Ngôn Tình Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
613,208
0
0
khong-xong-ky-chu-lai-khong-duoc-binh-thuong-roi.jpg

Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
Tác giả: Hữu Tọa Miếu
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Dị Năng, Hài Hước, Mạt Thế, Khác, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Hữu Tọa Miếu -- Thể loại: Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Hệ thống, Dị Năng, Nữ Cường, Hài Hước, Mạt Thế ]

Bạch Ngọc Câu, người mang ngàn vạn hệ thống, trong lúc đám hệ thống đánh nhau thì vô tình hấp thu đầu óc cô một chút.

Vì vậy, tác phong của cô dần dần không được bình thường.

Ngay khi tất cả mọi người đều cẩn thận tránh né tang thi, Bạch Ngọc Câu lại mở hội biểu diễn với tang thị.

"Nè! Người bạn ở đây, các ngươi khỏe chứ?"

Tang thi: "Rống!"

Bạch Ngọc Câu phất tay: "Tiếng reo hò lớn hơn một chút nữa! Ta nghe không rõ!"

Tang thị: "Rống rống rống!"

**

Nhặt được một tang thi nhỏ, Bạch Ngọc Câu nắm cái đầu xương trắng của nó cưỡng ép nó nhìn đề số học cao cấp, tận tình nói, "Mẹ đều là tốt cho con, con nhìn con của người ta đi..."

Tang thi nhỏ: "QAQ "

**

Gặp người trêu đùa cô, Bạch Ngọc Câu hô to, "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!"

Một giây sau, trên bầu trời có thêm một cái đầu lâu mở hai mắt to.

Ở thời đại này tìm kiếm thức ăn vô cùng khó khăn, Bạch Ngọc Câu giống như một đóa hoa kỳ ba đi khắp nơi, mà cô cũng để lại vô số truyền thuyết.

Càng kỳ quái hơn chính là ngày thường, căn cứ cao tầng mắt cao hơn đầu, sau khi gặp Bạch Ngọc Câu thì tươi cười nịnh nọt, “Bạch đội, chỉ cần cô chịu tới căn cứ chúng tôi, làm phó thủ lĩnh cũng không có vấn đề gì!”

Trên thực tế, nhóm người này cung kính với cô, không phải bởi vì đánh không lại cô, càng bởi tuy rằng tinh thần của Bạch Ngọc Câu có chút vấn đề nhỏ, nhưng xác thực trong tay cô có vô số vật tư​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Xuyên Sách Không Nên Nhặt Bậy Mèo
  • Cực Hàn Thiên Tai: Mang Không Gian Sủng Phu Lang
  • Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
  • Ta Và Tỷ Tỷ Đều Là Người Xuyên Không
  • Em Không Cần Lại Cô Đơn
  • Không Được Nói Chuyện Với Tôi!
  • Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 1: Chương 1


    "Thao!"Cho dù là hệ thống lãnh huyết vô tình bây giờ cũng không nhịn được phát ra một tiếng chửi bậy.

    Nó nhìn hàng ngàn hàng vạn điểm sáng nhỏ giống như mình đánh tới đánh lui, lúc bọn nó đánh nhau, không ít điểm sáng đột nhiên biến mất, đó là bị cắn nuốt.

    Hệ thống có thể chiếm đoạt hệ thống, nhưng bây giờ không phải là lúc bọn nó đánh nhau.

    "Nếu các ngươi cứ đánh tiếp, ký chủ sẽ bạo thể mà chết đó!"Những lời này vừa ra lập tức đám hệ thống dừng tay lại.

    Cũng không phải bởi vì bọn nó sợ cái hệ thống này, chủ yếu nhất vẫn là vì hệ thống bọn nó đều trói buộc với ký chủ.

    Một khi ký chủ chết, bọn nó cũng chết theo.

    "Nếu chúng ta không đánh thì không có cách nào!" Một điểm sáng nhỏ trong đó nói: "Não của ký chủ hoàn toàn không chứa được nhiều hệ thống như vậy, nếu không đánh cắn nuốt lẫn nhau, sớm muộn gì cũng sẽ bị chen lấn ra ngoài, đến lúc đó cũng chỉ có chết!""Đúng vậy!""Quỷ mới biết tại sao trong đầu của ký chủ này lại có nhiều hệ thống như vậy, sớm biết như vậy ta đã đổi một ký chủ khác rồi!""Đúng vậy đúng vậy, các ngươi giành ký chủ với ta làm gì!”"Ai giành với ngươi! Rõ ràng đó là ký chủ của ta! A a a! Ta ăn ngươi!"Mắt thấy các hệ thống lại muốn đánh nhau, một điểm sáng trong đó yếu ớt nói: "Thật ra cũng không phải là chứa không được, chỉ cần chúng ta ăn mất một bộ phận não của ký chủ là được?""Đây là chủ ý xấu gì, nếu ký chủ bị chúng ta ăn não, ký chủ sẽ chết!"Trong lúc nhất thời tất cả hệ thống đều chỉ trích hệ thống này.

    Mà ở một góc xó xỉnh không người biết, một điểm sáng yếu ớt nhất trong đó lại len lén ợ một cái.

    Tiếng no này của nó vô cùng vang dội, gần như trong nháy mắt tất cả hệ thống đều nhìn về phía nó.

    "Ngươi ăn não của ký chủ rồi?""Xong rồi xong rồi, chúng ta phải chết, ta còn chưa muốn chết, ta mới vừa ra đời, còn chưa trải nghiệm được cảm giác tuyệt với khi bầu bạn với ký chủ!""Ta chưa bao giờ nghĩ đến, một hệ thống cao cấp ưu tú như ta, lại chết chung một chỗ với đám hệ thống rác rưởi các ngươi.

    ""Ngươi nhanh chóng phun não của hệ thống ra đi!" Một điểm sách níu lấy điểm sáng yếu ớt kia không ngừng lay động.

    "Chờ một chút! Ký chủ chưa chết!" Một hệ thống trong đó nói.

    "Hình như nó ăn chỉ là một bộ phận ý thức của ký chủ thôi!""Cái gì? Ý thức của ký chủ bị ăn rồi? Vậy không phải người này sẽ biến thành kẻ ngu sao?".
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 2: Chương 2


    "Xong rồi xong rồi, ký chủ biến thành kẻ ngu, những hệ thống như chúng ta dù có lợi hại hơn nữa cũng vô ích.

    ""Các ngươi không có hệ thống có thể trị cho ký chủ sao?""Ngươi đừng suy nghĩ nữa, ý thức của ký chủ là bị hệ thống ăn, dù chúng ta có lợi hại cũng không có cách nào tu bổ cho ký chủ được.

    ""A? Vậy không phải chúng ta xong rồi sao!""Các ngươi yên tĩnh một chút đi, ta mới vừa kiểm tra thân thể của ký chủ một chút, có lẽ tiếp theo tinh thần của ký chủ sẽ không thể nào ổn định được nữa.

    ""Có ý gì, ký chủ không phải người ngu, biến thành bệnh tâm thần?""Không khác gì mấy," Điểm sáng thở dài: "Nếu như chúng ta lại tiếp tục đánh nhau, hoặc là cùng lúc xuất hiện, ký chủ không chịu nổi, cuối cùng vẫn chết.

    "Những lời này tất cả hệ thông đều trầm mặc, bọn nó dùng ánh mắt tức giận nhìn cái tên hệ thống vừa mới ăn trộm ý thức của ký chủ.

    Hận không thể nuốt sống nó.

    Điểm sáng yếu ớt kia rất nhanh cũng phản ứng lại mình đã làm sai chuyện, nó co thành một đoàn không dám lên tiếng.

    "Vậy chúng ta làm thế nào đây?" Một hệ thống hỏi.

    Điểm sáng mới vừa kiểm tra thân thể cho ký chủ trả lời: "Ta thấy biện pháp tốt nhất chính là để cho một số hệ thống tự động thối lui ra, như vậy trạng thái tinh thần của ký chủ mới có thể ổn định lại một chút, nhưng thối lui ra đồng nghĩa với chết, cho nên! ""Nếu như mọi người đều không muốn chết, vậy phải đoàn kết lại, bây giờ thân thể của ký chủ vừa lúc có thể chứa được những hệ thống chúng ta.

    "Trải qua trận chiến loạn mới vừa rồi, bây giờ hệ thống ở lại chỉ có mấy trăm.

    "Chẳng qua, nhiều hệ thống chúng ta đồng thời xuất hiện, ký chủ vẫn có nguy hiểm tử vong.

    ""Theo ta quan sát có không ít hệ thống chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành là có thể rời đi, mà có hệ thống thì bị trói buộc suốt đời, hơn nữa rất nhiều phần thưởng của hệ thống đều chồng lên nhau.

    ""Không bằng chúng ta để cho hệ thống có nhiệm vụ tương đối đơn giản tới trước, sau đó làm xong nhiệm vụ thì từng cái rời đi?""Như vậy, trạng thái tinh thần của ký chủ sẽ dần thêm ổn định, hệ thống có nhiệm vụ tương đối khó cũng không cần gấp.

    ""Ta là hệ thống Tu tiên, dưới sự giúp đỡ của ta tuổi thọ của ký chủ sẽ trở nên dài ra, mọi người đều sẽ có cơ hội làm nhiệm vụ với ký chủ.

    ""Mọi người cảm thấy đề nghị của ta như thế nào?"Lời này vừa ra, đông đảo hệ thống dồn dập vận dụng cái đầu máy móc của mình tự hỏi.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 3: Chương 3


    Chẳng qua 10 phút sau, tất cả hệ thống đều đồng ý đề nghị này.

    "Ta đồng ý, nhiệm vụ của ta tương đối khó, trước tiên ta sẽ ngủ đông, chờ đến lượt làm phiền gọi ta một tiếng.

    ""Ta cũng đồng ý!""+1.

    ""+2.

    ""! "Cuộc phân tranh cuối cùng cũng kết thúc, đợi đến cuối cùng chỗ này chỉ còn lại ba hệ thống còn chưa ngủ đông.

    Ba hệ thống này ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, một hệ thống trong đó đứng dậy: "Chào mọi người, nếu sau này chúng ta đều là cộng sự, vậy ta xin giới thiệu một chút, ta là hệ thống Mỹ Thực.

    "Hệ thống này chính là hệ thống trộm ăn ý thức của ký chủ lúc này.

    "Thì ra là hệ thống Mỹ Thực, ta là hệ thống Thánh mẫu, chào ngươi!"Hai hệ thống bắt tay nhau, bỏ qua hiềm khích lúc trước.

    Cuối cùng chỉ còn lại một hệ thống, chính là hệ thống Tu tiên mới vừa đi ra trấn tràng.

    Hệ thống Thánh mẫu nhìn hệ thống Tu tiên: "Nhiệm vụ của ta là đơn giản nhất, chỉ cần ký chủ góp đủ mười ngàn điểm giá trị thánh mẫu ta có thể rời đi.

    "Hệ thống Tu tiên gật đầu một cái, nó nhìn về phía hệ thống Mỹ thực: "Nhiệm vụ của ngươi là gì?""Ta không có nhiệm vụ, ta chính là không thể để cho ký chủ đói bụng, cho nên ta sẽ cho ký chủ ăn no.

    "Sau khi hệ thống Tu tiên và hệ thống Thánh mẫu nghe xong thì bày tỏ đã hiểu, dù sao ký chủ luôn phải ăn cơm.

    Còn về hệ thống Tu tiên, nhiệm vụ của nó rất khó khăn.

    Nhưng mục tiêu của nó vẫn là quản lý mấy hệ thống này, hơn nữa nó còn phải đảm bảo ký chủ có thể sống sót dưới thời kỳ mạt thế, cho nên nó mới ở lại đây.

    "Này, ký chủ tỉnh rồi!" Hệ thống Mỹ thực hoan nô nói.

    Trong phòng ngủ ấm áp, một cô gái mặt váy dài màu trắng nằm trên giường, lông mi khe rung mở mắt ra.

    Bạch Ngọc Câu chỉ cảm thấy mình có một giấc mơ thật dài, trong mơ có tang thi ăn thịt người, còn có tiếng ríu rít đếm không hết, tranh cãi làm cho cô nhức đầu.

    Cô chỉ cảm thấy linh hồn của mình giống như bị xé rách, làm cho bây giờ tỉnh lại còn có loại cảm giác không chân thật.

    Cô xoa đầu có chút đau nhức, từ trên giường bò dậy.

    "Ký chủ, cô tỉnh rồi, xin hỏi cô là muốn ăn đồ Trung hay đồ Tây?"Một giọng nói thanh thúy vang lên trong đầu cô, Bạch Ngọc Câu lại không có bị hù dọa: "Một phần bánh bao nhỏ, một chén canh rong biển, bao nhiêu tiền?"Hệ thống Mỹ thực nghe vậy lập tức nói: "Không cần tiên, ký chủ muốn ăn gì cứ nói với ta là được!"Nó vừa nói xong, trên tủ đầu giường xuất hiện một lồng bánh báo nóng hổi cùng với một chén canh rong biển tỏa ra mùi thơm ngất trời.

    Bạch Ngọc Câu mang dép xong, sau đó đi tới phòng khách mở tủ lạnh lấy ra một chai nước suối đi vào phòng tắm, sau đó cô rửa mặt, mới bắt đầu dùng cơm.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 4: Chương 4


    Cô rất rõ ràng bây giờ nguồn nước đã bị ô nhiễm hơn một nửa, không thể sử dụng được nữa.

    Mà tất cả nguyên nhân cũng bởi vì ngày hôm qua, tận thế hạ xuống, tang thi bùng nổ.

    Ba cái hệ thống trong đầu nhìn cô ăn cơm, lại len lén nói chuyện không để Bạch Ngọc Câu nghe thấy.

    Hệ thống Thánh mẫu: "Ta cảm thấy tình trạng tinh thần của ký chủ rất ổn định nha!"Hệ thống Mỹ thực: "Đúng đó, ký chủ nhìn rất bình thường.

    "Hệ thống Tu tiên: "Ta cũng cảm thấy không có vấn đề gì, chẳng lẽ ta chẩn đoán sai sót rồi?"Sau khi Bạch Ngọc Câu ăn xong, ném rác vào thùng rác, cô đi tới cửa sổ nhìn bầy tang thi ở bên ngoài.

    Đám tang thi mặt mũi xấu xí, mặt xám xanh, ánh mắt chết lặng, bọn nó giương nanh vuốt giống như rất muốn vào.

    Chỉ tiếc cửa chống trộm dưới lầu đã ngăn cản bọn nó.

    Thật nhức đầu.

    Bạch Ngọc Câu nhìn chằm chằm bọn nó, cho đến khi một con tang thi phát hiện ra cô: "Rống!"Tiếng gào thét này làm cho đám tang thi cũng nhìn lại đây, đầu của bọn nó có chút cứng ngắc, nhưng Bạch Ngọc Câu lại không thay đổi sắc mặt trở về phòng ngủ.

    Cô nhớ ngày hôm qua, thành phố xuất hiện con tang thi đầu tiên, mà khi đó cô bất ngờ trói buộc với vô số hệ thống.

    Ở dưới sự lôi kéo của hệ thống, cô té xỉu, cho đến bây giờ mới tỉnh lại.

    "Còn có hệ thống nào khác không?"Hệ thống Mỹ thực nghe được tiếng của Bạch Ngọc Câu, lập tức trả lời: "Các hệ thống còn lại đều đã ngủ đông rồi!"Bạch Ngọc Câu nhìn ngón tay mình: "Vậy cũng tốt, có hệ thống làm đẹp móng không?"Ngón tay của cô thon dài trắng nõn, hình dạng của móng hoàn mỹ, rất thích hợp làm móng.

    Hệ thống Mỹ thực sững sốt một cái: "Ký chủ, không có hệ thống làm móng.

    "Lại nói lúc ký chủ nhìn thấy tang thi cũng không đúng lắm, bây giờ là mạt thế, ký chủ còn muốn hệ thống làm móng làm gì.

    Hệ thống Tu tiên cũng cảm thấy ký chủ có vấn đề, vì vậy nó nhảy ra.

    "Ký chủ, ta là hệ thống Tu tiên, mời ký chủ nhận quà người mới của mình.

    ""Nhận.

    "[Chúc mừng ký chủ nhận đươc thần khí --- Lưỡi hái tử thần, ký chủ chỉ cần gọi tên lưỡi hái tử thần, lưỡi hái sẽ lập tức được gọi ra]Rất nhanh, trước mặt Bạch Ngọc Câu đã xuất hiện một lưỡi hái đang lơ lửng, lưỡi hái cao bằng người, chuôi màu đen, phía trên có hoa văn màu vàng quỷ dị.

    Lưỡi đao nhìn rất sắc bén, phía trên có một bộ xương màu đỏ như máu quấn quanh, bộ xương này nhìn không giống như của nhân loại.

    Toàn bộ lưỡi hái tản ra một loại khí tức không rõ.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 5: Chương 5


    "Thật xin đẹp.

    " Cho tới bây giờ Bạch Ngọc Câu chưa từng nhìn thấy một lưỡi hái xinh đẹp như vậy.

    Cái này làm cho cô rất thích.

    Cô đưa tay cầm lưỡi hái trong tay, sau đó xoay cổ tay, chơi đùa lưỡi hái trên không trung mấy vòng, lưỡi đao phá vỡ không khí phát ra tiếng "tê tê".

    Cuối cùng lưỡi hái rơi xuống bị cô vững vàng tiếp nhận.

    "Rất thuận tay, cảm ơn!"Ba hệ thống nhìn một chiêu kia của cô rơi vào yên lặng, sau đó cuộc trò chuyện trong nhóm được bùng nổ.

    Hệ thống Mỹ thực: "Trước kia ký chủ có luyện qua?"Hệ thống Thánh mẫu: "Chắc! Chắc là không có đi, ta thấy ký chủ lớn lên điềm đạm đáng yêu cho nên mới trói buộc ký chủ.

    "Hệ thống Tu tiên: "Chỗ này của ta có một tài liệu, ký chủ là một học sinh lớp 11 bình thường, từ nhỏ sống ở gia đình đơn thần, thân thể ký chủ yếu ớt thường xuyên bị bệnh, trên cơ bản không có vận động gì, cũng chưa từng tiếp xúc với các loại huấn luyện võ thuật gì cả.

    "Hệ thống Thánh mẫu: "Nhưng tài liệu ở chỗ ta chính là, ký chủ là một nhân vật quan trọng trong trường học, hình như còn có mấy người theo đuổi nữa.

    "Hệ thống Mỹ thực: "Ta ta ta! Bên của ta thì ký chủ chính là một dạ dày đại vương.

    "Ba cái hệ thống: "!!!"Ban đêm hạ xuống, trên đường phố tang thi càng ngông cuồng, bọn nó không ngừng phát ra tiếng gào thét, liều mạng dùng cánh tay xanh tôi kia đập vào cửa chống trộm dưới lầu.

    "Ầm! Phanh! Phanh!"Đây là có tang thi đứng ở cửa Bạch Ngọc Câu.

    Bạch Ngọc Câu mở cửa, sau đó dùng lưỡi hái nhanh nhét cắt lấy đầu của tang thi.

    Cô nhìn một đống thi thể ngoài cửa, mùi tanh hôi làm cho cô hói nhíu mày: Thật là không lễ phép, ồn ào không cho người ta ngủ.

    "Đối với thân thể của cô, ba hệ thống đã chết lặng.

    Hệ thống Thánh mẫu: "Đây là người thứ mấy trong hôm nay?"Hệ thống Mỹ thực: "Thứ sáu, ký chủ thật lợi hại!"Hệ thống Tu tiên: "! "Hôm nay bọn nó thảo luận một ngày, từ lúc mới bắt đầu ký chủ mở cửa tìm chết, biến thành tang thi đi đến cửa tìm chết.

    Trải qua thảo luận của bọn nó, bọn nó cho rằng trong đầu của ký chủ có quá nhiều hệ thống, cho nên làm cho tài liệu mà bọn nó có của ký chủ bị sai lệch.

    Hoặc là do ý thức của ký chủ bị ăn nên biến dị.

    Bạch Ngọc Câu nặng nề đóng cửa lại, phát ra một tiếng "Ầm", tang thi ở giữa hành lang nghe được tiếng động này, cũng đáp lại.

    "Rống!"Những tang thi này phần lớn là người ở trong tòa nhà này, đoán chừng có người bị tang thi quào trúng chạy về nhà, còn chuẩn tiện khóa cửa chống trộm lại.

    Chuyện này cũng làm cho người ở trong lầu này tiến thối lưỡng nan.

    Trong nhà có tang thi, dưới lầu còn có nhiều tang thi hơn, mặc kệ chạy thế nào cũng là chết.

    Vì vậy người còn sống núp ở trong phòng mình không dám nhúc nhích.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 6: Chương 6


    Diệp Chấn chính là như vậy, hôm qua tang thi bùng nổ, anh ta cùng bạn gái Hướng Tuệ lập tức trở lại tiểu khu.

    Nhưng không ngờ lúc sắp về đến nhà, một con tang thi núp ở trong hành lang, nhào tới hướng bọn họ.

    Diệp Chấn không chút do dự đẩy người bạn gái đã bầu bạn 6 năm của mình về phía tang thi.

    Anh ta rất rõ ràng, trong mạt thế, chỉ có người vô tình vô nghĩa mới có thể sống lâu hơn.

    Thường ngày Hướng Tuệ quá trọng tình trọng nghĩa, người như cô ấy sớm muộn cũng sẽ chết.

    Còn không bằng tranh thủ thêm chút thời gian cho anh ta, đây cũng là giá trị sau cùng của cô ấy.

    Nghĩ đến bạn gái Hướng Tuệ của mình, Diệp Chấn rơi xuống một giọt nước mắt.

    Anh ta lặng lẽ nói ở trong lòng: Cảm ơn em, anh sẽ mang theo một phần kia của em tiếp tục sống thật tốt, là sự hi sinh của em thành toàn cho anh.

    Giờ phút này anh ta đã hoàn toàn quên mất, lúc anh ta đẩy Hướng Tuệ, ánh mắt không thể tin và bị phản bội kia của Hướng Tuệ.

    Anh ta co cụm ở trong tủ quần áo, cửa của tủ quần áo nửa mở, bên cạnh anh ta đặt nửa chai nước suối còn có mấy miếng bánh bích quy được nén lại.

    Hết thức ăn rồi.

    "Đoàng đoàng đoàng!"Ngoài cửa là tang thi đang đập cửa, mà nhà của anh ta cũng đã sớm không còn thức ăn nữa.

    Lúc này anh ta có chút oán hận Hướng Tuệ, tại sao trước đó Hướng Tuệ không mua thêm một ít đồ ăn vặt để ở trong nhà.

    Cho dù ban đầu Hướng Tuệ đưa hết tiền cho anh ta, nhưng đây không phải là cái cớ, anh ta biết Hướng Tuệ nhất định còn giữ lại tiền riêng.

    Tất cả đều là lỗi của Hướng Tuệ!Diệp Chấn lau nước mắt, anh ta dùng ánh mắt oán hận nhìn vào tấm ảnh chụp chung treo trên tường, hận không thể đem Hướng Tuệ đã chết kéo ra ngoài lấy roi đánh xác.

    "Rống!"Một tiếng gào thét của tang thi, khiến anh ta sợ đến mức cả người run rẩy một cái, một mùi nước tiểu đập vào mặt.

    Diệp Chấn không dám cử động, chỉ sợ mình phát ra một chút xíu tiếng động sẽ thu hút sự chú ý của tang thi.

    Anh ta ở trong lòng van xin tang thi rời đi nhanh một chút, có như vậy anh ta mới dám đến nhà người khác xem thử xem còn thức ăn hay không.

    Dần dần, âm thanh gào thét của tang thi bên ngoài ngày càng ít, cho đến khi cả tòa lầu đều yên tĩnh lại.

    Tang thi này đã giày vò Diệp Chấn một ngày một đêm, vậy mà lúc này lại không có phát ra một chút xíu âm thanh.

    Chuyện này làm cho anh ta rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Đúng vào lúc anh ta chậm rãi muốn uống một hớp nước, tang thi ở lầu dưới không biết thế nào lại đột nhiên nổi điên gào thét lên.

    Âm thanh này vô cùng gây sợ hãi, dọa tay anh ta run một cái, chai nước suối cứ như vậy mà rơi xuống mặt đất.

    Đợi đến khi anh ta cuống quýt nhặt lên, nước bên trong đã thấy đáy rồi.

    "Mẹ kiếp!"Anh ta tức giận mắng một tiếng, sau đó lại vội vàng che miệng mình.

    Mẹ nó đám tang thi này không có chuyện gì thì kêu cái rắm!Trong nhà anh ta chỉ còn dư lại một chút nước suối này, bây giờ anh ta uống cái gì!Diệp Chấn tức mà không xả ra được, anh ta không chỉ oán trách tang thi, đồng thời còn oán trách đến bây giờ cũng không có người đến cứu bọn họ.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 7: Chương 7


    Anh ta cũng biết những kẻ quyền cao chức trọng kia căn bản không quan tâm đến sống chết của loại dân thường như bọn họ!Đoán chừng bây giờ những người đó đang ôm người đẹp ngậm thuốc lá, hưởng thụ cuộc sống!Diệp Chấn càng nghĩ càng tức giận, chỉ hận người hưởng thụ bây giờ không phải là mình.

    Nhưng anh ta làm sao biết được tang thi bùng nổ, tư chất thân thể của đám tang thi vô cùng cao, bây giờ quân đội quốc gia gần như đã sớm thất thủ rồi.

    Diệp Chấn không nhịn được đem tất cả mọi người mắng mỏ một lần ở trong lòng, nhưng cơ thể của anh ta lại rất thành thật cẩn thận đi ra ngoài thăm dò.

    Mặc kệ nói như thế nào, anh ta vẫn phải liều một lần.

    Bây giờ chỗ của anh ta đã không có thức ăn, tiếp tục đợi ở chỗ này sẽ chết đói.

    Anh ta dựng lỗ tai ló đầu ra, lại không nghe thấy hành lang có bất kì âm thanh gì.

    Tiếng đập cửa chưa từng ngừng trước đó cũng biến mất không thấy, chỉ còn dư lại tiếng gầm to của đám tang thi ở dưới lầu.

    Chẳng lẽ đám tang thi trong hành lang đều đi rồi?Diệp Chấn đứng dậy, lại không cẩn thận làm cửa tủ quần áo đẩy ra, phát ra một tiếng vang.

    Anh ta nhanh chóng giữ cửa tủ quần áo, nhịp tim không ngừng co rút lại.

    Anh ta cứ như vậy ở trong tủ quần áo lẳng lặng chờ mười mấy phút, bên ngoài vẫn yên tĩnh như cũ.

    Lần này anh ta mới rón rén từ trong tủ đi ra.

    Diệp Chấn đến nhà bếp lấy một con dao phay trước, sau đó anh ta nuốt nước miếng một cái đi tới cửa phòng khách.

    Anh ta ôm tâm trạng sợ hãi nhìn về phía mắt mèo.

    Không ngờ là ngoài cửa cũng không có khuôn mặt đáng sợ của tang thi, anh ta nhìn thấy trong hành lang tràn đầy máu tươi, còn có không ít bã thịt vụn.

    Đó là của bạn gái Hướng Tuệ của anh ta.

    Mà tang thi giết hại bạn gái của anh ta lúc này đang nằm trên đất với tư thế kì dị, bên cạnh còn có đầu lâu của nó.

    "Chết! chết rồi?"Diệp Chấn trợn to hai mắt, anh ta không dám tin tưởng con tang thi một hớp liền có thể cắn đứt cổ mình kia đã chết rồi!Ai làm chứ!Nhưng mà bây giờ anh ta cũng không có tâm trạng suy đoán rốt cuộc là ai giết tang thi.

    Anh ta dùng tay run rẩy mở khóa, sau đó nhanh chóng ném ra một lon nước ngọt, sau khi ném xong, anh ta lập tức đóng cửa lại.

    Lon nước ngọt rơi xuống cầu thang, phát ra âm thanh "leng keng leng keng leng keng".

    Diệp Chấn lắng tai nghe, cũng chỉ nghe được tang thi yếu ớt gào thét.

    Đó là âm thanh phát ra của tang thi ngoài cửa chống trộm ở dưới lầu.

    Sau khi xác nhận hành lang không có tang thi, lúc này Diệp Chấn mới giơ dao phay từng bước một đi về phía nhà hàng xóm.

    ____Một chiếc xe quân dụng việt dã chạy trên đường phố hỗn loạn.

    Trên đường chỗ nào cũng là máu tươi và từng phần tay chân còn có xe hơi ngáng đường, nhưng mà chiếc xe việt dã này lại trực tiếp cán qua những chiếc xe hơi này chạy về phía trước.

    Toàn bộ xe hơi bị cán qua đều bị hỏng, tựa như bánh xe của chiếc xe việt dã kia là sắt thép vậy.

    "Rống!"Vô số tang thi vây quanh liên tục đập vào chiếc xe này, những cánh tay màu xanh xám lít nhít còn có khuôn mặt đáng sợ chiếu vào trên cửa xe.

    Trong xe tổng cộng có bốn người, ba nam một nữ.

    Trong đó hai nam ngồi ở ghế lái trước nhất và ghế phụ lái, một nam một nữ còn lại ngồi hàng ghế sau.

    "Đám tang thi chết tiệt này thật dọa người!" Người đàn ông tóc húi cua ngồi ở ghế phụ lái không nhịn được giơ ngón giữa về phía đám tang thi ngoài cửa xe.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 8: Chương 8


    Tống Ngôn ngồi ở hàng ghế sau cười một tiếng, anh ta dùng tay nhẹ nhàng vỗ vào bả vai người bạn gái đang run lẩy bẩy rúc vào trong lòng mình: "Đừng sợ, anh sẽ luôn bảo vệ em.

    "Bạn gái của anh ta tên là Chung Âm Âm, Chung Âm Âm rất xinh đẹp, tóc ngắn vô cùng gọn gàng.

    "Ôi chao, hai người có thể đừng phát cẩu lương nữa được không.

    " Phan Niên không nhịn được phàn nàn: "Úc Hàng, cậu cũng không quản một chút.

    "Hai người này phát cẩu lương cũng phát một đường rồi, từ sau khi Chung Âm Âm chấp nhận lời tỏ tình của Tống Ngôn, hai người này mỗi ngày đều gắn bó như keo sơn.

    Thật là ngứa mắt.

    Người đàn ông bị Phan Niên gọi là Úc Hàng chính là người đang lái xe kia, tóc mái của anh khẽ che đi ánh mắt, dáng vẻ cả người vô cùng tuấn tú.

    Úc Hàng mở miệng nói: "Phía trước có một cái cửa hàng tổng hợp lớn, chúng ta đến đó tìm một ít vật phẩm dự trữ.

    "Chung Âm Âm nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ, trong lòng lại nghĩ quả nhiên lần này bọn họ vẫn là lựa chọn dừng lại ở đây.

    Sau đó gặp phải cô gái điềm đạm đáng yêu đó.

    Không sai, cô ấy là trọng sinh, lần trước lúc tang thi bùng nổ cô ấy chỉ sống được một tháng đã chết.

    Cô ấy của đời trước không có chấp nhận lời tỏ tình của Tống Ngôn, lúc tang thi bùng nổ Tống Ngôn đến tìm cô ấy, cô ấy lại lựa chọn đi theo bộ đội lớn rời đi.

    Cô ấy cảm thấy đám Tống Ngôn chỉ có ba người làm sao có thể sống sót.

    Cô ấy đi theo bộ đội lớn đến một cái hầm trú ẩn trốn, nhưng không nghĩ tới đây chính là nơi bắt đầu cơn ác mộng của cô ấy.

    Con người sau mạt thế đã không phải là người, ban đầu bọn họ còn tuân thủ quy củ, đem thức ăn chia đều.

    Nhưng sau đó thức ăn ngày càng ít, bọn họ liền tùy tiện phóng thích mãnh thú trong lòng, bản chất xấu xa của con người bắt đầu từ khoảnh khắc kia.

    Chung Âm Âm đã từng thấy người ta vì một miếng bánh mì nhỏ mà chém giết lẫn nhau, có người vì con của mình mà cam chịu hầu hạ người khác.

    Khi đó cô ấy vốn tưởng rằng mình đi theo bộ đội lớn sẽ tìm thấy hi vọng, lại không ngờ mình là một cước bước vào địa ngục.

    Bởi vì dung mạo của cô ấy xinh đẹp, cho nên sau khi bản chất xấu xa của con người được thả ra ngoài, cũng không lâu lắm cô ấy đã bị một nhóm đàn ông để mắt tới.

    Cuối cùng bị làm nhục mười mấy ngày mới chết.

    Sau khi chết cô ấy vốn tưởng rằng mình bản thân được giải thoát rồi, nhưng không nghĩ tới lúc mở mắt ra lần nữa cô ấy lại nhìn thấy Tống Ngôn.

    Cô ấy biến thành linh hồn.

    Không ai có thể nhìn thấy cô ấy, cô ấy nói chuyện bọn họ cũng không nghe được.

    Chung Âm Âm chỉ có thể nhìn bọn họ lái xe một chiếc xe jeep một đường đi về phía Nam như vậy, lúc ở thành phố H tìm kiếm vật tư đã cứu được Bạch Ngọc Câu.

    Chung Âm Âm nhìn thấy bọn họ đưa thức ăn cho Bạch Ngọc Câu, nhìn thấy Bạch Ngọc Câu bởi vì tính cách thánh mẫu mà cứu một người đàn ông bị tang thi lây nhiễm.

    Nói thật Chung Âm Âm cũng không biết tại sao Tống Ngôn bọn họ lại đồng ý cho Bạch Ngọc Câu mang theo người đang ông bị lây nhiễm đó lên xe.

    Sau đó Bạch Ngọc Câu bị cắn, bọn họ cũng không có vứt bỏ cô.

    Bọn họ chỉ gi3t chết tang thi, ném ra ngoài.

    Sau khi Bạch Ngọc Câu bị cắn không có biến thành tang thi, ngược lại là thức tỉnh dị năng, đồng hóa.

    Sau khi cô thức tỉnh dị năng, tang thi trên đường đều xem bọn họ thành đồng loại, đoạn đường này đi vô cùng thuận lợi.

    Ngay cả việc tìm kiếm thức ăn cũng biến thành ung dung đơn giản.

    Chung Âm Âm chỉ thấy được tới đây thì biến mất, đợi cô ấy tỉnh lại lần nữa cô ấy phát hiện mình đã sống lại rồi.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 9: Chương 9


    Sau khi sống lại, Chung Âm Âm đã khóc rồi gọi rất nhiều đồ ăn bên ngoài, liên tục ăn.

    Đó là những thứ mà cô ấy không thể ăn lúc ở mạt thế.

    Ban đêm, cô ấy co ro ở trong phòng tắm, cọ rửa nhiều lần, cho đến khi làn da của mình bị xoa đến đỏ bừng.

    Sau đó, một mình cô ấy lẳng lặng đợi ở nhà suy nghĩ rất lâu.

    Cô ấy cảm thấy cô ấy có thể sống lại có lẽ là có liên quan đến Tống Ngôn bọn họ, nếu không thì tại sao khi đó cô ấy trở thành hồn ma chỉ có thể lưu lại bên cạnh bọn họ.

    Còn có Bạch Ngọc Câu đó, Chung Âm Âm cảm thấy cô gái này nhất định có vấn đề.

    Có lẽ cô chính là kiểu nhân vật chính trong tiểu thuyết đó, cho dù những chuyện mà cô làm ra có nhiều thứ không tuân theo chuẩn mực, rất thánh mẫu, nhưng người khác cũng sẽ không phản đối.

    Hơn nữa người bị tang thi cắn còn có thể thức tỉnh dị năng ít lại càng ít.

    Cuối cùng Chung Âm Âm quyết định, lần này mình đã sống lại rồi, cô ấy nhất định phải ôm bắp đùi đám Bạch Ngọc Câu thật tốt.

    Chỉ cần đi theo Bạch Ngọc Câu, cô ấy liền không cần lo lắng tang thi sẽ làm hại bọn họ.

    Chỉ cần đi theo Bạch Ngọc Câu, cô ấy liền không cần lo lắng sau này không dám đi ra ngoài tìm thức ăn và vật tư nữa.

    Hơn nữa coi như cô ấy lại gặp phải người xấu, cũng có Tống Ngôn bọn họ bảo vệ cô ấy.

    Tống Ngôn và Phan Niên đều là lính đặc chủng, mà người anh em khác của anh ta Úc Hàng, Chung Âm Âm có chút không hiểu rõ.

    Chỉ là cô ấy biết bọn họ đều đã thức tỉnh dị năng, cái này là đủ rồi.

    Ở mạt thế, chỉ cần có dị năng, những người bình thường kia liền không phải là đối thủ của bọn họ.

    Sau khi suy nghĩ rõ ràng, Chung Âm Âm bắt đầu tích trữ vật tư ở trong nhà, những thứ cô ấy lựa chọn đều là bánh bích quy đã được nén lại và sô cô la, bởi vì những thứ này không chiếm diện tích còn có thể bổ sung năng lượng.

    Cô ấy không có dị năng, cũng không có không gian, chỉ có thể như vậy.

    Sau đó Tống Ngôn lại đến tìm cô ấy tỏ tình, Chung Âm Âm đồng ý.

    Cô ấy muốn sống, chỉ cần có thể sống sót cô ấy bằng lòng ở bên Tống Ngôn.

    Tuy rằng cô ấy không chấp nhận lời tỏ tình của Tống Ngôn, Tống Ngôn cũng sẽ tìm cô ấy.

    Nhưng Chung Âm Âm sợ, sợ ngộ nhỡ Tống Ngôn không đến tìm cô ấy thì phải làm sao.

    Ngộ nhỡ bởi vì hiệu ứng bươm bướm của cô ấy, những chuyện kế tiếp xảy ra thay đổi thì làm thế nào.

    Cô ấy rất rõ ràng, vào ngày thứ ba sau khi Tống Ngôn tỏ tình cô ấy, ngày tận thế sẽ bùng nổ.

    Qủa nhiên, tất cả đều giống như dự đoán của cô ấy, cô ấy không có nói cho bất kì người nào chuyện cô ấy sống lại, cũng không có nói cho người ta biết tận thế sẽ bùng nổ.

    Sẽ không có ai tin tưởng cô ấy.

    Từ nhỏ cô ấy đã là một cô nhi, sống cuộc đời ăn nhờ ở đậu, cậu mợ của cô ấy đối xử với cô ấy không hề tốt, không đánh thì mắng.

    Cho nên cô ấy cũng không quan tâm những người này.

    Chung Âm Âm cảm thấy mặc dù mình tham sống sợ chết, nhưng cô ấy cũng không có làm ra chuyện hại người khác.

    Cho tới bây giờ cô ấy chưa từng nghĩ sẽ cướp đi cơ duyên của Bạch Ngọc Câu, cô ấy biết Bạch Ngọc Câu có thể lấy được dị năng đó là do cô may mắn.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 10: Chương 10


    Mà cô ấy, nếu như bị tang thi cắn, vậy cũng chỉ có khả năng bị lây nhiễm biến thành tang thi.

    Cô ấy chỉ muốn ôm chặt bắp đùi của bọn họ tiếp tục sống.

    Chung Âm Âm rúc trong ngực Tống Ngôn, không dám nhìn mấy con tang thi, chỉ cần nhìn một cái sẽ gặp ác mộng ở ngoài xe.

    Cô ấy lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ có lực của Tống Ngôn, chỉ cảm thấy an toàn.

    "Kì quái, tại sao càng đi về phía bên này lại càng yên tĩnh?" Phan Niên xem tình hình trước mặt.

    Bọn họ một đường đi tới theo đạo lí mà nói tang thi ở nội thành hẳn là nhiều nhất đi, nhưng từ sau khi bọn họ đi tới nơi này, thì không hề nhìn thấy một con tang thi nào.

    Yên tĩnh đến mức có chút quỷ dị.

    Sau khi bọn họ vừa lái xe đi vào, gặp được một đoạn đường không có vật cản, chuyện này cũng cho phép bọn họ một cước nhấn ga bỏ lại đám tang thi đang đuổi theo.

    "Phía trước có người.

    " Úc Hàng nhìn chằm chằm về phía trước.

    Phan Niên cũng vươn cổ nhìn về phía trước, anh ta chỉ thấy chỗ ngoặt của cửa hàng tổng hợp đột nhiên xuất hiện một thân ảnh màu trắng.

    Đó là một cô gái gầy yếu, mái tóc dài của cô tung bay trong gió, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo như búp bê vậy.

    Nhưng cô gái giống như công chúa trong truyện đồng thoại này hình như có chút không đúng.

    Tay phải của cô cầm một cái lưỡi hái gánh trên vai, phía trên lưỡi hái dính đầy máu tanh hôi, mũi dao tí tách rỉ máu.

    Phía trên chiếc váy dài màu trắng của cô giống như nở ra một đóa hồng vậy, trên vạt váy đều là máu.

    Nhìn giống như là yêu tinh vậy.

    "Tê! "Phan Niên không nhịn được hít một ngụm khí lạnh: "Đây mẹ nó rốt cuộc là người hay là! "Lời này của anh ta mới nói được phân nửa, trong nháy mắt ánh mắt của cô gái kia đã khóa chặt lên anh ta.

    Phan Niên lập tức đem những chữ mình muốn nói tiếp theo nuốt vào trong bụng.

    Chung Âm Âm cũng bò dậy từ trong ngực Tống Ngôn, cô ấy nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, trái tim lại không thể ngừng đập loạn.

    Đây! đây là Thánh mẫu Bạch Ngọc Câu đáng yêu điềm đạm đó?"Chúng ta đi xuống xem một chút, Tống Ngôn cậu ở trong xe cùng bạn gái đi.

    " Úc Hàng mở cửa xe đi ra ngoài.

    Sau khi anh xuống xe, Phan Niên cũng toàn thân cảnh giác đi ra ngoài theo.

    Hai người đi qua con đường bẩn thỉu này, đi tới cửa của cửa hàng tổng hợp.

    Úc Hàng đang chuẩn bị mở miệng chào hỏi cô gái này, nhưng không nghĩ tới cô gái trước mắt lại giống như một cơn gió trực tiếp vọt vào tiệm nữ trang bên cạnh.

    Bạch Ngọc Câu vừa nhìn thấy bọn họ liền cảm thấy không quá khéo, đám người này nhất định là đến cướp đồ của cô.

    Cô hung hăng trợn mắt nhìn hai người Úc Hàng một cái, một bộ dạng các người không được phép tranh đồ của tôi.

    "Cô gái này đang nghĩ cái gì?" Phan Niên có chút không nghĩ ra, ai muốn cướp nữ trang với cô chứ.

    Có phải cô đã chạy sai chỗ rồi không, muốn chạy cũng phải chạy vào cửa hàng đồ ăn mới đúng a.

    Úc Hàng lắc đầu một cái, anh cũng có chút không rõ.

    Sau khi Bạch Ngọc Câu bước vào tiệm nữ trang điên cuồng thu thập váy nhỏ xinh đẹp bên trong, sau đó trực tiếp cất vào trong không gian.

    Không gian là Hệ thống Tu tiên cho cô, không gian không lớn, gần giống một căn phòng.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 11: Chương 11


    Hệ thống Tu tiên nói, đợi sau khi cô cố gắng làm nhiệm vụ không gian còn có thể mở rộng.

    Điểm này rất hợp với tâm ý của Bạch Ngọc Câu.

    Mấy hệ thống nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ mặc chiếc váy nhỏ của Bạch Ngọc Câu, cũng trầm mặc rồi.

    Vẫn là hệ thống Thánh mẫu mở lời trước.

    Hệ thống Thánh mẫu: "Kí chủ sẽ không phải là cảm thấy hai người đàn ông này muốn cướp váy nhỏ chứ?"Hệ thống Tu tiên: "! "Hệ thống Mỹ thực: "Kí chủ thật lợi hại! Tụ tập đám tang thi lại sau đó g**t ch*t! Thật là lợi hại!"Hệ thống Thánh mẫu: "Lợi hại cũng vô ích, cảm giác đầu óc của kí chủ có lẽ là bị hỏng rồi.

    "Hệ thống Mỹ thực: "QAQ"Hệ thống Tu tiên: "Thật ra thì! cũng không liên quan, dù sao chỉ cần kí chủ có thể phối hợp với chúng ta làm nhiệm vụ là được.

    "Hệ thống Thánh mẫu: "Cũng đúng.

    "Bọn họ phát hiện mặc dù đầu óc của kí chủ biến động tương đối nhanh, tính khí cả người nói thay đổi là thay đổi, nhưng cô vẫn rất dễ dỗ.

    Bạch Ngọc Câu nhìn chiếc váy nhỏ sạch sẽ xinh đẹp trước mắt li3m môi một cái, cô nhìn về phía tiệm làm móng đối diện vô cùng tiếc nuối.

    Đáng tiếc cô tìm nửa ngày cũng không tìm được một người thợ làm móng, nếu không thì bây giờ móng tay của nàng đã sớm lấp lánh sáng bóng rồi.

    Sau khi đi ra từ tiệm nữ trang, Bạch Ngọc Câu nhìn thấy hai người đàn ông kia giống như là nhìn thấy quỷ vậy.

    Cô lập tức lại bày ra vẻ mặt các người không được phép cướp đồ của tôi, sau đó nhanh như gió vọt vào tiệm giày nữ bên cạnh.

    Úc Hàng, Phan Niên: "! ""Có phải cô ấy có không gian không?" Phan Niên thấy cô gái này vừa đi vào tiệm quần áo, quần áo cầm trong tay cũng không thấy nữa.

    Úc Hàng cau mày: "Thử xem có thể lôi kéo cô ấy hay không.

    "Anh nói xong cũng nhấc chân đi về phía tiệm giày nữ, Bạch Ngọc Câu nghe thấy tiếng bước chân cũng không để ý xem size giày nữa, trực tiếp giơ tay lên ném giày vào trong không gian.

    "Không được tranh với tôi!"Khóe miệng Úc Hàng giật một cái: "Sẽ không cướp của cô, hơn nữa đây là tiệm giày nữ, tôi là đàn ông.

    "Bạch Ngọc Câu cầm lưỡi hái, nói rất chính đáng: "Tôi vừa nhìn thấy rồi! Trên xe của các anh có phụ nữ!"Úc Hàng: "! ""Cô ấy cũng sẽ không cướp của cô.

    ""Vậy được rồi.

    " Bạch Ngọc Câu lại lấy tất cả giày ra, sau đó nhìn kĩ size giày, bỏ giày có size thích hợp vào trong không gian.

    Không vừa thì bỏ lại ở tiệm giày.

    "Em gái nhỏ, cô là người sao?" Phan Niên đi tới.

    Bạch Ngọc Câu dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngu nhìn anh ta: "Tôi không phải là người thì là cái gì?"Phan Niên: "! "Mẹ, hôm nay không có cách nào nói chuyện!"Chúng tôi muốn mời cô gia nhập đội chúng tôi.

    " Úc Hàng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

    Bạch Ngọc Câu đang chuẩn bị từ chối bọn họ, nhưng sau đó cô suy nghĩ một chút lại gật đầu một cái: "Được.

    "Úc Hàng thấy cô trực tiếp đồng ý, chân mày ngược lại khẽ cau lại.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 12: Chương 12


    Bên trong xe việt dã, Chung Âm Âm ở trong xe rất sốt ruột chờ đợi, cô ấy sợ xuất hiện vấn đề gì đó, bọn họ không thể đưa Bạch Ngọc Câu về.

    Mặc dù Bạch Ngọc Câu thật giống như không giống với người kiếp trước cô ấy nhìn thấy, nhưng cho dù là như thế nào, dị năng của cô vẫn rất lợi hại.

    Chung Âm Âm phải ôm chặt bắp đùi này"Âm Âm, có phải em muốn đi vệ sinh?" Tống Ngôn thấy cô ấy mang một bộ dáng vẻ nôn nóng, không nhịn được hỏi thăm.

    Chung Âm Âm lắc đầu một cái; "Không có, em chỉ là! Mau nhìn! Bọn họ trở lại rồi!"Cô ấy nhìn Bạch Ngọc Câu đi phía sau hai người Úc Hàng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Cũng may bọn họ đã đưa Bạch Ngọc Câu trở về, tốt quá rồi.

    Úc Hàng mở khóa xe, mở cửa xe sau ra nói: "Đây là bạn đồng hành mà chúng tôi mang về, những tang thi vừa rồi đều là do cô ấy giết, cô ấy có dị năng không gian.

    ""Tôi tên là Bạch Ngọc Câu.

    " Bạch Ngọc Câu vừa nói vừa đổ tất cả đồ dùng hàng ngày còn có một số thức ăn mà bọn họ vừa để trong không gian của cô ra.

    Thân thể của Tống Ngôn và Chung Âm Âm trong nháy mắt liền bị che mất, chỉ chừa lại hai cái đầu lộ ra ngoài.

    "Sao cô lại đổ ra hết rồi?" Phan Niên đau đầu nhéo mi tâm một cái.

    Bạch Ngọc Câu đương nhiên nói: "Váy của tôi đều bị nhăn hết rồi.

    "Tống Ngôn lấy đồ trên người Chung Âm Âm ra ném vào cốp sau: "Váy gì?"Phan Niên giải thích: "Cô ấy bỏ mấy cửa hàng quần áo vào trong không gian.

    "Mọi người: "! ""Được rồi, nhanh chóng đem đồ nhét vào cốp sau, chúng ta phải lên đường rồi.

    " Úc Hàng há mồm nói.

    "Tôi không đi.

    " Bạch Ngọc Câu lắc đầu một cái.

    Úc Hàng dấu hỏi đầy đầu: "Bà cô, không phải cô đồng ý đi cùng chúng tôi sao?""Tôi còn phải đi tìm thợ làm móng.

    " Bạch Ngọc Câu thưởng thức ngón tay xinh đẹp của mình, ngón tay ở dưới sự chiếu rọi của ánh mặt trời trắng đến phát sáng.

    Bàn tay xinh đẹp như vậy, làm sao có thể không có bộ móng đẹp chứ.

    "Không phải, hiện tại người ở chỗ này về cơ bản đều chết sạch rồi, không chết thì cũng trốn ở trong phòng không ra, cô đi đâu tìm thợ làm móng?" Phan Niên không nhịn được hỏi.

    "Rống!"Cách đó không xa chạy tới mấy con tang thi, rất rõ ràng đây là mấy con vừa đuổi theo bọn họ ở trên đường.

    Bạch Ngọc Câu nhìn một con trong đó ánh mắt liền sáng lên: "Tìm được rồi!"Tang thi mặc trên người quần áo dính đầy vết máu, có quần áo còn hoàn hảo như lúc ban đầu, có quần áo đã rách rưới rồi.

    Bọn nó há hốc mồm, ánh mắt xám trắng không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm mấy người trước mắt.

    "Rống!"Sau khi biến thành tang thi, bọn nó chỉ có thể suy nghĩ đơn giản nhất.

    Con nữ tang thi mặc quần áo của nhân viên tiệm làm móng kia lảo đảo chạy về phía đám người Bạch Ngọc Câu.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 13: Chương 13


    Cô biết, nếu như cô không thể hạy nhanh một chút, đợi một lúc đám tang thi này ngay cả cái mông cũng không giữ lại cho cô.

    Phan Niên nhìn thấy tang thi tới thì nhướng mày một cái, hướng về phía Bạch Ngọc Câu hô: "Mau lên xe!"Nhưng Úc Hàng ở một bên lại ngăn anh ta lại: "Cậu không muốn nhìn thử xem cô ấy gi3t chết tang thi như thế nào sao?"Anh vừa dứt lời, trong tay Bạch Ngọc Câu bỗng nhiều thêm một cái lưỡi hái, lưỡi hái như mới, phía trên đã không còn vết máu bẩn thỉu.

    Hệ thống Mỹ thực: "Kí chủ cố lên! Giữ lại thợ làm móng, toàn bộ mấy tên khác đều gi3t chết!"Hệ thống Tu tiên: "! "Khóe miệng Bạch Ngọc Câu hơi câu lên, sau đó đúng lúc một con tang thi muốn bắt cô, cô không có căn cứ nhảy một cái.

    Lưỡi hái vụt một cái, đầu của một con tang thi rơi xuống đất.

    "Soạt soạt soạt!"Đám người Úc Hàng chỉ thấy Bạch Ngọc Câu giống như hack vậy, đám tang thi này căn bản không thể chạm tới vạt áo của cô.

    Rất nhanh, ngoại trừ con tang thi nhân viên tiệm làm móng kia, những con tang thi khác đều rơi đầu xuống đất.

    Con tang thi nhân viên tiệm làm móng kia nhìn một cái liền thấy người cạnh tranh của nó đều chết hết rồi, nó lảo đảo đi về phía cô gái trắng nõn trước mặt.

    "Rống!"Thức ăn ngon này là của tôi!Bạch Ngọc Câu cũng hưng phấn chạy về phía nó: "Thợ làm móng là của một mình tôi rồi!"Chung Âm Âm ở sau xe xuyên qua cửa xe nhìn thấy một màn này, có chút không dám nhìn thẳng.

    Tất cả chuyện này là sao!Người không biết còn tưởng rằng các người đang đóng phim thần tượng sinh tử trùng phùng gì đó!Tang thi nhìn thấy thức ăn trắng lóa kia đã tới trước mặt mình, nó hưng phấn đến mức muốn há miệng cắn xé.

    Nước miếng chảy ra từ mép miệng có thể nhìn ra được nó thèm ăn cỡ nào.

    Nhưng mà Bạch Ngọc Câu lại trực tiếp tát cho nó một cái, đầu của tang thi thiếu chút nữa bị đánh bay: "Rống?""Gầm cái gì mà gầm, làm một thợ làm móng, không phải cô nên mời tôi ngồi xuống trước hay sao, sau đó lại hỏi tôi muốn làm kiểu gì sao?"Bạch Ngọc Câu có chút tức giận, cô không nghĩ tới chẳng qua là thế giới chỉ thay đổi một cái dáng vẻ, thợ làm móng liền không nghiêm túc chiêu đãi khách hàng rồi.

    Loại thái độ phục vụ này không thể chấp nhận được!Cô bắt lấy tay của tang thi thợ làm móng, kéo nó đi vào tiệm làm móng ở bên cạnh: "Ngay cả địa điểm công việc cũng không biết, cô là biến thành tang thi, chứ không phải ngu!""Rống!"Tang thi cứ như vậy bị kéo đi, trên đường nhiều lần nó muốn thử gặm cái thức ăn này.

    Nhưng mà chào đón nó lại là từng lần bạo kích.

    "! Chúng ta làm gì đây?" Phan Niên đã hoàn toàn cạn lời.

    Anh ta đã nhìn ra rồi, Bạch Ngọc Câu này hoặc là một đại lão đầu óc không bình thường, hoặc là một đại lão bị bệnh thần kinh.

    Úc Hàng lên xe: "Theo sau xem thử một chút.

    "Lúc này Chung Âm Âm liền giống như thế giới quan của mình được nặn lại vậy.

    Trong đầu cô ấy đều là, đây là Bạch Ngọc Câu đáng yêu điềm đạm đó?Đây là Bạch Ngọc Câu tay trói gà không chặt kia?Vừa rồi cô giết tang thi như thế nào, ha, là dùng lưỡi hái.

    Không đúng, lưỡi hái của cô là từ đâu tới?.
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 14: Chương 14


    "Âm Âm, em không sao chứ?" Tống Ngôn có chút lo lắng nhìn cô ấy: "Có phải bị tang thi hù dọa rồi hay không?"Chung Âm Âm lắc đầu một cái, cô ấy lộ ra một nụ cười miễn cưỡng: "Không! không có.

    "Mặc dù cô ấy không rõ Bạch Ngọc Câu sau khi mình sống lại đến tột cùng là như thế nào.

    Nhưng cho dù là nói như thế nào, thực lực vừa rồi của Bạch Ngọc Câu không thể khinh thường.

    Hơn nữa cô còn có dị năng không gian, Chung Âm Âm cô ấy tuyệt đối sẽ không buông tha cái bắp đùi Bạch Ngọc Câu này.

    Dù cho cái bắp đùi này có chút vấn đề nhỏ.

    Nhưng chuyện này so với những người ăn thịt con mình, thậm chí chém giết lẫn nhau, vấn đề của Bạch Ngọc Câu liền biến thành vấn đề nhỏ.

    Cô hẳn là không ăn thịt người, Chung Âm Âm nghĩ.

    Tiệm làm móng cách chỗ của bọn họ rất gần, chỉ cách nơi này 100m.

    Đợi sau khi bọn họ đến, Úc Hàng xuống xe đã nhìn thấy Bạch Ngọc Câu đang ngồi ở trong tiệm làm móng.

    Mà đối diện với cô chính là con tang thi uất ức kia.

    Anh cũng không nói ra được tại sao anh lại nhìn ra vẻ uất ức trên mặt của con tang thi kia.

    "Chỗ này sơn chưa đều! Cô làm việc kiểu gì vậy!" Bạch Ngọc Câu bắt bẻ chỉ vào ngón tay của cô nói.

    Tang thi cầm sơn móng tay ở đối diện, móng tay màu xanh xám rất dài, có lẽ là do nguyên nhân này ảnh hưởng đến phát huy của nó.

    Bạch Ngọc Câu dứt khoát lau sơn móng tay trên tay mình đi, sau đó cầm lên đồ cắt móng tay mới được nhặt về giúp con tang thi cắt móng tay.

    Tang thi giận mà không dám nói gì, nó chỉ cảm thấy thức ăn trước mặt này còn đáng sợ hơn những tang thi cướp thức ăn với nó.

    Đánh đến đầu của nó bị đau.

    Cuối cùng tang thi nhìn vũ khí của mình hoàn toàn bị cắt bỏ, nó mang theo vẻ mặt khóc tang, run lẩy bẩy cầm sơn móng tay lên tiếp tục phục vụ Bạch Ngọc Câu.

    "Ai nha, chỗ này chưa làm xong.

    " Bạch Ngọc Câu nhìn thợ làm móng sơn móng tay cho cô thì có chút tức giận.

    Cô giơ tay lên muốn cho con tang thi này một quyền, chỉ mới giơ tay lên, con tang thi trước mặt lập tức rụt cổ một cái.

    "Bỏ đi bỏ đi, tôi không so đo với cô, kĩ thuật làm móng này của cô phải luyện một chút, nếu không thì sau này cô làm sao kiếm tiền.

    ""Biết làm móng cũng không phải chỉ có mình cô, cô phải cố gắng mới có thể đánh bại những thợ làm móng khác.

    "Bạch Ngọc Câu lải nhải, cho đến khi một bàn tay được sơn xong, cô đưa tay nhấn vào trong đèn sấy móng tay mới phát hiện ở đây căn bản là không có điện.

    "Còn bị mất điện!".
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 15: Chương 15


    Cô nhíu mày một cái nhìn đông nhìn tây tựa như muốn xem một chút xem có cách gì hay không.

    Đúng vào lúc này, Úc Hàng đi vào, anh giơ tay chạm vào vạch số liệu trên đèn sấy móng tay.

    Sau đó! "Hey, sáng rồi!" Bạch Ngọc Câu vui vẻ chiếu đèn.

    Tang thi đối diện cô thấy trước mắt lại có thêm một thức ăn, có chút rục rịch ngóc đầu dậy.

    "Làm móng tay xong rồi! Nhìn cái gì vậy! Có người làm việc như cô sao?!" Bạch Ngọc Câu không vừa ý đập bàn một cái.

    "Rống! "Chung Âm Âm nhìn thấy tất cả chuyện trong tiệm qua kính xe, khóe miệng cô ấy giật một cái, chỉ cảm thấy bản thân hình như đang nằm mơ.

    Đến tột cùng là thế giới này sụp đổ, hay là cô ấy sụp đổ.

    Lẽ nào thật ra thì cô ấy đã chết rồi, bây giờ cô ấy chỉ là đang nằm mơ?Cô ấy len lén dùng tay phải của mình véo tay trái của mình một cái: "Tê! "Vẫn là đau.

    "Cô gái này! " Phan Niên tựa vào thân xe nhìn Bạch Ngọc Câu.

    Đột nhiên anh ta bắt đầu suy xét bọn họ mang theo một người như vậy rốt cuộc là phúc hay họa.

    Điểm tốt là, giá trị võ lực của người này rất cao.

    Không tốt là, đầu óc của cô hình như có chút không giống với người khác.

    Cuối cùng, sau gần 1 tiếng, Bạch Ngọc Câu mới đi ra từ tiệm làm móng.

    Lúc sắp đi cô còn vơ vét hết sạch đồ trong tiệm làm móng.

    Mà con tang thi của tiệm làm móng kia cũng bị cô dùng dây thừng trói vào trên mui xe.

    Bạch Ngọc Câu nhìn tang thi trên mui xe nói: "Tiểu Mỹ, mặc dù kĩ thuật làm móng của cô không phải rất tốt, nhưng tôi tin sau này cô sẽ làm ngày càng tốt.

    "Tiểu Mỹ là tên cô đặt cho tang thi, dù sao thì cứ gọi là tang thi tang thi, không lễ phép chút nào.

    "Cô cứ ngoan ngoãn làm thợ làm móng bên cạnh tôi, sau này tôi ăn thịt cô cũng đi theo uống canh có được không?"Tiểu Mỹ: "Rống rống rống!""Thật nhiệt tình!" Bạch Ngọc Câu vui vẻ lên xe, hoàn toàn mặc kệ sự kháng nghị của con tang thi.

    Mọi người trên xe: "! "Bạch Ngọc Câu ngồi ở hàng ghế sau, cô thưởng thức bộ móng mới trên tay mình, phía trên móng tay màu đỏ tươi đính mấy viên đá thạch anh.

    "Anh cũng không tệ, còn có thể phát điện.

    "Úc Hàng: "Cảm ơn lời khen của cô.

    "Anh vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người gọi dị năng hệ lôi của anh là phát điện.

    Chung Âm Âm một mực nhìn trộm Bạch Ngọc Câu, cô gái trước mắt không khác gì so với trong trí nhớ của cô ấy.

    Chỉ là! tính cách này hình như không giống lắm.

    "Móng ta của tôi đẹp không?" Bạch Ngọc Câu phát hiện ánh mắt của cô ấy, liền hỏi.

    Cơ thể Chung Âm Âm cứng đờ, sau đó cười nói: "Rất đẹp.

    ""Rống!""Cô nghe không, tiểu Mỹ nghe được cô đang khen kĩ thuật của cô ấy đấy!""Được rồi được rồi, xe phải xuất phát rồi, cô không có chuyện gì khác rồi chứ?" Phan Niên chỉ cảm thấy cô ồn ào: "Đừng tới lúc đó còn muốn tìm tiệm cắt tóc!".
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 16: Chương 16


    Sau khi anh ta nói xong lại sững sốt một chút.

    Mẹ, anh ta không nói còn không sao, sẽ không phải là sau khi anh ta nói xong cái người điên này thật sự sẽ muốn tìm một thợ cắt tóc chứ?Bạch Ngọc Câu đưa tay sờ mái tóc dài của mình một cái: "Tóc của tôi thiên sanh lệ chất, không cần làm tóc.

    "Phan Niên: "! "Mẹ nó câu thiên sanh lệ chất là dùng như vậy?"Đừng đi! Đừng đi! Có thể đưa tôi theo không!" Xa xa truyền đến âm thanh của một người đàn ông.

    Úc Hàng nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo tay ngắn chạy tới.

    Sau lưng anh ta còn đeo một cái ba lô, trong ba lô phình ra.

    Người tới chính là Diệp Chấn, anh ta vừa chạy đến nhà hàng xóm tìm được không ít thức ăn, lúc này mới run lẩy bẩy đi xuống lầu.

    Nhưng mà sau khi anh ta xuống lầu lại không nhìn thấy một con tang thi.

    Anh ta còn đang nghi hoặc, liền nghe được âm thanh nổ máy của xe hơi.

    Có người!Anh ta lập tức trốn đi, rất sợ đám người này phát hiện ra anh ta sẽ cướp hết thức ăn của anh ta.

    Anh ta đứng ở xa xa nhìn, chỉ thấy một khuôn mặt trắng nhỏ ngồi ở ghế lái, ở bên ghế lái phụ là một bộ quần áo màu xanh quen thuộc.

    Là quân nhân!Giây phút này anh ta không chút do dự, anh ta nghĩ tang thi ở chỗ này hẳn là đều bị bọn họ diệt trừ, bọn họ chắc là đi tìm người sống sót.

    Anh ta cảm thấy, đám lính này rất có tinh thần trách nhiệm, chỉ cần anh ta vọt lên xe, đám người này nhất định sẽ mang theo anh ta.

    Làm lính không phải là nên bảo vệ loại quần thể yếu thế như anh ta sao?Nghĩ tới đây Diệp Chấn trở nên có lí chẳng sợ rất nhiều, anh ta đi tới bên cạnh xe đi vòng qua phía Phan Niên nói: "Có thể đưa theo tôi không.

    "Phan Niên thấy trên cánh tay anh ta có một vết thương còn đang chảy máu, thì hơi cau mày: "Anh bị cào bị thương?"Diệp Chấn lập tức lắc đầu một cái: "Không có, đây là do tôi không cẩn thận bị thương!"Lúc anh ta vừa đi tìm thức ăn lại không ngờ rằng nhà hàng xóm còn có một con tang thi nhỏ.

    Con tang thi nhỏ thừa dịp anh ta chưa chuẩn bị liền chạy ra ngoài đánh úp anh ta.

    Cuối cùng anh ta dùng hết sức có thể gi3t chết con tang thi kia rồi chạy ra.

    Lúc ấy anh ta cũng phát hiện cánh tay của mình bị thương, khi đó anh ta đã từng nhìn thấy ở trên đường,có người vô tình bị tang thi cào trầy da chỉ chốc lát đã biến thành tang thi.

    Nhưng anh ta cảm thấy anh ta sẽ không, hiện tại anh ta tỉnh táo như vậy, làm sao có thể sẽ biến thành tang thi.

    Diệp Chấn anh ta tuyệt đối là người sắp thức tỉnh dị năng.

    .
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 17: Chương 17


    Phan Niên vừa liếc mắt đã nhìn ra người đàn ông trước mắt đang nói dối, người này ánh mắt lơ lửng, lúc nói chuyện cũng không có sức lực gì.

    Anh ta đang muốn mở miệng từ chối, nhưng không nghĩ tới Bạch Ngọc Câu ngồi ở ghế sau đã kéo kính xe xuống.

    "Anh trai nhỏ, chỗ này của chúng tôi không ngồi được nữa, anh đợi chuyến sau đi.

    "Diệp Chấn nhìn thấy trên xe có một cô gái xinh đẹp nhô đầu ra.

    Anh ta không có nghĩ gì khác, chẳng qua là cảm thấy tức giận.

    Anh ta cũng biết đám lính này này từ trước đến giờ cũng chưa từng nghĩ tới sống chết của nhân dân.

    Bọn họ chỉ muốn ức h**p nhân dân, mang theo mấy cô gái xinh đẹp mua vui!"Tại sao lại không ngồi được? Xe lớn như vậy, còn không nhét lọt một người sống như tôi?"Diệp Chấn nhìn liếc trong xe một cái, chỉ thấy bên trong xe còn có một cô gái, anh ta há mồm nói: "Để cô gái kia ngồi trên đùi của người đàn ông kia thì không phải liền có thể ngồi rồi sao?""Hơn nữa bây giờ là lúc mạng người bị đe dọa, chen chúc một chút không được sao?"Bạch Ngọc Câu trịnh trọng lắc đầu một cái: "Không được, căn cứ vào quy định, xe việt dã chỉ có thể ngồi 5 người, nhiều thêm một người chính là quá tải rồi!""Tiểu Mỹ mà tôi thích nhất cũng chỉ có thể ở trên mui xe đợi.

    "Diệp Chấn nghe cô nói ngẩng đầu lên xem một cái, chỉ thấy một con tang thi nữ đang nhìn anh ta chằm chằm bằng cặp mắt xám trắng kia.

    "Rống!""Tang! tang thi, còn sống!" Diệp Chấn bị dọa sợ lui về sau hai bước.

    Vừa nãy anh ta nhìn từ xa chỉ tưởng rằng đây là một người, bây giờ nhìn đây lại là một con tang thi sống sờ sờ.

    "Anh nói bậy gì thế, thì Tiểu Mỹ còn sống mà!" Bạch Ngọc Câu có chút không vui.

    Nếu như Tiểu Mỹ không còn sống, vừa nãy làm sao có thể làm móng cho cô.

    Diệp Chấn nuốt nước miếng một cái, nhưng anh ta lại nhớ tới cảnh tượng mình vừa dùng dao phay gi3t chết con tang thi nhỏ kia.

    Hình như! tang thi cũng không có đáng sợ như vậy.

    Huống chi con tang thi này đã bị trói lại rồi, nếu như tang thi muốn làm hại anh ta, có lẽ người trên xe cũng sẽ giúp anh ta.

    Anh ta nghĩ như vậy liền cảm thấy cô gái có dáng vẻ đáng yêu này trở nên thật đáng ghét.

    Cô nhất định là cố ý hù dọa anh ta, chính là không muốn để cho anh ta lên xe!Thật là, coi mình là thứ gì chứ.

    Trong mạt thế, phụ nữ chẳng qua chỉ là đồ chơi mà thôi.

    Cũng chỉ có thể dựa vào đàn ông như anh ta mà thôi, đợi đến lúc bọn họ chơi chán rồi, còn không phải là tùy ý ném đi sao.

    Anh ta lấy hết dũng khí không nhìn con tang thi nữa, ngược lại thì nhìn Bạch Ngọc Câu nói: "Còn chưa tới lượt một cô gái như cô nói chuyện!""Rốt cuộc thì các người có cho tôi lên xe hay không! Nếu như không sau này tôi thức tỉnh dị năng rồi thì các người cũng đừng hối hận!""Lão tử nhất định sẽ thức tỉnh loại dị năng lợi hại nhất, đến lúc đó ai cũng không phải là đối thủ của tôi!"Anh ta càng nói càng kích động, ánh mắt cũng dần dần biến sắc.

    "Mẹ nó! Rốt cuộc có nhường lão tử lên xe hay không, nếu không nhường sau này lão tử sẽ không để cho các người sống tốt!"Diệp Chấn có chút tức giận dùng chân đạp vào xe hai cái, anh ta không có chú ý tới tay của mình đã dần cứng ngắc.

    Cuối cùng, anh ta muốn nói chuyện tiếp lại hóa thành một tiếng: "Rống!".
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 18: Chương 18


    Tiểu Mỹ trên mui xe nghe được âm thanh này, cũng rống lên một tiếng.

    Úc Hàng không muốn lãng phí thời gian nữa, dứt khoát phát ra một tia sét đánh cho Diệp Chấn đã biến thành tang thi ngoài cháy trong mềm.

    Anh ta té xuống dất, cặp mắt không cam lòng kia đã hoàn toàn chết lặng.

    Xe khởi động.

    Bạch Ngọc Câu đưa tay ra vẫy vẫy về phía Diệp Chấn: "Tạm biệt, hi vọng lần sau anh có thể gặp được xe không quá tải a~.

    "Dọc theo đường đi, Bạch Ngọc Câu cũng không có ngừng.

    Cô giống như sợ Tiểu Mỹ bị lạc mất đi vậy, không ngừng gọi: "Tiểu Mỹ!""Rống!""Tiểu Mỹ!""Rống!""Tiểu Mỹ!""Rống!""Cô có thể ngừng một lát hay không? Tang thi cũng bị cô chơi chết rồi!" Phan Niên không nhịn được hít sâu một hơi, anh ta sợ mình bị tức chết.

    Bạch Ngọc Câu nghiêng đầu một chút: "Nhưng tôi sợ cô ấy bị lạc mất.

    "Khóe miệng Chung Âm Âm giật một cái: "Sẽ không lạc mất, thật ra thì! tôi cũng biết làm móng tay, nếu như bị lạc mất, tôi làm cho cô.

    ""Cô cũng biết?" Bạch Ngọc Câu dùng đôi mắt long lanh nhìn Chung Âm Âm.

    "Sao cô không nói sớm! Như thế thì tôi đã không đi tìm thợ làm móng rồi!""Ai nha, nhưng tôi đã có thợ làm móng Tiểu Mỹ rồi, thật là đáng tiếc.

    ""Rống!"Chiếc xe một đường lái về phía trước, cho đến buổi tối mới dừng lại.

    Bạch Ngọc Câu không hỏi bọn họ muốn đi đâu, một mình ở trên xe chơi rất vui vẻ.

    Đám người Úc Hàng tìm một căn nhà mái bằng sạch sẽ mới dừng lại, trong nhà mái bằng không có tang thi.

    Bọn họ quyết định ở lại chỗ này một đêm.

    Chung Âm Âm chủ động gánh vác trọng trách nấu cơm, tuy nói là Úc Hàng bọn họ cũng biết nấu, nhưng nấu ra cũng chỉ có thể nói là miễn cưỡng ăn được.

    Tống Ngôn ở bên cạnh làm trợ thủ cho Chung Âm Âm, hai người dính nhau như sam.

    Bạch Ngọc Câu đang tranh luận cố gắng muốn kéo Tiểu Mỹ vô chơi với cô.

    "Tôi cũng có thể chới với cô.

    " Úc Hàng giơ tay phải ra, trong lòng bàn tay có tia sét lập lòe.

    "Chơi với anh không vui.

    " Bạch Ngọc Câu từ chối, ở trong mắt cô người này chính là một cái máy phát điện cỡ nhỏ.

    Cô là một người bình thường, làm gì có người chơi đùa với máy phát điện chứ.

    Úc Hàng: "! ""Này, cơm chín rồi.

    " Phan Niên bưng một chén cơm tới cho Bạch Ngọc Câu.

    Bạch Ngọc Câu nhìn thấy mấy miếng khoai tây trên chén cơm liền có chút không muốn ăn: "Tôi không ăn, ngay cả thịt cũng không có.

    "Phan Niên: "Đây là mạt thế! Có đồ để ăn là tốt rồi, cô còn kén chọn!""Đợi đến lúc đồ ăn cũng không có, cô liền khóc lóc đi!"Anh ta vừa nói cũng không để ý tới Bạch Ngọc Câu nữa, dứt khoát cầm cơm đi tự mình ăn.

    Hệ thống Mỹ thực thấy có người dám nói chuyện với kí chủ của nó như vậy, nó lập tức mở miệng nói: "Kí chủ, ngươi muốn ăn cái gì, để ta hung hăng đánh vào mặt anh ta!".
     
    Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!
    Chương 19: Chương 19


    Bạch Ngọc Câu ném cỏ khô trong tay đi: "Tại sao phải đánh vào mặt anh ta, trên mặt anh ta có râu dài, nếu đánh anh ta thì tay ta sẽ đau.

    "Hệ thống Mỹ thực: "! ""Kí chủ, ngươi muốn ăn cái gì?""Ta muốn ăn đồ nướng! Còn có bia!" Bạch Ngọc Câu lớn tiếng nói: "Muốn thịt dê xỏ xâu nướng, thịt bò xỏ xâu nướng, nấm nướng, cà tím nướng, lạp xưởng nướng, cá nướng, còn muốn một tá bia đá!"Phan Niên nghe nói như vậy quái dị nhìn Bạch Ngọc Câu một cái: "Cô đói đến điên rồi?"Chung Âm Âm thấy vậy vội vàng bưng một chén cơm tới cho Bạch Ngọc Câu: "Bây giờ không có đồ nướng, chúng ta không mang theo gia vị, tôi xào khoai tây cũng không tệ, hay là cô thử một chút đi?"Bạch Ngọc Câu lắc đầu một cái, một khắc sau trên mặt bàn trước mặt cô liền xuất hiện mấy khay đồ nướng thơm ngát.

    Bên cạnh đồ nướng còn có một tá bia đá.

    Mọi người: "!!!""Cô mẹ nó nói là làm ngay à!" Phan Niên ngửi thấy hương vị của mấy món nướng này chỉ cảm thấy mình giống như đang ở tiệm thịt nướng vậy.

    Chứ không phải ở mạt thế nơi bất cứ lúc nào cũng sẽ có tang thi ẩn hiện.

    Chung Âm Âm nhìn đồ nướng trước mặt cũng rất hoảng hốt, cô ấy càng cảm thấy mình không nhìn thấu Bạch Ngọc Câu.

    Rõ ràng! rõ ràng! Sao lại biến thành như vậy rồi?Tống Ngôn và Úc Hàng khẽ cau mày, không biết đang suy nghĩ cái gì.

    Bạch Ngọc Câu cũng không để ý nhiều như vậy, cô cầm một chai bia lên, đưa ngón trở và ngón cái của tay phải ra bật một cái, nắp bia liền bay ra.

    Uống một hớp vào bụng, cô sảng khoái nấc lên một cái: "Thật thoải mái!"Phan Niên nhìn một tá bia kia lặng lẽ nuốt nước miếng một cái, anh ta bắt đầu có chút hối hận vì vừa rồi mình hung dữ với Bạch Ngọc Câu như vậy.

    Cũng không biết nếu bây giờ anh ta nói muốn uống bia, Bạch Ngọc Câu có cho anh ta một chai hay không.

    "Cùng nhau ăn nha!" Bạch Ngọc Câu thấy bọn họ nhìn mình, tay trái của cô cầm một chuỗi thịt dê tay phải một chuỗi thịt bò.

    Thật phấn khởi.

    Chung Âm Âm thấy vậy để cơm trong tay xuống, dò xét cầm lên một chuỗi thịt dê, chỉ mới ăn một miếng thì cô ấy đã khen ngợi: "Ăn rất ngon!"Cô ấy vừa ăn như vậy, những người khác cũng lần lượt ăn theo.

    Phan Niên vừa ăn vừa uống bia: "Đến tột cùng thì cô có dị năng gì? Tại sao lại có thể đánh lại có không gian, còn có thể không có căn cứ biến ra thức ăn?"Bạch Ngọc Câu uống đến hai gò má ửng đỏ: "Anh muốn biết?"Mọi người đồng loạt gật đầu.

    "Hì hì, tôi không nói cho các người!"Phan Niên hít sâu một hơi, trong lòng anh ta tự nói với mình, không nên mở mang kiến thức cùng người bị bệnh thần kinh này.

    Mẹ nó, anh ta không nên hỏi cô, đều trách anh ta lắm miệng!.
     
    Back
    Top Dưới