Đam Mỹ Không Uổng Nắng Mai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Không Uổng Nắng Mai
Chương 40


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài truyenwiki1.com @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

.

Cả người Minh Thần cứng đờ.

Nhất thời đầu óc trở nên trống rỗng. Cậu giống như người mất hồn, một chút suy nghĩ đều không có. Cảnh vật bốn phía xung quanh từ từ vặn vẹo xoay vòng, mặt đất dưới chân dần dần biến mất...

Cậu nghe được cuộc đối thoại giữa Hoằng Quang và Cao Điềm.

Có vẻ là Hoằng Quang đang giải thích, sau đó an ủi đối phương. Giọng nói điềm đạm, thái độ ôn nhu, giống như dòng suối nhỏ đóng băng được mùa xuân ấm áp hòa tan. Thậm chí còn lấy ra một gói khăn giấy đưa cho Cao Điềm lau nước mắt. Có trời mới biết dạo này những đồ vật đó đều là cậu giúp hắn sắp xếp, rốt cuộc Hoằng Quang mang theo gói khăn giấy này khi nào.

Cao Điềm oán giận dưới sự dung túng của Hoằng Quang, nói "Cậu thật là..." cái gì đó.

Minh Thần đứng gần như vậy, rất khó để không nghe được, cũng rất khó để không nghe rõ... Từng chữ từng chữ Hán đều rất rõ ràng, nhưng lúc kết hợp ý tứ lại không rõ ràng.

Đại khái là trong phút chốc bỗng nhiên mất đi năng lực phân tích tiếng Trung.

Hoặc có thể không chỉ là tiếng Trung.

Hết thảy mọi thứ xung quanh: không khí, cảnh vật, hành động của hai người bọn họ... rồi cảm giác tồn tại đột nhiên giảm đi, rõ ràng giác quan có thể nhận thức được chúng nó, nhưng đại não lại không có cách nào đưa ra phản ứng được.

Tựa như trong thế giới bốn chiều xoay quanh ranh giới cơ thể cậu bỗng nhiên xuất hiện vết nứt kỳ lạ, chặt chẽ giam giữ cậu trong khe hở khác thường kia.

Thế giới trông rất gần.

Thật ra lại rất xa.

Minh Thần bị dọa sợ.

Cậu muốn hét thật to, hoặc là cử động thân thể một chút, để kéo lại sự liên hệ với thế giới bên ngoài.

Nhưng cậu nhận ra chính mình thật bất lực.

Hét không ra tiếng, cũng không điều khiển được tứ chi. Trong nháy mắt cánh cửa đến với thế giới đóng sầm trước mặt cậu... mà cậu lại không biết phải làm sao, chỉ có thể trơ mắt đứng một chỗ nhìn Cao Điềm bật khóc vùi đầu trên gối Hoằng Quang. Nhìn thấy lồng ngực mình, như bị axit ăn mòn, từng chút từng chút lộ ra một màu đen xấu xí, lỗ hỏng càng lúc càng lớn hơn...

Không biết qua bao lâu.

Rốt cuộc Cao Điềm cũng khóc xong.

Lau khô nước mắt, một lần nữa đứng lên, lấy lại dáng vẻ của một hoa khôi trường học, dáng người cao ráo, gương mặt xinh đẹp, có khả năng chiến đấu chống lại các thần tượng cổ vũ. Xoa khóe mắt, cười có chút ngượng ngùng: "Để lớp trưởng chê cười rồi."

Lúc đối mặt với Hoằng Quang hiển nhiên vẫn còn chút tức giận: "Cậu nói chuyện này tính làm sao đây... Nếu cậu không thích tôi, thì đừng cư xử ôn nhu với tôi như vậy."

"Đúng là biết cách lừa gạt!"

Một đòn đánh thức tỉnh.

Minh Thần hít sâu một hơi khí lạnh, đầu ngón tay bắt đầu đóng băng, tốc độ rất nhanh, nhưng năm giây sau, tay chân lại bắt đầu phát run, tê rần rần.

Hoằng Quang đối xử với cậu, dĩ nhiên là vô cùng tốt, cực kỳ tốt. Bởi vậy cậu mới không tránh được mà ảo tưởng, nghĩ rằng với Hoằng Quang cậu là sự tồn tại đặc biệt, cái gọi là "có thể trở thành bạn thân ít nhiều gì cũng mang theo tình yêu", mơ mộng rằng sẽ có một ngày... cũng không phải là một ngày gần đây, mà đại khái là một ngày nào đó sau năm bốn mươi tuổi, nếu cuộc sống tình cảm vợ chồng của Hoằng Quang gặp trục trặc, thì nói không chừng cậu có thể trở thành một phương án dự phòng.
... Đương nhiên cậu muốn tình cảm của Hoằng Quang một đời suôn sẻ.

Trong đêm khuya một mặt tự khiển trách mình, mặt khác lại lén lút ôm lấy những vọng tưởng hèn hạ, hoang đường của bản thân.

Nhưng mà, nếu cậu không phải là người đặc biệt thì sao?

Nếu Hoằng Quang đối xử tốt với cậu, chỉ vì xuất phát từ thói quen, bởi vì trùng hợp cả hai là bạn cùng phòng, tình cờ thân thiết, vừa vặn ở cùng nhau thì sao?

Từng câu từng chữ Cao Điềm nói ra, vang vọng rõ ràng bên tai Minh Thần.

Sự thật tàn khốc biết bao.

Ngay cả một chút khoảng trống cũng không để dành cho cậu.

"Minh Thần? Thần Thần?... Thầy Minh?"

Minh Thần nghe thấy giọng nói của Hoằng Quang, nhìn thấy ngón tay lay động trước mắt, bắt buộc chính mình phải phục hồi tinh thần: "Hả?"

Lúc này mới nhận ra, không biết từ khi nào đã không thấy Cao Điềm đâu nữa. Các bạn học gần như đều tản ra, trên ngã tư đường rộng lớn vắng tanh không có ai, chỉ có cậu, có Hoằng Quang, và chiếc xe lăn của Hoằng Quang.
Hoằng Quang ngẩng đầu nhìn cậu: "Không vui sao?"

"A?" Minh Thần không biết nên trả lời thế nào, đành phải giả ngu.

"Ghen?" Hoằng Quang không cho cậu cơ hội trốn tránh, hai mắt gắt gao theo dõi cậu.

Trái tim Minh Thần dường như muốn nhảy ra ngoài: "Tớ... tớ..."

Hoằng Quang nâng tay x** n*n hai má cậu, nhưng thấp quá với không tới, chỉ có thể bóp cái cằm của cậu: "Thầy Minh của chúng ta cũng rất có mị lực, không có bạn học Cao Điềm, thì vẫn còn rất nhiều bạn học nữ khác mà."
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 41


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài truyenwiki1.com @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

.

Minh Thần thật sự cạn lời rồi.

Chỉ có thể trầm mặt cúi đầu, muốn đẩy Hoằng Quang ra. Chẳng ngờ Hoằng Quang lại chống vào xe lăn đứng lên, bây giờ sức khỏe của hắn dường như đã tốt hơn, chỉ là việc di chuyển có chút không thuận tiện, nhưng để có thể đứng lên trong thời gian ngắn thì không thành vấn đề. Minh Thần còn chưa kịp bảo hắn cẩn thận, thì đã bị người kia kéo vào lồng ngực: "Như thế nào cậu lại thích cô ấy nhỉ? Sao bình thường tớ không nhận ra?"

Minh Thần như nhà sư sờ không thấy tóc: "Cái gì? Thích ai?"

"Cao Điềm."

Minh Thần càng mờ mịt hơn: "Không phải, tớ không..."

"Không phải?" Hoằng Quang nhanh chóng cắt ngang, giọng nói mang theo chút hung ác, nhưng bàn tay xoa tóc Mình Thần thì rất dịu dàng "Không phải thì cậu khóc cái gì?"

"Tớ..."

Minh Thần vừa định phủ nhận, Hoằng Quang đã nâng mặt cậu lên ngón cái của hắn cọ mấy cái, đưa nó ra trước mặt cậu: "Không khóc?"

Minh Thần sửng sốt.

Lần nữa bị Hoằng Quang kéo vào trong lòng, một tay Hoằng Quang ôm cậu, một tay vuốt dọc lưng cậu tựa như vuốt mèo con. Minh Thần quả thật rất xấu hổ, muốn tránh đi lén lút khóc một chút.

Nhưng mà đầu chôn trên vai Hoằng Quang thì tránh không nổi. Bởi vì cái ôm của Hoằng Quang rất ấm áp, lại rất an toàn, bàn tay đặt sau lưng so với mẹ cậu chẳng kém ôn nhu. Trong lòng Minh Thần tràn đầy tủi thân không nói nên lời, chỉ đơn giản là cầm góc áo của Hoằng Quang, trốn trong ngực hắn khóc thành tiếng.

Hoằng Quang trở tay không kịp trước sự bộc phát của Minh Thần, thật ra hắn vẫn luôn lo lắng, hơn nữa cũng sợ Minh Thần mất hứng, lúc này nhìn Minh Thần khóc uất ức thương tâm , mặc dù ngoài mặt luôn duy trì dáng vẻ điềm tĩnh từng trải ngoài xã hội, nhưng lời nói thốt ra lại không thong dong như vậy:

"Đại trượng phu hà hoạn vô thê*... Không đúng, nên nói là, thầy Minh tốt thế này, con gái thích cậu phải xếp từ Nam Thiên Môn đến *đường Trung Hiếu đông..., cũng không đúng, không cần ở một thân cây thắt cổ... nói như thế cũng không phải..."

(*Phu hà hoạn vô thê: Làm sao một người chồng đại gia lại có thể khổ sở vì không có vợ.)

(*Đường trung hiếu đông: là một con đường đô thị nằm ở thành phố Đài Bắc , Cộng hòa Trung Hoa, là trục giao thông huyết mạch chạy qua khu thương mại quan trọng của thành phố Đài Bắc, là một phần của Tỉnh lộ số 5.)

Minh Thần mới khóc chưa được bao lâu, vừa nghe thấy mấy lời an ủi lộn xộn như này cũng khóc không nổi nữa, đành tựa vào ngực Hoằng Quang cười run cả người, đến mức thổi ra một bong bóng nước mũi thật lớn.

Hoằng Quang kéo cậu ra: "Tâm tình tốt lên nhanh thế à?"

Minh Thần nâng tay dụi mắt: "Làm sao? Cậu muốn thấy tớ khóc lóc thảm thiết có đúng không?"

Hoằng Quang kéo tay cậu xuống, lấy khắn ướt cho cậu lau: "Không có, không dám nha, thầy Minh vui là tốt hơn bất cứ điều gì khác."

Minh Thần thực sự phục rồi. Nghĩ thầm, rốt cuộc hắn lấy đâu ra nhiều khăn ướt như vậy. Ngẩng mặt lên ngoan ngoãn cho hắn lau.

Lau được hai cái thì phát hiện người Hoằng Quang vẫn đang run, kỳ quái hỏi: "Tớ cũng cười rồi cậu còn run cái gì..."

Nói một nửa mới nhớ, chân Hoằng Quang đang bị thương, chân sau luôn cố đứng thẳng, ngay cả Hoằng Quang bình thường hay vận động và khoẻ mạnh, còn có thể "chạy bằng một chân" toàn trận, nhưng bây giờ cả cơ thể dựa vào một chân như vậy cũng hơi... Huống chi vừa nãy Minh Thần còn vô thức mà đem toàn bộ cơ thể mình dựa vào người hắn...
Minh Thần nhanh tay nhanh chân giúp hắn ngồi lại lên ghế: "Cậu muốn chết rồi à! Làm cái gì đấy! Ngộ nhỡ ngã xuống thì làm sao!"

Hoằng Quang xấu hổ cười hì hì với cậu: "Còn không phải do cậu khóc sao, trong lòng tớ chỉ lo lắng... "

"Cười cái gì mà cưởi, giống như husky." Lông mi Minh Thần đều dựng cả lên "Nếu cậu ngã xuống rồi tớ không lo lắng sao!" Lời vừa thốt ra cảm thấy mùi vị trong miệng không đúng lắm, miệng ú ớ, nước mắt lại chực trào.

Hoằng Quang vội vàng giơ tay đầu hàng: "Là lỗi của tớ, thầy Minh đừng tức giận, tớ tự phạt mình ba bài đọc hiểu."

Minh Thần nghẹn ngào, cố nén nước mắt lại.

Hoằng Quang nhìn thấy vẻ mặt này của cậu, dùng sức nắm tay cậu: "Nếu thích cô ấy như vậy, thì tớ giúp cậu theo đuổi, tớ theo đuổi nữ sinh cũng ra gì phết đấy."
Minh Thần "gạt" tay hắn ra, xoay người xem thường: "Cậu tỉnh lại đi. Dùng thời gian rảnh này mà làm thêm hai phần đọc hiểu mới đúng. Cái gì mà đại trượng phu hoạn vô thê —— không đúng, thầy Minh của cậu thập bát ban võ nghệ* tinh thông mọi thứ, mới không cần học cái loại đường ngang ngõ tắt nhé!"

(*Thập bát ban võ nghệ: Theo cuốn Ngũ tạp trở và Kiên hồ tập: mười tám ban binh khí bao gồm cung, nỏ, thương, đao, kiếm, mâu, thuẫn (khiên, mộc che), phủ, việt, kích, tiên (roi), giản, qua, thù (một loại côn bằng tre gỗ có cạnh,không có lưỡi), soa (đinh ba có ba mũi cao ngang nhau hoặc mũi giữa cao hơn), cương soa (vũ khí có 2 mũi nhọn), bừa, dây xích mềm, bạch đả (tay không tức quyền thuật). Người đời sau gọi đây là "mười tám ban nhỏ" (tiểu thập bát ban)).

"Được được được, không học không học."
______

Tuần này tớ bận quá, không sắp xếp thời gian edit được, về nhà là chỉ muốn ngủ thoi 🙁, nên đăng chương mới trễ hơn lịch bình thường. Trong khoảng thời gian này, thường xuyên sẽ có phải như vậy, vì tớ không có nhiều thời gian ngồi máy tính, nhưng tớ vẫn sẽ cố gắng tuần nào cũng có 1 chương cho mọi người.

Chất lượng chương mới có thể sẽ không ổn định như những chương trước, tớ sẽ beta lại sau. Mong các bạn thông cảm
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 42: + 43


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài truyenwiki1.com @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

.

Chương 42

Sau đó, Hoằng Quang cũng nhiều lần quan tâm hỏi: Thật sự có cần tớ giúp cậu theo đuổi không?

Minh Thần nói không cần. Hoằng Quang nói được. Nhưng sau đấy vẫn cứ tiếp tục hỏi.

Hỏi đến mức Minh Thần từ lo sợ, chuyển sang chết lặng, lại phiền đến mức trừng mắt bặm môi nói: "Nếu tớ muốn theo đuổi, cũng là tớ tự theo đuổi, không cần người khác giúp. Đây là cái tật xấu gì thế, cậu thích làm ông mai bà mối như vậy hả?"

"Hôm đó tớ thấy cậu khóc rất thương tâm luôn á." Hoằng Quang sờ mũi "Hơn nữa cậu trông giống như là..."

"Là?"

"Á, tớ không nói..."

"Nói mau!"

Hoằng Quang vò đầu: "Vậy cậu không được tức giận..."

Minh Thần nói: "Cậu cứ nói xem tớ có tức giận không."

Hoằng Quang không còn cách nào, đành phải nói thẳng: "Cậu đúng chuẩn nam phụ trong tiểu thuyết mà các bạn nữ hay đọc ấy, chính là cái kiểu, âm thầm yêu thích trăm năm trời không dám thổ lộ, chuyện gì cũng giúp đỡ nữ chính, quan tâm nữ chính, sau đó... Từ từ đừng tức giận, đừng tức giận, không phải do tớ, là do mấy bạn nữ đội cổ vũ thảo luận. Tớ chỉ vô tình nghe được thôi." Hoằng Quang làm động tác giơ tay xin thề, cẩn thận quan sát sắc mặt Minh Thần, đưa tay ra trước mặt cậu "Này, cho cậu đánh này được chưa? Thầm thương trộm nhớ cũng không sao đâu, cậu nhìn Mạnh Trúc Lương xem, nhìn cậu ta có năng lực như vậy, nhưng gặp loại chuyện này cũng lúng túng muốn chết, chỉ biết ăn giấm chua, một tiếng cũng không dám nói."

"Hình như cậu biết hơi nhiều thì phải." Minh Thần chun mũi nhìn hắn.

Hoằng Quang sờ mũi cười ha ha: "Tớ là dân xã hội mà."

Năng lực xã hội của con người xã hội không được thể hiện ở khuôn viên trường học, thành tích của Hoằng Quang đến bây giờ vẫn còn dựa vào ghi chép Minh Thần mà kéo dài hơi tàn; chỉ khi có biến động lớn, mới thể hiện ra tầm quan trọng của trải nghiệm xã hội.

Minh Thần cảm khái như vậy đến lúc lên taxi cùng Hoằng Quang đến bệnh viện thăm chị gái của cậu. Lúc nãy, bệnh viện có gọi điện thông báo tình hình của chị cậu bỗng nhiên chuyển biến xấu, đại khái là không thể chống đỡ qua 48 giờ, khiến cho Minh Thần hốt hoảng phải vội vàng vào viện.

Lúc nhận điện thoại, trùng hợp Hoằng Quang đang ở bên cạnh, hắn vừa tháo nẹp cố định tchân, đang bắt đầu quá trình phục hồi chức năng, Minh Thần không dám rời khỏi hắn quá lâu, nghe được thông tin này, Hoằng Quang một câu cũng không nói, lập tức đi cùng Minh Thần.

Cả người Minh Thần có chút mơ hồ.

Theo lý thuyết, cậu và chị gái cũng không quá quen thuộc , chỉ nói chuyện đôi câu lúc bệnh tình chị gái chưa trở nặng. Thậm chí có thể xem như không có tình cảm, chớ huống chỉ là "tình thân sâu nặng". Nhưng ít nhiều gì cậu vẫn cảm thấy chấn động, tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ cậu, khiến cậu không thở nổi.

Cơ thể không khống chế được mà run lên.

Tay trái Hoằng Quang nắm lấy hai tay cậu, tay phải vòng qua vai ôm cậu vào lồng ngực hắn, xe đến nơi thanh toán tiền xong, kéo cậu xuống xe: "Đừng sợ."

Minh Thần nói: "Tớ không sợ."

Lời vừa dứt, chân liền vấp, suýt nữa thì trực tiếp ngã xuống đất.

Hoằng Quang nhanh tay lẹ mắt kéo cậu đứng lên.

Mặt Mình Thần đỏ hồng đến tận mang tai: "Cái kia... tớ thật sự không sợ, lúc bà ngoại và mẹ tớ mất cũng chỉ có một mình tớ, tớ..."
"Tớ biết, tớ biết." Hoằng Quang cúi người vỗ vỗ vai cậu " Tớ không nói, người khác sẽ không biết."

Minh Thần cúi đầu "ừm" một tiếng, cụp mắt đi vào.

Chị gái Minh Thần đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, phải dựa vào đủ loại ống khác nhau để duy trì sự sống, bàn tay ở bên ngoài tấm chăn gầy gò đến kinh người, chỉ còn là da bọc xương, mạch máu xanh tím lộ rõ dưới lớp da trắng bệch. Minh Thần nhíu mi, tiến đến cầm bàn tay lạnh như băng kia.

Minh Thần nhẹ siết chặt, muốn truyền một chút nhiệt độ cơ thể của mình qua.

Đây là người thân duy nhất của cậu trên thế giới này.

.

Chương 43

Hoằng Quang đương nhiên là không đồng ý với cách nói này của Minh Thần.

Nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ thuê một phòng ở khách sạn mới mở gần bệnh viện, thay phiên Minh Thần đến trông phòng bệnh chị gái cậu. Hai ngày...
trong khoảng thời gian này, hắn tranh thủ đến trường lấy một ít quần áo cho Minh Thần tắm rửa, mỗi ngày đều đặt nhiều đồ ăn bổ dưỡng, đúng giờ thì nhìn chằm chằm Minh Thần ăn cơm.

Đợi đến ngày thứ ba, Hoằng Quang chuẩn bị 'đuổi' Minh Thần đã phải thức đêm trông người bệnh quay về ngủ thì tin dữ ập đến. Bác sĩ tiến hành cứu chữa lần cuối và rồi thông báo rằng chúng tôi đã cố gắng hết sức.

Minh Thần vừa mới nhịn một đêm, cả người rơi vào trạng thái hỗn độn mờ mịt, không ngừng hỏi bác sĩ: "Không phải hai ngày nay vẫn ổn sao? Không phải đã nói còn có hy vọng sao?"

Hoằng Quang chỉ đành phải vừa dỗ vừa đưa cậu ra ngoài.

Minh Thần chỉ là kinh ngạc, không khóc cũng không làm loạn. Ngược lại càng làm cho Hoằng Quang không yên tâm về cậu. Chỉ có thể tạm thời gọi điện thoại, gọi một người ở công ty ba mình đến lo hậu sự... Bỗng nhiên Minh Thần hồi phục tinh thần l: "Chuyện này, tớ tự mình làm được."
Lúc bà ngoại và mẹ cậu mất, khi ấy vẫn đang ở nông thôn. Có rất nhiều chuyện rườm rà, từng việc từng việc đều phải tự mình làm.

Nơi này là viện điều dưỡng cao cấp trong thành phố, chỉ cần chịu bỏ tiền, hết thảy mọi việc đều rất dễ dàng. Minh Thần đần độn không tin, Hoằng Quang đành kiên nhẫn đưa cậu đi 'xem xét' khắp nơi... quả nhiên mọi thứ đều thoả đáng, chỉ có mình Minh Thần không ổn mà thôi. Cậu đi được nửa đường, đột ngột ngã xuống không hề báo trước, cả người mềm nhũn trong lồng ngực Hoằng Quang.

Suýt chút nữa là doạ chết Hoằng Quang, may mà vẫn đang ở bệnh viện.

Hoằng Quang ôm cậu chạy vào phòng cấp cứu, trước sau không vượt quá một phút đồng hồ, giọng nói khẩn trương gọi bác sĩ, âm cuối còn run run, hiệu ứng phóng đại như một cảnh trong phim truyền hình Hàn Quốc. Nhưng nữ bác sĩ đang trực ban rất bình tĩnh, nhìn rồi nói: "Không sao đâu, nghỉ ngơi không tốt, tinh thần lại căng thẳng, đưa cậu ấy vào phòng nghỉ một lát là ổn, nếu cậu không yên tâm thì có thể cho cậu ấy truyền dịch."
Kết quả Hoằng Quang không chỉ cho truyền dịch chứa glucose mà thậm chí những loại protein "không có lợi cũng chẳng có hại gì khi truyền dịch hay nhưng dịch truyền "có khả năng tăng miễn dịch" tương tự đều truyền hết.

Nhưng xấu hổ là Minh Thần ngủ chưa được hai mươi phút đã tỉnh lại, lúc tỉnh táo hẳn, nhìn thấy kim tiêm dưới lớp da mình: "Tớ bị sao vậy?" Ống cao su nhỏ giọt từng chút chứ không nhiều, một ống và hai lọ song song, bất cứ ai nhìn vào cũng không nhịn được khẩn trương, huống hố chi người thân, chị gái ruột của Minh Thần vừa qua đời vì bị căn bệnh di truyền đánh bại.

"Không nghỉ ngơi tốt, thần kinh căng thẳng." Hoằng Quang nhanh chóng trấn an cậu.

"... Cái này không phải chỉ cần ngủ một lát là ổn à?" Minh Thần mờ mịt "Đây là gì?"

"Bác sĩ bảo không có tác dụng phụ nên tớ mới truyền dịch." Hoằng Quang thẳng thắn nhận tội.
"..."

"..."

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Cuối cùng Hoằng Quang giơ tay xin hàng: "Là tớ chuyện bé xé ra to... nhưng cậu còn phải làm những chuyện tiếp theo, phòng bệnh hơn chữa bệnh mà."

Minh Thần rũ mắt, hai má hơi đỏ lên, không biết là vì mình yếu ớt, mình đang ngượng hay vì cái gì khác: "Trước đây... tớ không như thế, tớ..."

Hoằng Quang xoa đầu cậu: "Tớ biết, mọi người đều như vậy. Lúc vui chơi không có bạn bè thì mình tự gồng gánh, còn lúc có bạn bè rồi thì phải biết tận dụng, tớ lại chưa nói gì, với cả, bản thân tớ cũng bị doạ sắp chết rồi này." Hoằng Quang chỉ chỉ ống truyền dịch trên tay Minh Thần "Tớ đi lấy đồ ăn cho cậu, cậu ăn nhiều một chút, còn lại cứ nghe theo tớ là được. Đừng quá lo lắng, còn có tớ ở đây."

Minh Thần không có gì để nói, ngoan ngoãn gật đầu.
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 44


xiaoyang 520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài truyenwiki1.com @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

.

Lễ hoả táng chị cậu được thu xếp vào ngày hôm sau.

Cả tối hôm trước Minh Thần ngủ không ngon giấc. Cậu luôn nằm mơ, mơ thấy những chuyện trước kia, mơ thấy mẹ, bà ngoại, mơ thấy cái sân nhỏ trước ngôi nhà ở quê. Cậu lên thị trấn đi học từ năm 6 tuổi, vì thành tích tốt nên luôn được nhận học bổng, phần lớn thời gian đều ở trường học cho nên thời gian ở nhà chẳng có bao nhiêu, càng ngày càng ít. Nhưng không biết vì lí do gì mà hồi ức đó vẫn cứ tồn tại mãi.

Khi giấc mơ gần biến mất, bà ngoại và mẹ cậu cũng tan biến thành những hạt bụi trắng lơ lửng xung quanh cậu, xa xa là mái nhà tranh và khu rừng trúc... Cậu "a" một tiếng bừng tỉnh khỏi cõi mộng của thế giới đang dần sụp đổ kia. Hoằng Quang nằm gần đó cũng choàng tỉnh theo: "Sao thế? Lại gặp ác mộng sao?"

Minh Thần: "Ừ". Nhìn đồng hồ đã hai giờ sáng, Hoằng Quang hộ tống cậu về khách sạn, bắt cậu đúng 9 giờ 30 phút phải lên giường ngủ. Trong hơn ba tiếng đồng hồ đó, cứ trung bình mỗi tiếng cậu sẽ tỉnh giấc một lần, khiến Hoằng Quang không thể yên giấc nổi. Cậu thật sự rất áy náy: "Làm ồn đến cậu rồi."

"Không sao." Hoằng Quang thuận miệng trả lời, dụi mắt rồi ngồi xuống, đưa tay sờ lên trán cậu một, cảm nhận vầng trán thấm ướt mồ hôi lạnh, hắn hỏi: "Người cậu cũng đổ mồ hôi sao? Đứng lên thay quần áo đi."

Sau khi gặp ác mộng Minh Thần vẫn còn hơi mơ màng.

Chưa kịp nói được hay không cần đã bị Hoằng Quang xách lên thay quần áo, thay được nửa chừng mới nhớ đến cánh tay bị thương vừa được giải thoát của Hoằng Quang, cậu nhanh chóng ngăn cản: "Tớ tự làm được rồi."

Hoằng Quang cũng không tranh tiếp với cậu. Đưa quần áo đang cầm trong tay cho cậu, lùi lại dựa vào tủ TV hỏi: "Mơ thấy cái gì?"

Minh Thần do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định nói thật.

Hoằng Quang ôm tay, lắng nghe một lúc rồi nói: "Nhà cậu còn có một cái sân nhỏ à?"

Minh Thần gật đầu, thầm nghĩ người này có bắt được trọng điểm không vậy? Chả trách điểm bài đọc hiểu môn ngữ văn của hắn không bao giờ cao nỗi.

Hoằng Quang lại hỏi: "To như thế nào?"

Minh Thần thay xong quần áo, một bên phun tào trong lòng, một bên khoa tay múa chân: "Không có tường che chắn, có điều cả nhà và sân cũng phải rộng tới bốn năm trăm mét vuông..."

"A." Hoằng Quang khoa trương kinh ngạc: "Đại gia! Biệt thự nhà tớ cũng không lớn đến vậy."

"Cái gì cơ?" Minh Thần thấy Hoằng Quang chỉ đang nói đùa, nên miễn cưỡng cười phản bác "Ở trên núi, đường xá khó đi, trời mưa mái nhà còn bị dột, căn bản chả đáng bao tiền."

"Không thể nói như thế..." Hoằng Quang đột nhiên nghiêm túc "Xã hội bây giờ phát triển nhanh lắm, nói không chừng đường xá cũng đã được sửa sang lại rồi, giá đất có khi còn tăng vọt lên gấp 4, 5 lần đó! Biết đâu lúc nào đó rảnh rỗi quay về đã thấy xây hàng rào rồi."

"Hả? Không đến mức đó đâu?" Minh Thần nửa tin nửa ngờ.

"Cậu không tin à, khi ba và tớ làm công trình cùng nhau, có nhiều ví dụ tương tự kiểu này lắm, như cái năm kia ở vùng nông thôn của tỉnh A..." Hoằng Quang thao thao bất tuyệt nói về chuyện xây dựng cùng ba mình, nói chưa đủ còn lấy điện thoại ra cho Minh Thần xem những bức ảnh làm bằng chứng.

Lúc Hoằng Quang viết văn vẫn luôn rối tinh rối mù. Nhưng lại rất có năng khiếu kể chuyện xưa.

Ngôn từ tuy đơn giản bình thường, những thăm trầm đủ cho độ tuổi thiếu niên cũng trải qua rồi... Minh Thần nghe xong, không hiểu sao hai người, một người kể một người nghe, cứ thế leo lên một chiếc giường ngủ thiếp đi.
Một đêm không mộng mị.

Hỏa táng, hủy hộ khẩu, cất tro cốt,... bao nhiêu thủ tục linh tinh đều được Hoằng Quang nhờ ba mình tìm người quen thu xếp từ trước, nên cả quá trình diễn ra rất suôn sẻ và thuận lợi, tiếp theo chỉ còn chờ ngày lành để chôn cất. Mặc dù Minh Thần được giáo dục dưới nền tảng "Duy vật", nhưng riêng về vấn đế này, cậu vẫn quyết định nghe theo "phong tục xưa kia", cậu gọi điện về hỏi ông bà, nhờ chú bác tìm bà đồng chọn "ngày tốt".

Có lẽ vì số mệnh của chị gái cậu quá lận đận, cho nên việc chọn "ngày lành" cũng khó khăn hơn. Phải chọn một trong hai, là trong vòng bảy ngày sau khi hỏa táng, hoặc đợi thêm năm năm nữa.

Minh Thần cô đơn một mình, thân như lục bình, năm năm sau không biết mình sẽ ở thành phố nào, nên đành chôn cất sau bảy ngày từ khi hoả táng.
Vì thế cậu vội đến nghĩa trang. Mặc dù chị cậu từ khi sinh ra đã được đưa cho gia đình người khác, nhưng Minh Thần vẫn quyết định đặt mộ cô bên cạnh phần mộ của bà ngoại và mẹ... Hay nói đúng hơn, nguyên nhân chính là vì từ nhỏ chị gái cậu đã rời khỏi nhà, nên giây phút này Minh Thần vô cùng lưu tâm, mong muốn để cô quay về bên cạnh mẹ và bà ngoại.

Nhưng dân số ngày càng tăng, vị trí ở nghĩa trang cũng đã chật hẹp, dù sao âm trạch* chỉ được "dọn vào" chứ không "dọn ra", gần phần mộ của mẹ và bà ngoại cũng không còn chỗ trống nữa.

(*: người mê tín gọi ngôi mộ là âm trạch.)

Nhưng trước kia, bà ngoại cậu từng là kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, vì muốn "trùng nhất xung hỉ" nên dành cho mình và Minh Thần một âm trạch, hiện tại chỗ của bà ngoại đã dựng bia, nhưng của Minh Thần vẫn chưa sử dụng đến.
Cậu suy nghĩ một chút, cậu muốn dành tặng nó cho chị gái.

"Lúc còn sống, mẹ và bà ngoại đều thương em, nhưng chưa từng thương chị. Em hy vọng chị ở thế giới bên kia, chị có thể giống như em, được mẹ và bà ngoại thương yêu."
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 45


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài truyenwiki1.com @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

.

Khi nói ra những lời này, bầu trời đang đổ cơn mưa nhỏ.

Hoằng Quang mở ô, đứng đằng sau Minh Thần.

Nhìn chiếc cổ trắng ngần của cậu đang cúi xuống như một con thiên nga đang dần mất đi hơi thở. Hắn rất muốn vươn tay ra ôm lấy cậu.

Minh Thần không còn người thân nào nữa cả.

Hoằng Quang không thể chịu nổi nhìn cậu lẻ loi cô đơn một mình, nên đã mời rất nhiều người đến làm hậu sự, Phật tử cũng có, Đạo giáo cũng có, còn có đám người khóc thuê.

Nhưng càng như vậy, Minh Thần càng vô lực giữa đám đông hơn, ngay cả cái bóng đổ xuống mặt đất cũng yếu đuối đến lạ thường.

Hoằng Quang không đành lòng.

Phải thay trang phục tang lễ trang trọng giống Minh Thần, đứng ở vị trí chủ nhà, cùng cậu nâng quan tài suốt chặng đường.

Chôn cất, lấp đất, dựng bia mộ, người dần tản đi, còn mỗi Minh Thần vẫn nán lại chỗ cũ.

Hoằng Quang biết cậu đau buồn, nên cũng không thúc giục cậu, chỉ đứng ở phía sau yên lặng chờ đợi.

Một lúc lâu sau, Minh Thần ngẩng đầu thở dài: "Từ nay về sau, trên thế giới này, tớ chỉ có một mình."

Một giọt lệ rơi xuống nơi khóe mắt.

n** m*m m** nhất trong trái tim của Hoằng Quang dường như cũng nhói lên vì giọt nước mắt này.

Ôm cậu từ phía sau: "Sao lại nói như thế chứ."

Hành động rất ôn nhu, giọng điệu đầy gấp gáp.

Minh Thần như đình trệ.

Hoằng Quang lại ôm cậu vào lòng: "Không phải còn có tớ sao."

Minh Thần c*n m** d***, không lên tiếng.

Hoằng Quang xoay người cậu lại: "Làm sao? Cả năm đều qua nhà tớ, còn không tính là anh em sao? Bây giờ không nhận người anh em này nữa rồi? Muốn mua tam sinh* hay không, chúng ta cúng vái trước mẹ cậu và bà ngoại được không?"

(*Tam sinh: ba loại gia súc để cúng tế bò, dê, lợn.)

Thấy đôi mắt của Minh Thần đỏ ửng lên, hắn lại hối hận vì lời nói của mình, vội vàng hạ thấp người xuống giải thích: "Là tớ nôn nóng quá rồi, không nên nói mấy lời đó vào thời điểm này... " Hắn ngồi xổm xuống trước mặt Minh Thần, để Minh Thần có thể dễ dàng dựa vào vai mình "Nhưng cậu không phải chỉ có một mình. Tớ vẫn sẽ ở cạnh cậu, được không?"

Minh Thần đang thút thít, càng nghe hắn nói cậu càng khóc dữ dội hơn.

Hoằng Quang không còn cách nào khác, chỉ có thể duy trì tư thế không được tự nhiên này, đau lưng mỏi cổ cũng không dám động đậy, mãi lúc sau mới nghe thấy tiếng khóc của Minh Thần thoát ra khỏi vòng tay cậu: "Mới không thèm."

"Cái gì?" Giọng nói Minh Thần mang theo tiếng nức nở, lại khàn khàn nên Hoằng Quang không nghe rõ.

"Làm anh em cái quỷ gì, không thèm." Minh Thần lại bật khóc một lần nữa.

"Ặc..." Trái tim Hoằng Quang như ngàn cây kim đâm qua, các cơ quan nội tạng của hắn như đang co rút lại.

" 'Một ngày vi sư cả đời vi phụ' cũng được." Minh Thần trừng mắt hai mắt đỏ hồng nhìn hắn, nghẹn ngào, mặc kệ giọng nói hay dấu chấm câu đều rất ậm ờ, một chút uy h**p cũng không có "Làm sao lại làm 'anh em' rồi —— có phải muốn khinh sư diệt tổ không?"

Hoằng Quang cười không được mà khóc cũng không xong.

Chỉ đành vỗ về cậu: "Được rồi, sư tôn đại nhân, ngài định đoạt tất."

Sau đám tang, Minh Thần ở nhà hồi phục lại tâm tình của mình, nói là "ở nhà", nhưng thật ra nhà của cậu đã đổ nát từ lâu, không thể ở được nữa. Hoằng Quang tìm được một khách sạn gần đó. Ở vùng nông thôn nhỏ nên điều kiện có hạn.
Minh Thần không đành lòng nhìn Hoằng Quang vì cạnh cậu mà chịu khổ, cậu bảo hắn đi về trước đi.

Hoằng Quang liếc mắt một cái đã thấu, cười nói: "Thôi đi cậu lo lắng cái mẹ gì chứ, cũng không ngẫm lại lúc tớ mới chuyển trường thế nào à. Tớ đi theo ba đến công trường, sống ở căn phòng dột tứ phía, mùa hè muỗi như máy b** n*m b*m ấy, có thể khiêng cả người ra ngoài."

Minh Thần bị hắn chọc cười: "Thật sao?"

"Cũng không hẳn, dù trời nóng thế nào cũng không dám móc mùng. Có một lần mùng bị thủng một cái lỗ nhỏ, sau khi ngủ một đêm... Ôi."

"Làm sao?"

"Cánh tay biến thành miếng ngô lớn."

Minh Thần nghe xong hai mắt trừng lớn. Đêm nay lại nghe Hoằng Quang ba hoa chích choè những chuyện trước kia, cũng không biết mình thiếp đi từ khi nào. Nửa đêm choàng tỉnh, phát hiện mình lăn vào vòng tay của Hoằng Quang. Khách sạn trong thôn không có móc mùng, ánh trăng chiếu qua cửa sổ dừng trên mặt của Hoằng Quang, làm dịu đi những đường nét quá mức sắc sảo của hắn, rửa sạch đi những bụi bẩn thường ngày. Đôi mi dài thẳng hạ bóng xuống hốc mắt xanh đem của hắn, trong lúc ngủ không có cử động, có chút ngoan.
Trái tim Minh Thần run lên.

Muốn hôn hắn rồi lại không dám.

Chỉ dám vươn người lên trước nhẹ nhàng cọ cọ sóng mũi cao thẳng của hắn.

Hoằng Quang 'ưm' một tiếng.

Nửa tỉnh nửa mơ nâng một cánh tay lên sờ xem Minh Thần có đắp chăn không, lại mơ hồ nói:

"Đừng sợ, tớ ở đây."

________

Tuần này hoặc tuần sau tớ sẽ dừng update trên truyenwiki1.com do có bão 🙁 và chuyển sang up trên Wordpress, link wordpress ở trên tường nhà á, các bạn chuyển qua xem tạm bên đó nha.

Đọc truyện vui vẻ ạ
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 46


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài Wa.ttpa.d @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Vào https://feixiaoyang520.wordpress.com/ để đọc truyện ạ
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 48


xiaoyang520

TẤT CẢ CHƯƠNG TRUYỆN XUẤT HIỆN Ở NHỮNG NƠI KHÁC NGOÀI WATT.PAD @xiaoyang520 ĐỀU LÀ REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Vào https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/03/30/khong-uong-nang-mai-chuong-48/ để đọc chương mới ạ!

_._._

Người đó dùng vốn từ tiếng Trung ít ỏi ngập ngừng tự giới thiệu, nói là nhân lúc nghỉ hè đến đây du lịch, hỏi cậu có phải Hoằng Quang là bạn trai cậu không.

...

Minh Thần vẫn chưa biết nên trả lời thế nào chố tốt, thì bàn tay đối phương đã đặt trên cánh tay cậu, tỏ ra điệu bộ rất thuần thục, khuyên bảo cậu, chỉ tâm sự chứ không làm gì khác.

Minh Thần lúng túng, đang định từ chối. Bỗng nhiên cả bị ôm lấy từ phía sau, tiếp theo là một bàn tay to lớn trực tiếp hất tay của người kia xuống: "Đừng lại gần cậu ấy, cậu ấy là bạn trai của tôi*."
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 49


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài Watt.pad @xiaoyang520 đều là REPOST/RE-UP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Vào đây để đọc chương mới: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/04/05/khong-uong-nang-mai-chuong-49/

.

Hoằng Quang bị cậu thuyết phục, trong giây lát cả người nhẹ bẫng đi. Cứ vậy ở trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ, hắn gục đầu vào lòng Minh Thần, vòng tay ôm eo cậu, ép mái tóc ngắn vào bụng Minh Thần, thở dài: "Cậu làm tớ sợ chết đi được, tớ đưa cậu đi chơi, lỡ như xảy ra chuyện gì thì tớ biết phải giải thích thế nào đây."

Minh Thần bất thình lình bị ôm thế này, toàn thân cứng đờ, không dám động đậy, trong lúc bối rối nói chuyện cũng loạn cả lên: "Tớ chỉ có một mình, cậu còn phải giải thích với ai."

Hoằng Quang giống như một chú cún lớn, dụi dụi mấy cái trên bụng cậu: "Giải thích với bản thân tớ."
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 50


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài Watt.pad @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

.

Vào đây để đọc truyện: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/04/12/khong-uong-nang-mai-chuong-50/

.

Hoằng Quang kéo cậu đi vào đường trong: "Nhìn cái gì, anh ta còn không đẹp trai bằng một nửa tớ, đã vậy còn thấp hơn, tớ vừa xuất hiện đã sợ rồi. Muốn tìm bạn trai đương nhiên phải tìm người giống như tớ mới có mặt mũi..."

...

Minh Thần thở dài trong lòng, cắn đầu lưỡi để tỉnh táo hơn mới khống chế được sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ từ mùi rượu kia, nói: "Ồ, vậy thì chúc mừng bạn gái cậu nha."

Hoằng Quang ngây người: "Sao cậu biết?"

"Hôm trước cậu mới nói với Cao Điềm."
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 51


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài Watt.pad @xiaoyang520 đều là REPOST/RE-UP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Đọc chương mới tại đây:


_____

Gã đàn ông còn tát cô ấy một cái: "Đồ rẻ tiền, cô chạy đi, chạy tôi xem. Dù sao cuối cùng cô cũng sẽ vội vội vàng vàng chạy về bên tôi thôi..."

Lúc ấy, Hoằng Quang nhìn không nổi nữa, không đợi tên kia nói xong, hắn đã lao đến siết chặt cánh tay gã lại: "Nói chuyện thì nói đàng hoàng, có cần phải động tay động chân thế không?"

Tên nhóc kia không những không dừng mà còn mắng hăng hơn nhiều, không thèm quay đầu lại trực tiếp phun ra mấy câu tục tĩu: "Chó điên ở đâu chui ra xen vào việc của ông đây, tao nói cho mày..." Đúng lúc này gã ngoái đầu qua, chắc là không ngờ được mình đụng phải người còn cao to hơn gã, đẹp trai hơn gã ở trên đường. Người vừa rồi còn rất hung hãn đột nhiên ngây người như pháo đứt dây, mãi lúc sau mới miệng hùm gan sứa nói: "Tôi nói anh tránh ra chút."

Hoằng Quang nhìn gã rồi lại nhìn qua cô gái nhỏ đang run rẩy như một con chuột nhỏ bên cạnh, lắc đầu: "Không tránh."

_____

Deadline không có nhiều nhất chỉ có nhiều hơn, mấy tuần vừa qua tớ đăng chương mới lắc nhắc là do quá bận bịu, dự là thời gian tới cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Có khi tớ chỉ up chương mới lên Wordpress mà không dẫn link qua đây được. Mọi người theo dõi Wordpress của tớ để đọc chương mới nhaaa
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 52-53


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài Watt.pad @xiaoyang520 đều là RE-UP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Chương mới đã cập nhật trên Wordpress:


_____

Chương 53

Minh Thần dở khóc dở cười: "Cậu biết bây giờ cậu giống cái gì không?"

"Cái gì?"

"Giống tù bà nghĩ thật không dễ dàng nuôi lớn, đang tính toán bán đêm đầu tiên với giá bao nhiêu đây."

_____

Dạo này tớ thật sự rất bận, từ sáng đến tối đều đi ngoài đường, cả tuần ngày nào cũng thế, tớ không tìm được thời gian ngồi vào máy để edit luôn TT ^ TT. Sắp tới tớ sẽ ra chương mới ngắt quãng lắm, có lẽ 1 2 tuần hay 2 3 tuần ra một chương, tớ sẽ cố gắng hết sức để update truyện cho các bạn đọc. Mọi người thông cảm và chờ tớ nha
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 54


xiaoyang520

TẤT CẢ CHƯƠNG TRUYỆN XUẤT HIỆN Ở NHỮNG NƠI KHÁC NGOÀI WATT.PAD @xiaoyang520 ĐỀU LÀ REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Wordpress: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/07/22/khong-uong-nang-mai-chuong-54/

___________

Tuy so sánh như vậy có hơi th* t*c nhưng là sự thật, bất kể là "tú bà" hay là "mặt tiền" đều rất được hoan nghênh.

Hai người bọn họ một cao một thấp, một người ngông cuồng mạnh mẽ, một người đẹp trai tuấn tú, bù trừ lẫn nhau càng làm nổi bật lên ưu điểm của đối phương. Vừa bước vào quán bar đã thu hút rất nhiều ánh mắt của các cô gái mọi lứa tuổi.

Nếu cả hai đều là trai thẳng, thì có thể coi là đối tượng tuyệt nhất trong mắt người khác phái.

Có điều Minh Thần không phải trải thẳng, cậu còn không thể uống rượu.

Chỉ có thể là cánh chim nhỏ nép mình bên cạnh Hoằng Quang để được che chở. Nhìn thấy Hoằng Quang và nhóm người Hoàn phì yến gấy* tôi một câu bạn một câu rồi lại liếc sang cậu một cái... Minh Thần cảm thấy mình không tức giận đến mức chết ngay tại chỗ đã là trong bụng tể tướng có thể chèo thuyền** lắm rồi.

(*: Ý miêu tả vẻ đẹp của nhị đại mỹ nhân trong lịch sử, nhưng lại đối nghịch với nhau về hình thể.)

(**: Thông thường dùng để miêu tả một người khoan dung độ lượng, biểu thị thái độ đối nhân xử thế rộng lượng, đối với người ngoài khoan dung nhân từ.)

Bởi vì Hoằng Quang đã đặt ra "tiêu chí" dạy cậu nên chọn cô nào, cho nên cậu mất hứng ra mặt: "Cậu còn muốn dài tay à? Tớ nghĩ đây là cậu đang xem tớ là đệm lưng cho cậu đấy."

Hoằng Quang oan ức sáp đến, gấp đến độ mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau túa ra. Ở trong quán bar dỗ dành Minh Thần tận mười lắm phút mới làm người kia nguôi giận được. Minh Thần thật sự không đành lòng để hắn khó xử, nhưng lại e sợ thái độ mềm lòng của mình khi Hoằng Quang tự tin, thoải mái mới cô gái nào đó uống rượu, nên phải cắn răng làm mặt lanh.

Trong lúc hai người đang giằng co thì một chị gái vừa xinh đẹp vừa thành thục, đôi môi đỏ mọng cùng chiếc đầm khoét cổ chữ V đi tới.

Đại não Minh Thần lập tức phát ra tín hiệu báo động.

Cậu đang không biết nên làm sao mới cướp lại được ánh mắt Hoằng Quang về đây, chị gái kia đã mạnh dạn ngồi xuống vị trí kế bên cậu, dùng giọng nói dịu như mật ngọt hỏi:

"Tôi có thể mời cậu một ly không?"

... Bây giờ trong lòng Minh Thần cũng phát ra tín hiệu kêu cứu khẩn cấp rồi.

Theo phản xạ cậu lập tức từ chối, nhưng không biết nên nói thế nào cho phải phép, còn có tác dụng nữa. Minh Thần đành hướng cái nhìn cầu cứu sang Hoằng Quang, dù sao Hoằng Quang cũng có nhiều kinh nghiệm lắm, ứng xử tự nhiên, khéo léo khôi hài, âm thầm chừa cho người ta bậc thang bước xuống... Quả nhiên cái trình độ cao thâm kia không so với người bình thường được.

Hả?

Giờ phút này, dáng vẻ lưu manh mới vừa có bỗng nhiên biến mất đi đâu, Hoằng Quang cũng đang nhìn qua, khóe miệng hạ thấp, môi mím thành một đường thẳng, so với cậu dường như khẩn trương không kém là bao.

Trong lòng Minh Thần lộp bộp mấy tiếng.

Không lẽ...

Không, không, không, đừng nghĩ nữa thì hơn.

Nhưng mà...

Minh Thần cắn răng, bí quá hóa liều, lập tức bày ra trạng thái chào đón, chớp mắt đối diện với chị gái, nói: "Được"... Và vội vàng lấy thẻ tín dụng trong túi quần Hoằng Quang ra, quay đầu lại nói với đối phương: "Nhưng mà đổi bàn đi."

"Minh Thần..." Hoằng Quang theo bản năng đứng dậy đi theo.

Tức thì bị Minh Thần chộp lấy cánh tay kéo về: "Đừng, đừng qua đó... Cậu đẹp trai như vậy, ở bên cạnh cậu tớ áp lực lắm, nếu cậu đã không ra mặt giúp tớ thì ít nhất cũng phải cho tớ cơ hội để thể hiện chứ."
Dứt lời liền bỏ chạy giống như con thỏ nhỏ đang sợ hãi.

Vị trí chị gái kia chọn vừa vặn quay lưng về phía Hoằng Quang.

Minh Thần bắt đầu làm theo những gì Hoằng Quang đã dạy trước đó, tận lực ra vẻ "thuần thục" mua rượu cho chị gái, rồi từng bước mở ra cuộc hội thoại. Chỉ là trong lòng không có cách nào sóng yên biển lặng được, cứ suy nghĩ không biết phản ứng của Hoằng Quang như thế nào, đã nhiều lần muốn quay đầu nhìn lén, rồi lại tự mắng mình ngốc nghếch thật sự, tại sao lúc nãy lại không lựa chọn chỗ ngồi có góc nhìn tốt hơn chứ. Khó khăn lắm mới tìm được một chiếc cốc kim loại có thể phản chiếu ánh sáng, đặt trước mặt mình, nương theo hình ảnh phản chiếu để quan sát Hoằng Quang ngồi đằng kia.

Không thấy thì không lo, thấy rồi thì không thể không để ý được. Ngồi bên cạnh Hoằng Quang bây giờ là một bạn nữ rất đáng yêu, chẳng biết đang nói cái gì mà ghé sát đầu thân thiết thì thầm như vậy.
Cái ly trong tay Minh Thần leng keng một tiếng rơi xuống đất.

May mắn là thức uống bên trong cậu đã uống gần hết rồi.

Minh Thần vội vàng giải thích cho chị gái ngồi cùng mình mấy câu mới gọi phục vụ đến dọn dẹp. Chị gái kia chỉ cười khúc khích rồi bật cười thành tiếng: "Đó là bạn gái tôi."

"Hở?" Minh Thần ngơ ngác ngỡ ngàng suýt bật ngửa.

"Là người ngồi bên cạnh cậu ấy. Tôi với cô ấy cá cược với nhau, rốt cuộc cậu và chàng trai ngồi đằng kia có quan hệ gì... Tôi đoán hai người là tình nhân, còn cô gái của tôi lại bảo rằng các cậu chỉ là bạn bè bình thường." Chị gái tinh nghịch nháy mắt với Minh Thần "Thế giữa chúng tôi ai thắng?"

Minh Thần cau mày hỏi lại: "Rõ ràng vậy sao?"

"Riêng cậu thì rất rõ ràng."

Minh Thần càng nghe càng ủ dột: "Thật đáng tiếc, e rằng cô thua rồi."
Chị gái nâng ly rượu, uống một hơi cạn sạch: "Vậy cậu có nghĩ tôi sẽ giúp cậu đoạt phần thắng trở về không?"

_._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._

Mình đã quay trở lại rồi đâyyyyyyy.

Chắc nên tính bằng tháng mình lặn đi đâu không đăng chương mới nhỉ =))). Mình bằt đầu dư dả một chút thời gian rồi nên mình sẽ quay lại edit tiếp KUNM. Hãy chờ đón đọc chương mới từ mình nhé
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 55


xiaoyang520

TẤT CẢ CHƯƠNG TRUYỆN XUẤT HIỆN Ở NHỮNG NƠI KHÁC NGOÀI WATT.PAD @xiaoyang520 ĐỀU LÀ REPOST/REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Wordpress: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/03/khong-uong-nang-mai-chuong-55/

Vào wordpress của mình để đọc full chương nha!

.

... Và sự thật đã chứng mình, lời này dường như đúng 100%.

Minh Thần rất nhanh đã nghe được giọng nói khẩn trương của Hoằng Quang ở sau lưng: "Thầy Minh?... Thần Thần, làm sao vậy?"

Còn mang theo chút hơi rượu.

Minh Thần cứng nhắc quay đầu: "Tất cả là tại cậu?"

"Sao?"

"Cái gì cậu cũng không chỉ tớ đã đưa tớ tới chỗ này, có phải thâm tâm cậu muốn nhìn tớ bị người ta chê cười không?"

Âm thầm nghĩ rằng cái logic kì lạ không trời đất nào chứng giám nổi này có dùng được không nhỉ?

Cơ mà không ngờ là có tác dụng thật.

Hoằng Quang bị hỏi mà sửng sốt, bắt đầu gấp gáp rồi: "Người ta bỏ chạy?"

"Chứ còn sao nữa!" Minh Thần to tiếng, cố gắng lên giọng có giống như mình đang tức giận "Người ta rõ ràng là một cô gái xinh đẹp, thành thục, còn tớ chỉ là thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh."

Minh Thần dựa theo sự dặn dò của chị gái, đợi chờ trong chốc lát, chờ Hoằng Quang bắt đầu tiến vào trạng thái "phải làm gì cậu mới có vui vẻ trở lại đây", là lập tức nói: "Ít nhất cậu cũng nên dạy tớ 'thân mật' làm thế nào chứ?"

"Hả?" Hoằng Quang thở hắt "Cái này?"

Tim Minh Thần càng lúc đập càng nhanh, thình thịch trong lồng ngực, như thể chút nữa thôi nó sẽ nhảy ra ngoài mất: "Ừ."

"Cái này không dễ đâu." Hoằng Quang cười rộ lên, cái kiểu cười nhếch mép, mắt híp lại như thể đang trêu chọc. Bộ dạng vừa lưu manh vừa xấu xa, thế mà bị phá hỏng, dưới ánh đèn neon lấp lánh nhiều màu, chớp tắt liên tục, trông đẹp trai... đẹp trai chết người.

Minh Thần ngẩn ngơ.

Chỉ thấy hắn một tay tùy tiện đưa lên vuốt mái tóc bay tán loạn, một tay chống lên bức tường xanh bên cạnh, quay đầu và ghé sát lại hỏi: "Thật sự muốn học?"

__________________________________

Spoil chương sau một chút vì mình quắn quéo lắm rồi =)))

Bình thường là Minh Thần dạy Hoằng Quang học chữ còn giờ Hoằng Quang dạy Minh Thần học hôn, đời tui chưa thấy trường hợp trả ơn nào mà nó hời thế này cả 🙂)
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 56


xiaoyang520

Truyện chỉ có ở Watt.pad xiaoyang520, xuất hiện ở nơi khác đều là REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

___

"Thầy Minh." Mùi rượu ngọt ngào vươn trên môi Hoằng Quang "Nhắm mắt lại nào."

Minh Thần không thể nghĩ gì được nữa. Chỉ có thể vô thức làm theo, vội vàng khép mắt lại.

Còn có xúc cảm vi diệu đậu trên cánh môi.

Tựa như lông vũ.

Vô cùng mềm mại.

Có chút lành lạnh.

Cảm giác nóng bỏng này so với sự cứng ngắc Hoằng Quang mang đến cho người khác hoàn toàn không giống nhau.

Minh Thần động không dám động. Đầu óc trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng quên luôn. Một lúc sau, cả người mềm nhũn cứ như đang bước trên mây.

"... Thầy Minh?"

Mãi đến khi giọng nói của Hoằng Quang vang lên bên tai, Minh Thần mới hốt hoảng lấy lại tinh thần: "Hả?"

"Đừng hồi hộp, hít thở sâu." Hoằng Quang kiên nhẫn chỉ dạy cậu.

Lúc này, Minh Thần mới nhận ra não bộ mình nghẹn ứ, nhanh chóng hít vào thở ra mấy hơi... sau đó chợt phát hiện, hai chân mình trở nên vô lực khi nào chẳng hay, cả người tựa hẳn lên người Hoằng Quang, chỉ trông chờ vào cánh tay của người kia chống trên bức tường xanh.

Minh Thần cực kỳ xấu hổ: "Tớ, tớ..."

"Không sao hết." Hoằng Quang dịu dàng vỗ lưng trấn an cậu "Lần đầu tiên ai cũng như vậy... cứ từ từ sẽ quen."

./.

Vào wordpress để đọc cả chương:


Rốt cuộc cũng hôn rồi =))) nụ hôn của tình bạn, "tình thầy trò".
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 57


xiaoyang520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở nơi khác ngoài Watt.pad @xiaoyang520 đều là REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Vào link wordpress để đọc full chương: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/09/16/khong-uong-nang-mai-chuong-57/

____

Bồn tắm đúng như những gì bọn họ đã chuẩn bị trước khi ra ngoài: chẳng những có nến mà còn có rượu sâm panh, trong nước còn pha thêm tinh dầu nồng đậm mùi thơm, trên mặt nước lơ lửng vào cánh hoa hồng...

Trong lòng Minh Thần vang lên tiếng chuông cảnh tỉnh.

Thầm nghĩ hình như có điều gì đó không ổn, phải không?

...

Hoằng Quang nhìn biểu tình biến hóa không ngừng, không che giấu trên mặt cậu mà cười sặc sụa đến độ nước trong bồn cũng dậy sóng theo, thiếu chút nữa là cười không đứng dậy nổi:

"Không có, sao có thể chứ..."

"Thế quái nào bọn họ lại biết cậu hôn rất giỏi?" Minh Thần hung hăng "Có cái gì mà không thể, mấy cậu lớn nhỏ gì cũng so qua rồi..."

...

"Làm sao? Trông không giống à?" Hoằng Quang cười tủm tỉm như nhìn thấu "Có muốn trải nghiệm một chút không?"

"Không cần, không muốn." Minh Thần vội vàng lui về sau "Chứng nhận thực lực, tâm phục khẩu phục."

Hôn một chút liền hôn cả nửa giờ.
 
Không Uổng Nắng Mai
Chương 58


xiaoyang 520

Tất cả chương truyện xuất hiện ở những nơi khác ngoài Watt.pad @xiaoyang520 đều là REPOST KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Vào wordpress để đọc full: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/09/17/khong-uong-nang-mai-chuong-58/

___

"Có đánh bao giờ chưa?" Minh Thần vội vàng hỏi.

"Nếu cảm thấy đối phương cố tình gây hiềm khích thì bất luận thế nào cũng rất muốn đánh." Hoằng Quang nhức đầu đáp "Nhưng tớ cũng nhận ra, nếu tôi thế này, anh cũng như tôi, quả thật làm cho tớ muốn ngay tại đó hát vang khúc ca 'anh nên ở dưới gầm xe, không nên ngồi ở trên xe'*, chỉ có thể chúc phúc cho bọn họ chứ đánh đấm gì nữa... Nhưng tính đến hiện tại tớ chưa có một hẹn hò nghiêm túc nào, sau đó..." Hoằng Quang đột ngột quay đầu, nhìn Minh Thần cười gian "Vì thầy Minh mà đánh nhau hai lần."

...

Là bởi vì đi du lịch, thoát khỏi cuộc sống thường ngày, hơn nữa những ngày ở Thái Lan rất vui, không khí hài hòa không bị thứ gì cản trở, nên mới nảy sinh vọng tưởng không thực tế.

Một khi quay về thực tại rồi, lý trí cũng nhanh chóng bừng tỉnh.

Hoằng Quang là trai thẳng.

Trước sau gì cũng sẽ có bạn gái.

Dù có thân thiết đến mức nào cũng chỉ dừng lại ở mức "bạn bè".

Cái kết tốt nhất dành cho bọn họ, đến cùng có lẽ là ở hôn lễ của Hoằng Quang, cậu đứng bên cạnh hắn, làm phụ rể cho hắn...
 
Back
Top Bottom