Ngôn Tình Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 40: 40: Thích Anh Nào Thoải Mái Chọn


Mấy người Trình Tú Vân đều là những phú bà có tiền, trên thân mặc toàn đồ hiệu đắt đỏ, dắt tay nhau đi về phía trung tâm của dòng người, đèn nê ông lấp lóe, mùi rượu thuốc lá gay gắt xộc thẳng vào mũi, trong sàn nhảy nam nữ mập mờ cuốn lấy nhau, triền miên cùng một chỗ.

Một người phụ nữ ở trong nhóm vỗ vỗ tay, mấy chục người mẫu nam từ phía sau quầy bar đi đến đứng trước mặt Lâm Kiều Kiều.

Dáng người đều cao ráo, múi nào ra múi nấy, có người đẹp trai, có người lực lưỡng, có người lạnh lùng, có người thư sinh, loại sắc đẹp nào cũng đều có ….

Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Được mở rộng tầm mắt.

Hóa ra cô chỉ là một con chó vườn, lần đầu tiên được ra thành thị.

Ngồi trên xe lăn không thể trốn chạy, Lâm Kiều Kiều nuốt nước miếng một cái, có chút luống cuống chân tay.

Cũng không cần chơi đến mức hoang dã như thế này chứ?
Trong tiếng nhạc hòa lẫn tiếng người liên miên không dứt, Trình Tú Vân gào thét bên tai cô: “Ưa thích anh nào! Thoải mái chọn! Mẹ trả tiền!”
Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Ai nhanh đến cứu cô chạy trốn khỏi nơi này đi.

“Đừng thẹn thùng!” Một người dì khác lại gần hô, chỉ vào hai người mẫu khỏe khoắn cao ráo nói, “Chọn hai ngươi này, đưa cô ấy vào bên trong chơi đùa đi!”
Đám nam người mẫu hiểu ý nở nụ cười, một người đẩy xe lăn, một người đem Lâm Kiều Kiều ôm ngang lên.

Lâm Kiều Kiều kinh hô một tiếng, khoảng cách gần làm cô ngửi được mùi nước hoa nồng nặc trên người bọn họ.

Một giây kế tiếp, liền bị ôm vào sàn nhảy.

Trời đất quay cuồng, DJ trên đài một tay xoa đĩa một tay cầm mic khuấy động bầu không khí, Lâm Kiều Kiều bị nam người mẫu ôm chặt vào người múa máy theo điệu nhạc, tay chân liên tục phải tiếp xúc với da thịt với những đôi nam nữ xung quanh.

“Thích không?” Dưới âm nhạc rung động, nam người mẫu nâng cô lên cao, ngồi trên cổ mình.

Tầm mắt trong nháy mắt được mở rộng.

Lâm Kiều Kiều khoác trên mình chiếc áo lông trắng trong nháy mắt biến thành tiêu điểm của toàn trường.

Những đôi nam nữ trong sàn nhảy không biết lấy đâu ra cây bút, chính mình tự tay ký tên lên chiếc đùi bó bột thạch cao của Lâm Kiều Kiều.

Lâm Kiều Kiều gắt gao nắm lấy tóc người mẫu nam, chỉ sợ anh ta trượt chân làm mình ngã xuống.

Giờ phút này cô cảm thấy hối hận vì đã không bị Cố Hân Nhiên dìm cho chết đuối.

Dường như được Trình Tú Vân boa cho quá nhiều tiền, nam người mẫu nhiệt tình nâng Lâm Kiều Kiều lên cao, kêu gọi DJ trên đài nhận lấy, đưa cô ôm trên bục cao.

Nam nữ trẻ tuổi liên tục phát ra tiếng hoan hô, có không ít ánh mắt đàn ông đều dính chặt vào khuôn mặt Lâm Kiều Kiều.

Xinh đẹp thanh thuần, không phù hợp với quán Bar một chút nào.

Nhưng không có người nào cảm thấy kỳ lạ, vẫn như cũ reo hò lắc lư điên cuồng theo bầu không khí sôi động này.

Lâm Kiều Kiều giống như con mèo nhỏ đi nhầm vào hang ổ của bầy sói.

Nhưng sau một thời gian thì cô cũng đành phải tiếp nhận sự thật.

Cởi xuống chiếc áo lông dày, bên trong là mặc áo sơ mi trắng, để người khác nhìn vào cảm giác càng ngoan, càng giống học sinh hơn.

Ngay lúc này, DJ đưa Micro tới trên tay cô.

Là một ca khúc mới.

Lâm Kiều Kiều vén tay áo lên nhận lấy, với lấy chiếc ghế gần đó ngồi tựa vào, nhanh chóng cảm nhịp đuổi kịp tiết tấu âm nhạc của bài hát.

Giọng nói mềm mại ngọt ngào bình thường bỗng nhiên trở nên đầy nội lực, như muốn nổ tung cả sân khấu.

Tiếng thét chói tai hoan hô vang lên không dứt.

Ai có thể nghĩ tới một cô gái có dáng dấp mảnh mai, nhưng lại có giọng hát hợp với hộp đêm như thế, giống như vốn sinh ra đã dành cho nhau vậy.

Ở một bên khác.

Trong phòng VIP tuy không nghe được toàn bộ âm thanh hưng phấn của đám đông bên ngoài, nhưng thỉnh thoảng vẫn có vài tiếng la hét chói tai lọt vào bên trong.

Một người đàn ông bị náo nhiệt thu hút, thò đầu ra lầm bầm nói: “Điên rồi sao, đám người này chơi thuốc à?”
Ánh mắt không tự chủ rơi vào cô gái trẻ ở trên đài.

Khuôn mặt nhỏ trong veo mang theo sự kiêu ngạo cùng tự do phóng khoáng chưa từng thấy qua.

Giọng hát nhiệt tình dâng trào, tỏa sáng như đom đóm trong bóng đêm.

Tất cả mọi người điên cuồng vì cô.

Bao quát cả DJ.

Mấy người từ phòng VIP đi qua: “quán Bar Đêm Trăng lúc nào thuê được ca sĩ tốt như vậy, báo với quản lý nói cô ta hát thêm vài bài.


“Ăn mặc quá kín đáo, làm gì có hộp đêm nào cho nhân viên mặc nhiều như thế.


“Ai biết được?”
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 41: 41: Bị Bắt Gặp


Tưởng Thành giật mình.

Tại sao lại có cảm giác giống cô gái trên giấy kết hôn của Cố Đông Quân nhỉ?.

Nhưng mà trên ảnh nhìn rất ngoan, không giống kiểu người sẽ đến những nơi như thế này.

Anh quay người chui trở về phòng, bên trong đa số đều là nam nữ trẻ tuổi đang ngồi uống rượu đánh bài.

Chỉ có một người đàn ông tùy ý lười biếng ngồi chính giữa hút thuốc, áo sơ mi trắng mở hai khuy áo phía trên, tóc tai gọn gàng, lộ ra một cỗ nhạt nhẽo đừng ai tới gần.

Không ít cô gái bất chấp muốn bò lại gần thân thể anh, đều bị cỗ khí chất lạnh lẽo dọa lui.

“Lão Cố, cô gái trên đài kia rất giống vợ anh.

” Tưởng Thành ngồi xuống, vẻ mặt như tên trộm nhẹ hỏi “Không phải anh theo dõi cô ấy nên mới đồng ý đến đây chơi chứ?”
“Cô ấy gãy xương, là người khác.

” Cố Đông Quân phun ra một vòng khói thuốc, bưng lên ly rượu đỏ chậm chạp lung lay.

“Haha, đây không phải là duyên phận sao, cô gái ngồi trên kia đùi cũng bó bột thạch cao.

” Tưởng Thành cười hì hì nói, “Nhưng mà trùng hợp thôi, chị dâu làm có thể tới nơi này chơi, hẳn là ngoan ngoãn ở nhà lo lắng công việc trong gia đình mới đúng! ! ”
Còn chưa dứt lời, Cố Đông Quân bỗng dưng đứng lên, dí điếu thuốc đang hút xuống gạt tàn, sắc mặt âm trầm rét lạnh cất bước đi ra ngoài.

Những người khác không hẹn mà gặp đều dừng động tác lại, chỉ sợ chọc phải tôn đại thần này
Tưởng Thành sững sờ.

Má nó.

Sẽ không phải thật sự là chị dâu chứ.

Cô gái trên đài kia vừa xinh đẹp đáng yêu lại vừa hoang dã, trong tay còn cầm ly rượu lung lay theo nhạc, sắc mặt đỏ ửng.

Giọng hát cũng không thua ca sĩ.

Chà, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong nha.

Cố Đông Quân ánh mắt nhàn nhạt, lần đầu tiên thấy một Lâm Kiều Kiều khác xa thường ngày.

Đèn pha bao bọc lấy cô.

Bên trong tiếng nhạc ồn ào, cô là nhân vật bắt mắt nhất.

Lâm Kiều Kiều chơi thật vui vẻ, đang hết mình với bài hát đột nhiên bất ngờ trông thấy một thân ảnh quen thuộc ở phía xa xa.

Giật nảy mình, tiếng ca tắt ngúm.

Cô ném micro xuống đất mặc vào áo lông, một chân nhảy đến bên mép sân khấu, giang hai tay ra để nam người mẫu ôm cô xuống.

Trong sàn nhảy người đông nghìn nghịt, nhanh chóng nuốt chửng Lâm Kiều Kiều.

Cô đánh giá thấp lòng nhiệt tình của tất cả mọi người trong hộp đêm, hay nói cách khác họ đã không còn tỉnh táo để quan tâm đến một cô gái què đang vật lộn giữa đám đông.

Lúc này một canh tay thô ráp với đến, giải cứu cô ra ngoài.

Cố Đông Quân đưa được người ra, mặt không thay đổi xốc cô lên gánh trên vai.

Nam người mẫu vẫn miệt mài đuổi theo phía sau: “Kiều Kiều bảo bối, chờ tôi một chút.


Đáng tiếc bị kẹt lại trong đám người, không thể đuổi kịp.

Lâm Kiều Kiều vừa đá vừa đạp, hoa mắt choáng váng: “Thả tôi xuống.


Giãy dụa một lúc cô bị liền bị ném lên ghế sa lon trong căn phòng riêng tối đen như mực.

Cánh cửa ngăn cách tiếng tiếng nhạc ồn ào ở bên ngoài, không thấy rõ nét mặt của người đàn ông, chỉ có đôi mắt thâm sâu u ám, lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

Lâm Kiều Kiều hơi sợ, vớ được cái gối ôm vào trong ngực, nhỏ giọng nói: “Anh làm gì!”
“Giải thích một chút.


Tiếng nói khàn khàn trầm thấp ở bên tai vang lên.

Trong lòng Cố Đông Quân không hài lòng nhưng vẫn thong dong mà nhìn cô.

“Giải thích gì chứ?”
Lâm Kiều Kiều chột dạ mà cúi thấp đầu, có cảm giác làm chuyện xấu bị người khác bắt được.

Nhưng cô nghĩ đến một điều làm tăng thêm lòng can đảm.

Chính mình còn chưa làm chuyện gì có lỗi với anh ta.

Hơn nữa hai người căn bản không phải vợ chồng thật sự.

Coi như cô tìm một trăm trai bao c*̃ng không phải chuyện của Cố Đông Quân.

Cố Đông Quân cười lạnh một tiếng, nhấc người cô lên đè vào tường: “Bản lĩnh lớn thật , rượu trong quán bar cũng dám tùy tiện uống?”
“Tôi không uống!” Sau lưng là vách tường lạnh như băng, Lâm Kiều Kiều cố gắng muốn thoát ra bên ngoài, nhưng bị Cố Đông Quân chặn lại gắt gao.

Nồng đậm mùi rượu và thuốc lá trên thân người đàn ông chui vào trong lỗ mũi.

Màu mắt anh càng sâu: “Không uống?”
Lâm Kiều Kiều trong đầu vang lên một bản nhạc: “Nguy hiểm nguy hiểm nguy hiểm, mau chạy đi cô gái nhỏ.


Cô rụt cổ một cái, tuy nhiên lúc này rượu bắt đầu ngấm dần vào máu, để lá gan càng ngày càng lớn, hừ một tiếng tìm đường chết: “Uống rượu thì thế nào, liên quan gì đến anh!”
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 42: 42: Trai Bao Nhỏ


Vừa nãy DJ rót cho cô một cốc chất lỏng màu phấn hồng.

Ngọt ngào, say mê, căn bản không khó uống.

Quả nhiên trong mắt Cố Đông Quân đốt lên một vòng phẫn nộ, bóp lấy cằm của cô nâng lên: “Không liên quan gì đến tôi?”
Đầu Lâm Kiều Kiều đã trở nên choáng váng, bàn tay giơ lên hai ngón thành hình khẩu súng, đặt vào thái dương Cố Đông Quân hung hăng nói: “Cảnh cáo anh, thả tôi ra, bằng không hôm nay anh không ra nổi nơi này.


Sự tức giận của Cố Đông Quân trong nháy mắt bị dập tắt.

Con bé này điên rồi sao.

Anh lập tức buông tay ra, cô gái nhỏ sờ sờ khuôn mặt đỏ bừng của mình, cảnh cáo: “Không cho phép lại đụng vào mặt của tôi, anh không bồi thường nổi đâu!”
Có thể xác định uống say.

Cố Đông Quân nhíu nhíu lông mày, mở đèn trong phòng lên.

Lâm Kiều Kiều không thoải mái mà nhắm mắt mở ra liên tục, cố gắng duy trì tỉnh táo.

Sớm biết như vậy thì không uống cái nước kia.

Thật là khó chịu.

“Một mình cô tới?”
Cố Đông Quân ôm cô đưa đến nằm trên ghế sô pha, cúi đầu trông thấy trên chân thạch cao đã ký đầy tên, còn có không ít số điện thoại những ngôn ngữ ô uế, cảm thấy có chút đau đầu.

Hừ.

Chơi rất tốt.

Lâm Kiều Kiều dường như không nhận ra anh , mặt nhỏ đỏ chót, đôi mắt to ướŧ áŧ mở ra, chỉ vào anh run lên: “Anh là! ! trai bao mà mẹ gọi cho tôi?”
Cố Đông Quân: “! ! ”
Anh đường đường Cố nhị gia, là tồn tại mà người bên ngoài thấy đều né tránh không kịp, con bé mắt mù này lại còn dám nói mình là trai bao?
Hai bên Thái Dương giật giật.

Muốn đánh người.

“Tới, hôn một cái.

” Lâm Kiều Kiều cười hì hì tiến lên trước, sờ sờ mặt của anh, “ánh mắt của mẹ tôi cũng không tệ lắm.


Cái trán nổi lên gân xanh.

Cố Đông Quân cười lạnh một tiếng.

Thật muốn b*p ch*t vật nhỏ này.

Lâm Kiều Kiều mất hứng, chu cái miệng nhỏ nhắn nói: “Bảo anh hôn tôi nha, nhanh lên, bằng không sẽ không cho anh tiền!”
Cố Đông Quân không nhúc nhích, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho tài xế: “Quán Bar Đêm Trăng, năm phút.



“Anh có phải đàn ông hay không?” Lâm Kiều Kiều mở to hai mắt, mơ mơ màng màng nhìn xem anh, “Tôi muốn đổi người khác!”
Không phải đàn ông?
Cố Đông Quân sầm mặt lại.

Giận đến mức bật cười.

Chưa hết, Lâm Kiều Kiều lại náo loạn: “Được rồi, không phải đàn ông c*̃ng tốt hơn so với tên khốn Cố Đông Quân đó, chờ tôi ly hôn với anh ta sau đó tìm anh kết hôn có được hay không.


Cô trêu chọc mà sờ lên cái cằm Cố Đông Quân: “Anh chỉ cần nghe lời hơn so với tên rùa đen Cố Đông Quân kia là được.


Cố Đông Quân ôm cô, ánh mắt nguy hiểm, trong cơ thể như đang che giấu một đầu sói : “Lâm Kiều Kiều, tôi là ai?”
“Anh?”
Lâm Kiều Kiều ôm lấy cổ của anh, đem mặt vùi vào trong ngực anh, “Anh là trai bao bé nhỏ.


Khuôn mặt Cố Đông Quân đều tái rồi.

Đúng vào lúc này, điện thoại di động trong túi cô vang lên.

Lâm Kiều Kiều đưa tay muốn lấy, nhưng s* s**ng nửa ngày vẫn không tìm được, tức giận nói: “Tại sao lại đùa bỡn tôi.



Mắt thấy phải nổi giận, Cố Đông Quân lấy ra thay cô, đối diện truyền đến âm thanh lo lắng của một người phụ nữ: “Kiều Kiều con đang ở đâu? Vừa rồi còn đang ở phía trên mà, hai người mẫu nam mẹ tìm cho con đều đã về đây rồi, sao con vẫn chưa trở lại? Nếu như không hài lòng mẹ lại đổi người khác, mau mau quay lại đây.


“Tôi là Cố Đông Quân, Lâm Kiều Kiều đang ở chỗ tôi.


“Tích ——”
Điện thoại trực tiếp cúp máy.

Cố Đông Quân: “! ! ”
Anh đáng sợ như thế sao?
Mẹ vợ nghe được liền tắt điện thoại.

Lâm Kiều Kiều con mắt viên viên mà nhìn anh chằm chằm: “Trai bao nhỏ, vì sao cướp điện thoại tôi?”
“Lâm Kiều Kiều, cô cùng với mẹ cô định cho tôi đội nón xanh sao?”
Tiếng nói cực kỳ rét lạnh.

Lâm Kiều Kiều vui vẻ gõ gõ đầu: “Không phải đội nón xanh cho anh, là đội nón xanh cho Cố Đông Quân!”
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 43: 43: Không Không Có Tỉnh


Cố Đông Quân im lặng, đưa tay nhéo trên mông cô một cái: “Lâm Kiều Kiều, tôi rất muốn dạy cho cô một bài học.


Lâm Kiều Kiều bị đau, nước mắt lã chã mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Ô ô, anh khốn nạn, phục vụ không chu đáo, tôi muốn đổi người!”
Một bên mông khác lại tiếp tục chịu một cái vỗ không nhẹ không nặng, Cố Đông Quân cảnh cáo cô: “Ngậm miệng.


“Nha.


Lâm Kiều Kiều sợ đau, không dám nói tiếp nữa, đem nước mắt nước mũi lau lên người Cố Đông Quân.

Anh ôm cô từ phòng riêng đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi phòng, không khí vẫn xa hoa truỵ lạc như cũ, có nhân quăng tới cho anh ánh mắt mập mờ.

Âm thanh ầm ĩ như thế nhưng Lâm Kiều Kiều lúc này đã đem mặt chôn ở trên vai anh, mê man ngủ thϊếp đi, cánh tay nhỏ thỉnh thoảng vung vung lên, không biết đang muốn thị uy cùng với ai.

Vừa ngồi trên xe, điện thoại Lâm Kiều Kiều lại vang lên.

Cô buồn ngủ mà xoa xoa con mắt, càng ôm chặt Cố Đông Quân.

Giống con gấu nhỏ treo ở trên người anh.

Tài xế khϊếp sợ trừng to mắt.

Lần trước đón nhị gia cùng Thiếu phu nhân, nhị gia còn đối xử với Thiếu phu nhân hờ hững lạnh lẽo, sao bây giờ lại thay đổi 360 độ như vậy.

Cố Đông Quân cầm điện thoại lên nghe, đầu dây bên kia vẫn là Trình Tú Vân, bà có vẻ rất khẩn trương: “Alo, Đông Quân sao?”
“Mẹ vợ tốt”
Ngữ điệu xem như ôn hòa.

Nghe vậy khiến Trình Tú Vân an tâm hơn một chút, bà nhanh chóng giải thích: “Thật ra mẹ chỉ là mang Kiều Kiều đến để giải sầu, không có ý gì khác, con ngàn vạn lần đừng hiểu lầm.


“Được, con sẽ không hiểu lầm đâu.


Trình Tú Vân thở phào, liền nghe Cố Đông Quân nói, “không có khả năng mẹ thật sự tìm nam người mẫu đến vui đùa với Kiều Kiều đâu nhỉ.


Trình Tú Vân: “! ! ”
Lưng bà bỗng nhiên phát lạnh, lúng túng nói: “Chuyện đó, hai người đang ở nơi nào, mẹ tới đón Kiều Kiều về nhà.


“Không cần, Kiều Kiều uống say rồi, con mang cô ấy về nhà.


Cố Đông Quân thản nhiên nói, “Con là chồng cô ấy, không phải là mẹ không tin con chứ?”
Trình Tú Vân: “Đương, đương nhiên tin tưởng! ! ”
“Nếu đã như vậy, bọn con về trước.


Điện thoại cúp máy, vẻ mặt Trình Tú Vân đau khổ nhìn về phía nhóm bạn thân đang chơi bời hưng phấn.

Làm sao bây giờ, ra ngoài chơi một chuyến con gái liền bị người ta bắt cóc đi mất.

!
Trong tòa nhà trung tâm cao nhất thành phố, một căn phòng được trang trí màu trắng đơn giản, cửa sổ cực lớn đem toàn bộ thành phố Nam châu thu vào mắt.

Trong ánh đèn lờ mờ.

Cố Đông Quân bế người đưa vào phòng tắm, mở ra vòi bông sen, dòng nước mát lạnh lao từ trên xuống.

Lâm Kiều Kiều giật mình, cái lạnh để cô tỉnh táo lại, vội vàng vuốt nước ở khuôn mặt ngẩng đầu lên, hét lớn: “Lạnh, điên rồi sao! Khụ khụ.


Đóng lại vòi nước, Cố Đông Quân ở trên cao nhìn xuống, cúi đầu nhìn cô, giống như cười mà không phải cười nói: “Tỉnh?”
“Hả! ! ”
Ký ức trong nháy mắt tràn vào trong đầu.

Lâm Kiều Kiều đột nhiên tỉnh táo.

Trai bao?
Tại sao lại biến thành! ! Cố Đông Quân! !
Cô yên lặng cởϊ áσ khoác xuống, nhỏ giọng nói: “Không có, không có tỉnh.


Cố Đông Quân nửa ngồi xuống, ánh mắt lành lạnh, tay giữ chặt cằm của cô sau đó hôn lấy đôi môi đỏ mọng ướŧ áŧ còn vương thoang thoảng mùi rượu.

Cái hôn vừa sâu,vừa nóng bỏng.

Lâm Kiều Kiều cả người cứng đờ, bị hôn đến toàn thân không còn chút sức lực nào, nước mắt rơi xuống từng giọt từng giọt.

Tại sao lại hôn chứ.

Quỷ hẹp hòi, không phải chỉ nói hắn là trai bao thôi sao.

Không hề lưu luyến, Cố Đông Quân rất nhanh thả cô ra, đưa tay lau lấy hai hàng nước mắt trên khuôn mặt nhỏ: “Không phải cô yêu cầu tôi hôn sao?”
Khuôn mặt Lâm Kiều Kiều trong nháy mắt đỏ bừng, ôm mặt đuổi anh ra ngoài: “Tôi muốn tắm rửa.


Toàn thân cô bây giờ cũng toàn mùi rượu hòa lẫn mùi thuốc lá.

Quá khó ngửi.

“Còn dám uống rượu! ! ” Cố Đông Quân nhíu mày dạy dỗ.

Lâm Kiều Kiều méo miệng làm nũng: “Tôi sẽ không uống nữa!”
!
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 44: 44: Đồ Lót Cỡ Nhỏ Nhất


Tắm rửa xong, Lâm Kiều Kiều mới nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.

Ở đây không phải Cố gia, không có quần áo của cô! !
Quần áo, ngay cả đồ lót đều đã bị Cố Đông Quân xối ướt nhẹp.

Hơn nữa cũng không có cả nạng và xe lăn.

Lâm Kiều Kiều hít sâu một hơi, cầm lấy khăn tắm bao bọc lại cơ thể, giẫy giụa đứng lên từ trong bồn tắm, muốn nhảy ra ngoài bằng một chân.

Nhưng rất rõ ràng cô đã đánh giá cao chính mình.

Trong phòng tắm truyền đến một tiếng hét thảm cùng tiếng khóc.

Cố Đông Quân gõ cửa hô lên: “Lâm Kiều Kiều?”
“Ô ô, tôi không sao! ! đừng vào! ! ”
Âm thanh truyền đến từ sàn nhà, mang theo tiếng khóc nức nở.

“Ngã rồi?”
“Hu hu đúng vậy.

” toàn thân Lâm Kiều Kiều đều đau đớn, cố gắng dùng sức đứng lên, “Tôi không có quần áo để mặc, anh đừng có vào.


“Quấn khăn tắm vào.

” Cố Đông Quân buồn cười.

Hình như cô gái này nếu không làm bản thân bị thương thì không chịu được.

Nói xong, anh đẩy cửa đi vào.

Chỉ thấy trong phòng tắm, cô gái nhỏ đáng thương quấn khăn tắm ngã trên mặt đất, lộ ra hai bắp chân dài trắng trẻo, không mặc quần áo, tóc c*̃ng ướt nhẹp chưa được lau khô, cả người đều bị nước nóng bốc hơi bao phủ nhìn cực kỳ nhu nhược đáng yêu.

Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, nước mắt giống những viên ngọc trai hung hăng rơi xuống, lông mi run rẩy rung động.

Mắt Cố Đông Quân ngày một sâu hơn, đem người ôm lấy: “Tắm xong sao không gọi tôi?”
Xúc cảm mềm mại.

Thơm thơm.

“Không có quần áo ô ô.


Nói chưa hết lời, Lâm Kiều Kiều đã cảm thấy càng ấm ức, khóc càng lớn tiếng.

“Đừng khóc, nghe lời.


Cố Đông Quân đem cô để lên giường, lấy ra một chiếc áo ngắn tay từ bên trong tủ quần áo ném qua: “Trước tiên mặc tạm như vậy đi.


Chiếc áo vừa dài vừa rộng, mặc ở trên thân Lâm Kiều Kiều giống như một chiếc váy, che lại đến hết mông, cổ áo lỏng lẻo nghiêng sang một bên, lộ ra xương quai xanh gợi cảm.

“Vẫn được.

” Cố Đông Quân gật gật đầu, “Cô ngủ trước đi, tôi đi tắm rửa.


Khuôn mặt Lâm Kiều Kiều trong nháy mắt đỏ lên.

Cô ấp a ấp úng: “Cái kia! ! ”
“Cái gì?”
“Tôi, tôi không có đồ lót! ! ” dường như cảm thấy cực kỳ thẹn thùng, trong mắt lại bắt đầu phiếm hồng.

Bước chân Cố Đông Quân dừng lại.

Thế này cũng không thể mặc của mình chứ ! !
Khuôn mặt anh hơi mất tự nhiên, nói với vẻ cam chịu: “Tôi xuống mua, mặc cỡ nào?”
Không đợi Lâm Kiều Kiều nói chuyện, ánh mắt của anh hiện ra vài phần ý cười: “Cỡ nhỏ nhất đúng không, tôi biết rồi.


Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Bị khinh bỉ !
Tất cả những cửa hàng trong tòa cao ốc này đã đóng cửa, chỉ còn cửa hàng giá rẻ 24/7.

Bên trong lúc này không có khách, nhân viên cửa hàng là một nữ sinh nhỏ tuổi, buồn ngủ ngáp lấy ngáp để, đợi đến khi chuông cửa tự động vang lên âm thanh hoan nghênh quý khách, cô mới không nhịn được ngẩng đầu.

Hai mắt tỏa sáng.

Người đàn ông từ trong đêm khuya đi tới, ánh mắt trong trẻo lành lạnh, khuôn mặt tuấn tú toát ra một cỗ tự phụ rất tự nhiên, là dáng vẻ mà không cô gái nào đồng ý rời mắt.

Khuôn mặt cô đỏ hồng, đứng dậy dò hỏi: “Chào anh, xin hỏi cần em giúp đỡ gì không?”
Nếu như có thể thì cô muốn xin số điện thoại hoặc là thêm wechat cũng được.

Lại nghe người đàn ông chậm rãi nói: “Có loại đồ lót mặc một lần không? cỡ nhỏ nhất.



Một bao đồ lót ném lên trên giường.

Lâm Kiều Kiều lật trái lật phải, nhỏ giọng thì thầm: “Sao không phải loại vải mềm chứ?”

Cố Đông Quân kiềm chế nỗi xúc động muốn đánh cô.

Chính mình đường đường Cố thị tổng giám đốc, làm chân chạy mua đồ lót cho cô, đi về lại còn bị ghét bỏ?
“Thôi được rồi, đành chấp nhận mặc vậy.

” Lâm Kiều Kiều thở dài, chui vào trong chăn, nhìn về phía Cố Đông Quân, “Tôi có thể xin đổi phòng hay không?”
“Không được.


“Vì sao nha?” Lâm Kiều Kiều chu mỏ, “Cũng không có những người khác, sẽ không có ai biết rõ chúng ta ngủ riêng.


“Không có phòng ngủ nào khác.


Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Anh nhìn xem tôi có tin không?
Một cái tầng lớn như thế, chẳng lẽ chỉ có duy nhất một phòng?
Đối mặt hai con ngươi lạnh lẽo của Cố Đông Quân, Lâm Kiều Kiều ngoan ngoãn im lặng.

Ngủ chung liền ngủ chung vậy, buổi tối thiếu chút nữa liền đội nón xanh cho người ta, vẫn là để vấn đề chìm xuống rồi tính sau.
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 45: 45: Tổn Thương Nhân Đôi


Lúc Cố Đông Quân tắm xong, bên ngoài chỉ mở một chiếc đèn ở đầu giường, dường như cô gái nhỏ đã chơi mệt rồi, cả người cuộn mình trong chăn ngủ say sưa, chỉ lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái.

Thơm thơm mềm mềm, bộ dáng rất tốt để v**t v*.

Giấc ngủ xưa nay của anh đều không sâu, nhưng lúc ở với cô thì khác.

Trên người Lâm Kiều Kiều luôn có một cỗ hương khí đặc thù thanh tịnh, trấn an nhân tâm, có thể tăng cường giấc ngủ của bản thân.

Mấy ngày vừa rồi Lâm Kiều Kiều không về nhà, một mình anh nằm trên giường ngủ luôn cảm thấy vắng vẻ, thấy thiếu thứ gì đó có thể làm cho bản thân an tâm.

Cho nên anh quyết định rồi, hai người tốt nhất nên ngủ chung, để cô trở thành Bảo Bảo làm ấm giường cũng không tồi.

【 Đinh! Chúc mừng người chơi, giá trị hảo cảm: 15, giá trị phản nghịch: 24.


!

Bởi vì đây là nhà riêng của Cố Đông Quân, cho nên không có người ngoài, không có ai phá vỡ thế giới riêng của đôi vợ chồng.

Trong căn phòng rộng lớn, hơi ấm từ lò sưởi bốc ra vừa đủ để hai con người nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ.

Lúc cô tỉnh dậy thì đã không thấy Cố Đông Quân nằm bên cạnh, Lâm Kiều Kiều mặc chiếc áo rộng thùng thình dựa vào tường nhún nhảy cố gắng tiến vào phòng tắm.

Sau khi tự mình vệ sinh cá nhân xong lại tiếp tục nhún nhảy ra phòng khách.

Nhưng cô lại thấy một người phụ nữ trẻ tuổi đang dọn dẹp bàn ghế, hai người bốn mắt nhìn nhau đều sợ hết hồn.

“Cô là ai! sao lại mặc quần áo Cố tổng!”
Lạc Nhan là người phản ứng đầu tiên, cảnh giác nhìn chằm chằm cô gái trẻ đi ra từ trong phòng.

Lạc Nhan chính là một trong số các thư ký Cố Đông Quân, cách một khoảng thời gian đều sẽ đến căn hộ riêng của anh ta để dọn dẹp.

Từ trước tới nay Cố tổng chưa bao giờ mang khách về nơi này, đây là lần đầu tiên cô thấy người ngoài ở đây.

Hơn nữa còn mặc bộ đồ kh*** g** như thế đi ra từ phòng Cố tổng, chắc chắn không phải dạng người tốt.

Không những thế còn là một người thọt.

“Cô, cô là người nào!” Lâm Kiều Kiều còn hung hơn so với người phụ nữ trước mặt, đem chiếc áo kéo xuống che khuất cặp đùi trắng nõn.

Đầu óc nhanh chóng loé lên mấy ý nghĩ.

“Tôi?” Lạc Nhan cười lạnh một tiếng, “Tôi là! ! ”
“Cô là người phụ nữ mà anh ta bao nuôi đúng không?”
Lâm Kiều Kiều bừng tỉnh nhận ra, kinh ngạc đánh gãy lời người đối diện định nói.

Khuôn mặt xinh đẹp như vậy, chiếc váy kiểu âu phục gói trọn dáng người trước lồi sau vểnh, quả nhiên Cố Đông Quân thật sự chướng mắt dạng người chưa ph*t d*c giống như mình.

Lạc Nhan cứng đờ người ra.

Hai chữ thư ký vừa đến miệng lại thu về, không hiểu sao lại tự nhiên sinh ra cảm giác ưu việt, điệu bộ cao quý gật gật đầu: “Biết còn không mau cút đi ra ngoài, cô là người phụ nữ tối hôm qua Đông Quân mang về từ hộp đêm chứ gì?”
Còn chưa từng thấy Cố tổng có mối quan hệ mật thiết với người phụ nữ nào, c*̃ng chưa bao giờ thấy người khác qua đêm ở đây.

Lạc Nhan xem như là người duy nhất có quyền lui tới tự nhiên ở căn hộ này, tất nhiên sẽ sinh ra một số ảo tưởng tốt đẹp.

Cùng với lòng h*m m**n chiếm hữu, coi nơi này như là căn nhà thứ 2 của mình.

Lâm Kiều Kiều chợt cảm thấy thất bại.

Hóa ra đội nón xanh không phải là Cố Đông Quân, mà chính là mình.

Vậy giường mà tối hôm qua cô nằm chính là giường mà Cố Đông Quân cùng cô gái trước mắt này lăn lộn thường xuyên?
Bẩn thỉu.

Cô vẫn ôm một hy vọng hỏi: “không phải Cố Đông Quân đã kết hôn rồi sao?”
“Làm sao cô biết?” Lạc Nhan nhíu mày, ngồi xuống trên ghế sofa, dáng vẻ nghiêm chỉnh như một nữ chủ nhân thực thụ, “Cố tổng chưa từng đưa vợ mình ra ngoài ánh sáng, trong tập đoàn cũng rất ít người biết, đoán chừng là bị Cố lão gia tử bức ép, không còn cách nào khác mới cưới người phụ nữ kia.


“Thì ra là vậy! ! ”
Lâm Kiều Kiều càng buồn bã.

Mặc dù rất muốn ly hôn, nhưng mà khi nghe được lời nói này không khỏi cảm thấy tổn thương.

“Tôi đoán người phụ nữ kia chắc chắn cũng là người quái dị, bằng không tại sao Cố tổng lại không chịu về nhà, mà đến cả dạng người thọt như cô cũng có thể tùy tiện đưa về đây chơi đùa.

” Lạc Nhan lườm cô bằng ánh mắt chế giễu.

Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Tổn thương nhân đôi.
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 46: 46: Loại Phụ Nữ Không Đứng Đắn Như Cô


Cô buồn buồn nói: “Nếu cô đã được bao nuôi ở đây, vậy có quần áo không cho tôi mượn một chút, đồ của tôi đều bị bẩn hết rồi.


Tất cả đều ám mùi rượu và thuốc, còn bị ướt chưa khô.

Sắc mặt Lạc Nhan hơi cứng lại.

Đừng nói là quần áo, Cố tổng căn bản không cho phép bất kỳ đồ vật nào thuộc về người khác được phép xuất hiện ở đây.

Nãy giờ mở miệng toàn là nói bậy, đâm lao đành phải theo lao, tiếp tục dối trá.

Vẻ mặt hơi mất tự nhiên nói: “Đồ của tôi cô không mặc được đâu, được rồi, để tôi đi xuống lầu mua cho cô bộ mới, mặc xong nhanh nhanh cút đi, tôi cũng không muốn Cố tổng lại bị loại phụ nữ không đứng đắn như cô quấn lên người”
“Không đứng đắn“ Lâm Kiều Kiều vội cúi đầu, tội nghiệp mà ồ một tiếng.

Cô mới không phải là người quái dị đâu.

Lạc Nhan mới đi ra không đến vài phút, Cố Đông Quân liền trở về.

Đẩy ra cửa phòng khách, trông thấy Lâm Kiều Kiều đang ôm đùi co lại như quả bóng ngồi trên ghế sa lon, trong tay cầm lấy chiếc điều khiển từ xa xem TV.

Ánh mắt tan rã, giống như mất đi linh hồn cùng hy vọng.

Cô tức giận quay đầu, hừ một tiếng, lại chuyển trở về.

Cố Đông Quân không hiểu nổi.

Mới sáng sớm sao lại lên cơn nữa rồi, anh bế người từ trên ghế salon lên, mặt lạnh nói: “Thái độ gì đây?”
Lâm Kiều Kiều hướng về bụng dưới của anh đá một cước, không có đá tới liền mắng: “Đồ xấu xa.


“Sao tôi lại xấu xa?”
Trái tim Cố Đông Quân nhảy lên, đem cô ôm chặt vào trong ngực, đưa tay bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Càng ngày càng giống như con cún nhỏ, một lời không hợp đã tức giận.

“Vì sao anh không chịu ly hôn với tôi!” Lâm Kiều Kiều hướng về trên cánh tay anh gặm một cái, biểu hiện ra vẻ mặt mà bản thân cho là rất hung, “Không những không chịu ly hôn, lại còn tìm tiểu tam! Mặt mũi Lâm Kiều Kiều tôi để vào đâu bây giờ!”
“Tôi tìm tiểu tam?”
Cố Đông Quân có chút buồn cười, đem cô đặt ở trên bàn trà, “Nói một chút, tôi tìm tiểu tam lúc nào?”
Chiếc bàn pha lê lạnh buốt, để cho đùi Lâm Kiều Kiều khẽ run rẩy, cô chảnh chọe mà hừ một tiếng, hai cánh tay nhỏ ôm ở trước ngực, “Đến bây giờ mà vẫn còn chối cãi, chờ một lúc sẽ đến”
“Được.

” Cố Đông Quân nhíu mày.

Anh ngược lại muốn xem xem đồ mít ướt này đang có ý đồ xấu gì.

Nói xong, đứng dậy đi vào phòng bếp rót một ly sữa bò, đặt lên trên bàn trà.

Lâm Kiều Kiều liền nhanh tay lẹ mắt cầm lấy, ừng ực ừng ực nuốt vào bụng.

“Như thế nào? Không phải tức giận sao, đồ vật của tôi cô cũng lấy uống?” Cố Đông Quân giễu cợt.

Vật nhỏ này càng xem càng thấy thú vị.

Giống như vật nuôi trong nhà.

Lâm Kiều Kiều hừ nhẹ một tiếng: “Đói bụng.


Đúng lúc này ngoài cửa truyền tới âm thanh bấm mật mã, Lâm Kiều Kiều cảnh giác lên, nhảy xuống khỏi bàn trà, ngôi vào ghế sô pha, hung hăng nói: “Tình nhân của anh trở về !”
Cố Đông Quân cong cong môi.

Lạc Nhan không nghĩ rằng Cố Đông Quân sẽ đến vào thời điểm này, cầm quần áo nói lắp ba lắp bắp: “Cố, Cố tổng.


“Quần áo cho ai ?” Cố Đông Quân liếc nhìn cô.

“Cô, cô ta nói không có quần áo mặc, mà ngài không thích có phụ nữ ở trong nhà, cho nên tôi mua quần áo cho để cô ta thay rồi nhanh chóng rời đi.

” Lạc Nhan liếc mắt nhìn sang người đang ngồi trên ghế sa lon.

“Thế nhưng mà cô ấy vừa nói, cô là tình nhân của tôi.

” Cố Đông Quân lôi người đang co thành quả bóng sau lưng mình ra ngoài, cười lớn nói.

Mặc dù bên ngoài anh cười lớn vui vẻ, nhưng bên trong thì lòng dạ anh đang suy tính điều gì không ai biết được.

Mặt mũi Lạc Nhan nhanh chóng đỏ lên, không ngóc đầu lên được: “Tôi muốn để cô ta nhanh rời đi cho nên mới nói như thế, tôi cũng chỉ vì lo lắng cho Cố tổng, lỡ như bị phu nhân biết được ngài mang người phụ nữ như vậy từ hộp đêm trở về, chẳng phải là sẽ không tốt sao.


“Người phụ nữ như vậy?”
Cố Đông Quân khẽ cười một tiếng, “Là như thế nào ?”

Nghe anh hỏi như vậy, Lạc Nhan kinh hãi trong lòng, càng không đoán được địa vị cô gái này ở trong lòng Cố Đông Quân.

Cô vội nói: “Ngài nhìn chân cô ta, ở phía trên lớp thạch cao toàn là những ngôn từ ô uế của đám đàn ông, không biết đã làm chuyện kia với bao nhiêu người, trường hợp xấu nhất còn có thể lây bệnh cho ngài.


Lâm Kiều Kiều ngẩng đầu kinh ngạc.

Cô là một cô gái trong sạch, xưa nay đã được làm chuyện gì với ai đâu, lúc này tức giận nói: “nói nhăng nói cuội gì đấy!”
“Cố tổng là người đã có gia đình, nếu như cô là loại đàn bà đàng hoàng, chắc chắn sẽ không bò lên giường Cố tổng, tôi nói không đúng sao?” Lạc Nhan nhịn không được cãi lại.

Mặc dù cô sợ Cố Đông Quân, nhưng từ đáy lòng lại xem thường dạng đàn bà “phong trần” như Lâm Kiều Kiều.

“Cô nói không sai.


Cố Đông Quân nhận lấy cái túi đựng quần áo trong tay cô, giọng điệu ôn hòa “Chờ một lúc đến phòng tài vụ kết toán tiền lương, bắt đầu từ ngày mai không cần đến nữa.


“cái, cái! ! Cái gì?”
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 47: 47: Thì Ra Là Cô Muốn Tiền


Sắc mặt Lạc Nhan tái xanh.

Rõ ràng vẫn chưa thích ứng được sự thật.

Mình ở bên cạnh Cố tổng lâu như vậy, Cố tổng chỉ vì một người phụ nữ ở hộp đêm! ! liền muốn khai trừ mình?
“Không nghe rõ sao?”
Tiếng nói lạnh lùng, không cho phép cự tuyệt.

Toàn thân Lạc Nhan cứng đờ.

Cố tổng từng nói qua, ghét nhất người không biết thân biết phận.

Mình có thể ở bên cạnh anh lâu như vậy, cũng là vì chưa từng vượt ra khỏi khuôn phép, luôn an phận thủ thường.

Thế nhưng mà! !
Cô không cam lòng mà liếc nhìn Lâm Kiều Kiều: “Cố tổng, cô ta thật sự không phải dạng phụ nữ tốt, nếu không may phu nhân biết chuyện! ! ”
Đã thấy Cố Đông Quân ôm Lâm Kiều Kiều vào trong ngực, vẻ mặt lười biếng lườm cô: “Vợ của tôi?”
“Đúng, đúng vậy! ! ” bây giờ Lạc Nhan đã không còn nói lưu loát được.

Lâm Kiều Kiều chậm rãi giơ tay lên phát biểu: “Tôi nói có một loại khả năng, có khi tôi lại là vợ của anh ta đấy.


Lạc Nhan: “! ! ”
Sao có thể có chuyện như vậy?
Người phụ nữ này không phải là dẫn từ hộp đêm về sao!

Hơn nữa nghe đồn quan hệ giữa Cố tổng và phu nhân cũng không tốt.

Cô khϊếp sợ nhìn về phía Cố Đông Quân.

Đối phương cũng không có phản bác, mặt mũi ôn hòa sờ lên đầu Lâm Kiều Kiều.

Đây là một Cố tổng hoàn toàn khác mà chưa bao giờ cô nhìn thấy.

Lạc Nhan trong nháy mắt hốt hoảng, nói năng lộn xộn: “Cố, Cố tổng, xin ngài đừng đuổi việc tôi, tôi thật sự rất cần phần công tác này.


Bị Cố thị đuổi việc, chỉ sợ những công ty khác cũng không ai dám nhận mình vào làm.

Nhìn thấy Cố Đông Quân không để ý đến mình mà chăm chú vuốt tóc Lâm Kiều Kiều, cô sợ run rẩy người.

Cố tổng từ trước đến nay luôn nói một không hai, mọi người trong tập đoàn đều hiểu rõ.

Ánh mắt chuyển hướng nhìn Lâm Kiều Kiều, lấy lòng nói: “Thiếu phu nhân, là mắt tôi mù, không nhận ra thân phận của ngài, tôi tưởng ngài là! ! thế nên mới suy nghĩ muốn giúp thiếu phu nhân đòi lại công bằng! ! cầu xin ngài giúp ta một chút, đừng để Cố tổng đuổi việc tôi.


Lâm Kiều Kiều lắc đầu, nhíu lại cặp lông mày nhỏ dài xinh đẹp: “Lúc nãy cô ta còn nói vợ của anh là đồ quái dị.


“Hả, tôi! ! ”
Khi đó ai có thể nghĩ tới người tướng mạo ngoan ngoãn trước mặt này lại chính là Cố gia Thiếu phu nhân.

Lúc đầu tưởng rằng người có thể gả cho nhị gia, chắc chắn cũng là dạng người mười phần ưu nhã tri thức, ai ngờ chính là một cô gái nhỏ.

Cố Đông Quân nhéo lên đùi Lâm Kiều Kiều một cái: “Cần tôi gọi vệ sĩ không?”
Ngữ điệu ôn hòa.

Lạc Nhan vội vàng lắc lắc đầu, hồn bay phách lạc nói: “Không, không cần.


Lâm Kiều Kiều lập tức có chút thương hương tiếc ngọc, lại gần bên tai Cố Đông Quân nhỏ giọng nói: “anh muốn giữ cô ta lại cũng được, chỉ cần ly hôn với tôi là xong.


“Haha.


Một tiếng cười lạnh lùng chế giễu.

Lạc Nhan bị dọa nước mắt rơi lã chã, vội vã xoay người rời đi.

Ngay khi cửa vừa đóng lại, Lâm Kiều Kiều cúi đầu muốn chui ra khỏi vòng tay anh.

Cố Đông Quân nâng mí mắt lên nhìn cô.

Lợi dụng xong liền muốn chạy, đồ nhóc con vong ân bội nghĩa.

Bàn tay bắt lấy vòng eo của cô ôm trở về: “Muốn ly hôn với tôi đến mức như vậy sao?”
“Đây là tôi không muốn chậm trễ việc hôn nhân đại sự của anh, anh sáng suốt, uy phong đẹp trai bức người, tôi không xứng.

” Lâm Kiều Kiều mà vuốt mông ngựa không ngượng mồm.

Thừa dịp anh không chú ý, lại muốn chui ra bên ngoài.

Nhưng mà phần gáy bị Cố Đông Quân nắm chặt, giống như đang xách mèo nhỏ đưa vào trong ngực.

“Tại sao trước đây lại không cảm thấy mình không xứng?”
Lúc khóc nhốn nháo muốn gả cho mình, bướng bỉnh mười con lừa cũng kéo không lại.

Lâm Kiều Kiều cười gượng gạo: “Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, khi đó không biết xấu hổ, bây giờ tôi hiểu chuyện hơn rồi, anh là người lớn đừng so đo với con nít mà, tha thứ cho tôi đi.


“Không tha thứ.


Cố Đông Quân nhíu mày nhìn cô chằm chằm.

Lâm Kiều Kiều phiền muộn thở dài: “Tôi đã làm tấm bia chắn cho anh nhiều lần như vậy rồi, còn chưa đủ chuộc tội hay sao? Nếu như ở trước kia tôi đã lấy tiền thuê rồi.


“Thì ra là thế.

” Cố Đông Quân đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn ôn ngọt nhu hòa, “Thì ra là cô muốn tiền.



Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Năng lực phân tích thật là lợi hại.

Tại hạ chịu thua.

Bên môi Cố Đông Quân mang theo nụ cười khó mà nắm bắt, anh cầm điện thoại di động từ trên bàn trà lên, kết nối với đầu dây bên kia: “Tiểu Trương, chuyển nhượng tầng cao nhất khu trung tâm thương mại cho Lâm Kiều Kiều.


Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Đại lão, tài phiệt.

Ô ô.

Tầng cao nhất ở trung tâm thành phố, diện tích còn cực kỳ lớn, không có vài chục triệu thì không chạm vào nổi.

Cô nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt, cười hì hì nói: “Cám ơn đại ca, tôi nguyện ý làm trâu làm cả một đời cho đại ca.


Cố Đông Quân quăng ra bộ quần áo mà Lạc Nhan vừa mới mua: “Đi, thay quần áo.


“Tuân mệnh.


 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 48: 48: Chuyện Kinh Thiên Động Địa


Lâm Kiều Kiều dùng cả tay cả chân bò xuống từ trên đùi anh, ôm quần áo nhảy lò cò đi vào trong phòng.

Không thể làm gì hơn.

Ai bảo anh ta có tiền như vậy chứ.

Nhìn bóng lưng vụng về của cô gái nhỏ, Cố Đông Quân dãn ra khóe miệng.

Đồ tham tiền.

.

Bộ quần áo Lạc Nhan mua hơi rộng cho nên mặc vào cũng rất thoải mái.

Lâm Kiều Kiều đi tới: “Đói bụng.


“Ăn cơm.


Khoác thêm một chiếc áo, Cố Đông Quân đẩy cửa ra “Đi thôi.


Cố gắng bỏ qua ánh mắt khẩn cầu của Lâm Kiều Kiều.

Lâm Kiều Kiều đứng nguyên tại chỗ, duỗi ra cánh tay hướng về phía anh: “Bế tôi.


Lúc nhờ vả đúng là ngoan ngoãn ngọt ngào.

Một khi không cần đến nữa liền trở mặt không quen biết, Cố Đông Quân muốn trêu chọc cô, lười biếng tựa ở trên cửa chính: “Lết được tới đây tôi sẽ cõng cô.


Từ chỗ cô đi đến cánh cửa không hề có nơi nào để bấu víu giữ thăng bằng, nhảy một chân rất dễ dàng bị ngã.

Lâm Kiều Kiều thở dài.

Được rồi, có tiền thì có quyền, ai bảo anh ta là đại tài phiệt nào.

Cô giống một con sâu , nằm sát xuống đất dùng hai tay một chân bò bò lết về phía cửa.

Cố Đông Quân cười.

Đồ ngốc ngếch.

Anh tiến lên hai bước, xoay người lại, nửa ngồi xuống: “Trèo lên.


“Cám ơn anh Đông Quân, anh Đông Quân thật tốt.


Lâm Kiều Kiều cười hắc hắc, c*̃ng không khách khí, ôm cổ của anh leo lên.

Thân thể nho nhỏ dán ở trên tấm lưng dày dặn nở nang của Cố Đông Quân, giống như không có tí cân nặng nào.

Nửa giờ sau, tài xế lái xe đưa hai người đến trụ sở tập đoàn.

Đây là lần đầu tiên Lâm Kiều Kiều tới, cô nhìn tòa nhà cao vút vào trong mây trước mặt, nhấp nháy con mắt.

Trong tiểu thuyết có nói về việc Cố Đông Quân buôn bán bất động sản chọc trời đúng là không sai.

Trong hầm để xe, hai người bước xuống đi vào thang máy riêng lên thẳng phòng làm việc ở tầng cao nhất.

Lâm Kiều Kiều thở phào.

Như vậy thì mới không phô trương, không bị để ý là tốt nhất, trong tập đoàn có không biết bao nhiêu cô gái thèm thuồng thân thể anh ta đâu, mới gặp 2 nữ phụ thôi mà đã suýt chết đuối, gặp nhiều hơn nữa chắc mình phải bỏ luôn chữ “suýt” mất.

Nhưng rất rõ ràng cô đánh giá thấp mức độ lợi dụng mình của Cố Đông Quân.

Cố Đông Quân ôm lấy cô, không nhanh không chậm đi vào trong phòng họp đang đầy ắp người, ghé vào bên tai cô nói: “Chờ tôi hai mươi phút sau đó sẽ đi ăn cơm.


Mấy chục ánh mắt khϊếp sợ nhìn chằm chằm vào Lâm Kiều Kiều, hít sâu một hơi.

Cố tổng có bạn gái?
Cố tổng thế mà đụng vào phụ nữ?
Khuôn mặt nhỏ Lâm Kiều Kiều đỏ bừng, hung hăng chui vào trong ngực Cố Đông Quân: “Không thể để tôi ở lại văn phòng rồi một mình đi đến đây được sao?”
Ôm theo cô ngồi xuống ghế chủ tịch, giọng nói Cố Đông Quân vừa lạnh lẽo vừa nhạt nhẽo thốt lên: “Xem đủ chưa?”
Đám người lúc này mới nhao nhao lấy lại tinh thần, đầu óc có chút mất tập trung mà bắt đầu báo cáo.

Trong lúc đó xảy ra không ít sai lầm.

Nhưng cũng may dường như có mỹ nhân trong ngực, cho nên tâm tình Cố tổng không tệ, không có khiển trách quá mức nặng nề.

Lâm Kiều Kiều nghe như nước đổ đầu vịt, không hiểu gì đành cầm điện thoại di động đọc tiểu thuyết.

Ai ngờ đột nhiên một tiếng chuông điện thoại vang lên, mặc dù không phải là quá lớn nhưng xuất hiện ở trong căn phòng yên ắng nghiêm túc này lại trở nên cực kỳ chói tai.

“Không phải đã nói lúc họp phải tắt hết điện thoại sao ! ! ” Trưởng phòng nhân sự đứng lên giận giữ nói, đột nhiên quay đầu, lại trông thấy âm thanh đến từ cô nhóc đáng thương trong ngực Cố tổng, ánh mắt lập tức cứng đờ “Ồn ào một chút cho vui nhà vui cửa là tốt, được rồi chúng ta tiếp tục thôi.


Lâm Kiều Kiều đã sớm hốt hoảng tắt ngay điện thoại di động, xấu hổ mà liếc nhìn Cố Đông Quân.

“Sao không nghe?”
Cố Đông Quân xoa nhẹ đem đầu của cô hỏi.

Tất cả mọi người trong phòng họp đều chú ý đến bên này.

Ngay lập tức bị thức ăn cho chó lấp đầy miệng.

Thật không hổ là Cố tổng, trước đó có người chỉ lỡ đặt chiếc cốc lên bàn mạnh một chút thôi đã bị mắng cho không ngóc đầu lên nổi.

Đến lượt người tình nhỏ thì lại ôn nhu nhẹ nhàng đến mức này.

Lâm Kiều Kiều vội vàng lắc đầu, ngượng ngùng nói: “Một lúc nữa gọi lại là được”
Vừa dứt lời, cái bụng không nghe lời lại tiếp tục kêu lên một tiếng.

Mặt Lâm Kiều Kiều càng đỏ hơn, gắt gao chui sâu vào trong ngực Cố Đông Quân.

Nước mắt xấu hổ đều muốn tuôn ra ngoài.

Thật là mất thể diện.

Cố Đông Quân khẽ cười, ôm cô đứng dậy: “Tiểu Trương, đem quá trình cuộc họp ghi chép lại toàn bộ, mọi người tiếp tục đi.


Nói xong liền đi, để lại mọi người mấy chục cặp mắt nhìn nhau không biết nên làm gì.

Cố tổng thế mà cười.

Anh ta cười!
Trong lúc này đám người vẫn chưa cân đo đong đếm được nên bàn chuyện tập đoàn hay là bàn chuyện kinh thiên động địa vừa rồi thì tốt hơn.
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 49: 49: Con Ở Chung Một Gian Phòng Với Kiều Kiều Là Được


Đi ra ngoài cửa, Lâm Kiều Kiều lấy điện thoại ra gọi lại số vừa nãy.

“Này, có phải bạn học Lâm Kiều Kiều không?” Ở bên kia truyền đến đến giọng nói đàn ông tương đối trẻ tuổi.

“Đúng thế, ai vậy?”
“Tôi là phụ đạo viên của cô.

” Người đối diện hơi dừng một chút, có chút không hài lòng “Thời gian nghỉ của cô đã kết thúc, nếu như không trở lại kịp kỳ thi cuối kỳ, vậy thì toàn bộ năm học này sẽ xem như hủy bỏ.


“Thi cuối kỳ?” Lâm Kiều Kiều thất thanh nói.

Cô trọng sinh vào thứ xui xẻo gì thế này, không học có được không.

“Đúng vậy, tôi đã thông báo, có đến hay không là việc của cô.


“Được, cám ơn phụ đạo viên, em sẽ có mặt.


Cúp điện thoại, Lâm Kiều Kiều nhăn lại lông mày.

Có cảm giác vị phụ đạo viên này không thích mình lắm.

Chẳng lẽ bởi vì lúc ở trường Lâm Kiều Kiều quá mức kiêu ngạo phách lối?

Nhưng chuyện này tính sau, chuyện quan trọng nhất bây giờ đó là tìm hiểu chuyên ngành của mình là gì.

Lục lọi hết các thư mục trên điện thoại, cuối cùng nhìn thấy group chat bị nguyên chủ ẩn đi: “Lớp 19 tranh sơn dầu ”.

Học vẽ tranh sơn dầu? Vừa vặn đúng khẩu vị của mình.

Cơm nước cùng với Cố Đông Quân xong xuôi, Lâm Kiều Kiều lại ồn ào nhất định phải về nhà.

Lần này Cố Đông Quân cũng không từ chối, tự mình lái xe đem người đưa trở về, dù sao hôm qua cũng là mình đem con gái người ta đi.

Nguyên một đêm này Lâm gia lo lắng bất an, chỉ sợ Cố Đông Quân giận dữ, trút giận lên thân thể Lâm Kiều Kiều.

Nhìn thấy hai người trở về, Trình Tú Vân cũng không ngẩng đầu lên nổi, ánh mắt len lén nhìn lên đùi Lâm Kiều Kiều, cực kỳ áy náy.

Lâm Canh Nam thở phào nhẹ nhõm, vội vàng để cho người giúp việc chuẩn bị nước trà, trong lòng lúc này cũng có chút run sợ.

Nói gì thì nói, con gái mình chơi đùa với nam người mẫu trong quán bar, là có lỗi lớn với chồng.

Cố Đông Quân ôm Lâm Kiều Kiều vào nhà, sau đó bình tĩnh ngồi xuống uống trà: “Chuyện ngày hôm qua, hy vọng mẹ vợ đừng để ở trong lòng.


“Hả! ! ”
Lâm Kiều Kiều cùng Trình Tú Vân kinh ngạc ngẩng đầu.

Cố Đông Quân nhìn thấy mấy người Lâm gia băn khoăn lo sợ cho nên đang chủ động giải vây?
Ngay lập tức cái nhìn của hai vợ chồng Trình Tú Vân và Lâm Canh Nam đối với anh hoàn toàn thay đổi.

Có lẽ anh ta cũng không kh*ng b* như lời đồn.

“À đúng rồi Kiều Kiều, bệnh viện bảo ngày mai có thể đi tháo bó bột được rồi.


“Thật sao?” Lâm Kiều Kiều đang lụi hụi húp cốc sữa bò, không nhịn được quay đầu nhìn Cố Đông Quân.

Khỏi phải nói, bây giờ nhìn kỹ lại, cảm giác anh ta càng ngày càng đẹp trai rồi, lúc ở gần nhau, dường như anh ta bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vài phần ấm áp, giống như bố…con, cảm giác cứ là lạ.

Ừm, tóc c*̃ng mọc dài hơn một chút! !
Cố Đông Quân cảm nhận được cái nhìn của cô, nghiến răng nghiến lợi, tiếng nói khàn khàn vang lên bên tai Lâm Kiều Kiều: “Nhìn cái gì? Còn muốn cạo đầu tôi thêm lần nữa?”
“Không có không có.

” Lâm Kiều Kiều vội vàng xua tay.

Sau khi ở lại ăn tối ở Lâm gia, Cố Đông Quân không ở lại mà muốn rời đi, một nhà ba người Lâm gia cung cung kính kính đợi ở cửa tiễn đưa vị đại gia này, nhìn thấy anh vừa bước lên xe liền nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Tuy nói anh ta không khó gần như trước đây, nhưng ở cùng một chỗ tóm lại là áp lực rất lớn.

Đèn đường sau lưng sáng choang, anh ngồi trên xe nhưng chậm chạp không nổ máy, bàn tay gõ lách cách trên vô lăng không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bỗng tiếng chuông vang lên.

“Đông Quân, hai ngày này cơ thể Tình Tình không tốt, phải nhập viện rồi, chú Ninh muốn con đi thăm cô ấy một chút, ngày mai có rảnh không?”
“Không rảnh.


“Chú Ninh là bạn tốt của nhà chúng ta, mặt mũi của chú con không thể không cho chứ?”
Cảm thấy không thoải mái, Cố Đông Quân trực tiếp cúp điện thoại, mở cửa xuống xe.

3 người Lâm gia đang cười cười nói nói muốn đi vào trong nhà, đột nhiên thấy tôn đại thần này quay trở lại, lập tức khẩn trương: “Sao vậy?”
“Ở nhờ một đêm.


Đáy mắt thâm sâu u ám, có chút buồn ngủ mệt mỏi.

Lâm Kiều Kiều: “Cái, cái gì?”
“Không đồng ý?”
“Đồng ý, đương nhiên đồng ý.

” Trình Tú Vân nhanh nhẩu đáp.

Lâm Canh Nam cũng lấy lại tinh thần: “Để tôi nói người giúp việc dọn dẹp lại phòng cho sạch sẽ.


“Không cần.


Ánh mắt Cố Đông Quân rơi vào người Lâm Kiều Kiều “Con ở chung một gian phòng với Kiều Kiều là được.


Lâm Kiều Kiều: “! ! ”
Tôi không đồng ý.

Còn chưa kịp mở miệng cự tuyệt, tay Cố Đông Quân liền kéo cô đi vào.

Năm ngón tay thon dài chơi đùa với tóc của cô, nhỏ giọng nói: “Ngủ cùng với vợ, không có vấn đề gì chứ?”
Lâm Kiều Kiều dùng ánh mắt cầu cứu mà liếc nhìn cha mẹ.

Hai người luống cuống nhìn đối phương.

Được rồi, đành phải chấp nhận thôi, không thể trêu vào con quái vật này được.

Lâm Canh Nam cười nói: “Cũng tốt cũng tốt, hai vợ chồng tất nhiên là nên ngủ chung.


“Phi.

” Trong lòng Lâm Kiều Kiều mắng người cha của mình một trăm lần.
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 50: 50: Cải Trắng Bị Heo Ủi


Tuy nói như vậy, nhưng thời điểm đưa hai vợ chồng trẻ trở về phòng ngủ, Lâm Canh Nam cùng Trình Tú Vân lại chậm chạp không chịu rời đi, đứng lì ở cửa hỏi lung tung vấn đề này đến vấn đề nọ.

Trình Tú Vân còn để người giúp việc lấy thêm một chiếc chăn nữa, cố gắng giải thích rằng giấc ngủ Lâm Kiều Kiều không tốt, hai người đắp chung một chăn thì cô sẽ bị khó ngủ.

Lâm Kiều Kiều biết ơn muốn khóc.

Hai người đứng đến nửa đêm, mệt mỏi đau lưng, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Cố Đông Quân cười ấm áp nói: “Cha mẹ vợ, Con cùng Kiều Kiều muốn nghỉ ngơi.


Rõ ràng là đang đuổi người.

“Được! ! ” Lâm Canh Nam lưu luyến không rời mà liếc nhìn con gái yêu nhà mình.

Mặc dù đối phương là Cố Đông Quân, nhưng vẫn là có loại cảm giác cải trắng bị heo ủi.

Hơn nữa, bọn họ còn không thể trêu vào con heo này.

Hai người rời đi, Lâm Kiều Kiều đau khổ ngồi phịch ở trên giường, tự động viên chính mình.

Đã có kinh nghiệm một thời gian chung chăn chung gối với Cố Đông Quân, anh ta cũng được xem như chính nhân quân tử, khả năng cao sẽ không làm ra chuyện bậy bạ gì đâu.

Vệ sinh cá nhân xong đang muốn tắt đèn đi ngủ.

Đột nhiên lại có tiếng gõ cửa, Trình Tú Vân lo lắng nói: “Kiều Kiều, Đông Quân, các con đã ngủ chưa?”
“Vẫn chưa, có chuyện gì sao?”
“Không có việc gì, chỉ muốn hỏi một chút.

” Trình Tú Vân chưa yên lòng, mở ra một khe cửa nhỏ để nhìn một chút, thấy hai người nằm cách xa nhau lúc này mới hài lòng rời đi.

Trong phòng, Lâm Kiều Kiều cùng Cố Đông Quân liếc nhau.

Cố Đông Quân khẽ cười nói: “Có vẻ như mẹ cô rất sợ tôi sẽ làm gì con gái bà ấy.


Tiếng nói vừa dứt, lại truyền đến âm thanh Lâm Canh Nam: “Kiều Kiều, Đông Quân, hai người đã ngủ chưa?”

Sáng sớm, sau khi đến bệnh viện tháo lớp thạch cao ở chân, tài xế chở Lâm Kiều Kiều tiến về phía trường học.

Hôm nay là thứ ba, theo như lời nói của phụ đạo viên, bây giờ cô phải trở về tham gia vào lớp học, bằng không sẽ phải tiếp tục học lại thêm một năm.

Hơi có chút may mắn đó là, trước khi trọng sinh cô cũng học ngành nghệ thuật.

Bởi vì có tài năng trời cho, mười lăm tuổi đã được tuyển chọn vào học viện mỹ thuật quốc gia, đối với những thể loại hội họa khác nhau cô đều có những nhận xét, suy nghĩ độc đáo.

Trước khi xuyên qua không lâu, cô vừa kết thúc cuộc triển lãm tranh thứ 2 trong đời mình.

Vốn là thiên tài được nhiều người hâm mộ, nhưng cô đã sớm chán ngán với cuộc sống đó.

Không nghĩ tới bây giờ vẫn phải cầm bút lên vẽ.

Lâm Kiều Kiều buồn rầu sờ lên trán mình, cảm giác thật là mệt mỏi.

Cũng không biết nguyên chủ chọn học những môn học nào, tuyệt đối đừng quá khó.

Trong phòng học.

“Giáo viên, thành viên cuối cùng của tổ chúng em đến bây giờ còn chưa xuất hiện trên lớp, chúng em không thể đuổi cô ta ra khỏi tổ sao?”
“Đúng thế, không thể để cô ta ngồi mát ăn bát vàng được, chuyện này không công bằng với những người khác.


Cố Hân Nhiên ngồi bên cạnh cười ra tiếng: “coi như cô ta tới c*̃ng làm được gì chứ, mỗi lần thi cử chỉ là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.


“Hừ.

” Ánh mắt Lâm Niệm nhạn nhạt, nhìn thấu sự hẹp hòi của cô, quay người nói với phụ đạo viên “Cô ấy là em gái của em, bị gãy chân chưa khỏi, do đó phần bài tập này em sẽ giúp cô ấy làm.


“Niệm thần, không thể làm như vậy được!”
“Đúng thế, đây chính là gian lận.


Mọi người trong lớp gào to.

Vị giáo viên trẻ tuổi hơi hơi mỉm cười: “bạn học Lâm Niệm làm vậy không hợp quy củ, giúp cô ấy là không công bằng với những bạn học khác.


Anh để bút xuống, sờ cằm một lúc rồi nói: “Nếu như Lâm Kiều Kiều không đến kịp, học kỳ kế tiếp chắc hẳn sẽ gặp lại tôi.


“Thầy Mặc.

” Lâm Niêm nhíu lại lông mày, đang muốn nói thêm vài câu, lúc này cửa phòng học bị đẩy ra, một cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn thò vào.

Ánh mắt mọi người chậm lại.

Tuy trong lớp nữ nhiều nam ít, hơn nữa đều là mỹ nữ nhưng c*̃ng không thể tránh khỏi bị vẻ đẹp của cô kinh diễm.

Nét đẹp thanh thuần.

Đôi mắt hạnh to tròn nhìn vào bên trong phòng học, khuôn mặt nhỏ nhắn trong veo hiện lên tia mờ mịt, lúc nhìn thấy Lâm Niệm, bỗng nhiên nhảy cẫng lên, tung tăng chạy vào đến gần bên người cô: “Chị.


Lâm Niệm nhẹ nhàng thở ra.

Đối với cô mà nói thì bằng cấp không quan trọng, dù sao việc cô học tranh sơn dầu chỉ là để thỏa mãn sở thích mà thôi.

( Trường nghệ thuật ko phân biệt tuổi tác nên đừng ai thắc mắc vì sao Lâm Niệm hơn tuổi LKK mà vẫn học chung nha )
Lâm Kiều Kiều thì khác, đây là chương trình học chính thức của cô, rớt tín chỉ sẽ rất phiền phức.

“Kiều Kiều, cô đã đến!”
Thành viên trong tổ lúc nãy hô hào muốn đuổi Lâm Kiều Kiều ra khỏi nhóm bây giờ lại nở nụ cười hòa nhã, tiến đến hỏi thăm nhìn giống như hai người là bạn cực kỳ thân thiết với nhau vậy.

Mặc dù Lâm Kiều Kiều nở nụ cười về phía mọi người, nhưng trong đầu lại không nhớ nổi bất kỳ cái tên nào.

Ánh mắt liếc nhìn về phía Cố Hân Nhiên.

Cô ta đang cố gắng trốn tránh ở cuối lớp, lại còn giả vờ như không nhìn thấy gì cả.

.
 
Không Ngừng Tìm Đường Chết Ta Bị Cố Nhị Gia Làm Hư
Chương 51: 51: Bài Tập Cuối Kỳ


Nội dung đang cập nhật.

.
 
Back
Top Bottom