Tiên Hiệp Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 120: Ngươi Xứng Đáng Có Được Tất Cả Những Điều Tốt Đẹp Trên Thế Giới Đối Xử Dịu Dàng Với Ngươi 2


“Hóa ra Thiên Tử gọi chúng ta đến, là có trận chiến Tu La đang đợi chúng ta.

”Trong lòng Ngụy Văn Thông sinh ra niềm vui bởi vì có thể gặp được Thiên Tử, lập tức tiêu tán không thấy hình dáng.

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Sức mạnh phản đối to lớn này, chỉ nghĩ đến thôi, cũng khiến cho hắn nổi da gà, cảm thấy từng trận tuyệt vọng.

“Điều này không công bằng!”Ngưu Tiến Hỉ lùi lại phía sau mấy nước, dưới chân loạng choạng.

Bầu trời là ánh sáng, nhưng hắn lại cảm thấy bóng tối đang bao trùm khắp mặt đất.

Hóa ra kẻ địch của Viện giám sát căn bản không phải Uy Vũ Hầu, mà là cả thế giới!Lúc này, cảm xúc của ba người như đông cứng lại.

Mà một giọng nói bình tĩnh, lại lập tức mang đến cho bọn họ sự ấm áp.

“Hoang mang cái gì?”Lúc này người có thể lên tiếng nói chuyện cũng chỉ có Diệp Ninh.

Chuyện xây dựng lại ving quang của Viện giám sát, nói thật hắn chưa từng có dự tính này.

Tuy nói những chuyện mà hắn làm, là đi theo phương hướng này, nhưng đó chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi.

Trọng điểm Diệp Ninh suy nghĩ, không có nghi ngờ gì vẫn là xuất phát từ nhu cầu của bản thân.

Hắn bắt đầu suy nghĩ một vấn đề.

Đó chính là sự tồn tại của Viện giám sát, đối với hắn mà nói có lợi ích gì không?Trước thời điểm này, hắn cảm thấy Viện giám sát đối với hắn mà nói không có một chỗ tốt nào.

Nguyên nhân rất rõ ràng.

Những người của Viện giám sát quá mạnh mẽ, quá có cảm giác an toàn rồi.

Có những người này đi theo, trong chớp mắt độ khó của việc đi tìm chết đã tăng gấp mấy lần.

Diệp Ninh thật sự là đang suy nghĩ cẩn thận đến tận đáy lòng, chính là cân nhắc xem hắn có cần rời khỏi Viện giám sát hành động một mình không.

Đây không phải là ích kỷ, dù sao chỉ cần tìm đường chết thành công, sau khi biến thành Thiên Đế, Diệp Ninh vẫn là sẽ quay về.

Đến lúc đó cho dù là muốn cứu thế giới, cũng chỉ là chuyện nhấc tay mà thôi.

Nhưng mà bây giờ câu nói của Lưu Cẩn, văn võ cả triều đều đang phản đối sự tồn tại của Viện giám sát.

Chuyện này dẫn đến tâm lý phản nghịch của Diệp Ninh.

Các ngươi muốn thủ tiêu Viện giám sát thì thủ tiêu, ta không cần thể diện sao?Đương nhiên, đây chỉ là một trong các nguyên nhân.

Nguyên nhân chân chính vẫn là Diệp Ninh hiểu rõ rồi.

Viện giám sát chính là một cái đích ngắm!Nhìn xem, vừa mới phát ra một chút âm thanh, còn chưa thành khí hậu, kết quả đã dẫn đến nhiều người nhằm vào như thế.

Vậy thì nếu như làm lớn làm mạnh hơn thì sao?Còn không phải là thế giới đều muốn g**t ch*t ta sao?Sau khi suy nghĩ kỹ mối quan hệ nhân quả, tinh thần Diệp Ninh phấn chấn.

Hắn cảm thấy bản thân mình là một chiến binh, vừa mới tìm đường chết thất bại mà khiến cho cảm xúc suy sụp, vào lúc này đã hoàn toàn tiêu tán sạch sẽ.

“Viện giám sát tuyệt đối không thể nào sụp đổ!”Diệp Ninh kiên quyết nói.

Viện giám sát sụp đổ rồi, thì ta còn trở thành đích ngắm như thế nào?Chỉ cần Viện giám sát tồn tại, ta sẽ là một cái bóng đèn lớn trong bóng tối, thế lực các nơi đều sẽ muốn g**t ch*t ta!“Đúng rồi, Viện giám sát tuyệt đối không thể sụp đổ!”“Cho dù bầu trời tối tăm, chúng ta cũng phải tự phát ra ánh sáng của bản thân mình!”“Viện giám sát đã ngã xuống một lần rồi, không thể ngã xuống lần thứ hai nữa!”Ba người cảm giác được quyết tâm của Diệp Ninh, trong mắt bùng cháy lên ngọn lửa.

Đây là tinh thần chiến đấu!Cho dù rõ ràng biết phía trước có ngàn vạn nguy hiểm, bên phía ta có thể sẽ bị thịt nát xương tan.

Nhưng bọn họ vẫn tiến lên phía trước.

Bởi vì bọn họ có Diệp Ninh.

Diệp Ninh còn không từ bỏ, bọn họ sao có thể từ bỏ?Dù sao cũng chỉ là chết mà thôi!“Ai…”Nhìn thấy cảnh tượng này, Lưu Cẩn thở dài một hơi.

“Đại nhân cần gì phải thế, thật ra bên phía bệ hạ, cũng không hi vọng Viện giám sát tồn tại.

”Đây là ám thị của Cơ Minh Nguyệt.

Nàng cho rằng thanh âm của Viện giám sát quá lớn, sẽ dẫn đến nhiều rắc rối cho Diệp Ninh.

Nàng chỉ là muốn giấu tài, mà không phải là muốn Diệp Ninh biến thành mục tiêu.

Bây giờ phương hướng phát triển của mọi chuyện, so với cách nghĩ ban đầu của nàng, đã hoàn toàn là trống đánh xuôi kèn thổi ngược.

“Hôn quân với cẩu quan đương nhiên là cùng một cách nghĩ!”Diệp Ninh cười lạnh một tiếng.

Tuy Cơ Minh Nguyệt không phải là hôn quân, nhung hắn không hề biết.

Đứng trên góc độ của hắn, Cơ Minh Nguyệt không chỉ là hôn quân mà người trong thiên hạ mắng chửi, mà còn là tên khôn khiếp đầu tiên đâm sau lưng hắn.

Những gì hắn nhận được Diệp Ninh không thể nào quên, ngày hôm đó ở trên điện Kim Loạn, chính là Cơ Minh Nguyệt đã đỡ một đòn chắc chắn chết của Hạ Nguyên Nhất cho hắn.

Nếu không phải là cẩu hoàng đế lo chuyện bao đồng, lần đó ta đã sớm chầu trời rồi!Nghĩ đến chuyện này, oán hận của Diệp Ninh lại trào ra.

Nhưng lời này của hắn, đúng thật là khiến người khác kinh ngạc.

.
 
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 121: Ngươi Xứng Đáng Có Được Tất Cả Những Điều Tốt Đẹp Trên Thế Giới Đối Xử Dịu Dàng Với Ngươi 3


Ba người của Viện giám sát nghe đến sửng sốt, nhanh chóng quay đầu nhìn bốn hướng, giả vờ như không nghe thấy cái gì.

Quá ác rồi!Ở ngay cổng điện Kim Loan, mắng hôn quân…“Diệp đại nhân, cẩn thận lời nói!”Lưu Cẩn giật mình, nhanh chóng liếc nhìn bốn phía, không thấy có ai chú ý đến.

Lúc này mới thở phào một hơi.

Lời nói này mà ngươi cũng dám nói?Tuy bệ hạ có chút hồ đồ…Nhưng mọi người nhiều nhất chỉ là trong lòng nghĩ một chút, có ai dám trực tiếp nói ra ngoài?“Hôn quân chính là hôn quân, cho dù là ta không nói, người trong thiên hạ cũng sẽ nói, có thể ngăn cản được toàn bộ miệng lưỡi của người thiên hạ không?”Diệp Ninh xắn tay áo, làm ra một bộ dáng sắp đánh một trận lớn.

“Đi, theo ta đi vào điện, gặp mặt hôn quân và đám cẩu quan kia một chút!”Diệp Ninh sải lớn bước chân đi vào.

Đương nhiên ba người của Viện gám sát cũng đi theo.

Lưu Cẩn nhìn bóng lưng của bọn họ, lắc lắc đầu.

Ai, quá l* m*ng rồi!Loại tính cách này của Diệp đại nhân, thật sự là không thích hợp sinh tồn ở trong triều đường như ngày nay.

Chỉ là vì sao… mắt của ta lại ướt rồi?Lưu Cẩn dụi dụi mắt.

Trong lòng có chút vui mừng thanh thản.

Vừa rồi hắn còn thật sự sợ Diệp Ninh đầu hàng…Tuy lý trí nói với hắn, nên đầu hàng, một người là không thể nào đấu được với cả thiên hạ.

Nhưng nếu như Diệp Ninh thật sự đầu hàng rồi, vậy thì thế giới này còn có hi vọng sao?Vậy thì trong thiên hạ này những người còn có một chút lòng yêu nước, đến lúc đó sẽ lâm vào cảnh bi thương như thế nào?Vẫn may, Diệp Ninh vẫn là Diệp Ninh đó.

Vĩnh viễn có nhiệt huyết, vĩnh viễn có kiên định!Lưu Cẩm trầm mặc đứng ở cửa.

Thật ra trước khi Diệp Ninh vào điện, hắn đã báo tin trước cho Diệp Ninh, là sẽ có một chút nguy hiểm nhất định.

Trong cung, không phải là một nơi tốt lành.

Nói không chừng đang có người nào đó nhìn chằm chằm vào hắn.

Nhưng mà hắn tâm cam tình nguyện.

“Diệp đại nhân, ta chỉ là một thái giám, không có gan, cũng không có tư cách cùng nhau sát cánh chiến đấu với ngài, nhưng ta hy vọng, ngài có thể sống lâu trăm tuổi… Bởi vì người tốt không nên đoản mệnh, ngài xứng đáng có được tất cả sự tốt đẹp của thế gian đối xử dịu dàng với ngài.

”Lưu Cẩn lẩm bẩm.

…Trước khi Diệp Ninh đến, trong đại điện vẫn luôn nghị sự.

Nhưng bất luận là Cơ Minh Nguyệt ngồi ở phía trên, hay là bách quan đang đứng nói ở bên dưới, đều có một chút lơ đễnh.

Bọn họ đều biết, cái gọi là quân thần thưa tấu, chỉ là một quá trình không có tác dụng gì cả.

Giả dối thái bình mà thôi.

Diễn kịch mà thôi.

Lúc trước, làm một diễn viên cũng không có cái gì tốt, nhưng mà hôm nay thì khác, bởi vì bọn họ đều giả vờ có tâm sự.

Cuối cùng.

Bên ngoài vang lên một tiếng thông báo sắc bén.

“Ngự Sử Viện giám sát Diệp Ninh!”“Viện giám sát Thông Phán: Ngụy Văn Thông, Thái Hướng Cao, Ngưu Tiến Hỉ - vào điện!”Bốn người Diệp Ninh đi vào.

Đột nhiên, triều đường nghị sự bất ngờ kết thúc.

Chính chủ đến rồi.

“Đây chính là đám người Viện giám sát sao?”“Hừ, một đám vô tri không biết trời cao đất dày!”“Viện giám sát đã xuống dốc bao nhiêu năm rồi, thế mà bọn họ vẫn muốn hồi phục vinh quang!”“Thế mà còn dám đánh đến cửa nhà Uy Vũ Hầu, ai cho bọn họ cái quyền lực đó?”“Đúng thật là vô pháp vô thiên!”…Tất cả những lời thì thầm này đều truyền ra.

Nghị luận của các đại thần.

Ở trên lý luận mà nói, bọn họ vốn dĩ không nên không nể mặt như thế, thế mà lại ở trên triều đường thì thầm dùng giọng nói mà vừa hay Diệp Ninh có thể nghe thấy được.

Nhưng đây là bọn họ cố ý.

Bọn họ muốn dùng loại phương thức này, để gây thêm áp lực cho Diệp Ninh.

Diệp Ninh có áp lực hay không còn chưa nhìn ra được.

Nhưng ba người Thái Hướng Cao đã trở nên căng thẳng.

Chuyện này không trách bọn họ.

Đây là điện Kim Loan.

Là nơi uy nghiêm nhất của Đại Chu.

Khi bọn họ còn nhỏ, đều mơ ước có một ngày nào đó bản thân cũng có thể đứng ở đây.

Bây giờ cuối cùng cũng đến rồi, nhưng không phải là loại phương thức này.

“Các vị đại nhân”.

Diệp Ninh chắp tay với mọi người.

Tiếng thì thầm từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Vì thế hắn chắp tay với bốn phương tám hướng.

“Ta có một vấn đề, mọi người ăn cơm chưa?”Diệp Ninh hỏi.

“Có ý gì?”Có người chau mày.

“Nếu như ăn cơm rồi, vì sao giọng nói lại nhỏ như thế!”Giọng nói của Diệp Ninh rất lớn, giống như tiếng sấm nổ vang.

Giọng nói hào sảng của hắn vang vọng trong điện Kim Loan.

Quét sạch những âm trầm trước đó, dùng một loại phương thức ai cũng không ngờ được, mở màn cho khúc dạo đầu.

“Đến mắng người cũng không dám quang minh chính đại, các ngươi còn có thể làm được chuyện gì?”Diệp Ninh lạnh lùng nói, không hề cho giấu sự khinh thường của mình.

Đây chính là chỗ tốt của việc không sợ chết.

.
 
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 122: Khẩu Chiến Đám Người Nho Đạo Mắng Một Người Phun Máu


Muốn nói cái gì thì nói cái đó.

Các ngươi không thoải mái với ta, cố ý soi mói, nhưng lại chỉ dám thấp giọng nói thầm.

Mà ta lại có thể chỉ thẳng vào mũi ngươi mà mắng!Không phục!Không phục thì đến g**t ch*t ta đi!Ở trên điện Kim Loan, rất ít có người dám kiêu ngạo như thế.

Mọi người bị Diệp Ninh mắng cho choáng váng, tiếp đó nổi cơn thịnh nộ.

“Cuồng đồ lớn gan, thế mà lại dám lớn tiếng trên triều đường!”“Diệp Ninh, ngươi hỗn xược!”“Ngươi chỉ là một Ngự Sử tứ phẩm, thế mà lại dám nói năng không lễ độ với lão phu, ngươi đây là mắng chửi cấp trên!”Các đại thần sao có thể hèn nhát? Lập tức tập hợp lại công kích Diệp Ninh.

Hơn nữa, còn có người trực tiếp muốn Cơ Minh Nguyệt định tội cho Diệp Ninh.

Diệp Ninh khinh thường liếc bọn họ một cái, rồi đứng ở trung tâm của điện Kim Loan.

Cơ Minh Nguyệt sẽ bởi vì chuyện này là trừng phạt Diệp Ninh sao?Đương nhiên là không thể nào.

“Im lặng!”Cơ Minh Nguyệt uy nghiêm nói.

“Các ngươi đều là người có học, thế mà lại giống như những kẻ đầu đường xó chợ, ra thể thống gì?”Nhìn thì có vẻ là khiển trách.

Nhưng trên thực tế lại là nhằm vào tất cả mọi người, mà bỏ qua chuyện Diệp Ninh mắng người trước.

Thật ra đây là một loại thiên vị.

Ba người Ngụy Văn Thông không ngờ được, từ lúc bọn họ đi vào, đã trực tiếp bước vào cao trào.

Hơn nữa còn là Diệp Ninh bắt đầu trước.

Người không biết, e là còn cho rằng Diệp Ninh mới là bên mạnh hơn.

Nhưng mà Diệp Ninh tuyên chiến trước, lại đánh tan sự căng thẳng trong lòng ba người.

Không có cách nào cả, Diệp Ninh quá mạnh mẽ rồi.

Đã ảnh hưởng đến bọn họ.

“Tất cả đều trở về vị trí của mình.

”Cơ Minh Nguyệt lạnh đạm nói.

Nhưng bách quan lại không di chuyển.

Người khác không nghe ra được, những lão cáo già như bọn họ còn không nghe ra được sao?Manh mối trong lời nói này của Cơ Minh Nguyệt không đúng.

Có chút ý tứ ưu ái bảo vệ Diệp Ninh.

Điều này khiến bọn họ rất bất mãn.

Nhất thời, ít nhất có hai mươi người đi về phía trước một bước.

“Thần không phục, Diệp Ninh chỉ là một Ngự Sử tứ phẩm nho nhỏ, ở trên triều đường ngông cuồng mắng chửi như thế, không hề có một chút lễ nghĩa nào, nếu như không trừng phạt, khó mà phục chúng!”“Chính là đạo lý này!”“Thần tố cáo Diệp Ninh, tội gào thét ở trên triều đường!”“Thần tố cáo Diệp Ninh, hãm hại Uy Vũ Hầu tôn quý!”“Thần tố cáo Diệp Ninh, kích động ngu dân, tạo ra dư luận, mê hoặc bách tính!”“Thần tố cáo!”Bách quan lần lượt vào cuộc.

Dùng hành động thực tế, nói rõ thái độ của mình.

Chủ đề ngày hôm nay, vốn dĩ chính là luận tội nhằm vào Diệp Ninh, nhằm vào Viện giám sát.

Liễu Thận cũng dẫn theo đảng gian thần nhập cuộc.

Không có cách nào cả, tuy hắn không phải là gian thần, nhung bề ngoài hắn là thủ lĩnh của đảng gian thần.

Cũng không thể ủng hộ Viện giám sát đúng không?Mạnh mẽ luận tội, mới phù hợp với hình tượng của hắn.

Như thế, trên triều đường sẽ không có bất kỳ âm thanh nào ủng hộ Diệp Ninh.

Cơ Minh Nguyệt ngồi trên long ỷ ở trên cao, lập tức nhìn thấy nhìn thấy một cỗ áp lực dời núi lấp biển dồn dập xông về phía nàng.

Bách quan đây là muốn ép nàng, đưa ra quyết định.

“Ai, Viện giám sát này, căn bản là không thể nào đứng vững trên thế gian!”Trong lòng Cơ Minh Nguyệt cực kỳ phức tạp.

Nàng ghét Viện giám sát sao?Đương nhiên là không.

Nàng còn cầu không được mong Viện giam sát tấn công một đòn mạnh, trả lại cho Đại Chu một thiên hạ tươi sáng.

Nhưng điều này không hiện thực.

Vấn đề bây giờ của Đại Chu, căn bản không phải là một mình Viện giám sát có thể giải quyết được.

Ngược lại, mọi người của Viện giám sát, có khả năng sẽ bởi vì thế mà mất đi tính mạng.

Nàng không hi vọng Diệp Ninh chết, cũng không hi vọng các thần tử nghĩa sĩ của Viện giám sát chết.

Lúc này nàng rất hối hận.

Sớm biết như thế, nàng sao có thể điều Diệp Ninh đến Viện giám sát chứ?“Ha ha ha…”Đúng vào lúc trong lòng nàng đang rối bời, thì nghe thấy tiếng cười lạnh của Diệp Ninh.

Thế mà hắn còn cười được.

Lẽ nào hắn không cảm thấy bất kỳ áp lực nào sao?Thái Hướng Cao đảo mắt, hỏi.

“Đại nhân đang cười cái gì vậy?”Diệp Ninh lại cười lạnh một tiếng, trả lời.

“Không có cách nào cả, biểu diễn của mấy tên hề ngang ngược tàn ác này, so với con khỉ biểu diễn xiếc ở trên đường phố còn đặc sắc hơn.

”Ngụy Văn Thông và Ngưu Tiến Hỉ cũng cười theo.

“Đúng thế đúng thế.

“Con khỉ cũng không có nhiều kịch như bọn họ.

”Bọn họ dùng loại phương thức này, tuyên cáo bản thân mình kiên định đứng về một phía với Diệp Ninh.

Nhưng đã trực tiếp khiến các đại thần bùng nổ rồi.

Diệp Ninh kiêu ngạo như thế thì cũng thôi đi.

Dù sao tên khốn nạn này, từ lúc mới bắt đầu xuất hiện cũng chưa từng cúi đầu trước bất cứ ai.

Nhưng mấy Thông Phán bé nhỏ như các ngươi, dựa vào cái gì mà kiêu ngạo như thế?.
 
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 123: Khẩu Chiến Đám Người Nho Đạo Mắng Một Người Phun Máu 2


Lập tức có một lão thần nhảy ra, chỉ vào bọn họ nói.

“Bệ hạ, người xem, người của Viện giám sát kiêu ngạo đến mức độ nào rồi? Đây là điện Kim Loan! Thế mà bọn họ không có một chút lòng tôn kính nào…”Diệp Ninh ngắt lời hắn, hỏi.

“Các hạ là ai?”Lão thần vuốt râu của mình, tự hào nói.

“Lão phu là Lại bộ Thượng thư!”“Ồ, Thiên quan.

” Diệp Ninh kéo dài giọng nói, dường như là bất ngờ nhận ra.

Cái gọi là “Thiên quan”, chính là nói đến Lại bộ Thượng thư.

Bởi vì Lại bộ quản lý việc thăng chức và bổ nhiệm, miễn nhiệm, một tay nắm giữ tiền đồ của các quan viên, là nơi có quyền lực lớn nhất ở trong lục bộ!Vì thế, Lại bộ Thượng thư mới có cái tên Thiên quan này.

Nhưng lúc này Diệp Ninh nói, lại là đủ loại mỉa mai.

Có điều lão gia hỏa kia không phản ứng kịp, còn cho rằng là Diệp Ninh sợ rồi, cười lạnh một tiếng, bày ra một bộ dáng ngữ khí dạy bảo, nói.

…“Thế nào? Dự định xin lỗi lão phu?”“Ngươi nghĩ nhiều rồi.

”Diệp Ninh lắc lắc đầu.

“Ta nói tại sao lại có người có thể mắt mờ đến mức độ này, hóa ra là Lại bộ Thượng thư, thảo nào, thảo nào!”Tê!Lão gia hỏa này sợ rằng là cả đời này cũng chưa bao giờ bị người khác làm cho tức giận như thế.

Hắn không ngờ được, Diệp Ninh là một văn nhân rất có tài văn chương, tại sao nói chuyện lại có thể âm dương quái khí đến mức độ này.

Ngón tay chỉ vào Diệp Ninh, hắn run rẩy nói.

“Tại sao ngươi dám sỉ nhục lão phu!”Diệp Ninh lạnh lùng hừ một tiếng, nói.

“Ta nói sai rồi sao?”“Nếu như là triều đường, vậy thì đứng ở đây, không nói là ưu tú như thế nào, nhưng ít nhất cũng là một con người đi.

”“Nhưng mà nhìn các ngươi đi, ta không nhìn thấy một chút nào là dáng vẻ của con người, đúng thật là một đám cầm thú!”“Nơi mà cầm thú đứng, cũng có thể nói là triều đường sao?”Diệp Ninh bắt đầu ngang nhiên mắng.

Có không ít người bị tức đến nổi trận lôi đình.

Cơ Minh Nguyệt cũng mở miệng nhỏ.

Nàng có chút ngơ rồi.

Lẽ nào hôm nay không phải là ngày Diệp Ninh chịu nạn sao?Bách quan là dồn hết toàn lực, đợi tố cáo Diệp Ninh cho tốt, muốn sỉ nhục hắn đến thương tích đầy mình.

Nhưng kết quả thì sao?…Hình như là ngược lại rồi.

Tình huống bây giờ, thế mà lại là Diệp Ninh dẫn người đến đây điên cuồng mắng chửi.

Điều này khiến nàng cảm thấy hình như bản thân đã cầm nhầm kịch bản.

“Ngươi không chỉ sỉ nhục lão phu, ngươi còn sỉ nhục tất cả các đại nhân!”Cả đời này Lại bộ Thượng thư cũng chưa bao giờ gặp được người gan lớn bằng trời như thế, tức đến sắc mặt tái xanh.

“Ta không có sỉ nhục các ngươi.

”Diệp Ninh cười lạnh.

Hắn lại nhập kịch rồi.

Trên triều đường, tất cả các quan viên, người nào cũng ăn mặc chỉnh tề, nhưng đều là mặt người dạ thú.

Thân là quan văn, không có liêm sỉ.

Thân là quan võ, không có chính trực.

Các ngươi còn được coi là người sao?“Lấy Thượng thư đại nhân ngươi làm ví dụ, những năm ngươi ngồi ở chức vị đó, Lại bộ là bộ dáng như thế nào? Thiên hạ là bộ dáng như thế nào, ngươi thật sự không biết gì sao?”Diệp Ninh hung hăng ép người.

“Tham quan hoành hành, trung thần lương tướng bị chèn ép, đây chính là thực tế của Đại Chu, ngươi thân là Lại bộ Thượng thư, có thể tránh thoát không liên quan sao?”“Ba tháng trước, án tham ô của Vĩnh Châu, khiến cho hơn vạn thuyền công bạo động!”“Một tháng trước, Tri phủ Giang Châu sưu cao thuế nặng, bóc lột tàn nhẫn, khiến cho dân chúng lầm than!”“Mười lăm ngày trước…”Diệp Ninh liệt kê ra mấy vụ án, những thứ này đều không cần hắn đặc biệt chú ý.

Ở trong kinh thành người người đều đang nghị luận, đều là những chuyện người nào cũng biết,Đây thực ra là nguyên nhân sáu nước ở phía sau gây áp lực.

Bọn họ muốn có hiệu quả là chuyện tốt không ra ngoài cửa, chuyện xấu truyền khắp ngàn dặm.

Chi cần là tin tức thể hiện ra được sự bẩn thỉu, hủ bại của Đại Chu, bọn họ sẽ liều mạng lan truyền.

Chính là dùng loại phương thức này, để làm giảm thấp lòng trung thành của người trong thiên hạ đối với triều đình.

Nhưng sáu nước có nằm mơ cũng không ngờ được, bọn họ phí hết sức lực tâm tư lan truyền những tin tức này, thế mà lại bị Diệp Ninh lợi dụng.

“Tất cả những gì ta thấy được nghe được, đều là tham quan ô lại làm ra, suy đến cùng, đều là Lại bộ chướng khí mù mịt, không làm việc của con người, mà Lại bộ, chính là do ngươi lãnh đạo!” Diệp Ninh nói chuyện không có một chút khách khí nào: “Một người như ngươi, khiến cho thiên hạ biến thành thế này, mà ngươi còn dám tự cho mình là Thiên quan sao? Nói ngươi là cầm thú, đúng thật là sỉ nhục cầm thú!”“Loại người như ngươi sống là lãng phí không khí, chết là lãng phí đất chôn.

”“Thế mà còn có mặt mũi đến mắng ta? Đúng thật là da mặt so với tường thành còn dày hơn, chỉ sợ rằng là nỏ Đại Hoàng cũng không bắn xuyên được da mặt của ngươi!”Diệp Ninh mắng sướng rồi.

.
 
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 124: Diệp Ninh Trung Thừa Đại Nhân Thế Mà Ngươi Vẫn Còn Sống


Mấy câu nói này xuất phát từ những một số đoạn mắng người ở trên mạng của kiếp trước, bây giờ được hắn học rồi áp dụng.

Những lão thần cả đời đọc sách này làm sao đã từng gặp cái chuyện này?Trước mắt Lại bộ Thượng thư đen lại, trực tiếp phun một ngụm máu tươi ra ngoài.

Phù!Hắn ngã xuống mặt đất!Tê!Mọi người hít vào một hơi khí lạnh.

Diệp Ninh này….

Không dễ đối phó!“Ngươi… ngươi…”Miệng Lại bộ Thượng thư đầy tia máu, ngón tay chỉ vào Diệp Ninh, muốn nói cái gì đó, nhưng mà một chữ cũng không nói ra được.

Diệp Ninh mắng hắn mắng sai sao?Đương nhiên không sai!Nhưng đứng ở góc độ của hắn mà nói, lại không phải hoàn toàn đúng.

Hắn đúng là Lại bộ Thượng thư, nhưng hắn thật sự có quyền lực lớn như thế sao?Quyền lực bổ nhiệm và miễn nhiệm quan viên của Đại Chu, thật sự là do một mình hắn nói là tính sao?Bây giờ hoàng quyền cũng bị áp chế đủ đường, huống hồ gì hắn chỉ là một Lại bộ Thượng thư nho nhỏ.

Nắm giữ quyền lực trong thiên hạ là tiên môn!Là tiên môn muốn thế giới này biến thành bộ dáng như hiện nay.

Chuyện này là điều mà một Lại bộ Thượng thư nho nhỏ như hắn có thể thay đổi sao?Đương nhiên không rồi.

Vì thế hắn có chút ủy khuất, nhưng hắn lại không có cách nào phản bác.

Bởi vì hắn không dám chỉ ra thủ phạm phạm đầu sỏ thật sự.

Vì thế, hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

Mọi người nhìn Lại bộ Thượng thư, có một loại cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.

“Ở đâu có lý đó!”Lại có một đại thần đứng ra, hắn có một dáng vẻ rất dễ nhìn, tuy đã đến tuổi trung niên, nhưng vẫn là ôn nhuận như ngọc, tràn đầy phong độ của người trí thức.

Đặt ở thời hiện đại, là hình tượng đúng chuẩn của một ông chú đẹp trai.

Nhưng những lời hắn nói ra, lại khiến cho người khác khinh thường.

“Bất luận ngươi có lý do gì, ngươi chỉ là một Ngự Sử tứ phẩm nho nhỏ, không có tư cách sỉ nhục một Thượng thư như thế, ngươi là người đọc sách, lẽ nào không biết lễ tiết sao?”Diệp Ninh liếc hắn một cái, hỏi.

“Các hạ là sai?”Hắn lãnh đạm nói.

“Lễ bộ Thượng thư.

”“Ồ, lại có một Thượng thư đến.

” Diệp Ninh nhìn hắn, hỏi: “Ngươi hỏi ta có biết lễ tiết hay không, vừa đúng lúc, ta cũng muốn hỏi ngươi, có biết lễ tiết không?”Lễ bộ Thượng thư chau mày.

“Ngươi đứng có nói lời bậy bạ, ta là Lễ bộ Thượng thư, tại sao có thể không biết lễ tiết?”Nếu như hắn muốn, hắn có thể đọc thuộc lòng các lễ nghi liên quan.

Đây là chuyên nghiệp.

Hắn không cần thiết phải sợ Diệp Ninh.

“Rất tốt, vậy thì ta hỏi ngươi một vấn đề, ngày đó, khi sáu vương bức vua thoái vị, để cho bệ hạ sắc phong Cận Dương Lý thị làm Tấn Vương, ngươi có ở hiện trường không?”Diệp Ninh hỏi một câu hỏi.

“Đây…”Sắc mặt của Lễ bộ Thượng thư hơi thay đổi một chút.

Hắn ý thức được Diệp Ninh muốn nói cái gì rồi.

“Sao thế, không dám thừa nhận sao?”Diệp Ninh cười lạnh.

“Ta ở đó.

”Lễ bộ Thượng Thư nghiến răng nói.

Chuyện này thật sự không thể nào phủ nhận.

Diệp Ninh liên tục cười lạnh, tiếp tục nói.

“Rất tốt, ta lại hỏi ngươi, sáu Vương vào triều không đi nhanh, nói chuyện không xưng tên, cầm kiếm lên điện, những chuyện đó có phù hợp với đạo làm thần không? Những chuyện đó phù hợp với lễ nghi của thần tử gặp quân vương không? Lúc đó ngươi ở hiện trường, tại sao không lên tiếng?”Trên trán Lễ bộ Thượng thư túa ra mồ hôi.

Chuyện này bảo hắn trả lời như thế nào.

Đó là sáu Vương.

Hắn dám chỉ trích bọn họ sao? Chê tuổi thọ của mình dài rồi? Không muốn sống nữa?“… Dù sao sáu vị điện hạ cũng là tước Vương, không theo lễ nghi bình thường.

”Hắn miễn cưỡng tìm một lý do.

“Hay cho câu tước Vương!”Trong mắt Diệp Ninh phát ra ánh sáng lạnh, lại hỏi lần nữa.

“Vậy thì ta lại hỏi ngươi, tổ chế của Đại Chu, khác họ có thể phong Vương không!?”Vừa nói ra câu này, tất cả mọi người ở trong triều đều kinh hãi.

Diệp Ninh này, đúng thật là quá dám nói rồi.

Không có người nào dám tiếp câu nói này.

Nguyên nhân rất đơn giản, lúc đầu Đại Chu Thái Tổ đã định ra quy củ, người khác họ không được phong Vương!Tước Vương, thì sẽ có phong quốc.

Một khi có đất phong, nắm trong tay quân chính của một vùng, tương lai rất có khả năng sẽ trở thành nguyên nhân họa loạn.

Tiền triều chính là như thế.

Vốn dĩ là vương triều thống nhất, kết quả bởi vì mấy Vương gia tạo phản, khiến cho thiên hạ đại loạn.

Sau đó Thái Tổ lập nghiệp từ dân gian nổi lên, chấn giữ thiên hạ, tiếp thu bài học của tiền triều, định xuống quy củ này.

“Đây, đây, đây…”Lễ bộ Thượng thư hối hận rồi.

Hắn không nên đứng ra.

Một hồi chất vấn này của Diệp Ninh, hắn không phải là không trả lời được, mà là căn bản không dám trả lời.

Cơ Minh Nguyệt ngồi ở trên long ỷ, thấy Diệp Ninh khí thế hung hãn, liên tục áp chế hai vị Thượng thư, trong lòng cũng là dâng trào.

“Hai cho một câu hỏi linh hồn!”Nàng cũng cảm thấy sảng khoái.

.
 
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 125: Diệp Ninh Trung Thừa Đại Nhân Thế Mà Ngươi Vẫn Còn Sống 2


Đương nhiên khác họ không được phong Vương!Còn lý do xuất hiện sáu nước, còn không phải là kiệt tác của tiên môn sao?Từng bước ép buộc bức mấy đời Thiên Tử, không thể không từng bước phá vỡ giới hạn.

“Tuy khác họ không thể phong Vương… Nhưng tước Vương là Thiên Tử sắc phong, ta thân là thần tử, lại có thể nói cái gì chứ?”Cuối cùng Lễ bộ Thượng thư cũng tìm được lý do.

Hắn lựa chọn vung nồi.

Thiên Tử cũng tình nguyện phong Vương rồi, ta còn nói cái gì.

Nghe thấy câu này, Cơ Minh Nguyệt tức giận.

Lẽ nào Thiên Tử muốn sắc phong tước Vương sao?Còn không phải là không có cách nào.

Thế mà người này muốn ném nồi lên người Thiên Tử, đây không có bất kỳ đạo làm thần tử nào đáng nói cả.

Nhưng đây thật ra là kết quả của việc Lễ bộ Thượng Thư đã suy nghĩ cặn kẽ.

Tiên môn không đắc tội được, sáu Vương cũng không chọc vào được, nhưng mà Thiên Tử, xem ra có vẻ dễ bắt nạt.

Dường như đắc tội rồi, cũng không có vấn đề gì quá lớn.

Chỉ cần ôm chặt hai cái đùi lớn ở phía trước, vị trí của hắn sẽ vững như Thái Sơn.

“Tên của đại nhân có lẽ là Lễ Nghĩa Liêm đúng không?”Diệp Ninh cười lớn một tiếng, hỏi.

“Lễ Nghĩa Liêm?” Lễ bộ Thượng Thư chau mày: “Nói vớ vẩn, bản quan sao có thể có cái tên này.

”“Thế sao?”Diệp Ninh hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường.

“Nhưng mà ta thấy ngươi, lại là kẻ không biết liêm sỉ!”Không biết liêm sỉ?Lễ nghĩa liêm khiết liêm sỉ, thiếu liêm sỉ, thì không phải là không biết liêm sỉ sao?Nhất thời Lễ bộ Thượng thư mới phản ứng lại, trong chớp mắt vô cùng tức giận.

Nhưng Diệp Ninh vẫn chưa có ý bỏ qua, tiếp tục nói.

“Vậy thì ta hỏi ngươi một câu cuối cùng, nếu như sáu Vương là tước Vương, có thể không cần để ý đến lễ nghi thần tử, vậy thì Chân Nhân của Vũ Hóa Môn thì sao? Ngày hôm đó hắn uy h**p Thiên Tử, lẽ nào ngươi không nhìn thấy sao?”Sắc mặt Lễ bộ Thượng thư đại biến.

“Đó là tiên nhân, sao có thể dùng lễ nghi của người phàm!”Thái Hướng Cao không nhịn được nữa đi lên một bước, nói.

“Nhưng mà thời kỳ Thái Tổ, tiên nhân đi vào điện, có người nào không phải giữ lễ nghĩa?”Thời kỳ Thái Tổ, là thời điểm áp chế ác nhất đối với tiên môn.

Lễ nghi của người tu hành thậm chí so với người bình thường còn nhiều hơn.

Đây cũng là một loại áp chế, chứng minh hoàng quyền cao hơn tất cả.

Nhất thời Lễ bộ Thượng thư không còn lời nào để nói.

Hắn còn có thể nói cái gì?Nói lúc đầu Thái Tổ lợi hại, vì thế tiên môn bắt buộc phải nhún nhường.

Nói bây giờ Đại Chu đã tiêu đời rồi, vì thế tiên môn có thể kiêu ngạo sao?Lời nói này có thể nói trong lòng, nếu như thật sự nói ra, Cơ Minh Nguyệt nhất định trực tiếp kéo hắn ra ngoài chém đầu.

Vì thế Lễ bộ Thượng thư không còn lời nào để nói.

Hắn cảm thấy người của Viện giám sát đều là kẻ điên, mở miệng là lấy tiên môn ra nói chuyện, đúng thật là không sợ chết.

Liên tục giải quyết hai vị Thượng thư, thế mà ở trên triều đường không còn có một tiếng động nào.

Nhất thời, không có người nào mở miệng.

Đây là không muốn bị mắng.

Dù sao bọn họ thật sự có quá nhiều chỗ hở rồi, nếu như Diệp Ninh thật sự muốn bắt ra nói, bọn họ cũng không có cách nào cả.

Nhưng ai cũng không ngờ được là, bọn họ không đứng ra, thế mà Diệp Ninh vẫn còn gọi tên.

“Hình bộ Thượng thư đứng ra đây cho ta!”Một người nam tử trung niên bước ra ngoài, vừa tức vừa sợ.

“Diệp Ninh, ngươi đứng có bắt nạt người quá đáng!”Ta không nói gì, thế mà ngươi lại chủ động gọi ta?Hôm nay đúng thật là lật trời rồi.

Rõ ràng là một nhóm xông về phía Diệp Ninh, kết quả biến thành Diệp Ninh mắng mọi người.

“Ta không có bắt nạt ngươi, ta chỉ là muốn hỏi ngươi có hiểu Pháp luật không!”Diệp Ninh nhàn nhạt nói.

“Có lời gì trực tiếp nói ra.

”Hình bộ Thượng thư học được thông minh rồi, không dám loạn tiếp lời.

Diệp Ninh liếc mắt một cái.

Trong lòng Thái Hướng Cao ngầm hiểu, hắng giọng một cái, nói.

“Điều thứ nhất, tổn thương ngược đãi người dân, Uy Vũ Hầu phạm…”“Điều thứ hai, cưỡng ép dân nữ, Uy Vũ Hầu phạm…”“Điều thứ ba…”…Thái Hướng Cao cũng là đã đọc qua thì không quên, âm thanh trầm bổng du dương đọc ra…Đọc tất cả hơn một trăm điều.

Mọi người sao có thể không nghe ra được, đây đều là tội trạng của Uy Vũ Hầu!Thời gian địa điểm, nhân chứng vật chứng đầu đủ.

Cơ bản đều là loại không thể nào chối bỏ.

Bọn họ không có chút nào hoài nghi tính chân thực, Uy Vũ Hầu dám làm ra những chuyện này cũng là điều rất bình thường.

“Những chuyện này đều là kết quả Viện giám sát điều tra ra được trong vòng hai ngày.

”Diệp Ninh lạnh lùng nói.

“Nhưng đã có hơn một trăm điều rồi!”“Nếu như tiếp tục điều tra nữa, ta nghĩ còn có thể nhiều hơn gấp đôi!”“Nhưng ta cho rằng đã không còn cần thiết điều tra nữa, chỉ những tội danh này thôi, đã đủ khiến cho Uy Vũ Hầu chết mười lần!”.
 
Không Để Ta Chết Nữa Ta Vô Địch Thật Đấy
Chương 126: Diệp Ninh Trung Thừa Đại Nhân Thế Mà Ngươi Vẫn Còn Sống 3


“Ta muốn hỏi một chút Hình bộ Thượng thư, Hình bộ là tên mù sao? Một người tội ác tày trời như thế, ở ngay trong kinh thành, thế mà ngươi lại coi như là không có chuyện gì?”Ánh mắt hung hăng bức người của Diệp Ninh liếc nhìn một lượt tất cả mọi người.

Không biết có bao nhiêu người chột dạ, nhất thời cúi đầu.

“Vốn dĩ ngươi là quan chấp pháp, chủ trì công đạo cho bách tính, nhưng ngươi đã làm cái gì?”Chất vấn của Diệp Ninh khiến Hình bộ Thượng thư run rẩy.

Nhưng hắn nhắm mắt lại, giữ im lặng.

Không nói gì, cũng không phản bác.

Đương nhiên, cũng không có cách nào phản bác.

Hắn dùng loại phương thức này để đối kháng với Diệp Ninh, bởi vì hắn biết, bản thân hắn càng mở miệng, thì sẽ càng để lộ sơ hở cho Diệp Ninh nắm lấy.

Nhưng hắn có nói hay không thật ra đối với Diệp Ninh mà nói không có một chút quan trọng nào.

Những bách quan văn võ này ở trong mắt của Diệp Ninh, đều là phế vật!Đúng thế.

Đều là phế vật!Uy Vũ Hầu cũng được coi như là một nhân vật, dù sao hắn không thoải mái, là thật sự dám giết Diệp Ninh.

Nhưng những bách quan văn võ này không dám.

Bọn họ sợ hãi tiên môn, sợ sáu Vương, kiêng kỵ cái này, sợ hãi cái kia.

Nhìn thì phong quang, nhưng thật ra lại đáng thương, chỉ là con sâu tội nghiệp sinh tồn ở trong một khẽ hở.

Bọn họ đến dũng khí giết Diệp Ninh cũng không có.

Bởi vì danh tiếng của Diệp Ninh không nhỏ, người ở dưới trướng cũng không yếu, bọn họ cũng kiêng dè Diệp Ninh.

Đây chính là quan viên của Đại Chu.

Xương cốt đã mềm rồi.

Bốn chữ cẩn thận dè dặt này, đã dung nhập vào trong bản năng của bọn họ.

Bọn họ đến giết hắn cũng không dám, vậy thì không phải phế vật thì là cái gì?Nhưng đám phế vật này không hề dừng lại, bọn họ chuẩn bị đưa ra sát chiêu.

Chỉ thấy ở trong hàng ngũ của các quan viên, có một người đứng ra.

Người này cao gầy, bộ dáng rất đoan chính.

Nhưng chuyện này không có gì kỳ lạ.

Điều kỳ lạ là, thế mà người này lại mặc một thân quan phục màu đen!Đây là quan phục của Viện giám sát.

“Ngươi là… Ngự Sử Trung Thừa!”Ngụy Văn THông lộ ra thần sắc khó có thể tin được.

Xếp hạng từ cao xuống thấp của Viện giám sát, lão nhị là Ngự Sử Trung Thừa, lão tam chính là Ngự Sử.

Hàng nghìn năm trước, Giám Chính đi về phía vùng đất không biết tên để tìm kiếm Thái Tổ, từ đó không bao giờ quay về.

Vị trí của Giám Chính vẫn luôn để trống đến bây giờ.

Cũng không phải nói là không có người nào muốn làm Giám Chính, mà là muốn làm đến vị trí này thì phải thỏa mãn điều kiện nào đó, nên vẫn luôn không có người nào thích hợp.

Nhưng Ngự Sử Trung Thừa và Ngự Sử, cùng với vị trí của Thông Phán, lại là vẫn luôn có người ngồi ở đó.

Ví dụ như hiện tại, mọi người đều biết Diệp Ninh là Ngự Sử.

Cũng biết ở trên hắn, còn có một Ngự Sử Trung Thừa.

Chỉ có điều Ngự Sử Trung Thừa này lại rất kỳ lạ.

Căn bản chưa từng đến nha môn của Viện giám sát!Từ khi có được quan vị đến nay, người huynh đệ này giống như là biến mất vậy, chưa từng có ngày nào đi làm, cả ngày ở nhà ngâm thơ viết câu đối, cuộc sống rất thoải mái.

Dường như mọi người đều đã quên Viện giám sát còn có một nhân vật đứng đầu như thế.

Không ai ngờ được, thế mà lại vào lúc này nhảy ra.

Diệp Ninh cũng rất ngạc nhiên, hắn nhìn về phía Ngự Sử Trung Thừa, trên mặt hiện ra thần sắc khó có thể tin được.

“Trung Thừa đại nhân, thế mà ngươi vẫn còn sống?”Đừng có quên, Diệp Ninh đã từng lật xem hồ sơ của mọi người ở Viện giám sát.

Vì thế đương nhiên hắn cũng có hiểu biết đối với “quan cấp trên” của mình.

Nhưng mà sau khi tìm hiểu, thì không còn có sau đó nữa.

Giống với những người khác của Viện giám sát, trực tiếp đã bỏ qua Ngự Sử Trung Thừa này.

Ngự Sử Trung Thừa, tên là u Dương Chí.

Quá khứ hắn là một học quan.

Ở trên quan trường, học quan là cao quý nhất.

Phần nhiều là đại học sĩ, Tế Tửu Quốc Tử Giám, tiến sĩ thái học,…Cả cuộc đời này, dường như không cần đi xử lý chính vụ, ngoại trừ việc dạy học, chính là cả ngày thưởng gió ngắm trăng, thơ rượu phong lưu.

Đối với những người đọc sách, không có theo đuổi lý tưởng gì lớn mà nói, học quan là điểm đến cao nhất.

Nhưng đối với những người có dã tâm, muốn bước lên vị trí cao mà nói, trở thành học quan chắc chắn là một loại cực hình.

Không có gì nghi ngờ, u Dương Chí chính là người trước.

Từ khi hắn trúng khoa cử đến nay, vẫn luôn làm một học quan, đầu tiên là học chính một vùng, sau đó là học chính một phủ, khi có đủ tư cách, được điều đến kinh thành, nhậm thức tiến sĩ thái học.

Chuyên môn phụ trách chỉnh lý cổ tịch.

Mấy chục năm sư nghiệp rộng lớn, cứ như thế mà qua đi.

Mấy chục năm trước, sự nghiệp của hắn xuất hiện một bước ngoặt cực lớn.

Ngự Sử Trung Thừa trước đó của Viện giám sát nghỉ hưu, triều đình lựa chọn hắn đến thay thế vị trí.

.
 
Back
Top Bottom