Đam Mỹ Không Được Nói

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Không Được Nói
Chương 60: Amshaspandan (11)


"Có lẽ trời sắp sáng rồi."

Edit: Rea

-----

"Toàn thế giới đều đang nói về vụ án này." Ngụy Hoài Minh chuyển mấy kênh, trên màn hình không có gương mặt nào là không nghiêm túc, tâm trạng anh phức tạp tắt TV đi, cầm một quả quýt trên bàn lên rồi bóc ra đưa cho Tần Nghiên vừa ngồi xuống.

Tần Nghiên nhai hai cái, bị chua đến nhíu mày: "Chỉ sợ không chỉ nói đến vụ án này."

Kể từ khi phá được án đến nay, hội quán này đến hội quán khác sụp đổ như quân cờ domino, thậm chí là hầu hết xí nghiệp của các gia tộc có chút danh tiếng ở thành phố H cũng bị ảnh hưởng, có một lần cổng cục cảnh sát kín hết chỗ.

Bọn họ làm không biết ngày đêm để kiểm tra suốt nửa tháng trời mới bắt hết tất cả những người liên quan đến mấy vụ án này, ngày hôm qua cuối cùng họ cũng đã công khai toàn bộ kết quả.

Lục cục vẫn sợ Ngụy Hoài Minh lại gây ra chuyện gì nên toàn bộ quá trình đều ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm vào anh, chỉ cần đề tài có dấu hiệu không đúng là véo anh một cái, đến khi Ngụy Hoài Minh đọc xong bản thảo thì chân cũng sắp bị véo tím rồi.

Cố tình có một phóng viên không biết chọn thời điểm hỏi một câu về quan hệ giữa anh và Tần Nghiên, không đợi Lục Bạch kịp phản ứng, cả hội trường đã truyền đến một trận kinh hô.

Phóng viên nọ vừa dứt lời, Ngụy Hoài Minh đã quay đầu hôn Tần Nghiên một cái.

Sau đó anh đã bị ba ruột mình cấm túc.

"Anh cảm thấy anh sắp mốc meo luôn rồi." Ngụy Hoài Minh ôm eo Tần Nghiên, cọ cọ trong lồng ngực hắn, "Anh còn định chờ kết án xong sẽ cùng em đi du lịch."

Tần Nghiên nhét một miếng quýt vào miệng anh: "Đi đâu du lịch?"

"Để anh xem xem." Ngụy Hoài Minh mở điện thoại lên, bấm ngón tay đếm, "Đảo Gozo, Seychelles, Provence..."

"Sao không có chỗ nào gần nhau hết vậy?" Tần Nghiên càng nghe càng thấy không thích hợp, đè tay anh lại tiến đến gần nhìn thoáng qua.

Thanh tìm kiếm chói lọi sáu chữ to -- "Điểm tham quan nào kíƈɦ ŧɦíƈɦ."

Tần Nghiên: "..."

Ngụy Hoài Minh xấu hổ ho khan một tiếng: "Không phải anh có ý đó... Chỉ là... À đúng rồi, là lãng mạn, anh vẫn luôn quên mất từ đó..."

"Loại chuyện này không cần đi du lịch cũng có thể làm được." Tần Nghiên cúi đầu cắn một cái lên xương quai xanh của anh, "Bất cứ khi nào, bất cứ chỗ nào cũng có thể."

.

Tôn Giai Thần tắt TV, lại khui thêm một chai rượu.

Anh nhốt bản thân trong phòng ba ngày, không ăn gì cả, ngoại trừ uống rượu vẫn là uống rượu.

Điện thoại đã hết pin từ lâu, mà anh cũng lười sạc.

Có lẽ là Tôn Trinh đã sớm liệu được kết cục của mình, nên đã chuyển vào thẻ của anh một khoản tiền đáng kể, đủ để anh tiêu xài hai đời.

Ngoài đường đột nhiên vang lên âm thanh khiến anh giật mình, Tôn Giai Thần tiến đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đó là một cậu bé mặc áo khoác đỏ, không biết lấy hai dây pháo từ đâu ra, mới vừa đốt xong một dây, đang chuẩn bị đốt dây tiếp theo.

Tia lửa phía sau còn chưa lụi xém lên trên ống quần của cậu, nhưng cậu bé hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng, căn bản là không chú ý đến.

Trên đường không có người qua lại, mắt thấy đốm lửa càng lúc càng lớn, Tôn Giai Thần do dự một chốc, vẫn là khoác cái áo rồi chạy xuống lầu.

Đứa nhỏ vừa mới quẹt một que diêm thì cảm thấy sau cổ bị người khác xách lên, giũ hai cái khiến que diêm trên tay rơi xuống đất.
"Ba mẹ không nói cho em biết lúc đốt pháo phải chú ý an toàn sao?" Tôn Giai Thần tiện tay vốc một nắm tuyết bôi lên đùi đứa nhỏ hai cái rồi mới thả nó xuống, "Thiêu chết thì ai chịu?"

Đứa nhỏ không kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, lại bị giọng điệu hung dữ này và hình tượng đầu bù tóc rối của anh dọa sợ, pháo cũng không cần nữa, khóc lóc chạy biến đi.

Tôn Giai Thần bất đắc dĩ gãi đầu, bông tuyết bay lả tả trượt vào cổ theo động tác giơ tay của anh, ngược lại lạnh khiến thần chí của anh tỉnh táo một chút.

"Tuyết rơi rồi."

Đột nhiên anh nghĩ đến việc đi dạo một vòng.

.

"Vất vả rồi." Mẹ Ngụy ngồi trong đại sảnh trung tâm cai nghiện, vỗ lên vai người phụ nữ bên cạnh, "Tôi nghe bọn họ nói Lệ Lệ sống rất tốt."

Người phụ nữ không ngừng gật đầu, nước mắt chảy xuống theo những nếp nhăn đầy trên khuôn mặt.
Sau khi Tôn Trinh tìm người đưa bà đi vẫn không có hành động gì khác, có lẽ là thấy bà vừa già vừa vô dụng, nên chỉ nhốt bà trong phòng tối tìm người canh chừng, thỉnh thoảng đưa cơm.

Khi bà cho rằng nửa đời sau của mình đều phải trải qua như vậy, thì cô gái trước mặt mở cánh cửa kia ra, mang theo nụ cười nhân hậu giống như bây giờ vươn tay về phía bà.

"Mẹ."

Suy nghĩ bị giọng nói quen thuộc kéo về, đứa con gái bà mong nhớ ngày đêm rụt rè đứng ở trước mặt bà, lo lắng không yên đứng cách đó ba mét giống như đứa nhỏ đã làm sai chuyện gì chờ bị phạt.

Người phụ nữ đứng lên, khó khăn di chuyển bước chân.

Khoảng cách ba mét dường như bị kéo dài vô hạn, rốt cuộc thì bà cũng chạm được vai của con gái, ôm chặt cô vào lòng.

"Mẹ... Con xin lỗi... xin lỗi..."

Người phụ nữ lắc đầu nguầy nguậy, hoảng loạn lau nước mắt của người trong ngực, phát hiện bàn tay thô ráp xoa đến mặt cô đỏ bừng, lại hơi do dự muốn rút tay về.
Đặng Lệ Lệ nắm lấy tay bà, đưa lên môi hôn một cái.

Người thân yêu nhất của con, phải làm sao thì mẹ mới có thể hiểu được, mẹ rốt cuộc làm con tự hào bao nhiêu.

Mẹ Ngụy thấy bọn họ khóc rồi cười, cười rồi lại khóc, khóe mắt cũng có chút ươn ướt.

"Quả nhiên là lớn tuổi rồi, xem không được cảnh tượng kíƈɦ ŧɦíƈɦ tuyến lệ này."

.

Tôn Giai Thần lang thang không mục tiêu dạo qua một vòng, cuối cùng đi vào một công viên.

Nơi này trước kia là nhà trẻ, mấy năm trước bị sửa thành công viên, không có tiếng cười nói vui vẻ của trẻ con nên có vẻ quạnh quẽ rất nhiều.

Tôn Giai Thần tìm một cái ghế dài ngồi xuống, còn chưa kịp hồi tưởng lại quá khứ thì bả vai đã bị người khác vỗ một cái.

Là một người đàn ông lang thang, cho rằng anh muốn cướp địa bàn của mình, hiện tại đang nhìn chằm chằm anh với vẻ mặt tức giận, trong miệng lẩm bẩm phương ngữ nghe không hiểu.
"Tôi chỉ ngồi một lát thôi, không cướp chỗ của anh."

"Đi!" Người lang thang chọc chọc mái đầu giống như ổ gà của anh, sau đó lại chỉ vào quần áo lộn xộn của anh, đại phát từ bi mà thay đổi tiếng phổ thông giao tiếp với anh, "Mày vừa nhìn đã biết là tới cướp địa bàn! Ông đây thấy nhiều rồi! Mau cút đi!"

Tâm trạng của Tôn Giai Thần vốn không tốt, lười cãi nhau với gã, ngồi xuống băng ghế đối diện.

Mới vừa ngồi không bao lâu, trên vai lại bị người khác vỗ một cái, lần này thì anh thật sự tức giận.

"Mẹ nó anh có thôi đi không..." Vừa quay đầu, giọng nói bị bông tuyết rơi vào miệng chặn lại.

Triệu Chính cầm một chiếc ô đen, che đỉnh đầu hai người.

"Cuối cùng cũng tìm được anh."

"Tìm... Tìm tôi... Làm gì..." Tôn Giai Thần che tóc mình lại, lại nghĩ đến quần áo trên người cũng chưa thay, chắn nơi này thì lộ ra nơi đó, nên dứt khoát cam chịu buông tay ra, "Không phải đã bảo em tránh xa tôi một chút sao?"
Triệu Chính phủi tuyết trên băng ghế, ngồi xuống ngay bên cạnh anh.

"Anh không còn gì cả."

Có đánh chết Tôn Giai Thần cũng không ngờ câu đầu tiên cậu nói ra lại là câu này, giọng điệu có chút cứng nhắc : "Em tới là vì nói với tôi chuyện này?"

"Còn nữa." Triệu Chính nghiêng ô về phía anh, nhìn chăm chú vào mắt anh, cực kỳ nghiêm túc nói, "Mấy hôm trước em mua nhà, đã thanh toán đủ rồi... Tuy là không lớn như nhà của anh, nhưng hai người ở thì không thành vấn đề."

Cậu nói xong thì tai có hơi đỏ lên, giọng nói cũng càng ngày càng nhỏ: "Sau này em sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, đều sẽ cho anh tiêu... Anh chuyển đến sống với em được không?"

"Em đi đâu kiếm thật nhiều thật nhiều tiền?" Tôn Giai Thần trêu cậu: "Chỉ bằng chút tiền lương này của em?"

Triệu Chính: "Nói không chừng sau này sẽ được tăng lương..."
"Được rồi." Tôn Giai Thần nâng mặt cậu lên, cũng nghiêm túc đáp cậu, "Em kiếm không đủ thì để anh."

Chiếc ô đen rơi xuống mặt đất, rất nhanh đã bị tuyết dày che đi màu sắc, chỉ còn lại hai người thâm tình ôm hôn nhau trong gió tuyết.

Người đàn ông lang thang bị đông lạnh đến chửi thề liếc mắt nhìn bên này một cái, thấp giọng mắng một câu: "Đệt!"

.

Lúc đồng chí lão Ngụy vào nhà thì Tần Nghiên đang nấu bữa tối, Ngụy Hoài Minh còn đang nằm nhoài trên sô pha xem TV như con sâu gạo ăn no chờ chết.

Mấy ngày trước Ngụy Chuẩn còn mang theo ý nghĩ cha vợ làm khó dễ con rể để so tài đánh cờ với Tần Nghiên một chút, sau khi đánh mười ván thua chín ván thì lại không phục mà đi so cái khác, sau lại thua liên tiếp thì hoàn toàn nhìn Tần Nghiên bằng con mắt khác xưa, từ đó dập tắt đi ý niệm bắt lỗi trong đầu, thậm chí vừa rồi lúc vào cửa còn hỏi Tần Nghiên có cần giúp hay không.
"Không cần ạ, bác cứ nghỉ ngơi là được."

Đồng chí lão Ngụy vốn cũng chỉ là khách sáo một chút, nghe hắn nói vậy thì yên tâm thoải mái ngồi xuống sô pha, giật lấy gói hạt dưa trong tay Ngụy Hoài Minh.

Ngụy Hoài Minh trợn trắng mắt nhìn ông: "Già mà không đứng đắn."

Ngụy Chuẩn thoải mái nâng chân lên bắt chéo: "Anh không có gì muốn hỏi ta à?"

"Hỏi ba cái gì?" Ngụy Hoài Minh nhổ vỏ hạt dưa ra, "Hỏi ba bắt đầu tra án khi nào? Giấu diếm con bao lâu?"

"Đã bắt đầu từ lâu, chẳng qua khi đó không biết vụ án 'Tam Giác Vàng' có vấn đề, chỉ biết bọn Tôn Trinh bất thường." Ngụy Chuẩn gật đầu, "Không tồi, hỏi tiếp đi."

Ngụy Hoài Minh để hạt dưa xuống, nghiêm mặt nói: "Người đổi nội dung trong USA của Tôn Giai Thần là ba?"

"Là mẹ anh làm. Bà ấy trộm được USB trong yến tiệc, nhưng phát hiện Tôn Trinh đã xóa sạch USB trước bà một bước, cho nên chỉ có thể chuyển những gì chúng ta có trong tay vào." Nói xong ông chép miệng một cái, "Thấy ba anh thông minh chứ?"
Ngụy Hoài Minh: "Cũng được, không thông minh bằng vợ con."

"Nhóc thối."

"Sao hai người lại đánh nhau rồi?" Mẹ Ngụy ở trung tâm cai nghiện không bao lâu đã tranh thủ trở về, vừa vào cửa đã thấy hai người bọn họ lại muốn đánh nhau, đau đầu thở dài, "Cả ngày như có huyết hải thâm thù gì với nhau."

Đúng lúc Tần Nghiên từ phòng bếp đi ra, nhẹ nhàng gọi bọn họ vào dùng bữa.

"Có gì ngon đấy?"

"Sủi cảo ạ." Tần Nghiên giúp mẹ Ngụy treo áo khoác lên, nụ cười vẫn treo trên mặt, "Hôm nay là giao thừa."

Mấy ngày này tâm tư của mọi người đều đặt vào vụ án, đột nhiên thả lỏng người, vậy mà đã quên mất hôm nay là ngày quan trọng.

"Nhanh thật." Ngụy Hoài Minh cảm thán một câu, "Đã là năm mới rồi."

"Đúng vậy, đã là năm mới rồi."

Sắc trời dần tối, xa xa có pháo hoa rực rỡ tàn.
Không biết Ngụy Hoài Minh nói câu gì với ba mình mà hai người lại cãi nhau.

Mẹ Ngụy nâng ly chạm với Tần Nghiên bên cạnh, trong mắt lóe lên ánh sáng dịu dàng: "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ."

Ánh mắt Tần Nghiên đáp trên người Ngụy Hoài Minh, đối phương tự nhiên nắm lấy tay hắn.

"Sau này hãy cùng nhau đón năm mới."

Bên ngoài có những vì sao, có ánh đèn, còn có một số người tỏa sáng lấp lánh.

Có lẽ trời sắp sáng rồi.

Hết chương 60.

--HOÀN CHÍNH VĂN--
 
Không Được Nói
Chương 61: Trịnh Uyên (Không edit)


Ta kêu Trịnh Uyên.

Phụ thân là cái không có gì văn hóa người, cho ta khởi tên cũng không có gì ý nghĩa, bất quá là từ từ điển tùy tay chỉ một chữ.

Đúng vậy, phụ thân ta là cái tục nhân, nhưng hắn là cái có tiền tục nhân.

Hắn sẽ cho ta mua rất nhiều quần áo, làm quản gia mở ra xa hoa xe hơi tiếp ta đi học tan học, ta cũng không giống hài tử khác giống nhau tận sức với đem chính mình làm cho dơ hề hề, mặc kệ ta đi đến nào, nghe được đều là khích lệ.

Từ nhỏ ta liền thói quen trở thành tiêu điểm.

Nhưng phụ thân cũng không thích ta.

Ở ta còn là cái tiểu hài tử thời điểm, thảo hỉ phương thức chỉ có nỗ lực học tập này một loại —— nhưng là hắn chưa bao giờ đối ta cười quá.

Hắn không thích ta mãn phân hoặc là gần như thành tích mãn phân đơn, không thích ta tươi cười, thậm chí không thích ta dùng tích cóp hạ tiền tiêu vặt cho hắn mua lễ vật.

Hắn đem chúng nó toàn bộ ném xuống.

Ta khi đó hỏi mụ mụ: "Ta rốt cuộc có chỗ nào làm được không tốt?"

Nàng chỉ là ôm ta thở dài, nói ta rất giống thúc thúc.

Ta từ trong gương nhìn đến chính là một trương cùng phụ thân cực kỳ tương tự mặt, thật sự không rõ cùng kia chưa từng gặp mặt thúc thúc có quan hệ gì.

Thẳng đến ta lần đầu tiên gặp được hắn.

Nam nhân kia ăn mặc thẳng âu phục đứng ở cửa, nhìn đến ta khi, liền đôi mắt đều đang cười.

Ta thực thích hắn, hắn giống như cũng thực thích ta.

Hắn hướng ta vươn tay tới, thực thân thiết mà ngồi xổm xuống thân hỏi ta: "Ngươi kêu Trịnh Uyên, phải không?"

Tay của ta đáp thượng hắn, liên tiếp gật đầu.

Từ ta ký sự bắt đầu, phụ thân ta chưa bao giờ cùng ta từng có bất luận cái gì thân mật tiếp xúc, hắn sẽ không giống mặt khác phụ thân giống nhau hôn môi hài tử mặt, cũng cũng không ôm, thậm chí cự tuyệt dắt tay của ta.

Cho nên ở thúc thúc nắm lấy ta tay kia một khắc, ta cảm thấy xưa nay chưa từng có vui vẻ, vui vẻ đến lần đầu tiên đã quên chú ý phụ thân cảm thụ, theo thúc thúc bước chân cùng sở hữu quá vãng người chào hỏi.

Từ ngày đó bắt đầu, thúc thúc luôn là mang ta đi ra ngoài chơi.

Hắn mang ta đi công viên trò chơi, đi công viên, đi công viên hải dương, đi đủ loại ta thậm chí chưa bao giờ nghe nói qua địa phương, sau đó giống cái lão sư giống nhau thân thiết mà dạy ta, cái này là cái gì động vật, cái kia là cái gì phương tiện.

Ta không ngừng một lần cảm thấy được phụ thân cảm xúc không thích hợp, nhưng ta thật sự quá thích cùng thúc thúc ở chung cảm giác, vì thế coi như cái gì cũng chưa phát hiện.

Có thiên ta về trễ, hắn liền cầm một cây côn sắt đứng ở cửa nhà, đánh đến ta cả người xanh tím.

Ta ghé vào trong phòng xem ngoài cửa sổ vũ, không cảm thấy có bao nhiêu đau, chỉ cảm thấy thực phiền.

Ta muốn thoát đi cái này gia.

Phảng phất là tâm hữu linh tê, thúc thúc tìm được ta, hỏi ta có nghĩ đổi cái địa phương đi học.

Ta đương nhiên tưởng.

.

Ta làm một cái xếp lớp sinh chuyển tới trọng điểm trường học trọng điểm ban.

Nơi đó rời nhà không tính xa, nhưng cũng tuyệt đối không tính là gần. Thúc thúc nhờ người giúp ta an bài ký túc xá, chỉ cần ta không nghĩ về nhà liền có thể vẫn luôn ở trường học ở.

Ta như cũ làm từng bước học tập, như cũ đối người hiền lành, nhưng tổng cách một khoảng cách.

Chính là ta hạ phô thực không làm cho người thích.

Hắn biết rõ ta yêu cầu ngủ sớm, lại cả đêm cả đêm lôi kéo cùng tẩm người chơi game, thanh âm phóng thật sự đại, thường thường còn nói vài câu th* t*c. Ta trong tối ngoài sáng cùng hắn nói rất nhiều lần, hắn đều giống không nghe thấy giống nhau.
Ta quyết định dọn xuống dưới cùng hắn cùng nhau ngủ.

Vì không hiện đường đột, ta lừa hắn nói chính mình gần nhất tâm tình không tốt, làm bộ rất suy sút bộ dáng cùng hắn nói chuyện phiếm, trò chuyện trò chuyện hắn liền ngủ rồi, ta cũng có thể ngủ ngon.

Hắn thực thích giúp người khác giải quyết phiền não, trên người giống như vĩnh viễn có dùng không hết sức lực, ánh mặt trời rộng rãi đến không giống cái chân nhân, cả người tràn đầy tràn đầy trung nhị cảm.

Nhưng không phải cái người xấu.

Không biết có phải hay không đêm nói nguyên nhân, ngày hôm sau gặp lại thời điểm, hắn bắt đầu cùng ta kề vai sát cánh.

Hắn ôm lấy ta bả vai, rất quen thuộc mà cùng những người khác giới thiệu tên của ta, ta thực mau nhận thức hắn các bằng hữu.

Có thể là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, hắn các bằng hữu so với hắn còn muốn ồn ào.
Ngu đần khả năng sẽ lây bệnh, ta càng ngày càng thích cùng bọn họ cùng nhau chơi, cùng nhau ngây ngô cười, ta cũng càng ngày càng thích hắn.

Ở ta chịu giáo dục, nam nhân chỉ có thể thích nữ nhân.

Cho nên ta là không bình thường.

Ta bắt đầu cố ý vô tình mà xa cách hắn, thẳng đến có một ngày buổi tối hắn từ dưới phô bò lên tới, quan tâm hỏi ta gần nhất làm sao vậy.

Ký túc xá tắt đèn thời gian rất sớm, toàn bộ trong phòng ngủ một mảnh đen nhánh, chỉ có hắn đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, giống đem khắp trên bầu trời ngôi sao hút đi vào.

Cũng đem ta hút đi vào.

Trịnh Uyên thích nam nhân —— những lời này là ta nhờ người truyền ra đi.

Nhưng là chỉ cần có người tới hỏi ta, ta liền làm bộ cái gì cũng không biết bộ dáng nói cho bọn họ, đây là lời đồn.

Ta đánh lời đồn ngụy trang, giống dây đằng giống nhau một chút một chút mà hấp thu hắn quan tâm.
Thẳng đến ngày đó buổi tối, hắn nói cho ta, hắn giống như thích một người nữ sinh.

Ta chưa bao giờ nghĩ tới ta sẽ có như vậy cường chiếm hữu dục.

Nữ hài kia thật xinh đẹp, thành tích thực hảo, gia thế cũng không kém, mỗi người đều nói bọn họ thực xứng đôi.

Ta tìm người cưỡиɠ ɠiαи nàng.

Nàng có vài thiên không có tới trường học. Lại qua mấy ngày, nàng mụ mụ tới giúp nàng xử lý tạm nghỉ học. Ta làm bộ lơ đãng mà cùng Ngụy Hoài Minh nhắc tới chuyện này, hắn suy nghĩ thật lâu cũng không nhớ lại cái này nữ hài.

"Ngươi phía trước nói cho ta, ngươi thích nàng."

"Có sao?"

Hắn như vậy vừa hỏi, ta cũng không xác định.

Hắn là như thế nào cùng ta nói tới?

—— ngươi cảm thấy chúng ta niên cấp cái nào nữ sinh đẹp nhất?

—— nga, cái kia ai đi.

Chính là, cho dù là loại trình độ này khích lệ, ta cũng chịu không nổi.
Ta cùng hắn thông báo.

Hắn đương trường liền cự tuyệt ta, nhìn về phía ta ánh mắt thực phức tạp. Ta nói không rõ là như thế nào ánh mắt, chỉ là ta thường xuyên ở mẫu thân trong ánh mắt thấy.

Sợ hãi, thương hại, còn có chút liếc mắt một cái nhìn không thấu cảm xúc.

Ta đột nhiên không thích hắn.

Cũng là từ kia một khắc bắt đầu, ta hiểu được hảo cảm cùng thích là không giống nhau.

Ta nghe được nữ hài tử kia điện thoại, sau đó tìm thúc thúc xử lý chuyển trường.

.

Ta thi đậu một cái man không tồi đại học, cắt đứt cùng phía trước sở hữu đồng học liên hệ, đến nay bọn họ đều còn tưởng rằng ta cao trung tốt nghiệp liền xuất ngoại lưu học.

Ta một người ở nơi khác, cầm sung túc tiền, vì có vẻ hòa hợp với tập thể mà cùng hồ bằng cẩu hữu nhóm xuất nhập các loại chỗ ăn chơi.
Quán bar ánh đèn thực ám, ta có thể cảm nhận được có người ngồi xuống ta bên người, lại thấy không rõ hắn mặt.

"Ngươi một người sao?"

Thanh âm thực ôn nhu.

Ma xui quỷ khiến mà, ta đáp một câu "Đúng vậy".

"Ta kêu tô hà, ngươi đâu?"

"Trịnh Uyên."

Hắn giúp ta điểm rất nhiều rượu, chúng ta trời nam đất bắc mà liêu, ta đầu càng ngày càng trầm.

Trước mắt quang biến mất một khắc trước, ta cảm thấy eo bị người ôm vòng lấy, còn nghe được một tiếng cười khẽ.

"Bảo bối, ngươi thật xinh đẹp."

Ngày hôm sau tỉnh lại thời điểm, đầu vẫn là đau. Giật giật thân mình, phát hiện trên người càng đau.

Bên cạnh nam nhân đại khái là bị ta động tác đánh thức, mắt buồn ngủ mông lung mà cùng ta nói câu chào buổi sáng.

"Cho nên ta là bị cường?"

"Ngươi tình ta nguyện, nhào vào trong ngực." Hắn đem ta áp hồi trên giường, thanh âm mang theo mới vừa tỉnh ngủ lười biếng, trật tự rõ ràng mà giảng ta tối hôm qua biểu hiện, cuối cùng hỏi ta một câu ——
"Có lẽ, ngươi yêu cầu một cái bạn trai sao?"

"Ngươi nói đi?"

Sở hữu nhào vào trong ngực, đều không thể là ngẫu nhiên.

Đến tột cùng là ai câu ai, thật đúng là không nhất định.

Chúng ta cùng bình thường tình lữ giống nhau đi dạo phố ăn cơm xem điện ảnh, duy nhất bất đồng một chút là, ta sẽ không ở bất luận cái gì nơi công cộng cùng hắn có bất luận cái gì thân mật tiếp xúc.

Ta vẫn luôn là cái thực để ý người khác ánh mắt người, ta sợ hãi hết thảy sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ.

Ở ta trong tiềm thức, đây là sai, là không thể gặp quang.

Cho nên ở hắn đưa ra muốn ta dọn ra đi cùng hắn cùng nhau trụ ý tưởng khi, ta chém đinh chặt sắt mà cự tuyệt. Ta bạn cùng phòng sẽ hỏi ta vì cái gì đi ra ngoài trụ, đạo sư cũng sẽ thường thường tra tẩm, hơn nữa hắn sẽ thường xuyên xuất hiện ở ta cửa trường.
Toàn thế giới đều sẽ biết Trịnh Uyên là cái quái vật.

Hắn thực tôn trọng ý nghĩ của ta, nhưng vẫn là tìm cái hẻo lánh địa phương thuê hảo phòng ở, ta chỉ cần nghỉ ngơi liền sẽ đi nơi đó tìm hắn.

Đại tam năm ấy Nguyên Đán, tuyết hạ thật sự đại, trên đường người đi đường thiếu đến đáng thương, ta lần đầu tiên lấy hết can đảm, ở trên phố dắt hắn tay.

Sau đó liền nhìn đến phía trước có cái tiểu nữ hài thẳng lăng lăng mà nhìn chằm chằm ta.

Tiểu nữ hài lớn lên phi thường xinh đẹp, tinh xảo đến giống cái gốm sứ oa oa, ánh mắt lại lỗ trống đến giống cái người mù.

Ta hỏi nàng có phải hay không đi lạc, nàng cũng không nói lời nào.

Tô hà ngồi xổm xuống thân vỗ vỗ nàng bả vai.

"Ngươi tên là gì?"

"Ta không có tên."

"Ngươi ba ba mụ mụ đâu?"

"Bọn họ tất cả đều đã chết."
"Vậy ngươi theo chúng ta đi đi."

Tô hà đem tiểu nữ hài tay giao cho tay của ta, cười nói: "Đã kêu ngươi Tô Yểu đi."

Tô Yểu, thật là cái dễ nghe tên.

Hắn nói, chúng ta không thể sinh tiểu hài tử, hơn nữa cũng đều không thích quá tiểu nhân hài tử, ông trời khiến cho chúng ta nhặt được một cái.

Hắn nói lời này thời điểm, ta cư nhiên nghe ra điểm sám hối cùng bi thương ý tứ.

Ta không biết hắn ở sám hối cái gì.

Ta giống như chưa từng có hỏi qua tô hà chức nghiệp, hắn cơ hồ có thể tùy thời tùy chỗ ở nhận được ta điện thoại về sau nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt ta, hiện tại còn có thể mỗi ngày chiếu cố Tô Yểu ẩm thực cuộc sống hàng ngày.

Chính là ở nhặt được Tô Yểu ngày thứ ba, ta nhận được cữu cữu điện thoại.

Phụ thân ta đã chết.

Ta không có thể nhìn đến hắn thi thể, sở hữu ngọn nguồn đều là nghe thúc thúc nói. Khi đó hắn đầy mặt nước mắt mà quỳ gối ta trước mặt, hỏi ta muốn hay không nhận hắn làm phụ thân.
Sau đó ta biến thành Trịnh gia người thừa kế.

Hắn cho ta nói rất nhiều đồ vật, ta không ngừng gật đầu, cuối cùng hắn nói muốn đem ta đưa đến nước ngoài đọc sách, ta cũng chết lặng gật đầu.

Tô hà đưa ta đi sân bay, hắn nói hắn sẽ chờ ta trở lại.

Ta lần đầu tiên ở đám đông chen chúc địa phương hôn hắn.

Ta mỗi ngày đều cùng hắn video nói chuyện phiếm, đánh tạp giống nhau nói "Ta yêu ngươi", thẳng đến hắn đột nhiên đổi đi sở hữu liên hệ phương thức.

Tùy theo mà đến một chiếc điện thoại đánh nát ta sở hữu ảo tưởng cùng may mắn.

Ta thúc thúc nói, ta thương nhớ ngày đêm ái nhân, thân thủ gϊếŧ phụ thân ta.

.

Ta không biết như thế nào tới miêu tả chuyện xưa kết cục, bởi vì ta cũng không quá nhớ rõ.

Ta chỉ nhớ rõ ngày đó ánh nắng chiều tưới một người nam nhân ngực, mà hắn đang nói yêu ta.
Ta thương tổn rất nhiều người, cũng bị rất nhiều người thương tổn quá, nhưng là kết cục giống như cũng không phải thực tao đi.

Có lẽ địa ngục thực ám, nhưng là ta trước hết cần đi tìm hắn.

Liền nói đến nơi này đi.

Hết chương 61.
 
Không Được Nói
Chương 62: Sau khi trở thành người nổi tiếng trên mạng


Tần và Nguỵ

Edit: Rea

—————

Weibo của cảnh sát thành phố H gần đây điên cuồng tăng fan.

"Trước kia tất cả tin nhắn em nhận được đều là quấy rối, còn bây giờ mở đại một tin đều là tìm em xin Weibo của hai người." Chu Mộc bị làm phiền không nhẹ, rốt cuộc vẫn gọi điện thoại cho Ngụy Hoài Minh.

Ngụy Hoài Minh vì chuyện này còn cố ý đi đăng ký một tài khoản Weibo.

Tần Nghiên không biết anh bận chuyện gì, lại gần nhìn thoáng qua điện thoại, nhưng lại bị Ngụy Hoài Minh chột dạ che lại.

"Sao thế?" Tần Nghiên bất mãn nhíu mày, "Sao không cho em xem?"

Ngụy Hoài Minh trêu hắn: "Có một cô bé hẹn anh ra ngoài."

"Chu Mộc?"

"Chu Mộc có thể coi là cô bé sao?"

Tần Nghiên trầm mặc chốc lát, thành thật lắc đầu.

Bà lão Chu Mộc vừa mới nhận lấy kem ốc quế từ tay một cô bé hắt hơi hai cái.

Hà Duyên bị một tiếng kinh thiên động địa này làm hoảng sợ, vội hỏi có phải cô bị cảm hay không.

"Một nghĩ, hai mắng, ba cảm cúm." Chu Mộc hít hít mũi, "Chắc chắn là Ngụy Hoài Minh đang mắng tôi."

Hà Duyên không để ý lý luận của cô, lấy kem ốc quế từ tay cô xuống: "Dù sao đi nữa thì ngày đông ăn lạnh vẫn dễ bị cảm."

Chu Mộc bĩu môi, cũng không giành lại.

Hà Duyên thật sự không thể xem như hình mẫu lý tưởng của cô. Đầu tiên, y không có tiền, thứ hai, bộ dáng không đủ cao, và quan trọng nhất là —— dài dòng.

Sống gần ba mươi năm cuộc đời, ngay cả mẹ cô cũng không quản cô từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ như vậy.

Trên sàn nhà có một chút bụi là phải quét, thấy quần áo bẩn là phải giặt, còn tận chức tận trách hơn cả người máy giúp việc nhà. Từ khi ở cùng y mấy ngày, rốt cuộc Chu Mộc mới ý thức được mình sống cẩu thả bao nhiêu.

"Ngẩn người cái gì?" Hà Duyên vươn tay quơ quơ trước mặt cô, "Nghĩ gì đấy?"

"Nghĩ đến anh đó."

Khuôn mặt Hà Duyên nhanh chóng đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

À, da mặt y còn mỏng nữa.

Cảm giác như thế nào khi ở trong một mối quan hệ nghiêm túc? Có lẽ là mang tâm tình truy tìm kho báu, mỗi một bước về phía trước sẽ có một cái xẻng, từng cái xẻng đều có thể đào ra một mảnh lẻ, mà chúng nó có thể ghép lại thành một người hoàn chỉnh.

Chu Mộc rất thích cảm giác này. Người đàn ông trước mặt này chưa từng yêu đương, cũng không có thủ đoạn cao siêu gì, y vụng về mà chân thành, mỗi một chi tiết đều vô cùng đáng yêu.

"Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?" Chu Mộc nhéo vành tai đỏ bừng của Hà Duyên hỏi.

"Tôi cũng không biết... Cứ tùy tiện đi một lát đi."

"Vậy thì anh phải nắm tay tôi nha."

Mặt Hà Duyên vừa mới hạ nhiệt một chút lại đỏ lên.

Người qua lại trên đường cũng không ít, có tốp năm tốp ba cặp đôi đi dạo trên phố, ngược lại dạo ra chút vui mừng của năm mới.

Chu Mộc dừng lại trước một quán.

"Không cho tôi ăn kem ốc quế, vậy uống chút cà phê nâu không thành vấn đề chứ?"

Hà Duyên ngẩng đầu nhìn thoáng qua tên quán —— "Gặp gỡ".

Nhân viên quán cà phê đa phần là sinh viên vừa học vừa làm, tới tới lui lui đã thay đổi vài đợt. Chu Mộc tùy tiện tìm một chỗ sát bên cửa sổ ngồi xuống, còn chưa ngồi vào chỗ đã có cảm giác bả vai bị người khác vỗ một cái.

Là một cậu trai gọn gàng sạch sẽ mỉm cười trong trẻo hỏi cô muốn uống gì.

"Hai ly latte là được." Chu Mộc đánh giá cậu từ đầu đến chân một lượt, hỏi, "Không mặc đồng phục làm việc, là muốn ra ngoài sao?"
"Đúng vậy, đi gặp Lệ Lệ."

Chu Mộc lại hàn huyên cùng cậu vài câu, rồi giục cậu mau đi đi.

Hà Duyên nhìn bóng dáng cậu trai, hỏi: "Cậu ấy và Đặng Lệ Lệ..."

"Đúng vậy." Chu Mộc nhấp một hớp cà phê, "Tôi cũng thật không ngờ, cậu ấy còn nghĩ đến việc này."

Kể từ khi vụ án được khép lại, đứa nhỏ này mỗi ngày đều chạy đến cục cảnh sát, rất có tư thế không hỏi ra hành tung của Đặng Lệ Lệ thì quyết không từ bỏ. Ngụy Hoài Minh không có cách nào khác, chỉ có thể dẫn cậu đi thăm Đặng Lệ Lệ, từ đó về sau mỗi ngày đều mặc mưa gió đến bên kia điểm danh.

"Người xung quanh khiến tôi lại tin vào tình yêu lần nữa."

Hà Duyên nghe thấy cô lẩm bẩm một câu, nhưng y không nghe rõ, phản xạ có điều kiện mà "Hả?" một tiếng.

"Không có gì." Chu Mộc lấy điện thoại ra, "Đến chụp một tấm đi."
"Tách"

"Gần đây có vẻ anh rất thích chụp ảnh." Tần Nghiên cam chịu cùng Ngụy Hoài Minh giơ tay hình chữ V, bất đắc dĩ cười ngây ngô với ống kính một cái.

Ngụy Hoài Minh cảm thấy hài lòng lăn sang một bên, lại lén lút đăng ảnh lên Weibo.

"Hơn nữa gần đây rốt cuộc là anh đang làm cái gì?" Hành vi không cho hắn xem điện thoại của Ngụy Hoài Minh khiến Tần Nghiên rất khó chịu, lúc nói chuyện mang theo ba phần tức giận, lại có chút uất ức, "Có phải là anh có người bên ngoài rồi không?"

"Không có không có." Ngụy Hoài Minh nói xong lại nhìn lướt qua điện thoại, không nhịn được mà bật cười.

Tần Nghiên giơ tay giật lấy điện thoại, ấn dấu vân tay —— không mở được.

"Anh xóa hết dấu vân tay của em?"

Ngụy Hoài Minh chột dạ quay đầu sang chỗ khác, trên vai tê rần.

Lần này Tần Nghiên cắn rất tàn nhẫn, trực tiếp gặm ra máu. Ngụy Hoài Minh "Shh" một tiếng, Tần Nghiên lại cẩn thận cuốn máu chảy ra vào trong bụng.
"Anh ơi..." Môi hắn di chuyển đến cổ anh, Tần Nghiên l**m yết hầu anh, trong giọng nói mang theo chút hương vị mê hoặc, "Nói cho em biết đi..."

Ngụy Hoài Minh nuốt nước bọt, nắm điện thoại càng chặt hơn.

Tần Nghiên vừa đấm vừa xoa sờ từ trên xuống dưới một hồi, khiến cơ thể Ngụy Hoài Minh phát hỏa, sau đó buông tay mặc kệ.

Ngụy Hoài Minh thấy hắn muốn đi thì vội túm chặt cánh tay hắn: "Không làm?"

"Làm gì?" Tần Nghiên biết rõ còn cố hỏi.

"Tần Tiểu Nghiên em đây quá đáng." Ngụy Hoài Minh chỉ cổ áo bị hắn cởi ra của mình, lại nhìn quần bị hắn kéo mở, "Em làm thành ra như vậy, còn không chịu dập lửa sao?"

"Không." Tần Nghiên sửa sang lại quần áo, "Chờ chừng nào anh cho em xem điện thoại rồi nói."

Ngụy Hoài Minh bực bội gãi tóc, mở khóa điện thoại, rồi ném cho hắn: "Nhìn xem đi, xem sớm một chút thì xong sớm một chút, rồi lại đây."
Tần Nghiên không ngờ anh lại thoải mái như vậy, quy củ kiểm tra ứng dụng mạng xã hội, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.

"Thật ra cũng không có chuyện gì." Ngụy Hoài Minh thở gấp một hơi, ngoắc tay với hắn, "Cục cưng, em lại đây, lại đây anh nói cho em."

Tần Nghiên nửa tin nửa ngờ dịch qua.

Ngụy Hoài Minh đặt tay hắn lên người mình, vẻ mặt đã thực hiện được gian kế, cười: "Em sờ anh, sờ thoải mái thì sẽ nói cho em."

"Anh à, anh thật là..." Tần Nghiên cười bất đắc dĩ, "Ăn em đến gắt gao."

Câu được một tấc lại muốn tiến một thước này, quả thực là làm riêng ra cho Ngụy Hoài Minh.

Yêu cầu từ lúc bắt đầu "Sờ thoải mái thì sẽ nói cho em" dần dần biến thành "Động một chút sẽ nói một chữ", cuối cùng là vững vàng giày vò bản thân đến rã rời.

Thật khó để Tần Nghiên có thể gom lại toàn bộ sự việc một cách rõ ràng trong bầu không khí này , nên hắn thừa dịp Ngụy Hoài Minh ngủ, mở Weibo của anh ra.
Số lượng người hâm mộ rất đáng kể. Ngày nào Ngụy Hoài Minh cũng đăng một tấm ảnh chụp hàng ngày của hai người bọn họ lên, thỉnh thoảng còn tương tác cùng với nhóm fans gào khóc đòi ăn bên dưới.

"Hai người các anh rất xứng đôi a a a ta khóc thét!"

Trả lời: Tôi cũng cảm thấy hai chúng tôi xứng đôi.

"Rốt cuộc hai người các anh ai là công thế!"

Trả lời: Đương nhiên là tôi rồi.

"Nhưng em cảm thấy niên hạ rất tuyệt!"

Trả lời:... Dừng lại ở đây đi.

Tần Nghiên lướt xem cũng vui thành tiếng.

Ngụy Hoài Minh mơ mơ màng màng nghe thấy động tĩnh, mò mẫm người bên cạnh một chút, ồm ồm hỏi hắn làm sao vậy.

Tần Nghiên hôn lên trán anh một cái, khóe miệng nhếch lên: "Em cũng cảm thấy niên hạ rất tuyệt."

Ngụy Hoài Minh: "..."

Mất mặt.

"Sao anh còn phải gạt em chuyện này?" Tần Nghiên giơ tay chụp chung một tấm ảnh, "Anh muốn chụp bao nhiêu tấm cũng được."
"Không biết em có thích như vậy hay không."

Anh luôn không thèm để ý đến ánh mắt của người khác, nguyện ý thể hiện tình cảm của cả hai ra trước mặt mọi người, hận không thể mỗi ngày chụp hơn một ngàn bức ảnh, nói cho toàn thế giới biết bạn trai của anh tốt đến mức nào. Nhưng đồng thời lại lo lắng tạo thành phiền phức cho Tần Nghiên, nên trước tiên anh đã cùng fans lập ra một vòng tròn nhỏ —— dù sao thì cục cưng nhà mình cũng coi như là người của công chúng.

"Anh sẽ không thật sự cho rằng các cô ấy sẽ không chuyển ảnh chụp đến nơi khác đấy chứ?" Tần Nghiên không ngờ Ngụy Hoài Minh không chỉ là tay mơ trong chuyện tình cảm, mà ở trên mạng cũng thế, bật cười nói, "Với lại, em nào không thích đâu?"

Không có gì hạnh phúc hơn khi được ràng buộc cùng với người yêu của mình.
"Vậy sau này anh sẽ tùy ý đăng."

"Đăng tùy ý đi."

"Ảnh giường chiếu cũng có thể đăng?"

Tần Nghiên dừng một chút, đưa điện thoại đến tay Ngụy Hoài Minh.

Ngụy Hoài Minh không hiểu, làm mới lại trang.

"Em đăng ảnh chụp vừa nãy lên rồi!?"

Tần Nghiên thản nhiên nằm xuống, hôn lên người bên cạnh một cái: "Đúng vậy."

Ngụy Hoài Minh: "..."

Anh sống ba mươi năm, lần đầu tiên cảm thấy mình không dâm bằng người khác.

.

Lần đầu tiên Tần Nghiên dậy muộn hơn Ngụy Hoài Minh.

Nói đúng hơn thì là Ngụy Hoài Minh thức dậy quá sớm.

Dạo qua một vòng cũng không tìm được người, Tần Nghiên gửi cho anh hơn chục tin nhắn nhưng không ai trả lời, cuối cùng mới gọi điện được.

Điện thoại được nhấc rất nhanh. Giọng điệu đối phương có chút sốt ruột, nói là ba anh sắp tìm anh rồi, cũng chưa nói rốt cuộc có chuyện gì đã qua loa cúp máy.
Đúng lúc hôm nay Tần Nghiên muốn đi giảng, thấy sắp đến giờ nên thu dọn một chút rồi ra cửa.

Suốt một ngày, Ngụy Hoài Minh đều không chủ động liên lạc với hắn.

Vốn chuyến bay của Tần Nghiên là vào ngày hôm sau, nhưng trong lòng thật sự vô cùng lo lắng, rút ngắn bài giảng từ bốn tiếng thành hai tiếng, vấn đề của học viên một câu cũng chưa đáp đã vội vội vàng vàng mua vé máy bay trở về gấp.

Lúc về đến nhà thì trời đã tối.

Cửa nhà đóng chặt, từ xa cũng không thấy ánh đèn.

Tần Nghiên tiện tay bật đèn lên —— đèn không sáng.

"Cúp điện?" Hắn lẩm bẩm một câu, vừa định lên lầu kiểm tra thì dưới chân bị vấp một cái.

Một đôi tay vững vàng tiếp được hắn.

Sau đó những ngọn đèn nhỏ màu vàng ấm áp lần lượt bật sáng.

Ánh đèn ánh lên mặt Ngụy Hoài Minh, làm như hòa đi các đường nét trên khuôn mặt anh, khiến cho vẻ mặt anh trở nên vô cùng dịu dàng.
"Chào mừng em về nhà."

Sau khi đứng vững, Tần Nghiên nhìn hình trái tim xiêu vẹo do ngọn đèn nhỏ xếp thành, lại quan sát cánh hoa hồng rải rác trên mặt đất, lãnh khốc vô tình đánh giá một câu: "Thật quê mùa."

Ngụy Hoài Minh vốn cho rằng mình rất sáng tạo: "..."

"Nhưng rất đáng yêu." Để không khiến anh cảm thấy quá thất vọng, Tần Nghiên an ủi tượng trưng một câu, an ủi xong lại nói, "Anh không nên vì để chuẩn bị những thứ này mà cả ngày không để tâm đến em, em rất lo..."

Từ "lắng" không thốt lên được, bởi vì Ngụy Hoài Minh đột nhiên quỳ một gối xuống, đeo một chiếc nhẫn vào ngón áp út trên tay trái của hắn.

"Chúng ta kết hôn đi."

Thế giới trước mặt Tần Nghiên đột nhiên trở nên hơi mơ hồ.

Nhưng người yêu vẫn tỏa sáng lấp lánh như trước.

"Được."

Hết chương 62.
 
Không Được Nói
Chương 63: Hai cô gái (Không edit)


"Tôi rất muốn trở thành cô ấy."

Edit: Rea

—————

Ta là Tô Yểu.

Kỳ thật ta trước kia không gọi tên này, nói cách khác, ta trước kia là không có tên.

Ta ở trong cô nhi viện lớn lên. Nơi này hài tử đại bộ phận là bởi vì cha mẹ ra ngoài ý muốn mới tiến vào, nhưng ta không giống nhau, ta là bị ném xuống.

Ta gần nhất thường thường đau đầu, hình như là đau một lần liền sẽ quên mất một ít trước kia sự, nhưng mỗi quên một chút, liền lại sẽ nhớ lại tới điểm khác.

Tỷ như luôn là mơ thấy cái kia mưa sa gió giật buổi tối, ta để chân trần đi theo một chiếc xe đạp mặt sau chạy thật lâu thật lâu, khóc đến giọng nói đều ách, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó càng đi càng xa.

Cũng không quay đầu lại chính là đem ta sinh hạ tới người, nàng muốn cho ta chết.

Khi đó ta vài tuổi tới? Cái này nhưng thật ra không nhớ rõ.

Ta ngồi xổm ven đường khóc trong chốc lát, sau đó bị người nhặt đi rồi. Đó là cái lớn lên rất béo nữ nhân, cười rộ lên đôi mắt cong cong, vừa thấy chính là người tốt.

Dùng tô hà nói tới nói, ta như vậy kêu —— tai họa để lại ngàn năm.

Kia nữ nhân là phụ cận cô nhi viện viện trưởng. Nàng cho ta an bài ký túc xá, còn chuẩn bị rất nhiều hằng ngày đồ dùng, nhưng kỳ thật ta cũng không lãnh nàng tình.

Cùng ta cùng nhau trụ tiểu hài tử quá sảo, các nàng tổng lôi kéo ta chơi nhàm chán trò chơi; cho ta chuẩn bị bàn chải đánh răng quá tháo, sẽ đem ta lợi cùng môi cắt qua.

Không biết có phải hay không bị trong cô nhi viện đại bọn nhỏ khi dễ tàn nhẫn, ta tính tình càng ngày càng táo bạo. Ta đem chính mình móng tay tu đến nhòn nhọn, chỉ cần có người tới gần liền trảo thương hắn mặt, có đôi khi bọn họ sẽ kêu một đám người tới báo thù, ta liền đem trước tiên giấu ở gối đầu phía dưới toái pha lê lấy ra tới, đuổi theo bọn họ chạy.

Ta là thật sự rất muốn gϊếŧ bọn họ.

Tất cả mọi người nói ta là cái bệnh tâm thần, nhưng viện trưởng trước sau không tin. Ta ở nàng trước mặt vĩnh viễn là ngoan ngoãn nghe lời, huống chi ta vốn dĩ liền rất làm cho người ta thích, bởi vì ta đẹp.

Kỳ thật ta đối với "Đẹp" cái này từ không có gì khái niệm, nhưng là sở hữu tiểu hài tử cáo trạng thất bại bị viện trưởng từ trong văn phòng đuổi ra tới về sau đều sẽ vẻ mặt khinh thường mà đối ta nói: "Ngươi còn không phải là lớn lên đẹp sao?"

Cho nên ta lại nhiều hạng nhất tên là "Đẹp" vũ khí.

Ngẫu nhiên có người tới nhận nuôi tiểu hài tử, mỗi đến lúc này ta đều sẽ đem chính mình trang điểm đến sạch sẽ, làm bộ lơ đãng mà hướng bọn họ bên người thấu. Nhưng là ta quần áo là người khác quyên giúp, ta đầu tóc là chính mình lung tung trát, thấy thế nào đều cùng hài tử khác không có gì hai dạng, bọn họ liếc mắt một cái chú ý tới, luôn là ta so người khác gầy yếu đến nhiều thân thể.

"Đứa nhỏ này có phải hay không có bệnh gì a?"

"Ánh mắt của nàng thoạt nhìn có điểm dọa người."

Các đại nhân thật là mẫn cảm lại phức tạp sinh vật, bọn họ khơi mào hài tử tới so cô nhi viện a di chọn đồ ăn còn muốn làm ra vẻ, sợ chính mình ăn nửa điểm mệt. Ta đồng dạng không thích bọn họ ánh mắt, cho nên sau lại chỉ cần có người tới cô nhi viện, ta liền tìm cái địa phương đem chính mình giấu đi.

Có một ngày ta đang nằm ở trên sân thượng phơi nắng, trước mặt dương quang đột nhiên biến mất.

Một người nam nhân cúi đầu nhìn ta trong chốc lát, vươn tay tới: "Trên mặt đất không lạnh sao?"

Hắn lớn lên không tính lão. Hơn nữa cười đến thật sự là đẹp, ta ma xui quỷ khiến mà nắm lấy hắn tay, lắc lắc đầu.

Bảy tháng thiên, mặt đất bị phơi đến nóng bỏng.

Chúng ta hai cái nói rất nhiều lời nói, cuối cùng hắn hỏi ta: "Ngươi nguyện ý cùng ta đi sao?"
"Ngươi phải làm ta ba ba sao?"

Hắn gật đầu, nói hắn thực thích ta.

Chưa từng có người ta nói quá thích ta, vì thế ta cùng hắn đi rồi.

Khi đó ta tính cách đã phi thường vặn vẹo.

Ta thường xuyên bực bội, thích trảo chút lưu lạc miêu miêu cẩu cẩu tới đánh gãy chúng nó chân, bẻ rớt chúng nó hàm răng. k** r*n cùng huyết sẽ làm ta bình tĩnh lại, còn có thể kích phát một tia suиɠ sướиɠ cảm. Nhưng trong cô nhi viện vật còn sống thật sự hữu hạn, ta tìm không thấy có thể ngược đãi đồ vật, chỉ có thể tự mình hại mình.

Ta thường xuyên tưởng, có phải hay không thân sinh cha mẹ đã sớm nhìn ra tới ta là người điên mới có thể đem ta ném xuống.

Người nam nhân này không hỏi ta có phải hay không có bệnh gì, không có nói cập ta thân thế, cũng không hỏi ta vì cái gì muốn tại như vậy nhiệt thời tiết ăn mặc trường tụ cùng quần dài, hắn chỉ là đem ta lãnh đến viện trưởng văn phòng, xử lý nhận nuôi thủ tục.
Năm ấy ta bảy tuổi.

Ta lại một lần đi lên khi còn nhỏ đi qua con đường kia, bất đồng chính là, lần này ta không có đuổi theo xe chạy, mà là ngồi ở trong xe cười.

Gia môn là nữ chủ nhân khai. Nàng nhìn đến ta về sau phi thường cao hứng, không ngừng khen ta lớn lên đẹp, lôi kéo ta rửa mặt chải đầu trang điểm, ngữ tốc thực mau mà nói chút ta không nhớ kỹ nói, đem ta mang vào chính mình phòng.

Ta ăn mặc mới tinh quần áo, tóc cùng trên người đều là thơm ngào ngạt, nhưng nữ chủ nhân xem ta ánh mắt thay đổi.

Vừa rồi tắm rửa thời điểm, nàng thấy được ta trên người lớn lớn bé bé thương, có một nửa miệng vết thương đều ở trên cổ tay.

"Ta ở trong cô nhi viện thường xuyên bị đánh."

Nàng thực rõ ràng không tin này bộ lý do thoái thác.

Dưỡng phụ vẫn như cũ thực thích ta, mỗi ngày sẽ cùng ta nói sớm an ngủ ngon, còn sẽ ở đi làm trước hướng ta tác muốn một cái hôn môi.
Sau lại bọn họ làm ta đi đi học. Trong trường học hài tử cũng không so trong cô nhi viện đáng yêu nhiều ít, ta thường xuyên cùng bọn họ đánh nhau, không ai có thể đánh thắng được ta.

Phụ thân tới trường học số lần càng ngày càng nhiều, nhưng hắn chưa bao giờ giáo huấn quá ta. Hắn cho hiệu trưởng rất nhiều rất nhiều tiền, nhiều đến ta có thể ở trong trường học hoành hành ngang ngược.

Nhưng cho dù là như thế này, ta cũng không nghĩ đi học.

Đáng sợ nhất chính là, ta càng ngày càng xem không được hắn cùng mẫu thân thân thiết.

Ta dán phụ thân muốn cùng hắn cùng nhau ngủ, bá chiếm hắn ôm cùng hôn môi cũng coi đây là nhạc.

Kỳ thật không có nhiều thích người nam nhân này, cũng không có gì không ôm người liền ngủ không được hoài thói quen, ta chỉ là thích xem nữ nhân kia sinh khí.
Ta đối nữ nhân giống như có một loại trời sinh chán ghét.

Chán ghét nàng đến tình trạng gì đâu? Đại khái là ta ở ngoài cửa nhìn đến trong phòng có ánh lửa thời điểm giữ cửa khóa lại đi.

Chính là ta trăm triệu không nghĩ tới, vốn dĩ đã đi làm đi phụ thân lại đi vòng vèo trở về lấy đồ vật, sau đó nghĩa vô phản cố mà vọt vào ngập trời biển lửa.

Ta thích nhất nhan sắc nuốt lấy ta thích nhất người.

Ta lại cái gì đều không có.

Không nghĩ tiến cô nhi viện, phải chạy nhanh chạy.

Ta ở trên phố lung lay ba ngày, đói đến trạm đều không đứng được thời điểm, hai cái nam nhân đi tới hỏi ta, ta ba ba mụ mụ ở đâu.

"Đều đã chết."

Dưỡng phụ đã từng cho ta khởi quá một cái tên, nhưng là cũng bị lửa lớn nuốt lấy, cho nên ta nói cho bọn họ, ta không có tên.

Bọn họ kêu ta "Tô Yểu".
Khi đó ta còn không có thượng sơ trung, không hiểu đến cái gì "Yểu điệu thục nữ" điển cố, chỉ biết tên này khó đọc lại khó viết.

Sau lại bọn họ trung một người đi nước ngoài, ta cùng "Phụ thân" tiếp tục cùng nhau sinh hoạt.

Hắn nói hắn kêu tô hà.

Ta cảm thấy tên của chúng ta rất xứng đôi.

Sau lại ta phát hiện, không ngừng là tên, chúng ta quả thực là giống nhau như đúc người.

Hắn là cái tội phạm gϊếŧ người, mà ta nhiệt tình yêu thương máu tươi cùng k** r*n.

Cao trung sinh sống thật sự nhàm chán, ta vì tìm điểm lạc thú, gia nhập học sinh hội, sau lại thành hội trưởng.

Lại sau lại sự các ngươi đều biết.

Ta quá chúng tinh phủng nguyệt nhật tử, tất cả mọi người tưởng nịnh bợ ta, tâm tình tốt thời điểm ta cũng sẽ cùng các nàng cùng nhau đi ra ngoài chơi.

Ta đi qua một nhà tiệm cà phê, cửa hàng tên là "Gặp được".
Ở chỗ này, ta gặp một cái nữ hài.

Nàng cực kỳ giống ta thân sinh mẫu thân.

.

Ta kêu Đặng Lệ Lệ.

Ta sinh ra ở một cái rất nhỏ địa phương, gia cảnh bần hàn, sinh hoạt gian khổ.

Kỳ thật ta cùng đại đa số nghèo khổ hài tử thơ ấu không có gì hai dạng, một bên giúp trong nhà làm việc một bên nỗ lực học tập, ngẫu nhiên nằm ở ngoài ruộng làm làm ra đầu người mà mộng.

Xảo chính là, ta trời xui đất khiến mà thi đậu một khu nhà trọng điểm cao trung, thật đúng là đi báo danh.

Cũng là từ lúc này bắt đầu, ta mới biết được chính mình có cái không muốn người biết chuyện xưa.

Tới báo danh tân sinh rất nhiều, mẫu thân bồi ta cùng nhau xếp hàng chờ điền bảng biểu. Đợi nửa giờ cũng không thấy phía trước đội ngũ có di động dấu hiệu, trên đường mẫu thân đi tranh WC, lại trở về thời điểm liền có chút thất hồn lạc phách.
"Mẹ, làm sao vậy?"

"Không có việc gì."

Ngoài miệng nói không có việc gì, nhưng là hãn đã từ cái trán chảy xuống dưới.

Nàng thân thể không tốt, hàng năm làm việc rơi xuống bệnh căn, tuy rằng trước nay bất hòa ta nói, nhưng ta đều rõ ràng.

Vì thế ta thực mau mà điền xong đơn tử, cùng nàng trở về nhà.

Sau lại nàng nói cho ta, nàng ở trường học nhìn đến một cái nữ hài, lớn lên rất giống tỷ tỷ của ta.

Ta trước nay cũng không biết chính mình còn có cái tỷ tỷ.

"Khi đó trong nhà nghèo, tỷ tỷ ngươi thân thể lại nhược, ba ngày hai đầu sinh bệnh, thật sự là trị không dậy nổi......"

Ta nghe nàng ý tứ trong lời nói, chỉ cảm thấy cả người rét run.

Nếu ta khi còn nhỏ cũng hay sinh bệnh nói, có phải hay không, giống nhau nuôi không nổi?

"Khi đó vẫn là cái rất nhỏ hài tử, bị ném tới rừng núi hoang vắng hẳn là sống không nổi...... Liền tính sống sót, nhiều năm như vậy, cũng nên đại biến dạng......"
Nàng dùng cả đêm thời gian toái toái niệm trứ tê mỏi chính mình, ngày hôm sau lên tựa như cái gì đều đã quên giống nhau.

Ta thậm chí không dám hỏi tỷ tỷ tên, cũng không dám hỏi thăm nàng diện mạo —— ta không dám thấy nàng.

Mẫu thân thiếu nàng, mà này phân nợ dùng cả đêm thời gian, bò tới rồi ta trên vai.

Quý tộc trường học danh bất hư truyền, học phí quý đến dọa người. Vì giảm bớt mẫu thân gánh nặng, ta tìm một nhà tiệm cà phê làm kiêm chức, trong tiệm người đối ta đều thực hảo.

Thẳng đến có một ngày, một đám nữ hài đi đến, ta thói quen tính mà hô một câu "Hoan nghênh quang lâm", xoay người liền thấy được một trương cực kỳ xinh đẹp mặt.

Chúng ta hai cái khóe miệng đều cứng lại rồi.

Nàng cùng ta lớn lên một chút đều không giống, nhưng ta chính là có thể khẳng định, ta nhận được nàng.
Sau lại nàng không còn có đã tới cái này tiệm cà phê, nhưng ta bên người bắt đầu xuất hiện kỳ kỳ quái quái người cùng sự.

Ta từ chức, thay đổi cái quán bar công tác.

Sau lại sự các ngươi đều đã biết.

Khi ta may mắn từ quán bar trốn thoát cũng gõ khai một hộ nhà môn về sau, mệt đến lập tức chết ngất qua đi.

Nhưng là không bao lâu lại bị người đâu đầu bát một chậu nước lạnh.

Mỗi ngày đều phải đi tiệm cà phê đợi cho ta tan tầm mỹ diễm nữ nhân đứng ở ta trước mặt, cười đến giống như quỷ mị.

Sau đó nàng lại bưng lên một chậu nước, hắt ở chính mình trên mặt.

Trang hoa thật sự hoàn toàn.

Ta quỳ trên mặt đất, nàng cũng quỳ gối ta đối diện.

Nàng nói: "Dựa vào cái gì?"

Chúng ta hai cái mặt đối mặt quỳ, không giống nhau thân hình cùng diện mạo, đối diện lên lại như là ở chiếu gương.
Trong gương người gục đầu xuống, rớt hai giọt nước mắt.

Có lẽ là ta nhìn lầm rồi, đó là trên mặt nàng thủy.

.

Ta là Tô Yểu.

Ta là Đặng Lệ Lệ.

"Ta rất muốn trở thành nàng."

Hết chương 63.

-TOÀN VĂN HOÀN-

—————-

Còn xưng hô của nhân vật và lỗi ở vài chương đầu khi nào rảnh sẽ sửa lại sau. Cảm ơn các bạn rất nhiềuuu ♥️
 
Back
Top Bottom