế này làm tôi sợ lắm, nhìn tôi giống đang thẹn thùng chỗ nào hả?!"

    Hibari dùng hành động để trả lời, anh chuyển từ nắm tay thông thường sang mười ngón đan chặt lấy tay Tsunayoshi, kéo cậu sát lại gần mình, rồi tự nhiên hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu.

    Anh dừng lại một chút, nghĩ ngợi rồi nói

    "Đừng sợ."

    Kèm theo đó là một ánh mắt nỗ lực tỏ ra ôn nhu.

    Tsunayoshi: "Mẹ ơi... thế giới này sắp tận diệt rồi..."

    Nụ hôn đó khiến cậu mặt cắt không còn giọt máu, thần hồn nát thần tính như sắp thăng thiên đến nơi.

    Hibari Kyoya nhìn phản ứng của cậu, cau mày nghĩ

    "Lạ thật, sao không giống trong sách viết nhỉ?

    Có phải Kusakabe lấy nhầm sách rồi không?"

    Đúng vậy, vị Hội trưởng Hội kỷ luật vốn chưa bao giờ yêu đương, cũng chẳng bao giờ cho phép học sinh trường Namimori yêu đương, nay bắt đầu thấy hối hận nhẹ.

    "Chậc, chắc chắn là tại Kusakabe."

    Hibari thản nhiên đổ hết tội lỗi lên đầu cấp dưới.

    Kusakabe ngồi không cũng dính đạn mà đạn này lại từ vị Ủy viên trưởng kính mến bắn tới, biết làm sao đây?

    Đành phải hứng lấy thôi.

    Kusakabe mỉm cười bất lực.

    Không có bí kíp cua trai, Hibari đành tự thân vận động.

    Vị Ủy viên trưởng không sợ trời không sợ đất rốt cuộc chỉ nói ra được một câu

    "Đói không?"

    "Dạ... không đói."

    Vừa mới ăn sáng xong mà anh...

    Hibari "ừ" một tiếng, rồi cả hai lại rơi vào im lặng.

    Tsunayoshi không dám nói gì, tay cũng chẳng dám nhúc nhích nhưng thấy Hibari không làm thêm hành động kỳ quặc nào trái với tính cách thường ngày nữa, cậu cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

    Hibari Kyoya...

    Không vui, muốn gây chuyện.

    Và thế là, "chuyện" tự tìm đến cửa.

    "Đứng lại!

    Không được nhúc nhích!

    Cướp đây!"

    Tsunayoshi nhìn mấy gã côn đồ không biết trời cao đất dày trước mặt, im lặng một cách quái dị.

    Đám côn đồ bị cái nhìn của cậu làm cho sởn gai ốc, gào lên

    "Mau giao tiền ra, không thì đừng trách!"

    Tsunayoshi nhìn sang "vũ khí giết người" bên cạnh mình, hỏi khẽ

    "Các người... mới đến đây hả?"

    "Liên quan gì đến mày!

    Khôn hồn thì nộp tiền ra!

    Không thì... con dao này không nể mặt đâu!"

    Quả nhiên là lính mới, bảo sao không nhận ra Hibari-senpai.

    Lúc này, Hibari Kyoya cảm thấy thật mất mặt.

    Ngay dưới mí mắt anh mà lại có kẻ dám làm loạn!

    Đặc biệt là khi có cậu bạn trai nhỏ ở đây!

    Anh khó chịu và anh quyết định dạy cho đám côn đồ này cách làm người.

    Tsunayoshi rất tự giác lùi sang một bên, bắt đầu đếm nhẩm

    "1, 2, 3..."

    Đến giây thứ ba, tiếng la hét thảm thiết đã vang dội cả góc phố.

    "Đại ca!

    Đại ca!

    Đừng đánh nữa... chúng tôi biết lỗi rồi...

    Hự..."

    "Ba ơi!

    Bố ơi!

    Con gọi ngài là bố, xin ngài tha mạng...

    áaaaa!"

    "Cứu với!

    Gọi cảnh sát đi... chết người mất thôi...

    Áaaa-"

    Tsunayoshi rũ mắt, làm tư thế cầu nguyện, nhìn chiếc xe cứu thương hú còi chạy xa dần, Tsunayoshi thở dài đầy thương cảm

    "Nguyện thiên đường không có Hibari Kyoya".

    "Đi thôi."

    Hibari tâm trạng tốt hẳn lên, dắt tay Tsunayoshi định đi tiếp.

    "Đợi đã!

    Ủy viên trưởng!"

    Kusakabe Tetsuya đột ngột xuất hiện để dọn dẹp bãi chiến trường, anh ta cung kính đưa ra hai tấm vé

    "Đây là vé ngài cần ạ."

    Hibari liếc qua rồi thu lại, thản nhiên nói

    "Vất vả cho anh rồi."

    Kusakabe được đối tốt liền cảm thấy hơi sợ, xua tay rối rít, anh liếc nhìn Tsunayoshi với ánh mắt đầy ẩn ý.

    Kusakabe ra hiệu bằng mắt

    "Cố lên nhé!"

    "Cứu... cứu tôi với!

    Tôi không hiểu anh muốn nói gì hết!

    Tiếp đó, Tsunayoshi lại bị Hibari đan tay kéo đi,thấy con đường tới trường dần bị bỏ lại phía sau, cậu rụt rè hỏi

    "Hibari-senpai...

    đây...

    đây đâu phải đường đến trường?"

    "Ừ, không phải."

    Hibari trả lời đầy hiển nhiên rồi bồi thêm một câu

    "Phải gọi là Kyoya, lại quên rồi sao?"

    ...

    Một đòn chí mạng.

    Tsunayoshi mắt đờ đẫn

    "Tôi là ai?

    Đây là đâu?

    Tôi đang làm gì thế này?"

    Thấy sắc mặt cậu không tốt, Hibari dừng lại an ủi

    "Hôm nay là thứ Bảy, trường không có tiết."

    ...

    Tự nhiên con muốn đi học quá, tại sao hôm nay lại là thứ Bảy!

    Anh không biết tôi yêu học tập thế nào đâu!

    Tôi không cần cái thứ nghỉ lễ lẳng lơ kia, học tập mới là chính cung của tôi!

    Khí thế lẫm liệt đến mức chính cậu cũng suýt tin là thật.

    "Vậy chúng ta đi đâu ạ?"

    Tsunayoshi uyển chuyển hỏi.

    "Công viên giải trí."

    "..."

    "Em không vui sao?"

    "Dạ không... em vui muốn chết luôn nè"

    Vui cái con khỉ!

    Đi đến công viên, suốt dọc đường Tsunayoshi thầm cầu nguyện trời mưa, bão, bị cướp, cái này gặprồi, nổ tung hay có bạn bè đến phá đám... nhưng không cái nào linh nghiệm.

    " Chắc phải đổi thần thôi"

    Hibari Kyoya nhìn dòng người thưa thớt trong công viên, sắc mặt tối sầm lại.

    Tsunayoshi mừng thầm

    "Hibari-senpai hay là mình về đi!

    Người đông quá trời kìa!"

    Cậu nỗ lực kìm nén sự vui sướng, thầm cảm ơn thói quen ghét tụ tập của anh ta.

    Nhịn lại!

    Không được cười!

    Nhưng mà ha ha ha ha!

    Thế nhưng, chuyện nhỏ này sao làm khó được ngài Ủy viên trưởng?

    Hibari dứt khoát rút điện thoại ra "Kusakabe."

    Mười phút sau, nhìn cái công viên trống huếch trống hoác không một bóng người, Tsunayoshi muốn khóc không ra nước mắt.

    "Mẹ ơi, con muốn về nhà"

    Hibari lại nắm tay cậu lôi vào trong.

    Tsunayoshi run rẩy

    "...

    Mình còn chưa được đi công viên với Kyoko-chan bao giờ...

    Vậy mà Hibari-senpai lại dẫn mình đi..."

    Thế giới này thật huyền ảo nhưng chuyện Hibari trở thành bạn trai cậu còn huyền ảo hơn.

    Dù ban đầu rất kiên định không khuất phục nhưng sau khi chơi vài trò cảm giác mạnh, Tsunayoshi bắt đầu... nghiện.

    "Bên này!

    Bên này nè!"

    Đôi mắt Tsunayoshi sáng rực quay sang nhìn Hibari rồi lập tức sượng trân.

    "Chết rồi... mải chơi quá quên mất là ai đang đi cùng mình!"

    Mặt cậu trắng bệch, rụt tay lại.

    Hibari cau mày, đôi mắt phượng hẹp dài lộ vẻ không hài lòng.

    Anh tiến lên một bước, ép Tsunayoshi vào tường

    "Em... không cần phải câu nệ như vậy.

    Chúng ta..."

    Giọng Hibari trầm xuống

    "Chúng ta là người yêu không phải sao?"

    "Cứ sợ hãi tôi như thế, tôi..."

    Hibari nhíu mày, có vẻ đang tìm từ để diễn đạt.

    Tsunayoshi ngẩn người, không biết tiếp lời thế nào.

    Nói sao nhỉ, việc Hibari là bạn trai cậu còn khó tin hơn cả việc ngày mai là ngày tận thế nữa.

    "Chậc."

    Hibari buông cậu ra.

    "Đi tiếp thôi."

    Tay Tsunayoshi lại bị nắm lấy.

    "Dạ... vâng..."

    Lần này Tsunayoshi không vùng vẫy nữa.

    Cậu tự hỏi, có phải mình đã quá định kiến với Hibari-senpai rồi không?

    Nhưng rồi cậu len lén nhìn anh vài cái, lại rưng rưng quay đầu

    "Xin lỗi, thần thiếp thật sự làm không được mà"

    Một phút sau, nhìn cái lối vào u ám trước mặt, Tsunayoshi run rẩy

    "Đợi...

    đợi đã Hibari-senpai!

    Chúng ta thật sự phải vào đó sao!"

    Bởi vì, Hibari vừa đưa cậu đến...

    Nhà Ma.

    "Đã đến đây rồi thì chơi cho trót đi."

    Hibari nói với vẻ mặt cực kỳ chính trực.

    Nước mắt Tsunayoshi trào ra

    "Trả thù!

    Đây chắc chắn là trả thù!"

    "Aaaaaaaa!"

    Tsunayoshi hét thảm thiết, bám chặt lấy cánh tay người bên cạnh để né tránh mấy cái móng vuốt đầy máu.

    Đường hầm u tối, bóng đèn trên đầu đung đưa kêu lạch cạch theo cơn gió lạnh.

    Bỗng một bàn tay chậm rãi đặt lên vai cậu.

    Tsunayoshi cứng đờ người, từ từ quay đầu lại, đối diện với một khuôn mặt không có mắt mũi miệng...

    Lần này ngay cả hét cũng không hét nổi, Tsunayoshi khóc lóc thảm thiết nhào thẳng vào lồng ngực mà Hibari đã chờ sẵn, run bần bật.

    Hibari Kyoya liếc mắt nhìn nhân viên đóng giả ma một cái đầy "thân ái".

    Nhân viên: "...

    Tôi cút ngay đây được chưa."

    Hibari trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhưng lòng đắc ý, ôm lấy "chú thỏ nhỏ" đang run rẩy

    "Kế hoạch thành công."

    Đám nhân viên xung quanh: "Mmp, mù mắt chó của chúng tôi rồi."

    Khi ra khỏi nhà ma, chân Tsunayoshi đã nhũn ra như bún.

    Tsunayoshi hồn lìa khỏi xác

    Vì thế khi Hibari dẫn cậu lên vòng quay mặt trời, cậu vẫn chưa kịp phản ứng, đợi đến khi vòng quay khởi động-

    "Uầy uầy uầy uầy!"

    Tsunayoshi dán chặt vào cửa sổ cố làm như mình không tồn tại.

    Xấu hổ quá đi mất...

    Ngồi cùng băng ghế, Hibari im lặng nhưng mà Hibari-senpai ơi!

    Đừng tưởng tôi không thấy ý cười trong mắt anh nhé!

    "Động vật nhỏ, lại đây."

    Hibari gọi.

    "Dạ..."

    Tsunayoshi rón rén nhích lại gần.

    "Có chuyện..."

    Vòng quay đạt đến đỉnh cao nhất.

    Tsuna trợn tròn mắt, khuôn mặt Hibari sát ngay trước mặt cậu.

    Lời nói bị nuốt chửng trong hơi thở ấm áp khi đôi môi chạm nhau.

    Cùng lúc đó, pháo hoa bảy màu bùng nổ rực rỡ bên ngoài.

    Dù là ban ngày không được lung linh như ban đêm nhưng vẫn rất ấn tượng.

    Tsunayoshi còn kịp nhìn thấy cả pháo hoa hình trái tim.

    Trong tiếng ồn ào ấy, Tsunayoshi thấy Hibari mở miệng nói-

    "Aaaaaaaa!"

    Tsunayoshi như xác chết vùng dậy, bật phắt khỏi giường

    "Cơn ác mộng đáng sợ quá!

    Mình lại mơ thấy Hibari-senpai là bạn trai mình!

    Aaaaa!"

    "Ồ, vậy sao?"

    Một giọng nam trầm thấp vang lên bên tai

    "Vậy còn ta thì sao?"

    Tsunayoshi ngây người quay đầu lại.

    Bên giường, một người đàn ông cao lớn ngồi trên ghế đang lật xem một cuốn sách.

    Dưới vành mũ fedora, đôi mắt sắc sảo nhìn sang, khẽ dịu lại khi chạm vào Tsunayoshi.

    Chú tắc kè xanh Leon lười biếng nằm trên mũ, đôi mắt tròn xoe nhìn cậu đầy đáng yêu.

    Thấy Tsunayoshi nhìn qua, người đàn ông tùy ý đặt cuốn sách xuống.

    Anh ta rướn người tới, ngón tay thon dài nâng cằm Tsunayoshi lên, lặp lại bằng giọng điệu như đang thở dài

    "Vậy còn anh bạn trai hiện tại của em, là ta đây thì tính là gì nhỉ?"

    Đôi mắt ấy thoáng chút u buồn khiến người ta không nỡ làm tổn thương.

    "Em nói xem, Baka Tsuna?"

    Người đàn ông nhếch môi cười nửa miệng.

    Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, ngoài vẻ đau lòng giả vờ phần nhiều lại là sự nguy hiểm đầy mê hoặc.

    _×'-#($×÷$)$¶'÷'+)#

    Áaaaaaa

    o(≧▽≦)o
     
    [Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
    Chương 2


    Phiên bản cũ

    ___

    Sawada Tsunayoshi và người đàn ông đối diện nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng cậu chọn cách buông xuôi nằm vật lại xuống giường.

    "Thôi xong đời rồi, tận thế chắc luôn.

    Ngủ đi, ngủ đi cho rảnh nợ."

    Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, cầm lấy khẩu súng do Leon biến thành, nhắm thẳng vào gối của Tsunayoshi mà bóp cò.

    "Đoàng!"

    Tsunayoshi sợ tới mức lăn lông lốc xuống giường

    "Reborn!

    Anh định mưu sát tôi đấy àaaaa!"

    Reborn nguy hiểm nheo mắt lại, thu hồi Leon về vành mũ fedora

    "Baka Tsuna giải thích đi."

    "Giải thích cái gì cơ chứ!"

    Tsunayoshi ngồi xổm dưới đất ôm đầu, gào thét trong tuyệt vọng.

    Vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng này đã thấy thầy giáo biến thành bạn trai mình!

    Còn chuyện gì kinh khủng hơn thế này nữa không hả trời?!

    "CÁI.

    CƠN.

    MƠ.

    KIA."

    Reborn gằn từng chữ.

    "Cơn mơ của tôi thì làm sao...

    Ơ..."

    Tsunayoshi ngơ ngác nhíu mày

    "Mơ... mình mơ thấy cái gì ấy nhỉ?"

    Reborn rũ mắt nhìn cậu, hờ hững nói

    "Cậu nói cậu mơ thấy Hibari Kyoya là bạn trai của mình."

    "Làm sao có chuyện đó được!"

    Tsunayoshi bật dậy, vẻ mặt không thể tin nổi

    "Tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa!"

    Reborn nhìn chằm chằm vào mắt cậu một lát, xác nhận không có chút chột dạ nào mới đưa tay bế Tsunayoshi lên, đặt lại trên giường.

    Cú bế kiểu công chúa bất ngờ này làm Tsunayoshi đờ người, khuôn mặt cậu tái dại như vừa bị sét đánh.

    Khóe môi Reborn khẽ nhếch lên thành một nụ cười ưu nhã nhưng đầy ẩn ý, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ

    "Baka Tsuna, em có gì không hài lòng về tôi sao?"

    Siêu trực giác trong đầu reo vang ầm ĩ, Tsunayoshi vội vàng lắc đầu như điên, cậu đâu có gan đó!

    Reborn lại cảm thấy hơi tiếc nuối.

    Nếu cậu có gì bất mãn thật, hắn đã có lý do để "trừng phạt" cậu bạn trai không ngoan này rồi.

    Dám mơ thấy người khác thì thôi đi, lại còn mơ người ta là bạn trai mình nữa.

    Điều này khiến vị bạn trai chính thức như hắn cảm thấy rất không vui.

    ---

    Phiên bản mới

    Nghe xong câu nói đó, Sawada Tsunayoshi cứng đờ tại chỗ.

    Sau khi tiêu hóa hết ý nghĩa của nó, khuôn mặt cậu vặn vẹo, không nhịn được mà chửi thề một câu trong lòng

    "Không phải chứ?

    Lại nữa à!"

    Cậu nhanh chóng đánh giá người đàn ông tuấn tú, nguy hiểm và có vẻ hơi quen mắt trước mặt, thận trọng lựa lời hỏi

    "Vị...tiên sinh này, xin hỏi anh vừa nói gì cơ?"

    Cậu cảm thấy mình vẫn còn cứu vãn được.

    Biết đâu... biết đâu chỉ là ảo giác thì sao!

    Tuy nhiên, cậu đã kịp nuốt ngược câu "Tôi có quen anh không?" vào trong cổ họng.

    Chẳng hiểu sao, siêu trực giác mách bảo rằng nếu nói câu đó, chuyện cực kỳ kinh khủng sẽ xảy ra.

    Còn về việc tại sao người đàn ông này lại xuất hiện trong phòng mình?

    Ôi giời, từ khi Reborn đến thì chuyện này có gì lạ đâu!

    "Vị tên sinh sao?"

    Người đàn ông thong thả lặp lại, tông giọng trầm thấp đầy lôi cuốn, nhấn mạnh từng chữ một cách gợi cảm.

    Rõ ràng, việc Tsunayoshi không nhận ra hắn đã bị nhìn thấu ngay lập tức.

    Đúng thế, dù Reborn phiên bản nhí có cải trang thành hình dạng quái đản nào đi nữa, Tsunayoshi cũng nhìn thấu trong một nốt nhạc rồi quay sang gào thét tại sao người khác không nhận ra .

    Thế nhưng với phiên bản trưởng thành của Reborn, Tsunayoshi lại mù tịt, hôm nay cũng không ngoại lệ.

    Siêu trực giác gào thét, bản năng khiến Tsunayoshi lộn nhào khỏi giường ngay tức khắc.

    Quả nhiên, ngay khi cậu vừa rời khỏi chăn, trên mặt đệm đã xuất hiện mấy lỗ đạn đen ngòm.

    Người đàn ông với ánh mắt sắc lẹm rũ xuống, ngón trỏ khẽ xoay khẩu súng trên tay.

    Khẩu súng đó nhìn rất quen...

    "Baka Tsuna, dám nói lời đó là muốn chết sao, hả?"

    Người đàn ông cao lớn khẽ nâng vành mũ lên, ánh mắt đầy tính chiếm hữu nhìn thẳng vào đôi đồng tử nâu trà đang ngơ ngác của cậu.

    Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười ưu nhã nhưng cũng đầy ác liệt và có chút phong trần.

    Tsunayoshi trân trối nhìn khẩu súng dần biến thành chú tắc kè xanh Leon quen thuộc, rồi chậm rãi bò dọc theo cánh tay dài của người đàn ông để về lại vai Reborn.

    Cậu đờ đẫn nhìn hắn, giây tiếp theo hét to "Reborn?!"

    "Nếu không thì em nghĩ là ai?

    Ví dụ như...

    Hibari Kyoya?"

    Hắn bước đôi chân dài tới trước mặt Tsunayoshi, bóng đen to lớn bao trùm lấy cậu.

    Tsunayoshi cạn lời

    Reborn một tay xách bế Tsunayoshi lên, ép cậu vào tường, cúi đầu thì thầm đầy ám muội bên tai

    "Hửm?"

    Quá... quá gần rồi!

    Cảm nhận hơi thở ấm nóng lướt qua tai, đại não Tsunayoshi hoạt động quá tải rồi hoàn toàn đình trệ.

    "Xem ra, một mình anh vẫn chưa đủ làm em thỏa mãn nhỉ..."

    Không nhận được câu trả lời, ánh mắt Reborn tối sầm lại.

    Hắn giữ chặt chú thỏ nhỏ đang ngây người, trong lòng khẽ cười nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ đau thương.

    Gương mặt đẹp đến mức khiến vạn thiếu nữ phát cuồng nay lại vương nét ưu sầu không dứt, khiến Tsunayoshi suýt chút nữa tưởng mình đã làm gì có lỗi với hắn lắm.

    "Vậy thì..."

    Hắn tiến sát lại bờ môi của Tsunayoshi, ngay khoảnh khắc cậu đang ngơ ngác nhìn lại, hắn liền hành động.

    "Anh sẽ khiến trong mắt em chỉ có mình anh thôi."

    Dứt lời, hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Tsunayoshi.

    Một nụ hôn mềm mại, thuần khiết nhưng lại khiến lòng người rung động.

    Ánh mắt người đàn ông tối lại, yết hầu khẽ chuyển động, không kiềm chế được mà nới sâu nụ hôn này.

    "!"

    Tsunayoshi giật bắn người, bật dậy từ trên giường.

    Nhìn thấy trần nhà quen thuộc và căn phòng trống không, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

    Sau đó, trên gương mặt thanh tú của cậu hiện lên một biểu cảm khó tả giống như vừa ăn phải một miếng đồ ăn hết hạn vậy, cậu chậm chạp lấy tay che mặt, rên rỉ một tiếng rồi ngã vật lại xuống giường.

    Cậu rúc đầu vào chăn như đà điểu vùi đầu vào cát.

    "Hibari Kyoya cái gì, Reborn cái gì, tôi không biết!

    Tôi không biết gì hết!"

    Cậu sợ đến mức chẳng dám bước chân ra khỏi chăn, chỉ sợ ở đâu đó lại nhảy ra thêm một "anh bạn trai" nữa.

    Thật là quá đủ rồi!

    Là nam đã đành, tại sao cứ phải chọn mấy người quanh cậu mà gán ghép vậy hả!

    Xấu hổ chết đi được!

    Tsunayoshi uất ức tự trấn an mình

    "Giả thôi, toàn là giả thôi.

    Chỉ là mơ thôi mà, rồi sẽ qua thôi, dù giấc mơ này có hơi dài một chút..."

    Một cơn buồn ngủ không tên lại kéo đến, cậu cố nhướn mắt lên nhưng không được, cuối cùng lại chìm vào giấc ngủ sâu.

    Cậu đang mơ, Tsunayoshi ý thức được điều đó bởi vì cảnh đẹp tuyệt trần như thế này chỉ có thể tồn tại trong mơ.

    Không ngôn từ nào tả xiết bức tranh tuyệt mỹ ấy.

    Tsunayoshi ngước nhìn bầu trời trong vắt như pha lê, đôi chân trần cảm nhận cái se lạnh của những ngọn cỏ mềm mại, điểm xuyết những đóa hoa nhỏ lung linh.

    Không khí tinh khiết mang theo hương cỏ thơm mát khiến người ta muốn hít hà mãi không thôi.

    Tsunayoshi hắt xì, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, đã lâu lắm rồi cậu mới được một mình tận hưởng không gian yên bình thế này!

    Đám người ở nhà đúng là biệt đội phá hoại, đi đến đâu nổ đến đó!

    Coi đây là giấc mơ của riêng mình, Tsunayoshi vui vẻ bước đi để khám phá.

    Cậu còn sướng rơn thầm nghĩ

    "Thần linh rốt cuộc cũng nghe thấy lời cầu nguyện của mình rồi sao?

    Tuyệt quá đi mất!"

    Nhưng ngay giây tiếp theo, một bàn tay thon dài mạnh mẽ đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.

    "?"

    Tsunayoshi ngơ ngác bị kéo vào một vòng tay rộng lớn hơi lành lạnh, mang theo hương hoa sen thanh khiết mà chỉ khi đứng thật gần mới ngửi thấy.

    "Em thích không?"

    Một giọng nói khàn khàn đầy ý cười vang lên bên tai.

    "Anh!"

    Tsunayoshi trợn tròn mắt, kinh ngạc quay đầu lại.

    Hình bóng của người phía sau phản chiếu rõ mồn một trong đôi mắt nâu trà trong trẻo của cậu.

    "Anh là...!"

    _______

    Người tiếp theo lên sân khấu 🎉

    ✧\(>o
     
    [Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
    Chương 3


    "Y nha nha nha nha nha nha --"

    Phía sau, một sinh vật không xác định đang đuổi theo với tốc độ kinh hoàng, trên khuôn mặt dữ tợn của nó, đôi mắt to đáng sợ, tia sáng đỏ đầy đe dọa.

    Nước miếng nhỏ xuống bãi cỏ đen tối, ăn mòn mặt đất thành những khoảng trống lớn.

    Tsunayoshi chạy thục mạng trong rừng, vừa phải dè chừng dã thú phía sau, vừa phải né tránh những cành cây chìa ra hai bên.

    "Oa --"

    Một cú lộn nhào giúp cậu thoát khỏi đòn tấn công trong gang tấc, Sawada Tsunayoshi chẳng kịp lau mồ hôi lạnh, lại vội vàng gạt bụi rậm chạy tiếp.

    "Tại sao chuyện lại thành ra thế này cơ chứ!"

    Tsunayoshi muốn khóc mà không có nước mắt, chẳng qua là do lúc nãy cậu không kịp phản ứng khi bị Rokudo Mukuro kéo lại, rồi lỡ dùng ánh mắt như "thấy quỷ" để nhìn anh ta thôi mà!

    Cậu cứ có cảm giác Rokudo Mukuro đang thẹn quá hóa giận nên mới tạo ra cái thứ quái quỷ này để hành hạ cậu.

    "Kufufufu...

    Vongola, xem ra ngươi vẫn còn thời gian để suy nghĩ lung tung nhỉ."

    Tiếng cười của Rokudo Mukuro lảng vảng trên khoảng đất trống, mang theo chút ý vị nghiến răng nghiến lợi.

    Tsunayoshi da đầu tê dại, đôi chân vội vàng dùng sức, nhắm thẳng phía trước mà lăn một vòng cố ý né tránh.

    Cậu đã đoán đúng, vì chỉ 0,1 giây sau, nơi cậu vừa đứng đã bị một thứ gì đó rơi xuống tạo thành hố sâu, khói bụi mịt mù.

    Bụi bay vào mắt làm Tsunayoshi khó chịu nhắm nghiền lại đến khi mở mắt ra, cậu thấy mình đã được đưa trở về phòng ngủ.

    "..."

    Ánh mắt Tsunayoshi đờ đẫn mất mười giây.

    Cách phát tiết cơn bực bội kỳ quặc của Rokudo Mukuro (không phải đâu), hình như mình vừa hiểu ra cái gì đó (thực ra là chưa hiểu gì hết).

    "Tinh!"

    Một tiếng thông báo vang lên trong không khí.

    Tsunayoshi nhìn về phía màn hình điện thoại đang sáng, khuôn mặt cậu lại vặn vẹo cả lên.

    Cậu vô cảm nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ đang tỏa ra ánh sáng nhu hòa, giao diện hiện lên vài dòng số liệu ngắn gọn

    Nhân vật chính: Sawada Tsunayoshi

    Thân phận hiện tại: Bạn trai của Rokudo Mukuro

    Khác: Vui lòng tự mình khám phá :>

    Tiến độ hiện tại:

    Ủy viên trưởng ngoài lạnh trong nóng (Công viên giải trí: Get √)

    Gia sư quỷ súc (Phòng ngủ: Get √)

    Trái thơm đóng hộp ngạo kiều (Trong mơ: Juufg)

    Các mục khác: Chưa mở khóa.

    "Cái đách gì thế này?"

    Tsunayoshi lạnh lùng tắt máy nhưng tắt không được.

    Sau một hồi nhìn chằm chằm đầy "sát khí", cậu úp ngược điện thoại xuống giường.

    Mắt không thấy tâm không phiền.

    Đây là biểu hiện của một chú thỏ con bắt đầu "hắc hóa" vì bị tra tấn quá mức.

    Nhưng sự hắc hóa đó chỉ duy trì được đúng một giây vì cái điện thoại kia cư nhiên tự lật mặt lại!

    "Cái quái gì vậy!!!"

    Tsunayoshi run bần bật, trố mắt nhìn trên màn hình từ từ hiện ra một biểu tượng cảm xúc cười 😛

    Cậu muốn khóc nhưng không khóc nổi.

    Nói mau!

    Có phải ngươi là sản phẩm của Bộ phận Nghiên cứu Kỹ thuật Vongola trong tương lai không?

    Ngươi có quan hệ gì với Spanner, kẻ thích chế tạo người máy, hay Irie Shoichi, người có trí tưởng tượng bay xa không?

    Ta có đủ lý do để nghi ngờ ngươi có liên quan đến vị gia sư Sparta kia đấy!

    Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, điện thoại quay về giao diện giới thiệu ban đầu.

    Cứ như thể cái biểu tượng cười cợt vừa rồi chưa từng xuất hiện.

    "Ngươi tưởng làm vậy là ta sẽ coi như không thấy cái ký hiệu đầy ác ý đó chắc?!"

    "...

    Đúng vậy, ta sẽ coi như không thấy."

    Tsunayoshi ấn gối lên chiếc điện thoại, cố duy trì sự bình tĩnh mong manh.

    Từ dưới lòng bàn tay truyền đến một độ rung nhẹ, giây tiếp theo, cơn buồn ngủ ập tới, cậu đổ gục xuống gối.

    "Màn hình điện thoại của tôi chắc nát mất thôi --"

    Lần nữa đi vào giấc mơ, Tsunayoshi vẫn còn đang lo lắng cho số phận chiếc điện thoại của mình nhưng mà... sao lại quay lại chỗ này rồi?

    "Kufufu, Tsunayoshi"

    Người đàn ông tuấn tú tựa lưng vào gốc cây, đôi mắt một đỏ một xanh lấp lánh ý cười vui vẻ

    "Nếu ngươi đã có thành ý như vậy, ta sẽ cho ngươi một cơ hội để lấy lòng ta."

    "Hả?!"

    "Ngẩn người cái gì"

    Tâm trạng tốt của người đàn ông lan tỏa ra xung quanh, ngay cả giọng nói cũng cao hơn vài tông.

    "Mau làm đi chứ."

    "Làm... làm cái gì?"

    Tsunayoshi vô thức hỏi.

    "Chocolate."

    " Nhưng mà không có nguyên liệu?"

    Ngay giây tiếp theo, một đống nguyên liệu xuất hiện bên cạnh cậu.

    Lại còn cả... dụng cụ làm bếp nữa...

    "Được rồi, tôi biết rồi."

    Tsunayoshi trưng ra bộ mặt đờ đẫn bước vào căn bếp từ trên trời rơi xuống.

    Cậu chẳng buồn thắc mắc vì sao Mukuro lại nói mấy câu thành ý kì quái kia nữa.

    Siêu trực giác mách bảo cậu tốt nhất đừng nên đào sâu làm gì.

    Sau một hồi hì hục vất vả, lại còn phải nghe Mukuro châm chọc mỉa mai, Tsunayoshi thở phào một hơi.

    Gương mặt cậu lấm lem chocolate, hai tay bưng bát chocolate vất vả lắm mới thành hình, cẩn thận đưa cho Rokudo Mukuro.

    Nụ cười của Mukuro khựng lại một nhịp.

    Anh ta nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Tsunayoshi, rồi nhìn sang miếng chocolate đen ngòm, chỉ miễn cưỡng nhìn ra là hình khối.

    "Kufufufufu...

    Vongola, ngươi định đầu độc ta đấy à?"

    "Tôi không có!

    Đừng có nói bừa!"

    "...

    Lần đầu tiên tôi làm chocolate mà..."

    "Đã cố hết sức rồi đấy..."

    Tsunayoshi lầm bầm đầy ủy khuất, đầu rũ xuống như cọng bún thiu.

    Bàn tay định đẩy bát chocolate đi của Mukuro khựng lại.

    Anh ta cứng đờ cầm lấy một miếng đưa lên môi, rồi trước ánh mắt chợt sáng rực của Tsunayoshi, anh ta cắn một ngụm.

    "Đắng chết đi được."

    Mukuro chê bai, cau mày không chút nể nang gì cho lính mới.

    "Hả?"

    Tsunayoshi phiền lòng cầm một miếng ăn thử.

    "Khụ khụ...

    đắng thật..."

    Cậu bị vị đắng làm cho choáng váng, vội vàng vớ lấy chén nước súc miệng để xua đi vị chát trên đầu lưỡi.

    Hình như cho thiếu đường...

    Vì chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Mukuro, Tsunayoshi khép nép ôm lấy thành phẩm thất bại, thầm mắng trong lòng

    "Đàn ông đại trượng phu sao cứ nhất thiết phải ăn chocolate cơ chứ...

    Tuy, tuy là đồ bán sẵn rất ngon, nhưng đây là lần đầu tôi làm mà..."

    Cậu không ngần ngại đổ hết tội lỗi lên đầu vị Người bảo vệ Sương mù của mình.

    Mukuro nhướng mày, dễ dàng đọc thấu nội tâm cậu rồi khẽ cười thầm.

    "Dù đắng thật, nhưng ta vẫn muốn ăn chocolate."

    "Hả, vậy phải làm sao?"

    "Kufufufu, ta có một cách"

    Người bảo vệ Sương mù đệ thập cười đầy ẩn ý, "có thể khiến nó trở nên rất ngọt."

    Tsunayoshi rùng mình, không nhịn được mà hỏi

    "Cách gì?"

    "Chính là..."

    Bờ môi lành lạnh, mềm mại mang theo hương thơm và vị đắng nhẹ của chocolate quyện cùng sự ẩm ướt lướt vào giữa môi lưỡi cậu, như một cơn gió nhẹ làm xao động cả mặt hồ yên ả.

    "Ừm, chính là cách này..."

    Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cậu, trầm thấp và đầy rung động, làm rối loạn cả những sợi tóc mai.

    "Ngọt lắm, cảm ơn vì đã chiêu đãi nhé..."

    "Tsunayoshi-kun."

    Tsunayoshi đơ ra như một con cá mắm trên giường.

    Sau đó, cậu chậm chạp lấy tay che mặt mình lại.

    "Fuck!"

    Cậu thiếu niên vừa thẹn vừa giận mà mắng khẽ, giọng nói mềm nhũn còn mang theo chút run rẩy, đôi tai đỏ bừng ẩn hiện bên gối.

    Sau khi nằm ườn như cá mắm suốt nửa giờ, cuối cùng Tsunayoshi cũng lôi cái điện thoại đang rung bần bật dưới gối ra.

    Nhân vật chính:Sawada Tsunayoshi

    Thân phận hiện tại: Bạn trai của ????

    Điều kiện thông quan (Đã giải khóa): Hãy cho ta nụ hôn của tình yêu chân chính ~

    Tiến độ hiện tại:

    Ủy viên trưởng ngoài lạnh trong nóng (Get √)

    Gia sư quỷ súc (Get √)

    Trái thơm đóng hộp ngạo kiều (Get √)

    Trung khuyển rực cháy (Chờ mở khóa)

    Khác: Còn tiếp...

    ..

    ...

    ............

    Tsunayoshi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn quăng cái điện thoại đi.

    Nụ hôn tình yêu chân chính cái quái gì!

    Dù đã đoán trước nhưng vẫn thấy xấu hổ chết đi được!

    Lại còn "còn tiếp"?

    Ý là cái nghĩa đen mà mình đang nghĩ sao?!

    Ngươi sợ ta chết chưa đủ nhanh, chưa đủ thảm hay sao!

    Nếu chuyện ở đây bị đám người kia biết được...

    Sống lưng Tsunayoshi chợt lạnh toát.

    "...

    Thôi nhìn cái khác đi"

    Cậu gượng ép dời sự chú ý

    "Khoan đã... trung, trung khuyển?!"

    Cậu mở to mắt.

    Cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy "Rầm" một cái.

    Người đứng ngoài cửa với đôi mắt xanh lục lấp lánh như bảo thạch, tỏa sáng rực rỡ.

    "Juudaime!

    Ngài tỉnh rồi sao?!"

    À, hóa ra là cậu à, Gokudera-kun.

    π+#(#π#(#('×+#!##(+#

    Tới rồi, Cánh tay phải của Juudaimeeeee

    Húuuuu

    \(^o^)/
     
    [Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
    Chương 4


    Sau những lời hỏi thăm đầy nhiệt tình, Gokudera Hayato trịnh trọng lấy ra một cuốn sổ nhỏ và mở nó ra.

    Tsunayoshi nhìn dòng chữ "Các bước hẹn hò" được viết ngay ngắn trên bìa sổ mà lặng thinh, đúng là một cái tiêu đề thô bạo, đơn giản và dễ hiểu đến mức cạn lời.

    "Bước thứ nhất: Gọi Juudaime thức dậy.

    Hoàn thành."

    Gokudera Hayato lẩm bẩm, sau đó gấp cuốn sổ có vẽ những hình trái tim bằng tay lại.

    "Bước thứ hai: Mời Juudaime đi hẹn hò!"

    Gokudera nhanh như chớp thu lại cuốn sổ.

    Đôi mắt xanh lục của cậu như những viên ngọc lục bảo được cắt gọt tinh xảo, tỏa ra sắc sáng thâm trầm, nơi đáy đại dương sâu thẳm.

    "Juudaime!

    Xin hỏi ngài có nguyện ý dành trọn một ngày quý giá của mình cho tôi không?!"

    Bàn tay thon dài trắng nõn xòe rộng trước mặt Tsunayoshi, giống như một chàng kỵ sĩ đang thề nguyện trước công chúa.

    Chàng kỵ sĩ thiếu niên có dung mạo tuấn mỹ với những đường nét góc cạnh rõ ràng, ánh mắt vừa sâu thẳm vừa trong suốt đang nhìn chằm chằm vào mắt đối phương.

    Bàn tay còn lại của cậu ấy đẫm mồ hôi, đang rụt rè giấu nhẹm ở bên hông.

    Thật đáng tiếc Tsunayoshi không phải công chúa và cậu đang vô cùng muốn từ chối chàng kỵ sĩ này nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc đến mức thấp thỏm và căng thẳng kia, lời từ chối vừa lên đến cổ họng đã bị cậu nuốt ngược trở vào.

    Sawada Tsunayoshi xưa nay vốn không giỏi từ chối người khác, đặc biệt là dưới ánh nhìn nóng bỏng và thành khẩn như thế này.

    Cậu thở dài thườn thượt trong lòng, ngay khi thấy đôi mắt của Gokudera Hayato bắt đầu tối sầm lại vì thất vọng, Tsunayoshi đành buông xuôi, đặt tay mình lên tay cậu ấy.

    Nhìn đôi đồng tử xanh lục lại phát ra ánh sáng rực rỡ, cậu chỉ biết khổ sở tự an ủi rằng dù sao mình cũng đã mất mặt không chỉ một lần rồi, thêm lần nữa chắc cũng chẳng sao.

    Dù sao đây cũng là mơ, bọn họ ngoài đời sẽ không biết đâu.

    Nhìn một Gokudera như thế này, cậu thật sự không thể nào nhẫn tâm từ chối được.

    Ba phút sau, Sawada Tsunayoshi hối hận đến mức chỉ muốn quay ngược thời gian để tự tát mình mấy nhát cho tỉnh ra.

    Tại sao cậu lại mềm lòng cơ chứ?

    Tại sao lại không nỡ nhìn cảnh tượng "chó săn nhỏ" biến thành "chó con ủy khuất" chứ?

    Đúng là tự làm tự chịu mà.

    "Bước thứ ba: Đi đến địa điểm hẹn hò."

    Tsunayoshi bị Gokudera dẫn đến bờ biển, có quỷ mới biết cậu ấy làm cách nào, cảm giác cứ như trò chơi vừa thay đổi bối cảnh vậy.

    Không muốn đào sâu thêm nữa, Tsunayoshi nhìn biển rộng mênh mông bát ngát, trong khi thiếu niên tóc bạc bên cạnh thì đôi mắt xanh cứ lấp lánh như đang chờ đợi một lời khen ngợi.

    Sawada Tsunayoshi của ngày hôm nay hoàn toàn không muốn nói một câu nào nữa.

    Gió biển mát lạnh pha lẫn vị mặn chát khẽ lướt qua làn tóc bên tai, tựa như những lời nỉ non dịu dàng rót vào thính giác.

    Những người xung quanh đi lại tấp nập nhưng dường như âm thanh của họ đã bị lọc sạch, chỉ còn lại những bóng hình lay động lặng lẽ trong không gian rộng lớn này.

    Đôi mắt của thiếu niên tóc nâu rất mềm mại, dường như gom trọn cả ánh nắng rực rỡ rơi trên bãi cát trắng mịn vào sâu trong con ngươi.

    Ánh nhìn của cậu luôn nhu hòa và bao dung, mang đậm hơi thở ấm áp của bầu trời bao dung.

    Gokudera thật sự quá thích cảm giác này, cậu khó lòng tưởng tượng nổi tại sao lại có một sự tồn tại khiến trái tim mình nóng rực đến thế, nhưng nếu đó là Juudaime thì mọi chuyện đều trở nên hoàn toàn hợp lý.

    Cậu thích nhìn ánh mắt bất đắc dĩ của Tsunayoshi dành cho mình.

    Ngay cả khi cậu gây ra rắc rối, dù trên mặt Juudaime lộ vẻ không cam lòng hay hơi chút giận dữ, thì cuối cùng ngài vẫn sẽ nghiêm túc giúp cậu dọn dẹp tàn cuộc.

    Cậu thích cái cách Juudaime hốt hoảng giữ chặt lấy mình khi mình đòi mổ bụng tự sát để tạ lỗi, ngài sẽ liều mạng an ủi vì sợ cậu nghĩ quẩn.

    Cậu cũng thích việc ngài lo lắng cậu sẽ tự làm mình bị thương mỗi khi cậu móc bom ra, và ngài sẽ sốt sắng kiểm tra xem cậu có vết thương nào không.

    Gokudera đã biết từ rất sớm rằng Juudaime sẽ luôn dịu dàng và kiên nhẫn vô cùng với những người đồng đội mà ngài đã công nhận.

    Vì thế, cậu từng bước một lún sâu vào, từng bước một trở nên tham lam.

    Thật may mắn làm sao khi được gặp một Juudaime tuyệt vời đến thế, cậu thấy mình thật chẳng có tài đức gì để xứng đáng với ngài.

    Vì yêu mà lo âu, vì yêu mà sợ hãi.

    Cậu không muốn Juudaime phát hiện ra những suy nghĩ u ám trong thâm tâm mình, nên luôn cố gắng phô diễn mặt tươi sáng nhất, luôn bày tỏ sự chân thành tuyệt đối.

    Cậu nỗ lực nghiến răng để bản thân không quá ghen tị với những kẻ đứng quá gần ngài, dù trong lòng đã lăng mạ bọn họ vô số lần, dù kíp nổ bom trong tay đã chực chờ bùng cháy.

    Nhưng chỉ cần Juudaime quay đầu lại mỉm cười với cậu, cậu sẽ lập tức bình tĩnh lại, lặng lẽ dập tắt mồi lửa và dành cho vị Juudaime kính yêu của mình một nụ cười rạng rỡ nhất.

    Juudaime là người rất tốt, thật sự rất tốt, cậu không muốn bản thân làm tổn hại đến ngài và cũng tuyệt đối không để kẻ khác tổn hại ngài.

    Thiếu niên tóc bạc khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xanh lục rực rỡ bắt mắt, nụ cười không chút dè dặt của cậu ấy khiến những thiếu nữ ngây ngô đi ngang qua phải ôm tim vì rung động.

    Dù đã biết rõ nhan sắc của cậu bạn thân từ lâu, Tsunayoshi vẫn bị vẻ ngoài ấy làm cho hoa mắt.

    Cậu thầm nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm không, vì cảm giác cái đuôi sau lưng Gokudera đang vẫy còn rực rỡ hơn cả hoa nở.

    Biển rộng, người yêu và những con sóng dập dìu.

    Gokudera nhặt những vỏ sò lên rồi gửi gắm vào đó những lời thề chân thành cùng lời tuyên ngôn tình yêu của mình.

    Đứng bên cạnh, Tsunayoshi ngượng đến mức suýt chút nữa vùi mặt vào cát.

    Dưới làn nước xanh biếc dập dềnh, có hai đôi mắt đang chăm chú nhìn theo những chú cá nhỏ bơi lội thảnh thơi và cố gắng nín thở một cách cẩn thận.

    Khi Tsunayoshi vô tình bị cua kẹp tay, cậu đã phải liều mạng khuyên can Gokudera, người đang cầm bom định san phẳng cả vùng biển này để trả thù cho ngài.

    Rồi khi một con sóng lớn ập đến suýt chút nữa nhấn chìm Tsunayoshi, sau khi được kéo lên, cậu đã kịp tỉnh lại và giả vờ như chỉ thấy vẻ lo lắng của đối phương chứ không hề thấy ý định thừa cơ hô hấp nhân tạo đầy hưng phấn của cậu ấy.

    Đã lâu lắm rồi Tsunayoshi mới được chơi vui vẻ như vậy.

    Sự căng thẳng trong lòng cậu cuối cùng cũng được thả lỏng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Gokudera lúc nướng con cua kia, cậu ấy còn cẩn thận cân nhắc từng chút gia vị một.

    Tsunayoshi nở một nụ cười chân thành và thoải mái nhất.

    Gokudera vừa ngẩng đầu lên thấy nụ cười ấy thì mặt đỏ rần vì kích động, suýt chút nữa ném luôn cả đôi tay mình cùng con cua vào đống lửa.

    Màn đêm dần nhuộm đen bầu trời, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương tỏa sáng, trời đã tối hẳn.

    "Bước thứ tư: Đàn một bản nhạc cho Juudaime kính yêu nhất!"

    Cậu muốn dùng tài năng của mình để chinh phục trái tim và ánh nhìn của người mình yêu.

    Bên bờ biển có một cửa hàng mà chủ nhà sở hữu một cây đàn dương cầm, đúng lúc hôm nay ông lão mang ra lau dọn và phơi nắng nên chưa kịp thu vào.

    Gokudera lịch sự hỏi thuê cây đàn.

    Ông chủ cửa hàng nhìn cậu, rồi nhìn sang Tsunayoshi đang nắm tay cậu cười nói phía sau bằng ánh mắt thấu hiểu và chúc phúc.

    Ông đồng ý cho mượn miễn phí nhưng dặn phải cẩn thận đừng làm hỏng.

    Ông chủ còn nháy mắt đầy tinh nghịch như muốn cổ vũ cậu hãy cố gắng lên vì người yêu của mình.

    Gokudera mặt đỏ bừng đáp lời vâng ạ.

    Còn Sawada Tsunayoshi thì thầm nghĩ nếu nói ra chắc không ai tin, nhưng rõ ràng là cái điện thoại kia gây sự trước chứ chúng tôi thật sự trong sạch lắm.

    Đêm lạnh như nước, thiếu niên tóc bạc mặc chiếc áo khoác đen với khuôn mặt tuấn tú lặng lẽ nhìn vào phím đàn.

    Dù ở trong một không gian đơn giản, trông cậu ấy vẫn như đang đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ.

    Cậu nhẹ nhàng đặt đôi bàn tay thon dài trắng nõn lên những phím đàn đen trắng phân minh.

    Tiếng đàn thanh thúy vang lên ngắt quãng trong lúc cậu thử âm.

    Cuối cùng, thiếu niên tóc bạc mắt xanh hít một hơi thật sâu, nhìn về phía người cậu yêu đang ngồi có chút không tự nhiên ở phía đối diện.

    Cậu mỉm cười với ngài và thấy ngài cũng mỉm cười đáp lại.

    Những ngón tay lướt trên phím đàn, nhảy múa một điệu nhảy duyên dáng.

    Tiếng đàn mềm mại diệu kỳ chậm rãi bay bổng, bao quanh lấy chàng trai trong lòng cậu, ôm ấp và kể lể những lời yêu thương thầm kín.

    Ngay cả một người không hiểu gì về âm nhạc như Tsunayoshi cũng không nhịn được mà chìm đắm trong dư vị ngọt ngào đặc quánh của tiếng đàn ấy.

    Bản nhạc kết thúc, Tsunayoshi vẫn chưa kịp hoàn hồn thì vị hoàng tử trên phím đàn đã bước ra từ thế giới âm nhạc đó, nếu không tận mắt chứng kiến, liệu có ai tin được một thiếu niên tuấn mỹ và tĩnh lặng như thế lại là một thành viên Mafia chuyên chơi bom cực giỏi không?

    Trong lòng Tsunayoshi bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả.

    Mặc dù Reborn luôn bảo rằng Gokudera Hayato dù thế nào cũng không thể rời khỏi thế giới Mafia, dù có cậu hay không thì cũng vậy, nhưng Tsunayoshi vẫn luôn cảm thấy áy náy.

    Cậu thấy mình đã kéo người bạn tốt vào chốn nguy hiểm này, dù đó không phải là ý nguyện của cậu, nhưng sự thật đã rồi, cậu thấy mình có trách nhiệm không thể trốn tránh.

    Nhưng Gokudera Hayato không để cho vị Juudaime kính yêu của mình có thêm thời gian để tự trách.

    Cậu nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử màu nâu trà kia, nhìn thấu vào tận sâu trong ánh sáng nhu hòa nơi đáy mắt ngài.

    "Bước thứ năm: Trao cho Juudaime một nụ hôn."

    Giọng nói cậu ấy hơi khàn đặc, cậu quỳ một gối trước mặt Sawada Tsunayoshi.

    Ngay khi ngài vừa định lúng túng đỡ cậu dậy, cậu đã thuận thế rướn người lên và đặt nụ hôn lên môi ngài.

    Đôi mắt xanh lục từ từ khép lại, nhưng đôi bàn tay lại càng nắm chặt lấy tay ngài hơn.

    Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng.

    Tiếng gió, tiếng sóng vỗ, hay cả tiếng chim kêu xa xa, tất cả đều im bặt.

    Chỉ còn lại hơi ấm trước mắt là chân thật đến mức khiến trái tim cậu đột ngột trào dâng một dòng cảm xúc nóng bỏng.

    Thật sự rất thích ngài, rất thích.

    Tsunayoshi lại trở về căn phòng quen thuộc của mình.

    Vẫn là cái trần nhà đó, vẫn là tấm rèm cửa đó, thứ duy nhất thay đổi chính là cái điện thoại kia, thông tin trên màn hình đang chậm rãi cập nhật.

    Trung khuyển rực cháy - Bờ biển dương cầm: Get √.

    Cuối cùng: Kiếm sĩ với nụ cười rạng rỡ nhưng tâm tư khó lường - Đang chờ mở khóa.

    Mặc kệ nội dung bên trong đang hỗn loạn như có một đàn cừu chạy qua, ánh mắt Sawada Tsunayoshi dừng lại ở dòng chữ cuối cùng đó, cậu suýt chút nữa thì mừng phát khóc.

    (-$×|(|((|×|)|(|

    Cuối cùng Yamamoto

    ╰(⸝⸝⸝'꒳'⸝⸝⸝)╯
     
    [Khr] Khi Sawada Tsunayoshi Bị Ép Phải Yêu
    Chương 5


    Có lẽ vì đây là vòng lặp cuối cùng, nên cách thức mở màn cũng khác biệt hoàn toàn.

    Không thức dậy trong phòng ngủ của mình, Tsunayoshi mở mắt ra và thấy mình đang gối đầu lên đùi người khác

    ".....?!"

    Một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng che lấy mắt cậu.

    Cảm nhận được hơi ấm ái muội truyền đến trên khuôn mặt, Tsunayoshi không nhịn được mà run lên một chút.

    Chóp mũi lảng vảng mùi hương tươi mát quen thuộc như hơi thở sau cơn mưa, kết hợp với những thông tin đã đọc và những người đã "thông quan" trước đó, cậu thầm đoán ra đây là vị nào rồi...

    Cảm nhận được hàng lông mi rung động dưới lòng bàn tay, chủ nhân của đôi tay dời tay đi.

    Ánh mắt anh rũ xuống, đối diện với đôi mắt đang vô thức nhìn lên của Tsunayoshi, một nụ cười nhẹ nhàng lan tỏa.

    "Tỉnh rồi à?"

    Giọng thiếu niên trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu cậu, luồng khí nóng hổi lướt qua vành tai.

    "Ừ...."

    Sawada Tsunayoshi ngồi dậy, một chiếc áo khoác bóng chày màu xanh trắng trượt xuống, được cậu nhanh tay lẹ mắt giữ chặt lấy.

    Tsunayoshi cầm chiếc áo, cảm thấy hơi gượng ngùng.

    Tsunayoshi cũng từng mơ đến ngày có thể để cô gái mình thầm thương gối đầu lên đùi mình, khoác áo của mình.

    Ngàn vạn lần không ngờ tới, sự việc đúng là đã xảy ra, nhưng vai chính lại bị tráo đổi, ngay cả vị trí nằm cũng đổi luôn...

    "Nói thật lòng đi, không phải tôi đi nhầm sang phim trường ngôn tình "Gửi thời thanh xuân" của hàng xóm đấy chứ hả!

    Đề nghị đổi phim trường gấp!

    Nếu không được thì làm ơn đổi vai chính thành..."

    Tsunayoshi lầm bầm nhỏ trong lòng.

    Sau khi Tsunayoshi ngồi dậy, Yamamoto Takeshi trông có vẻ hơi tiếc nuối.

    Rốt cuộc cậu đang tiếc cái gì hả, còn nhớ mình là "trai thẳng thép" tiêu biểu của bộ truyện này không vậy?!

    Sawada Tsunayoshi, trai thẳng thép đích thực của bộ truyện đang điên cuồng gào thét, tim như muốn ngừng đập vì sốc.

    Nhưng Yamamoto chẳng để bụng, cậu xoa xoa mái tóc nâu bồng bềnh của Tsunayoshi, nở nụ cười nửa thật nửa đùa oán trách

    "Đã bảo là cùng nhau đi xem mưa sao băng, thế mà Tsuna lại ngủ mất, là do tớ chán quá à, ha ha."

    "Trời đất ơi!"

    Tsunayoshi trợn tròn mắt, đôi đồng tử màu hổ phách tràn đầy kinh ngạc.

    Xoa đầu!

    Tự nhiên còn có cả mưa sao băng!

    Lúc này mới bắt đầu quan sát xung quanh, Tsunayoshi phát hiện bọn họ đang ở trong một công viên bên cạnh là cột đèn đường tỏa ánh sáng vàng ấm áp, bầu trời đêm lấp lánh những ánh sao, thật sự rất đẹp.

    "Mưa sao băng?"

    "Đúng vậy, trận mưa sao băng trăm năm khó gặp đấy, ha ha ha.

    Chẳng phải Tsuna rất mong chờ sao!"

    Dù vốn dĩ có tình cảm mơ hồ với những vì sao và khát khao được thấy mưa sao băng, nhưng nhân vật này, thời gian này, địa điểm này hoàn toàn không phải thứ cậu muốn!

    Ở vòng lặp này, kỹ năng oán trách của Tsunayoshi vẫn đạt điểm tối đa.

    Yamamoto nhìn Sawada Tsunayoshi đang thẫn thờ, muốn nói lại thôi.

    Ánh mắt anh thoáng dao động một chút rồi nhanh chóng trở lại bình thường, không để thiếu niên bên cạnh nhận ra điều gì bất ổn.

    Dù sao thì Siêu trực giác cũng không phải chuyện đùa.

    "Tsuna"

    Anh cười gọi, chờ đến khi Tsunayoshi nhìn thẳng vào mình.

    Một tia sáng vụt qua sau lưng cậu, Yamamoto mỉm cười

    "Mưa sao băng đến rồi."

    Như một tín hiệu mở màn sân khấu, vô số luồng sáng vạch qua bầu trời xanh thẳm, để lại những vệt sáng lấp lánh như băng khói lan tỏa.

    Cảnh tượng hùng vĩ ấy tựa như một thác nước ánh sáng đang trút xuống, tráng lệ và chói mắt đến nghẹt thở.

    Ánh sao bao quanh lấy hai thiếu niên.

    Phải nói rằng Yamamoto chọn vị trí rất tốt, phía sau họ không có vật cản nào, khiến toàn bộ ánh sao băng đều phản chiếu rõ mồn một trong mắt đối phương.

    Tsunayoshi không biết mình đang nhìn sao băng, hay đang nhìn chính mình trong ánh sáng lấp lánh nơi mắt Yamamoto.

    Mọi thứ chợt lặng im, nhịp tim trái lại càng nhanh hơn, không rõ là trái tim của ai đang mất bình tĩnh, đập rộn ràng như trống hội.

    Hàng mi của Yamamoto khẽ run, nụ cười sảng khoái thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ mặt căng thẳng và nghiêm túc đầy sức hút.

    "Tsuna."

    Từ tông giọng nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa ngàn lời muốn nói ấy, Tsunayoshi linh cảm thấy điều gì đó.

    Trước đôi mắt của Yamamoto, cậu chậm chậm nhắm mắt lại.

    Một cảm xúc mềm mại truyền đến trên môi, cơ thể Tsunayoshi càng thêm cứng đờ nhưng không hề nhúc nhích, cho đến khi cảm nhận được hơi ấm nhẹ nhàng lướt qua vành môi, cậu không nhịn được mà mở bừng mắt ra.

    Thế nhưng, mọi cảnh tượng đều biến mất, thứ đập vào mắt vẫn là cái trần nhà quen thuộc và tấm poster người máy dán trên tường.

    "Tại!

    Sao!

    Mình!

    Lại!

    Nhắm!

    Mắt!"

    Trai thẳng thép Sawada Tsunayoshi đau đớn nằm vật trên giường như một con cá mắm khô, sắp bị gió thổi bay đi mất.

    "Rè rè --"

    Tiếng điện nhỏ vang lên trong phòng, một đứa bé mặc áo blouse trắng, cổ đeo ống nghe bệnh, bàn tay nhỏ xíu cầm máy khử rung tim đang nạp điện.

    Thấy Tsunayoshi tỉnh lại, đứa trẻ với đôi mắt đen láy nhìn cậu đầy vô tội, cất giọng nói non nớt, ngây thơ

    "Bệnh nhân tự nhiên tỉnh lại rồi à."

    "...

    Reborn, đừng tưởng tôi không nghe ra sự tiếc nuối trong giọng nói của anh nhé!

    Làm ơn che giấu cho tử tế một chút đi!"

    Tsunayoshi thầm suy sụp, anh phá ngang như thế làm tôi quên mất mình vừa nghĩ cái gì rồi! ...

    Ơ, mà mình vừa nghĩ gì nhỉ?

    Đứa bé thản nhiên ngắt điện của máy, ném sang một bên

    "Baka Tsuna đã 7 giờ rưỡi rồi."

    Giọng điệu tràn ngập sự hả hê.

    "Aaaaaaa!

    Muộn học rồi --"

    Tsunayoshi bật dậy như lò xo, cuống cuồng thay quần áo rồi lao vào nhà vệ sinh.

    Chẳng biết từ lúc nào đã thay lại bộ vest đen, Reborn nhìn bóng dáng hớt hải của cậu, kéo thấp vành mũ che đi nụ cười đáng yêu nhưng đầy ẩn ý sâu xa.

    Trong phòng vệ sinh, Tsunayoshi cứ thấy mơ hồ có gì đó sai sai, hình như mình đã quên mất chuyện gì đó.

    Nhưng thời gian gấp rút không cho cậu suy nghĩ nhiều, cậu chộp lấy cặp sách rồi lao ra khỏi nhà.

    "Con đi học đây!"

    "Ơ kìa?"

    Trong bếp, mẹ Nana bưng bữa sáng ra

    "Hôm nay chẳng phải là ngày nghỉ sao?"

    "Không sao đâu mẹ."

    Reborn ngồi trên ghế, trước mặt là đĩa trứng chiên vàng ươm

    "Cứ để Baka Tsuna đến trường rồi cậu ta sẽ biết đường quay về thôi, coi như đi tập thể dục buổi sáng vậy.

    Chúng ta ăn trước đi."

    "Cũng đúng nhỉ."

    Mẹ Nana cười hiền hậu "Vận động tốt cho sức khỏe mà!"

    "Con/Mẹ mời cả nhà ăn cơm --"

    "Mẹ Nana làm bữa sáng ngon lắm"

    Reborn đặt dao nĩa xuống"Cảm ơn vì đã chiêu đãi ~"

    Lời nói dường như mang ẩn ý khác "Tsuna ngốc, cảm ơn vì đã chiêu đãi nhé."

    √+#¶#×#+(#¶#)$?($

    Hết ròi

    ( ' ∀ ')ノ~ ♡
     
    Back
    Top Bottom