Ngôn Tình Khoáng Dã Như Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khoáng Dã Như Phong
Chương 20


Hứa Kiều nói xong liền hạ tay xuống, nhặt chai rượu rỗng rớt dưới đất, ôm vào trong lòng, yên lặng nhìn mặt hồ.
Nước mắt còn sót lại trên má rất nhanh đã bị gió thổi khô, vừa lạnh vừa nhớp nháp, rất khó chịu.
Cô cúi đầu lục túi tìm khăn giấy, nhưng tìm hồi lâu vẫn không thấy gì.
Đang muốn bỏ cuộc, một tờ khăn giấy đột nhiên xuất hiện trước mặt cô như từ trên trời rơi xuống.
"Cảm ơn." Hứa Kiều vươn tay nhận lấy, nhẹ giọng nói.
Thật lâu Trần Khoáng vẫn chưa hồi thần lại, thậm chí việc đưa khăn giấy cũng trong vô thức.
Anh lại hỏi: "Sao cậu biết không phải tôi chụp?"
Lúc này Hứa Kiều không nói gì, lau mặt xong rồi ôm chai rượu vào lòng.
Xem ra là say thật rồi.
Trần Khoáng cởi áo khoác lên vai cô, gió lạnh thấu xương dội thẳng vào người, anh đứng yên, ngược lại phải cảm ơn vì sự lạnh lẽo này làm anh tỉnh táo.

Trước mặt là mặt hồ lấp lánh, sau lưng là cánh đồng bát ngát.
Dường như cuối cùng anh đã tìm được nơi để trở về trong không gian rộng lớn vô ngần này.
Hai người cũng không ở ngoài quá lâu, vì các đồng nghiệp đều đề nghị vào lều hát.
Mọi người chọn cái lều rộng nhất, trải thảm rồi ngồi thành vòng tròn.

Vài người có mang theo nhạc cụ, đang điều chỉnh âm thanh.
Dù đã uống rượu nhưng dũng khí của họ không những không tăng mà còn giảm đi, hỏi một lượt cũng không có ai xung phong hát.
Hứa Kiều vẫn luôn gục đầu xuống, ngước mắt lên thấy tình hình hiện tại, mơ hồ hỏi: "Không có ai hát sao?"
Không đợi người khác trả lời lại, cô lại nói: "Để tôi hát."
Người ngạc nhiên nhất là Trần Khoáng.

Trong ấn tượng của anh, Hứa Kiều không phải kiểu người sẽ thể hiện bản thân mình ở nơi đông người thế này, ít nhất là ở trường trung học, cô luôn thu mình lại, lúc nào cũng lặng lẽ.
Nhưng hiện giờ, không biết do men rượu hay trong mấy năm qua tính cách đã thay đổi, cô không hề tỏ ra rụt rè, siết chặt ống tay áo nói tên bài hát.
Là bài dân ca ở nơi đây.
Nhạc nhẹ nhàng vang lên, ánh mắt Hứa Kiều không có tiêu cự nhìn về phía trước, định mở miệng lại bắt gặp ánh mắt của Trần Khoáng.
Toàn bộ bài hát đều là ngôn ngữ địa phương của Khúc Hương, Trần Khoáng không hiểu hết được nội dung.

Nhưng trong từng câu chữ, có thể cảm nhận được chút tình cảm tưởng chừng như rất ít nhưng thật ra đã thấm sâu vào tận xương tủy.
Sâu thẳm trong tim, tảng băng bị phong ấn bấy lâu đang dần tan chảy, Trần Khoáng đưa tay chạm vào tim mình, như thể lần đầu cảm nhận được hơi ấm.
Tâm trạng hỗn loạn ban đầu đột nhiên trở nên rõ ràng vào lúc này.
Giọng Hứa Kiều mềm mại, hoàn toàn phù hợp với bài dân ca này, thính giả xung quanh cũng dần chìm đắm trong đó.
Tuy nhiên, khi họ đang la ó, yêu cầu cô hát thêm một bài nữa, Hứa Kiều lại xua tay, năn nỉ thế nào cũng không chịu.

Cô ngáp nhẹ một cái, mặc áo khoác của Trần Khoáng vào, người nghiêng qua nghiêng lại, như sắp ngã đến nơi.
Lúc đầu Trần Khoáng ngồi đối diện với cô, sau lại có người muốn tác hợp hai người, nên để cô ngồi cạnh anh.
Có Hứa Kiều mở màn, bầu không khí đột nhiên trở nên sôi nổi hẳn, tiếng hát và nhạc không ngừng vang lên.
Ngồi ngẩn người một lúc lâu, Trần Khoáng đột nhiên cảm thấy khát nước nên cầm ly rượu trái cây trên bàn lên uống một ngụm.

Ngay khi đang định đặt lại lên bàn, vai phải đột nhiên chùng xuống.
Tim anh bất giác đập nhanh, nghiêng đầu nhìn lại, Hứa Kiều đang vững vàng dựa vào người anh.
Vị ngọt tương tự như rượu trái cây phả vào mặt.
Trần Khoáng trấn định nhịp tim đập ngày càng hỗn loạn của mình, lặng lẽ điều chỉnh tư thế ngồi để cô dựa thoải mái hơn.
"Trần Khoáng." Bên cạnh có người gọi anh.
Thấy không được đáp lại, người đàn ông kiên nhẫn gọi lần nữa.
"Trần Khoáng."

Lúc này Trần Khoáng mới phản ứng lại, thấp giọng hỏi: "Có gì không?".
Người nọ không muốn nhắc lại chủ đề vừa rồi, cùng mọi người xung quanh nở nụ cười đầy thâm ý, thần bí nói: "Cố lên.".
-
Nháy mắt đã đến giao thừa, sau khi bàn bạc, các đồng nghiệp quyết định cùng nhau lên thành phố chơi.
Lần trước say rượu, Hứa Kiều ở nhà nghỉ ngơi vài ngày mới hồi phục.

Lại nghĩ để không làm hỏng cuộc vui, cô từ chối lời mời, dự định ở nhà đón Tết.
Trần Khoáng cũng từ chối, vì vậy cả hai thuận theo tự nhiên ở cùng nhau đến hôm nay.

Vài ngày trước, Trần Khoáng vừa nhận xe, nhân tiện mua chút đồ dùng cho năm mới, hiện tại tất cả đều được chuyển đến nhà Hứa Kiều.

"Tôi quên mua câu đối Tết rồi." Anh kiểm tra xong, buồn rầu nói.
Hứa Kiều cười, nói: "Không sao, tự mình viết cũng được mà."
Cô có khả năng thực hành tốt, vừa nói đã bắt tay vào làm, lập tức lấy giấy bút ra trải lên thềm.
Trần Khoáng cũng không rảnh rỗi, tranh thủ thời gian vẽ vài bức tranh ngày Tết.
"Hôm đó tôi uống say có làm chuyện gì khác thường sao?" Hứa Kiều đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Sau khi tỉnh rượu, tựa hồ trong nháy mắt kí ức đêm qua mất sạch, dù cố nhớ lại cũng không thể.
"Có." Trần Khoáng trả lời.
Bàn tay cầm bút của Hứa Kiều vô thức run lên.
"Cậu giành hát." Trần Khoáng cười nửa miệng nhìn cô: "Nghe rất êm tai."
Dứt lời, Hứa Kiều thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhúng bút vào mực.

Sau khi sắp xếp mọi thứ xong xuôi, hai người vào phòng bếp, chuẩn bị cơm giao thừa.
Cơ bản đều là những món cơm nhà, nên không quá khó để nấu.
"Cậu có món gì đặc biệt muốn ăn không?" Trần Khoáng lấy thức ăn trong tay Hứa Kiều, hỏi.
Hứa Kiều nhìn mấy món ăn đầy màu sắc, thật lâu sau mới trả lời: "Trước đây mỗi đêm giao thừa, bà ngoại đều làm cho tôi một bát rượu cất bánh trôi."
Nghĩ kỹ thì cũng đã mấy năm rồi chưa ăn.
Nhắc đến bà ngoại, Hứa Kiều không khỏi thấy buồn.

Lo lắng sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của Trần Khoáng, cô quay lưng lại, lấy dao gọt khoai tây.
Có lẽ cảm nhận được tâm trạng của cô sa sút, Trần Khoáng chỉ trả lời lại rồi không nói gì nữa.

Sau khi sơ chế xong tất cả nguyên liệu, Trần Khoáng cởi tạp dề đang đeo bên hông, nhìn ra ngoài, sau đó mặc áo khoác vào nói với Hứa Kiều: "Tôi ra ngoài một lát."
Vừa lúc thấy mặt trời đang lặn về phía tây, nơi xa xa sương mù mờ mịt, phía chân trời tỏa ra một vệt sáng.
Hứa Kiều gật đầu, không xen vào chuyện của anh, lúc anh ra cửa chỉ nhẹ giọng nói: "Cẩn thận."
Sau khi Trần Khoáng rời đi, trong nhà lập tức yên ắng trở lại.
Hứa Kiều quay lại nhà bếp, nấu từ món dễ đến món khó.
Thật ra thì vẫn có chút lơ đãng, cách một lúc cô sẽ xem giờ một lần, nhận tiện nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Trần Khoáng đi rất lâu, Hứa Kiều làm xong đồ ăn thì ngồi trước cửa đợi anh về.

Sau đó lại nghĩ hành động như vậy quá lộ liễu, vậy nên chỉ đành kiềm nén lo lắng, đi vào nhà.
Nhưng không bao lâu, lại quay lại ngồi trước cửa đợi anh.
Cứ thế, lặp đi lặp lại vài lần, rốt cuộc cũng đợi được người.
Xác định được người bên ngoài là Trần Khoáng, Hứa Kiều vờ bình tĩnh bước đến mở cửa.

Trần Khoáng đi rất vội, trước khi bước vào nhà, anh đưa tay ra, nói: "Cho cậu."
Hứa Kiều nhìn theo, thấy rõ là gì thì sửng sốt.
Trên tay anh cầm một bát rượu cất bánh trôi.
Những suy nghĩ rối rắm ùa về, Hứa Kiều hơi ngẩng đầu lên, bắt gặp một ánh mắt nóng rực.
Nửa người Trần Khoáng ẩn trong bóng tối, ánh mắt anh xen lẫn sáng tối, vẻ mặt không cần nói cũng biết anh đang rất phấn khích.

Như một vị anh hùng toàn năng, tay không ra đi và mang thắng lợi trở về, thỏa ước nguyện vọng không hề xa xỉ của cô.
Dường như vận mệnh đã sắp đặt tất cả.
Trần Khoáng tuổi 18 năm ấy, Hứa Kiều vì anh đi hết nửa Nam Hoài để chọn quà sinh nhật thật ưng ý cho anh.
Giờ đây, Trần Khoáng 23 tuổi, đi hết Khúc Hương mua cho cô một bát rượu cất bánh trôi.
17/01/2023 - 1593 từ.
 
Khoáng Dã Như Phong
Chương 21


Vị của bát rượu cất bánh trôi này không phải chính cống, rượu hơi chua, bánh trôi nấu cũng bị mềm quá.
Hứa Kiều vừa ăn vừa nhìn Trần Khoáng hâm nóng mấy món ăn trên bàn.
Có lẽ vì lạnh quá, vào nhà hồi lâu vẫn chưa muốn cởi áo khoác.
Hứa Kiều ăn rất ít, chỉ ăn một chút đã no.

Để tránh để Trần Khoáng thấy không được tự nhiên, cô cứ gắp thức ăn cho có.
Hôm nay Trần Khoáng không uống rượu, im lặng ăn cơm, đến khi cả hai người đều buông đũa, anh mới có dấu hiệu muốn nói gì đó.
Nhưng muốn nói lại thôi.
Tranh thủ thời gian giữa lúc rửa bát để chuẩn bị tinh thần, anh từng bước đến gần Hứa Kiều.
"Cậu muốn biết về bức ảnh kia không?" Trần Khoáng đi thẳng vào vấn đề.
Sau đó, anh nói thẳng ra những lời Hứa Kiều nói hôm say rượu.
Nghe những lời này, Hứa Kiều không khỏi sửng sốt.
Gạt lo lắng sang một bên, cố gắng giữ bình tĩnh, cô nghe theo tiếng gọi con tim, trả lời: "Muốn."
Sau đó, Hứa Kiều đã làm một hành động bốc đồng nhất và điên rồ nhất trong đời mình—
Cùng Trần Khoáng đến Thụy Ninh ngay trong đêm giao thừa.
Những ký ức sau đó đều mơ hồ, bao gồm cả việc hai người đã đi bao nhiêu phương tiện giao thông, cùng xem pháo hoa ở bao nhiêu nơi, nhưng cô vẫn không thể quên được sự nhẹ nhõm hiện lên giữa chân mày của Trần Khoáng.
Càng đến gần Thụy Ninh thì mọi chuyện càng rõ ràng.

Cuối cùng Hứa Kiều cũng có thể thoái mái nói về " k " với Trần Khoáng.

"Cậu phát hiện khi nào?" Trần Khoáng không khỏi tò mò, hỏi.
"Khi chúng ta thêm bạn tốt, tôi đã thấy bài đăng mới nhất của cậu trên vòng bạn bè, đúng lúc thành fan của cậu luôn."
Trần Khoáng nghe vậy chỉ gật đầu.

Hình như anh đã cài đặt ba ngày sau bạn bè mới coi được bài.
"Còn mặt dây chuyền hình chữ cái của cậu nữa." Hứa Kiều lơ đãng liếc qua cổ anh, phát hiện vẫn như vậy, cảm thán nói: "Cậu lại đeo nó."
Trần Khoáng nhìn theo ánh mắt cô, cười nói "Ừm".
Đến được Thụy Ninh đã là tối mùng một.
Sau khi sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, hôm sau Trần Khoáng đưa Hứa Kiều đến một nơi.
Vị trí tương đối hẻo lánh, xung quanh cây cối rậm rạp, nhưng vì đang là mùa đông nên có chút hoang vắng.
Nhìn thấy dòng chữ khắc trên đỉnh tòa nhà, Hứa Kiều mới biết đây là bệnh viện tâm thần.
Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Vẻ mặt Trần Khoáng vẫn bình tĩnh cho đến khi thấy người nọ.
Trước mắt hai người là hoa viên với diện tích không lớn lắm.

Gần đó có vài y tá đang đi cùng với bệnh nhân.
Trần Khoáng đi thẳng về phía người đang ngồi trong góc, dưới ánh nhìn chăm chú của Hứa Kiều, anh gọi: "A Linh.".
"A Linh, tôi tới gặp cậu." Anh lại nói.
Người nọ không đáp lại.
Đợi đến khi mặt trời chệch về phía này, anh ta mới quay người lại, đối mặt với hai người họ.
Sau khi quan sát kỹ lưỡng, một số thứ sắp biến mất khỏi hồi ức lại chợt ùa về trong tâm trí.
Hứa Kiều nhớ vào một đêm nhiều năm trước, chính người đàn ông trước mặt đã chạy đến từ phía sau và đu lên người Trần Khoáng, cùng anh cười nói, nhân tiện tự giễu cợt mình.
Thẩm Gia Linh dường như hoàn toàn không biết họ, khuôn mặt dại ra, ngịch góc quần áo, chỉ cần bắt gặp ánh mắt của Trần Khoáng, anh ta sẽ lặng lẽ quay mặt đi.
"Thì ra..." Nháy mắt Hứa Kiều đột nhiên sáng tỏ mọi chuyện.
Trần Khoáng đi xa thêm một chút nữa mới nói: "Bức ảnh đó là cậu ta chụp."
Anh không bao giờ nghĩ rằng, đôi khi đố kỵ hay ghen ghét, khi dồn nén lâu ngày có thể trở nên đáng sợ như vậy.

Đủ để gi3t chết một sinh mệnh đang sống khỏe mạnh.
Là con trai của nhiếp ảnh gia nổi tiếng Thẩm Nghĩa Uyên, mọi người chỉ biết cha anh ta có một cậu học trò tài năng là Trần Khoáng, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về cái tên Thẩm Gia Linh.
Càng không cam lòng thì càng liều mạng đuổi theo.
Khúc mắc trong lòng ngày càng nhiều, nhiều đến mức thậm chí làm thay đổi bản chất con người.

Thẩm Giai Linh bắt đầu đem chấp niệm của mình vào các tác phẩm, anh ta cố gắng bắt chước kỹ thuật của Trần Khoáng, với tài năng không hề kém cạnh của mình, anh ta đã sớm có thể làm thật giả lẫn lộn.

Anh ta nghĩ, chỉ cần tác phẩm của mình được cả thế giới nhìn thấy, bản thân mình biến mất thì có làm sao?
"Sinh mệnh" là tác phẩm Thẩm Gia Linh tâm đắc nhất, nhưng nếu anh ta lấy danh nghĩa của mình đưa ra ngoài, chắc chắn sẽ như trước đây, không tạo được tiếng vang.

Vì vậy, anh ta đã làm một chuyện đủ để mình hối hận cả đời, lấy con dấu của Trần Khoáng, biến bức ảnh này thành tác phẩm của "k".

Quả nhiên đã đạt được nhiều thành tựu lớn.
Thẩm Gia Linh còn chưa kịp chìm đắm trong sự thành công này, từng biến cố một thay nhau ùa tới, đập nát hoàn toàn những vọng tưởng của anh ta.
Anh ta hủy hoại hai người cùng lúc.

Trần Khoáng và bản thân mình.
Câu Thẩm Gia Linh nói nhiều nhất ở thời điểm đó là "A Khoáng, tôi xin lỗi.".

Nhưng mặc kệ anh ta có hối lỗi thế nào, kết quả đã định, không thể thay đổi.
Anh ta thực sự không nhìn thấy đàn sói trong rừng, sau khi chụp ảnh xong, lập tức đưa cho cô bé kia sô cô la và bánh quy trên tay.

Anh ta không nghĩ rằng chỉ trong vài phút nữa, sinh mệnh bé nhỏ đó sẽ ngã xuống.
Thẩm Gia Linh thừa nhận anh ta không dám đối mặt với những lời lên án nhân tính con người đó, vì vậy anh ta cầu xin Trần Khoáng, xin anh đừng nói ra sự thật.
Anh ta sẵn sàng lấy mạng mình để chuộc tội.
Sau khi tự sát không thành, Thẩm Gia Linh thành như hiện giờ.
Có lẽ là hối hận, cho dù mất hết ký ức, anh ta vẫn không dám đối mặt với Trần Khoáng.
"Vì vậy cậu mới không muốn nói ra sự thật." Hứa Kiều rũ mắt nhìn chằm chằm mặt đất "Cậu cảm thấy ấy náy với cậu ta."
"Nhưng Trần Khoáng, cậu không sai."
Trần Khoáng nhìn lên trời, ngay sau đó bị ánh mặt trời chiếu vào mắt, nheo mắt lại.

Anh biết, nhưng sự việc thành ra bây giờ, không hẳn là hoàn toàn không liên quan gì đến anh.
Biết Thẩm Gia Linh không muốn đến gần mình, Trần Khoáng không bước đến nữa mà chỉ nhìn anh ta từ xa, sau đó cùng Hứa Kiều ra khỏi sân.
Đang muốn rời đi, bỗng phía sau có người gọi anh lại.
Quay đầu nhìn lại, là Thẩm Nghĩa Uyên và vợ ông.
Qua những chuyện như vậy, hai người trước mặt không khỏi già đi rất nhiều.
Trần Khoáng bước đến, gọi: "Thầy, cô."
Thẩm Nghĩa Uyên ôm một cái hộp vào ngực, vẻ mặt mang nhiều cảm xúc ngổn ngang.
Ông bảo vợ vào thăm con trai, rồi run rẩy dẫn Trần Khoáng đến cái chòi cách đó không xa.

Hứa Kiều đang do dự không biết có nên đi theo hay không, Thẩm Nghĩa Uyên đã quay người lại, nói: "Cô gái, cháu cũng đi theo đi."
Ba người ngồi xuống bàn đá, Thẩm Nghĩa Uyên mở chiếc hộp trong tay ra, trong đó có vài giấy tờ rải rác.
Ông đưa những thứ này cho Trần Khoáng.
Xem qua một lúc, mới biết đây là nhật ký và thư tuyệt mệnh của Thẩm Gia Linh.
Vì vậy, hiện giờ Thẩm Nghĩa Uyên đã biết tất cả mọi chuyện.
"Sao không nói cho thầy biết?" Thẩm Nhất Viễn buồn bực nhìn đứa học trò của mình.
Yết hầu của Trần Khoáng không hiểu sao bị chặn ngang lại, không thể thốt ra được nửa lời.
"Không cần nói, thầy sẽ trả lại sự trong sạch cho con." Tay phải Thẩm Nghĩa Uyên run run vỗ đầu Trần Khoáng: "Đứa trẻ ngoan, con chịu khổ nhiều rồi.".
Trong nháy mắt vẻ mặt lạnh nhạt của Trần Khoáng vỡ tan, lộ ra nỗi buồn tột cùng.

Sau khi Thẩm Nghĩa Uyên rời đi, Hứa Kiều lặng lẽ bước đến gần đưa khăn giấy, quay lưng về phía anh, vờ như đang ngắm cảnh.

Tầm nhìn mơ hồ, bóng người kia như ẩn như hiện, Trần Khoáng không khỏi vươn tay, chạm vào người đang gần trong gang tấc.
-
Vào ngày sự thật được sáng tỏ, Trần Khoáng không hề vui vẻ, mà cùng Hứa Kiều về Nam Hoài, mời Lữ Triết và Ngô Phán Phán đi ăn.
Mấy năm xa cách, mọi người tề tựu đầy đủ, không khỏi cảm khái.
"Sao tôi có cảm giác mình đang quay về quá khứ nhỉ." Lữ Triết vẫn là người nói nhiều nhất: "Nếulà thật, vậy năm nay tôi mới mười bảy à?".
"Đừng mơ mộng nữa, cậu vẫn mười bảy tuổi." Ngô Phán Phán vẫn thích trêu cậu ta: "Có thật cậu chưa từng xem tiểu thuyết không vậy."
"Chị Phán Phán, với tích cách của chị, thật không biết làm sao chị tìm được bạn trai."
"Tới lượt cậu lo à."
"..."
Hứa Kiều và Trần Khoáng im lặng suốt cả bữa ăn, chỉ thích thú nhìn hai người đấu võ mồm, khẽ cười.
Sau bữa ăn, Ngô Phán Phán kéo Hứa Kiều qua một bên, hỏi: "Cậu và Trần Khoáng là thế nào?"
Hứa Kiều kể ngắn gọn cách hai người gặp nhau.
Ngô Phán Phán càng nghe càng chăm chú, trước khi về còn ghé vào tai cô nói một câu đầy ẩn ý: "Tớ có hi vọng về hai cậu đấy."
Trước khi đi còn không quên nháy mắt một cái.
Sau khi tiễn hai người họ đi, Hứa Kiều và Trần Khoáng đi dạo trên đường, bất giác rẽ vào phố Thường Thanh.
Hiệu sách Thính Vân đã đóng cửa, vì Thính Vân đã bắt đầu viết sách toàn thời gian từ hai năm trước, như lời hứa trước đây, Hứa Kiều đã mua một tập văn xuôi của cô ấy.
Cửa hàng sửa chữa kỹ thuật số Vĩnh Hào cũng đóng cửa, cách đây hai năm Vĩnh Hào đã lập một ban nhạc với những người cùng chung chí hướn, hiện giờ anh ấy đang đi lưu diễn trên khắp cả nước.
Hai người đến con đường nơi họ thường tách nhau ra.
Do nhiệt độ chỉ vừa mới ấm lên, nên lớp băng trên đường vẫn chưa tan hết.
Hứa Kiều không có thói quen nhìn chằm chằm xuống đất khi đang đi, đến lúc cô nhận ra mình bị trượt chân thì đã quá muộn.

Cô vội vàng mò mẫm xung quanh, nghĩ xem nên chộp lấy cái gì để chống đỡ được cơ thể.

Truyện Lịch Sử
Nhưng không bắt được gì, mà người gần cô nhất là Trần Khoáng, đang đi đến một cửa hàng gần đó để mua đồ.
Ngay khi Hứa Kiều sắp bỏ cuộc, giọng của Trần Khoáng đột nhiên vang lên bên tai cô, anh gọi tên cô, nói: "Cẩn thận!".
Tâm trạng vốn như tro tàn đột nhiên nhen nhóm lên hi vọng, cô còn chưa kịp phản ứng lại đã vững vàng ngã vào một vòng tay ấm áp.
17/01/2023 - 2039 từ.
 
Khoáng Dã Như Phong
Chương 22


Trong vài giây ngắn ngủi, Hứa Kiều như mất đi tri giác, khi hồi thần lại, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là đôi mắt sâu không thấy đáy của Trần Khoáng.

So với lần cô đã từng thấy trong quá khứ, lần này không giống.

Ngoại trừ lo lắng, dường như còn ẩn chứa vài cảm xúc khác.
Tuy nhiên, cô còn chưa kịp nghiên cứu kỹ càng, thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, cắt ngang mọi chuyện.

Trần Khoáng nhân cơ hội đỡ Hứa Kiều đứng dậy, sau đó quay người lại theo cô, nhìn qua.
Vẻ mặt cô lạnh nhạt, sau khi đứng vững thì mở miệng gọi: "Ba, mẹ."
Cậu bé đứng giữa trong ba người trước mặt cũng gọi cô một tiếng "Chị".

Sau đó, hai bên im lặng một lúc.
"Kiều Kiều, trở về sao không nói với ba mẹ một tiếng?" Kiều Tố Hân bước đến hỏi.
Hứa Kiều: "Thời gian gấp gáp quá, con quên mất."
"Con gầy đi." Kiều Tố Hân đưa tay muốn sờ mặt cô, nhưng được nửa đường lại dừng " Ở đó chắc con phải chịu khổ nhiều rồi."
Hứa Hạng Thành cũng phụ họa: "Lúc trước khuyên con không cần phải đi, vừa vô nghĩa lại lãng phí thời gian, con nhất quyết không nghe, đi làm gì rồi chịu khổ.".
Hứa Kiều vừa định phản bác, Trần Khoáng đứng bên cạnh đã lên tiếng trước: "Chú, dì mặc dù cháu không có tư cách cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người, nhưng nếu hai người đang nói về việc Hứa Kiều đến thị trấn Khúc Hương dạy học, thì cháu không thể không nói vài lời."
"Theo cháu cũng như những người khác, về vấn đề hỗ trợ dạy là học đặc biệt lớn lao và vô cùng ý nghĩa.

Không giống như những gì chú nói đâu.

Hứa Kiều có thể đưa ra quyết định như vậy.

Cháu ủng hộ và hết sức ngưỡng mộ dũng khí và lòng quyết tâm của cô ấy."
"Có lẽ từ góc độ của hai người mà nói, cảm thấy đau lòng vì con gái phải chịu khổ, nhưng cháu hy vọng hai người cũng có thể đứng từ góc độ của Hứa Kiều mà nhìn nhận.

Ít nhất là những lời vừa rồi, cháu nghe còn thấy khổ sở thay cô ấy."
Kỳ thật, từ nãy đến giờ hai người họ ít nhiều gì đã quan sát Trần Khoáng, không nghĩ anh mới nói vài lời đã khiến họ á khẩu không nói nên lời.
Không còn cách nào khác, Kiều Tố Hân đành phải ngăn Hứa Hạng Thành vẫn đang muốn nói gì đó, cười nói với Hứa Kiều: "Kiều Kiều, nếu con về rồi, thì về nhà ăn cơm đi, dẫn theo...bạn của con nữa.

Ngày mai ba mẹ phải về Thụy Ninh rồi."
"Không được đâu mẹ, lát nữa bọn con phải về Khúc Hương rồi, chắc không kịp rồi." Hứa Kiều khéo léo từ chối.
Kiều Tố Hân: "Thôi được rồi, đi đường chú ý an toàn."
"Duệ Duệ, nói tạm biệt với chị đi con." Nói xong, bà đẩy chàng thiếu niên bên cạnh đến trước mặt Hứa Kiều.
Hứa Duệ ngoan ngoãn nói: "Tạm biệt chị."
Cậu nhóc đang ở tuổi dậy thì, lớn rất nhanh, cao hơn một chút so với Hứa Kiều.
Hứa Kiều nghe vậy nói "Ừ", sau đó vươn tay vỗ vai cậu, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe, nói: "Duệ Duệ đã lớn rồi, phải biết chăm sóc, giúp đỡ ba mẹ đấy, biết không?"
Cậu nghiêm túc gật đầu.
Sau khi tạm biệt họ, Hứa Kiều và Trần Khoáng cũng không ở lại lâu, giẫm lên bóng cây đi về lối ra của phố Thường Thanh.
Tiện thể cho Vượng Tài một ít thức ăn.
Trước khi bước ra khỏi phố, Hứa Kiều không khỏi ngoái đầu nhìn lại.
Vào đông, phố Thường Thanh vẫn yên tĩnh như cũ, bên kia đường, đã không còn thấy ba bóng người khi xưa.

Truyện Sủng
Luôn có vài thứ, một khi đã bỏ lỡ thì không bao giờ có thể bù đắp được nữa.
-
Chớp mắt đã đến mùa xuân.
Đan Tuấn theo cha mẹ đến trường học ở nơi họ làm việc, không chịu rời đi dù Trần Khoáng và Hứa Kiều hết mức khuyên bảo.
Cả hai đều từng mang tâm lý sẽ ở lại đây, nên không muốn đứa nhỏ vì mong muốn nhất thời mà dẫm lên vết xe đổ của họ.
Trần Khoáng dọn ra khỏi nhà Đan Tuấn và thuê một căn gần nhà Hứa Kiều.
Trước đây anh đã đem trả toàn bộ tiền thù lao từ việc chụp ảnh lại cho nhà họ Thẩm, sau khi biết được sự thật, có người đã đưa lại tiền cho anh.
Anh cũng không miễn cưỡng nữa, thay vào đó anh quyên góp tiền cho trường tiểu học Khúc Hương, cũng có dự định làm một bộ phim phóng sự cùng với người bạn làm đạo diễn, hy vọng có thể nhờ đó giảm bớt hiện tượng người trẻ ở lại.
Vào ngày chuyển nhà, trường học vẫn chưa khai giảng, vì vậy Hứa Kiều đã đến giúp đỡ.
Đan Tuấn và vợ chồng Đan cũng ở đó, mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Khi Trần Khoáng chuẩn bị đóng cốp xe, cha Đan từ trong nhà đi ra, ngăn anh lại, đồng thời đưa đồ vật trên tay cho anh.
"Là ba cháu để lại, lúc trước anh ấy vội vàng rời đi, có để quên đồ, chú không tìm thấy người để trả lại, đành phải mang về giữ hộ, đến giờ cũng hơn mười năm.".
Trần Khoáng nhận lấy rồi nói cảm ơn.
Anh không vội mở ra mà đợi mọi thứ sắp xếp xong xuôi, rót cho Hứa Kiều đang nằm nghỉ trên sô pha một ly nước, sau đó mới ngồi xuống mở chiếc túi du lịch cũ.

Bên trong là mấy phong thư.

Trần Khoáng do dự một lúc, cuối cùng cũng mở ra.
Anh đọc rất nhanh, nhưng cũng phải mất nhiều thời gian để đọc hết, những bức thư này có thể là nói với chính bản thân mình.
Đóng lại bức thư cuối cùng, có mấy lời khiến anh vẫn không thể quên trong một thời gian dài.
[Tôi đã mua tranh của em, nhưng dường như em không có chút ấn tượng nào về tôi.]
[Thư Nghiên, xin lỗi em, cuối cùng tôi cũng quyết định dùng đến thủ đoạn này.

Tôi là thương nhân, chỉ biết đến lợi ích.]
[Hôm nay tôi cưới em.

]
[Em không biết, thật ra những bức tranh đó đều là tôi mua, chỉ vì nếu một ngày nào đó em hối hận, có thể đến lấy lại.]
[Dường như tâm trạng em luôn không vui.

]
[Trong đời mình, người tôi có lỗi nhất là em với A Khoáng.]
[Thư Nghiêng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không chạm đến em nữa, nhìn em từ xa cũng tốt mà.]
...
Sau bữa tối, hai người đi dạo trên đường, Hứa Kiều thấy Trần Khoáng đầy tâm sự nên không tìm ra được chủ đề để nói chuyện với anh.

Nhưng Trần Khoáng lại dừng lại, hỏi cô có muốn nghe chuyện xưa không.

Nghe được câu trả lời, anh nghiêng người qua để chắn gió cho cô, nói với giọng đều đều.
"Trước đây, có một người đàn ông yêu một bông hồng, để có được bông hồng, ông đã không màng tất cả, bẻ gãy bông hồng ấy ra khỏi cành.

Sau đó, người đàn ông phát hiện ra bông hồng đó không muốn ở bên ông nữa, mà khao khát tự do trước đây.

Vì thế ông tìm một cái cớ để trả lại tự do cho bà ấy, đồng thời chính mình lại rất đau khổ, ông nói, nếu có kiếp sau, chỉ nhìn bông hoa ấy từ xa, không bao giờ làm chạm tới bà nữa."
Vừa dứt lời, tâm trạng Trần Khoáng nhẹ nhõm hẳn đi.

Những hoài nghi trong quá khứ dường như đều trôi đi theo cơn gió chiều, càng ngày càng xa.
-
Kỳ nghỉ hè đang đến gần, vài ngày nữa hai người sẽ quay về Nam Hoài.
Trần Khoáng quyết định nắm bắt cơ hội hiếm có để chụp vài bức ảnh ở cánh đồng hoang gần đó.
Anh mời Hứa Kiều đi cùng.
Trước khi xuất phát, hai người đã giúp bà hàng xóm chăm sóc vườn rau, lúc đó trời đã gần tối.
Khi Hứa Kiều mặc áo khoác vào ra ngoài, Trần Khoáng đang lười nhác dựa người vào xe việt dã của mình, tay đeo găng tay hở ngón đang nghịch máy ảnh, mấy sợi tóc hơi chỉa về trước, ánh mắt đầy ý cười.

Lúc đó, Hứa Kiều thấy ở anh một sự điềm tĩnh, dáng vẻ phóng khoáng và một chút ngông cuồng.
Cuối cùng anh cũng thoát ra khỏi những trói buộc, tự do như gió.

Vốn dĩ anh nên như thế này.
Đến chỗ đã là nửa tiếng sau.
Trước khi bầu trời tối hẳn, Trần Khoáng đã nhân cơ hội, hoàn thành việc chụp ảnh.
Trước khi đến đây hai người đã ăn cơm tối, nên hiện tại cũng không vội về, cùng nhau ngồi trên sườn núi hóng gió.
Hôm nay, trên cánh đồng bát ngát, trăng sáng sao thưa, xung quanh gần như tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lướt qua ngọn cỏ phát ra tiếng xào xạc rất nhỏ.
Trước mặt là dãy núi dài vô tận không thấy điểm dừng, trời đất rộng lớn bao la.
Trần Khoáng không có tâm trạng ngắm cảnh, ánh mắt luôn dừng trên người Hứa Kiều.

Không lâu sau, anh vứt ngọn cỏ mình nghịch trong tay, lấy hết can đảm tỏ tình với cô.
Lời còn chưa nói ra, đã bị Hứa Kiều đoạt lấy quyền chủ động.
Cô nghiêng người, đối diện với vẻ mặt đầy căng thẳng của anh, nhẹ giọng hỏi: "Trần Khoáng, cậu thích tôi à?"
Vừa dứt lời, ký ức và hiện thực đan xen vào nhau.
Từng câu từng chữ quen thuộc, Trần Khoáng không khỏi cảm thấy mất mát, hóa ra báo ứng của anh rốt cuộc cũng tới rồi.
Hứa Kiều nói xong, liền im lặng, nhắm mắt lại, sau đó đưa một tay lên không trung cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua đầu ngón tay.
Một lúc lâu sau, cô đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
Cô nói: "Trần Khoáng, em bắt được anh rồi."
Qua một lúc, Trần Khoáng mới hiểu được hàm ý trong câu nói vừa rồi.
Anh tiến lại gần, nắm lấy tay Hứa Kiều, tiếp tục lời tỏ tình vừa rồi.
Anh nói: "Ừ, anh thích em."
Hứa Kiều cười, đáp lại: "Câu trả lời của em sáu năm trước cũng giống vậy."
Chữ cuối vừa buông xuống, trên môi bỗng truyền đến cảm giác ấm áp.

Cô nhắm mắt lại, dùng sức ôm lấy Trần Khoáng đang đứng trước mặt, bên tai cô chỉ còn lại nhịp tim của hai người họ và tiếng gió rít.
-
Hứa Kiều đã từng chắp tay dưới chân núi, chân thành cầu nguyện rằng anh sẽ sớm được minh oan, trái tim luôn hướng về phía ánh sáng.
Bây giờ điều ước của cô đã thành hiện thực, người cô thích cũng vừa nói thích cô.
- HOÀN CHÍNH VĂN -
17/01/2023 - 1936 từ.
 
Khoáng Dã Như Phong
Chương 23: Phiên Ngoại


Lại một mùa hè nữa ghé thăm, Trần Khoáng cùng Hứa Kiều trở về phố Thường Thanh để thu dọn đồ đạc.
Đang thu dọn được một nửa, Hứa Kiều bị Trương Bình gọi ra ngoài trò chuyện.

Vì vậy, đương nhiên Trần Khoáng phải làm nốt phần còn lại.
Hộp đựng đồ cạnh cửa sổ bị gió thổi rơi xuống bàn, anh bước tới nhặt lên.

Đang nhặt, một vài tấm bưu thiếp nằm rải rác trước mặt.
Trần Khoáng lần lượt đặt chúng trở lại hộp.

Lại có một cơn gió thổi tới, một trong những tấm bưu thiếp đó rơi vào ngực anh.
Anh rũ mắt, dễ dàng thấy được nét chữ đẹp đẽ viết trên đó.
Có chữ ký của Hứa Kiều, thời gian là ngày 25 tháng 6 năm 2017.
Là ngày sinh nhật tuổi 18 của anh.
Trăm ngàn loại cảm xúc dao động trong mắt Trần Khoáng, anh vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt v3 dòng chữ ấy, rồi đặt tấm bưu thiếp vào ngực mình lại như tìm được báu vật.
Anh cũng tìm thấy được món quà Hứa Kiều vẫn chưa kịp gửi cho mình.

Hóa ra khoảng thời gian ngắn ngủi anh xuất hiện, đối với cô, không chỉ như gió thoảng qua, mà còn như hình với bóng.
Trên phố lại vang lên thông báo thu gom đồ gia dụng cũ, lúc này Hứa Kiều cũng quay lại.
Thu dọn xong hết, hai người khóa cửa sân, chuẩn bị ra ngoài ăn tối.
Khi đi ngang qua cây long não cổ thụ, Vượng Tài thè lưỡi, vẫy đuôi với họ.

Nó đã rất già rồi, mặc dù lười hoạt động, nhưng nó vẫn chạy tới cọ cọ ống quần hai người.
Hứa Kiều hiểu ý nhìn sang, thấy bát nước của nó trống không.

"Chúng ta mua nước cho nó đi anh." Cô kéo tay Trần Khoáng.
Anh dắt cô ngồi xuống băng ghế dài, sau đó một mình đi về phía siêu thị.
"Bên ngoài nắng lắm, để anh mua." Anh nói.

Trần Khoáng đi rất nhanh, lúc sau đã quay lại.
Anh không tránh nắng, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, giữa chân mày anh hiện lên ý cười, anh vô thức tăng tốc bước chân.
Hứa Kiều ngồi dưới bóng cây, cứ vậy nhìn anh ngày càng gần mình.
Thoáng chốc, lại nhớ đến cảm giác rung động vào mùa hè năm đó.
Tác giả có lời muốn nói: Khoáng Dã Như Phong đã kết thúc rồi, cảm ơn mọi người đã xem đến đây nhé! ^3^
- HOÀN TOÀN VĂN -
17/01/2023 - 410 từ.
 
Back
Top Bottom