Khác KHÔNG NGHĨ TỚI ĐI [LINGORM]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Không Nghĩ Tới Đi [Lingorm]
Chương 39: Rất tốt!


Ngũ âm không được đầy đủ — Trần Mỹ Linh.

Lần trước nhạc nền tự sản xuất quá ngắn, không có lời, giai điệu cũng không đúng, Quảng Linh Linh lại xem ít phim truyền hình nên nghe không rõ nó có vấn đề gì.

Lần này cuối cùng nàng cũng không thoát được, bại lộ rồi.

Thật ra lúc trước Quảng Linh Linh nghe nàng nói rằng mình không biết hát.

Lúc đó, cô cho rằng đó là sự khiêm tốn, không phải là nàng không biết hát, hay cùng lắm là nàng chỉ hát bình thường thôi.

Thật sự không ngờ rằng, không phải là bình thường, mà là thật sự không biết hát.

Trần Mỹ Linh lặng lẽ nhìn Quảng Linh Linh.

Nàng có một tật xấu 'dù dở nhưng hay làm', ít khi hát bên ngoài, nhưng khi đối mặt với người quen thì nàng chính là bà hoàng giật mic, tai của Lương Tuyết Phỉ thường xuyên bị nàng tra tấn.

Hôm nay nàng còn dám hát cả một bài chúc mừng sinh nhật cho Quảng Linh Linh.... không biết từ khi nào, Quảng Linh Linh đã lặng lẽ xếp nàng vào phạm vi tai họạ.

Nhưng nhìn Quảng Linh Linh...... dường như có chút để ý?

"Ây nha."

Trần Mỹ Linh phá vỡ sự im lặng, sờ lên chóp mũi của mình, "Con người không ai là hoàn hảo cả, em đẹp như vậy, ông trời nhất định phải cho em một khuyết điểm để an ủi người khác chứ."

Nàng lại lén lút liếc nhìn Quảng Linh Linh, chột dạ nói: "Nếu chị không thích nghe, vậy lần sau em không hát nữa, em sẽ mời người chuyên nghiệp hát cho chị nghe."

Quảng Linh Linh nghe xong liền nhẹ nhàng cười: "Không cần mời người chuyên nghiệp, như thế cũng khá hay, rất đáng yêu."

Cô nhìn vào mắt Mỹ Linh: "Chị rất thích."

Trần Mỹ Linh cũng nhìn vào mắt cô, bỗng ngẩn ngơ.

Ánh nến vàng ấm áp nhảy múa trong đôi mắt trong như ngọc bích, có ánh sáng trong đó và cô được bao phủ chặt chẽ bởi sự dịu dàng.

Giống như một giấc mộng, khiến lòng người rung động.

Trái tim của Trần Mỹ Linh đột nhiên đập mạnh.

Ý nghĩ "Ở bên cạnh Quảng Linh Linh cũng không tệ lắm" xuất hiện trong đầu nàng một cách không kiểm soát.

Tuy nhiên, ngay khi suy nghĩ này xuất hiện, đã bị nàng dằn xuống.

Nàng kinh ngạc, khó hiểu, thậm chí cảm thấy hoang đường trước suy nghĩ của mình.

— Trần Mỹ Linh, mày dễ lừa như vậy sao?

Chỉ với một chút nhu tình là có thể rung động?

Tỉnh táo lại đi, chị ấy dịu dàng là do tính cách của chị ấy như thế, chứ không phải bởi vì mày.

Đừng tự mình đa tình, và đừng giẫm lên vết xe đổ nữa.

Trong lòng nàng tự thuyết phục mình, hiệu quả rất tốt, lập tức bình tĩnh lại.

Phải, Quảng Linh Linh dịu dàng là vì chị ấy vốn đã dịu dàng như vậy, không phải là vì mày Trần Mỹ Linh.

Sự dịu dàng này ai cũng có, và rất nực cười nếu mình rung động vì điều này.

Nhìn đi chỗ khác, nàng chỉ vào bánh kem nói: "Đừng nhìn em, nhìn bánh kem đi, chị có thể ước một điều ước."

Quảng Linh Linh làm theo lời nàng, nhìn chiếc bánh kem trước mặt.

Một lát sau, cô hỏi: "Mỹ Linh, em có tin nguyện vọng sẽ thành thực không?"

Trần Mỹ Linh không chút do dự nói: "Thành tâm chắc chắn sẽ linh."

Quảng Linh Linh nhoẻn miệng cười: "Em tin cái này?"

Trần Mỹ Linh nghĩ: "Mẹ em tin, nên em tin theo thôi."

"Em còn tin người tốt sẽ gặp được điều lành."

"Nên là Linh Linh, chị tốt như vậy, em tin rằng vận mệnh sẽ ưu đãi chị, chị sẽ được như ý nguyện."

Quảng Linh Linh nhìn chằm chằm vào mắt nàng, hàng mi dày chớp láy, lông mày và đôi mắt tràn đầy dịu dàng như nước.

Trần Mỹ Linh biết rằng cô vẫn luôn như vậy, luôn dịu dàng nhìn mọi người, trông không hề có tính công kích, nhưng cực kỳ hấp dẫn.

"Hy vọng là thế."

Quảng Linh Linh chậm rãi nhắm mắt lại, vài giây sau lại mở ra.

"Chị ước xong rồi."

Trần Mỹ Linh tò mò hỏi: "Chị ước gì thế?"

Nguyện vọng của người khác nàng sẽ không tò mò, nhưng của Quảng Linh Linh thì nàng khá tò mò.

Ai cũng sẽ ước những gì mình không có, hoặc những gì mình muốn, nhưng Quảng Linh Linh muốn gì cũng có, nàng không thể nghĩ ra bất cứ điều gì trên thế giới này mà Quảng Linh Linh không thể có được.

Quảng Linh Linh cười cười, không nói gì.

Trần Mỹ Linh thấy thế cũng không hỏi nữa.

"Cầu nguyện xong rồi thổi nến đi."

Quảng Linh Linh thổi tắt ngọn nến.

"Cắt bánh kem, cắt bánh kem!"

Quảng Linh Linh cầm dao, cắt cho nàng một miếng.

"Nhiều quá Linh Linh, cắt nhỏ lại cho em."

Quảng Linh Linh lần này không nghe nàng làm nũng, đặt miếng bánh ngọt đã cắt ra trước mặt nàng: "Quay phim một ngày vất vả rồi, ăn nhiều một chút đi."

Cô lại đẩy thịt nướng đến trước mắt nàng, và nhẹ nhàng nói: "Ăn xong thì chị vận động với em."

Tay Trần Mỹ Linh cầm nĩa dừng lại.

Hai người nhìn nhau, kết nối mạch não của đối phương.

Quảng Linh Linh không khỏi cười khẽ: "Không phải ý đó."

Trần Mỹ Linh "À" một tiếng.

Quảng Linh Linh lại nói: "Cũng có thể là ý đó."

Trần Mỹ Linh nhướng mày.

Nàng phát hiện chừng mực của Quảng Linh Linh ngày càng lớn hơn, và vị Bồ Tát ngây thơ trong ký ức của nàng đã không còn nữa.

"Linh Linh," nàng nói, "Chị trưởng thành rồi, giờ chị không còn đỏ mặt tía tai nữa."

Nghe vậy, Quảng Linh Linh chỉ cười cười.

"Chị quen rồi."

Làm quen với việc đến gần nàng, quen chạm vào nàng, quen tiếp xúc thân mật với nàng.

Họ dần quen với mọi thứ về nhau, và ngay cả cơ thể họ cũng in dấu những kỉ niệm thuộc về nhau.

Trần Mỹ Linh không ăn, chỉ lặng lẽ nhìn người đối diện.

Quảng Linh Linh dưới ánh đèn màu cam, đôi lông mày thanh tú, nét mặt ôn nhu, đẹp như ảo ảnh.

Nàng luôn thích những thứ đẹp đẽ, nhìn Quảng Linh Linh như vậy, trong lòng đột nhiên nảy sinh ý muốn lại gần.

"Linh Linh, đạo diễn Long nói ngày mai em có thể đến trễ một chút."

Trần Mỹ Linh nói thế, như đang nhắc nhở cô.

Quảng Linh Linh ngước mắt nhìn nàng.

"Nên là......

Chị muốn em trả nợ không?"

....

Trần Mỹ Linh bước ra từ trong phòng tắm.

Đèn pha trong phòng đã tắt, chỉ còn lại một vài ngọn đèn ấm áp với tông màu dịu nhẹ.

Quảng Linh Linh ôm notebook ngồi dựa vào đầu giường, hai chân đắp chăn, trên mặt vẫn đeo cặp kính gọng vàng nàng yêu thích, toát ra một phong thái lười biếng mà tao nhã.

Trần Mỹ Linh dừng bước, thầm cảm khái trong lòng.

Nàng thừa nhận rằng nàng chỉ thích nhìn vào khuôn mặt, và thừa nhận rằng nàng không có sức chống cự với một chị gái xinh đẹp như Quảng Linh Linh, đặc biệt là sau khi đối phương đeo một cặp kính như vậy, nàng ước gì có thể thưởng thức dung mạo của đối phương mỗi ngày.

Quảng Linh Linh thấy nàng đã trở lại, khép notebook lại, tháo kính xuống, sau đó vén chăn lên.

Trần Mỹ Linh cúi người chui vào chăn, ngẩng đầu nhìn cô nói thẳng: "Linh Linh, chị thật sự rất xinh đẹp, chị có biết chị đẹp bao nhiêu không?"

"Đẹp bao nhiêu?"

Trong mắt Quảng Linh Linh hiện lên ý cười, ánh mắt lướt qua giữa môi và mắt nàng.

— đẹp đến mức ích kỷ muốn biến chị thành đóá hoa xinh đẹp của riêng mình.

Trần Mỹ Linh thầm trả lời trong lòng.

Nàng nhếch khóe môi, đầu ngón tay nhẹ nhàng vân vê cúc áo của Quảng Linh Linh, dùng một phương thức khác trả lời vấn đề: "Em làm cho chị xem nha."

Đôi môi nhẹ nhàng chạm vào nhau, hơi thở quyện chặt, bộ đồ ngủ vứt dưới gầm giường không mảnh vải che thân.

Cơ thể Trần Mỹ Linh chồm đến trước.

"Hôm nay là sinh nhật chị, chị nằm đi, em làm."

"Mỹ Linh....."

"Hy vọng chị sẽ thích, học tỷ."

".....

ừm."

Nụ hôn của Trần Mỹ Linh rơi xuống môi cô.

Sức nóng không thể ngăn cản được bao bọc trong sự dịu dàng, và hơi thở bị tước đoạt từng chút một.

Sau một thời gian ngắn tách ra, ngực của họ phập phồng lên xuống, và đôi mắt họ tràn đầy dục vọng.

Nụ hôn của Trần Mỹ Linh không chỉ ngừng lại đó, nàng cầm lòng không đậu rơi xuống nơi nào đó.

Bầu không khí mơ hồ, dịu dàng cùng ngọt ngào lăn lộn trên đầu lưỡi, nhuộm ấm đầu ngón tay, mang theo nhiệt độ ẩm ướt.

Ngay cả trong mắt Quảng Linh Linh cũng ướt đẫm một tầng nước mỏng, tràn đầy động lòng người.

Trần Mỹ Linh nghe thấy giọng của cô, nghe thấy cô đang gọi mình.

Nhẹ nhàng mềm mại, mang theo cảm giác không thể khắc chế xưa nay chưa từng thấy: "Mỹ Linh......"

Lỗ tai Trần Mỹ Linh sắp nhũn ra nghe thấy thanh âm này, trong lòng không nhịn được mà muốn nhiều hơn.

Nàng không muốn rối rắm vào thời khắc phong tình này, mặc kệ thân phận của họ là gì, giờ khắc này nàng chỉ muốn có cô, chỉ muốn cùng cô chìm vào đêm dài.

"Mỹ Linh....."

Trần Mỹ Linh vô thức dừng động tác của mình, ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, đến gần cô và đáp lại cô.

"Em đây chị, em ở đây."

Hai tay Quảng Linh Linh từ từ vòng qua cổ nàng, luồn vào trong tóc nàng, kéo nàng về phía mình.

Khoảng cách ngày càng gần, da kề da, mỗi một tấc đều cảm nhận được nhiệt độ của đối phương.

Đôi mắt đan vào nhau trong sự lưu luyến, thậm chí cả linh hồn dường như cũng dung hợp với nhau, không thể tách rời.

Trần Mỹ Linh nhìn người bên dưới mình.

Nàng nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng, đôi môi hơi hé mở, đôi mắt xanh biếc như ngâm trong nước, giống như ngọc bích rơi xuống nước, mê ly đầy rung động.

Đẹp không gì sánh bằng.

Nàng nhìn cô, bị hấp dẫn sâu sắc, không kìm được cúi người hôn cô.

"Linh Linh, trên đời làm sao có người xinh đẹp như chị?"

"Khi ông trời tạo ra chị có phải mang rất nhiều tư tâm không?"

Quảng Linh Linh vuốt ve mặt nàng, yên lặng nghe nàng nói, chân mày và đôi mắt ôn nhu cười, giống như gió xuân dịu dàng nhất, vĩnh viễn sẽ không làm người ta cảm thấy nhàm chán.

Trần Mỹ Linh như bị mê hoặc, không kìm được nắm lấy tay cô, thành kính hôn lên lòng bàn tay cô.

"Nhưng em không ghen tị với chị chút nào, ngược lại em còn cảm thấy....."

"Cảm thấy cái gì?"

Quảng Linh Linh mỉm cười, dẫn dắt nàng nói tiếp.

Lại được bao bọc trong sự dịu dàng, Trần Mỹ Linh không biết tại sao mình lại trở nên xúc động như vậy, nàng đột nhiên ngại nhìn thẳng vào mắt cô, vì vậy cúi người vùi cô vào hõm cổ cô, giống như một đứa nhỏ thẹn thùng.

"— cảm thấy thật vinh hạnh khi được gặp chị."

Là vinh hạnh, cũng là may mắn.

Quảng Linh Linh là một mưa rào đúng thời điểm nàng trọng sinh, giúp nàng cuốn trôi quá nhiều rắc rối, giúp nàng giải quyết quá nhiều chuyện.

Nói thật, có lúc nàng cũng không biết trả ơn thế nào, thế nhưng cô lại không thiếu thứ gì.....

Quảng Linh Linh ôm nàng, vuốt tóc nàng từng chút từng chút một.

Người trong lòng cô đêm nay có chút cảm tính, nhưng dù cảm tính cũng rất đáng yêu, còn biết thẹn thùng.

Tâm trạng của cô đột nhiên trở nên tốt hơn.

Những lời tốt đẹp từ trái tim sẽ làm cho bất cứ ai nghe thấy cũng hạnh phúc.

"Mỹ Linh," cô nói nhỏ bên tai Trần Mỹ Linh, "Em cũng là niềm vinh hạnh của rất nhiều người."

Trần Mỹ Linh ngẩng đầu.

Quảng Linh Linh sờ đầu nàng, sau đó chuyển chủ đề: "Cảm ơn em đã tổ chức sinh nhật cho chị."

Nói xong, cô chủ động hôn nàng, tiếp tục đợt triền miên này.

Trần Mỹ Linh dần đắm chìm trong nụ hôn của cô.

Đồng thời không quên thay môi bằng tay, hoàn thành sứ mệnh tối nay.

— đêm nay, nàng nhất định phải hầu hạ Bồ Tát thoải mái!

***

Thời tiết hôm nay không tệ, không có tuyết, có nắng.

Trần Mỹ Linh mặc chiếc áo khoác lông vũ và quấn chiếc khăn quàng cổ nên vô cùng ấm áp, trông nàng giống như một con gấu, và cũng có một chút đáng yêu vô cớ.

Nàng quay đầu nhìn Quảng Linh Linh còn đang mặc đồ ngủ, lại thấy dưới bộ đồ ngủ hơi hở ra có chút mơ hồ dấu vết ái muội.

Đây đều là "kết quả" tối qua của nàng.

Đáng tiếc duy nhất là bọn họ làm vài lần liền ngủ thiếp đi, nàng cũng không có thời gian để Quảng Linh Linh thử loại khó khăn rời giường kiểu mới.

"Em đi đây, Quảng tổng của chúng ta tiếp tục nghỉ ngơi đi."

Quảng Linh Linh mỉm cười, thuận miệng hỏi nàng một câu: "Suất diễn của em khi nào?"

Trần Mỹ Linh không có bất kỳ sự phòng bị nào với cô, thuận miệng trả lời, đáp xong mới nhớ tới: "Chị hỏi cái này làm gì?"

Quảng Linh Linh thẳng thắn nói: "Chị chưa từng thấy em đóng phim nên muốn xem một chút."

Trần Mỹ Linh gật đầu: "Như vậy à, tùy chị thôi, em đi đây, bye."

"Tạm biệt."

Quảng Linh Linh vừa nói xong, liền thấy nàng quay đầu lại.

Chỉ thấy Trần Mỹ Linh chờ mong hỏi: "Linh Linh, đêm qua em rất ổn đúng không?"

Quảng Linh Linh lập tức dở khóc dở cười.

Không ngờ chỉ là vì hỏi vấn đề này.......

"Rất tốt."

Quảng Linh Linh cho năm sao khen ngợi.

"Thật à?"

"Thật."

"Nói xạo là chó!"

"Ừm."

"Tuyệt vời!"

Trần Mỹ Linh vui vẻ ra cửa đi làm.

Nếu kỹ thuật của nàng không tốt và khiến Quảng Linh Linh không thoải mái, thì nàng sẽ phá hỏng sinh nhật của Quảng Linh Linh mất — may mắn là không có!

....

Tạo hình hôm nay của Trần Mỹ Linh là Thần Phật, phải quay suất diễn "Người trong mộng của Đế vương"

Đế vương ngu xuẩn chỉ biết trầm mê sắc đẹp sau khi gặp nữ tướng quân sắm vai Thần Phật liền nhớ mãi không quên.

Chỉ là nữ tướng quân đã lập lời thề không lấy chồng, nhiều lần lập công lớn bảo quốc, thu phục lòng dân, không nên manh động.

Chính điều này "không nên hành động hấp tấp" khiến hoàng đế bắt đầu sợ hãi nữ tướng, sợ rằng quyền lực của đối phương uy hiếp địa vị của mình.

Hắn bắt đầu nạp nữ tướng quân vào hậu cung, sau đó phân tán quyền lực của đối phương, thậm chí lật đổ đối phương, nâng đỡ tân tướng.

Cuối cùng thì hắn có một giấc mơ, một giấc mơ phản ánh nỗi sợ hãi bên trong hắn, và giúp hắn đưa ra quyết định.

Trong mơ, Đế vương một lần nữa gặp được nữ tướng quân giả thành Thần Phật, thấy đối phương châm chậm đến gần mình với vẻ mặt từ bi và hiền hậu, tựa như một Thần Phật thực sự.

Hắn cầm lòng không đậu mà tiến ra đón, nói về tình yêu ngắn ngủi hoang đường của mình.

Nữ tướng mỉm cười với hắn, như đáp lại tình cảm của hắn, nguyện ý cùng hắn đi Vu Sơn.

*Vu Sơn: điểm hẹn của những đôi yêu nhau, mô tả tình yêu giữa nam và nữ.

Hoàng đế không khỏi vui mừng khôn xiết, trong lòng rung động.

Nhưng mà ngay sau đó, trời đất thay đổi, vốn dĩ trời xanh yên bình, bỗng nhiên mây đen giăng đầy, sấm chớp cuộn trào, vô cùng hung mãnh.

Sau đó nhìn thấy, nữ tướng quân từ bi trước mắt lộ ra ánh mắt lạnh lẽo, năm ngón tay biến thành móng vuốt dài, đột nhiên bóp cổ hắn.

"Răng rắc —"

Hoàng đế bừng tỉnh khỏi giấc mơ, cho rằng đó là ý trời nên quyết định phế bỏ nữ tướng trung quân ái quốc.

Trần Mỹ Linh vừa làm tạo hình, vừa xem kịch bản.

Kịch bản viết cảnh trong mơ là một mảnh tuyết trắng mênh mang, vì tính chân thật, cho nên hôm nay nàng mặc quần áo ít nhất, diễn trên nền tuyết lạnh nhất.

Long Tuệ còn nói quay xong suất diễn hôm nay, ngày mai cho nàng thời gian một ngày nghỉ ngơi.

Vì để phù hợp với nhân vật Thần Phật, Trần Mỹ Linh xem kịch bản xong, lại mở ra các video thần tượng, xem cận cảnh, học tập thân vận.

Trước khi bắt đầu quay Trần Mỹ Linh khoác áo lông vũ, cầm kịch bản nghiêm túc nghe Long Tuệ giảng diễn, sau đó nghiêm túc đối diễn với diễn viên vai Đế vương.

Đối phương nhìn tạo hình của nàng, nhịn không được nói một câu: "Vất vả, cố lên, chúng ta cố gắng diễn nhanh nhất có thể."

Trần Mỹ Linh lịch sự trả lời: "Cậu cũng vất vả, chúng ta cố lên."

"Được rồi, các bộ phận chú ý, chuẩn bị bắt đầu quay —"

Mọi người lập tức trở lại cương vị của mình.

Trần Mỹ Linh cũng cởi trang phục chống lạnh mùa đông, đặt kịch bản xuống, xoa tay hầm hè ra trận.

....

Quảng Linh Linh tới phim trường rất đúng lúc, hiện trường vừa lúc chuẩn bị quay cảnh đi vào giấc mơ.

— Thần Phật đạp gió tuyết, dải lụa tung bay, tiếng chuông chân vang lên từng bước, từ phương xa bước vào giấc mơ.

Là một nhà tư bản, Quảng Linh Linh là một sự tồn tại không ai có thể xem nhẹ, đương nhiên họ cũng biết mục đích của cô.

Bất quá cô cũng không quấy rầy mọi người đóng phim, quấy rầy một phút, chẳng khác nào kéo dài một phút.

Sau khi trao đổi danh thiếp với Long Tuệ, cô được Long Tuệ mời ngồi cùng sau màn hình giám sát và xem Trần Mỹ Linh quay phim.

Trên màn hình, Trần Mỹ Linh đi chân trần, tạo hình Thần Phật, rất phiêu dật và xinh đẹp.

Nhưng mặc rất ít quần áo, lại dùng chân trần giẫm trên tuyết, thoạt nhìn rất lạnh.

Quảng Linh Linh chợt nhớ tới ngày đầu năm mới, Trần Mỹ Linh nói trong điện thoại rằng bên ngoài trời lạnh và không muốn ra ngoài.

Mà hôm nay nàng có thể vì công việc mình thích, chân trần đứng trên tuyết, một tiếng than lạnh cũng không có.....cô tin tưởng tương lai của nàng sẽ càng ngày càng rực rỡ.

Long Tuệ ra lệnh một tiếng, chính thức bắt đầu quay.

Trần Mỹ Linh lập tức tiến vào trạng thái.

Tất cả lực chú ý của Quảng Linh Linh bị nàng hấp dẫn.

Gió lạnh thổi trong tuyết.

Đột nhiên, tiếng lục lạc vang lên từng đợt, trong khung cảnh tuyết mênh mông, có vẻ hết sức linh hoạt kỳ ảo.

Nam diễn viên mặc một thân hắc y đẹp đẽ quý giá, chậm rãi xoay người.

Hắn thấy một nữ nhân đang tiến đến từ xa.

Thân ảnh nàng thướt tha, dung mạo xinh đẹp đoan trang, trong mắt là sự từ bi.

Màn sương tuyết phập phồng giữ lấy dải lụa rực rỡ của nàng một cách cung kính, như thể không muốn để nó rơi xuống đất, không thể khiến nàng lây nhiễm hồng trần.

Toàn bộ hình ảnh, phiêu dật lại thánh khiết.

Quảng Linh Linh thấy nam diễn viên vui vẻ đi đến, bắt lấy cánh tay thon dài trắng nõn của Trần Mỹ Linh.

Chân mày Quảng Linh Linh hơi giật giật, nhưng không nói gì.

Sau khi nhân vật nói hết lời thật lòng, Quảng Linh Linh thấy biểu tình không trầm lặng của Trần Mỹ Linh rốt cuộc cũng động, nàng chậm rãi, chậm rãi nhoẻn miệng cười.

Ngay lập tức, như thể tất cả những bông hoa trên thế giới đều nở rộ vào thời điểm này, khiến người khác kinh diễm vô cùng.

Quảng Linh Linh thấy vậy thì hơi thất thần.

Nam diễn viên cách Trần Mỹ Linh gần nhất suýt nữa bị sự xinh đẹp này làm cho quên thoại, cuối cùng dựa vào chức nghiệp tu dưỡng thành công vượt qua thử thách này.

Long Tuệ một hô 'cut', Trần Mỹ Linh lập tức hiện ra nguyên hình, chân trái giẫm chân phải, meo meo kêu lạnh.

Quảng Linh Linh lập tức lấy áo khoác và giày từ Lâm Mộc Mộc, tự mình mang chúng đến giúp nàng mặc vào.

Long Tuệ chỉ đạo khu vực chỉnh sửa ngay lập tức và nói: "Kiểm tra cẩn thận, xem có hình ảnh nào lọt ra khỏi màn ảnh không."

Sau đó xoay người nói với hai vị diễn viên: "Vất vả vất vả, hai người đi sưởi ấm trước, nghỉ ngơi một chút, một hồi lại tiếp tục quay."

Trần Mỹ Linh nói được, đi theo Quảng Linh Linh đến phòng sau để sưởi ấm.

Nam diễn viên nói không lạnh, quay đầu lại đi xem kịch bản, thức thời không quấy rầy vợ vợ các nàng.

Trong phòng không có ai khác, chỉ có hai người bọn họ, bầu không khí nói chuyện đột nhiên trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

Cô vừa ngồi xuống, Trần Mỹ Linh liền mở miệng hỏi: "Linh Linh, em diễn tốt không?"

Quảng Linh Linh nói tốt.

Tuy rằng cô không biết cốt truyện là gì, nhưng xem phản ứng Long Tuệ hẳn là phù hợp mong muốn, đó đương nhiên cũng được gọi là tốt.

"Rất xinh đẹp."

Cô nói.

Trần Mỹ Linh nhướng mày, không nhịn được cười hỏi: "Có bao nhiêu xinh đẹp ạ?"

Ngày hôm qua là cô hỏi nàng, hiện tại đến lượt nàng hỏi cô.

Quảng Linh Linh cũng không có trực tiếp trả lời: "Chị vừa mới nghe Mộc Mộc nói, ngày mai em được nghỉ."

Trần Mỹ Linh: "?"

Quảng Linh Linh dùng giọng nói dịu dàng nói: "Đêm nay chị nói đáp án cho em."

Trần Mỹ Linh: "......"

Nàng nghi ngờ ngày mai bản thân lại không xuống giường được.

"Vậy lần này tính mấy lần ạ?"

Nàng tò mò hỏi.

"Một lần."

Quảng Linh Linh bình tĩnh đáp.

Trần Mỹ Linh nghe vậy, nghiêm túc tính toán một chút.

Sau khi tính toán, cuối cùng nàng phát hiện ra một điều — Quảng Linh Linh không tính số lần, mà là tính theo ngày!

Nàng kinh ngạc hạ giọng nói: "Vậy thì đến bao giờ em mới trả hết chứ?!"

Trừ ngày hôm qua ra thì còn có mười hai lần, mỗi tuần còn phải cộng thêm một lần......

Nếu dựa vào tần suất mỗi tuần một lần mà tính, kiếp sau nàng cũng chưa trả xong khoản nợ này á!

Nàng tùy ý nói: "Nếu đã như vậy, không bằng em trực tiếp ở nhà chị đi, đợi khi nào trả xong mười hai khoản nợ thì em dọn đi, tiện lợi biết bao......"

"Được" Quảng Linh Linh mỉm cười nhận lời, "Cứ như vậy đi."

Trần Mỹ Linh: ".....?"

Em chỉ là thuận miệng nói nói thôi mà??

________________

Tác giả có lời muốn nói:

Mỹ Linh: Em nói đùa thôi à.

Bồ Tát: Không sao, chị nói thật.
 
Không Nghĩ Tới Đi [Lingorm]
Chương 40: Chúng ta là giả


Trần Mỹ Linh sốc vì lời nói vui đùa của bản thân trở thành sự thật.

Trời ạ, em thật sự chỉ là nói đùa thôi mà!

Nếu thật sự dọn vào nhà Quảng Linh Linh ở để trả nợ cấp tốc, sau đó ngày nào cũng trả nợ .....

Vậy nàng còn mạng sao!

"Linh Linh, chúng ta không thể như vậy," Trần Mỹ Linh lời nói thấm thía: "Loại chuyện này cần phải từ từ tới, quá nhanh sẽ hại thân, nên là chúng ta hãy đi con đường phát triển bền vững, chậm rãi thôi...."

Quảng Linh Linh biết nàng đang nghĩ gì, tuy rằng cảm thấy rất buồn cười, nhưng cũng không nói gì.

Ăn quen bén mùi* , nàng có, cô cũng có, không mất mặt.

*ăn quen bén mùi: được lợi một lần lại muốn thêm một lần nữa / sau khi trải nghiệm, muốn thử thêm lần nữa.

Nhưng ở chung không phải chỉ là vì chuyện này.

Quảng Linh Linh cười nắm tay nàng, chạm vào đầu ngón tay nàng, giúp nàng sưởi ấm, chậm rãi nói: "Mỹ Linh, chúng ta là vợ của nhau, là người một nhà, người một nhà nên ở cùng nhau."

Trần Mỹ Linh "À" một tiếng.

Hình như, có chút đạo lý.

Quảng Linh Linh tiếp tục phân tích cho nàng, giọng nói nhẹ nhàng, rất ôn nhu, đủ để hai người nghe thấy: "Mỹ Linh, nếu để paparazzi chụp chúng ta không ở cùng nhau, rồi đồn đại cho ba mẹ hai nhà biết, đến lúc đó sự cố gắng của ta sẽ uổng phí."

Trần Mỹ Linh: "Ừm....."

Có lý.

Quảng Linh Linh vuốt ve đầu ngón tay nàng, muốn truyền cho nàng hơi ấm nhàn nhạt trong lòng bàn tay cho nàng: "Thế nên, Mỹ Linh, chị nghĩ chúng ta có thể tạm thời ở chung, đợi khi mọi chuyện ổn định rồi chậm rãi tách ra, khôi phục cuộc sống độc thân hiện tại."

"Em cảm thấy sao?"

Chữ cuối cùng lướt vào tai Trần Mỹ Linh như một cơn gió nhẹ, làm tan biến mọi nghi ngờ của nàng.

Điều này xác thật rất có lý.

Nếu ba mẹ nàng biết bây giờ các nàng không ở cùng nhau.....

Nói không chừng sẽ bắt đầu nghi ngờ tình cảm của các nàng tan vỡ!

Hơn nữa, do tính chất đặc thù công việc, nên nàng phải sống dưới ánh đèn sân khấu, mọi lời nói và hành động đều được theo dõi, không thể có sai sót — ít nhất là trước khi ly hôn.

"Chị nói đúng lắm, suýt chút nữa quên mất những việc này, vậy làm theo lời chị nói đi," nàng trở tay nắm lấy tay Quảng Linh Linh, vẻ mặt trịnh trọng: "Chúng ta sắp ở chung rồi, học tỷ, xin chỉ giáo nhiều hơn."

Trước đây Quảng Úc đã biết nàng chưa dọn ra khỏi chỗ ở cũ, bây giờ lại chuyển đến chỗ ở của Quảng Linh Linh, vừa vặn là một biện pháp để giải quyết vấn đề này.

Một mũi tên trúng hai đích, hoàn hảo!

Đôi tay được sưởi ấm, rất ấm áp.

Quảng Linh Linh liếc nhìn bọn họ đang nắm tay, cũng không có buông ra, dịu dàng cười cong mắt.

"Chờ chút."

Trần Mỹ Linh định tinh thần lại.

"Nhưng giờ giấc làm việc của em không cố định, có thể sẽ rất muộn mới về, nếu quấy rầy chị nghỉ ngơi thì làm sao bây giờ?"

"Hay là, em mua một căn phòng trên lầu hoặc dưới lầu chung cư nhà chị nha?"

"Không cần phiền phức như vậy, em cứ ở nhà chị đi," Quảng Linh Linh cười nói, "Chị không sợ bị quấy rầy."

Trần Mỹ Linh đột nhiên không biết nên nói gì.

Nàng đột nhiên phát hiện Quảng Linh Linh kỳ thật rất khoan dung với nàng, đối với nàng điểm mấu chốt rất thấp, nàng cũng không biết là thấp đến mức nào.

Nhưng tính tình của Quảng Linh Linh dường như vẫn luôn như vậy, có thể dung thứ mọi việc trên đời, rất khoan dung độ lượng, ngay cả có một đứa em như Quảng Úc cũng có thể nhẫn nhịn không động thủ.....

Thật đúng là Bồ Tát mà.....

Trần Mỹ Linh thầm cảm khái trong lòng.

Các nhân viên bên ngoài thỉnh thoảng liếc vào phòng.

Thấy hai người họ nắm tay nhau nắm chặt không buông, trong lòng không khỏi cảm khái: đôi trẻ đang trong kỳ trăng mật thật ngọt ngào....

....

Buổi tối, khách sạn.

Trần Mỹ Linh ngồi trên bàn, ôm cổ Quảng Linh Linh, tận tình tiếp nhận "lời khen" của cô.

Quảng Linh Linh đã tự mình nói cho nàng biết nhân vật nàng đóng có bao nhiêu xinh đẹp.

Đó là vẻ đẹp khiến người khác muốn chiếm làm của riêng, vẻ đẹp khiến người ta vô cùng muốn hòa vào cùng nàng.

Nếu nàng là lửa, thế nhân sẽ cam nguyện là một con thiêu thân sẵn sàng lao vào đốm lửa đó.

Ý loạn tình mê.

Trần Mỹ Linh nghe thấy giọng của Quảng Linh Linh lướt qua tai mình, kèm theo hơi thở ấm áp động lòng người: "Em đẹp hơn bất kỳ ai chị từng gặp."

"Thật à?"

Trần Mỹ Linh ngẩng đầu, khép hờ đôi mắt đẹp, thở dài nói, "Vậy chị nhất định không phải nhan khống."

Vừa dứt lời.

Trần Mỹ Linh cảm giác nụ hôn trên cổ mình hơi khựng lại, rồi lại trượt dài lên cằm và môi nàng, sau đó là một tiếng cười khẽ không rõ ý nghĩa.

Quảng Linh Linh hỏi: "Sao lại nói như vậy?"

Trần Mỹ Linh tự mãn mà nói: "Bởi vì nếu chị là nhan khống, chắc chắn chị đã thích người xinh đẹp tuyệt trần như em từ lâu rồi."

Quảng Linh Linh mỉm cười: "Nhưng nhan khống cũng không có nghĩa là dễ rung động, thích khuôn mặt và thích người dù sao cũng là hai chuyện khác nhau, nếu không thì em cũng đã sớm thích chị rồi, đúng không?"

Nàng rất thích những thứ đẹp đẽ, và nàng luôn khen cô xinh đẹp.

Nếu nhan khống sẽ động lòng, hẳn là đã vì cô rung động vô số lần, chứ không phải bình tĩnh bài trừ tình cảm ra như thế.

Trần Mỹ Linh gật đầu: "Ừm, chị nói cũng có lý, nhưng em thật sự thích gương mặt này của chị."

Nàng không che giấu sự yêu thích của mình, và không ngần ngại khen ngợi, ôm mặt Quảng Linh Linh nói: "Quảng tổng của chúng ta thật sự quá xinh đẹp, với gương mặt như vậy, muốn một tấc lại tiến thêm một thước như thế nào cũng được."

"Phải không?"

Quảng Linh Linh cười hỏi, "Vậy Trần tiểu thư xinh đẹp có thể dạy chị làm thế nào để được một tấc lại tiến thêm một thước được không?"

Trần Mỹ Linh ngay lập tức hiểu ẩn ý của cô.

Nàng giơ chân lên, móc lấy vòng eo thon thả của cô, cười nói: "Hôm nay là sinh nhật chị, tất nhiên là chị quyết định."

Sau đó, đình công trong một giây, thu hồi vẻ quyến rũ, chống tay lên mặt bàn lạnh lẽo với quần áo đã được cởi một nửa, nghiêm túc nói: "Nhưng chúng ta có thể đổi sang một nơi ấm áp hơn để làm không?

Bàn thực sự rất lạnh trong mùa đông, nằm lạnh quá, chị nằm không được, em cũng thế."

"Người nào đó họ Trần đề nghị phân đoạn này có thể giữ lại đến mùa hè rồi áp dụng sau."

Quảng Linh Linh nghe vậy, mỉm cười dang hai tay.

Trần Mỹ Linh hiểu ý, ngoan ngoãn ôm lấy cô, treo trên người cô như một con lười.

Quảng Linh Linh ôm người trong lòng đi về phía giường, nói: "Hóa ra em còn nghĩ tới mùa hè."

Trần Mỹ Linh ôm cổ cô, vỗ lưng cô.

"Chúng ta sẽ ở bên nhau ba năm mà, trong ba năm này, mỗi tuần một lần, vậy xuân hạ thu đông đều trải qua một lần, đúng không?"

"Đúng vậy."

Quảng Linh Linh nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, cúi người chậm rãi cùng nàng đan tay vào nhau, thân mật khăng khít.

"Chúng ta sẽ ở bên nhau thật lâu."

Trần Mỹ Linh đột nhiên cảm thấy hơi kỳ lạ.

Tại sao nàng lại cảm thấy ý tứ trong lời nói của Quảng Linh Linh khác với ý của mình?

Nhưng nếu muốn hỏi khác biệt ở điểm nào, nàng lại không thể phân biệt được.

Có lẽ là ảo giác.....

Mặc kệ thế nào, Quảng Linh Linh sẽ không hại nàng.

Nghĩ vậy, Trần Mỹ Linh lập tức không rối rắm nữa, chủ động vươn tay ôm lấy Quảng Linh Linh, phục tùng mỗi một động tác thân mật của cô.

Tối nay, ngoại trừ mặt bàn lạnh băng, chỗ nào có thể nằm, các nàng đều nằm một lần — thậm chí không chỉ một lần.

Ngày hôm sau, hai người dậy muộn, bởi vì hôm qua ngủ quá muộn, sau đó ở trên giường rất lâu, mãi đến trưa mới dậy ăn cơm.

Sau khi ăn và tiêu hóa thức ăn, Trần Mỹ Linh lại ôm kịch bản chui vào chăn.

Ngày mai nàng phải đóng phim, vì vậy nàng phải ghi nhớ lời thoại của mình trong thời gian rảnh rỗi, không thể lười biếng.

Sau đó Quảng Linh Linh cũng ôm notebook, cùng nàng đắp chăn làm việc.

Một người ngồi ở đầu giường, một người nằm ở cuối giường, dùng chung chăn bông, không ảnh hưởng lẫn nhau.

Gõ bàn phím hai cái, Quảng Linh Linh dừng động tác: "Mỹ Linh."

Trần Mỹ Linh quay đầu lại: "Dạ?"

Quảng Linh Linh hỏi: "Âm thanh chị gõ bàn phím có phiền đến em không?"

Trần Mỹ Linh hoàn toàn không chú ý tới chuyện này, nói: "Không có, không phiền đến em, đừng lo."

Quảng Linh Linh gật đầu.

Sau đó ánh mắt rơi vào kịch bản nhăn nhúm trước mặt nàng, lại hỏi: "Ngày mai em diễn cái gì?"

Trần Mỹ Linh quay người lại, lật lật kịch bản: "Một bước ngoặt quan trọng trong chuyển biến tâm lý nhân vật."

"Ồ, diễn cùng em là Chu Hồng, chị muốn tới xem không?"

Chu Hồng......

Quảng Linh Linh thu hồi tầm mắt, vừa đánh chữ vừa nói: "Chị sẽ đi xem."

....

Nghỉ ngơi một ngày lại tiếp tục công việc.

Đây là lần đầu tiên Trần Mỹ Linh và Chu Hồng phối hợp diễn trong năm mới.

Bởi vì có Quảng Linh Linh ở đây, nên lần này Chu Hồng không có mượn chuyện vợ chồng ân ái âm dương quái khí với Trần Mỹ Linh nữa, nhưng cô ả vẫn vênh váo tự đắc.

"Trần Mỹ Linh."

Cô ấy kiêu ngạo hất cằm lên, "Hôm nay tôi sẽ cho cô xem cái gì gọi là kỹ thuật diễn nhảy vọt!"

Trần Mỹ Linh nhướng mày.

Hiểu rồi, sau khi về nhà người này đã tiến hành lớp phụ đạo 1vs1 với ảnh đế.

Quảng Linh Linh ngồi bên cạnh Long Tuệ, bất động thanh sắc chú ý hai người.

Đồng thời, cô biết về cốt truyện của cảnh tiếp theo từ Long Tuệ.

Chu Hồng đóng vai công chúa nhìn chằm chằm long ỷ.

Tướng quân do Trần Mỹ Linh thủ vai xuất hiện và trò chuyện cô ta, đôi ba câu đã lộ ra dã tâm, năng lực, và ý định mượn sức đối phương.

Một sự lựa chọn đặt trước mặt tướng quân.

Cũng là bước ngoặt trọng đại của cốt truyện.

Là muốn duy trì hiện trạng, trung với một vị Đế vương trầm mê thanh sắc, không quan tâm triều chính, hay là muốn nâng đỡ một vị nữ đế có tài có chí có dã tâm, lòng mang thiên hạ.

Điều này đối với một vị tướng quân từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục trung quân ái quốc, vì quân, vì dân, vì triều đại mà tận trung đến chết, là một vấn đề cực kỳ tra tấn.

Trận đối diễn này của hai người đều là cực đại khiêu chiến, các phương diện diễn xuất cần phải đạt yêu cầu, thậm chí hoàn hảo.

Bởi vì Long Tuệ là người quá nghiêm khắc, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo, Long đạo sẽ không để bất luận một cảnh diễn nào được thông qua một cách tùy tiện.

Quảng Linh Linh là người ngoài giới giải trí, không hiểu những quy định bên trong, cô chỉ chờ mong diễn xuất của Trần Mỹ Linh.

Chờ Long Tuệ ra lệnh một tiếng, Trần Mỹ Linh lập tức tiến vào trạng thái, vứt bỏ tạp niệm, một lòng nhập vai.

Bắt đầu hết thảy đều thuận lợi, nàng và Chu Hồng có tới có lui, tiếp diễn rất thông thuận.

Nhưng dần dần, theo tình tiết, cảm tình bị đẩy mạnh, nàng cảm thấy thấy hơi khó khăn khi đối mặt với kỹ năng diễn xuất Chu Hồng.

Kỹ thuật diễn của Chu Hồng trong cảnh này đã tiến bộ rất nhiều bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Cảm xúc phong phú, thừa một điểm là quá nhiều, thiếu một phần thì quá ít, được giải phóng vừa phải, nhân vật lập tức trở nên nổi bật không ít.

— Trần Mỹ Linh không tiếp diễn được nữa.

Long Tuệ liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề bên trong, lên tiếng kêu dừng.

Đây là một cảnh rất phức tạp, đồng thời cũng là tiến dần từng tầng, đầu tiên là khí thế hòa bình ngang nhau, không ai hơn ai, cuối cùng công chúa giao quyền quyết định cho tướng quân đang chiếm thế thượng phong.

Trong một loạt thay đổi này, vai trò của tướng quân là vai trò không nên và cũng không thể bị ức chế nhất.

Chu Hồng hiển nhiên đạt tới tối ưu, nhưng mà Trần Mỹ Linh lại theo không kịp.

"Mỹ Linh, diễn như vậy không được, cô là tướng quân, cô không thể bị cô ấy áp chế."

Long Tuệ đứng dậy và bước vào phim trường, nhìn Trần Mỹ Linh một cách lo lắng và nghiêm túc, và chỉ ra vấn đề của nàng ấy trước mặt mọi người.

"Tiểu Chu diễn xuất không tệ, hiện tại cô có vấn đề, đuổi không kịp cô ấy, cô cần phải đuổi kịp."

Quảng Linh Linh cũng đứng dậy.

Cô thấy Trần Mỹ Linh mím môi nhíu mày, không nói một lời.

Hiếm khi cô nhìn thấy Mỹ Linh lộ ra biểu tình như vậy, lần trước là lúc Quảng Úc uống say.

Chuyện này đối với Trần Mỹ Linh mà nói là đả kích không nhỏ, đồng thời nó cũng nói cho nàng ấy biết rằng cơ sở diễn xuất hiện có của nàng đã không còn đủ nữa.

Nàng cần phải học hỏi nhiều hơn và tạo ra những bước đột phá, nếu không lần sau sẽ không thể bắt kịp Chu Hồng.

Nhưng chuyện đột phá này, không phải nói có là có.

Nàng chỉ có thể chăm chú lắng nghe Long Tuệ giảng diễn, gắng tiêu hóa hết mức có thể để bản thân bước lên một tầng cao hơn.

Nhưng quá nóng nảy.

Long Tuệ gấp, nàng cũng vội, vội vàng chắc chắn loạn, hiệu quả cũng càng ngày càng kém.

"Thôi được rồi, là tôi quá sốt ruột," Long Tuệ đỡ trán, bình tĩnh lại, "Như vây đi, Mỹ Linh cô nghỉ ngơi để bản thân thả lỏng một chút, cố gắng tiếp thu những lời tôi vừa nói, chờ cô chuyển hóá xong, chúng ta quay lại đoạn này."

Long Tuệ không muốn dùng diễn viên có kỹ thuật diễn nửa vời, quay một bộ phim tạm chấp nhận, đó là xúc phạm người xem, cũng là xúc phạm bản thân.

Muốn quay thì phải quay cho thật tốt, không cho phép có bất luận điều gì làm hỏng phân đoạn quay!

Trần Mỹ Linh hiểu ý của cô ấy, vì vậy nàng đáp lại một cách nhẹ nhàng, rũ mắt quay đầu và bước ra khỏi phim trường.

Long Tuệ quay đầu nói với nhân viên công tác phim trường: "Chuẩn bị cảnh tiếp theo, chúng ta quay cảnh tiếp theo."

"Tiểu Chu à, cô đi nghỉ ngơi trước đi, vừa rồi diễn xuất rất tốt, tiếp tục phát huy."

Chu Hồng cười đồng ý, rồi vô thức quay đầu lại nhìn bóng lưng Trần Mỹ Linh.

Có chút chán nản, là dáng vẻ cô ấy chưa từng nhìn thấy.

Rất kỳ lạ, rõ ràng là mình nên vui vẻ khi Trần Mỹ Linh bị đả kích, nhưng khi nhìn thấy Trần Mỹ Linh thất vọng như vậy, mình thế mà không vui tí nào.

Cô ấy nhớ lại lúc trước.

Khi đó, cô ấy cũng giống như Trần Mỹ Linh, bị đạo diễn phê bình trước mặt mọi người.....

Nghĩ nghĩ, cô ấy lại không nghĩ nữa.

Đó là Trần Mỹ Linh, là đối thủ một mất một còn, tốt hơn nàng, mình nên vui vẻ.

Cô ấy định gọi điện cho chồng.

Chu Dịch đặc biệt phát triển một bộ phương pháp giảng dạy rất phù hợp với cô ấy dựa trên kỹ năng diễn xuất của cô ấy.

Bây giờ có vẻ như hiệu quả rất tốt, và cô ấy phải báo cáo kết quả!

....

Trần Mỹ Linh tìm một nơi không người, đứng hóng gió.

Gió lạnh thấu xương đập vào mặt, có tác dụng trấn tĩnh rất tốt.

Nàng thật sự bị đả kích.

Không phải bởi vì Long Tuệ phê bình nàng trước mặt mọi người, mà là bởi vì trong khoảng thời gian ngắn này, nàng cùng Chu Hồng khoảng cách càng ngày càng xa.

Chẳng lẽ mình ngốc hơn người khác sao.....

"Mỹ Linh."

Giọng nói Quảng Linh Linh truyền đến từ phía sau, có chút lo lắng.

Nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua, rồi lại thu hồi tầm mắt, mày nhíu chặt, không có trả lời.

Nàng cần một người bạn có thể tâm sự.

Nhưng Quảng Linh Linh và nàng thậm chí không phải là bạn.

Nàng chưa bao giờ tâm sự bất cứ điều gì với Quảng Linh Linh, bất kỳ nhu cầu nào giữa họ đều có được bằng cách trao đổi và điều kiện bình đẳng, không có mối quan hệ nào lạnh nhạt hơn thế này.

Hiện tại nàng rất buồn, nàng không có tâm trạng trao đổi với Quảng Linh Linh, nàng cũng không có gì để trao đổi với cô cả.....

Quảng Linh Linh không đi, mà chủ động đi đến bên cạnh nàng, cùng nàng thổi gió lạnh.

"Em đang nghĩ gì?"

Quảng Linh Linh hỏi.

Thời gian cô và Trần Mỹ Linh ở chung không nhiều lắm, cô cũng hiểu biết đối phương lắm, rất hiếm khi thấy tâm trạng nàng buồn bã như vậy.

Nên cô không biết tại sao Trần Mỹ Linh lại không vui.

Vì Long Tuệ nghiêm khắc phê bình, hay không bằng Chu Hồng nên không cam lòng, hay là bởi vì nguyên nhân khác.

— cô muốn biết nguyên nhân.

"Em....

Không có gì."

Cô nghe thấy Trần Mỹ Linh trả lời như thế.

Cũng giống như lần trước.

Trần Mỹ Linh vẫn từ chối mở lòng với cô.

Nhưng lần này, vẫn do dự một chút muốn nói lại thôi — nàng có muốn nói, nhưng không có lý do mở miệng.

"Mỹ Linh," Quảng Linh Linh giọng điệu dịu dàng, "Nếu có chuyện không vui cũng có thể nói cho chị."

Trần Mỹ Linh không khỏi quay đầu nhìn cô.

Ánh mắt và biểu cảm của cô vẫn dịu dàng như vậy, khiến người ta không biết nên kháng cự như thế nào.

Quảng Linh Linh lại gần nàng một bước: "Đừng quên, chị là vợ em."

"Chị có nghĩa vụ quan tâm em."

Thanh âm rơi xuống đất, giống như một viên đá rơi xuống nước, quấy rầy mặt hồ yên tĩnh.

Trần Mỹ Linh sững sờ, và vô thức lùi lại một bước nhỏ.

Nàng phải công nhận đây là một câu rất hay, nhưng đáng tiếc...

"Chúng ta là giả."

Nàng cau mày, trong mắt hàm chứa một tia không đành lòng.

Nàng đang nhắc nhở cô, và cũng đang nhắc nhở chính mình.

Quảng Linh Linh nhìn nhất cử nhất động của nàng, vươn tay ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Chị biết, chị vẫn luôn biết."

Trần Mỹ Linh không biết tại sao, nghe cô nói như vậy, trong lòng lại có chút đau lòng.

"Nhưng là giả thì chị cũng có thể quan tâm em," Quảng Linh Linh nói: "Mỹ Linh, nếu em không ngại, có thể xem chị là một người bạn của em."

"Một người bạn có thể kể nhau nghe bất kỳ điều không vui nào, có thể giúp em xả giận, có thể không giấu nhau điều gì, là một người bạn không giống với bất kỳ ai khác."
 
Back
Top Dưới