Ngôn Tình Không Làm Nữ Phụ Bạch Liên Hoa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Không Làm Nữ Phụ Bạch Liên Hoa
Chương 71: Chương 71:


Chương 71

Nhạc đệm vang lên, Hề Thời ở giữa những vũ công từng bước từng bước đi lên trước sân khấu.

Sự chú ý của mọi người còn ở trên quần của cô, có người lập tức so sánh ảnh trên website official của trang phục, bố cục và kiểu dáng đều giống y hệt, chỉ có mấy chỗ rách kia là không giống nhau.

Nhìn lại, rất rõ ràng, vết rách giống như là được người ta vá lên. Vết rách nhỏ được trực tiếp khâu lại, vết rách lớn lại còn được thêm vải lót cùng màu.

Cực giống như quần jean bà nội vá.

Viễn cảnh vừa vẽ, so với nhóm nữ trước đó mặc váy ngắn bị lạnh đến run rẩy thì nhìn qua Hề Thời cực kỳ giữ sức khỏe và ấm áp.

Làn đạn:

[Vết rách của Hề Thời là ai vá???]

[Hahahahahaha đây là bút tích của nhân viên trang phục sao? Bởi vì mấy ngày nay thành phố G hạ nhiệt độ? Buồn cười quá!!]

[Lúc trước tôi có cái quần jean cũng bị vá vết rách, bà tôi nói sợ tôi lạnh nên vá toàn bộ vết rách cho tôi!]

[Có sao nói vậy thôi nha, cái vết vá này độc đáo thật sự, không tính là xấu!]

[Giữ ấm quan trọng nhất, bà nội nói bây giờ không chú ý mai sau già rồi sẽ bị thấp khớp đó, mặt nghiêm túc.jpg]

[Nghe nói tổng giám đốc Giang cũng tới thành phố G đón giao thừa với Hề Thời, mấy người nói xem có thể không…]

[Tổng giám đốc bá đạo nhìn thấy quần jean của tiểu kiều thê rách sau đó suốt đêm bảo nhân viên trang phục vá lại, nhất định là như thế, không sai!]

[Hic hic hic, ngọt ngào quá đê. Có thể là bọn họ đều không công khai phát đường.]



Lúc làn đạn toàn liên quan đến quần thì màn biểu diễn của Hề Thời bắt đầu.

Cô hát một trong những bài hát đơn hit của nhóm Lưu Quang năm nay “I know you love me”, không giống sân khấu giao thừa của nữ minh tinh khác chỉ lên lộ mặt hát hò không có tâm, Hề Thời vì sân khấu này mà luyện tập gần một tháng, khi câu đầu tiên cất lên, khi cái nhướng mày đầu tiên hướng về ống kính, bất kể là hiện trường hay là khán giả cách màn hình xem trực tiếp thì đều lập tức bị hấp dẫn sự chú ý.

Không giống nhóc đáng thương lúc trước tóc dài đen thẳng váy dài đi nhầm vào chương trình rap, Hề Thời trong ống kính của bây giờ mang cảm giác tuyệt mỹ, bất kể dây kim tuyến bạc trên tóc hay là kim cương lấp lánh dưới mắt tựa như đều phát sáng, giá trị nhan sắc nghịch thiên, không nói quản lý biểu cảm online toàn bộ bài diễn, mỗi một sợi tóc đều như đang nhảy múa, hát một bài cải biên “I know you love me” trong cool có ngọt ngào, khiến người ta vừa nhìn đã không muốn rời mắt khỏi người cô.

Sự thật chứng minh visual nhóm nữ cấp vũ trụ không chỉ có nhan sắc mà ngay cả năng lực chuyên môn cũng càng ngày càng mạnh.

Fans trước màn hình chỉ có thể gõ [Aaaaaaaaaa!] ở làn đạn để biểu đạt nội tâm kích động, về phần fans xem ở hiện trường thì rõ ràng đã kích động đến điên rồi, tiếng thét chói tai sóng sau cao hơn sóng trước, không riêng gì fans Hề Thời đang gào thét mà fans nhà khác cũng kêu gào cực kỳ lớn tiếng.

Đạo diễn ra sức đổi ống kính, quay xong Hề Thời lại chuyển ống kính đến nhóm fans của cô.

Trong tay fans giơ bảng đèn, một biển màu xanh dương.

Bảng đèn và banner cầm tay tiếp ứng nhà Hề Thời xưa nay luôn làm rất đẹp, lần này ở giữa hàng đầu tiên có một bảng đèn cực kỳ dễ thấy.

Bởi vì phần lớn bảng đèn của fans chỉ có một chữ “Hề” hoặc hai chữ “Hề Thời”, chỉ có người ở giữa hàng thứ nhất kia, ở trong biển màu xanh lam, ở giữa bảng đèn tiếp ứng có một chút sắc đỏ bắt mắt.

Trên bảng đèn tiếp ứng viết “I love Hề Thời”, sắc đỏ chính là chữ “love”ở giữa kia, không chỉ đỏ mà thậm chí còn để ánh sáng nhấp nháy khiến người ta không muốn chú ý cũng khó.

Từ xa nhìn lại, người cầm bảng đèn “I love Hề Thời” kia hình như là đàn ông.

Làn đạn: [Là fans nam sao?]

[Oa, là ai to gan thổ lộ như vậy, không sợ trợ lý nhỏ số 4 sao?]

[Cái bảng đèn này không tồi, đặt trước một cái hahahaha]

[Muốn làm cho idol tôi một cái!]

[Còn mua vé ghế VIP hàng đầu tiên khu trong trước sân khấu nữa, chắc hẳn cũng rất có tiền!]

[Huhuhuhu khi nào tổng giám đốc Giang tỏ tình đây, bên ngoài đều đang nói anh có nhược điểm ở trong tay Hề Thời nên mới thừa nhận tình yêu kia!]

[Có chút muốn biết trợ lý nhỏ số 4 nhìn thấy bảng đèn này có phản ứng gì hahaha]

[Tổng giám đốc Giang cố gắng lên nha, fans nam có tiền nhiều phết đấy!]



Mọi người trong làn đạn mồm năm miệng mười mà thảo luận, sau đó đạo diễn chỉ đạo dường như thấy nội dung mọi người thảo luận vậy, xem náo nhiệt không ngại lớn chuyện, ống kính hướng về phía vị fans nam nâng bảng đèn “I love Hề Thời” càng lúc càng gần.

Khi cách anh ta còn có 5-6m.

[Cảm giác khí chất cũng không tồi]

[Rất trắng]

Khi cách anh ta 3-4m, làn đạn:

[Sao cảm thấy có chút quen mắt nhể?]

[Đẹp trai, phải không phải không.]

Cuối cùng ống kính cách fans nam có tiếng tăm kia chỉ có 1m, người đàn ông tay cầm bảng đèn, toàn bộ nửa người trên xuất hiện trong màn hình.

Anh ta rõ ràng không biết bài Hề Thời hát, không có cách nào tiếp ứng theo, khi nhìn thấy ống kính quay về phía anh ta, mới đầu dường như còn không được tự nhiên mà hơi trốn tránh, cuối cùng lại dứt khoát đối mặt với ống kính, ôm bảng đèn “I love Hề Thời”, thái độ kiên định.

Đối với mọi người mà nói, người đàn ông trong màn ảnh, quen thuộc lại xa lạ.

Quen thuộc là vì dường như anh ta đã thông qua đủ cách thức để xuất hiện, lúc trước làm trợ lý thì đeo khẩu trang và mũ đi theo bên cạnh Hề Thời, xuất hiện trong ảnh trạm tỷ chụp ở phim trường, lúc không làm trợ lý thì đồ vest giày da, cùng Hề Thời cúi đầu hôn môi, xuất hiện trong ống kính của paparazzi.

Xa lạ chính là lúc trước rất nhiều lần người đàn ông này xuất hiện đều không chính diện, chỉ có sườn mặt hoặc là hình dáng mơ hồ, chỉ có lần này, anh trực diện với ống kính khiến người đã rất nhiều lần nhìn hình bóng mơ hồ của anh vừa nhìn là có thể từ đường nét ngũ quan nhìn ra, anh là ai.

Rất to gan tỏ tình, không sợ trợ lý số 4 không sợ Bác Hằng Giang Hành Triệt.

Bởi vì đều là anh.

Làn đạn:

[Wtf!]

[Vãi lúa!!]

[Vãi chưởng!!!]

Sau khi fans nhìn thấy mặt thì trước tiên cũng dồn dập sửng sốt, rồi sau đó khi phản ứng kịp thì liền kích động điên luôn:

[Đây là trợ lý nhỏ số 4 hả, đây là trợ lý nhỏ số 4 hả?]

[Aaaaaaaa khuôn mặt này, chính là anh ấy! Vừa nhìn một cái đã có thể nhìn ra rồi!]

[Huhuhuhu còn đẹp trai hơn tưởng tượng của tôi!]

[Câu “I love Hề Thời này”, trời ơi, tôi gặm đến bất tỉnh rồi.]

[Ai nói tổng giám đốc không tỏ tình! Muốn cái bảng đèn này dán lên mặt bạn không!]

[Lần đầu tiên offline tiếp ứng Hề Thời, huhuhu thật sự quá ngọt!]



Màn trình diễn của Hề Thời kết thúc. Cô còn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết vừa rồi trên sân khấu, khi cô nhìn qua khu vực fans nhà mình thì có cái “I love Hề Thời” cực kỳ chói mắt.

Cái chữ “love” đỏ rực kia còn nhấp nháy khiến người ta cảm thấy xấu hổ.

Hề Thời trở lại hậu trường, Hồ Tiểu Dương phủ thêm áo khoác cho cô.

Hề Thời tháo microphone trên người xuống, rốt cuộc cũng rảnh rỗi bắt đầu chống nạnh tính sổ.

“Là ai vá quần jean của em đứng lên!”

Hồ Tiểu Dương giơ tay dáng thề: “Không phải anh không phải anh”

Sau đó có một âm thanh trả lời: “Là anh.”

Hề Thời lập tức quay đầu, cô nhìn thấy Giang Hành Triệt xuất hiện phía sau cô.

Cả người anh mặc áo khoác đen, gần như cũng vừa từ bên ngoài vào.

Hề Thời nhớ người đàn ông này chơi trò mất tích một ngày với cô thì rất không vui: “Anh tốn bao nhiêu tiền mua chuộc được nhà tạo mẫu của em?”

Trời mới biết khi cô thay quần áo thấy quần jean rách bị vá từng miếng từng miếng thì đã kinh sợ thế nào.

Giang Hành Triệt: “Không mua chuộc nhà tạo mẫu.”

“Chính anh vá.”

Hề Thời: ???

Cô cho rằng mình nghe lầm: “Anh nói cái gì?”

Giang Hành Triệt đi lên trước, mở bàn tay ra, Hề Thời nhìn thấy trên ngón tay anh dán mấy miếng băng cá nhân.

Hồ Tiểu Dương nhân cơ hội mở miệng: “Tối qua tổng giám đốc Giang vá cả đêm, khổ cực rồi.”

Hề Thời hơi sững sờ nhìn mấy miếng băng cá nhân kia, cô cảm thấy không có cách nào: “Anh, sao anh không tìm nhân viên trang phục làm giúp anh?”

Giang Hành Triệt cười cười: “Trên tay anh bị thương một chút, bây giờ em có thể hài lòng một chút.”

Hề Thời ngẩng đầu, cô nhìn Giang Hành Triệt, thật sự tưởng tượng không ra hình ảnh anh thêu thùa may vá suốt đêm.

Hề Thời vốn muốn tính sổ với anh, nhưng giống như Giang Hành Triệt nói vậy, sau khi nhìn thấy băng cá nhân trên ngón tay anh, trái tim cô liền mềm nhũn, không tính sổ nổi nữa.

“Chuyện lần này cứ như vậy đi, không có lần sau.” Cô nói.

Giang Hành Triệt đồng ý: “Được.”

Nghệ sĩ biểu diễn xong tiết mục của mình thì có thể rời đi, Hề Thời ngồi xe cùng Giang Hành Triệt về khách sạn.

Cô còn chưa tháo trang sức thay quần áo, dự định chờ trở lại khách sạn rồi thay.

Hề Thời ngồi trên xe, cầm di động của mình, Diệp Sâm gửi WeChat nói cô lên hot search rồi.

Hề Thời lười biếng ngáp một cái, dựa lên vai Giang Hành Triệt, không vội đi xem nội dung hot search.

Cô rất hài lòng với biểu hiện trên sân khấu hôm nay của mình, lên hot search cũng bình thường.

Xe chạy ổn định, bầu không khí trong khoang xe yên tĩnh, Giang Hành Triệt đột nhiên nói: “Hề Thời.”

Hề Thời chậm rì trả lời: “Ừm.”

Giang Hành Triệt nói rất bình tĩnh, giống như hai người nói chuyện phiếm bình thường: “Anh yêu em.”

Hề Thời hơi dừng, nói: “Em biết.”

Đàn ông rất ít khi tỏ tình trắng trợn như vậy, Hề Thời che giấu niềm vui trong nội tâm, cô hiểu tính cách của Giang Hành Triệt, cô biết đối với anh mà nói lời này cũng không dễ dàng gì.

Cô thẳng người: “Mặc dù bây giờ anh và em ở bên nhau, nhưng anh vẫn nên có cảm giác nguy hiểm nhất định.”

“Bởi vì em phát hiện trên thế giới này người yêu em còn rất nhiều.”

Cô vừa mới mở hotsearch, chưa nhìn nội dung, trực tiếp thấy ảnh hot search trên di động, trong ảnh bắt mắt nhất chính là bảng đèn “I love Hề Thời” kia.

Hề Thời giơ điện thoại đến trước mặt Giang Hành Triệt: “Nhìn thấy không, bất cứ lúc nào cũng có người tỏ tình với em. Mọi người đều nhìn thấy rồi.”

Giang Hành Triệt lại nhìn ảnh chụp cười một tiếng.

Hề Thời: “Anh cười cái gì? Anh không có chút cảm giác nguy hiểm nào sao?”

Giang Hành Triệt ôm eo Hề Thời: “Em nhìn kỹ lại xem.”

Lúc này Hề Thời mới cúi đầu nhìn kỹ ảnh chụp.

Sau đó Giang Hành Triệt cảm nhận được người bên cạnh yên tĩnh lại, qua hồi lâu không nói gì.

Vì thế anh hơi xoay người, sờ gáy Hề Thời.

“Bây giờ toàn thế giới đều biết rồi, I love Hề Thời, anh yêu Hề Thời, Giang Hành Triệt yêu Hề Thời, đúng không?”

“Sẽ không có người nói này nói nọ nữa.”

Hề Thời nghe được lời anh nói, cô rũ mắt, cúi đầu “Ừm” một tiếng.

Cô im lặng hồi lâu, bổ sung một câu: “Em cũng rất yêu một fans của em… cả trợ lý… cả bạn trai.”
 
Không Làm Nữ Phụ Bạch Liên Hoa
Chương 72: Chương 72:


Chương 72

Khách sạn cách hiện trường biểu diễn không xa, rất nhanh xe đã đến nơi rồi.

Hề Thời nhảy xuống xe, lúc lên thang máy đột nhiên tò mò hỏi Giang Hành Triệt: “Tối qua anh ở đâu vậy?”

Giang Hành Triệt: “Cũng ở đây.”

“Anh đặt một phòng khác.”

Hề Thời gật đầu: “Ừm.”

Giang Hành Triệt đề nghị: “Ở tầng cao nhất, đi xem thử không?”

Hề Thời: “Em phải tháo trang sức còn có thay quần áo, trước đó không đi được.”

Giang Hành Triệt: “Được.”

Giang Hành Triệt trở lại phòng của anh, Hề Thời cũng trở về phòng của mình, cô tháo trang sức, tắm rửa gội đầu, thay đồ ngủ.

Dựa theo thời gian cô lên sân khấu trước đó thì bây giờ vẫn chưa qua 0 giờ, trong TV vẫn chiếu trực tiếp buổi biểu diễn giao thừa.

Trên bàn trà trong phòng có chút điểm tâm và hoa quả, Hề Thời ăn lấp bụng, cô co người trên sofa, lấy di động xem cảnh Giang Hành Triệt tiếp ứng cho cô.

Fans đã suy đoán vết rách trên quần Hề Thời có phải tổng giám đốc Giang tự mình vá cho hay không, bởi vì cảnh Giang Hành Triệt tiếp ứng ngón tay được phóng to, rõ ràng nhìn thấy bên trên dán vài băng cá nhân.

Khẳng định là suốt đêm thêu thùa may vá tạo nên.

Hề Thời bị năng lực quan sát của fans thuyết phục, cô vừa xem vừa cười.

Lúc này cửa phòng bị gõ vang.

Không cần nghĩ cũng biết là Giang Hành Triệt, Hề Thời buông di động trong tay xuống: “Đến đây.”

Giang Hành Triệt nhìn thấy Hề Thời đã thay một thân đồ ngủ nỉ mỏng, trên đầu cột dây buộc tóc con thỏ, khuôn mặt nhỏ trắng nõn không chút phấn, dường như khác xa một trời một vực với người trên sân khấu vừa nãy.

Anh luôn cảm thấy thật ra khi Hề Thời không trang điểm càng xinh đẹp hơn một chút, cả người cô từ trong ra ngoài đều lộ ra sự trẻ con.

Hề Thời bị Giang Hành Triệt nhìn đến không nhịn được mà sờ sờ mặt: “Nhìn em chằm chằm làm gì?”

Cô lại nhìn xuống, nhìn cổ áo ngủ của mình hình như hơi mở một chút.

Hề Thời không biến sắc khép cổ áo vào.

Giang Hành Triệt cười, kéo Hề Thời ngồi trên sofa.

Góc bên phải TV bắt đầu đếm giờ, ở trên biểu thị cách giao thừa chỉ còn lại nửa tiếng.

Giang Hành Triệt hỏi: “Năm mới có nguyện vọng gì không?”

Hề Thời vừa nhìn TV vừa dùng nĩa ăn hoa quả đã được cắt gọn, không cần suy nghĩ đã trả lời: “Cơ thể khỏe mạnh, kiếm thật nhiều tiền.”

Giang Hành Triệt: “Chỉ thế?”

Vì vậy Hề Thời quay đầu liếc nhìn anh một cái: “Anh cho rằng cái này rất dễ dàng sao?”

“Được.” Giang Hành Triệt cười cười, anh ôm lấy Hề Thời, để cô dựa vào lòng anh, nắm lấy tay nhỏ của cô.

Trong TV nam ca sĩ phái thực lực thâm tình biểu diễn tình ca, Hề Thời nghiêm túc xem biểu diễn, thi thoảng còn hát theo hai câu.

Cô nhìn nhìn, dường như có cảm giác ngón tay có đồ gì đó lạnh lẽo xẹt qua.

Hề Thời lập tức cúi đầu, đột nhiên phát hiện ngón áp út tay trái của mình có thêm một chiếc nhẫn.

Kim cương lộng lẫy lóa mắt mê người, kiểu nhẫn có thể coi là đơn giản, bởi vì viên kim cương ở giữa kia đã đủ lấp lánh xinh đẹp, khuôn mẫu hoặc là trang trí không cần thiết ngược lại có vẻ rườm rà.

Hề Thời nhìn xong thì hơi sửng sốt, sau đó cô lập tức muốn tháo nhẫn xuống.

Bàn tay to của Giang Hành Triệt lập tức bao trùm lên tay đeo nhẫn của cô, anh giải thích: “Quà Tết mà thôi, một món quà bình thường.”

Hề Thời: “Quà bình thường có ai đeo ngón áp út?”

Giang Hành Triệt: “Bởi vì chỉ có kích cỡ ngón áp út là phù hợp thôi.”

Hề Thời không tin chuyện ma quỷ này, dùng khuỷu tay đẩy đẩy Giang Hành Triệt, sau đó cô tháo nhẫn ở ngón áp út xuống đeo vào ngón giữa.

Nhưng mà sự thật chứng minh có vẻ như Giang Hành Triệt nói không sai, cô đều thử hai ngón rồi, ngón giữa thì nhẫn nhỏ, chỉ có kích cỡ ngón áp út là phù hợp.

Hề Thời vẫn không chịu đeo: “Nếu như anh cho rằng tặng cái nhẫn này em sẽ gả cho anh thì em nói cho anh biết, em vẫn không muốn kết hôn.”

Giang Hành Triệt: “Thật sự chỉ là quà bình thường mà thôi, năm mới, bạn trai tặng nhẫn cũng không được sao?”

“Không bảo em kết hôn, đeo hay không đều được, chỉ là muốn tặng cái này cho em mà thôi.”

Hề Thời bĩu môi.

Bạn trai tặng quà bình thường thôi, nhận thì nhận.

Cô nhận nhẫn, muốn thả vào trong túi áo ngủ, nhưng lại sợ không cẩn thận làm mất nên cuối cùng cô vẫn đeo lên ngón tay.

Giang Hành Triệt lại lấy di động ra, tìm mấy hình ảnh để Hề Thời xem.

“Em cảm thấy phong cách này thế nào?”

Hề Thời cúi đầu, vừa nhìn đã nhận ra Giang Hành Triệt cho cô xem nhà của dinh thự Minh Nam, bên trong đều là biệt thự đơn, nơi ở của đủ kiểu thương nhân quyền quý và nghệ sĩ đỉnh cấp.

Giang Hành Triệt lại muốn mua nhà rồi.

Hề Thời rất có lệ nhìn qua ảnh trên di động, sau đó tiếp tục nhìn TV: “Cũng được.”

Giang Hành Triệt: “Cũng tặng em.”

Hề Thời cho rằng mình nghe lầm, cô quay đầu, biểu cảm nhìn Giang Hành Triệt rất kinh ngạc.

Giang Hành Triệt: “Thủ tục gì đó đều làm xong hết rồi, trên danh nghĩa của em, lần này trở về có thể trực tiếp vào ở, về sau không cần thuê nhà nữa.”

Anh nhìn khuôn mặt tràn ngập khiếp sợ của Hề Thời: “Giống nhau, đều là quà năm mới.”

Dường như cuối cùng Hề Thời cũng lấy lại tinh thần, bò ra từ trong lòng Giang Hành Triệt, cô hốt hoảng lắc đầu: “Tình yêu này em yêu không nổi, yêu không nổi.”

Giang Hành Triệt kéo eo Hề Thời lại ôm cô vào lòng: “Vì sao?”

Hề Thời đành hỏi lại: “Anh cảm thấy sao?”

Giang Hành Triệt: “Không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy thuê nhà không tiện lắm cho nên mới mua thôi.”

Hề Thời nghiêm túc nhìn mặt Giang Hành Triệt, nói không được sự phức tạp trong lòng.

Trong lúc bất tri bất giác, MC trong TV đã bắt đầu đếm ngược 0 giờ.

Sau khi đi đôi với âm thanh đếm “5 4 3 2 1”, ruy băng ở hiện trường tung bay, MC chúc mừng “Năm mới vui vẻ”.

Hề Thời lại mơ hồ nghe thấy tiếng pháo hoa.

Cô quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ bay lên từng tràng pháo hoa xinh đẹp.

Là quảng trường trung tâm thành phố G đang tổ chức đêm tiệc bắn pháo hoa chúc mừng năm mới, vị trí khách sạn rất tốt, chỉ cách trung tâm thành phố một con sông cho nên có thể nhìn thấy pháo hoa.

Hề Thời nhìn về phía pháo hoa rồi lại nghiêng đầu nhìn Giang Hành Triệt.

Tựa như cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hít vào một hơi, mở miệng nói: “Chúc mừng năm mới.”

Cánh tay Giang Hành Triệt ôm lấy eo Hề Thời thật chặt: “Chúc mừng năm mới.”

Anh nói: “Về sau mỗi dịp năm mới đều cùng nhau nói chúc mừng năm mới thế này.”

Hề Thời đáp: “Được.”

Cô mím môi nói với Giang Hành Triệt: “Vậy em cũng tặng quà Tết cho anh nhé!”

Giang Hành Triệt: “Quà gì vậy?”

Cô đặt một nụ hôn lên môi Giang Hành Triệt: “Không có chuẩn bị trước, chỉ có cái này.”

Giang Hành Triệt khẽ nhướng mày, mang theo ý cười: “Chỉ có cái này sao?”

Hề Thời bĩu môi: “Anh không thích sao?”

Giang Hành Triệt cười hôn lại: “Thích.”

Ảnh phản chiếu ánh sáng pháo hoa sặc sỡ trong đêm tối hiện trên thủy tinh, có khinh khí cầu bay lên không trung, các du khách ở trung tâm quảng trường reo hò chúc mừng năm mới.

Hề Thời nghiêng mặt, nhìn ảnh phản chiếu sặc sỡ màu sắc trên cửa sổ.

Hề Thời trốn trong lòng Giang Hành Triệt, cô đột nhiên cảm thấy không có nơi nào trên thế giới khiến cô an tâm hơn nơi này.

Giang Hành Triệt cúi đầu, nhẹ nhàng xoa đầu Hề Thời.

Từ nhỏ tình thân của anh đã mờ nhạt, sự xuất hiện của Hề Thời, tựa như đóa hoa nhỏ tươi đẹp nở ra ở góc tường tối tăm, ở thời điểm rất sớm đã bén rễ đâm chồi.

Nếu như trở lại quá khứ, anh muốn bản thân nên xách cổ áo thằng nhóc thối kia, cảnh cáo cậu ta quý trọng cô gái bên cạnh, cô ấy yếu ớt hơn cậu ta nghĩ, nhưng cũng càng kiên cường hơn cậu ta tưởng.

Đóa hoa nhỏ thay đổi đất dưỡng cũng có thể sinh trưởng tốt đẹp, góc tường kia cuối cùng lại không có sức sống gì đáng nói.

Cũng may cuối cùng vòng đi vòng lại vẫn không tính là muộn.

Anh rất vui vì đóa hoa nhỏ có thể nở rộ thêm rực rỡ xinh đẹp, anh cũng bằng lòng mãi mãi che chở cho cô, vì cô che mưa chắn gió.

Giang Hành Triệt hôn lên thái dương Hề Thời, nhìn cô mí mắt trên dưới đánh nhau, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ngủ ngon, cả thế giới của anh… Giang Hành Triệt khẽ nói.
 
Không Làm Nữ Phụ Bạch Liên Hoa
Chương 73: Chương 73:


Phiên ngoại.

Hai bộ phim Hề Thời tham gia diễn xuất “Lăng Vân Chí” và “Giữa chúng ta” liên tiếp đổ bộ các đài truyền hình lớn. Trong “Lăng Vân Chí” Hề Thời đóng vai tiểu sư muội cực kỳ linh khí gom vô số fans, lần đầu Hề Thời đảm nhận vị trí nữ chính trong “Ở giữa chúng ta”, sau khi phát sóng thì ratings tăng vọt mỗi ngày độ đề tài cũng tăng mạnh, trực tiếp giúp Hề Thời tiến lên hàng tiểu hoa nổi tiếng cả lưu lượng và thực lực mới trong giới diễn viên.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là vị tiểu hoa này với bạn trai tình cảm ổn định, thân phận bạn trai còn có lai lịch không nhỏ, cho nên nghệ sĩ nam hợp tác không xào cp được.

Hề Thời cũng cho là như vậy.

Mãi cho đến khi cô đi công tác, trở về đã thêm tin mới này.

“Nghi ngờ tình cảm có biến? Hề Thời cùng tiểu sinh mới XXX đêm khuya thân mật trò chuyện cùng vào khách sạn.”

Khi Hề Thời nhìn thấy tin tức này thiếu chút nữa không nhịn được tức bật cười.

Cô với tiểu sinh mới kia vì có thể có hợp tác cho nên mới cùng ăn bữa cơm, tổng cộng nói được ba câu, tất cả được paparazzi cắt ghép thành bọn họ ở chung trò chuyện vui vẻ, đến mức cái gì mà cùng về khách sạn, Hề Thời vô cùng câm nín về ảnh chụp.

Người bịa đặt chẳng lẽ không nhìn ra bên cạnh bọn họ còn có một đống trợ lý người đại diện mênh mông bát ngát đi theo sao?!

Vì công việc nên bọn họ ở cùng một khách sạn, tất cả nhân viên công tác đều ở khách sạn kia mà!

Ăn cơm cùng nhau không trở về cùng nhau còn phải người về trước người về sau làm cho thật sự giống trộm yêu đương sợ bị người khác phát hiện sao?!

Hai bên luật sư của Hề Thời và tiểu sinh mới đành phải đồng thời đưa ra văn kiện, sau đó lại chỉ ra trong tất cả ảnh chụp đều có rất nhiều nhân viên công tác ở hiện trường, lúc này mới chấm dứt hẳn tin đồn này.

Lời đồn trên mạng dừng hẳn, chỉ là Hề Thời nghĩ đến Giang Hành Triệt thì lại có chút đau đầu.

Chủ yếu là bởi vì tối hôm cô đi công tác đó, Giang Hành Triệt hỏi cô đang làm gì, cô lừa anh nói ở khách sạn đọc kịch bản.

Bởi vì nếu cô trực tiếp nói mình sắp đi ăn cơm với nghệ sĩ nam hợp tác thì với lòng dạ hẹp hòi của Giang Hành Triệt, anh chắc chắn sẽ hỏi đông hỏi tây, nói không chừng còn có thể hiểu lầm, vì tránh để anh làm nhảm cho nên cô dứt khoát nói dối.

Kết quả lần này hay rồi, bị paparazzi chụp được, bị lật xe một cách triệt để.

Hề Thời trái lo phải nghĩ, biết lần này thật sự là mình đuối lý, bắt đầu gửi WeChat cho Giang Hành Triệt.

[Xin lỗi anh huhuhuhu ~ mắt lấp lánh.jpg]

[Em nói dối cũng là vì sợ anh hiểu lầm thôi!]

[Chỉ là đồng nghiệp bình thường cùng ăn bữa cơm thôi.]

[Sao em có thể có cái gì với người khác chứ? Tình cảm của em với anh mọi người cùng trời xanh có thể chứng giám.]

[Khi nào anh tan làm chúng ta đi ăn cơm vịt đi, hay là về nhà em nấu cơm cho anh, có được không?]

[Chiếp chiếp.jpg]

[Bắn tim.jpg]

Hề Thời gửi xong tin nhắn, canh điện thoại chờ Giang Hành Triệt trả lời.

Chỉ tiếc người đàn ông phần lớn trả lời trong vòng một giây, hôm nay nửa tiếng cũng không có động tĩnh.

Hề Thời nhìn chằm chằm giao diện trò chuyện chỉ có cô đang bán manh, bĩu môi với avatar của Giang Hành Triệt, cuối cùng dứt khoát trực tiếp gọi điện thoại qua.

Cuộc gọi cô gọi vang lên hai tiếng, trực tiếp bị cúp máy.

[Đang họp.]

Hề Thời nhìn hai chữ “Đang họp” kia, đột nhiên buồn bực.

Cũng cảm thấy lúc này Giang Hành Triệt thật sự tức giận rồi.

Bởi vì trước kia, bất kể là anh đang làm gì, bận thế nào, chỉ cần không phải giải cứu thế giới thì đều sẽ không vì nguyên nhân khác mà không trả lời tin nhắn của cô hay cúp điện thoại của cô.

Hề Thời đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cô thuận tay cầm túi ra ngoài.



Hôm nay Giang Hành Triệt mở liên tiếp hai cuộc họp quan trọng, lúc tan làm thì đã muộn rồi.

Mãi cho đến khi ngồi trên xe về nhà, anh mới kịp bắt đầu suy nghĩ về Hề Thời của hôm nay.

Màn hình di động của anh cũng dừng ở giao diện trò chuyện của hai người.

Giang Hành Triệt lại nghĩ đến tin mới kia, xoa mi tâm.

Anh tức giận ở điểm Hề Thời chân trước nói với anh buổi tối sẽ ngoan ngoãn ở khách sạn đọc kịch bản, kết quả chân sau đã chạy đi tụ tập, hoa mỹ nói sợ anh hiểu lầm cho nên mới nói dối.

Giang Hành Triệt bắt đầu nghĩ lại có phải mình “quản” Hề Thời quá chặt, hay là nói rằng ở chuyện nào đó quá keo kiệt hay không, lúc này mới khiến cô sợ phiền phức trực tiếp nói dối với anh.

Giang Hành Triệt cảm thấy tiến thoái lưỡng nan.

Anh nỗ lực thuyết phục chính mình không được hẹp hòi, nhưng anh phát hiện ra mình không làm được, giống như ngày nào chưa cột Hề Thời vào sổ hộ khẩu được thì ngày đó lòng anh không an tâm nổi.

Nghĩ như vậy, Giang Hành Triệt về đến nhà, đứng trước cửa nhà.

Anh muốn sau khi bản thân nghĩ thông suốt sẽ gọi điện thoại cho Hề Thời, kết quả vừa mở cửa, trong lòng đã có một người mềm mại tiến vào.

Hề Thời ngẩng đầu nhìn anh: “Hì hì.”

Hiện nay hai người không ở cùng nhau, có điều vân tay Hề Thời có thể mở cửa nhà Giang Hành Triệt, hôm nay là cô chủ động đến đây.

Giang Hành Triệt cúi đầu nhìn Hề Thời: “Sao lại qua đây thế?”

Hề Thời: “Em không thể đến đây sao?”

Giang Hành Triệt đổi giày cởi áo khoác: “Ừm.”

Hề Thời lộc cộc theo sau Giang Hành Triệt: “Hôm nay sao anh tan làm muộn thế, cơm em nấu cũng nguội rồi.”

Hề Thời đặc biệt chạy tới đây chuẩn bị nấu cơm nhận lỗi, kết quả cơm đã nấu xong mà người cô luôn chờ vẫn không trở về.

Giang Hành Triệt: “Tăng ca một chút.”

Từ trong lời nói Hề Thời cảm nhận được Giang Hành Triệt lạnh nhạt với cô: “Không phải anh đang giận em đấy chứ.”

“Em xin lỗi anh được không? Không phải là em cố ý muốn lừa anh đâu.”

“Ai bảo lúc trước anh luôn hỏi này hỏi nọ, thỉnh thoảng còn muốn kiểm tra, em là người trưởng thành cũng không phải trẻ con, em có chừng mực và tự do của bản thân, luôn bị nhìn chằm chằm như vậy, thật sự… sẽ rất mệt.”

Giang Hành Triệt xoay người, chậm rãi thốt lên, cũng nói: “Xin lỗi.”

Hề Thời ngẩng đầu: “Hử?”

Giang Hành Triệt: “Có thể là lúc trước anh can thiệp quá mức vào cuộc sống công việc của em, bởi vì em biết đấy, anh luôn không có cảm giác an toàn, sau này anh sẽ cố gắng khắc chế điều này, nhưng anh hy vọng khi anh ngẫu nhiên hỏi em, em sẽ nói thật với anh.”

“Bởi vì em cũng biết.” Anh nhìn Hề Thời, “Cảm giác đột nhiên phát hiện mình bị lừa không dễ chịu gì.”

Hề Thời nghe xong vừa thấy xấu hổ lại vui vẻ, vì cô cho rằng Giang Hành Triệt tức giận với cô nhiều chút, không ngờ người đàn ông này vậy mà đã trưởng thành tìm ra vấn đề trên người mình trước, cô nhón chân, vòng qua cổ Giang Hành Triệt ôm anh.

Hề Thời: “Em thề với anh, sẽ không, về sau sẽ không thế nữa.”

Cánh tay Giang Hành Triệt vòng lấy eo Hề Thời, mỉm cười: “Được.”

Hề Thời nhìn gương mặt Giang Hành Triệt, trong lòng đột nhiên có rất nhiều lời muốn nói.

Cô suy nghĩ mãi, cuối cùng rốt cuộc cũng mở miệng: “Giang Hành Triệt, chúng ta kết hôn đi.”

Cô cảm nhận được cánh tay Giang Hành Triệt đang ôm eo cô cứng đờ.

Ánh mắt Giang Hành Triệt hơi kinh ngạc, gần như không dám tin lời Hề Thời nói.

Vì thế Hề Thời lặp lại một lần nữa: “Chúng ta kết hôn đi.”

“Anh không muốn kết hôn sao?” Cô nghiêng đầu, hỏi người đàn ông trước mắt.

Giang Hành Triệt vẫn nhớ lần trước Hề Thời nói cô không có dự định kết hôn, trong lúc nhất thời lời nói có chút lộn xộn: “Muốn, nhưng mà sao em…”

Hề Thời: “Bây giờ em đã nghĩ thông suốt rồi, kết hôn mà thôi, ở mức độ nào đó có thể nó quả thực không thể chứng minh điều gì, nhưng lại ở mức độ nào đó, quả thực kết hôn chứng minh em rất thích anh, chứng minh em bằng lòng mãi ở bên anh.”

“Vậy anh sẽ không phải lo được lo mất mà tra xét em.” Cô bổ sung.

Giang Hành Triệt khó kìm nén ý cười, anh bế Hề Thời lên: “Không hối hận?”

Hề Thời lắc đầu: “Không hối hận.”

Cô lại bổ sung: “Có điều hôm nay không tính, cầu hôn là điều tất yếu, anh đừng tưởng vì em đồng ý trước rồi thì anh có thể không cầu hôn.”

Giang Hành Triệt cười hì hì, anh đồng ý: “Được.”

Hai người nhìn nhau, Giang Hành Triệt bắt đầu bế Hề Thời vào trong phòng ngủ.

Hề Thời phản ứng kịp gì đó, cô đạp chân vùng vẫy: “Đợi, đợi đã!”

“Còn chưa ăn cơm! Em đã nấu rất lâu đấy!”

“Trong lúc bận rộn trăm công nghìn việc nữ minh tinh đang nổi còn nấu cơm cho bạn trai, anh cũng không cảm động sao!”

Giang Hành Triệt đột nhiên cũng cảm thấy ăn chút đồ ăn trước cũng tương đối tốt, tránh để ban đêm cô luôn ồn ào mệt mỏi thể lực theo không kịp, vì thế anh thả Hề Thời xuống.

Chân Hề Thời chạm đất, cô lập tức giống như con thỏ con phóng về phía phòng ăn.

Giang Hành Triệt theo sau đuổi kịp.
 
Back
Top Bottom