Ngôn Tình Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 20


Tử Sở Tuyên nghênh ngang bước vào trong Túc Gia.

Lúc này ở phòng khách Túc Lăng cùng Trương Yến đều có mặt.

Còn về Túc Uyển Uyển, có lẽ vẫn đang ở trường.
"Bố, mẹ, con về rồi!"
Túc Lăng và Trương Yến nghe thấy giọng nói quen thuộc thì không khỏi giật mình, đồng thời cùng nhìn ra phía cửa.

Tử Sở Tuyên mang theo gương mặt tươi cười đi vào.
Nếu Tử Sở Tuyên sử dụng gương mặt thật sự của bản thân, khi cười lên chắc chắn sẽ rất đẹp.

Nhưng với cái gương mặt có vết sẹo lớn được vẽ lên, thì khi cười lên chẳng khác nào quỷ dạ xoa.
"Cô...cô còn sống sao?"
Trương Yến vốn là người ham sống sợ chết, hiển nhiên là bị cô dọa sợ.
"Minh Nhạc Y, cô...cô là người hay ma?"
"Mẹ à, bình thường không phải mẹ rất thông minh hay sao, sao hôm nay đột nhiên lại trở lên ngốc như vậy? Làm gì có con ma nào dám xuất hiện lúc ban ngày ban mặc như này chứ?!"

Nhìn thấy Tử Sở Tuyên vẫn có bóng in trên mặt đất, tinh thần Trương Yến mới dám thả lỏng.
"Mày không bị Tịch Mặc Thương đó khắc chết sao?"
Túc Lăng lúc này mới lên tiếng.

Trên mặt ông ta không giấu nổi sự nghi ngờ đối với cô.
Ông ta nghi ngờ cũng đúng thôi.

Chưa cần nói đến việc cô có bị người ta khắc chết hay không, chỉ riêng khí chất trên người bỗng nhiên thay đổi 180Tử Sở Tuyên nghênh ngang bước vào trong Túc Gia.

Lúc này ở phòng khách Túc Lăng cùng Trương Yến đều có mặt.

Còn về Túc Uyển Uyển, có lẽ vẫn đang ở trường.
"Bố, mẹ, con về rồi!"
Túc Lăng và Trương Yến nghe thấy giọng nói quen thuộc thì không khỏi giật mình, đồng thời cùng nhìn ra phía cửa.

Tử Sở Tuyên mang theo gương mặt tươi cười đi vào.
Nếu Tử Sở Tuyên sử dụng gương mặt thật sự của bản thân, khi cười lên chắc chắn sẽ rất đẹp.

Nhưng với cái gương mặt có vết sẹo lớn được vẽ lên, thì khi cười lên chẳng khác nào quỷ dạ xoa.
"Cô...cô còn sống sao?"
Trương Yến vốn là người ham sống sợ chết, hiển nhiên là bị cô dọa sợ.
"Minh Nhạc Y, cô...cô là người hay ma?"
"Mẹ à, bình thường không phải mẹ rất thông minh hay sao, sao hôm nay đột nhiên lại trở lên ngốc như vậy? Là gì có con ma nào dám xuất hiện lúc ban ngày ban mặc như này chứ?!"
Nhìn thấy Tử Sở Tuyên vẫn có bóng in trên mặt đất, tinh thần Trương Yến mới dám thả lỏng.
"Mày không bị Tịch Mặc Thương đó khắc chết sao?"
Túc Lăng lúc này mới lên tiếng.

Trên mặt ông ta không giấu nổi sự nghi ngờ đối với cô.
Ông ta nghi ngờ cũng đúng thôi.

Chưa cần nói đến việc cô có bị người ta khắc chết hay không, chỉ riêng khí chất trên người bỗng nhiên thay đổi 180 độ, không còn dáng vẻ khúm núm khi nói chuyện như trước khi, muốn không nghi ngờ là rất khó!
"Chẳng lẽ bố không nhận ra đứa con gái mà bản thân bố dắt từ trong cô nhi viện ra sao? Thật khiến người ta đau lòng mà!"
Tử Sở Tuyên lấy tay che miệng, đôi mắt hơi ứa nước, bộ dáng trông rất thảm thương.

Nhưng khi vừa cúi đầu, ánh mắt Tử Sở Tuyên ngay lập tức trở lên sắc bén.
Minh Nhạc Y đương nhiên không phải bị người ta khắc chết, mà bị chính các người đã đẩy cô ấy vào chỗ chết!
"Được rồi! Nếu như còn sống sao không yên ổn sống ở Tịch Gia, chạy về Túc Gia làm gì?"
"Là Tịch lão phu nhân bảo con về nhà lại mặt!"
"Vậy Tịch Mặc Thương đâu? Lại mặt mà sao không thấy đi cùng mày?"
"Anh ấy nói bận việc không thể đến được nên chỉ có con về một mình thôi!"
Tử Sở Tuyên ưu nhã ngồi xuống ghế, đối diện với hia người bọn họ.
Trước khi đến đây có nhờ Thái Nhữ dậy mấy lễ nghi cơ bản của giới thượng lưu cho cô.
Không phải cô thích mấy cái lễ nghi rờm rà đáng ghét đó, chẳng qua là nếu như dùng nó để chặt đẹp đám người trong giới thượng lưu này, đó phải nói là một chuyện vô cùng thú vị và vui!
Nhìn thấy dáng vẻ ưu nhã đó của cô, hai người Túc Lăng và Trương Yến không giấu nổi sự kinh ngạc.
Mới có mấy ngày, thật không ngờ cô lại thay đổi nhiều như vậy.
Trương Yến quan sát cô từ trên xuống dưới, phát hiện những thứ cô đang mặc trên người đều là đồ hiệu cao cấp của những thương hiệu đắt đỏ, trong ánh mắt của bà ta không giấu nổi sự tham lam.

Mà sự tham lam đó làm sao qua mặt được Tử Sở Tuyên.
Ngoài mặt thì không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng trong lòng không khỏi nghi hoặc, khẽ đưa mắt nhìn xuống người.
Trên người cô đâu có thứ gì đáng giá, ánh mắt của Trương Yến như vậy là có ý gì?

Chẳng lẽ thấy cô còn sống nên muốn lợi dụng cô để moi tiền từ Tịch Gia?
Thực hiển nhiên, Tử Sở Tuyên không hề biết giá trị những thứ trên người mình.

Cô cũng chỉ nghĩ đó là mấy thứ quần áo, trang sức bình thường mà thôi.

"Y Nhi, quần áo trang sức trên người con đều là Tịch Mặc Thương mua cho sao?"
Đôi mắt Tử Sở Tuyên lóe lên tia sáng nhưng ngay sau đó liền vụt tắt.

Nụ cười trên gương mặt cô càng sáng lạng hơn khi nghe câu hỏi của Trương Yến.

"Đúng vậy! Anh ấy vô cùng tốt với con.

Mỗi ngày đều chăm sóc con từng ly từng tý.

Sống ở Tịch Gia, Tịch Thương sợ con bị thương nên không cho con động đến bất cứ việc gì, con chỉ việc ngồi hưởng thụ mà thôi!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 21


"Nhưng gì mày nói là thật? Tịch Mặc Thương thật sự đối xử với mày tốt như vậy?"
Thật sự khó tin khi kẻ bị cả Đế Đô nói là tàn bạo, chán ghét phụ nữ lại đối xử tốt với một người xấu xí không có gì nổi trội như Minh Nhạc Y.
Không lẽ, Tịch Mặc Thương không phải là không có cảm giác với phụ nữ, mà là anh ta có khẩu vị đặc biệt?
"Những lời con nói đương nhiên là thật!"
"Vậy, Y nhi, Tịch Mặc Thương cho con bao nhiêu tiền?"
Thái độ Túc Lăng thay đổi chóng mặt, vừa nãy còn ghét bỏ đứa con gái nuôi là cô, bây giờ lại tỏ ra thân thiết như con ruột.
Y Nhi, nghe cách xưng hô này từ miệng Túc Lăng, Tử Sở Tuyên cảm thấy thật buồn nôn!
Đầu Tử Sở Tuyên cúi xuống.

Túc Lăng hỏi Tịch Mặc Thương cho cô bao nhiêu tiền, đây là đang muốn moi tiền của anh ta từ chỗ cô sao?
Ha, đúng là chồng thế nào thì sẽ cưới phải bà vợ như vậy.

Hai vợ chồng này tham lam y như nhau mà không hề che giấu gì hết.

Vẫn coi cô là cái đứa ngốc không biết phản kháng sao?
Tử Sở Tuyên lần nữa nở nụ cười nhẹ, từ trong túi lấy ra hai chiếc thẻ đen.
Đã muốn nhìn thấy tiền như vậy, cô không ngại cho bọn họ nhìn đâu!

"Anh ấy đưa cho con cũng không nhiều lắm.

Chỉ có hai cái này mà thôi!"
Hai mắt Túc Lăng và Trương Yến sáng lên như bắt được vàng.
Là thẻ đen!
Không phải một mà tới tận hai thẻ đen!
Không nghĩ là Tịch Mặc Thương lại hào phóng như vậy.

Xem ra những gì mà Minh Nhạc Y nói đều là thật.

Tịch Mặc Thương thật sự đối xử rất tốt với cô!
Nhìn ánh mắt tham lam của bọn họ dán chặt lên hai cái thẻ đen, trong lòng Tử Sở Tuyên dâng lên mạt khinh thường.
"Y Nhi, Túc Gia nuôi con bao nhiêu năm, cũng đã đến lúc con báo hiếu bố mẹ.

Mau đưa hai chiếc thẻ đó cho bố! Còn nữa, sau này Tịch Mặc Thương có cho con tiền, nhớ đưa hết cho bố!"
"Túc Gia nhận nuôi tôi thì tôi phải đưa tiền, ai đặt ra quy định này vậy?"
Gương mặt Túc Lăng cùng Trương Yến thoáng chốc trầm xuống, trong lòng đồng thời cũng hiện lên mạt kinh ngạc.

Minh Nhạc Y từ khi nào biết từ chối yêu cầu của bọn họ vậy?
"Sao đây? Hiện tại đủ lông đủ cánh rồi nên không coi người cha này ra gì phải không? Đừng quên vị trí Tịch thiếu phu nhân hiện tại là do ai cho mày!"
"Tôi cũng không quên lý do tôi được nhận nuôi đâu.

Nếu không phải đứa con gái yêu dấu của các người bị bệnh cần thay máu gấp, các người sẽ nhận nuôi tôi sao?"
Tử Sở Tuyên đã không còn giữ nụ cười nữa, biểu cảm lập tức trở lên lạnh lùng nhìn hai người kia.

Tiền của cô, ai cũng đừng hòng động đến dù chỉ là một đồng!
"Hơn nữa, các người nhận nuôi tôi làm con hay là đưa tôi về Túc Gia để làm người ở? Tôi chưa có quên những tháng ngày sống không khác gì người làm ở Túc Gia đâu!"
Hai người kia nhất thời bị lời nói của cô làm nghẹn cứng.

Đơn giản là bởi vì cô đâu có nói sai!

Trong trí nhớ của Minh Nhạc Y, sống ở Túc Gia, có ngày nào bọn họ cho cô ấy yên ổn sao?
Có lẽ ngay từ lúc mà được nhận nuôi thì đã là chuyện sai ầm đối với Minh Nhạc Y!
Đúng vậy, là bọn họ nhận nuôi, nhưng người bọn họ nhận nuôi là Minh Nhạc Y chứ không phải Tử Sở Tuyên.

Cho nên dừng mong cô sẽ báo đáp Túc Gia!
"Lại nói các ngươi cho tôi vị trí Tịch thiếu phu nhân, nếu như nên ngoài không nói Tịch Mặc Thương khắc thê, vị trí đó cũng đâu có tới lượt Túc Gia!"
"Đúng là không coi ai ra gì!"
Túc Lăng thẹn quá hóa giận, đứng lên tiến đến chỗ cô, giơ tay muốn tát cho cô một cái.

Ánh mắt Tử Sở Tuyên càng lạnh hơn.

Cô đứng dậy, bắt lấy cổ tay ông ta hất ra.

Khí thế đế vương che giấu nay được bốc phát khiến cho hai người kia khiếp sợ.

"Túc Lăng, ông không có quyền đánh tôi! Vả lại, ông đám đánh tôi sao?"
"Mày...mày nói gì?"
"Hiện tại tôi chính là Tịch thiếu phu nhân của Tịch Gia, là người của Tịch Gia, ông dám động tới tôi?"
Nếu thật sự quyền lực của Tịch Gia rất lớn vậy để cô mượn dùng tạm!
Hơn nữa hôm nay cô tới Túc Gia cũng chẳng phải tới nói chuyện giao hảo với bọn họ, cô chỉ là muốn nhìn xem cái nơi đã nhận nuôi Minh Nhạc Y mà thôi.

Nếu đã không nói chuyện được cùng lắm là trực tiếp xé trách mặt.

Đằng nào thì đó là chuyện sớm muộn, sớm hơn chút cũng chả sao cả!
Quả nhiên nghe thấy lời này, Túc Lăng không dám động thủ nữa, nhưng ánh mắt vẫn vô cùng căm tức nhìn Tử Sở Tuyên.

"Đừng có nhìn tôi như vậy.

Cái mạng nhỏ này của tôi suýt nữa tới Diêm Vương báo danh còn không phải là nhờ ơn của các người hay sao? Mà thật sự thì đúng là tôi phải cảm ơn các người vì đã đưa tôi tới vị trí Tịch thiếu phu nhân này!"
"Hứ! Chẳng qua chỉ là thú vui nhất thời của Tịch Mặc Thương mà thôi.

Đợi đến lúc anh ta chán rồi, xem mày còn hóng hách thế nào!"
"Vậy thì đợi đến lúc đó đi.

Tạm biệt!"
Tử Sở Tuyên nghênh ngang bước ra khỏi Túc Gia.

Đây chỉ là màn chào hỏi mà thôi, tiếp theo sẽ không đơn giản như này đâu!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 22


Ngồi trên xe trở lại Tịch Gia, Tử Sở Tuyên đột nhiên nhớ tới cô vẫn không biết dùng hai cái thẻ đen kia như thế nào.
"Ờ, cái đó, có thể cho tôi hỏi một chút vấn đề được?"
"Dĩ nhiên là được! Thiếu phu nhân, cô muốn hỏi cái gì?"
Tài xế đang lái xe, không nghĩ cô sẽ nói chuyện.

Lúc đầu có chút ngẩn người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
"Hai cái thẻ đen này dùng thế nào?"
Lần này tài xé không phải ngẩn người nữa mà trực tiếp đơ người luôn.

Ánh mắt tài xế nhìn cô như nhìn sinh vật lạ Tử Sở Tuyên thoáng chút xấu hổ, vội vàng ho nhẹ một cái.
"Khụ, tôi trước giờ chưa dùng mấy cái này bao giờ nên không biết cách!"
Ở thế giới của cô thì làm gì có mấy cái thứ như thế này, hai thế giới đâu có sử sụn loại tiền tệ giống nhau.
Nhưng câu nói của cô khi lọt vào tai tài xế lại có một ý nghĩ hoàn toàn khác.
Thiếu phu nhân thật đáng thương, thẻ tín dụng dùng như thế nào mà còn khoong biết.

Xem ra lúc cô ấy sống ở Túc Gia đã chịu không ít khổ sở.
Nhìn thấy ánh mắt thương hại của tài xế, trong lòng Tử Sở Tuyên không khỏi nghi hoặc.
Ông ấy là bị sao vậy?

Ánh mắt đó là sao?
" Có vấn đề gì sao?"
"Không có!"
Tài xế giải thích sơ qua một lượt cho Tử Sở Tuyên nghe.

Cô nghe cũng đã hiểu một chút.

Không khỏi cảm thán, thế giới này thật sự rất tiến bộ, so với cái thế giới của cô thì không biết hơn bao nhiêu lần.
"Mà khoan đã, muốn lấy được tiền mặt từ trong cái thẻ này cần phải có mật khẩu sao?"
"Đúng vậy! Nếu cô đi mua đồ thanh toán thì không cần đến mật khẩu, nhưng bế cô cần tiền mặt thì nhất định phải có mật khẩu thì mới có thể rút được!".

Truyện Thám Hiểm
Xem ra lát nữa về cần tìm Tịch Mặc Thương hỏi xem mật khẩu rồi.

Đồng cả tên Triệu Chí Kính kia nữa.
Đưa có cho cô cái thẻ này mà không nói mật khẩu cho cô biết, đúng là không có tâm gì hết!
"Đúng rồi, tôi muốn mua một chút đồ!"
"Vậy để tôi chở cô tới trung tâm thương mại trước rồi mới vè Tịch Gia!"
"Cảm ơn!"
"Không có gì! Thiếu phu nhân khách khí rồi!"
Tử Sở Tuyên ở trong xe đem lớp tẩy lau đi.

Cô chỉ ngụy trang lúc cần thiết, còn khi không cần đến thì nên để cái mặt thông thoáng một chút.
Tài xế chở Tử Sở Tuyên tới một trung tâm thương mại rất lớn, nằm ngay giữa trung tâm của Đế Đô.

Cảnh tượng phồn hoa, hoa lệ, tấp nập đập ngay vào mắt cô khi vừa tới trung tâm Đế Đô.
Nhiều tòa nhà cao chọc trời, các cửa hàng, ngôi nhà nhiều như nấm.

Dòng người tấp nập qua lại.
Cho dù là kinh thành Lăng Huyên Quốc, nơi được mệnh danh là náo nhiệt nhất cũng khó sánh bằng!
"Thiếu phu nhân, chúng ta tới nơi rồi! Đây chính là trung tâm thương mại lớn nhất ở Đế Đô, cũng là nơi do Tịch Gia dựng lên.

Nếu có người làm khó cô, cứ nói là người Tịch Gia.

Tôi ở ngoài này chờ cô!"
"Được! Tôi đã biết!"
Tử Sở Tuyên bước xuống xe, đi vào trung tâm thương mại.

Đứng bên ngoài nhìn lên trung tâm thương mại này, cô không khỏi cảm thán.
Thật lớn!
Nhìn sơ qua chắc là tầm 10 tầng.

Ngay cả cái cửa ra vào thôi mà đa có thể to bằng một cái cổng thành.
Hôm nay trời khá nắng.

Tia năng chiếu xuống gương mặt của Tử Sở Tuyên.
Bàn tay che trước đôi mắt ngăn những tia nắng chiếu xuống.

Không ít người qua đường phải dừng lại nhìn Tử Sở Tuyên.
Tử sở Tuyên thực sự rất đẹp, gương mặt vừa sắc sảo vừa pha chút ngây thơ của thiếu nữ mới lớn, từng đường nét trên khuôn mặt tuy không đạt tỉ lệ vàng hưng lại khiến cho người khác nhìn vào thổn thức không thôi.
Một nét đẹp mang thiên hướng cổ điển rõ rệt, dịu dàng như tiểu thư khuê các.
Cô gái này là ai?
Cứ tưởng Kim Như Thuần đã đẹp lắm rồi, thật không ngờ còn có người còn đẹp hơn cả Kim Như Thuần!
Cô gái này chắc là từ bên ngoài tới, chứ nếu không người đẹp như này ở Đế Đô mà bọn họ không biết.
Đối với nhưng ánh mắt của người qua đường, Tử Sở Tuyên hoàn toàn không để ý.
Trước khi cũng có không ít ánh mắt từng nhìn cô như vậy, cô đã quên rồi!
Tài xế nói, thời buổi hiện tại không nhất thiết cần tới tiền mặt.

Muốn thanh toán chỉ cần đưa thẻ là được.

Cũng thật tiện!
Vừa đặt chân vào trung tâm mua sắm liền có một người phụ nữ trẻ cúi đầu chào cô, Tử Sở Tuyên cũng lịch sự chào lại.
Cô mặc dù thân là Hoàng Đế nhưng khi còn nhỏ được dậy dỗ bởi các nhà sư.

Cô hiểu được bản thân khi nào khi nào nên kiêu ngạo, khi nào nên thu mình.
Cô cũng hiểu ra được, Thiên Tử cũng chỉ là cái danh xưng mà mọi người hay gọi Hoàng Đế mà thôi, chứ Hoàng Đế chẳng qua cũng chỉ là con người bình thường, đều được sinh ra, trải qua một dời người rồi chết đi.
Tử Sở Tuyên ngửa mắt lên nhìn.

Bên trong khiến cho cô hoa hết cả mắt.

Thật sự rất cao.

Cô nhìn xung quanh một hồi, cuối cùng tiến đến chỗ nhân viên.

"Xin hỏi một chút, không biết khu vực bán quần áo ở đâu?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 23


"Xin hỏi một chút, không biết khu vực bán quần áo ở đâu?"
Tuy thân là một người phụ nữ nhưng có lẽ việc phải giả nam quá lâu đã khiến trên người Tử Sở Tuyên lúc nào cũng phát phảng một cỗ tiêu soái không thua kém gì nam nhân.
Trên miệng nở một nụ cười nhẹ, gương mặt xinh đẹp tiến sát lại gần nữ nhân viên.

Nữ nhân viên kia bị cô làm cho đỏ cả mặt, vội lùi lại.

Hai bàn tay nắm lại đặt trước ngực, ngón tay thẹn thùng chỉ về bên trái.
"Cứ đi thẳng, lên cầu thang.

Khu vực quần áo trên tầng ba!"
"Cảm ơn chị gái xinh đẹp!"
Tử Sở Tuyên lần nữ cười, lịch sự nói lời cảm ơn.

Dáng vẻ có chút phong lưu.
Có vẻ như cô đã nhất thời quên mất hiện tại bản thân không còn mặc nam trang.
Nữ nhân viên kia mặt càng đỏ hơn, cảm giác như trái tim sắp tan chảy, nhất thời có chút đứng không vững, lại thêm đang đi giày cao gót nên bị trẹo chân.
Tử Sở Tuyên phản ứng kịp thời, vội xoay người lại đỡ được nữ nhân viên kia.

Thấy mặt nữ nhân viên đỏ còn tưởng cô ấy bị bệnh.
Đột nhiên, Tử Sở Tuyên bế nữ nhân viên kia lên, không phải bế bình thường mà là bế công chúa.

"Tôi thấy chị mặt đỏ như vậy, có lẽ là bệnh rồi.

Để tôi đưa chị tới chỗ nào đó ngồi nghỉ!"
"Không...không cần đâu! Thực ra tôi chỉ là...!"
Cảnh tượng này đã tu hút không ít người.

Nữ nhân viên càng xấu hổ hơn, mà Tử Sở Tuyên lại vẫn rất bình tĩnh, trên mặt không có một chút gì là ngượng ngùng hay xấu hổ.
"Không sao! Coi như là cảm ơn vì đã giúp tôi chỉ đường!"
Tử Sở Tuyên đặt nữ nhân viên xuống ghế.

Có không ít người lấy điện thoại ra chụp lại cảnh này.
Trời ạ, cô gái này là ai?
Soái quá đi!
Không biết nếu như cũng bị vậy, cô gái ấy có tới bế lên như vậy không?
Tử Sở Tuyên vừa tính rời đi, thì nữ nhân viên kia lại gọi cô lại.
"Cái đó, có thể cho tôi Facebook của cô không?"
Hả? Cái gì cơ?
Facebook? Đó lại là cái gì vậy?
Nữ nhân viên lấy ra điện thoại giờ đến trước mặt cô.

Cô nhìn điện thoại của nữ nhân viên, lập tức nghĩ tới một chuyện.
Cái này giống với cái phát ra âm thanh kỳ lạ của Tịch Mặc Thương.

Hình như cô không có!
"Thật ngại quá! Tôi vừa mới làm mất thứ này rồi!"
Cũng không thể nói là cô không có được!
"Thật đáng tiếc!"
Nữ nhân viên kia hiện lên thất vọng.

Tử Sở Tuyên thấy tình hình có gì đó sai sai, không ở lại lâu nữa, lập tức chạy đi chỗ khác.
Có lẽ cô nên tiết chế lại tính tình trước đây.

Nhập gia tùy tục, cô đã không còn thân phận của trước đây nữa.
Tử Sở Tuyên đi theo lời nữ nhân viên kia nói, cô hơi sững người khi nhìn chiếc cầu thang đang tự chuyển động trước mặt, lại nhìn những người khi bước bên cầu thang chỉ cần đứng im một chỗ mà cũng có thể đi lên đi xuống.
Chắc là sẽ ổn thôi!

Chỉ là cái cầu thang biết chuyển động mà thôi, cũng chẳng phải là sinh vật nguy hiểm gì!
Chân phải đặt lên, bởi vì chưa kịp thích ứng nên Tử Sở Tuyên không đứng vững, suýt nữa thì ngã sân mặt, cũng may là nhanh tay bám vào lan can.
Cử tưởng đã ổn, ai ngờ khi lên đến nơi, Tử Sở Tuyên lại bị vấp, lần nữa suýt thì ngã.

May mắn là nhanh chóng cân bằng lại cơ thể.
Phù! Suýt nữ thì mất hết mặt mũi trước mặt bao nhiêu người!
Chưa bao giờ cảm thấy đi tiêu tiền mà khó khăn như vậy.

Đi cầu thang thôi mà cũng không vững!
Nhìn bảng đề tầng hai, cô nhìn xung quanh tìm kiếm cái cầu thang tiếp theo.

Sau vài giây, xác định được nơi cần tới, cô không nghĩ nhiều mà đi qua đi.

Đi được vài bước đột nhiên không biết từ đâu, một cô gái va vào cô.

Cả hai đồng thời ngã ra đất.

Vài giọng nói lo lắng vang lên, bất quá không phải giành cho cô.

"Uyển Uyển, cậu có sao không?"
"Có bị thương không?"
"Hay lát nữa bọn mình đưa cậu tới bệnh viện kiểm tra xem sao?"
Mấy người đỡ cô gái va vào Tử Sở Tuyên đứng dậy.

Tử Sở Tuyên đứng dậy, nghĩ tới bản thân bây giờ ngay cả khi bị người khác va vào cũng không thể kịp tránh, trong lòng thoáng chút khó chịu.

Nếu cô còn nội lực, đừng nói là một người, cho dù là trăm ngàn mũi tên cô ung có thể né dễ dàng.

Không chỉ vậy, xem ra mất đi nội lực, phản xạ của cô cũng trở nên kém hơn rất nhiều.

Có lẽ cô nên rèn luyện lại thể chất.

Cứ để thế này không biết khi gặp nguy hiểm thực sự cô có còn mạng hay không!
Mà khoan đã, Uyển Uyển, cái tên này nghe quen quen.

Người duy nhất cô biết có có tên này chỉ có một người.

Đó là Túc Uyển Uyển, người chị gái nuôi yêu quí của Minh Nhạc Y!
Chắc không phải là cô ta thật đấy chứ?
Tử Sở Tuyên ngẩng đầu nhìn cô gái vừa va vào mình, sắc mặt lập tức trở lên khong mấy tốt đẹp.

Cũng thật trùng hợp, vậy mà thật sự đụng phải Túc Uyển Uyển.

Vừa mới rời khỏi Túc Gia, ra đường liền gặp Túc Uyển Uyển..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 24


Tử Sở Tuyên nhìn thấy người xô phải mình chính là người chị gái thân yêu Túc Uyển Uyển, mắt cô trợn ngược lên.
Tháng sau mới là tháng bảy âm, tháng cô hồn chưa tới sao cô hồn đã lảng vảng xuất hiện trước mặt cô rồi vậy?
Có ba người đi cùng với Túc Uyển Uyển, thấy cô ta ngã liền lập tức rối rít lên.

Bốn người họ trên tay ai cũng cầm một đống túi to.

Tử Sở Tuyên thấy cái đống túi đó đúng là quá vướng víu.
Một cô gái trong số bọn họ lớn tiếng chỉ tay thẳng vào mặt Tử Sở Tuyên.
"Này, đi không nhìn sao? Mắt mù rồi à?"
Bỗng cô gái kia sững sờ, trong đôi mắt không giấu nổi sự kinh diễm nhìn Tử Sở Tuyên, không nhịn được mà thốt lên.
"Đẹp...đẹp quá!"
Cô gái này là ai?
Vẻ đẹp này quả thực quá khinh diễm.

Cô từng nhìn thấy Kim Như Thuần vài lần, ch dù không muốn nhưng phải nói là Kim Như Thuần rất đẹp.

Bất quá nếu so với cô gái trước mặt này, không biết dung mạo của Kim Như Thuần bị ném ra xa bao nhiêu.
Đôi mắt thanh lãnh, lạnh lùng như hàn mai, cao quí như u lan.
Mấy người còn lại cũng bị tiếng kêu kinh diễm của cô gái kia làm cho giật mình.

Bọn họ cũng giống như vậy, trong ánh mắt giấu không nổi sự kinh diễm.
Chẳng qua so với bọn họ, Túc Uyển Uyển lại khác biệt.

Cô ta lúc đầu cũng kinh diễm nhưng nhanh chóng bị sự ghen tị che mắt.
Một Kim Như Thuần đã đủ lắm rồi, bây giờ lại thêm đâu ra một người nữa?
Bất quá, sao cô gái này lại nhìn quen quen thế? Giống như đã từng gặp ở đâu rồi thì phải?
Ghen tị thì ghen tị nhưng Túc Uyển Uyển vẫn phải giữ hình tượng trước mặt người khác.

Túc Uyển Uyển nhanh chóng giấu đi sự ghen tị trong mắt, thay thế bằng một cỗ nhược nhược, người khác không biết bản chất thật của cô ta còn tưởng rất yếu ớt.

Sự ghen tị hiện lên rất nhanh nhưng cũng biến mất rất nhanh, bất quá làm sao qua mắt được Tử Sở Tuyên!
Cô ta bước lên phía trước, tiến gần tới chỗ Tử Sở Tuyên, gương mặt hiện lên nụ cười hòa nhã, dễ gần, nói.

"Cho em xin lỗi chị! Vừa nãy là do em không cẩn thận.

Không khiến chị bị thương chứ?"
Đôi mắt Tử Sở Tuyên nhấc lên nhìn cô ta.

Ánh mắt Tử Sở Tuyên không chỉ bình tĩnh mà còn khá lạnh.

Nhìn vào ánh mắt đó, không hiểu sao Túc Uyển Uyển như cảm thấy bản thân đang phải đối mặt với một áp lực vô hình nào đó.

Cô ta cỗ trấn tĩnh lại, tự khuyên bản thân đó chỉ là ảo giác, cố gắng giữ cho lớp ngụy trang hoàn hảo nhất có thể trước mặt người khác.

"Chị? Tôi trông già lắm sao?"

Bởi vì hai người xô phải nhau, cô gái kia lại quát quá lớn khiến cho khá nhiều người chú ý.

Mọi người nhìn mặt Tử Sở Tuyên rồi lại nhìn mặt Túc Uyển Uyển.

Dù không biết tuổi tác hai người là bao nhiêu,ai hơn ai ít, nhưng nhìn qua dù là góc nào cũng thấy Tử Sở Tuyên trẻ hơn so với Túc Uyển Uyển.

Nét mặt Túc Uyển Uyển cứng lại.

Bàn tay khẽ nắm lại.

Vốn muốn hạ nhuệ khí của đối phương xuống ngay từ câu nói đầu tiên, nhưng thật không ngờ lại bị vặn lại.

"Tôi cũng chỉ mới có hai mươi tuổi mà thôi.

Vừa nãy bọn họ gọi cô là Uyển Uyển, vậy chắc hắn cô chính là con gái của Túc Gia, Túc Uyển Uyển nhỉ?"
"Đúng vậy!"
Trên nét mặt Túc Uyển Uyển thoáng chút kiêu ngạo.

Tử Sở Tuyên khẽ cười.

Hầu hết phụ nữ đều rất để ý đến tuổi tác của mình, nếu đã vậy...
"Nếu tôi nhớ không lầm, Túc tiểu thư đây năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi nhỉ? Hơn tôi tới tận hai tuổi, sao có thể để người lớn tuổi gọi bằng chị được!"
Như một câu trí mạng đâm vào tim Túc Uyển Uyển.

Tử Sở Tuyên vậy mà lại nở một nụ cười rất là tươi.

So với Túc Uyển Uyển còn rực rỡ hơn gấp mấy lần.

Tử Sở Tuyên cười ngây thơ, giống như đó chỉ là lời nói đơn thuần không cố ý.

Nụ cười tươi như hoa, rực rỡ như ánh nắng.

Túc Uyển Uyển cảm thấy nét mặt này của cô vô cùng ngứa mặt.

Nếu như không phải hiện tại đang ở chốn đông người, nói không chừng cô ta đã sớm xông lên xé xác Tử Sở Tuyên rồi..
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 25


"Được một người lớn hơn tận hai tuổi gọi bằng chị, tôi cảm thấy thật có lỗi với lương tâm!"
Tử Sở Tuyên đặt tay lên ngực nói.

Không biết là vô tình hay cố ý mà chữ tận cô nói nhận mạnh.
Bà đây sống trong thâm cung bao nhiêu năm.

Mấy trò dơ bẩn của cung phi đã được chứng kiến không biết bao nhiêu lần.

Chỉ vài ba câu mà cũng muốn hạ bệ được cô, đúng là nằm mơ!
Vừa nhìn là biết, Túc Uyển Uyển dù đã hai mươi mấy tuổi đầu nhưng chưa từng trải qua biến cố gì lớn, có thể nói là chưa trưởng thành hẳn.
"Là do tôi thất lễ rồi!"
Túc Uyển Uyển gượng gạo cười, trong lòng không biết đã mắng Tử Sở Tuyên bao nhiên lần.
Tử Sở Tuyên nhìn cô ta.

Với cái bản tính ghen ghét ngấm vào trong máu từ bé, nhìn thấy khuôn mặt hiện tại của cô, trong lòng chắc là đang tìm cách khiến cô xấu mặt!
"Là do tôi đi không cẩn thận đâm vào cô, vì để lời xin lỗi có thành ý hay là tôi mời cô một bữa!"
Túc Uyển Uyển muốn tiến tới cầm tay Tử Sở Tuyên, nhưng lại bị cô tuyệt tình né đi.

Bàn tay Túc Uyển Uyển cứng đờ dừng lại trong không trung.
Trong lòng cô ta cố gắng bình tĩnh lại.

Từ trước tới nay đi đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý, người muốn tiếp cận nhiều không đếm xuể, nào giống như bây giờ bị tuyệt tình né tránh.
"Xin lỗi, tôi không thích người khác chạm vào người!"
Ngoài mặt thì nói là xin lỗi nhưng giọng nói lại không có chút hối lỗi nào, thậm trí là mang theo chút kiêu ngạo.
"Không...không sao!"
"Túc tiểu thư nhớ lần sau cận thận.

Nếu cứ đi đường mà mà mắt để trên trán như vậy, coi chừng dẫm phải đuôi chó thì không hay!"
"Cô!"
Tử Sở Tuyên không thèm nhìn cô ta nữa rời đi.

Đây cũng chỉ là lời chào hỏi mà thôi.

Hiện tại cô không có tiền tài, địa vị hay quyền lực trong tay, bớt chọc phiền phức là tốt nhất.
Bây giờ nghĩ lại cảm thấy hóa trang đi tới Túc Gia quả là chuyện đúng đắn.

Nếu là hiện tại là Minh Nhạc Y chứ không phải Tử Sở Tuyên, thì chắc chắn Minh Nhạc Y sẽ vui vẻ vác cái khuôn mặt đã phục hồi dung mạo này chạy về Túc Gia.

Để cho Túc Uyển Uyển nhìn thấy, chỉ sợ kết cục sẽ rất thảm!
Phía sau chính là ánh mắt như muốn xé xác cô ra thành trăm mảnh của Túc Uyển Uyển.

Khóe miệng Tử Sở Tuyên nhếch lên.
Mới chỉ có vài câu nói mà đã.

khiến Túc Uyển Uyển không chịu nối, đúng là tiểu thư được nuông chiều.

Nếu như sử dụng thủ đoạn độc ác hơn, vậy có khiến cô ta đập đầu tự sát chết luôn không?
Túc Uyển Uyển tức đến mấy cũng không thể làm gì hơn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tử Sở Tuyên rời đi.
Chỉ được cái mặt xinh đẹp mà cũng dám lên mặt với cô?
Nhớ lại khuôn mặt của Tử Sở Tuyên, Túc Uyển Uyển sắp ghen tị tới phát điên rồi.
Một Kim Như Thuần đã đủ khiến cô đau đầu, bây giờ lại thêm một người nữa.

Rốt cuộc cô gái kia từ đâu tới?
Người này tuyệt đối không phải người Đế Đô.

Nếu không dựa vào khuôn mặt kia đã sớm nổi tiếng rồi!
Bất quá, sao cứ có cảm giác người kia như đang nhắm vào cô vậy chứ?
Rõ ràng đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt mà!
Túc Uyển Uyển đến chết cũng không thể nào mà ngờ được, người vừa rồi chính là người cô ta luôn bắt nạt, chà đạp!
Nhưng đó là Minh Nhạc Y, còn người này là Tử Sở Tuyên!
________________________________
Xin phép mọi người cho mình dừng up 1 tuần để tập trung ôn thi cuối kỳ 1!.

Truyện Trinh Thám
Tuần sau nữa thi xong mình sẽ bão cho mọi người!
Chúc các bạn học sinh có một kỳ thi cuối kỳ 1 thật tốt!
Good luck!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 26


Tử Sở Tuyên cầm đống quần áo mới mua vui vẻ bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Cô không chỉ mua quần áo nữ mà cả quần áo nam nữa.
Đôi khi là một người đàn ông sẽ tiện hơn!
Tâm trạng đang tốt chưa được bao lâu thì đột nhiên một tiếng nổ làm chấn động vang lên.

Khói đen bốc lên ở cách chỗ Tử Sở Tuyên đang đứng không xa.
Gì vậy? Sắp có chiến tranh thế giới sao?
Tử Sở Tuyên bị tiếng nổ làm cho giật mình, suýt nữa làm rơi quần áo.

Tài xế láy xe tới, vội mở của kéo cô lên xe.
"Thiếu phu nhân, bên kia chắc đang xảy ra đánh nhau.

Lát nữa sẽ có cảnh sát tới giải quyết, chúng ta vẫn là mau chóng rời đi để tránh bị thương!"

Tử Sở Tuyên rút tay lại, vứt toàn bộ đồ mới mua lên xe, ngay khi tài xế đóng cửa xe, cô đã kịp thời xuống xe.
"Thiếu phu nhân, sao cô lại xuống? Mau lên xe! Ở đây bây giơ đang rất nguy hiểm!"
" Tôi mới nhớ ra còn có chuyện cần xử lý, làm phiền mang giúp tôi mấy thứ này giúp tôi về Tịch Gia.

Cảm ơn trước!"
"Thiếu phu nhân!"
Tử Sở Tuyên không nghe kịp tài xế nó gì, chạy thẳng tới nơi khói đen bốc lên.
Không phải cô tới tìm chết hay góp vui, chỉ là muốn nhìn chút xem cách thế giới này giải quyết bằng bạo lực thôi!
Nơi khói đen bốc lên cũng cách đó tầm hơn hai trăm mét.

Chỗ đó là một bãi đất đang thi công, có vài chiếc xe đậu ở đó, nhưng vài chiếc dang bốc cháy.

Nếu cô nhìn không lầm thì còn có cả thi thể đang nằm trên đất.
Xem ra nơi này đang diễn ra một trân chiến khá khốc liệt!
Đế Đô cũng tương đồng với kinh thành, nơi trung tâm của một đất nước, vậy mà dám ở đây giết người bừa bãi.

Đây là không coi những người lãnh đạo ra gì?
Mắt khẽ nhấc lên, một thứ gì đó rất nhỏ vụt đến chỗ Tử Sở Tuyên đang đứng.

Giác quan cảnh báo nguy hiểm, khi Tử Sở Tuyên vừa tính tránh đi, một bàn tay kéo cô đi.
Một giọng nói âm trầm truyền đến từ đỉnh đầu.
"Minh Nhạc Y, cô tới đây tìm chết à?"
Ý, giọng nói này nghe quen quen nha!
Sao giống giọng của Tịch Mặc Thương thế nhỉ?
Quay người lại nhìn, vậy mà lại thật sự là Tịch Mặc Thương.

Cũng quá trùng hợp đi!
Đi hóng chuyện mà cũng gặp phải anh ta là sao?
"Tôi còn tưởng anh bận chuyện gì, hóa ra là bận đi giết người!"
Tử Sở Tuyên nói với giọng bỡn cợt, mắt liếc nhìn tình hình khói lửa bên ngoài, trên mặt không hiện lên chút sợ hãi nào.
Thuộc hạ phía sau nghe lời nói bỡn cợt của Tử Sở Tuyên mà đổ mồ hôi lạnh.
Cô gái à, lão đại của chúng tôi không biết thương hoa tiếc ngọc đâu! Cho dù cô có đẹp thật nhưng lão đại chúng tôi là tảng băng cấm dục, cô đang đùa với Thần Chết đấy!
Chỉ có Tần Phong không có biểu cảm gì quá đặc biệt.

Nếu để bọn họ biết được cô gái này từng đè Tịch Tổng không chỉ một lần, không biết biểu cảm sẽ khoa trương tới mức nào?!
"Đúng là tôi đang bận giết người, cô có muốn một suất hay không?"
"Đương nhiên là có! Nhưng thật đáng tiếc, hiện tại tôi chưa muốn chết a! Chừng nào tới lúc đó, tôi nhất định sẽ tới tìm anh.

Nhớ chôn cất tôi thì đốt nhiều vàng mã chút!"
Vẻ mặt của Tử Sở Tuyên giống như đang nói với Tịch Mặc Thương, không đúng hơn là khiêu khích anh, thách anh giết được cô!
Mắt Tịch Mặc Thương hơi híp lại, ẩn ẩn sát khí.
Những người phía sau nhìn lão đại nhà mình, sợ tới mức biến sắc.
"Cô cảm thấy, tôi không dám giết cô sao?"

"Dĩ nhiên là...phải! Không phải anh không dám giết tôi, mà là anh giết không được tôi!"
Lời nói tự tin, không che giấu được vẻ ngông cuồng trong đó.

Cái mạng nhỏ này của cô khong phải muốn lấy là lấy được!
Có chết cô cũng phải kéo theo người bầu bạn!
Nếu Tịch Mặc Thương muốn giết cô, cô không ngại đồng quy vu tận, kéo anh ta đi chung!
Tử Sở Tuyên và Tịch Mặc Thương đứng đối diện với nhau.

Một người thì vẻ mặt lạnh tanh còn một người lại bầy ra biểu cảm vui vẻ.

Nhưng mà không khí này cứ có cảm giác như nước với lửa đang đấu với nhau vậy!
__________________________
Chủ nhật mình sẽ bão.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 27


Ngay lúc Tử Sở Tuyên và Tịch Mặc Thương đang phân cao thấp xem khí thế của ai mạnh hơn thì nguy hiểm lần nữa ập tới.
Một quả lựu đạn lăn tới chỗ bọn họ.

Mọi người biến sắc, lập tức lùi lại.

Tử Sở Tuyên nhìn thấy biểu cảm của bọn họ, cũng biết đây chả phải thứ tốt đẹp gì nên cũng không đứng yên chờ chết, tức tốc lùi lại.
Tịch Mặc Thương lần lữa muốn kéo cô ra chỗ an toàn, nhưng lần này anh chậm hơn một bước, Tử Sở Tuyên ngay khi vừa nhận thấy nguy hiểm thì đã lùi ngược lại phía Tịch Mặc Thương.
Mày Tịch Mặc Thương thoáng nhíu lại, trong long mạc danh hiện lên cỗ tức giận.
Đã tới chô nguy hiểm mà còn không chịu ra nơi an toàn đứng.

Cô ta cảm thấy bản thân giống như tiểu cường sao?
"Thật không ngờ Tịch lão đại cũng có ngày cứu người khác, nữa còn là một người phụ nữ đấy.

Thật hiếm thấy!"
Một giọng nói âm tà truyền đến.

Khói bụi tản đi, một nhóm người khác tay cầm vũ khí xuất hiện.

Đây chính là những người mà Tịch Mặc Thương muốn giết.
Một mình Tử Sở Tuyên đứng lẻ bóng một chỗ.

Tên cầm đầu bên kia nhìn thấy cô, ánh mắt háo sắc không hề che giấu dán chặt lên người Tử Sở Tuyên.
"Em gái à, nơi này nguy hiểm.

Qua đây anh sẽ bảo vệ em!"
Tên kia nở nụ cười *** dê.

Tử Sở Tuyên chỉ cảm thấy bụng cuồn cào, cảm giác những gì ăn hôm nay sắp nôn hết ra.
Tên này thật xấu!
Cả người rậm lông, râu ria không thèm cạo, dáng người cao lớn xăm đầy người, đầu thì hói, mặt thì đầy sẹo.

Quả thực xấu không gì sánh được.
"Chồng tôi rất đẹp trai, tôi không nỡ bỏ!"
"Em gái còn trẻ như vậy mà đã lấy chồng rồi sao?Thật đáng tiếc mà! Chi bằng bỏ tên đó đi theo tôi, đảm bảo em gái ăn sung mặc sướng cả đời!"
Ánh mứa Tịch Mặc Thương thoáng hiện lên sát khi nhưng biến mất rất nhanh.

Tử Sở Tuyên bật cười, ngón tay chỉ về phía Tịch Mặc Thương đang đứng cách đó không xa.
"So với việc ăn sung mặc sướng cả đời thì tôi vẫn thích nhìn gương mặt đẹp trai của chồng tôi cả đời hơn!"
Mọi người nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, tây cả đứng hình mất mấy giây.
Cô ta nói...Tịch Mặc Thương là...chồng cô ta?
"Chồng tôi đẹp trai như vậy, cho dù tên xấu xí anh có nhiều tiền hơn thì tôi cũng không nỡ rời khỏi anh ấy đâu.

Đúng không Tiểu Thương Thương của tôi!"
Về đầu Tịch Mặc Thương nghe sắc mặt hòa hoãn hơn chút, nhưng khi nghe đến cái tên Tiểu Thương Thương mà Tử Sở Tuyên dùng để gọi anh, sắc mặt lập tức đen lại.
Tiểu Thương Thương?
Cô coi anh thành một đứa con nít sao?
Tử Sở Tuyên nháy mắt một cái với Tịch Mặc Thương, một bộ dáng yêu anh ta rất nhiều.

Tần Phong nhìn cô mà lòng ảo não không thôi.

Mới phút trước cô như muốn đánh Tịch Tổng, phút sau thì lại tỏ ra yêu Tịch Tổng rất nhiều.

Thiếu Phu Nhân này rốt cuộc có bao nhiêu bộ mặt vậy chứ?
Mắt người nào người lấy cũng nhìn Tịch Mặc Thương chờ câu trả lời từ anh.

Tịch Mặc Thương nhìn cô rồi chậm trãi mở miệng thừa nhận.
"Phải! Cô ấy là vợ tôi!"
Lần này đến phiên Tử Sở Tuyên đứng hình.
Anh ta thừa nhận?
Danh tiếng của Minh Nhạc Y không tốt, người khác chỉ hận không thể tránh xa sợ ảnh hưởng tới hình tượng của bản thân.

Tịch Mặc Thương vậy mà lại thừa nhận cô là vợ anh trước mặt người khác.

Cô tưởng Tịch Mặc Thương rất coi trọng thể diện của bản thân chứ.
Vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần bị quê độ trước mặt người khác, Tịch Mặc Thương dư thừa nhận vậy thì thể diện của cô cũng được giữ lại.
"Tịch lão đại lấy vợ mà sao không thông báo một tiếng để mọi người cùng tới chung vui? Tịch lão đại trước nay chưa từng gần phụ nữ thật không ngờ đã kết hôn rồi.

Cô gái này thật sự rất đẹp hèn gì mà ngay cả Tịch lão đại lại mê mẩn cưới làm vợ!"
Bọn họ không biết Tịch Mặc Thương đã kết hon sao?
Tịch Gia ở Đế Đô địa vị cũng không nhỏ, hơn nữa còn rầm rộ tìm người cho vị tri Thiếu Phu Nhân, sao đám người này lại không biết vậy chứ?

Bất quá, cô thấy là cơ hội kiếm tiền đến rồi!
"Tịch Mặc Thương, nếu tôi giúp anh sử lý hết đám người này, anh sẽ trả cho tôi bao nhiêu tiền?"
Câu nói của Tử Sở Tuyên khiến mọi người lần nữa đứng hình mất mấy giây.

Ngay sau đó, bên phía tên xấu xí kia liền cười phá lên.
Tiếng cười rất lớn,mang theo khinh thường cùng chết nhạo.
Thuộc hạ Tịch Mặc Thương nhìn nhau, sau đó dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô.

Chỉ có Tần Phon không biết đang suy nghĩ gì, ánh mắt trở lên phức tạp.
Tịch Mặc Thương:" Cô có mấy phần nắm chắc?"
Tử Sở Tuyên mỉm cười
"Không biết!"
"Giết được tên cầm đầu, tiền là của cô!"
________________________
Merry Christmas!
Chúc mọi người có một mùa Giáng Sinh an lành!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 28


"Giết được tên cầm đầu, tiền là của cô!"
Ý cười trên khuôn mặt Tử Sở Tuyên càng không hề che giấu, ánh mắt dần thay đổi trở lên khát máu.
Một giấy trước cô gái trên miệng nở một nụ cười thân thiện, một giây sau liền như biến thành người khác.

Tên cầm đầu lăn lộn ở giới hắc đạo bao nhiêu năm, lúc này cũng nhìn ra được cô gái trước mặt không phải là loại chân yếu tay mền.

Ánh mắt đó không giống như đã từng trải qua chém giết rất nhiều mới có được!
Trên mặt hiện lên sự kiêng kỵ, nhưng nghĩ tới bản thân đường đường là lão đại của một băng đảng,lại có nhiêu người như vậy mà sợ một cô gái ngay cả vũ khí cũng không có liền tức giận.
Bị một đứa con gái dọa sợ, tên đó cảm thấy lòng tự trọng bị tổn hại.
"Hứ, nhãi ranh! Ông đây liền tiễn cô đi trước, sau đó sẽ tiễn Tịch Mặc Thương đi cùng cô!"
Tên kia nâng súng lên bắn, Tử Sở Tuyên lập tức lùi lại.

Tay đút vào trong túi, triệu hồi ra Hồng Liên.
Nếu trước mặt bọn họ gọi Hồng Liên ra không biết có coi cô thành yêu quái hay không.
Viên đạn bay tới, ngay khi sắp trúng vào mặt Tử Sở Tuyên, một lưỡi dao chặn lại viên đại lại.
Hai vật kim loại va chạm nhau, tạo ra tiếng động,viên đạn rơi xuống đất.
"Cái gì?!"
Tử Sở Tuyên không chậm trễ, chạy nhanh tới trước mặt tên đó, giờ dao lên đâm xuống mắt tên kia.

Cô không thích ánh mắt háo sắc tên này nhìn cô lúc nãy!
Nhưng thật đang tiếc, ngay khi đầu dao gần chạm đến thì tên kia đã lùi lại thoát được.
Tử Sở Tuyên nhíu mày.

Tốc độ so với trước kia quả thực chậm hơn không biết bao nhiêu lần!
"Con đàn bà thối! Mau bắn chết cô ta!"
Tên kia bị một người phụ nữ suýt gi.ết chế.t, càng tức giận hơn.Lập tức hạ lệnh cho đàn em tay.
Súng được xả đạn liên tục.

Tử Sở Tuyên lùi lại nấp vào một chỗ.
Cô thật sự nhớ bản thân trước kia.

Trước đây giết một người, cô đâu có tốn thời gian như này.

Một chưởng là có thể giải quyết đối phương.

Bây giờ một cọng tóc của người ta còn không động vào được, thậm trí còn bị dồn vào thế nguy hiểm.
Thứ gọi là súng kia cô cũng đã từng thử uy lực của nó, nếu bây giờ ra còn không phải trên người liền có mấy cái lỗ sao.
Bất quá tên kia nhìn to vậy mà tốc độ cũng thật nhanh.

Suýt nữa thì giải quyết được hắn rồi.
Tử Sở Tuyên đấu với tên kia, nhóm người Tịch Mặc Thương lại vô cùng rảnh rỗi đứng xem màn đánh nhau này.
"Tịch Tổng, anh chắc Thiếu Phu Nhân sẽ giết được tên kia chứ?"
"Không biết!"
Tịch Mặc Thương nhàn nhạt trả lời Tần Phong, trên mặt không biểu hiện chút lo lắng nào.
"Cô ta bị người khác gi.ết ch.ết, tôi sẽ có lý do với bà nội!"
Tịch Tổng, tôi càng ngày càng không hiểu anh đang nghĩ gì rồi đấy!
Vừa nãy anh mới nói cô ấy là vợ anh xong, bây giờ lại mong cô ấy bị người ta giết để có lý do không bị lão phu nhân phàn nàn.
"Thế giới khốc liệt, cô ta nếu không thể tự lực dành lấy sự sống, tự bảo vệ mình mà chờ người khác tới cứu thì chết là điều đương nhiên.

Cho dù cô ta ở Tịch Gia chỉ là một sự sắp đặt không mong muốn nhưng Tịch Gia không chứa người vô dụng!"
Tần Phong ngẩn người.

Đây là lần thứ hai anh nghe thấy Tịch Mặc Thương nói câu này.

Lần đầu tiên là lúc gia nhập dưới trướng của Tịch Mặc Thương và đây chính là lần thứ hai.
Mà khoan, Tịch Tổng nói câu này không lẽ là muốn bồi dưỡng Minh Nhạc Y thành thuộc hạ như bọn họ?
Tần Phong thật sự không biết nên đối mặt với cô như thế nào khi cô cũng trở thành thuộc hạ của Tịch Mặc Thương.

Bên phía Tử Sở Tuyên.

Cô lấy ra khẩu súng lần trước lấy được ở chợ đen.

Trong đầu nhớ lại cách dùng của nó.

Tử Sở Tuyên hít sâu một hơi.

Trận chiến chính thức đầu tiên ở thế giới này, không thể thua, như vậy mất mặt lắm!
Và thua không chỉ tiền không có mà ngay cả cái mạng nhỏ này cũng ngỏm luôn.

Khi còn là Hoàng Đế, cái mạng nhỏ này của cô vô cùng đáng giá.

Còn tới với thế giới này, chỉ sợ giá trị cái mạng này còn chẳng bằng con kiến.

Chết rồi có lẽ sẽ bị vứt vào một xó nào đó.

Từ từ, nếu như cô chết rồi, linh hồn có thể trở về Lăng Huyên Quốc, trở lại với thân phận trước kia hay không nhỉ?
Mắt híp lại, tai nghe tiếng từng viên đạn đang được bắn r.a.

Thở dài một hơi, cuối cùng cô vẫn là từ bỏ suy nghĩ này.

Chắc phải nghiên cứu trước xem chết rồi linh hồn có thể trở lại Lăng Huyên Quốc hay không.

Nhỡ đâu không phải trở lại Lăng Huyên Quốc mà xuống thẳng gặp mặt Diêm Vương Gia thì đúng là không ổn!
Tử Sở Tuyên xông ra khỏi chỗ núp, ánh mắt khẽ chuyển động quan sát địa hình, vừa dùng tốc độ cực nhanh né đạn.

Khóe miệng thoát nhếch lên một đường cung.

Đột nhiên, Tử Sở Tuyên thay đổi hướng lao thẳng về phía đám người kia.

Bọn họ giật mình, súng trong tay dừng bắn,trong đầu đều có chung một suy nghĩ.

Chắc không phải là bị dọa đến ngốc rồi chứ? Lao đến phía này rõ ràng là tìm chết mà!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 29


Tử Sở Tuyên giơ súng ra chỉa vào tên cầm đầu, bọn họ hoảng sợ vội lần nữa giơ súng lên bắn.
Nhưng những gì xảy ra tiếp theo hoàn toàn trái ngược với những giờ bọn họ đoán.
Tử Sở Tuyên đột nhiên vứt khẩu súng trong tay đi, ném qua chỗ khác.

Tên cầm đầu chưa kịp đoán cô làm gì thì một con dao phi đến cắm thẳng vào đầu hắn.
Ánh nắng chiếu xuống viên hồng ngọc ở chuôi dao, càng khiến cho viên đá trở lên đẹp hơn.

Máu chảy xuống mặt tên kia, hai mắt hắn mở to, cơ thể to lớn ngã xuống đất.
Người đứng đầu chết, đám thuộc hạ tên kia rơi vào hoảng loạn nhìn cô gái vừa ra tay giết lão đại bọn họ.
Bên chỗ đám người Tịch Mặc Thương, ngoại trừ anh ta thì những người khác giấu không nổi sự kinh ngạc.
Vậy mà lại thật sự giết được tên kia!
Tử Sở Tuyên thành công giết được tên cầm đầu nhưng cô cũng phải trá giá chi sự thành công này.
Hai viện đạn trúng người cô, tránh không kịp, một viên đạn trúng ở cánh tay trái, một viên trúng ở vai phải.

Máu thấm vào áo, nhỏ xuống mặt đất.
Tử Sở Tuyên hít một ngụm khí lạnh,mày nhíu lại.

Lực sát thương của thứ này cũng quá lớn đi, biết là đau nhưng mà không nghĩ nó sẽ đau tới mức này.
Đây không phải là lần đầu bị thương, trong quá khứ vết thương nặng tới mức nguy hiểm tính mạng cô cũng đã từng trải nghiệm, lúc đó còn có nội lực hộ thể, giảm bớt được phần nào đau đơn.

Nhưng bây giờ ngoại trừ chút võ phòng thân cùng thân thủ nhanh nhẹn ra, không có nội lực hộ thể bao nhiêu đau đớn đều được bộc lộ hết.
"Xử lý những người còn lại đi!"
"Vâng, Tịch Tổng!"
Tử Sở Tuyên quỳ một chân xuống đất, cố chịu đau.

Tịch Mặc Thương đi đến trước mặt cô, bộ dáng nhìn từ trên xuống cao cao tại thượng khiến cho Tử Sở Tuyên ngứa hết cả mắt.
Bản thân làm Hoàng Đế bao nhiêu năm, cho dù có bị thương đến mức quỳ rạp xuống đất thì cũng không có kẻ nào dám nhìn cô với ánh mắt đó.
"Còn không cất ánh mắt cao thượng đó đi, coi chừng tôi móc mắt anh ra!"
"Minh Nhạc Y, tôi càng ngày càng tò mò về quá khứ của cô!"
"Vậy thì điều tra đi.

Nhớ là điều tra cho kỹ đấy!"
Cho dù anh có điều tra đến cả mười tám đời tổ tông nhà Minh Nhạc Y, kết quả thu lại cũng chỉ có một: Minh Nhạc Y yếu đuối, vô lăng!
"Nói đi, anh tính trả cho tôi bao nhiêu tiền?"
"Bị thương mà cô còn nghĩ tới tiền.

Thích tiền tới vậy sao?"
"Tiền có thể xui khiến ma quỷ, ai mà không thích chứ.

Như anh nói đấy, tôi đang bị thương còn không mau trả tiền cho tôi đi tìm đại phu!"
"Đại phu?"
Thế giới này không gọi người chữa là bệnh là đại phu sao?
"Ờ, ý tôi là người sẽ giúp tôi băng bó vết thương!"
Đôi mắt Tịch Mặc Thương híp lại, nghi ngờ nhìn Tử Sở Tuyên.

Ánh mắt Tử Sở Tuyên thoáng hiện lên chút chột dạ nhìn sang nơi khác.
Ai mà biết cách gọi của thế giới này cũng khác vậy chứ!
Cô có nên dành ra riêng một ngày để học cách sử dụng từ ngữ của thế giới này không nhỉ?

"Lát nữa tôi bảo Tần Phong chở cô tới bệnh viện!"
Thuộc hạ của Tịch Mặc Thương áp chết đám người kia rất nhanh.

Mất đi người cầm đầu như rắn mất đầu, chỉ chong chốc lát đã bắt được toàn bộ bọn họ.
Đúng lúc này, lại có thêm một nhóm người khác đến.

Một nhóm chín người, bọn họ đều mặc áo màu lam chỉ có một người ăn mặc khác.
"Tịch Tổng, là cảnh sát tới!"
Cảnh sát? Đây chính là những người giữ trận tự hòa bình của Đế Đô.
Cái người mặc quần áo khác biệt sao cứ cảm thấy quen quen thế nhỉ, hình như trước đây cô đã từng gặp ở đâu rồi thì phải?
Chắc không đâu, cô là người từ thế giới khác tới mà!
"Tịch Tổng, bình thường gặp được anh đã khó, hôm nay thật không ngờ trùng hợp lại gặp được anh ở đây đấy!"
Người dẫn đầu đám cảnh sát tiến lên chào hỏi.

Tịch Mặc Thương không nói gì, cũng không chào hỏi lại, Tần Phong liền lập tức thế Tịch Mặc Thương chào lại.

"Phan Thiếu đúng là đam mê với nghe, rất vui khi được gặp lại anh! Người mà các anh muốn bắt không may bị bọn tôi giết rồi, thứ lỗi!"
"Không sao! Tên này cũng đã có án tử hình, sớm muộn cũng phải chết!"
Một nữ cảnh sát tiến đến nâng cô dậy, giúp cô cầm máu.

Mắt Tử Sở Tuyên khẽ chuyển.

Tần Phong dám nói như vậy rõ ràng là ý của Tịch Mặc Thương.

Tại sao lại bao che cho cô?
Là sợ người khác biết Tịch Thiếu Phu Nhân giết người sẽ ảnh hưởng tới mặt mũi của Tịch Gia sao?
"Phan Thiếu, trên đầu tên này có cắm một con dao!"
Phan Việt Vân nghe thấy vậy liền tiến tới chỗ xác chết.

Nhìn hung khí đã gi.ết ch.ết người, trên mặt anh ta hiện lên sự kinh ngạc.

"Hồng Liên!"
Tử Sở Tuyên vì không muốn thêm phiền phức nên im lặng nãy giờ.

Nghe Phan Việt Vân nói tên Hồng Liên, cả người cô thoáng cứng đờ, kinh ngạc nhìn anh ta.

Cái tên Hồng Liên này cũng chỉ có Tịch Mặc Thương, Tần Phong, Triệu Chí Kính cùng Tôn Dịch biết khi bọn họ nghe cô nói.

Anh ta làm sao biết được, trừ phi anh ta cũng giống cô!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 30


"Anh biết Hồng Liên sao?"
Phan Việt Vân quay người lại nhìn Tử Sở Tuyên.

Lúc này anh ta mới chú ý đến cô.
Cô gái này nhìn quen quen,hình như đã từng nhìn thấy rồi thì phải?
"Phải! Cô cũng biết nó à?"
"Lăng Huyên!"
Tử Sở Tuyên nhàn nhạt nói ra hai chữ.

Tuy chỉ là hai chữ nhưng Phan Việt Vân nghe thấy hai chữ này lại vô cùng kích động.

Vội vàng tiến đến không nhịn được mà nắm chặt lấy vai cô hỏi.
"Cô biết Lăng Huyên? Không lẽ cô...!"
Cũng tới từ nơi đó?!
"Đau!"
Bị mù hay sao mà không nhìn thấy cô đang bị thương?
Tịch Mặc Thương kéo Phan Việt Vân ra, tức giận nói.
"Phan Việt Vân, rảnh rỗi thì sử lý chuyện trước mặt đi!"

Hai người bọn họ đang nói cái gì vậy? Lăng Huyên là tên nào?
"Xin lỗi! Là do tôi quá kích động!"
Gặp được đồng hương sao có thể không kích động được chứ?
Phan Việt Vân lau vết máu bị dính trên tay, điều chỉnh lại cảm xúc.
"Xin chào, tôi tên Phan Việt Vân! Cô bị thương rồi, để xin lỗi chuyện vừa nãy, để tôi đưa cô tới bệnh viện.

Toàn bộ tiền viện phí tôi sẽ trả!"
Phan Việt Vân muốn tiến lên đỡ cô đi, một cánh tay chặn anh ta lại.
Đôi mắt Tịch Mặc Thương âm u nhìn Phan Việt Vân như muốn giết anh ta.

Phan Việt Vân không khỏi giật mình.
Mình đâu có chọc giận ôn thần này, ánh mắt đó là sao?
"Không cần anh phí tâm! Đích thân tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện!"
"Tịch Tổng, thời gian của anh rất bận, sao có thời gian được!"
"Không! Tôi rất rảnh!"
Tên Tịch Mặc Thương này hôm nay bị cửa kẹp đầu à?
Đừng nói là Phan Việt Vân những ngươi khác đều có chung suy nghĩ này.

Nhưng không ai dám nói ra, sợ bạn thân sẽ chọc giận tôn đại thần này.

"Này, nói thật tôi không cần các ngươi đưa đi đâu! Đợi các người quyết định xem ai đưa tôi đi bệnh viện, chưa quyết định xong chỉ sợ tôi đã mấy máu mà chết rồi đấy!"
Vài phút sau, Tử Sở Tuyên thở dài một hơi.

Cuối cùng thì cũng có thể đi sử lý vết thương.

Bất quá, hai cái người ngồi bên cạnh cô là sao?
Tần Phong lái xe chờ cô đi.

Nhưng ngồi bên cạnh cô lại chính là Tịch Mặc Thương và Phan Việt Vân.

Tử Sở Tuyên bị kẹt ở giữa bọn họ.
Vết thương đã được xử lý sơ quá để ngăn máu chảy, hiện tại chỉ cần đến bệnh viện lấy đạn ra nữa là không có việc gì.

"Đây là danh thiếp của tôi, trên có ghi số điện thoại của tôi.

Nhớ sau khi về nhất định phải gọi cho tôi đấy!"
Phan Việt Vân từ túi áo phụ lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Tử Sở Tuyên.

Cô chỉ vừa nhìn thoáng qua thì tấm danh thiếp liền biến mất khỏi tay.
"Tịch Mặc Thương, anh làm gì đó?"
"Thứ này có gì đẹp, cô thích tôi cho cô một đống!"
Tần Phong không dám nghe bọn họ nói chuyện, mắt nhìn thẳng tập trung lái xe.
Sao anh ta không biết Tịch Tổng còn có tính ấu trĩ như vậy đấy.
"Không sao!Lát tôi đưa cho cô cái khác!"
Tử Sở Tuyên liếc Tịch Mặc Thương một cái.

Cô cũng không biết rốt cuộc người chồng trên danh nghĩa này của mình đang nghĩ cái gì.
Rõ ràng là luôn, không phải nói là rất lạnh lùng, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô lại gần người khác giới thì sẽ có mặt phá hoại lúc đang nói chuyện.
Đây là sợ cô ra ngoài vụng trộm làm mất mặt anh ta sao? Nhưng mà người chán ghét phụ nữ như Tịch Mặc Thương mà cũng sợ chuyện này?
Cũng đúng, cho dù là trên danh nghĩ nhưng nếu thật sự có chuyện như vậy mà bị người khác biết chắc chắn sẽ bị cười nhạo.
Đi xe mất tầm 15 phút là tới bệnh viện gần nhất.

Tử Sở Tuyên được mấy y tá giúp kiểm tra vết thương, sau đó tiêm thuốc tê rồi làm tiểu phẫu lấy đạn ra.

Mới tới đây chưa đầy một tháng mà đã thành ra thế này.

Cứ tưởng có thể nhanh chóng xử lý cái tên xấu xí đó mà không bị tổn hại gì, ai ngờ được bản thân cũng bị thương.

Xem ra là cô đã quá tự tin vào bản thân, và bị thương thành như vậy chính là kết cục.

Sư phụ luôn dậy cô phải biết khiêm tốn, tự tin là tốt nhưng không được để nó chuyển hóa thành ngạo mạn tới mức không coi người khác ra.

Nếu không biết dùng sự tự tin đúng chỗ, kết cục chỉ có thất bại.

Vậy mà lúc nãy cô đã để cho sự tự tin thái quá của mình làm mờ mắt đặt cược tính mạng.

Hóa ra mất đi nội lực, cô cũng chỉ giống người bình thường mà thôi.

So với nhiều người cô còn kém rất nhiều!
Vừa rồi nếu như cô giết tên kia thất bại người chết chỉ có là cô!
Tịch Mặc Thương tất nhiên sẽ không ra tay giúp cô.

Theo cô thấy, người mong cô chết nhất chính là anh ta!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 31


"Xin hỏi, ai là người nhà của bệnh nhân?"
Phan Việt Vân vừa tính tiến lên thì một bóng dáng khác đã tiến lên phía trước chắn trước mặt anh.
"Là tôi!"
Phan Việt Vân kinh ngạc nhìn Tịch Mặc Thương.

Cô gái kia là người nhà của Tịch Mặc Thương sao?
Tịch gia thế hệ này cũng chỉ có một mình Tịch Mặc Thương, Tịch gia cũng không có thiên kim nào, anh ta lấy đâu ra thêm người nhà.
Từ từ, hình như không lâu trước đó Tịch Mặc Thương mới lấy người người vợ thứ chín thì phải.

Người đó tên là Minh Nhạc Y thì phải?!
Không lẽ cô gái kia xuyên đến thành Minh Nhạc Y?!
Đối với việc Tịch gia tìm người cho vị trí thiếu phu nhân, chỉ có những người ở trong giới thượng lưu mới biết.

Còn ở giới hắc đạo hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Đó cũng là lý do vì sao đám người kia lại không biết Tịch Mặc Thương đã lấy vợ.
Y tá kia nhìn thấy Tịch Mặc Thương, gương mặt cô ta bỗng đỏ ửng lên.
Trời ạ, người này đẹp trai quá đi!
"Xin hỏi, anh với bệnh nhân là quan hệ gì?"
"Đó là vợ tôi!"
Y tá kia trên mặt hiện lên thoáng thất vọng.

Thật đáng tiếc, người đẹp trai như vậy mà đã lấy vợ rồi!
Nhưng mà phải công nhận vợ của anh ấy đẹp thật.

Đứng cạnh nhau thật sự rất xứng đôi!
"Mời anh ra quầy thanh toán viện phí!"
"Tịch Tổng, vừa nãy tôi nói sẽ giúp cô ấy chi trả toàn bộ tiền viện phí thì..."
"Không cần!"
Chưa đợi Phan Việt Vân nói thêm câu nào, Tịch Mặc Thương đã nhanh chân đi thanh toán viện phí.
Phan Việt Vân gãi gãi đầu, sau đó đi vài trong phòng bệnh của Tử Sở Tuyên.
Hai viên đạn bị bắn trúng đã được lấy ra, Tử Sở Tuyên nửa ngồi nửa nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, nghe thấy tiếng mở cửa đôi mắt Tử Sở Tuyên mới mở ra.
"Cô thế nào rồi?"
"So với những vết thương trước đây thì thế này không là gì! Bất quá cơ thể này quá yếu!"
Phan Việt Vân kéo chiếc ghế gần đó ngồi xuống, từ trong túi lần nữa lấy ra một tấm danh thiếp khác đặt trên bàn.
"Cô xuyên đến thành Minh Nhạc Y sao?"
"Phải!"
Dù sao nếu đã là đồng hương với nhau, cũng chẳng cần giấu diếm làm gì.
"Anh tới thế giới này bao lâu rồi?"
"Tính đến nay cũng đã hai mươi sáu năm.

Còn cô thì sao?"
Hai mươi sáu năm, cũng thực lâu!
"Gần một tháng!"
Phan Việt Vân vừa tính hỏi thêm gì đó thì cánh cửa lần nữa mở ra, Tịch Mặc Thương bước vào, khuôn mặt âm trầm nhìn hai người họ đang nói chuyện.

Tử Sở Tuyên nhìn biểu cảm âm trầm như muốn giết người của anh ta, trong lòng không khỏi thắc mắc.
Tên này bị cái gì vậy chứ?
"Hai người làm quen cũng thực nhanh đấy!"
Giọng nói Tịch Mặc Thương mang theo sự trào phúng.

Tử Sở Tuyên và Phan Việt Vân nhìn nhau rồi lại nhìn Tịch Mặc Thương.
Sao cứ có cảm giác lúc này như đang bị bắt gian vậy?
"Có lẽ là do chúng tôi nói chuyện hợp nhau nên mới có thể làm quen nhanh.

Tịch Thiếu Phu Nhân, tôi còn có việc lần sau chúng ta lại gặp!"
Tử Sở Tuyên khẽ gật đầu, nhìn theo bóng lưng Phan Việt Vân rời đi.
Bản thân cô cũng hiểu được không thể để cho người khác biết được thân phận thật sự của bọn họ, nếu không sẽ có một đống rắc rối tới với không chỉ một mình cô mà còn liên quan tới Phan Việt Vân!
Ánh mắt mà cô nhìn theo bóng lưng rời đi của Phan Việt Vân cũng chỉ là ánh mắt như đối với những người khác, nhưng khi vào trong mắt Tịch Mặc Thương thì nó lại biến thành là Tử Sở Tuyên đang luyến tiếc Phan Việt Vân rời đi.
"Minh Nhạc Y!"

"Chuyện gì?"
"Đừng quên thân phận hiện tại của cô!"
Hả?!
Tử Sở Tuyên ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Tịch Mặc Thương.

Anh ta cũng đang nhìn cô, ánh mắt hai người giao nhau.
Cô thật sự không hiểu câu mà anh ta nói là có ý gì!
Trong đôi mắt Tịch Mặc Thương như hiện lên một tầng sương mù che đi tâm tư của anh ta khiến cho cô không thể nào nhìn thấu Tịch Mặc Thương.
Tịch Mặc Thương là người thứ hai mà cô không nhìn thấu.

Người thứ nhất chính là Uất Trì Mạch!
Nghĩ đến Uất Tì Mạch, trong lòng Tử Sở Tuyên lại nổi lên một tầng phức tạp.
Uất Trì Mạch thật sự có thể dự đoán trước được tương lai sao?.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 32


Tử Sở Tuyên rơi vào trầm tư, ánh mắt hiện lên vẻ xa xăm.

Tịch Mặc Thương nhìn cô, mày nhíu lại sau đó vươn tay giữ chặt cằm cô lại buộc Tử Sở Tuyên nhìn thẳng vào anh.

"Nửa năm nữa chúng ta mới ly hôn, nhanh như vậy đã nghĩ tìm đàn ông khác?"
Tử Sở Tuyên nghe anh ta nói vậy, trên mặt thoáng hiện lên chút tức giận.

Cô thật sự nghi ngờ tên này đầu óc có bệnh!
Cô có chỗ nào biểu hiện muốn tìm đàn ông chứ? Mắt anh ta mù rồi sao?
Mặc kệ bản thân đang bị thương không thể cử động mạnh, Tử Sở Tuyên hất tay Tịch Mặc Thương ra.

Và thứ Tử Sở Tuyên nhận lại được chính là cơn đau từ vai ập tới.

Sự đau đớn truyền tới khiến cho Tử Sở Tuyên không nhịn được mà khẽ rên một tiếng.

Mùi máu truyền đến khoang mũi, vết thương đã bị vỡ ra.

Tịch Mặc Thương vội ra ngoài tìm y tá.

Một y tá tầm tuổi trung niên chạy vội vào nhìn thấy vết thương trên vai coi đã vỡ không nhịn được mà mắng.

"Đã nói không được cử động mạnh rồi mà còn không nghe vậy chứ? Còn anh nữa, anh lớn từng ấy tuổi đầu rồi mà không biết chăm vợ thế nào để cho vết thương của cô ấy vỡ ra thế này hả!"
Bởi vì đạn ở vai cắm rất sâu vào bên trong nên cần phải trạch ra để lấy đạn.

Hiện tại vết thương vỡ, tác dụng của thuốc tê đã hết khiến cho Tử Sở Tuyên đau tới mức chảy mồ hôi lạnh.

Một người là Hoàng Đế khiến bao kẻ kính sợ, một người là Tịch Tổng tung hoành khắp Đế Đô, hôm nay vậy mà lại bị một y tá mắng.

Tử Sở Tuyên đang trong cơn đau nên không rảnh để nói chuyện, hơn nữa cô cũng biết y tá là đang giúp cô.

Còn Tịch Mặc Thương, anh ta vậy mà lại ngoan ngoãn nhận lỗi, chủ động phụ giúp y tá băng bó lại cho Tử Sở Tuyên.

Thỉnh thoảng còn hỏi cô có muốn uống nước hay muốn ăn gì không.

Đúng lúc Tịch lão phu nhân nhận được tin tức đến nơi nhìn thấy đứa cháu trai của mình đang tất bật chăm sóc người khác thì kinh ngạc không thôi.

Đứa cháu trời đánh này từ khi nào biết quan tâm tới người khác vậy chứ?
Băng bó xong, y tá dặn dò vài chuyện rồi đi ra ngoài.

Tịch Mặc Thương đỡ cô ngồi tựa vào đầu giường hỏi.

"Cô thế nào?"
"Đương nhiên là chưa chết được!"
Tịch lão phu nhân chờ Tử Sở Tuyên băng bó xong mới bước vào.

Tử Sở Tuyên nhìn thấy bà, trong lòng thoáng chút nghi hoặc.

Sao bà ấy lại tới đây?
"Nhạc Y, cháu thế nào rồi? Bà có mang cho cháu một ít cháo trắng!"
"Vết thương đã được sử lý, cũng không nguy hiểm tới tính mạng, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là ổn!".

ngôn tình ngược
"Cái gì mà ổn! Sau này cháu không nên rời khỏi Tịch Gia nhiều.

Cháu xem vừa mới rời đi có vài giờ thôi mà đã thành ra thế này!"
Tịch lão phu nhân mặt hiện lên vẻ lo lắng nói với cô.

Tử Sở Tuyên cảm nhận được bà ấy thật lòng lo lắng cho cô nên cũng ngoan ngoãn gật đầu.

Có lẽ nửa năm nữa rời đi cô nên tới nói lời tạm biệt với bà ấy!
Sự hiện diện của cô ở Tịch Gia chỉ là bất đắc dĩ nhưng Tịch lão phu nhân không vì vậy mà ghét bỏ cô, đối với cô rất tốt, sự đối dãi thật tâm này khiến cho một người sống nhiều năm trong sự toan tính như cô cảm thấy chút âm áp.

Mặc dù cô đoán được Tịch lão phu nhân biết sự thật cái chết của những cô dâu trước đây gả tới Tịch Gia!
"Để bà đi hỏi bác sĩ tình hình của cháu, Mặc Thương cháu dút cháo cho Nhạc Y.

Nhớ phải ăn hết đấy!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 33


Tịch lão phu nhân vừa nói xong liền chạy ngay ra ngoài, hoàn toàn không để cho bọn họ cơ hội nói thêm.
Đừng nhìn Tịch lão phu nhân năm nay đã lớn tuổi nhưng vẫn còn rất nhanh nhẹn.
Tử Sở Tuyên chỉ biết cạn lời.

Tay cô cũng chưa phế, đâu cần người dút chứ.

Hơn nữa để cho người khác dút cho cứ có cảm giác bản thân giống như một đưa trẻ.
"Ăn đi!"
Một thìa cháo được đưa đến trước mặt Tử Sở Tuyên.

Tịch Mặc Thương ngồi mép giường,
tay cầm tô cháo trắng còn đang nóng hổi.

Tử Sở Tuyên hơi ngẩn người, đôi mắt cụp xuống nhìn thìa cháo, rồi lại ngẩng lên nhìn Tịch Mặc Thương.
Anh ta vậy mà lại đút cho cô thật đấy à?
"Tay tôi còn chưa phế, không cần anh phải đút đâu!"
Vừa tính lấy tô cháo nhưng ánh mắt Tịch Mặc Thương rất kiên định như đang nói nhất định phải đút cho cô ăn hết chỗ này.
"Thực ra thì tôi không đói!"
Vừa mới dứt lời, tiếng ục ục phát ra từ bụng cô vang lên.

Gương mặt Tử Sở Tuyên đỏ ửng.

Xấu hổ quá đi, thật muốn tìm cái hố chui xuống!
"Cô mà không ăn là tôi đổ đi đấy!"
Tử Sở Tuyên:"..."
Ông trời đúng là không chiều lòng người mà!
Thôi vậy, vì mau sớm hồi phục!
Tử Sở Tuyên há miệng.

Vừa mới ăn được miếng đầu tiên, cô đã phải bịt miệng lại.

Không phải bởi vì ngon mà là nó nóng.
Mặt nhăn lại, Tử Sở Tuyên cố nuốt xuống để không đem cháo nhả ra.
"Không ngon sao?"
"Anh đút cho người khác mà không biết thổi cho đỡ nóng sao?"
Người này có biết chăm sóc người bệnh như thế nào không?
Tất nhiên là không!
Tịch Mặc Thương từ nhỏ tới lớn, cho dù là bệnh hay bị thương đều tự mình chăm sóc bản thân.Việc gì cũng đều chỉ làm một mình, dần hình thành tính cách độc lập.

Ngay cả chăm sóc người bệnh thì đây cũng là lần đầu tiên anh làm.

"Rất nóng sao?"
"Dĩ nhiên!"
Nhìn khuôn mặt tỉnh bơ của Tịch Mặc Thương, cô cảm thấy bản thân để anh ta chăm sóc không biết có chết sớm hơn không?
Trong lúc cô đang thắc mắc, Tịch Mặc Thương đã múc thêm một thìa cháo nữa, thổi thổi rồi đưa đến bên miệng cô.
"Bớt nóng rồi, ăn đi!"
Giọng nói có phần mền mỏng, nghe như đang dỗ trẻ nhỏ ăn cơm.

Ngón tay thon dài cầm chiếc thìa, khuôn mặt lại gần Tử Sở Tuyên.
Tử Sở Tuyên nhìn anh ta, phải công nhận anh ta sinh ra thật đẹp, nhìn gần lại càng đẹp hơn, một phụ nữ như cô còn phải ghen tị với gương mặt này.
Trong đầu Tử Sở Tuyên đột nhiên tưởng tượng ra hình ảnh Tịch Sương mặc cổ phục.
Gương mặt lạnh như băng, mỗi cử chỉ đều mang một khí phách không thể khinh thường, nếu như mặc cổ phục màu trắng vậy chắc là giống như tiên nhân mà những người khác hay nói.
"Minh Nhạc Y!"
Hơi giật mình, Tử Sở Tuyên cũng biết bản thân hơi thất thố, vội cúi đầu.
Một tô cháo chỉ trong vài phút đã hết sạch, Tử Sở Tuyên lười biếng nằm trên giường, vỗ vỗ cái bụng no.
Không phải che giấu giới tính thật thích.

Càng tuyệt vời hơn là không phải đề phòng mỗi ngày sẽ bị ám, lo sẽ bị người khác phát hiện bí mật bản thân là phụ nữ.
Hiện tại cô đã không cần phải sống như trước khi, có lẽ là sau khi sử lý Túc Gia xong cô sẽ tìm đến một nơi ít người sống nốt quãng đời còn lại.
"Lần sau đừng có vì tiền mà liều mạng như vậy!"
Tử Sở Tuyên nhìn Tịch Mặc Thương, trong lòng thoáng kinh ngạc.
"Anh đang lo lắng cho tôi sao? Không phải là thích tôi rồi đấy chứ?"
Khóe miệng nhếch lên một độ cung tà mị, ánh mắt mị hoặc như hồ ly nhìn Tịch Mặc Thương, mặc dù hiện tại đang bị thương nhưng trên người toát ra cỗ phong tình vạn chủng.
_________________________
Năm 2023 đã tới, xin chúc mọi người sẽ có một năm bình an và thành công!
Cảm ơn những độc giả đã gắn bó với bộ truyện trong năm 2022!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 34


"Anh đang lo lắng cho tôi sao? Không phải là yêu tôi rồi đấy chứ?"
"Tôi sẽ không yêu bất kỳ ai hết.

Cô bớt ảo tưởng lại đi.

Tôi chỉ là không muốn bà nội phải nhọc lòng chuyện của cô thôi!"
"Không yêu ai sao? Chắc không phải là anh thật sự thích đàn ông đó chứ?"
Ánh mắt Tử Sở Tuyên nhìn Tịch Mặc Thương hiện lên vài phần tò mò cùng nghiên cứu.

Tịch Mặc Thương bị cô nhìn đến đen cả mặt.

"Anh thật sự thích đàn ông sao? Vậy hóa ra đây chính là lý do anh chán ghét phụ nữ sao?Sao anh không nói ra để bà nội anh đỡ phải cưới vợ cho anh.

Dù sao đã yêu một người thì cần gì phải giấu chứ!"
Mặt Tịch Mặc Thương càng đen hơn, thật muốn bóp ch.ết người phụ nữ này!
"Tôi không thích đàn ông! Giới tính của tôi bình thường!"
Tịch Mặc Thương gằn từng chữ.

Gương mặt Tử Sở Tuyên bỗng nhiên bừng tỉnh như hiểu ra chuyện gì đó.

"Anh không thích đàn ông, vậy có nghĩ là anh không được!"
"Minh Nhạc Y!"

Đúng là bên ngoài đồn rất nhiều về Tịch Mặc Thương nhưng to gan dám nói trước mặt Tịch Mặc Thương như Tử Sở Tuyên thì đúng là lần đầu tiên.

"Muốn biết tôi có được hay không, thử là biết ngay!"
"Thử thế nào?"
Câu hỏi của Tử Sở Tuyên khiến cho Tịch Mặc Thương ngẩn người trong vài giây.

Ngay sau đó chỉ thấy khóe miệng anh ra nhếch lên, gương mặt để lộ biểu cảm nguy hiểm.

Anh tiến lại gần sát cô, người cúi xuống.

Giương mặt hai người chỉ cách nhau có vài cm.

Tử Sở Tuyên đột nhiên ý thức được chuyện không hay, theo bản năng muốn chạy.

Nhưng với tình hình hiện tại đừng nói là chạy, ngay cả cử động cũng không được.

"Thử thế nào sao? Chính là đem hết quần áo trên người cô c.ởi sạch sẽ, sau đó trong miệng cô sẽ phát ra tiếng kêu r.ên rỉ..."
Thân là Hoàng Đế, bản thân đã sớm được mấy vị ma ma lớn tuổi trong cung dậy những chuyện phòng the này.

Tịch Mặc Thương bói đến đây, Tử Sở Tuyên sao có thể không hiểu.

"Anh dám?!"
Tử Sở Tuyên vừa xấu hổ vừa tức giận.

Chưa ai dám nói mấy lời khiếm nhã đó với cô.

"Cô nói xem tôi có dám hay không?"
"Vậy tôi sẽ cho anh thành thái giám! Dù sao bên ngoài đều nói anh không được, chi bằng cho lời đồn đó trở thành sự thật!"
Không khí thoáng chốc trở lên căng thẳng.

Khi hai con người có cái tôi cao, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ kể bào gặp nhau, chẳng khác nào hai quả bom va chạm nhau, một khi nổ chỉ sở sẽ có chuyện lớn.

"Nhạc Y, bác sĩ nói, ngày mai cháu có thể xuất viện về nhà dưỡng thương cũng được!"
Giọng nói Tịch lão phu nhân từ bên ngoài vọng vào đánh tan bầu không khí giữa hai người.

Tịch Mặc Thương lùi lại tới ngồi xuống ghế.

Khi Tịch lão phu nhân bước vào lần nữa thì chỉ thấy một người ngồi trên giường, một người ngồi ghế xem điện thoại.

Ngày hôm sau, Tử Sở Tuyên được đưa về Tịch Gia.

Đến buổi chiều, Phan Việt Vân tới Tịch Gia thăm cô.

"Chúng ta lại gặp mặt, cô có nhớ tôi không?"
"Tại sao tôi phải nhớ anh?"
"Dù sao chúng ta cũng là đồng hương có cần phải phũ phàng như vậy không? Được rồi, hôm qua không nói được nhiều, để tôi giới thiệu lại đầy đủ hơn.

Tôi là Phan Việt Vân, con trai lớn của Phủ Tướng Quân Lăng Huyên Quốc!"
"Anh chính là cái tên có ước mơ muốn trở thành đội trưởng đội cận vệ hoàng thất nhưng bị loại ngay từ vòng đầu tiên đến tám lần đó sao?"
Câu nói như mũi tên xuyên vào tim Phan Việt Vân.

Mặc dù đó là sự thật nhưng cũng không cần phải nói ra chứ!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 35


Tử Sở Tuyên:"Tôi cũng chỉ là nói sự thật mà thôi!"
Tử Sở Tuyên nhún vai nói.

Lúc đầu bảo sao nghe tên cứ thấy quen quen, hóa là chính là con trai Phan Tướng Quân.
Trong đầu thoáng hiện lên ký ức trước kia, lục lọi những thông tin liên quan tới Phan Việt Vân cùng Phan Gia.
Phan Việt Vân, cái tên này khi nhắc tới, điều đầu tiên mọi người nghĩ về hắn chính là: Một tên muốn trở thành người bảo vệ bách tính giống như người cha đã anh dũng chiến đấu hi sinh bảo vệ bờ cõi Lăng Huyên khỏi giặc xâm lược.
Đã có không ít lần Phan Việt Vân viết tấu lên cho cô muốn cô sắc phong hắn trở thành một chức vụ gì đó trong quân đội nhưng đều bị cô từ chối.
Tử Sở Tuyên thân là một Hoàng Đế, hiểu được muốn đất nước trở nên mạnh hơn tất cần phải có người tài.

Cô không thể nào để cho một tên không có năng lực mang quân đánh trận được cho dù đó có là ai đi chăng nữa.

Vì thế cô đã đề nghị nếu hắn có thể thông qua khảo nghiệm cô liền chấp thuận cho hắn chức đội trưởng cận vệ hoàng thất.
Cô còn nhớ lần cuối hai người gặp mặt, hắn đã nói.
"Bệ Hạ yên tâm, ta nhất định sẽ trở thành đội trưởng đội cận vệ.

Từ giờ đó chính là ước mơ của ta!"
Từ ngày hôm đó trở đi, ai cũng biết chuyện đó.

Và từ sự việc của Phan Việt Vân, Tử Sở Tuyên bỗng nhận ra một điều.

Truyện Sắc
Không phải cha mẹ giỏi cái gì con cái cũng giỏi cái đấy!
Bằng chứng là Phan Việt Vân bị loại ngay từ vòng đầu tiên, không phải một lần mà tới tận tám lần.
Vậy mà vẫn kiên trì tiếp tục.

Thật sự mà nói, bội phục tính kiên trì này của Phan Việt Vân!
Đến một ngày, cô bỗng nhận được tin Phan Việt Vân bị ám sát.

Chỉ là thật không ngờ, linh hồn hắn lại chạy tới thế giới này.
Khoan đã!
Phan Việt Vân nói, anh ta tới thế giới này đã 26 năm, mà cô chỉ mới tới có gần 1 tháng.

Cô nhớ thời gian chết của anh chỉ cách đây có 3 năm mà thôi.

Vậy là sao?
"Này, cô còn chưa nói cho tôi biết cô là ai!"
Phan Việt Vân đem Tử Sở Tuyên kéo ra khỏi dòng suy nghĩ.

Thực ra thì cô vẫn đang phân vân không biết có nên nói thật với anh ta hay không.
"Anh vẫn là không nên biết thì hơn!"

"Cái gì mà không nên biết thì hơn! Ở cái thế giới này, khó khăn lắm mới gặp đồng hương, chúng ta nên thành thật với nhau!"
"Anh thật sự muốn biết?"
"Đương nhiên! Cô lòng vòng quá đấy!"
Trên người cô gái này mang khí chất cao quý, chắc là Tiểu Thư danh gia vọng tộc nào đó!
"Tên tôi là...Tử Sở Tuyên!"
"Thì ra tên cô là Tử...Tử...Tử...Cô nói cô tên gì cơ?"
"Tử Sở Tuyên!"
Tử Sở Tuyên chậm rãi nói.

Phan Việt Vân lúc đầu cứ nghĩ bản thân bị lãng tai dẫn đến nghe nhầm, nhưng khi nghe Tử Sở Tuyên nói lại lần nữa cùng với ánh mắt chắc chắn của cô, Phan Việt Vân không biết nên khóc hay nên cười.
"Ngự Thiên Đế Tử Sở Tuyên!"
Ai có thể nố cho anh biết tại sao Ngự Thiên Đế cũng tới nơi này được hay không.

Hơn nữa còn xuyên đến thân xác của Minh Nhạc Y, trở thành Tịch thiếu phu nhân?
Không lẽ, Tử Sở Tuyên cũng giống như anh,bị người ta ám sát chết rồi tới được đây?
Nhưng mà ai có bản lĩnh lớn như vậy giết được Tử Sở Tuyên?
"Không phải rất muốn biết tôi là ai sao?"
Tử Sở Tuyên sao không nhìn được ra Phan Việt Vân đang nghĩ cái gì.

Khóe miệng cười lạnh, ánh mắt bỗng trở lên sắc lạnh nhìn Phan Việt Vân.

Phan Việt Vân giật mình.

Lúc này mới dám chắc chắn thân phận của đối phương.

Giống! Thật sự rất giống!.
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 36


Phan Việt Vân vẫn còn nhớ rõ cái lần đầu tiên bản thân gặp gỡ Tử Sở Tuyên.

Một vị Hoàng Đế trên vạn người, đứng đầu cả một cường quốc hùng mạnh khiến cho các vị Hoàng Đế khác dè chừng không dám nhăm nhe tới bờ cõi Lăng Huyên Quốc.

Cứ nghĩ khi gặp mặt vị Hoàng Đế đó sẽ là một thân long bào uy nghiêm, tỏ ra khí thế khiến không kẻ nào khinh thường.

Vậy mà khi lần đầu gặp gỡ Tử Sở Tuyên, cảnh tượng mà Phan Việt Vân được chứng kiến lại là cảnh Tử Sở Tuyên đang giết người.

Khí thế của Tử Sở Tuyên lúc đó không phải là khiến người khác không dám khinh thường nữa mà là khiếp sợ!
Ngay khi vừa mới đến diện kiến long nhan, một cái đầu người mắt còn mở đã lăn long lóc dưới chân anh, máu tươi không biết từ đâu bắn lên mặt.

Phan Việt Vân bị dọa sợ hét lên, ngã xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn đập vào mắt chính là hình ảnh Tử Sở Tuyên tay đang cầm thanh kiếm dính đầy máu, ánh mắt sát khí nhìn về thi thể không đầu vẫn đang quỳ dưới đất.

Sát khí đó tiếp theo lại chuyển sang phía anh.

Cảm giác khủng b.ố bao trùm, nếu không phải có cha anh kịp thời giải vây, không biết anh có phải là người tiếp theo đầu bị di dời hay không!
Anh cũng còn nhớ khi đó Tử Sở Tuyên có nói với anh một câu thế này.

"Một đấng nam nhi, vậy mà lại bị dọa thành như vậy! Ngươi là nữ nhân đầu thai nhầm thân xác sao?Thật uổng công ngươi sinh ra trong nhà tướng!"
Giọng nói tràn ngập kinh thường.

Phan Việt Vân không dám túc giận thậm chí là không dám nói câu nào.

Không phải là anh không biết tức giận, nhưng lúc đó thật sự sợ tới mức không dám nói.

Nhưng cũng chỉ vì một câu nói khinh thường đó của Tử Sở Tuyên mà anh đã quyết tâm nối nghiệp cha mình.Chỉ tiếc, chưa lần nào được chọn!
"Vậy, Hoàng Đế Bệ Hạ, sao người tới được đây? Là bị ai ám sát sao?"
"Anh nghĩ bản lĩnh của ai lớn như vậy có thể ám sát tôi? Chỉ là ngủ một giấc, tỉnh lại liền ở đây!"
Sao còn nhẹ nhàng hơn anh gấp mấy lần vậy?
Anh bị người ta đâm mấy nhát, chết trong đau đớn mà Tử Sở Tuyên chỉ ngủ một giấc liền tới được đây.

Công bằng đâu?
Nhưng mà lúc trước Tử Sở Tuyên mắng anh là phụ nữ đầu thai nhầm thân xác đàn ông,vây giờ thì hay rồi, quả báo đến thật nhanh, ông trời vậy mà lại để cho Tử Sở Tuyên xuyên vào thân xác của một người phụ nữ, hơn nữa còn là người phụ nữ nổi danh vô dụng.

Kiếp trước huy hoàng bao nhiêu kiếp này lại thảm bấy nhiêu.

Ông trời thật công bằng!
Điều anh thắc mắc hơn là không biết nếu Tịch Mặc Thương phát hiện ra người vợ anh ta cưới về thân xác là phụ nữ nhưng tấm trí là một người đàn ông thì sẽ như thế nào?
Nghĩ tới cảnh hai người phát sinh quan hệ, sau đó Tịch Mặc Thương luôn kiêu ngạo kia biết được sự thật, chắc chắn sẽ rất đặc sắc!
Vừa nghĩ Phan Việt Vân nở một nụ cười xấu xa.

Tử Sở Tuyên nhìn dáng vẻ đó liền biết tên này chắc chắn đang nghĩ chuyện bậy bạ gì đó.

"Hoàng Đế Bệ Hạ, tôi hỏi người một câu được không?"
"Hỏi cái gì?"
"Tôi nên xưng hô là cô hay là anh đây?"
Phan Việt Vân nở một nụ cười vô cùng dễ gần chờ đợi câu trả lời từ Tử Sở Tuyên.

Một người đàn ông mà hôm sau tỉnh lại biến thành phụ nữ, có thể nói lòng tự trọng bị xúc phạm rất lớn.

Đây là đang muốn đả kích cô sao?
Thật đáng tiếc!
"Tôi trước kia khi còn là Ngự Thiên Đế, sống nữ cải nam trang.

Anh nói xem nên xưng hô là cô hay anh?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 37


"Tôi trước kia khi còn là Ngự Thiên Đế, sống nữ cải nam trang.

Anh nói xem nên xưng hô là cô hay anh?"
Khoé miệng Tử Sở Tuyên cong lên, tà mị nhìn Phan Việt Vân.

Ánh mắt lóe lên chút sát khí giống như đang nói nếu như anh ta dám tiết lộ chuyện này dù chỉ nửa chữ, Tử Sở Tuyên sẽ gi.ết c.hết anh ta ngay lập tức.
Phan Việt Vân load những gì mà bản thân vừa nghe.

Lúc đầu là ngẩn người, sau đó cười phá lên.
"Ha ha ha, Bệ Hạ, cho dù có không mấy xuyên không thành một người phụ nữ thì cũng không sao đâu.

Cho dù có bị đả kích thì cũng không cần phải nói đùa như vậy chứ? Cũng may đây không phải là Lăng Huyên Quốc, nếu không thật sự hoạ từ miệng mà ra!"
Tự nhận bản thân trước kia là nữ cải nam trang, xem ra Tử Sở Tuyên thật sự đã chịu đả kích không nhỏ khi thấy bản thân trở thành một người phụ nữ chân yếu tay mềm, hơn nữa còn là một người vô dụng nhất Đế Đô.
Cũng đúng thôi, nếu là anh gặp phải chuyện này cũng sẽ khó chấp nhận!
Phan Việt Vân đưa cho Tử Sở Tuyên một ánh mắt thương hại phá chút động viên.

Khoé miệng Tử Sở Tuyên co giật, tức không nói lên lời.

Thương hại cái đầu anh!
Thằng cha này có biết nếu ở Lăng Huyên Quốc cô mà nói ra lời này có biết bao nhiêu kẻ trong bóng tối sung sướng cười phá lên vì lắm thóp được cô hay không?
Cử tưởng phải che giấu bản thân cả đời, nhưng bây giờ có thể nói ra mà không cần phải lo sợ.

Kết quả lại nhận được ánh mắt thương hại của kẻ khác.
Cô mới không cần mấy sự thương hại nhảm nhí này!
"Tôi nói thật! Ngự Thiên Đế Tử Sở Tuyên tôi thật sự là nữ cải nam trang.

Cho nên thu lại cái ánh mắt thương hại đó đi!"
Ánh mắt Tử Sở Tuyên trở lên sắc lẹn, liếc nhìn sang Phan Việt Vân.

Phan Việt Vân nuối nước miệng, mới biết cô không nói đùa, dè dặt mà hỏi lại.
"Thật...thật sự...là nữ?"
"Còn không tin? Chẳng lẽ muốn tôi c.ởi đồ ra cho anh kiểm tra sao?"
Nhìn biểu cảm mất kiên nhẫn của Tử Sở Tuyên, Phan Việt Vân lập tức lắc đầu.

"Không dám, không dám!"
Đùa vui gì chứ?

Thủ đoạn của Tử Sở Tuyên anh đã được chứng kiến không ít lần.

Kêu anh lột đồ kiểm tra giới tính không phải là muốn anh chết nhanh hơn sao?!
Lão Thiên Gia thương sót cho anh sống thêm một kiếp người, chưa hưởng thụ đủ sao có thể chết được!
"Hoàng Đế Bệ Hạ, ngươi thật sự là nữ sao?"
"Vẫn không tin?"
Bản thân giả nam quá lâu đến nỗi bây giờ thừa nhận bản thân là nữ mà không ai tin.

Chưa bao giờ Tử Sở Tuyên cảm thấy lời nói của bản thân lại vô giá trị như lúc này.
"Hoàng Đế Bệ Hạ, đừng nói là tôi, cho dù người đứng trước mặt người dân Lăng Huyên Quốc nói người là nữ thì cũng không ai tin!"
Tử Sở Tuyên lúc nào cũng nhìn người khác với ánh mắt như muốn giết người ta, so với dáng vẻ dịu dàng, ôn nhu vốn của một người phụ nữ thì hoàn toàn không có.

Mặc dù bây giờ Tử Sở Tuyên có vẻ như đã thu liễm lại không ít.
Thật sự mà nói lúc đó không ai dám tin tưởng Tử Sở Tuyên là một người phụ nữ.

Trừ phi là mặc lên nữ trang, có lẽ sẽ thuyết phục hơn.
Tử Sở Tuyên:"..."
Cô đang suy nghĩ bản thân có nên đi học nữ công gia chánh để chứng minh mình là một người con gái không nhỉ?
"Tôi đã không còn là Ngự Thiên Đế nữa, không cần gọi Hoàng Đế Bệ Hạ.

Có thể gọi thẳng là Tử Sở Tuyên hoặc Minh Nhạc Y.

Nhưng trước mặt ngươi khác tuyệt đối không được gọi tôi là Tử Sở Tuyên!".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 38


"Tôi biết rồi, Hoàng Đế Bệ Hạ, à không, ý tôi là Tử…Tử…Tử…"
Tử Sở Tuyên:" Tên của tôi khó gọi đến thế sao?"
"Cô quên là không được phép gọi thẳng tên của Hoàng Đế, như vậy là đại tội.

Mà là đại tội chỉ có!"
Phan Việt Vân làm động tác cắt cổ.

Tử Sở Tuyên nhìn anh ta vài giây chỉ biết thở dài.
"Tôi đã không còn là Hoàng Đế nữa, nơi đây cũng không phải là Lăng Huyên Quốc, cho dù anh có lôi cả 18 đời rồi tông Tử Thị ra gọi cũng không giết anh đâu!"
Phan Việt Vân suy nghĩ rồi gật gật đầu.

Đúng vậy, Lăng Huyên Quốc và Đế Đô cách nhau tận một cái thế giới, cho dù có lôi cả tổ tiên Tử Thị ra mắng cũng đâu thể làm gì anh.
Đột nhiên anh ta nghĩ tới chuyện gì đó, ánh mắt hiện lên vẻ xấu xa nhìn Tử Sở Tuyên.
"Cô nói cho tôi bí mật động trời về giới tính thật của cô, không sợ sau khi trở lại Lăng Huyên Quốc tôi sẽ đem chuyện này nói ra sao? Cô chắc chắn biết hậu quả nghiêm trọng của nó nhỉ?!"
Trong lòng Phan Việt Vân lúc này đã cười lớn.

Tử Sở Tuyên à Tử Sở Tuyên, cô cuối cùng cũng có ngày bị người khác uy h**p.
Trên mặt Phan Việt Vân ghi rõ dòng chữ "Cầu xin tôi, tôi sẽ giữ bí mật!".

Trong lúc anh ta đang chờ đợi sự cầu xin từ Tử Sở Tuyên thì cô lại ném cho anh ta một ánh mắt khinh thường.

"Anh có cách quay lại đó sao?"
Câu nói như gáo nước lạnh tạt thẳng lên mặt Phan Việt Vân.
Phải rồi, nhất thời quên mất vấn đề mấu chốt này!
Nếu mà có cách quay về được thế giới cũ thì anh đâu có ở đây hai mươi mấy năm trời.
"Ha ha ha, tôi cũng chỉ là nói đùa thôi, nói đùa thôi, đừng có để ý!"
Tử Sở Tuyên liếc xéo Phan Việt Vân một cái.

Trưởng tư nhà Phan Tướng Quân hóa ra còn có tính cách như vậy.

"Không nói mấy chuyện vớ vẩn này nữa.

Gần một tháng trước tôi mới xuyên tới đây, thời gian trước đó khi còn ở Lăng Huyên Quốc tôi nhớ là lúc đó thời gian là sau một năm anh chết, mà anh lại nói bản thân đã tới bản thân đã sống ở thế giới này hai mươi mấy năm, vậy nghĩ là sao?"
Phan Việt Vân nghe cô nói vậy, vuốt cằm suy nghĩ một hồi cuối cùng đưa ra kết luận.

"Nói theo cách nói khoa học thì có lẽ là thời gian giữa hai thế giới có sự chênh lệch.

Theo những lời cô nói xem ra thời gian giữa hai bên chênh lệch vô cùng lớn!"
"Cách nói khoa học? Đó là cái gì?"
"Tư tưởng của thế giới này so với thế giới của chúng ta tiến bộ hơn gấp 10 lần.

Những sự việc mà thế giới chúng ta nói là do thần linh, ma quỷ làm, ở thế giới này con người đã chứng minh được những điều ấy có thể là do điều gì đó tác động lên.

Ví dụ mưa, thế giới của chúng ta đều quan niệm là do thần linh ban tặng, nhưng thực ra mưa là do nước bốc hơi từ những nơi sông, hồ tạo thành mây, mây tích tụ đủ nước sẽ rơi xuống! Nói như này cô hiểu chứ?"
Tử Sở Tuyên gật đầu.

Tiếp đó, cô hỏi cái gì anh ta cũng sẽ kiên nhẫn trả lời.

Phải nói thực sự may mắn khi ở một thế giới khác có một người đồng hương nương tựa lẫn nhau.

Hai người nói chuyện với nhau rất lâu.

Phan Việt Vân tới từ lúc tầm gần hai giờ chiều, đến bây giờ đã gần sáu giờ chiều mà cuộc nói chuyện vẫn chưa kết thúc.

Cánh cửa phòng Tử Sở Tuyên vẫn đóng.

Một chiếc xe đi vào bên trong Tịch Gia, Tịch Mặc Thương bước xuống.

Nhìn trong sân có thêm một chiếc xe lạ xuất hiện, mày anh ta nhíu lại, bước vào nhà.

Thái Nhữ thấy anh đã về liền chạy ra đón.

"Bà nội đâu?"
"Lão phu nhân đau chân nên đã nghĩ sớm rồi!"
"Chiếc xe ngoài kia là của ai?"
"Là của Phan Thiếu! Nói cũng lạ, cậu ấy tới từ chiều, không biết nói chuyện gì với thiếu phu nhân mà lâu như vậy, đến bây giờ vẫn chưa xong?".
 
Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!
Chương 39


Sắc mặt Tịch Mặc Thương thoáng trầm xuống, lập tức bước lên tầng hai.
Trên tầng hai, cuộc nói chuyện giữa Tử Sở Tuyên và Phan Việt Vân vẫn chưa kết thúc.

Phan Việt Vân dạy cô nhiều thứ cô chưa biết về thế giới này, từ công dụng đến cách dùng.

Anh ta cũng rất kiên nhẫn, cô hỏi cái gì đều giúp cô giải đáp.
Lúc đầu Phan Việt Vân vẫn còn giữ khoảng cách thật xa vì cái thân phận trước kia của cô, nhưng đần về sau, đã bỏ qua nó.

Giữ hai người có thể nói là đã bỏ qua quá khứ, ngồi xuống nói chuyện với nhau như những người bình thường.
Đột nhiên, cách cửa bị người ra thô bạo mở ra, không đúng, phải là bị người ta đạp ra mới đúng.
Tịch Mặc Thương sắc mặt âm trầm bước vào, tới trước mặt hai người họ, nói.
"Phan Việt Vân, hiện tại cũng muộn, anh có thể về!"
Ý tứ đuổi khách rất rõ ràng không hề che giấu, từ trên nhìn xuống cao tại thượng nhìn bọn họ.
Phan Việt Vân nhìn Tịch Mặc Thương rồi liếc sang nhìn Tử Sở Tuyên an tĩnh ngồi trên giường, giống như cô chỉ là người dưng.
Chậc chậc, hai người này tính tình khó ở y như nhau!.

ngôn tình hoàn
Không biết nếu đến với nhau, có sống chung với nhau hòa bình được không?
Phan Việt Vân cũng biết chủ nhà đang đuổi khách, cười ngượng ngùng một tiếng, rồi nói lời tạm biệt.
"Đúng vậy, cũng muộn rồi, tôi cũng còn vài chuyện chưa xử lý xong.

Hôm khác gặp.

Tịch thiếu phu nhân,có chuyện gì cần giải đáp, cứ gọi cho tôi!"
Trong mắt Tịch Mặc Thương thoáng hiện lên tia khó chịu.

Về thì về đi, còn nhiều lời như vậy làm gì?
Phan Việt Vân rời đi, trong căn phòng chỉ còn lại Tử Sở Tuyên và Tịch Mặc Thương.

Hai người không nói gì, cứ im lặng như vậy.
Tử Sở Tuyên ngồi dựa vào đầu giường, mắt nhắm lại không biết là có phải là đang ngủ hay không.
Còn người kia, anh ta cứ nhìn cô chằm chằm như muốn đem cô nhìn thấu toàn.
Vài phút qua đi, cứ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy quả thực vô cùng khó chịu.

Mày cô nhíu lại, bất đắc dĩ mở mắt.

Ánh mắt hai người giao nhau, nhưng trong mắt không hề có bất kỳ rung động hay cảm xúc dư thừa.
"Hôm nay anh vậy mà lại về nhà!"
"Tôi là chủ Tịch Gia chẳng lẽ không được phép về? Sao, phá hỏng chuyện tốt của cô?"
Tử Sở Tuyên nghĩ tới bản thân còn nhiều thứ chưa nói xong, trong lòng có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ tới vẫn còn nhiều cơ hội gặp nên cũng không tiếc mấy.

"Đúng là anh về đã phá hỏng chuyện tốt của tôi!"
Tử Sở Tuyên nói một ý thì khi vào tài Tịch Mặc Thương lại là một y khác.
Tâm trạng của anh ta đang không ổn, câu nói này chẳng khác nào đang thêm dầu vào lửa chọc tức anh ta.
"Minh Nhạc Y!"

Tử Sở Tuyên nhíu mày, đôi mắt hiện lên sự khó hiểu nhìn anh ta.

Thực hiển nhiên cô không hề biết bản thân đã chọc giận Tịch Mặc Thương.
Nhìn bộ dáng tức giận của anh ta, Tử Sở Tuyên chẳng những không sợ mà ngược lại còn cười nhẹ một cái.
"Chắc không phải ai chọc giận anh đấy chứ? Hóa ra anh cũng rất dễ nổi giận.

Lúc đầu nhìn lạnh lùng như vậy tôi còn tưởng là anh không biết tức giận là cái gì chứ!"
Tịch Mặc Thương nghe cô nói vậy, càng tức hơn.

Cô ấy không biết bản thân vừa nói sao?
"Minh Nhạc Y, tôi từng nói cô dừng quên thân phân của bản thân.

Trong thời gian nửa năm nay, yên phận làm Tịch thiếu phu nhân của cô đi!"
"Vậy anh là đang nhắc nhở hay là đang cảnh cáo tôi?"
Ánh mắt hai người giao nhau nhưng cứ cảm giác có hai tia sét đang va chạm nhau.

Tử Sở Tuyên:"Tôi làm nói chuyện với ai, làm gì cũng không liên quan tới anh,trong nửa năm tôi sống ở đây đứng có đem cái thân phận thiếu phu nhân ra hạn chế tự do của tôi!"
Tịch Mặc Thương:"Tôi không quản chuyện của cô.

Tôi chỉ không muốn có người làm xấu mặt Tịch Gia.

Nhớ lấy thân phận hiện tại của cô!"
Nói xong liền bước ra khỏi căn phòng.

Tử Sở Tuyên nhìn bóng lưng anh ra rời đi, lại nghĩ tới lời nói của Phan Việt Vân.

"Ở đây cô không chỉ phải thu liễm khí chất còn phải thu liễm tính tình lại.

Nên nhớ trước đó thân phận cô cao quí bao nhiêu thì hiện tại cô ngay cả một con kiến cũng không bằng.

Tịch Mặc Thương không phải là kẻ dễ đối phó, trước khi cô có một thế lực lớn mạnh đủ sức đấu với anh ta, vẫn là nên nhượng bộ! Ngoài mặt thì có lẽ sẽ tha cho cô đấy nhưng không biết một lúc sau có sai người giết cô không? Sống chung với người như anh ta vẫn là nên cẩn thận!"
Nghe giọng điệu của Phan Việt Vân lúc đó, xem ra Tịch Mặc Thương so với cô nghĩ còn khó đối phó hơn.

Vậy thì sao?
Cô và anh ta sẽ không trở thành kẻ thù nếu như anh ta không gây bất lợi cho cô!.
 
Back
Top Bottom