Ngôn Tình Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!

Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 20: Chương 20


"Đây không phải là do cô để ở trong không gian chứ? Còn lại bao nhiêu?" Tống Ngôn há miệng hỏi.

Ánh mắt của Bạch Ngọc Câu mơ màng, cô cảm thấy bây giờ mình có chút ngây ngất.

"Còn! còn lại! " Cô đếm món nướng còn lại trên bàn: "Một, hai, ba! mười lăm.

""Còn lại mười lăm cây! Tôi trả lời đúng rồi! Âu ye!"Tống Ngôn: "! "Sau khi cô nói xong thì đột nhiên ngã quỵ ở trên bàn, phát ra một tiếng "ầm".

Vừa nghe liền thấy đau.

Chung Âm Âm không biết làm sao muốn đi đỡ cô, nhưng lại đỡ không được, cuối cùng vẫn là hai người Úc Hàng và Phan Niên nhấc cô đặt lên giường ở trong phòng.

Sau khi hai người chắc Bạch Ngọc Câu là ngủ thật mới đi ra.

Phan Niên và anh nhìn nhau một cái, lại ngồi về bàn.

"Bạch Ngọc Câu này có vấn đề.

" Tống Ngôn mở miệng nói.

Phan Niên uống một hớp rượu: "Không có vấn đề mới kì lạ, các người có chú ý đến cây lưỡi hái kia của cô ấy không?""Thứ quấn ở phía trên lưỡi hái chính là bộ xương!"Chung Âm Âm nghe cuộc nói chuyện của bọn họ có chút căng thẳng siết chặt nắm tay: "Vậy! làm thế nào?"Úc Hàng gắp một miếng thịt cá nói: "Cô cảm thấy một người có thể tự mình tàn sát tang thi của cả cái tiểu khu và cửa hàng tổng hợp, cô ấy còn cần họp thành đội với chúng ta sao?""! ""Lúc đó tôi mời cô ấy gia nhập với chúng ta, ban đầu rõ ràng là cô ấy không đồng ý, nhưng không biết vì sao lại đồng ý.

"Tống Ngôn cau mày: "Ý của cậu là cô ấy có mục đích?"Úc Hàng gật đầu một cái.

"Nhưng cũng có thể là bởi vì trạng thái tinh thần của cô ấy không được tốt?" Chung Âm Âm dè dặt nói ra quan điểm của mình.

"Ai mà biết được, có lẽ giả bộ để chúng ta lơ là mà thôi, cô không phát hiện ra cô ấy hoàn toàn không thèm để ý đến việc chúng ta muốn đi đâu sao?"Phan Niên châm một điếu thuốc, cái này là anh ta đi khắp nơi tìm được.

"Tóm lại chúng ta phải đề phòng cô ấy nhiều một chút.

" Tống Ngôn sờ chai bia đá: "Từ nay về sau để ý một chút, nếu như cô ấy có vấn đề thì sớm muộn cũng sẽ bại lộ.

"Hôm sau.

Đám người Chung Âm Âm tỉnh ngủ rất lâu rồi mới nhìn thấy Bạch Ngọc Câu mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt đi ra.

Vạt váy kéo dài tới đất, nhìn giống như là đi thảm đỏ vậy.

Đôi mắt kia của cô trong suốt động lòng người, tựa như nàng công chúa ở trong truyện thiếu nhi ngày trước.

"Cô tỉnh rồi? Mau đi rửa mặt ăn sáng đi.

" Chung Âm Âm hiền lành nấu mì.

Tuy nói Bạch Ngọc Câu có thể lấy ra thức ăn, nhưng bọn họ cũng không xác định trong không gian của Bạch Ngọc Câu rốt cuộc có bao nhiêu đồ ăn chín.

"Không cần.

" Bạch Ngọc Câu sợ hãi rụt về sau một cái: "Không thể đụng vào nước.

"Mọi người: "?"Đám hệ thống: "?”“ Kí chủ đây là thế nào?"Chung Âm Âm có chút lo lắng, liền đi tới, nhưng không nghĩ tới Bạch Ngọc Câu lại xòe bàn tay ra từ chối Chung Âm Âm đến gần.

"Không được qua đây! Nếu không thì tôi sợ tôi không thể khống chế được bản thân tôi!"Tống Ngôn vừa nghe lập tức kéo Chung Âm Âm trở lại.

Phan Niên cau mày: "Rốt cuộc là cô đang làm cái gì? Mau ăn cơm đi, chúng ta phải lên đường.

"Bạch Ngọc Câu yếu ớt nhìn anh ta một cái, sau đó hé mồm nói: "Là các người ép tôi!".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 21: Chương 21


Mọi người nghe cô nói như vậy lập tức bày ra tư thế phòng ngự, tay cũng sờ vào vũ khí.

Nhưng không ngờ, sự công kích của lưỡi hái trong tưởng tượng của bọn họ không có đánh tới, ngược lại là! "A~a~~a~~a~~~"Một đạo thô ráp lại lạc điệu, à không, căn bản là ngâm xướng không hề đúng điệu phát ra từ miệng của Bạch Ngọc Câu.

"Các người sợ chưa! Đây chính là giọng hát mị hoặc của người cá tôi đây, phàm là người nghe được tiếng hát đều sẽ yêu tôi thật sâu đậm!"Bạch Ngọc Câu ha ha cười lớn.

Mọi người: "! "Cô mẹ nó không để cho chúng ta yên ổn một ngày thì cả người đều khó chịu có phải không?"Cô! là mỹ nhân ngư?" Gương mặt Phan Niên nhăn thành một đống.

Bạch Ngọc Câu quả quyết gật đầu một cái: "Đương nhiên rồi! Ở bên kia núi và bên kia biển có một đám mỹ nhân ngư, chúng tôi thông minh lại hiền lành, xinh đẹp lại chăm chỉ!""Được rồi được rồi, ngừng lại!"Phan Niên không dám lại tiếp tục nghe tiếng hát ma quỷ xuyên thủng tai này.

Anh ta nghi ngờ Bạch Ngọc Câu chính là cố ý giày vò bọn họ.

"Cô nói cô là mỹ nhân ngư đúng không, vậy cô biến một cái đuôi cá cho bọn ta xem một chút.

"Bạch Ngọc Câu nghe nói như vậy có chút khó xử, trên mặt cô hiện lên một tia ửng đỏ: "Đuôi cá của tộc nhân ngư chúng ta chỉ có thể để cho người yêu thấy.

"Phan Niên: "! " Tôi chính là không nên nói chuyện.

"Được rồi được rồi, nhanh ăn cơm đi, cơm nước xong thì lên đường.

" Úc Hàng cũng không muốn nghe tiếng hát giày vò lỗ tai kia nữa.

Tiếng hát này quả là còn đáng sợ hơn tiếng gào của tang thi.

Bạch Ngọc Câu thấy bọn họ không còn kiên trì kêu cô đụng nước nữa, lúc này mới đi tới trước bàn ngồi xuống.

"Tôi muốn ăn hải sản! Muốn bào ngư, muốn sò biển, muốn cá lớn tôm to, muốn uống nước biển!"Hệ thống Mỹ thực: "Kí chủ, chỗ của ta không có nước biển, có thể đổi cái khác không?"Bạch Ngọc Câu bĩu môi: "Tại sao lại không có?"Hệ thống Mỹ thực phàn nàn ở trong lòng, cái này cũng không phải thứ để người uống nhaNhưng nó vẫn là tốt tính nói: "Là ta không có nghĩ tới chuyện kí chủ là nhân ngư, cần uống nước biển, chỗ của ta có canh rong biển, kí chủ có cần không?""Vậy! cũng được.

" Bạch Ngọc Câu miễn cưỡng đồng ý.

Mọi người thấy cô lại bắt đầu tiết mục gọi thức ăn, Chung Âm Âm nhanh tay lẹ mắt thu dọn chén đĩa trước mặt Bạch Ngọc Câu.

Cô ấy sợ thức ăn bỗng nhiên xuất sẽ không có chỗ để.

Qủa nhiên, một khắc sau trước mặt của Bạch Ngọc Câu liền xuất hiện từng món hải sản hấp.

Phan Niên không nhịn được oán hận Bạch Ngọc Câu một câu: "Không phải cô cũng là cá sao, cô còn ăn cá?"Bạch Ngọc Câu cầm lên một cái bào ngư, dùng một loại ánh mắt như nhìn kẻ ngu nhìn anh ta: "Tôi là mỹ nhân ngư, cũng không phải cùng một loài với bọn nó, lúc tôi ở trong biển cũng là ăn những thứ này.

""Nếu không thì tôi uống nước biển sao?"Phan Niên: "! ".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 22: Chương 22


Sau khi Phan Niên không còn lắm mồm, bữa cơm này trở nên đặc biệt an tĩnh.

Đến khi mọi người đều thu thập xong, Bạch Ngọc Câu mới chậm rãi đi ra.

"Nha! Tang thi thật đáng thương, sao lại bị trói trên mui xe rồi, đến tột cùng là kẻ mất trí nào làm ra chuyện xấu này chứ!"Mọi người: "???"Bạch Ngọc Câu chợt vỗ đầu một cái: "Ai nha, thì ra là tôi!"Tiểu Mỹ: "Rống!"Chung Âm Âm: "! "[ Mời kí chủ hát một bài không thấp hơn hai phút cho không dưới 100 con tang thi, thời hạn hoàn thành trong vòng một ngày.

]Hệ thống Tu tiên phát ra thời hạn nhiệm vụ.

[Hoàn thành có thể nhận được khen thưởng - Ngự khí phi hành.

]Sau khi Bạch Ngọc Câu lên xe liền nghe được âm thanh trong đầu mình, cô biết đây là hệ thống trong đầu mình đang nói chuyện.

Nghe nói mỗi mỹ nhân ngư trưởng thành đều sẽ nhận được cái hệ thống này.

Cô cũng không ngoại lệ.

Hơn nữa bởi vì cô là công chúa nhân ngư, cho nên nhận được số hệ thống nhiều hơn những nhân ngư bình thường.

Trong lòng Bạch Ngọc Câu cảm khái sự lanh trí của mình, cô không có nói cho bất cứ ai chuyện cô là công chúa nhân ngư nha~.

"Được rồi! Ta thích nhất là mở hội ca hát!" Bạch Ngọc Câu dùng ý thức trả lời hệ thống.

Hệ thống Tu tiên: Ta nói là hát một bài, không phải mở hội ca hát!Bỏ đi, cứ tùy ý.

Cùng lắm đến lúc đó nó che chở cho kí chủ là được.

"Các anh là muốn đi đâu vậy?" Bạch Ngọc Câu đẩy cái ghế dựa.

Úc Hàng nghe nói như vậy ý vị sâu xa quay đầu xuyên qua kính chiếu hậu nhìn cô một cái: "Đi thành phố Z tìm bạn của tôi.

""A! vậy thì thật xa.

""Hay là các anh đi trước? Tôi còn có chuyện phải làm, thời gian có thể tương đối dài! "Móng vuốt nhỏ của Bạch Ngọc Câu không chút an phận chọc vào ghế ngồi.

Phan Niên bị cô chọc cho phiền lòng: "Cô có chuyện gì? Làm móng tay hay đi trang điểm?"Bạch Ngọc Câu nghe thấy anh ta ta hỏi, ánh mắt bỗng chốc sáng lên: "Tôi phải đi mở hội ca hát, những người thích nhạc của tôi đều đang đợi tôi!"Phan Niên: "! "Tôi thật muốn xin lỗi, tiếng hát này của cô còn có người thích?Hệ thống Thánh mẫu nghe được lời của Bạch Ngọc Câu, lập tức hét lên ở trong đầu: "Kí chủ, ngươi không thể tách khỏi bọn họ, ngươi đừng quên nhiệm vụ của ta!"Bạch Ngọc Câu nghe thấy tiếng hét của hệ thống này mới nhớ ra đây là hệ thống thứ ba của cô.

Cô dùng ý thức nói: "Tất nhiên là ta không quên, phải biểu diễn hành vi Thánh mẫu ở trước mặt mọi người!""Ngươi yên tâm, ta chính là người cực kì Thánh mẫu rồi! Chẳng qua là ngươi không cảm thấy bọn họ quá ít người sao? Người ít như vậy cho dù là làm nhiệm vụ tích lũy cũng ít.

""Một mình ta đơn độc hành động, tụ tập người sống ở khắp nơi lại, sau đó lại làm nhiệm vụ, chẳng phải có thể nhanh chóng đạt được tích lũy sao?".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 23: Chương 23


Hệ thống Thánh mẫu: "Hình như! có chút đạo lí.

""Vậy thì cứ vui vẻ quyết định như vậy!" Bạch Ngọc Câu vui mừng nhìn trạm phát điện.

"Anh cảm thấy thế nào? Các anh đi tìm bạn của các anh trước, đợi đến lúc đó tôi lại đi tìm các anh!"Úc Hàng cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng kia: "! ""Đến lúc đó cô làm sao tìm được chúng tôi?" Chung Âm Âm dò hỏi.

Cô ấy cảm thấy mặc dù Bạch Ngọc Câu có chút tật xấu, nhưng giá trị võ lực của cô vẫn rất cao.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ trên người cô cũng không giống như là chỉ có một loại dị năng.

Cô ấy cảm thấy Bạch Ngọc Câu nhất định là nhân vật chính trong truyền thuyết, trên người mang theo hào quang nữ chính.

Cô ấy có chút không muốn để Bạch Ngọc Câu rời đi.

Bạch Ngọc Câu dùng móng tay gõ lên ghế ngồi: "Tôi là nhân ngư! Tất nhiên là có thể tìm được các người!""Các người cứ yên tâm dũng cảm đi về phía trước, nhiều nhất là mười ngày tôi sẽ đuổi kịp các người.

"Phan Niên cau mày: "Cô mở hội ca hát cần thời gian lâu như vậy?"Bạch Ngọc Câu cây ngay không sợ chết đứng nói: "Tất nhiên rồi, tôi phải tìm thợ trang điểm nhiếp ảnh gia chuyên viên ánh sáng còn phải bố trí sân khấu, rất phiền phức!"Phan Niên: "! ""Vậy được.

" Úc Hàng dừng xe bên lề.

Bạch Ngọc Câu cười hì hì một tiếng liền bước xuống xe: "Máy phát điện tạm biệt nhé!"Úc Hàng: "Cô! nhớ đừng đi lạc.

""Yên tâm đi!" Bạch Ngọc Câu vẫy tay về phía bọn họ.

Xe lại khởi động.

Phan Niên nhìn về phía Úc Hàng: "Cậu để cô ấy đi như vậy?""Nếu không thì sao?""Cô ấy rốt cuộc có ý đồ gì, ở cùng chúng ta một ngày một đêm, liền muốn chuồn mất, cũng không lấy cái gì đi.

"Chung Âm Âm trầm tư một hồi: "Có lẽ cô ấy chính là tính khí trẻ con, muốn làm cái gì thì làm cái đó?"Tống Ngôn nhìn Chung Âm Âm: "Âm Âm, có phải em biết cô ấy hay không?""Không! " Chung Âm Âm nghe nói như vậy hô hấp trở nên dồn dập, cô ấy vội vàng ổn định mình.

"Em chỉ là cảm thấy, cô ấy lợi hại như vậy hơn nữa còn rất xinh đẹp, em rất! thích cô ấy.

""Qủa thật, cô ấy rất đáng yêu, Âm Âm em thích cô ấy cũng rất bình thường.

" Tống Ngôn nuông chiều nhìn Chung Âm Âm.

Chung Âm Âm cười một tiếng, kéo tay của anh ta: "Nhưng mà em thích anh nhất!"Phan Niên, Úc Hàng: Cẩu lương thối!Sau khi Bạch Ngọc Câu nhìn thấy chiếc xe dần dần đi xa mới cười hì hì, cô tìm một chiếc xe lái về phía thành phố gần đó.

Thương trấn.

Đây là một thị trấn cách thành phố H rất gần, ngôi thị trấn nhỏ này tương đối phát triển so với những thị trấn khác.

Gần đó có trạm xe lửa, trạm thu phí,! còn có khu quanh cảnh.

Lúc tang thi bùng nổ có không ít người đang du ngoạn ở thị trấn này.

Không có nguy cơ sinh hóa, cũng không vì thí nghiệm nghiên cứu gì đó.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 24: Chương 24


Cũng không ai biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, bệnh viện đột nhiên xuất hiện rất nhiều người lên cơn sốt.

Có người sau khi tỉnh lại thì biến thành tang thi, cũng có người thức tỉnh dị năng.

Chỉ là người mới thức tỉnh dị năng đều chưa biết cách sử dụng dị năng, dị năng cũng tương đối yếu.

Rất nhiều người trực tiếp chết ở bệnh viện, thậm chí còn chưa kịp biết rõ dị năng của mình.

Trong từng trận gào thét của tang thi, một đám người co ro trong tầng hầm, bọn họ nghe âm thanh bên ngoài, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

"Mọi người đừng lo lắng nữa, ăn chút gì đó trước đi.

" Một người đàn ông thân thể cường tráng cười nói.

Anh ta chỉ huy mấy người đàn ông mở tủ ra, lấy ra một ít thức ăn từ bên trong.

"Vẫn như cũ, đưa cho phụ nữ trẻ em người già trước.

" Tịch Hưng nhìn qua có vẻ rất ôn hòa.

Đợi sau khi thuộc hạ phát thức ăn xuống, mấy cô gái nhìn thức ăn trong tay lại choáng váng.

Phục Sa nhìn trái táo đã thối rữa trong tay không nhịn được nói: "Tịch Hưng anh có ý gì?"Tịch Hưng nhìn về phía cô ấy: "Thế nào?"Phục Sa thấy anh ta giả vờ ngây ngốc liền trực tiếp chỉ vào thức ăn trong tay anh ta: "Anh cho chúng tôi ăn đồ đã mốc, bản thân lại ăn thứ sạch sẽ?""Có vấn đề gì không?"Đám đàn ông cùng bọn với Tịch Hưng nói: "Đám phụ nữ các cô nhìn thấy tang thi thì chỉ biết kêu, cho các cô ăn đã là không tệ rồi!""Đến lúc đó đánh tang thi còn không phải là cần dựa vào bọn tôi? Các cô lại không giúp sức, đừng quên các cô có thể sống sót đều là nhờ bọn tôi mang các cô tới!"Phục Sa hít sâu một hơi: "Ban đầu các anh kêu chúng tôi giao thức ăn ra, nói là sẽ phân chia công bằng, nếu như các anh không muốn như vậy, cũng được.

""Đem thức ăn mà tôi đã giao lên trả lại cho tôi! Tôi có thể rời khỏi chỗ này.

"Tịch Hưng nghe thấy lời này cũng không giả vờ nữa, anh ta cười lạnh một tiếng: "Cô tưởng cô là cái gì? Muốn tới thì tới muốn đi thì đi?"Phục Sa còn muốn nói chuyện, nhưng không nghĩ tới một người đàn ông trong đó lại trực tiếp kéo tóc của cô ấy, đè đầu cô ấy lên trên tường.

"A!"Đầu của cô ấy giống như quả bóng cao su vậy bị người đàn ông kia đập vào trên tường.

"Ầm! Phanh! Phanh!"Người trong tầng hầm nhìn đầu của Phục Sa đã chảy máu, cô ấy muốn phản kháng nhưng hoàn toàn không có cách ngăn người đàn ông kia.

Đợi đến khi người đàn ông kia buông tay, cô ấy giống như một vũng bùn nhão vậy trực tiếp té xuống đất.

"Được rồi, ném cô ta ra ngoài.

" Tịch Hưng câu khóe miệng: "Nhìn thấy không? Nếu như các người không hài lòng với sự sắp xếp của tôi, thì sẽ có kết quả này!"Lần này, trong tầng hầm không có người phát ra kháng nghị nữa.

Chỉ còn dư lại một chút âm thanh ăn thức ăn, còn có một vài tiếng nức nở nhỏ.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 25: Chương 25


Phục Sa bị bọn họ đưa lên cửa sổ của tầng hầm ném ra ngoài.

Rất nhanh, bên ngoài truyền đến từng tiếng tang thi gào thét.

"Rống!"Bạch Ngọc Câu dừng xe, cô nhìn một đống tang thi đi sau xe vô cùng hài lòng.

"Những người say mê âm nhạc của tôi! Các ngươi khỏe không?"Bạch Ngọc Câu vui vẻ vẫy tay với đám tang thi ở phía sau.

Đám tang thi: "Rống rống rống!""Thật nhiệt tình, nhưng mà người hâm mộ vẫn phải giữ khoảng cách tốt với thần tượng.

"Bạch Ngọc Câu vén tóc cầm váy lên liền nhảy vào trong cửa sổ tầng hai của tòa cao ốc bên cạnh.

"Ồ? Fan cuồng!"Bạch Ngọc Câu nhìn người phụ nữ té xỉu xuống đất có chút mất hứng: "Sao cô có thể theo dõi tôi chứ?""Tôi biết cô rất muốn xem buổi ca hát của tôi, nhưng cô không thể như vậy nha~"Phục Sa nằm trên mặt đất chỉ mơ hồ thấy được một thân ảnh màu trắng, cô ấy há miệng, phát ra âm thanh yếu ớt: "! Cứu! cứu tôi! "Tầng hai của tòa cao ốc, bàn ghế văn kiện nằm ngổn ngang trên đất, nhìn rất lộn xộn, phía trên còn có không ít vết máu và mấy khúc tay chân cụt.

Khiến người ta nhìn mà buồn nôn.

Bạch Ngọc Câu không thèm để ý thu dọn chỗ này, đột nhiên cô kinh ngạc hô lên: "Tốt quá! Là máy quay phim!"Cô cầm cái máy quay phim trong tay lên tùy ý phẩy mấy cái: "Còn tốt!"Trên đỉnh đầu của Phục Sa quấn một cái nơ con bướm thật to đi phía sau Bạch Ngọc Câu, cô ấy uống từng ngụm nước nhỏ, quan sát cô gái trước mắt này.

"Cô là học sinh cấp 3?"Bạch Ngọc Câu cầm máy quay phim bỏ vào trong không gian: "Đúng vậy!"Cô che giấu chuyện mình là mỹ nhân ngư, dù sao thì cô cũng rất hiểu loài người.

Nếu như cô tùy tiện nói cô là mỹ nhân ngư cho người này, nói không chừng loài người nhìn rất yếu đuối này sẽ tiếp thu không nổi, lại ngất đi nữa.

Bạch Ngọc Câu cảm thấy mình làm rất tốt!Cô hoàn toàn suy xét đến cách nghĩ của loài người!Phục Sa nhìn cô ánh mắt dần trở nên dịu dàng, xem ra cô chính là một học sinh cấp 3 đạt được dị năng.

Vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Trước mạt thế cô ấy là một bà chủ gia đình, cô ấy vốn tưởng là cuộc đời của cô ấy chính là quay quanh chồng.

Nhưng mà, ngày đó cô ấy mua xong thức ăn về nhà lại nhìn thấy người chồng vốn dĩ đang đi công tác cùng một người phụ nữ đi vào khách sạn.

Hai người tay cầm tay, còn ở trước cửa khách sạn hôn nhau.

Giây phút đó, Phục Sa liền hiểu rõ, cô ấy từ bỏ sự nghiệp của mình làm bà chủ gia đình nhiều năm như vậy chính là một sai lầm.

Cô ấy hồn bay phách lạc trở về nhà, cũng không có để ý trên đường phố có người đang thét chói tai.

Đợi sau khi cô ấy trở về nhà xem tin tức mới phát hiện, trên tin tức xuất hiện tang thi.

Lúc nữ phóng viên đang phát tin tức trực tiếp bị một nhân viên đã biến thành tang thi ở bên cạnh công kích, cắn chết.

Mà lúc cô ấy đang xem tin tức đột nhiên phát sốt hôn mê bất tỉnh.

Đợi đến khi cô ấy hạ sốt tỉnh lại, cô ấy mới phát hiện hình như mình có dị năng -- dịch chuyển.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 26: Chương 26


Ban đầu cô ấy cũng không dám tùy tiện sử dụng dịch chuyển, chỉ sợ mình không cẩn thận dịch chuyển tới trong đám tang thi.

Cho đến một giờ trước.

Cô ấy bị người đàn ông tay sai của Tịch Hưng đánh bể đầu ném ra ngoài, cô ấy rất rõ ràng nếu như cô ấy rơi xuống đất, vậy thì sẽ bị tang thi xé thành mảnh vụn.

Một giây kia cô ấy dứt khoát sử dụng năng lực dịch chuyển, cô ấy không dám nghĩ mình có thể vừa ra khỏi ổ sói lại rơi vào miệng cọp.

Dù sao thì bây giờ chỗ nào cũng là tang thi, cô ấy cũng không biết cô ấy dịch chuyển tới chỗ nào mới có thể tiếp tục sống sót.

Nhưng cô ấy muốn cược một lần, không cược thì trực tiếp chết, cô ấy không cam lòng.

Sau khi đi tới nơi này, Phục Sa cũng đã sắp bước vào trạng thái hôn mê, trong lúc mơ màng cô ấy nhìn thấy một thân ảnh màu trắng.

Trong miệng cô ấy kêu cứu mạng, lại không nghe thấy lời của cô gái.

Sau đó đợi cô ấy tỉnh lại lần nữa, cô ấy phát hiện vết thương của cô ấy đã được băng bó.

Cô gái đưa cho cô ấy hai quả táo và một chai nước.

Phục Sa nhận lấy rồi ăn như hổ đói, cô ấy đã không ăn gì một ngày rồi.

Sau khi ăn xong, cuối cùng cô ấy cũng có một chút hơi sức.

Cô ấy biết bây giờ mình nhất định rất nhếch nhác, nhếch nhác đến mưc tóc lộn xộn, trên quần áo đều là bùn đất.

Nhưng bây giờ cô ấy không có thời gian quan tâm những thứ này.

"Cô làm nghề gì?" Bạch Ngọc Câu tiếp tục gạt bỏ đồ ở trong đây.

Bây giờ cô đang thiếu một nhiếp ảnh gia, không có nhiếp ảnh gia làm sao có thể coi là một buổi ca hát hoàn mỹ.

Tiếng hát tuyệt vời của cô làm sao có thể không ghi lại.

Phục Sa sờ cái nơ con bướm trên đỉnh đầu một cái: "Tôi! là nhân viên kinh doanh bất động sản.

"Sau khi cô ấy nói xong câu này khuôn mặt nhỏ tinh xảo của Bạch Ngọc Câu nhíu lại: "Rốt cuộc ở nơi nào mới có thể tìm được nhiếp ảnh gia?"Phục Sa nhìn về phía cô: "Cô tìm nhiếp ảnh gia làm gì?""Mở hội ca hát a, mở hội ca hát tất nhiên phải có nhiếp ảnh gia.

Tôi còn muốn tìm thợ trang điểm, chuyên viên ánh sáng! cũng không phải rất cần.

"Bạch Ngọc Câu đương nhiên nói.

Phục Sa: "???""Bây giờ bên ngoài đều là tang thi, cô! muốn mở hội ca hát?"Cô ấy cảm thấy nữ sinh cấp 3 ở trước mắt này hình như đầu óc có chút vấn đề.

"Đúng nha, tiếng hát của tôi rất êm tai, tang thi đều say mê tiếng hát của tôi, bọn nó còn đang đợi!""Nga! Đúng rồi, tôi còn phải tìm loa micro các thứ mới được, đệm nhạc! Ai nha thật là phiền phức!"Bạch Ngọc Câu vò đầu.

Sao cái nhiệm vụ này lại khó như vậy, đều tại Hệ thống Tu tiên.

Hệ thống Tu tiên: "MMP*.

"*MMP : Đmm.

"Tôi đi đây, tôi phải đi tìm loa rồi!" Bạch Ngọc Câu nghiêng đầu một chút.

Phục Sa: "Nhưng bên ngoài đều là tang thi!".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 27: Chương 27


"Không sao, vừa rồi tôi đã dạy dỗ bọn nó rồi, không thể ở cách thần tượng quá gần, phải giữ khoảng cách! Lần này chắc bọn nó sẽ không điên cuồng như vậy nữa!"Sau khi nói xong, Bạch Ngọc Câu liền vọt lên nhảy xuống.

"Đừng!"Phục Sa đưa tay ra, vẫn không thể ngăn cản, cô ấy vội vàng chạy tới trước cửa sổ nhìn.

Lại không nghĩ tới cảnh tượng Bạch Ngọc Câu bị tang thi xé thành mảnh vụn mà cô ấy tưởng tượng cũng không có xuất hiện.

Chỉ thấy mấy chục con tang thi dưới lầu sau khi nhìn thấy Bạch Ngọc Câu nhảy xuống thì vô cùng hưng phấn.

Nhưng Bạch Ngọc Câu lại nhẹ nhàng đạp lên đầu của bọn nó: "Đừng nhiệt tình như vậy mà~ ta đã nói rồi phải giữ khoảng cách với thần tượng!"Cô nói rồi dùng mấy cước đá văng đám tang thi này: "Bảo an! Bảo an! Mau đến giữ gìn trật tự!"Phục Sa: "! "Cô ấy có chút yên lặng, vốn dĩ cô ấy cho rằng học sinh cấp 3 này chỉ là một học sinh có dị năng bình thường.

Cô ấy sai rồi.

Phục Sa không nghĩ tới Bạch Ngọc Câu lại lợi hại như vậy, thậm chí đám tang thi này còn không chạm được tới vạt váy của cô.

Chỉ có thể mặc cho cô trêu đùa.

"Đợi một chút! Có phải cô muốn tìm thợ trang điểm không? Tôi biết trang điểm!" Phục Sa nắm lấy cơ hội.

Cô rất rõ ràng ở mạt thế cần phải ôm chặt bắp đùi của đại lão, có như vậy cô ấy mới có thể tiếp tục sống.

Cô ấy còn chưa muốn chết, ít nhất là không phải chết như vậy.

Bạch Ngọc Câu ngẩng đầu: "Sao cô không nói sớm!"Cô đạp lên đầu của tang thi nhảy về tầng hai, sau đó ôm lấy eo của Phục Sa lại nhảy xuống.

Tim của Phục Sa đều muốn nhảy tới cuống họng rồi, cô ấy nhắm mắt lại không dám nhìn.

Gió rít ở bên tai, tiếng gào của đám tang thi cũng khiến da đầu cô ấy tê dại.

Đến khi Bạch Ngọc Câu vững vàng đáp xuống đất, Phục Sa mới phát hiện vừa rồi cả người mình đều bám trên người cô gái nhỏ này.

Cô ấy có chút ngượng ngùng lấy cái chân ở trên người Bạch Ngọc Câu xuống.

Nói thế nào nhỉ, cô ấy là một người trưởng thành vậy mà lại cần một cô gái bảo vệ.

Qủa thật có chút mất mặt.

Chỉ là rất nhanh thì cô ấy đã từ bỏ loại suy nghĩ này, mặc dù người ta tuổi còn nhỏ, nhưng rất lợi hại!Trong mạt thế, quả đấm lớn chính là đạo lí cứng rắn.

"Cô có biết nơi này có chỗ mở hội ca hát được không?" Bạch Ngọc Câu nhìn về phía cô ấy.

Phục Sa cau mày nghĩ một lát: "Quảng trường Bình An, mấy ngày trước hình như nói là sẽ tổ chức hoạt động, cho nên có dựng đài, còn nói sẽ mời một ca sĩ nổi tiếng đến hát.

"Bạch Ngọc Câu tự tin nói: "Ca sĩ được mời chính là tôi! Chỉ là tại sao bọn họ lại không cho người thông báo cho tôi chứ?""Làm chậm trễ lâu như vậy, người hâm mộ sẽ trả vé đó!"Ôi, cũng không biết nơi đó có bị người hâm mộ của cô bao vây chưa, bọn họ có kêu trả vé hay không.

Bạch Ngọc Câu có chút nhức đầu, cô tùy tiện ngồi lên một chiếc xe, hai người một đường đi nhanh tới.

Dọc theo đường đi bị không ít tang thi đuổi theo, Phục Sa có chút căng thẳng nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu.

Cô ấy nhìn những con tang thi kia, có chút sợ hãi.

Nhưng khi cô ấy quay đầu nhìn gương mặt đầy vui vẻ của Bạch Ngọc Câu, cô ấy lại cảm thấy mình không nên như vậy.

Phục Sa tự nhắc nhở mình ở trong lòng, bây giờ đã là mạt thế rồi.

Cô ấy không thể sợ hãi, cô ấy phải cố gắng trở nên mạnh mẽ, như vậy mới có thể khiến cho lúc cô ấy gặp lại đám người Tịch Hưng, có thể trả thù.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 28: Chương 28


Quảng trường Bình An.

Nơi này hết sức yên tĩnh, trên quảng trường đã dựng xong đài cao.

Trên mặt đất có một đống chân tay của tang thi, xem ra nơi này vừa trải qua một trận loạn chiến.

Một thiếu niên gầy yếu nhuộm cái đầu hồng đang vô cùng buồn chán ngồi ở trên giá thi công cao cao.

Không biết cậu ta đã leo lên như thế nào, dường như cậu ta không hề có chút cảm giác nguy cơ khi mạt thế tới gần.

Trên người cậu ta mặc quần áo xu hướng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạc trắng rất thô, nhìn qua có chút kì lạ.

Trên người thiếu niên xem ra không có vết máu nào, trên người cũng không có vết thương.

Cậu ta nâng cằm vô cảm nhìn về phương xa, cho đến khi nghe được tiếng ầm vang của xe hơi, cậu ta mới chợt trợn to hai mắt.

Bạch Ngọc Câu dừng xe trên quảng trường, sau khi xuống xe cô nhìn quảng trường trống rỗng có chút thất vọng: "Người hâm mộ của tôi đâu?""Có phải tôi đến quá muộn rồi không, bọn họ đều trả vé, đều tại người tổ chức, loại chuyện này cũng không báo cho tôi biết!"Sau khi Phục Sa xuống xe nôn một đống mới há mồm nói: "Có! có lẽ là bọn họ đi ăn cơm rồi.

"Cô ấy không nghĩ tới kĩ năng lái xe của Bạch Ngọc Câu lại tệ như vậy, dọc theo đường đi đều là xông ngang đánh thẳng, một con tang thi trực tiếp bị chiếc xe đụng đến bay mất cả cái tay.

Cảnh tượng máu thịt lẫn lộn kia khiến cho cô ấy vừa nghĩ lại liền muốn nôn mửa.

"Lão đại!"Một đạo âm thanh trong trẻo vang lên.

Phục Sa lau vết nôn ở khóe miệng, ngẩng đầu nhìn một cái, chỉ thấy một thiếu niên tóc hồng trực tiếp nhảy xuống từ trên giá cao.

Cậu ta một đường chạy tới, tóc cũng bay bay: "Lão đại! Tôi biết cô sẽ tới chỗ này!"Bạch Ngọc Câu nghiêng đầu: "Tang Tinh?"Tang Tinh nghe thấy Bạch Ngọc Câu kêu tên của cậu ta, kích động dùng sức gật đầu: "Lão đại, cũng may cô tới rồi, cô không biết tang thi ở đây thật sự rất nhiều, hù chết tôi rồi!"Phục Sa nhớ lại cảnh tượng thiếu niên này nhảy xuống từ cái giá cao mười mấy mét lúc nãy.

Kết hợp với một đống chân tay của tang thi ở bên cạnh.

Cô ấy chỉ có thể nói e rằng thiếu niên này cũng là một quái vật như Bạch Ngọc Câu.

"Lão đại tới mở hội ca hát sao?" Tang Tinh hỏi.

Bạch Ngọc Câu gật đầu: "Tất nhiên rồi! Sao cậu cũng ở chỗ này? Có phải là cố ý tới nghe tôi hát không?"Sau khi Tang Tinh nghe được liền vô cùng đắc chí cười nói: "Tôi nhớ trước đó lão đại từng nói muốn mở hội ca hát, cho nên tôi vẫn luôn đợi ở chỗ này!""Hì hì!"Sau khi Bạch Ngọc Câu nghe Tang Tinh nói xong hài lòng sờ đầu cậu ta một cái: "Ừm ừm, thật ngoan!""Có cậu ở đây thì tôi cũng nhẹ nhõm nhiều rồi, tới đây, tôi giới thiệu cho cậu một chút.

" Cô kéo Phục Sa ở một bên qua nói: "Đây là thợ trang điểm của tôi, bây giờ tôi chỉ còn thiếu nhiếp ảnh gia và loa!""Đúng rồi, cô tên là gì?"Phục Sa trầm mặc một chút: "Tôi tên Phục Sa.

".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 29: Chương 29


Sau khi Bạch Ngọc Câu nghe xong lại nói với Tang Tinh: "Cô ấy là Phục Sa! Là thợ trang điểm của tôi, tôi còn có một thợ làm móng.

"Cô chỉ vào không khí bên cạnh nói: "Tiểu Mỹ!"Phục Sa: "! "Sau khi Bạch Ngọc Câu giới thiệu nửa ngày cũng không có nghe thấy Tiểu Mỹ nói chuyện, cô quay đầu đang muốn nói với Tiểu Mỹ, không trả lời người khác là rất không lễ phép.

Nhưng mà sau khi cô nhìn không khí phía sau một cái, nụ cười trên mặt cô dần dần biến mất.

"Tiểu Mỹ của tôi đâu! Tiểu Mỹ lớn như vậy của tôi đâu?""Anh yêu em ~ em yêu anh ~ em là tiểu Bạch Ngọc ~ yêu em ~ yêu anh ~.

""A ~ bóng đêm mênh mông ~ biển người mù mịt ~ cuộc đời này có may mắn ~.

"! "Tạ Nguyên Minh nghe thấy âm thanh ma quỷ bên ngoài chỉ cảm thấy nhức đầu, anh ta có chút bực bội than phiền nói: "Đây đến tột cùng là âm thanh của ai phát ra, không sợ chết sao?"Hai người khác trong phòng cũng cau mày theo.

Bọn họ đã không ngủ hai ngày hai đêm rồi, từ sau khi tang thi bùng nổ, mỗi tối bọn họ đều sẽ bị tiếng gào thét của tang thi làm ồn tới khó ngủ.

Hơn nữa bọn họ còn phải lo lắng đề phòng, rất sợ tang thi phát hiện ra bọn họ.

Bọn họ co ro trong căn phòng nho nhỏ này, không dám tùy tiện đi đi lại lại, cũng không dám nói chuyện quá lớn tiếng.

"Em nghe âm thanh này giống như là truyền tới từ quảng trường.

" Em gái Tạ Trì Trì của Tạ Nguyên Minh chậm chạp nhỏ giọng nói.

Tạ Nguyên Minh cau mày: "Anh đi xem một chút.

"Tạ Trì Trì muốn cản anh ta, nhưng anh ta lại nói: "Chỗ của chúng ta là tầng hai mươi mấy, chỉ cần nhỏ giọng một chút, ở bên cửa sổ nhìn một chút sẽ không sao.

""Tôi đi cùng với cậu.

"Một người anh em của anh ta Hoàng Mao cũng đứng dậy.

Bọn họ là sinh viên đang nghỉ hè, vốn dĩ đã hẹn cùng ở nhà chơi game, lại không nghĩ tới gặp phải tang thi.

Mấy người cứ như vậy bị kẹt ở trong này.

"Được, chúng ta nhỏ giọng một chút.

" Tạ Nguyên Minh và Hoàng Mao để chân trần đi tới một gian phòng khác.

Chân trần không dễ phát ra âm thanh đi lại, an toàn hơn so với mang giày.

Hai người cẩn thận đi qua phòng khách, mở cửa của căn phòng sách gần quảng trường.

Nhịp tim của bọn họ đập rất nhanh, rất sợ đột nhiên nghe được một tiếng gầm to của tang thi.

May mắn là tất cả đều rất an toàn, hai người Tạ Nguyên Minh và Hoàng Mao di chuyển về hướng cửa sổ.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 30: Chương 30


Anh ta thò đầu nhìn một cái, muốn xem thử rốt cuộc là ai phát ra âm thanh ca hát khó nghe như vậy.

Nhưng mà chỉ liếc mắt một cái.

Anh ta liền bị dọa sợ đến tê liệt ngồi trên mặt đất.

Hoàng Mao vội vàng đỡ anh ta lên, lại thấy anh ta run rẩy há miệng chỉ ra cửa sổ.

Anh ta cũng tò mò nhìn một cái.

"Ầm!"Hai người cùng nhau ngồi trên mặt đất, chân của bọn họ bất giác nhũn ra.

Tạ Trì Trì nghe thấy âm thanh của bọn họ vội vàng chạy tới xem: "Thế nào rồi?"Tạ Nguyên Minh thấy em gái của mình tới, dùng âm thanh run rẩy nói: "Tang thi! rất nhiều tang thi.

""Em! đừng xem!"Anh ta cản em gái của mình nhìn về phía quảng trường, bởi vì anh ta vừa nhìn một cái liền cảm thấy đầu óc của mình giống như là bị tang thi chiếm giữ vậy.

Trên quảng trường chi chít kia tất cả đều là tang thi, đám tang thi giống như là ong về tổ vậy chen chúc chung một chỗ, bọn họ giơ cao hai tay.

Giống như đang vẫy gọi.

Tạ Nguyên Minh vừa quét mắt qua một cái liền có thể chắc canh ta, tang thi trên quảng trường ít nhất là hơn nghìn con.

Hoàng Mao nuốt nước miếng một cái, nửa ngày mới tỉnh lại: "Vậy cô gái kia là ai?"Anh ta vừa nhìn thấy trên đài cao kia có một cô gái mặc váy màu trắng trong tay cầm micro, âm thanh cũng chính là phát ra từ trong miệng của cô.

"Yêu là anh và em ~ giày vò lẫn nhau ~.

"Tạ Trì Trì che lỗ tai, cô ấy chỉ cảm thấy tiếng hát này thật sự còn đáng sợ hơn tiếng gầm của tang thi.

Cô ấy không hiểu sao lại có người hát khó nghe như vậy.

Phục Sa người có cùng suy nghĩ với cô ấy đang đau khổ ngồi trên giá cao, phía dưới của cô ấy chính là đám tang thi ngu xuẩn.

Chỉ là tang thi đang ngồi ở phía dưới của cô ấy, dị năng của tang thi là áp chế trọng lực.

Tất cả tang thi trên quảng trường này đều bị cậu ta khống chế không thể di chuyển.

Chỉ có thể ngoan ngoãn đợi ở chỗ này hưởng thụ sự giày vò vô nhân đạo.

Đến nỗi sự hành hạ vô nhân đạo này rốt cuộc là do bị khống chế hay là do tiếng hát, vậy cũng khó mà nói.

"Hì! Những người hâm mộ của tôi! Các ngươi ở đâu?" Bạch Ngọc Câu tựa hồ là hát mệt rồi, cô hô to vào micro.

Tang thi ở dưới đài nhìn thức ăn tươi non ngon miệng trước mắt vẫy tay về phía bọn nó, bọn nó phát ra tiếng trả lời kịch liệt.

"Rống!""Rống rống rống!""Lớn tiếng một chút! Tôi không nghe thấy!" Bạch Ngọc Câu đặt tay ở sau tai làm ra tư thế cái kèn.

"Rống rống! Rống rống rống!" Bạch Ngọc Câu nghe tiếng reo hò ở dưới đài, chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Đã bao lâu cô không được ca hát vui vẻ như vậy, cô cũng không nhớ rõ nữa.

"Được! Nếu các ngươi đã nhiệt tình như vậy!"Bạch Ngọc Câu giơ micro lên vỗ hai cái, lại đặt micro lên miệng: "Vậy tôi sẽ kéo dài buổi ca nhạc này thêm hai tiếng nữa!""Có xúc động không! Có vui vẻ không!"Tang thi: "! Rống! ""Dưới đây mời mọi người thưởng thức bài hát độc đáo của tôi___ Tôi và những tang thi mê ca hát của tôi!".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 31: Chương 31


Bạch Ngọc Câu vén tóc mai ra sau tai, đôi môi khẽ mở: "Tôi và những tang thi mê ca hát của tôi ~ đó là một mùa hè ~.

"Tạ Nguyên Minh bọn họ ở tầng hai mươi mấy che lỗ tai nhìn quảng trường.

"Đây rốt cuộc là người nào?" Tạ Trì Trì há mồm hỏi.

Tạ Nguyên Minh quay đầu nhìn em gái: "Cái gì? Anh không nghe thấy!"Tạ Trì Trì: "! "Ba người rời khỏi phòng sách trở lại phòng ngủ, Hoàng Mao tiên phong nói: "Tôi vừa thấy bên dưới còn có hai người, một người giơ máy chụp hình, một người ngồi trên giá cao.

""Tôi cảm thấy bọn họ có thể là người có dị năng trong truyền thuyết.

"Tạ Nguyên Minh đồng ý nói: "Tôi cũng cảm thấy như vậy, đám tang thi kia thật giống như bị bọn họ khống chế, không thể cử động.

"Bọn họ đều là sinh viên, tất nhiên bình thường cũng xem không ít tiểu thuyết phim ảnh, cho nên đối với thứ dị năng này cũng tính là có chút nhận thức.

Tạ Trì Trì nghe tiếng hát của cô gái bên ngoài, lại nghĩ tới hoàn cảnh bây giờ của bọn họ.

Bọn họ không có thức tỉnh dị năng, bị kẹt ở chỗ này hai ngày, thức ăn cũng sắp hết.

Thật ra thì quan trọng nhất không phải là thức ăn, mà là nguồn nước.

Bọn họ hoàn toàn không dám uống nước máy, ai biết được nước máy có bị ô nhiễm không.

"Hay là chúng ta đi nhờ vả bọn họ?"Theo ý của cô ấy, bọn họ chính là người bình thường, muốn tiếp tục sống trong mạt thế gần như là không có khả năng.

Biện pháp duy nhất chính là tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc.

"Bọn họ có thể khống chế hơn nghìn con tang thi, dựa vào cái gì phải dẫn theo mấy đứa con ghẻ chúng ta?" Hoàng Mao có chút buồn bực chơi với chai nước khoáng.

Trong bình đã không còn lại giọt nước nào.

"Cũng chưa chắc là không thể.

" Tạ Nguyên Minh cắn răng: "Tôi thấy tinh thần của cái người đang ca hát đó hình như không được bình thường, hình như cô ấy xem tang thi là người hâm mộ.

""Có lẽ chúng ta có thể giả bộ làm người hâm mộ của cô ấy?"Hoàng Mao khiếp sợ: "Cậu cảm thấy chúng ta chết dưới tiếng hát của cô ấy càng có danh dự hơn sao?"Tạ Trì Trì: "! ""Nhưng bây giờ chúng ta không có lựa chọn khác, hoặc là chết đói, hoặc là bị tang thi g**t ch*t.

"Ba người trầm mặc một hồi.

"A ~ a a ~ a a a a a ~.

"Bạch Ngọc Câu thấy sôi nổi lên rồi, trực tiếp biểu diễn cao âm mà mình cho là kiêu ngạo.

Đó là âm thanh xinh đẹp tuyệt vời mà chỉ nhân ngư mới có.

bất kì ai nghe được tiếng hát này đều sẽ yêu cô!Cái tay cầm máy quay phim của Phục Sa run rẩy, cô ấy cảm thấy tất cả tế bào trên người của cô ấy đều đang phát ra báo động.

Cô ấy không nhịn được giơ một cái tay lên bịt lỗ tai của mình lại.

Cho đến khi cô ấy cúi đầu nhìn Tang Tinh ở phía dưới một cái.

Tang Tinh ngoan ngoãn ngồi ở trên cái giá, trên mặt cậu ta tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

Nếu như không phải chân của cậu ta còn đang đánh nhịp, Phục Sa cũng tưởng là cậu ta đã ngoẻo rồi.

Một khúc cao âm kết thúc.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 32: Chương 32


Bạch Ngọc Câu hơi thở hổn hển: "Buổi ca hát lần này kết thúc tại đây! Mọi người trật tự rời sân, bảo an chú ý duy trì trật tự, đừng để phát sinh chuyện giẫm đạp!"Cô có chút cảm động, giống như thần tượng vì người hâm mộ mà lo nghĩ như cô rất khó thấy.

"Xin hãy cứu chúng tôi! Chúng tôi là người hâm mộ của cô!"Xa xa không biết là chỗ nào truyền đến một tiếng kèn, âm thanh là của một cô gái, nghe qua rất nôn nóng.

Bạch Ngọc Câu ngẩng đầu nhìn lên, hướng về phía bên kia vẫy tay lại cầm micro trong tay lên.

"Hì! Người hâm mộ bên kia! Các người khỏe không?"Tạ Trì Trì: "! ""Chúng tôi không tốt lắm! Thần tượng! Cô có thể cứu chúng tôi không!""Rống rống rống!""Rống!"Sau khi đám tang thi không bị khống chế nữa bắt đầu tán loạn, một số cảm thấy mấy người này không dễ chọc, dứt khoát chạy về phía lầu của bọn Tạ Trì Trì.

Tạ Nguyên Minh bọn họ nhìn đám tang thi chạy như bay về phía bọn họ dọa đến run rẩy cả hai chân.

Bọn họ đứng ở trước cửa sổ muốn đợi câu trả lời của Bạch Ngọc Câu.

Nhưng Bạch Ngọc Câu lại bận dạy dỗ những người hâm mộ quá nhiệt tình kia.

"Đừng đứng ở đây nữa, mau nghĩ cách đi!" Hoàng Mao kéo hai người ở bên cửa sổ đi vào.

Ba người lập tức tìm ghế xô pha giường các thứ chặn trước cửa.

Chỉ hi vọng tang thi sẽ không xông vào.

"Xong rồi, chúng ta không nên dùng kèn cầu cứu, bây giờ dẫn tang thi tới rồi.

" Hoàng Mao mệt mỏi kiệt sức ngồi dưới sàn nhìn trần nhà.

Anh ta cũng biết, cô gái kia mặc dù rất lợi hại, nhưng đầu óc của cô ấy không tốt.

Vừa nãy lúc bọn họ cầu cứu, cô gái kia lại giả bộ tương tác với bọn họ!Hoàn toàn mặc kệ sống chết của bọn họ.

"Tiêu rồi, tất cả đều tiêu rồi.

"Tạ Nguyên Minh và Tạ Trì Trì cũng rơi vào trầm mặc, bọn họ cầm dao cắt rau trong nhà ở trong tay, nhưng vẫn không thể mang lại cảm giác an toàn cho bọn họ như cũ.

"Thùng thùng thùng!"Đó là âm thanh tang thi lên lầu, nghe tiếng bước chân có vẻ có không ít tang thi.

Ba người bị dọa đến run lẩy bẩy, chứ đừng nói đến việc cầm dao chém tang thi.

Bây giờ bọn họ có thể đứng lên hay không cũng là một vấn đề rồi.

"Bang!"Là âm thanh đập cửa, bọn họ tựa như đã nhìn thấy vô số tang thi ở ngoài cửa đang đợi phá cửa, liền đi vào ăn đầu của bọn họ.

"Bang bang bang! Phanh!""Ô ô ô! " Hoàng Mao nhỏ giọng khóc, bây giờ anh ta vô cùng nhớ nhung lớp toán số mà trước kia anh ta ghét nhất.

Mặc dù lúc ấy anh ta đi học thường xuyên bị thầy gọi lên bảng phạt đứng, nhưng lúc ấy không có tang thi.

Cho dù anh ta bị phạt đứng cũng có thể ngủ.

Nhưng bây giờ cho dù anh ta có ngủ ở trên giường, lại không dám chợp mắt cả đêm.

Anh ta cảm thấy tinh thần của anh ta ngày càng hốt hoảng, dường như chỉ thiếu một chút giới hạn.

Anh ta sẽ nuốt hận mà chết.

Hoàng Mao hai mắt ngấn lệ mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ lúc đó anh ta cũng ở trong lớp ngẩn người như vậy, nhìn lá cây lay động ngoài cửa sổ, xe buýt chậm rãi bay lên.

Đợi một chút!"Xe buýt?"Hoàng Mao kinh ngạc ngồi dậy trong cơn hấp hối, anh ta có chút không thể tin nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một chiếc xe buýt bay lơ lửng trên trời, có thể nhìn thấy ba người bên trong cửa kính xe rất rõ ràng.

Cô gái vừa ca hát kia lái xe buýt, cô nhìn Hoang Mao nói: "Tít tít dịch vụ cấp cứu, mời bỏ tiền lên xe!"Hoàng Mao: "!!!"Tạ Nguyên Minh, Tạ Trì Trì: "!""Rống!".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 33: Chương 33


Trên tòa cao ốc hai mươi mấy tầng, một chiếc xe buýt hai tầng dừng ở cửa sổ.

Hoàng Mao leo lên bệ cửa sổ dè dặt giẫm lên cửa ra vào của xe buýt.

"Ngồi xe phải bỏ tiền.

"Bạch Ngọc Câu nhìn anh ta một cái, rất nghiêm túc nói: "Không được trốn vé xe, cho dù các người là người hâm mộ của tôi cũng không được.

"Tạ Trì Trì ở trong phòng nghe nói như vậy, vội vàng tìm con heo đất giữ tiền của mình, đưa cho Hoàng Mao.

Tạ Nguyên Minh lấy một cái ghế cho em gái bảo cô ấy leo lên trước, đợi sau khi em gái cũng đi lên, anh ta mới lên xe theo.

Ba người đập vỡ con heo đất giữ tiền ở cái cửa khác, lần lượt bỏ ba đồng tiền vào cái máy bỏ tiền.

"Xe khởi động, xin hãy kéo tay vịn.

" Bạch Ngọc Câu nắm tay lái, khởi động xe buýt: "Cục cưng xe buýt khởi hành thôi!"Tạ Trì Trì bọn họ vội vàng tìm thấy cái ghế ngồi gần đó rồi ngồi xuống.

Ba người cũng mới vừa chạy ra khỏi miệng cọp của tang thi, bây giờ còn có chút hoảng hốt.

Cô ấy nhìn nhà của mình, cửa phòng cuối cùng cũng bị tang thi phá vỡ, tang thi chiếm lấy nhà của cô ấy.

Nước mắt bỗng nhiên nhòe đi đôi mắt.

"Anh, chúng ta không có nhà nữa rồi.

" Cô ấy khóc nức nở nói.

Đây là thứ duy nhất mà cha mẹ của bọn họ để lại, cũng là chỗ bọn họ sống mười mấy năm.

Đáng tiếc là không còn nữa.

Tạ Nguyên Minh vỗ vỗ lưng của cô ấy, anh ta cũng không biết phải nói cái gì.

Nói nhà có thể mua lại? Chỉ cần người sống thì không sao?Bây giờ là mạt thế, bọn họ còn có nơi nào để an thân chứ?"Tài xế! Sư phụ! Tiểu mỹ nữ!"Có người đang gọi.

Bạch Ngọc Câu nhìn chỗ phát ra âm thanh một cái, chỉ thấy tòa cao ốc này còn có những người sống khác.

Là một đôi mẹ con, người phụ nữ nôn nóng vẫy tay, chị ấy đứng ở trước giường, trong ngực ôm một đứa trẻ ba tuổi.

Bạch Ngọc Câu dừng xe buýt bên lề, người phụ nữ chuyển một cái ghế tới leo lên.

Chị ấy rất hiểu phép tắc bỏ hai đồng tiền.

"Cảm ơn cô.

" Chị ấy ôm đứa trẻ tìm một chỗ gần chỗ Bạch Ngọc Câu ngồi xuống.

"Cục cưng xe buýt khởi hành đây, xin hãy ổn định chỗ ngồi!" Sau khi Bạch Ngọc Câu thấy chị ấy ngồi yên mới lái xe.

Tạ Trì Trì nhìn người sống sót, trong lòng cô ấy rất khó chịu rất khó chịu.

Cô ấy không biết sau này cô ấy nên làm cái gì, còn có thể đi đâu.

Nên sống tiếp như thế nào.

Nếu như có thể, cô ấy thật hi vọng đây chỉ là một giấc mộng, tỉnh mộng, cái gọi là tang thi đều không thấy nữa.

"Lão đại, chúng ta đây là muốn đi đâu?" Tang Tinh ngồi ở sau lưng Bạch Ngọc Câu hỏi.

Bạch Ngọc Câu một tay lái xe, một cái tay khác sờ sờ cằm: "Đương nhiên là đi cứu bọn họ rồi!""Cậu cầm một cái kèn hô to.

" Bạch Ngọc Câu ném cho cậu ta một cái kèn.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 34: Chương 34


Tang Tinh cam chịu số phận mở kính xe xuống: "Có người sống không? Có người sống không? Cục cưng xe buýt khởi hành rồi! Bỏ một đồng tiền là có thể lên xe!""Một đồng tiền không thua thiệt, không bị mắc lừa!"Cục cưng xe buýt khởi hành rồi! "Mùa hè nóng bức, trong không khí tràn ngập một cổ mùi vị oi bức.

Trên mặt đất khắp nơi đều là tang thi, những tòa cao ốc cũng đã bị tang thi chiếm giữ.

Ráng chiều đẹp lạ thường hiện lên ở chân trời, một chiếc xe buýt hai tầng qua lại giữa những ngôi nhà tầng.

Thường thường chiếc xe buýt này còn dừng bên cửa sổ.

Rất nhanh, xe buýt cũng đã đông nghịt người, thời tiết rất nóng, quần áo của bọn họ đều bị chen chúc đến ướt đẫm ở trên chiếc xe buýt oi bức này.

Chỉ là không có ai lên tiếng than phiền.

Dù sao thì! có thể sống cũng đã rất tốt rồi.

Trên khuôn mặt của mỗi người bọn họ đều mang theo sự bi thương sống sót sau tai nạn.

Không sai, chính là bi thương.

Có người nhỏ giọng rơi lệ, có người há hốc miệng lệ rơi đầy mặt.

Bọn họ không có phát ra âm thanh gì, bọn họ chẳng qua là cảm thấy buồn bã.

Cho dù Bạch Ngọc Câu là nhân ngư cũng có chút bùi ngùi, năng lực đồng cảm của cô rất mạnh.

Bây giờ loai người khổ sở như vậy, làm cho cô cũng trở nên bi thương.

Cô vô thức ngâm nga bài ca dao của nhân ngư: "Lạp lạp lạp ~ lạp lạp lạp lạp ~ lạp lạp ~ lạp lạp ~ lạp.

"Đây là một bài hát vô cùng bi thương, Bạch Ngọc Câu cảm thấy chỉ cần loài người nghe được bài hát này của cô.

Bọn họ nhất định sẽ biết.

Cô!Công chúa nhân ngư! Cũng có thể hiểu được tâm trạng của bọn họ!Sự thật đúng như cô dự đoán, người bên trong xe phút chốc nghe được bài ca dao liền ngưng thút thít.

Bọn họ không dám tin nhìn Bạch Ngọc Câu, sau đó rối rít bịt kín lỗ tai.

Cái gì mà sau này làm sao sống tiếp, cái gì mà sau này làm thế nào, cái gì mà không có nhà.

Bây giờ bọn họ chỉ nghĩ, rốt cuộc là phải làm sao mới có thể làm cho tiếng hát giống như âm thanh thiên nhiên này dừng lại!Dưới cái thời tiết 40 độ này, cứ thế khiến bọn họ nổi da gà mà đổ mồ hôi lạnh.

Nếu còn nghe tiếp, có chết không chứ?"Đinh đông! Trước mặt là đến trạm rồi, trạm xe lửa!"Sau khi Bạch Ngọc Câu hát nửa giờ cuối cùng cũng dừng lại.

Cô chậm rãi lái xe buýt xuống, dừng ở cửa ra vào của trạm xe lửa.

Tang thi ở xung quanh vừa nhìn thấy nhiều người không biết sống chết đến như vậy, lập tức nhào tới.

"A!""Oa ô ô ô ô!"Trong lúc nhất thời người của cả toa xe cũng hoảng loạn lên.

Tang Tinh sử dụng áp chế trọng lực không chế đám tang thi: "Đừng ồn, các người lầm ồn đến tai tôi!"Người trong toa xe lập tức che miệng, còn có một số trực tiếp bịt kín miệng của con mình.

Không có một người nào dám ra cửa kính xe.

Bạch Ngọc Câu mở cửa xe, dùng lưỡi hái dọn dẹp sạch sẽ tang thi ở xung quanh.

"Xuống đây đi, tôi muốn đổi xe, lần này là cục cưng xe lửa!""Ai nha, các người không có vé xe thì phải làm sao?" Bạch Ngọc Câu sờ cằm, suy nghĩ về cái vấn đề khó khăn này.

Mọi người vừa nghe, lập tức nín thở.

Tạ Trì Trì bọn họ vừa mới đập vỡ ống giữ tiền, bên trong còn có không ít tiền.

Bọn họ bưng tiền đến trước mặt Bạch Ngọc Câu, dưới chân đạp lên tay chân cụt của tang thi, mỗi một bước đều khiến cho bọn họ nổi da gà khắp người.

"Thần! tượng, cô nhìn xem chút tiền này có đủ không?"Bạch Ngọc Câu nhận lấy tiền, những người khác thấy vậy sắc mặt ảm đạm.

.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 35: Chương 35


Nguy rồi, trên người bọn ho không có mang tiền.

Có người vừa rồi vội vã lên xe chỉ tìm ra một đồng tiền.

"Tài xế.

" Người phụ nữ tóc xoăn đang bế con, chị ấy có chút không dám nhìn vết máu trên đất.

"Chiếc nhẫn này của tôi, cô xem có thể để chúng tôi lên xe hay không?" Chị ấy gỡ nhẫn cưới xuống, đó là chiếc nhẫn mà cô đã đeo gần mười năm.

"Nếu như quả thật không được.

" Chị ấy cắn răng: "Cô để cho con của tôi lên xe được không? Nó mới chỉ ba tuổi, nó mới tới thế giới này ba năm.

""Nó còn chưa được nhìn thấy cái gì, nó! "Người phụ nữ vừa nói nước mắt vừa lã chã rơi xuống, đứa trẻ trong ngực chị ấy giơ cái tay nhỏ muốn lau nước mắt cho chị ấy: "Mẹ! "Bạch Ngọc Câu nhìn một chút liền khóc lên: "Hu hu hu oa oa oa oa!""Thật là quá đáng! Lại đánh bài tình cảm!"Cô c*n m** d***: "Được rồi, các người lên xe hết đi, hu hu hu!""Đến lúc đó cho dù tôi có bị cách chức, cả đời này cũng không thể lái xe, tôi cũng đồng ý!"Mặc dù mọi người có chút không hiểu mạch não của cô, nhưng mà chỉ cần cô bằng lòng mang theo bọn họ sống tiếp.

Lời cô nói có ý gì cũng không quan trọng.

Lúc mọi người lên xe đều nghĩ hết cách đưa thứ đáng tiền nhất trên người mình cho cô: "Cảm ơn cô.

"Mặc dù tiếng hát của cô khó nghe như vậy, nhưng vẫn là cảm ơn cô.

Cảm ơn cô chịu tới cứu chúng ta, chịu mang theo những đứa con ghẻ như chúng ta.

Bọn họ biết, nếu cô gái trước mặt này đã có thể lái xe ở trên trời, còn có thể giết nhiều tang thi như vậy, tất nhiên là cô rất lợi hại.

Nếu như không có bọn họ, có lẽ cô sẽ càng thoải mái.

Đợi sau khi mọi người đều lên xe, Phục Sa đi duy trì trật tự.

Tang Tinh đi qua khóc nói: "Lão đại! Thật cảm động! Em biết lão đại chính là người tốt tốt nhất cả thế giới này!""Em không có thứ gì cả, hay là em đem bản thân mình cho chị được không?"Bạch Ngọc Câu: "! "Hệ thống Thánh mẫu: "Ha ha ha ha ha ha! Kí chủ vậy mà lại gặp được đối thủ khó chơi rồi!"Hệ thống Tu tiên: "Lần đầu tiên nhìn thấy kí chủ trầm mặc.

"Hệ thống Mỹ thực: "Hì hì, ta sẽ ghi lại!"Hệ thống Thánh mẫu: "Chia sẻ cho ta một phần!"Hệ thống Tu tiên: "+1!"Trong tầng hầm u ám, trong ngực của Tịch Hưng ôm một người phụ nữ có nụ cười cứng ngắc trên mặt.

"Hưng ca ~ có thể cho em một miếng bánh mì ăn một chút không? Em có chút đói.

"Chúc Tĩnh chịu đựng chán ghét lại dùng âm thanh mềm mại nói, tay của cô ta bị Tịch Hưng vân vê không ngừng ngắm nghía.

Tịch Hưng ôm lấy eo cô ta bóp một cái: "Được.

"Chúc Tĩnh muốn ói, nhưng cô ta vẫn lập tức sáp đến: "Cảm ơn Hưng ca.

"Nhưng mà Tịch Hưng lại không lập tức căn dặn thuộc hạ lấy thức ăn cho cô ta.

Ngược lại là giơ tay của cô ta lên, ngón tay chỉ vào ông lão gầy gò như khúc xương ở trong góc, lời nói tà ác của anh ta liền ở bên tai.

"Cô nhìn thấy người đó rồi chứ?".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 36: Chương 36


Chúc Tĩnh ngước mắt lên con ngươi thuận theo phương hướng của ngón tay nhìn sang, tầm mắt của cô ta liền đụng phải ông lão.

Ông lão tê liệt ngồi ở trong góc, trong ánh mắt tràn đầy chết lặng.

"Loại người như vậy, sống còn lãng phí không khí, bây giờ còn phải lãng phí thức ăn.

" Tịch Hưng nghiền ngẫm nói.

"Như vậy đi, cô g**t ch*t ông ta, tôi liền thưởng cho cô một miếng thịt thế nào?"Cái tay bị anh ta nắm của Chúc Tĩnh bất giác run rẩy, cô ta chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo.

"Hưng! Hưng ca, thức ăn mà ông ta ăn cũng là thứ bị hỏng, em! " Âm thanh của Chúc Tĩnh run rẩy đến đáng thương: "Từ trước đến giờ em chưa từng giết người a, Hưng ca ~.

"Tịch Hưng sáp đầu đến, thuận theo cổ của cô ta li3m một cái: "Sợ cái gì chứ? Chỉ là một ông già không có sức lực, cô chỉ cần đạp một cái, ông ta liền chết rồi.

"Hơi thở ấm áp phả vào trên cổ của Chúc Tĩnh, lông tơ trên người cô ta đều dựng đứng, trong dạ dày cuồn cuộn một hồi.

Cô ta hiểu rõ bây giờ mình không có lựa chọn khác.

Vừa rồi Tịch Hưng dẫn cô ta qua, anh ta cầm con dao trong tay đưa cho cô ta hai lựa chọn, một là bị chặt đứt tay chân bị anh ta đùa giỡn đến chết.

Hai là, phục vụ anh ta thật tốt.

Chúc Tĩnh lựa chọn cái thứ hai, cô ta không có lựa chọn khác, căn bản là không được chọn.

Nhưng mà giết người! Chúc Tĩnh xoay người quỳ xuống đất, cô ta dùng tay níu lấy ống quần của Tịch Hưng, khóc đến lê hoa đái vũ: "Hưng ca! Hưng ca! Em! em thật sự chưa từng giết người.

""Ông ta! ông ta! " Chúc Tĩnh nghẹn ngào không nói ra lời.

Sắc mặt Tịch Hưng chợt biến đổi: "Cô như vậy thật sự không ngoan chút nào.

""Hưng! Hưng ca!" Chúc Tĩnh cúi đầu, không ngừng khóc lóc.

Tịch Hưng khinh thường nhìn cô ta một cái: "Đồ thối tha, giả bộ cái gì chứ?"Anh ta cầm dao trong tay lên muốn g**t ch*t Chúc Tĩnh, loại phụ nữ không nghe lời anh ta giữ lại cũng không có giá trị gì.

Thật là mất mặt anh ta.

Nhưng mà trong nháy mắt con dao sắp rơi xuống, anh ta nghe thấy một trận âm thanh.

"Xe lửa cục cưng khởi hành rồi! Có người sống không? Có người sống không?""Xe lửa miễn phí có thể ngồi nga ~ có người sống không? Có người sống không?""Ô! ô! ô! "Tiếng còi của xe lửa vang lên ba đoạn rất dài.

Tiếng còi của xe lửa khiến cho người trong tầng hầm đều quay đầu nhìn về phía cái cửa sổ duy nhất trong tầng hầm.

Chúc Tĩnh nhìn thấy Tịch Hưng dừng động tác, liền nhân lúc anh ta không chú ý đoạt lấy con dao trong tay anh ta, muốn g**t ch*t anh ta.

Nhưng không nghĩ tới Tịch Hưng phản ứng nhanh hơn, trực tiếp dùng một cước đạp cô ta bay ra ngoài.

"A!"Chúc Tĩnh đau đơn ngã trên đất, cô ta nhìn Tịch Hưng đang chậm rãi đi về phía cô ta, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi!"Đừng! Đừng! Hưng ca, em sai rồi Hưng ca!".
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 37: Chương 37


Chúc Tĩnh nhìn Tịch Hưng đang từ từ đi đến chỗ cô ta, nước mắt không dừng được chảy dài xuống dưới, trên quần áo của cô ta tất cả đều là vết bẩn, nhưng bây giờ cô ta không rảnh để ý đến những thứ này.

"Này a lô! Có người sống không? Có người sống không? Nếu có thì kêu một tiếng!"Giọng nam kia không ngưng hô lên, tựa như là thông báo được thu âm.

Lúc Tịch Hưng đang chuẩn bị ra tay g**t ch*t người phụ nữ này, thuộc hạ của anh ta chợt mở miệng nói: "Lão đại! Bên ngoài có một chiếc xe lửa đang bay trên trời!"Tịch Hưng lập tức cho gã một cước: "Cậu coi lão tử là thằng ngu sao? Xe lửa mẹ nó có thể lái lên trên trời!"Người đàn ông kia có chút oan ức: "Lão đại! thật đó, chiếc xe lửa kia còn đang vẫy đuôi như thần long.

"Tịch Hưng: "Đ*t mẹ!""Nếu như xe lửa có thể bay lên trời, bây giờ lão tử lập tức thiến mình!"Tiểu đệ: "Nhưng mà! xe lửa thật sự ở trên trời.

"Tịch Hưng tức mà không thể xả ra được, anh ta li3m môi một cái lui về sau hai bước nhìn ra ngoài cửa sổ: "CMN cậu! chết tiệt.

""Mẹ nó tại sao xe lửa lại bay trên trời?"Giờ phút này đầu óc của anh ta nhanh chóng xoay chuyển, thức ăn ở chỗ của bọn họ cũng không còn nhiều.

Bây giờ là mạt thế, nếu đã có người có thể lái xe lửa lên trời! Anh ta suy nghĩ một chút rồi ra lệnh: "Các người tất cả mọi người đều chạy ra cửa sổ hô cứu mạng cho tôi!"Anh ta trái lại là muốn xem thử xem đến tột cùng là chiếc xe lửa này thần kì hay là cái khác, nếu như chiếc xe lửa này thật sự có thể bay lên trời.

Anh ta sẽ cướp chiếc xe lửa này lại!Bạch Ngọc Câu ngừng xe lửa trên không trung: "Wu hu ~ dọn cơm thôi!""Cho tôi hai thùng cơm lớn, thêm một thùng thức ăn xào, một thùng canh cà chua trứng gà!"Rất nhanh, trước mặt cô liền xuất hiện loại thùng lớn bằng loại thùng sắt trong nhà ăn, thùng bên cạnh còn để không ít hộp cơm và đũa.

Hệ thống Mỹ thực vô cùng ân cần.

Bạch Ngọc Câu mở thông báo: "Ăn cơm thôi! Xin hành khách muốn ăn ngồi yên tại chỗ, xin hành khách muốn ăn ngồi yên tại chỗ!"Phục Sa đi qua nhìn ba thùng đồ ăn đột nhiên xuất hiện, cô ấy có chút không hiểu nổi, lúc đầu Bạch Ngọc Câu bỏ cả nhà ăn vào trong không gian sao.

Nhưng mà thứ cô ấy không biết rất nhiều, dù sao thì xe lửa cũng bay trên trời rồi.

Tang Tinh bỏ thùng cơm lên xe đẩy, sau đó Phục Sa liền đẩy xe đẩy ra.

Người ở bên trong toa xe vừa nghe thấy thông báo còn có chút hoảng hốt, ăn cơm?Cơm từ đâu tới.

Nhưng khi bọn họ ngửi thấy mùi thơm của cơm, nước mắt lại tuôn trào.

Đã tròn hai ngày bọn họ chưa được ăn một bữa cơm nóng rồi.

Mấy ngày nay bọn họ hoàn toàn dựa vào cơm nguội và đồ ăn vặt để chống đỡ.

Tạ Trì Trì thấy một mình Phục Sa bận bịu liền dứt khoát đứng dậy giúp cô ấy.

Cô ấy lấy cơm phát thức ăn cho từng người, Phục Sa thì đem hộp cơm và đũa phát cho bọn họ.

"Cảm ơn, cảm ơn cô.

" Mọi người rối rít nói cảm ơn.

Cảm ơn các cô đã để cho chúng tôi có thể ăn cơm nóng một lần nữa.

Mặc dù bọn họ nghi hoặc tại sao xe lửa có thể bay lên trời, tại sao tài xế hát khó nghe như vậy, tại sao ở đây lại có cơm nóng.

Nhưng mà!.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 38: Chương 38


Tất cả những điều này đều không quan trọng, quan trọng chính là bọn họ còn sống.

Bọn họ là người nhận ân huệ, nếu đã nhận ân huệ rồi, thì đừng nghĩ nhiều như vậy nữa.

Có một câu nói rất hay, tò mò hại chết con người.

Ngộ nhỡ bọn họ bởi vì tò mò mà hỏi, dẫn đến tài xế đuổi bọn họ xuống xe thì phải làm sao?Vẫn là không nghĩ nữa, ăn cơm là tốt rồi.

Bọn họ ngửi thấy mùi cơm thơm phức, phía trên là một phần thức ăn xào, thức ăn xào là sợi khoai tây và sợi cà rốt xào với thịt bằm.

Trong một hộp cơm khác là một bát canh trứng gà đâm đà.

Bọn họ im lặng ăn cơm, những người đợi phát cơm ở phía sau nhìn người trước mặt ăn cơm, lặng lẽ nuốt nước miếng.

Đợi sau khi tất cả thức ăn đều được phân phát xong, Tạ Trì Trì mới cùng Phục Sa ngồi xuống ăn cơm.

Trong cả toa xe đều là âm thanh ăn như hổ đói.

Bạch Ngọc Câu và Tang Tinh ở đầu xe gặm đùi gà: "Tại sao đáy biển không có thứ ngon như loại đùi gà này.

"Cô có chút phiền muộn, nếu như đáy biển cũng có gà thì tốt rồi, như vậy sau này cô trở về đáy biển cũng có thể ăn đùi gà ngon như vậy.

Tang Tinh một hớp gặm hết thịt trên đùi gà, nhai hai cái liền ăn xong.

"Lão đại, coi như đáy biển có đùi gà vậy cũng ăn không ngon a, nước biển mặn như vậy, đùi gà ngâm chẳng phải càng mặn sao.

"Bạch Ngọc Câu bừng tỉnh hiểu ra: "Cũng đúng nga!"Nhìn thấy một màn này hệ thống trong đầu Bạch Ngọc Câu không nhịn được bắt đầu châm biếm.

Hệ thống Thánh mẫu: "! Qủa nhiên là người cùng bệnh với kí chủ!"Hệ thống Tu tiên: "Ngươi nói đúng đấy!""Mau cứu chúng tôi! Mau cứu chúng tôi! Help!” Phía dưới truyền tới một trận hô hoán ầm ĩ.

Bạch Ngọc Câu hạ kính xe xuống thò đầu ra nhìn một cái: "Còn có người!"Cô hớp hai miếng ăn sạch cái đùi gà, sau đó hô: "Wu hu ~ xe lửa nhỏ khởi động rồi!"Người ở dưới tầng hầm chỉ thấy chiếc xe lửa lái về phía bên này, dừng lại trước cửa sổ.

Một cô gái mặc váy dài trắng tinh, mái tóc dài nhu thuận khoác trên vai ngồi ở chỗ tài xế, dáng vẻ của cô rất xinh đẹp, đẹp tới mức không giống như là người, ngược lại giống như búp bê.

Tịch Hưng nhìn cô trong ánh mắt tràn đầy xâm lược, người xinh đẹp như vậy mới đúng là người phụ nữ của anh ta.

Chúc Tĩnh tính là cái gì, còn dám không nghe lời anh ta!Bạch Ngọc Câu xuống xe lửa, nhanh nhẹn gi3t chết người hâm mộ của người khác, cô chỉ cho phép người hâm mộ của mình còn sống.

Ha ha ha ha ha ha!Cô chính là duy nhất!"Hừ!"Bạch Ngọc Câu nhìn tang thi rơi xuống vô cùng hài lòng, như vậy sau này sớm muộn thì cô cũng sẽ trở thành ca sĩ có nhiều người hâm mộ nhất!Ai, ca sĩ cố gắng giống như cô không còn nhiều nữa!.
 
Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Chương 39: Chương 39


"Mở cửa!" Bạch Ngọc Câu giơ tay đập vào cửa của tầng hầm.

Rất nhanh cửa đã được mở ra, vừa rồi Tịch Hưng cũng nghe thấy tiếng gào thét của tang thi bên ngoài, nhưng bây giờ toàn bộ tiếng gào của tang thi đều biến mất.

Anh ta vừa mở cửa ra liền thấy cô gái đứng trước cửa trên váy đều là máu.

Cô gái nhìn qua rất kiêu ngạo: "Lên xe đi!"Khóe miệng của Tịch Hưng câu lên một nụ cười, anh ta chính là thích kiểu phụ nữ mạnh mẽ như vậy.

"Hưng ca, chúng ta thật sự phải đi với cô ta?" Tiểu đệ của anh ta hỏi.

Tịch Hưng đánh vào đầu gã một cái: "Cậu bị ngu à, chỗ này của chúng ta còn có gì ăn sao?"Tiểu đệ yếu ớt gật đầu một cái: "Hưng ca nói đúng.

"Tịch Hưng híp mắt một cái: "Để cho những kẻ già yếu bệnh tật này đi lên trước.

"Mặc dù anh ta rất yêu thích người phụ nữ này, nhưng anh ta cũng không chắc rốt cuộc có vấn đề gì trên xe lửa của người phụ nữ này hay không.

Không bằng để cho mấy tên phế vật vô dụng này đi lên trước thăm dò đường một chút.

Chúc Tĩnh bị đẩy lên xe lửa, toa xe này trống rỗng, trên chỗ ngồi còn có không ít vết máu.

Cô ta đi vào, cho đến khi cô ta nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia.

"A!""Cô! cô! cô không phải! " Đã chết rồi sao?Phục Sa nhìn cô ta một cái: "Nhỏ giọng một chút, đừng ồn ào đến người đang ngủ.

"Tịch Hưng ở bên ngoài nghe được một tiếng, anh ta nhíu mày một cái cảm thấy không quá an toàn.

Theo sau lại có thêm mấy người bị đẩy vào, ông lão tê liệt đó cũng lên xe.

Đợi sau khi những người già yếu bệnh tật đều lên xe rồi, Tịch Hưng nhìn bọn họ qua kính xe, xác nhận bọn họ không có gì khác thường mới chuẩn bị lên xe.

Phục Sa đứng ở chỗ khuất tầm nhìn của anh ta, trong mắt cô ấy tràn đầy ngọn lửa hừng hực.

Tịch Hưng, anh tiêu rồi.

"Các người không thể lên xe.

" Tang Tinh đứng ở cửa ra vào của toa xe lạnh lùng nhìn bọn họ.

Tịch Hưng nhấc chân đang muốn đi vào lại thấy tên thiếu niên tóc hồng này ngăn anh ta lại.

Anh ta trợn trừng mắt: "Dựa vào cái gì? Con mẹ nó các người không phải đến để cứu chúng tôi sao?"Tang Tinh nhìn anh ta không lên tiếng, trong cặp mắt kia không có bất cứ tình cảm gì.

Cậu ta giơ tay lên muốn đóng cửa toa xe, Tịch Hưng thấy vậy lập tức đưa tay muốn ngăn cậu ta lại.

Nhưng anh ta đột nhiên cảm thấy trên người mình giống như bị một ngọn núi đè vậy, loại trọng lượng này khiến cho cánh tay của anh ta chợt buông ra.

"Cạch!"Cửa toa xe bị đóng lại.

Xe lửa bay lên ngay trước mắt bọn họ.

.
 
Back
Top Dưới