Khác Khi Thần Linh Nhắm Mắt

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406097540-256-k673847.jpg

Khi Thần Linh Nhắm Mắt
Tác giả: Marry_5149
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thanh Hà là cô gái mang rối loạn tâm lý sau những năm dài sống trong bạo lực gia đình.

Cha là Trung úy được kính trọng, mẹ là chủ tịch công ty mỹ phẩm, anh trai xuất sắc, một gia đình hoàn hảo trong mắt người ngoài.

Nhưng phía sau vẻ hào nhoáng ấy, là vỏ bọc bệnh hoạn của một gia đình mục rữa từ bên trong khi ai trong gia đình cũng mắc chứng bệnh thích hành hạ người khác, trong một lần kháng cự mẹ đã ép Thanh Hà đến một ngôi làng hẻo lánh.

Tại đó, cô bị ép sống cùng người chú và trở thành nạn nhân của sự xâm hại.

Ở trường, cô tiếp tục bị bắt nạt; trong làng, cô bị xa lánh và đổ lỗi.

Mọi phản kháng đều bị xem là dối trá, nổi loạn.

Khi tuyệt vọng đến tận cùng, trên con đường tìm cách kết thúc tất cả, Thanh Hà gặp Hắc Miêu,cô gái tóc trắng mang theo lời hứa sẽ thay đổi cuộc đời cô... bằng máu và nước mắt của những người đã đẩy Hà vào đường cùng



trảthù​
 
Related threads
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • HÀO KHÍ ĐÔNG A
  • Người lính khi xưa[Đam Mỹ]
  • Khi Định Mệnh Gọi Nhau
  • Hùng Khí Việt Nam
  • Hào Khí Việt Nam
  • Khi Thần Linh Nhắm Mắt
    khởi đầu


    Tic tắc

    Tíc tắc

    .

    .

    .

    "MÀY CÓ TỈNH KHÔNG THÌ BẢO?"

    Tiếng người la hét máu trên trán tôi chảy xuống làm sao đây,tôi phải làm gì bây giờ

    "A,nó tỉnh rồi kìa"

    "ĐỊT MẸ CON LỒN NHÀ MÀY"

    "Ơ"

    Tôi chưa kịp định thần lại thì đôi giày của ai đó đạp thẳng vào đầu,bóng dáng Lilit và đám bạn của nó hòa lẫn vào máu và nước mắt của tôi

    "Thầy giám thị tới rồi kìa tụi bây,đi thôi"

    Vâng,và đó là chuyện bình thường trong chuỗi ngày đau khổ của tôi đấy,cô bạn khi nãy đánh tôi cô ấy tên là Lilit tôi không còn nhớ vì sao cô ấy lại làm vậy nữa chỉ nhớ rằng lần nào cô ấy đánh cũng rất đau

    Đừng hỏi vì sao tôi không đánh lại,một nhóm 5 đến7 người cha tôi cx sẽ bị thương chút ít chứ đừng nói đền một cô gái gầy gò cao chưa đến 1m6 như tôi đây

    "Lần sau cẩn thận hơn đấy"

    Ông ta lạnh lùng nói rồi rời đi lẩm bẩm khi phải giải quyết chuyện của tôi tôi cũng đã chay sạn với nó rồi nên chỉ lặng lẽ đến phòng y tế

    Khi vào lớp ai đó đã đổ keo lên ghế tôi cả lớp cười ồ lên

    "Hahaa má nhìn nhỏ kìa, cút đi lớp này không giành cho con điếm đâu"

    "Đúng rồi cút đi"

    "Cút đi"

    "Cút đi"

    Tôi im lặng mặc cho họ mắng chửi chỉ biết cố gắng thoát ra khỏi cái ghế này

    "Mày cần người giúp đỡ chứ gì con chó cái"

    Là lilit tôi quay lưng lại định từ chối nhưng bạn cô ấy đã nắm lấy 2 tay tôi ghị ra trước tôi hét lên

    "A!!ĐỪNG MÀ...đừng làm vậy mà tớ xin các cậu đấy"

    Tôi hoảng loạn khóc lóc trong sợ hãi thì một thằng nào đấy tiếng lại đấm vào bụng tôi

    "Ặc.."

    "Giờ thì im lặng được rồi đấy nhức hết cả tai"

    Lilit ra hiệu cho cô bạn nắm tay tôi kéo căng ra còn nó thì cầm cái ghế lên giựt mạnh

    "Má hhaahaa chúng mày ơi nhìn nó như con heo khi sắp giao phối ấy"

    "Con heo"

    "Con heo"

    "Con heo"

    Một mảng ở sau váy tôi rách toạt tôi để lộ quần trong của mình ra phải làm gì đây?tôi chẳng biết nữa chỉ biết ngồi đó khóc.Đúng lúc giáo viên đi vào thì tôi mới có thể thoát đc tối trốn trong nhà vệ sinh khóc nấc từng tiếng

    Tôi không thể báo cáo giáo viên vì họ cũng chẳng giúp tôi được gì.

    "Đây là món quà của mẹ đấy!con thích nó chứ?"

    Nhớ lại câu nói của mẹ lúc đưa tôi đến đây tôi lại càng khóc dữ dội hơn,ở đây chỉ là vùng nông thôn nghèo lạt hậu cả tivi cũng là thứ xa xỉ với họ và cả đám học sinh cứ lấy trò bắt nạt tôi làm thú vui càng khiến tôi buồn nôn hơn,đúng lúc đó tôi nghe tiếng nói chuyện của ai đó và giọng của Lilit

    "Mày thấy con đĩ đó ở đâu không"

    Lilit hỏi

    "Không nhưng tao nghĩ nó chỉ trốn đâu đó quanh đây thôi,ha nếu tao bắt được nó tao sẽ dùng nó làm bao cát rồi đánh nó 100 cái haha"

    Họ cười đùa như thể tôi chỉ là món đồ chơi của họ tôi sợ hãi bịch miệng lại nhưng Lilit lại lên tiếng

    "Ồ vậy chúng ta sẽ chơi trò ai tìm đc bé cún Thanh Thanh trước người đó thắng chịu không?"

    "Thắng?"

    "Được đánh vào bụng nó 50 cái"

    "Ồ tớ cũng được đánh sao?Bình thường cậu toàn đánh nó không"

    "Tất nhiên nhưng nếu đó là m thắng"

    "Được"

    "Ồ nhưng thật tiếc quá rồi~tao đã thắng"

    Cô ta gõ nhẹ lên cửa nhà vệ sinh khiến tôi giật bắn mình rồi chuyển qua đập vào cửa

    "Ra đi con chó tao biết mày ở trong đó nếu mày ko ra tao sẽ đập nát cái này"

    Cô ta chắc chắn sẽ làm vậy tôi biết mà vì vậy tôi ngoan ngoãn đi ra

    .

    .

    .

    .

    Đã bao lâu rồi?

    "Cái thứ 48"

    "Cái thứ 49"

    "LIlit ơi hình như nó đang ói ra máu này"

    "Kệ mẹ nó, nếu nó chết ở đây tao chỉ ngồi cải tạo mấy năm thôi chứ có gì đâu phải sợ"

    "Cái thứ 50,phù cuối cùng cũng xong"

    "Thôi chúng ta về nào"

    Họ bỏ mặt tôi lại như bỏ đống rác,tôi chỉ biết nằm đó run rẩy máu từ miệng,mũi tôi trào ra như nước tôi không biết bộ dạng tôi lúc này trông như thế nào chắc là đáng thương lắm,tôi cậu nguyện ai đó sẽ đến cứu tôi là ai cũng được xin hãy cứu tôi,làm ơn ai đó cứu tôi đi,giúp tôi,cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu với làm ơn xin ai đó hãi cứu tôi với cứu tôi đi làm ơn cứu

    "A..."

    Khi tôi mở mắt dậy thì thấy mình đang ở bệnh viện mùi thuốc sát trùng khiến tôi khó chịu tỉnh giất ai đó đã đưa tôi đến đây?Là ai?

    Đáp lại câu hỏi trong đầu tôi là một cô y tá trẻ

    "Cháu tỉnh rồi à?"

    "Dạ vâng"

    "Khi con được chuyển đến đây cô đã rất bất ngờ khi cơ thể con chằn chịt vết thương như bị xe tông hay gì đó ấy,... cô không nghĩ rằng họ nói tìm thấy con trong nhà vệ sinh trường..."

    Cô nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi

    "Con cứ nói đi không cần phải sợ đâu cứ nói thật lòng mình đi,con đang bị bạo lực ở trường đúng không?"

    Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn tôi thì cuối đầu xuống ngập ngừng lên tiếng

    "Dạ thôi cháu không sao đâu cô ạ thôi cháu xin phép về đây"

    Cô ấy vẫn còn ráng giữ tôi lại nhưng tôi nhất quyết từ chối đi trên con đường làng mà đầu óc vẫn ong ong khi tôi quay đầu lại thì thấy đó là con mèo đen con mèo với đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi,tôi sợ hãy ráng chạy về nhà thật nhanh nhưng khi thấy bóng tôi khuất xa con mèo lên tiếng

    "Đây không phải lần cuối cũng không phải là lần đầu"

    Con mèo quay lưng đi về phía ngôi đền
     
    Khi Thần Linh Nhắm Mắt
    khởi đầu(2)


    Thanh Hà đẩy cửa vào .

    Căn phòng không đón cô bằng hơi ấm, mà bằng một sự im lặng đặc quánh, nuốt chửng lấy chút hơi tàn của sự sống.

    Câu nói của mẹ vang lên trong đầu, lạnh buốt như một nhát dao rỉ sét

    "Ở lại đây đi, ngôi làng này sẽ giúp con mạnh mẽ hơn"

    Mạnh mẽ hay là chết dần trong sự thối rữa này?

    Cô bước vào phòng tắm,một cái hốc tối tăm ẩm thấp, nơi rong rêu bám trên tường như những mảng ghẻ lở.

    Khi vặn vòi, thứ tuôn ra không phải nước, mà là một dòng chất lỏng đặc sệt, lạo xạo cát và mùi tanh nồng của máu tại sao tôi lại ngửi thấy mùi máu?

    Tôi bực bội đập mạnh tay vào bồn tắm, và như một phản ứng dây chuyền, hàng đoàn gián đen ngòm bò ra từ những kẽ nứt, bò lổm ngổm trên da thịt tôi,dường như tê liệt tôi không cảm thấy hoảng loạn mà,trong sự kinh tởm ấy tôi lại cảm nhận được hơi ấm từ mấy con gián

    .

    Giữa vũng bùn cát và côn trùng đó, tôi lẩm bầm, giọng bình thản như để khẳng định lại với bản thân

    "Ngày mai, mình sẽ tự sát."

    Bước ra ngoài , cô nhặt mẩu bánh mì khô khốc nằm lăn lóc trên sàn từ hai ngày trước.

    Tại sao mẹ tôi lại không chuyển tiền cho tôi nhỉ?Hay do tiền đã bị gã chú,một con súc vật mà cô chỉ có thể gói gọn trong hai chữ

    "kinh tởm"

    lột sạch để đi chơi gái hết rồi?, Cô ngấu nghiến mẩu bánh đầy kiến và mốc xanh như một kẻ chết đói, cho đến khi răng mình chạm phải một thứ gì đó đắng ngắt,một mẩu đầu lọc thuốc lá.

    Hóa ra bữa tối nay còn có thêm tàn thuốc của gã lợn đó.

    Tôi ném mẩu bánh ra ngoài cửa nằm vật xuống sàn nhà lạnh lẽo, hy vọng rằng cái lạnh này có thể giết chết tôi đi

    Ngày nào của tôi cũng lặp đi lặp lại như vòng luẫn quẫn không lối thoát

    Sáng,

    "Địt mẹ con chó cái kia mày ra đây mau!"

    Là gã chú tôi khi say hắn sẽ đánh tôi một trận rồi tôi mới đến trường

    Trưa,

    "A~xem này con đĩ nhỏ của lớp mình lại mang bộ dàng này đến trường rồi mọi người ơi!~"

    Là Lilit,

    "Em,học không lo,lo làm gì vậy hả ra ngoài cho tôi đứng cho tôi"

    Là cô giáo

    Tối

    "Thanh Hà lại đây,nay tao hết tiền rồi mày thay mấy con đĩ ngoài kia đi"

    Là chú tôi,nếu không có tiền..tôi sẽ phải làm tình với ông ta,cả làng đều biết ai cũng biết cả nên mọi người mới ghét bỏ tôi,

    "Con..."

    Tôi sợ hãi lùi lại nhưng bị hắn giữ lấy,đây cũng đâu phải lần đầu?Nhưng tôi vẫn muốn giữ chút phẩm giá cuối cùng của mình những lời lẽ của người trong làng như in sâu vào não tôi đến từng tế bào

    "Con Thanh Hà lớp bên ấy mày biết không?"

    "Sao vậy?"

    "Tao nghe nói ba mẹ nó không cần nó nữa vì nó ngủ với cha nó bị mẹ phát hiện xong đuổi đến đây,rồi nó còn ngủ với chú mình nữa ấy"

    "Vãi sao mày biết"

    "Tao kế bên nó này,ngày nào cũng nghe tiếng rên ở nhà nó hết đó,nghe nói cho nó tiền là nó ngủ với ai cũng được luôn"

    "Mày thử chơi nó coi tao cho m tiền"

    Cả đám cười ồ lên

    "Mày đùa kiểu gì vậy người nod lúc nào cũng hôi thúi hết,nó còn ở bẩn nữa"

    "Ừ đúng rồi,bữa tao thấy nó lục thùng rác ăn đấy"

    "Đúng rồi....."

    Họ có biết là tôi đang nghe lén họ không nhỉ?Tôi căm ghét họ nhưng chính tôi cũng căm ghét tôi cơ mà?Tại sao tôi phải chịu những việc này chứ tại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại sao

    tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại sao

    "Meo~"

    Một con mèo đen cắt ngang suy nghĩ tôi,tôi đã gặp nó vài lần khi ở trường rồi ở trường nó rất kì

    Lạ chỉ nhìn chằm chằm mỗi tôi thôi nhưng nhìn nó tôi lại thấy khá sợ hãi

    Nhưng bây giờ nó như phao cứu sinh lúc này của tôi vậy tôi đi theo nó đến trường à phải rồi

    "Ngày mai,mình sẽ tự sát,"

    Lời nói của tôi hôm qua,tôi nhanh chóng chạy lên sân thượng nhìn xuống dưới tôi vẫn còn rất sợ hãi nhưng khi nhớ lại những chuyện mình đã chịu tôi lại cảm thấy sống mới đáng sợ hơn khi định nhảy ai đó đã nắm lấy tay tôi

    "Đừng nhảy,nếu cậu nhảy cậu sẽ hối hận đấy"

    Tôi quay lại thấy một cô gái,cô ấy nhìn còn kì lạ hơn cả tôi nữa khi mắt cô ấy đỏ thẳm ,tóc thì lại trắng tươi,nhìn vào đôi mắt đó tôi như bị hút hồn mà làm theo lời cô ta nói,khi thấy tôi đã đi xuống cô ấy mới mở lời

    "Cậu cảm thấy rất bất hạnh khi ai cũng kì thì cậu nhỉ?"

    Tôi không đáp

    "Cậu có căm ghét họ không?có muốn họ chết không?có muốn họ trải nghiệm những gì họ đã làm với cậu không?"

    Tôi vẫn không đáp mà nhìn xuống ngón chân mình

    Cô ấy có lẽ thấy thật vọng với tôi nhưng tôi không muốn cô ấy chú ý đến mình nữa ước gì mình tang đi trong không khí luôn thì càng tốt

    Nhưng cô ấy lại áp hai tay vào mặt tôi rồi nâng lên buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt cô ấy

    "Cậu có muốn trả thù không?"

    "Có"

    Tôi bất ngờ bởi chính câu trả lời của tôi
     
    Khi Thần Linh Nhắm Mắt
    Khế Ước Máu Trên Tầng Thượng


    "Tôi..."

    Làm sao đây lỡ mồm rồi,tôi ngẫng đầu lên định lên tiếng thì-

    "Suỵt"

    Cô ấy đưa tay lên miệng ra hiệu cho tôi,tôi lập tức im bật tôi cảm nhận được rõ tim mình càng đập nhanh hơn với mỗi bước chân của cô ta đi tới

    Tiếng côn trùng kêu trong đêm như một bản hòa tấu

    "Cậu cứ gọi tôi là Hắc Miêu,không cần phải hoảng sợ như vậy đâu~"

    Giọng cô ta ngọt ngào đến rợn người như ảo thuật vậy tôi đứng bật động tay chân lạnh cóng

    Cô ta thì cười khúc khích khi thấy mặt tôi đầy vẻ mệt mỏi,Hắc Miêu?cô ta vòng tay ôm lấy cổ tôi rồi nhẹ nhàng cất tiếng

    "Cậu đã mong muốn những người làm hại cậu chết mà nhỉ?Hay không ta?

    Nhưng tôi đã nghe thấy lời câu xin của cậu,xin họ được chết có phải không?"

    Những câu hỏi của cô ta như gáo nước lạnh tạt thằng vào mặt tôi cô ta biết rõ bản chất của tôi như thế nào

    Tôi cất lời

    "Phải nhưng...cậu định giúp tôi à..cậu không sợ...Li..lit đánh cậu sao?"

    Giọng tôi đầy sợ hãy mang vẻ cam chịu trong giọng-

    "Giả tạo"

    câu nói khiến tôi giật mình những hạt mưa rơi xuống vai tôi không nhiều nhưng đủ để làm bầu không khí bí bách hơn

    "Mày đã từng tưởng tượng sẽ đâm chết nó mà,đã từng muốn cắt cổ nó lôi nội tạng nó ra treo trước trường,đã-"

    "Đủ rồi!"

    Tôi hét lên cắt ngang lời nói của cô ta

    "Đó..chỉ là tức giận nhất thời thôi...nhưng tôi không có đủ dũng khí để làm vậy.."

    Tôi cuối đầu xuống dù sao LiLit cũng...là bạn cũ của tôi.Hắc Miêu im lặng một lúc rồi nhìn tôi

    "Ồ vậy sao?Vậy là mày không chịu trả thù à?Vậy tại sao lúc nãy mày lại nói có?"

    Tôi không biết nói gì cô ta có vẻ thất vọng lắm..Rồi cô muôn 2 tay đang ôm lấy cổ tôi ra

    "Mày sẽ hối hận"

    Câu nói cuối cùng khi Hắc Miêu bỏ đi

    ____________________

    "Lilit ơi!"

    Một người đàn ông tầm 40 tuổi mở cửa bước vào ông ta chống gậy khập khiễng đi vào nhà,trên người ông đang khoác đồng phục cảnh sát

    Cô háo hức chạy ra ôm ông ấy nhưng vẫn không quên mắng vài câu

    "Con đã dặn ba khi tang ca phải điện con tới đón mà?Sao ba cứ không nghe lời con vậy!Nếu ba còn-"

    "Thôi mà,tại ba sợ làm phiền con gái yêu của ba quá thôi"

    Ông ta cố đánh lạc hướng qua phía khác rồi dịu dàng xoa đầu LiLit,mặt cô cũng dịu đi đôi chút nhưng vẫn còn lẩm bẩm mấy câu

    "Ba vào ăn cơm đi"

    Ngôi nhà nhỏ nằm lặng lẽ giữa vùng quê yên ả mái ngói đã ngả màu rêu phong vài viên sứt mẻ do năm tháng

    Bên trong, căn nhà đơn sơ với bộ bàn ghế gỗ đã sờn bóng

    Tường quét vôi trắng, có chỗ bong tróc lộ lớp gạch ra gian bếp ám mùi khói rơm, nồi niêu treo gọn trên vách

    bếp củi luôn đen nhẻm tro than.

    Mọi thứ không sang trọng, nhưng toát lên cảm giác bình dị, ấm áp

    Ở đó LiLit kể lại những chuyện ở trường cho ông ấy nghe,ông thì ngồi ăn cơm lắng nghe những chuyện cô kể

    "Con có còn giận Thanh Hà không?"

    Ông hỏi giọng mang ý dò xét,cô không đáp chỉ nhìn chằm chằm lên bàn thờ,ông thở dài

    "Chuyện đã qua bao lâu rồi...hai đứa đã từng rất thân kia mà,con cũng-

    Lilit bật dậy đập mạnh tay xuống bàn

    "CON ĐÃ NÓI BA RỒI!ĐỪNG NHẮC TỚI CHUYỆN ĐÓ TRƯỚC MẶC CON NỮA!"

    Cô hét lên, thở dốc để lấy lại hơi xung quanh như ngưng động lại trước tiếng gầm đầy tức giận của LiLit,ông đặc chén cơm vừa ăn được một nửa xuống

    "Ba xin lỗi.."

    Lilit bỏ vào phòng,ông biết đây chỉ là cảm xúc nhất thời của cô và ngài mai mọi chuyện sẽ quay lại bình thường thôi

    Nhưng ngài mai có vẻ sẽ không xảy ra như ông nghĩ có vẻ ba của Lilit không biết cô đang bắt nạt Thanh Hà chăng?

    Khi vào phòng cô lôi ra một con dao rỉ sét

    "Ngài mai,tao sẽ chấm dứt tất cả cho mày,mày sẽ phải đền mạng cho LyLy.."

    Trên tường là đầy những ảnh chụp Lilit và Thanh Hà bị khoét rỗng,rất rất nhiều ảnh bị khoét rỗng được dán chật kín hết cả

    tưởng và những lời lăng mạ xúc phạm cực độ đã được viết khắp phòng,có những bức vẽ đầu Thanh Hà và con chó được gán ghép với nhau,căn phòng như được sơn một lớp nền u tối đến rợn người

    Nhưng ở trong hộp bàn rơi ra một tấm ảnh dù đã phai màu nhưng vẫn có thể nhận ra

    Là hình chụp Lilit lúc nhỏ cười tươi đang nắm tay một người bị khoét rỗng mặt có thể nhận ra được đó là Thanh Hà,cũng đang nắm tay một cô bé khác

    Trông rất ốm yếu khuôn mặt cô bị mờ nhòe đi,mặc áo bệnh nhân cũng dễ đoán thôi,khung cảnh được chụp ở bệnh viện nhưng khung cảnh lại tràn đầy màu sắc...

    cô bé đó có màu tóc trắng mắt nhắm nghiền nhưng trên môi lại nở nụ cười thật tươi

    _________

    LiLit đang lẩm bẩm gì đó trong góc phòng bỗng bật dậy ôm chầm lấy tấm ảnh khi thấy nó rơi từ bàn học xuống đất

    "Lyly em cũng đang rất nhớ chị đúng không?chị biết mà chị Lyly yêu dấu của chị..chị sẽ trả thù cho em"

    Nâng niu nó trong lòng như đó là tất cả những gì cô có,những câu nói lặp đi lặp lại máy móc như vậy cho đến sáng

    __________

    Tôi về nhà thì thấy gã chú đã rời đi may thật

    Nhưng vào buổi sáng khi tôi đang đi đến trường ai đó đã kéo tay tôi giật mình quay đầu lại

    "Con lồn,đi theo tao"

    Là Lilit..

    Tôi cố chống cự nhưng chỉ cần 2 cú tát của cậu ta là tôi đã ngoan ngoãn đi theo,hôm nay không có đám bạn của ả theo

    "Cậu..định dẫn tớ đi đâu vậy?"

    Tôi cố dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất để hỏi,vì tôi sợ chỉ cần tôi nói sai dù chỉ một câu Lilit có thể đánh tôi bất cứ lúc nào nhưng..

    "Ồ bây giờ mày sẽ biết ngay thôi"

    Cô ta đứng lại đột ngột làm tôi không dừng kịp đập đầu vào sau lưng Lilit loạn choạn ngã xuống

    "Sao cơ?"

    Vì vừa mới ngã nên tôi vẫn chưa nghe được cô ta nói gì Lilit im lặng không đáp chỉ rút vật gì đó trong cặp ra

    "Này..này LiLit hình như đó là dao đúng không?haha...cậu đùa vui quá à.."

    Tôi sợ hãi cố gắng bò đi vì chân tôi đã mềm nhũn không nhút nhít được,tôi có thể đoán được vì sao ả lại dẫn tôi vào khu rừng này rồi

    Lilit tiếng đến giơ cao con dao rỉ sét lên định đâm xuống thì tôi lăng qua chỗ khác

    "ĐỊT MẸ CON CHÓ!MÀY PHẢI ĐỀN MẠNG CHO LYLY!"

    "AHHHHHHHHH!!!!!!!!"

    Cô ta hét lên đồng thanh với tôi nước mắt trực trào rơi ra

    "Hic...làm ơn xin cậu đấy tha mạng cho tớ điii"

    Tôi khóc lóc cầu xin cô tha mạng cho tôi,LiLit bỗng cười lớn lên

    "HHAH!Tha cho mày á?"

    Lilit đè tôi xuống đất,tôi có thể cảm nhận được rõ độ ẩm dưới lớp áo mình nhớp nháp đầy bụi và côn trùng như tôi vậy

    Cô lại giơ cao con dao lên lần nữa nhưng tôi không còn chống trả được nữa mà chỉ nằm im chịu chết

    "Ahhhhhh!!!!!"

    Nó không đâm xuống cổ tôi mà ở tay trái Lilit ngồi dậy nhìn tôi quằn quại bò lăng trên đất ôm lấy tay mình máu chảy ra

    Ả biết dùng dao rỉ sét vết thương sẽ không chảy nhiều máu nhưng nó đau hơn là dao thường

    "Thấy sao hả?Món quà tao dành riêng cho mày đấy"

    "Đồ quái vật!"

    Tôi thì thầm yếu ớt trong nước mắt, từ tay tôi máu từ từ chảy ra đặc sệt tôi không biết lấy can đảm từ đâu nhưng chắc là vì sắp chết nên vẫn gắng gượng để biện minh cho mình vài câu

    "Mày..mày nói tao là đồ quái vật-

    Cô ta đá một cú vào mồm tôi,cảm nhận được rõ vị máu nồng nàn,mùi tanh sộc lên trong miệng tôi cố nuốt xuống

    "Nhưng mày cũng chả khác gì!Mày nghĩ làm vậy LyLy sẽ tha thứ cho mày chắc!haha"

    "Câm mồm!"

    Lilit buôn con dao đang cầm trong tay ra tiếng đến nắm lấy đầu tôi rồi ghì chặc xuống đất

    "Mày thì biết cái gì hả con súc vật giết người!hả?mày nói xem LyLy sẽ tha thứ cho mày nếu mày chết mày có biết không?

    Mày chỉ là con chó con súc vật thảm hại mày làm cha tao tàn phế một chân mày giết em tao!"

    Sau mỗi chữ LiLit thốt ra tay cô lại đập đầu xuống đất

    Bụp

    Bụp

    Bụp

    Bụp

    Máu rỉ ra trên trán tôi , khi cô thở dốc để lấy hơi tôi lại lên tiếng mắt nhìn theo một con quạ đang đậu trên cây

    "Trước khi Lyly chết,con bé đã rất hận mày"

    Tôi nói mặt không chuyển sắc nhưng Lilit thì có cô ta gầm lên như con chó săn bị chọc tức

    "Địt mẹ tao định sẽ cho mày chết một cách thoải mái vậy mà mày lại chọc điên tao!Được nếu mày đã muốn chết như vậy thì tao sẽ giúp mày"

    Lilit tiếng tới siết chặt cổ tôi,không khí bên trong tôi bị rút cạn một cách chậm rãi

    Chắc đó là món quà mà Lilit muốn tặng tôi chăng?

    "Xin..lỗi"

    Tôi lẩm bẩm trong miệng,vậy là có thể gặp LyLy rồi

    tôi mỉm cười chấp nhận cái chết sắp đến với mình

    Xin lỗi Lilit..tớ đúng là người bạn tồi mà..nhưng tớ sẽ đền bù cho tội lỗi của tớ bằng mạng sống của tớ

    nhắm nghiền mắt lại

    "MEO!"
     
    Khi Thần Linh Nhắm Mắt
    màn dạo đầu trong ánh trăng máu(1)


    Thời gian như ngưng động,tôi..thật sự không muốn chết!!

    "Thấy chưa đã bảo mày rồi mà~"

    Giọng nói quen thuộc ấy lại cất lên,là Hắc Miêu tôi run rẩy nhìn Lilit đang gào thét và tiếng đến chỗ tôi

    Hắc Miêu lại lên tiếng không còn là câu hỏi tôi muốn trả thủ hay không mà nó lại mang sắc thái khác,giọng ép buộc

    "Chết hoặc nghe lời tao"

    Làm sao đây...tôi tôi tôi phải lựa chọn nữa sao?nó làm tôi nhớ đến những chuyện kinh khủng ở quá khứ

    Nhưng tôi vẫn phải lựa chọn,câu trả lời đã quá rõ ràng rồi

    "Cầu xin cô!xin hãy giết Lilit đi!!!!!"

    Tôi hét lên chính tôi cũng bất ngờ vì tiếng la của mình cơ mà Lilit vẻ mặt bực bội tiếng đến xách cổ áo tôi lên

    "Địt mẹ con chó nứng lồn à?

    Mày thèm chết tới vậy rồi chứ-"

    "Được tao sẽ giúp mày"

    Có vẻ Lilit không thể thấy Hắc Miêu nên ả đi thảng nhiên lại phía chúng tôi

    "Chỉ một lần thôi nhé~"

    Tay tôi như không kiểm soát được mà vớ lấy một viên đá dưới đất lúc này Lilit không phát hiện ra mà

    Lao đến giơ nắm đấm lên đúng là khoảng khắc này,khi cô lao tới tôi dùng cục đá đang cầm

    trên tay phan thằng vào đầu Lilit cô ta choáng váng loạng choạng tựa người vào góc cây

    ôm đầu rên rĩ vài tiếng

    "Sao...sao mày dám"

    Tôi chớp thời cơ chạy tới hất ngã cô ta xuống đất

    "A!"

    Lilit la lên nhưng giờ tôi không còn tâm trí đâu mà quan tâm nữa tôi lấy cục đá đập từng cái vào đầu cô ta lúc đầu

    Lilit còn chống cự nhưng khi tôi đập càng nhanh hơn cô không còn phản ứng nữa

    Đập

    Đập

    Đập

    "Dừng dừng lại...."

    Những giọng nói rên rỉ yếu ớt đó giờ đây chẳng lọt qua được màn nhĩ của tôi

    Tôi vẫn đập

    Đập tới khi máu thấm đẫm và áo,quần tôi,đập đến khi giữa trán ả xuất hiện vết nứt rồi từ trong đó có thứ gì màu hơi hồng hồng chảy ra kèm với đó là mùi tanh nồng của sắt,nhưng tôi không đưng lại,đến khi thấy

    Thứ mô mềm nhão có màu trắng đục như đậu phụ bị trộn với máu...

    Những nếp nhăn màu xám hồng nhạt nhòa hiện ra sau vết nứt của hộp sọ

    Một hỗn hợp nhầy nhụa giữa máu đỏ tươi và chất xám đục ngầu.

    Như một đóa hoa trắng được nhuộm bởi máu vậy thật đẹp làm sao

    Nhưng tiếc thay khi tôi đập tới đó cô ta đã co giật liên tục bấy giờ tôi mới để ý,mắt mũi họng tai của Lilit đều đầy máu chảy ra

    Cô ta xùi bọt mép ói ra máu, mắt trợn trắng lên rồi từ từ tắt thở

    Tôi tưởng cô ta sẽ nói gì đó trước khi chết chứ thật nhàm chán
     
    Khi Thần Linh Nhắm Mắt
    màn dạo đầu trong ánh trăng máu(2)


    Ba là một người ba tồi..phải không Lilit?Hít một hơi thuốc,nó làm tôi bình tĩnh đi đôi chút

    Đã qua bao lâu rồi mà tôi vẫn cứ nhớ lại những chuyện xưa cũ.Năm năm không dài nhưng đủ để khiến gia đình tôi tan nát

    Tôi lết chân khập khiễn của mình đi tới bàn thờ,con bé rất xinh khi mặt chiếc váy trắng này,cũng là cái con bé thích nhất nếu con còn sống chắc sẽ xinh lắm nhỉ?Con có hận ta không

    Đôi mắt trong veo màu đỏ nhạt ấy luôn nhìn tôi bằng sự tin tưởng tuyệt đối ,..

    "Ba ơi sao này con cũng muốn làm cảnh sát giống ba"

    Lyly rất thích Thanh Hà, nó lúc nào cũng ríu rít đi theo Thanh Hà khi được xuất viện,Lyly rất thích gọi thân mật Thanh Hà là chị Thanh Thanh

    "Chị Thanh Thanh ơi!qua đây chơi với em"

    Đó cũng là những kỉ niệm vui vẻ hiếm hoi của con bé

    con bé yếu ớt hơn chị mình rất nhiều Lyly luôn mặc bộ đồ bệnh nhân trắng muốt, đôi mắt đỏ nhạt như những cánh hoa hồng,là loại hoa con bé thích nhất

    ngày mà hai đứa con gái bé bỏng của tôi chào đời,tôi đã tự hứa rằng mình sẽ nuôi dạy chúng thật tốt,lời hứa sẽ bảo vệ hai sinh linh ấy bằng cả mạng sống.Giờ như một trò hệ vậy

    Từng là một Trung Úy bảo vệ biết bao người,tôi đã từng tin vào công lý,niềm tin đó theo tôi trong nửa đời người.

    " công lý có thể đến muộn,nhưng nhất định nó sẽ đến"

    Nó cũng là câu mà ba tôi luôn nói với tôi,ba à con xin lỗi con không thể tin cái gọi là công lý ấy nữa rồi

    Trời bắt đầu đổ mưa rồi, vào năm năm trước trời cũng đổ mưa như vậy tôi đã đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình,

    Đã chọn sự im lặng để bao che cho những sai lầm mà tôi tưởng là cứu vãn được

    Xin lỗi Lyly ba đúng là một người ba tệ mà,năm năm rồi con có hận ba không?

    Có những đêm mất ngủ,tôi nghe thấy tiếng nấc nghẹn của Lilit chắc hẳn con bé đã rất đau khổ,

    nó hay ôm bức ảnh ba đứa ngày xưa rồi khóc thút thít.Đôi mắt từng như ánh bình minh soi rọi con đường tôi giờ đây không còn tia sáng nào cả,tất cả là do tôi

    Lilit sau ngày hôm ấy như một người khác không còn là đứa con bé bỏng của tôi nữa,Lilit luôn trách móc tôi

    "Sao ba lại không lấy lại công bằng cho Lyly?Tại sao ba lại tha cho gia đình kẻ giết người?

    Ba có còn là ba của con không vậy?"

    Mỗi lần nhớ lại cái chân què của tôi lại đau ê ẫm

    Tôi..thật sự..thật sự mệt lắm rồi,tôi phải làm sao đây?Sự thất vọng dành cho bản thân lớn đến mức đôi khi tôi chỉ muốn đi theo Lyly,nhưng vẫn còn Lilit cơ mà...

    Tôi đã kiếm Thanh Hà nhiều lần.

    Tôi muốn hỏi con bé về những gì đã thực sự xảy ra đêm định mệnh đó

    Tôi muốn giúp nó vì biết tâm lý nó không ổn từ lúc Lyly chết.

    Nhưng mỗi lần thấy tôi nó lại lẩn tránh như gặp quỷ

    Nó run rẩy miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa đôi mắt nhìn vào khoảng không sau lưng tôi như thể đang nói chuyện với ai đó

    "Thanh Hà con-"

    Tôi đã nhiều lần thấy những vết thương trên người con bé,nhưng khi hỏi

    "AAAAAA ĐỪNG CHẠM VÀO CON"

    Con bé hét lên như con heo bị chọc tiết,rồi chạy trốn ra khỏi đó để lại tôi một người hoang mang tôi cũng đã đến nhà con bé..

    "Hà ơi!chú qua thăm con một chút nhé"

    Nó không trả lời,im lặng khóa chặt cửa lại,tôi vẫn không từ bỏ mà kiếm Lilit hỏi,đáp lại tôi

    "Con đĩ đó chết 100 cũng không đủ đền mạng cho Lyly"

    Con bé cười khẩy đáp lời tôi với chất giọng đầy mỉa mai,thật sự khiến người ta mệt mỏi mà

    Tôi quay về hiện thật trước những suy nghĩ ấy,xoa xoa thái dương hên là hôm nay được nghĩ nếu không,với cái thân già này chắc tôi cũng chết sớm quá

    Đang thấp nhang thì tôi nhớ ra sáng nay Lilit có vẻ rất kì lạ,tôi thấy con bé đã bỏ vật gì vào cặp rồi đi tới trường

    Linh cảm của một người cha mách bảo tôi phải đi tìm Lilit,nên tôi vội cắm nhan rồi đi ra ngoài

    Ở ngoài,trời tối đen lất phất vài hạt mưa rồi.Không biết Lilit có mang ô không?Tôi đang đi thì thấy một cậu bé trạc tuổi Lilit

    "Này nhóc!con có biết con bé nào tên Lilit học lớp 12A có mái tóc trắng không?"

    "Ơ dạ,con không biết ạ?mà chú hỏi làm gì thế?"

    Tôi bắt đầu hơi lo lắng trong lòng rồi

    "Con gái chú hôm nay đi học mà trễ vậy rồi chưa về.."

    Tôi nói bằng chất giọng khàn đặc,cậu bé mở to mắt nhìn tôi

    "Hôm nay trường được nghĩ mà chú?"

    Hôm nay không đi học vậy tại sao Lilit lại nói dối tôi?Con bé chưa bao giờ nói dối tôi cả tôi vội tạm biệt cậu bé rồi chạy đi

    Mưa cũng dần nặng hạt hơn,không biết đã qua bao lâu rồi nhưng với cái chân què này làm tôi càng đi chậm hơn

    Cầu xin ông trời hãy để Lilit bình an trở về đi làm ơn!bấy giờ tôi đã kiệt sức chỉ biết cầu nguyện trong vô vọng nhưng

    Trong khu rừng tăm tối này,với khứu giác của một cảnh sát chuyên nghiệp không thể lầm được là mùi máu

    Tay chân tôi lạnh ngắt,lết từng bước lần theo mùi máu tanh tưởi ấy

    Có lẽ vào giây phút ngửi thấy mùi máu tôi đã đoán được rồi,..nhưng chỉ là tôi không tin,không tin được..

    Bộp

    Bộp

    Bộp

    Trong làn mưa trắng xóa ấy,đứa con gái bé bỏng tôi đã đi tìm,đã cầu nguyện cho con bé được bình an mà trở về

    "Mẹ ơi,mẹ ý nghĩa của tên Lilit là gì ạ?"

    "Mẹ con cũng muốn biết về tên Lyly nữa"

    Người phụ nữ chỉ cười,xoa đầu hai cô bé

    "Lúc mang thai con mẹ đã dựa theo một câu chuyện thần thoại..về sự mạnh mẽ và độc lập"

    Cô mỉm cười xoa đầu Lilit

    "Mẹ muốn con hãy thật mãnh mẽ như câu chuyện mẹ đã từng kể mẹ muốn con có thể bảo vệ Lyly dù không có mẹ ở bên"

    "Quaoooo vậy tên của con thì sao ạ"

    Lyly giơ tay hỏi

    "Ồ lúc mẹ đi chợ thì thấy con bên vệ đường nên đem về nuôi luôn mà trong mình con có tờ giấy ghi tên Lyly á nên là-"

    "Aaa mẹ nói xạo"

    Mặt Lyly đỏ lên dùng dằn không chịu nghe hết làm cả phòng cười ồ lên,lúc đó tôi cũng ngồi bên cạnh nghe hết cuộc trò chuyện dễ thương này

    Tôi đã từng cầu nguyện cho thời gian có thể dừng lại tại đây mãi mãi..

    Mất rồi

    Tôi chưa bao giờ thấy được khuôn mặt nào kinh tởm như vậy,kinh tởm đến mức làm người ta phát ói khi nhìn thấy

    Thanh Hà nằm đè lên con gái tôi,tôi không biết nó còn là Thanh Hà mà tôi biết không nó không còn là cô bé gầy gò tôi biết nữa mà như một con quỷ vậy tôi cố chạy hết sức có thể

    "KHÔNG"

    Con bé đang co giật máu trong miệng phun ra như nước máu từ các lỗ trên người con bé chảy ra

    Mỗi lần cục đá dáng xuống đầu con gái tôi như xé nát lồng ngực tôi vậy

    Lilit của tôi...

    đứa con gái tội nghiệp của tôi...

    Nó đã chết dưới tay người bạn thân nhất của nó Thần Linh ơi hãy nhìn xem ngài đã làm gì với con gái tôi vậy?

    "Dừng lại đi"

    Tôi rút súng ra,dù tay đã ướt đẫm ,sự mệt mỏi trước đây giờ đã hóa thành cơn giận mạnh mẽ,nỗi căm phẫn trước thứ đã cướp đi hết tất cả của tôi,..
     
    Back
    Top Dưới