Cập nhật mới

Khác Khi Định Mệnh Gọi Nhau

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393168629-256-k180412.jpg

Khi Định Mệnh Gọi Nhau
Tác giả: pt242011
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chương 1: Gặp Gỡ

Năm ấy, em mới 15 tuổi - cái tuổi còn non trẻ, nhưng tâm hồn đã thấu nhiều hơn người lớn.

Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như tình cờ, nhưng thật ra là sự sắp xếp của thiên cơ.

Người ấy lớn hơn em nhiều tuổi, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói điềm đạm và có điều gì đó rất buồn trong tim.

Anh ấy không xuất hiện như ánh sáng lóa mắt.

Anh ấy đến như một cơn gió - nhẹ nhàng, lạnh lẽo, nhưng... khiến em muốn giữ lại.

---

Yêu Nhau Một Đoạn

Họ yêu nhau.

Không ồn ào, không phô trương - mà bằng những cuộc trò chuyện khuya, bằng những ánh mắt dõi theo, bằng bàn tay siết khẽ khi cả thế giới quay lưng.

Em yêu anh ấy bằng tất cả sự chân thành của người tuổi trẻ.

Còn anh ấy yêu em bằng sự dè dặt, vì chính anh còn đang sợ bản thân không đủ tốt để giữ em mãi mãi.

---

Xa Nhau

Một hiểu lầm.

Một sự im lặng kéo dài.

Một tin nhắn không trả lời - và họ lạc nhau.

Em khóc.

Không ai hay.

Chỉ trời đêm và tấm chăn nghe rõ tiếng nấc.

Anh ấy... cũng im.

Nhưng trong lòng, anh ấy đau.

Vì... bỏ lỡ một người con gái như em là điều ngu ngốc nhất đời anh.

---
Quay Lại

Ba năm sau - em 18 tuổi.

Em đã khác.

Tóc dài hơn, mắt sâu hơn, và trái tim tưởng như đã khóa chặt.

Nhưng rồi - một ngày kia - tin nhắn ấy hiện lên:

> "Dạo này em sống sao?"

"Anh còn giữ tấm ảnh năm đó..."

"Hôm nay, đi qua nơi cũ, tự dưng nhớ em."

Em run.

Và biết không?

Duyên đã trở lại.

Không hề muộn.

---

Tha Thứ & Lựa Chọn

Lần này, em không vội.

Em để anh chứng minh, bằng hành động - không lời.

Anh kiên trì, từng chút một, như người sửa một món đồ quý mà mình



duyênphận​
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
CHƯƠNG 1: HƯƠNG TRẦM KIẾP CŨ


CHƯƠNG 1: HƯƠNG TRẦM KIẾP CŨ

"Nếu yêu là duyên, thì kiếp trước là gốc rễ của yêu thương.

Có những tình cảm không bắt đầu ở hiện tại, mà là sự tiếp nối từ một hồi ức chưa bao giờ được khép lại."

---

Trời vào thu.

Lá vàng rơi lác đác trên lối nhỏ dẫn vào chùa Tĩnh Nguyệt – ngôi chùa cổ kính ẩn mình giữa thung lũng tĩnh lặng, nơi mây trắng vờn quanh ngọn tháp chuông cao ngất.

Sương sớm mỏng như tơ, nhẹ nhàng phủ lên từng mái ngói rêu phong.

Hương trầm lan tỏa trong không gian, quyện lấy tiếng mõ đều đều như nhịp thở của thời gian.

Tựa như có một linh hồn xưa cũ vẫn đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Một người.

Một duyên.

Một mối tình chưa trọn.

---

Nàng – một cô gái nhỏ sinh ra nơi sơn cước, trong một gia đình nghèo khổ và bình dị.

Ngay từ thuở bé, nàng đã mang trong mình vẻ lặng lẽ khác người.

Mọi người nói nàng sống nội tâm, ít cười, hay ngồi dưới gốc cây nhìn về phương xa, ánh mắt như đang kiếm tìm điều gì chưa từng thuộc về nơi đây.

Người trong làng kể rằng, nàng được sinh vào đêm trăng mờ – đêm mà sương giăng kín núi, tiếng cú rúc vang vọng như tiếng gọi hồn từ kiếp trước.

Họ gọi nàng là "con bé có đôi mắt biết chuyện cũ", nhưng không ai hiểu rõ điều đó nghĩa là gì.

Năm mười hai tuổi, tai họa ập đến.

Trận lũ quét chưa từng có cuốn trôi cả ngôi làng nhỏ.

Nàng bị dòng nước xiết nhấn chìm trong chốc lát, tưởng chừng đã buông bỏ hơi thở cuối cùng.

Nhưng rồi một cánh tay mạnh mẽ đã kéo nàng lên, ôm nàng thật chặt giữa cơn bão nước.

Người ấy – một người đàn ông lạ mặt, ánh mắt lạnh như sắt nhưng vòng tay lại ấm như mặt trời sau mưa.

Không nói gì nhiều, anh chỉ để lại cho nàng một chiếc áo choàng cũ kỹ, dặn nàng tìm đến chùa Tĩnh Nguyệt, rồi quay lưng rời đi, như một cơn gió.

Từ giây phút đó, nàng không còn là đứa trẻ vô danh của làng núi nữa.

Dưới sự dẫn dắt của sư bà ở Tĩnh Nguyệt, nàng học tụng kinh, học lặng thinh, học cảm nhận sự chuyển động vô hình của vũ trụ.

Nhưng trong lòng nàng vẫn luôn cất giữ hình bóng người đàn ông năm xưa – người đã cứu nàng khỏi cơn lũ, người đã gieo một hạt mầm ký ức mà nàng chẳng thể gọi tên.

Sư bà chưa từng hỏi nàng về quá khứ.

Nhưng mỗi khi nàng mơ về anh – một giấc mơ mơ hồ, đứt quãng, vừa xa xăm vừa quen thuộc – sư bà chỉ nhẹ nhàng nói:

"Duyên chưa dứt, nghiệp chưa tan.

Chấp niệm ấy... không phải vô nghĩa."

---

Chàng – là một võ tướng tài danh, từng chinh chiến khắp nơi, một tay khuynh đảo chiến trường.

Nhưng trong đôi mắt sắc lạnh ấy, luôn ẩn chứa một điều gì đó chưa buông bỏ.

Không ai biết rằng, giữa những cuộc hành quân đẫm máu và những đêm gác trong rừng sâu, chàng luôn mang theo một chiếc trâm gãy.

Đó là vật duy nhất còn lại từ năm xưa – khi chàng cứu một cô bé khỏi dòng nước, và bỏ lại sau lưng cả trái tim mình.

Thời gian trôi, chàng bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực.

Một lần bị hãm hại, mang tội mưu phản, triều đình lệnh xử trảm.

Nhưng đêm trước khi chàng bị đưa lên pháp trường, một người lính thân tín đã liều mình cứu chàng thoát khỏi lao ngục.

Chàng trốn về phương Bắc, tìm đến nơi xưa từng ghé qua – chùa Tĩnh Nguyệt.

Từ xa, chàng nhìn thấy nàng – giờ đã lớn, yên tĩnh như đóa sen trong hồ, đôi mắt vẫn như kiếp trước – đầy u buồn, đầy trăn trở.

Chàng không bước vào cổng chùa.

Chỉ đứng từ xa, quan sát.

Vì chàng biết mình không còn là người xứng đáng nữa.

Những năm tháng trôi qua đã khiến chàng mang quá nhiều tội lỗi.

Nhưng mỗi đêm, chàng lặng lẽ để lại bên thềm chùa một bó sen trắng, không tên, không dấu vết.

Nàng cảm nhận được.

Trong lòng chợt rộn ràng những âm thanh xưa cũ.

Mỗi lần thắp hương, nàng lại thấy nhói lên trong tim.

Một hình ảnh mơ hồ.

Một cảm giác vừa xa vừa gần.

Rồi một đêm, nàng mộng thấy cảnh tượng cháy đỏ chân trời, thấy mình lao qua biển lửa, thấy chàng đứng che chắn cho nàng khỏi một nhát kiếm chí mạng.

Trong giấc mộng ấy, nàng đã khóc, đã gọi tên chàng trong tuyệt vọng...

Sáng hôm sau, bên thềm chùa là chiếc áo choàng cũ kỹ năm nào, cùng một tờ giấy nhỏ:

"Nếu có kiếp sau, ta nguyện trả lại tất cả những gì ta đã nợ em."

---

Một năm sau đó, nàng lặng lẽ rời khỏi nhân gian.

Bệnh lao phổi âm thầm hủy hoại thân xác mỏng manh ấy.

Khi người ta tìm thấy nàng dưới gốc bồ đề, nàng đang mỉm cười, tay vẫn nắm chặt mảnh giấy kia.

Sư bà nhìn lên bầu trời mùa thu năm ấy, thở dài:

"Một kiếp... chưa đủ trả."

---

Và rồi, số phận lại xoay vòng.

Nàng đầu thai, trở lại giữa thế giới hiện đại – trong hình hài của một bé gái mang đôi mắt u buồn không giống ai.

Nàng không nhớ gì cả.

Nhưng từ nhỏ đã luôn mơ thấy chùa, thấy áo choàng, thấy một người đàn ông không rõ mặt đứng trong mưa, gọi tên mình bằng giọng nghẹn ngào.

Còn chàng – kiếp này đã là một người đàn ông trưởng thành, thành đạt, nhưng khép lòng.

Chàng không tin vào tình yêu, cũng không còn niềm tin vào thứ gọi là định mệnh.

Nhưng có những đêm, chàng mơ thấy mình trong một trận chiến, máu loang đỏ tay, và có một cô gái nhỏ gọi chàng là...

"người ấy".

Và thế là, một câu chuyện mới bắt đầu...

---

"Duyên đến không hẹn.

Duyên đi không dừng.

Nhưng nếu tình yêu là lời thề từ tiền kiếp, thì định mệnh chẳng thể ngăn nổi lần gặp gỡ tiếp theo."

Họ... sẽ lại gặp nhau.

Dù là giữa ngàn người.

Hay trong một cái ngoái nhìn vô tình của số phận.
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
CHƯƠNG 2: NGƯỜI MANG TRÂM GÃY


CHƯƠNG 2: NGƯỜI MANG TRÂM GÃY

(“Có những nỗi đau không thể đặt tên, vì chúng là tiếng vọng từ một kiếp đã trôi xa... nhưng chưa từng rời đi.”)

Năm ấy, thiên hạ chưa yên.

Lòng người còn giằng xé giữa những cuộc phân tranh và máu đổ trên từng thước đất quê hương.

Chàng – người ta gọi là Vệ Thanh – võ tướng trẻ tuổi tài năng bậc nhất trong triều, một thân một kiếm mà từng bình định biên cương, uy danh chấn động khắp tám cõi.

Nhưng sau vinh quang, là một con người ít nói, ánh mắt luôn xa xăm như đang lắng nghe điều gì đó từ cõi mộng.

Có người bảo chàng lạnh lùng như băng tuyết, nhưng người từng đối diện với chàng thật gần lại nói: “Trong mắt người ấy có một người con gái đã chết – hoặc chưa bao giờ sống giữa chúng ta.”

Không ai biết chàng mang theo bên mình một chiếc trâm gãy, cũ kỹ và bạc màu theo năm tháng – một vật nhỏ bé nhưng đủ nặng như cả số mệnh treo trên vai.

Chiếc trâm đó… là khởi nguồn cho mọi điều chưa bao giờ được nói ra.

Ngày ấy, giữa trận đại hồng thủy quét qua miền sơn cước, khi chàng đang dẫn quân hành qua vùng núi hiểm trở, bỗng nghe tiếng kêu cứu văng vẳng từ dòng lũ cuộn xiết.

Một khoảnh khắc duy nhất khiến chàng không kịp nghĩ ngợi – chỉ biết phi thân xuống dòng nước, gạt đi tiếng gào thét của binh sĩ, vớt lấy một thân hình nhỏ bé sắp chìm.

Khi kéo được nàng lên bờ, chàng cứ nghĩ: “Chỉ là một đứa trẻ trong lúc loạn lạc.”

Nhưng khi ánh mắt nàng nhìn thẳng vào mắt chàng – trong khoảnh khắc đó – mọi thứ như ngừng lại.

Một ánh nhìn đầy tĩnh lặng, không sợ hãi, không run rẩy – mà sâu thẳm, như thể nàng…

đã từng biết chàng từ lâu.

Không thể lý giải, nhưng có một sợi dây vô hình nào đó siết lấy trái tim vốn lạnh lẽo của chàng.

Chàng đưa nàng chiếc áo choàng, đặt tay lên vai nàng, không nói gì nhiều – chỉ một câu: “Khi nào lớn lên, hãy tìm đến chùa Tĩnh Nguyệt.”

Rồi quay đi.

Không ngoảnh lại.

Mười năm sau, chiếc trâm gãy ấy vẫn nằm trong ngực áo.

Đó là chiếc trâm nàng đánh rơi trong cơn lũ, gãy đôi khi chạm vào mũi kiếm của chàng lúc vớt nàng lên.

Chàng vẫn mang theo nó – như mang theo một lời thề chưa từng nói thành lời.

Nhưng số mệnh luôn tàn nhẫn.

Trong một âm mưu tranh quyền đoạt vị, chàng bị hãm hại – mang tội danh mưu phản.

Không kịp biện minh, không ai đứng ra bảo vệ, người từng được hoàng đế trọng dụng nhất đã bị kết án tử.

Đêm trước ngày ra pháp trường, khi sương lạnh phủ kín khung song nhà ngục, chàng vẫn giữ im lặng.

Không oán than.

Không khóc.

Chỉ nhìn lên trời, bàn tay nắm chặt chiếc trâm gãy như tự nhắc mình: “Ta chưa trả được món nợ năm xưa… chưa nói được lời ta nợ em.”

May mắn – hay định mệnh – một người lính cũ, từng được chàng cứu mạng, đã liều mình đưa chàng trốn thoát.

Chàng lẩn trốn về phương Bắc, mang thân phận mới.

Nhưng không ngày nào quên.

Không đêm nào thôi mơ về một đôi mắt.

Về một cô bé năm xưa – nay chắc đã lớn.

Một đêm trăng lạnh, chàng tìm đến chùa Tĩnh Nguyệt.

Từ xa, chàng thấy nàng.

Lớn rồi.

Yên tĩnh như đóa sen giữa hồ, ánh mắt vẫn như thuở nào: u buồn, trầm mặc, như đang chờ đợi.

Chàng không bước vào.

Chỉ đứng dưới bóng cây.

Nhìn.

Và để lại mỗi đêm một bó sen trắng.

Khi nàng qua đời – vào một sáng thu bên gốc bồ đề – chàng không khóc.

Nhưng từ đó, người ta không còn thấy bó sen trắng nào bên thềm chùa nữa.

Không ai hay biết, chàng đã rời bỏ nhân gian.

Không phải chết.

Mà là buông bỏ hoàn toàn danh tính, địa vị, và tất cả những gì từng là Vệ Thanh.

Chàng xuất gia.

Ẩn tu nơi một ngọn núi khác.

Hằng ngày tụng kinh gõ mõ.

Không nói chuyện với ai, không nhận đệ tử.

Nhưng trên bàn thờ nhỏ trong am tranh, người ta thấy có một mảnh trâm gãy, đặt cạnh một bó sen khô – như thể thời gian chưa từng trôi qua nơi đó.

Mỗi ngày, chàng viết một chữ duy nhất lên giấy: “Nợ.”

Mười lăm năm sau, chàng viên tịch.

Khi người ta thiêu xác, tro cốt ngửi thấy mùi trầm hương lạ kỳ, thoảng nhẹ nhưng dai dẳng như tiếng niệm kinh kéo dài bất tận trong tâm thức.

Chùa Tĩnh Nguyệt hôm đó, chuông ngân không dứt ba lượt – dù không ai chạm vào.

Sư bà lặng lẽ rơi nước mắt:

“Chúng nó… cuối cùng cũng trả hết.

Một người đi trước.

Một người theo sau.

Duyên xưa… chờ kiếp mới mà thôi.”

Và thế là... khi số phận xoay vòng, chàng và nàng đầu thai lại giữa thế giới hiện đại.

Chỉ khác là, kiếp này –

Chàng sẽ không để nàng phải chết trước nữa.

Không để chữ “nợ” tồn tại trong tim mình thêm một kiếp.

(“Người mang trâm gãy… kiếp này, sẽ là người ghép lại mảnh tình dang dở, dù phải đánh đổi cả phần đời còn lại để bù đắp.”)
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
CHƯƠNG 3: ÁNH MẮT KHÔNG THUỘC VỀ NƠI NÀY


CHƯƠNG 3: ÁNH MẮT KHÔNG THUỘC VỀ NƠI NÀY**

*(“Có ánh mắt, dù chỉ lướt qua trong mộng, cũng đủ khiến cả kiếp người trăn trở đi tìm.”)*

---

Buổi sáng ở Hà Nội thường không gắt gao như buổi trưa.

Nắng đầu ngày chỉ mơn man trên những vòm cây, chiếu qua kẽ lá thành từng vệt vàng dịu.

Nhưng riêng sáng hôm ấy, dù trời vẫn chưa đổ nắng thật rõ, nhưng An lại cảm thấy… **mắt chói đến lạ**.

Không phải ánh sáng ngoài kia, mà là một thứ ánh sáng **bên trong** – mơ hồ, chập chờn như một cơn mộng chưa tan, một tia chớp lặng thầm xuyên qua ý thức.

An ngồi dậy khỏi giường, tóc xõa rối rắm trên vai, mắt còn vương nét u sầu của một kẻ vừa rời khỏi một giấc mơ sâu và rất xa.

Tay cô vô thức sờ lên vùng ngực trái. **Tim vẫn đập nhanh.

Như có ai đó vừa nắm lấy nó trong mơ – rồi buông tay.**

---

Lần thứ ba trong tuần cô mơ thấy giấc mộng ấy.

Vẫn là **chùa cổ**, vẫn là **khói trầm**, vẫn là **tiếng mõ ngân như từ cõi khác**, và… một **người đàn ông**.

Không rõ mặt.

Không nghe tiếng nói.

Nhưng ánh mắt… thì quá đỗi quen thuộc.

Một ánh mắt từng **ôm lấy linh hồn cô bằng những vết thương**.

Ánh mắt có thể khiến cả một đời người co rút lại trong một nhịp thở.

Và khi tỉnh dậy – cô luôn thấy nước mắt chảy ướt gối, như chính mình vừa đánh mất điều gì đó quý giá hơn cả sự sống.

---

An không phải cô gái sống trong những điều kỳ ảo.

Cô có công việc, có bạn bè, có một cuộc sống bình thường nơi phố thị – nhưng trái tim lại **không thuộc về nơi đây**.

Từ nhỏ, cô đã khác.

Không thích đám đông, sợ tiếng ồn, và có một loại nhạy cảm đặc biệt với những thứ vô hình: **mùi hương**, **tiếng chuông**, **gió lành đầu mùa**, và đôi khi… **ánh mắt người lạ**.

Chỉ một ánh nhìn cũng khiến cô ngồi lặng hàng giờ để tìm xem mình đã từng thấy ở đâu, từng nhớ từ khi nào.

---

Hôm nay, khi bước xuống khỏi chiếc xe buýt số 31 ở gần Văn Miếu, cô cảm giác một điều gì đó đang **kéo mình về phía không định trước**.

Không phải công ty, không phải tiệm sách quen, cũng không phải quán cà phê cũ nơi cô hay ngồi viết bản thảo.

Mà là… một hướng khác.

Một con ngõ nhỏ, lặng lẽ, ẩn dưới tán cây hoa sữa.

Không rõ vì sao, cô cứ thế bước vào, như một kẻ mộng du đi theo tiếng gọi từ một nơi đã lãng quên.

---

Ở cuối ngõ là một tiệm nhỏ, mái ngói rêu phong, tường gạch cũ kỹ, và bảng hiệu mờ nét chữ đã gần như bong tróc.

Nhưng có một dòng còn đọc được rõ:

**"Trầm Hương - Gieo Duyên Cũ"**

Trái tim An đập mạnh.

Cô không nghĩ mình từng đến đây.

Nhưng… **bước chân lại rất quen đường**.

Như thể, chỉ cần nhắm mắt, cô cũng có thể lần vào tận trong, nhớ từng vệt gạch lát lối đi, từng vị trí của từng bình hương cũ.

Trong tiệm, ánh sáng lờ mờ, và mùi trầm lan ra như một **lớp ký ức dày đặc**.

Ông cụ già ngồi sau quầy không ngẩng đầu, nhưng giọng nói lại vang lên rất chậm, như gió thoảng qua ngàn năm:

– “Cô đã đến rồi.”

An giật mình.

– “Dạ… cháu… lần đầu tiên vào đây…”

– “Không phải.

Linh hồn cô từng đến.

Rất lâu rồi.

Trên tay cô từng cầm một chiếc trâm… giờ đã gãy đôi.”

---

An không nhớ gì.

Nhưng **trong mắt cô, nước bắt đầu dâng lên**.

Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống… không vì sợ, không vì bối rối.

Mà vì… **nhớ**.

Một nỗi nhớ không tên.

Không hình.

Không mùi.

Nhưng thắt lại từng khúc tim.

Ông cụ trao cho cô một **nén trầm màu sẫm**, đặt trong hộp gỗ đỏ, kèm một câu nói nhẹ như gió:

> “Khi đêm xuống.

Thắp nó lên.

Cô sẽ thấy…”

---

Tối hôm đó, An ngồi một mình trong phòng.

Ánh đèn vàng.

Gió nhẹ.

Và chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt chính giữa bàn.

Cô mở ra.

Đôi tay run nhẹ khi đốt nén trầm.

Mùi hương ấy… **quá quen**.

Không phải mùi thơm của một sản phẩm.

Mà là **mùi của một đoạn đời đã cũ**.

Cô nhắm mắt.

Và rồi…

Cảnh chùa lại hiện lên.

Nhưng lần này rõ hơn.

Như một **bản phim quay chậm**.

Cô thấy mình quỳ dưới mái hiên, giữa mưa.

Trong tay ôm một **vật gì đó dính máu** – là **áo choàng**.

Là của **chàng**.

Người cô từng yêu.

Từng đợi.

Và đã không thể cứu.

Giấc mơ cũ không chỉ là mơ.

Đó là **ký ức của một linh hồn chưa siêu thoát khỏi tình duyên dở dang**.

---

An bật dậy.

Trái tim nhói buốt như có ai bóp nghẹt.

Lần đầu tiên trong đời – cô **tin rằng tiền kiếp là có thật**.

Và linh hồn mình… **đang tìm về người ấy**.

---

Người đàn ông trong giấc mơ – người từng gọi cô là “Người của định mệnh”.

Người từng hứa sẽ đợi…

Người từng ôm cô giữa chiến trường…

Người từng khóc – khi cô rơi khỏi tay chàng trong cơn mưa đẫm máu.

**Người ấy…

đang sống.

Ở đâu đó trong kiếp này.**

---

An nắm chặt bàn tay run rẩy của mình.

Từ hôm nay…

Cô sẽ đi tìm người đó.

Dù cả đời này chỉ để **gặp lại nhau trong một cái nhìn**, cô cũng nguyện.

Vì có những ánh mắt… **sinh ra là để tìm lại nhau**.

Dù lạc mất qua bao nhiêu kiếp, dù đổi thân xác, đổi tên, đổi đời…

**Tình vẫn chưa dứt.

Và nợ vẫn chưa trả.**

---

*Hết chương 3.*
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
CHƯƠNG 4: NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA MỘNG


CHƯƠNG 4: NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA MỘNG

("Có những người, chỉ cần bước vào giấc mơ của ta – là đã hiện diện trong đời từ trước đó rất lâu.")

Gió thổi nhẹ qua khung cửa sổ tầng ba của một căn hộ nằm giữa lòng phố cổ Hà Nội.

Không gian vắng lặng.

Chỉ có tiếng máy pha cà phê reo lên tiếng nhỏ đều đặn – và tiếng ngòi bút chạy trên giấy như một thói quen lâu đời chưa từng bỏ.

Lâm – 39 tuổi, nhiếp ảnh gia tự do, sống lặng lẽ như thể thế giới chẳng còn điều gì đáng ngạc nhiên.

Anh không đi chơi đêm.

Không tụ tập bạn bè.

Cũng không dính dáng đến bất kỳ mạng xã hội nào.

Căn nhà của anh có hai không gian chính: một là phòng làm việc với máy ảnh, máy in, hàng loạt album ảnh trắng đen được ép kỹ; hai là phòng khách đơn sơ, tường treo một bức tranh duy nhất – một mái chùa cũ, được chụp từ góc độ nghiêng, mờ ảo như trong mơ.

Điều đặc biệt là – anh không nhớ nổi mình đã chụp bức ấy khi nào.

Lâm không phải kiểu người hay tin vào những thứ siêu hình.

Nhưng nhiều năm gần đây, anh bắt đầu cảm nhận được một điều kỳ lạ:

Có một giấc mơ cứ lặp lại.

Mỗi tháng, một lần.

Mỗi lần, vẫn là cảnh ấy.

Một chiến trường hoang tàn.

Mùi máu, tiếng ngựa hí, tiếng kêu la.

Và anh – trong một bộ áo giáp sẫm màu – chạy qua giữa đám loạn quân, tay rướm máu, mắt ướt.

Anh đang tìm ai đó.

Một người mặc áo nâu sồng, đứng chờ nơi mái hiên chùa.

Anh không nhớ mặt người ấy.

Nhưng cảm giác… lại thật hơn bất cứ thứ gì trong hiện tại.

Khi tỉnh dậy, anh thường thấy tim đập loạn, mồ hôi đầm đìa, và một loại hụt hẫng đến đau nhói – như vừa để lỡ điều gì thiêng liêng lắm.

Lâm từng có một cuộc hôn nhân.

Nó kết thúc ba năm trước – trong yên lặng và không nước mắt.

Vợ anh – Thu – một người phụ nữ hiện đại, tài giỏi, độc lập, cuối cùng vẫn rời đi với lý do đơn giản: "Anh không thực sự ở đây.

Dù thể xác anh vẫn ngồi cạnh em mỗi tối."

Cô không nói sai.

Trong hôn nhân, Lâm luôn dịu dàng, tử tế, nhưng... thiếu một điều quan trọng: cảm xúc.

Như thể trái tim anh không thực sự thuộc về thế giới này.

Và khi cô rời đi, anh không níu kéo.

Cũng không oán trách.

Chỉ im lặng.

Rồi… tiếp tục sống.

Vì chính anh cũng hiểu: mình đang đi tìm điều gì đó chưa thể gọi tên.

Chiều hôm ấy, Lâm nhận một email từ một cô sinh viên cũ – mời anh tới giảng buổi workshop nhỏ về nhiếp ảnh tĩnh vật, tổ chức tại…

Một quán trà nhỏ trong ngõ Đinh Lễ.

Ban đầu anh định từ chối.

Nhưng có điều gì đó trong bức ảnh đính kèm khiến anh ngừng lại.

Tấm ảnh là một góc quán: có bình hoa sen trắng, bàn trà gỗ cũ, và... phía xa là một người con gái ngồi nghiêng bên cửa sổ, chỉ là cái bóng – nhưng ánh sáng rọi qua khiến dáng hình ấy trở nên thật quen.

Quá quen.

Lâm phóng to ảnh.

Bóng dáng ấy…

đã từng hiện trong mộng.

Dưới mái hiên chùa.

Trong làn khói trầm.

Buổi workshop diễn ra đơn giản.

Người tham dự không đông, phần lớn là các bạn trẻ.

Nhưng anh thì chỉ để tâm đến một điều duy nhất: người con gái trong bức ảnh có thực sự là một ảo ảnh?

Và rồi – khi đang sắp rời đi – anh thấy cô.

Cô bước qua hiên quán trà, chiếc váy dài màu nâu nhạt, tóc cột gọn, bước chân nhẹ tênh như sương sớm.

Cô không nhìn anh.

Không để ý đến ai.

Nhưng khoảnh khắc cô đi ngang… gió lặng.

Thời gian như khựng lại một nhịp.

Lâm quay đi – nhưng tim anh đập mạnh như chưa từng đập vậy.

Anh thấy chính mình… muốn đi theo.

Không để nói gì.

Không để tán tỉnh.

Mà chỉ để… chắc rằng mình không đang mộng du.

Cô gái ấy tên là An.

Và chỉ vài ngày sau, định mệnh sắp đặt – họ gặp lại.

Lần này là tại một nơi khác: quầy trầm hương nhỏ ven đường, gần chùa Quán Sứ.

An đang lựa trầm, ánh mắt cô dừng lại ở một thanh trầm có vết gãy nhỏ.

Cô cầm lên, khẽ chạm vào, môi mím lại.

Đúng lúc ấy, Lâm từ phía sau bước đến.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Và thời gian…

đứt đoạn.

Anh không nói gì.

Cô không né tránh.

Giữa họ là một loại yên lặng đầy chất chứa – như thể cả hai vừa gặp lại nhau sau một kiếp dài thất lạc.

Ánh mắt cô – buồn như thể cất giữ cả ngàn năm gió bụi.

Ánh mắt anh – lặng như một giếng sâu không đáy, vừa thấy ánh sáng lần đầu sau thời gian dài tối tăm.

An bước đi trước.

Nhưng khi đi qua anh, cô dừng lại.

Chỉ một câu.

Nhưng đủ để khiến Lâm đứng chết lặng:

– “Anh có từng… mơ thấy một mái chùa cũ, và một người chờ nơi khói trầm chưa tan?”

Lâm ngẩng lên.

Mắt anh… rực cháy.

Hết chương 4.
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
Chương 5: Duyên Chạm Gặp Lại


**CHUONG 5: DUYEN CHAM GAP LAI**

Trời Hà Nội chớm thu.

Gió lặng.

Lá bắt đầu úa vàng nơi những hàng sấu già ven Hồ Gươm.

Không khí có mùi ngai ngái của đất sau mưa và thoảng trong không gian là hương trầm nhè nhẹ từ một quầy hàng nhỏ gần cổng chùa.

An bước chậm trên con đường lát gạch Bát Tràng cũ kỹ, tay giữ lấy quai túi xách, mắt vô thức nhìn về phía xa.

Cô vừa rời lớp học thiền sáng ở một trung tâm Phật giáo gần đó.

Trong lòng vẫn còn đọng lại những dư âm lặng yên từ buổi tọa thiền.

Thời gian gần đây, cô hay thấy mình như đang sống hai cuộc đời.

Một là hiện tại - nơi cô làm việc tại một nhà xuất bản nhỏ, cuộc sống đơn giản, ngày đi làm, tối về nhà, đọc sách, trầm ngâm.

Còn một là... không rõ thuộc về đâu.

Là trong những giấc mơ, là những lần nửa đêm tỉnh giấc, lòng nặng như mang theo điều gì chưa trọn.

Cô mơ thấy mình đứng giữa một khu rừng khói trắng.

Trong tay cầm trâm cài tóc gãy đôi.

Trước mặt là một người đàn ông khoác áo giáp, khuôn mặt anh đầy máu, đôi mắt ánh lên sự tuyệt vọng cùng cực.

Nhưng giấc mơ chưa bao giờ đi đến đoạn kết.

Nó cứ dừng lại ở giây phút anh thốt lên "Đừng đi...", rồi cô tỉnh dậy trong tiếng chuông chùa vang vọng giữa đêm.

An lắc đầu nhẹ, cố xua tan cảm giác vướng víu vô hình trong tâm trí.

Nhưng đúng lúc ấy, cô bắt gặp lại anh.

Người đàn ông cô đã vô tình gặp ở quán trà vài hôm trước.

Người khiến tim cô đập lệch một nhịp, dù cô không biết tên anh, không rõ anh từ đâu đến.

Anh đang đứng bên quầy trầm.

Mắt chăm chú lựa từng nén hương, ngón tay gầy nhưng rắn rỏi chạm nhẹ vào từng thỏi gỗ thơm.

Mái tóc anh điểm vài sợi bạc, khuôn mặt trầm ngâm và bình lặng như hồ nước không gợn.

Cô định bước lướt qua, nhưng rồi lại dừng lại.

Không hiểu vì sao, tim cô thắt lại khi nhìn thấy bóng lưng ấy.

Cô nhớ đến giấc mơ, đến chiến trường mịt mờ, đến đôi mắt đau đáu kia.

An đứng chần chừ vài giây, rồi bước lại gần.

Tay cô vô thức chạm vào thanh trầm có vết nứt nhẹ ở giữa.

Cô nhíu mày.

Bất giác, một câu thốt ra, như thể có ai đó nói giùm cô:

"Thanh trầm này... giống như gãy rồi, nhưng hương vẫn còn giữ được linh hồn của nó."

Anh quay lại.

Và lần đầu tiên, ánh mắt họ gặp nhau – rõ ràng và không tránh né.

Khoảnh khắc đó, cả thế giới như nín thở.

Anh nhìn cô hồi lâu.

Rồi cất giọng – trầm và khàn như thể đã gọi tên cô từ kiếp nào:

"Hương này... là của ngôi chùa nằm trong giấc mơ của tôi."

Cô sững người.

Anh cũng sững người.

Không ai nói gì.

Nhưng trong lòng cả hai đều đang vang lên một tiếng gọi cũ – thứ cảm giác mà chẳng thể lý giải bằng ngôn từ.

Họ cùng mua thanh trầm đó.

Cùng trả tiền.

Và cùng ngạc nhiên khi cả hai đều đưa ra đúng số tiền lẻ giống hệt nhau.

Người bán hàng cười:

"Duyên đó.

Loại trầm này hiếm lắm, gãy rồi nhưng vẫn thơm.

Như là... duyên đứt rồi nối lại đó cô chú."

An đỏ mặt.

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ ngượng trước một câu nói bâng quơ như vậy.

Nhưng tim cô đang đập mạnh.

Cô nhận ra – đây không phải là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên.

Anh mời cô ngồi lại quán trà gần đó.

Cô gật đầu.

Trên bàn, hai tách trà sen nghi ngút khói.

Anh nhìn cô rất lâu, rồi khẽ hỏi:

"Cô tin vào kiếp trước không?"

An ngẩng lên.

Nhìn vào mắt anh, cô cảm thấy như mình đang nhìn xuyên qua một lớp khói thời gian.

Nhẹ gật:

"Tôi tin.

Vì đôi khi, có những người mình chưa từng gặp... nhưng lại nhớ.

Như thể... họ là một phần gì đó mình đánh rơi đâu đó trong kiếp nào."

Anh siết nhẹ tay quanh ly trà.

Rồi anh kể.

Rằng anh hay mơ thấy mái chùa.

Thấy tiếng mõ.

Thấy bóng dáng một người con gái đứng trong sương khói.

Rằng sau mỗi giấc mơ, tim anh như thiếu mất một phần.

Rằng, đôi khi tỉnh dậy, anh không biết mình đang sống ở đâu – trong hiện tại, hay trong một nơi nào khác sâu thẳm hơn.

An không cắt lời.

Cô lặng im nghe.

Và trong lòng dâng lên một cơn sóng dịu nhẹ – như thể, cuối cùng, cô đã tìm lại được một phần linh hồn từng trôi lạc của mình.

Họ không hỏi tên nhau hôm đó.

Chỉ trò chuyện về trầm, về chùa, về những giấc mơ không có hồi kết.

Về một cảm giác không thể gọi tên – nhưng cả hai đều cùng chạm được.

Khi chia tay, anh chỉ nói:

"Tôi không tin vào trùng hợp.

Chúng ta sẽ còn gặp lại."

An cười nhẹ, như sợ làm rơi mất điều gì mong manh.

Rồi quay đi, mang theo trong lòng một thứ cảm xúc không tên, nhưng đủ khiến cô thao thức suốt nhiều đêm sau đó.

Đêm ấy, cô lại mơ.

Nhưng lần này, giấc mơ rõ hơn.

Cô thấy mình ngồi bên hiên chùa.

Trời mưa nhẹ.

Người đàn ông áo giáp trở lại.

Nhưng không còn vết máu.

Anh ngồi xuống bên cô.

Không nói gì.

Chỉ cầm tay cô, rất nhẹ.

Và cô – lần đầu tiên – gọi được tên anh:

"Lâm..."

---

*Hết chương 5.*
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
CHƯƠNG 7: SƯ PHỤ - NGƯỜI GIỮ BÍ MẬT


CHƯƠNG 7: SƯ PHỤ - NGƯỜI GIỮ BÍ MẬT

---

Tiếng gió khẽ luồn qua kẽ lá, lay động từng chùm chuông gió treo lặng lẽ trước hiên am nhỏ.

Mùi trầm hương dịu nhẹ thoảng qua mũi, như mùi của những giấc mơ cũ.

An bước qua cổng chùa, đôi chân trần khẽ dẫm lên nền gạch rêu phong, lòng dấy lên một cảm giác vừa thân quen vừa hoang mang.

Mỗi lần đến nơi này, tim cô lại khẽ nhói lên - không rõ vì điều gì.

Chùa Tĩnh Nguyệt nằm ẩn giữa rừng thông già, xa rời phố thị xô bồ.

Nơi đây từng là chốn cô tìm đến mỗi khi tâm hồn chông chênh, và là nơi người cô tôn kính gọi là Sư phụ, vẫn an trú trong cõi tịch mịch của thiền.

Hôm nay, cô không đến để xin bình an.

Mà đến để tìm lời giải cho những đêm dài chập chờn giấc ngủ, cho giấc mộng lặp đi lặp lại về một người đàn ông chưa từng quen, về một tiếng gọi vang vọng giữa núi non, và cảm giác run rẩy khi chạm phải ánh mắt của anh - người vừa bước vào đời cô, nhưng mang theo cả một linh hồn quen thuộc đến ám ảnh.

---

Sư phụ ngồi đó, trong căn phòng nhỏ lợp lá cọ, ánh sáng vàng nhạt của đèn dầu phủ bóng dáng Người lên vách gỗ.

Đôi mắt Người khép hờ, bàn tay chắp nhẹ trên đùi.

Không cần mở mắt, Người vẫn nói:

- Con đã tới.

Ta biết con sẽ tới.

An khựng lại, cổ họng khô đắng.

Cô ngồi xuống, đối diện Người, như bao lần khác.

Nhưng lần này, lòng cô không tĩnh.

Nó đầy sóng.

- Con...

đã gặp một người, sư phụ ạ.

- An nói, giọng run.

- Một người mà con chưa từng quen, nhưng lại khiến tim con... như ngừng đập mỗi khi nhìn vào mắt anh ấy.

- Con mơ thấy gì?

- Một ngôi chùa xưa.

Một cây đèn chập chờn.

Một đoạn hành lang dài rợp trúc.

Và tiếng chuông ngân.

Con...

đi mãi không tìm thấy lối ra.

Sư phụ lặng im một lúc lâu.

Rồi Người lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ trầm, đặt trước mặt An.

- Đã đến lúc con biết.

Hồi kiếp trước, con từng ở chùa này.

An trợn tròn mắt.

- Sao ạ?

- Con từng là người tu hành.

Một người nữ cư sĩ, giữ mình thanh tịnh, tu theo pháp môn Tịnh Độ.

Nhưng định mệnh chẳng buông tha.

Có một ngày, một người lính bị thương tìm đến.

Con cứu anh ta.

Giữa trầm hương, con thấy ánh mắt người ấy... và trái tim con rạn vỡ.

Người mở chiếc hộp.

Trong ấy là một chiếc trâm gỗ - cũ kỹ và gãy làm đôi.

- Đây là trâm của con.

An giơ tay run rẩy cầm lấy.

Một cảm giác lạ ập đến - như từng chạm, từng cầm, từng cất giấu nó trong một hộp vải bên gối.

- Nhưng... con đâu nhớ gì...

- Vì đó là cách nghiệp cũ được khóa lại.

Nếu con nhớ hết, sẽ không thể sống tiếp kiếp này.

Nhưng nếu con gặp lại người ấy, duyên nghiệp sẽ mở.

- Anh ấy... là người đó sao?

- Phải.

Linh hồn ấy đã tìm đến con.

Nhưng mối duyên này chưa từng được trọn.

Kiếp trước, con chọn con đường rẽ trái - rời bỏ tình cảm để giữ trọn lời nguyện.

Nhưng anh ấy...

đã không quên.

Linh hồn ấy, từ chiến trường, vẫn quay lại tìm con.

An rơi nước mắt.

Những mảnh ghép trong mộng từng vụn vỡ, giờ đang ráp lại thành một bức tranh u uẩn.

- Vậy kiếp này... con phải làm gì?

- Trả duyên.

- Trả bằng cách nào?

- Yêu anh ấy... bằng tất cả những gì con chưa kịp cho đi.

Nhưng hãy nhớ, đây là đoạn đường rất khó.

Anh ấy đã qua một đời.

Có tổn thương.

Có đổ vỡ.

Có con riêng.

Và cả một quá khứ không dễ lau sạch.

Con không đến để đòi hỏi, mà để chữa lành.

An cúi đầu, nước mắt lăn dài xuống gối.

Sư phụ chắp tay, khẽ tụng một đoạn chú bằng tiếng Phạn cổ.

Lời tụng như trôi theo gió, cuốn lên vòm lá và rơi xuống lòng cô từng chữ.

- Kiếp trước con lỡ một bước.

Kiếp này, hãy đi đến tận cùng yêu thương.

Cô đứng dậy, cầm theo chiếc trâm gãy, như mang theo cả một đoạn hồn xưa còn vương trong nhịp tim mình.

Phía ngoài, tiếng chuông chùa lại ngân lên - sâu lắng, và đầy gọi mời.

---

bóng An rời khỏi cổng chùa, dáng nhỏ nhắn khuất dần trong khói trầm bảng lảng.

Từ xa, nơi góc rừng, một người đàn ông đang đứng đó - ánh mắt hướng về phía cô.

Anh không biết vì sao mình đến đây.

Chỉ biết, tim mình bỗng nhói lên - như từng hứa hẹn nơi này...

Và chiếc trâm trong tay An khẽ run lên - như nhận ra người xưa, đã trở lại.

Dưới đây là phần cuối Chương 7: Sư Phụ - Người Giữ Bí Mật, được viết theo văn phong sâu lắng, huyền bí, có chiều sâu tâm linh và cảm xúc - nối mạch mượt mà với các chương tiếp theo:

---

...Sư phụ vẫn nhìn em bằng ánh mắt rất lặng, như thể thấy xuyên qua những tầng lớp thời gian.

"Con bé à," Người gọi em bằng giọng nhẹ như khói sương, "duyên kiếp không phải chuyện mộng mị, mà là món nợ linh hồn từng khắc cốt ghi tâm.

Người ấy - nếu đúng là người con mơ thấy - kiếp này sẽ đến để hoàn trả.

Còn con, cũng sẽ phải chọn: trả nợ hay viết tiếp phần dang dở."

Em siết nhẹ vạt áo, giọng khẽ run:

"Nhưng... con không biết phải làm gì.

Anh ấy... có con, có một quá khứ riêng, mà con-"

"Không phải quá khứ ai cũng là gánh nặng," Sư phụ ngắt lời, "có khi, chính con cũng từng để lại một đoạn thương đau cho người ta từ kiếp trước.

Người ấy cô đơn, không phải vì chưa từng yêu ai, mà vì trong vô thức vẫn chờ một giọng nói đã lạc mất qua nhiều đời."

Em khựng lại.

"Con nói từng nghe anh ấy gọi con là... người ấy."

Sư phụ cười mỉm.

"Danh xưng đó, trong cửa Thiền, dành cho một người duy nhất - người đã cùng mình nguyện giữ trọn tâm."

Em ngẩng đầu, đôi mắt rưng rưng.

Đêm ấy, ngoài trời vang vọng tiếng chuông chùa xa lắm... như từ một nơi rất cũ.

Sư phụ khẽ nói lần cuối, trước khi em rời khỏi am:

"Chuyện đời, có thể dở dang.

Nhưng chuyện duyên, nếu chưa trả xong... trời Phật sẽ luôn sắp đặt cho con gặp lại.

Còn bước tiếp hay không... là ở tim con."

Ánh nến trong am nghiêng nhẹ.

Một làn hương trầm thoảng qua.

Mảnh kí ức nào đó chợt hiện lên trong em - hình ảnh một người nam nhân, khoác chiến y, tay run run chạm lên vết máu loang nơi áo choàng trắng, giọng nói đầy day dứt:

"Kiếp này... nếu có duyên gặp lại, ta sẽ không để nàng rơi nước mắt thêm một lần nào nữa."

Em ôm ngực.

Trái tim đập thình thịch, như thể ký ức chưa từng là giấc mơ.

Có lẽ... duyên thật sự đã trở lại rồi.

---
 
Khi Định Mệnh Gọi Nhau
CHƯƠNG 8: HỒI ỨC TRỞ VỀ


CHƯƠNG 8: HỒI ỨC TRỞ VỀ

Trời Hà Nội những ngày đầu xuân như khoác lên mình chiếc áo mỏng tang đẫm hương quá khứ.

Không lạnh buốt như những ngày đông, cũng chẳng chan hòa như mùa hạ, đó là thứ lạnh ẩm nhẹ nhàng, len lỏi như những ngón tay vô hình luồn qua từng kẽ tóc, từng hơi thở, từng kỷ niệm.

Phố phường vẫn còn lặng yên, ánh đèn vàng nhạt chưa kịp tắt hẳn như còn đang dùng dằng với giấc mộng đêm qua.

Trên những viên đá lát đường đã cũ, người qua kẻ lại vội vã, như cố chạy trốn khỏi một miền ký ức nào đó vừa kịp ùa về.

Nàng – người con gái mang trong mình linh hồn mẫn cảm và trái tim đã từng tổn thương – lặng lẽ ngồi trong một góc quán trà nhỏ bên phố Nguyễn Biểu.

Quán cũ kỹ, khiêm nhường nép mình dưới tán cây cổ thụ, cửa kính mờ sương, từng giọt nước trượt dài theo lớp thủy tinh lạnh ngắt.

Hương trầm lan nhẹ trong không gian ấm áp, quyện vào nhau như lớp chăn mỏng ủ lòng người giữa những mông lung chẳng gọi thành tên.

"Tại sao mỗi lần nhắm mắt... ta lại thấy nơi đó?"

Giọng nàng thầm thì, khẽ vang lên như tiếng vọng từ một chiều không gian khác.

Từ ngày gặp lại Sư phụ, trong lòng nàng đã trỗi dậy một điều gì đó.

Một cảm giác cũ, quen đến mức đau nhói.

Và rồi, những giấc mơ bắt đầu ùa về.

Không phải ác mộng, nhưng lại khiến nàng tỉnh giấc với đôi mắt đẫm nước và trái tim thắt lại như bị bóp nghẹt.

Trong mơ, nàng thấy mình mặc bộ y phục trắng tinh khôi, mái tóc dài buông lơi theo gió, khuôn mặt bị che bởi một lớp voan mỏng như sương mai.

Bên cạnh nàng là một người đàn ông vận chiến giáp, ánh mắt trầm tĩnh, dịu dàng đến lạ.

Họ sánh vai đi qua khu sân chùa cổ, dưới hàng bạch đàn xào xạc trong gió.

Chuông chùa ngân vang, không đều, như tiếng thở dài của linh hồn từng trải qua muôn kiếp khổ đau.

"Nàng...

đừng quay lại... làm ơn, đừng quay lại..."

Tiếng thì thầm ấy vọng về trong một giấc mộng khác.

Chiến trường nhuộm máu, khói lửa mịt mù.

Nàng gào thét chạy giữa những thân xác không còn sinh khí, bàn tay run rẩy thấm đẫm máu tươi.

Và anh – vẫn là người đàn ông ấy – đang nằm đó.

Máu chảy tràn trên giáp bạc, ánh mắt anh vẫn hướng về nàng, ánh nhìn chan chứa yêu thương dù hơi thở yếu ớt.

Không trách cứ, không giận hờn, chỉ có một nỗi nhớ kéo dài đến vô tận.

"Đừng khóc, nàng ngốc... ta vẫn luôn ở đây."

Nàng bật dậy giữa đêm, trái tim đập loạn.

Căn phòng tối om, tiếng đồng hồ tích tắc như nhắc nhớ điều gì đó.

Gối ướt đẫm nước mắt.

Không ai gọi tên, nhưng nàng biết rõ – có thứ gì đó trong nàng đang thôi thúc.

Sáng hôm sau, nàng khoác áo, buộc tóc, và rời khỏi căn hộ quen thuộc.

Không suy nghĩ, không đắn đo, chỉ có một cái tên vang lên trong tâm trí: **chùa Tĩnh Nguyệt**.

Con đường dẫn tới chùa phủ đầy sương mù.

Mái ngói rêu phong lặng lẽ bên thời gian, cánh cửa gỗ mục nứt vết, nhưng lại tỏa ra một vẻ linh thiêng, trầm mặc.

Mỗi bước chân nàng đặt xuống như đánh thức ký ức ngủ quên trong từng viên gạch cổ.

"Lạ thật... sao mọi ngóc ngách đều quen thuộc đến thế này?"

Bàn tay nàng khẽ chạm vào bức tường chạm khắc hình hoa sen.

Và rồi – trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng nghe thấy tiếng cười.

Một tràng cười trong trẻo, thanh thoát, như âm vang của một đời khác vọng về.

Tiếng chuông chùa ngân dài.

Nàng quỳ trước tượng Quan Âm.

Không ai bắt nàng làm thế, nhưng đôi chân lại không thể đứng vững.

Đôi tay chắp lại, nước mắt lặng lẽ rơi.

Không vì hiện tại, mà là vì một nỗi nhớ sâu không đáy – nỗi nhớ về điều gì đó từng rất quý giá… và đã mất.

Và rồi… nàng thấy anh.

Anh đứng đó – giữa làn khói hương mờ ảo, ánh mắt trầm lặng, sắc bén nhưng đầy xót xa.

Áo sơ mi trắng, mái tóc hơi rối, và ánh nhìn như xuyên qua không gian, chạm thẳng vào nơi sâu nhất trong tim nàng.

"Là em…

đúng không?"

Giọng anh khẽ, nhưng khiến trái tim nàng thắt lại.

Nàng không nói gì.

Chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh đón lấy ánh mắt anh – người đã bước ra từ mộng, từ ký ức, và có lẽ… cả từ một kiếp sống khác.

Anh bước lại gần, chậm rãi, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc diệu kỳ.

"Anh đã chờ em... lâu lắm rồi."

Nàng run nhẹ, bàn tay đặt lên ngực trái – nơi trái tim bỗng đập dồn dập, nơi từng nhịp từng hồi như cùng một nhịp với anh.

Không ai cất lời.

Không cần chạm vào nhau.

Chỉ ánh mắt – là đủ.

Không còn là mơ.

Không còn là vọng tưởng.

Họ – những linh hồn lạc nhau qua hàng thế kỷ – cuối cùng cũng tìm thấy nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, gió ngừng thổi.

Và thời gian… cũng cúi đầu.
 
Back
Top Bottom