Đô Thị  Khóe Miệng Của Cậu Thật Ngọt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khóe Miệng Của Cậu Thật Ngọt
Chương 40: 40: Cùng Giường


Sáng hôm sau, Lâm Như Hứa mơ màng mở mắt ra liền phát hiện mình đang nằm trong vòng tay của Hà Tâm Ý.....
Lâm Như Hứa: Mộng đẹp động trời động đất gì đây!
Nhất thời Lâm Như Hứa không dám nhúc nhích, nhất là khi hắn ý thức được đây là giường của mình, cả người từ trong ra ngoài đều buông thả, tuy rằng bây giờ tâm tình rất đắc ý không thèm so đo chuyện mình như cô người yêu nhỏ nép trong ngực Hà Tâm Ý, mà hắn phát hiện cho dù có động đậy thì Hà Tâm Ý vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc, cứ ngoan ngoãn nằm ngủ.
Lâm Như Hứa thoáng ngẩng đầu lên là có thể thấy gương mặt của Hà Tâm Ý, hắn nhìn chăm chú hơn mười phút, sau đó lại nhịn không được hôn lên môi y, vốn chỉ định chạm nhẹ một chút thôi, cuối cùng không thể kiềm chế l**m l**m khẽ môi y, kế tiếp——
Hắn chợt nghe giọng nói bất đắc dĩ của Hà Tâm Ý, "Lâm Như Hứa....."
Biết mình làm sai, Lâm Như Hứa liên tục chớp chớp đôi mắt to nhìn Hà Tâm Ý, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Hà Tâm Ý thật sự rất mệt, nhìn vào mắt của hắn thì chỉ bỏ qua, tiếp tục ngủ.
Hà Tâm Ý chìm vào giấc ngủ, Lâm Như Hứa vẫn nằm trong vòng tay y, dịu dàng nhìn từng bộ phận trên gương mặt Hà Tâm Ý, đặc biệt là nốt ruồi cùng với viền môi mà hắn yêu nhất.

Hà Tâm Ý khi ngủ nhìn không quạnh quẽ như mọi ngày, khóe môi hơi cong lên thoạt nhìn rất gợi cảm.

Nhưng mà quầng thâm mắt chưa bao giờ có giờ đây lại hiện lên nhàn nhạt, làm Lâm Như Hứa hoàn toàn không dám động đậy.

Hà Tâm Ý sống rất kỷ luật, mỗi ngày đều đúng 10h30 tối sẽ đi ngủ, hầu hết mọi học sinh trung học đều có quầng thâm mắt, nhưng Hà Tâm Ý thì không.
Nghĩ tới tối hôm qua mình ầm ĩ, Lâm Như Hứa có hơi xấu hổ cúi đầu, lúc này mới phát hiện Hà Tâm Ý đang mặc bộ đồ mà trước đó hắn đã bí mật chuẩn bị cho y, bộ đồ ngủ vải lụa màu sáng hơi rộng, lúc nằm trên giường còn lộ ra mảng ngực trắng nữa.....
Lâm Như Hứa:!!!
Sau đó hắn lại nhìn bản thân, thấy mình cũng đang mặc đồ ngủ thường ngày, không lẽ mình say tới bất tỉnh nhân sự nhưng vẫn thay đồ được? Lâm Như Hứa tự ngẫm là không làm được rồi, hơn nữa bộ đồ ngủ Hà Tâm Ý đang mặc nhất định cũng do mình lấy cho y.
Rốt cuộc thì hôm qua mình đã làm gì vậy!!!
Lâm Như Hứa cảm thấy sụp đổ, nhưng mặc kệ có nghĩ thế nào thì ký ức cuối cùng chỉ dừng lại ở việc hắn mất đi ý thức ngã vào người Hà Tâm Ý.
Mệt quá! Quần áo của cả hai cũng thay rồi, chuyện tốt như vậy mà lại quên mất!!!
Lâm Như Hứa càng nghĩ càng mệt, quyết định chờ Hà Tâm Ý tỉnh dậy sẽ đè y xuống giường hỏi cho rõ đêm qua rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!
Hắn đưa tay xoa xoa cái đầu vẫn còn nhức, rồi không biết lại ngủ say từ khi nào.
Lúc thức dậy một lần nữa thì đã 10h30 rồi, lọt vào tầm mắt hắn chính là bộ đồ ngủ bằng lụa Hà Tâm Ý mặc đã được xếp chỉnh tề, Lâm Như Hứa lập tức tỉnh táo, theo bản năng xuống giường đi tìm Hà Tâm Ý, mới vừa đẩy cửa phòng ra liền ngửi được mùi đồ ăn thoang thoảng.

Hắn đứng từ trên lầu nhìn xuống thì thấy Hà Tâm Ý đang đeo tạp dề màu xám đi vào phòng bếp.
Bức tranh này thật đẹp, trong lòng Lâm Như Hứa lại có hơi chua xót, không kìm được chạy xuống lầu rồi đứng bên cửa bếp.

Hà Tâm Ý cúi đầu không biết đang nấu món gì đó, một tay còn cầm thìa, nghe tiếng động cũng biết hắn đã thức, thế là xoay đầu lại hỏi, "Đánh răng chưa?"
Lâm Như Hứa thấy không khí ấm áp bao quanh Hà Tâm Ý lại không trả lời được câu hỏi của y, trực tiếp đi tới ôm lấy Hà Tâm Ý, lúc này mới phát hiện bộ đồ y đang mặc bên trong tạp dề chính là bộ mà lần trước hai người đã mua khi đi dạo phố cùng nhau, hắn ghé đầu bên tai Hà Tâm Ý, cúi xuống hôn lên tóc y, "Không đánh, cậu cũng không thể ghét tôi được."
Nồi canh đang ùng ục sôi, Hà Tâm Ý vẫn mặc kệ hắn ôm hơn mười giây, sau đó mới dùng cánh tay kia thúc nhẹ, giọng nói tràn đầy ôn nhu, "Mang dép trước đi."
Hà Tâm Ý mà không nói thì Lâm Như Hứa cũng không cảm giác được, lúc này bị nhắc mới thấy lạnh chân, rồi nhớ ra khi nãy chạy xuống lầu mà không mang dép.

Trông thấy đồ ăn đã nấu xong rồi, Lâm Như Hứa nghiêng đầu hôn hôn lên tai Hà Tâm Ý, cuối cùng miễn cưỡng lên lầu thay bộ quần áo ở nhà cùng một kiểu, chẳng qua hắn mặc là bộ màu hồng.
Lâm Như Hứa thừa nhận từ nhỏ tới lớn hắn ghét nhất chính là màu hồng, nhưng mà Hà Tâm Ý không chịu mặc màu này nên hắn đành nhượng bộ, lúc đánh răng thấy mình trong gương mà cũng phải bật cười.
Các món ăn Hà Tâm Ý nấu đều giản dị, món canh chỉ là sườn hầm củ sen rất phổ biến, nhưng mà càng như thế thì chóp mũi của Lâm Như Hứa lại càng chua xót, hắn vốn không phải người thích khóc, từ nhỏ tới giờ đều lấy câu nói đàn ông đổ máu chứ không đổ lệ làm chuẩn, nhưng mà mới mấy ngày ở cùng Hà Tâm Ý thôi đã làm hắn không thể khống chế được cảm xúc của mình rồi, khóc cũng được, cười cũng tốt, tất cả những cảm xúc này đều vì Hà Tâm Ý mà có.
Lâm Như Hứa ngồi vào bàn ăn, cầm lấy đôi đũa Hà Tâm Ý đưa cho, hắn cười nói, "Đây là bảo bối Tinh Tinh gì đây, tôi hời quá rồi."
Hà Tâm Ý không lên tiếng, chỉ nhìn hắn và cười, lại thấy mắt của Lâm Như Hứa đỏ hoe, cười mà như muốn khóc, thế là y liền đứng dậy đi qua chỗ đối diện, đem đầu Lâm Như Hứa vùi vào phần bụng mình, vẫn cứ lặng lẽ sờ tóc người ấy.
Động tác của Hà Tâm Ý quả thực rất ôn nhu làm Lâm Như Hứa cảm thấy tim mình như bị hun nóng vậy, những rào cản trái tim mà hắn nghĩ sẽ ám ảnh cả đời dường như đang nứt ra từng chút, ở bên kia khe hở chính là Hà Tâm Ý đang cười với mình.
Chỉ một lúc sau Lâm Như Hứa đã khôi phục lại trạng thái bình thường, giống như mọi chuyện vừa rồi không liên quan gì tới mình, uống hết một chén canh sườn củ sen còn đang nóng, nếm thử từng món một, sau đó lại bắt đầu tâng bốc nịnh nọt* Hà Tâm Ý, tiếp theo là ngượng ngùng hỏi, "Tối hôm qua tôi uống say không có làm gì đó chứ?"
*Gốc là 彩虹屁 (rắm cầu vồng): cụm từ này xuất phát trên MXH, theo nghĩa đen là thần tượng có đánh rắm cũng giống như cầu vồng, đây là cách fans tung hô thần tượng của mình hoàn hảo, đa tài đa nghệ.

Sau đó thì được chế thành những cụm từ có liên quan khác, chẳng hạn như tâng bốc, nịnh nọt người yêu.
Hà Tâm Ý hoàn toàn không để tâm tới ánh mắt đầy chờ mong của hắn, ăn một miếng cải thảo, trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhìn đối phương, "Làm rồi."
Ngay tức khắc trái tim của Lâm Như Hứa như tro tàn, mơ hồ nói, "Đừng đừng đừng, đừng nói cho tôi nghe, cái gì tôi cũng không biết."
Có lẽ là thật sự đói, ba món mặn một món canh được hai người xử lý trong vòng 20 phút, Lâm Như Hứa rất tự giác đi rửa chén, lúc rửa xong thì đi ra phòng khách thấy Hà Tâm Ý đang ngồi trên ghế sô pha đọc sách tiếng Anh, chợt hắn cảm thấy cuộc sống này thật đẹp làm sao, thế là liền chạy qua dựa vào Hà Tâm Ý chơi game.

Sô pha rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người ngồi, không đủ chỗ để Lâm Như Hứa nằm dài, thế là hắn đành phải gác hai chân lên tay vịn sô pha.
Một người lặng lẽ đọc sách, một người thì đeo tai nghe chơi game, cả hai dựa vào nhau hơn một tiếng đồng hồ và không ai nói chuyện cả, thế nhưng lại không hề cảm thấy ngượng nghịu, hai người vẫn thản nhiên giống như đã ở bên nhau nhiều năm rồi.
Nếu để ý thì sẽ dễ dàng phát hiện ra căn phòng của Lâm Như Hứa trở nên khác lạ hơn so với nửa tháng trước, trên giá sách ngày trước đều là tập truyện tranh hắn sưu tầm từ nhỏ thì giờ đây trên đó lại có thêm vài cuốn sách tiếng Anh và tác phẩm nổi tiếng; tủ quần áo không còn chất đống nữa mà đã được xếp gọn theo mùa, quần áo dày mỏng cũng được phân ra, trong đó có vài bộ kiểu dáng hoàn toàn khác, đó chính là quần áo của Hà Tâm Ý; giường cũng không còn lộn xộn....!Căn phòng bây giờ ở góc ngách nào cũng là phong cách và thói quen của Hà Tâm Ý.
Lâm Như Hứa hầu như đã gặp qua gần phân nửa chuyện kỳ lạ trên thế giới, cũng từng tham gia các hội sở xa hoa, các quán bar lớn nhỏ trong Minh Thành, đấu trường quyền anh hay khu trò chơi hắn đã từng lâng la không ít lần, thế nhưng vào lúc này chỉ dựa vào Hà Tâm Ý chơi game, nghe tiếng lật sách của y hắn mới cảm thấy cuộc sống của mình chân thật bao nhiêu, không phải là một cái xác không hồn nữa.
Bỗng nhiên Lâm Như Hứa hỏi, "Cậu đã nghĩ ra sẽ học trường đại học nào chưa?"
Hà Tâm Ý khép cuốn sách lại, nghiêng đầu hỏi ngược lại, "Cậu nên nghĩ xem cậu muốn học đại học nào."
Lâm Như Hứa tắt di động, trở người lại ôm Hà Tâm Ý, hôn lên môi y, "Câu đi đâu thì tôi đi đó."
Hà Tâm Ý nhìn vào mắt hắn, giống như đang nhìn một đứa trẻ vậy, y cũng chủ động hôn lên, nụ hôn vừa triền miên lại vừa nhẹ nhàng như muốn đối phương hòa vào mình vậy.

Một lúc lâu sau cả hai mới tách ra, hơi thở vẫn còn hổn hển, một tay Lâm Như Hứa ôm lấy cổ Hà Tâm Ý, tay còn lại lặng lẽ xốc vạt áo lên, v**t v* cái eo của y.

Đã từ lâu hắn biết eo của Hà Tâm Ý rất gầy, chỉ là không nghĩ tới khi chạm vào lại có xúc cảm mềm mại và thoải mái như vậy, tuy Hà Tâm Ý không có phản ứng gì, nhưng hơi thở của y đã nặng nề không ít, cảm thấy nếu mà sờ thêm tí nữa là sẽ xảy ra chuyện ngay.

Lâm Như Hứa miễn cưỡng rút tay về, cứ vậy dựa vào người Hà Tâm Ý, hắn tìm lời bào chữa cho hành vi của mình, "Tối hôm qua cậu thấy của tôi hết rồi, cho nên chịu trách nhiệm đi, cái này chẳng qua là thu lãi từ cậu thôi."
Hà Tâm Ý bật cười, mở sách ra, "Tối hôm qua cậu cứ bắt tôi xem đó chứ."
Lâm Như Hứa: "......." Rốt cuộc thì tối qua mình đã làm cái gì rồi? Lâm Như Hứa đỡ trán, lại có chút mất tự nhiên đằng hắng hai tiếng, chủ động tìm chủ đề khác tự cho là có lợi cho mình, "Hôm qua cậu với Hạ Vũ là sao vậy? Bộ cậu quen thân với cậu ta hả?"
"Trước đó thì không có," Hà Tâm Ý thích sự thẳng thắn này của Lâm Như Hứa, cũng biết là hắn đang ghen nên tốt bụng giải thích, "Chuyện xảy ra vài ngày trước tình cờ gặp nhau trên đường, đúng lúc tôi mua trà sữa nên cậu ấy đi cùng, kể lại lúc lên văn phòng gặp chủ nhiệm thì có thấy đơn phân ban của tôi."
Lâm Như Hứa đại khái cũng có thể đoán ra được, "Cậu ta thấy đáng lẽ cậu muốn học ban xã hội?"
"Ừ."
"Vậy cậu ta nói gì với cậu? Khuyên cùng học chung, sau đó đứng trước lớp tuyên thệ làm hai tên học bá môn xã hội, gây chấn động cả trường Thủ Minh?"
"Ừm......" Một chữ kéo thật dài, Hà Tâm Ý tỏ vẻ suy nghĩ, sau đó lại thấy vẻ mặt hùng hổ của Lâm Như Hứa, "Tên đó mà dám nói vậy thì ngày mai tôi nhất định đi đánh cho một trận, cho cậu ta biết thế nào là gây chấn động cả trường Thủ Minh!"
"Cái đó thì không cần đâu, cậu ta kêu tôi suy nghĩ cho kỹ, không cần bởi vì ý kiến của người khác mà dễ dàng thay đổi suy nghĩ của mình."
"Có khác gì nhau đâu," Hàn thuyên một hồi thì lửa giận mới bớt xuống phân nửa, Lâm Như Hứa lại dựa vào người Hà Tâm Ý, "Bây giờ nếu cậu còn muốn học ban xã hội thì tôi cũng sẽ không ngăn đâu."
Hà Tâm Ý lắc đầu, tỏ ý mình sẽ không thay đổi quyết định nữa, trong lòng lại nghĩ đến tờ đơn phân ban của Lâm Như Hứa viết chữ "Văn."
Cậu nguyện ý vì tôi mà không hề chùn bước đến mức đó, sao tôi có thể dễ dàng đổi ý được chứ..
 
Khóe Miệng Của Cậu Thật Ngọt
Chương 41: 41: Học Y


"Hôm đó cậu uống say."
Mặt Lâm Như Hứa không cảm xúc nhìn Tôn Bình Khang, "Tôi biết, sau đó thì sao?"
Tôn Bình Khang: "Tớ không dám nói."
Chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi? Lâm Như Hứa tỏ vẻ lạnh lùng bắt đầu giải đề, "Vậy thì khỏi nói."
"Sau đó cậu ôm Y thần, có làm gì cũng không chịu buông, hét to tên cậu ấy, cái gì mà được với không được, Hồ Nhạc Văn tới kéo thì cậu lấy cờ đỏ cắm lên đầu người ta, tuyên bố ai tới gần là cậu đánh người đó, sau đó còn hôn lên mặt Ý thần trước toàn thể cả lớp nữa chứ!" Nói một tràn không kịp thở, Tôn Bình Khang nín cười, nói xong bỏ chạy.
Trong lòng Lâm Như Hứa bắt đầu tưởng tượng tới chuyện đó, "......."
Một đời anh minh của tôi!!
Cái thói say rượu cực phẩm của mình!
Lâm Như Hứa vỗ vỗ Triệu Nhất Xuyên đang cười tới run người, mặt đầy hắc tuyến cáu kỉnh hỏi, "Tôi nháo thành như vậy, có ai nhìn ra không?"
"Thật ra thì không, Ý thần rất thản nhiên, vẻ mặt kiểu như quang minh chính đại, đường đường chính chính."
"Tôi hôn cậu ấy thật?"
"Ha 一 hai thằng con trai hôn nhau trong lúc nhậu nhẹt thì có làm sao."
Đã biết rõ sự tình, Lâm Như Hứa đánh một cái vào lưng Triệu Nhất Xuyên, "Tôi uống say cậu cũng không quản, còn ở đây cười à!"
"Ê cái tên này!" Triệu Nhất Xuyên bất mãn, "Lúc đó cậu nói không cho ai tới gần, với cậu có biết tôi vì cậu mà làm cái gì không!" Nói xong thì giống như cô vợ nhỏ bị chọc tức, "hừ" một cái rồi quay đầu đi, vừa lúc Hà Tâm Ý đi lấy nước trở về, đặt cái ly giữ nhiệt giống nhau trên bàn hắn, giải thích, "Cậu ấy vì che giấu cho tụi mình mà làm trò, hôn Tôn Tôn trước mặt cả lớp, lớn tiếng tới mức ai cũng nghe rõ."

Một người làm thì có hơi quái, nhưng mà nếu có người khác cũng làm thì ai nhìn vào cũng thấy chả có gì, Triệu Nhất Xuyên với Tôn Bình Khang đã làm tốt nhất mà họ có thể nghĩ ra ngay lúc đó, Lâm Như Hứa gõ nhẹ lên vai Triệu Nhất Xuyên, mồm miệng cũng khịa người ta, "Không phải chỉ hôn một cái thôi sao? Hồi nhỏ hai cậu hôn nhau không ít đâu?"
Lần này thật sự bị châm ngòi, Triệu Nhất Xuyên nhìn chằm chằm hắn, sau đó hai người bắt đầu đại chiến "hồi nhỏ cậu đã làm cái gì" vô cùng ấu trĩ, Hà Tâm Ý là khán giả duy nhất, chắc chắn trở thành người cuối cùng được lợi.
Không có bí mật nào là vĩnh viễn cả, Lâm Như Hứa lại rất cởi mở, nếu như có một ngày bị phát hiện thì hắn sẽ không sợ hãi, lại càng không vì thế mà chia tay, dù sao Hà Tâm Ý không có tình cảm với gia đình hiện tại của y, nếu thật sự có một ngày như thế, hai người bọn họ ở trường không ai dám động tới, sau khi thi vào đại học thì không cần phải lo lắng, lúc đó ai mà quản được bọn họ chứ?
Dù sao bọn họ cũng sẽ chung sống cùng nhau cả đời, đừng ai nghĩ sẽ chia cách được họ.
Xác định được điều này, Lâm Như Hứa liền tập trung vào việc học như không bao giờ kết thúc.
Mặc dù điểm số của hắn từ đầu năm cấp ba cũng không tệ, thế nhưng hắn biết mình đang ở trình độ nào 一 tất cả các kiến thức đều biết đại khái, mà từng bài nối liền từng bài, kiến thức nối liền kiến thức không tích hợp nhuần nhuyễn lắm, nội dung bài kiểm tra đánh giá tương đối rời rạc, hắn có thể ứng phó, nhưng nếu cứ tiếp như vậy thì đến năm cuối cấp ba sẽ xuất hiện vấn đề, khi đó đừng nói là trọng điểm, đến một bài kiểm tra bình thường thôi còn khó mà làm được.
Trước đây Lâm Như Hứa không quan tâm, nhưng bây giờ thì khác, Hà Tâm Ý nhất định sẽ chọn một trường đại học tốt, hắn không muốn chia cách Hà Tâm Ý thì phải nhanh chóng nâng cao trình độ của mình, xây dựng kết cấu kiến thức cho riêng hắn.
Học kỳ cuối của lớp 11 sẽ có nhiều môn kết thúc chính khóa, sau đó thì chính thức bắt đầu ôn tập toàn bộ, hắn phải tận dụng trước khi bắt đầu ôn tập toàn bộ phải bổ sung những kiến thức thiếu khuyết của mình, đem những kiến thức rời rạc nối liền với nhau.
Đây là một dự án lớn, đối với người khác có lẽ sẽ khó, nhưng đối với Lâm Như Hứa mà nói thì vấn đề chỉ có thời gian.

Hơn nữa....!hắn còn có Hà Tâm Ý, trong đầu của người kia chứa đựng những kiến thức học tập phải gọi là thần thông, y cũng sẵn lòng dành thời gian và năng lượng vì hắn, tiện thể thì ôn tập lại một lần nữa.
Lâm Như Hứa thật thông minh, nắm vững mọi thứ về toán lý hóa, hợp tác giữa hai người vô cùng vui vẻ.
Bằng cách này, Lâm Như Hứa chắc chắn nằm trong top 10 của lớp trong kỳ thi tháng Tư.

Tất nhiên, việc ôn tập và tổng kết của hai người vẫn chưa chấm dứt, kỳ thi tháng Tư cũng không phải là toàn diện.

Vào kỳ thi kiểm tra hàng tháng, tâm trạng của Lâm Như Hứa rất tốt, lôi kéo Hà Tâm Ý đến thăm ông ngoại.

Phía bệnh viện có đề nghị ông ngoại nằm theo dõi một thời gian, nhưng mà ông cảm thấy ở bệnh viện không thoải mái lắm, nhất định phải về nhà, mọi người cũng chỉ biết làm theo lời ông.
Lúc hai người đến thì tình cờ gặp ông ngoại đang đi tản bộ trong công viên dưới nhà, bên cạnh còn có chú chó hoang đi theo, là chó Tuguo Trung Hoa* rất phổ biến, lông màu trắng xám, hình ảnh một lớn một nhỏ chầm chậm đi dạo, không một chút sốt ruột.

Với trạng thái của ông ngoại thì có thể thấy bây giờ ông khỏe hơn nhiều rồi, cuộc sống căn bản không có vấn đề gì, chỉ là so với trước đây thì có chậm chạp hơn chút, nhưng mà so với tuổi của ông thì quả thật quá tốt.
Ông ngoại thấy hai người thì rất vui, còn bật cười thành tiếng nữa, vẫy tay ra dấu bảo Hà Tâm Ý đến, ngoài miệng Lâm Như Hứa cố ý nói ông ngoại bất công nhưng trong lòng hắn cũng vui không kém.

Hai người họ cùng ông ngoại dạo bộ hai vòng, chó nhỏ hình như là sợ người lạ nên cách xa một đoạn lẽo đẽo theo sau.
"Con nhớ trong tiểu khu đâu có chó lạc đâu, còn này ở đâu tới thế?"
Ông ngoại Lâm nói, "Hình như là chạy trốn vào đây, thấy không quậy nên bảo vệ cũng không quản, có khi trong nhà còn đồ ăn thừa thì ông sẽ cho nó ăn."
"Thích thì cứ giữ nuôi, con mang nó đi vệ sinh với tiêm ngừa rồi gửi lại."
Ông ngoại Lâm quay đầu nhìn, chó con vẫn là sợ người lạ nhưng khi thấy ông ngoại dừng lại nhìn thì nó từ chút tới gần, cuối cùng là cọ cọ vào chân ông, "Bà ngoại con cũng có ý này, nhưng mà chó con sợ người lạ, phải mất thời gian để nó làm quen."
Đi được một đoạn, ông ngoại Lâm nhìn đồng hồ rồi kêu hai người lên lầu ăn cơm, nhà ông ngoại ở tầng 5, tòa nhà cũ cao nhất có 7 tầng và không có thang máy, Lâm Như Hứa với Hà Tâm Ý thì không sao, nhưng ông ngoại vừa trải qua một trận bệnh nặng, tầng 5 đối với ông mà nói có hơi vất vả, đi được một hai tầng là phải dừng lại nghỉ ngơi một chút, cả đoạn đường Lâm Như Hứa luôn muốn đỡ nhưng lại thôi, còn bị ông ngoại nắm thóp trước, "Đừng cho rằng ông không biết thằng nhóc con đang suy nghĩ cái gì, ông ở đây mấy chục năm rồi, không chuyển đi đâu hết, chỉ là tầng 5 thôi, mỗi ngày cứ coi như là đang leo núi, cũng là cách tập luyện hồi phục."

Trong lòng Lâm Như Hứa biết, từ khi ông kết hôn là đã dọn đến đây ở, gần như là nửa cuộc đời rồi, những kỷ niệm và thói quen đều gắn bó ở đây, tất nhiên sẽ không đồng ý rời đi.
Bởi vì có gọi trước nên bà ngoại Lâm biết Lâm Như Hứa và Hà Tâm Ý sẽ đến, bà vui đến độ nấu một bàn đầy đồ ăn, ba người vừa tới cửa đã nghe được mùi đồ ăn thơm phức rồi.
Việc đầu tiên Hà Tâm Ý vào cửa là chào bà ngoại, sau đó tới phòng bếp phụ giúp, y đến đây hai ba lần và lần nào cũng thế, bà ngoại biết không ngăn được nên cũng không ngăn nữa, cố ý dằn giọng nói, "Tiểu Hà thật tốt, vừa cao ráo đẹp trai lại còn học giỏi, biết chủ động phụ giúp làm việc nhà, nếu cháu của bà được thế thì tốt quá, không giống với cái đứa ở ngoài kia, chỉ biết nằm dài trên ghế làm ông lớn."
"Tôn tử của bà cũng không nhàn rỗi đâu nha!" Lâm Như Hứa hắng giọng, hận không thể nói cho cả tiểu khu này nghe thấy, "Tôn tử của bà đang gọt trái cây cho chồng của bà đó!"
Lâm Như Hứa hô to một tiếng đầy quang minh chính đại, hô xong thì bị ông ngoại đang cầm miếng táo đặt trên bàn trà nhìn một cách khinh bỉ, gọt nó giống như đang tạo một tác phẩm nghệ thuật vậy, tranh thủ lúc ông ngoại đang xem TV thì nói, "Con biết là ông không muốn, nhưng lúc xuống nhà thì vẫn là nên mang theo gậy, con thấy cầu thang đi lên không có điểm tựa, mang theo gậy thì lúc ông có tạm nghỉ cũng có thứ để chống nghỉ sức."
Thực ra trong lòng rất lo lắng, không chỉ là ở cầu thang, mà ở dưới tiểu khu cũng vậy, ông mang theo gậy thì hắn có chút an tâm hơn, ông ngoại cũng hiểu rõ điều này, nhưng mà ngoài miệng lại kiêu ngạo, "Để ông mang nó theo đánh con cũng được đấy."
Lâm Như Hứa hiếm khi không cãi lại, gọt táo thành từng miếng nhỏ rồi mới bưng lên, cười hì hì, "Ông yêu muốn đánh thì cứ đánh, con hứa sẽ không chạy."
Bàn vuông nhỏ vừa hay ngồi đủ bốn người, ông ngoại Lâm gặp Hà Tâm Ý nhiều lần rồi, lần nào gặp cũng thấy đứa nhỏ này càng nhìn càng hài lòng, đang ăn cơm cũng phải hỏi hai câu: "Gần đây học bài có mệt không? Không mệt thì lát nữa chơi một ván nhé?"
Hà Tâm Ý tất nhiên là đồng ý rồi, ông ngoại liền vui vẻ, "Tiểu Hà ngoan thế."
Thấy hai "ông cháu" hòa thuận làm Lâm Như Hứa không nhịn được xen mồm, "Rốt cuộc thì ai mới là cháu ruột của ông đây? Ông có bao giờ khen con như vậy đâu?"
"Cái tên thổ phỉ nhỏ có gì tốt mà khoe, con có điểm gì so được với Tiểu Hà người ta?"
"Cao hơn cậu ta!" 3cm cũng tính là cao hơn nha, Lâm Như Hứa đúng lý hợp tình.
"Lại còn làm vẻ đương nhiên, con chỉ có cái chất thổ phỉ còn so với người ta!"
Lâm Như Hứa: "......"
Mặt bà ngoại Lâm □□, "Nói bừa, cháu lớn của tôi không phải là thổ phỉ, lần trước Tiểu Chu ghé thăm không phải còn nói Như Hứa của chúng ta ở trường là giáo thảo sao? Được rất nhiều bạn yêu thích đấy!"
Tiểu Chu là hiệu trưởng trường Thủ Minh, vì ở gần nên Lâm Như Hứa có hay đến chỗ ông học bài, cho nên qua lại không ít.
"Cứ cho nó là giáo thảo đi, mắt nhìn của mấy đứa con gái thời nay cũng thật là, mà cho dù nó có là vậy thì cũng không ảnh hưởng gì tới chất thổ phỉ của nó!"

Logic quá mạnh mẽ, Hà Tâm Ý nghe vậy thì bật cười, chuyện bắt đầu từ mình mà người bên cạnh bị chế giễu không ít, chủ động nói thay cho Lâm Như Hứa, "Gần đây Lâm Như Hứa học tập rất chăm, hai lần thi tháng được nằm trong top 10 rồi đó ạ."
Thật sự không ai không muốn con mình thành tài cả, ông ngoại Lâm ngồi cười, "Cái này còn kém nhiều lắm."
Cơm nước xong mọi người ngồi trên sô pha nghỉ ngơi, bà ngoại đứng một bên không chịu ngồi, nói đứng khỏe hơn, Hà Tâm Ý đã dọn bàn cờ rồi, hai người bắt đầu chiếu tướng.

Ông ngoại Lâm lúc chơi cờ không thích nói chuyện, vẻ mặt đầy nghiêm túc giống như thật sự ra chiến trường vậy, làm cả phòng khách cũng căng thẳng theo, mãi đến nửa giờ trôi qua bàn cờ của hai người mới hòa nhau, chiến sự đã ổn định, không khí mới sôi động lên.
Chính lúc này ông ngoại Lâm mới phát hiện, Hà Tâm Ý không những chơi cờ giỏi mà còn có tài pha trà rất đỉnh, giống như người đã học qua chuyên môn, vì thế màn pha trà của Hà Tâm Ý trở thành phần diễn thứ hai, bà ngoại cũng ngồi xuống thưởng thức trà y pha, trò chuyện những thứ ở trường học.
Ông ngoại Lâm: "Nghe nói trước đó mấy đứa vừa mới phân ban học nhỉ?"
Lâm Như Hứa nói: "Ông sắp xếp tai mắt trong trường tụi con đúng không?"
Hà Tâm Ý lại cung kính trả lời: "Đúng ạ."
Đối lập kiểu này, Lâm Như Hứa lại được ông ngoại Lâm liếc mắt xem thường.
Bà ngoại Lâm: "Hai đứa đều học ban tự nhiên à."
Hà Tâm Ý gật đầu, ông ngoại Lâm thì rất vui, "Ban tự nhiên thì tốt!" Nói xong liền nhận ra bà ngoại Lâm từng là sinh viên ban xã hội, thế là nhanh chóng ngậm miệng lại, nhưng bà ngoại thấy không sao cả, trọng lý khinh văn đã tồn tại từ thời của họ rồi, lại hỏi, "Thế học ban tự nhiên có nghĩ tới sau này làm việc gì chưa?"
Lâm Như Hứa thì lãnh đạm, "Cái này tính sau, con không vội."
"Học Y."
Hai chữ "học Y" Hà Tâm Ý lưu loát nói ra, ông bà ngoại thì không phát hiện gì cả, vẫn tự nhiên trò chuyện tiếp, nhưng Lâm Như Hứa ngồi một bên không lên tiếng, hắn tất nhiên sẽ không quên Hà Tâm Ý vì cái gì mà thay đổi quyết định.
Hai chữ này lại lầm hắn cố định ánh nhìn trên mặt Hà Tâm Ý, nhất thời tâm trạng của Lâm Như Hứa đầy phức tạp, trăn trở nhiều lần chỉ còn lại một lời nói yêu thương, đủ để hắn cảm thấy có mở miệng thế nào thì cũng chỉ là vô lực..
 
Back
Top Bottom