Đam Mỹ Không Có Tiền Ly Hôn

Không Có Tiền Ly Hôn
Chương 100: Hoàn chính văn


Cứ nói là phải nhanh chóng giải quyết chuyện giấy chứng nhận kết hôn mới, nhưng hai người vẫn kéo dài tận hai tháng.

Vì lúc Adrian tỉnh dậy, chỉ còn hai tháng nữa là đến kỷ niệm một năm ngày cưới của hai người và cũng là kỷ niệm 11 năm họ gặp nhau.

Chung Yến mãnh liệt yêu cầu thay mới giấy chứng nhận kết hôn vào ngày đó, như vậy ngày kỷ niệm vẫn là ngày đó, đương nhiên là Adrian không có ý kiến gì.

Chung Yến lại suy nghĩ vô cùng chu đáo, ngày đó sẽ mời bạn bè của Adrian đến nhà tụ tập, sân sau cũng đủ rộng, toàn bộ đều là người trẻ tuổi nên có thể mở một bữa tiệc. Adrian có vẻ cũng không có ý kiến gì, nhưng Chung Yến còn chưa kịp bắt đầu chuẩn bị chuyện này thì đột nhiên có một lời mời xuất hiện, làm gián đoạn kế hoạch của y.

“Lễ khai giảng?” Chung Yến vừa đọc thư vừa nói: “Không phải lễ khai giảng vẫn luôn tổ chức cùng ngày với ngày nhập học sao, sao lần này lại dời sang trước một ngày?”

“Buổi lễ khai giảng đầu tiên sau khi tái thiết phải tổ chức long trọng một chút, mời các cựu sinh viên xuất sắc từ mọi tầng lớp đến tham gia buổi lễ, bất cứ ai gây dựng được chút tên tuổi đều sẽ được mời – nghe nói lượng khách mời còn nhiều hơn ngày thành lập trường năm năm trước.” Adrian cầm một bức thư mời giống hệt y: “Trong các tinh cầu thì Bạch Thuẫn tinh khá nhỏ, nhưng so với các hành tinh nhân tạo khác lại lớn hơn nhiều, cho nên không phải lo về việc không chứa được nhiều khách mời như vậy.”

“Nhưng… nó lại trùng vào ngày chúng ta kết hôn.” Chung Yến nói.

Adrian nói: “Em và anh đều phải chuẩn bị khâu phát biểu, muốn từ chối cũng không được.”

“Cũng đúng.” Chung Yến nói, cũng không quá kháng cực, y vẫn luôn có chút tình cảm yêu mến với Học viện Tối cao – nơi mà lần đầu tiên y cùng Adrian gặp nhau. Y nghĩ một hồi rồi nói: “Đi đi, tuy em không còn tại vị nhưng anh vẫn là thống soái, dù sao vẫn phải nể mặt một chút. Đằng nào giấy chứng nhận kết hôn cũng cấp online, mấy phút là xong, đến lúc đó chúng ta tranh thủ mấy phút trước sự kiện là được. Anh định chuẩn bị khâu phát biểu thế nào?”

“Để anh xem, trong bức thư này có văn bản đính kèm viết, muốn anh làm… anh hùng…” Phía sau còn một chuỗi tính từ ca ngợi công lao của hắn, hắn không đọc nổi nữa, trợn mắt há mồm mà nói: “Ai viết danh hiệu này cho anh thế, xấu hổ quá vậy? Của em là gì?”

“Đại diện cựu học sinh xuất sắc.” Chung Yến nhẹ nhàng nói ra: “May quá, của em nghe vẫn bình thường.”

“Sao anh lại không thể là đại diện cựu học sinh xuất sắc chứ?” Adrian ghen tị, nhìn chằm chằm vào thư mời của Chung Yến.

Chung Yến nói: “Vì đại hiện cựu học sinh xuất sắc chỉ có một.”

Adrian không hề bất ngờ với kết quả này. Lúc còn đi học, Chung Yến là nhân vật đứng đầu trong các loại bảng xếp hạng, là đại biểu hội học sinh. Sau khi tốt nghiệp, ban đầu xông xáo vào giới chính trị, thành công rồi thì lui thân, sau đó lại dấn thân vào sự nghiệp phổ cập khoa học và công ích – Hiệp hội bảo vệ thỏ khổng lồ vũ trụ của y hiện giờ đang hoạt động rất sôi nổi, chỉ mới online được vài tháng ngắn ngủi mà giờ đã là tổ chức bảo vệ động vật lớn nhất, hợp tác với các doanh nghiệp, tổ chức lớn trong mọi tầng lớp xã hội – Ngay cả hình ảnh đại sứ thương hiệu là con thỏ khổng lồ vũ trụ trong nhà ngài thống soái cũng không có lai lịch rất lớn.

Cộng đồng ảo đồn rằng, nghe nói khi thống soái tiến sâu vào tinh cầu nhân tạo để cứu loài người đã không tuân theo quy định, mang đồ trang sức may mắn do Chung Yến – bạn đời của hắn và cũng là tổng thống lúc bấy giờ – làm vào theo. Món trang sức này đóng vai trò là vật trung gian giúp hắn mở ra cánh cửa dẫn đến máy chủ của trí tuệ nhân tạo, cũng mở ra cánh cửa của kỷ nguyên tự do mới cho toàn bộ loài người.

Rất nhiều giảng viên cùng sinh viên của Học viện Tối cao đã chứng thực rằng: từ lâu họ đã biết đến sự tồn tại của vật trang sức may mắn kia, mà vật đó lại được làm từ lông của con thỏ này.

Chung Yến đã mở một trang riêng cho con thỏ trong nhà, chỉ trong một đêm mà con thỏ này đã leo lên bảng xếp hạng độ nổi tiếng của Liên Bang, thứ hạng ngay sát gần hai chủ nhân của nó. Chưa kể sau khi thống soái tỉnh dậy, có khoảng thời gian còn ngày nào cũng livestream cho thỏ ăn – theo lý thuyết thì Thỏ khổng lồ vũ trụ chỉ cần cho ăn hai tuần một lần là đủ, vậy nên điều này khiến mọi người vô cùng tức giận, hành vi làm thỏ béo từ khi bị Hội trưởng Hiệp hội bảo vệ Thỏ khổng lồ vũ trụ đích thân bắt quả tang mới xem như dừng lại.

Lễ khai giảng sau khi Học viện Tối cao Liên bang được trùng kiến lại có thể nói là cực kỳ chói sáng. So với lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường năm ngoái, lượng người chờ livestream lần này tăng vọt gấp nhiều lần.

Đây là lần đầu tiên cặp bạn đời huyền thoại – Thống soái Liên bang cùng Tổng thống đầu tiên của thời đại mới xuất hiện công khai cùng nhau kể từ sau buổi lễ nhậm chức tổng thống hơn nửa năm trước. Hai người là nhân vật cốt lõi nhất trong việc thúc đẩy quyền tự trị của loài người, bởi vậy nên được hàng vạn người thán phục và yêu mến. Về sau thống soái bị thương nặng, lâm vào hôn mê bất tỉnh, tổng thống lúc ấy đã chắp tay nhường lại quyền lực để chăm sóc hắn, câu chuyện tình yêu này càng khiến vô số người cảm động.

Những người năm ngoái chạy đến xem tiết mục kẻ thù không đội trời chung gặp lại nhau, hôm nay lại sôi nổi ngồi chờ livestream xem cảnh ân ái của cặp đôi này.

Khi Adrian và Chung Yến tay trong tay bước trên thảm đỏ đến cổng trường mới, bước chân không khỏi dừng lại.

Dưới dòng chữ đầy khí thế huy hoàng “Học viện Tối cao Liên Bang” có treo một tấm hoành phi màu đỏ viền vàng lộng lẫy, phía trên có viết: Nhiệt liệt chào mừng Sao Song tử của Học viện Tối cao Liên Bang.

Không cần phải viết tên, cả thế giới đều biết từ này được sử dụng để nói đến hai người nào. Mười năm trước, Sao Song tử nổi tiếng khắp Học viện Tối cao Liên bang đã đoạn tuyệt trước mặt mọi người ngay trong lễ tốt nghiệp, mỗi người chạy đến một đầu Liên Bang, kể từ đó không còn ai nhắc đến từ này nữa. Không ai ngờ rằng, mười năm sau, Sao Song tử thế mà lại hợp lại một lần nữa. Liên bang cũng từ hình thức chỉ có một trung tâm duy nhất là Thủ đô tinh trở thành cục diện hai hạch tâm như hiện nay.

Sách sử vĩnh viễn do phe thắng viết lên. Trong sự kiện đã được chính phủ công bố với dân chúng, clip quyết định dừng kế hoạch phút cuối của Chung Yên đã được xóa sạch, chỉ để lại hình ảnh sáng chói nhất của mọi người. Nói Adrian và Chung Yến hiện giờ đang là hai người được Liên Bang kính trọng nhất cũng không quá đáng, Học viện Tối cao cố ý chuẩn bị hoành phi cho bọn họ cũng không có gì là lạ.

Trong ngôi trường này, từ nhân viên nhà trường cho đến học sinh đều tràn ngập cảm giác về sự ưu việt, mọi hoạt động của họ từ trước đến giờ chưa từng mời những người không phải bạn học đến tham gia, theo lời nói của hiệu trưởng nhiệm kỳ cũ thì chỉ riêng học sinh trường họ đã đủ để chèo chống bất cứ một sự kiện lớn nào. Một mặt, bọn họ cực kỳ vui vẻ với việc thể hiện sự ưu tú của bản thân với thế giới, mặt khác lại tự tạo nên một xã hội thu nhỏ có tính bài ngoại. Cách gọi “Sao Song tử” vốn xuất phát từ nội bộ diễn đàn nhà trường giờ nhắc lại lần nữa khiến rất nhiều người dừng bước, lòng đầy xúc động ấm áp.

Ngôi trường cũ không còn, nhưng những người như bọn họ vẫn còn, những thứ quan trọng nhất cũng đều đã được lưu giữ.

Adrian và Chung Yến cũng dừng lại nhìn nhau, ngầm hiểu mà khẽ cười. Camera phát sóng tìm thấy gương mặt trọng điểm, lập tức không ngừng chuyển động xung quanh họ. Hai người cất bước đi vào trong, chợt bắt gặp hai gương mặt quen thuộc.

“Ai mà ngờ được danh hiệu “Sao Song tử” năm đó khi mở diễn đàn chúng ta phải lén lút rồi nghĩ nát cả óc mới ra, giờ lại được treo ngay trước cổng chính của trường, livestream cho cả thế giới xem nữa chứ, hu hu hu…” Người phụ nữ có vóc dáng thấp bé sụt sịt vừa nói.

Một người phụ nữ khác cao hơn đứng bên cạnh vừa lướt xem tin tức trên thiết bị đầu cuối vừa nói: “Cậu còn biết là đang livestream cho cả thế giới à, giữ giá chút đi xem nào, đừng khóc nữa.”

“Tôi khóc thì làm sao! Giờ chúng ta quang minh chính đại mà! Nghĩ lại nhiều năm chúng ta sáng lập diễn đàn đã bấp bênh biết bao…”

Người phụ nữ cao hơn trông thấy Adrian và Chung Yến, vẻ mặt như thường gật đầu chào hỏi: “Về rồi sao, đàn em Chung Yến.”

Tiếng khóc của người phụ nữ thấp hơn bỗng nhiên nghẹn lại, Chung Yến cũng khách khí trả lời: “Chúng em về rồi, chào hai chị.”

Đợi đến khi họ đi xa, Adrian mới ngập ngừng hỏi: “Em biết đàn chị đó à?”

“Ừm, tiền bối trong hội học sinh – em có nhắc chị ấy với anh rồi mà. Đầu năm chúng ta vừa kết hôn, không phải có một tin giả đó sao, nói gì mà có giống Thỏ khổng lồ vũ trụ mới ấy. Tin tức đó là từ chị ấy đấy, em còn hỏi anh xem có cần nhắc nhở chị ấy không còn gì.”

Adrian: “…” Hóa ra người tạo ra diễn đàn kỳ lạ đó chính là chị ấy.

“Người còn lại em không rõ lắm, hình như là bạn của tiền bối năm đó. Vừa nãy chị ấy khóc gì thế nhỉ? Em tình cờ nghe được nửa câu, hình như là lập nghiệp thất bại? Không thể nào, người có thể được mời đều là những người rất thành công mà.”

Adrian có vẻ như hiểu được một chút, lại như không hiểu được gì, thật sự hắn chẳng biết giải thích từ đâu, cũng may Chung Yến không phải là người hoài cổ. Hoặc nói đúng hơn, ngoài Adrian ra, y không hề quan tâm đến người khác, chỉ nói bâng quơ một câu rồi bỏ qua đề tài này.

“Cuối cùng, tôi còn một câu muốn nói.”

Buổi lễ chuẩn bị kết thúc, các khách mời quan trọng lần lượt lên đài đọc phát biểu, Adrian tuy là người áp chót nhưng bài phát biểu lại rất ngắn, chưa được bao lâu đã nói tới câu cuối cùng.

Hắn hướng mặt xuống dưới đài, nơi các bạn học, giáo sư cũng như các học sinh còn đang học tại trường ngồi, cũng đối mặt với các công dân trên toàn thế giới đang xem trực tiếp. Tiếng nói của hắn vang vọng khắp lễ đường huy hoàng của ngôi trường mới: “Các bạn! Hẹn gặp lại ở tinh khu Navi!”

Tinh khu Navi đã không còn đơn thuần chỉ là một địa danh nữa, nó còn là danh từ tượng trưng cho ý chí tự do bất khuất của con người. Càng quan trọng hơn chính là câu nói này chính là câu nói cuối cùng mà Adrian đã để lại trước khi rời khỏi trường trong buổi lễ tốt nghiệp của tám năm về trước.

Năm ấy hắn từ chối công việc do trí tuệ nhân tạo sắp xếp, cất cao giọng nói: Các bạn, hẹn gặp lại ở tinh khu Navi!

Năm ấy, tiếng chất vấn và xôn xao vang lên không dứt, hắn dẫn theo số người hưởng ứng ít ỏi mà rời đi.

Tới hôm nay, hắn lại một lần nữa đứng trên đài nói câu nói này, toàn trường đều không kìm được cảm xúc mà màng dậy. Đám đông vỗ tay reo hò, không khí của cả buổi lễ được đẩy lên cao trào.

Adrian đi xuống đài, trực tiếp bước trở về vị trí của mình và Chung Yến. Chỉ trong nháy mắt đó, Chung Yến dường như lại thấy được một Adrian hăng hái của tuổi hai mươi.

Chung Yến cười nói: “Ngài Thủ lĩnh à, anh khiến bầu không khí trở nên sôi nổi như vậy thì lúc em lên phải làm sao đây?”

“Yên tâm đi ngài Hội trưởng, em cũng không kém cạnh gì anh đâu.” Adrian nháy mắt với y, cười nói, “Mau đi đi.”

Diễn thuyết xưa nay vẫn luôn là thế mạnh của Chung Yến, nhưng để nói tới diễn thuyết một cách nhẹ nhàng tự nhiên đến vậy thì y vẫn là lần đầu tiên được trải nghiệm. Có lẽ là do không khí của Học viện Tối cao lúc này quá quen thuộc thoải mái, tới khi nên xuống sân khấu trong tiếng pháo tay như sấm, tâm trạng của y vẫn còn rất vui vẻ. Nhưng y không đi xuống dưới, mà dừng lại trên bậc thang cuối của lối đi.

Adrian đang đứng đó chờ y, vẻ mặt trạng trọng nghiêm túc.

Ánh mắt toàn trường đổ dồn về đây. Trong hội trường bắt đầu có âm thanh xì xào bàn tán, nhưng tới khi Adrian quỳ một gối xuống, tất cả lại trở về sự yên tĩnh.

“Quý ngài Chung Yến,” Adrian nâng một cái hộp nhỏ lên, hỏi, “Anh sẽ một lòng yêu thương em, cũng sẽ chỉ trao sinh mệnh và sự trung thành này cho một người duy nhất là em. Em có đồng ý trở thành người bạn đồng hành cùng tới cho tới cuối cuộc đời không?”

Chung Yến chưa từng tùy tiện để lộ vẻ yếu thế trước mặt người ngoài, thế nhưng giờ phút này tất cả mọi người đều thấy y không kiềm được mà rưng rưng nước mắt. Đang lúc y chuẩn bị mở miệng nói lời đồng ý, Adrian mở chiếc hộp ra.

Ở bên trong là một chiếc nhẫn vàng, không biết vì sao bên trên còn có hai cái nhánh nhỏ chìa ra, có hình hai nửa bầu dục.

Chung Yến: “…”

Cái thứ gì đây?

Sững người vì chiếc nhẫn một giây, y rất nhanh đã lấy lại tinh thần, kiên định trả lời: “Em đồng ý!”

Y vừa dứt lời, bên cạnh lập tức ‘phụt’ một tiếng, ruy băng nhiều màu lấp lánh rơi lả tả lên người y và Adrian. Chung Yến quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Fayn đang cầm một cái thân pháo giấy loại nhỏ đang đứng một bên, cười nói: “Việc kéo pháo giấy này tám năm trước đã luyện tập xong rồi, hôm nay cuối cùng cũng dùng tới!”

Chung Yến cũng nở nụ cười, Adrian bế y xuống khỏi cầu thang, hai người ôm chặt lấy nhau. Chỉ nghe thấy tiếng ‘bụp bụp’ vang lên không dứt, những mảnh ruy băng màu từ trên đỉnh lễ đường lập tức bay xuống khắp nơi, bên trong đâu đâu cũng là tiếng hoan hô chúc phúc cho cặp đôi.

“Cái nhẫn kia là đặt trước từ tiệm tôi đó mọi người!” Trong hàng ghế khách quý, một người đàn ông trẻ tuổi có quả đầu đủ màu sắc hưng phấn nói với những người xung quanh, “Nhẫn đính hôn tám năm trước của họ, chính là cái đang đeo trên tay ấy, cũng là tôi thiết kế đó! Thống soái thật sự là ân nhân của tôi mà, lúc đầu tôi còn suýt thì không làm nghề này tiếp được. Năm ngoái họ kết hôn nhé, tiệm tôi làm ăn đắt khách cực kỳ. À nhưng mà nhẫn cưới lần này thì không bán được, mẫu lần này là do Thống soái tự thiết kế, có xin bảo hộ hình ảnh rồi. Tạo hình kiểu tai thỏ mà trông cũng giống cái vương miện lắm cơ. Thống soái quả nhiên là thống soái, quá là sáng tạo!”

“Khụ, hai bạn học này.” Hiệu trưởng không biết từ lúc nào đã đứng trên sân khấu, nghiêm túc nói: “Thêm cả lần này, hai người đã phá hư ba buổi lễ rồi. Tuy nói Sao Song tử là niềm kiêu ngạo của học viện, nhưng chuyện này xin các vị học sinh ở đây đừng bắt chước học tập theo. Trừ phi các bạn cũng đi cứu vớt thế giới, nếu không cầu hôn trong buổi lễ thì trường học cũng sẽ không hỗ trợ chuẩn bị pháo hoa đâu.”

Trong tiếng cười vang ngập tràn sảnh đường, Adrian nắm chặt tay Chung Yến, cười nói với hiệu trưởng: “Xin lỗi thầy hiệu trưởng, tôi cam đoan đây sẽ là lần cuối cùng!”

Tiếc nuối năm ấy chưa thể hoàn thành rốt cuộc đã có thể bù đắp trọn vẹn vào ngày hôm nay. Vào năm thứ mười một quen nhau, hai người nắm chặt tay nhau cùng bước tới nửa đời sau yên bình hạnh phúc.

- Hết chương 100-

- Hết chính truyện-
 
Không Có Tiền Ly Hôn
Chương 101: Ngoại truyện 1: Sổ tay giảm béo của thỏ mập (phần 1)


Hiệp hội bảo vệ Thỏ khổng lồ vũ trụ từ khi được Tổng thống sáng lập, trải qua vài tháng vận hành tới nay, đã nghiễm nhiên trở thành một tổ chức công ích có địa vị siêu nhiên.

Bản thân hội trưởng đương nhiệm Chung Yến không chỉ là một nhân vật truyền kỳ được người yêu mến, chồng của y – Adrian Yate còn là thống soái cầm trong tay có quyền chấp chưởng toàn quân đội Liên Bang, hơn nữa còn có quan hệ cá nhân rất sâu đậm với tổng thống đương nhiệm – ông Vahl Cayman. Nghe nói ngày ấy khi tổ chức này tuyên bố thành lập, trên cộng đồng ảo, phàm là người có mặt mũi đều nhao nhao đăng bài chúc mừng. Số lượng nhiều, lĩnh vực liên quan cũng rộng, căn bản không có cách nào thống kê hết. Vì ảnh tuyên truyền là ảnh hoạt họa thỏ, cực kỳ không thích hợp với các vị tay to mặt lớn này mà ngày hôm ấy rất nhiều người đều bị các fan khiếp sợ chất vấn hỏi có phải bị trộm mất nick không.

Adrian lúc ấy vẫn còn đang hôn mê, tuy không tận mắt chứng kiến sự rầm rộ khi ấy, nhưng độ hot của trang chủ hiện nay thì hắn vẫn thấy được.

Chung Yến thành lập tổ chức công ích này với mục đích chính là phổ cập khoa học và bả vệ loài Thỏ khổng lồ vũ trụ. Mặc dù Liên Bang đã có xây dựng Sở nghiên cứu Thỏ khổng lồ vũ trụ, nhưng hình ảnh và tư liệu của sở nghiên cứu trước nay vẫn còn là nội dung được giữ bí mật, công dân rất khó để có thể tiếp xúc được.

Hiệp hội bảo vệ Thỏ khổng lồ vũ trụ lại hoàn toàn khác biệt, tổ chức này đi theo con đường thân dân, sẽ định kỳ thay đổi hình ảnh, video và bài viết phổ cập khoa học về Thỏ khổng lồ vũ trụ trên trang chủ; mỗi ngày khu bình luận đều bị các quần chúng nghiện thỏ khắp Liên Bang chen cho chật ních.

Đại sứ hình tượng vinh dự chính là do Thỏ khổng lồ vũ trụ nhà Hội trưởng và Thống soái đảm nhiệm. Nhờ có… lông con thỏ truyền kỳ này mà vào thời khắc mấu chốt, ngài Thống soái có thể thay đổi được cục diện. Chính vì vậy mà sau khi hiệp hội được thành lập, chính phủ Liên Bang mới đã cố ý trao tặng nó cái danh đại sứ hình tượng vinh dự.

Chung Yến vốn còn cho đây chẳng qua chỉ là trò đùa để hâm nóng nhiệt độ, cười đồng ý rồi cũng bỏ quên sau đầu, không ngờ rằng kết thúc tuần trăng mật với Adrian trở về lại nhận được một tin tức sấm đánh giữa trời quang.

“Quay tuyên truyền?! Con thỏ kia nhà tôi sao?”

Y đang cùng Adrian uống trà chiều ở sau nhà, nghe vậy bị dọa cho xém thì rơi mất cái cốc trong tay, may mà Adrian nhanh tay kịp bắt được nên cặp cốc tình nhân của hai người mới được bảo toàn.

“Đúng vậy đó hội trưởng, đó không phải đại sứ hình tượng của chúng ta sao?” Thanh niên phụ trách tuyên truyền đầu bên kia nói, “Ảnh tuyên truyền cứ mãi để hình hoạt họa thì cũng không hay cho lắm, mấy bên hợp tác đều đã uyển chuyển nói mấy lần rồi. Anh xem chúng ta có nên dùng ảnh của đại sứ hình tượng để thay thế không? Đại sứ hình tượng còn có thân phận đặc biệt nữa, cực kỳ phù hợp luôn!”

Là Thỏ khổng lồ vũ trụ mà tổng thống tiền nhiệm kiêm hội trưởng hiệp hội đương nhiệm và thống soái – người cứu vớt sinh vật toàn nhân loại nuôi trong nhà, còn được chính phủ tự mình trao danh hiệu đại sứ hình tượng vinh dự, đúng thật là không có gì thích hợp hơn. Thế nhưng mà…

Chung Yến ngơ ngác ngẩng đầu, một đám lông trắng muốt đang lơ lửng treo cách mấy mét trên đầu họ. Bóng râm phủ xuống vừa vặn ôm trọn hai người, thay họ che đi ánh nắng chiều gay gắt. Lúc này đây là giữa hè, trảng cỏ ở sân sau không có chỗ che chắn, Adrian mỗi ngày đều phải loay hoay lôi dù lớn cồng kềnh ra để che nắng, thành ra trà chiều còn chưa kịp uống người đã ra trước một lớp mồ hôi. Về sau hắn nghĩ ra một cách, đó chính là dỗ cho thỏ bự nhà mình bay lên trời tạo thành bóng râm cho bọn họ.

Như Adrian nói, nuôi thỏ ngàn ngày, dùng thỏ nhất thời, để nó nằm trên bãi cỏ phơi nắng cùng bay lên cao vài mét phơi nắng không có gì khác biệt. Chung Yến ngẫm lại thấy cũng đúng, thế là ngầm thừa nhận cho thỏ ta đảm nhiệm chức trách làm dù che nắng vào buổi xế chiều.

Chung Yến lại cúi đầu nhìn cái bóng của con thỏ phủ xuống dưới bãi cỏ —— tròn.

Một con thỏ, cái bóng sao có thể là hình tròn!

Cúp điện thoại của phòng tuyên truyền, trà chiều Chung Yến cũng uống không trôi nữa, sầu muộn ngẩng đầu nhìn đám lông trên đầu.

“Sao vậy cục cưng?” Adrian cũng ngẩng đầu nhìn lên theo, quan tâm hỏi.

Chung Yến vô cùng hoang mang nói: “Sao nó lại mập như vậy được nhỉ? Rõ ràng là em đã cho ăn theo thực đơn tiêu chuẩn.”

Nhưng một chủ nhân khác trong nhà thì không cho ăn theo thực đơn.

“Mập sao?” Adrian không quá để ý nói, “Mập cũng không sao, mập một chút mới dễ nhìn.”

“Nhưng mà…” Chung Yến nói tới một nửa, bỗng nhiên dừng lại như nghĩ đến cái gì, nhìn về phía Adrian nói: “Anh thích mập một chút?”

Adrian đang định thuận miệng nói đúng, nhưng lại bỗng nhìn thoáng qua tách trà trong tay Chung Yến kia, cùng với cổ tay trắng noãn có khớp xương rõ ràng, mới hiểu ra Chung Yến đang hỏi cái gì.

Adrian nở nụ cười, hắn dướn người qua, gỡ chén trà từ trong tay Chung Yến xuống đặt lại lên bàn, khẽ dùng sức kéo người vào trong l0ng nguc mình.

Chung Yến thuận theo lực của Adrian mà ngồi dạng ch4n trên đùi hắn. Xúc cảm chẳng ra sao, cơ đùi căng cứng dẻo dai cấn cho y không mấy dễ chịu, nhưng Chung Yến vẫn đưa tay ôm lấy cổ Adrian. Ban ngày ban mặt, đỉnh đầu còn có một con thỏ vừa đầy một tuổi đang bay bay, động tác quá đỗi thân mật này khiến Chung Yến có hơi ngượng ngùng, y hỏi: “Làm gì vậy?”

Một tay Adrian vòng lấy eo y, cười giỡn nói: “Đang kiểm nghiệm một chút xem em dạo này có ăn cơm khỏe rèn luyện nhiều không. Ừm, ôm vào hình như có mập lên một chút, phải vậy chứ, anh lại càng thích mập hơn một chút.”

Chung Yến nghe vậy cũng cười: “Chỉ sợ không béo được thì phải làm sao?”

“Còn làm sao nữa? Vậy thì chỉ đành chịu đựng một chút thôi.” Adrian mỉm cười nói, ‘Ai bảo anh chỉ thích em chứ.”

Vì tư thế ngồi lúc này mà Chung Yến khó có khi cao hơn Adrian một chút, y cúi đầu hôn lấy khóe môi ngậm cười của Adrian. Hầu kết Adrian khẽ chuyển động lên xuống, đưa tay luồn vào mái tóc đen mềm mại của Chung Yến, sau đó cạy mở đôi môi y, chậm rãi làm sâu sắc nụ hôn này.

Đang khi hai người đang nhắm mắt hôn nhau, cả hai đồng thời cảm thấy trước mắt như sáng lên, giống như đột nhiên nóng lên.

Bọn họ cùng mở mắt ra xem xét, dở khóc dở cười phát hiện là thỏ bự trên đầu đã tỉnh ngủ bay đi, bóng râm che cả hai cũng vì thế mà chuyển dời đi mất. Ánh nắng hè chói chang lập tức chiếu thẳng lên người họ cùng với bàn trà chiều chuyên dụng mà Chung Yến vừa mua.

Chẳng ai hứng thú hôn nhau giữa trời nắng gắt, Chung Yến bước xuống khỏi người Adrian, nhìn thỏ bự mới tỉnh ngủ vui vẻ bay loạn khắp nơi. Trên chân nó có cài dây dắt thỏ chuyên dụng nối với mặt đất, cũng không sợ bay lạc, chỉ là… Chung Yến nhìn chằm chằm cái bóng hình tròn theo con thỏ bự di động khắp nơi, vô cùng đau đớn gõ gõ tay: “Giảm béo, phải bắt đầu giảm béo ngay lập tức! Nó như thế này làm sao thành đại sứ hình tượng cho Hiệp hội bảo vệ Thỏ khổng lồ vũ trụ được!”

“Mùa hè ở Navi gần như đều là nắng, béo một chút bóng râm mới lớn…” Adrian thầm nói.

Chung Yến cũng trừng hắn, nói: “Không để nó giảm béo, mấy tháng sau cả Liên Bang đều biết Thỏ khổng lồ vũ trụ nhà chúng ta mập thành hình tròn đó!”

Lúc hai người đang nói chuyện, Thỏ khổng lồ vũ trụ con đã chậm rãi đáp xuống đất, nó vui vẻ từ bên này sân nhảy tới vị trí của hai chủ nhân. Một sinh vật khổng lồ như vậy nhảy cà tưng về phía mình, người bình thường đã sớm bị dọa cho chạy trối chết, nhưng hai người Adrian lại đều không thèm chớp mắt lấy một chút.

Thỏ bự đi đến bên hai người, cúi đầu làm nũng, cọ cho cả hai đều dính một thân toàn là lông thỏ. Chung Yến yêu thương đưa tay vuốt lông thỏ tuyết trắng trước ngực nó —— lông hơi nhiều, trực tiếp khiến tay Chung Yến lún vào một nửa, chẳng qua y đã tập mãi thành quen, không hề để ý tiếp tục thuận lông cho nó, nghị hoặc nói với Adrian: “Con thỏ này của nhà chúng ta lười đến mức muốn đòi mạng, bình thường dỗ nửa ngày cũng không động đậy chút nào, lúc này lại có vẻ hưng phấn quá? Còn nhảy nữa này, đúng là hiếm mà.”

Đây là bởi vì hôm nay Chung Yến nhận điện thoại của bộ phận tuyên truyền nên mới đi muộn. Bình thường bọn họ đều kết thúc trà chiều trước khi thỏ bự tỉnh lại, dù sao con thỏ cũng sẽ bay lung tung, không có bóng râm che, ánh nắng buổi chiều chiếu tới sẽ rất khó chịu.

Bình thường đều là Chung Yến rời đi làm việc trước, Adrian sẽ ở lại thêm vài phút để dọn dẹp bàn ghế. Vậy nhưng Chung Yến không hề biết rằng, mỗi lần Adrian dọn dẹp, nếu đúng lúc Thỏ bự tỉnh thì sẽ chơi cùng nó thêm một hồi, chơi vui còn sẽ… cho ăn thêm một bữa.

Thật khiến lòng người giận sôi, khiến thỏ béo phì.

Vậy nên khi thỏ ta trông thấy Adrian thì rất là hưng phấn, vì nó hiểu rằng sẽ có thêm một bữa ăn.

“… Ai mà biết được chứ.” Adrian chột dạ nói, “Chắc là phơi nắng nên hưng phấn thôi.”

Thỏ con chờ đợi một lúc, thấy người bình thường đã sớm cho nó ăn lại không có ý định đi lấy đồ ăn, bèn càng thêm ra sức cúi đầu cọ cọ vào người hắn. May mà con thỏ quá lớn, hai người lại cùng đứng gần nó, căn bản không thể phân biệt rõ là đang cọ ai. Chung Yến chỉ cho là thỏ con đang làm nũng với hai người, không hề nhìn ra manh mối khác, cũng hoàn toàn không phát hiện kẻ đầu sỏ khiến Thỏ mập biến thành hình cầu chính đang ở ngay cạnh.

- Hết NT1-
 
Không Có Tiền Ly Hôn
Chương 102: Ngoại truyện 2: Sổ tay giảm béo của thỏ mập (2)


Để thuận lợi cho ra ảnh tuyên truyền, trở thành tấm gương khỏe mạnh cho Thỏ khổng lồ vũ trụ trên khắp Liên Bang, đồng thời giữ mặt mũi cho gia đình Thống soái và Cựu tổng thống, kế hoạch giảm béo cho thỏ cứ vậy mà được định ra. Lượng thức ăn của bé thỏ bự được điều chỉnh còn ba phần tư so với lúc đầu, hoạt động đi dạo ngoài vũ trụ tăng lên thành hai ngày một lần.

Sau kì nghỉ trăng mật, cuộc sống của Adrian và Chung Yến dần hướng tới sự yên bình. Chẳng qua Chung Yến còn chưa có bằng lái phi thuyền, mà Adrian ở cùng thỏ trước nay sẽ chỉ cho ăn chứ không dẫn nó đi hoạt động. Khi hai người cùng ở nhà lại luôn dính lấy nhau, điều này dẫn tới bọn họ thật sự rất ít khi lái phi thuyền đi dắt thỏ. Vậy nên đối với thỏ bự một tháng cũng không bị kéo ra ngoài đi dạo lấy một lần mà nói, đây thực sự là lịch tập luyện cường độ cực cao.

Lực chấp hành của Chung Yến đối với bất cứ kế hoạch nào cũng luôn rất cao, ngay tối đó đã tổ chức hoạt động đi dạo với quy mô gia đình. Con thỏ chẳng mấy vui vẻ, Chung Yến chỉ nghĩ là nó lười hoạt động, chỉ có Adriann mới biết nó là vì không được cho ăn chiều giống thường ngày nên mới cáu kỉnh.

Nhưng hắn không dám nói, không chỉ không dám nói, vì để trốn thoát tội danh cho thỏ ăn tới tròn lẳn trước mặt Chung Yến, hắn còn phát rồ học theo y cùng nhau oán trách con thỏ quá lười.

Cơ mà lười thì đúng là lười thật. Lúc con thỏ này được nhận nuôi cũng không khéo, Adrian vốn không thích động vật ăn cỏ cỡ lớn, Chung Yến tuy rất nuông chiều nó, nhưng Chung Yến khi đó chỉ nghĩ trong lòng rằng con thỏ này cuối cùng vẫn phải đưa tới khu bảo hộ nên không xem nó như vật sở hữu của mình, cũng không hao tâm tổn trí dạy dỗ nó đàng hoàng. Về sau khi mọi chuyện kết thúc, Chung Yến tuy có lòng muốn dạy thì cũng đã bỏ lỡ thời gian mấy tháng khi thỏ mới sinh – thời điểm dễ thuần dưỡng nhất. Vấn đề lớn nhất chính là Thỏ bự đã hơn một tuổi nhưng không đi vệ sinh ở nơi cố định, tập tính không khác gì so với Thỏ khổng lồ vũ trụ thả hoang.

“Thỏ khổng lồ vũ trụ hoang dã cũng không lười như vậy.” Chung Yến nói, trong lòng hơi áy náy, “Lúc đó chúng ta bận rộn đều không để ý tới nó, về sau tình huống của anh không tốt, em cũng chẳng có lòng dạ nào mà dạy nó… Không thể trách nó được, là em thất trách.”

Khi y nói lời này, hai người đang đứng bên cửa sổ bên mạn phi thuyền nhìn Thỏ bự tung bay bên ngoài. Con thỏ này vốn luôn không mấy hứng thú với việc đi dạo, hôm nay lại càng lộ vẻ thiếu động lực, cả người chỉ lơ lửng trong không trung không động đậy.

Bay lơ lửng như vậy căn bản không có tác dụng giảm béo gì cả.

Adrian không chịu nổi nhất là nghe Chung Yến tự trách, vội vàng trấn an: “Nó là anh mua về mà, sao lại là lỗi tại em được? Hơn nữa nó vẫn còn nhỏ, từ từ dạy là được, Thỏ khổng lồ vũ trụ không phải có thể sống… Ờm, có thể sống…” Hắn ậm ờ, bởi vì hắn hoàn toàn không biết loài Thỏ khổng lồ vũ trụ này có thể sống được bao lâu.

“Có thể sống hơn mấy chục năm.” Chung Yến nói tiếp, trong mắt bỗng nhiên sáng lên một loại thần thái mà Adrian quen thuộc. Trong lòng Adrian thầm cảm thấy sự không lành, nhưng đã không còn kịp nữa, bởi Chung Yến đã bắt đầu phấn khởi nói tiếp: “Đề tài tuổi thọ trung bình của Thỏ khổng lồ vũ trụ này thực ra còn chưa được định luận chắc chắn, bởi vì lịch sử của giống loài biến dị này là quá ngắn. Tuy nhiên người ta biết tới con có tuổi thọ dài nhất là một con thỏ lông ngắn có màu nâu be, năm nay nó đã được…”

“Đúng rồi! Đột nhiên anh nghĩ ra một cách, chúng ta lái thuyền cứu sinh ra thả nó đi chơi đi?” Adrian đột nhiên đề nghị.

Chung Yến sững sờ, không hề nghĩ ngợi đã cự tuyệt: “Sao được, nhỡ xảy ra bất trắc gì thì sao?”

Khu vực bọn họ dừng lại cách rất xa tuyến đường chính, mấy tinh cầu gần đó đều khá vắng người. Quan trọng nhất là, vì là Tiền chỉ huy của quân đội Navi nên Adrian rất rõ nơi này là điểm mù tuần tra an toàn của quân đội Navi, từ ý nghĩa này cho thấy nơi đây rất an toàn. Biết tính tình Chung Yến vốn cẩn thận, hắn bèn giải thích: “Trên phi thuyền này có hai chiếc thuyền cứu sinh, lấy một cái ra cho nó chơi cũng không sao. Giờ nó không chịu động đậy, chúng ta chờ ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Chung Yến ngẫm thấy cũng có lý, lúc này mới gật đầu. Y đã thi viết lấy bằng lái, thi lái thật tuy còn chưa bắt đầu chuẩn bị, nhưng điều khiển phi thuyền cứu sinh cũng không cần thao tác phức tạp gì, khó được cơ hội có Adrian nắm nay chỉ dạy kia mà.

Thuyền cứu sinh và khoang cứu sinh không giống nhau, người điều khiển trên phi thuyền vẫn có thể khống chế ở một mức nhất định. Chung Yến chưa có bằng lái điều khiển thuyền cứu sinh khó khăn tiếp cận Thỏ bự. Con thỏ cuối cùng cũng có chút phản ứng, nó duỗi chân bay ra xa một chút, cảnh giác nhìn chằm chằm cái thứ mà đối với nó là vật thể nhỏ không xác định này.

Thấy lực chú ý của Chung Yến đã hoàn toàn đặt vào việc điều khiển thuyền cứu sinh, Adrian thoát được chương trình phổ cập khoa học về Thỏ khổng lồ vũ trụ không khỏi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Cũng không phải hắn không ủng hộ sự nghiệp của Chung Yến, bình tĩnh xem xét thì cả thế giới đều hay người ủng hộ hiệp hội của Chung Yến nhất chính là Adrian. Kể từ năm ngoái thức tỉnh sau cơn hôn mê, dù trang chủ của hiệp hội có đăng động thái gì hắn đều sẽ ngay lập tức chia sẻ lại, khiến fan hâm mộ phàn nàn hắn spam không ngớt. Chẳng qua một ngày hai ngày còn có người phàn nàn, liên tục mấy tháng đều như vậy, dần dà chẳng ai buồn bàn tán gì thêm. Vậy là từ đó, giữ một mảnh bình luận ‘giải tán giải tán’, ‘thống soái đã hết thuốc chữa’,… Adrian vẫn tiếp tục ngày ngày kiên định chia sẻ tất cả động thái mới của tổ chức công ích do bạn đời mình thành lập.

Ấy vậy nhưng Adrian trung thực tuyên truyền cho Hiệp hội bảo vệ Thỏ khổng lồ vũ trụ của Chung Yến không có nghĩa là hắn có hứng thú với lớp phổ cập khoa học nhỏ của y. Hắn cực kỳ lo rằng mình nghe tới một nửa sẽ ngủ mất tiêu, từ đó gây nên mâu thuẫn gia đình không tất yếu.

Adrian đang thầm thấy may mắn mình thoát khỏi một kiếp, Chung Yến lại đột nhiên hỏi: “Đó là gì vậy?”

“Đâu?” Adrian hỏi, cũng thuận theo ánh mắt Chung Yến nhìn sang.

Ngoài cửa sổ, một chấm đen đang lấy tốc độ cực cao tiến về phía họ. Trong lúc này Adrian đã nhận ra, thứ màu đen kia là tàu tuần tra của quân đội Navi.

Chung Yến cũng đã nhận ra, hai người nghi hoặc nhìn nhau. Còn chưa chờ họ kịp phản ứng, thỏ bự đang so tài với thuyền cứu sinh cũng đã trông thấy quân hạm đen nhánh đang nhanh chóng tới gần.

Dù hình thể có lớn nhưng gen thỏ vẫn ảnh hưởng sâu sắc tới dũng khí của Thỏ khổng lồ vũ trụ. Thỏ con lập tức bị doạ cho co lại bên cạnh phi thuyền. Bởi vì sợ nên nó còn cọ lên phi thuyền mấy cái, nhất thời từ cửa sổ nhìn ra chỉ thấy toàn là lông thỏ đang nhồi vào khoảng trống.

Adrian chủ động liên hệ với tàu tuần tra bên kia trước. Dù gì khắp cả Navi chỉ có mình nhà hắn nuôi Thỏ khổng lồ vũ trụ, hắn tự lược bớt giới thiệu mà hỏi thẳng luôn: “Sao các cậu lại tuần tra theo lộ tuyến này? Khu vực này không phải không nằm trong sắp xếp sao?”

“Ngài thống soái, đây là điểm tuần tra đầu tuần này Chỉ huy mới thêm vào ạ…” Binh sĩ trên thuyền tuần tra thấp thỏm nói.

“Lui xa chút.” Adrian bất mãn ra lệnh, “Các cậu dọa thỏ nhà tôi sợ.”

Tàu tuần tra: “…”

Con thỏ kia còn lớn hơn thuyền của chúng tôi đó! Dọa ai vậy!

Vì đoạn nhạc đệm này, Adrian và Chung Yến không thể không kết thúc hoạt động đi dạo sớm. Thỏ bự trong nhà quá nhát gan, Adrian đành phải gọi hỏi Fayn tuyến đường tuần tra mới, một lần nữa chọn địa điểm đi dắt thỏ không đụng phải tàu tuần tra.

***

Không chỉ không được cho ăn, lại còn động một chút là phải ra ngoài hoạt động, mấy ngày vừa rồi của Thỏ bự rất ư là không vừa ý. Cả ngày nó núp mình trong ổ, tới năng cũng chẳng buồn phơi.

Tối hôm đó, Adrian phải mất một hồi lâu mới dỗ được nó ra khỏi ổ. Chung Yến đã sang tinh khu bên cạnh tham gia hoạt động giao lưu công ích, trách nhiệm đi dắt thỏ hôm nay đành đặt trên vai Adrian.

Bé thỏ bự chui ra khỏi ổ của mình, thấy chỉ có mình Adrian bèn tràn ngập hy vọng dúi người tới cọ cọ.

Trước đây mỗi lần nó làm thế, Adrian luôn sẽ mang một chút thức ăn tới đút cho nó.

“Không được, mày đã béo đến thế rồi.” Adrian sờ mũi nó, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, “Đều tại mày quá béo, làm hại tao suýt chút nữa cũng bị lộ. Em ấy đã đem lòng nghi ngờ rồi, thật sự không thể ăn nữa đâu.”

Con thỏ không hiểu hắn nói gì, vẫn mở to đôi mắt trong suốt vô tội nhìn hắn. Rõ ràng là một con động v*t t* l*n lại cúi thấp cái đông lông mềm như nhung cọ cọ lấy lòng người.

Thỏ khổng lồ vũ trụ không phát ra được âm thanh, dây thanh quản của chúng đã bị thoái hóa trong quá trình biến dị, vậy nên Thỏ bự vẫn luôn yên tĩnh, chỉ có hành vi mới có thể biểu đạt cảm xúc của nó. Adrian tháo thừng dắt buộc trên ổ thỏ ra, chuẩn bị móc lên phi thuyền, con thỏ sốt ruột vội lấy thân thể cản đường hắn.

Adrian đưa tay vỗ lớp lông dày của nó, khẽ quát: “Tránh ra, nếu không phải vợ tao ra lệnh thì mày tưởng tao muốn dẫn mày đi rèn luyện ấy hả.”

Thỏ bự đi quanh hắn hai vòng, sau đó lại tiếp tục cúi đầu lấy lòng cọ hắn. Adrian không phải người dễ mềm lòng, nhưng khi Thỏ bự dùng ánh mắt ướt át vô tội kia nhìn mình, hắn luôn không tự chủ được mà liên tưởng tới dáng vẻ Chung Yến dịu dàng ngoan ngoãn nằm trong ngực mình…

“Hừm… Vậy chỉ cho ăn một chút thôi, chắc là không sao đâu nhỉ?”

***

Hai tháng sau.

Chụp ảnh tuyên truyền thật sự không thể kéo dài thêm, Chung Yến đành miễn cưỡng đồng ý để tổ chụp ảnh đến nhà họ chụp.

Nguyên nhân khiến y miễn cưỡng chính là bởi vì y cảm thấy con thỏ hình như không gầy được là bao.

“Sao lại không gầy?” Adrian trong hai tháng này không ít lần lén Chung Yến cho thỏ ăn, chột dạ nói, “Anh thấy gầy đi nhiều lắm mà.”

Chung Yến nói: “Xem như có gầy đi một chút, nhưng cũng không nên như vậy. Chuyên gia bên sở nghiên cứu Thỏ khổng lồ vũ trụ rõ ràng đã nói, dựa theo kế hoạch giảm béo kia, trong hai tháng hẳn nên có cải thiện rõ rệt mới đúng. Nhất định là do thỏ nhà chúng ta quá lười, không chịu vận động nhiều.”

“Đúng đúng đúng.” Adrian vội phụ họa theo.

Dù cho Chung Yến phàn nàn ra sao, ngày chụp ảnh vẫn cứ đúng hẹn mà tới. Trừ việc thợ chụp ảnh khi ra sân sau bật thốt lên một câu ‘Béo thật đấy’ ra, sau đó bị hai chủ nhân liếc xéo cho một cái, bị dọa cho không thốt nên lời – thì hết thảy coi như thuận lợi.

Chụp ảnh tuyên truyền hết một buổi chiều, tới khi hoàng hôn, trước khi cả đội rời đi, nhân viên phụ trách tuyên truyền thấy Chung Yến đang bận nói gì đó với thợ chụp ảnh, bèn hỏi ý kiến Adrian: “Ngài thống soái, trong này có mấy tấm chụp được cả ngài với ngài hội trưởng nữa. Ngài xem xem có thể đăng lên như ảnh hậu trường không?”

Adrian hỏi: “Mấy tấm nào?”

“Chính là mấy tấm chụp lúc… hai người nghỉ ngơi trên thân đại sứ đó ạ.”

Adrian sững sờ một giây mới phản ứng lại được ‘đại sứ’ trong miếng đối phương chính là con thỏ nhà mình – đại sứ hình tượng của Hiệp hội bảo vệ Thỏ khổng lồ vũ trụ. Hắn nói: “Chụp thế nào, lấy tôi xem xem.”

Chụp giữa chừng cần nghỉ ngơi họ mới phát hiện đã quên chuyển ghế ra ngoài. Rương đạo cụ tuy có thể cho mấy người ngồi nhưng vẫn không đủ, vào nhà thì lại hơi xa. Giống như tất cả chủ nhân trong thiên hạ, trong lòng Chung Yến cũng có một chút tâm tư muốn khoe khoang thú cưng nhà mình. Vậy là y èn cho đoàn chụp ảnh ngồi trên rương đạo cụ để nghỉ ngơi, còn mình và Adrian thì bảo Thỏ bự nằm xuống. Con thỏ thuần thục duỗi một chân ra, hai người xe nhẹ đừng quen leo lên lưng nó nghỉ trong chốc lát.

Ảnh mà thợ chụp ảnh ghi lại được chính là hình ảnh Thỏ khổng lồ vũ trụ màu tuyết trắng đang nằm trên bãi cỏ yên bình nghỉ ngơi, trên lưng nó có hai bóng người, một người nghiêng đầu tựa lên vai một người khác.

Bóng lưng ấm áp này hiển nhiên rất được ý Adrian, hắn nói: “Gửi cho tôi đi, để tôi đăng, các cậu chia sẻ lại là được.”

Trang cá nhân của Adrian còn có ảnh hưởng lớn hơn cả trang chủ chính thức của Hiệp hội. Là người phụ trách mảng tuyên truyền, cậu ta mừng rỡ vui vẻ đồng ý ngay.

Một bên khác, Chung Yến không ngừng dặn dò thợ chụp ảnh: “Hậu kỳ nhất định phải sửa ảnh cho gầy lại, cậu biết chưa? Tìm người chuyên nghiệp vào, nhất định phải sửa cho không còn tì vết, có thể sửa bao nhiêu thì sửa bấy nhiêu. Dù sao cũng không thể đăng ảnh gốc được. Phải gầy, nhất định phải nhấn mạnh với đội chế tác hậu kỳ…”

Thợ chụp ảnh liên tục gật đầu, vỗ ngực cam đoan sẽ sửa ảnh đại sứ gầy đi tới không tì vết.

Chung Yến lúc này mới yên lòng tiễn họ đi.

Mấy ngày sau, bộ phận tuyên truyền gửi ảnh đã chỉnh sửa xong cho Chung Yến xem, Tuy nói Thỏ bực trông vẫn mập, nhưng dù sao cũng đã tốt hơn hình cầu rất nhiều. Chung Yến hài lòng lắm, lúc này người phụ trách nói: “Vậy thì tốt rồi, chúng tôi sẽ chuẩn bị cho đăng số ảnh này lên. Bên phía ngài Thống soái tôi cũng đã nhắn đăng ảnh hậu trường lên rồi.”

Chung Yến: “Tốt… Không đúng, chờ chút, hậu trường gì?”

Chờ tới khi Chung Yến vội vàng cúp máy tìm tới hiện trường câu chuyện thì đã không kịp, trên trang cá nhân của Adrian đăng một ảnh trạng thái mới, nội dung kèm theo là: Ảnh gia đình.

Rõ ràng mới đăng có vài phút, số lượng bình luận lại nhiều tới mức không khoa học. Trong khu bình luận đầy ắp các loại dấu chấm than, câu cảm thán,…

Sự thật rằng Thỏ khổng lồ vũ trụ nhà Thống soái và Cựu tổng thống đã béo thành hình cầu hôm nay cuối cùng vẫn bại lộ.

- Hết ngoại truyện 2-
 
Back
Top Dưới