Ngôn Tình Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!
Chương 59


Cô không dám nghĩ, Ngụy Tây Trầm cũng sẽ không đề cập tới. Anh khởi động xe, một đường đi Cẩm Thành, vốn dĩ lộ trình cũng đã đi được một nửa. Hiện tại Đào Nhiễm vẫn có cảm giác không thoải mái. Cô không thể ngủ trong xe Ngụy Tây Trầm, trong lúc nhất thời sắc mặt có chút tái nhợt.

Ngụy Tây Trầm xuống xe: "Đổi chỗ đi, ngồi phía trước sẽ dễ chịu hơn một chút. "

Anh lái xe sắp không nhìn đường chỉ nhìn cô, cứ tiếp tục như vậy anh sẽ càng thêm tinh thần không yên.

Đào Nhiễm gật đầu, cô không cần phải đối đầu với anh trong loại chuyện này.

Anh cong môi, bỏ cửa sổ xuống một nửa cho cô.

Rất nhanh đến Cẩm Thành, Ngụy Tây Trầm không hỏi cô đi đâu, lái xe trực tiếp đến nghĩa trang. Một trong những mục đích mà Đào Nhiễm trở về vốn là ở đây, nhưng đến lúc này, các loại cảm xúc hỗn loạn vẫn khiến cô sợ hãi.

Bên ngoài nghĩa trang có người bán hoa, Đào Nhiễm xuống xe mua một bó hoa, đi theo Ngụy Tây Trầm vào trong nghĩa trang.

Anh đi trước dẫn đường cho cô.

Lại là một mùa đông tới, anh mặc áo gió màu đen, hoàn toàn không hợp với áo sơ mi bên trong. Chắc là đuổi theo vội vàng, chỉ kịp vội vàng khoác thêm quần áo.

Cẩm Thành vừa mưa, trên mặt đất ướt sũng, không khí lạnh làm cho cô tỉnh táo rất nhiều, cô kinh ngạc nhìn bóng lưng anh, có chút xuất thần.

Anh quay đầu lại, nhìn bộ dạng này của cô, cho rằng cô không thích mình đặt chân vào mảnh đất này. Ngụy Tây Trầm xuống đưa tay xoa xoa tóc cô, nhưng sợ cô lộ ra thần sắc chán ghét, cuối cùng chỉ nhẹ giọng nói: "Anh ở bên ngoài chờ em, em đi về phía trước một chút là có thể nhìn thấy bác Đào."

Sau khi anh đi ngang qua cô, Đào Nhiễm vẫn quay đầu lại.

Nghĩa trang vắng vẻ, bóng lưng của anh càng cô đơn.

Cô chớp chớp mắt, chạm vào nước mắt ướt át mới giật mình phát hiện mình khóc.

6 năm trước khi ở nước ngoài, đêm Đào Hồng Ba chết, cô và Trình Tú Quyên không ai ngủ.

Trình Tú Quyên không có rơi một giọt nước mắt, chịu đựng đến bình minh mới nói một câu: "Cũng là ông ấy đáng đời, ngay cả xương cốt cũng không có người thu."

Tốt xấu gì cũng bên nhau hơn nửa đời người, cuối cùng chết trong ngục giam, cái gì cũng không có, ngay cả người thu thi thể cũng không có.

Đây vốn là chuyện của Đào Nhiễm, cô cơ hồ cầu xin Trình Tú Quyên. "Mẹ, chúng ta trở về đi. Cha..."

"Không cần nhắc tới, ai cũng không cần nhắc tới."

Đào Nhiễm nhớ tới người đàn ông lặng lẽ tặng quà cho mình, lặng lẽ cho rất nhiều tiền tiêu vặt, trong lòng đau đớn. Cô là con gái ông, mặc kệ ông tốt hay xấu, có làm sai chuyện gì, sau khi ông chết, ít nhất cô phải chuẩn bị hậu sự cho ông, nhưng cô cái gì cũng không làm được, cái gì cũng không dám làm.

Nhiều năm sau, cô và Trình Tú Quyên chưa bao giờ dám nhắc tới chuyện này.

Không nghĩ tới lại là Ngụy Tây Trầm sắp xếp ông ở nghĩa trang.

Không phải anh cho rằng cô quay lưng lại vứt bỏ anh sao? Tại sao lại làm điều đó?

Đào Nhiễm đi vào, đặt hoa trước bia mộ của Đào Hồng Ba: "Cha ơi, con đến thăm cha."

Cô áp trán lên bia mộ, "Mẹ cũng đi rồi, mẹ còn giận cha sao, có đến thăm cha không. "

Tuy nhiên không ai có thể trả lời cô, gió thổi mái tóc của cô, và những giọt nước mắt ấm áp của cô rơi trên bia mộ lạnh lẽo.

"Cha có hối hận không?"

Nhiều năm trăm phương ngàn kế muốn lợi dụng Ngụy Tây Trầm để cả giới thượng lưu thừa nhận, không nghĩ tới rơi vào kết cục này.

Chỉ là ngắn ngủi vài năm, cô mất đi quá nhiều.

Đào Nhiễm nhắm mắt lại, yên lặng cạnh ông một lát. Rốt cuộc cũng không nói gì khác.

"Sau này con lại đến thăm cha."

Cô đi ra khỏi nghĩa trang, Ngụy Tây Trầm dựa trước xe, yên lặng nhìn cô, hốc mắt cô đỏ bừng, có lẽ đã khóc.

"Đi đâu đây?" Ngụy Tây Trầm hỏi cô.

Cô không trả lời, lại hỏi: "Tại sao anh vẫn chọn chôn cất ông ấy, anh không hận ông ấy sao?"

Ngụy Tây Trầm cười cười, ngữ khí nhẹ tênh: "Không hận."

Đào Nhiễm có cảm giác vô lực nồng đậm, cô khô khốc nói: "Ông ấy, ông ấy suýt nữa hại chết anh."

Anh cười ra tiếng, rõ ràng rất vui vẻ.

Đào Nhiễm có chút tức giận: "Anh cười cái gì vậy? "

"Em rốt cuộc cũng bỏ xuống được, đối với anh công bằng một chút."

Anh không đợi Đào Nhiễm phủ nhận, nói tiếp: "Ạnh là người yêu hận cũng không nhiều, tất cả đều cho em, không có tâm tư đi hận người khác. "

Những lời tình cảm tr*n tr** như vậy làm cho trái tim cô hoảng loạn, cô lùi lại một bước: "Anh không cần lại nói bậy."

"Được, không nói nữa." Anh lại liếc cô một cái, người đâu, công bằng không? Yêu cũng giữ lại, hận cũng không triệt để. Tóm lại "tất cả" cả đều không là anh.

Đào Nhiễm nhớ lại nơi trước đó ở cùng Trình Tú Quyên ở Cẩm Thành, Ngụy Tây Trầm ngăn cản cô: "Em về với anh về nhà họ Ngụy đi, chúng ta đi tìm Ngụy Vân Vân, không phải em muốn biết sự thật sao? "

Đào Nhiễm kinh ngạc nhìn anh ta, anh nói: "Anh đã bày ra một số cục diện, có thể có thu hoạch."

Tâm tư anh kín đáo, cơ hồ là treo d*c v*ng của cô dẫn đến thế giới của anh. Cô thậm chí còn bất lực trong việc từ chối.

Cô chớp mắt liền sợ một vòng lặp như vậy.

"Không, tôi không đi." Cô cũng không biết mình đang sợ cái gì, một thế giới chỉ cho phép mình cô, cô sợ mình cuối cùng sẽ thỏa hiệp.

Cô thấy một trạm xe buýt gần đó và đi về phía đó.

"Đào Nhiễm." Anh nhẹ nhàng gọi cô, cô không quay đầu lại, anh ở phía sau cô, cúi đầu lại hô một tiếng: "Đào Nhiễm..."

Nhưng cô đã đi xa, không thể nghe thấy bất cứ điều gì.

~

Đào Nhiễm đi xe buýt đến khu phố cổ.

Ở đây rất nhiều kiến trúc đều giữ lại kiến trúc thời Dân Quốc, tất cả cho dù các thành phố lớn thay đổi từng ngày, nó vẫn có thể bảo vệ kiên trì cuối cùng.

Cô xuống xe chậm rãi đi trên đường phố, đã là hoàng hôn, thời tiết Cẩm Thành không quá giống thành phố A, chạng vạng gió rất lạnh.

Cô đi ngang qua phòng tranh trước kia, trong phòng tranh trống rỗng, những thanh xuân kích động, tràn ngập ước mơ kia phảng phất trong nháy mắt trở về trước mắt cô.

Tuy nhiên cô đã không thực hiện được ước mơ của mình, trong nhiều năm lang thang, cô đã không trở thành một họa sĩ vĩ đại. Chỉ là một họa sĩ truyện tranh tay mơ.

Cô có lẽ là học sinh đáng xấu hổ nhất của cô giáo Vạn.

Cô sờ cánh cửa kia, lại nghe thấy phía sau có người gọi cô, Đào Nhiễm quay đầu lại, thật đúng là thầy Vạn. Ông tinh thần phấn chấn, thấy cô thì bộ dạng rất cao hứng, râu tóc đều trắng một mảng lớn: "Đào Nhiễm, thật đúng là em, nhiều năm như vậy cũng không trở về xem sao? "

Đào Nhiễm có chút xấu hổ: "Thầy Vạn, em xin lỗi." Thầy Vạn là thầy giáo chân chính nổi danh khắp thiên hạ, cô không nghĩ tới chỉ làm học sinh của ông hơn nửa năm nhưng ông còn nhớ rõ mình.

"Bạn trai nhỏ kia của em đâu, sao lại không đi cùng em? Cậu ta luôn nói em bận rộn với công việc, có thời gian sẽ trở lại, kết quả là cậu ta nói dối, em cũng vài năm cũng chưa tới đây." Thầy Vạn hiển nhiên là nổi giận với cô gái ngốc này.

"Thầy nói, Ngụy Tây Trầm anh ta... Thường xuyên tới sao?"

Thầy Vạn gật gật đầu: "Mỗi lần đến còn nói lần sau đi với em, kết quả..." Ông liếc mắt một cái.

Đào Nhiễm bất chấp xấu hổ.

Cô đứng tại chỗ, luống cuống tay chân.

Tiếng cười khẽ của người đàn ông cứ như vậy truyền tới, Ngụy Tây Trầm mang theo rượu mua biếu thầy Vạn: "Thầy uống ít một chút, em cũng không lừa thầy, đây không phải là cùng nhau sao? Em đi lấy đồ chậm trễ một lúc."

Thầy Vạn không cần: "Đều bảo cậu đừng mua đồ, cậu cũng không phải học trò của ta, mua cái gì mua, lão già này nhận không nổi phần ân tình này của cậu."

Ngụy Tây Trầm bình tĩnh: "Đào Đào là học trò của thầy, cũng giống nhau."

Thầy Vạn cười ha ha: "Kết hôn rồi sao?"

Ngụy Tây Trầm liếc mắt nhìn Đào Nhiễm một cái, tay chân cô cứng ngắc, anh lập tức nghĩ kỹ rồi nói như thế nào: "Không có. "

Lúc thầy Vạn đi ngang qua bên cạnh anh còn không quên nhỏ giọng quở trách: "Cậu thật ngu xuẩn, lâu như vậy, vợ còn chưa cưới được. "

Anh không thèm để ý cười, nhìn theo thầy Vạn đang khoát tay ngâm nga bài hát đi xa: ", hai đứa vô tư..."

Đào Nhiễm nghe không thấy bọn họ nói chuyện, đã biết sự thật, cô có chút không thở nổi.

Thì ra 6 năm qua, anh đều như vậy.

Giả vờ sống một cuộc sống có cô, đi tảo mộ cha cô và đến thăm thầy giáo ngày càng già đi của cô. Cảnh thái bình giả tạo, nghĩ đến một khắc, cô liền trở lại. Không biết anh đã dệt lên bao nhiêu lời nói dối để lừa dối người khác, lừa dối chính mình.

Chỉ cần anh vẫn còn chờ đợi, có lẽ ngày mai cô sẽ trở lại.

Ngày này qua ngày khác, anh đã chờ đợi 6 năm. Cuối cùng cũng tuyệt vọng, hiểu rằng cô không cần mình. Một mặt hận cô, một mặt yêu cô, hận không thể tự tay giết cô, lại sống trong giấc mộng mình tự tay dệt, khát vọng cô trở về sẽ rủ lòng thương mình.

Có lẽ nếu cô không trở lại, anh sẽ sống như vậy cả đời.

Cô trước đây đã nghe qua một câu, tất cả sắt trong cơ thể con người, chỉ đủ để đúc thành một cái đinh, đóng đinh vào trong lòng người mình yêu. Cô cảm thấy anh dùng cái đinh sắt kia, gắt gao đóng đinh vào trong lòng cô, làm cho cô hơi run rẩy.

Làm thế nào anh có thể... 6 năm tự lừa dối mình?

Cô rốt cục hiểu được, giữa hai người bọn họ, ai nhẫn tâm hơn ai, ai tuyệt tình hơn ai.

Thầy Vạn vừa đi, ý cười cả người anh nhạt đi, không dám lộ ra thái độ thân cận, nhìn sắc trời: "Lại sắp mưa rồi, Đào Nhiễm, về nhà đi. "

Về nhà đi, Đào Nhiễm.

Cơn mưa tiếp theo vẫn chưa đến, bầu trời đang tối xuống.

Cô lắc đầu nhìn anh: "Nguỵ Tây Trầm." Giọng điệu của cô tuyệt vọng, "Tôi không có nhà, không có nhà." Nước ngoài, Cẩm Thành, hay là thành phố A? Nhà của cô ở đâu?

"Em có nhà." Anh từng bước đi tới trước mặt cô, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, đặt ở lồng ngực ấm áp của mình. "Anh cho em một mái nhà, được không?"

Ông ôm cô vào lòng: "Anh đã sai, tất cả đều là lỗi của anh." Anh ôm cô vào lòng mới phát hiện cả người cô lạnh như băng đáng sợ, anh vỗ lưng cô, cuối cùng cũng không trấn tĩnh, vài phần hoảng hốt dỗ dành cô, "Em đánh anh để bớt giận được không? "

Cô không đáp lại, ngực anh ấm áp sau đó lại lạnh một trận. Những giọt nước mắt của cô thấm vào da và nhỏ giọt trong trái tim anh.

Là anh không tốt, là hắn hỗn trướng, anh không nên để cho cô rơi nhiều nước mắt như vậy.

Đời này anh chỉ cần còn sống một giây sẽ không để cho cô không có người nương tựa, không có chỗ nào để đi. Khi anh sớm đi thành phố A tìm cô đã nghĩ thông suốt, cô yêu anh cũng tốt, hận anh cũng được, chết trong tay cô cũng tốt, chỉ cần không cần rời khỏi anh nữa.

Cô khóc nức nở trong vòng tay anh.
 
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!
Chương 60


Đêm đó, Cẩm Thành có mưa lớn, mưa đập vào cửa sổ. Sau khi Đào Nhiễm vào phòng, Ngụy Tây Trầm lấy quần áo che trên đầu cô ra, đóng cửa lại.

"Đi rửa trước đi nhé?"Anh hỏi.

Trên người Đào Nhiễm không bị ướt, ngược lại trên người Ngụy Tây Trầm ướt đẫm.

"Anh đi trước đi." Cô nói.

Đôi mắt anh nhuộm một nụ cười yếu ớt, cũng không tranh cãi: "Được."

Nguỵ Tây Trầm động tác rất nhanh, vài phút liền rửa sạch. Anh mặc áo choàng tắm đi ra, đây là ngôi nhà mà Đào Nhiễm ở khu cũ thuê cùng Phùng Kỳ khi còn đi học, sau đó Nguỵ Tây Trầm mua nó.

Anh đã chuẩn bị đầy đủ, ngay cả quần áo năm đó của Đào Nhiễm cũng được giữ lại.

Giống như như anh đã nghĩ về một ngày nào đó, hoặc nói rằng anh đã chờ đợi một ngày như vậy.

Đào Nhiễm ngẩn người một lát, liền thấy anh đi ra. Cô thốt lên: "Nhanh như vậy sao?"

Khóe môi anh nhếch lên, giọng điệu dịu dàng: "Em đi đi. "

Đào Nhiễm ngay từ đầu đã tìm ra quần áo của mình, cô không lấy đồ ngủ, cho dù là trước kia khi cùng Ngụy Tây Trầm yêu đương, hai người cũng chỉ giới hạn ở hôn môi s* s**ng, tuy rằng Ngụy Tây Trầm có thể làm cho hôn môi đặc biệt s*c t*nh nhưng giữa hai người không có bất kỳ hành động thực chất nào.

Vào một đêm như vậy, cô vẫn sẽ cảm thấy ngượng ngùng.

Bước vào phòng tắm, cô còn có thể cảm nhận được hơi nóng chưa tiêu tan, cô tăng tốc rửa sạch nhanh chóng.

Mưa rơi xuống bệ cửa sổ leng keng rầm rầm, trong lòng cô yên tĩnh lại một cách kỳ dị.

Cô lau sạch hơi nước mờ mịt trong gương, lộ ra bộ dáng hiện tại của mình, thời gian 6 năm, rút đi ngây ngô, trên mặt cô càng thêm kiều diễm. Lại bởi vì còn trẻ, có một loại nụ hoa nở rộ kinh diễm.

Đào Nhiễm cảm thấy mình có chút xa lạ, cô cong môi cười, người trong gương rốt cục sống lại, cuối cùng cô cũng tìm được chính mình quen thuộc trên gương mặt này.

Cô đã gần như quên, cô đã từng cười.

Đào Nhiễm đi ra khỏi phòng tắm, Nguỵ Tây Trầm vừa vặn từ phòng bếp đi ra.

Anh bưng một chén nước đường đỏ, cũng không biết lấy ở đâu, điện thoại di động bên cạnh còn sáng lên, có dấu vết lên mạng tra tư liệu, Ngụy Tây Trầm tắt điện thoại, bảo Đào Nhiễm đi sấy tóc trước, sau đó tới uống nước đường đỏ.

Thái độ của anh tự nhiên vô cùng, giống như mô phỏng vô số lần cảnh tượng như vậy, làm vô số lần như vậy.

Thẳng đến khi Đào Nhiễm ngay thơ hướng theo tiết tấu của anh mà làm xong tất cả, toàn thân ấm áp mới ý thức được cô cũng đang thả lỏng.

Cô biết anh đối xử tốt với mình, còn đang học trung học đã biết, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, bất cứ chuyện gì không thể làm được trong mắt "thẳng nam", anh đều nguyện ý vì cô làm, hơn nữa còn vui vẻ.

Sau đó ở nước ngoài, khoảng thời gian cô khổ sở nhất, lại suy nghĩ, sau này người nào gả cho Ngụy Tây Trầm hạnh phúc biết bao.

Anh thấy cô lại đang thất thần, tâm tình có một loại sung sướng bí ẩn, cô càng nghĩ nhiều, băng đá trong lòng sẽ chậm rãi hòa tan. Nhưng cuối cùng anh vẫn thở dài nói: "Đi ngủ một giấc đi, thức dậy thời tiết sẽ sáng sủa."

"Anh đi đâu?"

"Anh ở bên ngoài trông coi em."

Bên ngoài bắt đầu sấm sét, Đào Nhiễm bởi vì đã từng trải qua phát sốt ở Thanh Từ, rất sợ thời tiết như vậy. Nội tâm cô ổn định lại, "Anh đi ngủ ở phòng trước của Phùng Kỳ đi. "

"Không cần, anh ở bên ngoài, em đừng sợ."

Cô không sợ.

Cô đi vào phòng, chỉ chốc lát sau cầm chăn ra cho anh, cũng không nói nhiều, cho đến khi đóng cửa còn có thể nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh, nhẹ nhàng gõ lên màng nhĩ làm cho người ta tức giận.

Đào Nhiễm đắp chăn, cô cho rằng mình sẽ trằn trọc khó ngủ, nhưng chỉ chốc lát sau đã ngủ thiếp đi.

Rất nhiều năm trước, khi cô lần đầu tiên mơ về Ngụy Tây Trầm. Cô mơ thấy 6 năm trước, khi bọn họ còn ở trường trung học Cẩm Thành, cô làm bạn cùng bàn mấy ngày của anh, sau đó liền vô cùng vui vẻ rời xa anh, chạy về ngồi cùng Đoạn Phân Phương.

Đó là một hoàng hôn vào đầu mùa thu, cô mặc một chiếc váy trắng.

Lúc tan học vừa muốn đi đã bị Ngụy Tây Trầm ngăn lại, anh đè vai cô lại, để cô ngồi xuống.

Khi đó quan hệ của bọn họ cũng không tốt, lúc anh nhìn cô từ trên cao xuống, Đào Nhiễm cho rằng anh bởi vì cô ghét bỏ anh, không muốn ngồi cùng bàn với anh, anh muốn trả thù cô, cô nhớ tới Nguỵ Tây Trầm đánh người liền sợ: "Tôi, tôi nói cho anh biết, mẹ tôi nếu phát hiện tôi quá muộn không trở về sẽ báo cảnh sát. Còn... còn có... có giám sát trên hành lang."

Cô sợ chết, còn muốn giả bộ trấn định cùng hung ác, giống như một con mèo con giương nanh múa vuốt, hung dữ, nhưng không hề có lực sát thương.

Anh sửng sốt không quá một giây, lập tức híp mắt lại: "Yên tâm, trong lớp học cũng có thể giải quyết ngươi, camera giám sát không chụp được. "

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận của cô lập tức sắc mặt trắng bệch, giậm chân muốn chạy.

Anh không nhịn được, cười ra tiếng. Lồng ngực đều đang run, kéo cô trở lại, sau đó trong ánh mắt hoảng sợ của Đào Nhiễm, cởi áo khoác đồng phục học sinh ra, khi chân Đào Nhiễm đều muốn phát run, anh khom lưng xuống, quây đồng phục học sinh của mình quanh vòng eo mảnh khảnh của cô.

"Về nhà đi, nhóc..." Nhóc nhát gan. Anh nhìn gương mặt đỏ đến kỳ cục trong nháy mắt của cô, cuối cùng vẫn không nói ra miệng.

Đào Nhiễm sững sờ tại chỗ, nhìn băng ghế mình ngồi bất tri bất giác nhiễm máu, lại nhìn bóng lưng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng.

Anh không lấy cặp, sải bước đi.

Mặt cô đỏ bừng, theo bản năng sờ mông mình, muốn khóc.

Sau đó vội vàng lấy khăn giấy ra lau băng ghế.

Chờ lau xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi đi trên đường về nhà, cô cúi đầu nhìn quần áo bên hông, cảm kích còn chưa dâng lên, đột nhiên nhớ tới một chuyện khác - Ngụy Tây Trầm ngồi ở bàn sau cô, ánh mắt rốt cuộc đang nhìn ở đâu! Tại sao cái này cũng bị hắn phát hiện!

Ký ức vốn bụi bặm đến đây liền kết thúc, ai biết giấc mơ vừa chuyển, cô phát hiện bên cạnh bàn học của mình vây quanh một đám người.

"Mau xem mau."

"Ui trời."

"Mảng đỏ thật lớn..."

Đào Nhiễm chen vào mới phát hiện trên băng ghế của mình vốn không còn vết máu, lại một lần nữa xuất hiện ở trên.

Khiếp sợ cùng ngượng ngùng trong nháy mắt dâng lên, cô bất chấp không khoa học không hợp lý, chắn ở phía trước bọn họ: "Đừng nhìn..."

Cái này có cái gì để vây xem!

Nhưng tất cả mọi người không nghe, vẫn còn hi hi ha ha nói muốn chụp ảnh, cô cả người đổ mồ hôi, vội vàng, gần như thốt lên để được giúp đỡ: "Ngụy Tây Trầm! "

Đào Nhiễm từ trên giường ngồi dậy, phát hiện trời đã tờ mờ sáng. Một giấc mơ rất ấu trĩ, rất ngây thơ và thật xấu hổ, thậm chí không hề logic nhưng làm cho trái tim cô đập thình thịch.

Trong giấc mơ, cô không thể tìm thấy anh, anh vẫn không trả lời cô.

Đào Nhiễm nhớ tới một vũng máu không lành kia, trong lòng phát hoảng, đẩy cửa phòng ra: "Ngụy Tây Trầm!"

Phòng khách trống rỗng, ngoại trừ gió mát lúc bình minh, không có ai. Đào Nhiễm lại mở phòng Phùng Kỳ ra, cũng không có ai.

Trái tim cô trong nháy mắt rơi xuống đáy cốc, cảm thấy lạnh thấu xương.

Lúc Đào Nhiễm trở lại phòng khách, phát hiện chăn đã được gấp lại, cô bình tĩnh một chút, lấy điện thoại di động ra, quả nhiên có một tin nhắn Ngụy Tây Trầm gửi cho mình: <i>[Ngụy Vân Vân bên kia xảy ra chuyện, anh đi xem, em đừng lo lắng, anh rất nhanh sẽ trở về.</i>】

Nếu anh đã báo hành tung, cô vốn nên trầm tĩnh lại, nhưng tim đập càng ngày càng nhanh.

Ngụy Vân Vân bên kia...

Nếu như cô nhớ không lầm, ngày hôm qua trước khi đi nghĩa trang, hắn nói mình đã bố trí một vài thứ, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn, có thể làm cho cô cuối cùng biết sự thật năm đó Ngụy Phạn chết.

Nhưng cô hiện tại hoàn toàn không muốn biết thu hoạch ngoài ý muốn là cái gì, ngược lại tới tới lui lui đều là trải máu đỏ tươi kia.

Cô không chút do dự chạy ra ngoài.

Trời còn chưa sáng, Đào Nhiễm lấy điện thoại di động gọi xe trên mạng.

Chiếc xe kia từ khu mới chạy tới, cô đợi hơn 20 phút, lòng nóng như lửa đốt, luôn cảm thấy có chuyện gì không tốt sẽ phát sinh.

"Đi tới chỗ này." Cô nắm chặt điện thoại di động, "Lái nhanh hơn một chút, trả anh hai lần tiền." "

"Được ngay."

Mặc dù vậy, khi lái xe qua vài giờ, mặt trời đã mọc lên.

Lúc cô chạy về phía biệt thự, ánh mặt trời chiếu nghiêng xuống, trên chân cô một trận đau nhức, chạy ra quá vội vàng, tất còn chưa kịp xỏ.

Văn Khải bị người khác bắt chéo hai tay đặt trên mặt đất, nhìn thấy một chớp Đào Nhiễm cả hai mắt đều mở to: "Đào... Đào Nhiễm!"

Đào Nhiễm cảm thấy không ổn, xung quanh có mấy người cầm theo côn sắt, đặt trên vai Văn Khải.

Đám anh em của Nguỵ Tây Trầm ở Thanh Từ kia, Đào Nhiễm không nhìn thấy một người nào.

Văn Khải hét lớn: "Cô đi nhanh đi! Cô làm gì ở đây?"

Đào Nhiễm không đi: "Ngụy Tây Trầm đâu? "

Hốc mắt Văn Khải thoáng cái liền đỏ lên: "Cô đi đi, đi nước ngoài, đi đâu cũng được."

"Nguỵ Tây Trầm đâu!"

Văn Khải gắt gao cắn răng.

Đào Nhiễm chạy vào trong biệt thự, mấy người đang dùng thế lực không chế Văn Khải kia vội vàng tới ngăn cản cô. Cô nổi điên, cắn vào cánh tay của họ, sau đó không quan tâm mà đẩy cánh cửa ra.

Đám kia tay bị cắn đau đến hít vào, cầm côn sắt lên muốn đánh vào đầu cô. Văn Khải giãy giụa xông tới, đem cây gậy kia đánh văng ra, thở hổn hển nói: "Cô đi vào... Nhìn anh ấy... Gặp anh ấy lần cuối cùng đi. Không uổng công anh ấy đã làm cho cô nhiều như vậy."

Cô chạy ra khỏi đám đông, đẩy cửa ra.

Ánh mặt trời nghiêng trên sàn nhà, ánh sáng mờ mờ ảo ảo.

Ngụy Vân Vân cầm một khẩu súng màu đen đặt lên thái dương Ngụy Tây Trầm.

Dưới thân anh, máu đỏ tươi chói mắt chảy đầy đất. Ngụy Tây Trầm nằm sấp trên mặt đất, anh từng cao ngạo, hiện giờ lại không thể như thế.

Nước mắt Đào Nhiễm cơ hồ trong nháy mắt liền trào ra.

Ngón tay Ngụy Vân Vân ấn cò súng dừng một chút, nhìn Đào Nhiễm xông vào, có vài phần ngoài ý muốn, Ngụy Vân Vân dắt khóe môi: "Để tôi ngẫm lại, đây chẳng phải là một cảnh tượng tương tự sao? Chỉ có điều là 6 năm trước, chĩa súng vào người anh trai này là cha của chúng ta. Người phụ nữ này cũng vứt bỏ ngươi, người bò lại bò, máu phía sau kéo dài thành một đường dài, cũng không thể bò đến bên người cô ta."

Ngụy Vân Vân cười to ra tiếng: "Thật buồn cười, hiện tại cô ta lại tới. Anh không hối tiếc, phải không? Ồ, cô ta đang khóc, cuối cùng cô ta cũng khóc vì anh. Nhưng anh biết bí mật của tôi thì như thế nào, cô ta cũng không phải là tôi, không có năng lực cứu anh..."

Ánh mắt Đào Nhiễm từng tấc từng tấc vỡ vụn, trước khi cô chạy tới, Ngụy Vân Vân cười ra nước mắt, ấn cò súng.

"Pằng——"

Tất cả đã kết thúc, phải không, mùa đông đang đến. Mùa này, thực sự lạnh.
 
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!
Chương 61: Kết thúc


Đào Nhiễm nhào tới: "Ngụy Tây Trầm, Ngụy Tây Trầm anh thế nào? Đừng làm em sợ." Trong lòng cô bị xé rách, hoảng loạn đến tay chân luống cuống, nói chuyện cũng không đầy đủ, cô mới quyết định quên đi hết thảy, vui vẻ tiến tới, tại sao anh lại lựa chọn rời đi?

Cô ôm anh vào lòng, có một khoảnh khắc cảm thấy mình cũng đã chết đi.

Toàn bộ thanh xuân của cô, thiếu niên ngồi bàn sau của cô, nụ cười dưới ánh hoàng hôn, tấm lưng rộng trong bóng tối.

10 năm canh giữ và dây dưa...

Tối qua anh nói, "Em ngủ ngon, anh sẽ ở bên ngoài trông chừng, khi thức dậy, thời tiết sẽ sáng sủa."

Trái tim cô tan vỡ đến cùng cực, nước mắt vẫn rơi xuống nhưng đôi mắt ngày càng trống rỗng.

Ai đó giơ tay lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Cô chớp chớp mắt, không thể tin cúi đầu, Ngụy Tây Trầm không nghẹn lại cười: "Đồ ngốc." Chính anh cũng cười như một thằng ngốc.

Có lẽ 6 năm tiếc nuối hôm nay đã viên mãn. Năm đó nếu như không phải bất đắc dĩ, Đào Nhiễm sẽ không rời khỏi anh phải không?

Cô yêu anh. Cũng giống như anh yêu cô.

Đào Nhiễm nói không nên lời, kinh ngạc nhìn chằm chằm anh. Anh ngồi dậy, chạm vào vết thương trên cơ thể, một chút đau đớn, lông mày không nhíu lại, nhẹ nhàng hôn lên trán cô: "Anh xin lỗi, làm em lo lắng."

Không chỉ có Đào Nhiễm ngơ ngác, Ngụy Vân Vân cũng ngây ngẩn cả người: "Làm sao có thể, rõ ràng ta nghe được tiếng súng, sao anh lại..."

"Cô nói tiếng súng à." Văn Khải từ cửa đi vào, huýt sáo một cái, cười tủm tỉm thổi họng súng của mình, "Ngụy tiểu thư, cô có kinh ngạc hay không, có bất ngờ hay không? Súng cô bắn không có đạn."

"Các người lừa tôi!"

"Bằng không cô thật sự cho rằng mình có thể lên trời. Cô thật là... khó nói hết, anh em chúng tôi suýt nữa đã cười đến hỏng. Anh Ngụy, đừng nhìn em như vậy..."

Ngụy Tây Trầm không còn nhu tình vừa rồi, lạnh lùng: "Chú lừa cô ấy cái gì? "

Văn Khải ho khụ, nhìn Đào Nhiễm còn đang sợ run rẩy: "Đào... Chị dâu, chị không sao chứ?" Chậc, còn không phải vì hai người.

Đào Nhiễm may mắn nghĩ lại mà sợ, cô quả thực nói không nên lời.

Ngụy Tây Trầm trong lòng muốn cười, sợ Đào Nhiễm tức giận, cố gắng nghẹn lại. Anh bế cô từ trên mặt đất lên, một đám thiếu niên ở Thanh Từ ai nấy đều đã trở thành đàn ông thanh niên cường tráng, một đám người ầm ầm xông vào, cười hì hì gọi lão đại, chị dâu.

Ngụy Tây Trầm lúc này mới nhìn thấy mình một thân máu cũng cọ cọ trên người Đào Nhiễm, anh cũng không buông tay, ôm càng chặt.

"Ghi âm đâu?"

Văn Khải lấy ra từ khe sô pha: "Ở đây. "

Bọn họ rất tự giác, đã sớm mang Ngụy Vân Vân chân mềm nhũn đi.

Ngụy Tây Trầm và Đào Nhiễm cùng nhau đi vào phòng, cô thay đổi sự rụt rè kháng cự trước đó, ôm chặt lấy anh. Anh sờ tóc cô, trong lòng thương tiếc: "Là anh không tốt, chưa kịp nói với em, đừng sợ. Anh sẽ tặng em một món quà, nhé? "

Lúc này cô mới bình phục lại, Ngụy Tây Trầm để cô ngồi trên giường, anh ngồi xổm trước người cô, mở bút ghi âm ra, giọng nói của Ngụy Vân Vân truyền ra. Đào Nhiễm rốt cục cũng biết được sự thật năm đó.

Ngụy Vân Vân vẫn hận người cha Ngụy Diên, Ngụy Diên khi còn trẻ đào hoa, cưới mẹ Ngụy Vân Vân nhưng lại ở bên ngoài nuôi một đám tình nhân. Kể cả con trai cả Ngụy Phạn cũng là do tình nhân của ông ở bên ngoài sinh ra.

Mẹ Ngụy Vân Vân khổ không thể tả, lâu dần nghẹn ra bệnh tâm thần. Lúc Ngụy Diên không ở nhà, bà thỉnh thoảng đối xử tốt với Ngụy Vân Vân, khi thì tra tấn chính con gái mình.

Ngụy Diên trước nay đều không quản, ông đào hoa là thật, nhưng con cái rất ít, về sau hầu như tất cả tâm huyết đều đặt ở trên người Ngụy Phạn.

Lúc mẹ Ngụy Vân Vân chết, ông còn cùng người đàn bà khác ở bên ngoài qua đêm. Không rơi một giọt nước mắt.

Ngụy Vân Vân hận bọn họ, thời thơ ấu của cô đè nén mà bất hạnh, cô không tin tình yêu, cũng không tin tình thân. Bước đầu tiên của cô chính là thiết kế Ngụy Phạn, Đào Hồng Ba vốn muốn Ngụy Phạn uống rượu say gây sự, Ngụy Vân Vân lại mua chuộc bên trong thêm thuốc k*ch th*ch thần kinh, cổ động hắn đi lái xe, lúc này hắn mới chết trong tai nạn xe cộ.

Vừa vặn có thể đem hết thảy đẩy lên người Đào Hồng Ba.

Ngụy Phạn không có tình yêu, không có trái tim, chết là hết. Nhưng anh trai của cô, Ngụy Tây Trầm thì khác, anh không sợ chết. Chết không phải hủy diệt hắn, Ngụy Vân Vân biết mục đích đến của bọn họ, cũng nghe được điện thoại của Đào Hồng Ba, biết Ngụy Tây Trầm càng quan tâm đến một cô gái tên là Đào Nhiễm.

Cô muốn xem trên đời này có phải thật sự có tình yêu hay không, Ngụy Tây Trầm biết mình bị phản bội, sống không bằng chết càng thống khổ không phải sao?

Cô ngăn Ngụy Diên nổ súng.

Hết thảy đều rất thuận lợi, ngoại trừ chuyện cuối cùng càng ngày càng không thể khống chế, Ngụy Tây Trầm cái gì cũng không để ý, chỉ muốn cùng Đào Nhiễm ở chung một chỗ. Đây cũng không phải là điều Ngụy Vân Vân muốn nhìn thấy.

Đào Nhiễm yên lặng nghe xong, trên đời này có người điên cuồng, có người vì d*c v*ng cá nhân đáng sợ mà đem thống khổ đặt lên người khác.

Ngụy Diên, mẹ Ngụy Vân Vân, Ngụy Vân Vân, mỗi người đều không vô tội.

Mỗi người nhà họ Ngụy đều b*nh h**n.

Đào Nhiễm rũ mắt xuống, nhìn con ngươi màu đen của Ngụy Tây Trầm. Anh cũng có một mặt cố chấp b*nh h**n, mặc kệ đau đớn bao nhiêu, mặc kệ đã qua bao nhiêu năm, sống chết bất luận, anh đều muốn có được tình yêu của cô, muốn đi về phía cô.

Cô vốn nên sợ hãi, nhưng trong lòng một chút cũng không sợ.

Cô vươn tay sờ sờ mí mắt đen nhánh của anh: "Ngụy Tây Trầm, có đau không? "

Anh sửng sốt, cho rằng cô sẽ phát biểu ý kiến gì đó về quan hệ phức tạp hỗn loạn của nhà họ Ngụy bọn họ, cũng nghĩ tới cô sẽ vì vậy mà chán ghét giận chó đánh mèo anh, nhưng không nghĩ tới cô sẽ hỏi anh có đau hay không.

Ngụy Vân Vân không ngu, cho dù anh diễn trò, vết thương trên người cũng có hơn phân nửa là thật. Động một chút liền mơ hồ đau đớn.

Anh hôn lên mu bàn tay cô: "Không đau. Em ở bên cạnh anh, vết thương lớn hơn nữa cũng sẽ khép lại, vĩnh viễn sẽ không đau."

Anh đặt bút ghi âm trong tay cô.

"Đào Nhiễm, 10 năm rồi, anh..." Anh hỏi khó khăn, "Em còn có thể yêu anh không? "

Trải qua nhiều điều như vậy, em còn có thể yêu anh không?

Cô không nói lời nào, mặt trời bên ngoài đã hoàn toàn ló dạng.

Rèm cửa mở rộng, ánh sáng chói mắt. Đào Nhiễm cúi đầu, một nụ hôn in trên trán anh.

Bắt đầu bằng cách học cách yêu, cũng chỉ yêu một mình anh. Quá khứ, hiện tại, tương lai, sẽ không bao giờ thay đổi.

Ngụy Tây Trầm, thời niên thiếu của em.

~

Đào Nhiễm nghe xong tin tức, chưa bao giờ thấy nhẹ nhàng. Một cây bút ghi âm, đem Ngụy Vân Vân vào tù. Tội danh của Đào Hồng Ba cũng được rửa sạch, ông phạm sai lầm nhưng không phải là người mất đi tính người.

Đào Nhiễm đem tro cốt Trình Tú Quyên cùng Đào Hồng Ba chôn cùng một chỗ.

Mẹ cũng có thể tha thứ cho ông.

Đào Nhiễm đem toàn bộ tiền trong thẻ đưa cho Phương Khả.

Phương Khả nhận được tiền còn kinh ngạc, sau đó cười rộ lên: "Muốn hạnh phúc à, hôn lễ chị em nhớ đến làm phù dâu? "

Đào Nhiễm kinh ngạc nhìn cô, cô khụ khụ: "Không có biện pháp, ai bảo đám chị em của chị sớm đã kết hôn, chỉ còn lại một mình chị còn lang thang bên ngoài nấm mộ hôn nhân."

Đào Nhiễm đương nhiên đồng ý.

Phương Khả từng làm cô dâu, Đào Nhiễm cũng là lần đầu tiên làm phù dâu. Lúc cô thử lễ phục, Ngụy Tây Trầm nhìn cô thật sâu.

Váy áo ngực màu trắng tinh khiết, thanh khiết và thanh lịch.

Bản thân cô cũng yêu cái đẹp, ăn mặc thật cao hứng.

Cô bẻ ngón tay tính: "Chị Phương Khả năm nhất đại học đã đuổi theo chồng mình, nghe nói khi đó toàn trường đều biết chuyện này, tính ra cũng đã 6 - 7 năm rồi. Thật là một đoạn tình cảm lâu dài, cũng không dễ dàng."

Ngụy Tây Trầm im lặng không nói gì, anh thật sự muốn nói, từ lúc anh còn đang trong giai đoạn vỡ giọng đã đuổi theo cô.

Chỉ là cô trốn như trốn ôn thần.

"Muốn anh đi cùng em không?"

Đào Nhiễm lắc đầu, ánh mắt nhìn anh có chút có lỗi, còn có chút muốn cười: "Chị Phương Khả nói, anh làm nhiều chuyện xấu, không được đi. Cô ấy không mời anh."

Anh cũng không thèm để ý người khác nhìn cô như thế nào, giải quyết dứt khoát: "Vậy anh ở bên ngoài chờ em."

Đào Nhiễm cười tủm tỉm đồng ý.

Vào ngày cưới, mọi thứ đều lãng mạn. Phương Khả bình thường tùy tiện, hiện tại lại khẩn trương không chịu nổi. Trong khi chờ đợi chú rể trong phòng, run rẩy không ngừng: "Cuối cùng anh ấy cũng lọt vào tay chị, tại sao cảm thấy không chân thật như vậy?"

Cô do dự đã lâu, dưới ánh mắt trấn an của Đào Nhiễm gọi điện thoại cho Ninh Trăn.

Bạn cùng phòng đại học đều đến, chỉ thiếu một người. Trăn Trăn sắp sinh, Lục Chấp bá đạo lại khẩn trương, căn bản không cho cô ra ngoài.

"Trăn Trăn, mình muốn cọ phúc khí của cậu, cổ vũ cho mình vài câu." Cô từng gặp cô gái hạnh phúc nhất, chính là Ninh Trăn, không biết bên kia nói gì, Phương Khả thả lỏng, rốt cục lộ ra nụ cười, "Phù dâu? Ừm, là cô gái nhỏ họ Đào kia, trước đây mình đã kể cho cậu biết."

Sau đó Phương Khả đưa điện thoại di động cho Đào Nhiễm: "Trăn Trăn muốn nói với em vài câu. "

Đào Nhiễm nhận lấy điện thoại di động, giọng nữ dịu dàng vang lên: "Cám ơn em đã giúp chúng ta chăm sóc Phương Khả, cô ấy tùy tiện nhưng trái tim mềm mại nhất. Sớm một chút bắt Khương Chá vào cửa đi, cô ấy luyến tiếc. "

Đào Nhiễm cười: "Được ạ."

Ninh Trăn cũng cười rộ lên, cô nói: "Đào Nhiễm, tình yêu phải dũng cảm, Phương Khả như thế, em cũng vậy. Đừng sợ, em sẽ được hạnh phúc."

Đào Nhiễm giật mình, lập tức nhẹ nhàng nói: "Vâng." Cô rốt cục biết vì sao Phương Khả khi nhắc tới Ninh Trăn luôn nói có sức mạnh ấm áp lòng người. Ninh Trăn rất hạnh phúc, cô làm cho người khác tin vào tình yêu, tin vào hôn nhân.

Hôn lễ long trọng mà thuận lợi, Phương Khả đem hoa ném ra phía sau, vừa vặn rơi vào trong lòng Đào Nhiễm.

Phương Khả quay đầu nháy mắt với cô.

Đào Nhiễm ôm chặt hoa, trả lại cho cô một nụ cười.

Đúng vậy, chẳng sợ thật nhiều đau xót, tất cả cũng đã qua rồi. Cô sẽ hạnh phúc như tất cả mọi người.

Phương Khả đuổi theo nam thần lạnh lùng suốt 7 năm, Ninh Trăn có thể vì tình yêu mà giữ Lục Chấp tỉnh lại.

Ngụy Tây Trầm một mình lẻ loi cô độc, đi được vất vả như vậy, anh mở ra ấm áp, nhưng cô lại chậm chạp không dám đi vào.

Hôn lễ vẫn làm đến khi bóng đêm tối đen, lúc Đào Nhiễm ôm hoa đi ra ngoài, dưới bầu trời đêm, Nguỵ Tây Trầm lặng lẽ chờ cô. Không biết anh lấy đâu ra nhiều kiên nhẫn như vậy, lúc chờ cô, không nhìn xung quanh, không cần làm bất cứ chuyện gì để xua tan thời gian nhàm chán.

Anh có thể như vậy, cố chấp mà nghiêm túc, chờ cô cả đời.

7 năm trước, giữa mùa hè, cô nghĩ rằng đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ.

Cô mặc váy, đứng dưới căn hộ nhìn lên quần áo bay, mắng anh về chiếc áo sơ mi trắng không hề trang trí xấu xí.

Anh lẳng lặng đứng sau lưng cô, đôi mắt đen, một khắc cũng không rời khỏi cô.

Vào thời điểm đó, gió nhẹ nhàng và không khí cũng rất nhẹ nhàng.

Đào Nhiễm nhào vào trong ngực anh, trong mắt anh hiện lên ý cười, giang hai tay ôm lấy cô.

Chính là Ngụy tiên sinh*, giây phút này là người dịu dàng nhất trên đời.

<i>*Từ Nguỵ tiên sinh theo truyện, từ này cố ý giữ nguyên vì không muốn thay đổi ý nghĩa thành ông Nguỵ - họ mới có 25 tuổi thôi.</i>

(Kết thúc)
 
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!
Chương 62: (Phiên ngoại) 3 năm theo góc nhìn của nam chính


Khi tiếng pháo nổ vang lên, cánh cửa khép lại trước mắt Ngụy Tây Trầm.

Vào một đêm mùa đông lạnh lẽo, hắn mặc áo khoác cũ, mắt cá chân lộ ra một mảng lớn. Mặt không chút thay đổi đứng trong chốc lát, quả nhiên bên trong truyền đến tiếng nam nữ r*n r*.

Mọi người cuồng hoan, không có nghĩa là hắn cuồng hoan.

Hắn dựa vào cửa, đốt một điếu thuốc, làn khói lượn lờ dâng lên khi nghĩ về cô.

Cô gái nhỏ đã rời đi 2 năm trước.

Kỳ thật đi thì đi, hắn cũng không nghĩ nhiều về cô, hai năm đầu khi cô mới đi, hắn nằm mơ đều nghĩ đến cô, tuổi trẻ xao động, cô trở thành đối tượng trong mộng xuân của hắn.

Hắn đè cô dưới thân, công thành đoạt đất, tùy ý thảo phạt.

Nhưng dù sao cô cũng không có ở đây, hắn vẫn phải lặp lại thói quen hàng ngày của mình, rảnh rỗi thì đi học, thời gian khác thì đi đánh nhau, làm mấ việc lưu manh.

Trong một thời gian dài, hắn cảm thấy mình không nghĩ về cô nhiều như vậy. Ngay cả khuôn mặt của người trong mộng cũng mơ hồ không rõ ràng.

Quên đi, hắn tự nhủ với chính mình.

Hắn biết đó là đại tiểu thư, hắn không thể có được nó.

Đời này thứ không có cách nào có được quá nhiều, từ khi còn bé nhìn một chén cháo nuốt nước miếng, đến sau này hâm mộ nhìn người khác mặc quần áo mới sáng bóng. Trong một thời gian dài, hắn hiểu rằng những gì không thuộc về mình, đừng si tâm mơ đến.

Nghĩ đến ngoại trừ tăng thêm thống khổ, không còn gì khác.

Khi một điếu thuốc hút xong, âm thanh bên trong vẫn chưa dừng lại. Hắn giật giật khóe miệng, cảm thấy l*m t*nh thật sự mẹ nó là chuyện dơ bẩn nhất trên đời.

Đặc biệt là một người đàn bà như mẹ hắn.

Hắn cũng không kiên nhẫn nghe, quần áo đơn giản đi ra ngoài.

Trên đường ở Thanh Từ phần lớn là người như hắn, có người sinh nhưng không có người dạy, cũng may Tết là những ngày an phận bình yên nhất trong năm. Không có phát sinh ẩu đả đánh nhau, nhóm thiếu niên thiếu nữ cười đùa truyền đến, hắn đột nhiên cảm thấy mình có chút cô đơn.

"Lão đại." Văn Khải không biết từ đâu chạy ra, "Một mình à?"

Hắn đưa một điếu thuốc, Nguỵ Tây Trầm cũng nhận lấy.

Hai thiếu niên 17 tuổi nhìn pháo hoa trên bầu trời nở rộ, từng ngụm từng ngụm phun khói. Văn Khải đột nhiên hỏi: "Có muốn đi chơi với Tôn Tiểu Ái không? "

"Ai?"

"Mấy ngày trước mới tới, so với đám con gái đen đúa gầy gò của Thanh Từ thì xinh đẹp hơn nhiều, vừa trắng vừa mềm..." Văn Khải híp mắt, làn da con gái ở Thanh Từ ngăm đen, đánh nhau so với con trai bên ngoài còn hung hãn hơn.

Tôn Tiểu Ái không giống, cô đi theo mẹ mới đến Thanh Từ chưa được mấy ngày, xinh đẹp, lập tức mê hoặc một đám thiếu niên và đàn ông của Thanh Từ. Hai mẹ con ở Thanh Từ không nơi nương tựa, tự nhiên có thủ đoạn sống sót.

Tôn Tiểu Ái có thiên phú giao tiếp, có thể thong dong chu toàn xoay quanh trong một đám hổ báo cáo chồn.

Ngụy Tây Trầm dập tắt điếu thuốc: "Đi thôi. "

Hắn cũng không biết có thể đi đâu, có chuyện gì để làm. Hắn hiện tại rõ ràng có thể thoát khỏi mẹ mình, nhưng hắn ngay cả ý nghĩ thay đổi hiện trạng cũng không có.

Một đám thiếu niên vây quanh Tôn Tiểu Ái xum xoe.

Cô nhận quà tặng của bọn họ liền nhắm mắt lại, cùng bọn họ hôn môi. Cảnh tượng như vậy ở Thanh Từ mà nói cũng không quá đáng, Văn Khải xem náo nhiệt, còn huýt sáo một cái.

Lập tức có người tới chào hỏi hắn và Nguỵ Tây Trầm.

Đám người Nguỵ Tây Trầm này, mấy năm nay thành lập đoàn thể nhỏ ở Thanh Từ đã rất nổi danh. Bà mẹ ngu xuẩn của hắn không biết, nhưng trong mắt đám thiếu niên này, Ngụy Tây Trầm không khác gì đã mở ra một con đường máu.

"Đang chơi cái gì?" Văn Khải hỏi.

"Máy bay giấy." Có người cười nhộn nhạo, nói tiếp, Tôn Tiểu Ái chưa từng thấy qua những thứ này, bọn họ gấp máy bay giấy tinh xảo làm cô vui vẻ. Tuy rằng càng muốn chơi cái khác, nhưng không được ép buộc, không được đánh nhau là quy củ năm mới của Thanh Từ.

Ngụy Tây Trầm không biết Tôn Tiểu Ái, Tôn Tiểu Ái lại biết hắn. Cô đẩy thiếu niên bên cạnh ra, hướng hắn đi tới.

Trong mắt cô hết sức dụ dỗ, vươn tay về phía hắn.

Hắn không nhúc nhích không né, cũng không đưa tay kéo cô, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô, dường như cô làm cái gì hắn cũng không thèm để ý, cũng không có cảm giác. Tim cô đập nhanh hơn một chút.

Văn Khải nói không sai, da thịt cô trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, trong một đám con gái gầy đen đúa, quả thật rất chói mắt.

Hắn không nhúc nhích, cảm thấy cuộc sống như vậy thật sự ghê tởm lại khô khan. Hắn mới 17 tuổi, thế nhưng cảm thấy đời này có thể cứ như vậy.

Hương vị của cô càng ngày càng gần, hương thơm có chút ngấy, hắn nhíu mày.

Không biết là máy bay giấy của ai bay xuống chân bọn họ, Ngụy Tây Trầm xuống nhìn qua.

Trên cánh là chữ viết ngây thơ của thiếu nữ, hắn nhìn thấy hai chữ Đào Nhiễm.

Thân thể so với đầu óc phản ứng còn nhanh hơn, hắn cảm giác máu tươi tựa hồ trong nháy mắt rót vào trái tim, khuôn mặt của cô, cách 2 năm, trong trí nhớ của hắn còn rõ ràng như vậy.

Hắn đẩy Tôn Tiểu Ái ra, ngồi xổm xuống nhặt máy bay giấy lên.

Trang sách tỏa ra hương vị cũ kỹ - Lớp 3 khối 8, Đào Nhiễm.

Trái tim hắn tựa hồ cũng bị đâm xuống, không đau, ngược lại rất ngứa.

Hắn có chút nhớ cô, ban đêm như vậy, không kiêng nể gì mà nghĩ. Đây không phải là chuẩn mực cuộc sống của hắn, cô gái Đào Nhiễm này, không phải một chén cháo, không phải là một bộ quần áo tinh xảo, không phải hắn cứ cố gắng, dùng thủ đoạn là có thể lấy được.

Nếu hắn đủ thông minh, bây giờ nên từ bỏ.

Đó là một đóa hoa hồng không sai, nhưng toàn thân mang theo gai, nói không chừng hắn vỡ nát cũng không thể hái xuống.

Hắn cảm thấy một trong lòng có chút đau.

Hắn gấp giấy và đặt nó trong lồng ngực mình. Hướng Tôn Tiểu Ái đang há hốc mồm hỏi: "Cái này từ đâu ra? "

"......"

Sau đó Văn Khải cảm thấy Ngụy Tây Trầm điên rồi, hắn dùng rất nhiều thứ tốt đổi lấy sách vở 2 năm trước một cô gái nhỏ tặng tới. Hắn ra giá cao, tự nhiên có người nguyện ý tốn tâm tư tìm.

Cuối cùng thật sự làm cho hắn tìm lại 10 quyển.

Đào Nhiễm cái gì cũng không để lại cho hắn, duy nhất còn lại, chỉ sợ chính là một đống sách cô không cần.

Khi mùa đông trôi qua, mùa xuân đang đến. Hắn mở cuốn sách nổi tiếng của cô, xem xét cẩn thận từng trang một. Phỏng đoán lúc đó tâm trí cô như thế nào đã viết những câu này.

Cô có chút ngây thơ, tính tình cũng không tính là đặc biệt tốt, còn thích chửi bới.

Ngón tay thon dài của hắn lướt qua những chữ viết non nớt kia, cong môi nở nụ cười.

Nếu có thể gặp lại cô, gặp được một lần cũng tốt rồi.

d*c v*ng như vậy đột nhiên chi phối cuộc sống của hắn, đến không giải thích được, lại thế không thể ngăn cản.

Nhưng trời đất mênh mông, ngay cả trấn trưởng cũng không biết vị Đào tiên sinh che giấu địa chỉ kia ở nơi nào, hắn nên đi đâu tìm cô?

......

Thanh Từ nhiều nhất là mùa mưa, hắn chờ đợi "nhà hảo tâm" Đào Hồng Ba.

Khi đó mẹ hắn đã chết, lúc bà phát bệnh, Nguỵ Tây Trầm ở một bên lạnh lùng nhìn. Mãi cho đến khi người phụ nữ nuốt một hơi, hắn mới kéo cửa ra ngoài hút thuốc.

Mưa nhỏ triền miên, hắn thuận tay bày linh vị cho bà.

Từ xa đã nghe được tiếng người tới.

Hắn giống như ngửi được mãnh thú chuyển biến, mở cửa sổ ra, để cho mùi thuốc lá tản đi.

Ngụy Tây nằm dựa vào cửa, giống như một thiếu niên ở tuổi này đơn thuần, sạch sẽ, trong suốt.

Người rốt cuộc cũng tới. Đào Hồng Ba.

Ngụy Tây Trầm biết người này có mưu đồ, nhưng có quan hệ gì chứ? Mỗi một tấc cốt nhục của hắn thậm chí hưng phấn kêu gào, hắn muốn gặp cô, giống như ý nghĩ muốn phát điên.

Nếu như đời này còn có thứ gì hắn mong muốn xa vời, toàn thân máu tươi cũng muốn có được, cũng chỉ có cô.

Hắn cái gì cũng không muốn, cái gì cũng không mang theo, thậm chí thế lực Thanh Từ mới thành lập tốt cũng không quản, cứ như vậy đi theo Đào Hồng Ba.

Ngụy Tây Trầm nhớ rõ mùa hè này, thời tiết đặc biệt nóng.

Tiếng còi xe ở thành phố lớn ồn ào náo nhiệt, tiếng tấu vang không ngừng, rơi vào trong tai hắn đặc biệt ồn ào. Đào Hồng Ba dẫn hắn về nhà, nhưng hắn cũng không thấy Đào Nhiễm.

Hắn giống như bị người ta hắt một chậu nước lạnh, trong nháy mắt thanh tỉnh hơn phân nửa.

Trình Tú Quyên cười nói: "Con gái chúng ta cùng cậu không sai biệt lắm, nhưng cũng không hiểu chuyện, con nhóc chết tiệt kia đi ra ngoài chơi lâu như vậy, cũng không biết gọi điện thoại trở về."

Mắng thì mắng, trong lời nói tràn ngập yêu thương.

Hắn mỉm cười nho nhã.

Chờ một chút...

Hắn ở trong căn hộ dưới chân núi, cực kỳ kiên nhẫn, giống như một con mãnh thú ngủ đông hồi lâu.

Vào lúc hoàng hôn tháng 8, bầu trời màu vàng ấm áp.

Hắn chạy trở về, từ xa đã nhìn thấy một chút màu hồng kia.

Cô ngửa đầu, làn da trắng như sứ dưới ánh hoàng hôn cũng trở thành màu vàng ấm áp.

Mũi chân của cô nhẹ nhàng cọ xát trên mặt đất, bộ dáng rất không cam lòng.

Gió mùa hè ôn hòa, nhẹ nhàng phất phất làn váy màu hồng nhạt của cô.

Tim hắn đập càng lúc càng nhanh. Một bàn tay vô hình nắm lấy trái tim hắn, làm cho ngay cả hơi thở cũng sắp run rẩy.

Cô quay đầu lại, trong đôi mắt rơi xuống những ngôi sao đầy trời, hắn nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này từ đôi mắt đen nhánh của cô - vừa dã man vừa dịu dàng, thâm trầm lại tham lam.

Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, Đào Nhiễm, tha thứ cho anh. Khả năng muốn nhớ thương em cả đời.

~

Đào Nhiễm từ trong lồng ngực anh ngẩng đầu, liền nhìn thấy khóe môi hơi cong lên trong lúc ngủ say của anh. Toàn thân cô đau nhức, sắp tan rã. Mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, lại gặp ác mộng tỉnh lại.

Ngụy Tây Trầm không biết tiết chế là tội ban đầu, cô khóc cũng cầu xin, bộ dáng anh càng hưng phấn. Cuối cùng cô cũng muốn điên lên rồi, gãi loạn ở lưng anh.

Anh hưng phấn đến mức chỉ hừ hừ, không cảm giác được đau đớn, càng thêm ra sức.

Anh vẫn còn cười! Không biết mơ thấy cái gì. Còn có mặt mũi cười!

Cô cắn vào cằm anh.

Anh hừ nhẹ một tiếng, mở mắt ra, cố ý sờ sờ sống lưng bóng loáng của cô. Cô véo thắt lưng anh, anh mới tỉnh táo lại.

Trong nháy mắt anh nhìn thấy cô, ánh mắt trong nháy mắt hiền hòa xuống, cái gì cũng không so đo, hôn xuống đỉnh đầu cô: "Sao không ngủ nhiều một lát? "

Trời vẫn chưa sáng.

Cô nhăn mặt: "Đau thắt lưng. "

Hắn lập tức xoa xoa cô, "Là anh không tốt. "

"Anh sẽ sửa sao?"

Xin lỗi, cái này sẽ không.

Cô gặp ác mộng, còn anh mơ thấy mộng đẹp sao? Cô tò mò hỏi anh: "Anh mơ thấy gì?" "

"17 tuổi ở Thanh Từ, anh đang đợi em."

Chờ cô có cái gì buồn cười? Cô dụi mắt hỏi anh: "Vậy anh có đợi được trong giấc mơ không?"

"Không có."

Cô dở khóc dở cười, vậy còn vui vẻ gì nữa.

"Nhưng anh đến đuổi theo em." Mặc kệ cô ở nơi nào, chỉ cần anh còn sống, còn có thể đi được, đều sẽ đến cạnh cô.

Luôn luôn đuổi theo, luôn luôn là của anh.

Cô cười rộ lên, lúc này rốt cục yên tâm ngủ thiếp đi. Không bao giờ gặp ác mộng nữa.

Anh mở mắt, nghĩ lại mình từ 15 tuổi đến 25 tuổi.

May mắn anh chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ.

Anh ôm người đó trong vòng tay của mình, chờ đợi cho mặt trời ló dạng.

Sáng sớm mùa xuân, gió ấm dịu dàng, nụ hôn của anh rơi trên khóe môi của cô: "Chào buổi sáng, Ngụy phu nhân."
 
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!
Chương 63: Phiên ngoại (ngọt sủng) Ngụy Tiểu Hằng


Lúc Ngụy Tiểu Hằng rời giường, thấy cha mình ngồi bên giường, khóe miệng khó lộ ra nụ cười: "Tỉnh rồi? Cha sẽ mặc quần áo cho con."

"Papa, Tiểu Hằng tự mặc." Ngụy Tiểu Hằng dụi dụi mắt, ngoan ngoãn vô cùng.

"Thật ngoan."

Nhưng Ngụy Tiểu Hằng không có niềm vui được khen ngợi, cậu ngoan ngoãn mặc quần áo, không khóc không nháo, lại đi theo phía sau Nguỵ Tây Trầm đi đánh răng rửa mặt.

Đánh răng là tự đánh răng, khuôn mặt là Nguỵ Tây Trầm rửa cho cậu.

Đàn ông mạnh tay, Ngụy Tiểu Hằng trên mặt đỏ lên, cậu chớp mắt, nước mắt lưng tròng nhưng không dám khóc: "Papa, đau."

Ngụy Tây Trầm nhẹ nhàng xin lỗi: "Cha sai rồi, tha thứ cho cha có được không?" "

Ngụy Tiểu Hằng 4 tuổi đã hiểu được kịch bản của cha mình, không dám được một tấc lại muốn tiến một thước: "Được ạ."

Hai cha con ở chung bình an vô sự.

Ngụy Tiểu Hằng mẫn cảm mà cảm giác được Ngụy Tây Trầm hôm nay dịu dàng gấp trăm lần, trước kia papa chỉ lạnh nhạt để cậu tự mặc quần áo, sau đó khi cậu kêu đau, papa nói chút khổ cũng không chịu nổi, ánh mắt hung dữ.

Nhưng hôm nay papa đã xin lỗi.

Ngụy Tiểu Hằng uống sữa xong liền ngồi lên xe của papa đi theo đến siêu thị.

Ngụy Tây Trầm mua rất nhiều đồ ăn, Ngụy Tiểu Hằng mang giày nhỏ lấp lánh đi theo phía sau anh, đuổi theo cha. Người đàn ông cuối cùng cũng ý thức được còn có con trai của mình, điều chỉnh khuôn mặt của mình rất nhẹ nhàng, ôm cậu lên và đặt trong giỏ hàng.

Ngụy Tiểu Hằng lần này cái gì cũng hiểu được, Ngụy Tây Trầm bộ dáng giả vờ kỳ cục này chỉ có một nguyên nhân, mẹ xa nhà trong vòng 1 tuần để tham dự mấy buổi ký tên sắp trở về!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Tiểu Hằng trong nháy mắt lộ ra nụ cười, mẹ rốt cục trở về cứu mình! Cậu muốn cười lại không dám, cứng rắn sinh nghẹn.

Nhưng cục cưng nhỏ làm sao có thể giấu được cảm xúc của mình, trên khuôn mặt nhỏ bé tràn đầy vui sướng.

Ngụy Tây Trầm xuống nhìn cậu một cái, cười như không cười, nhưng không so đo với hắn.

Ngụy Tiểu Hằng tên thật là Ngụy Hằng, Đào Nhiễm đặt tên, sau này thấy cậu giống như thiên sứ nhỏ, ngoan ngoãn đáng yêu, từ nhỏ đã là cậu bé ấm áp. Đào Nhiễm liền cứ Ngụy Tiểu Hằng Ngụy Tiểu Hằng mà gọi.

Động tác nấu ăn của Ngụy Tây Trầm rất tao nhã, nhưng hiệu suất rất cao.

Ngụy Tiểu Hằng ở phòng khách xem phim hoạt hình, mùi hương trong phòng bếp từng trận từng trận truyền đến. Chỉ chốc lát sau papa đi ra, trên người còn mặc tạp dề, cúi đầu nhìn cậu, nhét vào miệng cậu một hộp sữa: "Lát nữa mẹ trở về, biết nói như thế nào không?"

Ngụy Tiểu Hằng nước mắt lưng tròng: "Biết ạ, papa đối với Tiểu Hằng rất tốt, con yêu papa."

Người đàn ông nhận được câu trả lời thỏa đáng, để lộ một nụ cười nhẹ nhàng. Lại thong thả ung dung đi vào phòng bếp.

Ngụy Tiểu Hằng cắn ống hút, tay mập mạp dụi dụi mắt, thật đáng thương nha.

Cậu không hiểu, cậu đáng yêu như vậy, rõ ràng tất cả cô dì chú bác đều rất thích cậu, nhưng papa không thích cậu, cũng không phải không thích, chỉ là không thèm để ý.

Ngụy Tây Trầm thậm chí thường quên mình còn có một đứa con trai như vậy, cũng quên mất cậu chỉ mới 4 tuổi.

Ngụy Tiểu Hằng âm thầm nghe nhiều nhất chính là - đàn ông con trai ôm lấy mẹ đáng xấu hổ, đàn ông con trai cười giống nương pháo* đáng xấu hổ.

Nhưng mẹ nói, cậu cười như một thiên thần nhỏ.

Nguỵ Tây Trầm cười lạnh: "Mẹ con hiền lành, sợ mẹ biết con là nương pháo* thương tâm. "

*<i>nương pháo: từ chỉ đàn ông con trai có lời nói hành động giống con gái, không liên quan đến ngoại hình hay trai thẳng hay không. </i>

Ngụy Tiểu Hằng còn chưa thể lý giải cái gì là nương pháo, chỉ biết đó là một thứ cực kỳ không tốt, cậu không muốn làm nương pháo, cậu muốn làm một trí thức nhỏ, không thể ngây ngốc cười.

Giữa trưa chuông cửa vang lên, Ngụy Tây Trầm lập tức đứng dậy mở cửa.

Trên mặt Đào Nhiễm mang theo nụ cười, vui vẻ tươi sáng giống thiếu nữ.

"Ngụy tiên sinh." Cô hét lên một cách giòn giãn và nhào vào lòng anh. Ngụy Tây Trầm hôn lên má cô, núi băng vạn năm trong nháy mắt tan chảy, dịu dàng vô cùng, ngồi xổm xuống cởi giày cao gót cho cô.

"Ngụy Tiểu Hằng." Cô mở tay ra.

"Mẹ!" Ngụy Tiểu Hằng được cô ôm lấy, Đào Nhiễm nhìn đứa con trai đáng yêu đến mức trong lòng mềm nhũn, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu: "Ở chung với papa thế nào?"

Ngụy Tiểu Hằng đối mặt với đôi mắt đen nhánh của người đàn ông kia: "Rất... tốt ạ, papa đã mua đồ chơi cho con, rửa mặt, mặc quần áo... Con, con rất yêu papa."

Ngụy Tiểu Hằng thấy mẹ cười khanh khách: "Ngụy tiên sinh vất vả rồi."

Papa vén tóc rối tung của mẹ ra sau tai: "Không vất vả, lần này đi ký tặng vui vẻ không? "

Đào Nhiễm lập tức cười nói cho hai cha con nghe về chuyến ký tặng người hâm mộ này vui vẻ đến mức nào, truyện tranh của cô bán rất tốt, fan cũng rất nhiều. Ngụy Tây Trầm mỉm cười lắng nghe, không hề còn chút nào lãnh lùng cùng nóng nảy khi Đào Nhiễm mới đi mấy ngày trước.

Còn ngày ngày uy h**p Ngụy Tiểu Hằng thỉnh thoảng gọi điện thoại: "Nói con nhớ mẹ."

Nhưng Ngụy Tiểu Hằng nói không quá hai câu, sau đó trở thành thời gian nói chuyện của cha mẹ, cậu chỉ có thể trông mong ngồi trên sô pha xem.

"Được, anh sẽ chăm sóc tốt con mình."

"Ừmm, anh phải chăm sóc bản thân thật tốt, lạnh không, em thấy thành phố T mấy ngày nay đều là nhiệt độ âm..."

"Đồ bên ngoài có quen không? Muốn ăn gì, anh sẽ làm cho em, về nhà sớm chút."

"Không phải là anh dính lấy em, là con trai nhớ em, ầm ĩ muốn gọi điện thoại cho em."

Ngụy Tây Trầm cuối cùng tốt xấu gì cũng bố thí cho Ngụy Tiểu Hằng một ánh mắt —— Con dùng chiêu này đi..

Cả nhà ăn cơm trưa xong, Ngụy Tây Trầm ôm Đào Nhiễm đi ngủ trưa, Ngụy Tiểu Hằng muốn đi theo vào, bị ánh mắt lạnh lùng của Ngụy Tây Trầm đóng đinh bước chân tại chỗ.

Nó mới 4 tuổi, còn đang học trường mầm non, không nhịn được tủi thân, oa một tiếng liền khóc.

Đào Nhiễm đau lòng muốn chết, vội vàng xoay người dỗ dành Ngụy Tiểu Hằng: "Thiên sứ nhỏ bị sao vậy? Sao con lại khóc, nói với mẹ xem, không khóc không khóc. "

"Mẹ..." Cậu ôm cổ Đào Nhiễm, khóc không ngừng, "Mẹ ở nhà có được không, con sợ... Oa..."

Sắc mặt Ngụy Tây Trầm đã đen.

Đào Nhiễm hỏi cậu, cậu lại lắc đầu nhỏ không chịu nói nguyên nhân, khóc trên vai cô.

Đào Nhiễm vất vả mới dỗ được con trai ngủ, trở lại phòng đã bị Ngụy Tây Trầm đè lên hôn, tay anh chui vào trong áo của cô. Cô vươn một ngón tay chống lại lồng ngực anh: "Ngụy tiên sinh, giải thích trước một chút, tại sao con trai em trông đáng thương như vậy?"

Cô mới đi được 3 ngày

Ngụy Tây Trầm nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay cô, đặt lên môi hôn: "Anh nhớ em."Anh không dám trốn tránh vấn đề, "Có lẽ con cũng nhớ em."

Ngụy Tiểu Hằng ngoan ngoãn, từ nhỏ đã dễ nuôi, khiến mọi người bớt lo, nhưng cũng làm cho người ta đặc biệt đau lòng. Nhớ mẹ mà khóc thật cũng không có khả năng.

Hốc mắt Đào Nhiễm đỏ lên: "Có phải anh không yêu con hay không? "

Người đàn ông luống cuống, vội vàng dỗ dành: "Làm sao có thể? Con cũng là cục cưng của anh."

Anh vẫn biểu hiện rất dịu dàng, Đào Nhiễm bán tín bán nghi, nhưng bởi vì Ngụy Tây Trầm rất nuông chiều cô, cô đến trước mặt anh, cực kỳ dễ dàng làm nũng đùa giỡn tính tình nhỏ mọn kia.

Đào Nhiễm ôm cổ anh: "Vậy anh không được hung dữ với con."

"Được."

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô.

Anh biết Đào Nhiễm muốn mình trở thành một người cha tốt, yêu con trai mình như cô. Nhưng làm sao có thể được? Trên đời này chỉ có một Đào Nhiễm, anh rốt cuộc không tìm được thứ gì có thể thích như cô, dùng hết toàn lực nâng niu.

Tình yêu của Đào Nhiễm được chia cho Ngụy Tiểu Hằng một nửa, anh đã rất cố gắng không biểu hiện cảm xúc ghen tị.

Cô ấy thích anh như thế nào, anh có thể trở thành cái dạng gì.

Cô ấy hy vọng anh yêu nhóc con, cho nên anh cố gắng yêu nhóc con.

Nếu thực sự có lý do để yêu nhóc con, ước chừng là nhóc con có đôi mắt giống của cô.

~

Nhưng Ngụy Tiểu Hằng không biết đã lớn lên như thế nào, lúc còn học cấp 2, thường xuyên đánh nhau với người khác.

Thiếu niên tuấn tú nghịch ngợm ngang ngược, tất cả mọi người đều không dám chọc cậu. Có còn biện pháp nào đây? Cha hắn là lão đại Cẩm Thành, giáo viên cũng mời phụ huynh, mỗi lần Ngụy Tây Trầm đến trường, giáo viên ngược lại càng nơm nớp lo sợ.

Ngụy Tây Trầm bộ dạng lười quản, các người thích phạt cứ phạt, chỉ có một điều kiện, không được gọi điện thoại cho mẹ thằng bé.

Hai cha con cùng nhau ra khỏi trường học, Ngụy Tây Trầm híp mắt: "Con phải biết chừng mực, đừng chọc cha, muốn quậy tự mình quậy."

Nếu Đào Nhiễm biết "người cha dịu dàng" này tùy ý dạy con trai thời kỳ phản nghịch như vậy, không chừng sẽ tức chết.

Ngụy Tiểu Hằng không thèm để ý cười: "Cha có quản con sao?"

Ngón tay Ngụy Tây Trầm chậm rãi gõ lên nóc xe: "Chưa từng đánh mắng con là được rồi."

"Nếu mẹ con biết..."

"Con dám thì thử xem."

"Con thật hoài nghi con có phải là con ruột của cha hay không."

Ngụy Tây Trầm xuống nắm lấy mặt thiếu niên, cậu còn không cao đến bả vai mình, trên mặt lộ ra vẻ ngang ngược khó thuần. Ngụy Tây Trầm khinh thường cười: "Con còn phải cảm ơn cha và Đào Đào đã cho mình khuôn mặt tốt này, bằng không những chuyện hỗn loạn mà con làm, cũng không phải đẹp trai, là đáng khinh."

Thiếu niên đỏ mặt.

Ngụy Tiểu Hằng đã trở thành thiếu niên Ngụy Hằng, Ngụy Tây Trầm lại không bị năm tháng phai mờ đi nửa phần. Người đàn ông thành công trong sự nghiệp, bởi vì tình yêu, càng sống càng hấp dẫn, mẹ cậu cũng luôn vui vẻ và sống động.

Thậm chí còn cảm thấy đứa con trai này của mình vẫn rất ngoan.

Nhiều năm như vậy, cậu không biết mẹ mình bị người đàn ông này tẩy não bằng bao nhiêu lời nói dối.

Ngụy Hằng sờ sờ khóe miệng tím tái của mình, đau đến "xuýt" một tiếng.

Cậu đột nhiên có chút phẫn nộ, lần này không tìm cớ đi ra ngoài tránh né.

Lần này cậu không thỏa hiệp, cậu muốn mẹ mình biết "sự thật".

"Đánh! Cho con gọi điện thoại cho mẹ!"

Lúc Đào Nhiễm vội vàng chạy tới con hẻm nhỏ ngoài trường học, Ngụy Hằng ngồi liệt trên mặt đất, nghĩ thầm đám nhóc diễn trò kia mẹ nó xuống tay thật nặng.

Đào Nhiễm vừa thấy bộ dáng này của con, thoáng cái liền rơi lệ: "Tiểu Hằng, con không sao chứ, chỗ nào đau, nói cho mẹ biết?"

Ngụy Hằng ngây ngẩn cả người, chuẩn bị một đống lời tố cáo đáng thương lên án liền một chữ cũng không nói nên lời. Đào Nhiễm thật sự yêu cậu, đối với cậu rất tốt.

Ngụy Tây Trầm tới còn nhanh hơn, đưa Ngụy Tiểu Hằng đến bệnh viện. Đào Nhiễm trông con cả đêm, cuối cùng mệt đến mức ngủ thiếp đi.

Ngày đó Ngụy Hằng nhớ rất rõ ràng.

Ngụy Tây Trầm lần đầu tiên đánh hắn, một cái tát rơi vào mặt, giòn vang: "Biết mình sai ở chỗ nào không? "

Ngụy Hằng che mặt: "Không nên cố ý gây chuyện lừa gạt mẹ con."

Nguỵ Tây Trầm cười: "Không. Anh nói, "Ngươi lừa mẹ cũng tốt, miễn là mẹ hạnh phúc suốt đời, sao ngươi không dỗ dành mẹ như khi còn bé? Ta mười mấy năm cũng không làm cho mẹ ngươi khóc, nhưng ngươi đã làm cho mẹ khóc. Sao ngươi dám."

Ngụy Hằng lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi: "Con sai rồi. Con... Con chỉ nghĩ..." Muốn Đào Nhiễm biết cha không yêu cậu như biểu hiện ra ngoài, muốn xé rách lớp ngụy trang của cha.

Sau ngày đó, Ngụy Tiểu Hằng không gây chuyện gì nữa, thời kỳ nổi loạn thanh xuân dường như lập tức biến mất. Cậu học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn nghe lời.

Đào Nhiễm vẫn không biết đứa con trai ngoan ngoãn của mình còn có một khoảng thời gian phản nghịch, tốt xấu gì Ngụy Tiểu Hằng vẫn "căn chính miêu hồng"* lớn lên.

*<i>căn chính miêu hồng: chỉ những người xuất thân trong gia đình tốt.</i>

Ngụy Hằng không còn cố gắng tranh giành sự chú ý của Đào Nhiễm với Ngụy Tây Trầm nữa. Anh đã biết, trên đời này không có ai yêu Đào Nhiễm hơn Nguỵ Tây Trầm nữa.

Anh học cách bảo vệ mẹ mình như cha đã làm. Làm cho mẹ hạnh phúc.

Sau đó anh làm việc, một ngày trở về nhà, phòng khách mở một bài hát cũ rất ngọt ngào.

Ngụy Tây Trầm đã trung niên, lưng cõng Đào Nhiễm, vẻ mặt dịu dàng, bước chân nhẹ nhàng, dỗ bà ngủ như vậy.

Khóe môi Đào Nhiễm mang theo ý cười, ngủ say trên lưng ông.

Lúc đó bên ngoài lá thu trải đầy đất, thế giới ấm áp, đập vào mắt đều là tình yêu đến khi bạc đầu.

Ngụy Hằng lui ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa cho bọn họ.

HOÀN TOÀN VĂN.
 
Back
Top Bottom