Ngôn Tình Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 80: Chương 80


Mân Gia ở Đế Đô này chỉ là gia tộc tầng trung, không khác gì Túc Gia.

Mẫn Châu là công chúa duy nhất của Mẫn Gia, tính tình lại nhanh nhẹn hoạt bát nên rất được Mẫn gia chủ yêu thương.

Nhìn sự đố kỵ trong ánh mắt xe ra lại là một người bị chiều hư.
Túc Uyển Uyển người mặt không tỏ vẻ gì nhiều, nhưng trong lòng sự đố kỵ cũng không kém Mẫn Châu là bao.

Cô ta nhận ra Tử Sở Tuyên, đây không phải người một năm trước gặp trong trung tâm thương mại hay sao.

Mặc dù chỉ mới gặp mặt một lần nhưng khuôn mặt kia thật sự khiến người ta khó lòng quên được.

Một năm trước chịu thiệt, cứ tưởng là người trong đại gia tộc nào nên mới dám gây chuyện với cô, hóa ra cũng chỉ là một ả hồ li tinh dựa vào người khác để trèo cao.

“Kim tiểu thư, nhìn là biết đây chính là một hồ li tinh, cô ngây thơ đừng bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa, tránh sau này chịu thiệt.

Lợi người chỉ biết dựa vào nhan sắc trèo cao như này, khong nên để cho cô ta xuất hiện ở những nơi sang trọng như này, tránh cho đi quyến rũ người khác!”
Mẫn Châu “tốt bụng” nhắc nhở, mấy vị tiểu thư, phu nhân có mặt ở đây nghe vậy nghĩ lời Mẫn Châu nói cũng có lí.

Đàn ông mà, ai mà không thích những cô gái đẹp, đặc biệt là kiểu đẹp tới mức chói mắt như Tử Sở Tuyên.
Mấy cô gái lo thái quá ôm chặt cánh tay của người bạn nhảy bên cạnh mình, vốn chỉ là những người xa lạ không có quen biết gì giờ phút này lại nhìn Tử Sở Tuyên với ánh mắt thù địch.
Tử Sở Tuyên chỉ cảm thấy buồn cười, bị đôi ba ời đã có thể dắt mũi được, đám người này đầu óc không bị gì đi.

Nếu giữ không được người bên cạnh thì là do bọn họ không có bản lĩnh, mới lại cô cũng không rảnh rỗi tới mức đi cướp đồ đã dùng qua đâu.
“Nhưng mà… dù sao thì cũng đã tới rồi, sao có thể đuổi chị ấy đi? Đều là tới dự sinh nhật của tôi, mọi người không nên nói như vậy!”
Kim Như Thuần vẻ mặt rối rắm, không biết lên sử lí thế nào.

Nhưng người khác cũng hùa theo mà nói.
“Kim tiểu thư, cô cũng quá là ngây thơ đi, loại người như này mà cô còn nói giúp?”
Mẫn Châu vẻ mặt bất bình nhìn Kim Như Thuần, những người khác cũng phụ họa theo.

Người đẹp như Tử Sở Tuyên, bọn họ thực cảm thấy nguy cơ.

Tử Sở Tuyên chỉ cảm thấy Mẫn Châu có thể đi diễn hề được rồi.

Chỉ là lời vừa rồi của Kim Như Thuần, hình như không đúng cho lắm, giống như cố ý đúng hơn.

Cố ý nói như vậy để thêm dầu vào lửa.
Thuần Nhi của cô sẽ không bao giờ làm như vậy.

Kim Như Thuần trông giống Thuần Nhi nhưng có lẽ lần này cô đoán sai rồi.

Không phải ai cũng như bọn họ linh hồn sẽ tới nơi này.
“Mẫn tiểu thư phải không, hôm nào rảnh tôi sẽ tới tìm Mẫn gia chủ nói chuyện!”
Tử Sở Tuyên tiến tới trước mặt Mẫn Châu, mỉm cười thân thiện nhìn Mẫn Châu.

Mẫn Châu bỗng nhiên rùng mình một cái, nhưng vẫn mạnh miệng nói.
“Cô cảm thấy cô là ai? Tưởng mình là một gia chủ sao?”
“Cô nói xem?”
Tử Sở Tuyên lấy ra tấm thiệp mời đến dự sinh nhật của Kim Như Thuần mở ra giơ tới trước mặt Mẫn Châu.

Từng dòng chữ trên đó đập vào mắt cô ta, Mẫn Châu kinh ngạc không nói nên lời.

Những người khác cũng tò mò ghé mặt nhìn vào nội dung tấm thiệp, cũng bị dọa không ít.
Bên trên tấm thiệp ghi mời Tử Gia tới, mà nếu lời đồn nói Tử Sở Tuyên xuất hiện là đúng, vậy không phải người trước mặt của bọn họ chính là Tử gia gia chủ Tử Sở Tuyên hay sao?
“Giả! Tấm thiệp này nhất định là giả!”
“Giả? Cô là đang nói Kim Gia là lừa đảo?”
“Không… không… tôi không có ý đó!”
Mẫn Châu sợ tới tót cả mồ hôi.

Sao cô dám nói kim gia là lừa đảo.

Nhưng nếu thật sự người này là Tử Sở Tuyên vậy cô cũng chết chắc.
“Phan Thiếu à, xem ra là tôi xuất hiện cùng anh cũng khôn được ổn cho lắm nha, nhiều người không vừa mắt tôi nha! Tôi chỉ là không quen biết rộng như các vị, tìm không được bản nhảy nên mới tìm Phan Thiếu đây thôi mà, theo như các vị nãy giờ nói, chẳng lẽ không được?”
“Cô ấy thật sự là Tử Sở Tuyên!”.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 81: Chương 81


“Cô ấy thật sự là Tử Sở Tuyên!”
Phan Việt Vân lên tiếng xác nhận thân phận của Tử Sở Tuyên.

Tử Gia không phải là kẻ nào cũng có thể giả mạo được, huống chi Phan thiếu cũng đã lên tiếng xác nhận, muốn tự lừa dối bản thân cũng không được.
Tử Sở Tuyên thu tấm thiệp lại, đặt lên môi mình, đôi môi đằng sau tấm thiệp cong lên, đôi mắt hiện lên sự quyến rũ, nói.
“Xem ra là Mẫn tiểu thư nói đúng, tôi không đủ tư cách để ở những nơi như này!”
“Không phải! Tử tiểu thư tôi không có ý đó, tất cả chỉ là hiểu lầm!”
Mẫn Châu hoảng rồi.

Tử Gia xưa nay luôn kép kín về mọi mặt, Mẫn Gia đã phải bỏ ra một số tiền vô cùng lớn để có thể hợp tác thương mại với Tử Gia, nếu như vì chuyện này mà Tử Gia hủy bỏ hợp tác, cô chính là tội đồ của Mẫn Gia.

Mặc dù bố rất yêu thương cô nhưng không có nghĩ là không biết tức giận.

Phải biết một khi hợp tác với Tử Gia vừa được hủy bỏ, bên tổn thất lớn nhất chính là Mẫn Gia bọn họ.

Số tiền đền bù lên gấp mấy lần số tiền ban đầu.

Biết trước người này là Tử Sở Tuyên, cô đã không ngu ngốc đi chọc giận.

Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, nếu không thể làm Tử Sở Tuyên nguôi giận, chị sợ hậu quả phía sau.
“Tôi thấy đây không hẳn là hiểu lầm đâu nhỉ? Còn nữa, Mẫn tiểu thư, cô hình như gọi sai rồi, tôi là Tử gia gia chủ Tử Sở Tuyên!”
Hai chữa tiểu thư và gia chủ cách nhau một trời một vực.

Một người chỉ có nhiệm vụ giúp gia tộc mình mở rộng quan hệ, giữ vững địa vị.

Còn một người có quyền lực tối cao, quyết định mọi quyền hành trong gia tộc.
Tử Sở Tuyên nói như vậy chính là đang nhắc nhở Mẫn Châu biết, cô không giống như cô ta chỉ là một thiên kim tiểu thư, cô chính là chủ nhân của Tử Gia, mới là người quyết định có nên tiếp tục hợp tác với Mẫn Gia hay không.
Túc Uyển Uyển cũng đã sớm lạnh cả sống lưng.

Hóa ra người mà bản thân vô tình gặp một năm trước không phải là người vô danh vì mà thân phận so với cô còn cao hơn.

Cũng may là hai người họ trước đó chỉ đụng độ qua thôi, chắc sẽ không nhớ mặt cô đâu.

Bố cô nghe nói hôm nay Tử Sở Tuyên sẽ tới nên có dặn dò nhất định phải tiếp cận được Tử Sở Tuyên, như vậy sau này mới có lợi với Túc Gia.

Nghĩ lại thì thật may vừa rồi cũng may cô không phụ họa theo Mẫn Châu.
“Thật không ngờ chị chính là Tử gia chủ kia, em thật may mắn thì được đích thân chị tới dự tiệc!”
Kim Như Thuần rất tự nhiên mà khoác lấy cánh tay Tử Sở Tuyên, vẻ mặt vui vẻ nói, nhìn qua còn tưởng bọn họ rất thân thiết đấy.
Tử Sở Tuyên đem cánh tay rút ra, vẻ mặt vẫn rất dễ gần nhưng trong giọng nói không khó để nghe ra sự xa cách, ánh mắt cũng không còn dịu dàng như vừa này, khiến cho Kim Như Thuần không khỏi sững sờ.
“Kim tiểu thư, tôi còn nhỏ hơn cô tận bốn tuổi, dừng gọi tôi như vậy, không người khác lại cho rằng tôi lớn tuổi.

Và cũng có một số người lại nghĩ rằng tôi muốn chèo cao.

Cô nên gọi tôi một tiếng Tử gia chủ!”
“Có… có phải là chị… chị giận rồi không? Em xin lỗi, là lỗi của em gây hiểu lầm cho chị!”
Đôi mắt Kim Như Thuần rưng rưng nước mắt, bộ dáng mỏng manh đáng yêu hết sức, y như một ngốc bạch ngọt khiến người khác chỉ hận không thể ôm vào lòng an ủi.

Tử Sở Tuyên quyến rũ một cái, đôi mắt cong lên, đưa tay xoa xoa nước mắt trên khóe mắt của Kim Như Thuần.
“Đừng có khóc vậy chứ, cô nên khóc to hơn, như vậy người ta mới biết là tôi ức h**p cô.

Thật là một tiểu bạch thỏ đáng yêu!”
Kim Như Thuần rùng mình một cái, ngơ ngác nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tử Sở Tuyên đang ở khoảng cách gần, quên luôn cả khóc.
Tử Sở Tuyên duyên dáng quay người rời đi.

Trước khi đi còn không quên bồi thêm một câu cho Kim Như Thuần.
“Hi vọng lần sau, Kim tiểu thư cô nhớ rõ, gặp tôi gọi một tiếng Tử gia chủ, đừng có thất lễ như hôm nay!”
Đây không khác nào đang nói thân là Kim gia tiểu thư, một gia tộc lớn mà lại không có giáo dưỡng.
Tử Sở Tuyên đi rồi, Phan Việt Vân cũng không ở lại làm gì.

Nếu không phải Tử Sở Tuyên muốn anh làm bản nhảy, anh cũng không muốn tới đây làm gì..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 82: Chương 82


Tử Sở Tuyên rời đi, Phan Việt Vân cũng đuổi theo sao.

Từ trên đó xuống phía dưới cửa, Phan Việt Vân có vài thắc mắc nhưng không hề mở miệng hỏi Tử Sở Tuyên, bởi vì nơi này có không ít camera, một khi nói ra chuyện gì không nên nói, bất lợi tất nhiên là bọn họ.
Ngay khi vừa ra khỏi cửa, còn chưa kịp nên xe, một người đàn ông mặc vest tiến tới chào hỏi.
“Vị tiểu thư này, ông chủ của chúng tôi có lời mời.

Không biết cô có thời gian hay không?”
Tử Sở Tuyên quay người lại, đối phương vậy mà lại là Tần Phong, trợ lí bên cạnh Tịch Mặc Thương.

Xem ra Tịch Mặc Thương phát hiện ra cô rồi.
Ánh mắt Tần Phong nhìn rất xa lạ, như trước đây bọn họ chưa từng gặp mặt.

Tử Sở Tuyên cũng không bất ngờ cho lắm về phản ứng của Tần Phong.

Cô từ lâu đã sớm biết Tịch Mặc Thương anh ta ngay từ đầu đã biết cô vẫn sống.

Chỉ là tìm đến cũng nhanh lắm.

Cô còn tưởng sau hôm nay phải mất vài ngày mới gặp lại nhau.

“Không biết ông chủ của anh là ai?”
Đối phương đã muốn diễn, vậy cô cũng phải làm tròn vai đến cùng, sao có thể cô phụ tâm tư của đối phương.
“Lát nữa cô sẽ biết! Cô yên tâm, ông chủ của tôi chỉ muốn gặp mặt nói chuyện!”
Tần Phong bày ra vẻ mặt đáng tin cậy.

Tử Sở Tuyên cũng chỉ cười nhẹ một cái, gật đầu đồng ý.
“Anh về trước đi, tôi sẽ tự gọi người tới đón sau!”
Tử Sở Tuyên nói lời tạm biệt với Phan Việt Vân rồi đi theo Tần Phong lên một chiếc xa khác.
Trên xe chỉ có hai người, cô và Tần Phong.

Từ lúc lên xe đến giờ, Tần Phong chưa hề nói thêm bất cứ câu nào.

Nếu không phải trước đó Tần Phong đã nhìn thấy khuôn mặt này của cô, nhìn thái độ này chính Tử Sở Tuyên cũng phải nghi ngờ anh ta thật sự không biết cô đấy.
Có vẻ như là người của Tịch Mặc Thương đều không thích làm mấy chuyện thừa thãi cho lắm nhỉ!
Tần Phong lái xe đưa Tử Sở Tuyên đến một căn biệt thự ở vùng ngoại ô.

Bước vào bên trong biệt thự, nơi này được bày trí khá tối giản, hoàn toàn trái ngược với nhà chính Tịch Gia.

Chỉ là có một điểm khác tương đồng với nhà chính Tịch Gia là nơi này cũng khá là… vắng người.

Từ lúc tới đây, ngoại trừ Tần Phong đẫn đường cho cô và hai vệ sĩ đứng cửa thì không thấy thêm người nào khác.
Chính giữ phong khách, người đàn ông mặc vest trắng ngồi đó.

Tử Sở Tuyên không khách khí ngồi xuống đối diện, mỉm cười nhìn người đàn ông.
“Tôi còn tưởng là ai đêm hôm mời tôi tới nói chuyện riêng, hóa ra là Tịch gia chủ.

Vậy không biết Tịch gia chủ đây muốn cùng tôi nói chuyện gì?”
Đây là lần đầu tiên sau một năm bọn họ gặp lại nhau.

Lần cuối cùng cô nhìn thấy Tịch Mặc Thương anh ta cũng mặc một bộ màu trắng như này.

Cứ có cảm giác bọn họ chỉ mới gặp nhau ngày hôm qua.
Tần Phong đã ra ngoài, trong căn biệt thự này chỉ còn hai người ngồi đó.

Một người mặc đồ tối màu, một người mặc đồ sáng màu, hai gam màu đối lập như muốn chia đôi không gian.
Tử Sở Tuyên cười tươi như hoa, tay chống cằm nhìn Tử Sở Tuyên.

Trái ngược với Tử Sở Tuyên, Tịch Mặc Thương lại không biểu lộ cảm xúc, đôi mắt cũng đang nhìn chằm chằm cô, ẩn ý nói.
“Tử gia giấu cũng thật kỹ, có thể giấu cả thế giới về việc còn một đứa con gái, thậm chí là về việc khi nào đã thay chủ!”
“Ai nha, Tử gia chúng tôi giỏi nhất chính là che giấu.

Mọi người không biết cũng là chuyện bình thường.

Anh không biết chứ, chúng tôi còn rất nhiều chuyện giấu thế giới đấy!”
Ví dụ như cả cô, gia gia và cả những trưởng lão trong Tử gia đều không phải là người của thế giới hiện đại này..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 83: Chương 83


"Chúng ta đừng nói đến chuyện Tử Gia chúng tôi còn bao nhiêu chuyện giấu thế giới nữa.

Chúng ta nói đến chuyện khác đi!"
Tử Sở Tuyên rất tự nhiên mà cầm chai rượu vang trên bàn lên rót xuống hai chiếc ly.

Hoàn toàn coi đây là nhà của mình.

Rót xong hai ly rượu, Tử Sở Tuyên cầm lên.

Cô đứng đậy, cầm theo hai ly rượu, qua ngồi bên cạnh Tịch Mặc Thương.

Trên khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười quyến rũ, đưa một ly rượu vang cho Tịch Mặc Thương.
"Chúng ta lần đầu gặp mặt đừng nói tới mấy chuyện gia tộc cứng ngắc kia.

Chúng ta nói mấy chuyện thú vị hơn đi!"
Tịch Mặc Thương nhìn cô vài giây rồi cũng đưa tay lên nhận lấy.

Nhưng mà ngay khi tay Tịch Mặc Thương gần chạm ly, Tử Sở Tuyên đột nhiên thu tay, đứng đậy quay lại vị trí cô.
"Ai nha, xem trí nhớ của tôi này.

Rời đi quá lâu mà quên mất Tịch gia chủ đây không thích phụ nữ.

Xin lỗi nha! Tịch gia chủ anh đừng để ý nha!"
Tử Sở Tuyên nói lời xin lỗi nhưng trên mặt không có vẻ hối lối nào.

Kẻ ngốc còn có thể nhìn ra là cô cố ý huống chi là Tịch Mặc Thương.
Trong mắt cô Tịch Mặc Thương giống như một con vua sói, lạnh lùng, tĩnh mịch.

Nếu như trêu cho nó điên lên bị con sói điên đuổi, quả thực là k*ch th*ch.
"Tịch gia chủ đã chán ghét phụ nữ vậy chắc hẳn cũng sẽ không động đến đồ mà phụ nữ đưa cho.

Ly rượu này xem ra là không uống được rồi, mà đổ đi thì rất phí, chi bằng để tôi uống hết giúp cho!"
Nói rồi Tử Sở Tuyên đem ly rượu vang vốn định đưa cho Tịch Mặc Thương đem đổ vào ly của mình, rồi ung dung đưa lên uống.

Trước khi uống còn không quên giơ lên trước mặt Tịch Mặc Thương cười một cái.
Cứ tưởng Tịch Mặc Thương sẽ tức giận hoặc là không vui, dù sao với thân phận địa vị mà anh ta đang có chọc giận người này không khác gì tìm đường chết.

Chỉ là không ngờ Tịch Mặc Thương lại cười.
Tử Sở Tuyên trong lòng thoáng hiện lên sự ngạc nhiên.

Từ lúc quen biết tới giờ đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười.
Không phải là cười sảng khoái, cười lớn chỉ là khéo miệng hơi nhếch lên một chút, ánh mắt hiện lên ý cười, không hề có một sự tức giận nào trong đó.
Tịch Mặc Thương đang vui?
Người này thật kỳ lạ!
Rõ ràng là cô cố tình trêu tức anh ta, vậy mà còn vui được.

Chẳng lẽ Tịch Mặc Thương có sở thích thích người khác chọc giận mình?
Chỉ thấy Tịch Mặc Thương đứng đậy, tiến lại gần cô, chống hai tay xuống lưng ghế, cơ thể hơi cúi xuống, gương mặt lại gần, ngăn không cho Tử Sở Tuyên đứng đậy.
"Cô đối với ai cũng đều nhiệt tình như vậy sao? Ví dụ như đối với Phan Việt Vân, hử?"
Nhiệt tình?
Là đang ám chỉ cô giống với đám phụ nữ thích bám vào đàn ông sao?
Trong lòng Tử Sở Tuyên thoáng hiện lên sự tức giận.

Bà đây chính là làm đàn ông bao nhiêu năm đấy.

Có phải hay không cảm thấy bà đây là quả hồng mềm?
Trong lòng tức giận thì tức giận nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên thái độ tươi cười.
"Tôi vốn tính cách hướng ngoại, thích kết giao bạn bè!"
Đôi mắt Tử Sở Tuyên cụp xuống, đôi môi đỏ cong lên.

Ánh mắt thoáng chuyện, tay nắm lấy cổ tay Tịch Mặc Thương, vật anh ta xuống ghế, cả người Tử Sở Tuyên đè lên người Tịch Mặc Thương.
Không cần biết bản thân là giới tính nào, cô đều không muốn bị động.
Tử Sở Tuyên cúi người, môi sát lại gần tai Tịch Mặc Thương, thủ tỉ nói.
"Nhiệt tình mà Tịch gia chủ nói, không biết là thế nào?"
Bộ dáng này của Tử Sở Tuyên thật sự là quyết rũ chết người, vậy mà Tịch Mặc Thương lại một chút cũng không có phản ứng, vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh.
Tử Sở Tuyên nhìn biểu hiện này, trong lòng hình như bắt đầu tin mấy lời đồn đại bên ngoài.
Không lẽ Tịch Mặc Thương thật sự không thích phụ nữ, mà chỉ đàn ông?
Tần Phong theo bên cạnh anh ta cũng lâu, Tần Phong cũng khá đẹp trai.

Không lẽ...
Trong đầu Tử Sở Tuyên hiện lên vài cảnh tượng khó tả.

Khóe miệng cô run rẩy, cố gắng nhịn cười.
Tịch Mặc Thương cảm nhận được sự khác thường của Tử Sở Tuyên, đôi mắt khẽ liếc nhìn lên khuôn mặt xinh đẹp đang ở gần trước mặt, trong mắt hiện lên sự khó hiểu.

Dĩ nhiên là anh ta không biết Tử Sở Tuyên đang nghĩ cái gì.
"Tịch Tổng, lão phu nhân...!gọi...!anh...!về...!"

Đúng lúc này Tần Phong đột nhiên đi vào.

Cơ thể khựng lại vài giật, kinh ngạc nhìn cảnh trong phòng.

Mặc dù không phải lần đầu nhìn thấy cảnh này, nhưng mỗi lần như vậy đều cảm thấy thật sự rất mới.
Nhìn đến Tịch Mặc Thương, chỉ thấy anh ta ánh mắt hiện lên hàn khí, dọa cho Tần Phong lập tức bỏ chạy.
"Tôi...!tôi...!vào nhầm nơi!"
Nhưng Tần Phong không biết, trong mắt Tử Sở Tuyên, anh ta hoảng sợ bỏ chạy chính là đang đau lòng nhìn Tịch Mặc Thương bị cô đè.

Đột nhiên Tử Sở Tuyên cảm thấy tội lỗi.
Thôi vậy, trêu chọc Tịch Mặc Thương vậy là đủ rồi.

Cô không muốn làm bé ba!
"Tịch lão phu nhân gọi anh về, tôi cũng cần phải về, dù sao cũng muộn rồi!"
Tử Sở Tuyên rời khỏi người Tịch Mặc Thương, vẫy vẫy tay ra về.
Trong phòng khác rộng lớn không còn ai ngoại trừ một người đang ngồi trên ghế sofa.
Tay cầm ly rượu vang Tử Sở Tuyên đang uống dở, một hơi uống hết, vành tai trở lên đỏ ửng, miệng lẩm bẩm.
"Yêu tinh!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 84: Chương 84


Tịch Mặc Thương một mình lái xe trên đường, trong đầu cứ nghĩ tới cảnh Tử Sở Tuyên đè anh xuống dưới ghế, mặt không đỏ nhưng vành tai lại đỏ ửng lên.
Lần đầu gặp, dáng vẻ hoảng sợ, ngáo ngơ như một con ngốc, vậy mà mới một thời gian không gặp đã thành yêu tinh.
Lúc đó hơi thở của Tử Sở Tuyên phả vào tai, cứ có cảm giác như có lông vũ lướt qua, cảm giác vừa k*ch th*ch vừa ngứa ngáy.
Rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên bị Tử Sở Tuyên đè nhưng lần này cảm giác lại rất khác.

Cô ấy táo bạo hơn rất nhiều.

Chính vì tạo báo hơn nên anh mới cảm thấy khác thường sao?
Tịch Mặc Thương cảm thấy thật đau đầu, đưa tay xoa thái dương, hoàn toàn không hề tập trung lái xe.

Kết quả là suýt nữa thì bị tông xe.
Chân vội phanh gấp, lái rẽ sang bên phải, cả người lao về phía trước, một chút nữa thôi là có thể đâm thẳng vào cột đèn.

Điều may mắn là cả hai bên không có gì thiệt hại.
Chủ của chiếc xe kia, hạ cửa kính xuống, thò đầu ra bên ngoài mắng chửi.

Tịch Mặc Thương lại không hề quan tâm tới, sau khi ổn định lại trực tiếp phóng xe đi luôn.

Thái đôn như vậy càng khiến cho đối phương tức giận nhưng cũng không thể làm gì, cũng chỉ có thể tức giận rời đi.
Tịch Mặc Thương về đến Tịch gia, vừa bước vào trong nhà liền nhìn thấy Tịch lão phu nhân đang ngồi ghế sofa, trên tay cầm IPad.

Tịch Mặc Thương ngồi xuống ghế bên cạnh, Tịch lão phu nhân đưa IPad cho anh xem.
Bên trên chỉ có tin tức nhưng nội dung tin tức nói về chỉ có một người.

Mà người này chính là Tử Sở Tuyên.
Lần lộ diện hôm nay của Tử Sở Tuyên có thể nói là gây ra không ít sóng gió.

Tử gia rất ít khi lộ diện, mà lần này người lộ diện lại chính là Tử gia chủ, hơn nữa vừa xuất hiện đã chặt đẹp người được mệnh danh là Đệ Nhất Mỹ Nhân Đế Đô - Kim Như Thuần, chủ đề hot thế này mấy trang báo sao có thể bỏ qua cho được.
"Bà gọi cháu về là chỉ muốn cháu xem tin tức hôm nay?"
"Cũng không hẳn là như vậy.

Tử gia thay chủ không báo trước, Tịch gia chúng ta thân là đại gia tộc cũng nên qua đó gặp mặt một chút!"
Tịch lão phu nhân bưng ly trà lên uống.

Nhìn thấy hình ảnh của Tử Sở Tuyên trên báo nhưng lại không hỏi gì đến giống như đây là lần đâu tiên bà nhìn thấy Tử Sở Tuyên.
"Ngày mai cháu sẽ đích thân mang một chút quà tới Tử gia chào hỏi!"
"Đúng rồi, Tịch thị đang có một dự án phía bắc Đế Đô, trùng hợp là Tử gia trú ngụ ở, Mặc Thương cháu thử đề nghi xem họ có muốn tham gia hay không?"

Ánh mắt Tịch Mặc Thương lóe lên.

Xác thật Tịch gia có một dự án ở phía bắc Đế Đô nhưng cũng chỉ là một dự án nhỏ, bởi vì phía bắc Đế Đô phần lớn thuộc quyền sở hữu của Tử gia.

Vốn tính để dự án đó lại sau này xem xét, xem ra là bây giờ đã có chỗ dùng.
Sáng hôm sau, Tịch Mặc Thương dẫn theo Tần Phong đi tới Tử gia.

Bên trong Tử gia, Tử Sở Tuyên nhìn một đống quà cùng thiệp mời được gửi tới, cảm thấy toàn bộ chỗ này không có gì đáng để xem.
Mỗi lần một gia tộc thay chủ mới, thường sẽ tổ chức tiệc mời các gia tộc khác tới.

Tử gia là lần đầu tiên thay chủ, Tử Sở Tuyên cũng không muốn phải đối mắt với đám người đeo mặt nạ kia nên mới không thông báo gì tới các gia tộc khác, nên bọn họ không ai biết.

Mãi đến ngày hôm qua lộ mặt, bọn họ mới thực sự tin Tử gia đổi chủ, trước đó dù sao cũng chỉ là tin đồn.

Cho nên mới sáng ra vô số quà đã được gửi tới Tử gia.
"Cô chủ, Tịch gia chủ tới!"
Dương quản gia chạy vào thông báo cho cô biết.

Tử Sở Tuyên có chút bất ngờ.

Tiệc Kim gia anh ta còn không tham dự hay tặng quà, cô nghĩ anh ta sẽ không quản đến Tử gia.

Thật không ngờ hôm nay lại địch thân tới.
"Mau mời Tịch gia chủ vào!"
Nói thật, hôm qua trêu tức Tịch Mặc Thương còn chưa đã.

Cô còn chưa kiến anh ta tức giận.

Đợi chừng nào cô khiến anh ta thật sự tức giận hận không thể giết cô, cô sẽ dừng tay..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 85: Chương 85


Tịch Mặc Thương và Tần Phong được Dương quản gia dẫn vào trong.

So với những gia tộc khác theo thiên hướng hiện đại, châu Âu thì trang viện Tử gia vẫn giữ nguyên kiến trúc cổ đại.

Người nào không biết còn tưởng bản thân đã lạc tới quần thể kiến trúc nào đấy.
Đây là lần đầu tiên Tịch Mặc Thương và Tần Phong tới nơi này.

Không thể không nói so với Đế Đô nhộn nhịp, tấp nập nơi này mang lại hơi hướng mới mẻ hơn rất nhiều.
Dương quản gia vừa đi vừa giới thiệu cho bọn họ biết về nơi đây.
"Tịch gia chủ, cậu Tần, đây chính là trang viện Tử gia, thường gọi là Đế Uyển.

Lão gia tử chúng tôi thích những thứ cổ điển nên xây dựng Đế Uyển theo hướng cổ điển.

Đế Uyển rất ít khi tiếp khác, có gì sai sót, mong hai vị không chê!"
"Không sao! Tôi ngược lại cám thấy nơi này rất tuyệt.

Bà nội tôi cũng rất thích những thứ cổ điển, tôi có thể mượn cảnh sắc ở Đế Uyển tân trang lại Tịch gia, các vị không phiền chứ?"
"Tất nhiên là không!"
Miệng thì đang nói chuyện với Dương quản gia nhưng mắt Tịch Mặc Thương lại nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt dừng lại ở hình bóng đang ngồi trong đình cách đó không xa.

Tử Sở Tuyên ngồi bên trong đình đang pha một chút trà đột nhiên cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Dương giản gia không chú ý tới ánh mắt Tịch Mặc Thương phía sau, đến khi dẫn hai người họ tới chỗ đình, ông mới yên lặng rời đi.
"Tịch gia chủ, mời ngồi! Anh tới quá đột ngột mà không thông báo trước, chủ nhà như tôi chưa kịp chuẩn bị gì nên có phần thất lễ, mong anh không để tâm!"
Tử Sở Tuyên nở một nụ cười công nghiệp, rót cho Tịch Mặc Thương cùng Tần Phong một ly trà nóng vừa mới pha.
Hôm nay, Tử Sở Tuyên mặc một chiếc váy dài màu xanh lá tới mắt cá chân, chân váy được thêu cây trúc, phần vai được lộ ra, vừa mang hơi hướng hiện đại vừa cổ điển.

Mái tóc dài được thả xuống, vuốt ra đằng sau tai, tô thêm vẻ sang trọng, quí phái, lại mang một chút quyến rũ ẩn sâu trong đôi mắt cùng với một chút bí ẩn đằng sau nụ cười.

Một người phụ nữ như vậy thật sự rất khó để rời mắt.

"Tôi có một món quà muốn tặng cho Tử gia chủ, đây là món quà gặp mặt "lần đầu tiên" của chúng ta!"
Ba chữ lần đầu tiên Tịch Mặc Thương cố tình nhấn mạnh.

Tử Sở Tuyên vẫn giữ nguyên nụ cười công nghiệp trên môi, nhận lấy quà từ tay Tần Phong.

Quà được gói rất tỉ mỉ, bóc ra xem hóa ra là một bức tranh thư pháp.

Bên trên chỉ có một chữ "Cát", nhưng giá trị của nó nhìn là biết không hề nhỏ.

Trong lòng Tử Sở Tuyên sáng lên.

Ai nha, thứ này giá trị không nhỏ nha, sao không tặng thêm vài bức?
Tử Sở Tuyên còn chưa kịp nhìn rõ thì bức thư pháp đã không cánh mà bay.

Tử Sở Tuyên ngẩn người, nhìn bàn tay trống trơn của mình, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng của Tử Thiên Hữu.

"Tiểu Tuyên Tuyên mau xem chữ "Cát" này, từng nét chữ mền mại, uyển chuyển, dù là vậy những vẫn có một loại khí phách như bậc anh hùng.

Vừa cứng vừa mền trong một chữ, người có thể viết ra bức này quả là nhân tài h**p có!"
Tịch Mặc Thương cùng Tần Phong nhìn Tử Thiên Hữu.

Nếu bọn họ đoán không lầm đây có lẽ chính là lão gia tử trong lời Dương quản gia vừa rồi.

Tịch Mặc Thương nhìn chằm chằm Tử Thiên Hữu.

Tử Sở Tuyên vẫn còn trẻ tốc độ đáng lẽ ra phải nhanh hơn người lớn tuổi như Tử Thiên Hữu rất nhiều, nhưng mà từ phản ứng của Tử Sở Tuyên vừa rồi có thể thấy Tử Thiên Hữu không hề chậm chạp như dáng vẻ bên ngoài thậm chí có khi còn nhanh hơn cả Tử Sở Tuyên.

Đúng là gừng càng già càng cay.
Tử Thiên Hữu mặc cho Tịch Mặc Thương đánh giá bản thân, ông vẫn chăm chú với bức thư pháp vừa lấy được từ tay Tử Sở Tuyên.

"Gia gia, ông không phải có rất nhiều rồi sao, đây là người ta tặng cháu, ông tranh của cháu làm gì? Những gia tộc khác cũng gửi không ít đồ tới, nếu ông thích thì lấy toàn bộ chỗ đó đi.

Trả lại bức đó cho cháu!"
Bức thư pháp đó không ít tiền, thứ tốt như này cô không muốn bị cướp đi.

Đợi lát nữa cô phả đưa tới nhà đấu giá xem nó bao nhiêu tiền..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 86: Chương 86


Một bàn đầy thức ăn được bày đẹp đẽ trên bàn.

Ba người Tử Sở Tuyên, Tử Thiên Hữu và Tịch Mặc Thương ngồi xung quanh chiếc bàn hình tròn.

Cả một bàn đầy thức ăn ngon nhưng không ai động đũa, chỉ có duy nhất một mình Tử Sở Tuyên vẫn vô tư ăn.
Tử Thiên Hữu vẫn nở một nụ cười hiền từ với Tịch Mặc Thương, ngón tay khẽ gõ lên bàn.
"Tịch gia chủ không động đũa, đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Nếu như không hợp để ta cho người chuẩn bị lại!"
Tịch Mặc Thương khẽ nở một nụ cười, mắt hơi liếc sang Tử Sở Tuyên đang liên tục cho thức ăn vào miệng, rồi lại cầm ly rượu trắng lên nhấm nháp.
"Không có! Tôi chỉ là đang nghĩ nếu như lão gia tử đây thích tranh thư pháp như vậy, để tôi tìm thêm.

Vừa hay Tịch thị chúng tôi có một dự án ở phía bắc này, không biết Tử gia có hứng thú tham gia hay không?"

Tử Sở Tuyên tay dừng lại động tác, ngồi suy nghĩ một hồi.

Hình như đúng là có chuyện này.

Thảo nào dạo gần đây thường xuyên có người của Tịch gia tới.

Nhưng mà cô không có hứng thú với cái dự án kia.
Tịch Mặc Thương nói tiếp: "Đó là một dự án chuẩn bị khai thác một mỏ vàng, mặc dù sản lượng so với những nơi khác không nhiều nhưng cũng không thể bỏ qua.

Nơi này đa phần do Tử gia quản lý, nếu có sự can thiệp của các vị, sẽ không dễ dàng bị chính phủ nhúng tay.

Nếu Tử gia các vị đồng ý hợp tác, lợi nhuận sẽ chia 7:3.

Tịch thị 3, Tử gia 7!"
Mỏ vàng!
Nghe đến mỏ vàng, hai mắt Tử Sở Tuyên sáng lên, kinh ngạc nhìn Tịch Mặc Thương.
Tịch Mặc Thương vì muốn hợp tác mà bằng lòng chia 7:3, không hợp tác đúng là phí!
Tịch Mặc Thương nhìn Tử Sở Tuyên có hứng thú, môi càng cong hơn, hơi áp sát lại gần, tà mị hỏi.
"Tử gia chủ thấy thế nào?"
Tử Sở Tuyên đang định nói, đột nhiên chân truyền đến cảm giác đau đau, cúi đầu nhìn xuống là Tử Thiên Hữu không chút thương tiếc đang dẵm chân cô.

Tử Sở Tuyên khó hiểu nhìn ông, Tử Thiên Hữu vậy mà lại mặt vẫn rất thản nhiên như không có chuyện gì nhưng trong lòng đã hận không thể đập vào đầu cô một cái cho tỉnh.
Thấy tiền là sáng mắt lên, đúng là cái thứ không có tiền đồ! Rồi cũng có ngày bị tên trước mặt dùng tiền lừa đi!
"Xem ra là thành ý của tôi chưa đủ.

Vậy 8:2 thì thế nào?"
Tịch Mặc Thương nói dứt khoát mà không hề có chút đắn đo.

Tử Thiên Hữu bị sặc nước bọt, Tử Sở Tuyên thì hai mắt càng sáng hơn, cười không khép được miệng.
"Tịch gia chủ đúng là hào phóng! Vậy khi nào chúng ta kí hợp đồng?"
"Đợi đã! Ta còn ch..."
Tử Thiên Hữu muốn phản đối nhưng mà còn chưa kịp nói xong, Tử Sở Tuyên đã nhanh tay lấy một chiếc bánh bao nhét vào miệng ông, cười tự tin nói.
"Gia gia, cháu sẽ hoàn thành tốt!"
Tiền mà, ai mà không thích, đặc biệt với nhưng người mê tiền như Tử Sở Tuyên.

Trên đời này ai cũng có thể phản bội chúng ta nhưng tiền sẽ mãi trung thành.

Một mỏ vàng được bán ra thị trường hoặc chợ đen, chắc chắn giá trị không nhỏ, cho dù chất lượng so với những nơi khác kém hơn.
"Bất cứ khi nào đều được.

Tử gia chủ có thể yên tâm, tôi đã cho chuyên gia đến kiểm nghiệm, mỏ vàng đó có độ tinh khiết vô cùng cao!"
"Vậy thì lát nữa chúng ta lập tức soạn hợp đồng kí luôn! Hiện tại tôi sẽ đích thân gọi điện đến văn phòng Tổng Thống, đảm bảo không có người của chính phủ can thiệp vào việc làm ăn của hai nhà Tử - Tịch chúng ta! Dương lão, dẫn Tịch gia chủ tới thư phòng trước!"
Tử Sở Tuyên vui vẻ rời khỏi phòng ăn, lấy điện thoại ra bấm gọi.
"Alo, Vũ Văn Nguyên Khải, sắp tới hai nhà Tử - Tịch hợp tác khai thác mỏ vàng, đừng cho người của cậu đến phá đám bọn tôi đấy! Nếu dám vác mặt tới, Tử Sở Tuyên tôi sẽ đích thân đưa đầu của bọn họ tới văn phòng Tổng Thống cho câu!"
Nói xong không cần đợi bên kia trả lời liền lập tức cúp máy đi tới văn phòng.

Trong đầu nghĩ tới sắp có một món hời lớn, đột nhiên cảm thấy Tịch Mặc Thương cũng không tệ lắm..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 87: Chương 87


Một bàn đầy thức ăn được bày đẹp đẽ trên bàn.

Ba người Tử Sở Tuyên, Tử Thiên Hữu và Tịch Mặc Thương ngồi xung quanh chiếc bàn hình tròn.

Cả một bàn đầy thức ăn ngon nhưng không ai động đũa, chỉ có duy nhất một mình Tử Sở Tuyên vẫn vô tư ăn.
Tử Thiên Hữu vẫn nở một nụ cười hiền từ với Tịch Mặc Thương, ngón tay khẽ gõ lên bàn.
"Tịch gia chủ không động đũa, đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Nếu như không hợp để ta cho người chuẩn bị lại!"
Tịch Mặc Thương khẽ nở một nụ cười, mắt hơi liếc sang Tử Sở Tuyên đang liên tục cho thức ăn vào miệng, rồi lại cầm ly rượu trắng lên nhấm nháp.
"Không có! Tôi chỉ là đang nghĩ nếu như lão gia tử đây thích tranh thư pháp như vậy, để tôi tìm thêm.

Vừa hay Tịch thị chúng tôi có một dự án ở phía bắc này, không biết Tử gia có hứng thú tham gia hay không?"

Tử Sở Tuyên tay dừng lại động tác, ngồi suy nghĩ một hồi.

Hình như đúng là có chuyện này.

Thảo nào dạo gần đây thường xuyên có người của Tịch gia tới.

Nhưng mà cô không có hứng thú với cái dự án kia.
Tịch Mặc Thương nói tiếp: "Đó là một dự án chuẩn bị khai thác một mỏ vàng, mặc dù sản lượng so với những nơi khác không nhiều nhưng cũng không thể bỏ qua.

Nơi này đa phần do Tử gia quản lý, nếu có sự can thiệp của các vị, sẽ không dễ dàng bị chính phủ nhúng tay.

Nếu Tử gia các vị đồng ý hợp tác, lợi nhuận sẽ chia 7:3.

Tịch thị 3, Tử gia 7!"
Mỏ vàng!
Nghe đến mỏ vàng, hai mắt Tử Sở Tuyên sáng lên, kinh ngạc nhìn Tịch Mặc Thương.
Tịch Mặc Thương vì muốn hợp tác mà bằng lòng chia 7:3, không hợp tác đúng là phí!
Tịch Mặc Thương nhìn Tử Sở Tuyên có hứng thú, môi càng cong hơn, hơi áp sát lại gần, tà mị hỏi.
"Tử gia chủ thấy thế nào?"
Tử Sở Tuyên đang định nói, đột nhiên chân truyền đến cảm giác đau đau, cúi đầu nhìn xuống là Tử Thiên Hữu không chút thương tiếc đang dẵm chân cô.

Tử Sở Tuyên khó hiểu nhìn ông, Tử Thiên Hữu vậy mà lại mặt vẫn rất thản nhiên như không có chuyện gì nhưng trong lòng đã hận không thể đập vào đầu cô một cái cho tỉnh.
Thấy tiền là sáng mắt lên, đúng là cái thứ không có tiền đồ! Rồi cũng có ngày bị tên trước mặt dùng tiền lừa đi!
"Xem ra là thành ý của tôi chưa đủ.

Vậy 8:2 thì thế nào?"
Tịch Mặc Thương nói dứt khoát mà không hề có chút đắn đo.

Tử Thiên Hữu bị sặc nước bọt, Tử Sở Tuyên thì hai mắt càng sáng hơn, cười không khép được miệng.
"Tịch gia chủ đúng là hào phóng! Vậy khi nào chúng ta kí hợp đồng?"
"Đợi đã! Ta còn ch..."
Tử Thiên Hữu muốn phản đối nhưng mà còn chưa kịp nói xong, Tử Sở Tuyên đã nhanh tay lấy một chiếc bánh bao nhét vào miệng ông, cười tự tin nói.
"Gia gia, cháu sẽ hoàn thành tốt!"
Tiền mà, ai mà không thích, đặc biệt với nhưng người mê tiền như Tử Sở Tuyên.

Trên đời này ai cũng có thể phản bội chúng ta nhưng tiền sẽ mãi trung thành.

Một mỏ vàng được bán ra thị trường hoặc chợ đen, chắc chắn giá trị không nhỏ, cho dù chất lượng so với những nơi khác kém hơn.
"Bất cứ khi nào đều được.

Tử gia chủ có thể yên tâm, tôi đã cho chuyên gia đến kiểm nghiệm, mỏ vàng đó có độ tinh khiết vô cùng cao!"
"Vậy thì lát nữa chúng ta lập tức soạn hợp đồng kí luôn! Hiện tại tôi sẽ đích thân gọi điện đến văn phòng Tổng Thống, đảm bảo không có người của chính phủ can thiệp vào việc làm ăn của hai nhà Tử - Tịch chúng ta! Dương lão, dẫn Tịch gia chủ tới thư phòng trước!"
Tử Sở Tuyên vui vẻ rời khỏi phòng ăn, lấy điện thoại ra bấm gọi.
"Alo, Vũ Văn Nguyên Khải, sắp tới hai nhà Tử - Tịch hợp tác khai thác mỏ vàng, đừng cho người của cậu đến phá đám bọn tôi đấy! Nếu dám vác mặt tới, Tử Sở Tuyên tôi sẽ đích thân đưa đầu của bọn họ tới văn phòng Tổng Thống cho cậu!"
Nói xong không cần đợi bên kia trả lời liền lập tức cúp máy đi tới văn phòng.

Trong đầu nghĩ tới sắp có một món hời lớn, đột nhiên cảm thấy Tịch Mặc Thương cũng không tệ lắm..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 88: Chương 88


Tử Sở Tuyên cất điện thoại, mang theo tâm trạng tốt tới thư phòng.

Vừa đẩy cửa vào liền thấy ngay bóng dáng Tịch Mặc Thương đang đứng quay lưng về phía cô, mặt ngửa lên nhìn bức tranh to treo ngay đối diện cửa ra vào.
Dáng người cao lớn, khoác lên mình bộ âu phục trắng, hai tay chấp ra đằng sau, dáng vẻ muốn bao nhiêu uy nghiêm có bấy nhiêu.

Phong thái của một gia chủ đúng là không thể nói chơi.
"Tịch gia chủ cảm thấy bức tranh này thế nào?"
Tử Sở Tuyên đứng ngang hàng, tay vén tóc ra sau tay, môi cong lên, mái tóc dài thả xuống kết hợp với bộ váy xanh lá trúc trên người nhìn vô cùng dịu dàng, mang lại cho người đối điện cảm giác rất dễ gần.
Tịch Mặc Thương không nhìn cô, tiến lên tới gần bức tranh, ngón tay sờ lên đó, nói.
"Bức tranh này khắc họa cảnh chiến trường thời cổ đại, mang lại cảm giác rất chân thực, nhìn càng lâu càng thấy được khí thế mạnh mẽ trong đó.

Do cô vẽ?"
"Là do tôi vẽ!"
Tử Sở Tuyên nhìn bức tranh, trong đầu hiện lên chút hồi ức lúc bản thân còn cầm quân đánh giác.

Cảm giác tự mình chỉ huy một đội quân hùng mạnh khiến kẻ địch khiếp sợ, cảm giác chiến thắng, bắt sống tướng địch, chém đầu quân địch, hay là cái cảm giác khiến giặc khiếp sợ mỗi khi nghe đến tên, phải nói những cảm giác ấy vô cùng hưng phấn, kiêu ngạo và thật sự rất tuyệt!
Bức tranh này dựa theo trí nhớ trong lần đầu tiên cầm quân chiến thắng, cũng là bắt đầu cho sự đấu tranh quyền lực.
"Vậy chúng ta khi nào nói về chuyện làm ăn đây?"
Tử Sở Tuyên nở một nụ cười, trong lòng đã sớm hận không thể nhanh chóng lấy hợp đồng ra kí.

Tịch Mặc Thương nghe vậy, quay người sang phía cô, cơ thể hơi cúi xuống.

"Dù sao cũng là hai nhà Tử - Tịch lần đầu hợp tác, không thể qua loa, chi bằng ngày mai Tử gia chủ tới tập đoàn Tịch Thị của tôi kí, như vậy sẽ đảm bảo hơn.

Tử gia chủ thấy sao?"
Tử Sở Tuyên nhìn khuôn mặt đẹp trai vô cùng gần trước mắt, đôi mắt cong lên: "Nghe theo Tịch tổng!"
Tiếng gõ cửa truyền tới, Tịch Mặc Thương như không có chuyện gì đứng thẳng người lại.

Tử Sở Tuyên nhìn ra phía cửa, thấy Dương quản gia đứng đó.

"Dương lão, có chuyện gì sao?"
Dương lão nhìn qua Tịch Mặc Thương, đôi mắt già nua thoáng hiện lên tia sáng rồi lại vụt tắt, hai tay chấp phía trước.

"Kim gia gửi lời mời gặp cô vào ngày mai!"
Sắc mặt Tử Sở Tuyên ngay lập tức trở lên lạnh tanh, trong mắt hiện lên vài phần chán ghét cùng phiền phức, lạnh lùng nói: "Từ chối đi, ngày mai tôi bận rồi!"
Dương quản gia quay người rời đi, Tử Sở Tuyên lập tức lần nữa thay đổi sắc mặt từ lạnh tanh trở lên dễ gần.

Thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách này khiến cho Tịch Mặc Thương đứng bên không khỏi lau mắt mà nhìn.

Trong lòng không khỏi suy đoán, Tử Sở Tuyên có vẻ như không thích Kim Gia cho lắm thì phải.

Nói đến Kim gia, Tịch Mặc Thương nghĩ tới vị Kim phu nhân bây giờ mới lộ mặt, không hiểu sao cứ cảm thấy Tử Sở Tuyên có liên quan tới bà ta.

Là do anh nhầm đi.

Hai người họ mới gặp mặt, không thể nào vó chuyện vừa gặp mặt đã kết thù hận nhanh như vậy được.

Nhưng sự chán ghét vừa rồi trong mắt Tử Sở Tuyên không phải là giả.

"Kim phu nhân vừa mới lộ diện không lâu, không ít gia tộc tới gặp mặt bà ta.

Tử gia chủ là một trong ít người Kim gia đích thân mới, nhưng có vẻ như cô đối với chuyện này vô cảm thì phải?"
"Tử gia được mới Tịch gia chắc cũng không thoát.

Nếu Tịch gia chủ thấy hứng thú, chủ băng đồng ý tới gặp mặt vị Kim phu nhân kia.

Sự tích của Tịch gia chủ ở Đế Đô này tôi cũng đã nghe không ít, anh không thích phụ nữ tới gần, nhưng biết đâu lần này tới Kim gia gặp được Đệ Nhất Mỹ Nhân Đế Đô Kim Như Thuần lại rung động thì sao?"
"Vậy theo như Tử gia chủ nói, tôi nên rung động với Kim Như Thuần?"
Giọng nói Tịch Mặc Thương luôn khiến người khác cảm thấy rất lạnh lùng và xa cách, nói chuyện với ai cũng đều như vậy, ngoại trừ Tịch lão phu nhân thì hòa hoãn một chút.

Không biết có phải là do Tử Sở Tuyên nhầm hay không, hình như cảm thấy giọng nói Tịch Mặc Thương còn lạnh hơn bình thường.

Anh ta giận rồi?

Cũng đúng, bản thân thích đàn ông mà cô lại nói anh ta đi tìm phụ nữ, để cho người trong lòng anh ta biết được chắc chắn sẽ không vui.

Có điều chỉ cần không để người kia biết được chắc sẽ không sao đâu nhỉ, cô vui nhất chính là chọc tức người khác, đặc biệt là kiểu lạnh lùng khó gần như Tịch Mặc Thương.

Chọc anh ta điên lên thú vị tới nhường nào.

________________
Giải thích đôi chút về cách xưng hô của Tử Sở Tuyên với Tịch Mặc Thương.

Lúc Tử Sở Tuyên gọi Tịch Mặc Thương là Tịch tổng có nghĩa là xét trên phương diện hợp tác làm ăn như những đối tác.

Lúc Tử Sở Tuyên gọi Tịch Mặc Thương là Tịch gia chủ có nghĩ là Tử Sở Tuyên những lúc gọi như vậy chỉ coi Tịch Mặc Thương là một gia chủ của một gia tộc.

P/s: Mai bão chương!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 89: Chương 89


Trong lòng Tử Sở Tuyên nở một nụ cười tàn ác, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ dịu dàng, nói.
"Kim Như Thuần như một viên kẹo ngọt ngào vừa mềm mại, vừa dễ vỡ, xinh đẹp không khác gì một con búp bê, không phải đàn ông các anh đều thích kiểu phụ nữ như vậy sao?"
"Cô nghĩ như vậy sao?"
Tịch Mặc Thương híp mắt lại, ánh mắt hiện lên tia nguy hiểm, nắm lấy cằm cô nâng lên.

Hai khuôn mặt càng gần nhau hơn.

Tử Sở Tuyên hơi ngẩn người.

Không nghĩ đến Tịch Mặc Thương lại làm vậy, ánh mắt hơi tối lại, hất tay anh ta ra.
"Xem ra gu của Tịch gia chủ không giống người bình thường nha.

Tôi còn tưởng là đám đàn ông các người đều thích kiểu ngọt ngào dễ thương như tình đầu chứ.

Là do tôi nhân thức quá hạn hẹp, xin lỗi nha!"
Miệng nói xin lỗi nhưng biểu cảm không hề hiện lên sự hối lỗi nào.

Tịch Mặc Thương quay về dáng vẻ lạnh lùng chớ gần như bình thường, ánh mắt nhìn Tử Sở Tuyên thoáng hiện lên chút khác thường nhưng rất nhanh bị sự lạnh lùng che lấp.
"Tử gia chủ quan tâm chuyện này như thế, vậy không biết Tử gia chủ thích mẫu người như thế nào?"

Tử Sở Tuyên chống cằm suy tư.

Nói thật thì cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Dù sao thì với thân phận Hoàng Đế trước đây, muốn yêu một người quả thực là khó, nên cô chưa từng nghĩ tới.

Còn hiện tại đã không còn kiêng dè như trước đây, thử trải nghiệm một chút cũng không phải không được.
Bây giờ nghĩ còn kịp không?
Mắt liếc qua Tịch Mặc Thương, khóe miệng nhếch lên.

Đột nhiên tay nắm lấy cà vạt của anh ta, thô bạo kéo xuống, khuôn mặt hai người lần nữa sát lại.

Tử Sở Tuyên mị hoặc nói, đôi mắt hiện lên sự quyến rũ.
"Kiểu như Tịch gia chủ thì thế nào?"
"Khụ khụ!"
Tử Sở Tuyên và Tịch Mặc Thương giật mình, quay đầu nhìn ra phía cửa, chỉ thấy Tử Thiên Hữu nhìn không rõ thần sắc đứng đó.
"Gia gia, có chuyện gì sao?"
Tử Sở Tuyên không hề cảm thấy xấu hổ khi bị Tử Thiên Hữu bắt tại trận, đem cà vạt Tịch Mặc Thương buông ra.

"Phải có chuyện gì mới được sao?"

Không khó để nghe ra sự bất mãn trong lời nói của Tử Thiên Hữu.

Tử Sở Tuyên không nói gì mà ngồi xuống ghế tự rót nước cho mình.

Cô vẫn còn giận chuyện vừa rồi Tử Thiên Hữu chơi cô một vố.

Tử Thiên Hữu thấy Tử Sở Tuyên lơ mình, mặt già không khỏi giận lên.
Được lắm, đồ trọng sắc khinh thân!
"Về chuyện hợp tác, chúng ta cứ quyết định như vậy đi.

Ngay mau tôi chờ cô ở Tập đoàn Tịch thị!"
Tịch Mặc Thương nói xong cúi chào Tử Thiên Hữu, rồi bước ra về.

Tử Sở Tuyên nhìn theo bóng lưng của Tịch Mặc Thương dần biến mất, trong đầu lại hiện lên một ý nghĩ tàn ác hơn.
Lần sau nhất định phải nghĩ cách khiến cho Tần Phong đứng đó nhìn cô v* v*n Tịch Mặc Thương.

Bà đây độc thân, các người cũng đừng hòng yên!
"Người ta đã đi rồi, còn nhìn cái gì nữa?"
"Gia gia, cháu còn chưa tính sổ chuyện vừa nãy, người bất mãn cái gì?"
"Dăm ba cái tuổi ranh, yêu mới đương!"
"Ở thế giới trước đây của chúng ta, cô nương mười lăm đã gả chồng, ở thế giới này mười tám là đủ tuổi, cháu năm nay cũng đã hai mươi mốt, không phải cũng nên nghĩ xem làm sao sớm có người thừa kế hay sao?"
Tử Sở Tuyên vẻ mặt không quan tâm nói, Tử Thiên Hữu thấy vậy ngồi xuống bên cạnh cô, sắc mặt trở lên nghiêm túc.
"Nhãi ranh! Đừng tưởng lão tử không biết tâm tư của ngươi.

Ngươi trêu đùa ai cũng được nhưng không được trêu đùa Tịch Mặc Thương kia!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 90: Chương 90


"Nhãi ranh! Đừng tưởng lão tử không biết tâm tư của ngươi.

Ngươi trêu đùa ai cũng được nhưng không được trêu đùa Tịch Mặc Thương kia!"
Mắt Tử Sở Tuyên nhấc lên nhìn Tử Thiên Hữu, không khỏi nghi hoặc.
"Tại sao lại không thể?"
Từ lúc gặp mặt đến nay, đây là lần đầu tiên Tử Thiên Hữu nghiêm túc nhắc nhở cô.

Không lẽ Tịch Mặc Thương có thứ gì khiến cho ngay cả Tử Thiên Hữu cũng phải dè chừng sao?
Nếu ngay cả Tử Thiên Hữu cũng dè chừng vậy xem ra sau này gặp mặt cô phải cẩn thận hơn rồi, đồng thời cũng phải điều tra xem thứ đó rốt cuộc là gì.

Nếu như có thể gây bất lợi với cô, với Tử gia bằng mọi giá cần phải lập tức hủy diệt nó.
Trong mắt Tử Sở Tuyên hiện lên tia sát khí kh*ng b*, Tử Thiên Hữu gật đầu hài lòng nhìn biểu hiện này của cô, nói.
"Đúng vậy, cần phải đề phòng tên họ Tịch kia bất cứ lúc nào!"
"Rốt cuộc là vì sao ông lại dè chừng Tịch Mặc Thương như vậy? Là do trong tay anh ta nắm giữ thứ gì gây bất lợi cho chúng ta sao?"

Tử Sở Tuyên đột nhiên nghĩ tới, Tử gia có quyền thế ngập trời, có tác động tới cả chính phủ nhưng chưa một lần đẩy Tịch gia xuống để ngồi lên vị trí đại gia tộc đứng đầu.

Không lẽ chính là trong tay Tịch Mặc Thương thật sự có thứ gì gì đó có hại tới Tử gia, Tử Thiên Hữu vì không muốn Tử gia gặp chuyện nên mới từ bỏ vị trí đại gia tộc đứng đầu?
Tử Sở Tuyên ngồi suy đoán ra một loạt âm mưu có khả năng sảy ra, kết quả mấy câu nói tiếp theo của Tử Thiên Hữu chọc điên cô muốn giết người.
"Hứ! Tịch gia gì đó, lão tử còn chưa để vào mắt.

Tiểu Tuyên Tuyên, ta nói cháu nghe tên tiểu tử họ Tịch kia không phải là cái loại tốt đẹp gì, đừng vì về ngoài đẹp đẽ của hắn mà bị đánh lừa.

Tên đó chắc chắn chính là một con sói, không đúng phải là hồ li gian xảo.

Bày ra vẻ ngoài đó để thu hút những cô gái như cháu rồi lừa thịt.

Tiểu Tuyên Tuyên, cháu nhất định phải lí trí mới được, không được để loại người như vậy lừa về ổ.

Nếu cháu thích, ta sẽ tìm cho cháu một dàn hậu cung mỹ nam!"

Tử Sở Tuyên bất lực che mặt, tức không nói lên lời.

Tỏa ra nghiêm trọng cuối cùng chính là như này.

Cô còn tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm.

Quy chụp lại, nãy giờ ý của Tử Thiên Hữu chỉ muốn nói Tịch Mặc Thương chính là một tên sở khanh sao?!
"Được rồi, gia gia, cháu tuyệt đối sẽ không bị lừa! Không bao giờ có chuyện đó nên ông yên tâm đi!"
"Đúng vậy, nhất định không được đê tên họ Tịch đó lừa!"
Không biết Tịch Mặc Thương mà nghe thấy những lời này của Tử Thiên Hữu sẽ phản ứng thế nào?
Tầm 3 giờ chiều ngày hôm sau, một người phụ nữ xinh đẹp khoác một chiếc áo măng tô màu be không cài để lộ ra váy áo màu đen bên trong, đeo kính râm, trên tay cầm theo chiếc túi hàng hiệu, mái tóc dài thả xuống đẩy cửa bước vào.
Khí chất sang chảnh rất nhanh thu hút mọi ánh nhìn.

Chiếc váy đen chỉ dài đến qua đùi tôn lên đôi chân, kết hợp với đôi Spool Heels màu đen càng tôn lên dáng người mảnh mai của cô.
Tử Sở Tuyên một đường đi thẳng tới quầy lễ tân, ngón tay ngõ vài cái lên bàn, nữ lễ tân cũng bị khí chất của cô làm cho ngẩn người, đến khi Tử Sở Tuyên gõ xuống bàn người này mới phục hồi tinh thần, nở một nụ cười chào hỏi.
"Xin hỏi cô cần gì?"
Người phụ nữ này khí thế cũng quá mạnh mẽ đi, chắc chắn thân phân không tầm thường.
"Thông báo cho Tịch Mặc Thương biết, Tử Sở Tuyên tới bàn chuyện hợp tác!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 91: Chương 91


Nữ tiếp tân nghe thấy cái tên Tử Sở Tuyên, lập tức lấy điện thoại ra nhắn gì đó, nhìn thấy tun nhắn được phản hồi, lần nữa nở một nụ cười chuyên nghiệp, mờ cô hướng vào trong.

"Mời cô lên tầng 8, ở đó sẽ có người đẫn đường cho cô!"
Tử Sở Tuyên gật đầu, rồi đi vào thang may.

Mà bên trên kia, những lãnh đạo cao cấp của Tập đoàn Tịch thị đang xôn xao nhìn Tịch Mặc Thương đột nhiên bỏ dở cuộc họp.

Bọn họ đang họp, không biết giám độc Tần nói gì với Tịch tổng mà đột nhiên Tịch tổng hủy bỏ cuộc họp rồi đi luôn ra ngoài.

Đây là lần đâu tiên chuyện như này xảy ra.

Trước đây chưa từng có chuyện Tịch tổng hủy bỏ cuộc họp đang dang dở.

Cho dù là trước đây Tịch lão phu nhân có tới, Tịch tổng cũng nhất quyết không chịu hủy cuộc họp.

Rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng đến nỗi mà Tịch tổng luôn tuân thủ nguyên tác lại phá lệ thế này?
Tần Phong: "Các vị, Tịch tổng có chút chuyện, những phần còn lại chuyển sang ngày mai!"
"Giám đốc Tần, rốt cuộc Tịch tổng có chuyện gì?"
"Chỉ là đột nhiên có chuyện đột xuất mà thôi!"
"Nhưng mà chuyện đột xuất gì mà không thể để đến khi họp xong?"
"Vấn đề này nếu muốn biết, các vị nên trực tiếp hỏi thẳng Tịch tổng thì hơn!"
Những người khác lập tức câm nín lại không nói nữa.

Bảo đi hỏi trực tiếp Tịch Mặc Thương, bọn họ còn muốn giữ mạng.

Tử Sở Tuyên được dẫn tới văn phòng chủ tịch, ngồi trên ghế sofa chờ người tới.

Cứ nghĩ sẽ phải chờ ít nhất nửa tiếng mới gặp được Tịch Mặc Thương, không ngờ chỉ mới có chưa tới 4 phút đã xuất hiện.

Tử Sở Tuyên đứng dậy, nở một nụ cười nhẹ, đưa tay về phía trước, nói: "Xem ra là tôi khá may mắn khi tới đúng lúc Tịch tổng đang rảnh!"
Tịch Mặc Thương bắt tay cô, hai bàn tay chạm vào nhau.

Tử Sở Tuyên rũ mắt nhìn xuống, giờ mới để ý, bàn tay Tịch Mặc Thương thật đẹp.

Ngón tay thon dài, trắng, bàn tay nổi gân rõ ràng.

Đem tâm tư thu hồi lại, rút lại tay, ngồi lại xuống ghế, hai chân vắt chéo, tay chống cằm.

"Không biết là hợp đồng giữ chúng ta thế nào rồi?"
Ánh mắt khẽ liếc xung quang, thấy không có bóng dáng của Tần Phong không khỏi thất vọng.

Thật tiếc nha, Tần Phong không có ở đây.

Nếu Tần Phong nhìn thấy cô trêu đùa Tịch Mặc Thương không biết có giận anh ta hay không?
Tịch Mặc Thương cởi chiếc áo vest trắng ra ném xuống ghế, chiếc áo sơ mi kết hợp với chiếc áo ghi lê ôm sát cơ thể Tịch Mặc Thương.

Tử Sở Tuyên hình như còn ẩn ẩn nhìn thấy cơ bắp tay phía sau lớp áo sơ mi.

Có điều hình như Tịch Mặc Thương rất thích quần áo màu trắng thì phải.

Từ lúc cô biết anh ta tới giờ, toàn thấy mặc màu trắng.

Từ áo ngoài tới áo trong, ngoại trừ đôi giày ra thì đều là màu trắng.

Thích màu trắng, hèn gì lại lạnh lùng nhạt nhẽo như vậy.

Tịch Mặc Thương quay người đi tới phía ngăn bàn lấy ra một bản hợp đồng đã được chuẩn bị sẵn đặt trước mặt Tử Sở Tuyên.

Tử Sở Tuyên cầm lên đọc thấy không có vấn đề gì liền hạ bút kí tên xuống.

Hai nhà Tử - Tịch chính thức lần đầu tiên hợp tác.

"Lần hợp tác đầu tiên này không thể qua loa, chỉ bằng tối nay mời Tử gia chủ tới nhà hàng Tịch thị quản lý dùng bữa để có thể nói nhiều thêm về vấn đề này, thấy sao?"

"Được thôi! Gửi địa chỉ cho tôi, 8 giờ tối nay tôi sẽ qua đó!"
Từ trong túi lấy ra một tấm danh thiếp, đặt một nụ hôn lên đó rồi nhét vào tay Tịch Mặc Thương, quyến rũ nói.

"Trên có ghi số điện thoại của tôi, có gì chúng ta liên lạc sau! Tạm biệt!"
Tử Sở Tuyên vẫy tay tạm biệt.

Trong lòng nuối tiếc thở dài.

Đại mỹ nhân như cô ra sức quyến rũ như vậy mà không hề có chút biểu cảm nào, xem ra Tịch Mặc Thương thật sự không có cảm giác với phụ nữ rồi.

Thôi vậy, trò này đến đây là ngưng, cô không v* v*n Tịch Mặc Thương nữa, tránh cho hạnh phúc người ta rạn da thì thấy tội lỗi lắm!
Tử Sở Tuyên vừa đi không lâu, Tịch Mặc Thương đứng một mình trong phòng, nhìn tấm danh thiếp, đột nhiên đưa lên miệng hôn chỗ vừa rồi môi Tử Sở Tuyên chạm vào, ánh mắt thoáng chốc thay đổi, miệng lẩm bẩm.

"Là Minh Nhạc Y cũng được, Tử Sở Tuyên cũng được, đến cuối cùng kết quả chỉ có một!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 92: Chương 92


Tử Sở Tuyên theo như đúng hẹn 8 giờ tối có mặt tại một nhà hàng cao cấp do Tịch gia quản lí.

Vừa bước vào trong liền có người tới nhiệt tình chờ hỏi dẫn đường cho cô.

Còn chưa đi được mấy bước đột nhiên có ai đó gọi cô lại.
"Tử gia chủ, xin chờ một chút!"
Hử, giọng nói này nghe khá quen tai!
Tử Sở Tuyên nghi hoặc quay lại, nhìn thấy mấy người đang tới gần, trong lòng hiện lên không vui nhưng trên mặt vẫn tươi cười chào hỏi.
"Thì ra là Túc tiểu thư! Không biết hai vị đi cùng là?"
Người gọi cô không ai khác chính là Túc Uyển Uyển, mà người đi cùng cô ta Tử Sở Tuyên cũng không xa lạ, đây không phải là hai vị phụ huynh "yêu dấu" của Minh Nhạc Y hay sao?! Thật là trùng hợp nha, đi ra ngoài ăn cơm mà cũng gặp được bọn họ.
Tử Sở Tuyên ngoài cười nhưng trong không cười.

Túc gia này cô vẫn để tồn tại tới bây giờ là bởi vì cô vẫn còn muốn chơi đùa thêm chút nữa, chơi chán rồi hủy sau.
Túc Uyển Uyển thấy Tử Sở Tuyên nhận ra mìn trên mặt trên lên sự vui mừng, tiến lên muốn nắm lấy tay Tử Sở Tuyên nhưng lại bị cô nhẹ nhàng tránh đi.

Sự sượng trân hiện rõ trên khuôn mặt Túc Uyển Uyển, đành phải chuyển chủ đề để che giấu đi sự xấu hổ của mình.
"Tử gia chủ cũng tới đây dùng bữa sao?"
"Tôi có hẹn.

Nếu như không có chuyện gì nữa thì tôi đi đây!"
Túc Lăng thấy cô không muốn nói chuyện với bọn họ liền đưa ánh mắt sang Trương Yến đang ở bên cạnh.

Bà ta hiểu ý, lập tức nhanh chân chạy tới chắn trước mặt Tử Sở Tuyên.
Tử Sở Tuyên miệng vẫn cười nhưng mày đã nhíu lại.
"Các vị còn muốn nói gì sao?"
Trương Yến: "Tử gia chủ nếu không chê có thể ăn cùng chúng tôi!"
"Thật đáng tiếc, tôi vừa rồi nói tôi có hẹn rồi!"
"Vậy thì mời cả người hẹn cùng Tử gia chủ vậy.

Dù sao thì càng đông càng vui mà!"
Tử Sở Tuyên nở một nụ cười lạnh.

Kẻ ngốc nhìn ra là đám người này đang muốn lôi kéo quan hệ.

Còn về vì sao bọn họ lại làm vậy, trong lòng Tử Sở Tuyên lại vô cùng rõ ràng.
"Người đó không thích nơi nháo nhiệt!"
"Thực ra không giấu gì Tử gia chủ, cô rất giống với đứa con gái nuôi đã mất của bọn tôi.

Vừa nhìn thấy cô tôi lại nghĩ tới đứa nhỏ mệnh khổ kia!"
Nói xong nước mắt Trương Yến bắt đầu rơi.

Túc Uyển Uyển cũng bắt đầu phụ họa theo.
"Mẹ, đừng khóc! Y Nhi em ấy ở dưới đó mà thấy mẹ khóc thương tâm như vậy cũng sẽ rất đau lòng!"
Túc Lăng thì không nói gì nhưng tay vô vai an ủi Trương Yến.

Một nhà ba người đứng bày ra vẻ thương tâm trước mặt Tử Sở Tuyên, những người khác trong nhà hàng bị thu hút bởi cảnh này, không khỏi đứng lại xem, nghe những lời nói thương tâm của ba người nhà Túc gia không khỏi xì xầm cảm thán.
"Minh Nhạc Y cũng đã mất một năm, thật không ngờ Túc gia lại trọng tình với người con nuôi này!"
"Minh Nhạc Y được Túc gia nhận nuôi đúng là may mắn mà ông trời ban cho cô ấy!"
"Bởi vậy.

Chỉ tiếc...!"
Tử Sở Tuyên cười nhạt.

Thiên phú diễn xuất thế này, thật tiếc là không đi làm diễn viên.
Nói thật, ba người Túc gia lúc nhìn thấy Tử Sở Tuyên cũng rất hoảng loạn.

Nhưng cũng may là bọn họ bình bĩnh lại nhìn kỹ.

Người này đúng là có chút giống với Minh Nhạc Y, nhưng đẹp hơn không biết bao nhiêu lần.

Minh Nhạc Y trên mặt có một vết sẹo lớn trông không khác gì quỷ dạ xoa.

Không chỉ dung mạo mà ngay cả khí chất cũng vô cùng mạnh mẽ, lẫn át hoàn toàn Minh Nhạc Y.
Hơn nữa Minh Nhạc Y đã chết, xác cũng được chôn cất, cảnh sát đích thân khám nghiệm tử thi.

Người này tuyệt đối không thể là Minh Nhạc Y được!
Tử Sở Tuyên vẫn cứ đứng nhìn một nhà ba người kẻ tung người hứng.

Trương Yến đứng khóc hết nước mà vẫn không thấy Tử Sở Tuyên có phản ứng gì, bà ta không khỏi ngẩng đầu lên nhìn.

Tử Sở Tuyên vẫn giữ nụ cười nhạt, điều này làm cho Trương Yến đứng hình vài giây.
Cứ luôn có cảm giác Tử Sở Tuyên đang cười nhạo bọn họ nhỉ?
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 93: Chương 93


Tử Sở Tuyên đưa tay che nửa khuôn mặt từ mũi xuống, đôi mắt hiện lên vẻ đáng tiếc nói.
"Chuyện của cô Minh Nhạc Y, tôi cũng đã nghe nói đến.

Thật sự là đáng tiếc.

Có lẽ vì tôi và cô ấy cùng tuổi nên cũng có chút tiếc thương.

chỉ là có một chuyện tôi vẫn thắc mắc, tại sao cô ấy không đổi lại thành họ Túc? Tôi tưởng khi một đưa trẻ được nhận nuôi sẽ được đổi thành họ của gia đình đã nhận nuôi chứ?"
Ba người nhà Túc gia cứng đờ người.

Bọn họ không nghĩ tới Tử Sở Tuyên sẽ hỏi câu như này.

Mà câu hỏi này đồng thời cũng dấy lên nghi ngờ của mọi người.
Đúng vậy, tại sao Túc gia vẫn không đổi họ Minh Nhạc Y thành họ Túc chứ?

Thông thường một đứa trẻ được một gia đình nhận nuôi không phải là đổi cả họ lẫn tên thì cũng sẽ đổi họ, nhưng Minh Nhạc Y đã về sống trong Túc gia hơn mười lăm năm, nếu nói chưa kịp đổi thì đúng là vô lý.

Mười lăm năm không phải là một thời gian ngắn!
"Chuyện này...!"
Sự nghi ngờ đổ dồn về phía ba người nhà Túc gia.

Nhất thời cả ba đều toát mồ hôi lạnh.
Hay là nói Túc gia thực chất không hề yêu thương người con nuôi này? Vậy bọn họ nhận nuôi Minh Nhạc Y là có mục đích gì?
"Là do Y Nhi muốn giữ lại họ tên cũ.

Bố mẹ tôn trọng em ấy nên mới không đổi!"
Cũng may là Túc Uyển Uyển nhanh trí tìm bừa một lí do thích hợp.

Túc Lăng và Trương Yến trong lòng đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn là Uyển Uyển thông minh.
"Mặc dù vẫn giữ họ Minh nhưng Y Nhi vẫn luôn kính trọng bố mẹ.

Một năm trước chuyện em ấy đồng ý kết hôn với Tịch tổng là do em ấy không muốn nhìn Túc gia cứ như vậy bị phá sản nên là mới gả tới đó.

Mặc dù cả tôi và bố mẹ đều khuyên hết lời những vẫn không thay đổi được quyết định của Y Nhi.

Cứ nghĩ em ấy vượt qua được đêm tân hôn sẽ có cuộc sống tốt hơn, ai ngờ mấy tháng sau..."
Túc Uyển Uyển nghẹn ngào nói, nước mắt không cầm được rơi xuống, khóc nấc lên, tay che miệng, cơ thể run rẩy, bộ dáng thương tâm khiến người ta đau lòng.

Trương Yến và Túc Lăng cũng bày ra dáng vẻ đau lòng khi nhắc đến chuyện cũ.

Nước mắt Trương Yến đã rơi, còn Túc Lăng mắt cũng đỏ hoe, bộ dáng như đang kìm nén đau thương.
Những người khác vừa rồi còn nghi ngờ, giây sau đã quay ngoắt 180°.

Có người còn bị bộ dáng của ba người nhà Túc gia làm cho cảm động khóc theo.
Tử Sở Tuyên trong lòng đã sớm vỗ tay khen ngợi.

Đám người này diễn còn thật hơn diễn viên!
"Xem ra là cô Minh Nhạc Y rất trân trọng Túc gia! Cô ấy ở dưới đó chắc chắn sẽ phù hộ Túc gia!"
Phù hộ Túc gia sớm ngày hủy hoại!
Nói thật cho tới bây giờ cô vẫn còn cảm nhận được nổi hận của Minh Nhạc Y.

Điều đó khiến Tử Sở Tuyên cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nó giống như đang dày vò linh hồn cô vậy.
"Các vị không nên quá đau buồn để tránh tổn hại sức khỏe, cô ấy ở dưới đó nhìn thấy các vị như này cũng sẽ rất đau lòng!"
"Tử gia chủ, cô nói đúng! Thật sự nhìn cô rất giống Y Nhi, không biết có thể suy xét lời mời vừa nãy của bọn tôi không? Hôm nay, bọn tôi có tổ chức một bữa tiệc nhỏ, mời các vị gia chủ và phu nhân tới, nếu có thêm Tử gia chủ góp mặt, chắc chắn mọi người sẽ rất vui mừng.

Dĩ nhiên là người có hẹn cùng cô cũng có thể tham gia!"

Túc thị dạo gần đây không biết vì lí do gì mà bị thua lỗ liên tục, chỉ mới vài tháng mà đã thiệt hại vô cùng nghiêm trọng.

Nếu cứ tiếp tục như thế này chỉ sợ sẽ thật sự phá sản mất.
Lần trước còn có thể "gả" Minh Nhạc Y cho Tịch gia để đổi lại một khoản tiền lớn giúp Túc thị vực lại, nhưng lần này đã không thể dùng cách cũ nữa.

Bọn họ không dám tới Tịch gia dựa vào chuyện Minh Nhạc Y từng làm dâu mà vòi tiền.

Gia tộc khác còn được chứ Tịch gia, Túc gia đắc tội không nổi.
Túc thị lần nữa trên bờ vực phá sản, cách tốt nhất hiện tại chính là lôi kéo quan hệ, cho nên hôm nay Túc gia mới bỏ một khoản tiền lớn tổ chức tại Alva này.
Nhà hàng Alva do Tịch thị lập lên, chỉ giành cho giới nhà giàu, muốn dùng bữa ở đây phải bỏ ra một số tiền không dưới tám con số.

Vì muốn lôi kéo quan hệ nên Túc Lăng mới căn răng mạnh tay chi tổ chức tiệc ở đây.
Đối với sự xuất hiện của Tử Sở Tuyên ở Alva này bọn họ cũng không mất ngờ, chỉ cảm thấy cơ hội tốt đến.
Người có thể ngồi ăn cùng với Tử gia chủ, tất nhiên thân phận cũng không nhỏ, vừa lúc có thể nhân cơ hội này lôi kéo..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 94: Chương 94


Nhìn đám người vẫn không từ bỏ được ý định, Tử Sở Tuyên chỉ cười lấy một cái, rồi nói.
"Người kia chỉ sợ sẽ không đồng ý, mà tôi cũng không thể nào bỏ lại người đó đê tham gia một bữa tiệc đúng chứ!"
Túc Lăng: "Vậy không biết vị kia là ai? Tôi sẽ đích thân mời người đó!"
Nghe Uyển Uyển nói hôm sinh nhật Kim Như Thuần, Tử Sở Tuyên đi cùng với người thừa kế Phan gia - Phan Việt Vân tới, chắc sẽ không phải hôm nay Tử Sở Tuyên có hẹn với Phan Việt Vân đi?
Như vậy cũng tốt, nghe nói Phan Việt Vân vẫn chưa có vị hôn thê, nhân cơ hội này để Uyển Uyển Uyển tiếp cận anh ta.

Nếu có thể khiến Phan Việt Vân thích Uyển Uyển cho dù không thể lôi kéo Tử gia, có Phan gia ở phía sau, Túc gia cũng không sợ sẽ bị phá sản nữa.
Tử Sở Tuyên vừa tính từ chối rồi chuồn đi thì Tần Phòng từ tầng trên chạy xuống đi đến chỗ cô, cúi đầu chào một cái, dáng vẻ cung kính nói
"Tịch tổng thấy Tử gia chủ mãi chưa tới, nên bảo tôi xuống chờ!"
Ba người nhà họ Túc nhìn thấy Tần Phong kinh ngạc không thôi.

Theo như Tần Phong nói, Tịch tổng trong lời Tần Phong còn ai khác ngoài Tịch Mặc Thương.

Vậy có nghĩa là người có hẹn với Tử Sở Tuyên chính là Tịch Mặc Thương chứ không phải là Phan Việt Vân!
Lúc này bọn họ mới hiểu vì sao Tử Sở Tuyên lại người kia sẽ không đồng ý.
"Cũng không có gì, chỉ là gặp được Túc gia chủ cùng phu nhân và tiểu thư ở đây nên đứng nói chuyện chút, không ngờ lại quên mất thời gian.

Thứ lỗi cho tôi!"
"Vậy lên thôi, thức ăn nguội rồi sẽ không ngon!"
Tử Sở Tuyên gật đầu, nói lời tạm biệt với ba người Túc gia rồi quay người rời đi.

Ba người kia dù không muốn cũng không thể làm gì.
Tử Sở Tuyên được dẫn tới tầng cao nhất của Alva.

Ở Alva tầng càng cao thì số tiền bỏ ra càng nhiều, mà tầng cao nhất cũng chỉ những gia tộc giàu và quyền lực bậc nhất Đế Đô mới có thể đi lên.
Tần Phong giúp cô mở của, hơi cúi người tay hướng vào trong, cung kính nói: "Tử gia chủ, mời!"
Tử Sở Tuyên bước vào trong, Tịch Mặc Thương đã ngồi đó đợi từ sớm, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngước mắt lên nhìn.
Tử Sở Tuyên rất tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện Tịch Mặc Thương, ánh khẽ liếc xung quanh.
Bày trí rất đơn giản, cả một căn phòng to như vậy nhưng lại chỉ có một cái bàn, và hai cái ghế được lót đệm.

Đèn được thắp sáng trưng, tường sơn màu trắng, mặt tường hướng ra bên ngoài đều được thay thế bằng mặt kính có thể nhìn được ra bên ngoài.

Đây là tầng cao nhất, đứng từ trên này có thể thu được cảnh sắc của Đế Đô.

Đơn giản nhưng không đơn điệu, mang lại cảm giác rất gần gũi.

"Tịch tổng hình như rất thích màu trắng!"
Người này lần nào gặp cũng mặc màu trắng, giờ đến nhà hàng của anh ta cũng chủ yếu là màu trắng.
"Cô không thích màu trắng?"
"Không hẳn là không thích.

Chỉ là màu trắng quá mức trong sạch, cảm giác khó có thể dung hợp!"
Đối những chuyện trong quá khứ mà nói, màu trắng thật sự không hợp với cô!
Tử Sở Tuyên thanh lãnh đáp, thái độ trở lên vô cùng lạnh nhạt, nào còn bộ dáng nhiệt tình như ban ngay hay hôm qua.

Tịch Mặc Thương rũ mắt, che giấu đi tâm tư trong lòng, trong lòng hiện lên vẻ không vui.
Đáng lẽ phải như hôm qua mới đúng!
Suốt cả thời gian dùng bữa sau đó, ngoại trừ ăn và nói về chuyện hợp tác ra thì không còn nói thêm gì nữa.

Thái độ của Tử Sở Tuyên vẫn rất lạnh nhạt, cũng nói rất ít, ngoài trừ khi nói đến việc hợp tác ậm ừ hai ba câu thì không nói thêm gì nhiều.
Bữa ăn cứ như vậy kết thúc.

Tử Sở Tuyên chào tạm biệt một tiếng rồi ra về.
Tịch Mặc Thương vẫn ngồi đó, suy nghĩ về thái độ lạnh nhạt của Tử Sở Tuyên.

Tần Phong đứng bên ngoài chờ, thấy Tử Sở Tuyên đi ra cũng tiễn cô một đoạn rồi đi vào bên trong.

Vừa mới mở cửa đi vào liền nghe được Tịch Mặc Thương nói.
"Lát nữa đổi lại toàn bộ quần áo của tôi thành màu đen đi, vứt hết mấy món đồ màu trắng đi.

Cách bày trí của toàn bộ nhà hàng, khách sạn của Tịch gia cũng nên đổi lại!"
Tần Phong hơi ngẩn người.

Ông chủ sao đột nhiên lại thay đổi gu rồi?.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 95: Chương 95


Tử Sở Tuyên đứng trong thang máy, tai nghe điện thoại, ánh mắt hơi lạnh xuống.
"Thật sự là người của tên kia làm?"
"Gia chủ, chính tên cầm đầu tự xưng như vậy.

Nếu không phải chuyện này liên quan tới cả cô, tôi cũng không dám gọi điện tới!"
"Đã biết, tôi sẽ tới.

Hiện vẫn đang ở đó chứ?"
"Bọn họ đã rời đi nhưng mà có nói ngày mai sẽ quay lại!"
"Chưa chắc là ngày mai mới quay lại.

Lập tức tăng gấp đôi người ở đó, nếu có người khả nghi lập tức bắt lại, nếu là người của bên đó giết luôn đi, gọi cho người của Tịch thị đi!"
Người đầu giây bên kia cúp máy, Tử Sở Tuyên liền gọi thêm một cuộc điện thoại nữa.
"Alo, đêm nay anh có rảnh không? Tôi có chuyện muốn gặp anh!"

"Cô bị điên à? Đêm hôm người ta ngủ, cô gọi tới làm gì? Muốn hành hạ người khác cũng nên tìm thời gian thích hợp chứ?!"
Người bên kia nghe Tử Sở Tuyên hỏi như vậy, giọng nói hiện lên sự không kiên nhẫn cùng tức giận.
"Tôi đúng là bị điên mới không cho người lôi anh tới ngay bây giờ! Một câu thôi, có tới hay không?"
"Tới tới tới, được chưa bà cô của tôi? Gửi địa chỉ đi".
Tử Sở Tuyên nghe được đáp án mình muốn liền tắt máy, nhắn gửi một vài chữ đơn giản đúng lúc thang máy cũng xuống tới sảnh chính.

Bước ra ngoài đi được mấy bước liền bị người khác gọi lại.
"Tử gia chủ, xin chờ chút!"
Tử Sở Tuyên đứng hình vài giây, biểu cảm càng trở lên lạnh hơn, giọng nói này có chết cô cũng không quên.

Bao năm rồi mà vẫn không thay đổi.
Chớp mắt cái, biểu cảm lạnh tanh trên khuôn mặt Tử Sở Tuyên liền biến mất thay bằng một nụ cười nhẹ, lật mặt nhanh tới mức khiến người khác tưởng bản thân bị hoa mắt.

Cô hơi quay người nhìn sang phía bên trái, một người phụ nữ trung niên ăn mặc đơn giản nhưng trên người luôn toát lên vẻ cao quí khiến cho người khác không vì cách ăn mặc mà coi thường bà.

Đi đằng sau còn có một cô gái, hướng Tử Sở Tuyên nở một nụ cười ngọt ngào.
"Chị Sở Tuyên, chúng ta lại gặp mặt!"
"Kim phu nhân, Kim tiểu thư, thật trùng hợp, hai người ăn tối ở đây sao?"
"Đúng vậy, chị Sở Tuyên, vốn muốn mời chị tới Kim gia làm khách nhưng thật đáng tiếc là chị bận mất rồi.

Có điều không sao, tối nay chúng ta gặp được ở đây.

Chị cũng tới đây dùng bữa tối sao?"
Kim Như Thuần rất tự nhiên mà chạy lại ôm lấy cánh tay Tử Sở Tuyên, bộ dáng rất nhiệt tình, người ngoài nhìn và còn tưởng bọn họ rất thân.

Tử Sở Tuyên cười như không cười rút cánh tay đang bị Kim Như Thuần ôm ấy.

Kim Như Thuần thoáng cứng đờ, đôi mắt hiện lên một tầng hơi nước, hơi tủi thân nói.

"Chị ghét bỏ em sao?"
Kim Như Thuần được cả Đế Đô công nhân là Đệ Nhất Mỹ Nhân cũng không phải tự nhiên mà có.

Ngoại trừ cái danh Đệ Nhất đó nữa thì Kim Như Thuần còn được gọi là "Tình đầu quốc dân".

Trở thành người trong mộng của vô số đàn ông ở Đế Đô.

Đôi mắt to tròn long lanh, mang vẻ đẹp ngọt ngào trong trẻo, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, nhìn rất cần được bảo vệ, đúng chuẩn gu đa số đàn ông thích, mong manh dễ vỡ hận không thể ôm vào lòng bảo vệ.

Lại thêm thân phận thiên kim Kim gia, tương lại chính là người thừa kế một trong tam đại gia tộc, đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm của sự chú ý.

Cho nên lúc mà Kim Như Thuần cùng Kim phu nhân vừa xuất hiện đã thu hút không ít sự chú ý.
Nhìn thấy đôi mắt Kim Như Thuần ứa nước, chưa cần biết chuyện gì liền lên tiếng chỉ trích Tử Sở Tuyên.

"Cô gái kia là ai mà cũng dám ghét bỏ Kim tiểu thư? Đúng là không biết tốt xấu!"
"Hình như vừa rồi Kim phu nhân nhân gọi cô gái đó là Tử gia chủ thì phải?!"
"Tử gia chủ Tử gia thì thế nào? Cũng chỉ là một gia tộc bình thường không, mà cũng dám ghét bỏ người thừa kế của một trong tam đại gia tộc!"
"Thì đó! Nhưng gia chủ của các gia tộc khác ngoại trừ Tịch Mặc Thương ra thì ai cũng phải từ bốn mươi mới được phép tiếp quan gia tộc.

Nhìn Tử gia chủ mới này xem, nhìn là biết không có kinh nghiệm gì, thật không biết sao tiền gia chủ Tử gia lại vội vàng như vậy, không sợ cô ta phá hỏng Tử gia hay sao?"
Tử Sở Tuyên nhướng mày, khẽ liếc mặt nhìn đám người đang không ngừng nói kia.

Kim Như Thuần vừa mới chỉ nói một câu liền lôi cả Tử gia vào, sức ảnh hưởng của Kim Như Thuần không nhỏ nha!
Quyền lực của Tử gia lớn mạnh ra sao cũng chỉ có những người cầm quyền thực sự mới biết được.

Còn về đám người cô lười quản!.
 
Back
Top Bottom