Ba là một người ba tồi..phải không Lilit?Hít một hơi thuốc,nó làm tôi bình tĩnh đi đôi chút
Đã qua bao lâu rồi mà tôi vẫn cứ nhớ lại những chuyện xưa cũ.Năm năm không dài nhưng đủ để khiến gia đình tôi tan nát
Tôi lết chân khập khiễn của mình đi tới bàn thờ,con bé rất xinh khi mặt chiếc váy trắng này,cũng là cái con bé thích nhất nếu con còn sống chắc sẽ xinh lắm nhỉ?Con có hận ta không
Đôi mắt trong veo màu đỏ nhạt ấy luôn nhìn tôi bằng sự tin tưởng tuyệt đối ,..
"Ba ơi sao này con cũng muốn làm cảnh sát giống ba"
Lyly rất thích Thanh Hà, nó lúc nào cũng ríu rít đi theo Thanh Hà khi được xuất viện,Lyly rất thích gọi thân mật Thanh Hà là chị Thanh Thanh
"Chị Thanh Thanh ơi!qua đây chơi với em"
Đó cũng là những kỉ niệm vui vẻ hiếm hoi của con bé
con bé yếu ớt hơn chị mình rất nhiều Lyly luôn mặc bộ đồ bệnh nhân trắng muốt, đôi mắt đỏ nhạt như những cánh hoa hồng,là loại hoa con bé thích nhất
ngày mà hai đứa con gái bé bỏng của tôi chào đời,tôi đã tự hứa rằng mình sẽ nuôi dạy chúng thật tốt,lời hứa sẽ bảo vệ hai sinh linh ấy bằng cả mạng sống.Giờ như một trò hệ vậy
Từng là một Trung Úy bảo vệ biết bao người,tôi đã từng tin vào công lý,niềm tin đó theo tôi trong nửa đời người.
" công lý có thể đến muộn,nhưng nhất định nó sẽ đến"
Nó cũng là câu mà ba tôi luôn nói với tôi,ba à con xin lỗi con không thể tin cái gọi là công lý ấy nữa rồi
Trời bắt đầu đổ mưa rồi, vào năm năm trước trời cũng đổ mưa như vậy tôi đã đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình,
Đã chọn sự im lặng để bao che cho những sai lầm mà tôi tưởng là cứu vãn được
Xin lỗi Lyly ba đúng là một người ba tệ mà,năm năm rồi con có hận ba không?
Có những đêm mất ngủ,tôi nghe thấy tiếng nấc nghẹn của Lilit chắc hẳn con bé đã rất đau khổ,
nó hay ôm bức ảnh ba đứa ngày xưa rồi khóc thút thít.Đôi mắt từng như ánh bình minh soi rọi con đường tôi giờ đây không còn tia sáng nào cả,tất cả là do tôi
Lilit sau ngày hôm ấy như một người khác không còn là đứa con bé bỏng của tôi nữa,Lilit luôn trách móc tôi
"Sao ba lại không lấy lại công bằng cho Lyly?Tại sao ba lại tha cho gia đình kẻ giết người?
Ba có còn là ba của con không vậy?"
Mỗi lần nhớ lại cái chân què của tôi lại đau ê ẫm
Tôi..thật sự..thật sự mệt lắm rồi,tôi phải làm sao đây?Sự thất vọng dành cho bản thân lớn đến mức đôi khi tôi chỉ muốn đi theo Lyly,nhưng vẫn còn Lilit cơ mà...
Tôi đã kiếm Thanh Hà nhiều lần.
Tôi muốn hỏi con bé về những gì đã thực sự xảy ra đêm định mệnh đó
Tôi muốn giúp nó vì biết tâm lý nó không ổn từ lúc Lyly chết.
Nhưng mỗi lần thấy tôi nó lại lẩn tránh như gặp quỷ
Nó run rẩy miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa đôi mắt nhìn vào khoảng không sau lưng tôi như thể đang nói chuyện với ai đó
"Thanh Hà con-"
Tôi đã nhiều lần thấy những vết thương trên người con bé,nhưng khi hỏi
"AAAAAA ĐỪNG CHẠM VÀO CON"
Con bé hét lên như con heo bị chọc tiết,rồi chạy trốn ra khỏi đó để lại tôi một người hoang mang tôi cũng đã đến nhà con bé..
"Hà ơi!chú qua thăm con một chút nhé"
Nó không trả lời,im lặng khóa chặt cửa lại,tôi vẫn không từ bỏ mà kiếm Lilit hỏi,đáp lại tôi
"Con đĩ đó chết 100 cũng không đủ đền mạng cho Lyly"
Con bé cười khẩy đáp lời tôi với chất giọng đầy mỉa mai,thật sự khiến người ta mệt mỏi mà
Tôi quay về hiện thật trước những suy nghĩ ấy,xoa xoa thái dương hên là hôm nay được nghĩ nếu không,với cái thân già này chắc tôi cũng chết sớm quá
Đang thấp nhang thì tôi nhớ ra sáng nay Lilit có vẻ rất kì lạ,tôi thấy con bé đã bỏ vật gì vào cặp rồi đi tới trường
Linh cảm của một người cha mách bảo tôi phải đi tìm Lilit,nên tôi vội cắm nhan rồi đi ra ngoài
Ở ngoài,trời tối đen lất phất vài hạt mưa rồi.Không biết Lilit có mang ô không?Tôi đang đi thì thấy một cậu bé trạc tuổi Lilit
"Này nhóc!con có biết con bé nào tên Lilit học lớp 12A có mái tóc trắng không?"
"Ơ dạ,con không biết ạ?mà chú hỏi làm gì thế?"
Tôi bắt đầu hơi lo lắng trong lòng rồi
"Con gái chú hôm nay đi học mà trễ vậy rồi chưa về.."
Tôi nói bằng chất giọng khàn đặc,cậu bé mở to mắt nhìn tôi
"Hôm nay trường được nghĩ mà chú?"
Hôm nay không đi học vậy tại sao Lilit lại nói dối tôi?Con bé chưa bao giờ nói dối tôi cả tôi vội tạm biệt cậu bé rồi chạy đi
Mưa cũng dần nặng hạt hơn,không biết đã qua bao lâu rồi nhưng với cái chân què này làm tôi càng đi chậm hơn
Cầu xin ông trời hãy để Lilit bình an trở về đi làm ơn!bấy giờ tôi đã kiệt sức chỉ biết cầu nguyện trong vô vọng nhưng
Trong khu rừng tăm tối này,với khứu giác của một cảnh sát chuyên nghiệp không thể lầm được là mùi máu
Tay chân tôi lạnh ngắt,lết từng bước lần theo mùi máu tanh tưởi ấy
Có lẽ vào giây phút ngửi thấy mùi máu tôi đã đoán được rồi,..nhưng chỉ là tôi không tin,không tin được..
Bộp
Bộp
Bộp
Trong làn mưa trắng xóa ấy,đứa con gái bé bỏng tôi đã đi tìm,đã cầu nguyện cho con bé được bình an mà trở về
"Mẹ ơi,mẹ ý nghĩa của tên Lilit là gì ạ?"
"Mẹ con cũng muốn biết về tên Lyly nữa"
Người phụ nữ chỉ cười,xoa đầu hai cô bé
"Lúc mang thai con mẹ đã dựa theo một câu chuyện thần thoại..về sự mạnh mẽ và độc lập"
Cô mỉm cười xoa đầu Lilit
"Mẹ muốn con hãy thật mãnh mẽ như câu chuyện mẹ đã từng kể mẹ muốn con có thể bảo vệ Lyly dù không có mẹ ở bên"
"Quaoooo vậy tên của con thì sao ạ"
Lyly giơ tay hỏi
"Ồ lúc mẹ đi chợ thì thấy con bên vệ đường nên đem về nuôi luôn mà trong mình con có tờ giấy ghi tên Lyly á nên là-"
"Aaa mẹ nói xạo"
Mặt Lyly đỏ lên dùng dằn không chịu nghe hết làm cả phòng cười ồ lên,lúc đó tôi cũng ngồi bên cạnh nghe hết cuộc trò chuyện dễ thương này
Tôi đã từng cầu nguyện cho thời gian có thể dừng lại tại đây mãi mãi..
Mất rồi
Tôi chưa bao giờ thấy được khuôn mặt nào kinh tởm như vậy,kinh tởm đến mức làm người ta phát ói khi nhìn thấy
Thanh Hà nằm đè lên con gái tôi,tôi không biết nó còn là Thanh Hà mà tôi biết không nó không còn là cô bé gầy gò tôi biết nữa mà như một con quỷ vậy tôi cố chạy hết sức có thể
"KHÔNG"
Con bé đang co giật máu trong miệng phun ra như nước máu từ các lỗ trên người con bé chảy ra
Mỗi lần cục đá dáng xuống đầu con gái tôi như xé nát lồng ngực tôi vậy
Lilit của tôi...
đứa con gái tội nghiệp của tôi...
Nó đã chết dưới tay người bạn thân nhất của nó Thần Linh ơi hãy nhìn xem ngài đã làm gì với con gái tôi vậy?
"Dừng lại đi"
Tôi rút súng ra,dù tay đã ướt đẫm ,sự mệt mỏi trước đây giờ đã hóa thành cơn giận mạnh mẽ,nỗi căm phẫn trước thứ đã cướp đi hết tất cả của tôi,..