Khác Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
94,796
Điểm tương tác
0
Điểm
0
353337523-256-k148833.jpg

Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
Tác giả: YuneHoang
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vẫn đang suy nghĩ nên đừng hay không

_Giới thiệu chút: Sau trận chiến Giữa cậu và Yuuki đã kết thúc thì cậu đã quá mệt mỏi và cạn sức lực. nên cậu đã ngất đi ngay sau đó. khi cậu tỉnh dậy thì cậu đã ở trong một thế giới khác và có hình dáng như một cô gái Elf...... (Còn tiếp)

- Lưu ý : Không được ăn cắp, sao chép(copy: ai copy tôi sẽ nhận ra ngay, hậu quả của nó thì các bạn cũng biết rồi đấy), dù xin ý tưởng để viết thì tôi cũng sẽ không cho phép đâu nhé !



tensura​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tuổi Khi Doanh
  • Sau Khi Omega Mang Thai Lạc Vào Xã Hội Bình Thường
  • [Hoàn] Vô hạn tháp phòng - Khinh Vân Đạm
  • [EDIT/ HOÀN] SAU KHI MA TÔN MẤT TRÍ NHỚ
  • Sau Khi Nam Chính Bị Mất Vận Khí
  • [Hoàn | Đam Mỹ] Khí Thiếu Tu Tiên - Doãn Gia (C601-END)
  • Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #1


    Yune: Ờm....

    HELLO is ME YUNE !

    Yune : tôi lại thay đổi kiểu viết để mọi người dễ hình dung hơn.

    Lưu ý chút : Yune sẽ ship cặp Cid/Shadow x Rimuru nhé.

    Cũng lưu ý nữa : Rimuru là nữ và là một cô nàng Elf xinh đẹp với mái tóc màu xanh.

    Lưu ý tiếp : mỗi chap sẽ tối đa 1k chữ nhưng cũng có thể đến 2k chữ vì đây là thể loại truyện Novel(tiểu thuyết) nên viết dài xíu cũng đúng, nhưng tôi viết dài quá nó lên cơn đau tim🙂

    Yune : hoi vào truyện nhé tôi biết mọi người đang rất mong chờ...

    à mà bộ Velda x Rimuru tôi drop rồi nhé vì bí ý tưởng.

    _________________________________________

    - Rimuru : ........

    - Yuuki : .........

    Cả hai người đều im lặng nhìn đối phương, nhưng rồi một trong hai đã lao vào tấn công trước và đó chính là Rimuru.

    Rimuru đột nhiên xuất hiện đang sau lưng Yuuki nhưng đã bị Yuuki nhìn thấu được tất cả.

    - Yuuki : Á à !

    Anh định đánh lén tôi sao ?

    - Rimuru : .... !?

    Yuuki đã biến mất trước mặt Rimuru, nhưng sau đó hắn lại đã xuất hiện ở đang sau cậu.

    - Rimuru " Từ khi nào.....

    "

    Rimuru đã nhảy ra để tránh nhát chém chân không của Yuuki, nhưng rồi hắn lại tốc biến đứng trước mặt cậu với nụ cười nguy hiểm.

    - Yuuki : Rimuru-san anh sao thế ?

    Trong đầu cậu vang vỏng lên tiếng nói của Ciel .

    - Ciel :

    - Rimuru : !!?

    Rimuru chưa kịp phản ứng điều gì cả thì ngay sau đó.....

    BÙMM BÙMM BÙMM.

    Tiếng nổ lớn phát ra và vang vỏng giữa không gian vũ trụ này.

    Vụ nổ đó cũng đã tạo ra màn khói mù mịt, dầy đặc....(Yune: tự nhiên tôi lại nhớ đến câu "đặc cầu tulen" ...... ).

    Yuuki, hắn đang đứng nhìn đó.

    - Yuuki : Ể ?

    Ngủm chưa thế, Rimuru-san ?

    Màn khói đang dần ta ra, giọng nói của Rimuru đã cất lên câu nói.

    - Rimuru : Ta còn sống đây...

    Ta không dễ chết thế đâu !

    - Yuuki : Oh ?

    - Rimuru : Bây giờ đánh thật được chưa ?

    Rimuru tỏa ra hết sát khí đã kìn nén và dấu nó đi xuất thời gian qua, cậu tỏa sát khí cùng với cơn phẫn nộ của mình.

    Yuuki thấy vậy thì hắn phụt cười lên một tiếng ngay sau đó khuôn mặt hắn cũng dần nghiêm túc hơn.

    - Yuuki : Được, giữa tôi và anh ở cuộc solo này chỉ có một người sống sót.

    ......

    Sau đó cả hai đôi mắt đều nhìn nhau.

    Vậy.....

    Chuyện gì đã xảy ra tiếp theo ?

    Đương nhiên là một cuộc solo khốc liệt, ngang sức ngang tài rồi, không ai chịu thua ai cả.

    ........

    Khoảng một thời gian rất dài sau. (Nếu nói rõ hơn là khoảng tầm 10.000 nghìn năm, tính theo thời gian của Tempest)

    Cuối cùng....CUỐI CÙNG hắn ta cũng đã bị đánh bại dưới cuộc solo giữa cậu và hắn.

    Vậy....

    Cậu chính là người sống sót cuối cùng sao ?

    Vâng vâng !

    Đúng là thế đấy !

    Bây giờ hắn đang nằm dưới bãi cỏ xanh tươi và hưởng thụ ánh nắng cuối cùng, ở dưới tâm thân của hắn còn có một cái lỗ....

    Donut🐧(không biết Yune nói đúng không ?).

    - Yuuki : Haha.....

    Haiz tôi lại thua anh rồi Rimuru-san.

    - Yuuki : Chán thế.

    - Rimuru : Tôi cũng thấy chán.....

    Cậu đang ngồi bên cạnh hắn, cậu cũng ngồi đó hưởng thụ ánh nắng ấm áp của mặt trời và những cơn gió nhẹ lướt qua người cậu.

    - Yuuki : Dù đang khá chán.... nhưng tôi cũng đã thấy rất vui.

    - Yuuki : Vì đã đấu hết sức mình để tiêu diệt anh đấy, Rimuru-san.

    - Rimuru : Vậy....?

    Sao cậu lại muốn tiêu diệt tôi ?

    Nghe vậy hắn lại giả vờ xoa xoa cằm mình như đang suy nghĩ để cố nhớ ra điều gì đó.

    - Yuuki : Hửmmmm...

    Tôi cũng không nhớ rõ nữa !

    - Yuuki : Hình như tôi có mục đích gì đó....

    Nhưng tôi đã quên mất nó là gì rồi hehehe

    Hắn vừa nói vừa cười một cách rất trẻ con và sau đó....

    - Yuuki : Tạm biệt anh, Rimuru-san

    Đôi môi hắn nở lên một nụ cười mãn nguyện và Cơ thể hắn cũng đã tan biến hoàn toàn.

    - Rimuru : Tạm biệt cậu, Yuuki

    Cậu cũng nói lên cùng với giọng tiếc nuối.

    Sự hiện diện và tồn tại của Yuuki....

    đã biến mất rồi... (nếu nói hoàn toàn thì Yune không chắc vì Yuuki sẽ trở lại qua phần 2...chết Yune lỡ Spoli rồi !).

    Sau đó cậu đứng dậy lên, cùng lúc đó cũng có một màn khói đen xuất hiện trước mặt cậu.

    Dần dần đã hiện lên rõ khuôn mặt hình dáng y như cậu chỉ khác đôi mắt....đôi mắt có màu ngọc Ruby.

    - Rimuru : Ciel ?

    - Ciel : Vâng, là em đây !

    Ciel nhìn cậu rồi đôi môi cô ấy mĩm cười lên, cô ấy đã chủ động nắm lấy bàn tay của cậu nữa chứ !

    Cậu cũng nắm chặt lại bàn tay của Ciel.

    - Rimuru : Chúng ta về nhà thôi nào, Ciel !

    Cậu nhìn Ciel và nở lên nụ cười rặng rỡ.

    - Ciel : Vâng !

    Cô ấy nhìn cậu và nở lại nụ cười thật tươi.

    Có lẽ cả đời này cậu sẽ không thể quên được khoảng khắc ngày này.

    Và thế là....

    Cả hai người đã dịch chuyển đi mất, để trở về với Tempest.

    ...........

    [ Tại Tempest ]

    Khi hai người dịch chuyển trở về đến nơi gọi là nhà.

    Thì đã có rất nhiều người đang đứng chờ cậu trở về, họ đều là cấp dưới và là người dân ở Tempest.

    Họ ngồi chờ đợi mong chờ, cậu sẽ trở về an toàn.

    .............

    Tất cả họ đều vui mừng khi nhìn thấy cậu, còn có người vui mừng đến nổi bất khóc lên nữa chứ.

    Tất cả họ đều đồng thanh cất tiếng nói lớn khiên cho lòng cậu xua tan cơn mệt mỏi và buồn phiền.

    - Mọi người : CHÀO MỪNG NGÀI ĐÃ AN TOÀN TRỞ VỀ, RIMURU-SAMA !

    - Rimuru : Ta đã về rồi đây !

    Cậu vui vẻ, mĩm cười và gậy đầu nhìn họ.

    - Mọi người : Vâng !

    ..........

    Các độc giả nghĩ mọi chuyện đã kết thúc rồi à ?

    Các bạn nghĩ mọi chuyện kết thúc tốt đẹp đến vậy sao ?!

    Thế các bạn Xin hãy coi lại tiêu đề ngay !

    ........

    Bất giác cơ thể Rimuru không đứng vững và tự ngã về phía trước, nhưng may mắn Ciel đã kịp đỡ cậu lại trước khi mặt cậu chạm lên mặt đất.

    Mọi người thấy vậy cũng khá hoảng hốt, những người cấp dưới của cậu vội vàng chạy đến gần cạnh cậu.

    Tự dưng miệng cậu lại thốt lên một cậu.

    - Rimuru : Buồ...n bu...ồn ngủ...quá...

    Giọng nói cậu rất yếu ớt, cằm cậu đang dựa vào bên vai của Ciel.

    Ciel vẫn bình tĩnh nhìn cậu rồi nói.

    - Ciel : Ngài buồn ngủ lắm sao ạ ....?

    - Rimuru : Đú...ng ta ...ngủ..ta ngủ một...chút..được chứ ?

    - Ciel : Vâng....!

    Ngài biến thành hình dạng Sli-

    Ciel chưa nói hết lời, cơ thể của cậu đã dần thả lỏng ra và gục xuống dựa vào người Ciel.

    Mọi người ở đó gần như sợ đến phát khóc thì Ciel đã lên tiếng nói lạnh lùng.

    - Ciel : Các người đừng lo lắng, Master chỉ đang ngủ thôi.

    - Ciel : Vì ngài ấy đã kiệt sưc rồi nên mới vậy, nên hãy để ngài ấy nghỉ ngơi một thời gian.....

    ..........

    Mọi người cũng bình tĩnh lại...Tất cả cấp dưới trường của cậu đều đồng loạt cùng với Ciel đưa cậu về phòng để nghỉ ngơi....

    .......

    Cái giá....cái giá phải trả của cậu khi đánh bại Yuuki đó chính là.... một nửa linh hồn của cậu sao ?

    Nhưng một nửa linh hồn ấy của cậu không mang theo những ký ức mà cậu đã từng trải qua trong quá khứ.

    Một nửa linh hồn ấy chỉ nhớ ra bản thân mình tên là Rimuru, và là cái câu tôi chỉ là vô hại ....

    _________________________________________

    Còn tiếp nhé !

    _________________________________________

    - Yune: Chap như thế này có dài không ?

    - Yune : Chứ tôi là người gõ bàn phím trên điện thoại thì hơi hơi mỏi tay rồi đấy !
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #2


    Ở trong một thế giới nào đấy.

    Trên dưới một bãi cỏ xanh tươi, cùng với những đóa hoa xinh đẹp.

    Thì lại có một thân hình trẻ con tầm cỡ 13 tuổi đang nằm dưới bãi cỏ và đang cởi trần.

    Cô bé đó vẫn đang ngủ cởi trần trên bãi cỏ, cô bé đó có một mái tóc màu xanh của bầu trời xanh dương.

    .........

    Nhưng rồi một cơn gió lạnh và mạnh mẽ đã chạy ngang qua cơ thể nhỏ bé ấy, cơn gió lạnh lẽo đến nổi đã khiến cô bé ấy tỉnh dậy sau cơn mơ màn.

    Khi cô bé đó ngồi dậy lên, thì khắp trên người cô nàng đều lộ ra rõ những vết bầm tím đen, cả những vét sẹo như đã bị chịu đòn đánh từ rất lâu.....

    - ??? : Ưm~..Lạnh...lạnh sao trời hôm nay lạnh... quá vậy !

    - ??? : Ủa mà...Mình đang ở đâu đây ?

    Cô bé đó nhìn xung quanh nơi đây là một nơi xa lạ, là một nơi cô bé chưa từng bước chân tới.

    Cô bé cúi đầu xuống nhìn thân thể của bản thân thì...

    Ôi zôi ơi !

    - ??? : Ngực...nhỏ ?

    Nhưng sao nó lại mềm một cách kỳ lạ thế !

    À vâng ..... cô bé đang sờ và bóp ngực chính bản thân mình, và cô bé còn nhận ra bản thân cô bé vẫn đang cởi trần.

    - ??? : Chuyện gì....đã...

    - Rimuru : XẢY RA THẾ NÀY !!?

    - Rimuru : À mà mình đang ở đâu đây ?

    Mà ngoại hình mình nhìn trông lạ lạ quá....trong đầu mình chỉ nhớ mình Vô tính mà ta ?

    - Rimuru : Có lẽ mình nhớ nhầm....

    Nhưng mà.... sao mình lại chẳng nhớ gì hết vậy ?

    - Rimuru : Có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra với mình nó khiến mình quên đi một số chuyện quan trọng nào đó rồi.

    Rimuru đứng dậy lên, nàng(từ giờ Yune sẽ gọi Rimuru là nàng nhé) cúi xuống nhìn bản thân mình rồi lại ngại ngùng và ngượng lấy hai tay che đi mỗi được ngực.....Mặt cô nàng đều đỏ ứng lên hết cả.

    - Rimuru : " mình phải làm sao khi đang ở trong hoàn cảnh này đây.... !

    "

    Nhưng rồi nàng chật nhận ra có người đang trốn trong một bụi cỏ gần đó từ nãy giờ, nàng nhanh chóng cầm một cục đá nhỏ dưới đất ở gần cạnh dưới đôi chân nàng và nàng ném nhanh cục đá vào người đang trốn trong bụi cỏ.

    - Rimuru : Là ai ?

    Mau lên mặt ra đây !

    Nàng nghiêm túc cất lên tiếng nói, ánh mắt nàng nhìn không rời vào người đang trốn trong bụi cỏ.

    VÚT.

    Nhưng có lẽ cục đá đó đã bị bắt lại được rồi, và rồi nàng nghe thấy một tiếng vỗ tay cùng lúc đó cũng có một người đi ra khỏi bụi cỏ ấy.

    Nhưng lại mang dáng vẻ của một cậu bé 10 tuổi.

    - Cid : Vỗ tay vỗ tay lên nào !

    Tôi tưởng cô sẽ không nhận ra chứ ?

    - Rimuru : Nhận ra gì cơ ?

    Nàng nhìn cậu bé trước mặt với ánh mắt ngơ ngác và khó hiểu.

    Bất giác miệng nàng chạy nhanh hơn não đã vô ý thức nói lên câu thành lời.

    - Rimuru : Cậu bé là một người chuyển sinh sao ?

    - Cid : !!?

    Cậu ta nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên nhưng chỉ trong 3s thì cậu ta đã lấy lại tâm trạng bình tỉnh.

    - Cid : Chuyển sinh ?

    Cô đang nói cái gì thế ?

    Ta không biết chuyển sinh là cái quái gì cả !

    - Rimuru : Nói dối, tôi nhìn ra hết rồi nên cậu không cần giấu diếm điều gì cả !

    - Cid : .......

    Cậu ta im lặng và từng bước chân tiến đến gần chỗ nàng, và rồi cậu ta đứng trước mặt và nhìn nàng với ánh mắt nghiêm túc.

    - Cid : Nếu cô nói ta là kẻ chuyển sinh thì... có phải cô cũng là người chuyển sinh sao ?

    - Rimuru : hửmm.....Cũng có lẽ là vậy !

    Nàng gật đầu đáp lại cậu ta.

    Cid nhìn nàng từ trên đến xuống dưới rồi lại nhìn thẳng vào ánh mắt khó hiểu của nàng .

    - Cid : Cô không thấy xấu hổ sao ?

    - Rimuru : Xấu hổ ?

    Vì cái gì ?

    Nghe câu trả lời của nàng thì cậu ta chỉ biết thở dài.

    - Cid : Nhìn lại bản thân mình xem ?

    Không thấy xấu hổ hay gì mà cởi trần trước mặt con trai sao ?

    Nghe cậu ta nói vậy thì nàng mới nhớ ra rồi lại ngại ngùng, mặt thì đỏ hết lên.

    Ngồi xuống đất, tay thì ôm chặt hai đầu gối.

    - Rimuru : Đ-Đừng có nhìn .... !!!

    - Cid : Haizz....

    Cậu ta chỉ thở dài lần nữa và lấy ra một chiếc khăn choàng màu đen.

    Cậu ta choàng lên vào người cô rồi nói.

    - Cid : Cô có cái gì thì tôi cũng đã thấy hết rồi đấy.

    - Rimuru : C-Cậu...cậu !

    Nàng chỉ biết ngại nên lời nói thì không thốt ra thành lời.

    - Cid : " Sao mình cứ thấy cô ta cứ thiếu năng hay gì đó đó nhỉ ?

    "

    .............

    Mặt trời đã dần lặn xuống, cậu ta định quay người đi trở về nhà thì lại có một bàn tay túm chặt lại đuôi áo của cậu ta, cậu ta quay mặt lại nhìn người đang túm chặt lại áo của mình.

    - Cid : Gì nữa v-

    - Rimuru : Đ-Đừng....để tôi ở lại một mình....

    - Rimuru : Tôi không biết đi về đâu nữa....

    Cậu cho tôi đi theo cậu được không ?

    Nàng vừa nói tay nàng lại vừa nắm chặt đuôi áo của cậu ta, cậu ta chỉ biết thở dài mà không biết nên làm gì với nàng đây.

    - Cid : Haiz....

    Được rồi !

    Đứng dậy đi

    - Rimuru : Vâng... !

    Nhưng chờ chút đã !

    - Cid : Cô lại muốn làn gì nữ-

    Cậu ta quay mặt nhìn nàng thì thấy, nàng thả chiếc khăn choàng xuông.

    Cơ thể nàng bắt đầu phát sáng lên và khi ánh sáng dần mờ nhạt đi thì trên người nàng đã mặc lên một bộ đồ.

    - Rimuru : Phù~ Xong rồi !

    Thế này mới thoải mái hơn !

    - Cid : .......

    - Cid : Sao lúc đầu cô không làm thế luôn ?

    - Rimuru : Ờm....thì nãy giờ tôi quên !!!

    - Cid : Ờ ờ, đi thôi trời sắp tối rồi kia.

    - Rimuru : Tôi biết rồi.

    Cậu ta đi trước còn nàng thì bước đi theo sau.

    ..............

    Và....

    Thế là cậu ta dẫn nàng đến vào một căn nhà kho cũ nát mà cả gia đình cậu đã lãng quên.

    - Cid : Tạm thời cô sẽ ở lại đây.

    Khói bụi mù mịt bao phủ quanh năm, khiến nàng phải ho ra liên tục.

    Còn tay nàng thì phải xua xua ra để làm tan khỏi đám bụi khói.

    - Rimuru : Khụ...khụ khụ...nhiều bụi quá... !

    - Cid : Do nhà khó này đã bị cả nhà tôi lãng quên đi rồi nên không có ai dọn dẹp cả, nên mới có nhiều bụi đến thế đấy.

    - Cid : Mà cô không sao chứ ?

    Cậu ta thấy nàng ho nhiều đến vậy cũng có chút lo lắng.

    - Rimuru : K-Không sao !

    Nàng tạo ra một cơn gió nhẹ bằng Ma pháp, cơn gió ấy đã thổi đi hết những khói bụi ở trong căn nhà kho này.

    - Rimuru : Miễn sao là có chỗ ở là được rồi.

    - Cid : À...

    Mà nãy tôi quên hỏi, cô tên là gì vậy ?

    Nàng nghe cậu ta nói đến cái tên, nàng lại hơi do dự một chút....!

    - Rimuru : T-Tôi....

    - Cid : Đừng có nói...Ngay cả cái tên cô cũng không có nha !

    - Rimuru : K-Không có !

    - Rimuru : Ờm....

    Tên tôi là Ri...Rimuru !

    Thế còn cậu ?

    - Cid : Tôi tên là Cid Kagenou, rất vui được làm quen với cô Rimuru-san.

    - Rimuru : Tôi cũng vậy !

    Nàng và cậu ta bắt tay nhau như hành động làm quen lâu cho đến sau này.

    - Cid : ........

    - Cid : Vậy tôi đi đây.

    - Rimuru : Bye~ Tí nữa quay lại nhớ mang theo một chút đồ ăn cho tôi nhé ?

    - Cid : Rồi rồi !

    Nàng chỉ nhìn bóng lưng cậu ta rời đi và dần biến mất trong tầm mắt.

    _________________________________________

    VẪN CÒN TIẾP

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #3


    Sau khi Cid rời đi.

    Hiện tại là ban đêm.

    Nàng nằm dài trên cái bàn cũ.

    - Rimuru : Chán...CHÁN QUÁ ĐI MẤT !

    Nhưng rồi ánh mắt nàng liếc trúng và nhìn thấy một cái thùng....và đó là thùng rượu.

    - Rimuru : Đó là...Rượu ?

    Cùng đúng lúc mình đang khát nước luôn !

    Nàng bật dậy lên và đến gần cái thùng rượu dứt khoát cầm lên một chai, và uống.

    - Rimuru : Hửmm....Rượu cũng ngon đấy ?

    - Rimuru : " Nhưng sao mình không thấy nó bằng với rượu ở.....

    "

    - Rimuru : " .....

    Ở đâu ta ? ....Mình quên mất rồi !

    "

    - Rimuru : Nhưng mà có cái uống thì cũng tốt rồi.... !

    - Rimuru : Nếu có thêm mồi ngon nữa thì ngon biết bao nhiêu !

    .............

    Nàng vẫn thưởng thức những chai rượu thơm ngon.

    Thì nàng đã thấy ai đó ném xuống đất một cục gì đó đen và nhớt nhát.

    - Rimuru : Hức...~Cái gì đây ?

    Nàng cúi xuống, ngón tay thì đang chọc chọc nên cục chất nhờn như slime biến dị.

    Nàng vẫn đang ngồi chọc thì một giọng nói cất lên từ đang sau lưng nàng.

    - Cid : Đó là một cục thịt đó.

    - Rimuru : Cục thịt.....?

    Sao tôi lại nhìn ra nó giống như Slime có màu đen thế ?

    - Cid : Nó không phải là Slime đâu !

    - Rimuru : Không phải Slime thì...híc~ T-Thế nó ăn được không ?

    Cậu ta nhìn nàng bằng nữa con mắt.

    - Cid : Cô nghĩ thứ đó ăn được không ?

    - Rimuru : C-Có lẽ là không !

    - Rimuru : Thứ sinh vật này đã từng là con người phải không ?...híc~

    - Cid : Hình như là vậy .

    Cid đang xoa cằm suy nghĩ và ánh mắt nhìn cục 'thịt' đen thúi, thì cậu ta nhận ra một điểm khác lạ từ nàng.

    - Cid : Mà khoan !

    Cô đã uống rượu à ?!

    Nàng nấc lên một tiếng mới đáp lại cậu ta.

    - Rimuru : Hức~...Đương nhiên~ Mà Rượu ở đây uống nó cũng tạm ổn thôi à~

    Nàng vừa nói xong thì nằm gục xuống bàn mà ngủ thiếp đi vì nàng đã hơi say rồi.

    - Rimuru : Khò....khò...~

    - Cid : " Cái con cô này đúng thật là.....

    "

    Cậu ta nhìn nàng ngủ say, cậu ta cạn lời.

    Nhưng rồi cậu ta quay mặt nhìn cục 'thịt' với nụ cười rất hòa thiện với nó.

    - Cid : Được rồi....

    Vào công việc chính thôi nào.... !

    - ??? : !!?

    .........

    Sau đó thì việc gì đến cũng phải đến, cái thứ được gọi 'cục thịt' đó đã trở thành một vật thí nghiệm của Cid.

    Cid đã không ngừng truyền vào ma lực của bản thân vào 'cục thịt' đó.

    Công việc thí nghiệm của Cid chỉ dừng đến khi trời sáng lên.

    ...........

    Sáng hôm sau.

    - Rimuru : Tối qua cậu đã làm gì suốt đêm thế Cid ?

    - Cid : Tôi đã biến nó thành vật thí nghiệm ma lực.

    - Cid : Để xem khi tôi truyền vào ma lực nhiều thì có thể giúp nó trở lại hình dáng vốn dĩ ban đầu của nó hay không !

    - Rimuru : Oh thế hả ?

    Thế cậu cần tôi giúp gì không ?

    - Cid : Tôi không cần cô giúp gì đâu, tôi có thể tự lo được.

    - Cid : Mà tôi cũng cảm ơn lòng tốt của cô Rimuru.

    - Rimuru : Thế nếu cậu cần sự giúp đỡ thì cứ nói cho tôi biết nhé !

    - Cid : Rồi rồi !

    Cậu ta đứng dậy lên và hai tay vươn lên cao.

    - Cid : Ưh~ haiz...

    Tí nữa tôi sẽ làm tiếp giờ tôi phải về cái không là họ sẽ nghi ngờ.

    - Cid : Giờ cô coi chừng hộ giúp tôi một chút nhé ?

    - Rimuru : Được rồi được rồi !

    Nàng nhìn cậu ta và gật đầu lia lịa, sau đó nàng quay nhìn lại cái gọi là 'cục thịt' ấy.

    Nàng có lẽ đã nhìn ra được nỗi buồn của nó, nàng cũng nhẹ nhàng cúi thấp người xuống và bàn tay xoa nhẹ nhàng người nó.

    - Rimuru : Người không cần phải lo lắng gì cả !

    Cậu ta sẽ giúp người thoát khỏi Lời nguyền này !

    Lúc đầu nó cũng đã rất sợ hãi khi nàng đang tiếp cận gần nó, nó tưởng nàng sẽ làm ra những điều giống như Cid.

    Nhưng có lẽ nó đã nghĩ quá nhiều !

    Khi nó nghe được những lời nàng nói, thì đã khiến lòng nó có sự nỗi dậy thứ gì đó.....

    Có lẽ đó là Tự do ?

    .............

    Một lúc sau Cid đã quay trở lại thì đương nhiên cậu ta lại bắt đầu vào việc thí nghiệm tiếp rồi, còn nàng thì ngồi chờ đợi kết quả của Cid.

    ..............

    Hơn 1 tháng sau đó.

    Ngày đó cũng đã đến !

    Ngày cái thành quả của cuộc thí nghiệm của Cid đã thành công !

    Từ một cục thịt thúi và bẩn thỉu nhưng đã chuyển sang hình dạng của một cô nàng Efl với mái tóc màu vàng.

    Cô nàng Efl đã gục ngã về phía Cid thì cậu ta cũng ra đỡ cô nàng Efl lại, và để cô nàng Efl nằm xuống đất.

    - Rimuru : Thành công rồi sao ?

    Rimuru đã lên tiếng hỏi Cid.

    - Cid : Ừ, Có lẽ là vậy.... !

    Nàng cầm lấy chiếc khăn choàng và đáp lên người cô nàng Efl, thì nàng đã nhìn thấy đôi mắt đang mở dần ra của cô nàng Efl.

    - Rimuru : Ê này Cid !

    Cô ấy tỉnh lại rồi kia mau tạo kiểu dáng gì cho ngầu ngầu coi !

    - Cid : Cô khỏi cần nói tôi cũng biết phải làm gì rồi.

    Cid thì đang tạo kiểu dáng và đang ngồi ngầu lòi trên cái thùng hàng hóa, còn nàng chỉ ngồi bên cạnh cậu ta với kiểu khuôn mặt và kiểu dáng bình thường thôi.

    Cô nàng Efl đã tỉnh dậy hẳn rồi, và khi thấy hai người thì cô nàng Efl đã nhanh chóng ngồi dậy ngay.

    - Cid : Tỉnh dậy rồi sao ?

    Cậu ta đã lên tiếng trước.

    - ??? : Cơ thể của tôi.... !

    - Cid : Ta đã giải trừ lời nguyền ăn mond cơ thể của cô rồi đấy, từ nay về sau cô đã được tự do và sống như một người bình thường rồi.

    - Rimuru : Cô cảm thấy thế nào rồi ?

    - ??? : Tôi cảm thấy cơ thể của mình đã nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều !

    - ??? : Mà hai ngài đây là.....

    _________________________________________

    CÒN TIẾP !

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #4


    Nối tiếp ở phần trước !

    ............

    - ??? : Mà hai ngài đây là.....

    - ??? : Đã cứu em ?

    Thoát khỏi lời nguyền này sao ?

    - Rimuru : Không không chỉ mình cậu ta thôi, vì cậu ta chỉ thí-

    Nàng định nói ra hết nhưng đã bị cậu ta bịt miệng nàng lại.

    - Cid : Ha..ha...

    Đừng nghe cô ta nói gì !

    Sau đó Cid nhìn cô nàng Efl cười trừ, còn nàng nhìn cậu ta với bằng nửa con mắt.

    Thì cậu ta thấy thế thì cũng buông tay ra.

    - Cid : Ehem !

    Cái gọi là lời nguyền ấy... thì.....

    Cô nàng Efl nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu và ngu ngơ.

    - Cid : Là lời nguyền yểm lên con cháu của các anh hùng như cô, tôi nói gì cô cũng chắc sẽ khó hiểu chút.

    Cậu từ từ lấy ra một cuốn sáng trở trong mấy thùng đó.

    - Cid : Giáo điển nhắc tới ba vị anh hùng đã đánh bại ma thần [ Diabolos ]

    - Cid : Chính là câu chuyện cổ tích kể về hành trình cứu thế ấy, đây là chuyện có thật đó !

    Cô nàng Efl nhìn cậu ta với ánh mắt bất ngờ.

    - Cid : Ngày trước khi chết ma thần đã yếm lời nguyền đó-

    - Rimuru : Tôi nghĩ nó chỉ là sự mất kiểm soát do ma lực quá-ưm!

    Nàng lại cắt ngang lời câu nói của cậu ta, nàng đang nói một nửa thì lại bị Cid bịt miệng lại, xong thì cậu ta thì thầm nói nhỏ vào tai nàng.

    - Cid : Đừng có nói ra chứ !

    - Rimuru : Ưm....Ưm... !

    Nàng chỉ ngoan ngoan gật gật đầu.

    - ??? : .......?

    - Cid : Giờ tiếp từ nè, nhưng mà đã có những kẻ đã bóp méo lịch sử, chính là những kẻ đã biến các cô thành sự tồn tại bị khinh bỉ.

    - ??? : Hể !?

    - Cid : Chấn tướng của lũ giật dây đó....

    Tới đây cậu lại không biết phải nói gì nữa !

    - Cid : " Là.... là gì ta "

    Cậu ta cũng liếc qua nhìn nàng nhưng nàng thì tránh né ánh mắt của cậu ta.

    - Rimuru : Hứ !

    - Cid : " Hơ ?

    Haiz... thôi đàng bịa đạt ra vậy dù sao mình cũng đâu có biết nó là gì đâu "

    - Cid : T-Ta vẫn chưa thể tiết lộ đươc !

    - Cid : Nếu biết cô cũng sẽ gặp nguy hiểm !

    - Rimuru : " Ồ ?

    Gì đây ?

    Là câu tán gái ở thời đại mới à ?

    "

    - ??? : E-Em không quan tâm !

    - Cid : Hể !?

    - ??? : Thế rốt cuộc chúng là ai ?

    - Cid : Vậy... sao...

    đã thế thì ta sẽ nói là...

    - Cid : " Phải nói sao đây ! giúp tôi với Rimuru !

    "

    Tới đây Cid lại bối rốt, không biết xử lý làm sao nữa, cậu ta cũng có liếc nhìn nàng.

    Nhưng nàng lại đang uống rượu một cách ngon lành.

    Nàng cũng nhận ra là cậu ta đang nhìn nàng thì nàng cũng nhìn lại cậu ta với ánh mắt ngáo ngơ.

    - Cid : " À hiểu rồi "

    - Cid : Chúng là những kẻ âm mưu phục sinh ma thần [ Diabolos ]

    Nghe tới đây thì cô nàng Efl nghiêm răng lên và tức.

    - Cid : Chúng tuyệt đối sẽ không bao giờ bước ra ánh sáng.

    - Cid : Sứ mệnh của ta chính là từ trong bóng tối ngăn chặn dã tâm đó !

    - Rimuru : Cách ngăn chặn đó chỉ là đi ăn trộm tiền của bọn cướp thì có....

    Nàng nói nhỏ chỉ đủ mình nàng nghe nhưng cậu ta thì đã nghe hết.

    - Cid : Tôi nghe thấy đó

    - Rimuru : Ơ có nói gì đâu ?

    Cậu ta thì liếc nhìn nàng cái còn nàng thì tránh né, giả vờ như không biết gì.

    Quay lại vấn đề chính, cậu ta vừa tỏa ra ma lực xung quanh rồi nói.

    - Cid : Phải !

    Ta chính là Phong- à không !

    - Shadow : Ta chính là Shadow, Lẩn khuất trong bóng tối, kẻ săn lùng bóng tối !

    (Lưu ý : Yune lười viết tên cả nên..... hiểu sau thì hiểu đi Yune lười giải thích !)

    Nàng lại nói nhỏ ở đang sau lưng Shadow.

    - Rimuru : Kẻ đi cướp tiền của ăn cướp !

    Và còn là Chúa tể bóng cười thì có !

    - Shadow : " Tôi nghe thấy đó !

    "

    - ??? : Shadow....

    Cô nàng Efl nhìn cậu ta với ánh mắt không rời.

    - Shadow : Đây hẳn sẽ là một con đường gian nan, nhưng ta buộc phải đi đến đích.

    - Shadow : Hỡi hậu duệ của anh hùng !

    Liệu cô có giác ngộ để sánh bước bên ta không ?

    - Rimuru : " Cậu làm màu quá đi thôi !

    Cưới người ta luôn đi giác ngộ gì tầm này "

    - ??? : ........

    - ??? : Không phải cái bị nhiễm lời nguyền đó...

    Cô nàng Efl nói với giọng điệu lo lắng.

    Nàng đã đến gần và nắm lấy hai bàn tay lại của cô nàng Efl.

    - Rimuru : Đứng lên nào !

    Không có chuyện đó đâu !

    - Rimuru : Phải không Shadow-san ?

    - Shadow : Ờm....

    Ừ !

    - ??? : Nếu như hai người đã không cứu em...

    Cô nàng Efl nắm chặt tay nàng, và đứng dậy lên.

    - ??? : Thoát khỏi lời nguyền đó thì em đã mất tất cả rồi.

    - ??? : Trong cảnh khó coi chỉ có nước thối nát tới chết đó....

    - ??? : Chính là ngài ! người đã cứu rỗi cuộc đời của em

    - ??? : Chính vì thế...em muốn trở thành một người giúp ích được cho ngài !

    - ??? : Dù đổi cả tính mạng đên chẳng nữa !

    Để rồi phán tội chết cho lũ tội nhân !

    - Rimuru : .........

    - Shadow : .........

    Nàng quay mặt nhìn chằm chằm vào Shadow.

    - Rimuru : Giờ thì sao ?

    Shadow chỉ im lặng mà hai bên vai nhún lên, cô nàng Efl nhìn hai người với chấm hỏi lớn trên đầu.

    - Shadow : " Nãy giờ thì mình chỉ là thuận miệng chém gió thôi mà nhưng ai ngờ tới.....Haiz "

    - Shadow : Kẻ địch thì có những tên đang nắm trong tay quyền lực to lớn.

    - Shadow : Hắn sẽ bảo người đã bị thao túng mà không hay biết gì về sự thật.

    - ??? : Vậy những kẻ dám cản trở thì sẽ khồn thể dung thứ.

    - Shadow : Đúng, chính là như thế đó.

    - ??? : Thế nên chúng ta cần phải tìm kiếm, và bảo vệ những hậu duệ anh hùng khác... !

    - ??? : Cũng là việc cần làm phải không ?

    Giờ cô nàng Efl đang áp sát mặt Shadow.

    - Shadow : Ờm....Ờm...!

    - ??? : Việc mở rộng tổ chức và xây dựng căn cứ cũng phải đồng thời tiến hành !

    - ??? : Ngài thu thập tiền bạc cũng vì lẽ đó sao ?

    - Shadow : Ừ, đại khái là-

    - Rimuru : Rồi rồi !

    Xin phép cho tôi mượn Shadow tí nhé !

    - Shadow : !?

    Nàng đã chen ngang vào để tách hai người đó ra, sau đó nàng kéo Shadow đi qua một góc.

    .............

    Cô đã tạo ra 1 kết giới chỉ có người ở bên trong kết giới đó mới có thể nghe được ai nói gì với nhau.

    - Rimuru : Cậu nghĩ cái ma thần [ Diabolos ] gì đó tồn tại sao ?

    - Shadow : Có lẽ là vậy

    - Rimuru : Thế định tạo ra một tổ chức thật à ? lại còn tìm kiếm mấy hậu duệ anh hùng gì nữa chứ ?

    - Rimuru : Cậu phải nghĩ thật kỹ đấy ! những việc cân muốn làm !

    - Shadow : Tôi nghĩ đại ra thôi

    - Shadow : Cái hội ma thần gì đó thì tôi vô tình thấy ở trong một cuốn sách nào đó.

    - Shadow : Còn định lập một tổ chức xuyên săn lùng bóng tối đó làm tạm thời thôi !

    - Rimuru : Oh ?

    Tôi hiểu rồi.

    Kết thúc thì cậu ta phá bỏ kết giới đi .

    - ??? : Hai ngài vừa nói chuyện gì thế ?

    - Shadow : À không có gì đâu, hai chúng tôi chỉ đang nghĩ cái tên cho tổ chức thôi mà.

    - Shadow : Đúng chứ Rimuru ?

    - Rimuru : Ừ !

    - Shadow : Vậy tên tổ chức của ta là [ Shadow Garden ].

    - Shadow : Còn cô hãy nhận lấy cái tên Alpha.

    - Alpha : Vâng !

    - Rimuru : Vậy tôi sẽ đảm nhận công việc đi tìm kiếm hậu duệ của anh hùng nhé ?

    - Shadow : Cái này tôi có thể tự tìm kiếm mà ?

    - Rimuru : Thế à ?

    Tôi có lòng tốt muốn giúp đỡ nhưng mà cậu không cần rồi.

    - Shadow : Cần !

    Tôi cần chứ !

    - Rimuru : ......

    " Lật mặt nhanh dữ vậy ?

    "

    ............

    Chỉ trong khoảng một thời rất ngắn thôi.

    Những người có tình trạng như Alpha trước đây hoặc bị buốn bán làm nô lệ.

    Nàng đều nắm được thông tin hết.

    _________________________________________

    CÒN TIẾP NỮA

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #5


    Thời gian trôi đi nhanh quá, bỗng chốc thời gian đã trôi đi 3 năm rồi.

    Trong suốt 3 năm đó, Shadow đã cứu rỗi và giải thoát rất nhiều cô gái có chung số phận như Alpha, và còn có những trường hợp như bị bắt làm nô lệ, bị bỏ rơi.....v...v...

    ...........

    Bây giờ là ban đêm, nàng đang ngồi trên nốc nhà của thác kim đồng hồ.

    Có lẽ được coi là nơi cao nhất để ngắm cảnh.

    Nàng đang đứng nhìn những ánh sáng của những ngồi nhà.

    Chúng đều có màu sắc khác nhau bất giác nàng lại cảm thấy buồn trong lòng.

    Trong đầu nàng luôn hiện lên những hình ảnh về một người....

    À không rất nhiều người mới đúng nữ có nam cũng có, nhưng nàng lại không nhìn rõ được khuôn mặt của họ.

    - Rimuru : " Họ là ai ?

    Tại sao lúc nào cũng xuất hiện trong đầu mình vậy.... ?

    "

    - Rimuru : " Họ có mối quan hệ rất quan trọng với mình sao ?

    "

    - Rimuru : " Nhưng họ là ai mới được chứ....

    Sao mình chả nhớ gì hết vậy ?

    "

    Một cơn gió nhẹ vừa lướt qua nàng, cơn gió này đã làm mái tóc nàng tung bay lên không trung, giữa màn đêm.

    Nàng ngẩn cao đầu nhìn lên những ánh sao sáng đang tỏa sáng giữa màn đêm.

    Nàng bất giác thở dài.

    Nhưng rồi nàng nhìn thấy từ phía không xa kia.

    Nàng nhìn thấy một nhóm mặc một bộ đồ màu đen.

    Một người trong đó đang cõng một cô gái đã bị trùng lại cái đầu, có lẽ là một vụ bắt cóc.

    Nàng cũng không nghĩ nhiều, nên nàng đã nhanh chóng theo dõi nhóm đó.

    Và theo dõi những hành vi của chúng.

    Nhưng có lẽ hành động đó của nàng là một sai lầm, nàng đã bị theo dõi lại bởi bọn chúng trong một lúc lơ là nàng không để ý đã bị .

    Bọn đó bịt miệng nàng bằng thuốc mê và bị mất tích ngay sau đó.

    .............

    Vài hôm sau đó.

    Cậu cũng khá nghĩ ngờ vì mấy ngày hôm nay cậu đã không thấy nàng quậy phá đòi tiền cậu mỗi khi nàng sài hết 🙂

    Cậu nghĩ rằng nàng đang đi chơi đâu đó rồi nên mai gặp ấy mà, gặp cái xong là xin tiền cậu ngay ấy mà ....

    Nhưng không không. cậu đã đoán nhầm rồi.

    Có lẽ đã xảy ra chuyện gì với nàng rồi.

    ................

    Hôm sau tiếp.

    Cha mẹ cậu thì phát điên lên khi chị gái của cậu đã bị mất tích chỉ vào một đêm. mẹ cậu thì bực quá nên rút giận vào cha cậu . cậu chỉ bất giác thở dài mà đi ra ngoài.

    - Cid : Beta.

    Ngay lập tức một cô gái Efl có mái tóc trắng bạc ngắn đã lộ diện và hiện tại đang ở bên cạnh cậu ta.

    - Beta : Vâng, thưa ngài Shadow-sama.

    - Cid : Alpha đâu ?

    - Beta : Đang đi tìm tung tích của tiểu thư Claire và Rimuru-senpai ạ.

    - Cid : Hành động nhanh đấy....

    - Cid : Nhưng trừ Rimuru ra.... !

    Mà chị tôi vẫn còn sống chứ ?

    - Beta : Vâng, vẫn còn thở thì đồng nghĩa vẫn còn sống thưa ngài !

    - Beta : Còn Rimuru-senpai thì hiện tại vẫn chưa có tung tích gì cả.

    - Beta : Thủ phạm những người bắt tiểu thư Claire là những giáo đoàn [ Diabolos ].

    - Beta : Và trong đó còn có cả cấp thủ lĩnh nữa.

    - Cid : Tại sao lại là chị ấy ?

    - Beta : Có lẽ chúng đang nghi ngờ tiểu thư Clairu là hậu duệ của anh hùng.

    - Cid : Ra là vậy ...

    Haiz...

    Cậu ta bất giác thở một hơi dài, ánh mắt của cậu ta đang ngắm nhìn thế giới bên ngoài qua khung cửa sổ.

    - Cid : " Rimuru .... rốt cuộc cô đang ở đâu ?

    "

    ............

    Tại chỗ Rimuru.

    Do bọn kia đã cho nàng hít phải khá nhiều thuốc mê, khiến nàng phải ngủ liên tiếp nhiều ngày.

    Nàng không biết nàng đã được ngủ bao lâu nữa...

    Có lẽ mắt của nàng đã bị mãnh vải bịt lại, cổ họng nàng thì bị thiếu như khô đến như sa mạc.

    Nàng bất giác nói với giọng nhỏ và yếu ớt.

    - Rimuru : Nư....ớc...

    Dù nàng nói cũng khá nhỏ những có lẽ đang có những coi chừng chỗ này và nghe thấy .

    - ??? : Cô tỉnh dậy rồi à ?

    - Rimuru : Nư..ớc...tôi khát nước...

    - ??? : Của người đây....

    Hắn giúp Nàng uống nước sao ?

    Vâng có lẽ là vậy !

    Nàng đã uống rất nhiều đến mức chiếc bình đó khô cạn không còn một giọt nước nào.

    Nàng vẫn đang bị bịt mắt lại nên chỉ có thể nghe, nói và cảm nhận được mọi thứ xung quanh .

    - Rimuru : Tôi đang ở đâu đây ?

    Sao mấy người lại bắt cóc tôi ?

    - ??? : Vì cô đã biết quá nhiều ?

    - Rimuru : Biết gì cơ ?

    Nàng khó hiểu đáp lại.

    - ??? : Ta không muốn nói nhiều với người.

    Hắn nói xong thì đứng dậy rời đi, nàng cũng có thể nghe thấy tiếng bước đi của hắn.

    Nàng định đứng dậy những !

    Hai cổ tay chân của nàng đã bị còng lại .

    Nàng định dùng một chút ma lực để tháo ra nhưng không được !

    Có thể ma lực của nàng đã yếu hẳn đi khi không có Ciel ở bên cạnh....Nhưng khoan Ciel là ai ?

    Nàng chỉ bất giác dựa thân lưng vào tường mà thở dài .

    - Rimuru : " Mong là họ sẽ nhanh chóng đến cứu mình thoát khỏi đây "

    Nhưng rồi nàng nghe thấy tiếng ồn ào ở phía sau bức tường.

    Nàng cũng nghe thấy được tiếng trò chuyện của hai người.

    Nàng nghe thấy 1 giọng nói của 1 đàn ông và một cô gái ở tuổi thiếu nữ.

    - Rimuru : " Cũng có người bị bắt cóc giống mình à ?

    "

    Bất giác nàng nghe thấy ông ta gọi tên cô gái thiếu nữ ấy là Claire Kagenou.

    Nàng chỉ nghe thấy cái là nhận ra ngay người đã bị bắt cóc đó là ai rồi.

    - Rimuru : " Đó không phải là cái tên của người chị gái của Cid à ?

    "

    - Rimuru : " Không biết hắn ta bắt cóc cô ấy có mục đích gì nữa "

    _________________________________________

    CÒN TIẾP NỮA

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #6


    Diễn tiếp ở chap trước.

    ..........

    Và rồi nàng nghe thấy một tiếng xích như được tháo ra.

    Và giọng nói của cô ấy đã bị thay đổi hẳn khi hắn ta nói về người 'em trai' của cô ấy.

    Rầm !

    - Olba : Cũng không tệ nhỉ ?

    Một người mặc đồng phục người quân đội chạy đến chỗ hắn.

    - Người lính : Olba Đại nhân !

    Hắn ta tỏ vẻ ra khó chịu quay mặt nhìn.

    - Olba : Có chuyện gì ?

    - Người lính : đã có kẻ xâm nhập vào đây rồi !

    Nghe tới đây hắn bất ngờ lên.

    - Olba : Cái gì !?

    - Người lính : Kẻ địch có lẽ tổng là 7 người, chúng cứ như cái bóng xuất hiện ở bất kỳ chỗ nào.

    - Người lính : Rồi lần lượt hạ hết binh sĩ ! chúng tôi không thể chống lại bọn chúng được.

    Cậu nam nhân đó cơ thể vừa run rẫy, miệng thì lắp bắp nói trong lo sợ.

    Còn hắn ta vẫn đứng ngơi người ra đó sốc.

    - Olba : Khôn...Không thể nào !

    Hắn nói xong thì nhanh chóng chạy đi cũng với tên số nhỏ phía sau .

    Không chạy được và bước thì đã bị đánh rơi đầu rồi .

    Tội nghiệp cậu ta nhỉ ?

    ............

    Chuyển lại chỗ nàng.

    Sau khi nghe xong cuộc trò chuyện ngắn ngủi của bọn kia cũng hiểu chút chút gì đó.

    Nàng quyết định dùng thần giao cách cảm hay nói khác là suy nghĩ để vào ý thức và trò chuyện với cô ấy một chút.

    - Rimuru : " Lô lô chết chưa cô gì đó ơi ?

    "

    Ở phía bên kia, sau khi Claire nghe thấy giọng nói của ai đó vang vỏng trên đầu mình thì cô ấy bừng tỉnh và cảnh giác.

    - Claire : Ai ?

    - Rimuru : " Ohhh còn sống nè tưởng chết rồi chứ "

    - Claire : " Người là ai ?

    Mau hiện thân ra đi !

    "

    Claire nghe túc và hết lớn lên trong suy nghĩ, dù ở bên ngoài chả thấy ai nhưng tâm trí cô ấy lại có một giọng khác !

    - Rimuru : " Haiz...

    Tôi bị bọn này bắt cóc là bị giam lại rồi ?

    Thoát ra kiểu gì ?

    "

    - Claire : Vậy cô cũng đang bị hắn ta bắt cóc sao ?

    Nhưng tại sao ?

    - Rimuru : " Cái này tôi chịu, mà cô còn được vài phút là được mọi người tìm thấy rồi đó.

    "

    Claire nghe tới đây thì kinh ngạc và bất ngờ lên.

    - Claire : Hả ! khoan vậy còn cô ?

    - Rimiru : ........

    - Claire : Nè nè nghe tôi nói gì không ? có lẽ đang bị xảy ra gì rồi !

    Im lặng....Chỉ đáp lại Claire là sự im lặng đến một cách kỳ lạ, cô ấy cũng có chút lo lắng.

    Và rồi một người đi ngang qua khi nhìn thấy cô ấy thì hết lên.

    - ??? : Mọi người !

    Tiểu thư Claire đang ở đây này !

    Tiểu thư ngài không sao chứ ?

    - Claire : T-Ta không sao...

    ..........

    Nàng cũng đang nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

    Đã có rất nhiều người đến.

    Nhưng sao họ lại không nhìn thấy nàng ?

    Nàng cũng bị bắt cóc mà ?

    Nhưng tại sao ?

    - Rimuru : Haiz...

    Mình sẽ bị giam ở đây mãi mãi sao.....

    Và rồi cô nghe thấy tiếng bước chân đi ngang qua.

    - Shadow : " Không biết ở trong đây có số vàng lớn được cất giữ không nhỉ ?

    "

    Shadow vô tình đi ngang qua nhưng lại tìm thấy nàng trong hoàn cảnh này !

    - Rimuru : Cid ?

    Là cậu sao ?

    Shadow vẫn đứng đó im lặng, cậu ta cậu nhìn và quan sát tình trạng của cô hiện tại nó....

    Tôi không biết diễn tả nó ra làm sao.

    Nàng chỉ mất tích được vào hôm thôi mà nàng đã gầy ốm đi đến vậy rồi !

    Khắp căn phòng giam đều tỏa ra mùi thối rửa của các chất thải.

    Và trên cổ tay nàng còn đang truyền lên một chất lỏng màu đen đặc.

    RẦM !

    Cậu ta không nghĩ nhiều, cậu ta nhanh chóng phá nát cái ổ khóa và cả cái còng tay của nàng.

    - Rimuru : !?

    - Shadow : Chuyện gì đã xảy ra với cô thế ?

    Cậu cúi quỳ xuống vừa nói và tháo ra cái bịt mắt cho nàng.

    Dù lúc đầu nàng nhìn khá mơ ảo nhưng dần dần nàng đã có thể nhìn rõ hơn.

    - Rimuru : Tôi cũng không biết nữa....

    - Shadow : Vậy cô không biết thì sao cô lại ở đây ?

    - Rimuru : Chịu, có lẽ bọn chúng đã nhắm vào tôi ?

    Và truyền một thứ gì đó vào trong người tôi rồi.....

    Phụt....khụ....khụ...

    - Shadow : !?

    - Rimuru : Hể....Ủa ?

    Sao bây giờ cơ t..hể mới phản ứng....

    Nàng nhìn dòng máu đỏ tươi đang chảy xuống tay mình rồi lại nẩng cao đầu nhìn cậu.

    cậu ta vẫn bất ngờ nhìn nàng. cậu ta vẫn chưa hiểu....

    Nàng nở ra một nụ cười thầm trong lòng rồi đứng dậy lao đi vét máu trên miệng.

    - Rimuru : Không sao không sao !

    Đừng lo lắng, tôi ổn mà ?

    Nàng đứng trước mắt cậu và nhẹ nhàng xoa đầu cậu với nụ cười trên môi.

    khi nàng đang xoa đầu cậu thì khiến cậu khó chịu chút.

    - Shadow : Đừng xoa đầu tôi chứ !

    Nhìn tôi trông không phải là trẻ con !

    Nàng bỏ tay xuống và nhìn cậu ta nói với kiểu giọng rêu chọc.

    - Rimuru : Ơ ?

    Nhưng cậu vẫn còn đang nhỏ tuổi hơn tôi, lại còn 'lùn'.

    - Shadow : Vì tôi mới có 13 tuổi thôi chờ mấy năm nữa đi, tôi sẽ cao hơn cô rất nhiều !

    - Rimuru : Rồi rồi, mà dù sao thì cũng cảm ơn cậu vì đã đến cứu tôi !

    - Rimuru : Giờ chúng ta về nhà nhé ?

    - Shadow : ......

    Có thật sự cô không sao chứ ?

    - Rimuru : Không sao không sao !

    Tôi bất tử mà hehe

    - Rimuru : Sống mấy trăm năm rồi đó nha !

    - Shadow : " Chắc tôi tin ?

    Nhưng chọc cô ta chút cũng chả sao đâu hể ?"

    - Shadow : Thế tôi nên gọi cô là bà già rồi.

    - Rimuru : Ê này !

    Tôi vẫn còn trẻ nhé !

    - Shadow : Ờ nhìn thân thì trẻ nhưng tuổi thì không !

    - Rimuru : Có sao đâu ?

    Ngay lúc này, đã hai người chạy ngang qua....

    - Delta : Rimuru-senpai !

    Có một cô nàng sói chạy lao đến ôm lấy nàng, đôi cô ấy luôn quẩy qua quẩy lại như đã vui mừng vì đã gặp lại chủ nhân vậy.

    - Delta : Em nhớ chị quá đi mất !

    - Rimuru : Chị cũng vậy.

    Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Delta.

    Nhưng trong đầu nàng lại hiện lên một hình ảnh...

    Đó là một con chó sói to lớn và có sừng.

    - Rimuru : " Mình...vừa thấy gì vậy ?

    "

    - Apha : Hóa ra ngài Shadow đã tìm thấy được chị Rimuru-senpai rồi sao ?

    - Shadow : Ừ.

    " Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi "

    - Delta : Mà chị không sao chứ ?

    Có bị thương ở đâu không ạ ?

    - Rimuru : K-Không sao chị ổn mà !

    - Delta : Nhưng vừa nãy em đi ngang qua đây, em ngửi thấy mùi máu của chị mà ?

    - Rimuru : ........

    - Apha : !?

    - Rimuru : Máu ?

    Làm gì có ?

    Phải không Shadow ?

    - Rimuru : " Nói có đi Shadow ơi !

    "

    Nàng nhìn cậu ta với ánh mắt cầu cứu, nhưng có lẽ cậu ta đã làm ngơ như không muốn cứu nàng rồi.

    - Shadow : Tôi không biết !

    - Rimuru : Hơ .....

    - Alpha : Vậy... rối cuộc bọn họ đã làm gì chị !

    Chị nói đi !

    Rimuru !

    Alpha nhìn nàng với ánh mắt nghiêm túc, chắc lần này nàng không nói dối được và cũng như thoát được rồi.

    - Rimuru : Ờm...Chị cũng không biết !

    - Rimuru : Chị bị bất tỉnh mấy ngày khi bị bắt cóc, sau khi tỉnh lại thì chị đã ở đây rồi, hình như bọn chúng còn lấy một ít máu của chị nên Delta mới ngửi thấy mùi máu của chị đó !

    Cô nàng Delta cúi mặt xuống, Khuôn mặt Delta đang tối dần, cô ấy nghiêng răng tức giận.

    - Delta : Bọn chúng đã rút lấy máu của chị.....!

    Không thể tha thứ được !

    - Delta : Em phải tìm và tiêu diệt bọn chúng !

    Vì đã dám lấy____Nya!

    Delta gần như sắp phát điên lên thì tay nàng đã xoa đầu của Delta.

    - Rimuru : Bình tỉnh đi nào, chị không sao đâu !

    - Delta : Nhưng....Nhưng... !

    - Rimuru : Shadow đã giết và đứa đang cố trốn thoát hồi nãy rồi !

    - Shadow : Ừ.

    - Rimuru : Chúng ta về thôi !

    Hôm nay phải tổ chức một bữa tiệc lớn mới được !

    - Rimuru : Mà Shadow sẽ là người trả tiền nha~

    - Shadow : Ơ Ơ ?

    Sao lại là tôi ?

    Cậu ta đang rất hoang mang nhìn nàng.

    - Rimuru : Vì cậu là chủ nhẩn chứ gì nữa ?

    - Rimuru : Giờ tôi đói lắm rồi, mấy bữa nay chưa ăn được gì rồi đó !

    - Shadow : Haiz....

    Được rồi tôi sẽ trả....

    - Shadow : " Chắc tiền mình mới kiếm được sẽ hết mất vì cái con nhỏ này rồi !!!

    "

    Nàng vui vẻ đi và bên cạnh đó là Delta đi theo bên cạnh nàng

    Mà đang sau đó, Alpha và Shadow vẫn đang nhìn bóng lưng của nàng.

    - Alpha : Thưa ngài Shadow-sama, em có đều muốn hỏi.

    - Shadow : Cứ hỏi đi Alpha.

    - Alpha : Chuyện gì đã xảy ra lúc chị Rimuru bị bắt cóc vậy ?

    Em có cảm giác Rimuru đang dấu gì đó......

    - Shadow : Cô ấy đã bị những người kia, trở thành một thí nghiệm về chât lỏng này.....

    Cậu ta vừa nói vừa lấy ra một chất lọ màu đỏ tươi đặc, và đưa cho Alpha, cô ấy đã nhận lấy nó và quan sát.

    - Alpha : Đây là.....

    Nhìn giống như máu của ma vật ?

    - Shadow : Thì đó chính là máu của ma vật mà ?

    - Alpha : Hể...!?

    Vậy Rimuru-sepai sẽ.......

    - Shadow : Ta nghĩ là không đâu, khi về tới nhà ta sẽ nghiên cứu sâu thêm.....

    - Alpha : Vâng....!

    ...........

    Đêm hôm đó họ đã tổ chức một buổi tiệc lớn.

    Những thành viên của Shadow garden đều rất mừng rỡ khi đã tìm thấy nàng sau khoảng một thời gian mất tích.

    Cách cô gái đều bao quanh nàng, hỏi nàng rất nhiều. khiến cô bối rối không thể trả lời hết được....

    - Rimuru : Bì..nh tỉnh nào mọi người... !

    Mọi người hỏi từ từ thôi !

    Trong tiệc đó còn có rượu nhưng....

    Chỉ mình nàng mới ướng được rượu thôi.

    .............

    Khoảng một thời gian ngắn sau.

    - Rimuru : Sao mọi người tập trung đầy đủ vậy ?

    - Alpha : Vì chúng em có chuyện muốn nói với Shadow !

    - Alpha : Đã đến lúc bọn em phải rời xa ngài rồi !

    Cid im lặng vài giây và sau đó thì sốc và bất ngờ.

    - Cid : Hả !?

    - Rimuru : Hể !?

    Có phải vội quá không ?

    - Alpha : Không đâu chị Rimuru....

    Chúng ta chia tay thôi....!

    - Cid : " Hơ hơ ???

    "

    - Rimuru : Này cậu đã làm gì mà cả dám người này lại chia tay cậu vậy Cid ?

    Rimuru nói nhỏ và chỉ đủ hai người nghe đó chính là cậu ta và nàng.

    - Cid : Tôi cũng không biết.

    Cậu ta chỉ hành động nhún vai.

    - Cid : Các người có thể nói lý do giải tán được không ?

    - Alpha : Để mở rộng tổ chức, bọn em phải chia nhau ra các lãnh thổ khác để tìm thêm thông tin !

    - Cid : À, thế cũng được !

    - Alpha : Vâng....

    Chúng em cảm ơn ngài trong suốt thời gian qua !

    ...........

    Một lúc sau khi tất cả thành viên Shadow garden đã đi.

    - Cid : Cô cũng không đi theo bọn họ sao ?

    - Rimuru : Không ?

    Tôi không có chỗ để dựa vào ai cả.

    - Rimuru : Người tôi quen nhất hiện tại chỉ mỗi cậu thôi, nên tôi quyết định ở lại đây !

    - Cid : Haiz...

    Sao cũng được.

    Cậu ta quay lưng bước đi, nàng chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng của cậu ta với ánh mắt khó diễn tả.

    - Rimuru : " Đến khi tôi nhớ bản thân mình là ai thì chắc tôi cũng sẽ phải rời xa cậu thôi à Cid !

    "

    ..............

    Khoảng 2 năm nữa trôi đi như một cơn gió ngang qua.

    Bây giờ cậu ta ....

    Thôi gọi anh ta đi 🙂

    Bây giờ anh ta đã đủ 15 tuổi nên có thể vào học viện ma kiếm sĩ [ Midgar ] .

    Giờ anh đã ở chuyến đi tàu đến vương đô của vương quốc [ Midgar ], một đô thị lớn có hơn triệu dân sinh sống.

    Giờ anh ta đang chống càm nhìn qua khung cửa sổ với tâm trạng chán nản.

    - Cid : Haiz....

    " Lúc đầu mình chỉ bịa ra cái hội [ Diabolos ] đó thôi "

    - Cid : " Thì có ai ngờ tới nó có tồn tại đâu ?

    "

    - Cid : " Nghe Alpha kể lại còn là mấy số lượng và quy mô lớn nữa chứ "

    - Cid : " Còn Rimuru hơn 1 tháng trước bảo.....

    "

    _________________________________________

    CÒN TIẾP NỮA

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #7


    Một tháng trước.

    ..............

    Tại phòng thư viện.

    Cậu ta thì đang ngồi im lặng đọc sách còn nàng thì chán nản, nằm dài trên bàn mà cậu ta đang ngồi đọc sách.

    - Rimuru : Cid-kun, tôi chán quá à ~

    - Cid : Chán thì đi ra ngoài chơi đi.

    Cậu ta vẫn đang chăm chú đọc sách.

    - Rimuru : Không !

    Nếu có cậu đi chơi cùng thì nó mới vui !

    Nàng nói kiểu giọng điệu chán nản, cậu ta thì đã dứt khoát từ chối ngay.

    - Cid : Tôi không đi đâu, bị bắt ở nhà học rồi.

    - Rimuru : Hể~ chán vậy ._.)

    Nhưng rồi trong đầu nàng lóe lên dòng suy nghĩ gì đó, nàng đã ngay lập tức bật dậy lên.

    - Rimuru : Mà Nè Cid !

    Vài ngày nữa cậu lên đô thị vào nhập học trường chị cậu học sao ?

    - Cid : ừ, thì sao ? không lẽ cô cũng muốn vào học sao ?

    - Rimuru : Ờm...

    Đúng ! khi cậu đi rồi tôi sẽ ở đâu ? tôi đi theo cậu được không ?

    - Cid : " nói thế chả lẽ muốn đi học à ?

    "

    - Cid : hửm.... có lẽ là không được rồi.

    - Rimuru : Cho tôi đi chung với !

    - Cid : Không.

    - Rimuru : Đi mà Cid !

    Cho tôi đi chung với !

    Nàng quay lưng đi ra phía sau cậu ta, hai tay nàng choàng lấy cổ cậu ta, nàng đã nói với giọng điệu cầu xin, nhưng Cid cũng dứt khoát từ chối ngay.

    - Cid : Tôi đã nói không là không được rồi mà ?

    Cô không hiểu tiếng người à ?

    Nàng nghe cậu ta nói vậy nàng cáu lên mà phồng má lên, nàng quay mặt đi giận dỗi cậu ta.

    - Rimuru : Không cho đi thì không đi !

    Có cần nói lời quá đáng với người ta thế không ?

    Hứ !

    - Cid : Ừ, cần đấy.

    Giờ đi ra ngoài cho tôi học !

    - Rimuru : Ơ ?

    Cậu đuổi tôi đi ?

    Được được !

    Tôi đi là đi luôn !

    Nàng quay mặt giận dỗi cậu ta mà bước đi, cậu ta chỉ đáp lại một tiếng lạnh nhạt.

    - Cid : Ừ, sao cũng được.

    - Rimuru : Hơ...Hơ...Hứ !

    Nàng đi ra ngoài và đóng mạnh *RẦM* cánh cửa lại.

    .............

    Một lúc sau khi nàng rời đi.

    - Cid : " haiz.... bây giờ yên tỉnh đến bất thường "

    Có lẽ đó là cái ngày lần cuối cậu ta nhìn thấy nàng.

    Vì những ngày sau, cậu ta cũng chẳng thấy nàng đến làm phiền cậu ta như những ngày trước.

    Cậu cũng chả quan tâm vì cậu nghĩ rằng Rimuru cũng sẽ rời đi giống như những người kia thôi.

    ................

    Trở lại thực tại.

    - Cid : " Từ lúc cô ta rời đi đến bây giờ thì mình chã nghe được thông tin của cô ta cả.

    "

    - Cid : " Không biết cô ta lại bị gì nữa rồi......

    "

    .............

    Lại một lúc sau, anh ta cũng đi ra từ ca tàu lửa.

    - Cid : Cuối cùng đã đến nơi !

    Anh ta đang đứng nhìn cảnh quan thị trấn này thì, đột nhiên một người đụng trúng phải lưng của anh và ngã xuống đất.

    - Cid : À tôi xin lỗi cô không sao chứ ?

    Anh ta quay lưng lại nhìn đối phương, khi thấy một cô nàng chỉ cao tầm 1m64, cô nàng ấy có một mái tóc màu vàng nhạt, khuôn mặt thì trắng trẻo với làn da trắng như tuyết, đôi môi thì hồng đào nhẹ.

    Anh ta đưa tay của mình ra cô ấy cũng hiểu ý nên nắm lại tay của anh ta và được anh ta kéo lên đứng dậy.

    - ??? : C-Cảm ơn cậu !

    - Cid : Không có gì đâu.

    Cô ấy chỉ cúi mặt xuống cảm ơn cậu, và cô ấy đã khá bối rối nhanh chóng rời đi mất, anh ta chỉ nhìn bóng lứng cô ấy đang rất xa dần tầm mắt, anh ta khó hiểu.

    - Cid : " Cô ta bị sao thế ?

    "

    Nhưng rồi... !

    Anh ta nhận ra trên người cô ấy có một mùi hương khá quen thuộc của một người.

    - Cid : " Mùi trên người cô gái đó khá quen quen....

    "

    - Cid : " Mà thôi kệ, đi nhận lớp và ký túc xã của trường thôi "

    Anh ta loại bỏ suy nghĩ phiền phức trong đầu mà bước đi.

    ............

    Tại chỗ nào đấy, cô nàng mà anh ta đã gặp trước đó thì đang dựa lưng vào tường mà thở ra một tiếng dài.

    - ??? : Phù~....

    Suýt chút nữa là mình bị lộ rồi !

    - Rimuru : Mình còn ở lại lâu thêm một chút nữa .....Là toang luôn !

    À vâng, cô nàng mà anh ta gặp lúc nãy chính là Rimuru, nhưng lại ở diện mạo khác !

    Nhưng mà nên bắt đầu từ đâu đây ?

    Tôi nghĩ rằng nên nói thời gian hơn 1 tuần trước.

    Giờ nàng đang chán nản nằm dài trên bãi cỏ xanh.

    - Rimuru : " Chán...quá chán luôn !

    "

    - Rimuru : " Mình bỏ đi hơn 1 tháng rồi mà cậu ta vẫn không đi tìm....

    "

    - Rimuru : " Hứ !

    Có tìm thấy kêu về cũng không chịu về đâu !

    "

    Nàng lại ảo tưởng nữa rồi....

    Sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó cả.

    - Rimuru : Nhưng mình quá chán....

    Hay là !

    Đầu nàng lóe lên một ý tưởng, nàng ngồi bật dậy thẳng người lên.

    - Rimuru : " Mình sẽ làm hồ sơ giả để nhập học !

    Và bắt buộc phải học chung với cậu ta hehehe !

    "

    - Rimuru : " Chỉ mong cậu ta không nhận ra mình với ngoại hình mới !

    "

    Nàng đang bận rộn làm hồ sơ nhập học giả giống như thật 99,1% không ai nhận ra lỗ hỏng của nó cả.

    Nàng cũng thay đổi một chút ngoại hình của bản thân lại, để giống với con người hơn.

    ..............

    Trở lại hiện tại.

    Vài tuần sau đã rôi qua.

    Có rất nhiều học sinh, chen chút nhau đi vào trong xe.

    Còn anh ta thì chen mãi mới được vào trong xe được, và đang sau anh có một hình dáng thấp nhỏ mà lại lùn.

    Do quá nhiều người nên cô ấy nhún chân lên nhìn qua nhìn lại.

    Cô ấy nói ra một giọng nói ngọt ngào và nhẹ nhàng nên nhưng lại rất nhỏ nên không ai nghe thấy được.

    - ??? : Cho tôi hỏi.....

    Cô ấy cất lên lời nói quá nhỏ va người lái xe đã không nghe thấy được nên chiếc xe đường đi tới trường lần cuối đã chạy đi.

    - ??? : " Chạy đi mất rồi.... ?

    "

    - ??? : " Chạy mình nên chạy bộ đến trường rồi "

    Cô ấy chỉ đứng nhìn buổi xe cuối cùng trong ngày chạy đi mất.

    Nhưng rồi đã có một số người thấy cô thì hét lên với ông chú lái xe.

    - Một cậu học sinh : Chú ơi dừng xe lại !

    Vẫn còn một người chưa lên xe !

    Người láy xe cáu có lại khó chịu, lên giọng ra nói.

    - Người lái xe : Chưa lên xe thì sao ?

    Đến muộn thì chỉ có tự đi bộ đến trường mà thôi, tôi không quay lại đón đâu mất thời gian.

    - Một cậu học sinh : Nhưng...Nhưng cô—

    Ông ta cắt ngang rồi lại lên giọng lên, tức.

    Ông ta đã phóng xe chạy đi nhanh hơn.

    - Người láy xe : Nhóc mau quay lại vị trí ngồi không là ta đá nhóc ra khỏi xe !

    Cậu thanh niên kia cũng rén rén, nghe lời im lặng trở lại với vị trí chổ ngồi.

    ...........

    Trở lại với cô ấy.

    Chiếc xe đã chạy đi nhanh hơn mà cô ays cũng chẳng biết lí do là gì nhưng đã dần biến mất trong mắt của cô ấy.

    - ??? : Hơ ?

    Không những không dừng lại mà còn chạy đi nhanh hơn ???

    Cô ấy vừa đi vào con hẻm gần đó vừa cay và tức.

    - ??? : Khi tới trường mình sẽ mắc lẽo việc này với hiệu trưởng để trừ lương.

    - ??? : " Haiz....Phải chạy bộ đến trường rồi....

    "

    Hai đôi chân cô ấy cúi thấp nhẹ xuống để lấy đà, một tiếng *VÚT* cô ấy nhảy cao lên trời tầm khoảng 50m hay 60m, cơ thể cô ấy cứ nhẹ nhàng như một chiếc lá mà đáp xuống trên sân thượng từ mấy nhà cao tầng.

    - ??? : " Mong là mình sẽ không tới trễ !"

    Cô ấy đã phóng người chạy đi về phía trước với tốc độ rất nhanh, phía trước không xa xa tầm khoảng hơn 60km² là mái trường mà cô ấy đang học rồi.

    Cô ấy đã mất hơn 20 phút có thể tới trường, nhưng đương nhiên cô ấy phải đi vào những chỗ mà ít ai để ý.

    Cô ấy nhẹ nhàng bước đi vào cổng với hào quang rực rỡ tỏa nắng, bao nhiêu học sinh cả nam lẫn nữ đều nhìn cô ấy.

    Trong lòng thì cô ấy đang khá mệt mỏi khi phải chạy bộ tới trường.

    - ??? : " Haiz....Chạy bộ tới trường mệt thật, chắc lần sau mình phải tới sớm để lên xe, chứ mình không muốn như ngày hôm nay nữa đâu.....

    "

    Cô ấy nhẹ nhàng bước đi, cô ấy tỏa ra một sức hút kì lạ để người thấy cũng phải nhìn không rời mắt.

    Những lời nói của họ đều là : Thiên sứ !

    Thiên sứ kia !

    nhưng chỉ duy nhất một người không như những bọn u mê nhan sắc kia đó chính là.......

    - Cid : " Cô kia này chính là hoa khôi đứng nhất trường ở năm nay à ?

    Lần đầu tiên mình thấy cô ta đấy.

    "

    - Cid : " cô ta tên là Mikami Tempest, mà họ cô ta Tempest ?

    Đúng là một cái họ kì lạ mình cũng chưa từng nghe tới.

    "

    - Cid : " Chỉ do cái tính cách nhẹ nhàng và xinh đẹp, đã có rất nhiều người đến tỏ tình và cô ta đã từ chối tất cả.

    "

    - Cid : " Đúng là phụ nữ đẹp là có quyền !

    Nhưng mà.....

    "

    - Cid : " Mình thấy cô ta cũng có kiểu dáng như người mình thường mà sao ai cũng bị cảm nắng với cô ta vậy ?

    "

    - Cid : " Không lẽ những người này bị chơi bùa à ?

    "

    Anh ta vừa suy nghĩ trong đầu và tự nói một mình trong lòng, thì anh ta đã lén liếc nhìn cô ấy, cô ấy có cảm giác như ai đó đang liếc nhìn mình nên đã vô thức quay lại nhìn đối phương, với đôi môi hồng đỏ nhẹ đang mĩm cười.

    - Mikami/Rimuru : Hửm ?

    Xong thì cô ấy cũng quay người lại bước đi tiếp.

    Còn......

    *THÌNH THỊCH* nhịp tim anh ta đã đánh rơi một nhịp khi nhìn thấy vẻ đẹp ấy(Yune:nghe hơi vô lý vcl).

    - Cid : " Vừa nãy...chuyện gì đang xảy ra vậy ?

    Sao đột nhiên cô ta lại quay ra nhìn mình ?

    "

    - Cid : " Ủa khoan mình có cảm giác nó lạ....Đừng nói MÌNH CŨNG BỊ CÔ TA CHO ĂN BÙA CHỈ VÌ MỘT CÁI NHÌN NHA !

    "

    Cậu ta ơn lạnh và suy sụp mặt thì đang tái nét lại vì tưởng bị cho ăn bùa, nhưng làm gì có bùa ở đây🙂

    - Cid : " Cô ta thật đáng sợ....từ sau này phải tránh xa cô ta một chút mới được.....

    "

    ................

    Ở phía khác.

    Ở bên này nàng đang rất hoảng, vì trước đó Cid đã nhìn nàng rất lâu, nàng đã đổ mồ lạnh trong khi đi.

    Do nàng đã quá khó chịu nên nàng đã quyết định quay mặt lại nhìn anh ta.

    - Mikami/Rimuru : " Lúc này cậu ta nhìn mình !

    Không lẽ bị phát hiện rồi sao ?

    "

    - Mikami/Rimuru : " không !

    Không !

    Chắc chưa đâu !

    Cậu ta cũng nhìn mình giống như những người khác thôi .....

    "

    Nàng tự an ủi bản thân, để trong lòng không lo lắng và phiền muộn về điều này.

    Nàng đã trở lại với lớp học nhưng không ngờ nàng lại học chung với anh ta, do trước đo nàng đã xin chuyển đổi lớp nên bây giờ nàng mới phải học chung với anh ta.

    Điều nàng luôn khiến, đứng ngồi im một chỗ không được, nàng đổ mồ hôi không ngừng.

    Nhưng khi nàng lén liếc nhìn qua anh ta thì hóa ra anh ta đang ngủ, nàng cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

    .................

    Sau giờ học.

    Nàng đang dọn lại những cuốn sách nói về ma pháp thì ....

    Có một người đang đứng trước mặt nàng, và chờ đợi nàng dọn dẹp sau đó thì cô ấy đã lên tiếng nói.

    - ??? : Mi-chan, cậu dọn đồ xong chưa ?

    _________________________________________

    CÒN TIẾP NỮA

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #8


    Diễn biến tiếp trong phần trước.

    _________________________________________

    Nàng nghe thấy ai đó đang gọi nàng và đang đứng trước mặt nàng, nàng ngẩn đầu lên nhìn.

    - Mikami/Rimuru : Hửm ?

    - Mikami/Rimuru : Xong rồi !

    Mà có chuyện gì sao Công chúa Alexia ?

    - Alexia : Ừ, nhưng mà cậu bỏ chữ Công chúa đi ! không cần gọi tôi như vậy đâu, Mi-chan !

    Nàng đứng dậy lên và bước đi vài bước.

    - Mikami/Rimuru : Vâng vâng, nhưng mà cậu cũng phải bỏ chữ 'chan' hộ tôi nhé ?

    - Alexia : Không, gọi thế hợp với cậu hơn !

    - Mikami/Rimuru : Ơ ?

    Haiz...Tôi chỉ mình cho cậu gọi tôi thế đó.

    - Alexia : Yeah !

    - Mikami/Rimuru : " Haiz....

    Không biết từ khi nào mình lại quen được cô ta luôn.

    "

    - Mikami/Rimuru : " À nhớ ra rồi .... !

    "

    ...............

    Trong quá khứ khi nàng đến nhập học.

    Do nàng có ngoại hình khá giống như một ....

    Nên nói thiên sứ hay thiên thần giữa rần gian đây ?

    Nên đã có rất nhiều người tập trung chỗ nàng đứng .

    Cả con trai và con gái đều bị say nắng vì nàng .

    Rất nhiều đứa ở giới quý tộc cao quý đều xin hỏi nơi cô sinh sống và... xin in4 làm quen.

    - Mikami/Rimuru : " Trời ơi .... có ai cứu tôi với tôi sắp chết đến nơi rồi huhu "

    Nàng lúc này gần như là sắp phát khóc tới nơi rồi, thì đã có một người đã che chỡ cho cô.

    - ??? : CÁC NGƯỜI ĐỦ RỒI ĐÓ !

    - Alexia : Mấy người đang khiến cô ấy khó chịu đấy ! nào cô mau đi theo ta.

    - Mikami/Rimuru : !?

    Nàng chỉ khá bất ngờ và bị cô ấy kéo đi .

    Nàng nhìn hình dáng ngầu lòi ấy. những người kia chỉ đứng nhìn bóng lưng nàng bị cô ấy kéo đi mà tiếc nuối.

    ..............

    Một lúc sau.

    Tại một nơi không có bóng dáng của người nào.

    Nàng vừa suy nghĩ vừa bị Alexia nắm chặt tay nàng mà với dáng vẻ mạnh mẽ bước đi.

    - Mikami/Rimuru : " Theo mình biết đây là nhị công chúa của đế quốc này thì phải "

    - Mikami/Rimuru : " Mình nên giả dạng làm một người yếu đuối vậy để có thể dễ làm thân với cô ta và sau đó.......

    "

    Nàng đang nghĩ ra điều gì đó những đã bị Alexia cắt đoạn, cô ấy đã dừng bước đi và buông thả tay nàng ra.

    - Alexia : Chỗ này an toàn rồi đó.

    - Mikami/Rimuru : Vâng !

    Cảm ơn ngài rất nhiều !

    - Alexia : không có gì đâu, mà ta có thể làm quen với người được chứ ?

    - Mikami/Rimuru : Vâng ?

    Nếu người muốn thưa công chúa, tôi tên là Mikami Satoru.

    - Alexia : Ta cũng không giới thiệu thì người cũng biết tên ta là gì rồi chứ ?

    - Mikami/Rimuru : Vâng, tôi biết !

    - Alexia : Thế từ giờ ta gọi người là Mi-chan nhé ? từ giờ chúng ta trở thành bạn nhé !

    - Alexia : Cứ gọi ta là Alexia bỏ chữ 'công chúa' đi nhé !

    Cô ấy vừa nói với ánh mắt lấp lánh hai tay cô ấy đã làm rơi liêm sĩ để nắm lấy hai nàng tay của nàng rồi sơ xoa đủ kiểu nhưng một kẻ biến thái.

    Còn nàng chỉ cười trừ mà chả nhưng trong lòng nàng lại đang vui như tết đến.

    - Alexia : " Tay của Mi-chan mềm như da em bé quá đi mất !

    Bàn tay như thế này là mình đoán chắc chắn rằng cô ấy còn chưa từng được cầm kiếm rồi !

    "

    - Mikami/Rimuru : Vâng....

    - Mikami/Rimuru : " Chưa đụng chạm gì mà con mồi đã tự tìm đến rồi....Hehehe !

    "

    ..............

    Trở lại với hiện tại.

    - Mikami/Rimuru : " Hóa mình quen cô ta bằng cách đó à, của mà khoan mục đích mình muốn làm quen với cô ta là gì ta ?

    Quên mất là gì rồi !

    "

    .............

    khi hai người đi ra ngoài.

    Ai cũng nhìn hai người với hai bên má đỏ lên.

    - Mikami/Rimuru : Mà chúng ta đi đâu vậy ?

    Alexia ?

    - Alexia : Lại có một người nữa muốn tỏ tình tôi.

    - Mikami/Rimuru : Ai vậy ?

    - Alexia : Hình tên là Cid Kagenou một giới quý tộc bình thường, nghe nói cậu ta cũng có một cô chị gái thiên tài.

    - Mikami/Rimuru : Thế sao ?

    Mà cậu vẫn sẽ từ chối như lần khác đúng không ?

    - Alexia : Hừm.....Đi tới chỗ hẹn thì tôi mới biết được chứ !

    - Mikami/Rimuru : " Chắc lần này đồng ý lời vời tỏ tình của cậu ta rồi.... !

    "

    - Mikami/Rimuru : Thế chỗ hẹn của hai người ở chỗ nào ?

    - Alexia : Ở đang sau sân trường.

    - Mikami/Rimuru : Oh ?

    ............

    Cả hai đã nhanh chóng có mặt tại địa chỉ đã hẹn.

    Giờ nàng đang đứng nhìn từ một khoảng cách không xa để xem màn kịch của Cid sẽ diễn ra như thế nào.

    Hiện tại Cid đang thể hiện hết sức đúng vai trò của một thằng lần đầu đi tỏ tình hoa khôi, nàng biết chỉ là KỊCH mà Cid đã sắp xếp nhưng nàng vẫn nhầm lẫn thực tế và diễn nó khác nhau ở chỗ nào.

    - Mikami/Rimuru : " Thằng nào đây ?

    "

    - Mikami/Rimuru : " Thằng này có phải là Cid mình từng biết không thế.....

    Nhưng ủa khoan hình như đây chỉ là cái trò mà cậu ta đã làm phải không ?

    "

    ...............

    - Cid : A-Ale....Công chúa Alexia... !

    - Cid : T-..T-Tôi thích người... !

    Xin ... hãy h-h-hẹn hò với tôi !

    Anh ta nói kiểu giọng run cầm cập, tay thì đổ mồ hổi nhưng anh ta đã vội lao đi. anh cúi xuống 45⁰ một tay bên tay đưa về phía Alexia, còn cô ấy vẫn im lặng nhìn anh ta.

    - Cid : " Quá hoàn hảo !

    "

    - Cid : " Đây chính là hình ảnh quần chúng A mà tôi luôn hướng đến tiếp theo, trong lúc bỏ chạy vì bị từ chối chỉ cần vấp ngã cho thật ngu.... !

    "

    - Alexia : Ta hiểu rồi !

    Alexia đã nắm lấy ngón tay của anh ta, còn anh ta thì ngơ người tại chỗ vì hoàn cảnh này vẫn chưa nghĩ đến sẽ xuất hiện trong kịch bản !

    - Mikami/Rimuru : " Biết ngay mà !

    Lần tỏ tình này Alexia sẽ không từ chối nữa đâu !

    "

    - Cid : Hể !?

    - Alexia : Ta vẫn luôn đợi chò một người như cậu đó, mong giúp đỡ nhau nhiều hơn nhé !

    - Cid : V..âng ...

    " Cái đéo gì đây, mình không nghĩ sẽ có trường hợp này sẽ xảy ra !

    "

    Tới đây là nàng biết cuộc tỏ tình đã kết thúc rồi, nàng từng buóce chân đi tới chỗ anh ta.

    - Mikami/Rimuru : Mong được cậu giúp đỡ nhé Cid-san.

    - Cid : À vâng !

    " Thế quái nào lại vào tiến triển của nhân vật chính trong phim hài tình cảm THẾ NÀY !!!

    "

    - Mikami/Rimuru : " Chắc cậu ta đang sốc lắm đây "

    - Alexia : Trời cũng sắp tối rồi, Mi-chan chúng ta về thôi !

    À mà quên nói từ nay cậu sẽ ở trong kí túc xã dành cho quý tộc !

    - Mikami/Rimuru : Hể !?

    Như..ng nhưng mà ....

    Cô ấy nắm lấy tay nàng và kéo nàng đi.

    - Alexia : Đi nào Mi-chan !

    Mà hẹn ngày mai gặp lại cậu nhé Cid !

    - Cid : Ừ...

    Hẹn gặp lại vào ngày mai....

    Thì cậu ta vẫn đang không chấp nhận sự thấy ấy mà🙂

    Trong lúc nàng bị Alexia túm tay kéo đi thì nàng có quay lại nhìn anh ta với khuôn mặt bất lực 4 phần 7 lượt cạnh lời.

    - Cid : Hửm ?

    " Cô gái đó...

    Đang nhìn mình sao ?

    "

    - Cid : " Mà sao mình cứ có cảm giác là cô ta nhìn rất quen quen ....

    "

    _________________________________________

    CÒN TIẾP NỮA

    _________________________________________

    Lời nói của Yune : Xin lỗi mọi người vì vài hôm nay tôi không thể đăng chap mới liên tục.

    Do tôi có một số lý do riêng với lại bệnh 'cũ' của tôi lại tái phát, nó luôn làm tôi mệt mỏi và suy nghĩ đến cái ....Chết chẳng ?

    Nhưng tôi vẫn giữ được cái tỉnh táo nhé !

    Với lời ngôn của bản thân CÒN THỞ LÀ CÒN SỐNG !

    CHO DÙ CÓ ĐAU ĐỚN ĐẾN ĐÂU !

    CÒN THỞ LÀ CÒN SỐNGGGGGG !
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #9


    - Yune : Yune lười quá à~ có lẽ mỗi tháng Yune sẽ đăng 1 chap hơn cỡ 3000 từ nhé ?

    - Yune : Vào đúng ngày 1 tháng X đó thì sẽ có chap mới nhé !

    - Yune : Với lại tôi còn bận học để ôn thi sắp tới số điểm yêu cầu là phải 5đ trở lên đấy....Cũng khá khó nhưng không sao !

    - Yune : Giờ vào truyện thôi nào.

    _________________________________________

    Xin phép tua time !

    Sáng hôm sau, nàng lại đến trường như bao ngày khác, nhưng nàng không bị chạy bộ như bữa hôm qua nữa.

    Trong lớp học, do giáo viên giảng bài quá nhạt nhẽo và nhàm chán, còn nàng thì ngắp lên ngắp xuống vì quá buồn ngủ.

    Lời giảng của giáo viên như bài hát ru của mẹ, như câu chuyện cổ tích mẹ hay kể lúc khi bé ngủ nè, nàng cũng không kìn nén được sự thúc đẩy của bản thân chìn vào giấc ngủ.

    Lưu ý chút : Nàng đã bị giáo viên đổi lớp rồi, giáo viên cũ có chút vấn đề về tâm lý nên đã xin nghỉ việc dạy.

    Sau tiết học.

    Tại căn tin của trường.

    Chỉ chưa tới một ngày tin tức về Alexia đồng ý lời tỏ tình của Cid đã lan rộng ra khắp trường, không ai không biết chuyện này cả.

    Đã có rất nhiều người bàn tán về Cid, bọn con trai ở các lớp khác đều nhìn anh. giống như muốn ăn tươi nuốt sống.

    - Mikami/Rimuru : Nè sao hôm này cậu không muốn ăn ở trên chỗ cũ nữa thế ?

    Nàng vừa đi vừa nhìn Alexia đang đi bên cạnh nàng hỏi, trên tay nàng đang cầm đĩa cơm bữa trưa.

    - Alexia : Không, vì tôi muốn thân với cậu ta chút.

    - Alexia : Nên tôi sẽ đến chỗ cậu ta để dùng bữa.

    - Mikami/Rimuru : Có cần phải thế không Alexia ?

    - Alexia : Có chứ ?

    À mà tới rồi kia !

    Lưu ý hai người chỉ nói đủ đối phương nghe được.

    Phía trước không xa là chỗ Cid đang ngồi dùng bữa ngon lành, bên cạnh đó là hai con bạn thân trong lớp hay gây báo đời.

    Cả hai người đều tiến bước tới gần và đứng trước mặt Cid, đã khiến biết bao nhiều ánh mắt viên đạn nhìn Cid từ lúc nào.

    - Alexia : Ta có thể ngồi chung không ?

    - Mikami/Rimuru : Cả tôi nữa !

    Thằng tóc vàng đang lắp bắp nuốt nước mọt nhìn cô ấy và nàng rồi nói.

    - Hyoro : X-Xin mời !

    - Jaga : N-Nếu hai người không chê...ực thì cứ tự nhiên !

    Cid đã xít qua một bên để Alexia ngồi, dù trước đó Alexia đã đẩy nhẹ Cid vào bên trong chút để ngồi.

    - Cid : " Sao lại tạo cảm giác nhỏ bé như thế này....

    "

    Cùng lúc đó anh ta cũng nghe thấy tiếng thì thầm ở những người xung quanh.

    Cùng lúc đó những món ăn ngon đã được người phục vụ để lên bàn.

    Nàng đứng nhìn khi trên tay vẫn đang cầm bữa trưa, nàng thấy hết chỗ để ngồi rồi.

    - Mikami/Rimuru : Vậy tôi đi chỗ khác ngồi nhé ?

    - Alexia : Không !

    Cậu phải ng-

    - Mikami/Rimuru : Tôi sẽ tìm chỗ khác ngồi nên....

    - Mikami/Rimuru : Thôi mọi người ăn ngon miệng nhé !

    Nàng bước đi với bước chân nhẹ nhang, và bóng lướt qua mặt Cid.

    - Alexia : Khoan đã...

    Mi-chan !

    Cô ấy định đứng dậy giữ lại nàng không được rời đi, nhưng nàng đã ngăn lại.

    - Mikami/Rimuru : Cậu cứ ngồi đó ăn đi nhé !

    Sau giờ ăn tôi sẽ tìm cậu.

    Nàng đã quay lại nhìn Alexia rồi mĩm cười nhẹ lên vài giây, xong nàng lại quay lại đi tiếp.

    Alexia nhìn bóng lưng em đi và cảm thấy có chút tiếc nuối .

    ......................

    Giờ nàng đang ngồi một mình dưới bóng cây mát, ánh nắng mặt trời thì nắng vàng, cơn gió thì liu thiêu, nơi đây rất thích hợp để ngủ trưa nhưng tiếc là nàng ngồi đây chỉ để ăn trưa.

    - Mikami/Rimuru : " Ăn ở ngoài cũng không tệ, thay vì ăn bơ "

    Nàng vừa ăn nàng vừa suy nghĩ trong bụng.

    Sau bữa ăn, nàng cũng đến tìm Alexia và cả người lại bắt đầu vào lớp học và đưa nhiên Alexia và nàng học khác lớp rồi !

    ................

    Tua tiếp nhé ?

    Hiện tại là trong giờ kiếm thuật.

    Nàng và những người học sinh khác đang ngồi nhìn trận so tài giữa Cid và Alexia.

    Nàng cũng biết rằng Cid đang chỉ đánh chơi chơi cho zui zui (Happy) thôi và anh ta cũng giả vờ yếu đuối cũng như làm không giỏi về kiếm thuật.

    Nên nàng cũng rất chi là vui vẻ để cố gắng cầu vũ cho hai người cho dù nàng đã biết trước kết quả ra sao rồi.

    - Mikami/Rimuru : Cố lên Alexia !

    Cố lên Cid !

    Thế là...

    Lại nghe thêm tiếng thì thầm của mọi người trong lớp tiếp.....

    Cà rồi....

    Tiếng chuông đã kết thúc buổi học cất lên.

    Nàng cũng từng bước tới gần chỗ Alexia và anh ta đứng.

    - Mikami/Rimuru : Waoooo hay người đánh giỏi quá !

    - Alexia : Cậu khỏi cần khen Mi-chan !

    Tôi biết tôi mạnh lắm rồi !

    *Lộp Cộp*

    Tiếng bước chân của ông thầy giáo chủ đạo về chuyên môn kiếm thuật đang tới gần.

    - Thầy Zenon : Hóa ra đây là câu trả lời của em sao ?

    Alexia ?

    Alexia ngay lập tức tỏ ra vẻ mặt khó chịu nhìn hắn ta và cười với hắn ta với nụ cười KHINH BỈNH cực max !

    - Alexia : Ừ phải đấy !

    Ta đã quyết định hẹn hò với cậu ấy.

    - Mikami/Rimuru : Alexia......

    Hắn ta cũng chẳng phải dạng vừa, hắn ta cũng nói chưa những câu hàm ý về điều gì đó.

    - Thầy Zenon : Ôi trời sao thấy cứ như trẻ con ấy nhỉ ?

    Em không thể lúc nào cũng chạy trốn như vậy được đâu !

    - Alexia : Chuyện của người lớn mà sao trẻ con hiểu được ?

    Trong lúc đó Cid đã lén đi ra ngoài, còn mình nàng đứng thẩn thờ tại đó không xa cũng không quá gần đang đứng nhìn Alexia với Zenon.

    Nàng cũng nghĩ thầm bụng trong lòng.

    - Mikami/Rimuru : Haiz....

    " Chắc mình lén đi ra ngoài "

    ..............

    Tại lớp học.

    - Mikami/Rimuru : Haiz...

    Chắc mai xin nghỉ vài hôm thôi.....

    - Mikami/Rimuru : Ngày nào đi học cũng.... chán !tưởng đi học vui lắm mà giờ nghĩ lại rồi.....

    Nàng vừa đặt mông ngồi xuống thở dài nói chuyện một mình thì cùng lúc đó một con dao kế sát cổ nàng.

    - Mikami/Rimuru : Người muốn gì ?

    - ??? : Ta muốn ngươi đi theo ta !

    Hắn ta vừa nói vừa đưa con dao sát gần tới cổ nàng hơn, nàng cũng ngoan ngoãn giưa hai tay cao lên.

    - Mikami/Rimuru : Rồi đưa tôi đi ngay bây giờ luôn đi !

    Hắn ta nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên.

    - ??? : Hở !?

    Người không sợ à ?

    - Mikami/Rimuru : Sợ cái gì mà sợ ?

    Đưa tôi đi nhanh có người đang tới đây rồi !

    Hắn ta im lặng không nói gì, hắn ta chỉ lặng lẽ bỏ con dao xuống vàvà lấy một tấm vải màu đen bịt lại mắt của nàng đi.

    Cả hai đã biết mất ngay sau đó.

    ...............

    Từ ngày hôm đó về sau Alexia đi học thì không thấy nàng ở trường.

    cô ấy hỏi giáo viên chủ nhiệm mới biết được là nàng đã xin nghỉ vài hôm vào ngày hôm qua.

    Cô ấy cũng hỏi lý do tại sao ?

    Thì giáo viên trả lời thì : " Tôi cũng không biết, có lẽ ngài gặp mặt học đó thì biết thôi.

    " Nói xong thì rời đi.

    Sau khi tan học, cô ấy cũng đến căn phòng mà nàng đang ở.

    *Cốc Cốc*

    - Alexia : Mi-chan cậu có ở trong đó không ?

    Nhưng đáp lại cô ấy là sự im lặng.

    Cô ấy mở thử cánh cửa, ai ngờ nó không bị khóa !

    - Alexia : " Cửa không bị khóa sao !?

    "

    - Alexia : Vậy tôi xin phép đi vào nhé !

    Cô ấy mở cánh và bước vào trong ......

    Căn phòng đó rất chi là bình thường và đơn giản .

    - Alexia : Căn phòng này nhìn cũng bình thường thì phải, không giống chỗ để dành cho quý tộc sinh sống thì phải ?

    Chỉ lạ là cô ấy không thấy một bóng dáng của người nào ở trong này.

    - Alexia : Chắc cậu ấy ra ngoài rồi.

    - Alexia : " Thế mình cũng đi về- "

    Nhưng......

    - Alexia : ƯM !?

    Cô ấy định quay mặt rời đi nhưng .... !

    Từ phía sau cô ấy từ đâu ra không biết.

    Nhưng người đó đã bịt một tấm khăn có chưa thuốc mê.

    Ý thức của cô ấy dần mơ hồ và sau đó cô ấy đã gục xuống ......

    ................

    Ngày hôm sau, cô ấy được cho là đã bị mất tích nên người được nghi ngờ nhất là Cid.

    Nên bọ họ đã bắt Cid và ....

    Tra tấn anh ta....

    Yune : Hehe
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #10


    - Yune : Hello, xin lỗi vì tôi đã để mọi người chờ lâu nhé !.

    - Yune : Hôm nay là ngày đăng chap mới thì hôm sau là tôi ra chiến trường (ý tôi là tôi đi vào thi đợt 1 á).

    - Yune : Tôi mong nhận được một lời chúc ăn được điểm trên 5 từ anh em !

    - Yune : Giờ vào truyện nhé ?

    _________________________________________

    Sau đó anh ta đã quay lại chỗ đó và lấy đi những thứ sẽ nuôi sống anh ta đến 300 năm.

    - Shadow : Vàng....Vàng !

    Tất cả sẽ thuộc về ta....Kuhaha...HAHAHAHA.

    Anh ta lăng qua lăng lại trên núi đồng vàng, anh ta cười nấc lên như một tên điên đã bước vào giai đoạn cuối.

    Và....

    Chuyện gì đã xảy ra tiếp theo ?

    Thì nó vẫn diễn tiếp như theo quy tắc.

    ............

    Quay lại chỗ nàng.

    Nàng vẫn nằm ngủ ở dưới góc cây đó, và cơn gió lạnh vừa đi qua nàng, nàng trùng mình tỉnh dậy lên.

    - Rimuru : Lạnh...Lạnh quá !

    Mình...Mình đang ở đâu đây !

    Hai tay nàng vừa ôm lấy tầm thân nhỏ mềm mịm của mình, nàng vừa run rẫy vì lại.

    - Rimuru : Mình nhớ trước đây mình đâu có bị lạnh như thế này đâu ?

    Giờ sao mà lại.....

    Cơ thể nàng ngừng run rẫy, nàng xòe nhìn xuống hai bàn tay của mình ra, trên làn da trắng mịm của nàng sao lại có những vét tích màu tím đen ?

    Chúng vừa hiện lên rồi lặng xuống.

    Ánh mắt nàng lo lắng với những đầy suy tư trong lòng mà không thể nói ra.

    - Rimuru : " Không lẽ....

    Mình sắp bước đến giai đoạn 2 ?

    "

    - Rimuru : " Mình không ngờ nó lại đến sớm hơn như mình dự định....

    "

    Nàng nắm chặt hai lòng bàn tay của mình, nàng ngẩn đầu lên nhìn thì trước mặt nàng đã chạm với Sahdow.

    - Shadow : Cô đang suy nghĩ về vấn đề gì vậy, Rimuru ?

    - Rimuru : À...Tôi chỉ là đang suy nghĩ lung túng thôi à !

    - Rimuru : Mà cậu đứng đây từ lúc nào ?

    - Shadow : Vừa mới tới, cô không định đi về....Ư!?

    Đã có một thứ gì đó mềm mềm, chặn lại cổ họng của anh ta, mà còn vừa lại ngọt nữa chứ !

    Đó chính là nàng đang chủ động hôn anh ta.

    ( Yune : Please don't someone hate this! )

    Trong lòng anh ta đang suy nghĩ lúc này là sự hoang mang và ngơ ngác như anh ta vẫn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    - Shadow : " Ủa ?

    Ủa ?

    Tình huống này là sao đây !

    "

    - Shadow : " Mình đang bị...Bị cưỡng hôn bởi cái bà này à !?

    "

    Nhưng nụ hôn ngọt ngào ấy chỉ duy trì được trong 3s.

    Nhưng nó cũng đã tạo ra sợi chỉ bạc trong truyền thuyết.

    Nàng liếm môi, rồi lại nuốt nước bọt, nàng nhìn anh ta với ánh mắt của sự ham muốn về điều gì đó lớn lao hơn.

    - Rimuru : Ực~ Cảm ơn vì một chút ma lực nha, Cid~

    - Shadow : !?

    Nàng đứng dậy lên rồi mĩm cười nhìn anh ta.

    Trước khi anh ta nhận ra sự việc nàng đã làm thì nàng tốc biến chạy mất tiêu rồi :b

    - Shadow : Ơ...?

    Vừa nãy cô !

    Này khoan đã !

    Anh ta đứng đó rồi thở một hơi thật dài ra.

    - Shadow : Mai mình sẽ tính sổ với cô ta.

    Lời câu vừa hết anh ta cũng dịch chuyển đi về đâu rồi.

    .........

    Ngày hôm sau.

    vẫn như một buổi sáng hàng ngày.

    Nàng luôn bị đánh thức bởi tia ánh nắng của mặt trời chiêu qua mắt nàng, nàng mơ màn ngồi dậy.

    Và đương nhiên nàng đã quay lại hình dạng không phải là của một người khác rồi.

    - Mikami/Rimuru : Ư....Trời sáng rồi....

    Sao ?

    Mình về đây từ lúc nào vậy ?

    Nàng ôm đầu, hai bàn tay nàng xoa xoa tóc vàng nhạt của mình nàng đã khiến chúng rối tung lên hết rồi.

    - Mikami/Rimuru : Mình...KHÔNG NHỚ GÌ HẾT CẢ !!!

    Nàng bất lực thờ dài, nàng biết rằng trí nhớ nàng giờ không khác gì một con có não cá vàng hoe cả.

    Nàng bước xuống giường với hai đôi chân đang hơi run rẫy, đôi chân nàng gần như không bước đi nổi, nhưng nàng vẫn phải cố gắng đi, và vệ sinh cá nhân để đến trường.

    .........

    Nàng vẫn đi học bình thường như hàng ngày, nhưng đã có bao nhiêu ánh mắt học sinh đã nhìn nàng với ánh mắt gì đó khi nàng nhìn lại nàng thấy chúng thật khó hiểu.

    Nàng vẫn đang đi giữa chừng thì đã có một người chạy ôm chầm lấy nàng đó không ai khác chính là Alexia.

    - Alexia : Mi-chan !

    - Mikami/Rimuru : Alexia ?

    Mà cậu sao thế ?

    Nàng cũng khá bất ngờ khi được Alexia nhào vào ôm lấy nàng, nhưng nàng vẫn nhìn cô ấy với ánh mắt khó hiểu mà hỏi.

    Tâm trạng của Alexia giờ có chút gì đó thay đổi, cô ấy vừa nói với giọng điệu lo lắng mà vừa nắm chặt hai bàn tay nàng.

    - Alexia : Tối qua...

    Sau một vụ nổ lớn, thì cậu đã tự nhiên biến mất....

    - Alexia : Cậu có biết rẳng ta đây đã rất lo lắng cho cậu không ?

    - Mikami/Rimuru : Hể !?

    Ờm...

    Vậy tôi xin lỗi vì đã khiến cậu lo lắng nhé ?

    Nàng gượng mĩm cười nhìn Alexia, cô ấy chỉ lắc đầu và thở phào một hơi nhẹ nhõng như cô ấy đã rút ra được gánh nặng trong lòng.

    - Alexia : Cậu không cần phải xin lỗi gì cả, miễn sao lúc này cậu vẫn đang làn lặng đứng trước mắt ta đây là đủ rồi.

    Nàng gần nhẹ đầu, nhìn Alexia, cả hai sau đó đã bước đi vào lớp học để bắt đầu buổi tiết học mới.

    .............

    Tại sau trường học.

    Trong đây hiện tại có ba mặt người đó là Cid, Alexia và Mikami, nàng ấy đang ngồi một góc để ăn bánh mỳ.

    Không khí ngại ngùng khó chịu và im lặng đi ngang qua đây, nàng không chịu được nữa nên nàng đã lên tiếng trước để xóa bỏ không khí nàng !

    - Mikami/Rimuru : Cậu định nói gì với Cid-san đúng không Alexia ?

    Nghe lời nàng nói Alexia gật đầu, nàng quay ánh mắt nhìn anh ta, anh ta nhận trước được nên đã quay mặt đi về hướng khác.

    Vậy thì hình như hoặc có lẽ...

    Anh ta đang trốn tránh ánh mắt của nàng chẳng ?

    - Cid : " Cứ tưởng cô ta sẽ không đi theo Alexia chứ !

    "

    - Cid : " Biết thế mình không nên tới đây rồi "

    - Mikami/Rimuru : Thế sao tôi cũng phải có mặt ở đây ???

    - Alexia : Vì cậu là người thân cận với tôi thế thôi.

    - Mikami/Rimuru : Hể ?

    Vậy thì hai người cứ tự nhiên đi nhé.

    Nghe từ tự nhiên từ nàng thì anh ta không thể đứng ngồi yên được nữa !

    - Cid : " Tôi không thể tự nhiên được khi cô vẫn đang ở đây !

    "

    - Mikami : " Sáng nay mình vội quá nên là mình đã chôm được cái bánh mỳ để ăn này ahihihi "

    Nàng đang đứng một góc ngáo nghiến ăn bánh mỳ ngọt.

    Chuyển lại chỗ hai cặp đôi kia.

    - Cid : Cô muốn nói gì vậy, Alexia ?

    - Alexia : Chỉ là vụ việc lần này có vẻ đằng sau vẫn còn uẩn khúc, nhưng trước công chúng thì coi đã được giải quyết xong.

    - Cid : Hể ?

    Thế thôi à ?

    Dù bên ngoài anh ta vẫn đang tỏ dáng vẻ bình thản như đang sau nội tâm thì.

    - Cid : " Chỉ nói thế thôi thì mình chuồn lệ thôi....

    "

    - Cid : Nếu có gì nữa thì tôi xin phép !

    - Alexia : K-Khoan đã !

    - Cid : Sao ?

    - Alexia : Ta có việc muốn nói với cậu.

    Mặt Alexia lúc này đã có nhưng vét đỏ hồng và gượng để nói.

    - Alexia : Lúc trước cậu bảo là thích đường kiếm của ta phải không ?

    Dù có hơi muộn nhưng .....

    - Alexia : Cảm ơn nhé !

    Nàng biết rằng Alexia đã khá ngại ngùng.

    Nhưng bên ngoài cô ấy vẫn tỏ ra lạnh lùng .

    - Cid : Cần gì phải thế ?

    - Alexia : Vì cuối cùng thì ta cũng đã có thể thích đường kiếm của bản thân ! dù không phải nhờ công của cậu sao ?

    - Cid : Hình như nói thừa một câu rồi đấy.

    Anh ta vẫn ở dáng vẻ thản nhiên, như những việc anh ta đã làm trước đây như là điều đã nằm trong kịch bản bị lỗi của anh ta vậy.

    Nhưng anh ta đã làm theo cô Alexia trước đó chỉ là vì tiền....VÌ TIỀN thôi đấy, và đó là một cuộc giao dịch giữa hai người.

    Alexia chỉ mĩm cười với anh ta một cách ngại ngùng.

    - Alexia : Vì đó là sự thật mà.

    Nàng nghe được chỉ biết lắc đầu và bất lực.

    - Mikami/Rimuru : " Từ đầu đến giờ Alexia giờ vẫn còn cười được mới lạ chứ, không lẽ cô ấy thích Cid sao ?

    "

    - Cid : Vậy giờ tôi đi đây.

    Anh ta lại rời đi lần nữa như Alexia vẫn giữ anh ta lại giống như không muốn cho anh ta rời đi.

    - Alexia : K-Khoan đã !

    Anh ta giờ chỉ đang gào hét vì muốn rời đi càng sớm càng tốt mà vẫn chưa được cho đi.

    - Cid : Cô muốn nói gì nữa sao ?

    Alexia vừa gượng lại vừa ngại ngùng nói lên.

    - Alexia : Dù...

    Từ trước đến giờ chúng ta tuy giả vờ đang hẹn hò...

    - Alexia : Nhưng sau vụ lần này...

    Zenon cũng đã chết rồi....

    - Alexia : Nếu cậu thấy được thì liệu chúng ta có thể tiếp tục mối quan hệ này thên ít lâu không... ?

    Nàng vừa ngạc nhiên lại vừa sốc vì những lời nói của Alexia nó không khác gì một lời tỏ tình cả.

    - Mikami/Rimuru : " Alexia đang tỏ tình Cid ?

    Nhưng mình biết với cái tính cậu ta thì cậu ta sẽ từ chối rồi, vì cậu ta đâu biết mùi vị tình yêu nó như thế nào đâu ?

    "

    Nàng quay sang nhìn Cid thì anh ta lại mĩm cười thân thiện đến một cách rất kỳ lạ và hành động tiếp của anh ta đó chính là giưa tay kí hiệu 'Like'.

    - Cid : Đéo nhé ?

    Alexia mĩm cười như một thiên thần gật đầu với Cid.

    - Alexia : À ....Ừm !

    ............

    Và sau đó....Thì ai biết được nữa chứ =).

    ...............

    Tại sơn thượng.

    Cid giờ đang nằm dưới đất như một cái xác đã bay đi màu sắc.

    Còn nàng thì đang ngồi bên cạnh anh ta, nàng nói với cái giọng than thân.

    - Mikami/Rimuru : Tôi cảm thấy bất lực với cậu quá Cid ơi !

    Cid nhanh chóng lấy lại khí chất và bật dậy nhìn nàng.

    - Cid : Tại sao ?

    - Mikami/Rimuru : Cậu không nhận ra đều gì hết từ các hành động của các cô gái mà cậu đã đối xử sao ?

    - Cid : Hửm.....🤔

    - Cid : Tôi chả quan tâm.

    *Chật chật chật* Nàng chỉ bất lực lắc đầu với Cid.

    - Cid : Mà nếu không có gì nữ—

    - Mikami/Rimuru : K-Khoan !

    Trước khi cậu đi thì tôi có một số chuyện muốn hỏi.

    - Cid : Cô cứ hỏi đi....

    " Ực ... tự nhiên cảm thấy bất an ghê "

    - Mikami/Rimuru : Tôi chỉ muốn hỏi là chuyện gì đã xảy ra sau khi tôi ngất đi ?

    - Cid : Không có chuyện gì xảy ra cả.

    - Mikami/Rimuru : Không có chuyện xảy thật sao ?

    - Cid : Ừm, thôi đi về lớp đây...

    Anh ta quay người bước đi thật nhanh.

    Nàng chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng anh ta, trong lòng nàng nó có cảm giác khá khó chịu.

    - Mikami/Rimuru : " Thật sự không có chuyện gì xảy ra thật sao ?

    "

    ..............

    Tại giờ ăn trưa.

    Anh ta thì đang ngồi ăn. còn hai đứa bạn của anh thì hỏi mấy chuyện gì đó về Alexia..... (biết chết ngay)

    Hai thằng bạn Cid vẫn đang không thể tin vào sự thật.

    - Hyoro : Chuyện giữa mày và công chúa Alexia sao rồi ?

    - Jaga : Ừm ừm !

    - Cid : Đã bảo là chia tay rồi mà.

    - Jaga : Hôn hít cũng chưa luôn hả ?

    - Hyoro và Jaga : Chúuuuuuuu.

    - Cid : Đã bảo là không có rồi nha mấy mày à.

    - Hyoro : Hể ?

    Sao chán thế ?

    Cơ hội để tiếp xúc thử cơ thể của phụ nữ như thế nào mà mày thì....

    - Jaga : Không biết hưởng thụ là gì cả.

    Hai thằng bạn Cid điều nói với cái giọng tiếc nuối.

    - Hyoro : Hay để tao giới thiệu cho thằng cùi bắp như mày một cửa hàng nó khá hay ho lắm đó .

    - Jaga : Cửa hàng 'hay ho' à ?

    Hyoro !?

    - Hyoro : Không phải mấy cửa hàng kiểu đó !

    - Cid : Tao không có hứng thú.

    Nàng đang đứng cũng không xa từ chỗ nhóm Cid.

    Từ phía xa thì nàng nghe không rõ nhóm Cid đang nói gì nhưng càng tiến lại gần thì nghe càng rõ.

    - Mikami/Rimuru : Cho hỏi....

    Tôi có thể ngồi ở đây chứ ?

    Hai thằng kia khi thấy nàng thì thái độ cư xử đã thay đổi 180⁰.

    - Cid : Cứ ngồi đi.

    - Hyoro : C-Cứ...Tự nhiên !

    - Jaga : N-Ngài...

    Cứ ngồi đi, Mikami-sama.

    Cả Hyoro và Jaga đều nói với giọng gượng và lắp bắp.

    Nàng ngồi xuống bên cạnh anh ta rồi nhẹ nhàng hỏi.

    - Mikami/Rimuru : Hai người nói chuyện gì thế ?

    Kể cho tôi nghe được chứ ?

    Nàng đang ngồi uống trà sữa full topbing.

    Và Suy nghĩ của Hyoro và jaga lúc này...

    - Hyoro và Jaga : " Bé Mikami đáng yêu ghê ~ "

    Nhưng cả hai sau đó cảm thấy lạnh sóng lưng, như có ai đó đang lườm cả hai và người đó không ai khác chính là Cid.

    Nhưng mà Hyoro và Jaga vẫn không biết Cid đang lườm.

    - Hyoro và Jaga : " Sao mình có cảm giác lạnh lạnh ở sau lưng thế !?

    "

    Nàng đang khó hiểu nhìn họ, nàng đã lên tiếng hỏi.

    - Mikami/Rimuru : Không lẽ chuyện đó không thể nói được sao ?

    - Hyoro và Jogo : KHÔNG !

    CHÚNG TÔI SẼ NÓI CHO NGÀI BIẾT !

    Nàng chỉ tươi cười với họ.

    - Mikami/Rimuru : Vậy kể đi.

    - Hyoro : Chuyện là thương hội Mitsugoshi đang được bàn tán về những người phục vụ ở đó, có những mặt hàng chưa từng được thấy bao giờ !

    - Hyoro : Lại còn bán món đồ ngọt gọi là sô-cô-la ngon khủng khiếp nữa đó !

    - Mikami : Sô-cô-la ?

    - Hyoro : V-Vâ..ng !

    Có vấn đề gì...

    Sao ?

    - Mikami/Rimuru : Không có gì.

    Jaga kéo thằng Hyoro lại gần rồi nói nhỏ vào tai cậu ta.

    - Jaga : Ê mày có nghĩ rằng Mikami-sama muốn ăn thứ đó không ?

    - Hyoro : Tao không biết nhưng nhìn sắc mặt cô ấy có lẽ là...Vậy !

    Cả hai nhìn nhau với ánh mắt đều hiểu ý đối phương hết cả.

    - Hyoro và Jaga : Vậy đây là cơ hội của hai tụi ta rồi !

    ............

    - Mikami/Rimuru : Tôi xong rồi giờ tôi xin phép nhé ?

    Nàng đã ăn xong bữa từ lúc nào rồi, nàng đứng dậy lên và rời đi.

    - Hyoro và Jaga : Vâng ~

    Hai người họ đang rất chi là hạnh phúc và nhìn bóng lưng nàng xa dần.

    hai người đã quan sát một lúc chờ nàng đi xa ra một chút thì....

    Cả hai người đều nhìn anh ta còn anh ta thì vẫn đang ăn bát mỳ ngon lành của mình.

    - Hyoro và Jaga : Cid ơi~ !

    đi luôn nha !

    Cid giờ chỉ có một từ để diễn tả đó là chữ 'Bất lực'.

    - Cid : Được rồi !

    Đi thì đi.

    Cả hai đám bạn anh ta ôm lấy nhau mà mừng hơn cả tết.

    - Hyoro và Jaga : YEAHHHHHHH.

    Anh ta nhìn hai người bạn của mình và nghi ngờ.

    - Cid : " Nhìn hai đứa này hợp đôi phết, cái gì cũng hiểu ý nhau luôn mà "

    - Cid : " Mà ủa !

    Có khi có ngày hai đứa này sẽ trở thành.....HEHEHEHEHE "

    ........BÍP.......

    Thương hội Mitsugoshi.

    - Jaga : Uầy, kinh thật đấy.....

    Một cô gái cầm tấm bảng lớn đi ngang qua, có lẽ là người nhân viên làm việc ở đây.

    - Nu : Phải đợi 80 phút nữa mới có thể vào tiệm ạ !

    - Cid : Họ bảo đợi 80 phút đấy.

    - Jaga : T-Thế ...

    Giờ tính sao đây ?

    Có vẻ sẽ suýt soát kịp giờ ký túc xá giời nghiêm...

    - Jaga : Nhưng dạo gần đây còn nghe đồn về đêm xuất hiện lũ chém giết người nữa đấy !

    Jaga vừa nói trong sự lo lắng.

    - Hyoro : Chém người gì cơ ?

    Đồ ngốc !

    Jaga là đồ ngốc !

    Thế hai người kia đi thì anh ta cũng đi theo.

    Thì đã có một cô gái trùm kín lại khuôn mặt.

    Đã xếp hàng đứng sau lưng ba người.

    - ??? : " Có phải mình đến sớm quá hay không mà giờ phải ngồi chờ đây.....

    "

    Cô gái đó đã cố nhún chân nhìn về phía trước thì.....

    Do cô gái quá lùn nên chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của người ta.

    - ??? : " Haiz....

    Mình phải đứng chờ một chút nữa rồi "

    Cô ấy chỉ thở dài bất lực, và hình như Cid đã nhận ra cô ấy là ai rồi.

    - Cid : " Cô ta cũng đến đầy sao ?

    "

    - Nu : Xin lỗi, tôi có thể xin một chút thời gian được không ạ ? nếu không phiền thì xin hãy giúp chúng tôi làm khảo sát ạ.

    - Hyoro và Jaga : Hể ?

    - Nu : Vâng !

    Xin quý khách giúp đỡ ạ !

    Cô ấy đã cúi mặt 45⁰ trước mặt Cid.

    - Hyoro : Tôi cũng sẽ giúp !

    - Jaga : Cả tôi nữa !

    Cả hai người kia đều khá vui vẻ mong chờ nhưng câu trả lời của cô ấy như nước lạnh tát vào mặt chữ QUÊ.

    - Nu : Chỉ hai người là đủ rồi ạ !

    Một trai một gái.

    Cô ấy đang đứng ở phía sau lưng Cid, cô ấy nhìn qua nhìn lại xung quanh rồi tay cô ấy chỉ vào mặt bản thân.

    - ??? : Ý cô là cả tôi sao ?

    - Nu : Vâng !

    - ??? : Hể !?

    .............

    Ở bên trong, trưng bày rất nhiều đồ với người ở đây được coi là những đồ kỳ lạ.

    Nhưng người đó chỉ để ý đến...

    Nhưng ánh mắt cô ấy chỉ va chạm với...

    - ??? : " Sô-cô-la kia !

    "

    _________________________________________

    CÒN TIẾP

    _________________________________________
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #11


    - Yune : Đã để mọi người chờ lâu rồi !

    Giờ chúng ta bước vào chap mới tiếp nhé !

    _________________________________________

    Cô gái đó và cả anh ta đều đi theo cô ấy vì cô ấy là người đân đường...

    Nhưng có vẻ có điều gì đó bất ổn.

    Cid vừa đi, anh ta vừa suy nghĩ điều gì đó.

    - Cid : " Cửa hàng này.... trông hệt như cửa hàng bách hóa ở kiếp trước vậy "

    - Cid : " Sô-cô-la với cà phê....

    "

    - Cid : " Dù đây là lần đầu nhìn thấy ở thế giới này.... kiểu gì thế nhỉ "

    cô ấy bắt đầu dần đường đi lên tầng trên thì người đó dừng lại bước.

    - ??? : T-Tôi... cũng phải đi theo sao ....?

    - Nu : Đương nhiên rồi ạ.

    - ??? : Nhưng tôi chỉ đên đây để-

    - Cid : Không khó chịu à ?

    Anh ta đột nhiên giật lấy ra cái áo nón đã trùm kín mặt cô ấy ra, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp.

    - Mikami/Rimuru : Hể !? cậu nhận ra tôi từ khi nào thế ?

    - Cid : cô chỉ đến đây để mua sô-cô-la đúng chứ Ri__ Mikami-san ?

    Nàng chỉ ngại ngùng gật đầu, trong lòng nàng đang suy nghĩ rằng.

    - Mikami/Rimuru : " Sao đi đâu cũng gặp cậu ta hết thế nghĩ mà nó chán gì đâu "

    Cô gái tên là Nu đó lại tiếp tục dẫn nàng và anh ta tới đến chỗ nào đó, một nơi trung tâm lại sơn thượng có một căn phòng lớn.

    Có rất nhiều cô gái đã đứng đó cúi chào anh ta.

    Đầu anh ta lúc này chỉ có một chấm hỏi lớn.

    - ??? : Bấy lâu nay chúng em vẫn luôn đợi ngài ghé thăm cửa hàng đó ạ !

    Một giọng nói quen thuốc phát ra từ phía không xa. cô ấy đứng bên cạnh đó là.... một cái ghế... tạm nói thế.

    - Mikami/Rimuru : Gamma !

    - Cid : À ?

    Là Gamma sao ?

    Hóa ra đây là cửa hàng của cô sao ?

    - Gamma : Vâng, một phần của trí thức mà ngài đã chỉ dạy, đã được em dùng chút sức mạnh này để tái hiện lại đó ạ !

    - Cid : Hóa ra là vậy ....

    - Mikami/Rimuru : Gamma giỏi quá cơ.

    Nàng mĩm cười nhẹ nhàng xoa đầu Gamma, còn cô ấy đang hưởng thụ như một trẻ con.

    - Gamma : Được chị khen đó là điều vinh dự của em !

    Gamma vừa tự hào tự để tay đập lên lòng ngực.

    Nhưng Gamma lại nhận ra điều gì đó, cô ấy bất giác lùi vài bước về sau.

    - Gamma : Chị đứng đây lúc nào vậy !

    Nàng chỉ mĩm cười hài hòa với Gamma đáp lại.

    - Mikami/Rimuru : Vừa đến thôi à.

    - Gamma : Chị lúc nào cũng đột ngột xuất hiện bên cạnh người ta không à.

    - Mikami/Rimuru : Haha, chị xin lỗi !

    - Gamma : À !

    Em quen chào hỏi !

    Lâu rồi không gặp thưa chủ nhân !

    Rimuru-senpai !

    - Mikami/Rimuru : Ừm, lâu rồi không gặp.

    Cid, anh ta vẫn đang đứng đó, anh ta đã im lặng một hồi khá lâu, có điều gì đó khiến anh ta phải suy nghĩ chẳng hạn ?

    Gamma đi xuống bậc cầu thang....

    đi được vài bước thì bị trượt chân và té xuống và cô ấy đã đập mặt xuống sàn.

    - Gamma : Ui...da...

    Lúc cô ấy ngẩn đầu lên, thì mũi cô ấy đã có vét hồng và chảy máu mũi.

    - Mikami/Rimuru : Em không sao chứ !

    Gamma ?

    Nàng cũng chạy xuống theo, trong lúc nàng chạy xuống bậc cầu thang.

    Nhưng không may nàng cũng bị trượt chân và sắp bị té xuống.

    - Mikami/Rimuru : !

    " Thôi chết... mình bị trượt chân rồi....

    "

    Nàng tưởng mình cũng sẽ giống như Gamma nhưng không, anh ta đã kịp đỡ lấy em và ẩm lên.

    - Cid : Cô lúc nào cũng hậu đậu, tôi đã bảo cô là đi đứng phải cẩn thận rồi mà ?

    - Mikami/Rimuru : T-Tôi...Xin lỗi !

    Gama đứng dậy lên như dáng vẻ một trẻ con.

    - Gamma : Hứ !

    Sao chủ nhân lúc nãy lại không đỡ lấy em ?

    Gamma nói như giọng đang giận dỗi.

    Anh ta có vẻ như đang tránh né.

    - Cid : Ờm...Thì ta quen, mà cô chảy ra máu mũi rồi kia

    Bàn tay Gamma sờ lên mũi của bản thân và đúng thật là cô ấy đang chảy máu mũi thật.

    - Gamma : Hể...?

    " Máu thật nè "

    - Mikami/Rimuru : Em đúng là cái đứa hậu đậu nhất tromg nhóm đó Gamma.

    Nàng lấy ra chiếc khăn tay và nhẹ nhàng lau đi máu mũi của Gamma nàng vừa phồng má nói.

    Gamma chỉ biết cười trừ.

    - Gamma : Hehe, em xin lỗi !

    - Mikami/Rimuru : Em không cần phải xin lỗi, em chỉ cần đi đứng cẩn thận chút là được.

    Nàng nở lên nụ cười nhẹ nhàng nhìn Gamma.

    Trong khi đó, Cid đang để ý chiếc 'ghế', anh ta không do dự đi đến ngồi, giống như chiếc ghế đó đã dàng cho anh ta vậy và một cách ngầu lòi nhất có thể.

    Anh ta thầm mừng vui trong lòng, vì đây chính là chiếc ghế mà anh ta đã mong ước mua được mấy bao lâu nay.

    - Cid : " Hehe, được như thế này đúng là quá tuyệt vời luôn !

    Dù nó đã nằm ngoài kịch bản "

    - Cid : " Nhưng không sao, cảm giác này giống như mình đã trở thành vua...

    À không trở thành chúa hề....nhầm !

    Là chúa tể bống tối vậy !

    "

    - Cid : " Gamma đã mất công chuẩn bị nguyên một sét tốn kém như thế này luôn...

    "

    Hiện tại tất cả những người đang có mặt đều quỳ xuống dười đất trừ em ra.

    - Mikami/Rimuru : || nè Gamma ||

    Nàng đang dùng thần giao cách cảm để giao tiếp với Gamma và cô ấy cũng nghe thấy được nàng đang gọi cô ấy nên nàng đã nhanh chóng đáp lại.

    - Gamma : " Giọng nói của chị Rimuru ?

    " || vâng ? ||

    - Mikami/Rimuru : || Em đã tốn bao nhiêu tiền để chuẩn bị những thứ này thế ? ||

    - Gamma : || Cũng một số tiền khá lớn đó ạ, nhưng em thấy dùng số tiền em kiếm được ra làm những thứ này để chào đón chủ nhận ||

    - Gamma : || Cực kì xứng đáng luôn ! ||

    Gamma nói với dáng vẻ tự hào với chủ nhân của mình, còn nàng chỉ biết lắc đầu ngáo ngán thở dài.

    - Gamma : || Mà có vấn đề gì sao ạ ? ||

    - Mikami/Rimuru : || Không có vấn đề gì cả ||

    Bên ngoài nàng vẫn tỏ ra bình thường nhưng bên trong nàng nhìn anh ta với ánh mắt 'khinh'.

    - Cid : Ta sẽ thưởng cho các người, nhận lấy này !

    Anh ta giải phóng một nguồn ma lực ánh sáng màu...

    Tím lên trên không trung.

    Tất cả những người ở đó đều bất ngờ cũng như là vui vẻ.

    Ánh mắt nàng đã nhìn không rời vào những vụt kim tuyến tím ấy.

    - Mikami/Rimuru : " Ánh sáng này.... vẫn không thay đổi chút nào "

    - Gamma : " Cảm giác này.... thật hoài niệm "

    Nàng nhìn Gamma xúc động đến nổi rơi ra cả nước mắt.

    - Mikami/Rimuru : " Gamma....

    "

    - Gamma : Quả thật là vinh hạnh không có gì để tả được, em sẽ trọn đời không quên cái ngày hôm nay ạ !

    - Cid : Hừm, ta cảm giác cái cửa hàng này cũng làm ăn được đấy chứ ?

    - Gamma : Vâng !

    Hiện tại đang được mở cửa hàng tại khắp các đô thị, trọng yếu và ngoài nước.

    - Gamma : Và mở rộng ảnh hưởng tới các vùng xa xôi bằng cách bán hàng qua thư ạ, ngân hàng thu được có thể.

    - Gamma : Huy động ngay lấp tức 1,000,000,000 Zeny ạ.

    Một thùng vàng long lanh đang đập ngay vào mắt anh ta, anh ta đã nhìn đống vàng với ánh mắt không rời có vẻ anh ta đang khá sốc.

    - Cid : " Hứ ! nhiều dữ...."

    Còn nàng có vẻ khá ngạc nhiên.

    - Mikami/Rimuru : " Cũng là một số tiền lớn đấy "

    - Mikami/Rimuru : Thấy chưa Cid, người ta làm ăn chính đáng đấy ! còn kiếm được nhiều tiền hơn cậu đấy Cid à ?

    Còn với lời nói của nàng nó không khác gì một dao chí mạng cả, nhưng bề ngoài anh ta vẫn đang tỏ vẻ ra bình thường nhất có thể.

    - Cid : Kệ tôi chứ !

    - Cid : " Dựa trên trí thức của mình để kiếm cả đống tiền xong gạt mình ra sao.... 💦"

    - Cid : " Ấy không ! cũng đã chuẩn bị cho mình một sét hoàng tráng như thế này....💦 "

    - Cid : " Nhiêu đó là quá đủ rồi, nhưng kiếm được như thế này thì chắc là cũng dạng hệ người cày rồi đây💦 "

    Nàng nhìn Cid, mắt anh ta nhìn mãi không rời đống vàng kia, nàng đã nhanh tay bịt lại hai mắt của anh ta, nàng phồng má lên nói.

    - Mikami/Rimuru : Đừng có nhìn nữa đồ ngốc !

    Anh ta giật mình tỉnh, giống như từ nãy giờ anh ta đã bị thao túng tâm lý bởi đống vàng của thuộc hạ.

    - Cid : Rồi rồi tôi khônh nhìn nữa, bỏ tay ra coi !

    - Mikami/Rimuru : Không bỏ !

    Gamma đang nhìn cả hai với ánh mắt bối rối.

    - Gamma : Có phải là...Quá ít đúng không, chủ nhân ?

    - Cid : Khô...ng !

    - Gamma : Ngoài ra em cũng đã hiểu được lý do ngài hạ cố tới đây rồi ạ, đó là sự kiện đang được đồn đại phải không ạ ?

    - Cid : Hể~ ?

    - Gamma : Lũ chém người xuất hiện ở vương đô.....

    - Gamma : Một lũ ngu xuẩn khoác lêm bộ đồ đen rồi mạo danh Shadow Garden !

    Hiện tại việc điều tra vẫn đang được tiến hành.

    - Gamma : Nhưng vẫn chưa thể bắt được thủ phạm ạ, tuy nhiên !

    Nhất định chúng em sẽ tử xử lý được cho ngài xem !

    Anh ta gỡ tay nàng đang bịt mắt anh ta ra.

    - Cid : Ừm, sao cũng được.

    - Mikami/Rimuru : Vậy...

    Chị tham gia được chứ ? lâu rồi không được vận động rồi !

    - Gamma : Cái này....

    Gamma chỉ liếc nhìn qua anh ta, anh ta thì dứt khoát từ chối ngay.

    - Cid : Không được !

    - Mikami/Rimuru : Ơ kia !

    Tại sao lại không chứ !

    Cậu là gì của tôi mà cậu lại không cho tôi tham gia ?!

    - Mikami : Mà cậu không cho tôi vẫn sẽ tham gia, tôi có thể tự do làm bất cứ việc gì nên cậu không có tư cách gì để sen vào đâu Cid !

    Nàng nói với dáng vẻ như đang giận dỗi, còn anh ta thì đang khá cáu lên rồi nha !

    - Cid : Ừ, không có tư cách nhưng đừng quên tôi vẫn chưa tính sổ với cô về chuyện trước 💢!

    - Mikami/Rimuru : Tính sổ ?

    Về chuyện gì cơ ?

    Cid đang định trả lời nhưng đã bị cắt ngang lời bởi Gamma.

    - Gamma : Thôi nào hai người đủ rồi đó !

    - Cid : Gamma nói đúng.

    Còn nàng chỉ *hứ* một cái rồi quay mặt đi.

    - Cid : Trở lại việc chính đi.

    - Cid : Ta cũng có ý tưởng rồi, có lẽ nên thử tìm một lần thử xem sao ?

    Anh ta vừa đứng dậy và bước đi xuống.

    - Gamma : Không lẽ...Ngài đã tìm ra đáp án rồi sao ?

    - Gamma : À không...Với trí tuệ của chủ nhân thì đó là chuyện hiển nhiên !

    - Mikami/Rimuru : Bình tỉnh lại chút nào, Gamma.

    Nàng vỗ nhẹ bên vai của Gamma như một cách an ủi.

    - Gamma : Vâng !

    - Gamma : Người lại đây đi.

    Gamma kêu gọi lên cô gái đã dẫn Cid và nàng tới đây.

    - Nu : Vâng !

    - Gamma : Cô gái này là Nu, một Nubers mới gia nhập ạ !

    - Gamma: nhưng năng lực cô ấy đã được chị Alpha công nhận, nếu có việc gì thì xin ngài cứ tùy ý sai bảo !

    - Cid : Hừm....

    Cid nhìn chằm chằm vào cô gái ấy, khiến cho cô ấy có chút hoảng và bối rối.

    - Nu : X-Xin ngài...Chiếu cố ạ !

    - Mikami/Rimuru : Này, cậu đừng có nhìn người ta với ánh mắt soi mói chứ !

    - Mikami/Rimuru : Mà em cũng đừng có sợ cậu ta nhé !

    Nếu cậu ta có làm gì em thì đừng lo !Chị bao kê cho !

    - Nu : Hể ! ...À vâng !

    - Cid : Tôi đã làm gì đâu ?

    À mà Nu.

    - Nu : Vâng !

    Ngài gọi em !

    - Cid : Nếu có việc gì ta sẽ gọi.

    - Cid : À phải rồi, ta đang muốn mua Sô-cô-la, lấy 5 phần rẻ nhất nhé ?

    Một thứ gì đó nhỏ đi xuống dưới áo anh ta và đi đến chỗ tiền, đó chính là slime anh ta đang điều khiển.

    - Mikami/Rimuru : Cậu tiết kiệm quá cơ.

    - Cid : Trong mắt cô tiết kiệm là sai sao ?

    - Mikami/Rimuru : Không.

    - Gamma : Sô-cô-la ?

    - Mikami/Rimuru : Em cũng chuẩn bị cho chị một phần...À mà loại bình thường thôi nhé !

    - Gamma : Vâng !

    Em sẽ chuẩn bị 6 phần sô-cô-la cấp cao nhất !

    Kèm giảm giá 100% ạ !

    - Cid : 100% !?

    Tức là miễn phí chứ còn gì nữa ?

    - Mikami/Rimuru : Có...Có cần phải vậy không Gamma ?

    - Gamma : Có chứ thưa chị Rimuru-senpai !

    À cùng lúc đó thứ đó đang lấy từng 1 đồng 1 đồng vàng.

    Nàng cũng không ăn thua gì nhanh chóng cho bàn tay nhỏ bé lén trộn 1 đồng vàng đó ăn ngay một lớp băng và bị đóng cứng lại.

    - Mikami/Rimuru : " Ui cha cha thói quen này vẫn không bỏ được nhỉ ?

    "

    Anh ta nhận ra điểm có chút bất ổn nên đã liếc nhìn nàng.

    - Cid : " thôi nào tôi chỉ lấy một chút thôi mà !

    "

    Nàng quay lại nhìn anh ta, nàng chỉ biết thở dài ra hơi.

    *Thình thịch*

    Đột nhiên lòng ngực nàng lại nhói đau, nàng cau mặt khó chịu.

    - Mikami/Rimuru : " Lại nữa rồi...Mình phải ra khỏi đây.... !

    "

    - Mikami : Giờ...Chị xin phép chị về trước nhé ?

    - Gamma : Vâng !

    Mà chị có cần em nhờ người gói hàng-

    - Mikami/Rimuru : Giờ chị đang vội, chị phải về ngay bây giờ !

    À mà còn Sô-cô-la thì em nhờ một người đưa đến tận nhà nhé ?

    Nàng vừa nói hết câu xong nàng cũng chạy ra ngoài đi nhanh hết sức có thể.

    - Gamma : Vâng !

    Cho dù bên ngoài nàng không biểu lộ ra gì như có lẽ anh ta cũng đã nhận ra điểm bất thường từ nàng.

    - Cid : Ta cũng phải về đây.

    - Gamma : Vâng, em sẽ nhờ người chuẩn bị đồ cho ngài mang về !

    ..........

    Tại một nơi ít người đi qua lại.

    Nàng đang ở trong một góc tường nào đó.

    *Khục khục khục* Nàng không ngừng ho...Nàng đang ho ra máu, cho dù hai bàn tay nàng đã bịt chặt miệng nàng ra nhưng nàng vẫn không ho ra máu.

    - Mikami/Rimuru : Khục....Khục " Đau....đau quá...

    "

    Nàng mệt mỏi dựa lưng vào bước tường, ánh mắt nàng chứa đầy nhiều điều không thể nói và diễn tả ra.

    Tấm trí nàng dần mơ màng và gần như nàng dần mất ý thức thì nàng lại nghe thấy một giọng nói đang gần bước đến chỗ nàng, nàng giật mình và nàng cũng có một chút sự tỉnh táo lại.

    - ??? : Tôi biết cô sẽ ở đây và....

    Người đó không ai khác chính là Cid, anh ta đã đi theo nàng từ lúc nào vậy ?

    - Cid : Tôi không ngờ tình trạng cô lại tệ đến vậy.

    Ánh mắt nàng dịu lại cùng với sự mệt mỏi của mình, cổ họng nàng khô như sa mạc, nhưng nàng phải cố nói ra một lời.

    - Mikami/Rimuru : Cid....?

    Sao cậu lại....

    Anh ta gãi đầu và cắt ngang lời nàng.

    - Cid : Tôi thấy cô có chút điểm bất thường nên mới đi theo thôi.

    Nàng nghe vậy nàng chỉ gần đầu, nàng khó khăn đứng dậy và quay mặt đi giống như không muốn anh ta thấy bộ dạng của nàng ở hiện tại.

    Nàng nói với giọng mệt mỏi và nhỏ giọng nhưng cũng đủ để đối phương nghe thấy được.

    - Mikami/Rimuru : Cảm ơn cậu đã lo lắng nhưng giờ tôi ổn rồi cho nên mong cậu về......

    Anh ta lại cắt ngang lời nàng lần nữa.

    - Cid : Nhưng tôi không thấy điểm ổn của cô ở chỗ nào cả.

    Anh ta từng bước đến gần nàng hơn.

    - Cid : Nào Rimuru nói cho tôi biết sự thật cô đang dấu đi.

    Nàng giật mình, nàng dứt khoát nàng lớn giọng bảo.

    - Mikami/Rimuru : Tôi không có chuyện gì để dấu cậu cả !

    - Cid : Mọi chuyện đã tệ đến mức vậy rồi, cô vẫn còn định dấu sao ?

    Nàng có chút hoảng hốt và bối rối, nàng không biết phải trả lời làm sao vì chính nàng cũng không biết, nàng chỉ có thể quay mặt mình đi.

    - Mikami/Rimuru : T-Tôi....

    Haizz.

    Nàng thở dài một hơi và bất lực.

    Nàng bắt đầu nhìn anh ta với ánh mắt nghiêm túc hơn.

    - Mikami/Rimuru : Chuyện này không thể nói ở đây được !

    Cậu cho tôi một chút thời gian để suy nghĩ được chứ ?

    - Cid : Tại sao cô không nói bây giờ luôn ?

    Nó quan trọng đến thế sao ?

    Nàng chỉ im lặng và gật đầu.

    Anh ta chỉ bất lực và gãi đầu.

    - Cid : Vậy cũng được.

    Sau đó là đường ai thì người đó đi, đó là chỉ mình nàng nghĩ vậy thôi chứ suốt con đường về thì anh ta vẫn lặng thầm đi theo nàng đến khi nàng về tới ký túc xã.

    ...........

    Cid đưa hai phần sô-cô-la cho hai thằng bạn 'báo', còn một phần còn lại cậu không biết cho ai, cho nên cậu đã một cô gái đang đứng ở gần chỗ cậu nhất.

    ...........

    Nàng ngồi ngắm nhìn khung cảnh màn đêm và thưởng thức vị ngọt ngào của sô-cô-la.

    Nhưng sao gần đến cổ họng nàng thì nó lại đắng cay đến thế ?

    Trong lòng nàng suy nghĩ.

    " Người kia của tôi ơi, khi nào bạn mới đón tôi về đây ?

    "

    Ánh mắt nàng nhìn ánh trăng sáng trên màn đêm đầy buồn bã và nhớ nhung.

    ..............

    :> Có phải tôi đăng chap sớm dự định phải không ?

    '-') Ờm tôi đang cố tranh thủ những khoảng thời gian rảnh để viết đó.

    Và những thời gian sắp tới tôi cũng sẽ khá bận và có thể cũng có khả năng drop truyện chỉ trong vài tháng gì đó thôi. (Tôi nói trước cho các bạn biết đó !)
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    Thông báo


    Đây không phải chap mới.

    Tôi quyết định sẽ ngừng viết truyện hoàn toàn luôn.

    Lý do thì.....haiz...khó nói lắm

    Nhưng mà tôi cảm ơn mọi người đã theo dõi suốt những tháng qua.

    Cảm ơn mọi người nhiều và bye bye.

    Hẹn không gặp lại .....

    À vài truyện tôi đã xóa rồi nhé !

    Vào ngày 10/2 tôi sẽ xoa cả bộ này luôn
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    thông báo tiếp


    Hellu

    Tôi đang suy nghĩ và thay đổi lại ý định á

    Tôi thấy nhiều bạn khá buồn và không muốn tôi drop hay xóa truyện

    Nên tôi quyết định quay lại nè

    Tạm thời tháng này tôi không thể đang chap được do tôi đang bệnh và mới nhập viện từ hôm qua ;-;

    Khi nào khỏe lại tôi hứa chap sẽ có luôn.

    Mà nếu mọi người phát hiện ai đó copy truyện tôi hoặc một số nội dung mà tôi không biết và chưa phát hiện thì mọi người cứ tự nhiên nói cho tôi biết nhé.

    Cảm ơn mọi người nhiều :>

    Chap mới sẽ sớm cho trong tháng 3.

    Chúc mọi người đón tết vui vẻ cùng với gia đình.

    Và được nhận nhiều bao lỳ xì nè.

    Tết năm nay tôi đón trên viện rồi:
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #12


    Diễn tiếp trong chap trước.

    .................

    Giữa màn đêm trời toàn sao, nàng vẫn đứng đó nhìn lên mặt trăng tròn đang tỏa sáng mạnh mẽ giữa màn đêm.

    Bỗng nhiên !

    Bên tai nàng nghe thấy một giọng nói ai đó.

    Chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi, tới lúc đó người và ta sẽ có thể hòa lại làm một.

    - Rimuru : Ai đó !?

    Nàng gật mình, nàng nhìn xung quanh nhưng....đâu thấy ai ở trong phòng này đâu ?

    Ở trong phòng này chỉ có mỗi mình nàng thôi mà ?

    - Rimuru : Không có ai ở trong phòng đâu này ?

    Chắc mình tưởng tượng ra thôi.....

    Không phải ngài đang tưởng tượng đâu Master.

    Một bóng dáng mờ ảo dần hiện ra trước mắt nàng.

    Ngoại hình cô ấy mang y hệt nàng chỉ khác là cô ấy mang một đồng tử màu đỏ ruby còn nàng là màu vàng bạch hổ.

    - Rimuru : Cô là....ai vậy ?

    Em là Ciel...là Ciel đây !

    - Rimuru : Ciel....?

    Em sẽ giúp ngài nhớ lại mọi thứ !

    Ngón tay Ciel chỉ chạm nhẹ lên trán nàng thôi, những dòng ký ức đều chạy rối tuc vào đầu nàng.

    Nàng đau đớn ôm đầu.

    - Rimuru : GRAHHHHHH.

    Ngài cố chịu đựng cơn đau đi ạ....

    Những dòng ký ức quen thuộc ấy, nàng dần nhớ lại tất cả.

    Nước mắt nàng tuân ra không dừng lại.

    - Rimuru : Ta...Ta nhớ lại rồi...Ta nhớ lại tất cả rồi...!

    Nàng nhào vào ôm lấy ảo ảnh mờ nhạt của Ciel.

    - Rimuru : Cảm ơn em, Ciel !

    Thật tốt khi ngài đã nhớ lại mọi thứ.

    Ảo ảnh mờ nhạt của Ciel đang vỗ nhẹ lưng Rimuru và vui mừng.

    - Rimuru : Giờ em có thể nói cho ta biết tình hình ở Tempest được không ?

    Ciel hơi do dự nhưng cô ấy vẫn quyết định nói cho Rimuru biết.

    Vâng em sẽ nói cho ngài biết.

    Ciel bắt đầu kể cho nàng nghe sau khi nàng bất tỉnh.

    Sau trận chiến, linh hồn của ngài đã bị tổn thương nghiêm trọng.

    Và một số linh hồn của ngài đã bị tách ra nhiều phần.

    - Rimuru : Vậy ý em ta cũng là một trong số những linh hồn bị tách ra ?

    Ciel im lặng, nhẹ nhàng gật đầu rồi nói tiếp.

    Cho nên....thân xác của ngài vẫn đang nằm ngủ ở Tempets.

    Em đã phải làm đóng vai là Rimuru để lừa mắt mọi người...

    Em cũng thay người làm việc và giải quyết tất cả những công việc nhỏ...

    Và em cũng phải tìm kiếm người...

    - Rimuru : Vậy em đã vất vả rồi....Cảm ơn em Ciel .

    Nàng mĩm cười, bàn tay đặt lên đầu Ciel và không ngừng vuốt ve.

    Ciel rơi vào im lặng một lần nữa, lúc này đang rất muốn òa khóc lên nhưng không thể, cô ấy phải kìn nén lại thứ cảm xúc này và sự yếu đuối của bản thân.

    - Rimuru : Nè Ciel, vậy giờ ta có thể quay về được chứ ?

    Ciel nghe câu hỏi của nàng và nhẹ nhàng lắc đầu.

    Vâng chưa đến lúc đâu, Master.

    - Rimuru : Hể ?

    Vẫn chưa đến lúc là sao ?

    Ciel im lặng trong vài giây.

    Hiện tại vẫn chưa đến lúc ngài quay trở về.

    Giờ em phải về lại Tempest rồi.

    Ciel lạnh lùng quay mặt đi và biến mất trong tầm mắt của Rimuru.

    - Rimuru : Ciel !

    Khoan đã.....Đi mất rồi....

    Nàng thở ra một hơi thật dài.

    Nàng ngức đầu nhìn lên mặt trăng.

    Cảm xúc bên trong nàng thật là....Haiz....

    ..................

    Ngày hôm sau nàng đã rút hồ sơ về, nàng nghĩ rằng việc đến đó học là đều không cần thiết nữa.

    Nàng đã dọn hết hành lý lại.

    ..............

    Cơn gió nhẹ lui thui chạy lướt qua người nàng, suýt chút nữa mũ trên đầu nàng đã bị gió thôi đi rồi.

    - Rimuru : Hmm....Không biết bây giờ mình nên đi đâu nhỉ ?

    ............

    Sau ngày hôm đó, mọi thông tin về nàng gần như đã biến mất hoàn toàn.

    Một số người cũng đã tìm kiếm thử tung tính của nàng nhưng không nhận được kết quả gì cả.

    ...............

    Trong suốt một thời gian ngắn sau đó.

    Nàng đã lưu lạc từ thị trấn này đến thị trấn khác, mọi thị trấn này đến đều có dán tấm giấy thông báo tìm người tên người được ghi trên đó không phải là Rimuru mà là Mikami Satoru.

    Từ khi nàng gặp lại Ciel, gần như sức mạnh của nàng đã quay trở lại.

    - Rimuru : May hồi trước mình làm hồ sơ giả để nhập học chứ làm tên thật thì toang rồi.

    Hiện tại nang đang thẳng tiến đến Thánh Địa Lindwurm.

    - Rimuru : " Wao...ở đây nhiều người ghê ".

    Nàng vừa đi nàng vừa nhìn xung quanh.

    Nhưng rồi nàng nhìn thấy nhiều người đang xếp một hàng thật dài.

    - Rimuru : " Sao nhiều người xếp hàng để mua quá vậy ?

    Đi coi xem thử thôi "

    Nàng cũng chen vào xếp hàng để đến lượt nhưng cho khi đến lượt để mua thì....

    - ??? : Xin mới người tiếp theo.

    - ??? : Cảm ơn bạn vì đã ủng hộ tác phẩm.

    Người đang choàng trùng đầu nẩng lên tươi cười nói cho đến khi...

    Thì đôi mắt nàng và cô ấy chạm nhau.

    - Rimuru : Beta ?

    - Beta : Senpai !?

    Beta nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên.

    Nàng bối rối nhận lấy cuốn sách rồi vội vàng chạy đi và cũng quên trả tiền luôn rồi🙂

    Beta cũng muốn đứng dậy chạy theo lắm nhưng cô ấy không thể làm thế được.

    Nên Beta quyết định thông báo cho Shadow và những người khác biết.

    ................

    Tại một góc nào đó....

    - Rimuru : Không ngờ mình lại bị phát hiện sớm như vậy ;-;

    Haizz....Nàng giờ chỉ ước rằng có Ciel ở bên cạnh thì tốt biết bao.

    _________________________________________

    ;-; hoi bí rồi.....Ngừng viết HOI

    YEAH YEAH YEAH

    À EHEM .... tôi có tạo 1 group để giao lưu.

    Mọi người muốn vào thì liên hệ với..... fb dưới đây trước nhé !

    Hiện tại tôi còn có 1 dự án cho truyện mới nữa.

    Đã hơn 3 tuần tôi vẫn chưa viết xong .... hehe👉👈

    Do cốt truyện tôi xây dựng nó hơi phức tạp vậy nên chắc thứ 7 ngày 17 tháng 3 sẽ ra đó.
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #13


    Xin chàoooo!!!

    Wao tôi đã mất tích bao lâu rồi nhể??? =)))

    Xin lỗi vì đã lặng một thời gian, well tại Wattpad lỗi tùm lum thôi chứ =_=

    Nghỉ viết lâu lắm rồi nên là sẽ có vài chỗ thay đổi khá nhiều…

    THÔNG CẢM XÍU ĐÊ.

    _________________________________________

    Trong một căn phòng kín, ánh đèn dịu hẳn xuống, những thành viên chủ chốt của Shadow Garden lần lượt bước vào.

    Beta đã chờ sẵn, tay vẫn cầm cuốn sổ ghi chép, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn mọi ngày.

    — Báo cáo ngay đi, Beta. — Alpha là người mở lời trước, giọng điềm tĩnh nhưng đôi mắt sáng rực như muốn biết câu trả lời ngay lập tức.

    Beta hít sâu, rồi nói:

    — Tôi đã gặp cô ấy.

    Không nhầm được…

    Đó là Rimuru-sama.

    Trong khoảnh khắc, cả phòng như lặng đi.

    Gamma khẽ đặt tay lên miệng, ánh mắt rung lên.

    Delta thì lập tức bật dậy:

    — Cô ấy đâu!?

    Tại sao không giữ cô ấy lại!?

    — Bình tĩnh, Delta. — Alpha cắt lời, nhưng chính giọng cô cũng hơi run. — Tiếp tục, Beta.

    Beta cúi đầu, giọng nhỏ hơn:

    — Cô ấy nhận ra tôi… nhưng đã bỏ chạy.

    Có vẻ cô ấy không muốn đối mặt với chúng ta lúc này.

    Epsilon siết chặt hai bàn tay, khẽ nghiến răng:

    — Nghĩa là cô ấy vẫn còn sống, nhưng tại sao phải trốn?

    — Có thể cô ấy đang mang một gánh nặng nào đó. — Zeta lên tiếng, giọng trầm hẳn. — Nếu Rimuru-sama không muốn gặp chúng ta, hẳn là có lý do.

    Gamma gật đầu, nhưng mắt vẫn rơm rớm:

    — Dù lý do là gì… em chỉ muốn gặp lại cô ấy, để nói rằng… chúng ta vẫn luôn đợi cô.

    Alpha hít sâu, rồi quay sang toàn bộ phòng:

    — Được rồi.

    Kể từ giờ, nhiệm vụ số một của chúng ta là tìm Rimuru-sama.

    Nhưng không được gây áp lực.

    Nếu cô ấy đang chạy trốn, ta cần tiếp cận cẩn thận, để cô ấy cảm thấy an toàn trước khi quay về.

    Delta nhíu mày:

    — Nghĩa là không được dùng bạo lực?

    — Chính xác. — Alpha gật đầu. — Đây không phải một cuộc săn đuổi.

    Đây là…

    đưa người quan trọng trở về.

    Cả phòng im lặng vài giây.

    Rồi từng người gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong mắt ánh lên sự quyết tâm.

    Beta lau khóe mắt, rồi mỉm cười nhẹ:

    — Rimuru-senpai, xin hãy đợi chúng tôi.

    Lần này, chúng tôi sẽ không để người rời xa nữa.

    Alpha đứng dậy, ánh sáng từ chiếc đèn trên bàn hắt lên gương mặt cô, tạo nên một vẻ nghiêm nghị đặc biệt:

    — Kế hoạch bắt đầu ngay đêm nay.

    Beta, em sẽ dẫn đầu theo dấu vết.

    Gamma, hỗ trợ về tình báo.

    Zeta, Delta, chuẩn bị đội theo dõi nhưng không được lộ diện.

    — Vâng! — tất cả đồng thanh đáp, âm thanh vang vọng trong căn phòng khép kín.

    Không khí lúc này vừa căng thẳng, vừa tràn đầy hy vọng.

    Họ biết mình sắp bước vào một cuộc hành trình tìm kiếm không hề dễ dàng.

    Nhưng trong sâu thẳm, từng người đều thầm mong ước… ngày Rimuru quay lại, tất cả sẽ được như xưa.

    Đêm tại Thánh Địa Lindwurm

    Ánh trăng đổ xuống những con phố lát đá, soi bóng các tòa nhà cổ kính.

    Bóng dáng các thành viên Shadow Garden lặng lẽ di chuyển trên mái nhà, từng bước không một tiếng động.

    — Dấu vết dừng ở khu chợ phía đông. — Beta báo cáo, đôi mắt cô lóe lên ánh sáng lam khi dùng ma thuật theo dõi.

    — Cô ấy hẳn đã mua gì đó ở đây. — Zeta thì thầm, cúi xuống ngửi vết hương còn sót lại trong không khí. — Mùi này là của Rimuru-senpai, không nhầm được.

    Delta đang ở phía xa, dáng người thấp thoáng như một con báo đêm.

    Cô nghiến răng, siết chặt chuôi dao:

    — Chỉ cách một bước nữa thôi…

    Nếu khi đó tôi chạy nhanh hơn, có lẽ đã giữ được cô ấy lại rồi.

    Gamma khẽ đặt tay lên vai Delta, nhẹ giọng trấn an:

    — Không phải lỗi của em.

    Nếu Rimuru-sama chọn rời đi, hẳn là cô ấy có lý do.

    Điều chúng ta có thể làm bây giờ là giúp cô ấy cảm thấy an toàn để quay về.

    Delta cắn môi nhưng gật đầu.

    Alpha lúc này đứng trên đỉnh tháp chuông, quan sát toàn bộ khu chợ từ xa.

    Cô nhắm mắt lại một thoáng, rồi khẽ thì thầm:

    — Rimuru… lần này, chúng em sẽ không để người biến mất một lần nữa.

    Bỗng Beta nhảy xuống từ mái nhà, ra hiệu:

    — Phát hiện manh mối!

    Cả nhóm nhanh chóng tụ lại.

    Beta cầm trên tay một mảnh vải mỏng, màu xanh nhạt.

    — Đây là từ áo choàng mà Rimuru-senpai mặc.

    Nó bị mắc lại ở góc quầy hàng.

    Gamma cúi xuống vuốt nhẹ mảnh vải, ánh mắt dịu dàng như đang chạm vào chính người họ yêu quý.

    — Cô ấy ở rất gần đây…

    Tôi có thể cảm nhận được.

    Alpha lập tức ra lệnh:

    — Chia thành hai nhóm.

    Zeta và Delta bao quát vòng ngoài.

    Beta và Gamma theo dấu ở khu trung tâm.

    Tôi sẽ ẩn mình theo dõi từ xa.

    Cả nhóm tản ra, di chuyển như những bóng ma giữa đêm.

    Khi Beta và Gamma bước sâu hơn vào con hẻm nhỏ, tiếng gió thổi qua khe tường hẹp khiến không khí thêm căng thẳng.

    Beta siết chặt cuốn sổ trong tay, thì thầm:

    — Rimuru-senpai, em cầu mong chị không sợ hãi chúng em nữa…

    Gamma khẽ mỉm cười, mắt vẫn nhìn về phía trước:

    — Nếu gặp lại, điều đầu tiên em muốn làm… là nói rằng bọn em chưa bao giờ thôi tin tưởng người.

    Họ dừng lại khi thấy vài dấu chân còn mới in trên nền đất ẩm.

    Beta ngẩng đầu, trái tim đập mạnh:

    — Là của cô ấy.

    Gamma nắm chặt tay Beta, cả hai trao đổi ánh mắt quyết tâm.

    — Vậy chúng ta tiếp tục thôi.

    Đêm nay… có thể sẽ là đêm chúng ta tìm thấy Rimuru-sama.

    Trong bóng tối, Alpha quan sát từ xa, khẽ nhắm mắt lại.

    — Rimuru… xin hãy để chúng ta tìm thấy người lần nữa.

    Gió đêm thổi qua, mang theo cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở.

    Cuộc tìm kiếm đã thực sự bắt đầu.

    Một góc khác của Thánh Địa Lindwurm

    Bước chân Rimuru khựng lại khi cơn gió đêm bỗng trở nên lành lạnh khác thường.

    — …

    Nàng xoay người nhìn quanh.

    Con hẻm vắng lặng, chỉ có ánh trăng loang lổ trên mặt đất, nhưng trái tim nàng lại đập nhanh hơn.

    — “Cảm giác này… có người đang theo dõi mình.”

    Rimuru nhíu mày, đưa tay khẽ chạm vào thanh kiếm giắt bên hông.

    Làn sương mỏng từ đất bốc lên, càng khiến bóng đêm thêm dày đặc.

    — Ciel… phải chi em ở đây, ta có thể hỏi xem có đúng là họ không…

    Trong đầu nàng, một tiếng thở dài khe khẽ vang lên — tưởng như của Ciel, nhưng ngay khi Rimuru định gọi, âm thanh ấy biến mất.

    — “Lại im lặng nữa sao…

    Haizz.”

    Nàng hít sâu, rồi nhanh chóng nhảy lên mái nhà, di chuyển giữa các nóc nhà với tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một cái bóng mờ.

    Phía sau, Beta khựng lại, đôi tai động đậy như bắt được âm thanh.

    — Cô ấy phát hiện ra chúng ta rồi!

    Gamma cau mày:

    — Rimuru-senpai đang tránh né… nhưng không bỏ chạy hoàn toàn.

    Có lẽ chị ấy đang thử chúng ta.

    Delta từ phía vòng ngoài báo về:

    — Tốc độ của cô ấy rất nhanh, nhưng không phải tốc độ tối đa.

    Giống như đang dẫn dụ chúng ta hơn là muốn thoát.

    Alpha nghe xong chỉ nhếch môi cười nhẹ, trong mắt ánh lên quyết tâm:

    — Vậy thì đi theo.

    Nếu Rimuru-senpai muốn thử thách chúng ta, chúng ta sẽ vượt qua.

    Trong khi đó, Rimuru đáp xuống một tòa tháp, đứng im nhìn xuống con phố.

    — “Họ vẫn bám theo…

    Thật sự muốn gặp mình đến thế sao?”

    Nàng nắm chặt ngực áo, nơi trái tim đang đập loạn xạ.

    — “Mình… thật sự cũng muốn gặp lại họ.

    Nhưng nếu mình quay về bây giờ, liệu có làm liên lụy đến họ không…?”

    Ánh trăng rọi xuống gương mặt Rimuru, đôi mắt nàng ánh lên sự do dự.

    — “Ta không thể… nhưng ta cũng không thể cứ bỏ đi mãi được.”

    Rimuru khẽ thở dài, rồi để lại một vết khắc nhỏ trên mặt tường — ký hiệu bí mật chỉ Shadow Garden mới hiểu — trước khi rời đi.

    Khi Beta và Gamma đến nơi, họ dừng lại, nhìn ký hiệu ấy.

    Gamma khẽ run run:

    — Đây là… dấu hiệu “Tôi ổn, đừng lo”.

    Beta cắn môi, nước mắt lấp lánh:

    — Nghĩa là cô ấy biết chúng ta ở đây.

    Cô ấy không giận… chỉ là chưa sẵn sàng.

    Alpha đáp xuống cạnh họ, ánh mắt kiên định:

    — Tốt.

    Điều đó có nghĩa là cơ hội vẫn còn.

    Chúng ta sẽ tiếp tục theo dõi… cho đến khi Rimuru-senpai tự nguyện quay về.

    Gamma đặt tay lên ký hiệu, mỉm cười buồn:

    — Vậy chúng ta chờ thôi.

    Bóng đêm lại nuốt trọn những bóng người.

    Nhưng lần này, họ không còn chỉ là kẻ truy đuổi — họ đã hiểu rằng, điều cần nhất bây giờ là kiên nhẫn… và niềm tin.

    Đêm muộn tại một quán trọ nhỏ, Lindwurm

    Ngọn đèn dầu trong phòng hắt ánh sáng vàng nhạt lên tường, đung đưa theo từng làn gió lùa qua cửa sổ.

    Rimuru ngồi trên giường, một tay chống cằm, mắt nhìn ra bầu trời đêm.

    — “Họ đã tìm đến tận đây rồi…”

    Nàng lặng lẽ nở một nụ cười mệt mỏi.

    — “Thật ra… mình nên vui chứ.

    Beta, Gamma, Alpha… chắc hẳn họ đã rất lo cho mình.”

    Rimuru đưa tay lên ngực, cảm giác ấm áp lạ thường khi nhớ đến những ngày còn ở cùng họ — những buổi tập luyện, những trận cãi vã nhỏ, những lần cả nhóm cùng cười vang bên bàn ăn.

    Nhưng rồi gương mặt nàng thoáng tối lại.

    — “Không…

    Nếu mình quay về lúc này, mọi rắc rối sẽ kéo theo họ.

    Mình không thể để chuyện đó xảy ra.”

    Ký ức về trận chiến cuối cùng chợt ùa về — tiếng la hét, ánh sáng chói lòa, cảm giác linh hồn như bị xé toạc.

    Rimuru siết chặt hai tay.

    — “Ta còn chưa đủ mạnh.

    Nếu chuyện đó lặp lại, ta không chắc mình có thể bảo vệ họ một lần nữa…”

    Nàng thở dài, nằm ngửa xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

    — “Ciel… nếu em ở đây, em sẽ nói gì với ta?

    Em sẽ bảo ta quay về chứ?”

    Không gian im lặng.

    Chỉ có tiếng côn trùng ngoài cửa sổ.

    Rimuru nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh, nhưng khóe mắt vẫn ươn ướt.

    — “Xin lỗi mọi người…

    Cho ta thêm chút thời gian.

    Đến lúc ta thật sự sẵn sàng, ta sẽ tự mình bước ra gặp các ngươi.”

    Nàng kéo chăn lên, cuộn người lại như một đứa trẻ, để mặc cảm xúc chảy tràn trong lặng lẽ.

    Ngoài kia, bầu trời Lindwurm vẫn sáng lấp lánh, như đang chứng kiến lời hứa thầm lặng của nàng.

    Sáng hôm sau – Doanh trại tạm thời của Shadow Garden tại Lindwurm

    Ánh nắng ban mai lọt qua khe cửa, hắt lên tấm bản đồ trải trên bàn.

    Beta đứng một bên, tay khoanh trước ngực, nét mặt căng thẳng nhưng trong mắt vẫn ánh lên niềm vui vì ít nhất họ biết Rimuru vẫn ổn.

    Gamma đặt thêm vài ghi chú lên bàn:

    — Đây là các vị trí khả nghi mà Rimuru-senpai có thể lui tới.

    Tối qua, Delta đã theo dấu mùi hương và xác định được cô ấy có ở trong thành, nhưng cô ấy đang cố tránh tiếp xúc trực tiếp.

    Beta gật đầu, giọng dịu hơn mọi khi:

    — Cô ấy đã để lại dấu hiệu “Tôi ổn, đừng lo”.

    Nghĩa là cô ấy không từ chối hoàn toàn việc gặp chúng ta.

    Chỉ là… chưa sẵn sàng.

    Delta – vốn là người nóng tính – đập tay xuống bàn:

    — Vậy thì sao phải chờ?

    Chúng ta cứ bắt lấy cô ấy rồi đưa về thôi!

    Căn phòng thoáng im lặng.

    Alpha – đang ngồi ở đầu bàn – chậm rãi ngẩng đầu.

    Ánh mắt cô sắc như dao, nhưng giọng nói bình tĩnh:

    — Không được.

    Rimuru-senpai đã để lại thông điệp rõ ràng.

    Cô ấy cần thời gian.

    Nếu chúng ta ép buộc, cô ấy sẽ biến mất lần nữa, và lần này có thể sẽ là vĩnh viễn.

    Delta cắn môi, cúi đầu im lặng.

    Gamma lên tiếng, giọng mềm mại như để xoa dịu bầu không khí:

    — Chúng ta có thể bảo vệ cô ấy từ xa.

    Đảm bảo không ai làm hại Rimuru-senpai, nhưng không áp sát quá gần.

    Beta thêm vào:

    — Và…

    để lại manh mối nhỏ.

    Một nơi gặp gỡ an toàn, để khi cô ấy sẵn sàng, cô ấy biết phải tìm ai.

    Alpha gật đầu, hài lòng với kế hoạch:

    — Tốt.

    Đây sẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này: bảo vệ mà không can thiệp.

    Nếu Rimuru-senpai cần, cô ấy sẽ tìm đến chúng ta.

    Cô đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, nghiêm nghị nhưng cũng đầy quyết tâm:

    — Nhớ kỹ.

    Mục tiêu không phải là bắt lại Rimuru-senpai.

    Mục tiêu là khiến cô ấy cảm thấy an toàn…

    để tự nguyện quay về.

    Các thành viên đồng loạt gật đầu, khí thế trầm nhưng vững vàng.

    Beta siết chặt cuốn sổ ghi chép, thì thầm như một lời hứa:

    — Rimuru-senpai… chúng em sẽ chờ.

    Lần này, dù bao lâu cũng được.
     
    Khi Rimuru Xuyên Không Vào Shadow Garden
    #14


    Halooo haloooo nhó!

    hiện tại tui đang khá bí.... lười... nản... cạn content... tui đang nghĩ sẽ viết bộ truyện mới trong tương lai...!

    trong tương lai thôi chứ hiện tại thì không biết đâu nhó:^

    nói chung cũng lười...

    ờm tui bị dụ dỗ sa doạ moẹ rồi... hơi nghiện rượu chè xíu (⁠´⁠ ⁠.⁠ ⁠.̫⁠ ⁠.⁠ ⁠'⁠).

    giờ vô voooooo

    (Lưu ý NHỎ: vì quá lười nên tui đã nhờ chat gpt sửa lại đó....)

    _________________________________________________________________________________

    Buổi chiều cùng ngày – con phố yên tĩnh ở Lindwurm

    Rimuru bước chậm trên con đường lát đá, mũ trùm che khuất nửa gương mặt.

    Nàng vừa rời khỏi quán ăn nhỏ, tay còn cầm theo túi bánh mì.

    Bỗng nàng dừng lại.

    Trước mắt nàng, trên bức tường đá cũ kỹ là một ký hiệu rất quen thuộc — một biểu tượng chỉ có Shadow Garden mới dùng.

    Ngay bên dưới là một sợi dây buộc một chiếc vòng nhỏ bằng bạc, đơn giản nhưng tinh xảo.

    Rimuru lặng người.

    — “…

    Đây là…”

    Nàng đưa tay chạm vào chiếc vòng, cảm giác lạnh buốt truyền lên đầu ngón tay.

    Một ký ức xa xăm tràn về — Beta từng tặng nàng chiếc vòng giống hệt khi cả hai hoàn thành nhiệm vụ chung đầu tiên.

    — “Beta…”

    Cổ họng nàng nghẹn lại.

    Bên cạnh ký hiệu, ai đó còn viết một dòng chữ nhỏ bằng loại mực chỉ những người trong tổ chức mới nhìn thấy được:

    > Chúng em sẽ đợi.

    Mọi nơi, mọi lúc.

    Hãy tìm đến khi ngài sẵn sàng.

    Rimuru cắn môi, bàn tay siết chặt chiếc vòng.

    — “Họ vẫn tin mình… dù mình đã biến mất không lời từ biệt.”

    Nước mắt nàng chực trào, nhưng Rimuru hít một hơi thật sâu, nuốt xuống cảm xúc đang dâng trào.

    — “Mình… chưa thể.

    Không phải bây giờ.”

    Nàng đeo chiếc vòng lên tay, nắm thật chặt, như một lời hứa thầm lặng:

    — “Đợi ta thêm chút nữa.

    Khi đến lúc… ta sẽ tự bước ra gặp các ngươi.”

    Rimuru ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh nắng chiều nhuộm vàng mái tóc nàng.

    Lần này, trong ánh mắt Rimuru không chỉ có sự do dự — mà còn có quyết tâm.

    Đêm hôm đó – Ngoại vi Lindwurm

    Gió đêm rít nhẹ qua tán cây, thổi tung những chiếc lá khô trên con đường mòn dẫn ra khu rừng phía bắc.

    Một bóng người đang bước chậm, dáng vẻ như vừa đấu tranh vừa trốn chạy.

    Đó là Rimuru-senpai.

    Tay cô vẫn nắm chiếc vòng bạc Shadow Garden để lại, lòng ngổn ngang vô số cảm xúc.

    Bỗng—

    — “…Ai đó đang theo mình.”

    Rimuru-senpai dừng bước.

    Không gian xung quanh im lặng đến mức nghe được cả tiếng gió.

    Nhưng cô biết — ngoài kia đang có ánh mắt dõi theo.

    Ánh mắt không đe dọa… mà đầy hy vọng.

    Một giọng nói quen thuộc, dịu nhẹ nhưng run rẩy, vang lên sau gốc cây lớn:

    — “Rimuru-senpai…”

    Đôi mắt Rimuru-senpai mở lớn.

    Giọng này—

    — “Gamma…?”

    Gamma bước ra khỏi bóng tối.

    Cô không tiến lại gần, chỉ đứng cách Rimuru-senpai vài mét, giữ hai bàn tay trước ngực để chứng minh rằng bản thân không có ý ép buộc.

    Trái tim Rimuru-senpai đập mạnh.

    Gamma cúi đầu thật sâu:

    — “Em xin lỗi vì đã phá vỡ khoảng cách mà Senpai muốn giữ…

    Nhưng em đã nhìn thấy chiếc vòng trên tay người.

    Em… không thể ngăn mình đến đây.”

    Rimuru-senpai giật nhẹ tay xuống, bản năng che chiếc vòng lại.

    — “Tôi… không có ý để mọi người hiểu sai.

    Tôi chỉ…”

    Giọng Rimuru-senpai khẽ run.

    Những từ tiếp theo mắc nghẹn lại.

    Gamma ngẩng lên, đôi mắt xanh lam lung linh trong ánh trăng:

    — “Nếu Senpai muốn rời đi, chúng em sẽ không giữ.

    Nếu Senpai cần thời gian, chúng em sẽ đợi.

    Nếu Senpai phải chiến đấu… chúng em sẽ chiến đấu cùng.”

    Cô hít sâu, rồi bước lên một bước nhỏ — rất chậm, rất thận trọng, như sợ Rimuru-senpai biến mất:

    — “Nhưng xin Senpai…

    đừng để chúng em mất người lần nữa.”

    Rimuru-senpai khựng lại nửa bước.

    — “Tôi… không chắc mình có thể bảo vệ các em như trước.

    Nếu chuyện cũ lặp lại thì—”

    — “Chúng em không cần được bảo vệ.”

    Gamma ngắt lời, giọng nghẹn lại.

    — “Chỉ cần được đi bên cạnh Senpai.”

    Gió đêm lướt qua, mang theo mùi hương mà Rimuru-senpai luôn nhớ.

    Cô cắn môi:

    — “…Nếu tôi quay về, mọi nguy hiểm sẽ kéo đến các em.”

    Gamma lắc đầu:

    — “Không có Senpai, chúng em vẫn gặp nguy hiểm.

    Nhưng nếu không có Senpai…

    đó mới là nỗi sợ lớn nhất.”

    Rimuru-senpai nhìn sững Gamma.

    Gamma nhìn trả — bằng sự chân thành đến mức gần như đau đớn.

    Không gian như ngừng lại.

    Rồi, bằng giọng rất khẽ:

    — “…Được.

    Nhưng không phải bây giờ.”

    — “Tôi hứa… tôi sẽ quay lại.”

    Gamma cắn môi đến trắng bệch, nhưng nụ cười vẫn hiện ra:

    — “Vậy… xin để em đưa thứ này.”

    Cô gỡ khỏi tai mình một chiếc bông tai giọt lệ — vật Gamma luôn đeo từ ngày Rimuru-senpai biến mất — rồi đặt nó lên hòn đá nhỏ giữa hai người.

    — “Đây là tín hiệu của em.

    Khi Senpai đeo nó… chúng em sẽ biết Senpai đã sẵn sàng.”

    Rimuru-senpai nhìn món đồ lấp lánh dưới ánh trăng, lòng nhói lên.

    Cô cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt bông tai lên.

    — “…Cảm ơn.”

    Gamma lùi lại hai bước, đôi mắt chan chứa hy vọng:

    — “Hẹn ngày Senpai trở về.”

    Rimuru-senpai xoay người, bật lên nóc nhà.

    Trước khi bóng cô biến mất giữa màn đêm, Rimuru-senpai dừng lại thoáng chốc, không quay đầu mà chỉ khẽ nói:

    — “…Tôi cũng mong ngày đó đến.”

    Rồi cô biến mất trong đêm, để lại Gamma đứng lặng dưới ánh trăng — nơi nước mắt rơi nhưng nụ cười vẫn không tắt.

    Rạng sáng hôm sau – Doanh trại tạm thời của Shadow Garden tại Lindwurm

    Cánh cửa gỗ bật mở cạch một tiếng vang nhỏ trong căn phòng họp yên tĩnh.

    Mọi ánh mắt lập tức hướng về phía người bước vào.

    Gamma.

    Tóc cô còn vương hơi sương đêm, và đôi mắt đỏ hoe vì đã khóc — nhưng ánh nhìn lại sáng lạ thường, như cất giữ một bí mật không thể che giấu.

    Beta là người lao đến đầu tiên:

    — Gamma!

    Em…

    Em gặp Rimuru-senpai rồi phải không!?

    Gamma khẽ gật đầu.

    Delta bật dậy khỏi ghế, đập hai tay xuống bàn:

    — Ở đâu!?

    Senpai ở đâu!?

    Có bị thương không!?

    Có chạy không!?

    Alpha chỉ đưa một tay ra hiệu, lập tức Delta im bặt.

    Cả căn phòng chìm trong sự chờ đợi căng thẳng.

    Gamma đứng thẳng lưng, hít sâu:

    — Em đã gặp Rimuru-senpai.

    Một tiếng “!”

    đồng loạt bật ra từ mọi người.

    Không ai dám thở mạnh.

    Giọng Gamma run lên, nhưng rõ ràng:

    — Senpai không né tránh chúng ta hoàn toàn.

    Senpai…

    đang do dự.

    Nhưng không ghét bỏ.

    Không từ chối.

    Alpha nheo mắt:

    — Nói rõ.

    Gamma đặt một thứ lên bàn — chiếc bông tai giọt lệ còn lại, đôi với món đồ mà cô đã trao cho Rimuru-senpai.

    — Senpai đã nhận tín hiệu của em.

    Và Senpai… hứa rằng sẽ quay lại.

    Không khí như nổ tung.

    Beta ôm miệng, nước mắt lăn xuống:

    — Rimuru-senpai… hứa thật sao…?

    Zeta, vốn điềm tĩnh nhất nhóm, cũng khẽ siết hai tay lại, đôi tai sói khẽ rung:

    — Vậy là Senpai… không bỏ rơi chúng ta.

    Alpha nhắm mắt lại một giây, như để trấn an cơn xúc động của chính mình.

    Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô sắc bén nhưng mềm mại:

    — Gamma.

    Senpai nói gì nữa?

    Gamma cúi đầu:

    — Senpai còn chưa muốn trở về.

    Không phải vì sợ chúng ta… mà vì sợ sẽ liên lụy chúng ta.

    Delta nghiến răng:

    — Liên lụy thì đã sao!?

    Chúng ta mạnh hơn xưa rất nhiều!

    — Không cần Senpai bảo vệ nữa!

    Gamma lắc đầu:

    — Nhưng Senpai vẫn nghĩ thế.

    Senpai sợ chúng ta phải chịu nguy hiểm vì mình.

    Cả phòng im lặng.

    Beta đặt tay lên cuốn sổ, giọng trầm xuống:

    — Senpai… vẫn luôn là người như vậy.

    Mang hết mọi trách nhiệm một mình… rồi biến mất.

    Alpha bước lên, tay đặt nhẹ lên chiếc bông tai trên bàn:

    — Nếu Rimuru-senpai cảm thấy mình chưa đủ mạnh… vậy chúng ta chỉ cần chứng minh điều ngược lại.

    Cô ngẩng đầu nhìn mọi người, ánh mắt sáng như lưỡi kiếm:

    — Mục tiêu mới: để Rimuru-senpai hiểu rằng chúng ta không yếu.

    Không phải gánh nặng.

    Không phải người Senpai phải bảo vệ — mà là đồng đội có thể chiến đấu bên cạnh.

    Cả đội đứng thẳng dậy, như thể linh hồn Rimuru-senpai đang nhìn vào họ từ đâu đó.

    Beta siết chặt tay:

    — Chúng ta sẽ mạnh hơn.

    Mạnh đến mức…

    Senpai không còn lý do để trốn nữa.

    Delta cười nhếch mép:

    — Senpai sẽ không thoát được lần tới đâu.

    Lần đó… là để đưa Senpai về nhà.

    Gamma đặt tay lên ngực, nơi trái tim cô đập mạnh:

    — Senpai bảo: “Tôi sẽ quay lại.”

    — Vậy thì chúng ta chỉ cần chờ… và chuẩn bị cho ngày đó.

    Alpha kết luận:

    — Từ giờ, Lindwurm sẽ là căn cứ tạm thời.

    Mọi dấu vết của Rimuru-senpai — phải được bảo vệ tuyệt đối.

    Không ai được phép làm Senpai tổn thương, dù chỉ một sợi tóc.

    — Rõ! — tiếng đáp vang rền trong căn phòng.

    Alpha quay đi, nhưng giọng cô khẽ chùng xuống — chỉ đủ lớn để các thành viên nghe:

    — Rimuru-senpai… hãy sớm quay lại bên chúng em.

    ---

    Cùng lúc đó – Đỉnh tháp đá phía bắc Lindwurm

    Rimuru-senpai đứng một mình, gió thổi tung áo choàng.

    Chiếc bông tai mới được đeo trên tai trái, lấp lánh trong ánh nắng sớm.

    Cô chạm nhẹ vào nó, thì thầm:

    — “Shadow Garden… mọi người thay đổi rồi.”

    Một nụ cười nhỏ, không giấu được sự ấm áp, xuất hiện trên môi Rimuru-senpai.

    — “Chờ ta thêm chút nữa thôi…”

    Cô nhìn về phía doanh trại nơi các cô gái đang hy vọng.

    — “…Ngày ta quay về sẽ đến nhanh hơn các em nghĩ.”

    __________________________________________________________________________________

    À truyện mới đây...NHỚ qua ủng hộ nhó!
     
    Back
    Top Dưới