Ngôn Tình Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 40


Vết thương của cô đến hơn một tháng mới hoàn toàn lành lặn.

Nhìn da ngay cả sẹo cũng không để lại, Tử Sở Tuyên không khỏi cảm thán.

Y thuật ở đây đúng là không kém cạnh gì với y thuật cổ truyền.
Đáng lẽ khoảng một đến hai tuần là cô có thể ra ngoài, nhưng Tịch lão phu nhân nói chờ cho cô hoàn toàn bình phục mới cho cô ra ngoài.

Cứ mỗi lần cô vừa tính bước ra khỏi cổng là Thái Nhữ lại đứng chặn ở cổng.
Nếu là trước đây kể nào dám cản đường của cô thì đã sớm đi chầu trời, nhưng bọn họ cũng là vì lo cho vết thương của cô, với lại cô cũng không muốn làm bọn họ bị thương.

Mặc dù cô tới đây làm dâu cũng chỉ là bất đắc dĩ nhưng hai người họ đối sử với cô không tệ.
Và có một điều cô khá ngạc nhiên là tần suất xuất hiện của Tịch Mặc Thương ở nhà bỗng nhiên nhiều lạ thường từ khi cô bị thương.

Hầu như ngày nào cũng thấy anh ta về.

Trước đó có khi phải hơn một tuần mới thấy mặt Tịch Mặc Thương một lần.
Không lẽ là anh ta về để canh chừng xem cô chết lúc nào?
Cũng có khả năng.

Dù gì thì anh ta cũng rất mong cô chết mà!
Gần ba tháng tới thế giới mới ngoại trừ đi ra có đúng một lần ra thì vẫn chưa đi ra ngoài lần nào.

Trước đây bận rộn quen rồi, ngày nào cũng phải thức khuya dậy sớm sử lý việc quốc sự, bây giờ nhiều thời rảnh chẳng có việc gì để làm đúng là hơi ngứa tay.
Hôm nay đã hoàn toàn hồi phục, cô muốn đi tìm Phan Việt Vân.

Chỉ còn hơn hai tháng nữa cô sẽ rời khỏi Tịch Gia, phải nhanh chóng đi tìm một chỗ ở mới được.
Thay một bộ quần áo khác, đi xuống lầu, còn chưa bước ra khỏi chưa, Thái Nhữ đã đứng trước mặt Tử Sở Tuyên.
"Thái Nhữ, tôi đã hoàn toàn bình phục rồi!"
Thái Nhữ vẫn đứng yên đó.

Xem ra hôm nay cũng không muốn cho cô ra ngoài.
"Mau xem, ngay cả sẹo còn không có!"
Tử Sở Tuyên giơ tay lên, làn da trắng sáng giống như chưa từng bị thương bao giờ.
"Nhưng mà bác sĩ đã nói rồi, sức khỏe của cô rất yếu, cần nghỉ ngơi thêm!"
"Tôi mà ở thêm trong nhà vài ngày đó mới có hại đấy! Bà xem, từ khi tôi được gả tới Tịch Gia này, tôi ra ngoài được có một lần duy nhất.

Yên tâm đi tôi sẽ về trước khi trời tối mà.

Tạm biệt!"
"Ấy, thiếu phu nhân!"
Dứt lời Tử Sở Tuyên lập tức chạy đi.

Tốc độ của Tử Sở Tuyên rất nhanh, Thái Nhữ muốn ngăn cô lại là chuyện rất khó.
Chạy ra khỏi bên ngoài Tịch Gia khoảng 500m, một chiếc xe Rolls Royce đậu sẵn ở đó.
Cô đi tới gõ gõ vài cái vào cửa xe.

Cửa xe được mở ra, Phan Việt Vân từ trong xe bước xuống giúp cô mở cửa.

Hai người lên xe, đi thẳng vào Đế Đô.
"Nghỉ ngơi một thời gian dài như vậy tiếp theo cô có dự tính gì?"
"Tạo dựng một thế lực!"
Từ lần bị thương trước đó, khi nhìn thấy đám người Phan Việt Vân kiêng dè Tịch Mặc Thương như vậy, chưa cần hỏi xem chuyện gì đã bỏ qua khi Tịch Mặc Thương ở đó, cô đột nhiên nghĩ tới nếu không may bản thân đắc tội với một người có quên có thế ở đây, chưa cần biết trắng đen thế nào, người gặp chuyện chắc chắn là cô.

Và cô cũng nhìn ra được, Đế Đô này thoạt nhìn hoa lệ, hào nhoáng nhưng đó cũng chỉ là cái vỏ bọc cho sự thối nát bên trong mà thôi.

Nơi này cũng không an toàn cho lắm.

Nếu không vì sao vẫn có người dám nổ súng ngay trong thành phố.

"Cô muốn làm Hoàng Đế của Đế Đô sao? Tham vọng cũng lớn đó!"
"Không, chỉ là muốn bảo vệ bản thân thôi!"
"Muốn dựng lên một thế lực lớn mạnh trước tiên cần có tiền, cô có sao?"
"Anh chẳng lẽ không biết cái gọi là kiếm tiền à?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 41


Tử Sở Tuyên ném cho anh ta một ánh mắt khinh thường.
Đừng tưởng cô chỉ biết một xử lý việc chính trị, cô cũng biết kiếm tiền chứ bộ.
Không phải chỉ là kiếm tiền thôi sao, dẫn dắt cả một đất nước đi lên cô còn làm được, thì kiếm tiền chắc chắn cũng làm được.
"Vậy để tôi kiếm cho cô một công việc thích hợp!"
Bởi vì Tịch Gia nằm gần bên ngoài Đế Đô, con đường mà bọn họ đang đi cũng không có mấy xe cộ qua lại.

Thỉnh thoảng cũng chỉ có vài chiếc xe từ bên ngoài thành phố vào.

Cứ nghĩ sẽ yên ổn mà đi vào trong Đế Đô, nhưng không, giữa đường lại gặp chuyện.
Một tiếng nổ lớn vang lên, bánh xe đã bị thủng nốp.

Xe của bọn họ đang đi bắt buộc phải phanh gấp lại, cả người Tử Sở Tuyên lao về phía trước, đầu suýt nữa đập vào kính.
Mới tới một thế giới mới, ra bên ngoài có hai lần, mà lần nào cũng gặp chuyện.

Lần trước là cô tự tìm đến không nói, lần này chỉ đi trên đường thôi mà cũng có chuyện được.

Chưa kể đây là con đường không có mấy xe.
Phía trước, mấy chiếc xe chắn ngang đường, khiến cho đường bị tắt.

Nếu chỉ đơn giản chỉ là tắt đường đơn thuần thì không nói làm gì, nhưng phía trước hình như đang có đánh nhau.

Mà không phải hình như đâu, bởi vì bọn họ ai cũng có súng.

Xe của bọn họ bị thủng nốp cũng là do bọn họ bắn thủng.
Một đám người ai tay cũng cầm súng đang chĩa vào một người đàn ông, ai nấy cũng đằng đằng sát khí.

Người đàn ông kia chỉ có một mình, trông khá trẻ tuổi.

Tử thần kề cận như vậy nhưng người đó vẫn rất bình tĩnh.
"Xem ra là ân oán giữa người trong giới hắc đạo!"
"Chúng ta có thể yên ổn qua chứ?"
"Nhìn tình hình này, chỉ sợ rất khó!"
Nếu là trong giới hắc đạo hiện tại không nên dính dáng đến tránh phiền phức, nhưng nhìn tình hình hiện tại, đám người này ai cũng đằng đằng sát khí, chỉ sợ cũng sẽ giết luôn bọn bọn họ bịp miệng.
Đám người kia nhìn về phía bọn họ, người cầm đầu giơ tay lên, những người khác đi đến gõ cửa xe bọn họ.

Phan Việt Vân nhìn Tử Sở Tuyên, Tử Sở Tuyên ra hiệu xuống xe.
Hai người đi xuống xe, hai khẩu súng dí phía sau gáy, chỉ cần dám phản kháng bọn họ liền đi gặp Diêm Vương báo danh.
"Ai dô, thật không ngờ trên xe còn có đàn bà, hơn nữa còn rất xinh đẹp! Nhưng thật đáng tiếc, nhìn thấy chuyện không nên thấy!"
Người kia tiến lại gần Tử Sở Tuyên, nâng cằm cô lên.

Người này cũng rất trẻ, có vẻ ngoài tuấn tú.

Vẻ mặt Tử Sở Tuyên vẫn rất bình tĩnh, người kia nhìn cô rơi vào tình cảnh này mà vẫn rất bình tĩnh thì không khỏi kinh ngạc.
"Cô em không sợ sao?"
"Tôi mà sợ các người sẽ tha cho tôi sao?"
Du Thi Cảnh nghe câu nói này xong lúc ngẩn người sau đó cười lớn.

Tử Sở Tuyên không khỏi thắc mắc.

Anh ta cười cái gì? Có gì đáng cười lắm sao?
"Lâu lắm rồi mới gặp một người phụ nữ thú vị như cô!"
Du Thi Cảnh buông cằm cô ra, lại nhìn qua Phan Việt Vân, đôi mắt không khỏi hiện lên chút hứng thú.

"Đây không phải là cảnh sát trưởng Phan sao?! Thật trùng hợp ha!"
"Phải, thật trùng hợp, Du Thi Cảnh!"
Đúng là xui xẻo, hôm nay ra đường không xem giờ hoàng đạo gặp phải tên này.

"Phan Thiếu hôm nay lại đi cùng với một cô gái xinh đẹp như này, Đông Phương Tiểu Thư mà biết sẽ rất buồn đấy!"
Du Thi Cảnh buông lời cợt nhả, dí đầu súng lên mặt Phan Việt Vân.

Nghe đến bốn chữ Đông Phương Tiểu Thư, sắc mặt Phan Việt Vân hơi trầm xuống.

Tử Sở Tuyên nhìn hai người bọn họ, hóa ra là người quen, nhưng xem ra quan hệ giữa hai người họ không được tốt lắm!
____________________
Nhân dịp năm mới, nguyệt y y xin chúc mọi người và gia đình sức khỏe dồi dào, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý, tài lộc phú quý!
Chúc mừng năm mới, xuân Quý Mão 2023!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 42


"Im miệng! Anh không có tư cách nhắc tới cô ấy!"
"Vẫn còn giận vì chuyện tôi đính hôn cùng Đông Phương Tình sao?"
Phan Việt Vân căm giận nhìn Du Thi Cảnh.

Tử Sở Tuyên ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh đứng nhìn hai người họ đối thoại nhưng trong lòng đã sớm bật chế độ hóng chuyện.
Trên đời này nhìn người ta tranh đấu cũng không thú vị bằng nhìn hai người đàn ông đấu đá với nhau vì một nữ nhân.
Chậc chậc, trước đây cô từng nghe nói Phan Việt Vân vì trốn tránh việc thành thân mà bỏ nhà đi bụi, thậm chí còn từng đứng trước mặt biết bao nhiêu bá tánh kinh thành mà tuyên bố cả đời này không lấy vợ.

Vậy mà tới kiếp thứ hai lại yêu một người.
Nhìn ánh mắt căm giận kia không cần nói cũng biết tình cảm của Phan Việt Vân đối với Đông Phương Tình kia rất sâu đậm.
Dù sao cũng là đồng hương với nhau, cô có nên giúp cho Phan Việt Vân và Đông Phương Tình đến với nhau không nhỉ?
"Cảnh sát trưởng à, nóng tính như vậy không tốt cho nghề nghiệp của anh đâu!"
Du Thi Cảnh chế diễu nói, rồi lần nữa quay sang phía Tử Sở Tuyên.
"Tên cô là gì? Có hứng thú đi theo tôi hay không?"
"Tên của tôi không phải ai muốn biết cũng được.Còn về có đi theo anh hay không, nếu tôi nói là không thì sao?"
"Cô biết hay không, một khi tôi nhìn trúng thứ gì rồi, một là có được, hai là hủy diệt nó!"
Nói xong liền dí súng lên đầu cô.

Tử Sở Tuyên nhìn anh ta, ánh mắt vẫn rất bình tĩnh.

Cô đang nghĩ không biết người này trong giới hắc đạo địa vị thế nào.
"Vậy trước khi giết tôi, có thể nói cho tôi biết, người kia là ai hay không?"
Ngón tay Tử Sở Tuyên chỉ về phía người đàn ông đang bị thương kia.

Ánh mắt mọi người bất giác đổ dồn về phía người đàn ông đó.

Phan Việt Vân nghi hoặc nhìn cô, sắp chết tới nơi rồi cô còn quản.

chuyện này làm gì?
"Anh ta sao?! Anh ta chính là sát thủ đứng đầu trong bảng xếp hạng.

Nhưng mà chỉ sợ qua ngày hôm nay sẽ có người khác lên thay!"
Sát thủ đứng đầu?!
Hai mắt của Tử Sở Tuyên sáng lên như nhìn thấy vàng.

Nếu như có sát thủ đứng đầu bảng xếp hạng là thuộc hạ dưới trướng, vậy không phải việc tạo dựng lên một thế lực sẽ dễ dàng hơn hay sao?!
"Này, sát thủ đứng đầu! Nếu như hiện tại tôi có thể khiến cho thế cục thay đổi, anh sẽ đi theo phục tùng tôi hai năm chứ?"
Ngoại trừ Phan Việt Vân, nhưng người khác không hẹn mà có chung một suy nghĩ với.

Người phụ nữ này không phải là bị dọa diên rồi chứ?
Còn Phan Việt Vân, anh ta đương nhiên tin là cô làm được.

Chỉ là không nghĩ cô sẽ có hứng thú với Iwasaki Gi.

Iwasaki Gi không trả lời, anh ta vẫn im lặng bình tĩnh nhìn mọi chuyện trước mắt diễn ra.

Nhìn anh ta như vậy, Tử Sở Tuyên rất muốn nói cực kỳ thích cái bộ dáng dù chết cũng không cúi đầu này.

Thu người như này dưới trướng, chỉ hơi chứ không lỗ!
"Hồng Liên!"
Mỗi khẽ mở, một vụt sáng màu đỏ vụt qua cổ cấp dưới của Du Thi Cảnh rất nhanh.

Chưa ai kịp phản ứng lại thì người đã ngã xuống.

Ba người Phan Việt Vân, Du Thi Cảnh và Iwasaki Gi nhìn còn dao đang bay lơ lửng trên không trung, lại nhìn xuống những người vừa ngã xuống, kinh hãi không thôi.

Phan Việt Vân nhìn Hồng Liên, lúc này mới phần nào hiểu ra vì sao hôm đó nó lại đột nhiên biến mất không dấu vết.

Cứ nghĩ là Tử Sở Tuyên đã lấy nó đi trước khi vào viện, nhưng xem ra anh đã đoán sai!
Du Thi Cảnh nhìn người của mình ngã xuống toàn bộ, phản ứng lại tính bóp còi bắt cô.

Chỉ tiếc là Tử Sở Tuyên nhanh tay hơn vặn ngược tay anh ta lại khiến cho nòng súng dí ngược lại.

Cũng may Du Thi Cảnh kịp thời dừng tay, nếu không chỉ sợ người tiếp theo ngã xuống chính là anh ta.

"Cô rốt cuộc là thứ gì?"
"Tôi là người a! Chỉ là các người nhìn thấy bí mật của tôi rồi, nói xem nên làm thế nào?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 43


Tử Sở Tuyên đoạt lấy khẩu súng trong tay Du Thi Cảnh, sau đó đi tới trước mặt Iwasaki Gi.

Hồng Liên ở phía sau Du Thi Cảnh, cô không lo anh ta có thể chạy được.

Nếu dám chạy, cô có thể đảm bảo Du Thi Cảnh liền lập tức biến mất khỏi thế gian này.
"Tôi đang muốn thành lập một thế lực cho riêng mình ở Đế Đô này.

Sát thủ đứng đầu, anh nghĩ sao khi trở thành thuộc hạ của tôi?"
Tử Sở Tuyên cúi đầu từ trên cao nhìn xuống Iwasaki Gi, tay vuốt v.e khẩu súng.

Giọng nói rất bình thường, không hề lộ ra chút uy h**p, hay ép buộc nào, giống như chỉ đơn thuần hỏi thôi.
"Tôi sẽ không bao giờ trở thành thuộc hạ dưới trướng của bất kỳ ai hay bất kỳ thế lực nào!"
"Vậy thật đáng tiếc nhỉ! Anh biết không, tôi và Du Thi Cảnh kia có một điểm giống nhau, đó là thứ gì không có được đều sẽ phá hủy, để không có bất kỳ ai đạt được!"
Người như này, tính cách rất quật cường, càng ép buộc chỉ khiến cho kết quả đi ngược lại.

Dù có thu dưới trướng rồi cũng sẽ có một ngày chó phản chủ cắn ngược lại.

Cho nên đã không có được chỉ bằng hủy đi tránh hậu họa sau này.
"Nếu cô nghĩ tôi sợ chết thì đúng là sai lầm!"

"Không! Tôi chỉ nghĩ lát nữa sẽ hủy thi diệt tích bằng cách nào thôi!"
Tiếng súng vang lên, Iwasaki Gi ngã xuống, máu nhiễm quần áo.

Tử Sở Tuyên sắc mặt không đổi nhìn Iwasaki Gi dần chết đi.

Khi vừa tính quay người sử lý nốt Du Thi Cảnh kia thì trên người Iwasaki Gi rơi ra một thứ gì đó.

Tiếng đồ vật rơi xuống, Tử Sở Tuyên bị nó hấp dẫn.

Sắc mặt cô khẽ biến khi nhìn thấy nó.
Đó là một miệng ngọc bội trạm khắc hoa văn một con phượng hoàng đang tung cánh, hoa văn tinh xảo đến từng chi tiết.
Tử Sở Tuyên cúi xuống nhặt ngọc bội lên, nhẹ nhàng vuốt v.e vài cái.

Trong đầu hiện lên ký ức trước kia, trên mặt không hiện lên biểu cảm gì.
Cô đứng quay lưng về phía Phan Việt Vân và Du Thi Cảnh, nên hai người cũng không rõ biểu cảm của cô lúc này thế nào.

Chỉ là nhìn bóng lưng đó, bọn họ hình như cảm nhận được sự buồn bã đang toát lên từ người cô.
Phan Việt Vân kinh ngạc không thôi.

Anh không nhìn lầm đi, Tử Sở Tuyên đang buồn sao?

Miếng ngọc bội đó là gì?
Tử Sở Tuyên ngồi xổm xuống động vào mạch của Iwasaki Gi, phát hiện mạch vẫn đập.
Vẫn cứu được!
"Du Thi Cảnh, xe anh vẫn còn chạy được chứ?"
"Hả, à, tất nhiên!"
"Hai người đem anh ta lên xe đưa đến bệnh viện gần nhất, bằng mọi giá phải cứu được người này!"
Tử Sở Tuyên không phải đang nhờ vả mà là ra lệnh.

Và thực hiển nhiên là Du Thi Cảnh không thích điều này.
"Cô là thứ gì mà tôi phải nghe cô?"
"Một là đưa anh ta đi bệnh viện, hai là cả hai người đi theo anh ta!"
Hông Liên như cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, sát khí bao quanh thân, ánh đỏ trên thân sáng rực lên như máu, chỉ cần dám nói từ không sẽ trực tiếp thay chủ nhân nó kết liễu.
"Sao cả tôi cũng phải chịu chung cảnh vậy chứ?"
Phan Việt Vân bất mãn lên tiếng.

Bọn họ là đồng hương đó, không thể nể mặt sao.

Hơn nữa anh từ nãy giờ đâu có chọc giận cô chuyện gì đâu, đừng có vô lý như vậy chứ!
"Kiên nhẫn của tôi có hạn!
Sát khí bao quanh Hồng Liên càng trở lên khủng b.ố, lại thêm cái ánh mắt chết người kia của Tử Sở Tuyên hại Du Thi Cảnh toát cả mồ hôi.

Du Thi Cảnh tiến tới đỡ Iwasaki Gi đang hôn mê lên, chỉ là đột nhiên cáu gắt quay ra chửi Phan Việt Vân.

"Mẹ nó, tên họ Phan kia! Còn đứng đó làm gì, mù rồi à?"
Phan Việt Vân:"...".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 44


Du Thi Cảnh là người lái xe, Phan Việt Vân ngồi ghế lái phụ.

Hồng Liên vẫn ở ngay phía sau Du Thi Cảnh, chỉ cần anh ta có biểu hiện bất thường Hồng Liên phía sau sẽ liền tiễn anh ta đi.
Tử Sở Tuyên ngồi hàng ghế sau giúp Iwasaki Gi cầm máu trước.

Cũng may trên xe có sẵn đồ sơ cứu nên vết thương trên người Iwasaki Gi cũng ổn hơn.
"Còn bao lâu nữa thì đến!"
"Chắc khoảng tầm 10 phút nữa.

Cô yên tâm đi, tên này nổi tiếng sống giai như đỉa, chút thương tích này không là gì đâu!"
"Nói cũng đúng! Vậy để tôi bắn anh vài phát như vậy xem sao, chắc là anh cũng sống giai như đỉa nên sẽ không chết đâu nhỉ!"
Du Thi Cảnh lập tức ngậm miệng lại không nói nữa.

Anh coi như hiểu được, cô gái này không chỉ giết người mặt không đổi sắc, mà lúc nói chuyện còn khiến cho đối phương phải câm nín.

Tiếng cười truyền đến từ phía bên ghế lái phụ, Du Thi Cảnh bất mãn nhìn sang.

"Phan Việt Vân, anh cười cái gì?"
"Tôi vui nên tôi cười thôi!"
Du Thi Cảnh: Hai người này rõ ràng là hợp lại cùng nhau ức h**p tôi!

Phan Việt Vân: Hóa ra Tử Sở Tuyên ngoài việc giết người ra còn có tài chặn họng người khác.

Tên Du Thi Cảnh này kiêu ngạo lâu rồi, hôm nay xui xẻo gặp phải cô ta!
Tử Sở Tuyên không thèm để ý đến hai người bọn họ, giúp Iwasaki Gi cầm máu xong, tâm trí cô chỉ để ở miếng ngọc bội rời từ trên người Iwasaki Gi.

Miếng ngọc bộ này cũng tới đây, vậy có thể hay không người đó cũng đã tới đây?
Suy nghĩ này vừa nảy lên trong đầu liền bị Tử Sở Tuyên phủ nhận.

Có chết cô cũng không muốn gặp lại.

Còn nếu thật sự như vậy, cô nên đối mặt với người đó như thế nào đây?
Phan Việt Vân khẽ đưa mắt ra phía sau.

Từ phản ứng cử Tử Sở Tuyên, anh đoán thứ đó cũng từ Lăng Huyên Quốc tới, hơn nữa còn có quan hệ tới Tử Sở Tuyên.

"Cô nãi nãi à, hay là cô thu lại cái thứ thành tinh này đi!"
Hồng Liên nghe anh ta nói nó là cái thứ thành tinh thì không khỏi bất mãn, sát khí quanh thân càng nồng hơn, khiến cho Du Thi Cảnh đã lạnh nay lại lạnh hơn.

Tử Sở Tuyên nhấc mắt lên nhìn Hồng Liên rồi lại nhìn Du Thi Cảnh, cuối cùng vứt cho anh ta một câu.

"Hồng Liên xuất ra phải thấy máu!"
"Không phải nó đã giết hết người của tôi rồi hay sao?"
"Không phải còn anh sao?!"
Ý nói khi nào giết nốt Du Thi Cảnh, Tử Sở Tuyên sẽ thu Hồng Liên lại.

"Cô rốt cuộc muốn thế nào?"
Cái còn dao này nghe hiểu tiếng người, còn có thể nghe theo lệnh chủ nhân mà xuất hiện biến mất như linh hồn, không phải đã thành tinh thì thành gì?
Cứ nghĩ mấy thứ như này chỉ có trong phim hay tiểu thuyết, hôm nay được nhìn thấy thật khiến người ta lạnh sống lưng!
"Anh có thế lực riêng chứ?"
"Có!"
"Tôi muốn!"
"Cái gì?!"
"Tôi nói tôi muốn thay thế anh trở thành chủ nhân mới của thế lực đó!"
Phan Việt Vân quay ngoắt xuống nhìn cô.

Tử Sở Tuyên còn chả thèm nhìn biểu cảm của bọn họ thế nào.

Bọn họ phản ứng ra sao kệ bọn họ, vấn đề chính ở đây là thế lực của Du Thi Cảnh, cô muốn!
Đây cũng là cách nhanh nhất để tạo lên một thế lực lớn mạnh!
"Không đồng ý?"
Câu thì là câu hỏi đó, nhưng rõ ràng là đang uy h**p!
Du Thi Cảnh trong lòng gài thét chứ không dám nói ra bên ngoài.

Bởi vì Hồng Liên phía sau sát khí càng mãnh liệt hơn, chỉ cần dám nói không kết cục tự hiểu.

Mẹ nó, cái này là ép buộc, ép buộc!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 45


Mẹ nó, cái này là ép buộc, ép buộc!
Du Thi Cảnh trong lòng lần nữa gào thét.

Tử Sở Tuyên như nhìn ra suy nghĩ của anh ta, cười tà mị nói.
"Anh là tự tay dâng lên cho tôi hay là để tôi ra tay?"
"Có khác gì nhau sao?"
"Đương nhiên là có! Không phải khác nhau ở chỗ tôi có ra tay hay không sao, đúng chứ?"
Du Thi Cảnh: Khác nhau chỗ nào chứ?
"Thôi thì cho anh thời gian suy nghĩ đến hết ngày hôm nay, ngày mai nhớ cho tôi đáp án.

Yên tâm đi, tôi dễ tính lắm sẽ không ép buộc ai bao giờ đâu!"
Ngón tay Tử Sở Tuyên gõ nhẹ một cái lên miếng ngọc bội, đột nhiên Hồng Liên biến mất phía sau anh ta.

Du Thi Cảnh không nghĩ cô sẽ dễ dàng bỏ qua.

Quả nhiên, chỉ vài giây sau, cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn.

Lưỡi dao cứ qua da thịt, máu chảy ra, hại anh ta suýt nữa mất tay lái.

"Cô có ý gì?"
"Vừa rồi không phải tôi nói Hồng Liên một khi xuất ra phải thấy máu hay sao, anh không muốn nhìn thấy nó thì chịu đau một chút đi!"

Hồng Liên sau khi làm thương Du Thi Cảnh thì đúng như lời Tử Sở Tuyên nó biến mất ở đó.

Đi một lúc thì cuối cùng cũng đến bệnh viện gần nhất.

Iwasaki Gi được đưa tới phòng cấp cứu, Du Thi Cảnh cũng được đưa đi băng bó.

Đây chỉ là một bệnh viện nhỏ ở ngoại ô, nhưng cứu mấy ca bệnh như này vẫn không thành vấn đề.

Phan Việt Vân ra tay hào phóng bao luôn cả một phòng bệnh lớn giành cho hai người.

Tử Sở Tuyên chưa rời đi, cô phải chờ Iwasaki Gi tỉnh lại hỏi cho rõ chuyện ngọc bội.

Có điều Iwasaki Gi không chỉ có vết thương mới, mà trên người anh ta còn có nhiều vết thương trước đó chưa phục hồi nên nói tỉnh sớm là hơi khó.

Mãi đến tận tối hôm sau Iwasaki Gi mới tỉnh lại, cũng chính vì thế mà Tử Sở Tuyên ở lại qua đêm trong bệnh viện cùng ba người kia.

Chỉ là Tử Sở Tuyên không biết, cô biến mất một ngày có người tâm trạng đã trở lên không tốt.

Thời gia buổi tối, Tịch Mặc Thương quay về Tịch Gia, nhìn thấy Thái Nhữ đứng ở cửa, trực giác mách bảo anh đã có chuyện.

"Cậu chủ, cậu về rồi! Lúc cậu về có nhìn thấy thiếu phu nhân không?"
"Cô ấy đi đâu?"

"Ban ngày nói ra ngoài cho khuây khỏa, nhưng hiện tại cũng đã gần 9giờ rồi mà vẫn chưa thấy đâu?"
Cho dù đó có chỉ là thiếu phu nhân trên danh nghĩ nhưng cũng là một phần mặt mũi của Tịch Gia.

Nếu thiếu phu nhân gặp chuyện gì còn không phải sẽ nói Tịch Gia trước hay sao?
Tịch Mặc Thương nhíu mày.

Người phụ nữ này chắc không phải là rời đi trước thời hạn rồi đó chứ?
"Tần Phong, lập tức sai người đi xem toàn bộ con đường tới Tịch Gia.

Có gì khác thường lập tức báo cho tôi!"
Tịch Mặc Thương lấy điện thoại ra gọi cho Tần Phong.

Chỉ cần một cú điện thoại, chưa đầy một tiếng, những hình ảnh về chỗ ban ngày nơi mà Tử Sở Tuyên xảy ra chuyện đã được gửi tới cho Tịch Mặc Thương.

"Ở hiện trường phát hiện có mấy người chết, phát y nói đó là có thể là do một thứ gì đó giống như kiếm gây ra!"
Nghe Tần Phong nói, thứ đầu tiên hiện lên trong đầu Tịch Mặc Thương chính là Hồng Liên.

"Nếu vậy xem ra Minh Nhạc Y chưa chết! Tìm xem bệnh viện gần nhất ở đâu!"
Còn đường đó không có camera, nhưng nhìn hiện trường không khó đoán nơi cô sẽ đến.

"Đúng rồi, Tịch Tổng, chiếc xe ở hiện trường chúng tôi điều tra được đó là xe của Phan Việt Vân mới mua 2 tháng trước!"
Sắc mặt Tịch Mặc Thương vẫn không đổi nhưng bàn tay hơi dùng lực nắm chặt điện thoại, lạnh lùng nói.

"Đem hiện trường thu dọn sạch sẽ.

Hủy hết không chừa thứ gì, kể cả người lẫn xe!"
Tần Phong gãi gãi đầu, sao cứ nghe câu sau Tịch Tổng như đang nghiến răng nghiến lợi nói vậy nhỉ?.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 46


Với thế lực của Tịch Mặc Thương, không mất quá lâu để tìm ra vị trí của Tử Sở Tuyên.

Vừa nhận được kết quả, anh ta lập tức đi tới đó.
Tử Sở Tuyên đương nhiên không biết có người đang tìm mình, cùng ba người kia mỗi người một góc ngồi trong phòng bệnh.
"Này, cô vẫn chưa nói cô tên là gì?"
"Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời vấn đề này.

Chờ sau khi anh trở thành thuộc hạ của tôi tự nhiên sẽ biết!"
"Cô lấy đâu ra tự tin? Nếu không có cái thứ vũ khí thành tinh kia thì bây giờ cô đã trở thành cái xác rồi!"
Tử Sở Tuyên trầm mặc không nói gì, không gian cũng theo đó mà im lặng theo.

Đột nhiên, Tử Sở Tuyên đứng dậy, đi tới chỗ Du Thi Cảnh, chống hai tay xuống đem anh ta giam ở giữa.

Tư thế bá đạo đó khiến cho Du Thi Cảnh chết lặng đứng hình.

Phan Việt Vân đang uống nước cũng bị hành động đột ngột này của cô dọa cho phun hết nước ra.
"Vậy cho lên tôi phải vận dụng tốt nó.

Có giỏi anh cũng kiếm một thứ giống như vậy đi!"
"Cô...cô như vậy còn là phụ nữ sao?"
"Tôi cũng có thể trở thành một người đàn ông!"

Du Thi Cảnh: Thật uổng công cho cái gương mặt xinh đẹp này.

Trời ban cho gương mặt đẹp mà sao không ban thêm cho cái tính dịu dàng chút vậy?
"Các người đang làm cái gì?"
Cánh cửa bị thô bạo mở tung ra, một tiếng mở cửa rầm một cái, cửa đập vào tường.

Một giọng nói âm trầm cũng theo đó mà truyền tới.
Thời gian bên trong phòng bệnh như ngưng đọng.

Ba người như bị hóa tượng mà giữ nguyên tư thế, mắt nhìn ra phía cửa.
Tịch Mặc Thương sắc mặt đã không thể nào xấu hơn, ánh mắt hận không thể lập tức giết người.
"Minh Nhạc Y!"
Tử Sở Tuyên: Quên mất thời gian.

Nhưng mà sao anh ta tìm được tới đây?
Du Thi Cảnh: Tịch Mặc Thương, tôn đại thần này sao lại chạy tới cái bệnh viện nhỏ bé này? Còn nữa, Minh Nhạc Y là ai? Chắc không phải là cái người phụ nữ không có tính nết phụ nữ này chứ? Nhưng mà tên quen quen!
Tử Sở Tuyên bị tiếng gọi làm cho phục hồi tinh thần, vội đứng thẳng dậy.

Vốn dĩ đang tức giận, nhưng máu trên quần áo Tử Sở Tuyên đã đập ngày vào mắt anh ta.

Tịch Mặc Thương tiến đến trước mặt cô, trầm giọng hỏi.

"Ai làm?"
"Cái gì cơ?"
"Cô bị thương!"
Tử Sở Tuyên cúi người, trên quần áo đúng là có máu.
"Là máu của người khác!"
Chắc là lúc cô cầm máu giúp Iwasaki Gi quần áo không may bị dính phải.
Đột nhiên, cổ tay bị nắm lấy, cả người bị kéo đi ra ngoài.

Tử Sở Tuyên vùng vẫy muốn khoát nhưng tay Tịch Mặc Thương giống như sợi dây buộc chặt lấy cổ tay cô không tài nào gỡ ra được.
Một người thì đang hôn mê, hai người còn lại ngơ ngác nhìn hai bóng lưng đang kéo nhau ra ngoài.
Du Thi Cảnh không dám tin vào mắt mình.

Tịch Mặc Thương chán ghét phụ nữ ra sao anh đã từng được chứng kiến.

Vậy mà hôm nay lại chủ động lại gần phụ nữ.

Chắc không phải chạy tới đây cũng là vì cô ấy đi?!
"Đó là Tịch Mặc Thương thật sao?"
"Đúng vậy!"
"Anh ta không phải bị gay à?"
"Làm sao mà tôi biết được!"
Bên ngoài, Tịch Mặc Thương tay trái cầm điện thoại, tay phải vẫn nắm chặt lấy cổ tay Tử Sở Tuyên, kéo cô ra chỗ xe của anh ta.

Chờ sau khi anh ta cất điện thoại đi Tử Sở Tuyên mới lên tiếng.
"Anh có thể buông tôi ra được hay chưa?"
Cổ tay được giải phóng.

Tịch Mặc Thương dùng lực hơi mạnh một chút nên cổ tay có chút nhức, dưới ánh đèn điện chiếu xuống, có thể nhìn thấy rõ dấu bàn tay anh ta để lại..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 47


"Tìm tôi có chuyện?"
"Cô hiện tại chính là Tịch thiếu phu nhân, tôi thân là chồng hợp pháp của cô, chẳng lẽ không được phép tìm xem vợ mình ở chỗ nào?"
Tịch Mặc Thương tiến lên mấy bước áp sát lại gần Tử Sở Tuyên.

Càng ngày càng gần nhưng Tử Sở Tuyên không lùi lại, cho dù hai người có cách nhau chỉ còn một bước thì Tử Sở Tuyên vẫn đứng nguyên tại chỗ không hề di chuyển.

"Theo tôi quay về Tịch Gia!"
"Tôi sẽ về Tịch Gia, nhưng không phải lúc này.

Đợi tên nằm trên giường bệnh tỉnh lại, moi được thông tin tôi cần, tôi sẽ tự về, không cần anh nhọc lòng tới đây đón tôi.

Nếu như không có chuyện gì nữa thì tôi vào trong đây!"
Tử Sở Tuyên vừa quay người chân chưa kịp nhấc thì cổ tay lại bị Tịch Mặc Thương nắm lấy.

Trong đôi mắt Tử Sở Tuyên hiện lên tia không kiên nhẫn.

Nhìn thì như tảng băng di động, trên mặt lúc nào cũng viết người khác chớ gần, mà sao lúc này lại dây dưa mãi không xong thế?
"Hôm nay tâm trạng tôi không được tốt.

Nhân lúc tôi còn giữ được bình tĩnh thì nói một thể luôn đi, đừng làm mất thời gian của tôi!"

Tịch Mặc Thương từ lúc tới đây nhìn thấy cô cũng đã cảm nhận được sự khác thường so với mọi ngày.

Hai tháng tiếp xúc này, anh phát hiện cô có rất nhiều bộ mặt.

Trước mặt bà nội và Thái Nhữ thì luôn tỏ ra rất ngoan ngoãn, cử chỉ, lời nói lúc nào cũng rất nhẹ nhàng như một người cháu dâu thực thụ.

Ở trước mặt anh, có lúc biểu hiện rất ngu ngơ, nhưng có những lúc cuồng vọng đến ngứa mắt.

Còn hiện tại biểu cảm lúc nào cũng âm trầm, chỉ nói chuyện một lúc mà trên mặt đã hiện rõ sự khó chịu cùng không kiên nhẫn.

"Cô tính mặc cái bộ quần áo bẩn thỉu này đến ngày mai?"
Tịch Mặc Thương ghét bỏ nói, Tử Sở Tuyên đem tay anh ta hất văng ra.

"Có bẩn cũng là trên mặc trên người tôi.

Ai mượn anh chạy tới đây nhiều chuyện hả đồ chết tiệt! Anh rảnh như thế thì kiếm việc gì mà làm, chạy tới đây bình phẩm quần áo của tôi là có ý gì? Anh là đàn bà hay sao mà nhiều chuyện vậy? Tôi mặc thế nào động chạm đến cha mẹ tổ tiên nhà anh à?"
Tử Sở Tuyên chửi ầm dưới sân.

Không ít y tá, bác sĩ bên trong tưởng bên ngoài xảy ra chuyện gì tính chạy ra can, nhưng ra đến cửa bọn họ chỉ đành dừng lại đứng nhìn.

Tưởng chuyện gì, hóa ra là vợ chồng cãi nhau.

Hết cả hồn!
Không chỉ mấy ý tá, bác sĩ, tiếng mắng chửi của Tử Sở Tuyên cũng làm kinh động tới bệnh nhân bên trong.

Hầu như cửa sổ phòng bệnh đều mở ra, không ít người bệnh đứng trước cửa sổ hóng chuyện.

Bệnh viện này đa số chỉ toàn người già, bởi vì nơi này yên tĩnh không ồn ào.

Ai nha, vợ chồng cãi nhau, thật nhớ những ngày còn trẻ!
Cũng may bây giờ đã muộn, không còn mấy ai tới thăm người bệnh.

Chứ không để người khác nhận ra Tịch Mặc Thương, hôm sau chuyện này chắc chắn trở thành đề tài hot mất.

Tịch Mặc Thương đứng im đó nghe từng lời mắng chửi từ Tử Sở Tuyên mà không nói lời nào.

Đây chính là tính tình thất thường mà Tôn Dịch luôn nói?
Trong đầu đột nhiên nhớ tới mấy lời Tôn Dịch nói về phụ nữ.

"Phụ nữ chính là sinh vật khó hiểu nhất trên đời, lúc buồn lúc vui, tính tình thất thường không biết lối nào mà lần.

Hiểu họ không khác nào đang nghiên cứu một cuốn sách bách khoa.

Các cậu tưởng đào hoa được như tôi mà dễ!"
Hiện tại cũng thấy tên công tử bột Tôn Dịch kia nói lời có lý!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 48


"Cút!"
Tử Sở Tuyên quát lớn một tiếng rồi bỏ vào trong.

Tịch Mặc Thương vẫn đứng nguyên đó không biết đang suy nghĩ gì.

Thấy mọi chuyện đã kết thúc, mọi người cũng giải tán.

Vài phút sau, Tần Phong chạy một chiếc xe khác đi tới, anh ta xuống xe tay còn xách theo một chiếc túi.

"Tịch Tổng, quần áo anh bảo tôi mua cho thiếu phu nhân!"
"Tôi bảo mua cậu mua quần áo cho cô ta lúc nào?"
Tần Phong ngơ ngác.

"Vừa rồi không phải là anh nhắn cho tôi bảo tôi mua một bộ quần áo mới cho thiếu phu nhân sao?"
"Không bao giờ có chuyện tôi bảo cậu mua quần áo cho cô ta!"
Người phụ nữ không biết thân biết phận kia, nhiều lần dám hỗn láo như vậy, anh chưa bắn cho cô ta một phát là may rồi.

Làm gì có chuyện lo xem quần áo cô ta có bẩn hay không!
Cửa xe rầm một tiếng, chiếc xe phóng nhanh đi.

Tần Phong đứng đó nhìn xuống túi đồ mới mua không biết có nên vứt hay không.

Bỗng điện thoại tinh một tiếng, mở lên xem, là Tịch Mặc Thương nhắn.

Xem nội dung tin nhắn, Tần Phong không biết nên nói cái gì.

"Còn đứng đó chơi với muỗi hả? Còn không mau đưa đồ vào!"
"Tôi kêu cậu mua xong đưa cho Minh Nhạc Y, chứ đâu có kêu cậu chỉ đứng đó chơi!"
"Từ khi nào mà việc cỏn con này cũng không làm xong, có phải muốn nghỉ việc rồi không?"
Tịch Tổng, Tịch lão đại, Tịch đại thần, ông cố nội của tôi ơi, tôi chỉ là cấp dưới anh bảo tôi làm thế nào thì tôi làm vậy, đừng có hành hạ cấp dưới như vậy chứ?
Thiếu phu nhân chắc không phải lại chọc giận gì vị Tịch Tổng này rồi chứ?
Nhưng mà cho dù vậy cũng đừng giận chó đánh mèo cấp dưới nhỏ bé như tôi chứ?
Có một người sếp như này đúng là số khổ!
Tần Phong ôm theo nỗi tủi thân đi vào bên trong, tim được phòng bệnh mà Tử Sở Tuyên đang ở trong.

Truyện Truyện Teen
Tiếng gõ cửa truyền vào, giọng nói của đàn ông vọng ra.

"Mời vào!"
Tần Phong đẩy cửa đi vào, đi tới trước mặt Tử Sở Tuyên đưa túi quần áo cho cô.

Tử Sở Tuyên đôi mắt hiện lên sự nghi hoặc nhìn Tần Phong, Tần Phong biết ý liền giải thích.

"Thiếu phu nhân đây là quần áo mới mà Tịch Tổng sai tôi chuẩn bị cho cô!"
Tần Phong rất đắc ý, trong đầu nghĩ chỉ cần Tử Sở Tuyên nghe thấy là Tịch Mặc Thương chuẩn bị chắc chắn sẽ rất cảm động mà làm lành với Tịch Mặc Thương.

Chỉ là hiện thực ngược lại hoàn toàn.

"Trả lại cho anh ta!"
Tần Phong lần thứ hai ngơ ngác.

"Nhưng...nhưng đây là đồ mà Tịch Tổ..."
"Vậy thì vứt đi!"
Tần Phong còn chưa kịp nói xong, Tử Sở Tuyên đã ngắt lời anh ta.

Tần Phong như cái cây nhỏ hỗn độn trong gió bão.

Nhớ lại mấy dòng tin nhắn vừa rồi mà Tịch Mặc Thương nhắn, bỗng nhiên cảm thấy không bao lâu nữa bản thân sẽ bị sa thải.

"Giờ thì ra ngoài!"
"Thiếu...thiếu phu nhân, nhưng mà..."
"Anh tự ta hay để tôi mời?"
"Vẫn là để tôi tự đi!"
Tần Phong cầm theo túi đồ mới mua đi ra cửa bệnh viện.

Đúng lúc một chiếc xe đi tới.

Đèn xe sáng chói khiến cho anh ta phải che mắt lại.

Đến lúc nhìn rõ thì lần thứ ba ngơ ngác.

Tịch Tổng?!
Tịch Mặc Thương từ trên xe bước ra, trên tay còn cầm theo một túi đồ ăn.

Nhìn túi đồ vẫn còn nguyên trên tay Tần Phong, lập tức nói.

"Tháng này trừ lương!"
Sau đó giật lấy túi đồ trên anh ta, rồi bước vào trong, không hề quan tâm tới gương mặt Tần Phong đã mếu máo.

Tần Phong khóc không ra nước mắt, đau lòng lên xe rời đi!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 49


Tịch Mặc Thương đi vào trong, tới trước cửa phòng bệnh.

Không giống như Tần Phong vừa rồi lịch sự gõ cửa, Tịch Mặc Thương trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Ba ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cửa.

Tịch Mặc Thương không để ý ánh mắt của bọn, đi tới trước mặt Tử Sở Tuyên, đưa quần áo mới và đồ ăn cho cô.
Tâm trạng Tử Sở Tuyên đã sớm trở lại bình thường, nhìn thấy anh ta chủ động đưa đồ cho cô, không khỏi có chút ngạc nhiên.
"Cái gì vậy?"
Tử Sở Tuyên cũng không khách sáo nhận lấy đồ từ tay Tịch Mặc Thương, mở ra nhìn thấy là một bộ quần áo mới và đò ăn thì càng ngạc nhiên hơn.
"Cô chức không phải là tính mặc cái bộ quần áo đã dính máu này nhịn đói qua đêm nay chưa?"
"Như thế này có được coi là đang chăm sóc cho tôi không?"
"Cô bớt ảo tưởng lại đi, những thứ này là bà nội bảo tôi mang tới!"
Tử Sở Tuyên xì một cái, đem túi quần áo ném qua một bên.

Ăn trước tính sau.

Từ trưa đến giờ chưa ăn gì hiện tại đúng là đói thật.
Du Thi Cảnh:"Cho tôi ăn chung nữa!"

Phan Việt Vân:"Tôi cũng muốn ăn!"
Tử Sở Tuyên đem mấy hộp thức ăn mở ra.

Vừa nhìn thấy thức ăn trong hộp, hai người Du Thi Cảnh và Phan Việt Vân lập tức đứng hình tại chỗ, cảm giác muốn ăn mất hết.
"Sao toàn là rau vây? Không có thịt sao?"
"Tôi ăn chay!"
"Gì? Cô ăn chay?"
Cái người phụ nữ giết người không chớp mặt này ăn chay.

Giết người mà ăn chay, chắc không phải là cô ta muốn giảm bớt nghiệp chướng nên mới làm vậy đó chứ?
"Cô vẫn giữ cái thói quen nhàm chán này sao?"
Ngón tay Phan Việt Vân chỉ số thức ăn kia.

Chuyện Tử Sở Tuyên ăn chay cả thiên hạ ai cũng biết.

Có rất nhiều người cũng từng lấy chuyện này là lý do đem ra cười Tử Sở Tuyên.

Bọn họ đều nói Tử Sở Tuyên giết qua nhiều người nên mới phải ăn chay để giảm bớt oán khí trên người.

Người khác có lẽ cảm thấy chuyện này thực buồn cười đối với một bạo quân, nhưng anh cảm thấy bình thường.

Chỉ là không nghĩ khi tới thế giới này rồi Tử Sở Tuyên vẫn còn giữ cách ăn uống này.
"Thì sao? Hơn nữa cho dù đay không phải là đồ chay tôi cũng sẽ không cho hai người ăn chung.

Tự gọi người đưa tới đi!"
Tử Sở Tuyên không hề chú ý đến sắc mặt Tịch Mặc Thương thoáng trầm xuống khi nghe Phan Việt Vân nói câu kia.
Hai người này, gặp nhau còn chưa tới năm lần vậy mà đã thân thiết tới mức biết được sở thích ăn uống rồi sao?
Cũng chỉ gặp mặt có mấy lần, thân thiết như vậy làm gì?
Không lẽ Phan Việt Vân đẹp hơn nên cô ấy mới trở lên thân thiết với anh ta như vậy?
Bên này Tịch Mặc Thương đang suy nghĩ lung tung, bên kia Tử Sở Tuyên đã thủ tiêu hết đống thức ăn kia.

Còn hai người kia, hết cách bọn họ chỉ đành đặt đồ ăn bên ngoài.
Đồ chay nhìn có vẻ rất ngon nhưng bọn họ ăn không có quen.

Chỉ đành cho cái bụng chờ thêm một lúc nữa.
Nấp đầy cái bụng xong, Tử Sở Tuyên mới đem cái bộ quần áo đã nhuốm máu đi tắm rửa thay.

Khi quay lại phòng bệnh một lần nữa, cô thấy bên trong có chút gì đó không ổn lắm.
Phan Việt Vân cùng Du Thi Cảnh ngoan ngoãn ngồi một góc không nói gì, khiến cô cảm thấy có chút kỳ lạ.
Theo như tình hình ban ngày, cô thấy hai người đó có thể nói là kẻ thù của nhau, sao mà bây giờ lạ im như vậy.

Còn tưởng sau khi quay lại sẽ được chứng kiến hai người đang đánh nhau chứ!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 50


Iwasaki Gi tỉnh lại lâu hơn Tử Sở Tuyên nghĩ, đến tận sáng ngày thứ hai anh ta mới tỉnh, chính bởi vì như vậy nên Tử Sở Tuyên, Du Thi Cảnh và Phan Việt Vân cùng ở lại đến tận ngày thứ hai.
Chỉ là có một điều cô khá thắc mắc, hai người kia ở lại cô thấy bình thường nhưng tại sao Tịch Mặc Thương cũng ở lại tới giờ vẫn chưa chịu đi?
Không phải lúc nào anh ta cũng nói bản thân rất nhiều việc không có thời gian rảnh hay sao?
"Tịch Mặc Thương, anh tính ở lại đây tới khi nào, không phải anh luôn nói bản thân rất bận hay sao?"
"Tôi bận hay rảnh không cần phải báo, bệnh viện này không phải của cô, tôi muốn ở tới khi nào mặc kệ tôi!"
Tất nhiên là kệ anh rồi, ai rảnh mà quan tâm tới tên nhà anh chứ?
Phan Việt Vân đã đi gọi bác sĩ tới.

Sau khi tiêm cho Iwasaki Gi một mũi, tiễn bác sĩ đi, Tử Sở Tuyên kéo cái ghế đến trước giường, ngồi xuống, lấy ra miếng ngọc bội kia giơ lên, không lòng vòng trực tiếp vào thẳng vấn đề chính.
"Thứ này từ đâu có được?"
Iwasaki Gi không trả lời, anh ta im lặng ngồi ở trên giường.

Sắc mặt tái nhợt.

Phòng bệnh thoáng chốc im lặng, im lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng truyền nước.
"Không trả lời? Anh có tin tôi cho anh thêm phát súng nữa không?"

"Cầu xin tôi đi! Quỳ xuống cầu xin tôi, tự bắn vào tay mình rồi tôi nói cho cô biết tôi lấy nó từ đâu!"
Iwasaki Gi mặc dù đang bị thương, cơ thể vẫn còn rất yếu nhưng khí thế không yếu chút nào, cao ngạo nói với Tử Sở Tuyên với giọng điệu như đang ban ơn.
Phan Việt Vân kinh ngạc nhìn anh ta, rồi lại che mặt không dám nhìn cảnh tiếp theo.

Iwasaki Gi điên rồi đi, bảo một Hoàng Đế quỳ xuống cầu xin còn tự làm mình bị thương đây là muốn chết nhanh hơn sao?
À quên ở đây ngoại trừ anh ra thì đâu ai biết Tử Sở Tuyên trước khi chính là một Hoàng Đế.
Còn Tử Sở Tuyên nghe Iwasaki Gi nói vậy chẳng những không tức giận mà ngược lại còn cười.
"Cô cười cái gì?"
Đây là lần đầu tiên anh thấy có người nghe anh nói như vậy chẳng những không tức giận mà còn cười được.

.

Truyện Trọng Sinh
"Trước đây cũng có rất nhiều người muốn tôi quỳ xuống cầu xin bọn họ vì tưởng đã năm thóp được tôi.

Tất nhiên là tôi sẽ không quỳ.

Còn những người đó, anh có muốn biết kết cục của họ hay không? Các người có muốn biết chung cho vui không?"
Tử Sở Tuyên hỏi Iwasaki Gi rồi lại quay đầu hỏi ba người Tịch Mặc Thương, Phan Việt Vân và Du Thi Cảnh, biểu tình có phần ngây thơ.

Thấy không ai nói gì, Tử Sở Tuyên lại nói tiếp.

"Tôi để bọn họ quỳ một ngày, rồi đánh gẫy chân tay bọn họ, đâm đủ bốn chín nhát, sau đó cắt từng miếng thịt trên người ném cho chó sói ăn.

Lục phủ ngũ tạng của bọn họ tôi đem đi nấu thành cháo đưa cho người nhà bọn họ ăn.

Tất nhiên là trong thời gian đó bọn họ luôn giữ được tinh thần tỉnh táo!"
Tử Sở Tuyên giống như chỉ đang ngồi kể chuyện bình thường cho bọn họ nghe.

Ba người không biết thế nào nhưng Du Thi Cảnh coi như lĩnh giáo được cái gì gọi là ngây thơ vô tội.

Nếu không phải đã được nhìn thấy cô mặt không đổi sắc giết người thì đúng là anh không tin một cô gái nhìn có vẻ chân yếu tay mền, vẻ ngoài xinh đẹp đôi khi có biểu cảm có chút ngây thơ lại từng làm những chuyện ghê sợ như vậy.

Bản thân Du Thi Cảnh thừa nhận không phải anh chưa từng giết người, nhưng nghe Tử Sở Tuyên nói không khỏi cảm thấy rùng mình.

Đem lục phủ ngũ tạng của nạn nhân nấu lên rồi cho người thân nạn nhân ăn, nghĩ tới đã cảm thấy buồn nôn chứ đừng nói ăn..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 51


"Anh có muốn thử hay không?"
Tử Sở Tuyên chống cằm, mắt hơi híp lại, miệng nở một nụ cười nhẹ, vẻ mặt như đang dò hỏi.

Không biết có phải do vết thương hay do trời nóng mà Iwasaki Gi cảm nhận được sau lưng đã ướt mồ hồi.
"Tôi không có người thân!"
"Còn tôi thì có rất nhiều cách khiến anh nói ra thông tin tôi cần!"
Tử Sở Tuyên thu lại nụ cười, ngả người về phía sau, hai chân vắt chéo, nhìn như một tên hôn quân.

Iwasaki Gi hơi mím môi, đôi mắt rũ xuống không biết đang suy nghĩ chuyện gì, một lúc sau mới ngẩng đầu lên.
"Thứ này, tôi trộm từ Kim Gia.

Chính xác mà nói là từ Kim phu nhân!"

"Nói cho tôi nghe chút về Kim Gia!"
Kim phu nhân, có khi nào Kim phu nhân kia chính là người đó hay Kim phu nhân chi là vô tình có được miếng ngọc bội này?
"Cô không biết Kim Gia?"
Tịch Mặc Thương lưng tựa vào tường, mắt lúc nào cũng nhìn chằm chằm Tử Sở Tuyên.

Đôi mắt như phủ một tầng sương mù khiến cho người khác khó lòng nhìn ra anh đang nghĩ gì.
Biểu hiện không hề giống như trong tài liệu điều tra, những thông tin cơ bản của Đế Đô lại không nắm được.

Anh đã từng xem camera trong nhà, đêm tân hôn đó không có người nào đến thay thế Minh Nhạc Y, Túc Gia tất nhiên không dám lừa dối.

Trong lòng không khỏi hiện lên sự mâu thuẫn không biết người phụ nữ trước mặt có phải là Minh Nhạc Y hay không?
Dù là khả năng nào thì cũng vừa hợp lý vừa không hợp lý!
"Đế Đô có tam đại gia tộc đứng đầu, lần lượt là Tịch Gia, Phan Gia và Kim Gia!"
Phan Việt Vân vội vàng tiến lên giải thích nhỏ vào tai cô.

Anh ta cúi người xuống, nếu nhìn từ một góc độ khác thì hai người có vẻ đang có hành động khá thân mật.

Thật không may là đứng từ chỗ Tịch Mặc Thương nhìn đến thì giống như hai người đang hôn nhau.
Mặc dù biết hai người đó chỉ là đang nói chuyện nhưng Tịch Mặc Thương nhìn cảnh này thật sự ngứa mắt.
Phan Việt Vân bị kéo ra phía sau, lúc ngẩng đầu lên liền đối mặt với ánh mắt "vô cùng thiện cảm" của Tịch Mặc Thương.

Cơ thể Phan Việt Vân cứng đờ, anh không biết bản thân đã đắc tội vị Tịch Tổng này lúc nào.

Người ta nói Tịch Mặc Thương tính cách thất thường đúng là không phải không có căn cứ.
Tịch Mặc Thương cúi người xuống, tay chống xuống thành ghế, mặt sát lại gần Tử Sở Tuyên.

Tử Sở Tuyên quay mặt ra, khoảng cách giữa hai người lại càng gần hơn.
"Tôi thân là gia chủ Tịch Gia, thông tin tôi biết còn nhiều hơn anh ta.

Cô muốn hỏi gì, hỏi tôi!"
Iwasaki Gi nhìn hai người đang "thân mật", lúc này mới chú ý đến sự hiện diện của Tịch Mặc Thương.
Sao Tịch Mặc Thương lại xuất hiện ở nơi này?
Người phụ nữ này không chỉ quen biết Phan Việt Vân còn quen biết cả Tịch Mặc Thương, thân phận của cô ta là gì?
Một người phụ nữ quen biết Phan Việt Vân có thể là chuyện bình thường, nhưng có thể khiến cho vị Tịch Tổng nổi danh chán ghét phụ nữ này chủ động lại gần thì đúng là không tầm thường!
Gương mặt Tử Sở Tuyên và Tịch Mặc Thương rất gần nhau, cả hai người đều có thể cảm nhận được hơi thở và nhịp tim của đối phương rất rõ ràng.

Cứ nghĩ đây là một cảnh tượng lãng mạng cho đến khi nhìn đến đôi mắt của cả hai người đó.
Trong đôi mắt của Tử Sở Tuyên lẫn Tịch Mặc Thương không hề có một tia rung động nào.

Một người đôi mắt rất lạnh nhìn người khác như nhìn xác chết, còn một người lại rất bình tĩnh như không có chuyện gì.
Phòng bệnh thoáng chốc im lặng, ba cặp mắt đổ dồn về phía hai người đang "thân mật".

Mày Tử Sở Tuyên nhíu lại, trong mắt lóe lên tia sáng, giơ tay đẩy Tịch Mặc Thương bản thân cũng đứng dậy.
"Lần sau đừng có lại gần tôi như vậy!"
Giọng nói không khó nghe ra sự cách xa trong đó.

Mỗi lần Tịch Mặc Thương lại gần cô, ai cũng nghĩ cô là người phụ nữ của anh ta, cô hoàn toàn không thích điều đó.

Được người khác biết đến với thân phận là người phụ nữ của anh ta cô thà là một kẻ vô danh tiểu tốt còn hơn!
Cuộc sống hôn nhân giữa hai người bọn họ cũng chỉ kéo dài chưa tới bốn tháng nữa, không nhất thiết phải quá gần gũi..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 52


Cuộc sống hôn nhân giữa hai người bọn họ cũng chỉ kéo dài chưa tới bốn tháng nữa, không nhất thiết phải quá gần gũi.
Tịch Mặc Thương sao không nghe ra được ý của Tử Sở Tuyên.

Nhìn sự khó chịu khống giấu nổi trên khuôn mặt Tử Sở Tuyên, Tịch Mặc Thương cũng không hơn không kém chán ghét sự khó chịu đó của Tử Sở Tuyên.
Từ trước tới nay chỉ có Tịch Mặc Thương này tỏ thái độ với người khác, chứ nào có kẻ nào dám đưng trước mặt anh tỏ thái độ như người phụ nữ này.

Mấy lần anh không giết cô là liền cảm thấy không không dám sao?!
"Tịch Tổng, nếu như anh thiếu hơi phụ nữ như vậy, có cần tôi nhờ người giúp anh tìm vài người tới bầu bạn hay không?"
Tử Sở Tuyên thanh lãnh nói, đem ghế kéo xa Tịch Mặc Thương rồi mới lần nữa ngồi xuống.

Tịch Mặc Thương không trả lời, nhưng sắc mặt muốn giết người kia đã trả lời.
Trong phòng bệnh như phất phảng mùi thuốc súng.

Iwasaki Gi nằm trên giường bệnh cúi đầu coi như mắt không thấy, tai không nghe.

Còn hai người Phan Việt Vân và Du Thi Cảnh chủ động lùi lại phía sau.
Du Thi Cảnh nhìn Tử Sở Tuyên dám kiêu kích Tịch Mặc Thương như vậy, trong lòng giơ cho cô một ngón like.
Tịch Mặc Thương này ngay cả anh còn chưa dám giơ súng lên đối đầu trực diện với anh ta.

Trong đầu đột nhiên nghĩ tới yêu cầu của Tử Sở Tuyên trước đó.

Người này lần đầu gặp, tính tình khá thu liễm, ngoại trừ khuôn mặt nổi bật ra thì nhìn qua cũng không khác những người con gái khác là bao.

Nhưng lúc bộc lộ ra thì đúng khiến người khác phải ngoái nhìn.

Lời nói rất ít bộc lộ cảm xúc, lúc nói chuyện giọng lúc nào cũng rất nhẹ nhàng nhưng từng câu từng chữ như muốn đem đối phương tiễn xuống địa ngục!
Sức mạnh vật lý có thể đáng sợ thật đấy, nhưng nếu một con người có thể chỉ dùng lời nói thôi mà đã đem đối phương ép đến đường cùng thậm chí là cái chết đáng sợ tới nhường nào!
Người phụ nữ này có lẽ tương lai sẽ làm ra rất nhiều chuyện chấn động, nếu giao lại quyền lực vào tay cô ấy...Không được! Thế lực xây dựng bao nhiêu năm sao có thể tặng cho người khác dễ dàng như vậy!
Phan Việt Vân cũng chỉ đứng nhìn hai người kia đang giương cung bạt kiếm lên, không khỏi suy nghĩ lung tung.

Có cặp vợ chồng nào như này sao?
Hở chút là đối đầu nhau.

Không phải anh trước đó đã nói nhất định phải thu liễm lại rồi sao Tử Sở Tuyên không thèm nghe gì hết vậy chứ?
"Cô muốn tôi đi tìm người phụ nữ khác?"
Giọng nói Tịch Mặc Thương âm trầm, trong lòng đã sớm hận không thể cho Tử Sở Tuyên một phát súng kết liễu cô.

Hai người đúng là chỉ trên danh nghĩ giấy tờ, nhưng cho dù là vậy thì cũng làm gì có người vợ nào bảo chồng mình đi kiếm người phụ nữ khác.

Thật muốn bổ não ra xem cô ta đang nghĩ gì trong đầu!
"Bên ngoài đều nói anh chán ghét phụ nữ, nhưng xem ra là không phải.

Nếu không vì sao mỗi lần tôi xuất hiện ở đâu không bao lâu anh liền có mặt ở đó.

Bộ dáng chán ghét phụ nữ đó theo tôi thấy chỉ là bày ra cho người ta xem.

Còn nếu không phải thiếu hơi phụ nữ vậy là anh...không được? Hay là yêu tôi rồi?"
Mắt Tử Sở Tuyên híp lại, ngồi trên ghế hai chân vắt chéo lại, tay chống cằm, giọng nói kiêu kích.

Tịch Mặc Thương vẻ mặt trở lại thường ngày, lần nữa tiến sát lại gần Tử Sở Tuyên, nói.

"Muốn biết tôi được hay không cô thử là biết, đảm bảo ngày hôm sau cô không xuống được giường!".

Truyện Đô Thị
Iwasaki Gi, Phan Việt Vân, Du Thi Cảnh đồng thời sặc nước miệng, ngược lại với bọn họ Tử Sở Tuyên trong mắt hiện lên vẻ hứng thú, khóe miệng nhấc lên một độ cong.

"Anh không đủ sức khiến tôi liệt giường đâu!"
"Vậy sao? Còn về tôi có yêu cô hay không, nghe cho rõ đây cho dù phụ nữ trên đời này chết hết, chỉ còn khuyển cái,tôi thà yêu khuyển cái hơn là yêu cô!"
Nói xong, Tịch Mặc Thương không ở lại thêm nữa, quay người rời đi.

Trước khi bước ra khỏi phòng bệnh, giọng nói Tử Sở Tuyên lần nữa truyền vào tai.

"Vậy, chúc Tịch Tổng sớm tìm được khuyển cái của cuộc đời mình.

Chừng nào kết hôn nhớ gọi tôi tới uống rượu mừng của hai người đó!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 53


Iwasaki Gi, Du Thi Cảnh, Phan Việt Vân không hẹn mà gặp nhìn Tử Sở Tuyên rồi lại nhìn bóng lưng Tịch Mặc Thương đang dần khuất.

Tử Sở Tuyên thấy bọn họ để ý như vậy, chế diễu nói.
"Ba người thích anh ta hay sao, người ta đã đi rồi còn nhìn!"
"Bọn tôi là thẳng!"
Ba người đồng thời ngắt lên nói.

Tử Sở Tuyên nhún vai biểu thị không quan tâm, sau đó xoay người lại ngồi đối diện với giường bệnh của Iwasaki Gi.

Mắt hiện lên ý cười, khóe miệng nhếch lên một độ cong nhẹ.
"Chúng ta có thể tiếp tục cuộc nói chuyện đang dang dở vì một người không đâu vừa nãy.

Mà quên mất tôi còn chưa biết tên của anh!"
"Bọn họ chưa nói cho cô biết?"
"Chưa, Du Thi Cảnh chỉ gọi anh là sát thủ đầu bảng, cũng vì cái người thừa thãi kia xuất hiện nên quên mất!"
"Iwasaki Gi!"
"Minh Nhạc Y!"

Chưa hết thời gian rời đi Tịch Gia nên vẫn phải dùng tới cái tên của người khác.

Chờ sau khi cô rời đi Tịch Gia, sẽ dàn dựng một tai nạn để cho cái tên Minh Nhạc Y thật sự biến mất.

Chỉ khi cái tên Minh Nhạc Y biến mất, cô mới có thể dễ dàng làm những việc mình muốn mà không tổn hại tới danh tiếng của Minh Nhạc Y thật sự.
Mặc dù cô là người của thế giới khác tới sống nhờ thân phận của cô ấy nhưng bản thân Tử Sở Tuyên cũng không thích phải sống bằng cái tên người khác cả đời.

Huống chi, Minh Nhạc Y cũng đã chết rồi, cô không thể thất đức đến nỗi dùng thân phận người ta đi làm chuyện xấu được!
"Minh Nhạc Y?! Cô không phải chính là đứa con gái nuôi của Túc Gia mới bị gả tới Tịch Gia sao?"
Iwasaki Gi kinh ngạc nhìn Tử Sở Tuyên.

Trong đầu nhớ tới những lời đồn thổi về Minh Nhạc Y, hiện tại gặp mặt trực tiếp, những lời đồn kia hoàn toàn không trùng khớp giống như là đang nói tới hai người khác nhau.

Người phụ nữ này chính là Minh Nhạc Y thì câu hỏi vì sao lại quen biết Tịch Mặc Thương cũng đã được giải đáp.

Du Thi Cảnh nghe Iwasaki Gi nói ra thân phận này cũng mới nhớ ra Minh Nhạc Y chính là ai.

Anh ta cũng kinh ngạc không kém thậm chí còn khoa trương hơn.

"Không thể nào? Cô tuyệt đối không phải là Minh Nhạc Y.

Minh Nhạc Y xấu ma chê quỷ hờn, cô xinh đẹp như này tuyệt đối không thể nào là con Quỷ Dạ Xoa đó được!"
Du Thi Cảnh từng gặp Minh Nhạc Y mấy lần, lần nào ấn tượng Minh Nhạc Y để lại cũng chỉ là bộ dáng xấu xí, tính cách nhút nhát nhu nhược.

Người phụ nữ trước mặt này nói bản thân chính là Minh Nhạc Y Du Thi Cảnh còn lâu mới tin.

Cái người trước mặt xấu xí chỗ nào? Nhút nhát, nhu nhược chỗ nào?
Đột nhiên Du Thi Cảnh cảm thấy phía sau trở lên lạnh lẽo, lông tóc dựng cả lên, cảm giác bất an tràn ngập trong lòng, trong lòng khóc không thành tiếng.

Không phải lại là cái thứ thành tinh kia nữa chứ?
Du Thi Cảnh chầm chậm quay đầu, Hồng Liên quanh thân bừng bừng sát khí đang lơ lửng trên không, mũi dao chĩa thẳng vào Du Thi Cảnh.

Giọng nói Tử Sở Tuyên vang lên.

"Tôi rất xấu sao?"
Cô nhớ khuôn mặt lúc chưa bị hủy dung của Minh Nhạc Y rất giống cô, Du Thi Cảnh dám nói Minh Nhạc Y xấu ma chê quỷ hờn không phải đang nói cô sao?
"Không không không! Tôi nào dám nói cô xấu! Cô xinh đẹp như thiên tiên, là tiên nữ lạc xuống nhân gian, là đóa hoa nở rỗ đẹp nhất thế gian, là dung mạo hoàn mỹ do Thượng Đế tạc lên, ngay cả dung mạo của Đệ Nhất Mỹ Nhân Đế Đô cũng không bằng cô!"
Du Thi Cảnh nói tâng bốc hết cỡ.

Phan Việt Vân kinh bỉ nhìn đối thủ cạnh tranh bao nhiêu năm, ngay cả anh cũng cảm thấy Du Thi Cảnh thật là mất hết tiền đồ!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 54


Tử Sử Tuyên bị những lời nói của Du thi Cảnh làm cho bật cười.
Trước đây cô nào có bao giờ được người khác khen những lời như này.

Cái gì mà đẹp như tiên nữ, cái gì mà là đóa hoa đẹp nhất trần gian, làm gì có ai nói những lời giả tạo đó.

Những gì quanh năm suốt tháng mà cô nghe được cũng là là những lời chửi rủa mong cô chết sớm, bọn họ còn nói cô giết cha, giết mẹ, giết anh, giết chị, giết hết những người có nguy cơ lên hoàng vị nhất để đường đường chính chính trở thành Hoàng Đế của Lăng Huyên Quốc.
Tất nhiên là bọn họ nói không sai, cô chính là giết vua cướp ngôi!
Không chỉ giết chính phụ hoàng mình thôi đâu, cô còn tiễn luôn người mẫu hậu đáng kính đã sinh ra cô rồi bỏ cô ở trong chùa cùng toàn bộ mười tám vị huynh đệ tỷ muội khác và thêm cả toàn bộ cung phi.
Và chuyện này cô không giấu nên ai cũng biết tới chuyện này, cô cũng không bắt sử gia che giấu chuyện cô giết vua đoạt vị để cho hậu thế Lăng Huyên Quốc có cái nhìn khác về cô.

Bởi vì cô cảm thấy những gì chép trong sử sách toàn là về mấy mặt tốt đẹp, cảm thấy như vậy thật giả tạo.
"Cô cười cái gì?"
Du Thi Cảnh dùng ánh mắt kỳ dị nhìn cô.

Những người phụ nữ khác khi nghe anh khen như vậy đều rất vui.

Tử Sở Tuyên đúng là đang cười, nhưng giọng diệu cười đó giống như là đang cười nhạo hơn là vui vẻ.
"Anh rất có tính tấu hài đấy!"
Nói cô đẹp, Du Thi Cảnh là người đâu tiên!
Hai người kia không biết chứ Phan Việt Vân lại biết rất rõ vì sao cô cười như vậy.

Trước đây anh đúng là rất sợ Tử Sở Tuyên, cho dù đã chạy sang một thế giới khác nhưng vẫn bị ám ảnh bởi cái tên này.

Chỉ là tiếp xúc rồi mới biết Tử Sở Tuyên cũng không quá đáng sợ như những gì anh thấy.
"Được rồi, nói tiếp chuyện chính.

Kim Phu Nhân kia là người như thế nào?"
"Thật sự mà nói, Kim Phu Nhân này cũng khá bí ẩn.

Không ai bên ngoài biết được tên thật hay là gia thế thật sự của bà ấy như thế nào, mọi người cũng chỉ gọi bà là Kim Phu Nhân.

Chỉ biết nhiều năm trước Kim Tĩnh gặp được bà ấy không bao lâu thì hai người bọn họ cưới nhau!"

"Có thể điều tra tên của Kim Phu Nhân không?"
"Cái này khó nói! Có lẽ ngoại trừ Kim Tĩnh đã chết kia thì cũng chỉ có đứa con gái duy nhất của bà ta là Kim Như Thuần biết!"
Tử Sở Tuyên rơi vào trầm tư.

Cô cần phải xác nhận xem Kim Phu Nhân kia có phải người đó hay không.

Nghe ba người kia nói như vậy, Tử Sở Tuyên cảm thấy Kim Phu Nhân kia khả năng là người đó cũng rất cao.
Cô và Phan Việt Vân đều từ Lăng Huyên Quốc.

Phan Việt Vân là chết mới xuyên tới, còn Tử Sở Tuyên chưa chết nhưng cũng xuyên tới được.

Người kia bị chính tay cô giết có khi nào ngay sau khi chết cũng đã xuyên tới đây rồi gặp được Kim Tĩnh không?
"Có thể cho tôi xem hình của Kim Phu Nhân không?"
Ba người kia nhìn nhau, Tử Sở Tuyên nhíu mày, nhìn bọn họ là biết không có rồi.
"Kim Phu Nhân rất ít khi lộ diện.

Tôi nhớ lần cuối tôi gặp bà ấy là vào lúc tôi chỉ mới sáu tuổi!"
Phan Việt Vân chỉ nhớ khi đó bản thân gặp Kim Phu Nhân duy nhất một lần là ở buổi tiệc ở Kim Gia, lúc đó còn quá nhỏ nhớ không nổi bà ấy trông như thế nào.

Hơn nữa hiện tại đã qua hơn hai mươi năm, Kim Phu Nhân chắc hẳn đã thay đổ đáng kể.
"Muốn biết Kim Phu Nhân kia trông như thế nào, tới trực tiếp Kim Gia không phải là được rồi sao?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 55


"Muốn biết Kim Phu Nhân kia trông như thế nào, tới trực tiếp Kim Gia không phải là được rồi sao?"
"Cô muốn tới Kim Gia?"
Tử Sở Tuyên không trả lời, đứng dậy khỏi ghế đi tới chỗ cửa sổ, đem cánh cửa sổ mở tung ra, từ trên tầng ba nhìn xuống cũng coi như thu được mọi thứ bên dưới vào mắt.

Gió từ bên ngoài luôn vào, mắt cô nhắm lại như đang cảm nhận từng cơn gió thổi đến.

Cô nhất định phải gặp được Kim Phu Nhân để hỏi cho rõ xem bà ta lấy miếng ngọc bội này ở đâu, và...cũng muốn xác nhận xem bà ta có phải là người đó hay không.

Không ai biết xuất thân,sự xuất hiện bí ẩn, có thể sao?
Nếu thật sự Kim Phu Nhân là người đó, vậy...cô có lên giết lần nữa hay không?
"Kim Phu Nhân khong có ở Kim Gia, cả Kim Gia lớn như vậy cũng chỉ có một mình Kim Như Thuần sống!"
Iwasaki Gi lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Tử Sở Tuyên.

Mày nhíu lại, Kim Phu Nhân không ở đó thì cô xác nhận kiểu gì?
"Làm sao anh biết bà ta không ở Kim Gia?"
"Tôi mới từ Kim Gia trộm thứ này ra, mới biết được Kim Phu Nhân đã không ở Kim Gia ở chục năm nay,mọi chuyện ở Kim Gia hầu như đã giao lại toàn bộ cho Kim Như Thuần sử lý!"
"Vậy sao anh nói anh trộm nó từ Kim Phu Nhân?"
"Tôi nghe trộm được chọc nói chuyện điện thoại giữa Kim Như Thuần và Kim Phu Nhân, biết được nó là của Kim Phu Nhân để lại Kim Gia, không đúng là trộm từ Kim Phu Nhân thì là cái gì?"
Lý lẽ kiểu gì đây?
Kiểu lý lẽ này ngay cả Tử Sở Tuyên cũng khống biết nên phản biện thế nào cho đúng.

Anh không nói bọn họ sao biết được!
Sao lúc đầu không nói như vậy đi?
Iwasaki Gi ném cho ba người ánh mắt khinh thường giống như đang nói bọn họ IQ kém không biết suy luận.

Tử Sở Tuyên im lặng nhưng hai người Phan Việt Vân và Du Thi Cảnh lại không vậy.

Tính hiếu thắng viết rõ lên mặt thế kia rồi.

"Này Iwasaki Gi, tôi nhớ không lầm anh đang dinh líu đến một vụ án mạng nhỉ, có tin là tôi bắt anh về thẩm vấn điều tra hay không?"
Phan Việt Vân buông lời uy h**p, Iwasaki Gi chẳng những không mà còn kiêu kích.

"Anh đang nói đến vụ Chủ Tịch Hội đồng quản Trị của Đế Đô bị giết à, khỏi điều tra tôi làm đó.

Có giỏi thì bắt đi!"
"Anh!"
Tử Sở Tuyên hiện tại đang có hứng thú với tên này tất nhiên sẽ không để cho anh bắt đi.

Tôi phạm trước mặt mà không thể bắt, thân làm một cảnh sát trưởng cảm thấy thật mất mặt với nghề nghiệp!
"Tên cảnh sát vô dụng kia không bắt được anh chắc tôi được nhỉ? Chuyện của chúng ta chưa xong đâu!"
Nếu không phải giữa đường Tử Sở Tuyên và Phan Việt Vân xuất hiện thì có lẽ đã sử lý xong tên Iwasaki Gi này rồi.

Nghĩ lại thì lúc đó biết vậy để cho xe của bọn họ đi rồi, chứ không hiện tại đã không phải chịu uy h**p thế này.

"Các người xong chưa?"
Lần này không cần Iwasaki Gi lên tiếng, Tử Sở Tuyên đã cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ.

Giọng nói có phần uy nghiêm, ba người lập tức im lặng, mãi vài giây sau mới phản ứng.

Hai người Iwasaki Gi cùng Du Thi Cảnh trong lòng hiện lên sự khó chịu.

Sao bọn họ phải nghe lời của một người phụ nữ nhỉ?
Nếu bọn họ hợp sức lại có chắc hẳn có thể đánh bay cái thứ thành tinh trong tay cô ta.

Hai người đồng thời nhìn nhau, ánh mắt hiện lên kiên định.

Địch của địch chính là bạn!
Còn Phan Việt Vân nghe cách nói chuyện uy nghiêm này, thử cũng không dám thử mạnh.

Mẹ nó, bao nhiêu năm vẫn ám ảnh cách nói chuyện này!
Mọi biểu cảm dù là nhỏ nhất của ba người đều bị Tử Sở Tuyên thu hết vào mắt, cô đứng đậy tới trước cửa sổ kéo đem che lại, búng tay một cái triệu hồi ra Hồng Liên, khinh thường nói.

"Hai người đang bị thương, đấu với tôi phần thắng sẽ là bao nhiêu?"
Hai người rút ra súng chỉa vào cô cùng Phan Việt Vân, Phan Việt Vân cũng phản ứng rất nhanh biết lại sắp có chuyện liền đem súng được giấu lấy ra.

Du Thi Cảnh:" Cái thứ đó đúng là mạnh đấy, nhưng muốn đấu với súng đạn chỉ sợ khó!"
Tử Sở Tuyên:"Vậy sao?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 56


Ben trong một căn phòng bệnh truyền ra tiếng súng đạn liên hồi, tất cả mọi người có mặt trở lên hoảng sợ lập tức báo cảnh sát.

Tiếng súng liên tục được nổ suốt nửa tiếng, phòng bệnh đó đã sớm khóa trái cửa, dù không khó thì cũng không ai dám lui tới.
Tinh thần ai cũng căn thẳng sợ hãi mấy người trong đó sẽ xông ra ngoài tàn sát cả bệnh viện này.

Có không ít người tính chạy, nhưng lại sợ bên ngoài sẽ có khủ.ng bố nên không dám chạy chỉ dám trốn đi một góc.
Cảnh sát vừa tới, tiếng súng cũng dứt.

Lúc phá cửa xông vào bên trong đã sớm không còn ai, trong phòng bệnh chỉ còn lại một đống hỗn độn.
Mọi thứ trong phòng bệnh đã bị hủy hoại gần hết, cảnh sát lập tức cho phong tỏa toàn bệnh viện.

Một nửa cảnh sát đi lấy lời khai, một số khác chạy tới phòng giám sát trích camera.

Chỉ là khi bọn họ tới nơi, toàn bộ người giám sát camera đã bị đánh ngất, những gì quan trong camera ghi lại được cũng đều đã bị xóa.

Thứ mà cảnh sát nhận lại được cũng chỉ có một lời khai mơ hồ.

Người trong phòng bệnh đó là ba nam một nữ.
Tử Sở Tuyên lén lút trở lại Tịch Gia vào nửa đêm.

Cửa đã khóa, cô không thể gọi Thái Nhữ ra mở cửa, chỉ có thể treo vào.
Tường Tịch Gia xây rất cao, cao gần gấp đôi người cô, xung quanh và bên trên còn quấn cả dây thép gai.

Lại nhìn xuống bản thân hiện tại, trên người ăn vài viên đạn, vết thương băng bó sơ sài, cả người chật vật không nói lên lời, lại thêm mồ hôi chảy xuống miệng vết thương, nếu không nhanh chóng sử lý sẽ bị nhiễm trùng.
Trước khi trở về đây cô có tự lấy đạn đem toàn bộ đạn bị bắn trúng lấy ra một cách cũng gọi là hơi tàn nhẫn một chút, chỉ bằng Hồng Liên mà không dùng bất kỳ một vật dụng y tế nào.

Phan Việt Vân có nói muốn đưa cô đi tới bệnh viện nhưng cô đã từ chối.
Ban ngày khiến cho cái bệnh viện kia náo loạn cả lên, chắc chắn phía cảnh sát đang truy tìm bọn họ, nếu như cô vách cái thân bị thương này tới bệnh viện khác nguy cơ bị phát hiện sẽ rất cao.
Mặc dù bị thương nhưng kết quả đổi lại xem ra cũng không lỗ, ít nhất cô đã đạt được thứ mà bản thân muốn!
Hít thở thật sâu một hơi, nhìn bức tường, trèo qua bức tường này không biết cô còn sức để vào nhà không?
Hay là kiếm chỗ nào ngủ tạm chờ hồi phục sức lực trước đã?
Tiếng ọc ọc truyền từ bụng tới, Tử Sở Tuyên ôm lấy bụng ngồi sụp xuống.

Phải rồi bụng cô còn chưa có cái gì.

Biết vậy trước khi đi nhờ Phan Việt Vân mua hộ cô một chút đồ ăn rồi.

Bây giờ mà chạy quay lại chắc chưa kịp đến nơi đã ngụm luôn rồi.
Ngồi một lúc cuối cùng vẫn là quyết định trèo tường vào.

Nhân lúc Tịch Gia không ai thức, trèo vào lẻn lên phòng xử lý vết thương và cái bụng trước đã.
Hít sâu một hơi, Tử Sở Tuyên dùng đôi bàn tay đang dính máu trèo lên, ngón tay bíu chặt lấy dùng toàn lực cố đem cơ thể kéo lên.

Dây thép gai đâm vào tay trên người đã có vết thương nay lại nhiều thêm.

Máu từ tay chảy xuống gương mặt, Tử Sở Tuyên không chỉ cảm thấy đau mà còn nhớ võ công trước kia.
Trước kia dù có bị thương nhưng chỉ cần dùng lực nhún chân một cái một bức tường cô cũng có thể dễ dàng qua.

Thật sự nhớ thời hoàng kim trước kia.
Dùng toàn lực trèo lên, kết quả vừa trèo được lên thì rầm một cái, cả người kiệt sức ngã từ trên xuống.

Đã thảm nay càng thảm hơn, máu từ vết thương chảy càng nhiều.

Cảm giác như bị ngũ mã phanh thây vậy.
Tầm mắt trở lên mơ hồ, Tử Sở Tuyên chỉ cảm thấy bản thân sắp không xong.

Cô đã dùng quá sức lực để trèo qua tường, sức lực đã sớm bị cạn kiệt, ngay cả đứng lên cũng không thể nữa.

Cứ nằm thế này tới sáng mai,Thái Nhữ phát hiện chuyện sẽ càng lớn hơn.

Tịch Mặc Thương đã sớm nghi ngờ thân phận của cô, nhìn thấy bọ dáng này của cô không biết anh ta có chạy tới tìm Phan Việt Vân uy h**p anh ta hỏi thân phận thật của cô hay không?
Đột nhiên, ánh sáng chiếu thẳng lên mắt cô, ánh sáng quá chói khiến cho cô không thể nào mở mắt, bên tai chỉ nghe thấy giọng nói của ai đó.

"Ai nha, đây không phải là cô vợ đáng quí của anh sao Tịch Mặc Thương? Tháng trước gặp không phải còn rất kiêu ngạo sao? Mới không gặp một tháng thôi mà đã thành bộ dạng thảm bại thế này vậy?"
Có vài người tới, hình như một trong số đó đang cười nhạo cô.

Cô không nghe rõ nữa, tiếng động truyền vài tai cứ như tiếng ong kêu, cái gì cũng không rõ.

Cuối cùng vẫn là không chịu nổi mà mất đi ý thức.

Trước khi hoàn toàn mất ý thức, Tử Sở Tuyên chỉ cảm thấy thật đen đủi khi bị người khác nhìn thấy bộ dáng thảm bại này..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 57


Từng tiếng tít tít truyền vào tai, Tử Sở Tuyên dần tỉnh lại, hơi thở có phần yếu ớt, cả người khó chịu nói không nên lời.

Cô chỉ cảm thấy thật lạnh, miệng lưỡi khô.

Sốt rồi sao?
Giọng nói có chút quen quen truyền đến,đầu khẽ nghiêng sang một bên, lờ mờ nhìn thấy vài hình bóng.
"Mất quá nhiều sức lực, không chỉ vậy vết thương sơ cứu quá sơ sài, mồ hôi chảy xuống miệng vết thương mặc dù đã được cứu chữa kịp thời nhưng vẫn không tránh khỏi bị nhiễm trùng.

Cũng may lúc đó ngã đầu chỉ bị va đập nhẹ, nếu không chỉ sợ sẽ thành người thực vật mất!"
Tịch Mặc Thương ngồi trên ghế đối điện với giường, Triệu Chí Kính đứng một bên nói về tình hình của Tử Sở Tuyên, phát giác được Tử Sở Tuyên đã tỉnh lại, liền đứng đậy tiến tới chỗ bàn rót một ly nước đưa tới.
"Uống đi!"
Triệu Chí Kính nhìn theo Tịch Mặc Thương cũng đã phát hiện Tử Sở Tuyên tỉnh lại, lập tức kiểm tra máy đo nhịp tim.

Nhưng khi nhìn thấy Tịch Mặc Thương tay cầm ly nước đưa tới cho Tử Sở Tuyên, một bộ dáng như đang bố thí, tay đút túi quần, không có ý định đỡ Tử Sở Tuyên dậy, nhìn mà không khỏi cạn lời.
Người ta đã bi thương tới mức khó ngồi dậy, anh đưa như vậy cô ấy có thể nhận sao?
Hơn nữa cô ấy cũng không phải là cấp dưới, dùng ngữ điệu như vậy nói chuyện không tức mới lạ.

Mặc dù không yêu người ta nhưng dù sao cũng là một cô gái không thể nói lời dịu dàng một chút được sao?
Ngay khi Triệu Chí Kính định lên tiếng thì Tử Sở Tuyên đã chống người ngồi dậy, mặc cho sự đau đớn của vết thương truyền đến, vươn tay nhận lấy ly nước từ tay Tịch Mặc Thương.
Bản thân Tử Sở Tuyên từ trước đến nay đã không mong đợi gì sự dịu dàng từ Tịch Mặc Thương.

Cứu cô coi như đã là sự từ bi cuối cùng của anh ta.

Chỉ là, cô thắc mắc, Tịch Mặc Thương không phải rất chán ghét cô sao, không phải rất mong cô chết, vì sao lại cứu cô?
Nếu để cô chết đần đi, có thể lấy cớ này làm lý do quang minh chính đại mà không cần ra tay cũng khiến cô chết.

Không lẽ là cảm thấy chưa chán muốn giữ mạng cô lại?
"Khụ, ờ, cô tỉnh lại nhanh hơn dự tính của tôi, đợi cho hết sốt là sẽ ổn.

Lần này có lẽ sẽ hồi phục lâu hơn, chú ý ăn thanh đạm.

Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài trước!"
Triệu Chí Kính đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Tử Sở Tuyên quan sát căn phòng, thấy có rất nhiều thiết bị y tế, không khỏi lên tiếng hỏi Tịch Mặc Thương đã quay lại chỗ ngồi.

"Tôi đang ở bệnh viện?"
"Đây là một khu nhà phía sau Tịch Gia.

Nơi này trước đây là nhà kho, sau này được tôi xây lại thành một cái bệnh viện nhỏ để cho bà nội khám sẽ tiện hơn!"
Vậy là cô vẫn đang ở Tịch Gia sao, thật không nghĩ ở ngay phía sau Tịch Gia sẽ có một cái bệnh viện nhỏ.

Tịch Mặc Thương ném điện thoại xuống trước mặt Tử Sở Tuyên, lạnh lùng hỏi.

"Cái gì đây?"
Cầm điện thoại lên, trên ghi tin tức về vụ việc xả súng ở một bệnh viên nhỏ phía ngoài Đế Đô, mà bệnh viện được nhắc tới chính là bệnh viện mà Tử Sở Tuyên cùng ba người kia đã ở.

"Biết rồi còn hỏi tôi làm gì? Người gây ra chuyện này là tôi.

Sao nào? Anh sẽ giao tôi cho phía cảnh sát rồi thuận lợi ly hôn sao? Có vẻ như kiên nhẫn có anh không được tốt lắm nhỉ, cũng chỉ còn có bốn tháng là tôi rời đi rồi, gấp gáp như vậy sao?"
"Cô dường như rất thích chọc tức tôi nhỉ?"
Tịch Mặc Thương không khỏi nhướng mày, trên mặt anh ghi rất rõ là ghét cô hay sao mà lúc nào gặp cũng phải buông lời chọc tức mới chịu.

"Chứ không phải là anh rất muốn giết tôi sao?"
"Tôi đồng ý bốn tháng nữa để cô đi thì sẽ thực hiện.

Trong đầu luôn nghĩ tôi muốn mạng cô vậy nói cho tôi biết, mạng cô đáng giá bao nhiêu?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 58


Tịch Mặc Thương ngồi xuống mép giường, không biết từ khi nào tay anh ta đã có thêm một cây súng lục.

Bởi vì ngồi quay lưng về phía cô nên Tử Sở Tuyên không nhìn rõ sắc mặt Tịch Mặc Thương lúc này, chỉ là không biết có phải do bị thương nên sinh ra ảo giác hay không cô cảm nhận được Tịch Măc Thương đang tức giận.
Anh ta tức giận chuyện gì chứ?
Cầm sẵn súng là muốn lấy cô ra để trút giận sao?
Nếu thật sự đúng như cô nghĩ thì đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

Đều nói phụ nữ sinh ra là để yêu thương mà trong mắt Tịch Mặc Thương lại không hề thấy bất kỳ sự yêu thương nào.
Giờ thì đã hiểu vì sao cả cái Đế Đô này không có người phụ nữ nào dám gả cho anh ta, mặc dù tiền sính lễ là giá trên trời.
"Cái mạng này của tôi đáng giá ngàn vạn hoàng kim, cho dù có dùng toàn bộ tài sản Tịch Gia cũng không thể mua được!"
Lời nói giấu không nổi sự ngông cuồng, Tịch Mặc Thương ghé mắt nhìn cô, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Quay người lại nhìn thẳng vào Tử Sở Tuyên, đôi mắt mang theo tầng áp bách khiến cho người ta khó thở như một vị vương giả cao cao tại thượng từ phía trên nhìn xuống chúng sinh.
Tử Sở Tuyên không thích cảm giác bị áp bách như này.

Cô dù sao cũng từng là một Hoàng Đế, cho dù bây giờ không quyền không thế nhưng không có nghĩ là kẻ khác có thể dùng ánh mắt cao thượng đó nhìn cô.

Ánh mắt cao thượng đó làm cho cô cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, hiển nhiên là cô cực kỳ không thích.
Khẩu súng trên tay Tịch Mặc Thương di chuyển dí đến trán Tử Sở Tuyên, ánh mắt lạnh lẽo nói.
"Nếu cô đã nói cái mạng này của cô đáng giá tới vậy chi bằng để tôi đích thân kiểm tra xem có thật sự như vậy hay không!"
Tử Sở Tuyên cười một cái, giơ tay cầm lấy tay anh ta, di chuyển súng lui xuống dí lên ngực trái.
"Nếu như anh cảm thấy tôi sẽ đe dọa đến anh sau này thì nhân lúc này giết tôi đi, đừng để đến lúc chúng ta trở thành kẻ thù.

Đến lúc đó tôi cho dù có đánh không lại cũng sẽ đồng quy vu tận kéo anh cùng xuống.

Chúng ta có thể trở thành một cặp vợ chồng trên giấy tờ một thời gian cũng coi như là có duyên, chi bằng lúc chết cùng chết chung, chứ một mình tôi xuống đó có chút cô đơn thêm một người mới bớt buồn!"
Không cần biết là lúc nào, trong mắt Tử Sở Tuyên, chỉ cần cầm vũ khí trên tay, có là đánh luyện tập đi chăng nữa thì cũng phải liều mạng mà đánh.

Có mất miếng thịt nào hay gẫy chân gẫy tay cũng không được phép mở miệng oán thán nửa lời.
Tử Sở Tuyên đã sống một đời người, mặc dù không biết vì sao lại tới được đây nhập vào thân xác Minh Nhạc Y nhưng cô đã sớm không còn gì luyến tiếc nữa, bây giờ có bị Tịch Mặc Thương gi.ết c.hết cũng không sao.

Trong đôi mắt của Tử Sở Tuyên không hề có một tia sợ hãi nào, thậm chí còn kiêu kích Tịch Mặc Thương.
Từ lúc gặp Tử Sở Tuyên đến giờ, đây đã là lần thứ mấy Tịch Mặc Thương thấy cô không sợ chết thế này rồi?
Không cần biết bao nhiêu lần, anh chỉ biết chưa có lần nào cô biểu hiện sự sợ hãi.

Cô là đang cố bình bĩnh giấu diếm đi sự sỡ hãi hay là cô thật sự không sợ chết?
Tịch Mặc Thương lúc này cảm thấy bản thân không phải mua một người vợ nữa mà là mua phải một kẻ điên!
Có một loại người còn khó đối phó hơn, đáng sợ hơn kẻ mạnh là kẻ không sợ chết.

Chỉ có những kẻ không sợ chết mới dám làm ra những chuyện mà người khác không dám làm.

Nếu để người như này tồn tại mà trở thành kẻ thù thì đúng là một phiền phức lớn trong tương lai.
Tịch Mặc Thương híp mắt lại, ngón tay dần bóp chặt còi súng.

Chỉ là súng chưa kịp nổ, loạt tiếng bước chân vội vã truyền tới.
Tịch Mặc Thương thu súng lại, nhưng Tử Sở Tuyên lại giữ chặt lấy không cho anh thu lại.

Mày nhíu lại, tiếng bước chân càng lại gần cùng với giọng nói quen thuộc.

Người đó không ai khác chính là Tịch lão phu nhân!
Nơi này rất vắng càng khiến cho tiếng động trở lên rõ ràng hơn.

Mắt khẽ liếc ra cửa, rồi lại nhòn xuống khuôn mặt tái nhợt của Tử Sở Tuyên.

Thành ra thế này mà vẫn còn cười, đúng là chỉ có mình cô!
"Cô đúng là một người điên!"
"Cảm ơn vì lời khen!"
Chỉ là ngay khi Tử Sở Tuyên vừa dứt lời, Tịch Mặc Thương không biết thương tiếc mà đem cô đẩy mạnh một cái.

Lưng đập xuống giường, cho dù thứ lưng cô tiếp xúc là một chiếc đệm cô cùng êm ái nhưng cô đang bị thương, đang bị thương đó, được không?.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 59


Tịch lão phu nhân tới thăm Tử Sở Tuyên một lúc rồi trở về nhà chính, nơi này lần nữa chỉ còn hai người Tử Sở tuyên và Tịch Mặc Thương.
Tử Sở Tuyên ngả lưng ra phía sau, ngồi trên giường, khóe miệng nhếch lên một độ cong.
"Chúng ta tiếp tục chuyện đang dang dở chứ?"
Đôi mắt hiện lên tia vũ mị, mặc dù bị thương nhưng không hề ảnh hương tới.

Lời nói ái muội thật khiến người ta hiểu lầm.
"Minh Nhạc Y, cô có sở thích tìm chết sao?"
"Tôi nghiêm túc mà! Nếu anh cảm thây tôi có hại tới anh thì nhân lúc này giết tôi đi, đừng để mối họa này lớn hơn!"
Vẻ mặt Tử Sở Tuyên vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc tới mức vô cùng chân thành, Tịch Mặc Thương còn suýt nữa tin cô nói thật.

Nhưng trong lòng có nghĩ như lời nói ra hay không thì đâu ai biết.
Nếu Tịch Mặc Thương dám giết cô thật, vậy hôm nay Tịch Gia nên đổi chủ!
"Cô chưa đủ khả năng để khiến tôi phải dè chừng, càng không đủ tư cách để khiến tôi đích thân ra tay!"
Lời nói kiêu ngạo mang theo sự khinh thường.

Tử Sở Tuyên cũng không vì sự khinh thường này mà tức giận, ngược lại còn phụ họa theo gật đầu đồng ý.
"Đúng đúng! Tôi đúng là chưa đủ tư cách khiến Tịch Tổng anh đích thân ra tay.

Cũng giống như đêm đó, cái ngày mà tôi lần đầu tiên đặt chân tới Tịch Gia này nhỉ?"
Đánh không lại thì dùng lời nói hạ bệ.

Kinh nghiệm bao nhiêu năm đối đầu với đám cáo già trong triều cũng đâu phải là công cốc.
Tịch Mặc Thương sao lại không biết cô là đang nói tới chuyện gì chứ.

Chi ghé mắt nhìn cô một cái, hoàn toàn không có dáng vẻ sợ hãi gì khi bị vạch trần thậm chí là còn thoải mái thừa nhận.
"Xác thật đích thân giết cô khiến cho tay tôi bị bẩn, cho nên mới cử người tới!"
Tử Sở Tuyên rất muốn một đao chém chết Tịch Mặc Thương.

Dám chê cô bẩn, muốn chết sao?
"Giờ tới lượt cô nói, chuyện trên trang đầu báo là chuyện gì?"
"Không phải anh đoán được rồi sao? Tôi gây ra đó.

Cũng khống có chuyện gì lớn cả,chỉ là sau khi anh đi không lâu, bọn tôi nói chuyện khá hợp nhau nên giao lưu chút thôi mà!"
Nếu để người khác nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ nghĩ Tử Sở Tuyên mới chạy từ bệnh viện tâm thần ra.

Giao lưu đến nỗi bị thương suýt mất cả mạng, hảo giao lưu!
Cũng may Tịch Mặc Thương đã biết trước được người trước mặt là một người điên nên không ngạc nhiên trước lời cô nói.

Dù sao thì trong giới Hắc Đạo cũng thường hay có mấy cảnh giao lưu thế này.
Hai người không còn chuyện gì để nói, Tịch Mặc Thương rời đi, Tử Sở Tuyên cũng chẳng giữ lại làm gì.

Giữ anh ta lại để khẩu chiến thêm sao.

Cô hiện tại chỉ muốn đánh một giấc, anh ta ở lại cô lười nói chuyện!
Ba ngày kế tiếp, Tịch Mặc Thương không thấy xuất hiện.

Tịch Mặc Thương không xuất hiện Tử Sở Tuyên càng khỏe, bản thân đỡ phải lúc nào cũng vắt óc khẩu chiến với anh ta.
Sang đến ngày thứ tư, Tịch Mặc Thương lần nữa tới, chỉ là Tử Sở Tuyên đã mất hút.
Căn phòng sạch sẽ, chăn gối gấp gọn gàng nhưng lại không thấy người đâu.

Trên bàn còn có một tờ giấy.

Lấy lên đọc, nội dung trên giấy giống như đang chọc tức anh.

"Tôi ra ngoài có việc, không cần nhớ nhung, thân ái!"
Sắc mặt Tịch Mặc Thương trầm xuống, đem đồ ăn đang cần trên tay vứt vào sọt rác.

Lấy điện thoại ra gọi cho Tần Phong.
Tần Phong nhìn thấy vị tôn đại thần gọi, không dám chậm chạp liền bắt mắt.

Đầu giây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của Tịch Mặc Thương.
"Lật tung Đế Đô tìm cô ta về đây cho tôi!"
Cô ta? Ai cơ?
Chưa kịp hỏi người muốn tìm là ai Tịch Mặc Thương đã tắt máy.

Tần Phòng cũng chỉ biết ngậm ngùi cất điện thoại đi.
Tịch Tổng, anh bảo tìm người mà không nói tìm ai thì tìm kiểu gì?.
 
Back
Top Bottom