Ngôn Tình Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm
Chương 20


Lục Thành Tắc.

Mượn một câu nói của nhà văn Vương Tiểu Ba: “Vừa nghĩ đến người, cả gương mặt xấu xí của tôi liền toát lên nụ cười”. Mặt tôi thì không xấu, nhưng cái vế “toát lên nụ cười” lại chính xác với biểu cảm cơ mặt của tôi mỗi khi tôi nghĩ về Lục Thành Tắc.

Tuần thứ hai làm việc ở Quang Nữu, đồng nghiệp của tôi, cùng đồng nghiệp của anh, đã ngầm thừa nhận mối quan hệ yêu đương được hình thành với tốc độ ánh sáng này, bởi vì cả hai chúng tôi lúc nào cũng cùng về cùng đến.

Anh thường “không ngại vất vả” mà chạy lên tầng 12 để hẹn tôi đi ra ngoài, hoặc mua đồ ăn mang đến tận bàn làm việc cho tôi. Mỗi lần thân ảnh anh xuất hiện từ đằng xa, tôi còn chưa kịp nhìn thấy thì chị đồng nghiệp bên cạnh đã vội nhắc nhở: “Kỳ Diệu ơi, bạn trai nhỏ của em lại đến rồi!”

Ừ thì bạn trai nhỏ… Còn không phải là vì cái tên này có làn da trắng nõn mê người hay sao, lại còn suốt ngày phối đồ theo phong cách nam sinh đại học.

Cộng thêm cả nụ cười thanh khiết kia nữa.

Vậy nên, trông anh lúc nào cũng tràn đầy sức trẻ.

Anh chàng này chỉ nhỏ hơn tôi có một tuổi thôi mà – trong lòng tôi âm thầm phản bác.

Người đồng nghiệp nam đeo kính ngày trước gọi anh là “Tắc Tắc” từng một lần đi ăn trưa cùng với chúng tôi. Anh ta luôn miệng khen Lục Thành Tắc ra tay thật “cao minh”.

Tôi cười nham hiểm, ném ra một câu hỏi “chết người”: “Trước đây Lục Thành Tắc cũng thường ‘cao tay’ như vậy sao?”

Anh chàng đeo kính tuy hơi láu cá nhưng cũng khá thành thật: “Trước đây thì không biết, nhưng từ lúc đến làm việc ở Lipay tới nay, tôi chưa từng thấy hắn theo đuổi một cô nàng nào cả. Em là người đầu tiên đấy.”

“Theo đuổi” ư?

Rốt cuộc thì anh xây dựng hình tượng yêu đương giữa chúng tôi trong mắt người ngoài ra sao thế?

Tôi có chút buồn cười, hỏi: “Thật vậy ư?”

Anh chàng đeo kính liếc nhìn Lục Thành Tắc. Anh ta điềm tĩnh như không, vừa nói vừa cắt miếng bít-tết: “Em cũng thấy đấy, hắn còn đang cầm dao kia kìa.”

Lục Thành Tắc lập tức buông dao nĩa xuống, dùng cái bánh nút vòng <i>(Pretzel)</i> trước mặt làm thành động tác ném vào anh chàng.

Người đồng nghiệp cũng giả vờ như đang chống đỡ.

Tôi cười: “Lục Thành Tắc lớn lên với bộ dáng này thì cũng khó mà không ‘cao tay’ cho được.”

Anh chàng đeo kính đỡ trán, ảo não nói: “Trời ạ, sao tôi lại quyết định đến đây ‘ăn chực’ vậy nè……”

Lục Thành Tắc bày ra dáng vẻ trưởng phòng ký túc xá nam sinh – bề ngoài tài đức nhưng bụng dạ đen tối. Anh dùng giọng điệu lười nhác, nói với chàng đồng nghiệp: “Ừ nhỉ, vậy thôi một chốc nữa anh tự trả tiền phần anh đi nhé”.

“Lục tổng, Lục bảo bối, Lục ca ca, Tắc Tắc à ~” anh chàng đồng nghiệp bắt đầu nài nỉ: “Tha cho anh một con đường sống đi mà, đâu có ai lại vừa bị ngược đãi vừa mất cả chì lẫn chài như anh chứ?”

Tầm hơn 8 giờ tối, sau khi tan làm, đồng nghiệp của Lục Thành Tắc hẹn chúng tôi đi karaoke. Tôi cũng gọi một người bạn thân đi cùng.

Tối nay, ai nấy đều “quẩy” thật hăng hái. Anh chàng đồng nghiệp đeo kính nói một lời khiến tôi co giật khóe miệng: “Không phải chỉ có mỗi hai đứa bọn em không đâu, đến tôi cũng không biết trên đời này lại có nhiều bài hát tình yêu có thể song ca như vậy. Đúng là được mở mang tầm mắt. Cám ơn nha.”

Tất cả mọi người đều cười nghiêng ngả trên ghế sofa.

Tuy rằng Lục Thành Tắc mang một gương mặt khá tây kiểu dân chơi, nhưng anh không hề đụng tới rượu bia hay thuốc lá gì cả. Ngược lại, tôi uống cocktail như uống siro, hết ngụm này đến ngụm khác, bất giác đã uống sạch mấy ly liền. Cũng may tửu lượng tôi không thấp, trên đường về nhà chỉ hơi ngà ngà, không tới nỗi nói năng bát nháo, bước đi xiêu vẹo không vững vàng.

Thôi được rồi, thật ra thì tôi cũng có chút hưng phấn, cứ mãi nhảy lò cò theo ô gạch lát đường trong hoa viên, không biết chán.

Lục Thành Tắc đi đằng sau tôi, không nhanh cũng không chậm.

Lần thứ ba quay đầu trêu anh đừng hòng đuổi kịp tôi, anh liền tiến tới, nhấc bổng tôi lên từ đằng sau.

Tôi “aaa” lên một tiếng. Dù hai chân đang bị nâng lên không trung nhưng tôi vẫn lười giãy giụa: “Thả em xuống.”

Anh liền đặt tôi xuống đất, rồi giam cả người tôi vào trong lồng ngực.

Tôi dựa lưng sát vào lồng ngực anh, còn anh thì đặt cằm lên đầu vai tôi.

Cái tên “đáng ghét” này thật nặng quá đi mất. Đi đứng kiểu này vừa bất tiện vừa không dễ chịu chút nào. Trong lúc đi, mấy lần tôi còn đạp phải đôi giày thể thao trắng tinh của anh nữa. Tôi chột dạ nói: “Buông em ra đi mà.”

Lục Thành Tắc dùng đúng một từ để cự tuyệt: “Không.”

Vậy thôi đành…

Để tránh việc bản thân lại vô ý gây thương tích cho đối phương, tôi bèn chơi trò “Hai người ba chân” [1], vừa bước đi vừa đếm nhịp: “Trái – Phải – Trái – Phải.”

Lục Thành Tắc cũng phối hợp bước theo.

Hai người chúng tôi cứ “chồng” lên nhau mà đi như vậy, trông như hai chú cánh cụt vụng về bị một loại thần chú kỳ quái nào đó cột dính vào nhau. Anh quấn lấy tôi, tôi tựa vào anh, chậm như rùa bò mà “lê lết” tới cửa thang máy.

May thay, bây giờ đã gần nửa đêm, bằng không nếu gặp phải người qua đường dòm ngó, chắc chúng tôi xấu hổ đến chết mất.

Dường như, việc vừa vào cửa đã quấn quýt lấy nhau trở thành một thói quen thường nhật. Có đôi khi chỉ là những chiếc hôn ngọt lịm nhẹ nhàng như không như có, có đôi khi lại là những nụ hôn nóng bỏng kéo dài đê mê. Hôm nay, Lục Thành Tắc như được “ăn quen bén mùi” [2], trực tiếp ôm tôi vào phòng ngủ.

Tay của anh hơi lạnh, tôi rùng mình nổi hết gai ốc, rồi cứ nằm đó cười ngây ngốc.

Lục Thành Tắc nằm trên người tôi, cũng cười hỏi: “Em cười gì đấy?”

Tôi giấu mình vào trong mớ tóc mây, lắc đầu đáp: “Em cũng không biết nữa.” Chỉ đơn thuần là vì hạnh phúc đang ở trước mắt, tôi chỉ cần với tay là chạm tới.

Tôi yêu thích mọi kiểu cách thân mật cùng anh, dù là dùng ngón tay hay là dùng môi miệng.

Tiếng th* d*c của cả hai ngày càng dồn dập, hai chân tôi quấn chặt lấy eo anh, không dám phát ra những thanh âm quá đáng, bởi cách vách còn có một đôi vợ chồng già đang sinh sống. Tôi không biết tường nhà mình cách âm có hiệu quả hay không.

—o0o—

Cứ như vậy, tôi và Lục Thành Tắc đã về sống cùng nhau. Mọi thứ diễn ra tự nhiên như việc hít thở, như việc mỗi ngày ăn cơm uống nước. Anh cứ thế bỏ rơi căn hộ ba phòng cực phẩm có nắng chiếu tuyệt vời, nhất quyết chen chúc trong cùng một cái ổ kiến với tôi, dùng mọi vật dụng cá nhân để đánh dấu lãnh thổ và gia tăng cảm giác tồn tại của anh. Anh còn chuẩn bị sẵn mọi lý do để ngụy biện: sợ tôi chăm nom không tốt chú chim nhỏ anh tặng.

Lúc nói ra câu này, anh đang tựa người vào chiếc ghế đặt ở góc cuối giường, trông vô cùng tuỳ tiện.

Tôi tức tối giơ chân đá nhẹ anh một cước vào đầu gối.

Đương nhiên, anh cũng không muốn bị đá oan uổng, bèn rướn người túm lấy chân tôi, kéo người tôi áp sát vào anh.

Lục Thành Tắc cho tôi một trải nghiệm rất đặc biệt, nhìn bên ngoài anh rất thuần khiết, nhưng bên trong lại đầy ắp suy nghĩ đen tối, sức lực lại khỏe như vâm. Tôi luôn có cảm giác mình được yêu thương say đắm mà cũng vô cùng bạo liệt.

Ngày hôm nay, chúng tôi đã ngầm thỏa thuận một khế ước chung sống. Tôi làm ổ bên cạnh anh, dùng ngón tay ấn ấn vào vùng trũng gần xương quai xanh để đóng dấu ký kết: “Được rồi, em sẽ thu nhận anh. Dù gì thì cũng có thêm người tận tâm tận lực nộp thuế lương thực mà.”

Lời này làm cho anh bật cười không dứt, sau đó bổ nhào vào cắn tôi như một chú cún nhỏ hư hỏng.

Mỗi đêm cùng nhau rửa mặt đánh răng, tôi đều ngắm kỹ hình ảnh phản chiếu của anh từ trong gương, cho tới khi anh nhìn lại tôi mới thôi.

Mỗi lần tôi nhe răng trợn mắt, anh cũng nhe răng trợn mắt ngược lại.

Dù cho miệng có dính đầy bọt kem thì anh cũng nguyện ý hôn tôi một cái.

Cảm giác yêu đương sao lại có thể ngầu như vậy – tôi đã tự cảm thán vô số lần. Lục Thành Tắc giống như một bài hát mang tên “Roses & Sunflowers” – hoa hồng và hoa hướng dương. Có anh bên cạnh tựa như cảnh xuân rực rỡ, hoa nở rợp trời. Kỹ năng làm nũng của tôi đã khôi phục, tính ghen tuông trẻ con cũng quay trở lại, tôi biến thành một kẻ lười nhác không tay không chân, chiên đồ ăn thì sợ dầu bắn trúng, tới cái nắp chai vặn cũng không xong, còn che dù thì lại chê mỏi tay. Tôi như bị mắc bệnh loãng xương cùng hội chứng khát khao da thịt giai đoạn cuối, suốt ngày chỉ muốn được anh ôm ôm. Tôi vắt óc nghĩ ra mọi thủ đoạn để cho Lục Thành Tắc thấy rằng tôi cực kỳ cần anh trong cuộc sống này, và rằng tôi chỉ muốn anh mãi mãi ở cạnh bên tôi.

—o0o—

Vào buổi trưa trước ngày kết thúc kỳ hợp tác làm việc tại Quang Nữu, tôi dành chút thời gian đi đến trung tâm thương mại, mua một bộ sản phẩm chăm sóc da cho đàn ông, bởi vì bộ sản phẩm dưỡng da dùng khi du lịch anh mang sang nhà tôi sắp hết rồi.

Trở về nhà, tôi lấy sữa rửa mặt dạng kem sắp thành hàng, lo rằng anh không nhìn thấy.

Tôi cố tình giả vờ như đang mải miết xem phim, không cùng anh rửa mặt, nhưng vẫn len lén để ý động tĩnh của anh. Một lát sau, quả nhiên, tôi nghe thấy tiếng anh gọi từ trong nhà tắm: “Kỳ Diệu à”.

Tôi không đáp lời ngay lập tức.

“Kỳ Diệu ơi ~” – Giọng anh cao hơn một chút.

Tôi trộm cười, vội bấm nút “dừng” trên màn hình: “Sao á?”

“Em lại đây.”

Tôi xuống giường, lê dép, nhàn nhã bước đến, chỉ để trưng ra dáng vẻ tự nhiên và thong dong nhất, chứ không phải đang hí hửng chờ mong. Kỳ thực, tôi rất thích giả vờ, nhưng người yêu tôi lại cứ “biết tỏng” tôi là vậy. Anh đã sớm đứng đợi ở cửa nhà tắm, thấy tôi vừa đến liền nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi đến trước bồn rửa mặt, hai tay anh đặt lên vai tôi, hướng người tôi nhìn về phía gương.

“Em mua cho anh đấy à?” – Anh nhìn vào gương hỏi, khóe miệng cong cong.

Tôi gật đầu: “Vâng, em thấy anh dùng sắp hết rồi”.

Lục Thành Tắc xoay người tôi đối diện với anh, gương mặt anh hiện lên một nụ cười phát ra từ nội tâm, khiến cho không gian chật hẹp bỗng sáng bừng lên gấp ba lần.

“Sao mà anh không nhận ra…”, anh nói: “…anh lại hạnh phúc như vậy chứ.”

Tôi cũng rất hạnh phúc mà. Chỉ cần nghe anh bảo anh hạnh phúc, là niềm hạnh phúc của tôi đã được nhân đôi.

Tôi nghiêm mặt lại, biến thành một tên thổ phỉ, cấm người khác nói leo: “Do là ngày mai em phải về lại công ty rồi, cả ngày không trông thấy cũng không trông chừng được anh người yêu đẹp trai của em. Vậy nên sáng nay vì suy nghĩ linh tinh, em mới đi mua mớ đồ này. Chừng nào anh còn chưa dùng hết, em không cho phép anh rời xa em đâu.”

Lục Thành Tắc nhướn mày: “Ồ, vậy anh phải ráng dùng tiết kiệm một chút mới được.”

Tôi giữ chặt khuôn mặt anh: “Nói gì thì nói cũng phải dùng đủ ba tháng đấy nhé.”

“Chỉ ba tháng thôi à?” Lục Thành Tắc có vẻ không hài lòng, cánh tay anh kẹp lấy tôi sát lại gần anh, dùng một tư thế cưỡng ép, ấn nhẹ cằm anh l*n đ*nh đầu của tôi: “Về sau những thứ này đều do em mua cho anh hết, còn không được hay sao?”

Mục đích đã đạt được, tôi cười mãn nguyện, cười mãi không ngừng.

Tôi nói: “Bộ dưỡng da này đắt lắm í.”

Anh đáp: “Để anh trả cho.”

Tôi nâng mí mắt: “Hmm, nếu thế thì em sẽ cân nhắc một chút vậy.” 😛

—o0o—

Ngày hôm sau, hai chúng tôi tách nhau ra tại trạm tàu điện, trở lại công ty và vị trí làm việc của mỗi người. Gần đến trưa, lướt mục “Khoảnh khắc” trên Wechat, tôi phát hiện Lục Thành Tắc vừa đăng một bức ảnh.

Thì ra anh đã lén mang lọ sữa rửa mặt tôi vừa mua đến công ty, đặt dưới màn hình máy tính ở bàn làm việc, rồi
 
Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm
Chương 21


Tháng thứ hai sống cùng Lục Thành Tắc, công việc của tôi bước vào giai đoạn chạy nước rút cuối năm.

Hồi tầm tháng 7 – tháng 8, team tôi lần lượt nhận được thông tin về chương trình khuyến mãi ngày 11/11 của các thương hiệu lớn. Số lượng bản thảo mà khách hàng gửi đến nhiều đến mức tôi có thể “bắn” ra cả những lời lẽ th* t*c trong não. Nhưng tôi làm gì có lựa chọn đây? Sau những phút giây tuyệt vọng sụp đổ, tôi vẫn phải gượng dậy đối diện với các hạng mục dự án.

Thời gian tăng ca càng nhiều thì thời gian dành cho Lục Thành Tắc lại càng ít. Mỗi ngày, vào khoảng 7 giờ tối, tôi đều nhắn tin bảo anh về nhà trước, không cần phải đến công ty đón hay đợi tôi ở ngoài trạm tàu điện ngầm.

Đơn giản là vì tôi còn không biết rốt cuộc phải mất bao lâu nữa mình mới được “thả” ra.

Tuy nhiên, bất kể tôi về trễ đến mấy, Lục Thành Tắc vẫn chưa đi nghỉ. Anh luôn đợi ở cửa, ở sofa hoặc ngồi trước máy tính.

Giờ đây, việc ôm anh kể khổ đã trở thành một thói quen ăn sâu vào máu của tôi.

Ban ngày, tôi là một món vũ khí sắc bén, tự tin bước vào công ty trên đôi giày cao gót tinh xảo. Ban đêm, tôi lại biến thành một đoàn tàu nhỏ cạn dầu, hai bên đầu phát ra từng làn hơi trắng, kêu lên “tu tu tu”.

Cái đoạn phim này – hằng ngày đều tua đi tua lại.

Lục Thành Tắc vẫn ở đó lắng nghe và an ủi tôi. Song hôm nay, anh đã đưa ra một kiến nghị: “Nếu mỏi mệt quá, em có từng nghĩ đến việc đổi sang một công việc khác hay chưa?”

Tôi vô thức ngồi dậy, bác bỏ ý kiến này: “Chỉ vì hơi mệt mỏi mà đã đổi việc. Vậy nếu cảm thấy người nào đó không đúng, chẳng lẽ cũng phải thay người mới luôn à?”

Dường như không ngờ tôi lại nói ra lời như vậy, anh chợt trầm mặc một chốc.

Trông dáng vẻ lặng thinh của anh, tôi leo xuống khỏi chân anh, đi thẳng một mạch vào nhà tắm.

Tôi biết lời mình nói ra quả thật hơi quá đáng. Một khắc sau khi quay lưng đi, tôi thấy sống mũi mình bắt đầu cay cay. Chỉ bởi vì công việc ban ngày khiến tôi kiệt sức và căng thẳng bộn bề, tôi mới “nóng đầu” tuôn ra những lời lẽ gây sát thương đến bảo bối của tôi – củ sạc dự phòng kiêm gấu trúc nhỏ. Lục Thành Tắc thật vô tội và đáng thương quá mà.

Anh sẽ nghĩ về tôi như thế nào đây?

Tôi đóng cửa nhà tắm lại, ngồi trên bồn vệ sinh rất lâu.

Tự suy xét một hồi, tôi bèn lôi điện thoại ra, lướt đến phần đầu danh bạ Wechat. Một giây sau khi mở giao diện trò chuyện, tim tôi liền đập nhanh bất thường, bởi vì màn hình hiện lên dòng chữ: “Đối phương đang soạn tin”.

Anh đang định gửi tin nhắn cho tôi ư?

Có thể là do tôi nhấn vào khung trò chuyện cùng lúc, Lục Thành Tắc đã nhận ra trạng thái đang online của tôi trên giao diện.

Anh ngừng nhập tin. Góc trên màn hình lại quay về dòng chữ: “Gấu trúc nhỏ”.

Tiếp theo là một cuộc gọi video gửi tới.

Tôi bắt máy không chút chần chừ.

Hai chúng tôi nhìn nhau.

Góc quay camera hướng từ trên xuống. Một góc chết như vậy mà trông anh vẫn đẹp ngời ngời.

Có vẻ như anh đang quan sát vị trí tôi ngồi, ánh mắt ra chiều nghiên cứu: “Em đang ‘đi nặng’ à?”

Tôi ngắm mình trong khung hình, bĩu môi đáp lại: “Không phải.” >.
 
Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm
Chương 22


Đương giữa trời đông mà đi chơi biển, chắc cũng chỉ có mỗi hai đứa tôi mới nghĩ ra được ý tưởng này. Tuy vậy, cũng xin đừng chỉ trích những kẻ đến từ “khu rừng” bê tông cốt thép như chúng tôi: một cuộc trốn chạy khỏi phố thị không phải đơn thuần là tuỳ ý, mà là một cuộc hành trình lãng mạn phi thường.

Hiện tại đang là mùa du lịch thấp điểm nên giá cả căn hộ có tầm nhìn hướng ra biển mà cả hai đặt trước ở Ngư thôn rẻ hơn một một nửa so với bình thường.

Chủ nhà có vẻ là người hoà nhã và tốt bụng, cứ cười haha hihi tiếp đón hai vị khách đến từ phương xa. Phòng thuê vô cùng rộng rãi với đầy đủ tiện nghi, chỉ cần kéo rèm cửa sổ là có thể phóng tầm mắt ra biển trời bất tận.

Nước biển ở đảo Dương Cực vào mùa đông mang sắc màu tuyệt đẹp, là gam màu lam khói mà không phải ứng dụng chỉnh sửa ảnh nào cũng có thể phối ra được. Bờ cát trắng mịn át đi nền đen của những núi đồi trập trùng phía xa xa.

Bên cạnh tôi, Lục Thành Tắc đang chỉnh nhiệt độ điều hoà. Tôi quay đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Em mở cửa ra cho thông gió một chút nhé?”

Anh dừng tay, xoay đầu nhìn tôi đáp: “Ừ được, tuỳ em thôi.”

Anh vẫn chưa tháo chiếc nón sợi len trên đầu xuống. Tóc mái anh dán trên mặt trán, trông hết sức đáng yêu và ngây ngô.

Tôi mở toang cửa sổ để cho gió lùa vào bên trong phòng, từng đợt thổi táp vào mặt. Gió ở đây vô hình trung có màu xanh lạnh, tuy nhìn không thấy nhưng có thể ngửi được.

Lục Thành Tắc tiến đến, ôm chầm lấy tôi từ đằng sau. Anh hỏi: “Đây là kiểu đi biển mà em thích đây à?”

“Vâng ạ” – Tôi vừa đáp vừa ngã vào lồng ngực anh.

Lục Thành Tắc nói: “Tiếc là không thể xuống biển được.”

Tôi bảo: “Nhưng nhìn ngắm từ đằng xa cũng đủ mỹ lệ rồi.”

Lục Thành Tắc đề nghị: “Buổi chiều tụi mình đi dạo bờ biển nhé.”

Tôi gật đầu, đóng cửa sổ lại.

Sắp xếp đồ đạc xong cũng đã gần một giờ rưỡi, tôi cùng Lục Thành Tắc ở lại chung cư dùng bữa trưa đơn giản. Tay nghề của bà chủ nhà rất tốt, Lục Thành Tắc vừa khen ngon vừa chén sạch sành sanh. Anh là người luôn biết cách làm cho bầu không khí trở nên hoà hợp. Bà chủ nhà vốn vẫn còn hơi rụt rè, giờ bắt đầu tự tâng bốc chính mình: “Tôi nói mà, cô cậu chọn thuê nhà tôi là chuẩn không cần chỉnh đấy.”

Khởi hành từ lúc 6 giờ sáng hôm nay, chúng tôi tự chạy xe đến đây. Vì vậy, sau khi lấp đầy bụng đói, cả hai chưa vội đi chơi mà đánh một giấc trưa để nạp lại năng lượng.

Tài xế Lục nhà tôi quá vất vả rồi. Có lẽ anh thực sự kiệt sức nên vừa nằm xuống liền ngủ thiếp đi.

Tảng sáng trước khi xuất phát anh vẫn chưa kịp cạo râu. Tôi ôm lấy anh, hôn hôn lên chiếc cằm có vài sợi nhỏ lún phún. Song, vẫn không thấy thỏa mãn, tôi lại tiếp tục hôn hôn.

Rõ ràng là tôi hôn rất nhẹ, thế nhưng vẫn làm anh tỉnh giấc. Anh nhắm mắt, khoé môi cong cong, bật ra thanh âm ư ử như chú cún nhỏ, rồi lăn đến bên tôi, trừng phạt tôi bằng một nụ hôn bá đạo.

Phải chăng là do không khí ngập tràn ái muội, chúng tôi hôn nhau rất nhập tâm, như thể chỉ muốn nuốt chửng đối phương vào bụng. Toàn bộ xúc giác của tôi căng lên đón nhận hơi thở nóng bỏng, răng môi tôi quấn quýt cùng môi lưỡi ngọt ngào của anh. Không biết tự lúc nào, cả hai cứ thế c** s*ch quần áo, cuốn lấy nhau vùi sâu vào bên dưới lớp chăn bông ấm mềm.

Nhịp thở của tôi dần dần dồn dập theo từng chuyển động của anh: “Ơ thôi anh ngủ tiếp đi mà.”

Nhưng tôi biết, lời nói này của tôi hoàn toàn dư thừa và vô dụng.

—o0o—

Khi cả hai tỉnh dậy đã là hơn bốn giờ chiều, chỉ có nước đợi ngắm cảnh biển lúc mặt trời xế bóng. Trước khi ra khỏi cửa, Lục Thành Tắc lôi từ trong đống hành lý ra một chiếc khăn choàng cổ – phiên bản dành cho người khổng lồ, đem nó quấn lấy tôi thật kỹ càng, quấn thành kiểu dáng mấy bà thím già trùm đầu kín mít.

Tôi nói: “Em còn muốn được chụp ảnh đi du lịch mà.”

Anh cười ngâm ngâm: “Gương mặt xinh xắn của em vẫn còn nhìn thấy được, chưa có che đi.”

Được ngắm biển ở cự ly gần là một cảm giác hết sức bình yên. Mặt biển lúc này trông như một tấm lụa sa tanh mềm mại. Bóng hoàng hôn phản chiếu lên đó rọi sắc cam vàng nhàn nhạt: này những chiếc thuyền đánh cá, này những ngọn cỏ lay động, cảnh vật đẹp như tranh.

Gió biển thổi rất mạnh. Những sợi tóc đen nhánh của Lục Thành Tắc cũng bay bay trong gió.

Bờ cát nhẵn mịn một cách tinh tế, làm người ta chỉ muốn vứt hết giày tất để vùi chân dưới lớp cát mềm.

Và còn cả những viên đá cuội đen bóng nữa. Lục Thành Tắc lưu loát cúi người nhặt một viên lên, chơi trò ném thia lia, ném trúng mặt biển liền “wow” lên một tiếng.

Cái tính trẻ con trẻ con này của anh làm tôi bật cười.

Gần đó còn ba cặp khách du lịch nữa đang nhìn anh. Tuy nhiên, anh không hề hay biết gì cả, chỉ quay sang nhìn tôi cười ngốc ngốc.

Thời tiết thật sự quá lạnh rồi. Lục Thành Tắc nắm chặt tay tôi đi về hướng trạm hải đăng. Càng đi bộ lên cao, hộ dân cư càng thưa thớt. Thỉnh thoảng anh lại quay đầu lại ngó chừng tôi, nói: “Giờ đã hiểu tại sao anh lại cuộn em thành cái bánh chưng như thế này chưa?”

Lúc này đây, mũi của anh cũng đã đỏ ửng lên vì lạnh. Cách một lớp găng tay, tôi chọt chọt: “Anh cũng có tốt hơn em bao nhiêu đâu.”

“Ừ, anh sắp chết cóng rồi này.” Anh kéo tôi lại ôm thật chặt.

Tôi cũng ôm lấy anh, hai người quấn vào nhau thành một viên tròn tròn. Tôi lẩm bẩm: “Biết vậy tụi mình đi biển Nam cho rồi, ít ra thì cũng không lạnh tới mức như vậy.”

Lục Thành Tắc nói: “Ừ, cơ mà biển khơi đâu chỉ thuộc về riêng hai đứa mình, phải không?”

Chúng tôi chụp vài bức ảnh ở trạm hải đăng, có bức chụp cảnh, có bức chụp hai người. Vào thời điểm này, ánh sáng vừa hay dịu nhẹ tự nhiên, không quá chói chang nhưng cũng không quá yếu ớt. Thời khắc mặt trời lặn xuống biển gần một nửa, tôi cùng Lục Thành Tắc đi bộ trở về. Suốt cả quãng đường tôi đều cắm đầu chọn ảnh. Tôi chợt ý thức được một điều, sự sắc nét quá đỗi chân thật từ camera trước của Iphone không hề có chút uy h**p nào đến nhan sắc của Lục Thành Tắc, dù cho anh có làm mặt quỷ thì vẫn đẹp rạng rỡ như thường.

Thử hỏi xem có tức hay không cơ chứ?

—o0o—

Sau khi ăn cơm tối, chúng tôi chậm rãi lang thang trong Ngư thôn. Người ở trên đường lúc này đã nhiều hơn ban ngày một chút, đa phần là những bạn nam nữ trẻ tuổi, có khách du lịch, cũng có cả dân bản địa nữa.

Tôi và Lục Thành Tắc dừng chân tại một quán bar nhỏ có vẻ đông đúc hơn những quán khác.

Tiếng nhạc vang vọng từ quán như một đôi bàn tay vô hình kéo thẳng cả hai vào bên trong.

Đó là một quán bia thoạt nhìn rất bình dị, nhưng lại chật kín hết chỗ ngồi. Có lẽ vì bên trong phát ra tiếng hát rất hay, giọng ca trầm khàn, có nét hao hao với giọng hát của Vương Nhược Lâm. Là một cô gái đang chơi đàn, đứng vây quanh bên dưới là một vài anh chàng đồng thanh hát.

Ca khúc vừa kết thúc, tất cả chúng tôi đều vỗ tay thật to. Các chàng trai kia còn hoan hô nhiệt tình hơn nữa.

Tiếp theo đó, cô nàng bước xuống bục, đến lượt một anh chàng trẻ tuổi khác bước lên thay vào.

Sau khi điều chỉnh dây đàn cùng micro đứng, anh ta ngại ngùng cười bảo: “Xin chào mọi người, xin thứ lỗi em hát không được hay như bạn nữ hồi nãy”. Nói xong, anh chàng liền nháy mắt với người bạn đang ngồi ở một hướng khác.

Cả khán phòng cười rộ lên.

Người bạn của anh ấy thậm chí còn đứng dậy cổ vũ, nâng cao cốc bia, vừa hú hét vừa huýt sáo một tràng.

Khi người phục vụ mang nước tới, Lục Thành Tắc tò mò hỏi: “Bọn họ đang làm gì vậy?”

Người phục vụ hỏi ngược lại: “Hai bạn lần đầu đến đây à?”

Lục Thành Tắc gật đầu.

Người phục vụ hướng cằm về phía bục sân khấu: “Quán mình không thuê ca sĩ hát cố định, mà đặc biệt dành riêng sân khấu cho khách đến giao lưu. Hai bạn cũng thấy, bọn họ đều là những thực khách tình nguyện lên biểu diễn đấy.”

Tôi nhấp một ngụm rượu: “Ông chủ ở đây biết cách kiếm tiền thật nhỉ?”

Người phục vụ bảo: “Công nhận là vậy.”

Lục Thành Tắc cứ nhìn lên sân khấu vài lần rồi lại nhìn tôi. Đôi mắt anh sáng lấp lánh dị thường, dường như đang rất nóng lòng muốn thử: “Anh lên biểu diễn nhé?”

Tôi tròn mắt nghiên cứu sự bạo dạn của anh: “Anh cũng muốn lên thử sao?”

Lục Thành Tắc: “Ừ.” ^^

Tôi cười: “Vậy anh lên thử đi.” Có gì đâu mà tôi phải ngăn trở. Âm nhạc giống như mặt trời vậy, chiếu rọi ánh sáng tươi đẹp và công bằng xuống thế gian, mỗi một con người đều có quyền chiêm ngưỡng và tin yêu nó.

Người phục vụ thôi thúc: “Vậy nhanh lên nào, sợ rằng khán giả ở đây không ai đợi được đâu.”

Lục Thành Tắc đưa cho tôi giữ chiếc áo gió màu trắng của anh rồi nhanh chóng rời đi.

Lúc đứng cạnh bên bục chờ lượt, anh thường xuyên nhìn về hướng tôi. Tôi nắm chặt bàn tay rồi giơ cao làm động tác cổ vũ cho anh.

Chàng trai trên sân khấu đang vô cùng hăng say, hát liền tù tì hai ca khúc. Tuy kỹ thuật của anh chàng không bằng cô nàng lên hát trước đó, nhưng phong cách biểu diễn lại rất tốt, rất biết cách lựa chọn bài hát gây khuấy động sân khấu và đám đông.

Bầu không khí sôi động kéo dài liên tục cho đến Lục Thành Tắc bước lên bục.

Chiếc áo len cổ lọ màu đen càng làm tôn lên vẻ lãng tử cùng thần thái bất phàm của anh.

Anh cúi đầu nghiên cứu cây ghi-ta trong tay, hình như đang chỉnh âm, sau đó ngón tay anh nhịp nhàng rải xuống, một làn điệu tươi tắn đột ngột cất lên, cuốn lấy tất cả mọi người nhịp chân theo tiết tấu nhanh nhẹ.

Anh còn biết chơi đàn như thế này nữa ư? Cái tên “chết tiệt” này còn cất giấu bao nhiêu ngón nghề mà tôi vẫn chưa biết nữa? Tôi nghi hoặc nhìn về phía anh, ngạc nhiên không nói nổi nên lời.

Lục Thành Tắc cũng nhìn về phía tôi, nhoẻn miệng cười. Trông anh có chút mắc cỡ, nhưng hoàn toàn không thiếu phần tự tin.

Anh lặp lại đoạn đệm ghi-ta vừa nãy, rồi bắt đầu hé môi:

“All the oceans and the seas know the sound

<i>Cả đại dương cùng biển khơi đều biết</i>

Of Your beautiful voice

<i>Về thanh âm đẹp đẽ của em</i>

And if You tell them to be calm and be still

<i>Nếu em bảo hãy lặng yên đừng nhúc nhích</i>

They have no other choice

<i>Chúng cũng không còn lựa chọn nào đâu em</i>”

Phải chăng là do giọng hát trong trẻo, gương mặt bắt mắt, cộng thêm nụ cười hiền hoà vô hại, mà tiếng hò reo của phái nam bên dưới còn vang dội hơn cả phái nữ. Càng lúc càng có nhiều người dựng thẳng tai lên, vì anh mà bắt nhịp vỗ tay.

Tuy nhiên, ánh mắt anh chỉ thoáng lướt qua khán giả bên dưới một lượt, rồi nhanh chóng khoá chặt lấy thân ảnh của tôi:

“I can’t imagine life without You

<i>Anh không thể tưởng tượng một ngày thiếu vắng em</i>

Beautiful You

<i>Người con gái xinh đẹp của anh ơi</i>

I can’t imagine being alone

<i>Anh không thể tưởng tượng một ngày cô đơn lẻ loi</i>

Beautiful You

<i>Người con gái xinh đẹp của anh ơi</i>

The only thing I ever wanna do

<i>Điều duy nhất trên đời mà anh hằng mong đợi</i>

Beautiful You

<i>Người con gái xinh đẹp của anh ơi</i>

Is have You hold me in Your arms

<i>Chính là mãi mãi được ôm em trong vòng tay bất tận</i>”

Nào là “beautiful voice”, nào là “beautiful you”, anh có chắc bài này không phải hát tặng cho riêng mình anh đấy chứ?

Tôi mở đèn flash điện thoại lên, nghiêng nghiêng qua lại theo tiếng nhạc để tiếp sức cho anh. Tôi tự nhủ rằng mình phải trở thành người nổi bật và nỗ lực nhất trong đám người hâm mộ phấn khích bên dưới.

“Every ocean, every sea

<i>Mỗi một đại dương, mỗi một vùng biển</i>

Every morning’s a symphony

<i>Mỗi buổi sáng là một bản giao hưởng</i>

Every drop of rain, every waterfall

<i>Mỗi một giọt mưa, mỗi một con thác</i>

All the stars in the sky are so beautiful

<i>Tất cả vì sao đều đẹp tuyệt vời</i>

Every breath I breathe, every beat of my heart

<i>Mỗi một hơi thở, mỗi một nhịp tim</i>

I feel so alive because of who You are

<i>Anh thấy mình như đang tồn tại, chỉ bởi vì người</i>”

Anh chàng phục vụ đứng ở quầy bar nói đùa với tôi: “Hai bạn như đang đi hưởng tuần trăng mật vậy.”

Không hiểu tại sao, tôi chợt nghĩ đến một cảnh trong bộ phim “Trước lúc bình minh”<i>(Before Sunrise)</i>, cũng có một người qua đường hỏi Céline và Jesse rằng họ đang làm gì ở Vienna <i>(miền Bắc nước Áo)</i>.

Vì vậy, tôi bèn trả lời: “Vâng, chúng tôi đến đây để hưởng tuần trăng mật.”

Người pha chế hơi bất ngờ.

Tôi mỉm cười: “Chẳng lẽ không được sao?”

Xuống bục, Lục Thành Tắc vội chạy đến trước mặt tôi. Tôi cũng định nhảy xuống khỏi ghế xoay cao để ôm anh, nhưng anh đã kịp nhấn tôi ngồi tại chỗ, cúi người ôm lấy tôi.

Chúng tôi cứ thế ôm chặt nhau rất lâu, như thể đang ở chốn không người.

Hơi thở anh quanh quẩn bên tai tôi, nhịp thở nhanh dần, mang theo ý cười rõ rệt.

Buông tôi ra, anh ngồi xuống. Người phục mang tới một ly rượu và nói: “Chúc mừng tân hôn.”

Lục Thành Tắc sững sờ ngạc nhiên, anh nhìn tôi có chút bối rối.

Tôi tiến sát bên tai anh, thỏ thẻ hỏi: “Lừa anh một ly rượu thôi, có vấn đề gì à?”

Anh lập tức hiểu thấu, bèn cười đáp: “Không thành vấn đề, dù sao đi nữa cũng phải tập trước để sau này tân hôn.” 😛
 
Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm
Chương 23


Rạng sáng ngày hôm sau, khi bầu trời tờ mờ xuất hiện vài tia nắng yếu ớt len lỏi qua rặng mây, tôi cùng Lục Thành Tắc chạy bộ l*n đ*nh đồi có trạm hải đăng. Cả hai vừa thở hồng hộc vừa chờ đón bình minh của ngày mới.

Cảnh mặt trời mọc trên đảo Dương Cực có màu hồng hoa, từ nơi xa xa nom như một hoa viên tiên cảnh nơi tận cùng thế giới. Ngân nga bản tình ca “La vie en rose“[1], tôi chống tay lên lan can, vươn thân mình ra xa nhất có thể, để hòa quyện vào gió biển cùng nắng sớm mai.

Tôi cảm giác được Lục Thành Tắc đang nhìn mình.

Anh vẫn thường hay ngắm nhìn tôi như vậy, như thể tôi là cảnh đẹp yêu thích nhất của anh.

Tôi quay lại nhìn: “Anh này, làm ơn thể hiện chút tôn trọng với thiên nhiên có được không?”

Lục Thành Tắc vén mớ tóc mây bay tán loạn ra sau tai cho tôi, giọng điệu anh lười nhác: “Em còn đẹp hơn cảnh bình minh nhiều.”

Tôi không đồng tình: “Nhưng mà thời khắc mặt trời mọc như thế này chỉ có thể gặp một lần trong đời thôi đấy.”

Anh cũng không chịu thua: “Nhưng mà em của thời khắc này cũng chỉ có thể ngắm một lần trong đời đấy thôi.”

Đôi mắt Lục Thành Tắc thiết tha ngời sáng, tựa như một tấm gương thần mà ở trong đó, lúc thì tôi được làm công chúa Bạch Tuyết, có lúc hóa thành mụ phù thuỷ độc ác, nhưng chung quy lại vẫn là người đẹp nhất thế gian. Ai đã từng chìm đắm một lần trong đôi mắt kia, làm sao lại nguyện ý trở về làm một người phàm mắt thịt?

Vì vậy đột nhiên, tôi nêu lên một vấn đề vô cùng tối nghĩa: “Lục Thành Tắc.”

Anh: “Ừ anh đây.”

Tôi hỏi: “Anh có yêu em không?”

Ánh mắt Lục Thành Tắc lộ vẻ kinh ngạc. Anh có phần không dám tin tôi lại hỏi đến vấn đề này, bèn đáp: “Tất nhiên là có rồi.”

Tôi bắt đầu tăng độ khó: “Anh sẽ yêu em mãi mãi chứ?”

Anh hỏi lại: “Định nghĩa của em về ‘mãi mãi’ là như thế nào?”

Tôi khẽ lắc đầu, bản thân cũng không có lời giải đáp: “Em không biết.”

“Mãi mãi” là gì cơ, là tổng số ngày tình yêu chưa hoá không hay thật sự là vĩnh cửu, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa đôi ngã?

Tôi vừa muốn cười mà cũng vừa muốn khóc, do bởi thời khắc – không gian, do bởi con người – hoàn cảnh, hay do bởi bản thân tôi không cách nào chấp nhận được một cuộc sống thiếu vắng Lục Thành Tắc. Nhất là khi hiểu rõ, kết cục của mỗi một đoạn nhân duyên trên cuộc đời đều không thể thoát khỏi hai tiếng “biệt ly”.

Ắt hẳn Lục Thành Tắc đã nhìn thấy khóe mắt tôi phiếm hồng, anh trở nên hết sức căng thẳng, bèn vội vàng giải thích: “Xin lỗi, anh không nên hỏi lại như vậy.”

Rồi anh lập tức thay đổi câu trả lời: “Anh sẽ mãi mãi yêu một mình em.”

Từ sắc mặt đến giọng điệu, anh nghiêm túc tới mức không thể nghiêm túc hơn.

Tôi vô cùng yêu thích bộ dáng này của anh – mỗi khi cảm xúc của anh bị tôi tác động. Như vậy, tôi mới có thể cảm nhận được bản thân đang được yêu thương.

Tôi nhìn anh chăm chú: “Em từng đọc qua một câu nói ở đâu đó, rằng tình yêu không nhất định phải diễn ra liên tục không ngừng, mà được tạo thành từ những khoảnh khắc nhỏ bé cộng hưởng bởi những điều tích cực.”

Lục Thành Tắc hỏi: “Đây là góc nhìn của em về tình yêu ư?”

Tôi suy tư một chốc, rồi gật đầu.

Lục Thành Tắc bật cười, thở ra một làn khói mỏng lững lờ trôi. “Chà, vậy có lẽ anh thực tế hơn em một chút.”

Tồi “ồ” một tiếng: “Thế anh suy nghĩ ra sao?”

Lục Thành Tắc nói: “Tình yêu chính là một niềm tin vào thiên thời – địa lợi.”

Tôi cũng cười theo: “Đây là lời bài hát mà.”

Lục Thành Tắc đáp: “Đúng vậy.”

Tôi đánh giá: “Định nghĩa tình yêu của anh còn trừu tượng hơn của em nữa.”

“Trước khi gặp gỡ được một đối tượng cụ thể, tình yêu không phải vẫn luôn trừu tượng sao?”. Lục Thành Tắc im lặng trong một thoáng, sau đó anh gọi tên tôi: “Kỳ Diệu à, chẳng lẽ em không có cảm giác đó ư?”

Tôi nghênh đón ánh nhìn sâu xoáy của anh: “Cảm giác gì cơ?”

Anh trả lời: “Tụi mình còn không phải là nhân duyên trời định sao? Nếu anh không yêu em, như vậy sẽ làm trái ý trời mất.”

Mối quan hệ của chúng tôi được anh diễn tả như một lời tuyên thệ – một câu thần chú trói buộc phải dùng cả đời để phá giải. Tôi cười tủm tỉm: “Nhưng mà ông trời cũng không quy định anh phải yêu em mãi mãi. Đức tin của một người có thể thay đổi bất kỳ lúc nào. Một số người sống vô thần phân nửa cuộc đời, nửa phần đời còn lại họ chỉ hận không thể đem kinh sách khắc hết lên bia mộ.”

Khoé môi Lục Thành Tắc cong lên. Anh không tiếp tục nói nữa, chừng như đang suy tư điều gì.

Tôi lại xoay người, ngắm trời ngắm biển. Ở nơi ranh giới tiếp giáp hai không gian, mặt trời tròn trịa như lòng đỏ trứng, từ từ bị ép ra khỏi mặt nước màu trắng bạc.

Sắc trời bắt đầu ửng sáng.

Phía dưới đồi, người ra bãi biển dần đông đúc hơn. Một vài em bé chạy lăng xăng trên bãi cát trắng, vui đùa náo nhiệt, ném những nắm cát thay cho tuyết mùa đông.

Lúc khoác tay Lục Thành thả bộ xuống đồi, anh hỏi tôi: “Em đã từng nghĩ về điều này chưa?”

Tôi thắc mắc: “Điều gì cơ?”

Lục Thành Tắc đáp: “Về việc kết hôn với anh.”

Tôi kinh ngạc đến sững người, vẻ mặt đầy phòng bị: “Đừng nói anh chuẩn bị lôi nhẫn cưới ra cầu hôn em đấy nhé.”

Lục Thành Tắc cười khổ: “Không phải, anh chỉ đơn giản là tò mò vậy thôi.”

Tôi thẳng thắn nói: “Nhất thời em chưa nghĩ đến vấn đề này. Tuy rằng tối hôm qua có đùa anh một chút, nhưng mà việc kết hôn với em lúc này còn quá sớm. Em không muốn nhanh như vậy ràng buộc và hoạch định mối quan hệ của tụi mình. Cứ như thể yêu nhau có mục đích vậy.”

Khi trả lời câu này, tôi vô cùng căng thẳng nhìn anh, sẵn tiện hỏi ngược lại anh vấn đề vừa nãy để dò xét.

Hôn nhân đối với tôi cũng không có mấy mặn mà. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi không mong chờ việc Lục Thành Tắc xem tôi là đối tượng kết hôn duy nhất.

Tuy đáp án của Lục Thành Tắc không nhất quán nhưng đủ khiến tôi trộm cười. Anh nói: “Anh đã từng nghĩ về việc này. Trên đường trở về nhà vào lần thứ hai gặp mặt em.”

“Lần thứ hai…” Tôi muốn xác định chắc chắn mình không nghe lầm mốc thời gian. “Ý anh là cái lần mà em những tưởng là lần đầu gặp anh – ngày mà tụi mình đi uống cà phê sao?”

Lục Thành Tắc gật đầu lia lịa.

“Anh không đùa em đấy chứ.” Tôi quá đỗi kinh ngạc rồi.

Tóc mái anh bay phấp phới theo từng cơn gió lộng, nụ cười anh vẫn đẹp đẽ vẹn nguyên như trước: “Anh đã tự tưởng tượng rất nhiều viễn cảnh của hai đứa mình. Em nhớ đoạn cuối bộ phim ‘La La Land’ không? Có một chiếc máy ghi hình phát lên những thước phim chung sống tương lai của hai nhân vật chính, giống như vậy.”

Nhìn chung, tôi đã nắm bắt được suy nghĩ của anh: “Ý anh là kiểu…trong đầu hiện lên những hình ảnh nắm tay nhau đến cuối đời sao?”

“Đại khái là vậy.” Dường như anh cũng không dám khẳng định: “Khi ấy, anh cứ mãi nhìn ra ngoài cửa kính xe, đầu óc anh hết sức phấn khởi. Sau đó anh trông thấy một tiệm sách, liền dừng xe lại giữa đường.”

Tôi bổ sung lời anh: “Thế là anh mua quyển sách mà em đã mua ư?”

Anh nói: “Ừ, bởi vì lúc đó anh tin chắc, nếu có được thêm nhiều chủ đề để trò chuyện cùng em thì anh quá siêu phàm rồi.”

Trời ạ, sao anh ấy lại có thể đáng yêu đến vậy? Sao tôi lại đi hỏi mấy câu hỏi vớ vẩn thế này? Sao lại đòi nghe những lời thề non hẹn biển viển vông vô căn cứ? Tôi không ngừng yêu cầu anh dùng lời nói để chứng minh anh yêu hay không yêu tôi, hay sẽ yêu tôi được bao lâu, trong khi rõ ràng anh đang rất yêu tôi, và hiện tại đang là thời đoạn yêu đương đẹp đẽ nhất.

Tôi không ngăn được tiếng cười: “Cuối cùng anh đọc quyển sách đó chưa?”

Lục Thành Tắc quay đầu nhìn tôi: “Anh đọc rồi.”

“Đọc hết luôn rồi à?”

“Ừ hết rồi.”

“Woah, anh thật sự đọc hết rồi.” Tôi day trán, tự thấy giận mình hết sức: “Em còn chưa chơi thử trò chơi Grounded mà anh nói nữa.”

Anh rủ mắt nhìn tôi, hoàn toàn không chút để bụng: “Không chơi là lựa chọn chính xác. Trong game có nhiều nhện lắm, chơi xong lỡ em gặp ác mộng thì làm sao đây?”

Tôi vô cùng áy náy hỏi: “Anh có thấy thất vọng không? Về việc em không muốn kết hôn ấy? Cũng như cái đêm giận dỗi, lúc đó em không nghĩ rằng tụi mình đang chính thức quen nhau.”

Lục Thành Tắc đáp: “Anh không thất vọng?”

Tôi nghi hoặc: “Là suy nghĩ thật lòng của anh à?”

Anh đáp: “Là suy nghĩ thật.”

Tôi tin anh rồi, không tiếp tục đoán già đoán non nữa.

—o0o—

Trên đường quay về Nghi Thành, mặt biển và bầu trời mang sắc màu đồng nhất, điểm xuyết lớp lớp mái nhà đa dạng màu sắc, khiến chúng tôi tưởng như mình đang lái xe trong một cảnh quay điện ảnh đậm chất nghệ thuật.

Lục Thành Tắc phát đi phát lại một bài hát, có tên là “”With Love“. Anh bảo đây là câu trả lời, kiêm lời ước định tình yêu của anh.

Tôi liếc nhìn ca từ chạy tới chạy lui trên màn hình, cười hỏi: “Anh tìm bài này cả đêm luôn phải không?”

Anh cố tình nhướn mày tỏ vẻ bất ngờ: “Làm sao em biết được? Rõ ràng hôm qua anh đợi em ngủ rồi mới tìm mà.”

Tôi đắc ý: “Cho dù ngủ rồi thì tâm linh vẫn tương thông với anh đấy.”

Dừng xe đợi đèn đỏ, anh xoay đầu nhìn tôi, đằng hắng một tiếng: “Hụ. Question.”

Tôi nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn đặt hai tay lên đùi như đang ngồi phỏng vấn xin việc. “Anh hỏi đi.”

Lục Thành Tắc cất lời: “Em xem series phim Before [2] chưa?”

Tôi đáp: “Em có xem nhưng chỉ mới xem phần một.”

Anh lại hỏi: “Em đoán xem sáu tháng sau nam nữ chính có gặp lại nhau không?”

Tôi đã từng thử tìm đọc trước nội dung phim và bình luận của khán giả, vì vậy tôi đương nhiên nắm rõ tình tiết tiếp theo. Tuy vậy, tôi vẫn giả ngốc: “Chắc là không gặp lại đâu. Phim tình cảm điện ảnh thường đi theo mô-típ thất hẹn rồi bỏ lỡ nhau để làm tăng tính kịch của bộ phim nhỉ?”

Lục Thành Tắc nói: “Ừ đúng rồi, hai người họ tận chín năm sau mới gặp nhau, và từ đó mới có phần hai.”

“Ồ…” Tôi trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên cùng nuối tiếc: “Chia xa lâu như vậy lận à? Sau đó thì sao?”

Lục Thành Tắc tiếp tục kể: “Phần ba là chín năm sau phần hai, lúc này nam nữ chính sinh ra một cặp bé gái song sinh.”

Tôi bật cười: “Vậy ư, thật không ngờ nhỉ. Em cứ tưởng phần một là phần phim đẹp nhất rồi, đoạn chia tay và ước hẹn cuối phim lãng mạn vô cùng.”

Lục Thành Tắc nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt anh đen lay láy. “Chỉ có người nào từng thấu nỗi đau biệt ly mới hiểu được cách trân trọng.”

Tôi im lặng không hé môi, vì tôi biết anh đang ám chỉ điều gì.

“Kỳ Diệu à.” Đèn xanh đang đếm ngược từ mười, anh bất giác gọi tên tôi, đôi mắt anh rực sáng. Lục Thành Tắc của thời khắc này hệt như một đứa bé thơ, dù biết rõ đáp án vẫn cố gặng hỏi. Đáy mắt anh ngập tràn mong đợi cùng chân thành: “Khi trở về, tụi mình cùng nhau xem phần ba nhé, được không?”

“Vâng ạ” – Trong xe, tiếng nhạc vang vọng lấp đầy không gian. Tôi không chút lưỡng lự, cứ thế nói lời đồng ý với anh trong niềm hạnh phúc ngập tràn.

“Do I ever dare to love again monogamy

<i>Anh có đủ dũng cảm để yêu một người trọn đời trọn kiếp?</i>

Cutting deep in my mind stress on my chest

<i>Câu hỏi này khứa sâu trong tâm trí, đè nặng lồng ngực anh</i>

Our checkmates are slowly sly to ’em confide to ’em

<i>Âm thầm tấn công phòng tuyến và chinh phục trái tim anh</i>



Girl I’m talking ’bout you put two and two together that’s forever with you

<i>Em ơi, anh chỉ muốn hai ta cạnh bên nhau mãi mãi</i>

Do the math don’t laugh and count it

<i>Anh không đùa đâu, em hãy một lần thử tính thuật toán </i>

The solution is our future we are nothing without it

<i>Đáp số là tương lai duy nhất mà đôi ta gặt hái</i>

I said do the math hold my hand and count it

<i>Xin em hãy nắm tay anh và thử tính lại</i>

The solution is our future we are nothing without be about it

<i>Vì đáp số là tương lai duy nhất mà anh đợi chờ</i>



Love love

<i>Tình cảm này anh dành cho em </i>

So easy but so hard

<i>Thật đơn thuần mà cũng thật phức tạp</i>

But I’ll take my time and show you

<i>Nhưng anh sẽ dùng cả kiếp người để chứng minh được</i>

You’re that girl for me babe

<i>Rằng em là người con gái duy nhất của đời anh</i>

True love can’t ever be explained

<i>Tình yêu thực thụ không cần phải diễn giải bằng lời</i>

But I’d like to show you with my heart and soul for you babe

<i>Nhưng anh muốn phơi bày cả trái tim cùng tâm hồn cho em thấy</i>



These days some people just can’t last

<i>Rồi sẽ có một ngày khi chia ly ập đến</i>

But I promise that I’ll try my best to make it forever

<i>Nhưng anh thề sẽ cố gắng khiến khoảnh khắc kia xảy ra vào cuối đời.</i>

Others don’t really understand

<i>Người khác có thể không hiểu được</i>

Cause their doubt is what I know that me and you will stay together

<i>Tại sao ngay từ đâu anh lại nhận định em là của anh</i>



With love with love

<i>Đơn giản bởi tình yêu cùng tình yêu</i>

That’s all we really need

<i>Là tất cả những gì chúng ta cần và có</i>

Relationships can’t work at all without it

<i>Không mối quan hệ nào có thể tồn tại mà thiếu vắng nó</i>



With love with love

<i>Chỉ bằng tình yêu và tình yêu</i>

We can do anything,

<i>Chúng ta có thể làm nên tất cả</i>

Believe me girl there’s nothing else without it.

<i>Hãy tin tưởng rằng anh sẽ dành tặng một đời này cho em.”</i>

[Hoàn chính văn]
 
Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm
Chương 24: Ngoại truyện 1


Bắt đầu để ý đến một người mà có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại là cảm giác như thế nào?

Lục Thành Tắc nghĩ rằng, anh có thể đưa ra một đáp án chuẩn xác.

Anh nảy sinh hứng thú với chiếc tai nghe của một tên nhóc xa lạ, đã kết nối nhầm vào điện thoại anh. Việc này tuy không thể lý giải được nhưng vẫn có cách để dò tìm, bởi vì biệt danh “kẹo ngọt” của cô ấy có phần đáng yêu. Vả lại cô nàng cũng khá táo bạo, không hề bị dọa chạy hay ác cảm bởi hành vi tự động làm thân bằng âm nhạc này, ngược lại còn ngồi rảnh rỗi và bình thản thưởng thức trong “phòng hoà nhạc” của anh suốt hơn mười phút đồng hồ.

Vì vậy Lục Thành Tắc không nỡ xóa đi thiết bị cùng lịch sử kết nối, vẫn giữ cô nàng lại trên điện thoại của anh.

Cứ xem như là giữ lại làm kỷ niệm vậy, hoặc như giao chìa khoá vào trong tay đối phương, để từ đây người bên kia có cơ hội được ra vào tự do thoải mái.

Sẽ còn được gặp lại cô ấy chứ?

Nếu được gặp nhau một lần nữa, anh sẽ làm gì đây?

Ám thị tâm lý là một điều kiện phản xạ khá đáng sợ, có thể khiến con người ta bị thúc đẩy một cách vô thức bởi những điều giả định.

—o0o—

Đêm hôm đó trở về nhà, Lục Thành Tắc ngơ ngẩn nhìn tên gọi thiết bị mới trong lịch sử kết nối Bluetooth. Sau đó, anh lồm cồm bò dậy xuống giường, quyết định ghi âm một đoạn audio để phòng khi cần đến.

“Test! Test!” Chàng trai trẻ ngồi trước bàn làm việc, đằng hắng để lấy giọng: “Hi, bạn…”

Từ ngữ thứ hai chưa kịp thốt lên thì anh đã bật cười bởi sự thận trọng và nghiêm túc vô duyên vô cớ của chính mình. Anh hơi không thoải mái, sờ sờ mũi, đem xóa những đoạn bị hỏng, rồi ghi âm lại đoạn mở đầu.

“Hi, chào bạn, mình là…”

Ặc, nghe quê chết đi được. Xóa!

“Hi? Bạn còn đó không? Mình là…”

Hừ, không cần phải tự giới thiệu bản thân đâu. Chỉ cần gặp lại nhau, người kia ắt hẳn sẽ phải đoán được anh là ai chứ.

“Hi” – ngắt đoạn: “Chắc bạn nghe được tiếng mình nói chứ? Sao bạn vẫn còn kết nối với điện thoại mình? Ừm…”

Trời đất ơi khó quá đi, sao lại không thể nói năng liền mạch lưu loát được vậy?

Lục Thành Tắc thật sự không biết làm cách nào để bắt đầu. Anh tắt điện thoại, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy A4, bắt đầu viết xuống những câu chữ định ghi âm. Tuy nhiên, sau cùng anh vẫn không được toại nguyện, bởi vì nhìn giấy mà đọc thì sẽ vô cùng kém tự nhiên, cứ như đang đọc hịch tướng sĩ hoặc phát biểu trước toàn thể nhân dân vậy.

Thôi thì cứ ghi âm một cách tự phát đi.

Lục Thành Tắc chỉnh đốn lại ý tưởng giao tiếp của mình.

“Hi.” Phải lên giọng như đang hỏi hay cứ để giọng bình thường như đang chào đây nhỉ?

Thôi lên giọng đi.

“Hi?”

“Bạn còn ở đó không? Sao vẫn kết nối với điện thoại mình?”

“Chắc bạn nghe được tiếng mình nói chứ? Bạn có nghe được không?

“… …”

“Hình như đây là lần thứ hai tụi mình kết nối Bluetooth với nhau nhỉ? Đây là số Wechat của mình…”

Chà, tốc độ đọc số nhanh quá, có thể người kia vẫn không kịp viết lại. Đành ghi âm lại một lần nữa vậy.

Cứ như thế, hai tiếng rưỡi đã trôi qua, giờ đã hơn một giờ sáng. Cuối cùng Lục Thành Tắc cũng hoàn thành đoạn audio sắp sửa làm anh “sang chấn”.

Mấy ngày tiếp theo, Lục Thành Tắc hằng ngày đều bắt một chuyến tàu cố định, trong một toa tàu cố định và cùng một khung giờ cố định, như thể anh là một ngư dân đang dày công chuẩn bị một mồi câu thịnh soạn.

Kết quả là, ngày nào cũng ủ ê trở về tay trắng.

Người đồng nghiệp phát hiện, khoảng thời gian này anh có hơi khác thường, bèn hỏi: “Gần đây em làm sao thế?”

Lục Thành Tắc lườm anh ta: “Em thì có thể làm sao kia chứ?”

Người đồng nghiệp nói: “Ba ngày liền không thấy em mang cùng một chiếc ba-lô nhỉ?”

Lục Thành Tắc giả ngốc, “à” lên một tiếng rồi cười bảo: “Anh yêu thầm em hay gì mà để ý nhiều vậy?”

Người đồng nghiệp đáng thương muốn nôn hết đồ ăn sáng.

Chắc là sẽ không còn gặp lại nhau nữa đâu. Nghĩ đến đây, Lục Thành Tắc bèn cảm thấy “tâm như tro tàn”.

Thật ra thì kết cục kia cũng nằm trong dự liệu. Vũ trụ này bao la vô tận, mỗi một người đều được đại diện bởi một vì tinh tú, làm gì có hai ngôi sao nào lại dễ dàng va chạm lần thứ hai.

—o0o—

Lục Thành Tắc bước vào giai đoạn bù đầu bù cổ với mớ công việc, dần xóa sạch những rung động thời trai trẻ của mình. Sau khi thức trắng đêm để tăng ca, vừa trở về nhà ngủ được hai tiếng thì anh lại bị triệu hồi lại công ty. Một người vốn tính tình hoà nhã như anh, cũng không thể nào nhịn được mà văng tục khi cúp điện thoại. Vài phút sau, đầu chưa kịp chải mà chỉ vuốt vuốt hai cái, Lục Thành Tắc bèn khoác áo phông rồi phóng ra ngoài.

Có lẽ là do nghỉ ngơi không đủ, anh bị nghẹt mũi, cả người như muốn cảm lạnh.

Lục Thành Tắc mang chiếc khẩu trang màu đen rảo bước ngang qua dòng người, chỉ nhìn thẳng chứ không nhìn ngang liếc dọc, hoàn toàn là bộ dáng “đừng dây vào ông đây”.

May thay, thời điểm này trên tàu vẫn còn chỗ ngồi. Lục Thành Tắc thử cố chợp mắt nhưng vẫn công cốc. Cả người anh bị vây khốn trong cảm giác mâu thuẫn giữa cáu kỉnh và kiệt sức, vậy nên anh đành lấy điện thoại ra để giết thời gian.

Ngay khi anh vừa mở khoá màn hình thì một dòng thông báo hiện lên, là tên gọi của chiếc tai nghe quen thuộc.

Vào khoảnh khắc này, dù là thanh máu hay thanh mana [1] cũng đều được bơm đầy ngay tức khắc. Sắc mặt Lục Thành Tắc không còn vẻ ủ rũ nữa, lưng anh cứng đờ trong phút chốc rồi chầm chậm thẳng người lên.

Chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.

Trong vòng vỏn vẹn hai giây, anh ngước mắt lên quan sát tứ phía. Tâm trạng anh vô cùng hồi hộp vì sợ đối phương sẽ ngắt kết nối. Suy nghĩ linh hoạt cùng hành động ăn ý, anh mở playlist đã chuẩn bị sẵn từ trước, nhấn vào bài hát đầu tiên, bắt đầu dùng âm nhạc để truyền tải thông điệp.

“Second Time“

Lần thứ hai chúng mình gặp nhau.

“Please Don’t Go“

Xin bạn đừng vội rời đi.

“Hello“

Chào bạn.

“Good Morning Jay“

Buổi sáng tốt lành nhé!

Anh thay đổi cách nói xin chào và giữ khách, suy cho cùng chỉ để nhắn một câu: “Rất may mắn được làm quen với bạn”

Lục Thành Tắc vừa cắt bài hát, vừa quan sát và để ý đến những hành khách trong phạm vi gần đó. Có một cô nàng ngồi cùng hàng với anh đột ngột đứng lên, chỉ cách anh tầm một mét.

Cô ấy mặc một chiếc áo kiểu – cổ rộng tối màu, chiếc túi hờ hững treo trên đầu vai. Mái tóc cô không dài, có màu nâu hạt dẻ, xõa ngang vai, đuôi tóc hơi cụp vào, lộ ra một bờ vai mảnh khảnh trắng nõn. Thân hình cô nhìn nghiêng khá cao ráo và thon thả.

Từ vị trí của Lục Thành Tắc không thể thấy được khuôn mặt cô.

Vậy mà trái tim anh lúc này lại đập nhanh như đánh trống. Tầm mắt anh chỉ còn sót lại mỗi mình cô. Mọi thứ xung quanh như chìm về phía sau để làm phông nền hoặc làm cảnh vật, trong đó bao gồm cả anh.

Cô nàng nhìn đông ngó tây, rõ ràng là đang tìm người, nhưng cô lại hoàn toàn không xoay mặt nhìn về phương hướng của anh. Ánh mắt cô chỉ lướt qua một thoáng.

Lục Thành Tắc vẫn còn đang bối rối. Anh hạ mi mắt để che giấu ánh nhìn, tiếp theo liền bật cười, âm thầm vui vẻ. Tâm trạng anh cứ thế bị cuốn theo niềm phấn khích tột cùng.

Đợi cô nhìn về phía khác, anh lại ngẩng đầu lên một lần nữa.

Không biết là đang cố tình hay vô ý, cô nàng bất giác vén một bên tóc lên. Lục Thành Tắc liền theo đó mà trông thấy chiếc tai nghe màu trắng mà cô sử dụng, cũng vì vậy có thể đưa ra kết luận:

Là người ấy.

Đặc biệt hơn cả chính là: cô đang kiếm tìm anh.

Lục Thành Tắc giờ đây “hồn bay phách lạc”. Anh vừa bình tĩnh, vừa háo hức mà cũng vừa do dự. Giây phút này quả thật vi diệu không tả nổi. Anh cứ tưởng rằng dùng biệt danh “kẹo ngọt” để đặt tên cho tai nghe phải là những em gái ngọt ngào, nhưng cô nàng trước mặt anh thì…

Cô đơn giản nhưng không kém phần sang trọng, tựa như những nữ diễn viên chính bước ra từ bộ phim điện ảnh của Pháp, thoạt nhìn không dễ dàng tiếp cận, nhưng lại thôi thúc người khác muốn đến gần.

Bỗng dưng anh cảm thấy mình có chút tự ti. Ông trời cũng kỳ cục quá, sao lại cứ nhằm vào ngày hôm nay – một ngày mà anh lôi thôi lếch thếch như vậy. Có trời mới thấu, rằng anh muốn phát cho cô nghe bài hát “Ms. Seductive” đến thế nào, bởi vì ngoài bài hát này ra thì không còn bài nào phù hợp với thời khắc này, với cô gái này hơn cả.

“Did you notice me looking at you

Em có nhận ra anh đang ngắm nhìn em

All the way from the other side of the room

Bắt trọn bóng hình em từ phía bên kia căn phòng

Now honey you caught my eye from a mile away

Bé cưng à, anh ngỡ mình vừa gặp đã quen giữa biển người bất tận



Cause you

Bởi vì em

There is just something ’bout you

Vì những điều chỉ thuộc về riêng em

Maybe it’s the way you walk girl

Nó có thể là cách em bước đến

But I just could not figure out

Chỉ là em vẫn chưa kịp nhận thấy

Why you give me butterflies when I

Sao em lại cho anh xiết bao rung động

Simply just look at you

Vào lần đầu anh chạm ánh mắt em”

Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ. Anh thấy mình như một tên b**n th** khờ khạo.

Lục Thành Tắc tự đánh giá thấp bản thân. Lúc thì anh nhìn bài hát, lúc thì anh lại nhìn về phía cô. “Án binh bất động” [2], anh cố gắng bảo trì thanh tỉnh. Lúc gần đến trạm Tây Lâm Hồ, Lục Thành Tắc liền đổi sang bài “Tạm biệt” nhằm phát đi một tín hiệu giả, bởi vì trên thực tế, anh không định xuống trạm tàu. Dù vậy, tín hiệu này tuy giả mà thật, đích xác Tây Lâm Hồ là trạm cuối của anh, chỉ là hôm nay kế hoạch tạm thời thay đổi.

Quả nhiên, cô nàng nghĩ rằng anh định rời đi, liền cố ý tiến sát đến cửa xe bên kia, chân bước đi không chút đắn đo. Lục Thành Tắc như được tiếp thêm sức mạnh. Anh không chần chừ nữa mà lập tức đi theo, dù bị ngăn cách với cô bởi hai ba hành khách.

Đã tới lúc kéo dây câu rồi.

Lục Thành Tắc tạm dừng phát nhạc từ playlist, động tác của cô dường như cũng đang bị bấm nút “tạm dừng”. Cô đứng sững tại chỗ, hết nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải. Từ phía sau, trông cô có vẻ sửng sốt cùng mờ mịt.

Lục Thành Tắc cũng dừng chân để lục lọi đoạn audio mà anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Ngón tay anh ngừng một lát rồi ấn phát.

—o0o—

Trên đường quay lại công ty, Lục Thành Tắc tràn đầy năng lượng, bước chân nhanh nhẹn đến khó tin. Ngay cả khi đã đến văn phòng, anh vẫn không cách nào áp chế được ý cười trong đôi mắt. Tay của anh cứ… bật tắt điện thoại suốt, để kiểm tra xem Wechat mình có động tĩnh gì chưa.

Ngồi xuống bàn rồi mà cứ thấp thỏm không yên.

Sao còn chưa gửi lời mời kết bạn nhỉ?

Là do đoạn ghi âm đó không đủ thân thiện sao? Đương lúc rảnh tay, anh liền kết nối tai nghe của mình vào điện thoại, bật đoạn audio lên nghe lại hai ba lần. Anh cảm thấy…vẫn ổn mà. Đâu có tệ đến thế.

Vào đúng lúc này, màn hình điện thoại tối sầm, có một số điện thoại lạ gọi đến, là số điện thoại của người sống ở đây. Anh vẫn chưa kịp phản ứng thì cuộc gọi đã bị ngắt rồi.

Trong thời đại công nghệ số, rất nhiều dữ liệu cá nhân bị tiết lộ trái phép. Nhưng bằng trực giác, Lục Thành Tắc tin rằng đây không phải là một cuộc gọi quấy rối. Ngay lập tức, anh liền gọi lại không hề phân vân.

Đầu dây bên kia bắt máy, cả hai đều không cất lời.

Lục Thành Tắc quyết định dành quyền chủ động, dè dặt chào hỏi: “Alô?”

Bên tai anh vang lên lời hồi đáp, là một tiếng “ừm” thật nhẹ – giọng nữ, không bổng không trầm.

Lục Thành Tắc lập tức bật cười. Cám ơn Thượng đế, cuối cùng anh cũng đã liên lạc được rồi. Cố gắng khống chế nhịp tim đập mạnh dữ dội, anh đặt câu hỏi xác nhận danh tính của đối phương dù cho việc đó quá dư thừa.

“Kẹo ngọt – Beats studio buds phải không?”

—o0o—

Có phải là em không?

Anh biết chính xác đó là em.

Làm sao có thể không là em được. Bởi vốn dĩ đó phải là em – người con gái anh vừa gặp tưởng chừng đã thân quen.
 
Khi Tôi Ghép Đôi Nhầm Bluetooth Của Ai Đó Trên Tàu Điện Ngầm
Chương 25: Ngoại truyện 2


Rời khỏi toà nhà, trong màn đêm đầy gió sương, Lục Thành Tắc dần lấy lại bình tĩnh.

Không gian tràn ngập mùi hương nguyệt quế nồng nàn, ngọt ngào đến ngạt thở, anh dừng lại, thở dài một tiếng, bắt đầu cảm thấy hối hận về hành động ấu trĩ cùng manh động của chính mình. Thật ra không phải anh đang ảo não vì chuyến ghé thăm bốc đồng đêm nay, mà là bởi vì chỉ bằng một lời không hợp, anh đã bỏ đi, để lại một mình Kỳ Diệu ở nhà với nỗi cô độc.

Anh đã 27 tuổi rồi, cũng không phải là một tên l* m*ng lần đầu biết yêu.

Nhưng ngay tại thời điểm đó, chừng như toàn bộ máu trong người anh đều dồn hết lên não. Nếu còn tiếp tục ở trước mặt Kỳ Diệu một khắc nào nữa, trông anh sẽ hết sức nực cười.

Lục Thành Tắc liền quay đầu, đi về một mạch.



Trời cũng đã nửa đêm về sáng, con đường về nhà vắng tanh, xe cộ cũng không còn mấy mống. Lục Thành Tắc lái xe rất nhanh, nếu còn nhanh hơn, chắc chắn anh sẽ bị phạt vì chạy quá tốc độ.

Dừng xe trong bãi đỗ, anh chưa lên phòng ngay mà vẫn ngồi thừ trong khoang xe tối đen như mực. Lục Thành Tắc lấy điện thoại, mở “Mục yêu thích” trên Wechat nhìn một lát rồi thoát ra. Sau đó, anh mở danh bạ, tìm kiếm tên “Kỳ Diệu”, nhưng lại lần lữa không dám nhấn vào.

Chỉ xem xem một chốc thôi, được không?

Trái tim anh có chút đớn đau, giống như bị thứ gì đó gặm nhấm từ trong ra ngoài.

Sau cùng, anh vẫn phải xuống xe, đi lên lầu.

Đêm nay, Lục Thành Tắc không ngủ được.

—o0o—

Sáng hôm sau, anh pha một cốc cà phê hòa tan, dọn dẹp nhà cửa một phen rồi canh chuẩn giờ phóng thẳng ra ga tàu điện. Sau khi lên tàu, anh dáo dác tìm kiếm nhưng đến một nửa bóng dáng của Kỳ Diệu cũng không nhìn thấy.

Lục Thành Tắc cho rằng việc uống cà phê này thật lãng phí. Suốt một đêm, anh ngồi mò mẫm lập trình, vậy mà giờ đây đoạn code không chạy được, mà anh cũng không có cách nào làm nó chạy.

Khung chat mà trước giờ cả hai vẫn chuyện trò ngày đêm không nghỉ, nay lại không có bất cứ một động tĩnh gì. Tinh thần của anh sắp sửa “sập nguồn” rồi.



Đến trưa, Lục Thành Tắc bèn thử vận may cuối cùng. Anh thăm dò phản ứng của cô bằng cách mời cô đi ăn trưa. Thế nhưng, cô lại trả lời tin nhắn rất chậm.

…Ừ, nếu chỉ là “rất chậm”, anh vẫn có thể tự tìm lý do để biện hộ cho hành động của cô mà: bởi vì cô đang làm việc, rất bận bịu, thành ra không sao cả. Song, cô đã từ chối anh rồi, anh thật không biết làm gì tiếp nữa. Cô không muốn gặp anh, nên dùng phương thức uyển chuyển nhất để cắt phăng sợi dây tơ rối tung quấn chặt hai người, cứ như một lời tuyên bố rằng mối quan hệ của họ nên chấm dứt tại đây.

Sao trên đời này lại có một người con gái vừa tốt đẹp diệu kỳ mà lại vừa nhẫn tâm tột cùng như vậy. Lục Thành Tắc nghĩ mãi vẫn không hiểu, tâm trạng của anh đã hoàn toàn sụp đổ. Anh cứ ngỡ điều đương nhiên cũng là điều ngẫu nhiên, nhưng vận mệnh rốt cuộc cũng chỉ mãi phí hoài.

Dù sao cũng đã vứt bỏ thể diện mà nhượng bộ một lần, anh không thể khiến mình trở nên quá khó coi. Đoạn hồi ức quý giá như báu vật kia thôi đành cất giữ vào sâu trong miền ký ức, cứ xem như đó chỉ là một kỷ niệm xa vời.



Song, điều khổ sở nhất chính là, việc trải qua những ngày tiếp theo còn khó khăn hơn những gì anh tưởng tượng, nhất là khi anh còn không nỡ xóa Kỳ Diệu ra khỏi danh sách bạn bè.

Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của cô vẫn diễn ra bình thường, muôn màu muôn vẻ như trước, còn anh lại bị giam cầm nơi biển cạn, mất đi sắc màu, mất đi âm thanh.

Anh rất muốn tìm cô để nói chuyện, muốn cùng nhau nghe nhạc, muốn được nhìn thấy cô, muốn tìm gặp cô ở công ty hoặc dưới lầu nhà cô, muốn cùng nhau ngắm những đêm đầy sao hay những buổi chiều tà bóng đổ, dù cho chỉ vỏn vẹn một tuần. Anh thật sự rất nhớ cô, nhớ đến mức sắp phát điên lên được.



Lục Thành Tắc tự an ủi chính mình.

Có lẽ là vì từ trước đến nay anh chưa từng gặp kiểu phụ nữ như vậy. Thời gian quen biết quá ngắn ngủi, anh chưa kịp tỉ mỉ tìm hiểu cô. Càng cô đọng thì lại càng khắc sâu, giống như morphin [1] liều lượng cao, nếu dùng quá liều có thể gây nghiện. Và cũng có lẽ là vì con người anh đáng bị rẻ rúng, nên anh sẽ mãi không thể chạm tới những điều tuyệt vời nhất trên cuộc đời.

Anh thử cố gắng đi ra ngoài cho khuây khỏa, nhưng mỗi lần bắt gặp ánh tà dương chiếu rọi, anh lại nhớ về chiếc hôn kia, chiếc hôn đã cho anh cơ hội trở thành con người mới. Kể từ khoảnh khắc ấy, một con chíp thiết lập độc quyền đã được cấy vào trong anh, gọi là “Nỗi nhớ thương mang tên Kỳ Diệu”. Một khi nhận lệnh, anh sẽ không thể áp chế hành động mà hướng về phía cô.



Lục Thành Tắc quyết định không ngồi tàu điện ngầm nữa. Anh bắt đầu lái xe đi làm. Lần đầu tiên anh phát hiện, hoá ra cuộc sống của chính mình lại nhạt nhẽo và buồn tẻ đến thế, tất cả những bản nhạc anh nghe đều chẳng có tư vị gì. Anh ngồi trong xe nghe một bài hát, bất giác tâm tình như bị đánh thức.

“I Don’t Miss You at All” – Anh không nhớ em chút nào cả.

“Now I’m sleeping fine

Bây giờ anh đang ngủ rất ngon

I don’t mean to boast

Không có ý khoe khoang gì đâu

But I only dream about you

Nhưng sao mọi giấc mơ đều mang bóng hình của em

Once or twice a night at most

Em cứ xuất hiện một lần rồi lại hai lần hằng đêm

And it feels so good

Và anh cảm thấy mộng mị quả thật tuyệt đẹp

Eating alone

Một mình anh dùng bữa

Don’t get distracted by your smile

Không còn bị quấy rầy bởi nụ cười của em

And miss the green lights driving home

Anh nhớ những ngọn đèn xanh trên con đường về nhà

No sign of stopping

Không một tín hiệu nào cản anh dừng lại

The house isn’t far

Đường về nhà cũng không còn xa nữa

But I think our song is coming on

Nhưng bài hát về người cũ bất chợt vang lên

And now I wanna crash the car

Và giờ đây anh chỉ muốn là phá tan chiếc xe này.”



Khi giai điệu vừa kết thúc, playlist đột ngột chuyển sang bài hát – hôm anh và cô cùng đi chơi sở thú, cũng chính là bài anh đặc biệt vì cô mà tải về. Đó là nhạc chuông báo thức của cô, sau đó liền trở thành nhạc chuông báo thức của anh. Làm việc này khiến anh cảm giác như cả hai đang cùng ngủ trên một chiếc giường và tỉnh giấc trong cùng một làn điệu.

Lục Thành Tắc tắt Bluetooth. M* nó chứ, lúc này anh thật sự muốn phá huỷ chiếc xe hơi của mình.



Lục Thành Tắc lại tiếp tục tự an ủi.

Sau bốn mươi bốn lần mặt trời lặn [2], mọi thứ rồi sẽ tốt hơn chăng? Vườn hồng có hàng ngàn hàng vạn đóa, rồi sẽ đến một ngày anh tìm được đoá hoa đẹp tươi tương tự, tỏa hương thơm ngát tương tự. Hy vọng đoá hoa này sẽ không đâm anh hay làm đau anh thêm một lần nào nữa.

—o0o—

Chỉ có điều Lục Thành Tắc không ngờ tới, hai ngày sau, lúc cùng đồng nghiệp uống cà phê, tinh cầu hoang vắng trong anh bắt được một tín hiệu vô cùng thân thuộc.

Vào khoảnh khắc ấy, thế giới của anh như được khởi sinh bởi vụ nổ Big Bang: vừa lấp lánh chói loá, vừa “ầm ầm” rung chuyển.

Lục Thành Tắc không biết mình nên phản ứng lại như thế nào.

Là vô tình hay là cố ý?

Cô ấy không hề ngắt kết nối đi.



Không được quay đầu! Nếu quay đầu sẽ làm người thua cuộc. Có ai vừa mới vứt bỏ một người, lại trở lại câu dẫn người ta kia chứ? Lục Thành Tắc tự cảnh cáo bản thân, tựa như một cậu thiếu niên quật cường cứng đầu đang giận dỗi, nhưng thật sự trong mơ anh đã muốn gặp lại cô hàng ngàn hàng vạn lần rồi. Sau khi ra khỏi quán, anh liền hối hận ngay tức khắc. Tại sao anh lại không quay đầu nhìn cô? Sao anh không thể chào hỏi cô bình thường như một người bạn? Sao anh lại có thể phát cho cô nghe một bài hát chứa đầy sự phẫn nộ và trút giận như thế? Hành động hiện tại của anh chẳng khác nào cái đêm ấy, càng che giấu lại càng lộ rõ, chỉ có ấu trĩ hơn chứ không có kém đi.

Vả lại, đã bao lâu anh không được gặp cô rồi, chắc không quá mười ngày đâu nhỉ? Nực cười nhất chính là, thời gian anh quen biết cô cũng chưa đến mười ngày.

Nực cười cái khỉ! Anh vốn dĩ đã thua không còn manh giáp rồi.



Từ khi trở lại phòng làm việc, những suy nghĩ vớ vẩn cứ quấn lấy đầu óc anh. Lục Thành Tắc mở Wechat lên, rồi lại vòng vòng vèo vèo đi do thám: hợp tác với Lipay gần đây là một hạng mục cộng đồng chủ đề “bảo vệ môi trường” đang trong quá trình làm marketing. Đối tác là công ty dịch vụ chuyên về mảng sáng tạo.

Quả là một buổi chiều đứng ngồi đều không yên.

Khi bị cô “chọt” trên Wechat, trái tim Lục Thành Tắc liền đập lệch một nhịp. Tiếp theo, anh chợt nhận ra bản thân vẫn còn dùng chiếc ảnh đại hình gấu trúc nhỏ, mà tài khoản của cô vẫn nằm chễm chệ trong “Mục ưa thích”, vẫn mang biệt danh “Sugar”. Sự thiện chí mập mờ của cô làm lượng đường trong máu anh tăng cao đột ngột: anh như được sống lại những phút giây rực rỡ nhất suốt những ngày vừa qua.

Công tắc kỳ diệu làm sao có thể hỏng được.



Cả hai sẽ không kết thúc như vậy. Điều ngẫu nhiên sao lại không có khả năng trở thành điều đương nhiên? Càng ngỡ không thể trùng phùng thì càng trở thành vận mệnh.

Anh vẫn luôn đứng tại chỗ, chờ đợi cô trở lại bật công tắc lên.

May thay, tâm ý của anh vẫn được cô gìn giữ cẩn thận, không hề có ý định chà đạp hay vứt bỏ.

Anh đã đợi giây phút này từ rất lâu rồi, con chíp cấy vào người anh bắt đầu hoạt động điên cuồng. Anh tiến đến tủ quần áo, lấy ra từ trong ngăn tủ chiếc mũ hình gấu trúc, như thể đang đội lên đầu cả vận mệnh của mình. Anh mạnh mẽ sải bước ra cửa, nhìn chằm chằm vào cửa thang máy đợi chờ.

I Don’t Miss You at All. Làm sao anh có thể không nhớ em cho được? Tình yêu và nỗi nhớ anh dành cho cô sớm đã tràn ngập chực trào, chừng như một dòng nước chảy xiết người đến nghẹt thở.



Anh đã âm thầm chuẩn bị rất nhiều bài hát. Chỉ cần em quay đầu, chỉ cần em nguyện ý, tất cả mọi bản nhạc trên đời này, anh đều chỉ dành cho riêng em thôi.

[TOÀN VĂN HOÀN]
 
Back
Top Bottom