Ngôn Tình Không Mua Được Ánh Trăng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,188
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8HhI9aIsZeBu5jSaL8lHupzFtCcgZjutdcw8keghgq3K8zpHyL5cFgbmyQn6x7IvdR-kgl13_1pAVtnlpcEC0C1-cJDuDEKitJj9V54DUEDuYNn6i79hhVTaLOKg_LvNmdoyBNwqHicB-AGaZWxbLU=w215-h322-s-no

Không Mua Được Ánh Trăng
Tác giả: Zhihu/Kim Đôn Đôn
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

KHÔNG MUA ĐƯỢC ÁNH TRĂNG

Tác giả: Kim Đôn Đôn

Editor: Cam Chua Lè

Beta: Quýt Ngào Đường

_____________________________________________

Tôi đập tiền cho giáo thảo có gia cảnh bần hàn ba năm. Nhà tôi phá sản luôn rồi, hắn vẫn không dao động. Thế là tôi rút lui.
Sau này, mẹ tôi dắt theo tôi gả vào một gia đình giàu có. Khuyên nhủ đủ đường, dặn tôi phải chung sống hòa thuận với anh trai kế của mình.
Tôi cung kính gọi người đàn ông đang ngồi trên sô pha một tiếng: "Anh." Người đàn ông ngẩng đầu lên, khuôn mặt dưới cặp kính gọng vàng vừa xa lạ lại quen thuộc. Hắn khẽ gật đầu, lạnh lùng xa cách.
Nhưng đêm khuya tĩnh lặng, hắn lại như nổi điên đẩy tôi vào tường, "Em nói, là loại anh nào?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Không Có Người Như Anh
  • Ngu Dại Độc Phi Không Dễ Chọc
  • No Moral (Không Đạo Đức)
  • Không Nghĩ Tới Đi
  • Không Mua Được Ánh Trăng
    Chương 1


    1

    Tôi và mẹ đang trên đường đến nhà cha dượng.

    Mẹ tôi dặn đi dặn lại.

    “Dao Dao, sau khi đến nơi, con nhất định phải hòa thuận với anh trai kế đấy.”

    “Chắc con không biết, tuy công ty này là của cha dượng, nhưng người cầm quyền lại là anh trai kế của con.”

    “Anh kế con tuổi còn trẻ, nhưng thủ đoạn quyết đoán, công ty từng mấy lần đứng trên bờ vực phá sản đều là do nó cứu về mới thoát được.”

    “Lấy lòng nó chỉ có tốt cho chúng ta thôi, không có bất lợi nào đâu.”

    Tôi nghe mấy câu này nhiều đến nỗi tai sắp đóng kén luôn rồi.

    Tôi liền gật đầu lia lịa.

    Thấy tôi không có phản ứng gì, mẹ tôi bỗng nhiên không có hứng nói tiếp nữa.

    Ngược lại bà thở dài,

    “Haizz! Tiểu tử Nghiên Bạch kia cái gì cũng giỏi, nhưng tính cách lại quá lạnh lùng.”

    “Nhưng mà con cũng không cần sợ, Dao Dao nhà chúng ta từ nhỏ đã được mọi người yêu mến……”

    Mẹ tôi vẫn còn đang nói tiếp, nhưng tim tôi lại đập lỡ một nhịp.

    Cha dượng tôi là chú Chu.

    Nói cách khác……

    “Anh kế con tên là…… Chu Nghiên Bạch?”

    “Đúng rồi! Sao thế, con quen nó hả?” Mẹ tôi nghi hoặc.

    Một thân ảnh anh tuấn mơ hồ lướt nhanh qua tâm trí tôi.

    Tôi lắc lắc đầu “Con không biết.”

    Chu Nghiên Bạch mà tôi biết, là một giáo thảo nghèo khổ trong trường.

    Mà anh kế này của tôi lại xuất thân từ hào môn, rong ruổi khắp thương trường.

    Vốn không thể cùng là một người.

    Chẳng qua là trùng tên, trùng họ mà thôi.

    2

    Vừa mới đến biệt thự của chú Chu, mẹ tôi lập tức kéo tôi đi vào bên trong.

    Vừa mới vào tới phòng khách, tôi đã thấy một người đàn ông ngồi trên sô pha, đưa lưng về phía cửa.

    Anh đọc sách, tư thái lười biếng, mỗi một cử chỉ của anh đều toát lên vẻ ưu nhã, sang trọng.

    Tôi bỗng nhiên có chút sợ hãi.

    Người mà trước đây không hề quen biết, bỗng nhiên lại trở thành người thân của mình, dù cho thế nào thì vẫn có một chút xấu hổ.

    “Mau đi.” Mẹ tôi đẩy tôi lên.

    Hít sâu một hơi, tôi đi đến trước mặt người đàn ông, gọi một tiếng: “Chào anh ạ, em tên là Thẩm Thư Dao”

    Động tác lật sách của anh hơi khựng lại.

    Ngẩng đầu lên.

    Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau, tôi nhìn rõ được gương mặt anh dưới cặp kính gọng vàng kia.

    Lông mày thâm thúy, sống mũi cao thẳng, đôi môi sắc lạnh.

    Giống hệt với gương mặt đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi không biết bao nhiêu lần.

    Chỉ là nét ngây ngô trước đây đã không còn nữa, thay vào đó là vẻ trưởng thành sắc bén.

    Trái tim tôi như thắt lại.

    Anh trai kế của tôi, vậy mà lại là giáo thảo mà tôi đã tốn tiền suốt ba năm đại học vẫn không theo đuổi được.

    Khác với vẻ ngơ ngác hoảng loạn của tôi.

    Anh hiển nhiên cũng nhận ra tôi.

    Gương mặt anh chợt lạnh xuống.

    “Ừ.” Anh chỉ hờ hững lên tiếng, sau đó liền chuyển tầm mắt.

    Sự chua xót lan tràn trong lòng tôi.

    Không ngờ đã qua nhiều năm như vậy, anh vẫn trước sau như một mà…… ghét bỏ tôi.

    3

    Sau khi chào hỏi Chu Nghiên Bạch xong, mẹ dẫn tôi đến căn phòng đã được sắp xếp cho tôi từ trước.

    Bà định giúp tôi xếp đồ vào trong tủ quần áo, nhưng lại phát hiện đồ mà tôi mang theo ít đến đáng thương.

    “Quần áo với đồ dùng hàng ngày của con đâu?”

    Đầu tiên là nghi hoặc, sau đó bà vẫy vẫy tay, “Không sao, bây giờ chúng ta có tiền rồi, mua đồ mới là được.”

    Tôi lại nói: “Mẹ, con không tính sẽ ở lại đây.”

    Trước đây đã không, bây giờ lại biết anh kế là Chu Nghiên Bạch, tôi càng không muốn ở đây.

    “Con không ở đây thì ở đâu? Chẳng lẽ quay về cái phòng trọ dột nát đó sao?” Mẹ tôi không vui.

    “Con từ nhỏ đã lớn lên trong sự cưng chiều của mẹ, nhà ta phá sản, làm con phải sống khổ sở mấy năm trời, mẹ vẫn luôn cảm thấy áy náy. Con cho mẹ một cơ hội, để mẹ bù đắp cho con thật tốt, được không?”

    “Nhưng mà mẹ, con không phải họ Chu, nếu bây giờ ở Chu gia, người khác sẽ cho rằng mẹ mang theo cả con chồng trước đến.”

    Biết tôi đang lo lắng điều này, bà nhẹ nhàng trấn an tôi

    “Con để ý ánh mắt của người khác làm gì? Con chỉ cần nghĩ tới chú Chu thôi. Ông ấy vẫn luôn sợ con sẽ không đồng ý! Cho dù là vì chú Chu, con cũng nên ở lại đây.”

    Nói đến đây, tôi trầm mặc.

    5 năm trước, sau khi công ty nhà tôi phá sản, ba tôi nhảy lầu tự sát, để lại khoản nợ hơn mấy trăm vạn.

    Tôi và mẹ phải làm việc quần quật không biết ngày đêm, cuối cùng vẫn không trả nổi số nợ chồng chất kia.

    Là chú Chu giúp chúng tôi.

    “Được rồi, con cứ thoải mái ở lại đây nhé?”

    Thấy tôi không từ chối nữa, mẹ tôi mới vừa lòng rời đi.

    Trước khi đi, bà lại không nhịn được mà thở dài,

    “Dao Dao của mẹ trước đây là tiểu công chúa ngây thơ hồn nhiên, nếu có thể, mẹ hy vọng con mãi mãi không cần hiểu chuyện như trước đây”

    4

    Nhớ lại trước kia, thật sự tôi cảm thấy mình ngây thơ kinh khủng.

    Hồi còn học đại học, tôi đã yêu Chu Nghiên Bạch ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó bắt đầu theo đuổi anh.

    Anh thiếu tiền, đúng lúc tôi có tiền.

    Tôi làm đủ mọi cách để cho anh tiền.

    Mua cơm, mua quần áo cho anh, lúc ông bà ngoại nuôi anh từ nhỏ sinh bệnh, tôi còn cho anh tiền mua thuốc men.

    Khi đó tôi không hiểu, đối với một người có lòng tự trọng cực cao mà nói, hành vi vung tiền thiếu suy nghĩ của tôi là một sự sỉ nhục.

    Tôi càng chi cho anh nhiều tiền, anh lại càng chống đối tôi.

    Anh làm đủ công việc đến nỗi quá tải chỉ để trả lại số tiền tôi đã cho anh.

    Cho đến khi nhà tôi xảy ra chuyện, anh vẫn không đồng ý ở bên tôi.

    Trước đây tôi có thể dùng tiền để tiếp cận anh, sau này không có tiền nữa, tôi thậm chí còn không đủ dũng khí đến gần anh.

    Cộng thêm bọn đòi nợ thuê đã làm cho mẹ con tôi khó mà sống nổi.

    Chúng tôi liền thay đổi cuộc sống ở chốn thành thị.

    Bây giờ nghĩ lại, tôi và Chu Nghiên Bạch trước kia cũng chỉ là tình cảm đơn phương của một mình tôi, có lẽ tôi rời đi sẽ là sự giải thoát cho anh.

    Vì vậy dù phải sống chung dưới một mái nhà, chỉ cần tôi duy trì khoảng cách với anh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi đúng không?

    5

    Ngày nào tôi cũng tăng ca đến tận khuya.

    Lúc về Chu gia đã là 11 giờ đêm.

    Hoàn hảo tránh được các thành viên ở Chu gia.

    Cuối tuần tôi vẫn định ra ngoài, lại bị mẹ bắt được

    “Dao Dao, bây giờ chúng ta không thiếu tiền, con có thể đừng làm thêm nhiều việc như thế nữa có được không?”

    Trước kia tôi không có khái niệm về tiền bạc, nhưng hiện tại tôi càng cảm thấy, chỉ có tiền tự mình kiếm được mới là tiền của mình.

    Tôi đang chuẩn bị nói cho mẹ hiểu, bà lại chống nạnh nói với tôi, “Dù sao nếu hôm nay con bước chân ra khỏi cửa, tức là con không còn cần người mẹ này nữa.”

    Bất đắc dĩ, tôi đành phải dỗ dành bà một lúc, cuối cùng thỏa hiệp.

    “Như vậy đi! Buổi chiều con sẽ về sớm một chút.”

    Bà vẫn không vui.

    Tôi lại nói thêm một câu, “Ngày mai con sẽ ở nhà nghỉ ngơi.”

    Lúc này bà mới vừa lòng, “Được.”

    Lúc tôi đi làm thêm về, mẹ tôi đang tưới hoa trong vườn.

    Còn chú Chu lại chẳng có tí sức sống nào, ngồi một bên thở ngắn than dài.

    “Chú Chu sao vậy ạ?” Tôi hỏi mẹ.

    “Còn không phải vì anh con sao, lâu thế rồi vẫn chưa có bạn gái, giới thiệu đối tượng thì nó lại không vui.”

    “Trước khi anh con với chú Chu nhận nhau, điều kiện của nó không tốt, nghe nói lúc học đại học cũng có bạn gái yêu nhau ba năm, cô gái kia chê nghèo yêu giàu, chơi chán rồi thì đá, làm thằng bé bây giờ mất hứng thú với phụ nữ.”

    Tôi: “……”

    Thời đại học, ngày nào tôi cũng đi theo Chu Nghiên Bạch để tuyên bố chủ quyền.

    Ngoài tôi ra thì bên cạnh anh không có người khác.

    Nhưng tôi với anh, rõ ràng là trạng thái người đuổi người trốn cơ mà.

    Lời đồn thật đáng sợ.

    6

    Mẹ tôi không biết sự thật còn đang thở dài, “Cũng không biết mắt ai kém như thế, vậy mà lại bỏ một đứa trẻ tốt như Nghiên Bạch.”

    Tôi đang muốn thanh minh cho mình thì một giọng nói lạnh lùng đột nhiên xen vào, “Dì nói đúng"

    Là giọng của Chu Nghiên Bạch.

    Tôi rùng mình một cái.

    Bị bắt quả tang ngồi lê đôi mách, mẹ tôi có chút xấu hổ,

    “À, hôm nay Nghiên Bạch về sớm vậy! Thôi, quá khứ thì cứ để cho nó qua đi!”

    Chu Nghiên Bạch mím môi, đôi mắt thâm thúy dừng trên người tôi, “Không biết hồi đại học em gái có quá khứ khó quên nào không nhỉ.”

    Ánh mắt hắn sâu thăm thẳm, nhìn thẳng vào tôi đến nỗi da đầu tôi ngứa ran.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, mẹ tôi đã mở miệng, “Nhắc mới nhớ, hồi đại học hình như Dao Dao có thích một người, nhưng mà sau đó……”

    Mẹ tôi không nói nữa.

    Ánh mắt Chu nghiên bạch sáng quắc nhìn tôi, “Bây giờ còn thích không?”

    Anh biết rõ, người trong lời mẹ tôi chính là anh.

    Chẳng lẽ anh lo lắng tôi sẽ tiếp tục dây dưa với anh?

    Nghĩ đến đây, tôi nắm chặt tay, “Em hết thích từ lâu rồi.”

    Tôi cho rằng đáp án đó rất vừa lòng anh.

    Nhưng sắc mặt anh chợt trở nên âm trầm.

    Anh hừ lạnh một tiếng, đi thẳng vào phòng.
     
    Không Mua Được Ánh Trăng
    Chương 2


    7

    Buổi tối, mẹ tôi và Chú Chu tự mình xuống bếp, làm một bàn đầy đồ ăn.

    Chú Chu kéo Chu Nghiên Bạch uống rất nhiều rượu.

    Vừa uống, ông vừa bày tỏ cảm giác áy náy với Chu Nghiên Bạch.

    Nói trước đây lúc chia tay với mẹ anh, ông cũng không ngờ bà ấy lại đang mang thai, nói nếu ông phát hiện sớm hơn một chút thì sẽ không để anh phải chịu khổ nhiều năm như vậy.

    Nói Chu Nghiên Bạch đừng hận ông ấy, vân vân và mây mây.

    Đại đa số đều là chú Chu tự nói, Chu Nghiên Bạch đáp lại rất ít, chỉ nhấp từng ngụm rượu.

    Hai tiếng sau, chú Chu say đến nỗi hồ ngôn loạn ngữ.

    Chu Nghiên Bạch cũng nằm bò lên bàn.

    Mẹ tôi đỡ chú Chu đang say khướt về phòng, dặn dò tôi, “Dao Dao, con đưa anh con về phòng đi.”

    Tôi: “……”

    Tôi đành cam chịu số phận, gian nan đưa Chu Nghiên Bạch về phòng của anh.

    Lúc đặt anh lên giường, tôi vô tình bị ngã lên giường của anh.

    Anh nằm đè lên người tôi.

    “Á……” Tôi kêu lên một tiếng.

    Hình như nghe thấy động tĩnh, người đàn ông đang mê man ngủ mở mắt ra, chăm chú nhìn thẳng vào tôi.

    Ở khoảng cách gần như vậy, tim tôi đập nhanh đến mức không thể kiểm soát.

    Tôi cố đẩy anh ra nhưng không đẩy nổi.

    Chỉ có thể mở miệng: “Anh, phiền anh nhấc người lên một chút.”

    “Anh?” Người đàn ông khẽ nhếch miệng, “Ý em là kiểu anh trai như nào?”

    Anh cúi xuống gần hơn, mang theo mùi rượu nồng nặc phả vào mặt tôi.

    Tôi đột nhiên nhớ tới trước kia lúc còn theo đuổi Chu Nghiên Bạch, thường xuyên có người chế nhạo Chu Nghiên Bạch, hỏi anh có quan hệ gì với tôi.

    Anh không còn cách nào khác, đành phải nói tôi là em gái anh.

    Tôi cười bổ sung: “Là em yêu đó.”

    Mặt anh lập tức đen lại, những cũng chẳng có ích gì cả.

    Hiện tại, đối mặt với câu hỏi của anh, tôi nói: “Là kiểu người một nhà…… Anh ruột.”

    “Ồ,” nam nhân cắn xuống vai tôi như trả đũa, sau đó đưa đôi môi mỏng lên sát môi tôi, “Nhưng nếu tôi muốn làm “anh yêu” của em thì sao?”

    8

    Giọng nói đầy từ tính truyền vào tai, đầu tôi “Ong ——” một tiếng nổ tung, loạn như cào cào.

    Không cho tôi thời gian phản ứng, Chu Nghiên Bạch lại động đậy, môi mỏng đè thẳng xuống.

    Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, cả người tôi giống như có một dòng điện mạnh mẽ chạy qua, tôi rùng mình, lập tức trở nên thanh tỉnh.

    Tôi quay đầu lại, đôi môi Chu Nghiên Bạch vẫn đang đặt trên mặt tôi.

    Dừng một chút, anh cười tự giễu.

    Sau đó ngồi dậy, ngã sang một bên.

    Tôi vội vàng bò dậy, chạy chối chết.

    Trở về phòng mình, tôi dựa vào cửa, trái tim kinh hãi đang đập loạn nhịp mãi vẫn không thể bình tĩnh lại.

    Tôi đã thấy quá nhiều lần rồi, Chu Nghiên Bạch luôn thể hiện thái độ mất kiên nhẫn với tôi.

    Vậy nên tôi vẫn luôn cho rằng, anh rất chán ghét tôi.

    Nhưng anh vừa rồi……

    Đúng rồi, chẳng qua là do anh say rượu nên làm bậy thôi.

    Dù đã tự dặn lòng là như vậy, nhưng tôi vẫn không khỏi có chút để ý.

    Vậy nên sáng hôm sau, tôi kì kèo trong phòng mãi không ra.

    Cho đến khi mẹ gọi tôi xuống ăn, tôi mới đành cắn răng đi xuống nhà.

    Lúc tôi xuống tầng 1, Chu Nghiên Bạch đã ngồi bên bàn ăn.

    “Tiểu thư, đồ ăn của cô xong rồi.” Dì giúp việc đặt một bát mì nóng hổi lên bàn.

    “Cảm ơn.”

    Tôi đi tới bàn ăn rồi ngồi xuống.

    Nhìn lớp rau mùi đầy ắp trong bát mì, tôi bất giác nhíu mày, sau đó cầm đũa lên.

    Đang chuẩn bị ăn.

    Một bàn tay với khớp xương rõ ràng đột nhiên vươn tới, cầm lấy bát của tôi.

    Là Chu Nghiên Bạch.

    Anh cầm đũa, giúp tôi nhặt từng cọng rau mùi trong bát.

    Gương mặt vô cùng nghiêm túc.

    Cảnh tượng trước mắt làm tôi có chút hoảng hốt, đến nỗi tôi lại nghĩ về quá khứ

    Khi đó Chu Nghiên Bạch rất hung dữ, không cho tôi đi theo anh, bảo tôi đừng làm phiền anh nữa, nhưng sau đó anh không đuổi tôi đi được nữa, còn được tôi cho rất nhiều tiền.

    Anh tìm mọi cách để đền lại cho tôi.

    Giúp tôi nhặt rau mùi, xách túi giúp tôi, mua nước cho tôi, trở thành chân chạy vặt của tôi.

    Lúc tôi không đi được, anh còn ngồi xổm xuống cõng tôi lên.

    9

    “Dì Lưu, tôi quên mất không nói với dì, Dao Dao không ăn được rau mùi.”

    Mẹ tôi vội vàng đi tới, chuẩn bị nhặt rau mùi giúp tôi thì thấy Chu Nghiên Bạch đem bát mì đã nhặt sạch rau để trước mặt tôi

    Bà giật mình, “Sao Nghiên Bạch biết Dao Dao không ăn được rau mùi vậy?”

    Tôi có chút hoảng hốt, vội vàng giải thích:

    “Đợt trước ăn cơm với nhau, con nhặt hết rau mùi để sang một bên, chắc lúc đó bị anh ấy nhìn thấy. Không thể không nói, anh Nghiên Bạch rất tinh ý.”

    Nghe vậy, mẹ tôi khẽ nhíu mày.

    Bà không hài lòng, trừng mắt nhìn tôi, “Vậy con cũng không thể để anh con nhặt rau giúp mình được!”

    Tôi lè lưỡi với mẹ.

    Chu Nghiên Bạch lúc này mới lên tiếng: “Chỉ là chút chuyện nhỏ không tốn sức thôi”

    Nghe thế, mẹ tôi cũng không nói gì nữa.

    Vì để tránh mấy chuyện ngoài tầm kiểm soát xảy ra một lần nữa, cơm nước xong xuôi, tôi liền chạy lên tầng, trốn vào trong phòng.

    Tôi vừa đặt chân trước vào phòng, mẹ tôi đã ở ngay đằng sau.

    Bà tự nói, “Đứa nhỏ Nghiên Bạch này lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách vạn dặm với người khác, không ngờ lại giúp con nhặt rau. Xem ra con có ấn tượng rất tốt với nó, quả nhiên, Dao Dao của mẹ rất được yêu mến.”

    Tôi không nói gì cả.

    Mẹ nhìn tôi, do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói: “Dao Dao, dù mẹ biết con sẽ không có khả năng ở bên anh con, nhưng mẹ vẫn phải nhắc nhở một chút, con tuyệt đối không được yêu anh trai mình.”

    “Chúng ta là người một nhà, nếu các con yêu nhau rồi chia tay, sau này sao sống với nhau bình thường được nữa? Mẹ và chú Chu cũng sẽ rất khó xử.”

    Lòng tôi hơi khó chịu, những vẫn khẽ gật đầu, “Mẹ, con biết mà.”

    10

    Buổi chiều, mẹ kéo tôi đi tưới hoa với bà.

    Chu Nghiên Bạch đang đọc sách.

    Chú Chu đi tới.

    “À, Nghiên Bạch này! Cháu gái chú Trần cũng trạc tuổi con, lớn lên xinh xắn, con bé cũng rất lễ phép, tiêu chí cao (1), vẫn chưa có đối tượng, con muốn đi gặp thử không?”

    (1): Nguyên văn 眼光高 – Ánh mắt cao, tầm nhìn cao, đôi mắt cao,….: Chỉ những người có gu bạn đời cao, tiêu chuẩn chọn đối tượng cao hoặc muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo

    Lời vừa nói ra, sắc mặt Chu Nghiên Bạch chợt ngưng lại.

    Hiển nhiên, chú Chu đã chuẩn bị sẵn một màn ứng đối tự nhiên nhất có thể.

    Ông vội vàng sửa lại lời nói: “Đừng giận, không muốn đi thì không đi, ba chỉ nói chơi thôi.” (2)

    Chú Chu vỗ đùi, ngượng ngùng cười mấy tiếng rồi yếu ớt nói:

    “Chẳng qua là con mãi vẫn không chịu tìm đối tượng thôi mà, cũng không phải chuyện gì lớn!”

    Tôi và mẹ im lặng lắng nghe.

    Không ngờ, đột nhiên Chu Nghiên Bạch lại nhìn về phía này.

    “Em gái cũng trạc tuổi con, không bằng suy nghĩ cho em ấy trước đi.”

    Mắt chú Chu và mẹ tôi lập tức sáng ngời, nhìn về phía tôi.

    “Dao Dao, mẹ con nói con cũng chưa có đối tượng, có muốn chú giới thiệu cho con vài người không?”

    Lúc nhà tôi chưa phá sản, tôi rất khinh thường mấy vụ xem mắt như này, chỉ muốn theo đuổi người mà mình thích.

    Nhưng sau khi nếm đủ trái đắng của xã hội, tôi mới biết cơ sở kinh tế quan trọng đến cỡ nào.

    Cho nên tôi gật đầu, “Cảm ơn chú ạ, phải để cho chú lo lắng rồi.”

    “Không sao, không sao.”Mẹ tôi và chú Chu đều rất vui vẻ.

    Chu Nghiên Bạch lại cắn chặt răng, sắc mặt càng ngày càng tối.

    Chú Chu còn cố tình thêm dầu vào lửa, “Nghiên Bạch, con thấy chưa, Dao Dao gần bằng tuổi con, vậy mà con bé nguyện ý đi xem mắt. Cũng đâu phải ba giục con đâu, chẳng qua là con không thích người……”

    Lần này còn chưa nói xong, ông đã bị Chu Nghiên Bạch cắt ngang, “Con có người mình thích rồi.”

    “Cái gì?” Hai người kinh hỉ, “Cô gái đó là ai vậy?”

    Dưới con mắt chăm chú của chú chu và mẹ tôi, ánh mắt Chu Nghiên Bạch dán chặt vào người tôi, “Người con thích là ai, chắc em gái là người rõ ràng nhất.”

    11

    Tim tôi đập lỡ một nhịp.

    Không dám nhìn ánh mắt tr@n trụi của Chu Nghiên Bạch.

    Chú Chu và mẹ tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái mông lung.

    “Không phải các con mới quen biết thôi sao? Sao con bé biết người con thích là ai được?”

    Tôi sợ Chu Nghiên Bạch nói ra mối quan hệ trước kia của bọn tôi, bầu không khí trong nhà lâm vào khó xử.

    Vậy nên tôi nói dối nói: “Là…… Con biết, con có quen người anh con thích.”

    Thấy chú Chu và mẹ định hỏi tiếp, tôi vội vàng nói:

    “Chú, mẹ, hai người cũng đừng lo lắng quá, cứ chờ uống rượu mừng của anh đi!”

    “Được rồi!” Chú Chu mừng đến nỗi cười tít mắt.

    Tôi vừa mới nhẹ nhàng thở ra, liền bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Chu Nghiên Bạch.

    Khóe miệng anh nhếch lên thành một nụ cười trào phúng, như đang dùng ánh mắt cười nhạo tôi: Ha! Quả nhiên là nói dối.

    Lòng tôi nhảy dựng, cuống quít chuyển tầm mắt.

    Buổi tối, chú Chu lại kéo Chu Nghiên Bạch uống rượu.

    Ông lải nhải, Chu Nghiên Bạch có người mình thích là ông yên tâm rồi.

    Cuối cùng vẫn là mẹ tôi đỡ chú Chu lên phòng.

    Cũng may lần này Chu Nghiên Bạch không say đến bất tỉnh nhân sự như lần trước nữa.

    Không cần đến tôi, anh có thể tự đi lên phòng được.

    Chờ Chu Nghiên Bạch lên lầu được một lúc, tôi mới dám lên phòng mình.

    Tôi ở ngay đối diện phòng Chu Nghiên Bạch.

    Không ngờ vừa lên tới nơi đã thấy Chu Nghiên Bạch đang say rượu, dựa vào cửa phòng.

    Dừng một chút, tôi còn lễ phép gọi anh một tiếng, “Anh.”

    Ánh mắt anh lập tức trở nên tối sầm.

    “Thẩm Thư Dao.” Anh trầm giọng gọi tên tôi, sau đó lại gần tôi, đè tôi lên trên cửa, “Nếu em cũng nói tôi đã có người mình thích, vậy em cảm thấy, người tôi thích là ai?”

    Ánh mắt thâm trầm của anh phản chiếu gương mặt sợ hãi của tôi.

    Đang lúc tôi không biết nên làm gì.

    Giọng mẹ tôi đột nhiên từ xa truyền tới, “Dao Dao, mẹ mua cho con quần áo mới rồi này, con mặc thử xem……”

    Tôi lập tức hoảng hồn.

    Nếu để mẹ tôi thấy cảnh tượng này là tiêu đời luôn!

    Tôi muốn đẩy Chu Nghiên Bạch ra.

    Bàn tay to lớn của anh lại ôm chặt eo tôi, đôi mắt mờ mịt nhuốm vẻ điên cuồng, “Sợ gì chứ? Quan hệ của chúng ta mờ ám đến vậy hả?”
     
    Không Mua Được Ánh Trăng
    Chương 3


    12

    “Anh, anh mau thả em ra.”

    Anh cố chấp ôm chặt lấy tôi, “Không.”

    Nghe thấy tiếng bước chân của mẹ ngày càng gần, tôi lại cất tiếng, giọng mang theo tiếng nức nở, “Anh, xin anh đấy.”

    Cả người anh bỗng cứng đờ.

    Cuối cùng, trước khi mẹ xuất hiện ngay trước mặt chúng tôi, anh đẩy cửa phòng tôi ra, ôm tôi vào phòng, sau đó mới buông tay ra.

    Tôi lập tức nhét anh vào tủ quần áo.

    Vừa mới đóng cửa tủ lại, mẹ tôi liền bước vào.

    “Dao Dao, con thấy cái váy này có đẹp không?”

    Là một chiếc váy công chúa trắng tinh, rất đẹp, là chiếc váy mà trước đây tôi thích nhất.

    Chỉ là sau khi trong nhà xảy ra chuyện, tôi không bao giờ mua mấy loại quần áo đẹp như này nữa.

    Đẹp, nhưng lại sợ bị bẩn.

    “Cảm ơn mẹ, con rất thích ạ.”

    “Vậy mau thay thử đi.”

    Nhớ đến Chu Nghiên Bạch vẫn còn ở trong tủ quần áo, tôi nắm chặt tay, từ chối: “Con còn chưa tắm rửa, xíu nữa rồi con thử lại.”

    “Cũng đúng, con đó, cũng nên biết làm đẹp một chút đi, lâu lắm rồi mà không mua đồ mới gì cả.” Mẹ tôi nói, tự nhiên đi đến chỗ tủ quần áo, chuẩn bị mở tủ quần áo của tôi ra xem.

    Tôi vội vàng chặn trước cửa tủ.

    “Mẹ, trong tủ nhiều quần áo bẩn lắm, mẹ đừng nhìn.”

    Mẹ tôi không nói gì nữa, ngồi lại xuống giường.

    Im lặng một lúc, bà mới lên tiếng tiếp: “Dao Dao, hôm nay con nói là đồng ý đi xem mắt, con…… Có phải con thật sự buông bỏ nam sinh kia rồi không?”

    “Mẹ chưa từng thấy con thích ai chân thành cuồng nhiệt như vậy cả, trước kia chúng ta phải rời đi là vì điều kiện nhà mình không tốt, bây giờ chúng ta có điều kiện rồi, con có thể theo đuổi lại mà.”

    Nghĩ đến quá khứ, lòng tôi chỉ toàn sự chua xót.

    Ngày xưa thích anh như vậy, sao lại không tiếc nuối được chứ?

    Nhưng……

    Tôi nhìn vào tủ quần áo.

    Cuối cùng, tôi lắc đầu, “Mẹ, con hết buồn thật rồi mà.”

    Nghe vậy, mẹ tôi không nói gì nữa.

    Thở dài, rời đi.

    Ngay sau đó, Chu Nghiên Bạch đi ra khỏi tủ quần áo.

    Men say trên mặt anh đã dần tan sạch, đôi mắt sâu thẳm hoàn toàn thanh tỉnh.

    Chỉ là trên khuôn mặt lộ rõ vẻ lạnh lẽo chưa từng có.

    “Trước kia người chủ động trêu chọc tôi là em, người rời đi không một câu thông báo là em, bây giờ người nói buông là buông, vẫn là em. Thẩm Thư dao, em làm tốt lắm!”

    13

    Nói xong mấy lời này, Chu Nghiên Bạch sải bước đi ra ngoài.

    Mà đối mặt với sự chất vấn của anh, tôi cảm thấy có chút áy náy.

    Nhưng giây tiếp theo tôi lại thấy ủy khuất.

    Đúng là tôi rời bỏ trước.

    Nhưng rõ ràng trước kia chính anh là người luôn nói không bao giờ làm bạn trai tôi.

    Tôi không muốn giải thích cho anh nữa.

    Lời nhắc nhở của mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.

    Nếu hiện tại anh là anh trai tôi, về sau cũng sẽ luôn là anh trai của tôi.

    Tôi dùng cả một đêm để ổn định lại tinh thần.

    Tuần mới lại đến, tôi lại tiếp tục đi sớm về trễ.

    Hoàn hảo tránh được Chu Nghiên Bạch.

    Hôm nay, tôi kết thúc công việc lúc 9h tối như thường lệ.

    Vừa mới rời khỏi quán cà phê, tôi liền nghe thấy tiếng kinh hô.

    “Thẩm Thư Dao, là cậu đúng không?” Tôi quay đầu nhìn lại.

    Rất nhanh tôi đã nhận ra cô gái đó là ai, đó là lớp trưởng hồi đại học của tôi, Lưu Hi Nguyệt.

    Sự lo lắng trong tiềm thức của tôi lập tức bị đ è xuống, tôi cười đáp lại, “Là tớ, lâu rồi không gặp.”

    Cô ấy tới gần tôi, “Đợt trước cậu đột nhiên biến mất, câu đi đâu sao? Cậu có biết là Chu Nghiên Bạch tìm cậu khổ sở như nào không?”

    Lòng tôi dâng lên một thứ cảm xúc khó tả, tôi hỏi: “Anh ấy…… Tìm tôi?”

    Tôi vẫn luôn cho rằng, anh chán ghét tôi như vậy, hẳn là phải ước tôi rời đi càng sớm càng tốt mới phải.

    “Đúng vậy, chắc cậu không biết, cậu ấy……”

    Đúng lúc này, Lưu Hi Nguyệt còn chưa kịp nói hết, giọng nói lạnh lẽo của Chu Nghiên Bạch đột nhiên xen vào.

    “Mau vào đi! Mọi người vào hết rồi.”

    Anh nói với Lưu Hi Nguyệt.

    Lưu Hi Nguyệt nhìn Chu Nghiên Bạch, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt trở nên vi diệu.

    Cô ấy không nhắc đến việc Chu Nghiên Bạch tìm tôi nữa, mà lôi kéo tôi, “Thư dao, hôm nay là ngày họp lớp của bọn mình đấy, cậu cũng vào đi!”

    14

    “Không được.” Tôi vội vàng từ chối.

    Trước đây nhà tôi phá sản, chủ nợ chạy đến ép mẹ con tôi rất nhiều, nên lúc rời đi tôi đã đổi hết các phương thức liên lạc.

    Tôi đã không gặp những người bạn này 5 năm rồi.

    Bây giờ đột nhiên xuất hiện chỉ làm tăng thêm sự khó xử thôi.

    Lúc tôi chuẩn bị rời đi, Lưu Hi Nguyệt nắm chặt tay tôi,

    “Thư dao, mọi người đều rất nhớ cậu, nếu thấy cậu chắc chắn họ sẽ rất vui.”

    Cô ấy không nhịn được kéo tôi vào bên trong.

    Tôi giãy giụa.

    Chu Nghiên Bạch lại nói: “Đưa cô ấy quay lại đi, buổi họp lớp chắc sắp kết thúc rồi.”

    Giọng nói lãnh đạm, nhưng lại mang rất nhiều ý vị.

    Cuối cùng, tôi đành thỏa hiệp.

    Lúc ba người bọn tôi đi vào, căn phòng riêng lúc đầu rất náo nhiệt bây giờ im lặng một lúc lâu, sau đó mới có người lên tiếng.

    “Ấy, là Thẩm Thư Dao đúng không?”

    “Là cậu thật rồi! Cậu còn đến cùng Chu Nghiên Bạch nữa!”

    “Nghiên Bạch tìm cậu nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng tìm được rồi.”

    “Thấy dáng vẻ này của hai cậu, chắc là tu thành chính quả rồi chứ gì? Chúc mừng chúc mừng!”

    Đối mặt với sự chúc phúc mọi người, Chu Nghiên Bạch chọn im lặng.

    Tôi chỉ có thể căng da đầu giải thích: “Mọi người hiểu lầm rồi, mình chỉ bất ngờ gặp lại Chu Nghiên Bạch ở ngoài cửa thôi, thật ra bọn mình…… Không thân.”

    Tôi vừa nói xong, lập tức có người phủ định.

    “Đừng đùa, năm đó Nghiên Bạch điên cuồng đi tìm cậu, bây giờ cậu lại xuất hiện, chắc chắn cậu ấy sẽ không buông tha cho cậu đâu.”

    “Lại còn không thân nữa, bọn tớ không dễ lừa thế đâu. Nói đi, bao giờ bọn này được ăn tiệc?”

    Mọi người trêu ghẹo làm tôi có chút thất thần.

    Vẫn là Lưu Hi Nguyệt lên tiếng giúp, “Thật đó, bọn họ không thân như trước nữa, là mình kéo Thư Dao vào đây đấy.”

    Cô ấy xác nhận những gì tôi nói, nhưng cũng làm không khí trong phòng càng xấu hổ.

    Lớp trưởng chủ động đứng dậy làm nóng không khí, “Mọi người mau ngồi xuống đi, chúng ta ăn trước.” (1)

    (1) Theo như phần trước tác giả có viết LHN là lớp trưởng mà đến đoạn này lại lòi thêm một lớp trưởng nữa tụi tui chẳng biết nhue nào luôn=((

    Chờ phục vụ dọn xong đồ ăn lên bàn, lớp trưởng nhìn về phía tôi,

    “Thư Dao, hồi trước cậu rời đi mà không nói tiếng nào, làm bọn tớ lo lắng muốn chết, bây giờ cậu phải tự phạt một ly.”

    “Được.”

    Tôi cầm chén rượu lên, đang chuẩn bị uống.

    Chu Nghiên Bạch bỗng nhiên cướp chén rượu trên tay tôi, “Cô ấy dị ứng với cồn.”

    Đây dường như là hành động theo bản năng của anh.

    Giọng nói vừa rơi xuống, ánh mắt anh nhanh chóng hiện lên một tia ảo não.

    Tôi hơi đau lòng, đoạt lại chén rượu.

    “Bây giờ không dị ứng nữa.”

    Sau đó tôi uống một hơi cạn sạch.

    Chu Nghiên Bạch bên cạnh chỉ nói một câu: “Tùy em.”

    Sau đó lạnh lùng nhìn đi chỗ khác.

    15

    Đúng là trước đây tôi từng dị ứng với cồn.

    Mới đầu chưa uống bia rượu bao giờ nên không biết.

    Cho đến khi tôi bị Chu Nghiên Bạch từ chối quá nhiều lần, hội chị em đã đưa tôi đến quán bar, muốn dùng một anh đẹp trai nào đó dời lực chú ý của tôi.

    Sau đó tôi uống rượu rồi bị dị ứng với cồn.

    Đúng lúc Chu Nghiên Bạch đang làm thêm trong quán bar đó, thấy tôi bị dị ứng, trực tiếp cõng tôi lên, đưa tôi vào bệnh viện.

    Lúc ra khỏi bệnh viện thì trời đã khuya.

    Cơn say của tôi cũng tan biến.

    Nhưng tôi vẫn giả vờ chưa tỉnh.

    Ồn ào bắt anh phải cõng tôi.

    Anh cõng tôi hết cả quãng đường về nhà.

    Vừa trách tôi uống rượu, vừa dặn dò tôi, về sau không được uống rượu nữa.

    Người ta nói đàn ông ba phần say, phần còn lại là làm người ta rơi lệ.

    Phụ nữ cũng vậy.

    Tôi không an phận nằm trên lưng anh.

    Không ngừng cọ vào cổ anh.

    Lúc anh quay đầu lại, tôi còn nhân cơ hội tặng anh nụ hôn đầu của mình.

    Tôi còn nhớ rõ, lúc đó anh đóng băng ngay tại chỗ.

    Hai tai đỏ bừng.

    Lúc đó tôi còn cho rằng anh cũng thích tôi, chẳng qua là anh không phát hiện thôi.

    Cái hôn kia giúp tôi kiên trì thích anh rất rất lâu.

    Tôi nghe lời anh, không uống rượu nữa.

    Cho đến khi phải uống rượu để làm việc kiếm tiền.

    Vì công trạng, không thể không uống rượu.

    Vài lần dị ứng phải tới bệnh viện, không biết vì sao sau này tôi bỗng nhiên không còn dị ứng nữa.
     
    Không Mua Được Ánh Trăng
    Chương 4


    16

    Sau khi ăn xong, mọi người tự giác chia ra làm hai khu vực nam và nữ.

    Tôi và mọi người không quá thân thiết, vì vậy tôi chọn ngồi ngoài rìa.

    Lưu Hi Nguyệt rút khỏi cuộc vui, ngồi xuống cạnh tôi.

    “Cậu không thích Chu Nghiên Bạch nữa hả?”

    Tôi nhìn theo ánh mắt cô ấy.

    Chu Nghiên Bạch ngồi giữa đám đông, thân hình đ ĩnh bạt, cử chỉ ưu nhã.

    Đẹp quá mức xuất sắc.

    Giống như mang theo một lực thu hút ánh mắt người khác.

    Tôi gian nan thu hồi tầm mắt, “Không thích.”

    “Thật tốt quá, bây giờ tớ đang theo đuổi Chu Nghiên Bạch, đến lúc tớ theo đuổi thành công, cậu không được hối hận đâu đấy!”

    Tôi cố giấu nỗi đau trong lòng, gật đầu, “Không hối hận.”

    Buổi họp lớp kết thúc, tôi đứng ở trạm xe buýt chờ chuyến xe cuối cùng.

    Xe Chu Nghiên Bạch bỗng nhiên dừng trước mặt tôi.

    Cửa sổ xe hạ xuống, Lưu Hi Nguyệt ngồi ở ghế phụ cười với tôi: “Thư Dao, về cùng đi!”

    “Không cần, mình……”

    Tôi còn chưa kịp từ chối đã bị Lưu Hi Nguyệt cắt ngang.

    “Nghiên Bạch có nói với mình rồi, bây giờ cậu là em gái cậu ấy, nếu như vậy thì về sau cậu cũng vẫn luôn là em gái của cậu ấy rồi.”

    Tôi nhìn về phía Chu Nghiên Bạch.

    Anh lạnh nhạt nhìn về phía trước.

    Tôi nắm chặt túi xách, gật đầu, ngồi vào xe.

    Chu Nghiên Bạch đưa Lưu Hi Nguyệt về nhà trước, sau đó lái xe đưa tôi về nhà.

    Dọc theo đường đi, chúng tôi đều giữ im lặng.

    Ai cũng không nói gì.

    Giống như hai người xa lạ cùng sống chung dưới một mái hiên.

    17

    Lại là một ngày cuối tuần.

    Tôi bị mẹ bắt ở nhà với bà.

    Chu Nghiên Bạch xuống lầu sau, mẹ tôi bát quái hỏi hắn:

    “Nghiên Bạch, hôm trước dì thấy con đi chung với một cô gái, đó là người con thích đúng không?”

    Chu Nghiên Bạch mím môi, không nói gì.

    Chú Chu nói ngay sau đó, “Nếu đã có người mình thích rồi thì đưa về nhà đi, chúng ta còn phải nói chuyện với nhà gái nữa.”

    Chu Nghiên Bạch vẫn không hề hé răng.

    Không khí có chút xấu hổ.

    Chú Chu gãi đầu, nhìn về phía tôi, “Dao Dao, con thấy sao?”

    “Chú nói đúng.” Tôi phụ họa thêm.

    Chu Nghiên Bạch lạnh mặt khép sách lại, “Nếu mọi người đều nghĩ như vậy, vậy thì mấy ngày nữa con đưa cô ấy tới nhà mình.”

    “Được rồi! Đến lúc đó ba tự mình xuống bếp, đảm bảo sẽ không làm con bé sợ.”

    Mẹ tôi bắt tôi xin nghỉ làm.

    Vậy nên hôm Chu Nghiên Bạch đưa bạn gái về gặp cha mẹ, tôi cũng ở nhà.

    Lúc nhìn thấy Lưu Hi Nguyệt, tôi giật mình.

    Tôi lại nhớ đến hôm gặp lại Lưu Hi Nguyệt, cô ấy và Chu Nghiên Bạch trông có vẻ vô cùng quen thuộc.

    Nhớ tới lần trước Chu Nghiên Bạch nói, người anh thích tôi cũng biết.

    Lúc đó tôi không nhịn được cho rằng, người anh nói là tôi.

    Bây giờ xem ra, tất cả là do tôi tự mình mà đa tình thôi.

    18

    Chú Chu và mẹ tôi đối đãi rất nhiệt tình với Lưu Hi Nguyệt.

    Hai người kéo cô ấy ra nói chuyện.

    Chu Nghiên Bạch ngồi một bên, lâu lâu gật đầu phụ họa.

    Tôi trở thành một tấm phông nền hoàn hảo.

    “Hi Nguyệt, cháu quen Nghiên Bạch như thế nào vậy?”

    Chú Chu không biết tuổi thơ của Chu Nghiên Bạch nên rất tò mò về chuyện của anh.

    “Bọn con là bạn thời đại học, quen nhau từ trước, nhưng gần đây mới chính thức ở bên nhau.”

    “Hả? Hồi đại học hai đứa vẫn chưa yêu nhau sao? Có phải Nghiên Bạch không chủ động không?”

    “Không phải, vì hồi đó Thư Dao ngày nào cũng quấn lấy Nghiên Bạch, các nữ sinh khác đều không có cơ hội tiếp cận cậu ấy.”

    Lời Lưu Hi Nguyệt nói ra làm tất cả mọi người ở đây đều ngơ ngẩn.

    Cô ấy lúc này như mới hiểu ra gì đó, “Cô chú, hai người không biết athư Dao từng theo đuổi Nghiên Bạch sao?”

    Chu Nghiên Bạch chỉ cau mày, không nói gì cả.

    Tôi gian nan mở miệng: “Đều là hiểu lầm thôi, khi đó……”

    Lưu Hi Nguyệt tiếp tục cắt lời tôi, “Hiểu lầm gì chứ, rõ ràng hồi đó cậu theo đuổi Nghiên Bạch mãi, nhưng theo đuổi tới ba năm trời mà cậu ấy không đồng ý.”

    “Đều là chuyện quá khứ rồi, chú dì không cần quan tâm đâu, cháu không ngại.”

    Cô ấy bày ra vẻ mặt rộng lượng.

    Chú Chu thì xấu hổ.

    Mẹ tôi như hiểu ra gì đó, đau lòng mà nhìn tôi.

    Mà tôi cũng không chịu nổi bầu không khí kỳ quái này, tìm một cái cớ để chạy về phòng.

    Nhưng không bao lâu, Lưu Hi Nguyệt lại tìm tôi.

    19

    Sau khi cô ta vào phòng tôi, đầu tiên là nhìn một lượt quanh phòng trước.

    Sau đó nhận xét: “Phong cách công chúa, rất hợp với cậu.”

    Không chờ tôi lên tiếng, cô ta đã nói tiếp: “Không đúng, nói đúng hơn thì phải là thích hợp với cậu trước kia.”

    “Trước kia cậu kiêu ngạo trương dương, giống như một cô công chúa nhỏ, đâu giống hiện tại……”

    Lưu Hi Nguyệt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

    Tôi mím môi, không nói chuyện.

    Ánh mắt tuần tra khắp nơi của cô ta bỗng nhiên dừng lại.

    “Hình như quyển sổ này Nghiên Bạch cũng có một cuốn……”

    Thấy cô ta muốn cầm lấy cuốn sổ cùng kiểu mẫu với Chu Nghiên Bạch, tôi vội vàng ngăn lại.

    “Không được xem.”

    “Có gì mà không xem được.” Lưu Hi Nguyệt nhìn tôi một cái, xoay người ngăn động tác của tôi.

    Cô ta chuẩn bị mở quyển sổ ra.

    Sự tức giận dâng đến đỉnh điểm, tôi trực tiếp giật lấy cuốn sổ, nhưng lại làm thứ kẹp trong đó rơi xuống đất.

    Lưu Hi Nguyệt nhặt tấm ảnh rơi trước mặt tôi.

    “Thì ra là giấu ảnh Chu Nghiên Bạch! Thảo nào không cho tôi xem.”

    “Còn nói là không thích Chu Nghiên Bạch nữa, kết quả là giữ ảnh của cậu ấy kĩ như vậy.”

    Tôi cho rằng trải qua nhiều chuyện như vậy, tôi sớm đã có thể kiểm soát bản thân, nhưng Lưu Hi Nguyệt nhiều lần tự ý như vậy, cô ta đã chọc giận tôi rồi.

    “Tôi có thích anh ấy không, không liên quan gì đến cậu cả.”

    Cướp lại tấm ảnh, tôi đẩy Lưu Hi Nguyệt ra khỏi phòng.

    Cạnh ——

    Cửa phòng đóng lại.

    Tôi mãi vẫn không thể lấy lại được bình tĩnh.

    Tôi tự nhủ, quá khứ đã qua rồi.

    Vì vậy tôi vứt tấm ảnh đó vào thùng rác.

    Nhưng lúc nhìn vào gương mặt Chu Nghiên Bạch còn mang theo sự non nớt trong tấm ảnh đó, lòng tôi lại phiếm đau.

    20

    Ngày đó là ngày khai giảng, tôi mang theo sự tò mò ngắm nhìn ngôi trường đại học của mình.

    Sau đó tôi đã bị Chu Nghiên Bạch hấp dẫn.

    Thiếu niên ấy thật sự quá đẹp, mọi thứ đều hợp thẩm mỹ của tôi.

    Vali hành lý của anh cũ nát, còn bị hỏng một bánh lăn.

    Quần áo trên người anh bị tẩy đến trắng bệch

    Nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ anh tuấn của anh.

    Giống như ông trời cũng đang thiên vị vẻ đẹp của anh.

    Một trận gió khẽ thổi qua, mang theo từng cánh hoa đào lả tả rơi xuống.

    Thiếu niên ngẩng đầu, nở một nụ cười nhìn bầu trời đầy hoa.

    Tôi như chìm đắm vào khung cảnh tuyệt đẹp này.

    Chiếc camera trong tay vô thức hướng về phía anh, chụp được tấm ảnh này.

    Bây giờ nghĩ lại, lúc đầu thích Chu Nghiên Bạch, thật ra là tôi thấy sắc nảy lòng tham.

    Nhưng sau đó, tôi dần dần phát hiện, con người anh còn ưu tú hơn cả ngoại hình.

    Cho dù ghét cách tôi vung tiền không có não, bị người khác cười nhạo là loại ăn cơm mềm (1), nhưng câu nghiêm trọng nhất mà anh từng nói với tôi, làm tôi đau điếng, đó là anh sẽ không bao giờ chấp nhận tôi.

    (1) Nguyên văn 吃软饭: Ý chỉ những tên con trai bám váy, dựa dẫm vào chị em con gái

    Mà khi người khác mắng tôi không biết xấu hổ, là đứa vô liêm sỉ, anh sẽ đứng ra giải thích rằng thích một người không có gì sai.

    Lúc tôi bị lừa, anh bắt được tên khốn nạn kia, đưa hắn ta ra trước pháp luật.

    Thậm chí một học trò ngoan như anh, còn vì tôi mà đánh nhau cùng người khác.

    Báo ân cũng đúng, trả nợ cũng không sai, khi đó, ngoại trừ việc anh không thích tôi ra thì anh vẫn là người rất tốt, cực kì tốt!

    Miễn cưỡng quên đi quá khứ, nhưng tôi vẫn nhặt bức ảnh đó lên.

    Nhét vào cuốn sổ.

    Sau đó khép nó lại, để trên kệ sách.

    Như muốn tiếp tục chôn vùi những ký ức đáng lẽ phải bị lãng quên đó.
     
    Không Mua Được Ánh Trăng
    Chương 5


    21

    Buổi chiều, lúc Lưu Hi Nguyệt rời đi, mẹ tôi tặng cô ấy một bao lì xì rất to.

    Chu Nghiên Bạch đưa cô ấy về, đến tối khuya vẫn chưa thấy quay lại.

    Tôi nằm trên giường, trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

    Tai tôi không ngừng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

    Đến lúc nghe thấy tiếng bước chân, tôi còn tưởng rằng Chu Nghiên Bạch đã trở lại.

    Nhưng giây tiếp theo lại truyền đến tiếng của mẹ tôi.

    “Dao Dao, con ngủ rồi hả?”

    Bỏ qua nỗi mất mát trong lòng, tôi đáp: “Chưa ạ!”

    Sau đó tôi bật đèn ngủ lên.

    Mẹ đi vào, ngồi bên mép giường, nắm tay tôi.

    “Trước đây mẹ cũng không biết, con và anh con học cùng trường, lại còn cùng lớp nữa.”

    Tôi im lặng, bà ấy lại cẩn thận hỏi tôi: “Nghiên Bạch là người con thích hồi đại học đó, đúng không?”

    “Vâng.” Việc đã đến nước này, tôi cũng không cần phủ nhận nữa.

    Nhưng sau khi tôi thừa nhận, mẹ tôi bỗng dưng trào nước mắt.

    “Nha đầu ngốc, sao con không nói sớm với mẹ.”

    Tôi lau những giọt nước mắt trên mặt mẹ, hốc mắt cũng dần trở nên ươn ướt, “Mẹ, bây giờ anh ấy là anh trai con.”

    “Anh kế không phải anh ruột, không sao hết.”

    “Tất cả đều là quá khứ rồi, mẹ, bây giờ anh ấy đã có bạn gái. Hơn nữa……”

    Cuối cùng tôi vẫn phải nói ra sự thật mà đến bản thân tôi trước đây cũng không rõ, nhưng bây giờ tôi cần phải đối diện với nó, “Hơn nữa anh ấy ưu tú như vậy, nên có một cô gái xứng với anh ấy.”

    Mẹ tôi càng khóc to hơn nữa, nhưng bà ấy chưa bao giờ nói lời ân hận.

    Chờ lúc mẹ tôi rời đi, tôi lấy ra lọ thuốc ngủ trên đầu giường.

    Uống mấy viên.

    Cuối cùng tôi cũng có thể ngủ ngon, cuối cùng…… cũng không cần phải bận tâm đ ến người bên cạnh nữa.

    22

    Về việc chung thân đại sự của con cái, chú Chu cực kì tích cực.

    Ông ấy nhanh chóng tìm cho tôi một đối tượng xem mắt.

    “Con trai bạn chú, tên là Đỗ Minh Tuyệt, là bạn hồi nhỏ của anh con đó. Thằng bé nhìn cũng rất được, nhân phẩm cũng tốt.”

    “Cảm ơn chú ạ.”

    Tôi thêm Wechat của Đỗ Minh Tuyệt, hẹn nhau cuối tuần gặp mặt.

    Trước khi đi, mẹ bắt tôi mặc chiếc váy liền áo màu trắng bà mua hôm trước.

    Tôi đến nhà hàng được vài phút thì Đỗ Minh Tuyệt cũng đến.

    Đúng với lời chú Chu nói, diện mạo thanh tuấn, có vẻ là người dễ gần.

    Chỉ là……

    “Thẩm tiểu thư, xin hỏi trước đây cô từng có mối rình nào chưa?”

    “Chưa từng có.”

    “Hả?” Anh lộ vẻ kinh ngạc, “Cô xinh đẹp như thế, vậy mà lại chưa từng yêu ai sao?”

    “Vâng.” Tôi gật đầu, “Trước kia từng theo đuổi một người tận ba năm, nhưng cuối cùng vẫn không được.”

    “Theo đuổi hẳn ba năm, chắc là rất khắc cốt ghi tâm đúng không? Có định quay lại với nhau không?”

    Anh tiếp tục hỏi chuyện quá khứ của tôi, dù tôi có ngốc đến mấy, cũng nhận ra có gì đó không đúng.

    “Nếu anh để ý đến quá khứ của tôi và Chu Nghiên Bạch, chúng ta có thể không xem mắt nữa, hôm nay coi như là bạn bè mời nhau bữa cơm.”

    Cũng là tôi không suy xét chu đáo.

    Đỗ Minh Tuyệt và Chu Nghiên Bạch là bạn hồi nhỏ, quả thật sẽ có chút xấu hổ.

    Nghe vậy, Đỗ Minh Tuyệt sờ mũi, “Chẳng qua tôi tò mò thôi, không có ý gì khác, cô đừng để ý. Nhưng mà Thẩm tiểu thư thẳng thắn như vậy, tôi rất thích.”

    Anh ngồi thẳng lưng, bây giờ mới có dáng vẻ của một buổi xem mắt.

    “Cô chọn trước đi.” Anh đặt thực đơn trước mặt tôi.

    Tôi và Đỗ Minh Tuyệt vừa chọn xong đồ ăn, tiếng Lưu Hi Nguyệt bỗng nhiên truyền đến.

    “Ấy trùng hợp quá đó Thư Dao, không ngờ gặp được cậu ở đây.”

    Tôi quay đầu, liền thấy cô ấy kéo tay Chu Nghiên Bạch đi về phía chúng tôi

    23

    “Ngồi chung bàn có tiện không?” Cô ấy hỏi tôi.

    Tôi trực tiếp từ chối: “Không tiện.”

    Cô ấy chỉ cười rồi ngồi xuống ghế bên cạnh, “Không tiện gì chứ, chẳng qua chỉ là một bữa cơm thôi mà!”

    Phục vụ thấy tình thế như vậy, cũng mang thêm một chiếc ghế tới cho Chu Nghiên Bạch.

    Cứ như vậy, chúng tôi bốn người một bàn.

    Không khí vô cùng xấu hổ.

    Người duy nhất không thấy xấu hổ là Lưu Hi Nguyệt.

    Đồ ăn được dọn lên hết, cô bóp giọng làm nũng với Chu Nghiên Bạch: “Anh Nghiên bạch, em muốn ăn cái kia.”

    Cô ấy chỉ vào một đ ĩa sườn xào chua ngọt ngay trước mặt mình.

    Chu Nghiên Bạch dừng một chút, gắp cho cô một miếng.

    Nhìn cảnh tượng này, tôi có chút hoảng hốt.

    Chu Nghiên Bạch thật sự quá chói mắt, cho nên cho dù khi đó bị anh từ chối bao nhiêu lần, tôi cứ mặt dày công khai chủ quyền bao nhiêu lần, vẫn sẽ có nữ sinh ngã xuống trước mặt anh, cố ý nhào vào lòng anh.

    Có người nhờ anh mở nắp chai, anh nói một người trưởng thành, đến nắp chai cũng không mở được, sợ là không có cơ hội.

    Có người cố ý trượt chân, muốn ngã vào người anh, anh lui về sau một bước, anh nói ngay chân bị bong gân không phải chân bên này.

    Cũng có nữ sinh làm nũng với anh, anh nói muốn thành con người, đầu tiên là phải ăn nói cho đàng hoàng.

    Nhưng thì ra, dù là người có danh hiệu cao thủ thẩm định kỹ nữ như Chu Nghiên Bạch, ở trước mặt người mình thích, cũng vẫn sẽ cam tâm tình nguyện yêu chiều đối phương như một đứa trẻ.

    Lúc tôi còn đang thất thần, Đỗ Minh Tuyệt cũng gắp cho tôi một miếng.

    “Cảm ơn.”

    Nếu thứ đó không phải hương thung xào trứng bác thì tốt rồi

    Hương thung quả thật rất khó ăn.

    Miễn cưỡng nuốt một miếng hương thung xào trứng bác, tôi có chút buồn bực.

    Nhưng mà rất nhanh tôi đã lấy lại được vui vẻ.

    Lưu Hi Nguyệt không cam lòng yếu thế, cũng gắp đồ ăn cho Chu Nghiên Bạch.

    Gắp một miếng rau diếp cá.

    Nhìn thấy người không bao giờ lộ ra vẻ hỉ nộ ái ố như Chu Nghiên Bạch bây giờ lại cau mày cố nuốt miếng diệp cá xuống bụng, trong lòng tôi chắc chắn là thấy rất vui rồi

    24

    Hình như Lưu Hi Nguyệt và Đỗ Minh Tuyệt không hợp nhau.

    Đối chọi rất gay gắt.

    Hai người không ngừng gắp đồ ăn cho tôi và Chu Nghiên Bạch, chỉ một lát sau, bát chúng tôi đều đã đầy ắp đồ ăn.

    Không nhịn được, Lưu Hi Nguyệt liền cầm khăn giấy lau miệng cho Chu Nghiên Bạch.

    Đỗ Minh Tuyệt cũng làm theo.

    Lưu Hi Nguyệt lại sửa cổ áo cho Chu Nghiên Bạch.

    Lửa giận trong mắt Đỗ Minh Tuyệt cháy bừng bừng.

    “Lưu Hi Nguyệt, em bất nhân đừng trách tôi bất nghĩa!”

    Anh chu miệng lên, làm bộ muốn hôn tôi.

    Tôi hoảng sợ lui về phía sau.

    Chu Nghiên Bạch theo bản năng muốn đỡ trước mặt tôi.

    Lưu Hi Nguyệt đập bàn đúng lên, “Đỗ Minh Tuyệt, anh hôn thử xem!”

    “Là em tới gần Chu Nghiên Bạch trước!” Đỗ Minh Tuyệt nghênh cổ.

    “Không phải vì em muốn diễn thật một chút thôi sao?”

    “Dù sao em làm mấy trò như vậy, anh chịu không nổi.”

    Vẫn là Lưu Hi Nguyệt hòa hoãn trước, “Thôi được, không giận nữa, nào, hôn một cái.”

    Cô ấy tới gần Đỗ Minh Tuyệt.

    Đỗ Minh Tuyệt hôn cô ấy một cái.

    Nhìn cảnh này, tôi khờ mắt.

    “Khụ khụ……” Chu Nghiên Bạch ho nhẹ một tiếng, mới để bọn họ lấy lại tinh thần.

    Ý thức được mọi chuyện bại lộ hết rồi, đầu tiên là Lưu Hi Nguyệt thấy không được tự nhiên, rồi sau đó hất hất mái tóc.

    Cô ấy chống nạnh nhìn tôi và Chu Nghiên Bạch.

    “Chu Nghiên Bạch, dù cậu có mua cho mình thêm mấy cái túi hàng hiệu nữa, mình cũng không thèm diễn nữa đâu. Vì giúp cậu mà suýt nữa tôi đã oánh nhau với bạn trai luôn rồi, không đáng chút nào.”

    “Đúng rồi đúng rồi.” Đỗ Minh Tuyệt gật đầu như đảo tỏi.

    Lưu Hi Nguyệt lại nói: “Mình hỏi hai người này, các cậu có thể đừng làm khó nhau nữa được không? Rõ ràng đều thích nhau, một người không muốn đối diện với quá khứ, một người còn mời mình diễn kịch cùng, muốn làm người kia ghen.”

    “Đều là người trưởng thành rồi, thích là thích, suy nghĩ nhiều quá làm gì?”

    “Nhà Đỗ Minh Tuyệt còn tốt hơn nhà mình nữa! Mình cảm thấy bọn mình rất xứng đôi.”

    Câu trước là cô ấy nói mấy lời vô ích với Chu Nghiên Bạch, câu sau rõ ràng là nói với tôi.

    Nói xong những gì cần nói, Lưu Hi Nguyệt và Đỗ Minh Tuyệt ngọt ngào rời đi.

    Để lại tôi và Chu Nghiên Bạch chỉ biết nhìn nhau.

    Đúng như lời Lưu Hi Nguyệt, tôi thật sự rất khó xử.

    Rõ ràng chỉ định trở thành anh em với Chu Nghiên Bạch, nhưng đến lúc biết anh chỉ diễn kịch với Lưu Hi Nguyệt, tôi vẫn không khống chế được sự vui mừng.

    25

    Im lặng nhìn nhau một lúc lâu, Chu Nghiên Bạch mím môi, cuối cùng mở miệng hỏi tôi: “Ăn no chưa?”

    “Chưa.” Tôi lắc đầu.

    Thật ra tôi không đói bụng, nhưng tôi biết kiếm tiền không dễ, tôi không muốn lãng phí.

    Anh: “…… Ăn đi!”

    Tôi cầm đũa, yên lặng ăn cơm.

    Ngoại trừ hương xuân xào trứng gà cùng rau dấp cá không nhúc nhích, những món khác tôi đều nhét hết vào bụng.

    Chờ đến lúc bụng căng phình lên, tôi mới buông đũa.

    “Đi thôi!” Chu Nghiên Bạch đứng dậy đi ra ngoài.

    Do dự một lát, tôi quyết định đi theo anh.

    Tôi cho rằng anh muốn đưa tôi về nhà, không ngờ anh lại trực tiếp đưa tôi về trường cũ.

    Vẫn là ngôi trường trong trí nhớ của tôi.

    Trong sự hoảng hốt, dường như tôi thấy được khoảng thời gian thời niên thiếu, tôi còn đi bên cạnh Chu Nghiên Bạch, không ngừng ríu rít nói chuyện với anh.

    “Chu Nghiên Bạch, sao tôi có cảm giác cậu gầy đi vậy nhỉ, hôm nay phải cho cậu ăn thêm một cái đùi gà nữa.”

    “Cậu xem hôm nay tôi có gì khác không? Tôi cắt tóc mái rồi đó.”

    “Tôi bị ngã đau quá, cậu ôm tôi một cái được không?”

    “Chu Nghiên Bạch, cậu có thể làm bạn trai tôi không?”
     
    Không Mua Được Ánh Trăng
    Chương 6: Hoàn


    26

    Chúng tôi đi quanh trường một vòng.

    Sau đó đến phố ăn vặt ở bên ngoài trường học.

    Nhìn những món ăn quen thuộc, tôi chỉ hận bản thân trưa nay ăn quá nhiều, mấy tiếng rồi vẫn chưa thấy đói.

    Thật sự, tôi không thể ăn thêm được nữa, nhưng lúc đi qua một quán mì, tôi lại không nhịn được, cuối cùng vẫn vào ngồi.

    “Ông chủ, hai bát mì.” Chu Nghiên Bạch nói với chủ quán: “Không cho rau thơm.”

    Nhưng mà, vài phút sau, hai bát mì được bưng lên vẫn đầy ắp rau thơm.

    Tôi và Chu Nghiên Bạch nhìn nhau theo bản năng, đều thấy ý cười trong mắt đối phương.

    Mì của tiệm này thật sự rất ngon, có lẽ vì rau thơm được miễn phí, nên lần nào ông chủ cũng quen tay thêm vào.

    Trước khi tôi kịp ra tay, Chu Nghiên Bạch đã cầm bát mì của tôi, bắt đầu nhặt rau thơm ra.

    Lúc ra khỏi tiệm mì, trời đã dần tối.

    Tôi và Chu Nghiên Bạch đến bãi đậu xe.

    Bên tai có tiếng gió, có tiếng xe, có tiếng học sinh đi lại náo nhiệt.

    Hết thảy mọi thứ dường như vẫn chưa hề thay đổi.

    Bỗng nhiên, giọng của Chu Nghiên Bạch theo gió truyền tới.

    “Xin lỗi, Dao Dao, trước kia là do anh không kịp bày tỏ tình cảm.” Chu Nghiên Bạch giữ chặt tay tôi, dừng bước.

    Anh đứng đối diện với tôi, trên gương mặt tuấn tú hiện lên sự nghiêm túc, “Chúng ta yêu nhau đi, được không?”

    Thậm chí tôi còn thấy sự cầu xin hèn mọn trong đôi mắt sâu thẳm của anh.

    Đây rõ ràng là cảnh tượng mà tôi mơ ước mỗi khi màn đêm kéo đến, chính lúc này, một từ “Được” cứ lởn vởn trong cổ họng, mãi không nói được thành lời.

    5 năm, đủ để thay đổi nhiều thứ.

    Thứ ngăn giữa chúng tôi, 5 năm bỏ lỡ nhau, 5 năm này, giữa chúng tôi đã xuất hiện sự chênh lệch quá lớn.

    Không biết xung quanh bắt đầu im lặng từ lúc nào.

    Mỗi một phút một giây đang dần trôi qua.

    Hi vọng trong mắt Chu Nghiên Bạch đang dần mai một.

    Anh khẽ nở một nụ cười khổ, “Không sao, em có thể từ từ suy nghĩ.”

    27

    Sau khi về đến nhà, tôi đợi quá trình xác thực tài khoản hoàn tất.

    Tìm lại tài khoản Wechat trước kia.

    Tôi cũng đã biết được từ Lưu Hi Nguyệt và các bạn học cũ, trước đây Chu Nghiên Bạch điên cuồng đi tìm tôi, con số 99+ trong tin nhắn vẫn làm lòng tôi lên men.

    Hít sâu một hơi, tôi lấy hết can đảm, ấn mở khung chat của tôi với anh.

    “Dao Dao, tối nay gặp.”

    Tôi nhớ rõ từng cuộc nói chuyện phiếm phía trước, là tôi đối với hắn mỗi ngày đều hỏi, “Chu Nghiên Bạch, có thể làm bạn trai tôi không?"

    Trước kia anh lúc nào cũng nói không thể, lần đó lại nói buổi tối gặp.

    Có phải từ đêm đó, anh đã quyết định muốn ở bên tôi?

    Chỉ là tôi không biết điều đó.

    Tới tối, anh lại gọi mấy cuộc cho tôi, cũng nhắn rất nhiều tin.

    “Dao Dao, em đâu rồi? Sao không liên lạc được?”

    “Anh nghe bạn em nói, em muốn cầu hôn anh.”

    “Dao Dao, dự án từ năm nhất của anh thành công rồi. Anh có tiền, có thể trả tiền cho em, cũng sẽ ở bên em mà không còn gánh nặng gì nữa.”

    “Dao Dao, em ra đây được không? Cầu hôn, để anh.”

    Trước mắt tôi bỗng trở nên mờ mịt.

    Khi đó quả thật tôi định cầu hôn với anh.

    Tôi vẫn luôn quen sống trong thoải mái không lo âu, muốn cái gì làm cái đó, nhìn thấy người ta cầu hôn, tôi cũng muốn cầu hôn Chu Nghiên Bạch.

    Vốn tưởng rằng Chu Nghiên Bạch sẽ từ chối, cùng lắm thì về sau tôi đến cầu hôn tiếp là được.

    Không ngờ Chu Nghiên Bạch lại đồng ý, hơn nữa còn chuẩn bị tốt để yêu tôi.

    Suýt nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi, sự cố gắng theo đuổi của tôi ba năm cũng có kết quả.

    Nhưng hình như ông trời muốn trêu người, nhà tôi bỗng nhiên có chuyện.

    Không có tiền, tôi không có dũng khí theo đuổi Chu Nghiên Bạch.

    Cứ như vậy mà hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của Chu Nghiên Bạch.

    Có lẽ anh biết chuyện nhà tôi, Chu Nghiên Bạch không hỏi tôi đi đâu, mà mỗi ngày đều nhắn cho tôi một tin “Anh nhớ em.”

    Nhắn suốt hai năm, cuối cùng dừng lại ở mùa thu ba năm trước.

    28

    Lúc này mẹ tôi cũng đến.

    Dù tôi che giấu, bà chỉ cần liếc một cái là biết tôi đã khóc.

    Bà không nói gì thêm, chỉ dịu dàng nói: “Hi Nguyệt nói hết với mẹ rồi, con bé chỉ đến diễn kịch với Nghiên Bạch thôi.”

    “Vâng.” Tôi lên tiếng.

    Vừa khóc xong, giọng mũi rất nặng.

    Mẹ tôi lại nói: “Dao Dao, thật ra, trước đây mẹ quen chú Chu là nhờ Nghiên Bạch.”

    “Dạ?” Tôi nghi hoặc nhìn mẹ.

    “Lúc mẹ còn làm trong quán ăn, bị khách cố ý làm khó, là Nghiên Bạch đứng ra giải vây cho mẹ. Sau đó tình cờ gặp thêm vài lần nữa, thằng bé chủ động chào hỏi, khi đó, chú Chu cũng đi bên cạnh.”

    “Sau đó, Nghiên Bạch thấy mẹ nấu ăn ngon, liền mời mẹ về làm giúp việc.”

    “Sau đó…… Mẹ và chú Chu của con đến với nhau.”

    Nghe mẹ nói vậy, đầu tôi bỗng nhiên nghĩ ra gì đó.

    “Mẹ gặp chú Chu với Nghiên Bạch từ lúc nào?”

    “Đó là tháng chín ba năm trước.”

    Đó là mùa thu ba năm trước đây.

    Có nghĩa là, sở dĩ tin nhắn của Chu Nghiên Bạch dừng lại lúc đó, không phải là vì anh không nhớ tôi nữa, mà là vì…… Anh đã tìm được tôi rồi.

    Bất giác, rất nhiều thân ảnh mơ hồ trong đầu tôi dần hiện lên rõ ràng.

    Trời mưa, có người bung dù cho tôi.

    Trên con đường tối tăm giờ tan làm, ở phía xa xa có người cố ý bước chậm lại.

    Thậm chí lúc tôi không có tiền ăn cơm, có người cố ý để rơi tiền trên đường.

    ……

    Thì ra, anh âm thầm đã đi cạnh tôi ba năm.

    Nước mắt bỗng trào ra như đê vỡ.

    Tôi khóc không thành tiếng.

    Chu Nghiên Bạch à Chu Nghiên Bạch, sao anh lại ngốc như vậy!

    29

    Mẹ cho tôi một khoảng không gian.

    Mà tôi khóc rất lâu mới dừng lại.

    Tôi gấp gáp rời giường, mặc áo khoác đi ra cửa.

    Vừa ra khỏi biệt thự, Chu Nghiên Bạch liền đuổi theo.

    “Dao Dao, em nói muốn làm anh em, vậy thì làm anh em cũng được, nhưng xin em đừng biến mất, đừng rời đi nữa, được không?”

    Chu Nghiên Bạch cao quý, lúc này lại nói toàn lời cầu xin.

    Mũi tôi có chút chua xót.

    Nghẹn ngào mở miệng: “Em không định rời đi.”

    Anh mím môi, ủy khuất nói: “Không tin.”

    “Vậy anh đi cùng em được không?”

    “Được.”

    Tôi bảo Chu Nghiên Bạch đưa tôi về nhà cũ.

    Sau khi nhà tôi phá sản, nơi này để cho người khác ở.

    5 năm trôi qua, trang viên mà ba tôi phải tốn rất nhiều tiền xây dựng giờ đã thành một đống đổ nát, đang trong tình trạng bị dỡ bỏ.

    Tôi và Chu Nghiên Bạch đi qua những tấm gạch vỡ, dừng lại sau hoa viên.

    Tôi tìm khắp nơi, lấy tạm một que gỗ, bắt đầu đào đất.

    “Để anh.” Chu Nghiên Bạch cầm lấy chiếc que từ tay tôi.

    Dưới ánh đèn pin, bàn tay thon dài trắng nõn của anh nhiễm bùn đất, lại không hề xấu đi chút nào.

    Vài phút sau, một chiếc hộp sắt bị đào ra tới.

    Tôi mở hộp sắt.

    Bên trong là một chiếc hộp trang sức khác.

    Hai chiếc nhẫn xuất hiện trước mặt tôi và Chu Nghiên Bạch.

    Nhìn đến nhẫn, hô hấp Chu Nghiên Bạch bỗng ngừng lại.

    “Đây là nhẫn mà em tính cầu hôn anh?”

    Tôi gật đầu thừa nhận, “Đúng.”

    Ngược lại, ánh mắt di chuyển đến mặt Chu Nghiên Bạch.

    “Chu Nghiên Bạch, liều mạng dốc sức làm việc, 5 năm qua, chắc anh mệt lắm!”

    Anh lại lắc đầu, “Nghĩ đến việc có thể giúp em, không mệt chút nào.”

    Tôi muốn khóc.

    Tôi cố gắng ổn định cảm xúc, nói với anh: “Bây giờ em có công việc ổn định, gia đình bình thường, anh vốn có thể tìm một người môn đăng hộ đối, vốn có thể……”

    Chu Nghiên Bạch cắt lời tôi, “Mấy lời này trước kia anh từng nói với em, em đã quên khi đó em trả lời thế nào rồi hả?”

    Ký ức xưa cũ bất chợt hiện ra.

    Khi đó tôi đuổi theo sau chàng thiếu niên mặc sơ mi trắng, anh đang không ngừng nhấn mạnh rằng hai chúng tôi không cùng một thế giới, tôi nói: “Em nói rồi, tiền của em chính là tiền của anh.”

    Vừa đơn thuần vừa cố chấp.

    Sự do dự trong long tôi hoàn toàn biến mất.

    Tôi lấy ra chiếc còn lại.

    “Vậy, Chu Nghiên Bạch, anh có đồng ý……”

    Còn chưa nói xong, đầu ngón tay thon dài của Chu Nghiên Bạch đã xuyên qua chiếc nhẫn.

    Giọng nói vô cùng chắc chắn.

    “Anh đồng ý.”

    30

    (phiên ngoại của Chu Nghiên Bạch)

    Ngày khai giảng năm đó.

    Một tia nắng tươi sáng ấm áp bước vào cuộc sống xám xịt của tôi.

    Em rực rỡ hoạt bát, tùy ý tiêu sái, thẳng thắn, đáng yêu.

    Ngay cả việc ném tiền, cũng không có cảm giác xúc phạm.

    Tất cả đều lộ hết ra: Chị đây không thiếu tiền, chị sẵn sàng tiêu tiền.

    Nhưng em đập tiền vào tôi vì muốn tôi làm bạn trai của em, việc này làm tôi cảm thấy rất phiền.

    Em quá thuần túy, em vẫn chưa hiểu, trong một số mối quan hệ, chỉ cần liên quan đến tiền, mọi thứ sẽ không còn trong sáng nữa.

    Hơn nữa, cuộc sống của tôi có quá nhiều muộn phiền cần giải quyết.

    Không có thời gian nói chuyện yêu đương lãng mạn với ai đó.

    Tôi muốn nói đạo lý với em, nhưng nói em vẫn không thông.

    Tôi nghĩ, chỉ cần từ chối em, một ngày nào đó, em sẽ bỏ tôi.

    Nhưng tôi càng từ chối, em càng bướng bỉnh.

    Đơn giản, tôi tùy ý để em đi phía sau

    Nhưng em thật sự quá mỏng manh.

    Em cần người đi rót nước, cầ người nhặt rau thơm cho em.

    Lúc bị ngã, hốc mắt em sẽ hơi hồng hồng.

    Ban đầu tôi thấy phiền, nhưng sau đó tôi lại nghĩ.

    Tuy rằng em yếu đuối, nhưng tôi có thể nỗ lực kiếm tiền, để em mãi mãi yếu đuối như vậy.

    Mặt trời chỉ có thể nhìn mà không thể với tới, có lẽ chỉ cần tôi tranh thủ nỗ lực thì sẽ có được nó.

    Cuối cùng, dự án của tôi được đầu tư, mới bước đầu đã mang lại số tiền vượt ngoài mong đợi.

    Tôi có thể trả tất cả số tiền nợ, tôi cũng chuẩn bị tỏ tình với em.

    Nhưng được em theo đuổi ba năm, tôi lại không biết nên mở lời thế nào.

    Đúng lúc tôi nghe một vài người bạn nói em sẽ tỏ tình tôi, tôi quyết định chờ đợi.

    Nhưng thứ tôi chờ được là sự biến mất của em.

    Là tin nhà em phá sản.

    Từ đó về sau, tôi luôn hối hận, hối hận vì sao trước đây bản thân không chủ động hơn.

    Tôi vừa hối hận, vừa vùi đầu vào học hành và công việc để ổn định bản thân.

    Lúc ba ruột muốn nhận tôi, tôi vốn định từ chối.

    Người không bên cạnh tôi lúc tôi cần, về sau cũng không cần xuất hiện nữa.

    Nhưng ông có rất nhiều tiền.

    Mà nhà Thẩm Thư Dao bị phá sản, rất thiếu tiền.

    Tôi tìm em ba năm, mấy lần suýt tuyệt vọng, nhưng cuối cùng bên góc phố, tôi thấy em.

    Đại tiểu thư đã từng cao cao tại thượng, bây giờ lại ngồi trên đất, lau giày cho tên khách cố ý làm khó dễ em.

    Tôi lập tức muốn vọt đến chống lưng cho em.

    Nhưng có người nhanh hơn tôi một bước, hỏi em: “Cô là Thẩm Thư Dao đúng không?”

    Là bạn học trước đây.

    Em vội vàng lắc đầu, chạy đi xa, núp vào một góc.

    Tôi đúng từ xa nhìn em ôm mặt khóc.

    Lòng tự trọng cao như vậy, chắc em cũng không muốn gặp tôi bây giờ.

    Cuối cùng, tôi kiềm chế mong muốn gặp em, chỉ có thể bí mật đến đây thăm em.

    Gửi ô, âm thầm bảo vệ, cố ý làm rơi tiền, những tất cả vẫn không thể giúp em vượt qua khó khăn.

    Vì vậy tôi sắp xếp cho mẹ em và ba tôi gặp nhau.

    Dì là người rất tốt, và cũng là mẫu người lý tưởng trong lòng ba tôi.

    Ba tôi còn lạc quan hơn tôi tưởng.

    Lúc ông và dì ở cạnh nhau, họ tới hỏi tôi có đồng ý không, tôi lập tức giục họ kết hôn.

    Bởi vì tôi không thể đợi thêm được nữa.

    Không thể đợi đến ngày em gặp lại tôi.

    Cuối cùng, ba tôi kết hôn với dì.

    Còn em đi ra từ trong làn khói mù mịt, lại bước đến bên tôi.

    Mà tôi, nhất định sẽ bảo vệ em cả đời.
     
    Back
    Top Bottom