Ngôn Tình Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,386,645
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
khong-phai-em-toi-se-khong-lay.jpg

Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Tác giả: Bỉ Ngạn Vong Xuyên
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại ]

"Tại sao lại là tôi?".

Mặt hắn lại càng áp sát mặt cô hơn, môi kéo cao" Vì tôi thấy em hợp khẩu vị".

Câu trả lời làm Tịch Lạc Khuê muốn ứ họng, hắn tưởng cô là đồ ăn sao?.

"Anh có bệnh sao? Tôi không thức ăn của...ưm".

Lời còn chưa dứt môi cô đã bị một bờ môi mạnh mẽ áp xuống.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Chương 1: 1: Tịch Lạc Khuê


Ban đêm thành phố T.

Trong một quán ăn nhỏ cô gái vừa thay đồ xong đã cầm lấy túi thức ăn của mình lên, cúi người với một ông chú trung niên, cũng là chủ ở đây, miệng kéo lên nụ cười.

"Con xin phép về trước ạ!".

Ông đang bận dọn dẹp cũng không quên đáp lại" Ừ! Về cẩn thận nhé!" Theo lời nói là nụ cười hết sức phúc hậu.

Tịch Lạc Khuê dạ một tiếng rồi quẩy túi xách đi ra khỏi tiệm, nhà cô cũng gần đây nên cô chọn cách đi bộ về nhà và ngược lại đi bộ đến chỗ làm, bỗng điện thoại cô reo lên, cô nhìn đến là tên của một người hết sức quen thuộc với mình, tay cô chợt trên màn hình điện thoại rồi ghé sát vào tai.

"Alo!".

Bên kia là giọng của một cô gái trẻ"Cậu tan ca chưa?".

"Mình đang trên đường về nhà, có chuyện gì không Nhã Tệ?".

Hạ Nhã Tệ nằm sấp trên giường vừa nói chuyện tay kia cũng không rãnh mà dọc dọc cái loptop, ngữ khí đầy sự tinh nghịch.

"Sao vậy? Không có chuyện gì cũng không được gọi cho tiểu Khuê Khuê của tôi sao?".

Tịch Lạc Khuê cười khổ" Được! Hạ đại tiểu thư muốn nói gì nào?".

"Được rồi thật ra mình có chuyện muốn nhờ cậu đấy tiểu Khuê Khuê".

"Cậu nói đi".

"Mai cậu đi với mình đến tiệc trưởng thành của Mỹ Kiều nhé!".

Một chút do dự, Hạ Mỹ Kiều là em họ của Hạ Nhã Tệ, Tịch Lạc Khuê cô cũng chỉ gặp qua cô gái nhỏ đó một lần nhưng với ấn tượng của cô, Hạ Mỹ Kiều rất bướng bỉnh, xem người khác chẳng ra gì, nhất là với cô gái nghèo hèn không chút địa dị như cô đây.

"Này tiểu Khuê Khuê cậu còn nghe không vậy?" Đầu bên kia đã có chút khẩn trương.

Thu lại suy nghĩ, Tịch Lạc Khuê cũng nói thẳng" Mai mình có chút chuyện bận rồi! Sợ không đi được".

"Việc gì vậy? Tiệc trưởng thành đãi buổi tối mà, mà mai cậu không có đi làm" Mặt Hạ Nhã Tệ đã bắt đầu nhăn nhó.

Ngước mắt Tịch Lạc Khuê đã về đến nhà, đưa tay mở khoá cửa, cô nhẹ thở ra" Mình đưa mẹ đi tái khám, mai tiểu Chiều ở nhà mình muốn dẫn em nó đi chơi, rồi nấu cho nó vài món ngon ăn".

"Tiểu Khuê Khuê xin cậu mà! Tiểu Khuê khuê!" Giọng Hạ Nhã Tệ đã nhão ra, ra sức nhõng nhẽo.

Tịch Lạc Khuê đau đầu, cô sợ nhất là Hạ Nhã Tệ như thế này, có khi tối nay cô cũng không ngủ yên được với cô ấy, nên cũng mềm lòng đành đáp ứng.

"Được rồi! Tôi sợ cậu rồi!".

"Hoan hô! Vậy mai cậu đưa dì Tịch đi tái khám đi rồi mình qua đón cậu đi mua sắm".

"Ừm! Vậy mình cúp máy đây!".

"Ừ!Ừ! Ngủ ngon tiểu Khuê Khuê" Bên kia Hạ Nhã Tệ như nhặt được vàng mà mừng quýnh lên.

Khẽ lắc đầu, Tịch Lạc Khuê mở cửa bước vào nhà, căn nhỏ chưa đầy năm mươi mét vuông, cũng chẳng có nội thật gì nhiều, phòng khách là một cái sofa đã hơi cũ, một cái bàn nhỏ cộng thêm một chiếc tivi nhỏ đã lỗi thời.

Bước vào phòng bếp, cô mở đèn rồi đem đồ ăn lúc nãy đem về mở ra, cho vào nồi mà hâm lại ăn.

"Chị! đã về rồi à!"Giọng nói của em trai Tịch Vĩnh Đổng vừa vang là Tịch Lạc Khuê đã nhìn đến cậu thiếu niên mới mười hai tuổi này, miệng cô vừa nhai vừa lộ ra ý cười.

"Ừ! Sao giờ này em còn chưa ngủ nữa?".

"Em khát nước nên đi lấy nước uống" Vừa nói tay Tịch Vĩnh Đổng đã mở tủ lạnh ra, uống một ngụm nước lại hướng đến chị mình" Chị hôm này về trễ vậy?".

"Quán hơi đông".

Nhớ đến điều gì cô lại tiếp:" Mai sau khi đưa mẹ đi tái khám xong chị bận rồi, nên không đi chơi với em được rồi, xin lỗi lần sau chị sẽ bù lại nhé".

"Không sao! Em mai cũng hẹn bạn sang nhà nó học rồi! Vừa định nói với chị" Tịch Vĩnh Đổng cười cười.

May quá, Tịch Lạc Khuê còn sợ em trai mình buồn vì bận bộn công việc sinh nhai, nên cô chẳng có nhiều thời gian bên cậu, mẹ cô thì bị bệnh tim, còn em trai cô thì mới học lớp mười, bao nhiêu áp lực về tiền bạc luôn nặng gánh trên đôi vai bé nhỏ của cô, ban ngày cô phải đi làm lau công trong khu mua sắm, ban đêm cô còn phải phụ quán ăn để kiếm thêm thu nhập đến cả sức để nghỉ ngơi cũng không có.

.
 
Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Chương 2: 2: Đi Mua Sắm Cùng Hạ Nhã Tệ


Sau khi đi tái khám cùng mẹ xong thì Hạ Nhã Tệ cũng đến nhà rước Tịch Lạc Khuê đi mua sắm, mặc dù Tịch Lạc Khuê không muốn nhưng biết bao lần từ chối thì vẫn phải đi cùng Hạ Nhã Tệ thôi! Riết rồi điều đó như hiển nhiên nên khi Hạ Nhã Tệ đề nghị là cô cứ theo cô ấy thôi! Mặc dù bản thân chẳng mua cái gì cho mình.

Khu mua sắm T.

G này thì Tịch Lạc Khuê lại quá đỗi quen thuộc rồi, đây chính là nơi cô làm lau công hàng ngày mà, khi Hạ Nhã Tệ đỗ xe xong thì cả hai đã cùng đi vào trong, đến khu bán quần áo thương hiệu cao cấp dành cho cả nam và nữ, Hạ Nhã Tệ lại rối rít kéo cô vào trong cũng cùng lúc có nhân viên ra tiếp đón.

"Xin hỏi hai vị tiểu thư muốn xem đồ gì ạ?" Cô nhân viên lịch sự cúi người chào hỏi.

"Chúng tôi muốn xem đầm dự tiệc" Hạ Nhã Tệ đã lên tiếng.

"Vậy mời theo bên này" Cô nhân viên đưa tay mời đi theo.

Tịch Lạc Khuê cùng Hạ Nhã Tệ theo cô nhân viên đến nơi đầm thiết kế dành riêng cho dự tiệc.

"Đây là các mẫu đầm ra mới nhất, hai vị tiểu thư muốn thử mẫu nào để tôi lấy cho ạ?".

Hạ Nhã Tệ nhìn theo hướng tay cô nhân viên đến các mẫu đầm thiết kế đang treo kia, mắt đảo đảo vài vòng rồi lại nhìn đến Tịch Lạc Khuê, sao nhiều lần đắng đo cô ta chỉ ngày chiếc đầm trắng dây.

"Lấy cho tôi thử bộ đó".

Khi cô nhân viên lấy lại, Hạ Nhã Tệ lại ướng lên người Tịch Lạc Khuê cười cười hài lòng" Cái đầm này hợp với tiểu Khuê Khuê nè!".

Tịch Lạc Khuê tròn mắt rồi lại đẩy ra" Thôi mình không mua đâu, mình mặt cái năm ngoái được rồi!".

Biết Tịch Lạc Khuê thế nào nên Hạ Nhã Tệ vẫn thúc dục" Lấy cái này đi, cậu mặc sẽ đẹp lắm đấy, cái năm ngoái cũ rồi, cậu đừng lo tôi cho cậu mượn tiền chứ không phải mua tặng cậu đâu!".

Tịch Lạc Khuê cắm môi, thật đúng là cô không có tiền để mua bộ đầm xa xỉ thế này, còn mượn tiền thì chừng nào cô mới có tiền để trả đây? Cô vẫn cương quyết lắc đầu" "Thôi! Cậu mặc sẽ đẹp hơn".

Thấy vậy Hạ Nhã Tệ lại làm ra bộ mặt thất vọng" Mua cho cậu thì cậu không nhận, cho cậu mượn tiền để mua thì cậu không chịu, tiểu Khuê Khuê cậu còn xem tôi là bạn không vậy?".

Tịch Lạc Khuê khó xử, cô đưa mắt nhìn xem giá bộ đầm, nếu có thể mua được thì cô cũng đành miễn cưỡng, ai ngờ khi nhìn giá của nó, mắt đã trợn to, dù biết mắc, cũng không phải mắc thế này chứ.

Cô đưa ánh mắt sang cô nhân viên e ngại mở lời:" Có bộ đầm nào rẻ hơn chút không ạ?".

Cô nhân viên khá ôn nhu, khẽ mỉm cười đi đến một chiếc đầm đen xẻ tà hai bên" Cái này là mẫu cũ năm ngoái ạ, giá lại rất mềm, tiểu thư có thể thử nó".

Nhận lấy bộ đầm, nhìn giá đúng là rẻ hơn phân nữa, nên khá an tâm mặc dù nó có hơi gợi cảm quá, cô quay sang Hạ Nhã Tệ" Mình thử cái này!".

Hạ Nhã Tệ mặc dù không chịu nhưng cũng sợ cô bạn của mình sẽ không mua gì luôn nên đành miễn cường theo"Được rồi! Cậu đi thử đi, mình xem thêm vài cái nữa!".

Tịch Lạc Khuê đến phòng thử đầm, sau năm phút cô đã bước ra"Có kỳ không Nhã Tệ?".

Hạ Nhã Tệ miệng đã bụm lại"Qua! hợp với cậu quá đi, bộ đầm này đúng là dành riêng cho cậu mà!".

"Nhưng phần đùi và eo lộ ra hết rồi!" Tịch Lạc Khuê ngại ngùng khi cố lấy váy che đùi, nhưng làm sao cũng không thể.

"Ôi! Bà cô già của tôi ơi! Hở chút mới gợi cảm quyến rũ" Hạ Nhã Tệ ngăn hành động đó, đánh nhẹ tay cô.

Một lúc do dự, Tịch Lạc Khuê không lấy bộ đầm này thì sẽ bị hối thúc lấy bộ khác, mà giá cả là thứ làm Tịch Lạc Khuê e ngại nhất, cô đã quá nghèo rồi, lấy bộ đầm này là cô phải ăn mì gói biết bao nhiêu bữa để trả tiền lại, nghĩ vậy cô đành cắn răng mà chấp nhận mua nó.

"Rồi! Mình sẽ lấy bộ này" Như bị tà đuổi, Tịch Lạc Khuê đã chạy ngay vào phòng thay đồ ra.

Qua hơn một tiếng lựa chọn quần áo, giày và trang sức, bọn họ cũng bước ra chuẩn bị ra về thì một âm thanh của một nữ nhân làm dừng lại.

"Ôi ai đây! Chẳng phải Tịch Lạc Khuê sao?" Giọng đầy mỉa mai.

Tịch Lạc Khuê không nhìn cũng biết chủ nhân của giọng nói ấy là ai? Không ngờ nhiều năm rồi mà cái nữ nhân này vẫn thích cứ kiếm chuyện với cô như vậy.

Quay mặt Tịch Lạc Khuê nhìn đến cô ta cùng người nam nhân đứng cạnh bên" Lâu rồi không gặp Mộ tiểu thư cùng Bách thiếu".

.
 
Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Chương 3: 3: Gặp Lại Người Quen Cũ


Ánh mắt Của Bạch Viễn Lâm nhẹ lướt đến người cô, cũng vừa lúc cô chạm đến ánh mắt khá ôn nhu đó.

"Lâu rồi không gặp em, học muội".

Bạch Viễn Lâm mỉm cười, hắn nhìn cô mà cười, nụ cười vẫn nguyên vẹn ấm áp như nhiều năm về trước, hai tiếng học muội kia làm lòng cô khẽ rung, chưa để tâm tình cô tốt lâu thì giọng đầy khó chịu của Mộ Như Như đã vang lên.

"Vẫn quê mùa, nghèo túng như lúc trước, sao cô không đến tìm tôi, ít ra là bạn học trước đây, tôi sẽ bố thí cho cô vài đồng bạc lẻ".

"Như Như! Nói năng cho cẩn thận" Bạch Viễn Lâm đã đen mặt khó chịu.

"Này! Cô có vấn đề thần kinh hả? Ai đi xin tiền cô hả?"Hạ Nhã Tệ đã tức điên lên, phồng mang trợn mắt.

Tịch Lạc Khuê nắm chặt nắm tay, vẫn giữ vẻ bình tĩnh" Tôi nghèo thì cũng không ảnh hưởng gì đến Mộ tiểu thư đây! Làm ơn sau này gặp tôi xem như không thấy, vì tôi cũng không muốn phí lời với những kẻ thiếu giáo dưỡng như cô".

Lời vừa dứt Mộ Như Như đã trợn mắt hung hăng dùng túi xách trên tay đánh tới" Mày nói cái gì hả con khốn".

Hạ Nhã Tệ cũng liều mạng lau ra" Cái đồ vô học này!""Thôi đi Nhã Tệ" May là Tịch Lạc Khuê đã kéo cô lại.

Bạch Viễn Lâm đã kịp kéo Mô Như Như lại, quát lớn:"Em có thôi đi không hả?".

Độ tức giận của Mộ Như Như càng tăng, liếc ánh mắt cay cú nhìn hắn" Anh dám quát tôi? Anh vì cái thứ bá dơ này mà quát tôi".

Xung quanh mọi người thấy náo loạn như sắp đánh nhau cũng xì xào bàn tán, ngay lúc ấy bốn người bảo vệ cũng chạy đến.

"Mấy anh chị không được làm loạn nơi đây!"Thấy đã quá mất mặt Bạch Viễn Lâm đưa ánh mắt ái náy sang Tịch Lạc Khuê" Thành thật xin lỗi em, học muội, có dịp anh sẽ tạ lỗi với em sau, giờ anh đi trước" Nói xong hắn buông tay liếc Mộ Như Như một cái lạnh giọng" Thích náo thì náo mình cô đi".

Thấy hắn quay đầu bỏ đi, Mộ Như Như hoản hồn mà đuổi theo gọi lớn " Viễn Lâm! Viễn Lâm!".

Thấy họ đã đi Tịch Lạc Khuê nhẹ cúi đầu bày tỏ lòng xin lỗi" Ngại quá, chúng tôi sẽ đi ngay".

Tịch Lạc Khuê nhanh kéo Hạ Nhã Tệ rời đi còn Hạ Nhã Tệ chân thì bước mà miệng vẫn không ngừng chửi rủa.

"Đừng để mình gặp cô ta lần nữa! Gặp ở đâu mình sẽ đánh cô ta ở đó".

"Cậu càng ngày càng giống côn đồ rồi đó" Lời Tịch Lạc Khuê nửa đùa nửa thật.

"Hừ! Bổn đại tiểu thư đây mới không ngốc như cậu, mình không để ai trèo lên đầu đâu, dám cắn mình một cái, mình sẽ nhổ gãy toàn bộ răng nó"Lời nói hùng hổ của Hạ Nhã Tệ làm Tịch Lạc Khuê khẽ cười, đúng là tính khí của Hạ Nhã Tệ có hơi ương ngạnh bá đạo như vậy, dù sao người bạn này của cô cũng là một đại tiểu thư của Hạ gia, dù thuộc tầng lớp quý tộc cao quý, nhưng cô ấy lại rất giản dị, đối với người bạn là Tịch Lạc Khuê như cô đây lại càng tốt hơn, không tỏ ra là mình cao quý mà chơi chung với cô, tính ra thì cũng đã bốn năm rồi chứ có ít ỏi gì đâu.

"Nhã Tệ! Cảm ơn cậu đã luôn tốt với mình" Tịch Lạc Khuê duỗi tay ôm lấy Hạ Nhã Tệ.

Hạ Nhã Tệ tâm tình cũng tốt hơn một chút" Ngốc nghếch! Mình không tốt với cậu thì ai tốt với cậu đây hả?".

.
 
Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Chương 4: 4: Dự Tiệc


Tiệc trưởng thành của Hạ Mỹ Kiều được tổ chức trên một chiếc du thuyền lớn, đây cũng là du thuyền của Hạ gia,mà nói về tiệc trưởng thành cũng không có gì lạ, đây vốn là tập tục của gia tộc họ Hạ từ rất lâu về trước rồi, Hạ Nhã Tệ đã nói cho Tịch Lạc Khuê nghe, đây không chỉ đơn giản là một buổi tiệc ăn mừng, còn là để các gia tộc biết con gái họ Hạ đã lớn đã có thể tìm người định ước hôn nhân, cho nên có rất nhiều các gia tộc, quý tộc được mời đến đây.

Khi Tịch Lạc Khuê cùng Hạ Nhã Tệ tiến vào đại sảnh rộng lớn của thuyền, khách đã đến khá đông, ít nhất cũng hơn cả trăm người, Tịch Lạc Khuê từ lúc đặt chân lên thuyền tới giờ điều không khỏi cảm thán độ xa hoa tráng lệ của nó.

"Đây là lần đầu tiên mình được lên du thuyền đó" Tịch Lạc Khuê không dấu được sự cảm thán mà nói bên tai đủ để Hạ Nhã Tệ nghe.

"Nếu cậu thích, thì mình sẽ dẫn cậu lên thường xuyên"Tịch Lạc Khuê vội lắc lắc đầu" Thôi! Mình đến thời gian nghĩ ngơi còn không có, lấy đâu thời gian hưởng thụ xa hoa thế này".

Nghe vậy Hạ Nhã Tệ không khỏi thở ra, vỗ vỗ lấy vai cô" Cậu ấy à! Mình muốn tốt, tìm cho cậu công việc tốt hơn, cậu cũng không chịu, thật là khó hiểu?".

"Mình quen với những công việc hiện tại rồi" Cô cười khổ.

"Lại biện lý do này" Hạ Nhã Tệ bĩu môi.

Tiếng nhạc bỗng nhiên im lặng, theo giữa đại sảnh là Hạ lão gia Hạ Gia Long cùng Hạ phu nhân và cô con gái rượu Hạ Mỹ Kiều đang đứng, Hạ Mỹ Kiều hôm nay rất xinh đẹp, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng mà tinh tế, tóc uốn xoăn nhẹ bồng bềnh xoã dài cùng bộ đầm đen dây dài xẻ tà ôm sát đường cong gợi cảm của cô nhìn thật đúng là nhân vậy chính hôm nay, nhìn kỹ lại bộ đầm này lại rất giống bộ Tịch Lạc Khuê đang mặc trên người, chỉ có điều nó xa xỉ hơi thôi!.

"Nhớ vào năm năm về trước, mình cũng là nhân vật chính như Mỹ Kiều bây giờ ấy chứ!".

Nghe Hạ Nhã Tệ nói có vẻ hoài niệm, Tịch Lạc Khuê cũng đồng tâm mà ừ một tiếng.

"Cảm ơn các vị khách quý đã bỏ thời gian quý báo của mình mà đến tham dự lễ trưởng thành của tiểu Mỹ Kiều nhà Hạ gia tôi, mong hôm nay quý vị sẽ có một đêm thật vui vẻ".

Tiếng Hạ lão gia vừa dứt là một tràng pháo tay vang lên, tiếng nhạc cũng phát trở lại, mọi người lại cười cười nói nói hướng về tâm điểm gia đình Hạ lão gia, bên kia Hạ phu nhân đã nhìn thấy Hạ Nhã Tệ nên cũng ngoắt ngoắt cô lại, Hạ Nhã Tệ cũng định lôi Tịch Lạc Khuê theo nhưng cô đã nhanh từ chối.

"Cậu đến đó đi, mình lại kia ngồi một lát đã".

"Ừ! Cậu đợi xíu mình sẽ quay lại!".

Khi Hạ Nhã Tệ đi rồi, Tịch Lạc Khuê đến bên sofa kia vừa ngồi đã có một ly rượu đỏ trước mặt, là phục vụ đưa đến cô cũng không khách sáo mà nhận lấy, biết tủ lượng của mình có hạn nhưng một ly này chắc cũng không đến nổi say bí xỉ đâu, lắc lắc cái ly một hồi, đưa miệng lên uống thử, thật ngọt, đây là loại rượu gì vậy? Trong lòng cao hứng một hơi cô đã uống hết nữa ly, cũng chẳng thấy hề hám gì, tự nhiên lại nghe ồn hơn lúc nãy rất nhiều, chẳng biết là chuyện gì Tịch Lạc Khuê cũng chẳng muốn quan tâm đến, cô ra sức uống hết phần rượu còn lại, phục vụ lúc nãy còn hai, ba người giờ chẳng thấy một ai, Tịch Lạc Khuê đi xuyên qua đại sảnh thuyền đông người mà chẳng biết mình đang đi đâu, lúc nãy hứa với Hạ Nhã Tệ sẽ ngồi đó đợi cô ấy quay lại mà giờ Tịch Lạc Khuê quên mất luôn rồi.

Đã nửa tiếng sau Tịch Lạc Khuê đứng dậy trong lão đảo, cứ nghĩ là một ly sẽ không say, ai ngờ nó thấm chậm đến giờ cô mới biết trời đất quay cuồng là gì, cố gắng đi đến phòng trước mắt có chút mơ hồ cô đã thấy hai người đàn ông toàn thân vest đen đứng trước cửa vào.

Hai tên vệ sĩ cũng thấy Tịch Lạc Khuê lảo đảo đi đến, thấy bộ đầm đen dây kia bọn hắn nhớ lại lời lúc nãy của Hạ lão gia căn dặm trực tiếp đến trước cô hỏi rõ.

"Cô là Hạ tiểu thư?".

Tịch Lạc Khuê chẳng nghe được gì lọt tai, chỉ nghe chữ Hạ cứ tưởng họ nói đến Hạ Nhã Tệ, cô liền gật đầu, thế là bọn hắn đã mở cửa cho cô loạng choạng bước vào trong phòng.

.
 
Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Chương 5: 5: Chuyện Ngoài Ý Muốn


Tịch Lạc Khuê không nghĩ ngợi gì nhiều khi mắt đã thấy chiếc giường màu trắng có vẻ nằm lên rất yêm kia, cô như tìm được sự sống loạng choạng mà nằm xuống, a cảm giác này thật tuyệt, nệm thật mềm, nằm thật thích, chưa đến ba giây sau tay cô loạng choạng thấy có gì không đúng, cô đã chạm đến gì đó, lỡ mờ mở mắt cô lại thấy một ánh mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm vào cô, làm cô giật cả mình mà la một tiếng A, theo phản ứng cô cố bò dậy mà chạy ra ngoài, chưa nói giờ cô có đi vững nữa đâu mà chạy, ngay lập tức đã có một bàn tay ôm eo cô lại, Tịch Lạc Khuê khẽ nhấp nháy đôi môi hồng nhuận của mình.

"Thả! tôi ra! ".

Thà cô cứ nằm yên thì hắn còn giữ được chút bình tỉnh, mắt hắn rơi vào đôi môi có vẻ ngọt ngào đó, yết hầu khẽ lên xuống, bàn tay ở eo cũng cảm giác được sự mềm mại kèm theo sự mát lạnh, người hắn giờ lại đang rất nóng, đang cần thứ mát lạnh như vậy, hắn không còn đủ kiên nhẫn nữa, bờ môi mạnh mẽ đã áp xuống đôi môi mềm mại của cô, ra sức mà hôn lấy, Tịch Lạc Khuê kháng cự, cô vùng vẫy nhưng bất thành, cô yếu ớt quá so với hắn, đã hết biết trời trăng gì cô mạnh dạng cố sức cắn thật mạnh vào đầu lưỡi của hắn, hắn đau, hắn đã dừng lại, ánh mắt lộ ra sát khí, những mạch máu đỏ li ti đã lan đầy mắt.

"Nữ nhân! Cô muốn chết" Hắn gầm giọng.

Sau đó đã bế cô lên đi vào bồn tắm mà ném vào, vì bên trong chỉ có ít nước nên mông Tịch Lạc Khuê bị đau đến lợi hại, chưa để cô kịp huyền rủa hắn thì một đợt nước lạnh đã ập đến người cô từ trên xuống dưới, lần này ý thức của cô đã được lấy lại một ít, cô cố đưa mắt nhìn hắn thì cứ bị nước phun vào mặt, đưa tay che lại cô phát hoả.

"Đủ rồi nghe, anh bị thần kinh hả?".

Cô dám mắng hắn, trên thế gian này chẳng ai dám lớn tiếng với hắn vậy mà cái nữ nhân này vừa cắn hắn xong giờ lại mắng hắn.

"Cô muốn chơi! Để tôi chơi với cô!".

Ục!ục! đầu Tịch Lạc Khuê đã bị nhấn xuống nước, ngột ngạt đến không thể thở nổi, thật lần này cô đã đụng trúng một tên điên rồi.

Tưởng sắp bị giết thì tay hắn lại kéo cô lên, làm cô phải sặc gần chết, ra sức mà hít thở, nước mắt cô đã ứa ra, đã thế vẫn không quên mắng hắn.

"Đồ! thần kinh! ".

Nộ khí dâng cao thì cơ thể hắn cũng đó mà tăng nhìn cơ thể đã ướt nhẹp của cô, dây váy cũng bị rơi xuống, ánh mắt hắn càng sâu, càng muốn hung hăng vùi lấp cô dưới thân mình.

"Đứng dậy".

Giọng hắn lạnh tanh mang theo nộ khí.

Tịch Lạc Khuê hơi run, giờ cô chỉ sợ tên thần kinh này sẽ giết mình mà thôi, nên theo lời hắn cô đã loạng choạng mà đứng dậy, vì không vững nên cả thân thể đỗ nhào về phía trước, tưởng răng môi sẽ lẫn lộn, ai ngờ cô được một lồng ngực rắn chắc giữ lấy, mặt cô áp sát, cách lớp áo sơ đen của hắn, cô vẫn có thể nghe tiếng tim hắn đập rất nhanh.

Hai phút sau cô lại bị hắn ném lên sofa màu xám kia, cô khiếp sợ nhìn hắn thì nước ở đâu từ trên đầu cô lại chảy xuống, không phải là nước, mà là rượu, ngay sau đó một chất lỏng từ miệng hắn đã truyền đến miệng cô, toàn mùi rượu nồng đặc, hắn bắt cô nuốt vô, sau hai ngụm, ngụm thứ ba thì không thấy môi hắn rời đi nữa, hắn điên cuồng hôn lấy cánh môi cô, ra sức m*t lấy sự ngọt ngào nơi đầu lưỡi, chưa thoả mãn tay hắn lại bắt đầu sờ loạn.

Giờ Tịch Lạc Khuê đã như cá nằm trên thớt rồi, cô không có sức và lý trí để kháng cự hắn nữa.

.
 
Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
Chương 6: 6: Chuyện Ngoài Ý Muốn 2


Bên ngoài phòng.

"Vị tiểu thư này! Cô không được phép vào trong.

"Hai vệ sĩ đã nhanh ngăn Hạ Mỹ Kiều lại.

Thấy thế cô ta càng tức giận càng muốn vào cho bằng được, ra sức muốn tông cửa.

"Tôi là Hạ Mỹ Kiều! Sao các ngươi dám để một người khác vào bên trong hả? Tránh ra cho tôi.

"Cả hai vệ sĩ điều đỗ mồ hôi hột, giờ bọn họ không biết ai mới là Hạ tiểu thư thật, nhưng cứ cái đà làm phiền này, thiếu gia mà nghe thấy chắc sẽ tử hình bọn họ mất.

"Vị tiểu thư này! Giờ thiếu gia đang nghĩ ngơi, cô còn làm loạn chúng tôi sẽ không khách sáo với cô đâu.

"Bọn hắn cương quyết hơn, một người một tay đã giữ lấy Hạ Mỹ Kiều lại.

"Buông ra! Lũ rác rưỡi các ngươi!" Cô ta cũng không vừa đã giơ chân đạp thẳng vào cửa.

"Rầm!" Một tiếng vang trời, hai tên vệ sĩ điều đứng hình, mặt không còn chút máu.

Tiếng ồn ào lẫn tiếng cửa bị đập trúng đã thành công làm người bên trong nổi quạu, đang lúc cao trào thì bị làm phiền khiến mặt Thẩm Ngạn Triết đã muốn giết người, hắn buông cơ thể mềm mại của Tịch Lạc Khuê ra, bước xuống giường, một cước đã đá tung cửa.

"Các ngươi khốn kiếp.

"Hai vệ sĩ cùng Hạ Mỹ Kiều vừa thấy cảnh này đã hồn xiêu phách lạc, bọn hắn nhanh buông Hạ Mỹ Kiều ra mà cúi người trong sợ hãi.

"Thiếu! Thiếu gia tha tội.

"Hạ Mỹ Kiều mặt dù rất sợ nhưng nhìn lại Thẩm Ngạn Triết khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt đen sắc lạnh, cùng cơ thể đó khi áo sơ mi đen đã bị mở vài cái nút lộ ra cơ thịt rắn chắc bên trong, thật không khỏi làm người khác say mê.

"Thẩm tổng! Em mới là Hạ Mỹ Kiều.

"Ánh mắt không độ ấm nhìn vào khuôn mặt có chút mong chờ kia, buông lạnh một câu thờ ơ.

"Hạ Mỹ Kiều là ai?"Hụt hẫng tại chỗ, Hạ Mỹ Kiều cố biện minh" Em là con gái Hạ gia, hôm nay Thẩm tổng đến chút mừng lễ trưởng thành của em.

""Cút.

""Thẩm tổng! Em! " Hạ Mỹ Kiều định chòm đến.

"Tôi bảo cút.

" Thẩm Ngạn Triết đã lớn giọng quát.

Mặt Hạ Mỹ Kiều tái nhợt, chân như sắp đứng không vững thì Hạ lão gia, Hạ phu nhân cùng Hạ Nhã Tệ đã chạy đến.

"Có! chuyện gì vậy Thẩm tổng?" Hạ lão gia cười giả lả.

"Ông chủ! Chúng ta có thể đi được rồi!"Ngay lúc đó trợ lý của Thẩm Ngạn Triết cũng đi đến.

Thẩm Ngạn Triết không nhìn đến hai vệ sĩ mà trực tiếp ra lệnh" Sa thải họ.

""Dạ! Ông chủ.

"Hạ lão gia cứ như vô hình, Thẩm Ngạn Triết không trả lời ông tiếng nào mà đã xoay người đi vào trong.

Khi hắn bước ra đã ôm một nữ nhân đang nhắm ghiền mắt trên tay, tất cả điều kinh ngạc nhìn, Hạ Nhã Tệ không khỏi giật mình mà thốt lên.

"Tiểu Khuê Khuê!"Cả thân theo phản xạ bước đến, giang tay định ôm cô trở lại, cũng nhận ngay ánh mắt giết người của Thẩm Ngạn Triết, làm Hạ Nhã Tệ phải khựng lại.

"Thẩm tổng! Đây! là bạn tôi.

"Hạ lão gia nhíu mày không hiểu sao lại có một nữ nhân lạ trong phòng Thẩm Ngạn Triết mà không phải là con gái ông, rõ ràng ông đã sắp xếp khá ổn thoả rồi.

"Đừng để tôi điều tra được chuyện này có liên quan tới ông, nếu không ông tự biết hậu quả.

" Thẩm Ngạn Triết hướng nửa con mắt đến Hạ lão gia.

"Thẩm! tổng!" Mặt ông đã biến sắc.

Mắt thấy Tịch Lạc Khuê sắp bị ôm đi, Hạ Nhã Tệ không nghĩ nhiều nữa mà nhào đến" Trả tiểu Khuê Khuê cho tôi.

"Hai vệ sĩ đã chấn trước, Thẩm Ngạn Triết nhìn vật nhỏ trong lòng ngực hắn, nữ nhân này hắn còn chưa ăn thì làm sao có thể bỏ qua được.

"Người tôi sẽ đưa đi.

""Đây là cưỡng ép là phạm pháp.

"Nghe thật chướng tai, Thẩm Ngạn Triết hắn vốn đã vô phép vô thiên mà còn sợ phạm pháp, tiếp đó chân hắn lại cứ bước, mặc cho Hạ Nhã Tệ gọi lớn lẫn huy h**p.

"Tiểu Khuê Khuê! Tôi sẽ báo cảnh! ưm.

""Nhã Tệ đừng làm vậy!" Hạ phu nhân đã nhanh bụm miệng của Hạ Nhã Tệ lại.

"Con có biết Thẩm tổng là nhân vật thế nào không mà dám nói vậy hả?"Gạt tay của Hạ phu nhân ra, Hạ Nhã Tệ như sắp bóc cháy đến nơi"Nhưng lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?.

""Tốt nhất cô ta bị Thẩm tổng g**t ch*t luôn đi.

" Lời lẽ cay nghiệt của Hạ Mỹ Kiều.

"Em nói gì hả?" Hạ Nhã Tệ chừng mắt.

"Thôi! Đủ rồi!"Hạ lão gia lớn giọng quát, rồi nhìn sang Hạ Mỹ Kiều"Đúng là vô dụng.

"Hạ Mỹ Kiều cắm môi trong uất ức, thấy vậy Hạ phu nhân cũng nhẹ ôm con gái an ủi" Không sao đâu! Ta đi thôi Kiều Kiều.

".
 
Back
Top Bottom