Đam Mỹ Khiếm Khuyết Gen Yêu Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khiếm Khuyết Gen Yêu Thương
Chương 60: 60: Phiên Ngoại 1 Hai Đứa Trẻ Vô Tư


Phiên ngoại 1: Hai đứa trẻ vô tư
Vì công việc của cha, năm Charlie lên năm phải cùng ba mẹ chuyển từ Munich đến Orange County của California.

Munich chỉ có hai mùa, một là mùa đông và một là mùa khác mùa đông.

Mà California thì khác, ánh mặt trời sánh với gió biển, bé Charlie đang chuẩn bị cao được sưởi ấm bởi mặt trời, lúc ấy nó đã yêu cái nơi này lập tức.

Nhưng Lão Tử [1] đã sớm ngộ ra đạo lý "Họa biết đâu sau này sẽ là phúc, phúc biết đâu chính là mầm tai họa" từ mấy ngàn năm trước, sau khi Charlie lớn lên nghe được câu kinh điển Đạo gia, mới tổng kết nghiệt duyên giữa thằng bé với Kỷ Tây Qua được gọi là phúc họa tương y [2] —— nó hưởng thụ nắng ấm của California, cũng phải chấp nhận sự độc hại của Kỷ Tây Qua tại California.

Lần đầu tiên gặp mặt, Kỷ Tây Qua đã khiến cho Charlie biết thế nào gọi là "disaster".

Chiều hôm đó, trời California trong xanh như mọi khi, Anna dẫn cậu nhóc đến thăm hàng xóm mới.

Charlie mặc bộ tây trang yêu thích của mình, mái tóc màu vàng sẫm được chăm chút tỉ mỉ, cậu bé còn để Anna thắt cho mình một chiếc nơ màu rượu đỏ, lúc này mới thay đôi giày da nhỏ màu đen sáng bóng để ra ngoài.

Anna đợi cậu bé chuẩn bị xong, đưa cho nó một đĩa bánh quy vừa nướng xong mới nói rằng mình sẽ dẫn nó đi thăm nhà hàng xóm, cũng dặn dò cậu nhóc rằng nhất định phải cầm thật chắc.

Charlie thích giúp mẹ làm việc nhất, điều này khiến nó cảm thấy mình đã là một nam tử hán được mẹ mình cần.

Cậu nhóc cầm đĩa bánh cẩn thẩn đi theo phía sau Anna, mỗi một bước đều vô cùng cẩn trọng.

Bọn họ đi đến một ngôi nhà xinh đẹp, nữ chủ nhà Kỷ Dương nở nụ cười tươi đứng đón ở cửa.

"Hai người tới rồi!" Kỷ Dương ôm Anna, sau đó cúi người xuống véo má Charlie, "Đây là bé Charlie đúng không, con gái của cô cũng bằng tuổi con, hy vọng con có thể hòa thuận với Kỷ Tây Qua."
Charlie mới xem xong bộ phim《 Kungfu Panda 》mấy ngày hôm trước, dù là nguyên hình gấu trúc của A Bảo hay là bí ẩn về Kung Fu Phương Đông đều khiến cậu nhóc tò mò nền văn hóa Trung Quốc.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Charlie tiếp xúc với người Hoa kiều, cậu bé vô cùng muốn biết Kỷ Tây Qua có giống như Hoa Mộc Lan trên phim hoạt hình Hoa Mộc Lan không, tóc đen mắt đen, khóe mắt cong, sắc bén giống như cây kiếm cô nắm trong tay.

"Vậy cháu có thể gặp cậu ấy không ạ?" Trong giọng nói của Charlie không che giấu được sự kích động, cậu nhóc kéo vạt áo Anna và dậm chân một cách thích thú, "Mẹ ơi mẹ, con vui lắm luôn!"
Hai người mẹ liếc nhìn nhau đầy ẩn ỷ, Kỷ Dương lập tức cười nói tiếp: "Đương nhiên là được rồi, cháu chờ cô một lát, giờ cô sẽ đi gọi con bé dậy."
Kỷ Dương lấy dép lê ra, mời họ vào nhà ngồi rồi đi lên lầu.

Nhưng Charlie vẫn ngồi xổm ở cửa cọ tới cọ lui, cứ nhìn dép lê mà không đeo chúng vào, vì thế Anna liền hỏi nhóc: "Vì sao con chưa thay giày vào nhà? Chẳng lẽ con không muốn gặp bé Tây Qua à?"
"Nhưng mà......" Charlie rất coi trọng lần gặp mặt này, cậu nhóc nhìn đôi dép Stich rồi nhìn đôi giày da nhỏ mà nhóc đã lau nó thật sạch vào buổi sáng, lập tức thấy tủi thân cực kỳ, "Nhưng mà giày con có hơi đẹp."
Anna dở khóc dở cười, chỉ có thể tùy, "Vậy con ra vườn chơi một lúc, đợi tí nữa bé Tây Qua dậy sẽ đi tìm con được không?"
Charlie gật đầu, vui vẻ chạm vào đầu mũi giày rồi nhảy nhót ra ngoài một cách mãn nguyện.

Cậu nhóc ngồi trên chiếc xích đu nhỏ trong vườn, chờ đợi khiến cho những mong đợi của cậu bé ngày càng trở nên mãnh liệt hơn, cứ qua một lúc nó lại chỉnh lại cái nơ của mình để có thể gặp người bạn mới trong trạng thái hoàn hảo nhất.

Cậu nhóc đã vẽ sẵn chân dung của Kỷ Tây Qua trong đầu, mài tóc đen nhánh và con ngươi đen láy, làn da màu lúa mì, khi cười thì bên má sẽ có cái má lúm đồng tiền đáng yêu, có lé cô bé ấy sẽ hơi ngại ngùng.

Vì thế nên lúc đó chắc nhóc nên sắm vai nhân vật người anh, chủ động chào hỏi đối phương rồi đưa chocolate nhóc mới giấu ngày hôm qua cho cô bé coi như là quà gặp mặt.

Charlie nghĩ vô cùng nhập tâm, mãi cho đến khi vai bị ai đó đẩy mới nhận ra có người đứng bên cạnh mình.

"Ây!" Kỷ Tây Qua mới bị Kỷ Dương dùng bạo lực đánh thức, cơn giận khi thức dậy vẫn chưa dịu đi, "Cậu là Charlie đúng không?"
Charlie hoảng sợ, hoảng loạn nhảy xuống xích đu.

Cậu nhóc nhìn cô nhóc với mái tóc xoăn vàng mềm mại cùng giọng điệu không có ý tốt, khó tin đến nói lắp "Cậu......!Cậu là?"
Kỷ Tât Qua tiện tay nắm lấy dây xích đu, đặt mông ngồi xuống.

Cô nhóc không có má lúm đồng tiền, cũng không hề ngại ngùng, ngẩng đầu lên một cách độc đoán: "Không phải cậu muốn gặp tớ à? Tớ chính là Kỷ Tây Qua."
Giọng trẻ con non nớt lanh lảnh, giống như giọt sương mai trên cỏ buổi sáng sớm, dưới phản chiếu của ánh mắt trời, nó tỏa ra những tia nắng vàng.

Nhưng Charlie không cảm thấy như vậy, khoảng cách quá lớn giữa lý tưởng cùng hiện thực khiến cậu nhóc phải sững sờ trong giây lát.

Cậu nhóc đang mong chờ một bông Hoa Mộc Lan nho nhỏ phương đông đáng yêu, nhưng giờ sao lại biến thành khuôn mặt dữ dằn như thế này, cậu nhóc nghĩ rồi buồn bã tới bật khóc.

"Babygirl." Kỷ Tây Qua le lưỡi, cảm thấy nhàm chán cực kỳ.

Cô nhóc nhảy xuống xích đu, duỗi người, ngáp một cái, lúc chuẩn bị rời đi thì cảm thấy chút tức giận vì bị đánh thức không hề liên quan tới người ta nên đành phải lùi về lần nữa đứng trước mặt Charlie.

"Cậu phiền quá đi mất!" Kỷ Tây Qua đưa khăn tay nhỏ của mình cho nhóc.

Charlie nhận lấy khăn, lau những giọt nước mắt trên mặt mình hai ba lần, sau đó mới bĩu môi ngẩng đầu nhìn cô bé.

Cậu bé là người gốc Đức tiêu chuẩn, đôi mắt xanh biếc đẹp như lông chim khổng tước, khóe mắt hơi rủ xuống, đôi môi mỏng bị nhóc mím chặt không còn màu máu.

"Đừng khóc," Kỷ Tây Qua bị sắc đẹp câu hồn, duỗi tay nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của Charlie, "Charlie, đôi mắc xanh của cậu thật là đẹp, khiến tớ muốn chèo thuyển trong đó luôn."

Charlie vội vã che đôi mắt mình lại, vừa chạy vừa kêu: "......!Cậu đáng sợ quá, Kỷ Tây Qua."
Kỷ Tây Qua nhìn bóng dáng hoảng loạn của Charlie cười ha ha, con phố nối hai ngôi nhà lại tràn ngập trong tiếng cười không dứt của cô bé và tiếng khóc sợ hãi của cậu bé.

Đây ban đầu chỉ là một ngày bình thường trong cuộc sống, nhưng nó mang ý nghĩa kỷ niệm nhiều năm sau đó.

Bởi vì họ đã gặp nhau vào ngày này.
 
Khiếm Khuyết Gen Yêu Thương
Chương 61: 61: Phiên Ngoại 2 Hero


Phiên ngoại 2: HERO
Giáng Sinh năm nay ở nhà họ Kỷ vô cùng đơn giản, nguyên nhân chủ yếu là thành tích cuối kỳ của Kỷ Tây Qua toàn điểm kém, môn xuất sắc nhất là môn có được điểm C.

Căn bệnh mất ngủ của Kỷ Dương càng trầm trọng sau khi bị con gái mình chọc tức, nửa đêm bà xuống lầu rót nước.

Ngồi trên bàn ăn, bà đột nhiên nhớ tới cảnh Sở Cửu Ca đến thăm lần đầu tiên.

Mỗi một câu Sở Cửu Ca đã nói, bà đều nhớ rõ, giờ nghĩ đến, bà cảm thấy đứa trẻ này thâm tình đến khiến người khác phải động lòng
Kỷ Dương nhìn tấm ảnh Kỷ Tây Qua gửi qua cho mình, Kỷ Triệu Uyên và Sở Cửu Ca đứng trên một ngọn núi nhỏ không biết tên tại Munich, khuôn mặt của hai người bị lạnh đến đỏ bừng, nhưng nụ cười vẫn ấm áp như thế.

Kỷ Dương nhìn bàn tay nắm chặt của hai người họ, hốc mắt dần đỏ lên, Bà nghĩ rằng, có lẽ trời lạnh không là gì đối với họ cả, bọn họ kề cạnh bên nhau, họ chính là lớp áo chống lạnh của nhau.

Mãi đến khi trên màn hình có một giọt nước, Kỷ Dương mới nhận ra là mình khóc rồi.

Mấy năm nay trong lòng bà có rất nhiều chua xót không nói thành lời, bởi vì bà là bức tường duy nhất của Kỷ Triệu Uyên, bà không thể yếu ớt, càng không thể ngã xuống.

Nhưng giờ thì đã khác, con trai bà đã có chiếc ô của riêng mình, mà bà, cũng đã trở thành người được che chở.

Vì vậy, vào lúc này, Kỷ Dương quyết định viết tất cả những cảm xúc này vào thư gửi cho Kỷ Triệu Uyên.

【Dear Weller:
Merry Christmas!
Thời tiết ở California vẫn như trước, không có gì thay đổi cả, không biết lúc hai đứa đến Munich có mang đủ quần áo không.

Lúc trước con gọi điện cho mẹ nói rằng Giáng Sinh con sẽ không về, vì con muốn lái xe đến dãy Alps với tiểu Cửu.

Mẹ hỏi con về kế hoạch của hành trình, nhưng con lại nói tạm thời mình vẫn chưa quyết định được, đến lúc đi xe sẽ vừa xem vừa đi.

Thành thật mà nói, mẹ đã bị con dọa sợ đấy.

Trong ấn tượng của mẹ con luôn là người nghiêm túc thận trọng, con sống rất trật tự, cho nên, khi mẹ biết con muốn đi du lịch với tiểu Cửu một cách bất chợt thật sự khiến mẹ quá giật mình.

Nhưng để mẹ nói trước, mẹ không hề thấy phiền lòng, mẹ thấy rất vui.

Vừa nãy Tây Qua cho mẹ xem ảnh của tiểu Cửu trên ins, mẹ thấy nhẹ nhõm khi biết rằng hai đứa đã có một khoảng thời gian tuyệt vời ở Đức.

Về người bạn đời tương lai của con, thật ra mẹ đã suy nghĩ rất nhiều.

Mẹ nghĩ đó sẽ là một cô gái thông minh như con, hoặc sẽ có tính cách dịu dàng ân cần, thậm chí mẹ còn lường trước kết quả tệ nhất là —— con sẽ không bao giờ tìm thấy quỹ đạo cho cuộc đời mình.

Nhưng mẹ không ngờ tiểu Cửu sẽ xuất hiện.

Thằng bé khác hoàn toàn so với những gì mẹ đã tưởng tượng, lúc đầu, mẹ lo rằng vì thằng bé còn quá trẻ để có đủ can đảm và khả năng ủng hộ mối quan hệ này.

Thật may là mẹ đã sai rồi, thằng bé đã cho con tình yêu tuyệt vời nhất.

Con trai yêu quí, mẹ phải thú nhận với con, thật ra với con, mẹ đã nghĩ tới việc từ bỏ】
Kỷ Triệu Uyên đã tham gia một cuộc thi diễn thuyết vào năm thứ ba của trường trung học cơ sở.

Anh đã chuẩn bị cho bài "HERO" của Tagore [1].

Khi đó Kỷ Dương đang mang bầu Kỷ Tây Qua, việc di chuyển không thuận lợi lắm, bà phải do dự rất lâu mới quyết định đi xem.

Khi bà bước vào khán phòng cũng là lúc Kỷ Triệu Uyên lên sân khấu.

Kỷ Triệu Uyên cũng thấy bà, trên mặt tuy bình tĩnh nhưng bàn tay nắm sau lưng vẫn không nhịn được vui vẻ nắm chặt.

"This poem is for my mother," Kỷ Triệu Uyên nắm lấy microphone, bước lên phía trước một bước, "and I will recite it in Mandarin."
[ Bức thư này xin gửi tới mẹ của tôi, và tôi sẽ đọc chúng bằng tiếng Quan Thoại ]
Kỷ Dương lập tức vui vì mình đã tới đây, nếu không bà không biết Kỷ Triệu Uyên sẽ thất vọng như thế nào.

"Mẹ, hãy tưởng tượng rằng chúng ta đang đi du lịch trải qua một đất nước xa lạ và nguy hiểm.

Mẹ ngồi trong kiệu, con cưỡi một con ngựa đỏ, chạy bên cạnh mẹ." Kỷ Triệu Uyên đang trong thời kỳ vỡ giọng, giọng anh khàn khàn, "Khi ấy là hoàng hôn, mặt trời đã lặn.

Vùng đất hoang Yoradish trải ra trước mặt chúng ta vẻ mệt mỏi và u ám, mặt đất hoang vu và cằn cỗi.

Mẹ sợ hãi nghĩ rằng—— Không biết chúng ta đã đi tới đâu rồi.

và con nói với mẹ: Mẹ đừng sợ "
Kỷ Dương ngồi giữa đám người tóc vàng mắt xanh, nhiều người xem như vậy, nhưng bài văn này của con trai chỉ có mình bà hiểu.

Sau đó, một đám cướp cầm đuốc tấn công bọn họ, đám phu khiêng kiệu ném cổ kiệu xuống, sợ hãi trốn trong những bụi gai.

Mà đứa con trai nhỏ của bà đã bước tới, che trước mặt mẹ mình.

Thằng bé nói: "Mẹ đừng sợ, có con ở đây."
Con trai bà cưỡi ngựa múa kiếm, anh dũng diệt sạch bọn cướp.

Mẹ ngồi trong kiệu nghe tiếng kiếm chạm vào nhau cùng ánh đỏ lóe lên, trong lòng khổ sở vô cùng, bà nghĩ rằng có lẽ con trai mình chết rồi.

Kỷ Dương nhìn Kỷ Triệu Uyên chăm chú, Kỷ Triệu Uyên tiếp tục đọc bài văn: "Nhưng con đã chạy đến trước mặt mẹ, cả người dính đầy máu tươi, nói: Mẹ ơi, chiến tranh đã kết thúc rồi.

mẹ bước ra từ trong kiệu, hôn con, ôm con vào trong lòng, mẹ tự nhủ: Nếu không có con hộ tống mẹ, mẹ không biết sẽ như thế nào nữa.

"
Nhưng tất cả những điều này đều chỉ là giấc mơ của cậu con trai út, anh trai nghĩ anh thật yếu ớt, người trong thôn ai cũng cảm thấy anh chỉ cần có mẹ mình là đã đủ an toàn.

"Những sự kiện phi lí xảy ra mỗi ngày, vậy vì sao chuyện trùng hợp như thế lại không thể trở thành sự thật?" Kỷ Triệu Uyên kết thúc bài phát biểu của mình, đặt micrô xuống và cúi chào khán giả, "Thanks."
【 Hôm đó sau khi nghe bài phát biểu của con, mẹ ở trong xe chờ con đã khóc thật lâu.

Khi con mở cửa xe ngồi vào, tò mò hỏi mẹ: "Mẹ, sao mắt mẹ lại đỏ như vậy?"
Mẹ nhìn ánh mắt vô tội khó hiểu của con, á khẩu không trả lời được.

Trên đời làm sao có thể dễ dàng xảy ra những điều kì diệu đến vậy, khi con được chẩn đoán, mẹ nên hiểu rằng con sẽ mãi mãi sống trong thế giới của riêng mình, con không thể hiểu được cảm xúc của mẹ, cho dù mẹ là mẹ của con.

Mẹ chỉ có thể nén nước mắt, nói với con rằng: "Mẹ không sao, mắt mẹ chỉ hơi khó chịu thôi."
Lúc ấy mẹ đã bị trầm cảm khi mang thai, tính tình bất ổn, hay rúc vào trong rừng sâu.

Con ở bên cạnh mẹ chơi khối Rubik, âm thanh tách tách đã kích hoạt sự nôn nóng trong lòng mẹ.

Mẹ dừng xe ở bên đường và thô bạo kéo con ra khỏi xe.

Con chỉ biết sống trong thế giới của mình, chơi trò chơi của mình, con chưa bao giờ hiểu được nỗi sợ của mẹ.

Tất cả những áp lực mà mẹ đã phải chịu đừng bấy lâu nay khi cùng con đi khám bệnh bỗng chợt vỡ òa, con đã từng là tất cả hy vọng và ước mơ của mẹ, mẹ đã kì vọng vào con biết bao nhiêu, đồng thời cũng chán ghét con bấy nhiêu.

Vì vậy mẹ đã làm một việc khiến mẹ hối hận nhất trên đời, mẹ bỏ con ở ven đường rồi lái xe rời đi.

Mẹ cho rằng sự trống rỗng trong lòng chính là cảm giác trút được gánh nặng, cuối cùng mẹ cũng có thể trở về cuộc sống bình thường như bao người, có đứa con khỏe mạnh và một gia đình hoàn chỉnh.

Mãi đến khi mẹ về tới nhà, ở cửa có đôi dép trong nhà của con, trên tủ lạnh dán sticker nhân vật hoạt hình con thích, bàn chải đánh răng của con đặt cạnh bàn chải đánh răng của mẹ, tất cả đồ vật trong nhà đều có hình bóng của con.

Lúc này mẹ mới hiểu rằng, so với những khổ sở đó, việc mất đi con còn đau đớn hơn trăm ngàn lần.

Mẹ cầm lấy chìa khóe xe, chạy ra ngoài tìm con như điên như dại, cả đường đi nước mắt rơi khiến mẹ không thể nhìn rõ đường.

Thật may khi con vẫn ở đó chơi Rubik, con nhìn thấy xe lập tức nhón chân vẫy tay với mẹ, "Mẹ ơi, xem con làm xong rồi nè!"
Con tập trung vào trò chơi của mình, con không biết gì cả.

Con thậm chí còn không biết, mẹ đã từng muốn vứt bỏ con.

Mẹ bước lên ôm lấy con, một khắc cũng không muốn buông tay.

Con cảm thấy không thoải mái, ở trong lòng mẹ vặn vẹo, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ, con đột nhiên an tĩnh.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của con nhẹ nhàng lau đi nước mắt mẹ, con nói: "Mẹ đừng sợ, có con ở đây."
Mà mẹ, có tài đức gì để có tình cảm chưa được mài giũa như ngọc của con.


Kỷ Dương che mặt khóc, ngón tay đặt trên bàn phím run rẩy.

Bà luôn cảm thấy Kỷ Triệu Uyên không hiểu lòng người, khiến bà không thể cảm nhận được tình cảm như hoa cỏ và mặt trời mùa xuân của người mẹ và đứa con.

Nhưng sau khi tiểu Cửu xuất hiện, bà đứng ở góc độ của một người ngoài cuộc, khi đó bà mới hiểu được, Kỷ Triệu Uyên đã dành cho bà tất cả tình yêu của mình cho thế giới này.

Là bà quá ngu ngốc nên không thể kịp thời nhận ra, may mắn thay, vẫn có một người khác đã tôn trọng Kỷ Triệu Uyên và đáp lại anh tình cảm nhiều hơn như thế.

Kỷ Dương lại nhìn tấm ảnh của hai đứa trẻ, trên đỉnh núi có tuyết có gió, trên trời có sương mù có mây, chim muông có người nhà có bạn, mà bọn họ đứng bên cạnh nhau đã là cảnh đẹp nhất trong mắt bà.

Bà cảm thấy sự nhẹ nhõm vô hạn, ông trời thật công bằng khi đã trả lại tất cả những gì ông nợ Kỷ Triệu Uyên.

【 Tiểu Cửu là đứa trẻ ngoan, thằng bé lương thiện và dũng cảm, nhiệt tình và kiên nhẫn, thằng bé có thể cho con một cuộc sống không hồi kết và tình yêu không bao giờ kết thúc.

Thằng bé cho con quỹ đạo, mà con trở thành ngôi sao của nó.

Câu hỏi mà mẹ đã suy nghĩ bấy lâu tới giờ cũng đã có đáp án.

Người bệnh Asberger phù hợp với người yêu như thế nào? Nhất định là con rõ điều đó hơn mẹ, mẹ cũng không nói nữa.

Cuối cùng, mẹ chỉ muốn nói cho con một điều.

Cho dù điều kì diệu đã không xảy ra, nhưng con trai, con là người hùng của mẹ.】
Editor có lời muốn nói: Lúc edit tôi đã khóc một lần, giờ beta lại tôi lại khóc lần nữa🙁((
 
Khiếm Khuyết Gen Yêu Thương
Chương 62: 62: Phiên Ngoại 3 Đây Là Năm Thứ Mười Họ Ở Bên Nhau


Phiên ngoại 3: Đây là năm thứ mười họ ở bên nhau
Tôi đã mở cửa ngôi nhà của mình, tổ ấm của tôi và trái tim của tôi cho em.

—— Oscar Wilde.

01
Đây là năm thứ mười bọn họ ở bên nhau.

Đã là năm thứ mười.

02
Kansas gió lớn và nhiều mưa, khí hậu khô ráo, tuyết rơi vào mùa đông cũng là vấn đề gây nhức đầu, chẳng khác gì thời tiết miền Bắc của Trung Quốc.

Bởi vì Kỷ Triệu Uyên, sau khi Sở Cửu Ca tốt nghiệp đại học cũng tới Kansas làm việc.

Trước khi vào công ty, cậu dự định sẽ về K thị, Kỷ Triệu Uyên đã xin nghỉ hai tuần để cùng về nước với cậu.

Máy bay hạ cánh vào buổi chiều, lần này về Sở Cửu Ca chỉ nói cho một mình Kỷ Minh, cậu cảm thấy đã là lúc nói thật cho người bạn thân của mình.

Kỷ Minh đến sân bay từ sớm, còn tri kỷ mua cho Sở Cửu Ca ly trà sữa trân châu đường đỏ rất hot trên mạng dạo gần đây.

Sau khi hắn nhìn thấy Sở Cửu Ca, vô cùng vui vẻ kiễng chân vươn cổ, nhưng ánh mắt lia đến bàn tay nắm chặt của cậu và Kỷ Triệu Uyên thì lập tức sặc.

Hạt chanh dây và trân châu đường đỏ dính chặt vào trong cổ họng Kỷ Minh khiến hắn không thể thốt lên một câu hoàn chỉnh, hắn khó tin chỉ hai người đang đi tới trước mắt mình, "Mày, hai người......"
"Giật mình như vậy làm gì?" Sở Cửu Ca lập tức lấy ly trà sữa khác từ tay hắn, "Ý là không quen tao hay không quen anh họ mày?"
Kỷ Minh nhìn chằm chằm họ dùng chung ống hút trà sữa, tròng mắt cũng sắp rớt ra luôn.

Kỷ Triệu Uyên giơ tay phải với Kỷ Minh, "Đã lâu không gặp."
"Dạ, đã lâu không gặp."Cả người Kỷ Minh đều thấy không khỏe, đột nhiên nhớ tới mùa đông năm ấy Sở Cửu Ca nói rằng muốn dẫn hắn đi gặp một người, mà bởi vì hắn bận bịu chuẩn bị cho kì thi nên không có thời gian, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ kéo dài tới bốn năm.

Sở Cửu Ca ngồi hàng ghế sau với Kỷ Triệu Uyên, Kỷ Minh vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nhìn họ qua gương chiếu hậu,
Sở Cửu Ca đá vào lưng ghế lái của hắn, cười mắng: "Mày làm gì đấy?"
"Chuyện này thần kỳ quá," Kỷ Minh vò đầu, "Tao còn chưa thể tin được."
"Mày cảm thán thì được nhưng đừng dài dòng nhé." Tâm trạng Sở Cửu Ca rất tốt "Dù bây giờ chúng ta thân nhau lắm, nhưng tiền mày nợ tao nhớ trả cho đủ, một đồng cũng không được thiếu."
Kỷ Minh hận đến ngứa răng, chỉ muốn dừng xe lại đập Sở Cửu Ca một trận.

Sau đó hắn quay đầu nhìn thấy Kỷ Triệu Uyên, lại nhớ tới bản thân hồi nhỏ đã chịu công kích bằng lời nói và chỉ số thông minh bị nghiền áp, hắn chỉ có thể nhịn.

Bọn họ cùng ăn một bữa cơm, Kỷ Minh cũng chậm rãi chấp nhận sự thật rằng người anh họ của mình và đứa bạn thân chơi với hắn từ hồi cởi truồng tắm mưa đã ở bên nhau.

Kỷ Minh sau đó còn một cuộc xã giao, nên vừa chở họ về nhà đã lái xe rời đi.

Sở Cửu Ca đứng trước cửa nhà mình, đặt tay lên chuông cửa do dự.

Mặc dù Kỷ Triệu Uyên đã cùng cậu về nhà vào mỗi kỳ nghỉ mấy năm nay, Sở Tín và Hứa Vân cũng đã quen với sự tồn tại của anh, nhưng bây giờ cậu đứng ở đây vẫn cảm thấy lo lắng vô cớ
Kỷ Triệu Uyên để hành lý xuống, đặt tay mình lên tay cậu, hỏi: "Em sao thế?"
"Đột nhiên em có hơi sợ hãi," Sở Cửu Ca thở ngắn than dài, "Phải làm sao bây giờ?"
"Dễ thôi." Kỷ Triệu Uyên siết chặt ngón tay cậu ấn xuống.

Sở Cửu Cửu bị không trâu bắt chó đi cày, chỉ có thể căng da đầu gọi Hứa Vân đi ra mở cửa: "Mẹ ơi."
"Ôi chao," Hứa Vân nhìn thấy là bọn họ thì kinh ngạc cực kỳ, vội vàng mở cửa rộng hơn, nghiêng người nhắc họ mau vào nhà, "Về khi nào mà không nói cho mẹ biết thế."
Sở Cửu Ca đứng im một chỗ không đi, kéo tay Kỷ Triệu Uyên qua lại.

Cậu nhìn Hứa Vân không nói gì khác, chỉ là dùng giọng mũi hừ, giống như đứa trẻ làm nũng,"Mẹ mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi, mẹee......"
"Con bị sao thế, tiểu Kỷ nhà người ta còn muốn nghỉ ngơi đấy," Hứa Vân bị cậu làm cho bối rối, có hơi nóng nảy, "Con, đứa nhóc này, rốt cuộc là con muốn gì?"
"Mẹ, mẹ có nhớ trước đây con có nói là con muốn kể cho mẹ một bí mật không," Sở Cửu Ca bước qua ôm lấy Hứa Vân, ngữ khí kiên định nói cho bà: "Hiện tại con muốn giới thiệu anh ấy cho mẹ."
Cái ôm của Sở Cửu Ca vừa ấm áp vừa thận trọng khiến Hứa Vân không thể không thừa nhận con trai mình đã thật sự trưởng thành, cậu đã có thể chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình, có thể vì tình yêu mà dành trọn cả một đời.

Hứa Vân bắt đầu nghẹn ngào, đánh lên vai cậu một cái mạnh, "Phương thức con giới thiệu người khác là để người ta đứng ngoài à?"
"Mẹ dạy phải ạ!" Sở Cửu Ca chợt bừng tỉnh, nhanh chóng kéo Kỷ Triệu Uyên qua, hai người sóng vai đứng trước mặt Hứa Vân, "Mẹ ơi, con kết hôn rồi, đây là chồng con."
Kỷ Triệu Uyên cũng nhẹ nhàng ôm lấy Hứa Vân, "Cháu chào cô, cháu là Kỷ Triệu Uyên."
Hứa Vân hít mũi, im lặng không nói, ngẩng đầu lên nhìn Kỷ Triệu Uyên.

Ngay khi Kỷ Triệu Uyên bắt đầu luống cuống tay chân, bà đột nhiên nở nụ cười, duỗi tay đập Kỷ Triệu Uyên một cái, lực tay không khác gì khi đánh Sở Cửu Ca ban nãy.

"Sao thế?" Hứa Vân nói, "Vẫn tính gọi mẹ là cô à?"
03
Năm làm việc thứ ba, Sở Cửu Ca để bà nội mình đến Mỹ du lịch.

Thân thể của bà nội đã nhỏ hơn nhiều so với trước đây, đến hè bà vẫn cần đặt trên đùi mình một cái thảm.

Bà nội rất thích khoảng sân nhỏ của họ, Love dính người cũng ngoan ngoãn hơn đậu đậu nhiều, bởi vì thế nên vào thời gian bọn họ đi làm, bà nội sẽ cùng mèo trồng cây hoa trong nhà.

Có thể thấy rõ quỹ đạo sinh sống của hai người đàn ông ở khoảng sân trước nhà, những bụi bìm bìm tím đỏ leo trên bờ rào, những bông hoa dại không tên nở trên đám cỏ dại bị bỏ quên dưới tán cây.

Bà cụ không nỡ nhìn vườn hoa bị họ ngược đãi thành vậy, liền thừa dịp này trồng cho bọn họ mấy giàn hoa dâm bụt dễ trồng trước cửa.

Bà nội đã thật sự già rồi, bà ôm con mèo ngồi phơi nắng, nhìn bông hoa dâm bụt trong sân mà bất chợt ngẩn ngơ.

Khi còn nhỏ Sở Cửu Ca rất thích ăn bánh bao hấp dâm bụt bà làm, khi đó Sở Cửu Ca cũng giống như cái bánh bao mềm mại trắng trẻo, mà bà cũng chưa cần ngồi xe lăn, bà có thể dẫn Sở Cửu Ca leo núi xuống biển chơi đùa.

Love nghe những lời lẩm nhẩm nhỏ nhẹ của bà cụ, duỗi người, nhảy lên đầu gối bà nằm sấp xuống.

Khi Sở Cửu Ca và Kỷ Triệu Uyên đi về liền nhìn thấy bà cụ ngồi trong sân ngủ mất rồi, chỉ trong vòng một ngày mà sân nhà đã thay đổi, thêm nhiều cành hoa dâm bụt mới trồng.

Kỷ Triệu Uyên đi qua bế Love lên, Sở Cửu Ca đẩy xe lăn của bà mình, cậu đã cố gắng thật nhẹ nhàng nhưng bà nội vẫn tỉnh.

"Cháu yêu của bà," bà nội vuốt tay cậu, "Chờ tới lúc hoa dâm bụt nở, bà sẽ làm bánh bao cho cháu với tiểu Kỷ ăn."
Kỷ Triệu Uyên cười gật đầu, cúi người giúp cậu nâng xe lăn lên.

Sở Cửu Ca nắm những ngón tay nhăn nheo của bà trong lòng bàn tay, cọ má mình vào mu bàn tay bà, "Chúng ta đã hứa rồi đấy, chàu chờ bà, bà yêu của cháu ơi."
Tới cuối tuần bọn họ đều không cần đi làm, vì vậy họ đã chở bà nội đi chuyến du lịch tự lái.

Sở Cửu Ca mới tìm được việc đã đi thi bằng lái, vì vậy nên nếu lộ trình xa hơn một chút, cậu có thể đổi với Kỷ Triệu Uyên.

Bà nội không tiện đi xa, như Broadway, Hollywood và Yellowstone, bọn họ không nghĩ tới, chỉ có thể đưa bà nội đi một vòng Kansas.

Trên đường đi bà nội cứ đuổi Sở Cửu Ca lái xe, bà cụ nắm tay Kỷ Triệu Uyên ngồi vào hàng ghế sau.

"Bà nội," Kỷ Triệu Uyên nhẹ giọng hỏi bà cụ, "Bà có chuyện gì muốn nói với cháu ạ?"
Bà cụ đã già thật rồi, bà nắm tay Kỷ Triệu Uyên, cứ một lát thì gọi anh là tiểu Kỷ, một lát lại gọi anh là tiểu Cửu.

Bà cụ lẩm bẩm kể lại những chuyện khi còn nhỏ của Sở Cửu Ca, lại nói rằng lần đầu tiên bà thấy Kỷ Triệu Uyên, bà đã thấy thích anh rồi.

Kỷ Triệu Uyên kiên nhẫn nghe, mãi cho đến khi bà cụ muốn anh hứa một điều, anh mới thốt ra như thể đã luyện tập từ lâu.

"Bà nội, cháu sẽ chăm sóc em ấy thật tốt." Kỷ Triệu Uyên vỗ ngực mình, ngẩng đầu nhìn chăm chú Sở Cửu hàng ghế trước.

04
Bà nội trở về Trung Quốc sau gần ba tuần ở Kansas, trước khi đi bà đã hẹn với Sở Cửu Ca, nói rằng chờ hoa dâm bụt nở, bà muốn tới hấp bánh bao cho hai người họ ăn.

Nhưng bà đã thất hứa.

Khi bọn họ vội vàng trở về để dự tang lễ, cành hoa trong sân mới dài ra, hoa mới vừa hé nụ.

Ngày đưa tang bà nội trời cao lồng lộng, giống như nụ cười bình thản của bà cụ, nhẹ dặn họ đừng buồn.

Gió nhẹ thổi qua khuôn mặt cậu, xúc cảm dịu dàng như bàn tay vỗ về cậu yên giấc của bà nội, trong ký ức trẻ thơ của Sở Cửu Ca, đôi tay của bà nội đối với cậu chính là chiếc túi thần kỳ của Doraemon.

Có thể làm chiếc ná cao su, có thể nhào ra những cái bánh bao mềm thơm, cầm ô cho cậu, mặc quần áo cho cậu, dẫn cậu đi hết mùa xuân mùa hè mua thu rồi mua đông.

Hiện giờ đông đi xuân tới, cậu mất đi tình thân ấy.

05
Năm đó là một năm tồi tệ, không lâu sau đám tang của bà nội, Kỷ Triệu Uyên cũng ngã bệnh.

Mới đầu chỉ là liên tục sốt nhẹ, Sở Cửu Ca còn cười nói với anh rằng đây chính là kết quả của người đàn ông trung niên khi túng dục quá độ đấy.

Khi được chẩn đoán là u nguyên bào thần kinh, Sở Cửu Ca cầm tờ báo cáo và trực tiếp ngã trên mặt đất, cảm giác trời đất sụp đổ.

Sở Cửu Ca không hiểu tại sao căn bệnh này cơ bản không xuất hiện trên những bệnh nhân lớn tuổi lại vẫn lây lan trên đầu Kỷ Triệu Uyên?
Kỷ Triệu Uyên ngay lập tức dừng mọi công việc trong phòng thí nghiệm và nhập viện theo chỉ định của bác sĩ để kiểm tra thêm.

Sở Cửu Ca ban đầu định từ chức ở cạnh anh, nhưng Kỷ Triệu Uyên không cho.

Kỷ Triệu Uyên tỉ mỉ ngay cả khi mặc đồ bệnh nhân, cổ áo góc áo đều chỉnh tề, anh nằm trên giường bệnh nhưng lại thoải mái như đi nghỉ phép.

Buổi tối bệnh viện không cho phép ngủ cùng giường, Sở Cửu Ca lưu luyến mỗi bước đi, đứng ở cửa không muốn đi.

Kỷ Triệu Uyên mở một cuốn sách dựa lưng vào đầu giường, giục Sở Cửu Ca đi mau, "Tôi cũng không muốn trở thành điểm yếu của em, tôi chỉ muốn trở thành áo giáp của em."
"Cục cưng ơi, " Trong lòng Sở Cửu Ca khó chịu, cậu phải nhìn chằm chằm trần nhà thật lâu mới ngừng nghẹn ngào, giả vờ thoải mái nói, "Vậy anh phải ngoan ngoãn nhé, em ở nhà chờ anh."
Kết quá khám sau đó mới là sét đánh giữa trời quang chân chính, khối u đã xâm lấn đến cột sống, nếu để nó tiếp tục phát triển sẽ khiến các dây thần kinh bị tổn thương.

Ban đầu bác sĩ đề nghị phẫu thuật trực tiếp, nhưng xét đến trước đó Kỷ Triệu Uyên đã phẫu thuật đĩa đệm thắt lưng, nguy cơ phẫu thuật tăng theo cấp số nhân, chỉ cần bất cẩn một chút là sẽ bị liệt toàn thân nên đã bác bỏ phương án này.

Sở Cửu Ca buộc mình phải bình tĩnh, cậu nắm tay đặt lên đùi Kỷ Triệu Uyên, nhìn bác sĩ không chớp mắt, "Vậy chúng ta còn biện pháp nào khác không ạ?"
Bác sĩ thở dài, "Phương án khác chính là hóa trị."
Quá trình hóa trị vô cùng vất vả, Kỷ Triệu Uyên sụt cân với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Sở Cửu Ca dành toàn bộ thời gian ở bệnh viện ngoại trừ lúc đi làm, ngay cả thời gian nghỉ trưa một tiếng rưỡi cậu cũng phải lái xe chạy đến nhìn Kỷ Triệu Uyên một cái.

Thời gian Kỷ Triệu Uyên hôn mê càng ngày càng lâu, thỉnh thoảng anh tỉnh lại có thể nhìn thấy Sở Cửu Ca đang ngồi ngơ ngẩn trước giường bệnh, mái tóc xoăn đã dần mất đi vẻ bóng mượt, cằm lổm chổm râu, nhưng một khi nhìn thấy anh, sự kiệt sức của Sở Cửu Ca sẽ biến mất.

Sở Cửu Ca chưa bao giờ tỏ ra mình khổ sở trước mặt Kỷ Triệu Uyên, cho dù trước mặt anh cậu buồn tới cỡ nào cũng phải ngẩng đầu lên để nước mặt chảy ngược về, vĩnh viễn không thừa nhận sự thất bại.

Nhưng anh có thể nhận ra, từ lúc anh ngã bệnh, Sở Cửu Ca cũng bị tra tấn tinh thần tới gầy đi.

Câu dũng cảm cứng cỏi, cho dù có đau đớn nhường nào cũng phải cắn răng chịu đựng, bệnh tật đã khiến anh không thể cảm nhận cảm xúc nào khác, nhưng điều duy nhất anh không thể chịu đựng được đó là khiến Sở Cưu Ca đau buồn.

Vì vậy, vào một buổi chiều, Kỷ Triệu Uyên đã nói y tá cạo hết tóc của mình.

Sở Cửu Ca vội vã chạy tới sau khi tan tầm, vừa vào cửa liền nhận ra sự thay đổi của Kỷ Triệu Uyên.

Cậu vui vẻ leo lên giường hôn đỉnh đầu Kỷ Triệu Uyên, còn cười nói: "Ây da vị hòa thượng này ở đâu ra đây, sao lại giống cục cưng nhà em như thế nhỉ!"
Tháng hóa trị đầu tiên, khối u đã lớn từ 3cm lên 4cm, Sở Cửu Ca vẫn có thể lừa mình dối người.

Tháng hóa trí thứ hai, khối u lại tăng thêm 1cm, Sở Cửu Ca hoàn toàn sụp đổ.

Hai tháng hóa trị khiến ánh sáng trong mắt Kỷ Triệu Uyên ảm đảm dần, anh không còn sức để đọc thêm một cuốn sách hay quan tâm đến việc quần áo của mình có gọn gàng hay không.

Anh ôm lấy Sở Cửu Ca, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

"Tôi muốn về nhà." Kỷ Triệu Uyên nói.

"Được," Sở Cửu Ca ôm Kỷ Triệu Uyên thật chặt, thần hình gầy guộc trong lòng khiến hốc mắt cậu nóng lên, "Cục cưng ơi, chúng ta về nhà."
Trên đường trở về từ bệnh viện, Sở Cửu Ca mua một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rực ở ven đường, muốn quấn cho Kỷ Triệu Uyên.

"Xấu quá," Kỷ Triệu Uyên cười trốn ra sau, "Tôi không cần đâu."
Sở Cửu Ca không đồng ý, một hai phải bọc cho anh kín mít, chỉ để một đôi mắt lộ ra bên ngoài, sau đó nói: "Đeo khăn quàng cổ của em tức là người của em rồi.

Không có sự cho phép của em, anh không được rời đi."
Sở Cửu Ca cố gắng không khóc, cậu ôm chặt Kỷ Triệu Uyên, mạnh bạo hôn anh.

Tại sao cuộc sống lại khó khăn đến vậy, thậm chí cậu đã tìm đến các vị thần và lạy Phật, nhưng vì sao lại không có ai tới giúp Kỷ Triệu Uyên?
Ai có thể chỉ cho cậu một cách rõ ràng, rốt cuộc là cậu phải làm gì để cục cưng của cậu mới nhanh khỏi hơn?
06
Sau đó, bọn họ không nhắc đến chuyện khối u nữa.

Khu vườn một lần nữa cằn cỗi trong thời gian Kỷ Triệu Uyên nằm viện, vì vậy khi Sở Cửu Ca đi làm, Kỷ Triệu Uyên có nhiệm vụ mới.

Kỷ Triệu Uyên cố gắng chăm sóc giàn dâm bụt sắp tàn, thái độ của anh nghiêm túc như làm thí nghiệm, cẩn thận ghi chép lại quá trình sinh trưởng và thay đổi của cành từng ngày.

Sở Cửu Ca ngay lúc ấy trở thành trụ cột gia đình, cậu vừa làm việc vừa chăm sóc Kỷ Triệu Uyên, ban đầu còn có hơi luống cuống, nhưng dần rồi cậu cũng quen.

Người ta nói đứa con sẽ không còn hiếu thảo nếu đứng trước giường bệnh quá lâu, nhưng lần này Sở Cửu Ca nhẫn nại và cẩn thận hơn bao giờ hết.

Cậu đã nghĩ thật kỹ, cho dù tương lai có như thế nào, cậu sẽ dùng từng phút từng giây của hiện tại để yêu Kỷ Triệu Uyên.

Cậu thật sự coi Kỷ Triệu Uyên như báu vật lớn của mình, giúp Kỷ Triệu Uyên cạo râu, cắt móng tay cho Kỷ Triệu Uyên, bắt bướm để Kỷ Triệu Uyên có thể vui vẻ, thậm chí con mèo Love làm nũng cũng bị cậu vứt lên chín tầng mây.

Có lẽ thật sự đã có thần linh nhìn thấy bọn họ.

Mùa xuân năm sau, khi giàn hoa dâm bụt nở rộ, bọn họ đến bệnh viện để biết tình trạng của khối u.

Bác sĩ cầm phim đưa cho cậu xem, bất ngờ nói: "Cậu nhìn xem, khối u đã rút nhỏ rồi, đường kính của nó chỉ còn 2.5cm thôi."
Sở Cửu Ca gần như giật tấm phim trên tay bác sĩ, cậu ngơ ngẩn nhìn một hàng kết quả chẩn đoán, cuối cùng cũng vỡ òa trong nước mắt.

07
Sau đó, họ đến bệnh viện để kiểm tra nửa tháng một lần, và mỗi lần như vậy họ đều thấy rằng khối u đã thu nhỏ lại một chút.

Vào ngày Tết thiếu nhi, khối u đã hoàn toàn biến mất.

Bác sĩ nói với Sở Cửu Ca: "Đây không phải là phép màu, u nguyên bào thần kinh có khả năng tự khỏi ở giai đoạn 4S.

Có rất nhiều ví dụ về điều này trong y học."
Nhưng y học thì có liên quan gì đến Sở Cửu Ca, cục cưng của cậu chính là phép màu dành cho cậu.

Tối hôm đó bọn họ đã đi ăn tôm hùm, cả bữa ăn Sở Cửu Ca không hề động đũa, chỉ nhìn chằm chằm Kỷ Triệu Uyên cười ngây ngô.

Kỷ Triệu Uyên đút cho cậu một con, hỏi cậu: "Em không thích ăn à?"
Sở Cửu Ca lắc đầu, kéo ghế dựa của mình qua bên cạnh Kỷ Triệu Uyên ngồi xuống, "Hôm nay là Tết thiếu nhi, em muốn có một món quà."
"Được," Kỷ Triệu uyên nắm lấy tay cậu, "Em muốn cái gì?"
Đôi mắt Sở Cửu Ca đã sưng lên vì khóc, khi cậu vừa muốn khóc, hốc mắt lại xót lên vì đau.

"Em mệt quá," cậu chôn mặt vào lòng bàn tay Kỷ Triệu Uyên, đột nhiên thấy tủi thân, "Em muốn trở về làm bé Cam năm tuổi của anh."
08
Ông cha ta đã nói nếu sống sót qua tai ương thì sẽ có được hạnh phúc đến cuối đời, Sở Cửu Ca thay Kỷ Triệu Uyên trả lời, thật sự là như vậy.

Kỷ Triệu Uyên nghỉ ngơi ở nhà thêm một năm trước khi quay trở lại làm việc.

Sau khi trở lại phòng thí nghiệm, công việc của anh rất suôn sẻ, mọi vấn đề đã được giải quyết xong, lần này anh được mời đến Boston để tham gia một cuộc trao đổi học thuật kéo dài một tháng do MIT tổ chức.

Trong những ngày đó Sở Cửu Ca rất cô đơn, cho dù có Love ở cạnh, cậu vẫn nhớ Kỷ Triệu Uyên vô cùng.

Cuối cùng, khi Kỷ Triệu Uyên chuẩn bị kết thúc chuyến đi và về nhà, Sở Cửu Ca đếm ngày và phát hiện ra rằng đó là ngày kỷ niệm ngày cưới của họ.

Vì thế ngày hôm đó khi tỉnh dậy, cậu đã nhốt Love trong phòng, sau đó cầm máy hút bụi dọn sạch cả trong và ngoài nhà.

Nếu thời tiết tốt hơn, cậu sẽ đem tất cả chăn ra ngoài phơi nắng.

Khi Kỷ Triệu Uyên về tới nhà, Sở Cửu Ca đã ôm mèo đứng ở cửa, vừa nhìn thấy anh liền cười cong mắt.

Bọn họ rõ ràng đã kết hôn mười năm, Love cũng đã từ con mèo con tập tễnh đi trở thành một bà mèo, nhưng vì sao tình cảm họ lại một ngày một tăng, mỗi lần gặp nhau anh đều thấy vui mừng như lòng nở hoa.

"Cục cưng ơi, em yêu anh." Sở Cửu Ca nói.

Kỷ Triệu Uyên đóng cổng rào, bước đến ôm cậu và con mèo, nhẹ nhàng nói: "Tôi yêu em hơn."
09
Đây là năm thứ mười bọn họ ở bên nhau.

Mới chỉ là năm thứ mười.

Tác giả có lời muốn nói:
Câu chuyện đã tới hồi kết, những lời mà tôi muốn nói với các bạn cũng là những lời nói của tiểu Cửu và Kỷ tiên sinh.
Một mình tôi thật sự rất buồn, vô cùng tiếc nuối nhưng lại không thể không gõ hai chữ "Hoàn văn".
Bọn họ đã tồn tại trong cuộc sống của bạn hai năm, nhưng đối với tôi thì nhiều hơn chín tháng, giờ là lúc họ nên rời đi.

Vì vậy, khi các bạn đọc tới chỗ này, mong rằng các bạn có thể nắm lấy tay tôi và nói chào tạm biệt với họ có được không?
Chà, cậu chuyện kết thúc ở đây tôi hy vọng các đóa hoa hồng nhỏ của tôi đều có được những điều tốt đẹp.

Tôi yêu mọi người, cảm ơn đã ở cạnh tôi.

.

ngôn tình hay
Editor có lời muốn nói:
Ôi chao, có lẽ đây là chương buồn nhất của truyện, đọc chương nay tôi vừa thương Kỷ Triệu Uyên vừa xót Sở Cửu Ca.

Thế nhưng đây là năm thứ mười bọn họ ở bên nhau, bọn họ sẽ còn có nhiều lần năm thứ mười nữa.

Tôi thật sự biết ơn khi Sở Cửu Ca đã lựa chọn ở cạnh Kỷ Triệu Uyên, cũng mừng rằng Kỷ Triệu Uyên đã chọn yêu Sở Cửu Ca như cách cậu yêu anh.

Mong rằng mọi người ở đây có thể tìm được tình yêu tốt đẹp, mong rằng mọi người sẽ trở nên tích cực và dễ chịu hơn khi đọc xong câu chuyện của họ.

Câu chuyện tới đây là kết thúc, chương sau sẽ là nhật ký yêu đương của Kỷ meow.

Tuy rằng trong lòng nuối tiếc vô cùng, nhưng editor vẫn muốn chúc hai người họ bách niên hảo hợp, bạch đầu giai lão.

Cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ Khiếm khuyết gen yêu thương nhé!.
 
Khiếm Khuyết Gen Yêu Thương
Chương 63: 63: Phiên Ngoại 4 - Hoàn


Nhật ký yêu đương của Kỷ meow meow
2016-05-02
Tôi không thích một người xa lạ xuất hiện trong cuộc đời mình, nhưng mẹ đã trực tiếp cúp điện thoại và không cho tôi cơ hội từ chối.

Tôi không vui, tôi mong cậu ấy có thể tự cầu cho mình nhiều phúc lành hơn.

2016-05-05
Cậu ấy phù hợp với thẩm mỹ của tôi, nhưng thẩm mỹ của cậu ấy lại khác hoàn toàn với tôi.

Trên thế giới này còn điều gì đẹp hơn trên thế giới này ngoài cấu trúc xoắn kép sao?
Tôi nghĩ ngay cả "Freak" Ocean cũng không cứu được thẩm mỹ của cậu ta.

2016-05-10
Quả nhiên, cậu ta thật sự là một phiền toái lớn.
+ Đến đón ngày đầu tiên + cơm trưa xin nghỉ 6h
+ Sau này ngày nào cũng phải dậy sớm 20 phút đưa cậu ta đến lớp
+ Tới cục cảnh sát bỏ lỡ bài báo cáo của Prof.Eric báo cáo
+ Mua di động tỷ lệ trả tiền 0
Tóm tắt: cần phải ngăn chặn việc tốn thời gian
2016-05-13
Tôi ghét mùi cam và ghét những cái ôm.

Chúng nó ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi.

2016-05-21
Khoản tiền thuê hai nghìn đô la không thể bù đắp cho khoản lỗ của tôi, nhưng tôi vẫn không đuổi cậu ta đi.

Vì vậy, tôi nghĩ mình có thể có tài năng để trở thành một nhà từ thiện hoặc theo chủ nghĩa nhân đạo.

2016-06-12
Hy vọng Prof.Hason cùng ý kiến với tôi, đừng tốn thời gian của tôi.

Bởi vì tôi phải vội vàng về kết hôn.

PS: Tôi đã mua cặp nhẫn rẻ nhất của Cartier, nhưng tôi vẫn thấy nó đắt.

2016-06-13
Cảnh cậu ấy cho con sóc ăn ( cũng có thể là sóc chuột của Mỹ) khiến tôi nghĩ tới Prof.Sararh.

Sau đó cậu ấy hỏi tôi có cô đơn không, tôi không thể biết được, từ rất lâu rồi tôi chỉ có một mình.

Có lẽ là tôi có hơi cô đơn.

Tôi không biết.

2016-06-15
Tôi biết rằng đó không phải lỗi của cậu ấy, cho nên mong rằng cậu ấy đừng buồn.

Ngủ ngon.

2016-06-25
Khi ở bên cậu ấy, tôi nói rất nhiều điều.

Thật kỳ lạ, tôi không biết tại sao.

2016-06-28
Môi cậu ấy chạm vào môi tôi, cuộc tiếp xúc kéo dài không quá một giây và không có trao đổi nước bọt, nhưng tôi nghĩ mình vẫn bị lây nhiễm và bị bệnh.

Tôi cảm thấy khó chịu khắp người và nhịp tim của tôi bất thường.

Ngoài ra, tôi đã sửa lại một điểm:
Hệ trục tọa độ có thể được so sánh với chuỗi xoắn kép, chúng đều trông rất tuyệt vời.

2016-06-29
Ai là Kỷ meow meow?
Tôi không phải là mèo!
2016-07-03
Kỷ Tây Qua luôn muốn những thứ của tôi.

Vì sao Kỷ Tây Qua luôn bám lấy cậu ấy như vậy?
Kỷ Tây Qua thật khiến người ta ghét!
Có vấn đề gì với người may quần của cậu ấy à?
2016-07-04
Hóa ra cậu ấy hiểu ý nghĩ của từ Weller như vậy, tôi không muốn sửa nó, tôi thấy rất thích.

Ngủ ngon, bé cam ngoan năm tuổi.

2016-07-10
Dr.Adam nói từ hôm nay trở đi tôi cần phải thêm chữ "Yêu" vào trước nhật ký của mình.

Tôi bắt đầu nghi ngờ sự chuyên nghiệp của ông ấy, có lẽ đã đến lúc suy nghĩ về việc đổi bác sĩ tâm lý.

2016-07-16
Cậu ấy l**m ngón tay của tôi, trông cậu ấy có hơi bị rối loạn tinh thần khi quan sát bằng mắt thường.

Tôi bị l**m ngón tay, nhịp tim có hơi thất thường.

Yếu tố có thể xảy ra: Nhiễm virus không rõ nguyên nhân ảnh hưởng đến chức năng cơ tim, đường lây truyền là nước bọt.

(Mẫu sẽ được trích xuất)
2016-07-17
Em ấy và tôi đã quan hệ với nhau.

Bây giờ em ấy thuộc về tôi bất kể là về phát luật hay sinh lí.

Phần đính kèm:
Hai phát hiện:
1, Ngay cả chiếc má lúm hạt gạo của em ấy cũng có vị cam.
2, Để tôi sửa lại một chút, tôi không ghét những cái ôm, cũng không ghét mùi của cam.

2016-07-18
Tôi nghĩ rằng mình thích em ấy.

2016-08-25
Meo meo meo meo.

Tôi chỉ muốn cá khô nhỏ.

2016-09-10
Tôi đã làm sai điều gì đó, em ấy muốn trở thành bé Cam sáu tuổi.

Tôi thích em ấy.

Tôi không muốn em ấy lớn lên.

2016-10-19
Tips:
Nụ hôn là chìa khóa để giải quyết mọi mâu thuẫn.

Một lần không đủ, vậy thì hai lần.

Mong ghi nhớ!
2016-11-02
Em ấy nói, em ấy biết tôi thích em ấy.

Đây là điều khiến tôi mãn nguyện nhất gần đây.

2016-11-03
Con mèo con của tôi đã quay về.

Em ấy gọi nó là Love, có khi cũng gọi nó là bé cưng.

Nhưng tôi là cục cưng.

2016-11-19
Cặp nhẫn mới cuối cùng cũng tới, không ngờ chuyển phát nhanh lại ném chúng lên mái nhà, may rằng lúc tôi ra ngoài sân tìm Love đã phát hiện.

Cặp nhẫn mới rất đắt tiền.

Nhưng em ấy rất thích.

Cho nên tôi cũng rất vui vẻ.

2016-11-30
Tôi và em ấy đã tổ chức hôn lễ.

Em ấy nói em ấy yêu tôi.

Thật trùng hợp, tôi cũng vậy.

Tôi không biết câu này có còn nghĩa nào khác không, không phải tôi nói tôi cũng yêu bản thân mình đâu.

Ý của tôi là —— tôi yêu em ấy.

2016-12-01
Vì sao lại phải chia sẻ tin mình kết hôn cho người khác? Chuyện này thật lạ lùng
Tâm trạng của tôi không tốt.

Tôi không muốn uống thuốc, tôi chỉ muốn nhìn thấy em ấy.

2016-12-24
Tôi thích lễ Giáng Sinh năm nay, cũng hy vọng em ấy thích món quà của tôi.

Tôi cũng muốn mình có thể vì em ấy mà không để ý tất cả, là mù quáng tới mức không do dự.

Cho dù tình cảm của em ấy là puppy love.

2016-12-27
Tối nay tôi không muốn xác minh loại protein trong suốt mà ống kính của con người sử dụng.

Tôi chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này.

Tôi đã có một ngôi sao.

2016-12-28
Love makes us strong.
He makes me safe and sound.

[Tình yêu khiến chúng ta mạnh mẽ.

Em ấy bảo vệ tôi bình an vô sự ]
2016-12-29
Tôi biết rằng thời gian trôi qua giống như loài khủng long đã tuyệt chủng, nó không thể quay lại lần nữa.

Nhưng tôi vẫn đang nghĩ, nếu tôi có thể lấy được cây kẹo m*t của em ấy khi còn nhỏ.

Bỏ đi, tôi thích kẹo m*t của em ấy.

Nhưng tôi thích em ấy hơn.

2017-05-31
Tôi ghét cảm giác nói dối, nhưng tôi càng ghét việc không được gặp em ấy hơn.

2017-07-02
Em ấy luôn mang tới cho tôi những cảm giác tuyệt vời chưa từng có, ở trong mắt em ấy, giữa Kansas cùng California căn bản không có khoảng cách.

Lúc em ấy nói những lời này đã hôn môi tôi, cho nên tôi cũng bắt đầu cảm thấy như vậy.

2018-12-24
Tôi muốn sửa lại một chút, đây mới là Giáng Sinh tôi thích nhất.

2018-12-25
Rõ ràng người uống say là tôi, nhưng sao cơ thể em ấy lại trở nên ửng đỏ?
Chẳng lẽ cồn bốc ra từ người tôi, mà vừa lúc em ấy càng ngày càng trở nên nhạy cảm?
Tôi rất thích bộ dạng này của em ấy.

Em ấy còn quyến rũ hơn dãy Alps nhiều.

2021-04-01
Son of bitch!
Sorry,I dont wanna ruin my diary.

Im just talking about his fucking silly professor.

[Đồ khốn! Xin lỗi, tôi không muốn làm hỏng cuốn nhật ký của mình.
Tôi chỉ đang nói về vị giáo sư ngớ ngẩn chết tiệt của em ấy.]
2022-05-21
Sân vận động của UCLA nên được trang bị kiss cam.

Bằng cách thêm một chương trình cài đặt trước nhỏ như thế này, tôi có thể hôn em ấy sớm hơn một chút, thậm chí trước khi em ấy ra sân.

2026-12-25
Tôi cần phải sửa lại lần nữa.

Đây mới là lễ Giáng Sinh tôi thích nhất.

Mỗi ngày ở bên em ấy tôi đều thích.

Đây là năm thứ mười chúng tôi ở bên nhau.

♡Hoàn văn♡
Editor có lời muốn nói: Đây là chương kết thúc câu chuyện rồi, tớ còn nhiều điều muốn nói lắm nhưng rồi lại thôi, bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau, tiếc nuối cỡ nào cũng phải tạm biệc Kỷ meo meo với bé Cam nhỏ rồi.

Tớ sẽ beta lại đống truyện cũ đã hoàn trước khi quay lại với bộ truyện edit mới, có lẽ là tôi sẽ quay lại với bộ thanh xuân vườn trường đấy hehe🙂).
 
Back
Top Bottom