Xin chàoooo!!!
Wao tôi đã mất tích bao lâu rồi nhể??? =)))
Xin lỗi vì đã lặng một thời gian, well tại Wattpad lỗi tùm lum thôi chứ =_=
Nghỉ viết lâu lắm rồi nên là sẽ có vài chỗ thay đổi khá nhiều…
THÔNG CẢM XÍU ĐÊ.
_________________________________________
Trong một căn phòng kín, ánh đèn dịu hẳn xuống, những thành viên chủ chốt của Shadow Garden lần lượt bước vào.
Beta đã chờ sẵn, tay vẫn cầm cuốn sổ ghi chép, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn mọi ngày.
— Báo cáo ngay đi, Beta. — Alpha là người mở lời trước, giọng điềm tĩnh nhưng đôi mắt sáng rực như muốn biết câu trả lời ngay lập tức.
Beta hít sâu, rồi nói:
— Tôi đã gặp cô ấy.
Không nhầm được…
Đó là Rimuru-sama.
Trong khoảnh khắc, cả phòng như lặng đi.
Gamma khẽ đặt tay lên miệng, ánh mắt rung lên.
Delta thì lập tức bật dậy:
— Cô ấy đâu!?
Tại sao không giữ cô ấy lại!?
— Bình tĩnh, Delta. — Alpha cắt lời, nhưng chính giọng cô cũng hơi run. — Tiếp tục, Beta.
Beta cúi đầu, giọng nhỏ hơn:
— Cô ấy nhận ra tôi… nhưng đã bỏ chạy.
Có vẻ cô ấy không muốn đối mặt với chúng ta lúc này.
Epsilon siết chặt hai bàn tay, khẽ nghiến răng:
— Nghĩa là cô ấy vẫn còn sống, nhưng tại sao phải trốn?
— Có thể cô ấy đang mang một gánh nặng nào đó. — Zeta lên tiếng, giọng trầm hẳn. — Nếu Rimuru-sama không muốn gặp chúng ta, hẳn là có lý do.
Gamma gật đầu, nhưng mắt vẫn rơm rớm:
— Dù lý do là gì… em chỉ muốn gặp lại cô ấy, để nói rằng… chúng ta vẫn luôn đợi cô.
Alpha hít sâu, rồi quay sang toàn bộ phòng:
— Được rồi.
Kể từ giờ, nhiệm vụ số một của chúng ta là tìm Rimuru-sama.
Nhưng không được gây áp lực.
Nếu cô ấy đang chạy trốn, ta cần tiếp cận cẩn thận, để cô ấy cảm thấy an toàn trước khi quay về.
Delta nhíu mày:
— Nghĩa là không được dùng bạo lực?
— Chính xác. — Alpha gật đầu. — Đây không phải một cuộc săn đuổi.
Đây là…
đưa người quan trọng trở về.
Cả phòng im lặng vài giây.
Rồi từng người gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong mắt ánh lên sự quyết tâm.
Beta lau khóe mắt, rồi mỉm cười nhẹ:
— Rimuru-senpai, xin hãy đợi chúng tôi.
Lần này, chúng tôi sẽ không để người rời xa nữa.
Alpha đứng dậy, ánh sáng từ chiếc đèn trên bàn hắt lên gương mặt cô, tạo nên một vẻ nghiêm nghị đặc biệt:
— Kế hoạch bắt đầu ngay đêm nay.
Beta, em sẽ dẫn đầu theo dấu vết.
Gamma, hỗ trợ về tình báo.
Zeta, Delta, chuẩn bị đội theo dõi nhưng không được lộ diện.
— Vâng! — tất cả đồng thanh đáp, âm thanh vang vọng trong căn phòng khép kín.
Không khí lúc này vừa căng thẳng, vừa tràn đầy hy vọng.
Họ biết mình sắp bước vào một cuộc hành trình tìm kiếm không hề dễ dàng.
Nhưng trong sâu thẳm, từng người đều thầm mong ước… ngày Rimuru quay lại, tất cả sẽ được như xưa.
Đêm tại Thánh Địa Lindwurm
Ánh trăng đổ xuống những con phố lát đá, soi bóng các tòa nhà cổ kính.
Bóng dáng các thành viên Shadow Garden lặng lẽ di chuyển trên mái nhà, từng bước không một tiếng động.
— Dấu vết dừng ở khu chợ phía đông. — Beta báo cáo, đôi mắt cô lóe lên ánh sáng lam khi dùng ma thuật theo dõi.
— Cô ấy hẳn đã mua gì đó ở đây. — Zeta thì thầm, cúi xuống ngửi vết hương còn sót lại trong không khí. — Mùi này là của Rimuru-senpai, không nhầm được.
Delta đang ở phía xa, dáng người thấp thoáng như một con báo đêm.
Cô nghiến răng, siết chặt chuôi dao:
— Chỉ cách một bước nữa thôi…
Nếu khi đó tôi chạy nhanh hơn, có lẽ đã giữ được cô ấy lại rồi.
Gamma khẽ đặt tay lên vai Delta, nhẹ giọng trấn an:
— Không phải lỗi của em.
Nếu Rimuru-sama chọn rời đi, hẳn là cô ấy có lý do.
Điều chúng ta có thể làm bây giờ là giúp cô ấy cảm thấy an toàn để quay về.
Delta cắn môi nhưng gật đầu.
Alpha lúc này đứng trên đỉnh tháp chuông, quan sát toàn bộ khu chợ từ xa.
Cô nhắm mắt lại một thoáng, rồi khẽ thì thầm:
— Rimuru… lần này, chúng em sẽ không để người biến mất một lần nữa.
Bỗng Beta nhảy xuống từ mái nhà, ra hiệu:
— Phát hiện manh mối!
Cả nhóm nhanh chóng tụ lại.
Beta cầm trên tay một mảnh vải mỏng, màu xanh nhạt.
— Đây là từ áo choàng mà Rimuru-senpai mặc.
Nó bị mắc lại ở góc quầy hàng.
Gamma cúi xuống vuốt nhẹ mảnh vải, ánh mắt dịu dàng như đang chạm vào chính người họ yêu quý.
— Cô ấy ở rất gần đây…
Tôi có thể cảm nhận được.
Alpha lập tức ra lệnh:
— Chia thành hai nhóm.
Zeta và Delta bao quát vòng ngoài.
Beta và Gamma theo dấu ở khu trung tâm.
Tôi sẽ ẩn mình theo dõi từ xa.
Cả nhóm tản ra, di chuyển như những bóng ma giữa đêm.
Khi Beta và Gamma bước sâu hơn vào con hẻm nhỏ, tiếng gió thổi qua khe tường hẹp khiến không khí thêm căng thẳng.
Beta siết chặt cuốn sổ trong tay, thì thầm:
— Rimuru-senpai, em cầu mong chị không sợ hãi chúng em nữa…
Gamma khẽ mỉm cười, mắt vẫn nhìn về phía trước:
— Nếu gặp lại, điều đầu tiên em muốn làm… là nói rằng bọn em chưa bao giờ thôi tin tưởng người.
Họ dừng lại khi thấy vài dấu chân còn mới in trên nền đất ẩm.
Beta ngẩng đầu, trái tim đập mạnh:
— Là của cô ấy.
Gamma nắm chặt tay Beta, cả hai trao đổi ánh mắt quyết tâm.
— Vậy chúng ta tiếp tục thôi.
Đêm nay… có thể sẽ là đêm chúng ta tìm thấy Rimuru-sama.
Trong bóng tối, Alpha quan sát từ xa, khẽ nhắm mắt lại.
— Rimuru… xin hãy để chúng ta tìm thấy người lần nữa.
Gió đêm thổi qua, mang theo cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở.
Cuộc tìm kiếm đã thực sự bắt đầu.
Một góc khác của Thánh Địa Lindwurm
Bước chân Rimuru khựng lại khi cơn gió đêm bỗng trở nên lành lạnh khác thường.
— …
Nàng xoay người nhìn quanh.
Con hẻm vắng lặng, chỉ có ánh trăng loang lổ trên mặt đất, nhưng trái tim nàng lại đập nhanh hơn.
— “Cảm giác này… có người đang theo dõi mình.”
Rimuru nhíu mày, đưa tay khẽ chạm vào thanh kiếm giắt bên hông.
Làn sương mỏng từ đất bốc lên, càng khiến bóng đêm thêm dày đặc.
— Ciel… phải chi em ở đây, ta có thể hỏi xem có đúng là họ không…
Trong đầu nàng, một tiếng thở dài khe khẽ vang lên — tưởng như của Ciel, nhưng ngay khi Rimuru định gọi, âm thanh ấy biến mất.
— “Lại im lặng nữa sao…
Haizz.”
Nàng hít sâu, rồi nhanh chóng nhảy lên mái nhà, di chuyển giữa các nóc nhà với tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một cái bóng mờ.
Phía sau, Beta khựng lại, đôi tai động đậy như bắt được âm thanh.
— Cô ấy phát hiện ra chúng ta rồi!
Gamma cau mày:
— Rimuru-senpai đang tránh né… nhưng không bỏ chạy hoàn toàn.
Có lẽ chị ấy đang thử chúng ta.
Delta từ phía vòng ngoài báo về:
— Tốc độ của cô ấy rất nhanh, nhưng không phải tốc độ tối đa.
Giống như đang dẫn dụ chúng ta hơn là muốn thoát.
Alpha nghe xong chỉ nhếch môi cười nhẹ, trong mắt ánh lên quyết tâm:
— Vậy thì đi theo.
Nếu Rimuru-senpai muốn thử thách chúng ta, chúng ta sẽ vượt qua.
Trong khi đó, Rimuru đáp xuống một tòa tháp, đứng im nhìn xuống con phố.
— “Họ vẫn bám theo…
Thật sự muốn gặp mình đến thế sao?”
Nàng nắm chặt ngực áo, nơi trái tim đang đập loạn xạ.
— “Mình… thật sự cũng muốn gặp lại họ.
Nhưng nếu mình quay về bây giờ, liệu có làm liên lụy đến họ không…?”
Ánh trăng rọi xuống gương mặt Rimuru, đôi mắt nàng ánh lên sự do dự.
— “Ta không thể… nhưng ta cũng không thể cứ bỏ đi mãi được.”
Rimuru khẽ thở dài, rồi để lại một vết khắc nhỏ trên mặt tường — ký hiệu bí mật chỉ Shadow Garden mới hiểu — trước khi rời đi.
Khi Beta và Gamma đến nơi, họ dừng lại, nhìn ký hiệu ấy.
Gamma khẽ run run:
— Đây là… dấu hiệu “Tôi ổn, đừng lo”.
Beta cắn môi, nước mắt lấp lánh:
— Nghĩa là cô ấy biết chúng ta ở đây.
Cô ấy không giận… chỉ là chưa sẵn sàng.
Alpha đáp xuống cạnh họ, ánh mắt kiên định:
— Tốt.
Điều đó có nghĩa là cơ hội vẫn còn.
Chúng ta sẽ tiếp tục theo dõi… cho đến khi Rimuru-senpai tự nguyện quay về.
Gamma đặt tay lên ký hiệu, mỉm cười buồn:
— Vậy chúng ta chờ thôi.
Bóng đêm lại nuốt trọn những bóng người.
Nhưng lần này, họ không còn chỉ là kẻ truy đuổi — họ đã hiểu rằng, điều cần nhất bây giờ là kiên nhẫn… và niềm tin.
Đêm muộn tại một quán trọ nhỏ, Lindwurm
Ngọn đèn dầu trong phòng hắt ánh sáng vàng nhạt lên tường, đung đưa theo từng làn gió lùa qua cửa sổ.
Rimuru ngồi trên giường, một tay chống cằm, mắt nhìn ra bầu trời đêm.
— “Họ đã tìm đến tận đây rồi…”
Nàng lặng lẽ nở một nụ cười mệt mỏi.
— “Thật ra… mình nên vui chứ.
Beta, Gamma, Alpha… chắc hẳn họ đã rất lo cho mình.”
Rimuru đưa tay lên ngực, cảm giác ấm áp lạ thường khi nhớ đến những ngày còn ở cùng họ — những buổi tập luyện, những trận cãi vã nhỏ, những lần cả nhóm cùng cười vang bên bàn ăn.
Nhưng rồi gương mặt nàng thoáng tối lại.
— “Không…
Nếu mình quay về lúc này, mọi rắc rối sẽ kéo theo họ.
Mình không thể để chuyện đó xảy ra.”
Ký ức về trận chiến cuối cùng chợt ùa về — tiếng la hét, ánh sáng chói lòa, cảm giác linh hồn như bị xé toạc.
Rimuru siết chặt hai tay.
— “Ta còn chưa đủ mạnh.
Nếu chuyện đó lặp lại, ta không chắc mình có thể bảo vệ họ một lần nữa…”
Nàng thở dài, nằm ngửa xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
— “Ciel… nếu em ở đây, em sẽ nói gì với ta?
Em sẽ bảo ta quay về chứ?”
Không gian im lặng.
Chỉ có tiếng côn trùng ngoài cửa sổ.
Rimuru nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh, nhưng khóe mắt vẫn ươn ướt.
— “Xin lỗi mọi người…
Cho ta thêm chút thời gian.
Đến lúc ta thật sự sẵn sàng, ta sẽ tự mình bước ra gặp các ngươi.”
Nàng kéo chăn lên, cuộn người lại như một đứa trẻ, để mặc cảm xúc chảy tràn trong lặng lẽ.
Ngoài kia, bầu trời Lindwurm vẫn sáng lấp lánh, như đang chứng kiến lời hứa thầm lặng của nàng.
Sáng hôm sau – Doanh trại tạm thời của Shadow Garden tại Lindwurm
Ánh nắng ban mai lọt qua khe cửa, hắt lên tấm bản đồ trải trên bàn.
Beta đứng một bên, tay khoanh trước ngực, nét mặt căng thẳng nhưng trong mắt vẫn ánh lên niềm vui vì ít nhất họ biết Rimuru vẫn ổn.
Gamma đặt thêm vài ghi chú lên bàn:
— Đây là các vị trí khả nghi mà Rimuru-senpai có thể lui tới.
Tối qua, Delta đã theo dấu mùi hương và xác định được cô ấy có ở trong thành, nhưng cô ấy đang cố tránh tiếp xúc trực tiếp.
Beta gật đầu, giọng dịu hơn mọi khi:
— Cô ấy đã để lại dấu hiệu “Tôi ổn, đừng lo”.
Nghĩa là cô ấy không từ chối hoàn toàn việc gặp chúng ta.
Chỉ là… chưa sẵn sàng.
Delta – vốn là người nóng tính – đập tay xuống bàn:
— Vậy thì sao phải chờ?
Chúng ta cứ bắt lấy cô ấy rồi đưa về thôi!
Căn phòng thoáng im lặng.
Alpha – đang ngồi ở đầu bàn – chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt cô sắc như dao, nhưng giọng nói bình tĩnh:
— Không được.
Rimuru-senpai đã để lại thông điệp rõ ràng.
Cô ấy cần thời gian.
Nếu chúng ta ép buộc, cô ấy sẽ biến mất lần nữa, và lần này có thể sẽ là vĩnh viễn.
Delta cắn môi, cúi đầu im lặng.
Gamma lên tiếng, giọng mềm mại như để xoa dịu bầu không khí:
— Chúng ta có thể bảo vệ cô ấy từ xa.
Đảm bảo không ai làm hại Rimuru-senpai, nhưng không áp sát quá gần.
Beta thêm vào:
— Và…
để lại manh mối nhỏ.
Một nơi gặp gỡ an toàn, để khi cô ấy sẵn sàng, cô ấy biết phải tìm ai.
Alpha gật đầu, hài lòng với kế hoạch:
— Tốt.
Đây sẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này: bảo vệ mà không can thiệp.
Nếu Rimuru-senpai cần, cô ấy sẽ tìm đến chúng ta.
Cô đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, nghiêm nghị nhưng cũng đầy quyết tâm:
— Nhớ kỹ.
Mục tiêu không phải là bắt lại Rimuru-senpai.
Mục tiêu là khiến cô ấy cảm thấy an toàn…
để tự nguyện quay về.
Các thành viên đồng loạt gật đầu, khí thế trầm nhưng vững vàng.
Beta siết chặt cuốn sổ ghi chép, thì thầm như một lời hứa:
— Rimuru-senpai… chúng em sẽ chờ.
Lần này, dù bao lâu cũng được.