Ngôn Tình Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa
Chương 40: Người Hầu Bệnh Kiều 6



 
Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa
Chương 41: Người Hầu Bệnh Kiều 7



 
Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa
Chương 42: Người Hầu Bệnh Kiều 8



 
Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa
Chương 43: Hàng Xóm Bạch Thiết Hắc 1


(*Bạch thiết hắc là cụm từ dùng để chỉ những người có vẻ ngoài thánh thiện như thiên sứ song bên trong lại tà ác, đen tối, xuống tay hại người một cách tàn nhẫn, quyết không nương tay.

Trái nghĩa với "Bạch thiết hắc" là "Phản soa manh" tức là chỉ những người bề ngoài tuy rằng dữ dằn nhưng nội tâm lại mong manh, dễ vỡ.)
"Anh yêu em, chúng ta hẹn hò được không?"
Người đàn ông trên tivi đang nở một nụ cười hạnh phúc, hắn tỏ tình với người phụ nữ đối diện một cách ôn nhu lưu luyến.
"Ách....A Lâm, em xin lỗi....người em thích là Chu Vũ."
Dư Mặc ở nhà một mình, vì thấy hơi nhàm chán nên cô quyết định xem phim, nửa ngày sau mới chọn được một bộ ngôn tình với kịch bản cẩu huyết từ thập niên 90.
Nữ chính thích nam chính, còn nam phụ thì âm thầm bảo vệ cô trong nhiều năm, vì đè nén tình cảm quá lâu nên hắn quyết định tỏ tình.
Cô nhìn vẻ mặt cô đơn bi thương của nam phụ khi bị nữ chính từ chối.

Đa phần con gái khi thấy cảnh này đều sẽ cảm thấy thương tiếc, đau lòng thay cho nam phụ.

Đây chính là quy luật "Nam chính của nữ chính, còn nam phụ là của người xem".
Nhưng hiển nhiên là Dư Mặc không phải loại con gái não tàn.
"Chậc chậc, đáng lắm, đã bảo đừng thích loại người như nữ chính mà không nghe, cứ thích đâm đầu vào chỗ chết."
Dư Mặc vừa ăn mì vừa vui sướng nói.
"Tĩnh Tĩnh không thích anh......" Nam phụ rũ mắt xuống, vẻ mặt bi thương: "Nhưng mà anh rất thích Tĩnh Tĩnh, phải làm sao đây? A, Nếu không thì chúng ta cùng nhau chết đi...?"
Dư Mặc run người, chiếc đũa rơi xuống đất.

Cô há hốc mồm nhìn nữ chính bị nam phụ đâm đến máu chảy lênh láng, còn nam phụ thì điên cuồng cười to.
Cái gì mà cốt truyện trong sáng lành mạnh chứ!? Đây đích thị là phim kinh dị và tên nam phụ này bị bệnh tâm thần!! Mấy phim ngôn tình thời này đều như vậy sao?
Cô chửi thầm trong lòng sau đó nhanh chóng tắt tivi.
Còn chưa kịp thở thì tiếng chuông vang lên.
"Leng keng"
1 rưỡi trưa, ai lại đến tìm cô vào giờ này?
Cô mở cửa ra liền thấy Nguyễn Lưu Tô đang cười híp mắt, hắn cầm theo một hộp bánh Tiramisu, mặt mày hắn trong trẻo tươi sáng, ngũ quan hài hòa, gương mặt trắng nõn có chút hồng vì trời nắng.
"Mặc tỷ, là em đây.

Em..em đến để đưa cho chị món mà chị thích." Vì khẩn trương nên mặt hắn trở nên phiếm hồng, từ nhỏ đến lớn thì đứa bé này rất dễ thẹn thùng.
Cô đang thấy khó chịu vì bộ phim cẩu huyết lúc nãy, nhưng Nguyễn Lưu Tô xuất hiện làm cho tâm tình cô trở nên dễ chịu.
"Lưu Tô đó sao! Hoan nghênh hoan nghênh, mau vào nhà đi ~" Dư Mặc mở cửa, vội vàng kéo hắn vào.

Đương nhiên là cô vẫn không quên lấy hộp bánh Tiramisu.
Nguyễn Lưu Tô nhìn chẳm chằm cảnh tay cô và hắn đan vào nhau, tim hắn đập như muốn bay ra ngoài, cơ thể cũng trở nên cứng đờ.

Dư Mặc hoàn toàn không chú ý đến sự thay đổi của hắn, cô chỉ lo chăm chú nhìn hộp bánh kem được đặt trên bàn.
Bánh kem có vị chocolate, bên ngoài được gói bởi dải lụa màu hồng nhạt, toả ra hương thơm khó cưỡng.
Ha ha, đây là món điểm tâm mà Dư Mặc thích nhất.
Cô mở hộp bánh ra, há mồm ăn một ngụm lớn, bộ phim cẩu huyết b**n th** lúc nãy bị hương vị ngọt ngào của chocolate đánh tan.
Đôi mắt to sáng ngời của Dư Mặc nheo lại một cách đầy thoả mãn, cô li3m miếng bơ bị dính bên môi, lúc này trông cô giống hệt một con mèo đang ăn vụng.
Nguyễn Lưu Tô nuốt nước miếng, tay hắn cuộn tròn lại, thật đáng yêu a, A Mặc của hắn vĩnh viễn đáng yêu và mê người như vậy.
Sau khi ăn uống no nê, Dư Mặc cười cười xoa đầu Nguyễn Lưu Tô làm cho tóc hắn rối như ổ gà.
Cô nhịn không được mà trêu: "Lưu Tô thật ngoan, có bạn gái nhưng vẫn không quên chị."
Cô xoa đầu hắn làm cho mặt hắn trở nên phiếm hồng, nhưng nghe được lời nói của cô thì mặt hắn trở nên trắng bệch, Nguyễn Lưu Tô cuống quít nói: "Không...không phải bạn gái, Mặc tỷ...chị..chị hãy nghe em giải thích......"
Dư Mặc mờ mịt nhìn hắn: "A? Không phải bạn gái sao? Vậy...vậy là em vẫn chưa theo đuổi được người ta sao?"
Nguyễn Lưu Tô nghe xong sắc mặt càng thêm trắng bệch, mắt hắn trở nên đỏ ngầu, doạ cho Dư Mặc sợ tới mức chạy lại gần ôm lấy hắn, cô trấn an: "Không sao không sao, không phải là em còn có Mặc tỷ à? Có chị ở đây, chị chắc chắn em sẽ theo đuổi được người ta!"
Nguyễn Lưu Tô ngốc lăng mà nhìn cảnh cô ôm hắn, cơ thể Dư mềm như kẹo bông gòn, cả người hắn hệt như bị điện giật, tê tê dại dại.

Trong giây lát hắn chỉ biết thẫn thờ ngồi đó, mở to mắt nhìn nụ cười của Dư Mặc.
A Mặc, A Mặc của hắn đang dựa vào người hắn.

Hắn sắp không áp chế được con mãnh thú trong lòng, nó kêu gào muốn vươn tay ôm chặt cô vào lòng, muốn cưỡng hôn cô, muốn xé rách quần áo sau đó li3m láp cô từng chút một.
Hắn không tùy hứng thể như vậy, bằng không sẽ doạ cô chạy mất.

Nguyễn Lưu Tô rũ mắt xuống làm che khuất sự si mê điên cuồng.
"Ngoan quá, mau mau mau, a ~ ăn một miếng bánh kem đi."
Nhìn thiếu niên dần dần bình tĩnh lại, Dư Mặc cười cười đút hắn một miếng bánh kem.

Nguyễn Lưu Tô là em trai ở nhà bên, gia cảnh giàu có, cha mẹ đều kinh doanh công ty ở nước ngoài.

Bởi vậy nên từ bé thì Nguyễn Lưu Tô được dạy dỗ rất nghiêm ngặt, ngoại trừ học những môn trên trường, hắn còn phải học các môn năng khiếu như dương cầm, mỹ thuật,....!May mà hắn rất thông minh và chăm chỉ, lúc nào kiểm tra cũng chễm chệ đứng nhất khối.
Nguyễn Lưu Tô thuộc dạng hướng nội nên tính cách hắn ngoan ngoãn, trầm lặng, đặc biệt là rất dễ ngại ngùng, chỉ cần cô nhìn chằm chằm hắn trong mấy giây mặt hắn liền đỏ như trái cà.

Bởi vậy nên hắn là con nhà người ta trong truyền thuyết, rất được lòng các vị phụ huynh.

Nhưng trớ trêu thay người hắn thích lại không thích hắn!
Nghĩ đến đây, Dư Mặc thở dài một hơi.
Từ bé thì Nguyễn Lưu Tô đối xử với cô rất tốt, lúc cả hai mới quen, hắn dính cô như tiểu yêu tinh, nói gì nghe nấy.

Những năm tiểu học, chỉ vì một câu thèm đồ ngọt của cô hắn liền sẵn sàng đi mua bánh kem, mặc dù phải tốn tận 2 tiếng đi xe buýt.

Đương nhiên là cô vẫn luôn cố gắng làm tốt trách nhiệm của một người chị, ở bên hắn lúc hắn cần.
Dư Mặc là chị đại trong trường, cô chịn là đứa con nít quỷ trong mắt người lớn.

Đánh nhau, hút thuốc, uống rượu, trốn học,...chưa có việc gì là Dư Mặc chưa làm.

Còn thêm cái tật cứng đầu, cho dù có bị mời phụ huynh bao lần đi nữa thì cô vẫn cợt nhả như cũ, uống sạch trà ở phòng hiệu trưởng xong thì vẫy tay chào tạm biệt, ngang nhiên rời đi.

Nhưng thật ra thì Dư Mặc rất đẹp, vẻ đẹp của cô không thuộc loại nhẹ nhàng nhu mì mà là một vẻ đẹp đầy cá tính, gương mặt sắc nhọn, đôi mắt vừa to vừa sáng, lông mi đen nhánh, đuôi mắt sắc xảo, đôi môi đỏ hồng, làn da trắng nõn, dáng người mảnh khảnh, là loại phụ nữ vũ mị động lòng người trong truyền thuyết.
Nhưng cô lại rất có cá tính, hoàn toàn không giống với các bạn nữ đồng trang lứa, điều này khiến cô càng thêm sắc xảo, động lòng người.
Có lẽ là do tính cách quậy phá của cô mà không có ai dám tỏ tình, có thể nói là ế bằng thực lực.
Lại nói đến Nguyễn Lưu Tô, hắn chính là cành vàng lá ngọc trong mắt mọi người, gia thế tốt đẹp, phẩm chất khiêm nhường.

Hai người vốn dĩ đến từ hai thế giới nhưng không biết từ bao giờ mà cả hai lại trở thành bạn bè, điều này làm cho thầy cô học sinh trong trường thắc mắc mãi không thôi.
Đến cả Dư Mặc cũng không nhớ rõ vì sao hai người lại quen nhau, nhưng cô rất thích chơi với Nguyễn Lưu Tô, từ tiểu học đến đại học, cô vẫn luôn che chở bảo vệ hắn hắn, ra vẻ như "Ai dám bắt nạt Lưu Tô thì người đó là kẻ xấu", "Dám động đến Lưu Tô Mặc tỷ sẽ cho tên đó biết thế nào là lễ độ"....
Giúp anh em theo đuổi con gái nhà người ta, việc đó có gì là không thể? Xem ra đây chính là lúc phát huy công dụng của một người chị.
Dư Mặc hạ quyết tâm.
Cô nhìn qua Nguyễn Lưu Tô, lúc này hắn đang chăm chú nhìn về một góc, ánh mắt có chút....thèm thuồng cùng si mê?.

||||| Truyện đề cử: Khó Có Thể Khống Chế |||||
Dư Mặc nghi hoặc mà nhìn theo ánh mắt hắn, lại thấy được hộp mì gói và chiếc đũa lúc nãy cô đang ăn dan dở.
Đúng rồi, thằng nhóc này xếp hàng đi mua Tiramisu giữa trời nắng nóng, chắc hẳn là hắn vẫn chưa ăn cơm.
Cô vỗ vai hắn, cười nói: "Lưu Tô em ngồi đây đi, để chị đi nấu cho em tô mì." Không còn cách nào, Mặc Tỷ của em chỉ biết nấu mì..
Nguyễn Lưu Tô cười làm cong mắt đào, hắn ngoan ngoãn nói: "Vâng, vậy...vậy để em dọn dẹp chén dĩa trên bàn......"
"Ha ha......!Cái đó em không cần dọn đâu, lát nữa chị sẽ đem vứt thừng rác." Nguyễn Lưu Tô có thói ở sạch, mỗi lần Dư Mặc qua nhà hắn, cô đều thấy nhà hắn sạch sẽ đến mức không tì vết....!Để hắn thấy được thói ở dơ của mình làm Dư Mặc có chút xấu hổ, cô xoay người tiến vào phòng bếp.

"Không sao, cứ để cho em dọn" Giọng nói của thiếu niên vừa âm trầm vừa ngọt ngào.
Sau khi Dư Mặc vào phòng bếp, hắn nhanh tay lẹ mắt nhặt chiếc đũa trên bàn, cẩn thận nhìn xung quanh sau đó hắn dùng sức li3m chiếc đũa, trên mặt là bệnh trạng đỏ ửng.

Li3m xong hắn cất chiếc đũa vào trong túi, vứt gói mì vào thùng rác xong lau lại cái bàn.
"Nước sôi nước sôi, món mì độc nhất vô nhị đây." Dư Mặc bưng chén mì bước ra.
Nguyễn Lưu Tô ngồi trên sô pha, tay hắn cầm một quyển tạp chí.

Hắn nở một nụ cười.

Bây giờ hắn cảm thấy rất hạnh phúc, đơn giản vì Mặc của hắn nấu mì cho hắn ăn a.
Dư Mặc chống cằm, cô chăm chú nhìn thiếu niên đang ăn mì.
Đứa trẻ này quá xinh đẹp a, đúng là chỉ cần có nhan sắc thì làm gì cũng đẹp.
Nguyễn Lưu Tô ăn mì một cách nghiêm túc, nhưng tai hắn đã sớm phiếm hồng dưới cái nhìn chăm chú của cô.
Dư Mặc cười tủm tỉm nhìn hắn, nhưng thật ra tâm trí cô đã bay đến nơi khác, hoàn toàn không chú ý đến lỗ tai đỏ bừng của Nguyễn Lưu Tô.

Trong lòng cô đang tính toán cách giúp anh em theo đuổi con nhà người ta.
Nữ sinh kia tên là Lâm Tuyết Lê, học năm nhất, nhỏ hơn hắn một tuổi, rất đáng yêu và dịu dàng, là ví dụ điển hình cho tiểu thư con nhà gia giáo.

Dư Mặc cũng không biết tại sao họ lại quen nhau, nhưng có một lần cô vô tình đi ngang sân bóng thì thấy bọn họ đang đứng tán gẫu.
Sau đó Dư Mặc bắt đầu rình trộm Nguyễn Lưu Tô và Lâm Tuyết Lê.

Lúc này, cô phát hiện cũng có một nam sinh đang nhìn lén bọn họ, cô nghiêng đầu nhìn hắn: "Này, đằng ấy đang làm gì vậy!?"
Nam sinh quay đầu, Dư Mặc mở to mắt, hắn rất là đẹp trai a, nhưng sao cô có cảm giác hắn và nữ sinh kia có chút giống, không ngờ nam sinh đó lại nói: "Đó là em gái tôi."
Dư Mặc cười rộ lên, cô chỉ chỉ Nguyễn Lưu Tô: "Thật trùng hợp, đó là em trai tôi."
"Cậu xem, bọn họ có phải rất xứng đôi không?"
Nam sinh dựa sát vào Dư Mặc, lời nói phun lên tai cô, hơi thở mát lạnh xông thẳng vào.
Dư Mặc mất tự nhiên mà lui về phía sau, cô chuyển mắt nhìn về hai người kia, thiếu niên tinh xảo và thiếu nữ ôn nhu.
Cô im lặng gật đầu.
Ừm, quả thật rất xứng đôi.
Có lẽ là do duyên phận mà nam sinh kia và Dư Mặc trở thành bạn bè, lúc này cô mới biết hắn tên là Lâm Cảnh Tu, học ngành tài chính, cũng là sinh viên năm 3 giống cô..
 
Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa
Chương 44: Hàng Xóm Bạch Thiết Hắc 2


Dư Mặc ở bên Nguyễn Lưu Tô từ nhỏ, cũng khá hiểu tính cách của hắn.

Tuy Nguyễn Lưu Tô đẹp trai học giỏi nhưng lại chưa từng thân thiết với nữ sinh nào, có thể nói là không có hứng thú.
Một người đẹp trai như hắn, thành tích thì luôn đúng top đầu, tất nhiên là được rất nhiều nữ sinh thầm thương trộm nhớ.

Nhưng Nguyễn Lưu Tô lại cố tình né khỏi bọn họ, suốt ngày chỉ dính Dư Mặc.
Không thân thiết với nữ sinh, nhưng mà nam sinh thì.....Dư Mặc không khỏi nhíu mày.
Cẩn thận ngẫm lại, Lưu Tô không có một người bạn nào.

Hắn dễ thẹn thùng lại ít nói, chắc hẳn là khó hoà nhập với mọi người.
Nếu cô không phải hàng xóm của hắn thì chắc cả hai cũng chỉ là người lạ.
Dư Mặc nhớ tới năm Nguyễn Lưu Tô học cao trung, lúc hắn bị nữ sinh vây quanh, khuôn mặt nhỏ lạnh tanh, đôi môi hồng nhấp nháy, nhưng lúc đó Dư Mặc vô tình đi ngang qua, không kịp suy nghĩ nhiều liền doạ cho mấy nữ sinh đó chạy rớt dép.
Dư Mặc chính là chị đại trong trường, mặc dù trong lòng các nữ sinh cảm thấy bất mãn nhưng họ vẫn không dám hó hé gì.
Nhớ khi cô vừa xuất hiện, ánh mắt của Nguyễn Lưu Tô nhìn cô giống hệt ánh mắt tín đồ nhìn thần linh.

A, đây chính là mỹ nhân cứu anh hùng trong truyền thuyết sao?

Sao cứ cảm thấy kì kì, Nguyễn Lưu Tô cũng không phải là con gái nhà lành, tốt xấu gì cũng là một người đàn ông, nghĩ đến đây, cô cúi đầu nhếch môi cười.
Lại không ngờ một biểu tình nhỏ của cô lại lọt vào mắt hắn, trong nháy mắt sắc mặt thiếu niên trở nên trắng bệch.
A Mặc đang cười gì vậy? Chị ấy đang nghĩ tới gì? Chẳng lẽ trong lúc hắn không chú ý có ai đó đã câu dẫn A Mặc? Mấy tên chết tiệt đó, luôn xuất hiện liên tiếp như vậy, thật chướng mắt.
Hắn bất động thanh sắc mà quan sát Dư Mặc, mặc dù bên ngoài vẫn còn đang ăn mì.
Nhưng hắn lại không biết bây giờ Dư Mặc đang lên kế hoạch giúp hắn tán gái.
Ngoại trừ Dư Mặc, Lâm Tuyết Lê vẫn là nữ sinh đầu tiên Nguyễn Lưu Tô nói chuyện cùng, có thể thấy Nguyễn Lưu Tô rất để ý tới Lâm Tuyết Lê.

Hắn ưu tú, đẹp trai như vậy, cớ sao Lâm Tuyết Lê lại không thích được? Dư Mặc nghĩ thầm, cô quyết tâm ngày mai sẽ hẹn gặp Lâm Tuyết Lê để nói chuyện.
Tan học ngày hôm sau, vì tiết cuối là thể dục nên Dư Mặc rủ đàn em đi trốn học, cô phân phó cho vài người đứng trước cửa lớp Lâm Tuyết Lê, còn cô thì đứng chờ trên hành lang, từ cửa sổ có thể thấy được Lâm Tuyết Lê đang ngồi bàn nhất, thiếu nữ với chiếc mái bằng, tóc đuôi ngựa được chải gọn gàng, bộ dáng thanh tú khả nhân, đích thị là tiểu bạch hoa chính gốc.

Xác thật thì rất xứng đôi với Nguyễn Lưu Tô, Dư Mặc tương đối vừa lòng.
Không màng đến ánh mắt tức giận của lão sư trên bục giảng, cô huýt sáo về hướng Lâm Tuyết Lê, Lâm Tuyết Lê quay đầu lại thấy được cô, Dư Mặc cong môi, nở một nụ cười vừa bỉ khí lại gợi cảm.

Tiểu bạch hoa ngại ngùng cúi đầu, chậc chậc, quả nhiên rất giống Nguyễn Lưu Tô, cả hai đều dễ thẹn thùng.
Dư Mặc sờ cằm, sau đó tự xoa mặt bản thân, nghĩ thầm lát nữa cô phải thật thân thiện, không thể doạ tiểu muội muội chạy mất, chắc hẳn loại nữ sinh kiều khí nhu nhược này có lá gan rất nhỏ.
"Này, tụi bây lui về phía, đừng đứng trước cửa lớp người ta nữa." Dư Mặc quay đầu lại, nói với mấy người nam sinh.
"Sao vậy Mặc tỷ, không phải nói dẫn tụi em đi xem mấy em gái sao?" Trong đó có một nam sinh kêu Chu Bình Đích Nam lên tiếng.
Dư Mặc đập vào đầu hắn: "Nhìn cái mẹ gì, tao cảnh cáo tụi bây, học muội kia là người yêu của em trai tao, tụi bây đừng ôm tâm tư giẻ rách gì.

Thôi mau đi đi, đi quán net....."
" Vâng vâng vâng!"
Rốt cuộc cũng tới giờ tan học, Lâm Tuyết Lê dọn sách vở chuẩn bị ra về.
"Học....học tỷ, chị tìm em sao?" Mặt Lâm Tuyết Lê ửng hồng, biểu tình rất khẩn trương.
"Đúng vậy, chị tìm em, thứ bảy này em có rảnh không?" Dư Mặc đeo balo, cả người lười nhác dựa vào vách tường, thấy Lâm Tuyết Lê ra khỏi phòng học liền vào thẳng vấn đề.
"A?" Lâm Tuyết Lê sửng sốt, tiểu bạch thỏ mê mang nhìn cô, thoạt nhìn như rất sợ hãi, chọc người trìu mến.
Chẳng lẽ do cô quá hung dữ?
Dư Mặc nghĩ vậy, cô tiếp tục cố gắng thay đổi biểu tình, cười tủm tỉm nói: "Nếu thứ bảy học muội rảnh thì 9 rưỡi sáng đến quán cà phê XXX được không? Chị có chuyện quan trọng muốn nói a."
Rốt cuộc Lâm Tuyết Lê lộ cũng nở nụ cười, ngay sau đó cô như nghĩ tới cái gì mà sắc mặc trở nên đỏ ửng: "Em rảnh! Em rảnh...vậy học tỷ, chúng ta hứa nhé, đến lúc đó không gặp không về..."
Dư Mặc gật đầu: "Vậy thế nhé, chị về đây."
Cô phất phất tay, dẫn theo đàn em rời đi, đi ra khỏi sân trường Dư Mặc mới cúi đầu nhìn điện thoại.
Có tới 12 cuộc gọi nhỡ?
Vừa mở ra xem thì tất cả cuộc gọi, tin nhắn của Nguyễn Lưu Tô ào ạt xuất hiện.

Lại còn là mấy tin nhắn nhảm nhí, chỉ đơn giản hỏi cô đang ở đâu, sao không nghe điện thoại, lúc tan học muốn về chung với hắn không,...
Có đôi khi đứa trẻ này rất dính người.

Dư Mặc nghĩ vậy, cô đang chuẩn bị gọi lại cho Nguyễn Lưu Tô thì lại có thêm một cuộc gọi từ hắn.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án
2.

Chiều Hư
3.

Hệ Thống Nghịch Tập Của Nữ Phụ
4.

Trùng Sinh Để Gặp Người
=====================================
"Alo? Lưu Tô."
Dư Mặc bắt máy, ở đầu dây bên kia không phát ra tiếng động.
"Mặc tỷ, chị đang ở đâu?" Giọng Nguyễn Lưu Tô có chút trầm thấp.
"Chị ở......" Dư Mặc tính khoe khoang việc cô giúp hắn tán gái, nhưng cô đột ngột dừng lại.
Nói thẳng ra như vậy thì không còn gì là bất ngờ nữa.
Vì thế nên cô lập tức sửa lại: "Haha, không có gì, chỉ là lúc nãy chị thấy trời nóng quá nên dẫn bọn Chu Bình đi mua nước, còn em đang ở đâu?"
"Em còn ở phòng học, Mặc tỷ chờ em chút được không? Chúng ta cùng nhau về nhà." Giọng Nguyễn Lưu Tô khôi phục lại sự ôn hòa mềm mại thường ngày.
"Được, vậy chị đứng chờ em ở cổng trường, nhớ nhanh lên đó!" Dư Mặc cúp điện thoại, sau đó quay qua nói với bọn đàn em: "Tụi bây về trước đi, hôm nay tao về với em trai tao."
"Không phải chứ!! Gần đây chị lúc nào cũng về chung với Nguyễn Ca, bỏ mặt tụi em a!"
"Đúng vậy Mặc tỷ, không lẽ chị tính làm học sinh ngoan đó chứ?!"
"Mau đi đi, đừng mói bậy bạ nữa!" Dư Mặc đạp bọn hắn: "Lưu Tô không thích mấy trò hư hỏng như đua xe hút thuốc, haiz, thật sự không còn cách nào khác, tụi bây về trước đi!"
Cả đám bọn họ cãi nhau ầm ĩ, hoàn toàn không chú ý đến Nguyễn Lưu Tô đang đứng sau góc cây.

Hắn âm trầm mà nhìn về phía Dư Mặc, dùng sức nhéo di động khiến cho đầu ngón tay trắng bệch, trong mắt là sự hung ác tàn bạo.
A Mặc, vì sao chị lại gạt em? Chị trốn em đi gặp ả đàn bà kia, còn nói dối vì nó.

Lâm Tuyết Lê...ả đàn bà chết tiệt này vốn nên chết mới phải!!
Bỗng dưng hắn nở một nụ cười sởn tóc gáy, xung quanh còn tản ra sát khí, xem ra, lần trước hắn cảnh cáo ả còn chưa đủ a.
Dư Mặc ra khỏi cổng trường, mấy phút sau mới nhìn thấy Nguyễn Lưu Tô xuất hiện.
Nguyễn Lưu Tô thấy cô, đôi mắt đào hoa của hắn cong lên, sau đó bước nhanh lại gần cô, Dư Mặc dùng sức xoa đầu hắn: "Thằng quỷ nhỏ, sao lại đến trễ vậy, bận làm việc gì sao?
Chỉ trong chốc lát đầu của Nguyễn Lưu Tô liền thành tổ quạ, hắn cười một tiếng, lắc lắc đầu.
Thật đúng là tiểu yêu tinh, nhưng mà hắn thật sự rất thích, rất thích rất thích cô.

Nguyễn Lưu Tô ôn nhu mà nhìn cô, sâu trong đáy mắt là sự sủng nịch mà Dư Mặc không nhìn thấy.
"Mặc tỷ, em xin lỗi vì đã để chị chờ, đưa cặp đây em đeo cho."
Ngữ khí Nguyễn Lưu Tô mềm như bông, hắn chủ động cầm lấy cặp táp của Dư Mặc.
"Ân ân ân, ngoan quá, rất biết điều, mà nhớ cầm cho đàng hoàng đó!" Dư Mặc bật cười, cô ném cặp táp về phía hắn, sau đó lắc lư đi ở phía trước.
Nguyễn Lưu Tô theo sau cô, hắn cố tình đi chậm, âm trầm lặng lẽ mở cặp táp của Dư Mặc ra, quả nhiên có thể thấy được phong thư màu hồng phấn ở bên trong, phía trên phong thư còn có hình trái tim.
Lại là thư tỏ tình! Luôn có nhiều tên chết tiệt mơ ước tới A Mặc của hắn!!!
Không sao, sớm muộn gì thì mấy tên này cùn sẽ chết.
Nguyễn Lưu Tô nở một nụ cười trào phúng, hắn nhanh chóng nhét phong thư vào túi quần.
Dư Mặc thấy hắn không theo kịp, cô quay đầu lại, la to: "Lưu Tô, em còn loay hoay gì ở phía sau đó!"
Nguyễn Lưu Tô nhanh chóng đeo cặp, làm như không có chuyện gì mà đuổi theo, cười nhạt nói: "Không có gì, Mặc tỷ, lúc nãy em chỉ nghĩ đến bài giảng của cô trên lớp......Em xin lỗi a."
"Haha, đúng là đồ mọt sách."
Hai người cùng nhau sánh vai, bây giờ ở nhà Dư Mặc không có ai, còn cha mẹ của Nguyễn Lưu Tô thì đi công tác quanh năm, vì thế nên Mặc nghênh ngang đến nhà Nguyễn Lưu Tô ăn chực.
Vừa vào cửa, Dư Mặc liền ba chân bốn cẳng cởi giầy cởi tất, chiếc đùi thon gọn nõn nà của cô lộ ra ngoài, nhưng cô cũng không quan tâm, chỉ tuỳ tiện lăn lộn trên sofa.
Nhà Nguyễn Lưu Tô vừa rộng vừa đẹp, đứa trẻ này mắc bệnh sạch sẽ nên nhà không nhiễm một hạt bụi, mọi thứ cũng được sắp xếp chỉnh tề.
Mỗi lần Dư Mặc đến đều sẽ khiến cho mọi vật rối tung rối mù, nhưng Nguyễn Lưu Tô sẽ vĩnh viễn chiều chuộng cô, hắn chỉ cười tủm tỉm sửa lại những thứ mà cô phá, sau đó còn nấu thật nhiều đồ ăn ngon cho cô..
 
Khi Bệnh Kiều Hắc Hóa
Chương 45: Hàng Xóm Bạch Thiết Hắc 3


"Oa, mùi gì mà thơm vậy?"
Dư Mặc đang nằm trên sofa chơi game, cô ngửi được hương thơm của đồ ăn, bụng đã sớm phát ra tiếng ọt ọt.
Nguyễn Lưu Tô bưng đồ ăn từ phòng bếp ra, thấy cô khen món hắn làm, hắn ngượng ngùng mà nói: " Lúc trước Mặc tỷ nói thèm bò kho với sườn nướng, em liền luyện tập nấu mấy món này, Mặc tỷ lại đây ăn thử xem có ngon không."
Dư Mặc nhanh tay lẹ mắt gậm một miếng sườn, cô thỏa mãn mà nói: "Ngon quá! Thật sự rất ngon!" Dứt lời, cô còn li3m li3m ngón tay.
Nguyễn Lưu Tô nhìn đầu lưỡi hồng nhạt của cô li3m ngón tay, hầu kết hắn giật giật, trong mắt là sự thèm thuồng ghê tởm.
Hắn muốn li3m, muốn ngậm lấy đầu lưỡi màu hồng phấn đó, bây giờ hắn li3m một chút thôi được không? A Mặc sẽ không trách hắn đi? Rốt cuộc thì hắn vẫn luôn ngoan ngoãn lấy lòng cô.
"Hửm? Sao em không ăn?" Dư Mặc tròn xoe mắt nhìn hắn, cảm xúc si ngốc lúc nãy của Nguyễn Lưu Tô bị đôi mắt ngây thơ của cô đánh bay, hắn đỏ mặt, nhanh chóng cúi đầu, nhưng vẫn không quên lấy tờ khăn giấy lau nước sốt bị dính bên môi cô, ngữ khí hắn có chút hấp tấp: "Không...không có gì, Mặc...!Mặc tỷ, chị phải rửa tay trước rồi mới nên ăn, như vậy....như vậy mới sạch sẽ."
Haha, thói ở sạch của tên nhóc này lại tái phát, cô đâu có chú ý tới những việc cỏn con này.
Nguyễn Lưu Tô cẩn thận chà lau tay cô, ngón tay của Dư Mặc rất đẹp, thon dài trắng nõn, đẹp không tỳ vết như hòn ngọc quý, cô đúng là được Thượng Đế thiên vị, Ngài luôn ban cho cô những điều tốt đẹp nhất.

Nguyễn Lưu Tô nhịn không được mà vuốt v e, mỗi một bộ phận trên người A Mặc đều hoàn hảo như vậy.
Dư Mặc đang ăn, nhưng bị hắn sờ s0ạng nhiều như vậy nên có chút tê dại, cô nhanh chóng rút tay về.
Sau khi cơm nước xong xuôi, cả hai quyết định cùng chơi game, đã chơi rất lâu nhưng ván nào Nguyễn Lưu Tô cũng thua, hắn sủng bái mà nói: "Mặc tỷ thật lợi hại, em..em chơi không được giỏi như Mặc tỷ...."
Dư Mặc được hắn khen đến mức có chút kiêu ngạo, cô cười hắc hắc, vươn tay ôm hắn vào lòng: "Không sao, có Mặc tỷ ở đây, chị chắc chắn sẽ đào tạo em thành người chơi game giỏi nhất thế giới."
"Vâng." Nguyễn Lưu Tô ngoan ngoãn đồng ý, hắn lén lút cọ vào ngực cô.
"Nên ngủ thôi, mà chị đi tắm cái đã." Dư Mặc nhìn đồng hồ, cũng gần 12 rưỡi đêm.

Không biết Nguyễn Lưu Tô nghĩ tới cái gì mà khuôn mặt nhỏ trở nên đỏ bừng.

Nhưng Dư Mặc cũng không để ý đến hắn, cô cầm lấy áo ngủ sau đó đi vào phòng tắm, không lâu sau trong phòng tắm liền truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Nguyễn Lưu Tô ngơ ngẩn nhìn dáng người mập mờ, như ẩn như hiện thông qua cửa kính pha lê, hắn thèm khát mà nuốt nước miếng.
Bỗng nhiên hắn nhớ tới một việc, Nguyễn Lưu Tô bước nhanh đến trước cửa phòng, lấy phong thư tình màu hồng nhạt trong cặp Dư Mặc ra, hình như người viết còn bỏ rất nhiều tâm tư, nếu cẩn thận ngửi thì phong thư còn toả ra hương thơm nhàn nhạt.
Nguyễn Lưu Tô âm trầm đọc thư, sau khi đọc xong, ánh mắt hắn dừng lại ở chữ kí phía cuối bao thư.
Đột nhiên hắn cười, ngũ quan của thiếu niên thật sự rất mềm mại, nhưng ánh mắt hắn lại âm trầm, cuồn cuộn sát ý làm người ta không khỏi lạnh sống lưng.

Nếu mày muốn đi tìm chết thì đừng trách tại sao tao ác.
Phong thư bị hắn đốt bằng quẹt lửa, sau đó hắn nhẹ nhàng thổi những mảnh vụn đi.
Theo sau, hắn móc di động ra gọi cho ai đó, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

Hắn hạ giọng nói: "Giúp tôi xử lý người XXX, làm sạch sẽ một chút, về sau tôi muốn hắn vĩnh viễn biến mất, biến mất triệt để."
Sau khi cúp điện thoại, Nguyễn Lưu Tô vẫn cảm thấy bực bội và hỏng loạn như cũ.
Quá nhiều, thật sự quá nhiều.
Không biết đây là người thứ bao nhiêu theo đuổi cô.
Cứ mỗi một lần, hắn đều lặng lẽ xử lý bọn chúng.
Tại sao lại có nhiều người muốn tranh giành A Mặc của hắn chứ?
Chỉ cần nghĩ đến một ngày, A Mặc nắm tay, ôm hôn một thằng đàn ông khác, hắn liền cảm thấy run rẩy, đau xót, thậm chí là ghen ghét đến phát điên, lòng ngực phát hỏa như muốn cắn nuốt toàn thân hắn.
Tuyệt đối không thể để cho việc đó xảy ra.
......
Sau khi Dư Mặc tắm rửa xong, cô liền trở lại phòng dành cho khách, nói đúng hơn là dành cho cô.

Dư Mặc nằm trên giường với tư thế hình chữ X,
giường này mềm hơn giường ở nhà cô nhiều, thật sự rất thoải mái.
"Cốc cốc"
Lúc cô đang lim dim ngủ thì tiếng gõ cửa vang lên.
Cô mở cửa thì thấy Nguyễn Lưu Tô đang cầm ly sữa bò, mặt hắn còn đỏ đến mức như sắp tiết ra máu.
"Lưu Tô?" Dư Mặc vẫn còn buồn ngủ.
"Em..

em xin lỗi Mặc tỷ, em chỉ muốn đưa sữa bò cho chị......!Nếu trước khi ngủ uống một ly sữa bò thì sẽ dễ ngủ hơn." Nguyễn Lưu Tô ngượng ngùng mà nói.
"A, hắc hắc, Lưu Tô, cảm ơn em, em thật tri kỷ."

Dư Mặc uống một hơi hết ly sữa bò, sau đó đưa lại ly cho hắn.
"Liệu..liệu em có thể vào tâm sự với Mặc tỷ không......?"Giọng Nguyễn Lưu Tô yếu ớt như con muỗi, mặt hắn đỏ như trái cà.
"A?" Dư Mặc chưa kịp phản ứng.
Thấy cô chần chờ, Nguyễn Lưu Tô trở nên luống cuống, hắn vội nói: "Em xin lỗi, nếu chị không muốn tâm sự với em thì em sẽ đi liền.

Mặc tỷ đừng giận, em không cố ý quấy rầy chị."
Lúc này Dư Mặc mới phản ứng lại, cô không khỏi suy nghĩ, từ bé thì đứa trẻ này không có anh em ruột thịt gì, cha mẹ lại thường xuyên đi công tác, có lẽ hắn cảm thấy rất cô độc....Hắn chỉ có mỗi cô là bạn tốt, nhưng cô lại rất ít khi quan tâm tới hắn...
Nguyễn Lưu Tô rũ đầu, hắn đang chuẩn bị rời đi thì Dư Mặc kéo lấy hắn, hắn mở to mắt, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Dư Mặc kéo vào phòng.
Dư Mặc và Nguyễn Lưu Tô cùng ngồi trên giường, cô chia cho hắn một nửa chăn: "Hắc hắc, đêm nay chúng ta chắn chắc sẽ tâm sự đủ thứ chuyện."
Đầu óc Nguyễn Lưu Tô trống rỗng, hắn khẩn trương đến mức không dám thở mạnh, A Mặc cho hắn vào phòng sao? Hắn và A Mặc cùng ngồi trên giường sao? Hạnh phúc đến quá đột ngột đi?
Dư Mặc thấy vẻ mặt hạnh phúc như cô vợ nhỏ của hắn, tâm tình cũng trở nên vui sướng, cô nhịn không được mà kể cho hắn nghe mấy chuyện thú vị trên trường.
Trò chuyện và trò chuyện, đột nhiên cô cảm thấy rất buồn ngủ, cơn buồn ngủ ập đến quá đột ngột, Dư Mặc ngáp mấy cái liền, mắt cô lờ mờ mở không nổi.
Cô lẩm bẩm nói: "Lưu Tô......Chị buồn ngủ quá......!Chắc chị thức không nổi, không thể nói chuyện với em được nữa......"
Nguyễn Lưu Tô "Vâng" một tiếng, sau đó hắn không nói nữa.
Một lát sau truyền đến tiếng hít thở đều đều của Dư Mặc, cô đã tiến vào giấc ngủ.

Hắn chậm rãi quay đầu lại, nhìn gương mặt lúc ngủ say của Dư Mặc.
Môi nhẹ nhấp, hắn vươn tay xoa mặt cô, thấp giọng nói: "Rốt cuộc cũng ngủ rồi."
Ly sữa bò hắn cho cô uống lúc nãy có bỏ thêm thuốc ngủ, liều lượng rất ít nên cũng không gây tổn hại gì cho thân thể, chưa kể đến là thuốc ngủ đó được hắn nhờ người mang từ nước ngoài về.
Dư Mặc mỹ lệ xinh đẹp, đôi mắt hồ ly đang nhắm lại một cách an tĩnh, đường cong duyên dáng phác họa ra độ cong tinh xảo, lông mi vừa dày vừa dài.

Dư Mặc thật sự rất đẹp, là vẻ đẹp cá tính riêng biệt chỉ mình cô có, kể từ lần đầu tiên gặp mặt, cô liền đâm vào tim hắn, làm hắn trầm luân, đắm chìm và sa ngã vào tình yêu vô hạn này.
Ngày thường lúc Dư Mặc tỉnh, nụ cười vũ mị và tính cách anh khí* của cô kết hợp lại khiến người ta cảm thấy nguy hiểm, nhưng cũng không nhịn được mà si mê.
(*Anh khí: Khí khái to lớn, hào khí.)
Nhưng bây giờ cô đang ngủ say, khuôn mặt trở nên điềm tĩnh ôn hòa.

Môi cô hơi hơi hé, nhịp thở đều đều dễ chịu.
"Chị là của em, chỉ có thể là của em." Nguyễn Lưu Tô nở một nụ cười nhạt, hắn cẩn thận xích lại gần cô, trong mắt mang theo bệnh trạng mê luyến, hắn hôn lên đôi môi mà hắn mơ ước đã lâu, mềm mại, ấm áp, chỉ cần đụng vô liền khiến người ta hoàn toàn trầm luân.
Có lẽ trong lúc ngủ mơ Dư Mặc cảm thấy không khoẻ, cô nhíu mày rên một tiếng, cơ thể giật giật, muốn lùi về sau theo bản năng.
Nguyễn Lưu Tô mạnh mẽ ôm lấy Dư Mặc, không cho cô cơ hội lùi về phía sau.
Dư Mặc nhíu mày, không kháng cự lại cái ôm của hắn nữa, mắt cô giựt giựt như muốn mở ra mà không được.
Nguyễn Lưu Tô cười, hắn ngậm lấy vành tai cô, thều thào nói: "Vậy là được rồi, đừng nghĩ cách trốn em."

A Mặc đang ở cạnh bên, căn bản là hắn không ngủ được, thật đúng là loại tra tấn ngọt ngào.

Không biết qua bao lâu, Nguyễn Lưu Tô mới chịu buông Dư Mặc đang ngủ say ra, sắc mặt ửng hồng đi vào phòng tắm giải quyết nhu cầu.
Một lúc sau, hắn tắm rửa một chút, cả người mang theo hơi nước lặng lẽ nằm cạnh Dư Mặc, đôi mắt đào hoa tràn đầy sự ôn nhu sủng nịch, khóe môi mang theo nụ cười ngọt ngào thoả mãn.
Hôm sau, Dư Mặc tỉnh lại, cô cảm thấy môi sưng như bị muỗi cắn, có chút ngứa có chút đau.

Cô gian nan mở to mắt, mới chợt nhớ đây không phải là phòng mình, cô đã qua đêm ở nhà Nguyễn Lưu Tô.
Đúng rồi......!Hình như đêm qua cô ngủ quên trong lúc đang trò chuyện với Nguyễn Lưu Tô.
Nghĩ đến đây, cơ thể Dư Mặc giật giật, đột nhiên cô nhận ra bản thân đang ôm thứ gì đó.
Vừa cúi đầu xuống liền thấy.....trong nháy mắt mặt cô trở nên đỏ bừng.
Nguyễn Lưu Tô đang ngủ trên giường cô!!
Cô còn ôm Nguyễn Lưu Tô vào lòng, đã vậy còn ôm cứng ngắt!!
Nguyễn Lưu Tô ngủ say trong lòng cô, hoàn toàn không biết việc cô ôm hắn, hơn nữa......!Cô cảm thấy ôm Nguyễn Lưu Tô khá thoải mái...
Trời ơi, cô đang nghĩ bậy bạ gì vậy!! Đây là em trai hàng xóm cô tự tay dạy bảo từ bé a!!
Dư Mặc nhanh chóng buông hắn ra, tim đập như muốn bay ra ngoài, gương mặt cũng trở nên đỏ ửng, cô che ngực lại, cảm thấy có một loại tình cảm kì lạ đang dần nảy sinh trong lòng.
Cô nhịn không được mà quay lại nhìn gương mặt ngủ say của hắn.
Với sắc đẹp này mà ngủ không phòng bị như thế, may là hắn ngủ với một người chị tốt như cô, nếu đổi thành mấy người phụ nữ khác thì chắc chắn hắn sẽ bị ăn sạch sẽ.
Đột nhiên mí mắt Nguyễn Lưu Tô giật giật, sau đó hắn mở mắt, ánh mắt cả hai chạm phải, hắn vội vàng ngồi dậy, lộ ra biểu tình mờ mịt vô tội: "Mặc...Mặc tỷ, tối qua...chúng ta ngủ với nhau rồi sao?"
"Hình như là......" Dư Mặc dời mắt, cô có chút chột dạ.
Dư Mặc ơi là Dư Mặc, một thiếu niên ngây thơ đơn thuần như vậy mà cô cũng động thủ cho được, không được không được, cô không thể để cho hắn biết trong lúc ngủ hắn đã bị cô xàm sỡ.
Nguyễn Lưu Tô nhanh chóng rời giường, sau khi hắn rửa mặt xong liền bận rộn làm bữa sáng cho Dư Mặc.
Thật là tri kỷ a, không biết về sau ai sẽ may mắn được làm vợ của Nguyễn Lưu Tô....!Dư Mặc nhìn bóng dáng bận rộn của hắn, không khỏi suy nghĩ.
"Lưu Tô, không biết vì sao mà môi chị sưng như bị con gì cắn, còn có mấy vết ở phía dưới cổ nữa, vừa hồng vừa đau, bộ nhà em có muỗi hả?" Dư Mặc sờ sờ vết sưng ở môi và ở ngực.
Nguyễn Lưu Tô dừng tay, hắn lại gần cô cẩn thận xem xét vết sưng, sau đó cười nhạt nói: "Đúng là có vết sưng, nhưng nhìn giống như là bị dị ứng, có lẽ là do món thịt bò tối qua."
"Chị dị ứng thịt bò? Không thể nào!?"
"Ừm, hôm qua em có nêm nếm chút rượu vang, chắc chị bị dị ứng với một số thành phần trong đó." Thiếu niên bưng bữa sáng ra, nhấp môi cười, có lẽ tâm tình hắn hôm nay rất tốt..
 
Back
Top Bottom