Ngôn Tình Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 4)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 4)
Chương 720: Giây phút kinh sợ


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Diệp Mộ Phàm làm bộ rộng lượng không thèm để ý: "Sao? Hà tổng giám, đừng gấp, tôi chỉ thuận miệng nói thôi, không định truy cứu trách nhiệm của anh đâu, chỉ là vài thiết kế mà thôi, loại vật này, mỗi ngày tôi có thể cho anh mười mấy cái. Nếu anh nhìn trúng, vậy tặng anh đi, không có gì to tát cả. Dù sao cũng từng làm đồng nghiệp, nếu thích như vậy, tôi lại tặng anh thêm một quyển!"

"Mày... Mày mày..." Hà Tuấn Thành tức giận đến mức muốn hộc máu.

Diệp Mộ Phàm luôn mồm nói không so đo, thậm chí còn không có chứng cứ, thế mà lại ụp luôn cái mũ trộm tác phẩm lên đầu gã, hơn nữa thân phận của Diệp Mộ Phàm được bày lù lù ra đó, mọi người đương nhiên tin lời anh nói.

"Trời ơi, không ngờ Hà Tuấn Thành lại là loại người đó, im ỉm nhặt bản thảo của người ta rồi chiếm làm của riêng!"

"Thế mà còn nói Felix trộm của gã, thật tức cười!"

Quần chúng vừa rồi còn nói thay cho Hà Tuấn Thành đều lật mặt, vừa rồi châm chọc Diệp Mộ Phàm thế nào, bây giờ đều trả lại Hà Tuấn Thành thế ấy.

Hiện tại Hà Tuấn Thành với Diệp Mộ Phàm cứ như ăn xin và phú hào.

Ăn xin nói phú hào trộm tiền của mình, ai sẽ tin chứ?

Nhìn Hà Tuấn Thành bị công kích hết đường chối cãi, đáy mắt Diệp Mộ Phàm lộ ra một tia lạnh lẽo.

Ha, dù anh thuận miệng bịa chuyện thì sao?

Lấy thân phận và địa vị hiện giờ của anh, cần phải dùng chứng cứ sao?

Tóm lại, lời nói hôm nay của Diệp Mộ Phàm đã khiến đời Hà Tuấn Thành bị phá hoại.

Bởi vì không ai biết bản thảo trong miệng Diệp Mộ Phàm có bao nhiêu tác phẩm, mà thiết kế sau này của Hà Tuấn Thành do chính tay gã thiết kế, hay do trộm bản thảo thì vẫn chưa biết.

Về phần Trầm Mộng Kỳ mặc tác phẩm lấy trộm thì cũng không được tốt hơn là mấy...

Chủ tịch Mục Văn Thanh là người bao che người của mình, đương nhiên đứng về phía Diệp Mộ Phàm, tuyên bố xóa tên Hà Tuấn Thành khỏi hiệp hội Thời Thượng ngay tại chỗ, hơn nữa còn kêu bảo vệ đuổi người ra ngoài.

Các nhà tạo mẫu khác của Tụ Tinh đều nhịn không được mà lén trốn về.

Trầm Mộng Kỳ ngơ ngác đứng trên sàn catwalk như kẻ đần độn, không ai vì cô ta mà giải vây.

Cô ta ôm một tia hi vọng nhìn về phía Diệp Mộ Phàm, người đàn ông này tuy rằng ăn chơi trác táng, tuy bất cần, nhưng luôn thật tâm che chở cô ta, mỗi lần cô ta xảy ra chuyện gì, anh đều xuất hiện đầu tiên...

Nhưng, lúc này đây, Diệp Mộ Phàm lại không hề liếc mắt cô ta cái nào.

Người đàn ông ấy đang bị mọi người vây quanh, cả cái ót cũng không nhìn tới...

"Ha ha, được rồi được rồi..."

Diệp Mộ Phàm đang xã giao như cá gặp nước thì vô tình bắt được một bóng người quen thuộc, lập tức sợ tới mức phun ngụm rượu vang trong miệng ra ngoài.

"Ông chủ nhà tôi tới rồi, xin lỗi không tiếp được không tiếp được! Làm phiền cho qua!" Diệp Mộ Phàm vội đưa ly rượu trong tay cho phục vụ, sau đó vội vàng chạy sang hướng nọ.

Nhìn bộ dạng kinh sợ của Diệp Mộ Phàm, quản lý Trịnh bất đắc dĩ nói: "Sao tôi lại có cảm giác, phó chủ tịch nhà chúng tôi mỗi lần nhìn thấy Diệp tổng giám là cứ như chuột thấy mèo vậy?"

Nhân viên phục vụ bên cạnh cũng dở khóc dở cười: "Thật đúng là... Ngày thường nếu tâm trạng không tốt, Felix đều không cho ai mặt mũi, nhưng chỉ cần Diệp tổng giám nói một câu, đảm bảo nói hướng đông anh ấy sẽ không dám đi hướng tây!"
"Cho nên, vị Diệp tổng giám của Quang Diệu này có địa vị gì vậy? Dưới tay có nhiều đại thần như thế!"
 
Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 4)
Chương 721: Quá bất công


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trong vườn hoa nhỏ.

Diệp Mộ Phàm vẫn chưa kịp đổi đồ, vẻ chột dạ trên mặt hoàn toàn không giấu được: "Ông... Ông chủ..."

Diệp Oản Oản liếc anh một cái: "Sao lại thế này?"

Diệp Mộ Phàm thông minh nhận sai ngay: "Xin lỗi Oản Oản! Anh sai rồi! Tuy lúc ấy anh lái xe hơi nhanh, nhưng chủ yếu do đối phương chạy ngược chiều! Xe bị đụng hư..."

"Có bị thương không?" Diệp Oản Oản nhíu mày.

"Bị trầy da..." Diệp Mộ Phàm yếu ớt đáp.

Diệp Oản Oản: "Anh không sao là được, xe hư thì hư thôi."

"Oản Oản..." Nghe em gái không trách mình, Diệp Mộ Phàm lập tức nước mắt lưng tròng.

Chủ yếu do lúc trước Diệp Oản Oản quá nghiêm khắc, hại anh mỗi lần thấy cô là lại sợ.

"Chuyện của Hà Tuấn Thành sao rồi?" Diệp Oản Oản hỏi.

Diệp Mộ Phàm cười đáp: "Yên tâm, thu phục rồi! Thằng oắt con đó còn bảo anh lấy chứng cứ ra ha ha, thật hài hước!"

Anh khẩn thiết nhìn cô: "Oản Oản, vẫn là em nói đúng, chỉ cần có quyền lên tiếng, muốn lấy lại công bằng lúc nào cũng được!"

Thật ra trước kia có một khoảng thời gian, mỗi ngày anh đều oán hận, cảm thấy ông trời bất công, hận đời các thứ, hận tâm huyết của anh đều bị người khác chiếm lấy, thế nên suýt chút nữa đã mất thăng bằng.

Cuối cùng, lời của Oản Oản khiến anh tỉnh táo, giúp anh đặt dụng tâm lên tác phẩm của mình.

Nhìn bộ dạng phấn chấn của Diệp Mộ Phàm, sắc mặt Diệp Oản Oản dịu đi không ít: "Giải quyết xong là được rồi, tối nay cùng về nhà ăn cơm đi!"

Diệp Mộ Phàm: "OK!"

Buổi tối, khi anh em Diệp Oản Oản về nhà, Lương Uyển Quân đã chuẩn bị xong một bàn đầy thức ăn.

"Thiệu Đình, uống ít thôi!"

Trên mặt Diệp Thiệu Đình ngập tràn ý cười: "Không sao, hôm nay vui mà!"

Mắt thấy Oản Oản ngày càng hiểu chuyện, cả Mộ Phàm cũng bắt đầu vững vàng, sự nghiệp có khởi sắc, trong lòng ông vui không nói nên lời.

Loại vui mừng này, bất luận thành tựu gì trong quá khứ đều không sánh bằng.

"Ba xin lỗi hai đứa, để hai đứa chịu nhiều cực khổ rồi." Diệp Thiệu Đình rất rõ con đường phía trước của hai đứa nhỏ sẽ còn nhiều gian nan.

Diệp Oản Oản ngọt ngào nói: "Ba, ba nói bậy bạ gì vậy, ba là người ba tốt nhất thế gian này!"

Nếu không phải vì cô, sao ba có thể rơi xuống bước đường ngày hôm nay.

Trong cái vòng sống vì lợi ích này, cốt nhục tình thân là thứ yếu ớt không đáng giá, có mấy người có thể làm được như Diệp Thiệu Đình, vì con cái mà từ bỏ tất cả.

Diệp Thiệu Đình từ ái nhìn con gái, sau đó lại nghiêm mặt nhìn con trai: "Tiểu tử thối, cái tật nóng nảy này khi nào mới chịu sửa! Đã kêu con lái xe chậm không biết bao nhiêu lần rồi! Con chả bỏ lọt tai! Con nhìn con đi! Xe quý như vậy, nói hư là hư! Sửa phải tốn biết bao nhiêu tiền chứ?"

Diệp Mộ Phàm đau khổ bịt tai, lại nữa rồi.

Diệp Oản Oản vội nói: "Ba, tại đối phương say rượu chạy ngược chiều, không phải lỗi của anh, huống chi xe hỏng thì hỏng thôi, mua lại chiếc khác là được, chiếc kia là loại cũ rồi, thân phận hiện giờ của anh cũng nên đổi chiếc xe khác!"

Diệp Thiệu Đình gật gật đầu: "Ừ, Oản Oản nói cũng có lý."

Diệp Mộ Phàm: "..."

Anh đau lòng không thôi: "Ba, ba bất công quá đi, con nói trăm lần ba đều không nghe, Oản Oản vừa nói ba liền tán đồng."
 
Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 4)
Chương 722: Em có ý đồ với anh ấy


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Lương Uyển Quân bật cười, lắc đầu nhìn hai đứa con mình, con ngươi ngập vẻ vui mừng.

Cả nhà quây quần cười nói như thế này là điều trước kia bà không dám mơ tưởng.

Không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt Lương Uyển Quân trầm xuống vài phần, do dự nói: "Đúng rồi, Thiệu Đình, hôm qua mẹ gọi đến đây, nói... Bảo Mộ Phàm với Oản Oản nếu có thời gian thì đến nhà cũ ăn một bữa cơm..."

Diệp Mộ Phàm lạnh mặt: "Đi làm gì! Con không đi!"

Diệp Oản Oản liếc anh một cái, chậm rãi đáp: "Gần đây con với anh tương đối bận, chắc phải tháng sau mới rảnh. Anh, mấy ngày này anh nhớ đi chọn quà cho ông bà nội, phải chọn kĩ càng đấy."

Diệp Mộ Phàm lập tức sửa lời: "Ồ, biết rồi!"

Lương Uyển Quân bất đắc dĩ bật cười, vừa rồi còn oán trách ba chỉ nghe Oản Oản, kết quả nó cũng không khác gì.

Tuy cha mẹ chồng không có khả năng đổi ý, nhưng bà không hi vọng Oản Oản với Mộ Phàm bị vợ chồng bà liên lụy.

Cái tính của Mộ Phàm quá dễ bị mẹ con Diệp Y Y ám hại...

Vẫn may còn Oản Oản ở bên khuyên Mộ Phàm, bà mới yên tâm hơn nhiều.

Nhìn con gái ngày càng xinh đẹp hiểu chuyện, lòng Lương Uyển Quân còn ngọt hơn ăn mật, quan tâm hỏi: "Oản Oản, gần đây A Cửu có khỏe không?"

Vì khiến ba mẹ yên tâm, Diệp Oản Oản gật đầu liên tục: "Dạ, vẫn khỏe! Sắp nghỉ hè rồi, con định khi đó sẽ đi du lịch với anh ấy!"

Diệp Mộ Phàm sốt sắng: "Chỉ hai đứa đi thôi? Thế thì không được! Anh cũng phải đi!"

"Không cần!" Diệp Oản Oản dứt khoát cự tuyệt.

Diệp Mộ Phàm nghiêm mặt: "Oản Oản, em ngây thơ quá rồi, đi du lịch hai người gì đó, tên kia chắc chắn có ý đồ với em!"

Diệp Oản Oản liếc anh: "Đúng vậy, đương nhiên có ý đồ, nhưng là em có ý đồ với anh ấy! Cho nên, anh không được đi!"

Diệp Mộ Phàm: "..."

Ngao! Tức chết anh rồi!

...

Ngày hôm sau, chuyện ở Phong Thượng thịnh điển được báo chí thêm mắm dặm muối truyền ra bên ngoài.

Dù là giới báo chí hay người qua đường, cũng đều nghiêng về phía Diệp Mộ Phàm, Hà Tuấn Thành vừa tài giỏi vừa đẹp trai, lại có địa vị cao, ai mà nhức trứng đi bôi nhọ gã chứ.

Nếu không phải bôi nhọ, vậy chắc chắn đúng rồi.

Trong văn phòng.

Diệp Oản Oản đang lật tư liệu liên quan đến phương diện giám định đổ thạch*, thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Mời vào."

"Diệp tổng giám..."

Thấy người đến là ai, ánh mắt Diệp Oản Oản xẹt qua một tia khó lường: "Mạn Châu, ngồi đi, có việc gì sao?"

Đối diện với ánh mắt của chàng trai, khuôn mặt Thẩm Mạn Châu đỏ bừng, do dự một hồi mới ngượng ngùng hỏi: "Ừm... Diệp tổng giám... Felix... có giúp đưa đồ của em cho anh không?"

Ngón tay Diệp Oản Oản sờ nhẹ mặt bàn: "Số của cô?"

Mặt Thẩm Mạn Châu càng đỏ hơn, giọng điệu có chút ai oán: "Người ta đợi cả đêm, vẫn không thấy anh gọi đến, Diệp tổng giám, có phải anh ghét em không..."

Diệp Oản Oản ho nhẹ một tiếng, hơi đau đầu nhéo mi tâm.

Cô quả thực không có kinh nghiệm từ chối con gái.

Đương nhiên, cô không có khả năng có kinh nghiệm.

Nếu là đàn ông thì đơn giản, cô có thể nói ra mà không chút trở ngại tâm lý nào, nhưng đối phương lại là một em gái nhỏ nhắn đáng yêu, cô thật sự không thể nhẫn tâm.

....

(*) Đổ thạch: Chỉ đá quý vừa được khai thác, có một lớp vỏ phong hóa bao bọc bên ngoài, không thể biết bên trong nó là ngọc tốt hay xấu, cần phải cắt ra mới biết chất lượng ngọc.
 
Back
Top Bottom