Đô Thị Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
670,365
0
0
AP1GczM5xrrN4hhDDUHWz28Ng2gaCte1Rx8pchwUEcZCVusbGmkGKSw_8VCDfTOCerXXA5Ax05x-4llDLBWw5z1Md7Y2Ed8lE0VpJDppfzjV49dY2Uy5kKsmLQrnIBDaepE7Y-gTRZed_Gg1hAWR0oAfn9UN=w215-h322-s-no-gm

Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
Tác giả: Lăng Nhiên
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lăng Nhiên

Edit: Trăng chưa từng nhàn rỗi - 月未曾闲

- ------

Văn án:

Tôi nhận được một gói hàng không rõ nguồn gốc, bên trong là một chai nước hoa tên "Kiss" và một tấm thiệp.

Trên tấm thiệp viết:

[Xịt nước hoa này lên, người thích bạn sẽ có khao khát muốn hôn bạn tăng tới 100%.]

Tôi nghĩ rằng dòng chữ trên thiệp chỉ là cách quảng cáo, không ngờ rằng từng chữ trong câu quảng cáo đều là sự thật.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Trốn Nhà Rời Đi Tôi Thành Kẻ Lừa Đảo
  • Sau Khi Sư Tôn Không Cần Ta
  • Sau Khi Con Gái Tôi Bị Tạt Axit
  • Xuyên Sách Sau Khi Hoán Đổi Thân Thể Với Ma Tôn
  • Sau Khi Bị Xà Xà Chăn Nuôi
  • Phải Làm Sao Khi Xuyên Thành Mẹ Kế Phản Diện
  • Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
    Chương 1


    1.

    Tôi chụp một bức ảnh chai nước hoa và đăng lên trang cá nhân, kèm theo dòng trạng thái:

    [Là bé nào chuẩn bị quà sinh nhật sớm cho mình vậy? Mau nhận đi nhé!]

    Chai nước hoa trong suốt, ngoài cái tên "kiss" thì không có hình ảnh nào khác, trông rất đơn giản.

    Tôi xịt hai lần lên cổ tay, đưa lên gần mũi ngửi thử.

    "Không có mùi gì cả. Tại mình xịt ít quá à?"

    Xịt thêm vài lần nữa lên cả hai cổ tay nhưng vẫn không có mùi gì cả.

    Chẳng lẽ bên trong chỉ là nước bình thường? Bị trêu à?

    "Bạch Chỉ, đi nhanh lên! Tiết sau là tiết của thầy nghiêm khắc đấy!"

    Cô bạn cùng phòng Tiểu Đường vừa nói vừa lao ra khỏi cửa.

    Tôi giật mình, vội vàng cầm sách giáo khoa chạy nhanh đến lớp.

    Cuối cùng tôi vẫn phải run rẩy ngồi một mình ở hàng ghế sau, Tiểu Đường từ hàng ghế đầu cách tôi vài hàng quay xuống nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.

    Không phải chúng tôi yêu việc học đến mức giành nhau chỗ ngồi phía trước, mà là thầy giáo nghiêm khắc kia thích gọi học sinh ngồi cuối lớp trả lời câu hỏi.

    Thầy nghiêm khắc tên thật là Tang Hoài, là thầy dạy Toán cao cấp của chúng tôi, có gương mặt lạnh lùng, rất đẹp trai.

    Gương mặt lạnh lùng cấm d ụ c đó nổi tiếng không kém gì sự nghiêm khắc trong giảng dạy và tỉ lệ thi rớt cực cao vào cuối kỳ của thầy.

    Xin điểm? Mơ cũng chả thấy.

    Khi chuông sắp reo, thầy Tang Hoài đúng giờ đã bước vào lớp, nhìn quanh một vòng và dừng ánh mắt lại chỗ tôi.

    Tôi lập tức cúi đầu, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của bản thân.

    "Hôm nay chúng ta sẽ học nốt phần vi tích phân, thời gian còn lại làm bài tập trong sách, tiết cuối sẽ trả lời câu hỏi."

    Thầy Tang Hoài bắt đầu giảng bài một cách có hệ thống.

    Lúc này tôi mới tuyệt vọng nhận ra mình mang nhầm sách Toán cao cấp 1 thay vì Toán cao cấp 2.

    Nhớ lại lần trước có người mang nhầm sách, thầy Tang Hoài đã lạnh lùng m ắ ng m ỏ, tôi rùng mình, tự trách sao không thể tàng hình.

    ...

    "Được rồi, thời gian tiếp theo các em làm bài tập đi."

    Tôi giả vờ chọn một trang bài tập và bắt đầu làm, cầu nguyện thầy đừng xuống kiểm tra.

    Nhưng trời không chiều lòng người, thầy Tang Hoài bước xuống bục giảng và bắt đầu đi kiểm tra.

    Không biết đã trải qua bao lâu, tiếng bước chân chậm rãi phía sau ngày càng gần, tôi run rẩy, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

    Có vẻ chỉ còn cách tôi một bước.

    Tôi giả vờ vô tình làm rơi bút, cúi xuống nhặt, định đợi thầy đi qua rồi mới đứng lên.

    Nhưng không ngờ một bàn tay nhanh hơn tôi nhặt cây bút, tay tôi chạm vào m u bàn tay người ấy.

    Tôi quay đầu lại theo phản xạ, cằm đột nhiên bị một bàn tay nắm lấy.

    Trong lúc ngỡ ngàng, môi tôi cảm nhận được sự ẩm ướt mềm mại.

    Tôi trợn tròn mắt, đối diện với ánh mắt gần trong gang tấc đầy d ụ c vọng.

    Lưỡi thầy khẽ tách hai hàm răng tôi ra, lướt vào bên trong, quấn lấy lưỡi tôi, rút hết sạch không khí của tôi.

    Cả người tôi như rơi vào trạng thái s a y ʀượu, hỗn loạn mơ màng.

    Nụ hôn sâu không kéo dài lâu, thầy Tang Hoài nhẹ nhàng vuốt v e đôi môi ướt át của tôi, ánh mắt thầy thật khó hiểu.

    Rồi thầy đặt cây bút vào tay tôi, chậm rãi đứng dậy.

    "Chú ý hơn nhé."

    Thầy dùng giọng điệu lạnh nhạt nhắc nhở, giọng có vẻ hơi khàn không dễ nhận ra.

    "Cảm ơn... cảm ơn thầy..."

    Tôi cẩn thận nhìn quanh một lượt, may mắn không ai chú ý đến cảnh tượng kịch tính ở hàng ghế sau.

    Tiết học này, thầy Tang Hoài bất ngờ không gọi học sinh ngồi cuối lớp lên trả lời câu hỏi.

    Tôi thoát khỏi một kiế p n ạ n.

    Nhưng trái tim đ ậ p loạn vẫn không thể bình tĩnh lại.

    Trong đầu không ngừng tái hiện cảnh tượng thầy Tang Hoài và tôi hôn nhau sau bàn học.

    Tại sao thầy lại đột nhiên hôn tôi, mà còn là... nụ hôn kiểu Pháp...

    2.

    Khi tiếng chuông tan học vừa reo, tôi liền chạy ra ngoài, ánh mắt nóng bỏng sau lưng tôi chỉ biến mất khi tôi chạy vào góc khuất.

    Không biết tôi đ i ê n hay thế giới này đ i ê n nữa.



    "Á"

    Đang mải suy nghĩ, mũi tôi đ â m vào thứ gì đó cứng ngắc, đ a u đến nỗi mắt tôi ửng đỏ.

    "Đi đứng nhìn đường cẩn thận chứ."

    Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu tôi.

    Người đó nhẹ nhàng xoa xoa mũi tôi.

    "Châu Độ?"

    Tôi chớp mắt vài lần, kìm nén cảm giác muốn bật khóc, nhìn rõ người trước mặt.

    Mái tóc đỏ nổi bật, làn da màu bánh mật, đặc điểm nổi bật như này còn ai ngoài người bạn thanh mai trúc mã của tôi nữa.

    Cậu ấy nhướn mày:

    "Sao lại gấp gáp thế, có ai đuổi theo à?"

    "... Không." Tôi lảng tránh ánh mắt.

    "Tôi nhớ hôm nay cậu không có tiết nữa, đi thôi, đến sân bóng rổ cổ vũ cho anh đẹp trai này."

    Châu Độ quen thuộc khoác tay lên vai tôi, không cho tôi cơ hội từ chối và kéo tôi đến sân bóng.

    Tôi bị ép ngồi ở hàng ghế đầu, Châu Độ cởi áo khoác phủ lên đầu tôi một cách chính xác.

    "Giữ cẩn thận nhé."

    Anh ấy vừa nói vừa xoa đầu tôi qua lớp áo.

    Tôi kéo áo khoác xuống và cảm nhận được ánh mắt như d a o sau lưng.

    Không cần nói cũng biết đó là ánh mắt của các fan hâm mộ Châu Độ.

    Khi tiếng còi vang lên, những ánh mắt đó mới rời khỏi tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Nhìn Châu Độ trên sân bóng, thân hình mạnh mẽ, ánh mắt kiên định, dẫn bóng không chút lưỡng lự, tôi phải thừa nhận rằng anh ấy có đủ điều kiện để được yêu mến.

    Cuối cùng, đội của Châu Độ giành chiến thắng với tỷ số chênh lệch lớn, cũng dễ hiểu.

    Tôi tiến lên đưa chai nước cho cậu ấy, Châu Độ ngửa cổ uống, nước chảy qua yết hầu, chỉ trong chốc lát đã cạn chai nước.

    Cậu ta cười tự mãn: "Cú ném ba điểm của tôi có đẹp không?"

    "Bình thường thôi."

    Tôi trả lời với vẻ mặt không biểu cảm, đã c ã i nhau cả chục năm, giờ kêu khen ngợi thì kì quặc lắm.

    "Cậu chỉ giỏi cãi thôi." Tôi hừ một tiếng.

    "Đi thôi, đứng ngoài phòng thay đồ đợi chút, tôi tắm nhanh 5 phút rồi đưa cậu đi ăn lẩu."

    Vì bữa lẩu, tôi ngoan ngoãn đứng ngoài phòng thay đồ chờ.

    Nhưng mười phút trôi qua, người đã đi hết, Châu Độ vẫn chưa ra.

    "Châu Độ, cậu xong chưa?" Tôi gõ cửa phòng thay đồ.

    Cửa vừa hé, tôi bị một lực kéo vào, cửa nhanh chóng đóng lại.

    Tôi bị ép vào cửa, cổ tay bị giữ ch ặ t trên đầu, cánh tay khác chống bên tai tôi.

    Mùi bạc hà nhàn nhạt xộc vào mũi.

    "Châu Độ?" Phòng thay đồ hơi tối, nhưng tôi biết người đang đè lên tôi là cậu ta.

    "Cậu lại muốn giở trò gì?!"

    Cậu ta luôn thích trêu chọc tôi.

    Châu Độ bất thường im lặng một lúc, bầu không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ.

    "Vừa nãy gặp thấy môi cậu sưng, bị ai hôn rồi à?"

    Giọng cậu ấy có chút kỳ lạ.

    Tôi bắt đầu hoảng.

    Rõ vậy sao?

    "Không, là do bị nóng trong thôi." Tôi cố giữ bình tĩnh trả lời.

    "Thật à?" Châu Độ hỏi lại đầy ẩn ý.

    "Tất nhiên, cậu biết mà, tôi đâu có bạn trai."

    Tôi cảm thấy cậu ấy tiến sát hơn, hơi thở phả lên cổ tôi, ngửi ngửi hai cái.

    "Cậu thơm quá."

    Thơm? Tôi chẳng ngửi thấy gì cả.

    Môi dưới đột nhiên bị cậu ta m ú t nhẹ, cảm giác t ê d ạ i lan ra, đ ầ u ó c tôi lập tức trống rỗng.

    Lưỡi cậu ta khẽ đưa vào, cuốn lấy lưỡi tôi, khiêu vũ nhiệt tình như điệu samba, quấn quýt rồi lại tách ra.

    Đến khi tôi thở không nổi, phát ra tiếng r ê n "ưm ưm", Châu Độ mới buông tha cho tôi.

    Đ i ê n rồi! Thật sự đ i ê n rồi!

    Tôi giẫm mạnh vào chân cậu ta, nhân lúc cậu ta đau, tôi dùng sức đẩy ra, chạy khỏi phòng thay đồ, không dám quay đầu lại.

    S ợ bị Châu Độ chặn đường, tôi liền bắt xe rời khỏi trường, trở về căn hộ đang thuê.
     
    Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
    Chương 2


    3.

    Tôi bước vào thang máy, đầu óc vẫn mơ hồ như một mớ hỗn độn.

    Chẳng lẽ, lọ nước hoa đó...

    “Đợi chút.”

    Một bàn tay trắng trẻo sạch sẽ chặn lại cánh cửa thang máy đang sắp khép.

    Cửa thang máy mở ra lần nữa, tôi đối mặt với người vừa đến.

    “Chỉ Chỉ, hôm nay em tan học sớm vậy?”

    A, là hàng xóm của tôi, Phong Dao.

    Anh là một nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi trở về từ nước ngoài, luôn nhiệt tình nhờ tôi làm người mẫu để tìm cảm hứng.

    “Vâng, hôm nay chỉ có một tiết thôi.” Tôi mỉm cười với anh.

    “Mới có một ngày không gặp mà Chỉ Chỉ lại xinh hơn rồi.”

    Anh nháy đôi mắt đào hoa đầy vẻ tr êu c h ọc, không ngừng t rêu đ ùa tôi.

    “Không đẹp bằng anh Phong.”

    Ngũ quan của Phong Dao rất tinh tế, tóc hơi dài, quả thực rất “đẹp”.

    Anh thân mật kéo tay tôi:

    “Chiếc váy lần trước đã hoàn thành, anh nóng lòng muốn em thử nó, nàng thơ của anh à.”

    Thang máy dừng ở tầng bảy, anh kéo tôi vào căn hộ của mình.

    Anh lấy một chiếc váy từ phòng làm việc và đưa cho tôi, sau đó đẩy tôi vào phòng tắm để thay đồ.

    Thay thì thay, nhưng mà...

    “Sao anh lại theo em vào đây.” Tôi lườm Phong Dao.

    Anh tỏ vẻ vô t ộ i: “Chiếc váy này hơi khó mặc, khóa kéo ở phía sau, để anh giúp.”

    “Không cần, anh ra ngoài đi!”

    Tôi không ngại ngần đẩy anh ra khỏi phòng tắm.

    Sau đó, tôi phát hiện Phong Dao nói đúng, chiếc váy này thật sự khó mặc, tôi kéo khóa lên đến giữa lưng thì không kéo được nữa, tóc lại bị vướng vào.

    Tôi nắm lấy cổ váy bước ra, bực bội nói với Phong Dao: “Chiếc váy này thiết kế không hợp lí.”

    Anh cười nhẹ hiểu ý, tiến lại gần tôi: “Không sao, để anh giúp.”

    Anh vòng ra sau lưng tôi, nhẹ nhàng gỡ từng sợi tóc đang bị mắc kẹt ra khỏi khóa kéo.

    Ngón tay anh không thể tránh khỏi chạm vào lưng tôi, cơ thể tôi vô thức run lên.

    Tiếng cười khẽ vang lên phía sau: “Chỉ Chỉ n h ạy c ả m quá.”

    “Đừng nói lung tung, anh nhanh lên đi!”

    “Đừng vội, sắp xong rồi.” Giọng anh trầm thấp.

    Không biết bao lâu sau, tóc tôi cuối cùng cũng được gỡ ra.

    Phong Dao vẫn chưa kéo khóa lên cho tôi.

    Tôi vừa định mở miệng hỏi, thì cảm nhận được một nụ hôn ấm nóng đặt lên lưng trần.

    Tôi đứng sững tại chỗ.

    “Chỉ Chỉ thật thơm.”

    Nói xong, khóa kéo được kéo lên.

    Phong Dao xoay tôi lại, trong mắt anh là sự ngưỡng mộ và m ê đắm không che giấu.

    “Không hổ danh là nàng thơ của anh, đẹp quá!” Anh khen ngợi tôi bằng giọng đầy thán phục.

    Nhưng ngay sau đó, anh thu lại nụ cười, ánh mắt chăm chú nhìn vào môi tôi.

    “Nếu em mãi mãi chỉ là nàng thơ của anh thì tốt biết bao.”

    Phong Dao nói từng chữ một, không khí trở nên n gu y h i ểm.

    “Anh Phong...” Giọng tôi run rẩy.

    Anh lại mỉm cười, thu lại khí thế đ á ng s ợ, nhanh như thể tôi vừa nhìn nhầm.

    “Chỉ Chỉ bị nóng trong à, môi hơi sưng.”

    “À vâng… đúng vậy.” Tôi gật đầu cứng nhắc.

    “Suýt nữa anh tưởng ai đó đã hôn em, sợ rằng có người lén c ư ớ p mất nàng thơ của anh.”

    “Ha… làm sao có chuyện đó…”

    “Hay là…”

    Phong Dao chuyển giọng, “Chỉ Chỉ làm bạn gái anh nhé.”

    Bất ngờ quá!

    Tôi mở to mắt: “Gì cơ?”

    “Như vậy em có thể chuyển đến ở cùng anh, anh sẽ có nguồn cảm hứng bất tận.”

    Anh nhìn vào mắt tôi, miệng cười nhưng giọng điệu lại rất nghiêm túc.

    “Em.…”

    “Không sao, Chỉ Chỉ cứ suy nghĩ thêm vài ngày.”

    Cuối cùng khi tôi trở về phòng mình, đ ầu ó c vẫn còn quay cuồng.

    Thật kỳ lạ, cả Tang Hoài, Châu Độ lẫn Phong Dao đều quá kỳ lạ.

    4.

    Tôi ngả lưng xuống giường, nhìn trần nhà mà thả hồn theo những suy nghĩ rối ren.

    Trong đầu tôi hiện lên dòng chữ trên tấm thiệp đi kèm lọ nước hoa:

    [Xịt nước hoa này lên, người thích bạn sẽ tăng 100% mong muốn được hôn bạn.]

    “Chẳng lẽ cái lọ nước hoa kỳ lạ đó thật sự có hiệu nghiệm? Trên đời này thật sự có chuyện kỳ diệu như vậy sao?”

    “Không, chắc chắn là mình đang bị h o a n g tưởng rồi.”

    So với việc cả ba người đều thích tôi, tôi vẫn thiên về giả thuyết mình bị th ầ n ᴋi n h hơn.

    Tôi mở điện thoại xem lại dòng trạng thái về lọ nước hoa mà tôi đăng lên mạng xã hội, không biết có ai nhận không.

    Kết quả là phần bình luận toàn là những lời phủ nhận.

    Vài người bạn thân cũng nói không phải họ tặng.

    Tôi rơi vào trạng thái hoang mang.

    “Đinh đoong.” Đột nhiên có một yêu cầu kết bạn hiện ra.

    Tôi nhấn vào xem.

    Thông điệp xác nhận kết bạn: [Định hôn tôi mà không chịu trách nhiệm à?]

    Trực giác mách bảo tôi rằng người này là Tang Hoài, khiến tôi g iậ t mình run tay, vội nhấn chấp nhận.

    Anh ta tiếp tục gửi thêm vài tin nhắn.

    “Chạy nhanh thật.”

    “Không muốn chịu trách nhiệm sao?”

    Thật khó tưởng tượng đây lại là lời từ một người luôn lạnh lùng và nghiêm túc như Tang Hoài.

    Tôi run rẩy trả lời:

    “Là thầy hôn em, chẳng lẽ không phải thầy nên chịu trách nhiệm sao?”

    Thầy ấy dường như đang chờ câu này của tôi.

    “Tôi chịu trách nhiệm.”

    “Vậy nên, tôi có thể hiểu là em đồng ý làm bạn gái tôi không?”

    Cái gì chứ?!

    Tôi kinh ngạc đến mức suýt ném điện thoại đi, không biết mình nhìn nhầm hay Tang Hoài phát đi ê n rồi?

    Gặp họa vô đơn chí, tin nhắn của Châu Độ lại hiện lên ở đầu màn hình.

    “Chạy gì thế, tôi đâu có ăn thịt cậu.”

    “Cậu về căn hộ rồi à?”

    “Tôi đến đón cậu, cùng đi ăn nhé, có chuyện muốn nói với cậu.”

    Tin nhắn “Không đi” của tôi còn chưa kịp gửi đi, cậu ta đã gửi thêm một dòng.

    “Nếu dám từ chối thì tôi sẽ hôn đến khi cậu khóc.”

    “Tôi sắp tới rồi, ngoan ngoãn đợi tôi nhé.”

    Tôi đặt điện thoại xuống, ánh mắt đờ đẫn.

    Đầu tiên là lời tỏ tình bất ngờ của Phong Dao, tiếp theo là Tang Hoài muốn chịu trách nhiệm với tôi, và cuối cùng là Châu Độ có điều muốn nói.

    Tôi cảm giác rằng điều Châu Độ muốn nói có liên quan đến hai người kia.

    Tại sao đột nhiên tôi trở thành tâm điểm của mọi người như vậy?

    Vậy, tôi phải chọn thế nào đây?
     
    Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
    Chương 3: Ngoại truyện 1


    {Kết truyện 1, với Tang Hoài là nam chính}

    Tôi thật sự không muốn gặp Châu Độ, nếu cậu ấy nói điều gì đi quá giới hạn, có lẽ tôi sẽ mất đi một người bạn tốt có thể ở bên lâu dài.

    Tôi không muốn như vậy.

    Cuối cùng, tôi quyết định trốn tránh, rời khỏi căn hộ trước khi cậu ấy đến, mang theo túi xách và đặt xe qua ứng dụng.

    Địa điểm tôi chọn ngẫu nhiên, chưa từng đến, khá xa nơi này.

    Tôi thở dài, đeo tai nghe bluetooth và bắt đầu phát bài hát tôi thường nghe khi cảm thấy bực bội.

    Đó là bản cover "Wise Move" của Hoài Sơ.

    Giọng hát êm ái hòa cùng âm nhạc nhẹ nhàng từ từ xoa dịu tâm trạng xáo động của tôi.

    Hoài Sơ là một CV (diễn viên lồ ng tiếng) mà tôi rất thích, nổi tiếng trong giới radio otome dành cho nữ.

    Giọng hát thay đổi đa dạng, lối diễn xuất phong phú, cảm xúc tinh tế.

    Điểm trừ duy nhất là sản phẩm của anh ấy ra rất ít.

    Khi tôi nhắm mắt gần như ngủ thiếp đi, một tiếng thở h ổ n h ể n từ tai nghe làm tôi giật mình.

    Trời ạ!

    Tôi mở mắt ra ngay lập tức, lúng túng suýt nữa làm rơi điện thoại, đ iê n c u ồn g bấm nút giảm âm lượng và lén lút nhìn tài xế.

    May mà anh ấy không phát hiện điều bất thường.

    Mở màn hình ra xem, phát ngẫu nhiên chuyển sang bộ sưu tập nụ hôn và cảnh trên thuyền của Hoài Sơ.

    Khụ khụ... những nàng thích Otome chắc sẽ hiểu thôi.

    Tôi chỉnh âm lượng xuống mức thấp nhất, tháo tai nghe ra kiểm tra không có âm thanh rò rỉ, rồi bắt đầu thưởng thức.

    “Tôi đã khổ sở thế này, nghe chút gì mình thích cũng không quá đáng chứ.” Tôi lẩm bẩm.

    Giọng Hoài Sơ hầu hết trong trẻo, nhưng khi anh ấy hạ giọng, kết hợp với một chút hơi thở, nghe rất g ợi c ả m.

    Tôi nghe mà tai nóng bừng, miệng gần như cười đến mang tai.

    Thậm chí không nghe thấy tài xế gọi tôi.

    “Cô gái, cô gái! Đến nơi rồi.”

    “Hả? À à à, cảm ơn nhé.”

    Tôi lúng túng xuống xe, nhìn xung quanh, phát hiện mình đến một nơi giống như công viên.

    Diện tích khá lớn, nhìn không thấy điểm cuối.

    Tôi bắt đầu đi dạo một cách vô định, điện thoại liên tục rung.

    Châu Độ phát hiện tôi trốn đi và gọi ba cuộc, tôi không nghe, chờ cậu ấy tự động cúp máy.

    Xuất hiện một tin nhắn WeChat—

    [Chó đin (nickname nữ 9 đặt cho Châu Độ): Tôi có thể đợi cậu bình tĩnh, nhưng đừng chạy lung tung.]

    [Chó đin: Chú ý an toàn.]

    Tôi gần như có thể tưởng tượng biểu cảm t ứ ᴄ g iậ ɴ, lo lắng và bất lực của Châu Độ, cảm thấy hơi mềm lòng.

    Đang định trả lời thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên tôi.

    “Bạch Chỉ?”

    Nhìn theo tiếng gọi, tôi lộ vẻ ngạc nhiên: “Thầy Tang?”

    Chỉ thấy thầy Tang Hoài mặc áo trắng quần đen đơn giản, đeo kính gọng bạc mỏng, cách ăn mặc hàng ngày khác hẳn lúc đi dạy, tay còn xách một túi rau làm thầy ấy trông gần gũi hơn nhiều.

    “Thầy... đi chợ về ạ?”

    “Ừ, đi cùng nhé?”

    “Không-”

    “Vừa hay có thể bàn về chuyện chịu trách nhiệm.”

    Lời từ chối của tôi bị chặn lại, đành lững thững theo Tang Hoài về nhà thầy ấy gần đó.

    "Ngồi thoải mái đi."

    "Dạ."

    Tôi ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa, nhìn Tang Hoài cất rau vào tủ lạnh rồi quay đầu hỏi tôi.

    "Muốn uống gì? Nước cam, Coca?"

    "À, coca đi ạ." Tôi trả lời nhỏ nhẹ.

    "Lạnh được không?" Thầy ấy ngước mắt nhìn tôi.

    "Được ạ."

    Sau đó thầy ấy lấy một lon coca, ngồi xuống bên cạnh tôi, mở nắp và đưa cho tôi.

    Tôi ngạc nhiên nhận lấy: "Cảm ơn thầy."

    "Đây không phải trường học, không cần dùng kính ngữ."

    Thầy Tang Hoài nhìn tôi một cách thản nhiên.

    "Vậy... nên gọi là gì ạ? Anh Tang... Hoài?"

    "Ừ."

    Có vẻ như thầy ấy cuối cùng cũng hài lòng với thái độ của tôi, môi anh hơi nhếch lên, trong đôi mắt lạnh lùng xuất hiện một chút ý cười.

    Tôi phải thừa nhận rằng khi Tang Hoài cười, trông anh rất զu у ến ʀũ, khiến tim tôi đập chậm lại một nhịp.

    Tôi vội uống hai ngụm coca để giảm bớt hơi nóng trên mặt.

    "Em..." Ánh mắt tôi trở nên lảng tránh, ngón tay căng thẳng.

    Tang Hoài cúi xuống: "Tôi không thích bị ʟ ừ a ᴅ ố i, Chỉ Chỉ."

    "Xin lỗi... Em chỉ là không biết phải trả lời sao." Tôi cúi đầu không dám nhìn anh.

    Một tay anh ấy nâng cằm tôi lên, khiến tôi nhớ đến lúc anh ấy buộc tôi phải đối mặt khi nhặt bút.

    Má tôi dần dần ửng đỏ.

    "Em chỉ cần trả lời có hoặc không, điều đó không khó." Tang Hoài chậm rãi nói.

    Tôi vô thức c ắ n môi dưới: "Nhưng điều này quá bất ngờ, rõ ràng em và anh không có nhiều giao tiếp, phải không?"

    "À, hóa ra em chưa bao giờ nhận ra tôi."

    Anh chậm rãi dùng ngón tay vuốt môi tôi.

    Tôi mở to mắt ngạc nhiên: "Ý anh là gì?"

    Câu nói tiếp theo của Tang Hoài khiến tôi sửng sốt.

    "Hoài Sơ."

    ?!

    Thầy Tang chính là Hoài Sơ?!

    -

    Thực ra, con đường trở thành thần tượng của Hoài Sơ không mấy suôn sẻ, năm năm trước anh nổi lên nhờ một bộ radio otome học đường.

    Anh lồ ng tiếng cho nam chính rất phù hợp, kiêu ngạo, bá đạo nhưng trong tình cảm lại thuần khiết và thẳng thắn, chi tiết giọng nói cũng được xử lý rất tốt.

    Nhiều người gọi Hoài Sơ là nam thần, là chồng.

    Kênh chat voice của anh luôn có nhiều fan nữ xếp hàng tương tác.

    Nhưng đột nhiên một ngày, trên Weibo có người tiết lộ ảnh thật của Hoài Sơ.

    Là một người béo đến mức các đường nét trên khuôn mặt đều bị ép chặt lại.

    Khác xa với hình tượng đẹp trai mà các thiếu nữ tưởng tượng.

    Có fan hy vọng Hoài Sơ sẽ phủ nhận, nhưng anh ấy chỉ trả lời: Đúng là tôi.

    Lập tức, nhiều người bỏ fan, quay lưng lại với anh.

    Kênh chat voice của anh trở nên lạnh lẽo.

    Cuối cùng chỉ còn tôi thỉnh thoảng vẫn ở đó, tôi thật sự rất thích giọng nói của Hoài Sơ và khả năng điều khiển giọng của anh, CV đâu cần nhìn mặt, sao có thể dùng mặt để đánh giá tài năng của một người.

    Điều đó thật không công bằng.

    Nhưng tôi cũng không muốn liều lĩnh an ủi anh, chỉ là khi anh ấy online, tôi ở đó cùng anh.

    Một ngày nọ, anh đột nhiên nói trong kênh voice:

    "Tôi định rời khỏi giới này."

    Tôi cũng cuống lên, lập tức dùng nick phụ vào mic: "Tại sao? Anh rõ ràng lồ ng tiếng rất tốt mà?"

    "Có ích gì chứ, sau này họ nghe giọng tôi chỉ nghĩ đến khuôn mặt đó, không phải là rất g h ê t ở m sao."

    "Không g h ê t ở m! Rất dễ thương mà, da anh trắng, làn da đẹp. Hơn nữa, diễn viên lồ ng tiếng đâu cần nhìn mặt? Những người nhìn mặt đều không thật lòng thích anh, có lẽ lần này là họa mà lại thành phúc, vừa hay loại bỏ được những fan giả, chỉ còn lại những fan chân thành như tôi!"

    Tôi nói đầy hào hứng, chỉ sợ rằng anh ấy vẫn không hiểu.

    "Anh phải tin rằng, chỉ cần anh kiên trì, nhất định sẽ có người thật lòng thích giọng nói của anh, thích nhân vật anh lồ ng tiếng!"

    Hoài Sơ im lặng một lúc lâu, giọng khàn khàn nói: "Cảm ơn, tôi sẽ suy nghĩ lại..."

    Lần đó sau khi offline, tôi không bao giờ thấy nick của anh ấy sáng nữa.

    Cho đến một năm sau, một bộ radio otome dành cho nữ lại bùng n ổ, giọng nam chính và kỹ năng diễn xuất chinh phục một lượng lớn fan.

    Mọi người ngạc nhiên phát hiện, CV của nam chính là Hoài Sơ.

    Anh ấy quay lại với những tác phẩm trưởng thành hơn, không còn bận tâm đ ến những lời đồn đại, chỉ tập trung vào công việc của mình.

    Dần dần, không ai còn bàn luận về ngoại hình của anh, mà chân thành ngưỡng mộ khả năng kiểm soát giọng nói của anh.

    Tôi cũng thật lòng vui mừng cho anh, chỉ là cái nick dùng để chat voice bị h ắ c k, không thể nói một câu "Chào mừng anh quay lại."

    Từ đó tôi âm thầm theo dõi các tác phẩm của anh, bấm theo dõi Weibo của anh.

    Người mà tôi không còn giao tiếp nữa lại sống động xuất hiện trước mặt tôi, còn thay đổi hoàn toàn.

    Người béo ngày xưa đã lột xác thành một anh chàng đẹp trai như Tang Hoài.

    “Anh thật sự là Hoài Sơ?!”

    “Anh nghĩ em sẽ nhận ra giọng của anh, hóa ra là anh tự đa tì n h rồi.” Tang Hoài lạnh lùng cười nhếch miệng.

    “Giọng anh ngoài đời và trong kịch hoàn toàn khác nhau! Sao có thể trách em được!”

    Tôi không nhịn được mà tự biện minh cho mình.

    Trời ơi, người mà tôi hâm mộ suốt năm năm lại trở thành thầy giáo toán cao cấp của tôi, điều này thậm chí còn khó tin hơn cả phim truyền hình.

    Tôi lại cảm thấy kỳ lạ: “Sao anh nhận ra em được?”

    “Ngày xưa, avatar trên kênh chat của em chính là em mà.”

    “Khụ khụ…” Tôi ho khan hai tiếng ngượng ngùng.

    Hồi đó tôi tự mãn về nhan sắc của mình, nên đã dùng ảnh chỉnh sửa kỹ lưỡng làm avatar, mong thu hút được sự chú ý của nam thần.

    Nghĩ lại đúng là xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.

    Tang Hoài nhìn chằm chằm vào mắt tôi, trong đôi mắt như đá quý ấy chứa đầy hình ảnh của tôi, anh từ từ nói:

    “Vậy, em có thể suy nghĩ về việc làm bạn gái của anh không?”

    Tôi bị khuôn mặt đẹp trai của anh làm mê hoặc, suýt chút nữa gật đầu, nhưng may mắn kịp tỉnh táo lại.

    “Không được! Hôm nay anh đột nhiên hôn em mà không hỏi ý kiến, hoàn toàn không tôn trọng em, hơn nữa đó là trong lớp học!”

    Tôi càng nói càng g i ậ ɴ, quay đầu không thèm nhìn anh nữa.

    Tang Hoài sững lại một chút, xoa xoa trán: “Ban đầu anh chỉ muốn giúp em nhặt bút, nhưng em thơm quá, anh không kiềm chế được.”

    “Xin lỗi, đó là lỗi của anh.”

    Thơm? Đây đã là người thứ ba trong ngày nói rằng tôi thơm.

    Thật sự là do nước hoa sao? Sao tôi không ngửi thấy gì nhỉ?

    “Nhưng em không ngửi thấy gì cả, là mùi gì vậy?” Tôi nhìn Tang Hoài hỏi.

    Ánh mắt anh tối đi một chút, từ từ lại gần cổ tôi ngửi ngửi, giọng khàn khàn: “Một mùi cơ thể rất q uy ến rũ, khiến người ta muốn hôn em.”

    Vừa dứt lời, một nụ hôn ẩm ướt chạm lên cổ tôi.

    Tôi theo bản năng nghiêng người, mất thăng bằng ngã xuống ghế sofa, tay vô tình chạm vào điện thoại.

    “ưm...”

    Tiếng th ở dốc qu y ến r ũ vang lên từ loa ngoài, vang khắp phòng khách.

    Lộ lộ lộ lộ!

    Tôi hoảng hốt muốn tìm điện thoại, nhưng bị Tang Hoài đe` xuống.

    Anh cười khẽ bên tai tôi, giọng nói mang theo sự q uy ến r ũ không thể tả.

    “Hóa ra, Chỉ Chỉ thích nghe anh như vậy.”

    “Nếu làm bạn gái của anh, anh có thể th ở dốc cho em nghe mỗi ngày.”

    “Xem xét nhé, được không?”

    Đáng g h é t, thế này thì một cô gái đứng đắn như tôi làm sao từ chối được!

    (Kết thúc với Tang Hoài.)
     
    Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
    Chương 4: Ngoại truyện 2


    {Kết truyện 2, với Châu Độ là nam chính}

    Trong lúc tôi đang nghĩ ngợi lung tung, tiếng gõ cửa đều đặn vang lên.

    “Châu Độ đến nhanh vậy?” Tôi có chút ngạc nhiên.

    Mở cửa ra, không ngờ người đứng đó lại là Phong Dao, anh ấy vừa mới rời đi không lâu, khuôn mặt đẹp trai nở một nụ cười.

    “Phong Dao?”

    Tôi lộ vẻ ngờ vực, “Em để quên gì à?”

    Anh ấy nhướng mày cười: “Không, tôi chỉ muốn hỏi em đã suy nghĩ xong việc làm bạn gái tôi chưa.”

    “Ơ?! Chẳng phải bảo cho em vài ngày suy nghĩ sao?” Tôi tròn mắt.

    “Tôi đổi ý rồi, em…”

    “Xin lỗi, cô ấy đã có bạn trai rồi.” Một bàn tay lớn bất ngờ kéo tôi vào lòng.

    Tôi vô thức chạm tay vào n g ự c người đó, ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt đẹp trai của Châu Độ đang cười nửa miệng.

    Anh ấy nhìn Phong Dao với ánh mắt như một con s ó i đang cảnh giác với kẻ xâм nhập vào lãnh thổ.

    Phong Dao vẫn giữ vẻ mặt cười cợt, nhìn tôi và nói: “Bạch Chỉ không phiền khi có thêm một bạn trai chứ?”

    Tôi chấn động mạnh.

    “Không không không…”

    “Không phiền?”

    Một ngón tay bấu chặt vào eo tôi như muốn đ e d ọ a, tôi vội trả lời: “Không, không cần! Một là đủ rồi, một là đủ rồi.”

    Đủ rồi, đủ lắm rồi.

    Phong Dao lộ vẻ tiếc nuối, ánh mắt dao động giữa tôi và Châu Độ: “Lần sau nếu có ý định thì tìm tôi, luôn hoan nghênh nàng thơ của tôi.”

    “Đừng mơ tưởng nữa.”

    Châu Độ lạnh lùng cười, kéo tôi vào trong nhà và đóng cửa cái “rầm”.

    Tôi cảm thấy lạnh sống lưng, muốn thoát khỏi tay cậu ấy, nhưng lại bị ôm chặt hơn.

    “Hắn là ai? Không chỉ gọi cậu thân mật như vậy, còn không biết x ấ u hổ muốn làm kẻ thứ ba?”

    Cậu ấy cúi xuống, giọng nói có phần nghiến răng.

    “Làm gì có kẻ thứ ba nào, Phong Dao bình thường hay đùa giỡn vậy đó, đừng để ý.”

    Tôi cười khan hai tiếng, “Hơn nữa tôi đâu phải là bạn gái thật của cậu.”

    Không ngờ câu nói này lại chạm vào nỗi đ a ᴜ của cậu ấy, Châu Độ tối sầm mặt lại.

    Cậu ta ghé sát tôi:

    “Anh Phong Dao, cậu gọi thân mật ghê nhỉ, sao chưa từng gọi tôi là anh? Có vẻ như tôi đến không đúng lúc, chặn mất đào hoa của cậu. Hay là cậu muốn làm bạn gái của người khiến môi cậu sưng lên?”

    Châu Độ tiến gần, mùi bạc hà từ cậu ấy bao phủ tôi, tim tôi đ ậ p loạn xạ, lông mi cũng run rẩy không ngừng.

    Rõ ràng cậu ấy không tin lý do của tôi, nhưng tôi cảm giác nếu thừa nhận thật chỉ khiến cậu ấy g i ậɴ hơn.

    Vì vậy tôi cắn răng phủ nhận: “Không ai hôn tôi, chỉ có... cậu.”

    Câu nói này thế mà lại làm biểu cảm của cậu ấy dịu đi, khí thế cũng không còn căng thẳng.

    “Thật sao?”

    Tôi vội gật đầu.

    Cảm giác tội lỗi vì nói ᴅ ố i bị tôi ép xuống.

    Châu Độ cuối cùng cũng cười.

    Tôi tranh thủ đề nghị: “Cậu có thể thả tôi ra được không, ôm chặt quá rồi.”

    “Không.” Cậu ấy từ chối thẳng thừng.

    Rồi cậu ta cúi đầu, hít một hơi sâu bên cổ tôi, thở dài:

    “Hôm nay cậu thật thơm, thật muốn...”

    “Hôn cậu.”

    Tôi ngả đầu ra sau, cố gắng giữ khoảng cách với cậu ta.

    Ánh mắt Châu Độ nhìn tôi thật quá nóng bỏ ng, nhất là khi cậu ấy nhìn chằm chằm vào môi tôi, khiến tôi vừa đỏ mặt, tim đ ậ p, vừa cảm thấy n gu y h iể m.

    “Cậu nói trên WeChat là đón tôi đi ăn, có chuyện muốn nói với tôi, mau đi thôi.”

    Tôi vỗ nhẹ vào cơ bụng của cậu ấy.

    Nhận ra mình hành động quá trớn, tôi nhanh chóng rụt tay lại như bị điện g iậ t.

    Cậu ta nhướn mày, cười đầy ẩn ý: “Ồ? Tay cậu dường như không muốn ra ngoài.”

    “Khụ... tay tôi có suy nghĩ riêng.”

    Tôi nhanh chóng đổi chủ đề, “Tôi đói rồi, chúng ta đi mau thôi!”

    Châu Độ không phản kháng, thuận theo lực kéo của tôi mà ra khỏi cửa.

    - --

    Tôi không ngờ Châu Độ đưa tôi đến quán mì mà chúng tôi thường đến thời trung học.

    Chúng tôi học đại học và cấp ba đều ở địa phương, nhưng quán này khá xa so với căn hộ tôi thuê.

    Đã mấy năm tôi không đến đây, còn cậu ấy dường như vẫn là khách quen.

    Bà chủ quán thân thiện như trong ký ức nhìn thấy cậu liền niềm nở:

    “Tiểu Châu lại đến à.”

    Châu Độ cười và gật đầu.

    Bà chủ lại nhìn sang tôi, nháy mắt với cậu ấy: “Cuối cùng cũng rủ được cô bé này rồi hả?”

    Tôi nghe vậy mà mặt đỏ bừng.

    Cái gì chứ, làm như Châu Độ đã thầm mến tôi từ lâu, thậm chí còn tâm sự với bà chủ.

    Châu Độ chỉ cười không nói, rồi gọi: “Dì Từ, cho hai tô mì bò đặc biệt, một tô thêm ngò, một tô không hành không ngò, thêm nhiều ớt.”

    "Ngồi tự nhiên nhé."

    Bà chủ quán cười nói và đi vào bếp.

    Châu Độ nắm tay tôi dẫn tới một chỗ ngồi gần cửa sổ, đúng chỗ mà chúng tôi thường ngồi hồi cấp ba.

    Những ký ức chợt ùa về.

    - --

    Hồi cấp ba, tôi và Châu Độ không cùng lớp.

    Tôi học trên lầu, còn cậu ấy học dưới lầu.

    Đồ ở căn-tin trường rất khó ăn, tôi thường than phiền với cậu ấy rằng không thể nuốt nổi.

    Thế rồi mỗi lần trước giờ tự học buổi tối, cậu ấy đều chờ tôi ở cầu thang dưới lầu, dẫn tôi lén leo tường ra phía sau trường để ăn mì ở quán nhỏ này.

    Quán tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ, bà chủ quán hiền lành và nấu ăn rất ngon.

    Lần đầu tới đây, tôi uống một ngụm nước súp và mắt sáng lên.

    "Ngon quá!"

    Châu Độ tựa cằm lên tay, nhìn tôi lười biếng, ánh mắt ấm áp không tan:

    "Đúng là, mắt nhìn của anh Châu luôn tốt mà."

    "Nếu thích thì sau này buổi tối tôi sẽ dẫn cậu tới ăn."

    "Nhưng mà leo tường thật sự rất đá ng s ợ." Tôi có chút do dự.

    Cậu ấy ấy gõ nhẹ vào đầu tôi, đôi mắt đẹp đầy vẻ thanh xuân:

    "Sợ gì chứ. Dù cậu có nặng thật nhưng cơ bắp của tôi không phải tập chơi đâu, cứ yên tâm mà nhảy, tôi sẽ b ắ t được."

    Tôi ôm đầu, vung nắm đ ấ m về phía anh ấy:

    "Tôi đâu có nặng! Có 50kg mà không b ắ t nổi thì còn gì là "bá vương học đường" chứ."

    "Bá vương gì, tôi luôn dùng lý lẽ thuyết phục người ta mà."

    "Thế người tuần trước bị b ắ t lên sân khấu đọc bài kiểm điểm vì đ á n h nhau là ai nhỉ?" Tôi hừ hừ.

    Châu Độ biến sắc, tai đỏ lên, cúi đầu ho khẽ, lẩm bẩm: "Cũng tại hắn dám để ý tới người không nên để ý, tôi còn chưa kịp thổ lộ đã tới trước rồi."

    "Cậu đang lẩm bẩm cái gì vậy?" Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy.

    "Đừng nhìn tôi nữa, ăn đi, không thì không bịt miệng cậu lại được đâu, mau ăn đi!"

    - --

    Châu Độ nói là làm, mỗi tối đều dẫn tôi lén leo tường ra ăn ở phố nhỏ, mỗi lần đều đỡ tôi rất vững, khiến tôi cảm thấy an toàn vô cùng.

    Như thể chỉ cần cậu ấy đứng dưới đó, dù có là vạn trượng cao, tôi cũng có thể nhảy xuống mà không chút do dự.

    Bởi vì tôi tin rằng cậu ấy chắc chắn sẽ b ắ t được tôi, bảo vệ tôi không bị t ổ n th ư ơng.

    Những năm qua, tôi đã quen với việc cậu ấy luôn ở bên cạnh tôi.

    - --

    "Ăn ngon miệng nhé." Chẳng mấy chốc bà chủ quán đã mang hai tô mì bò thơm phức tới.

    "Cảm ơn bà chủ." Tôi cười cảm ơn.

    Tô mì của tôi không có hành và ngò mà tôi g ʜ ét, chợt nhận ra dường như không ai hiểu rõ tôi thích gì hay g ʜé t gì hơn Châu Độ.

    "Ăn đi, xem có ngon như hồi cấp ba không." Châu Độ cười nhìn tôi.

    Hình ảnh này trùng khớp với hình ảnh cậu ấy hồi thiếu niên trong ký ức, tim tôi không khỏi đ ậ p lỡ hai nhịp.

    Tôi không tự nhiên tránh ánh mắt, vô thức tìm chủ đề: "Bà chủ hình như rất quen cậu, sau khi lên đại học cậu vẫn thường tới đây à."

    "Ừ, cuối tuần thì đến."

    "Chỗ này xa trường lắm mà, chỉ vì một tô mì mà đi xa vậy sao."

    "Không chỉ vì tô mì, quán mì này rất quan trọng với tôi."

    Châu Độ thu lại nụ cười, nhìn tôi không chớp mắt.

    Tôi ngạc nhiên, dường như đã đoán được những gì anh ấy sắp nói.

    "Thật ra, sau khi tốt nghiệp cấp ba tôi đã tỏ tình với cậu." Anh ấy nhẹ nhàng nói.

    "Ủa, sao tôi không..."

    Khoan đã! Dường như thật sự có một lần tôi nhận được cuộc gọi từ Châu Độ, phía cậu ấy rất ồn ào, nhưng lời nói của cậu ấy lại rất rõ ràng qua điện thoại.

    "Bạch Chỉ, tôi thích cậu."

    Anh ấy nói từng chữ một, rất rõ ràng.

    Lúc đó tôi vừa kinh ngạc vừa có chút vui mừng trong lòng.

    Nhưng tôi nghe thấy tiếng bạn bè phía sau anh ấy, dường như đang cổ vũ ai đó.

    "Đừng t rố n nữa, chơi thật thách mà không chơi được!"

    "Đúng đó, anh Châu đã gọi rồi, không được tr ố n nữa!"

    À, hóa ra là thua trò chơi à.

    Vài phần thất vọng bị tôi giấu trong lòng vì lòng tự trọng, tôi giả vờ bình tĩnh nói:

    "Này, cậu cũng nhát gan quá rồi đấy, thua trò chơi chỉ dám gọi cho tôi, sao không thử với hoa khôi, thành công thì còn lời chứ."

    Đầu dây bên kia cậu ấy im lặng vài giây, rồi cười nhẹ, giọng điệu thản nhiên:

    "Cảm ơn cậu đã nhắc, lần sau sẽ thử."

    "Ừ, cúp máy nhé."

    "Ừ." Anh ấy đáp, giọng trầm xuống.

    Thật ra, sau khi cúp máy, tôi muốn khóc cực kỳ.

    Nhưng lại thấy như vậy quá mất mặt, nên tôi vùi đầu chơi game với bạn để quên đi.

    Giờ nghĩ lại, chẳng có lẽ Châu Độ không phải vì thua trò chơi mới tỏ tình với tôi sao?

    Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, cân nhắc lời: "Lúc đó cậu không phải vì thua trò chơi mà tỏ tình với tôi sao?"

    "Đúng là thua, nhưng là tôi cố ý." Cậu ấy cúi đầu đáp.

    Ngón tay Châu Độ gõ nhẹ lên bàn, tôi biết đó là biểu hiện anh ấy đang căng thẳng.

    "Nghĩ lại hồi đó tôi quá nhát, không dám nói thẳng với cậu, sợ bị từ chối."

    "Dù bây giờ cũng sợ."

    Cậu ấy bất ngờ ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi, ánh mắt đầy sự thẳng thắn và kiên định.

    "...Ý cậu là gì?"

    Tim tôi đập mạnh, nắm chặt tay.

    Cậu ấy nhìn tôi, chậm rãi nói: "Lý do tôi nói quán mì này rất quan trọng là vì lúc bị cậu từ chối gián tiếp, tôi từng muốn bỏ cuộc, khi buồn bã đi lang thang thì vô tình lại tới quán này."

    "Bà chủ thấy tôi buồn bã, hỏi có chuyện gì, tôi muốn tìm ai đó tâm sự nên kể cho bà nghe."

    "Bà ấy nói tôi rằng, thích thì phải kiên trì, phải chân thành, muốn nói gì thì phải thẳng thắn, đừng vòng vo."

    Châu Độ dừng lại: "Mấy năm qua tôi luôn tìm cơ hội tỏ tình với cậu, nhưng xung quanh cậu có quá nhiều người. Tôi sợ cậu thích người khác, sợ bị cậu từ chối, sau này ngay cả với tư cách bạn bè cũng không thể ở bên cậu."

    Tôi nhíu mày.

    "Xung quanh tôi làm gì có nhiều người như vậy, có cậu ấy, người hâm mộ của cậu rất nhiều, mỗi lần tôi đi xem cậu chơi bóng rổ đều bị ánh mắt của họ gi*t ch*t."

    "Này, không lẽ cậu không nhận ra mấy tên đó thích cậu à?"

    "Hả? Sao có thể chứ."

    Châu Độ bật cười, lắc đầu: "Thảo nào bao năm qua không nhận ra tôi thích cậu."

    "Vậy cậu cũng không biết mỗi lần tôi gọi cậu lấy áo, đưa nước là cố ý đâu nhỉ."

    "Tôi tưởng cậu muốn b ắt n ạ t tôi, tiện thể lấy làm tấm chắn." Tôi đỏ mặt nhận ra muộn màng, giọng ngày càng nhỏ.

    Cậu ấy thở dài một hơi, thu lại vẻ lơ đãng thường ngày, nghiêm túc nhìn tôi.

    "Vậy tôi nói thẳng một lần——" Châu Độ hít sâu.

    "Bạch Chỉ, anh thích em từ lâu rồi."

    "Em đồng ý làm bạn gái anh không?"

    Tôi không dám nhìn vào mắt cậu ấy, cúi đầu bối rối, cổ đỏ lên, lan dần đến má, nóng rực.

    Trái tim đang đập mạnh đã cho tôi câu trả lời.

    Hóa ra từ lâu tôi đã không còn coi Châu Độ là bạn đơn thuần nữa.

    Cậu ấy là nguồn cảm giác an toàn của tôi, là sự dựa dẫm khó bỏ, là tình yêu muộn màng của tôi.

    Tôi khẽ gật đầu nói: "Em đồng ý."

    Châu Độ thở phào nhẹ nhõm, cười rạng rỡ.

    "Vậy bạn gái, có thể giải thích tại sao bị ‘nóng trong’ không?"

    Tôi tròn mắt ngạc nhiên.

    Tôi đã nghĩ sao cậu ấy không hỏi đến cùng, hóa ra là đợi tôi sập bẫy.

    "Ha ha ha mì ngon như vậy, mau ăn đi đừng lãng phí."

    "Này, đừng chuyển đề tài."

    "Hoii, sau này có nhiều cơ hội giải thích."

    "Nếu ʟ ừ a anh, hậu quả em không muốn biết đâu."

    Hung dữ quá, dám d ọ a tôi cơ à.

    (Kết thúc với Châu Độ.)
     
    Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
    Chương 5: Ngoại truyện 3


    {Kết truyện 3, với Phong Dao là nam chính}

    Tôi thật sự không muốn gặp Châu Độ, nếu anh ấy nói điều gì đó vượt quá giới hạn, có lẽ tôi sẽ mất đi một người bạn tốt có thể ở bên cạnh mình lâu dài.

    Tôi không muốn vậy.

    Vì vậy cuối cùng tôi chọn cách trốn tránh, định rời khỏi căn hộ trước khi anh ấy đến.

    Không ngờ vừa mở cửa căn hộ, liền nghe thấy tiếng mở cửa từ căn hộ bên cạnh.

    Phong Dao bước ra với bộ vest đen cực kỳ phong cách, cởi hai khuy áo, vừa trang nghiêm vừa có chút lười biếng tự do.

    "Trùng hợp quá, Chỉ Chỉ cũng ra ngoài à?"

    Anh ấy nhìn thấy tôi, đôi mắt đào hoa tràn ngập ý cười.

    Tôi bị bộ đồ trang trọng của Phong Dao làm cho bất ngờ, chậm chạp gật đầu: "Ừm, anh Phong có vẻ sắp tham gia sự kiện gì đó à, còn mặc vest nữa."

    Anh ấy không trả lời, đột nhiên nheo mắt hỏi tôi: "Em có việc gấp à?"

    "Không, chỉ đi dạo thôi." Tôi ngẩn người đáp.

    Phong Dao liền cười khẽ: "Thế thì tốt quá, vừa hay buổi diễn của tôi thiếu một người mẫu, Chỉ Chỉ giúp tôi nhé!"

    "Không-"

    Lời từ chối chưa kịp nói ra, tôi đã bị anh ấy nắm tay kéo vào thang máy.

    Trong suốt khoảng thời gian đó, dù tôi nói không có kinh nghiệm, thân hình không đẹp, không thể hiện được vẻ đẹp của thiết kế, Phong Dao chỉ cười nhẹ và đáp lại bằng một câu khiến tôi cứng họng:

    "Không ai thể hiện được vẻ đẹp của tác phẩm tôi bằng nàng thơ của tôi."

    "Đừng bao giờ nghi ngờ gu thẩm mỹ của một nhà thiết kế."

    Tôi á khẩu không nói được gì.

    "Đinh đoong."

    Thang máy đến tầng một.

    Phong Dao vẫn nắm tay tôi bước ra khỏi thang máy, vừa quay người lại, tôi đã thấy một bóng dáng cao gầy quen thuộc đang cúi đầu xem điện thoại, bước nhanh về phía này.

    "Châu Độ đến nhanh quá!"

    Tôi sợ đến tim ngừng đ ậ p, định mệnh đáng g ʜ ét, càng không muốn chuyện gì xảy ra, chuyện đó càng xảy ra.

    Muốn quay lại thang máy, nhưng thang máy đã đi lên, chắc chắn đợi không kịp, xung quanh cũng không có chỗ nào để trốn.

    "Làm sao đây..." Tôi lo lắng đến mức gần như quay vòng vòng.

    Phong Dao nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu thắc mắc: "Có chuyện gì vậy Chỉ Chỉ?"

    Nhìn Châu Độ càng lúc càng gần, dường như sắp ngẩng đầu, tôi hoảng hốt chui đầu vào ng ự c Phong Dao.

    Ôm lấy eo anh ấy quay một vòng, tôi dựa lưng vào tường, để Phong Dao che mặt mình.

    Phía trên vang lên một tiếng cười khẽ: "Chỉ Chỉ thật chủ động."

    Tóc tôi bị một đôi tay nhẹ nhàng vuốt v e, Phong Dao thì thầm: "Trốn người thế này không được đâu, để tôi giúp em."

    Anh ấy kéo dãn khoảng cách giữa chúng tôi một chút, tay phải chống lên tường che khuất phần lớn gương mặt tôi, tay trái nâng cằm tôi, cúi đầu tiến sát lại.

    Mắt tôi như sóng lớn nổi lên, ngây người ra.

    Vùng vẫy sẽ bị Châu Độ phát hiện, không vùng vẫy thì sẽ bị Phong Dao hôn.

    Điều bất ngờ là, anh ấy chỉ đặt ngón cái lên môi tôi, chỉ là mượn góc độ để hôn ngón tay mình.

    "Chỉ Chỉ chưa đồng ý làm bạn gái tôi, tôi sẽ không dễ dàng vượt qua giới hạn."

    Phong Dao nói khẽ, đôi mắt đào hoa ẩn chứa sự nghiêm túc.

    Người luôn đùa gi ỡ n, t r êu c h ọc tôi như Phong Dao trong lúc này lại bất ngờ tuân thủ quy tắc.

    Gặp ánh mắt anh ấy, tôi gần như bị cảm xúc nóng bỏng trong đó làm tan chảy.

    "Nhắm mắt lại, anh ta đến rồi."

    Tiếng bước chân của Châu Độ ngày càng gần, khi cậu ấy đi ngang qua chúng tôi, tôi vô thức dán chặt vào Phong Dao, nín thở nghe thấy bước chân cậu ấy dừng lại một chút.

    "Đinh đoong."

    Có người từ tầng trên đi xuống, Châu Độ không chần chừ mà bước vào thang máy.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Vài phút trôi qua, Phong Dao vẫn chưa có ý định buông tôi ra.

    Tôi chọc chọc vào hông anh ấy: "Anh Phong, người đi rồi, có thể thả tôi ra được rồi."

    Phong Dao ôm chặt tôi một chút, thở dài: "Chỉ Chỉ thật t à n n h ẫ n, dùng xong là bỏ."

    Sao anh ấy lại nói tôi như người x ấu x a vậy.

    Tôi định mở miệng giải thích, lại nghe anh ấy nói: "Nhưng tôi cam tâm tình nguyện."

    "Đi thôi, buổi diễn sắp bắt đầu rồi."

    - --

    Lần đầu tiên đến buổi trình diễn thời trang, thấy cả khán giả dưới khán đài cũng ăn mặc rất phong cách, tôi cảm thấy nỗi s ợ h ã i người sành điệu của mình sắp tái phát.

    Phong Dao kéo tôi vào phòng trang điểm của người mẫu ở hậu trường, nhìn qua toàn là các cô gái chân dài cao trên một mét bảy, ngồi xuống trang điểm mà chân dường như cũng không duỗi thẳng ra được.

    Ngay khi Phong Dao bước vào, ánh mắt của các người mẫu đều tập trung vào anh ấy.

    "Emily, đây là người mẫu sẽ diễn chung với tôi ở cuối, cậu trang điểm cho cô ấy phù hợp nhé."

    Phong Dao nói với một chàng trai có mái tóc xanh lục và khuôn mặt thanh tú.

    Emily nháy mắt với tôi, giọng điệu phóng đại: "Ồ~ hóa ra là cô ấy à~"

    "Lại đây bảo bối, tôi đảm bảo sẽ làm cả khán phòng kinh ngạc vì cô.

    Anh ấy vẫy tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

    "Đừng gọi bảo bối lung tung."

    Phong Dao nheo mắt, giọng điệu ôn hòa nhưng nụ cười trên môi lại khiến người ta lạnh sống lưng.

    Emily giơ tay đầu hàng: "Không dám nữa, không dám nữa. Anh cũng đừng đứng đây nữa, bên tổ chức vừa mới tìm anh đấy, mau đi đi."

    Phong Dao nháy mắt với tôi: "Đừng căng thẳng, tôi sẽ quay lại nhanh thôi."

    Tôi cứng ngắc gật đầu, cảm thấy những ánh mắt phía sau như muốn xuyên thủng tôi.

    "Ngẩng đầu lên, bé con, để tôi xem cô hợp với kiểu trang điểm nào." Emily ngắm nghía khuôn mặt tôi.

    Tôi ngoan ngoãn làm theo, để anh ấy tự do trang điểm cho mình.

    Không biết bao lâu trôi qua, Emily cuối cùng cũng đặt cọ trang điểm xuống, nhìn tôi từ trên xuống dưới tỏ vẻ kinh ngạc: "Quá đẹp, không hổ danh là nàng thơ của Dao."

    Tôi nhìn mình trong gương, khuôn mặt không trang điểm quá đậm, chỉ khéo léo chỉnh sửa các khuyết điểm, nhưng trông rõ ràng tinh tế hơn nhiều.

    Ừm, giống như phiên bản cao cấp của chính mình.

    Tôi nghĩ.

    Lúc này, có người gọi Emily đi giúp, tôi bị bỏ lại trên ghế không có việc gì làm.

    Những người mẫu khác trong phòng tôi không quen biết, nhưng cảm nhận được sự đị c h ý từ họ vì Phong Dao.

    Tôi không muốn gây chuyện, nên chọn cách cúi đầu chơi điện thoại để giảm bớt sự hiện diện của mình.

    "Này, cô dựa vào đâu mà diễn cùng Phong Dao, một người mẫu vô danh như cô lại chiếm vị trí vốn thuộc về tôi."

    Một giọng nữ hùng hổ vang lên bên cạnh.

    Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy một người mẫu trẻ mặt mày không mấy thiện cảm đứng đó.

    Lông mày sắc lẹm khiến cô ta trông đặc biệt chua ngoa.

    Nghe ý của cô ta, là tôi đã cư ớ p vị trí của cô ta?

    "Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, là Phong Dao nói thiếu một người mẫu nên gọi tôi đến giúp, nếu đây vốn là vị trí của cô, lát nữa anh ấy về cô có thể trực tiếp hỏi anh ấy."

    Tôi không định đôi co về chuyện "người mẫu vô danh", giọng điệu ôn hòa giải thích.

    Người mẫu nhướng mày, giọng điệu càng thêm ác ý: "Cô đang khoe khoang mối quan hệ thân thiết với Dao à, cô ngủ với anh ấy phải không?"

    Tôi nhíu chặt lông mày, hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ kỳ lạ của cô ta.

    "Chỉ có những kẻ trong đầu toàn ý nghĩ bẩn thỉu mới dễ dàng đoán mò người khác thành như vậy, tôi và anh ấy chỉ là bạn."

    "Khi Phong Dao có mặt cô không dám hỏi trực tiếp tại sao không phải là mình, đợi khi không có ai mới đến đây ʜống ʜách, thật sự nghĩ tôi dễ b ắ t ɴ ạ t?"

    Tôi ngồi trên ghế khoanh tay, nhìn cô ta từ trên xuống dưới, cười lạnh một tiếng.

    Bộ dạng này, theo kinh nghiệm của cư dân mạng, có sức sát thương không nhỏ.

    Người mẫu quả nhiên nổi g iậ n, định ra tay với tôi ngay trước mặt mọi người.

    Tay cô ta vừa giơ lên, đã bị người đứng sau nắm chặt cổ tay không chút nương tay, đaᴜ đến mức kêu lên.

    Tôi ngạc nhiên tròn mắt: "Anh Phong?"

    Vẻ mặt cao ngạo của người mẫu biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ h ã i sâu sắc.

    Phong Dao lúc nào cũng tươi cười lúc này lại lạnh mặt, khí thế bức người khiến ai cũng phải rùng mình.

    "Cho dù không có Chỉ Chỉ, cô cũng không phải là người diễn cuối, trước khi mơ mộng hãy hỏi xem mình có xứng đáng không."

    Anh ấy nói từng chữ một.

    "Cô bị sa thải, c ú t."

    Phong Dao buông tay người mẫu, không để cô ta kịp nói gì đã bảo người xung quanh kéo cô ta ra ngoài.

    Anh ấy cúi đầu cẩn thận lau sạch ngón tay bằng khăn tay, rồi ném khăn vào thùng rác với vẻ mặt g h é t bỏ.

    Khi quay lại nhìn tôi, Phong Dao lại trở về với vẻ tươi cười thường ngày, không quá nghiêm túc.

    "Chỉ Chỉ thật sự khiến tôi bất ngờ mọi lúc mọi nơi, bị nhắm vào cũng không lép vế."

    Tôi nghiêng đầu cười: "Ai bảo tôi vốn dĩ đã có lý."

    Phong Dao ngẩn ra một lúc, cúi đầu cười: "Tôi hối hận rồi."

    "Hối hận gì?"

    "Hối hận đã đưa nàng thơ của tôi lên sân khấu, ánh mắt mọi người đều sẽ dừng lại vì em, tôi sẽ g h e n tị."

    Anh ấy nhìn vào mắt tôi, đôi mắt đào hoa ẩn chứa sự dịu dàng say đắm.

    - --

    Phong Dao dẫn tôi bước lên sân khấu, tiếng máy ảnh liên tục vang lên.

    Ánh đèn chói lóa.

    Lẽ ra phải căng thẳng, nhưng người bên cạnh bình thản lại cho tôi sự dũng cảm và an toàn vô hạn.

    Trước khi bước đi anh ấy nói với tôi: "Em không phải là người mẫu, em là nàng thơ của tôi, chỉ cần đứng đó là đủ rồi."

    Phong Dao và tôi đi đến giữa sân khấu, anh ấy dừng lại.

    Tôi ngạc nhiên liếc nhìn anh ấy.

    "Đây là buổi diễn đầu tiên của tôi khi trở về nước, nhìn vào biểu cảm của các bạn, có thể thấy buổi diễn này rất thành công." Giọng Phong Dao đầy tự tin.

    "Nhiều bạn bè đã nói tôi là "thiên tài bị lãng quên", ba năm trước từng kinh ngạc trong khoảnh khắc rồi lặng lẽ biến mất ra nước ngoài, không còn tác phẩm nào đáng chú ý."

    "Bây giờ tôi đã trở lại, mang theo nàng thơ của tôi."

    Anh ấy nghiêng đầu nhìn tôi mỉm cười dịu dàng.

    "Không có cô ấy, sẽ không có buổi diễn này. Khi tôi cạn kiệt cảm hứng, cô ấy như ánh sáng chiếu rọi thế giới của tôi, trở thành linh hồn của tác phẩm, nguồn cảm hứng của tôi..."

    "Cảm ơn nàng thơ của tôi."

    Tiếng vỗ tay dưới khán đài vang dội, nhưng trong mắt tôi chỉ có đôi mắt đào hoa lấp lánh của Phong Dao.

    Hỏng rồi, có chút rung động.

    (Kết thúc với Phong Dao.)
     
    Khi Nước Hoa Hóa B ù a Yêu
    Chương 6: Ngoại truyện 4 (Hoàn toàn văn)


    __ {Kết truyện chính, OE}__

    “Vậy là cậu muốn giải quyết trong ngày hôm nay?” Sau khi nghe tôi giải thích, Châu Độ khoanh tay cúi đầu nhìn tôi.

    Tôi gật đầu lia lịa: “Tôi không nghĩ rằng thầy giáo cũng hẹn ăn tại nhà hàng này, tôi chỉ muốn nhanh chóng giải quyết chuyện ngoài dự tính này thôi.”

    “Thật sự không có ý l ừ a d ố i hai người!”

    Tang Hoài bình tĩnh, nói trúng tim đen: “Vậy em nghĩ thế nào, muốn ở bên cậu ấy không?”

    Tôi lắc đầu.

    Mắt của Châu Độ lập tức ảm đạm.

    “Tại sao?” Cậu ấy chậm rãi hỏi.

    “Tôi cần thời gian để xác định tình cảm dành cho cậu là rung động hay chỉ đơn thuần là tình bạn.”

    Tang Hoài liếc nhìn Châu Độ, giọng nói có chút mong đợi: “Thế còn tôi thì sao?”

    Tôi nhìn thầy một cái, mang theo sự áy náy: “Thực ra em hoàn toàn không hiểu gì về thầy, chuyện này quá đột ngột với tôi, nên... xin lỗi.”

    “Hóa ra em không nhận ra tôi.”

    Tang Hoài mệt mỏi nhếch môi, nói nhẹ nhàng điều gì đó mà tôi không nghe rõ.

    Khi tôi hỏi lại, anh ấy chỉ lắc đầu: “Không quan trọng nữa. Tôi còn có việc gấp, đi trước đây.”

    “Được, tạm biệt thầy.....”

    Tang Hoài không quay đầu lại mà bước đi, bóng lưng buồn bã.

    Châu Độ vẫn đứng một bên, vẻ mặt không rõ ràng: “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

    “À, không cần đâu.” Tôi lảng tránh ánh mắt.

    Cậu ấy nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.

    “Thực ra... tôi còn hẹn một người khác đi xem phim.”

    “Bạch Chỉ, hôm nay cậu sắp xếp lịch trình kín quá nhỉ.”

    Châu Độ nghiến răng nghiến lợi.

    “Tôi cũng không muốn vậy, muốn giải quyết nhanh chóng mà.”

    Tôi cúi đầu, nghịch ngón tay.

    Cậu ấy hừ lạnh một tiếng: “Vậy tôi không làm phiền nữa.”

    Nói rồi cũng quay lưng bỏ đi.

    Tôi lại thở dài một tiếng, cảm thấy đã thở hết khí trong vài năm qua.

    Khi ra khỏi nhà hàng, tôi lại gặp người phục vụ quen thuộc, anh ấy giơ ngón cái tỏ vẻ kính nể.

    Tôi:......

    -

    Trước rạp chiếu phim, Phong Dao với đôi mắt cười cong cong, vẫy tay chào tôi.

    Tôi kìm nén sự áy náy, cũng mỉm cười đáp lại.

    “Xin lỗi, anh đợi lâu chưa?”

    “Đợi Chỉ Chỉ bao lâu tôi cũng thấy đáng.” Anh ấy cười nói.

    “Đi thôi.”

    Phong Dao định quay đi, tôi kéo áo anh ấy lại.

    “Chúng ta... không xem phim nữa, đi dạo trong công viên gần đây thôi.” Tôi nói nhỏ.

    Mặc dù ánh mắt anh ấy có chút nghi hoặc, nhưng vẫn mỉm cười đồng ý: “Được.”

    Tôi cúi đầu, cố gắng không dẫm lên các khe gạch.

    Bắt đầu nghĩ cách để giảm thiểu tổ ɴ th ư ơng đến mức thấp nhất.

    “Chỉ Chỉ, là muốn từ chối tôi đúng không?” Phong Dao bất ngờ lên tiếng.

    Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện lên câu hỏi “Sao anh biết?”

    Anh ấy khẽ cười: “Em rất dễ đoán, suy nghĩ gì đều hiện rõ trên mặt.”

    “Bị từ chối thôi, dù có chút buồn nhưng không đến mức không chấp nhận được.”

    “Người theo đuổi Chỉ Chỉ nhiều như vậy, tôi phải xếp hàng đợi thôi.”

    Tôi trợn to mắt: “Sao anh biết có người theo đuổi tôi?”

    Trong mắt Phong Dao thoáng qua một tia u ám, nhưng bề ngoài vẫn giữ nụ cười vừa đủ, từng chữ từng chữ nói: “Mọi thứ về Chỉ Chỉ, tôi đều biết.”

    Không hiểu sao, tôi bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.

    Như bị thứ gì đó ng u y hi ể m dõi theo.

    Cảm giác như trước đây cũng từng có, nhưng tôi đã bỏ qua hoàn toàn.

    Tôi nhíu mày định nói gì đó, Phong Dao lại chỉ về một hướng: “Nhìn kìa.”

    Tôi nhìn theo, nhưng không thấy gì.

    Một chiếc khăn tay từ phía sau bịt miệng mũi tôi, mùi hăng nồng làm tôi mất đi ý thức.

    “Nàng thơ của tôi, như vậy sẽ mãi mãi chỉ thuộc về tôi.”

    Trong mơ hồ, có ai đó thì thầm bên tai.

    [Hoàn toàn văn]
     
    Back
    Top Dưới