Cập nhật mới

Ngôn Tình Khi Anh Quay Đầu Vì Em

Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 120: Tâm sự thiếu nữ


Tiếng chuông báo hết tiết học cuối cùng buổi sáng vang lên, Cố Ngữ Chân cùng vài bạn nữ ăn xong cơm rồi tản bộ đến cửa hàng nhỏ bên cạnh sân thể dục.

Cố Ngữ Chân chỉ đi cùng bạn, chứ không mua gì. Một phần là vì cô không thích cứ phải xin tiền từ nhà, phần khác là vì cô cũng không mấy hứng thú với đồ ăn vặt.

Lần nào đến cửa hàng nhỏ này, nhiều nhất cô cũng chỉ mua sữa để uống cho cao lớn, ngoài ra không mua gì khác.

Bạn nữ bên cạnh thấy cô chẳng cầm gì cả, liền hỏi:

“Ngữ Chân, cậu không mua gì à?”

Cố Ngữ Chân lắc đầu, dịu dàng đáp:

“Tớ no rồi, các cậu cứ mua đi.”

Cô bước ra khỏi cửa hàng nhỏ, đứng đợi các bạn ở cửa, lờ mờ nghe thấy tiếng mèo kêu, rất khẽ.

Cô cúi đầu nhìn theo tiếng kêu, thì thấy một con mèo cam nhỏ ngoan ngoãn nằm ở góc tường phơi nắng. Nó kêu về phía cô, như thể đang trách cô che mất ánh nắng của nó.

Cố Ngữ Chân lập tức nhận ra đây là chú mèo mà trước đó Lý Thiệp từng mang đi chơi, không ngờ lại gặp ở đây. Mới vài ngày mà trông nó đã mũm mĩm lên rồi.

Cô không kìm được mà bật cười, ngồi xuống xoa đầu nó, mới phát hiện phía sau còn có một chiếc ổ mèo rất to.

Chiếc ổ đó hoàn toàn không hợp với chú mèo nhỏ này, to gấp mấy lần, không ngờ chủ cửa hàng nhỏ lại đối xử tốt với nó đến vậy.

Các bạn nữ từ trong cửa hàng bước ra, cũng nhìn thấy con mèo, vui vẻ reo lên:

“Chủ quán, chú còn nuôi mèo nữa à?”

Ông chủ cửa hàng ló đầu ra nhìn chú mèo nhỏ đang nằm ngoan, đáp:

“Một cậu đẹp trai mang đến đấy. Ở đây nhiều chuột, đang thiếu một con mèo.”

Chủ quán nhớ lại Lý Thiệp, vào giờ học mà ôm mèo đến, lại là học sinh mới, gan còn lớn hơn cả học sinh lớp trên. Hoàn toàn không sợ bị giáo viên bắt vì trốn học. Bảo anh là học sinh hư cũng không đúng, anh chỉ ôm mèo đến, như thể chỉ vì muốn tìm chỗ cho mèo ở. Rút hết tiền trong người ra, dáng vẻ lười nhác mà lên tiếng thương lượng:

“Chú ơi, muốn nuôi mèo không? Nuôi lớn nó giúp bắt chuột cho chú.”

Ông chủ thấy mèo vừa đáng yêu lại hữu ích nên nhận nuôi:

“Hình như là học sinh lớp 10 thì phải, cái ổ mèo này cũng là cậu ta trèo tường ra ngoài mua về, trèo qua ngay chỗ sau trường đấy.” Ông chỉ về cánh cổng sắt to phía sau trường:

“Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cậu ta đã leo ra ngoài mua rồi, đúng là người trẻ có sức, hành động quyết liệt.”

“Lớp 10 á? Bọn cháu cũng là lớp 10 mà.” Mấy nữ sinh tò mò hỏi:

“Là ai vậy ạ?”

Ông chủ tất nhiên không nhớ tên, chỉ nhớ người:

“Trông rất đẹp trai, chắc mấy em nữ sinh biết rõ.”

Quả thật có người biết, nhưng chỉ có Cố Ngữ Chân biết.

Khó trách hôm đó anh đột nhiên biến mất, thì ra là đi tìm chỗ ăn ở dài hạn cho con mèo con. Loại mèo con không có mèo mẹ dẫn dắt như thế, quả thực rất khó sống sót.

Cô vẫn còn nhớ hôm đó, giáo viên nói anh sau này sẽ trở thành lưu manh du côn, cô hôm đó đã không đồng tình, giờ càng không đồng tình nữa, vì anh sống giống như mặt trời.

Mặt trời đâu quan tâm người khác nghĩ gì, anh luôn rực rỡ, mãnh liệt, sống tùy hứng theo cách của mình.

Giờ nghỉ trưa, Cố Ngữ Chân cùng một bạn nữ đến thư viện mượn sách, nhưng bất giác lại nghĩ đến Lý Thiệp, anh bị gọi phụ huynh hôm thứ hai, mấy ngày nay đều không đến lớp.

Cô đã lâu không gặp anh rồi.

Hôm đó Lý Thiệp chú ý đến sợi dây buộc tóc, sau đó cũng không nhớ lại chuyện này nữa, vốn dĩ với mấy chuyện như vậy anh không quá để tâm, về nhà lại bị mấy ông chú dạy dỗ một trận, mọi thứ cũng sớm bị ném ra khỏi đầu.

Anh cùng bạn nam đi nhận lại quyển sách bị mất, đứng trước hàng kệ sách thấy hơi chán, ngẩng đầu vô thức nhìn qua thì bắt gặp bóng lưng của một nữ sinh ở bên kia giá sách.

Mặc đồng phục chỉnh tề, tóc đuôi ngựa được buộc bằng sợi dây màu lam nhạt chính là sợi dây mà anh từng nhặt được.

Tóc đuôi ngựa được buộc gọn gàng, chỉ có vài sợi tóc con lòa xòa trước trán, làm lộ ra chiếc cổ trắng nõn và mảnh mai.

Anh cảm thấy bóng lưng này có chút quen thuộc, lông mi hơi động, như thể có gì đó khẽ lướt qua tim anh, khiến nó đập lệch đi một nhịp. Anh định bước tới thì có người gọi:

“Bạn học, cho mình đi qua chút được không?”

Lý Thiệp lùi lại một cách thờ ơ:

“Đi đi.”

Cố Ngữ Chân đang ngồi xổm tìm sách, vừa lấy được thì nghe thấy giọng nói của anh, hơi ngẩng đầu lên, qua kệ sách liền thấy gương mặt của anh, dường như đang nói chuyện với một nữ sinh khác.

Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, vội cầm sách đi sang dãy kệ khác, đợi đến khi bình tĩnh lại mới cảm thấy hành động của cô hơi kỳ lạ.

Cô nhìn theo bóng anh đi xa mới thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn cuốn sách trong tay ngẩn người.

Ở mép trắng của trang sách, không biết là nữ sinh nào đã viết lên đó một dòng chữ: “Trần Tử Dương, tớ thích cậu.”

Tâm sự thiếu nữ, tựa như bỗng có nơi để giãi bày.

Tim cô bỗng đập thình thịch, bạn học nữ đi ngang qua nhìn thấy cô cúi đầu, chú ý đến sợi dây buộc tóc màu lam nhạt trên đầu cô, liền hỏi:

“Ngữ Chân, sợi dây buộc tóc này là của cậu à?”

Cố Ngữ Chân hơi khựng lại, không hiểu sao có chút chột dạ, khẽ trả lời:

“Ừm.”

Bạn học nữ tỏ vẻ khó hiểu:

“Vậy sao lúc trước Lý Thiệp hỏi, cậu lại không nhận?”

“Vì tớ tưởng của mình không bị rơi.” Phản ứng của Cố Ngữ Chân chưa bao giờ nhanh đến thế.

Nữ sinh đó hiển nhiên không nhận ra điều gì, nghe vậy liền gật đầu. Dù sao kiểu dây buộc tóc này cũng đơn giản, đúng là dễ bị nhận nhầm.

Cố Ngữ Chân thấy bạn học còn nhớ đến việc đó, bất giác mất hết dũng khí để tiếp tục buộc chiếc dây đó. Cô cảm thấy không tự nhiên, như thể đeo nó sẽ lộ hết tâm tư trong lòng ra ngoài.

Cô sợ người khác biết, lại càng sợ anh biết. Nhân lúc bạn học đi sang chỗ khác, cô nhanh chóng tháo dây buộc tóc ra, nhét vào túi áo, rồi thay bằng một sợi dây thun đen bình thường.

Cô nữ sinh vừa rồi đi mượn sách lén lút liếc nhìn Lý Thiệp, mặt hơi đỏ lên, rồi bước qua trước mặt anh.

Lý Thiệp đợi cô ấy đi qua, lại ngẩng đầu nhìn sang thì không thấy bóng dáng cô gái nào nữa.

Anh khựng lại một chút, liếc nhìn xung quanh cũng không thấy.

“A Thiệp, đi thôi.”

Lý Thiệp không rõ cảm giác trong lòng là gì, tùy tiện “ừ” một tiếng, không nghĩ nhiều mà quay người đi về phía cửa. Vừa đến cửa thì bạn học bên cạnh hỏi:

“Cậu đang tìm ai à?”

Bước chân của Lý Thiệp hơi khựng lại, quay đầu nhìn vừa đúng lúc thấy một nữ sinh từ phía kệ sách đi ra.

Cố Ngữ Chân ôm sách bước ra, chạm phải ánh mắt của anh, bước chân khẽ loạng choạng một chút, cô vội vàng rẽ sang quầy mượn sách.

Lý Thiệp nhìn cô đi ra, ánh mắt dừng lại trên đuôi tóc buộc sau đầu là sợi dây thun màu đen.

Không phải là chiếc dây buộc tóc màu xanh nhạt mà anh đã thấy.

Anh không nghĩ gì nhiều, tiện tay cầm lấy quả bóng rổ đặt bên cửa rồi đi ra ngoài:

“Đi thôi.”

Giờ nghỉ trưa kết thúc, sân thể dục dần trở nên náo nhiệt.

Cố Ngữ Chân ôm sách đi ngang qua sân bóng rổ, ánh mắt lướt qua thân ảnh anh đang chơi bóng.

Ve trên cây bất chợt kêu vang, từng tiếng kéo dài không dứt tâm sự thiếu nữ, chỉ vừa mới bắt đầu.
 
Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 121: Không nên giả làm người tốt


Anh từ nhỏ đã chẳng hứng thú với điều gì, cũng không có thứ gì đặc biệt để để tâm, vì những gì anh muốn thì đều dễ dàng có được.

Anh có được quá nhiều, nên không sinh ra chấp niệm, cũng không có thứ gì quan trọng đến mức trở thành điều mà trong lòng anh không thể có được.

Chỉ duy nhất ở chỗ của Cố Ngữ Chân, anh mới vấp phải một cú ngã thật lớn.

Anh nhớ rất rõ ngày cô nói chia tay là ngày kỷ niệm một năm yêu nhau.

Hôm đó An Phi còn hỏi anh định quen cô đến bao giờ?

Anh không trả lời được, vì anh vốn chưa từng nghĩ đến việc sau này sẽ chia tay, anh cảm thấy cứ ở bên nhau mãi thế này là được rồi.

Bọn họ rất hợp nhau, cả trên giường cũng rất ăn ý, cô luôn khiến anh cảm nhận được rằng cô thật sự rất thích anh.

Anh cũng không kìm được mà hết lần này đến lần khác giày vò cô, như thể bị nghiện vậy.

Rất nhiều lúc, anh chẳng có khái niệm về “mãi mãi”, cũng không tin điều gì có thể lâu dài, nhưng ở bên Cố Ngữ Chân, anh lại tin vào sự lâu dài và mãi mãi.

Lúc An Phi hỏi đến Trương Tử Thư, thật ra anh đã có chút mất kiên nhẫn, nhưng anh không muốn nhắc đến Cố Ngữ Chân trước mặt người khác, không muốn để ai khác chú ý đến điểm tốt của cô.

Thật ra anh cũng không nhận ra sự ích kỷ của mình, nhưng đã bắt đầu làm như vậy rồi anh sẽ vô thức không nhắc đến Cố Ngữ Chân trước mặt anh em của anh.

Từ nhỏ đến lớn, anh không có thói quen giấu diếm, cũng chẳng có bí mật nào không thể kể ra, đến mức ngay cả bản thân cũng không nhận ra đang che giấu điều gì.

Chỉ là anh không muốn để những người anh em của anh biết được điểm tốt của cô, bởi vì anh thật sự không chắc rằng, nếu bị người khác phát hiện, liệu cô có bị cướp mất hay không.

Chỉ cần đừng nhắc đến Cố Ngữ Chân là được. Khi An Phi nhắc đến Trương Tử Thư, anh chỉ qua loa cho có, bởi thật ra anh chẳng còn chút ký ức nào rõ ràng về thời gian quen Trương Tử Thư, chỉ nhớ ba tháng yêu nhau ấy gần như ngày nào cũng cãi nhau, không thì chiến tranh lạnh, còn chẳng bằng lúc làm bạn, ít nhất còn bình thường hơn một chút.

Anh chẳng muốn nghĩ nhiều, với anh những chuyện đã qua thì coi như xong, và giờ anh cũng không còn kiên nhẫn nghe An Phi lải nhải nữa. Anh tháo găng tay, cầm điện thoại lên, chỉ chú ý mỗi việc Cố Ngữ Chân vẫn chưa gọi cho anh.

Ngoài kia có vài người bạn đến, chuẩn bị rủ nhau đi ăn.

Lý Thiệp cũng chẳng nghĩ nhiều, cất điện thoại rồi cùng An Phi bước ra ngoài. Đám bạn này vốn đều là loại con nhà giàu ăn chơi, miệng mồm không đứng đắn, lại trêu chọc hỏi sao không dẫn bạn gái theo?

Lý Thiệp hiểu rất rõ, kiểu con gái yên tĩnh như Cố Ngữ Chân rất dễ bị mấy tên “sói” này nhắm đến. Đám này ăn chơi là thế, nhưng trong việc dỗ dành con gái lại rất có chiêu, mà người dễ mắc bẫy nhất chính là kiểu ngoan ngoãn như Cố Ngữ Chân.

Lúc đó, anh cũng không nhận ra rằng anh thật sự cực kỳ không thích để “bảo bối” của anh bị người khác để mắt đến, đến cả việc chỉ hỏi han một chút cũng không chịu được.

Anh cau mày, khó chịu nói:

“Lo cái gì, ngày nào cũng hỏi cô ấy làm gì?”

Mấy người kia lập tức cười toe toét:

“Thiệp ca căng thế, hỏi một câu cũng không cho.”

An Phi cũng trêu:

“Không phải là căng, mà là sợ bọn tôi biết nhiều rồi đi kể cho Tiểu Thư chứ gì?”

Lý Thiệp chẳng buồn đáp, chỉ cần đừng nhắc đến Cố Ngữ Chân là được.

Anh đi ra ngoài, liếc một cái liền thấy Cố Ngữ Chân đang ngồi ở ghế dài bên đường.

Khóe môi anh lập tức cong lên, chính bản thân cũng không ý thức được anh thật sự thấy vui khi nhìn thấy cô đến.

Một cậu bạn bên cạnh ngạc nhiên nói:

“Thiệp ca, bạn gái anh tới tìm kìa!”

“Cùng đi ăn cơm nhé?”

Lý Thiệp lập tức đá bay mấy tên kia:

“Ăn với các cậu thì có gì ngon? Cút đi.”

Cố Ngữ Chân ngồi rất yên tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt rất nghiêm túc.

Lý Thiệp nhìn chiếc bánh ngọt trong tay cô, trong đầu lập tức nghĩ đến ngày kỷ niệm một năm, nhưng lại không hỏi thẳng, chỉ trêu cô một câu:

“Hôm nay sinh nhật em à?”

Cố Ngữ Chân có vẻ hơi mệt mỏi:

“Em thấy hơi mệt.”

Lý Thiệp có chút xót xa, anh biết mỗi khi cô mệt sẽ lười cả nói chuyện, thế nên cũng không tiếp tục trêu ghẹo nữa.

Anh không nhận ra điều gì bất thường từ cô, chỉ nghĩ đơn giản là cô mệt, không muốn nói nhiều.

Nhưng không ngờ, sau một hồi im lặng, cô đột nhiên mở miệng hỏi:

“Lý Thiệp, anh có người nào không thể quên được không?”

Anh khựng lại thật sự có. Đó là lần đầu tiên anh bị phản bội đến mức triệt để như vậy.

Triệu Chiêu và Chu Ngôn Nghiễn là hai người đồng đội được gọi là “bạn bè” ấy muốn quên cũng thật sự rất khó.

Chuyện này, Cố Ngữ Chân là người duy nhất anh không muốn để cô biết, bởi vì anh không chắc… liệu cô có tin anh không?

Ngay cả bố mẹ cũng không tin anh.

Tin tưởng hay nghi ngờ, cũng chỉ là 50-50, nhưng đến một nửa đó… anh cũng không muốn đánh cược.

Anh bật cười, trả lời thẳng thừng hai chữ:

“Không có.”

Cô nghiêm túc nhìn anh, dường như có chút khó hiểu:

“Vậy sao anh hút thuốc? Em thấy anh có vẻ nghiện thuốc rồi.”

Anh hiểu ý cô vì hồi cấp ba anh đâu có thích hút thuốc, dù đã thử từ sớm nhưng chẳng có hứng thú gì với mấy thứ đó.

Anh không biết phải trả lời thế nào, bởi vì thuốc lá là thứ anh bắt đầu dính vào sau tai nạn đó. Thỉnh thoảng hút một điếu, đúng là có thể xua bớt phiền não, nhưng nói nghiện thì chưa đến mức.

Anh im lặng một lúc rồi đáp:

“Hút chơi thôi.”

Cô dường như cũng chỉ tiện miệng hỏi, đến khi anh trả lời rồi, cô lại như chẳng để tâm nữa.

Im lặng một hồi, cô đột nhiên mở miệng:

“Lý Thiệp, em muốn chia tay.”

Lý Thiệp lần đầu tiên cảm thấy anh có vấn đề về thính lực, thậm chí còn tưởng đã nghe nhầm. Anh im lặng rất lâu, rồi mới nhận ra… không phải anh nghe nhầm.

Cô thật sự muốn chia tay.

Từ trước tới nay anh chưa bao giờ có cảm xúc gì quá phức tạp, vậy mà lần này lại rối bời đến mức chính anh cũng không biết anh đang cảm thấy gì.

Anh thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải cô đã nghe những lời đàm tiếu, biết chuyện trong quân đội, rồi nghĩ rằng anh là kẻ hèn nhát?

Nghĩ đến đây, anh lại không hỏi. Anh thật sự giận rồi.

Cô nói là thích anh nhưng hóa ra lại chẳng thích đến thế. Thích tám năm thì sao chứ, mới yêu nhau có một năm… cô đã muốn chia tay.

Anh lúc đó cũng không phân rõ nổi anh tức giận vì cô nói chia tay, hay vì cô đã lừa anh rằng cô thích anh. Hoặc có lẽ… là cả hai.

Anh chẳng hỏi lấy một lý do, chỉ im lặng đồng ý chia tay với cô. Chỉ là một câu đồng ý, nhưng đau đớn lại là chính anh phải chịu.

Anh đã quá quen với sự hiện diện của cô, vậy mà bây giờ, mỗi lần thức dậy… đều là một mình. Mỗi lần tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng, và anh chẳng thể nào ngủ lại được.

Trước đây anh có thể ôm cô vào lòng ngủ, tỉnh lại cô vẫn nằm ngoan ngoãn trong vòng tay.

Giờ đây, mỗi lần nghĩ đến những chuyện đó là dạ dày lại quặn đau, thỉnh thoảng phải hút một điếu thuốc để dịu lại. Cũng vì thế mà nghiện thuốc từ lúc nào không hay.

Anh tức vì cô nói một đằng làm một nẻo, cũng bắt đầu hối hận vì những lời anh đã nói trước khi yêu nhau.

Anh đúng là không nên giả làm người tốt, nói gì mà “khi nào em chán thì chia tay cũng được”, chia tay cái mẹ gì chứ.

Anh có thể tỏ ra mạnh mẽ, nhưng mạnh mẽ thì có ích gì? Cuối cùng chịu khổ vẫn là chính anh.
 
Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 122: Canh cánh trong lòng


Suốt một năm trời, anh luôn tức giận vì cô đã không giữ lời.

Anh càng lúc càng cảm thấy đã bị lừa, cô nói thích anh, thì anh liền tin.

Anh nghĩ rằng anh chỉ là đã quen với sự tồn tại của cô nên mới canh cánh trong lòng như thế, chỉ cần thời gian trôi qua lâu hơn chút, thì cũng sẽ qua thôi.

Dù sao thì ai thiếu ai, cũng không thể đến mức không sống nổi.

Anh tuy biết rõ điều đó, nhưng cơn nghiện thuốc vẫn ngày một nặng hơn, mỗi lần nhớ đến cô chỉ có thể dựa vào thứ này để làm tê liệt bản thân.

Có lẽ anh thật sự nghiện Cố Ngữ Chân, mà cơn nghiện này chỉ có thể dùng thuốc lá để xoa dịu, chỉ có cảm giác tê liệt trong chốc lát mới giúp anh lấy lại lý trí, mới có thể đè nén được ý nghĩ muốn gọi điện hỏi cho rõ.

Anh đương nhiên có lòng tự trọng, cô không muốn, thì anh cũng không thể dây dưa không buông.

“Anh ơi, xe của anh bị người ta đụng rồi.” Nhân viên thu ngân trong cửa hàng tiện lợi kinh ngạc lên tiếng.

Lý Thiệp liếc nhìn ra ngoài, chắc chỉ là va quẹt nhẹ, anh không để tâm lắm, cũng không có kiên nhẫn xử lý, liền gửi định vị cho Vương Hạo bảo anh ta đến giải quyết.

Vừa mới gửi định vị xong, anh lại nghĩ đến cảnh anh vừa nhìn thấy, bèn ngẩng đầu nhìn sang.

Không nhìn nhầm, đúng là cô.

Cô cùng một người đàn ông khác mặc đồng phục tình nhân kiểu học sinh, nhìn là biết đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng, yêu đến mức muốn bù đắp cho tiếc nuối hồi cấp ba khi chưa kịp gặp nhau.

Lần đầu tiên gặp lại sau một năm xa cách, đến chính anh cũng không nhận ra, ý nghĩ đầu tiên khi nhìn thấy cô lại mang theo oán giận.

Đến khi hoàn hồn lại, anh đã đứng trước mặt cô, nhìn bộ đồng phục của cô mà hỏi ra mấy câu đến chính bản thân anh cũng thấy không nên hỏi.

Anh thậm chí còn không nhận ra rằng khi nghe cô nói người đàn ông kia chỉ là bạn diễn trong phim, thì oán khí trong lòng anh mới vơi đi một chút.

Nhưng hỏi xong rồi, anh lại cảm thấy câu hỏi đó thật thừa thãi. Đã chia tay rồi, cho dù cô có bạn trai thì sao chứ?

Chẳng lẽ cô thực sự có thể làm được như lời đã nói, là mãi mãi thích anh?

Lừa thì cũng lừa rồi, chẳng lẽ anh còn so đo với con gái?

Ban đầu anh cũng định buông bỏ rồi, nhưng khi nhìn thấy cô ở sân golf thì vẫn không nhịn được mà nổi giận.

Anh biết cô không phải người như vậy, nhưng vẫn tức giận nếu công việc khó khăn như thế, tại sao không nói với anh, còn chia tay nữa?

Mỗi lần nghĩ đến cuối cùng, anh đều nghĩ đến chuyện chia tay, mà bản thân còn chẳng nhận ra chuyện đó khiến anh canh cánh trong lòng đến mức nào.

Anh chỉ làm theo điều anh nghĩ, cũng chẳng quan tâm đến việc có vượt giới hạn hay không, đưa tay ra dạy cô đánh bóng, đến chính anh cũng không rõ là vì muốn gần cô, hay là muốn giúp cô thoát khỏi tình huống khó xử?

Nhưng cô lại biết giữ khoảng cách, có lẽ là vì đã thích người khác, đã học được cách giữ khoảng cách với anh. Sau khi anh giúp cô giải vây, cô liền muốn rời đi.

Lúc nghe cô nói muốn đi, anh thật sự không thể giữ được vẻ bình tĩnh, thậm chí còn muốn bật cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót chẳng hiểu vì sao.

Đồ nhóc vong ơn, anh đối xử với cô tốt như vậy, mà cô lại chẳng hề lưu luyến anh chút nào.

Sau khi rời khỏi sân golf, anh thật sự đã định không tìm cô nữa, hút thuốc suốt cả đêm, cuối cùng vẫn gọi điện cho Trương Tích Uyên.

Trương Tích Uyên bắt máy với vẻ hơi ngạc nhiên:

“A Thiệp?”

Anh im lặng một lúc, rồi nói:

“Có chuyện muốn nhờ anh giúp.”

Trương Tích Uyên dĩ nhiên không thể không giúp:

“Cậu hiếm khi mở miệng nhờ vả, chuyện gì thế?”

“Có một người bạn của tôi đang ở một công ty quản lý không được đàng hoàng lắm, anh giúp tôi ký cô ấy về rồi dẫn dắt một chút.”

Cái gọi là “không được đàng hoàng”, Trương Tích Uyên đương nhiên hiểu rõ ý là gì.

Anh ta cũng không thể từ chối, bởi vì Lý Thiệp tuyệt đối sẽ không để anh ta giúp không công:

“Cậu nói ‘dẫn dắt một chút’, là ký vào công ty cho có mặt, hay là định nâng cô ấy thành sao?”

Lý Thiệp ngậm điếu thuốc, suy nghĩ một lát. Thật ra anh vốn không phải người có lý tưởng gì lớn lao, anh thấy cuộc đời chỉ có thế thôi, dù sao cũng phải trải qua sinh lão bệnh tử, tất nhiên là nên sống sao cho vui vẻ.

Trên đời có nhiều kiểu người, còn anh chính là kiểu chẳng có hứng thú leo l*n đ*nh cao, thấy những chuyện như vậy thật dư thừa.

Nhưng Cố Ngữ Chân thì không giống. Thời đi học cô đã rất nghiêm túc, chắc chắn không giống anh.

Anh ngậm điếu thuốc, lười nhác mở miệng:

“Tất nhiên là phải nâng thành sao, không thì tôi nhờ anh làm gì?”

Trương Tích Uyên bật cười:

“Vậy còn phải xem tố chất thế nào, tốn không ít tiền đấy.”

“Cô ấy diễn xuất rất tốt, anh có thể xem thử phim của cô ấy.”

“Xem ra cậu đã xem rồi? Với tính cách như cậu mà cũng có kiên nhẫn xem phim truyền hình à?”

Lý Thiệp không trả lời. Quả thật anh không có kiên nhẫn xem phim, nhưng của Cố Ngữ Chân… thì đúng là anh đã xem hết rồi.

Anh cũng không cố ý đi tìm, đều là trang web đề xuất cho anh, anh liền thuận theo mà xem, giống như một bí mật mà cả hai đều ngầm hiểu.

Nhưng anh lại bỏ qua một điều: những gợi ý của trang đều do thuật toán dữ liệu lớn tính toán. Nếu anh không hề hứng thú, thì sao lại được đề xuất?

Lý Thiệp cũng không nghĩ nhiều, tháo điếu thuốc ra khỏi miệng:

“Chi phí của cô ấy để tôi lo, tài nguyên tôi cũng giúp cô ấy đàm phán, anh chỉ cần lo chuyện xây dựng các mối quan hệ trong giới cho cô ấy là được.” Lý Thiệp rõ ràng không để tâm chuyện tiền nong, vì anh vốn không thiếu tiền:

“Chuyện tiền bạc đừng nói cho cô ấy biết, cứ coi như tôi giúp bạn.”

Trương Tích Uyên cũng không hỏi thêm, chỉ cười nhắc nhở:

“Giúp người mà không để lại tên? Vậy công lao này là đổ lên đầu tôi hết đấy nhé, đến lúc đó cô ấy chỉ nhận tôi là ân nhân thôi đấy?”

Lý Thiệp không để tâm mấy chuyện này, anh biết Cố Ngữ Chân rất có lòng tự trọng, nếu biết anh giúp thì chắc chắn sẽ không vui.

“Cô ấy nhận ai cũng được, miễn là được chăm sóc tốt.” Anh dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn, nhưng không ngờ một câu này lại trở thành điềm báo anh tự tay đưa cho anh một tình địch, tất cả đều là tự chuốc lấy.
 
Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 123: Bị nghiện


“Thiệp ca, cược hôm chơi golf hôm đó, bọn họ đều đã chuyển khoản rồi, em chuyển cho anh nhé?”

Lý Thiệp lấy điếu thuốc ra khỏi miệng:

“Chuyển lại đi.” Anh cầm lấy điện thoại, chuyển một khoản tiền cho Vương Trạch Hào:

“Chuyển số tiền này cho Cố Ngữ Chân.”

Vương Trạch Hào nhìn thấy tiền Lý Thiệp vừa chuyển, tò mò hỏi:

“Thiệp ca, em thấy có gì đó không ổn nha, giữa hai người có chuyện gì hả?”

Lý Thiệp tiện tay đặt điện thoại lên bàn:

“Bớt nói nhảm, bảo chuyển thì chuyển đi.”

Vương Trạch Hào dù mặt mày hóng chuyện nhưng cũng không hỏi nữa, trực tiếp chuyển 500 vạn tệ đi.

Ngay sau đó, điện thoại của Cố Ngữ Chân gọi đến.

Cậu ta vừa ngẩng đầu đã thấy Lý Thiệp vẫn chưa đi, theo thường lệ thì anh đã rời đi từ lâu rồi, vốn chẳng hứng thú ở lại đây.

Cậu ta vội vàng bước đến, đưa điện thoại qua:

“Thiệp ca, Cố Ngữ Chân tìm anh.”

Lý Thiệp cúi đầu hút thuốc, dường như chẳng bất ngờ gì, đưa tay nhận lấy điện thoại.

Anh cầm điện thoại, cũng không lên tiếng, chỉ chờ bên kia mở lời.

Vương Trạch Hào đột nhiên có cảm giác như Lý Thiệp cố ý ngồi chờ để Cố Ngữ Chân gọi đến.

Đợi đến khi Lý Thiệp cúp máy, cậu ta biết chắc là Cố Ngữ Chân thật sự sẽ tới, liền xác định suy đoán của cậu ta:

“Thiệp ca, chẳng phải anh cố ý chờ ở đây sao? Với tính cách của Cố Ngữ Chân, chắc chắn cô ấy sẽ không nhận tiền, anh không phải cố tình thả mồi nhử để cô ấy phải đến đây à?”

Vốn nghĩ sẽ bị phản bác, nhưng không ngờ Lý Thiệp lại không nói gì, chỉ cụp mắt hút thuốc, giống như ngầm thừa nhận.

Vương Trạch Hào cảm thấy đúng là sống lâu mới thấy chuyện lạ, đây là lần đầu tiên thấy Lý Thiệp tính toán kỹ lưỡng như vậy.

Trước đây hồi cấp ba, có cô bạn gái nào mà khiến anh phải vất vả đến thế?

Lý Thiệp cụp mắt hút thuốc thực ra, anh chỉ là không biết phải làm sao để nói ra rằng anh cảm thấy cô cần.

Anh bỗng nhớ đến lời nhắc nhở của Trương Tích Uyên:

“A Thiệp, muốn nâng đỡ một người nổi tiếng không phải chuyện dễ, giai đoạn đầu chẳng khác nào cái hố không đáy, sau này rất có thể sẽ chẳng thu được gì. Nếu chỉ là bạn bè, cậu không cần làm đến mức này. Hơn nữa, người ký hợp đồng là với chỗ tôi, cho dù có nổi tiếng thì sau này cậu cũng sẽ không được lợi ích gì cả.”

Người làm kinh doanh thì luôn hướng tới lợi nhuận, đã từng lăn lộn trên thương trường, câu này làm sao anh không hiểu rõ ý nghĩa của nó?

Nhưng thật ra anh không quan tâm những điều đó, anh chẳng bận tâm điều gì, nhất là chút lợi ích nhỏ nhặt ấy.

Anh cũng không nói rõ được vì sao anh lại giúp đỡ cô đến mức này. Dựa theo cách cô lừa dối anh, lẽ ra anh nên giận, nên làm ngơ, vậy mà suốt cả đêm ngồi đó, cuối cùng lại đưa ra quyết định hoàn toàn trái ngược.

Anh nghĩ giúp bạn bè cũng chẳng sao, chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng loại “chuyện nhỏ” như thế này, vốn không phải là chuyện mà bạn bè có thể làm được.

Ai lại ném cả đống tiền vào bạn bè, để họ đi theo con đường họ muốn?

Trương Tích Uyên nhìn rõ hơn anh, nếu đã giúp đỡ đến mức đó, thì số tiền kiếm được sau này cũng coi như đổ hết vào cô rồi. Thứ anh muốn không phải là lợi nhuận, mà là người.

Cuối cùng, anh ta cũng chẳng nói gì thêm, chỉ gật đầu đồng ý:

“Không vấn đề, tôi ký với cô ấy.”

Lý Thiệp từ đầu đến cuối đều không rõ ràng, anh từ nhỏ đã sống tùy hứng, cũng chưa bao giờ đi phân tích sâu lý do tại sao lại làm như vậy. Anh muốn thì làm, trước giờ đều là như thế.

Gặp cô ở sân golf, rồi lại gặp trong thang máy, cô khi ấy trông còn lo lắng hơn cả lần trước.

Anh biết cô không phải là người hay biểu hiện cảm xúc ra ngoài, nhưng sau từng ấy thời gian bên nhau, anh vẫn có thể nhận ra được tâm trạng của cô.

Lẽ ra với tính cách của anh thì nên coi như không thấy, vậy mà chân vừa bước ra khỏi thang máy, anh lại mở miệng nói sẽ đưa cô về.

Đợi đến khi cô ngồi vào xe, anh theo bản năng định hỏi cô có đang quen ai không và thật sự đã hỏi rồi.

Nhưng khi câu hỏi thốt ra, anh mới nhận ra: hoàn toàn không cần thiết. Có lẽ anh vẫn chưa buông bỏ được chuyện cô đã lừa anh, đã từng nói thích anh, mà tình cảm đó chỉ kéo dài chưa đầy một năm rồi từ yêu chuyển sang không còn cảm xúc gì nữa.

Sau sự việc xảy ra khi còn trong quân đội, anh trở nên vô cảm với mọi chuyện. Không có điều gì khiến anh vui, cũng chẳng có gì khiến anh buồn, lại càng không có gì khiến anh thấy hứng thú. Anh ngày càng không muốn tiếp xúc với người khác, chỉ ép mình sống trong trạng thái tê liệt, đi làm một số việc cho qua ngày.

Cũng từ sau đó anh mới bắt đầu kinh doanh vì chỉ khi bận rộn, anh mới không liên tục nhớ đến ngày hôm ấy, nơi tăm tối dưới phiến đá và những mặt tối tàn nhẫn của nhân tính.

Nếu không có Cố Ngữ Chân, có lẽ cả đời anh sẽ sống như thế, và mãi mãi cảm thấy cuộc sống này thật vô nghĩa.

Có lẽ chính vì vậy mà anh không thể buông bỏ được. Cô nói đã thích anh tám năm chân thành và nghiêm túc như thế, vậy mà cuối cùng vẫn kết thúc theo cách đó.

Đến cả một người luôn vô cảm như anh, cũng bắt đầu “canh cánh trong lòng”.

Lần gặp lại sau đó, cô đang đi xem mắt, đối diện là một phó giáo sư nghề nghiệp như thế đúng là rất tốt, vừa nhìn đã biết là kiểu người ổn định, thích hợp để sống cả đời bên nhau.

Đột nhiên anh cảm thấy có lẽ việc Cố Ngữ Chân chia tay với anh là một lựa chọn đúng đắn, bởi vì từ đầu, anh vốn không phải kiểu người phù hợp với một cô gái ngoan ngoãn, trưởng thành trong môi trường yên ổn như cô.

Anh đột nhiên không còn tức giận nữa, có lẽ là ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy cô lần đầu tiên đã hết giận rồi.

Người như anh, thật sự không phù hợp với cô.

Nhưng cái người đang xem mắt với cô, anh lại không vừa mắt chút nào vì loại người như thế làm sao có thể dựa vào được? Cô lại hay khóc như vậy, gặp phải kiểu người yếu đuối thế này, sau này có chuyện gì thì biết trông cậy vào ai?

Anh cảm thấy Cố Ngữ Chân không biết chọn bạn đời, thậm chí gia đình cô cũng không biết chọn. Anh vô thức bắt đầu giúp cô sàng lọc đối tượng.

Anh thật sự sợ cô bị người ta lừa, cũng thật sự định giúp cô tìm một người phù hợp.

Ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, rõ ràng là người vốn không thích lo chuyện bao đồng, vậy mà cả công việc lẫn hôn nhân của cô, anh đều tự tay lo liệu hết.

Anh thật sự đã bỏ công sức đi tìm. Người xung quanh đều nhìn qua rồi mà không chọn được ai, anh chọn tới chọn lui, cuối cùng mới tìm được một người khá ổn chính là Trương Tích Uyên: tính cách trầm ổn, gia thế tốt, có năng lực bảo vệ cô, hơn nữa sau này còn có thể ký hợp đồng với công ty anh ta, sự nghiệp phát triển càng thuận lợi.

Còn bản thân anh thì thế nào cũng được, cũng không chừa đường lui. Cố Ngữ Chân không muốn ở bên anh thì ít nhất cũng phải sống thật tốt.

Thế nhưng khi cô tìm đến anh, anh lại có tư tâm. Ngày sinh nhật anh là ngày khó chịu nhất trong năm, luôn khiến anh nhớ lại sự tuyệt vọng của ngày hôm đó.

Anh cũng là con người, đâu thể không có chút cảm xúc nào. Việc Cố Ngữ Chân đến thăm anh thật sự khiến anh vui mừng. Nhưng khi cô mở miệng bảo anh nhận điện thoại của Trương Tử Thư, anh mới nhận ra có lẽ cô chỉ là thấy tội nghiệp anh mà thôi.

Ngay lập tức anh nổi giận. Ngay ngày hôm đó anh đã nghĩ sẽ không để ý tới cô nữa, nhưng không hiểu vì sao, Cố Ngữ Chân mỗi lần đều có thể phá vỡ giới hạn của anh.

Thật ra anh là người có nguyên tắc trong chuyện tình cảm, một khi chia tay là sẽ không quay đầu. Nhưng chỉ cần cô đến gần, anh liền không đẩy cô ra được.

Như thể bị nghiện vậy.

Khi cô ngoan ngoãn đến gần hôn anh, anh lập tức hối hận, hối hận vì đã chọn đối tượng cho cô.

Vì một khi cô đã chịu đến gần anh, thì cô phải là của anh.
 
Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 124: Anh mang tội trong tình yêu này, không thể tha thứ nhưng tuyệt đối không hối hận.


Dì Triệu quay về nhìn thấy hộp nhẫn trong thùng rác thì giật mình, trước đó không biết hai người xảy ra chuyện gì, vừa về là Cố Ngữ Chân lập tức thu dọn hành lý bỏ đi, lần này đi còn vứt luôn cả nhẫn, xem ra thật sự là chia tay rồi.

Dì Triệu có hơi do dự, nhưng vẫn nhặt hộp nhẫn lên, đi vào thì thấy Lý Thiệp đang ngồi trong phòng khách hút thuốc, gạt tàn trên bàn đầy đầu mẩu thuốc, rõ ràng là đã ngồi rất lâu.

Dì Triệu thở dài, cầm hộp nhẫn hỏi:

“A Thiệp, cái hộp nhẫn này…”

“Vứt đi.”

Dì Triệu còn chưa nói xong, Lý Thiệp đã lên tiếng, hiển nhiên là sớm biết chiếc nhẫn đã bị ném đi rồi.

Dì Triệu thấy anh không có biểu cảm gì, đành phải bỏ lại hộp nhẫn vào thùng rác, người giúp việc nhanh chóng đem túi rác đi.

Thế nhưng sau khi dì Triệu ném lại hộp nhẫn vào thùng, Lý Thiệp vẫn không có chút biểu cảm nào.

Dì Triệu cũng không tiện nói thêm gì, càng không tiện hỏi chuyện gì đã xảy ra giữa anh và Cố Ngữ Chân.

Lý Thiệp một mình ngồi trầm mặc rất lâu, đến khi trời dần tối, anh bỗng đứng dậy đi ra ngoài, vừa mở miệng đã hỏi: “Rác vứt ở đâu rồi?”

Người giúp việc hơi hoảng sợ, vì rác đã sớm được đưa ra thùng rác tập trung bên ngoài, bên trong nếu có gì thì căn bản không thể tìm lại được nữa:

“Ở… ở bên ngoài, không biết có bị xe rác lấy đi chưa…”

Lý Thiệp nghe xong liền vội vàng đi ra ngoài, đến thùng rác thì đã thấy có rất nhiều túi rác ở đó.

Anh ngậm điếu thuốc, lục từng túi rác một.

Người bình thường cũng khó mà chịu được cảnh đó, dì Triệu không nhịn được nói:

“A Thiệp, bỏ đi, đã ném rồi thì thôi, tìm không thấy đâu, nếu cần thì mua cái khác là được mà.”

Thế nhưng Lý Thiệp như thể không nghe thấy, vẫn tiếp tục tìm.

Sự im lặng không lời khiến không khí trở nên nặng nề khó tả.

Trời dần tối, rồi bắt đầu lác đác mưa rơi, trong thời tiết thế này, mưa nào cũng lạnh thấu xương.

Anh lục đến túi rác cuối cùng mới tìm thấy hộp nhẫn màu xanh nhung, hơi bẩn một chút.

Lý Thiệp mở ra xem, bên trong là một cặp nhẫn nằm yên sạch sẽ.

“Ôi chà, thật sự tìm được rồi đấy!” Dì Triệu cũng mừng rỡ, ban đầu còn tưởng anh tìm được nhẫn sẽ vui mừng, ai ngờ anh chỉ cúi đầu nhìn chiếc nhẫn, đứng im không nhúc nhích.

Bất chợt, dì Triệu thoáng thấy có một giọt nước rơi xuống hộp nhẫn một giọt, rồi hai giọt. Bà khựng lại, đến lúc kịp phản ứng thì mới phát hiện ra… là anh đang khóc.

Dì Triệu thật sự không ngờ anh lại khóc. Đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn luôn cứng cỏi, kể cả gặp chuyện lớn như chuyện trong quân đội cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà giờ đây Cố Ngữ Chân vứt nhẫn đi, rõ ràng là khiến anh đau lòng đến tận xương tủy.

Haizz, đúng là khắc tinh của nhau.

Lý Thiệp nhìn hộp nhẫn, lần đầu tiên cảm thấy ấm ức và đau đớn. Anh vẫn luôn nghĩ lần này sẽ không chia xa nữa, vì đến cả nhẫn họ cũng đã mua rồi.

Anh cũng chưa từng hỏi lý do chia tay lần đầu tiên là gì, dù năm đó anh đã rất muốn biết, có biết bao đêm không ngủ, chỉ có thể nhờ thuốc lá qua ngày.

Nhưng anh không ngờ chỉ mới không bao lâu sau lại đến lần chia tay thứ hai, mà lần này còn không cho anh kịp trở tay.

Từ sau khi trở về từ Paris, họ chẳng có bao nhiêu thời gian ở bên nhau. Cô phải đóng phim, mà thứ cô cần không chỉ là tiền, mà còn là các mối quan hệ.

Hầu như không có giây phút nào được nghỉ ngơi, bên này vừa đặt ly rượu xuống, bên kia đã phải nâng ly khác lên. Thực ra anh chưa bao giờ thích những buổi tiệc tùng kiểu đó, nhưng anh đã tốn rất nhiều thời gian để xã giao với người trong giới, giành được không ít tài nguyên. Mặc dù anh chưa từng kiên nhẫn đến mức này trong các cuộc đàm phán kinh doanh trước đây, nhưng vì Cố Ngữ Chân, anh đều cắn răng chịu đựng.

Việc quay cuồng không ngừng nghỉ ấy đã kéo giãn khoảng cách giữa họ một cách kỳ lạ. Thật ra ngay khoảnh khắc cô nói “chia tay trong hòa bình”, anh đã bắt đầu hối hận. Trước nay anh yêu đương luôn là kiểu chia tay trong êm đẹp, nhưng với cô, anh không muốn “êm đẹp” gì cả.

Vì anh căn bản không muốn chia tay.

Anh chưa từng biết sau cãi nhau phải dỗ con gái thế nào, bởi vì trước giờ yêu là yêu, chia là chia, chưa bao giờ quay đầu lại.

Nhưng lần này, anh không biết phải làm sao nữa. Rõ ràng là anh muốn níu kéo, nhưng nghĩ đến việc cô lại dễ dàng nói chia tay lần thứ hai, anh không phân biệt được cảm xúc của anh là tức giận hay đau lòng.

Bảo cô vứt nhẫn đi, nhưng rồi lại không kìm được mà đi tìm lại.

Lần này anh thật sự không muốn cứng đầu, cũng không cần tự tôn hay kiêu ngạo gì cả. Anh đã chịu khổ một năm rồi, nếu lại như vậy nữa, chẳng phải lại thêm mấy năm nữa sao?

Lần gặp lại, là lúc cô cầm chai rượu vang đập vào Chu Ngôn Nghiễn.

Thực ra anh đã không còn nhớ rõ Chu Ngôn Nghiễn đã nói những gì, nhưng anh vẫn nhớ rất rõ dáng vẻ cô cầm chai rượu lên.

Những mảnh vụn thủy tinh xen lẫn rượu vang đỏ cắt qua mặt anh, để lại không ít vết máu và rượu loang lổ.

Vậy mà anh lại chẳng cảm thấy gì, trong mắt anh chỉ còn lại hình bóng của cô.

Anh chưa từng gặp ai như cô, một người tin tưởng anh vô điều kiện, vì anh mà hủy cả tiền đồ của mình.

Chuyện đó nghiêm trọng đến mức, dù chỉ là người bình thường cũng khó mà chịu đựng nổi, huống hồ là cô là một người có biết bao ánh mắt đang dõi theo.

Hôm đó, anh đứng ở cửa bệnh viện rất lâu, mãi đến khi trời gần sáng, mới bấm gọi cuộc điện thoại ấy.

“Lý Thiệp, anh không cần phải cảm thấy gánh nặng gì cả, tôi thật ra chỉ là đang cho tuổi trẻ của mình một lời giải thích.”

Anh không biết vì sao, nhưng không nói nên lời. Nhìn những người qua đường trước mặt, sự im lặng kéo dài khiến thời gian như ngưng đọng.

“Lý Thiệp, tôi đã quen biết anh mười năm rồi, anh luôn là một người chính trực và lương thiện. Đừng vì những kẻ kỳ quái mà nghi ngờ thế giới này. Chuyện xảy ra hôm đó là lỗi của bọn họ, chưa bao giờ là lỗi của anh.”

Cô như đã hoàn toàn buông bỏ:

“Lý Thiệp, chúc anh hạnh phúc.”

Hạnh phúc.

Lý Thiệp buông điện thoại xuống, thậm chí không nói nổi một chữ, rõ ràng là anh có thể đường hoàng chúc cô hạnh phúc.

Thế nhưng lần này, anh lại không sao mở miệng được.

Anh không thể buông bỏ rõ ràng cô đã từng ở bên anh, sao lại đột ngột trở thành người của người khác?

Lần cuối cùng Trương Tử Thư tìm anh, đã là lúc giữa anh và Trương Tích Uyên căng thẳng đến mức không thể cứu vãn.

Chuyện anh “giành bạn gái” của Trương Tích Uyên sớm đã lan khắp nơi, xấu mặt đến mức không thể xấu hơn.

“Lý Thiệp, anh đối với cô ấy chỉ là nhất thời cảm kích thôi. Anh đừng vì cô ấy đánh Chu Ngôn Nghiễn trong bữa tiệc mà lầm tưởng là thích. Đó chỉ là xúc động, không phải là yêu.”

Nghe vậy, Lý Thiệp không đáp lời, chỉ cúi đầu hút thuốc, chẳng rõ có nghe thấy hay không.

Trương Tử Thư không tránh được cảm giác khó chịu, nhìn anh rồi nghiêm túc nói:

“Dù sao thì cô ấy cũng là bạn gái của chú nhỏ của em, anh làm rùm beng thế này thật sự không hay. Em thấy ầm ĩ đến vậy rồi, cô ấy chắc gì còn muốn ở bên anh?”

Lý Thiệp kẹp điếu thuốc, không trả lời. Làn khói mờ nhạt bay lên, làm mờ đi đường nét lông mày anh, rồi anh đột ngột lên tiếng:

“Không phải là xúc động.”

Câu trả lời ấy là cho câu hỏi trước đó, còn câu sau anh không phủ nhận. Cô hiện giờ thật sự không muốn ở bên anh nữa.

Trương Tử Thư bỗng nghẹn lời, cô ta biết mình đã thua, nhưng không ngờ lại thua triệt để đến vậy.

Anh không còn cợt nhả như trước, chẳng màng sĩ diện hay tự tôn, chỉ muốn giữ cô bên anh, thứ tình cảm ấy khác hoàn toàn với khi ở bên cô ta.

Bảo sao lúc chia tay anh và cô ta vẫn có thể làm bạn, còn với Cố Ngữ Chân thì dù thế nào anh cũng không muốn làm bạn.

Lý Thiệp biết rất rõ đó không phải là xúc động.Trước khi mọi chuyện xảy ra, mỗi ngày anh đã luôn nghĩ về cô, nghĩ đến mất ngủ, chỉ có thể dựa vào thuốc lá để vượt qua.

Đáng tiếc là khi anh nhận ra mình thích cô thì đã quá muộn.

Anh ngày càng không cam lòng, ngày càng không thể chấp nhận việc bên cô là Trương Tích Uyên, và cũng ngày càng ghen tị.

Lần đầu tiên trong đời anh nếm trải cảm giác ghen tuông chỉ cần cô và Trương Tích Uyên xuất hiện cùng nhau, nỗi ghen tỵ đắng chát trong lòng lại dâng lên, hoàn toàn không thể dập tắt.

Buông tay ư? Anh căn bản không làm được. Lần trước đã phải chịu đựng suốt một năm, lần này càng không thể buông.

Chỉ tiếc là có lẽ vì trước kia quá tệ bạc, giờ mọi thứ đều là báo ứng. Đến dỗ dành một người anh cũng không biết, ngược lại còn càng lúc càng đẩy cô ra xa.

Cuối cùng, chỉ có thể dùng tiền để ép cô ở lại bên anh.

Anh luôn tự hỏi liệu cô còn thích anh không, luôn buột miệng nói những lời quá đáng để thăm dò, luôn không nỡ để cô khóc chỉ cần cô khóc, tim anh liền đau nhói. Nhưng càng về sau, anh lại càng không thể kiểm soát nổi bản thân.

Lúc ấy anh mới hiểu ra, thì ra khi yêu một người, căn bản là không thể lý trí, cũng không thể giả vờ như không sao.

Anh không thể để cô cho người khác, càng không thể nhìn cô kết hôn với người khác.

Cho dù biết làm vậy là sai, anh cũng không thể dừng lại.

Anh mang tội trong tình yêu này, không thể tha thứ nhưng tuyệt đối không hối hận.
 
Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 125: Chỉ là… anh có thể bỏ thuốc, nhưng không thể bỏ được cô.


Cố Ngữ Chân chụp xong ảnh bìa tạp chí, giữa buổi nghỉ ngắn, cô không quay lại phòng nghỉ mà ngồi ngay ghế bên cạnh, chuyên viên trang điểm lên dặm lại lớp trang điểm cho cô, còn mấy nhân viên xung quanh thì vừa chỉnh đạo cụ vừa tán gẫu.

“Bạn trai cô bỏ hút thuốc chưa?”

Cố Ngữ Chân hơi khựng lại, quay sang nhìn.

Một nhân viên khác lên tiếng trả lời:

“Bỏ không được, nói sao cũng không chịu bỏ.”

Chuyên viên trang điểm nghe vậy thì chen vào:

“Mấy người muốn đàn ông bỏ hút thuốc hả? Đừng có mơ, bây giờ đàn ông nào bỏ được thuốc chứ, không có nghị lực đến vậy đâu.”

Nhân viên thở dài:

“Nói cũng đúng, hoàn toàn không nghe ai hết, khó như lên trời.”

Cố Ngữ Chân nghe mấy câu đó thì có chút ngẩn ra, gần đây cô bảo Lý Thiệp bỏ thuốc, anh liền đồng ý ngay không chút do dự, cô còn chẳng cần nói gì thêm.

Vả lại anh dường như bỏ rất nhanh, hoàn toàn không có vẻ gì là khó khăn, chẳng lẽ… anh lén hút sau lưng cô?

Nghĩ tới đây, Cố Ngữ Chân như có điều suy nghĩ, buổi chụp ảnh bìa nhanh chóng kết thúc.

Cô nhìn điện thoại, thấy Lý Thiệp gửi tin nhắn:

“Anh đang đợi em dưới lầu.”

Vẫn như trước kia, chỉ cần ai có thời gian rảnh là sẽ tranh thủ đi đón cô, tranh thủ từng giây từng phút để gặp nhau.

Cố Ngữ Chân không nhịn được mà mỉm cười, rõ ràng họ đã kết hôn rồi, vậy mà vẫn giống như đang yêu nhau.

Cô để Tiểu Ngư đi xe của công ty về trước, còn cô thì đi ra ngoài và thấy Lý Thiệp đã đứng đợi sẵn.

Nếu là trước kia, anh thường ngậm điếu thuốc giữa ngón tay khi đợi cô, còn bây giờ chỉ yên tĩnh tựa vào xe xem điện thoại.

Cố Ngữ Chân bước đến trước mặt anh, ánh mắt không kiềm được dừng lại lâu hơn ở chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh.

Anh đeo nhẫn lại trông đẹp đến thế, bất giác toát ra một vẻ cấm dục chín chắn đầy cuốn hút.

Ánh mắt Lý Thiệp nhanh chóng rời khỏi màn hình điện thoại, dừng lại trên người cô. Trên điện thoại anh chỉ là mấy tin giải trí, rõ ràng cũng chỉ xem giết thời gian mà thôi.

Anh nhìn cô, bật cười, một tay cầm điện thoại, tay kia vòng qua ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn cô một cái.

Cố Ngữ Chân cảm nhận được sự mềm mại và ấm nóng nơi môi anh, lập tức thấy hơi ngại ngùng. Tuy hai người đã là vợ chồng, không cần sợ paparazzi chụp ảnh, nhưng ở ngoài đường cô vẫn không được thoải mái như anh, anh thì cứ như chẳng hề để tâm đến có người bên cạnh hay không.

Cô ngồi vào ghế phụ, bắt đầu lục lọi tìm cái gì đó, kết quả là toàn thấy đồ của cô, nào là dây buộc tóc bỏ quên hôm qua, nào là chai nước hoa cô tiện tay để lại.

Lý Thiệp liếc nhìn cô:

“Em đang tìm gì thế?”

Cố Ngữ Chân thu tay lại, nhìn anh, rồi bất ngờ đưa tay sờ vào túi quần của anh thấy trống rỗng.

“Anh thật sự không lén hút thuốc đấy chứ?”

Lý Thiệp nhìn bàn tay trắng mịn của cô mò vào túi quần anh, hơi nhướng mày, rồi nắm lấy cổ tay cô, giọng có phần mờ ám:

“Không phải em bảo anh cai thuốc, nói hút thuốc có hại cho sức khỏe à?”

Cố Ngữ Chân hơi bất ngờ:

“Anh thật sự bỏ rồi à?”

Ánh mắt Lý Thiệp rơi lên gương mặt cô, khẽ liếc cô một cái như có như không, rồi như chợt ý thức được hiện giờ đang ở nơi công cộng, anh buông tay ra, hờ hững cụp mắt “Ừ” một tiếng, như thể chẳng có gì to tát.

Cố Ngữ Chân thật sự hơi kinh ngạc:

“Anh bỏ thuốc dễ vậy sao? Không phải anh bị nghiện sao?”

Lý Thiệp nghe vậy liền ngẩng mắt lên nhìn cô, ánh mắt sâu xa đầy ẩn ý.

Cố Ngữ Chân cứ có cảm giác ánh mắt đó của anh ẩn chứa thứ gì đó gợi cảm khó nói, vừa nghĩ đến chuyện tối qua anh “quá đáng”, mặt cô liền nóng bừng.

Lý Thiệp vẫn chưa vội khởi động xe, lười biếng liếc cô một cái:

“Em rốt cuộc là muốn anh bỏ thuốc hay không?”

“Bỏ thuốc!” Cố Ngữ Chân lập tức dứt khoát nói, rồi lấy từ trong túi ra một hộp thuốc lá, bên trong lại là hạt dẻ.

“Cho anh cái này.” Cô nói.

Lý Thiệp cầm lấy hộp từ tay cô, hơi nghi hoặc:

“Cái này là gì?”

“Em học được cách này từ người khác. Nếu anh không chịu nổi, thèm thuốc, thì lấy một hạt ăn vào.” Cố Ngữ Chân nói với giọng đầy hàm ý, hiển nhiên là cô không tin anh thực sự đã bỏ được thuốc.

Lý Thiệp nhìn hộp “thuốc” trong tay, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Anh đưa tay nhéo nhẹ mặt cô, giọng pha chút lêu lổng:

“Anh không cần mấy cái này. Em quên lúc anh bỏ thuốc đã làm gì à?”

Cố Ngữ Chân nghe vậy sững lại, lập tức nghĩ đến chuyện không nên nghĩ… Quả thật mấy hôm nay trên giường anh đúng là hơi quá, đến mức cô cũng có phần chịu không nổi.

Lẽ nào… mỗi khi thèm thuốc anh lại nhớ đến cô?

Người khác cai thuốc thì ăn hạt dẻ, còn anh thì… dùng cô?

Cố Ngữ Chân nhìn anh, hơi ngại ngùng, chẳng dám hỏi.

Lý Thiệp lại cúi người lại gần, nhìn thẳng vào mắt cô, nói thẳng một cách trắng trợn:

“Đúng vậy, chính là điều em đang nghĩ.”

Mặt Cố Ngữ Chân lập tức đỏ bừng. Anh thật sự là chẳng biết ngại ngùng gì cả.

Lý Thiệp đưa tay vuốt nhẹ mặt cô, khẽ nói:

“Hôm nay anh cũng muốn ‘bỏ hút thuốc’.”

Cố Ngữ Chân lập tức hiểu ý anh, cảm thấy từ “bỏ hút thuốc” giờ nghe thật sai trái, rồi nhớ lại cái sức lực dồi dào của anh mấy hôm nay, cô vội vàng lắc đầu: “Hôm nay nghỉ một bữa, cho em xin nghỉ phép một ngày.”

Lý Thiệp thấy dáng vẻ hoảng hốt của cô thì bật cười, đưa tay ôm cô vào lòng, xoa đầu cô một cái rồi cúi xuống hôn cô.

Thật ra, với anh chuyện hút thuốc chẳng quan trọng gì, anh vốn cũng không nghiện, chỉ là trước đây có một khoảng thời gian quá khó khăn, thuốc lá giúp anh vượt qua. Nhưng bây giờ có cô rồi, thuốc chẳng còn cần thiết nữa.

Chỉ là… anh có thể bỏ thuốc, nhưng không thể bỏ được cô.
 
Khi Anh Quay Đầu Vì Em
Chương 126: Cố Ngữ Chân, anh yêu em.


Sau khi kết hôn, có một ngày Cố Ngữ Chân bất chợt muốn nghe Lý Thiệp tỏ tình lại với cô một lần nữa. Nhưng mặc cho cô làm nũng hay uy h**p, anh đều không chịu mở miệng, thậm chí nếu chọc anh nổi cáu, anh còn sẽ “giày vò” cô ngược lại.

Mà như thế thì người chịu thiệt vẫn là cô thôi.

Hôm qua bị anh “hành” quá dữ, hôm nay Cố Ngữ Chân dậy vẫn thấy ê ẩm cả lưng cả eo, nên dứt khoát không dám trêu anh nữa.

Đúng lúc nhà họ Lý có tiệc gia đình, cô cố ý đến trước anh một bước, chạy sang chỗ bà nội ở tạm, tránh bị anh “ăn h**p”.

Bà rất quý cô, thấy cô đến thì liền vui vẻ dẫn cô đi xem những món đồ chơi Lý Thiệp hay chơi hồi nhỏ.

Cố Ngữ Chân đi theo bà vào thư phòng, nơi đó rất rộng, gần như một thư viện mini, nhưng rõ ràng Lý Thiệp chẳng bao giờ dùng tới, trong phòng toàn là mấy món đồ cũ trước kia anh dùng, phần lớn là đủ loại đồ chơi anh từng có khi còn nhỏ.

Cô lần đầu tiên thấy một “nhà đồ chơi” lớn như vậy, bất giác cảm thán bảo sao Lý Thiệp lại có kiểu tính cách thiếu gia được nuông chiều như thế, đồ chơi lúc nhỏ là được mua theo từng đống từng núi, còn đồ chơi hồi bé của cô, đựng trong cái thau mặt to cũng đủ chật rồi.

Cố Ngữ Chân cúi nhìn chiếc xe điều khiển từ xa to đùng bên chân, nhìn vẫn còn như mới, nhưng rõ ràng đã thuộc loại cổ rồi, vừa nhìn là biết anh chơi chưa được mấy lần đã vứt sang một bên.

“Cái này là lúc A Thiệp hai tuổi được mua cho, chơi có một hai lần thôi. Nó thông minh, loại này nó chê, cứ đòi chơi ô tô thật. Thế thì làm sao mà cho nó chơi được chứ?”

Cố Ngữ Chân nghe vậy thì há hốc mồm. Lúc cô hai tuổi thì đồ chơi duy nhất cũng chỉ là bò quanh sân thôi, xe điều khiển từ xa là thứ không thể với tới.

Cô nhìn quanh căn phòng đầy sách và đồ chơi rồi hỏi: “Bà ơi, lúc nhỏ anh ấy có nghịch ngợm không ạ?”

Bà cười nói: “Nghịch chứ sao không. Bố nó bận, giao cho mấy chú nó trông, mà mấy đứa đó cũng đâu quản nổi.”

Cố Ngữ Chân không nhịn được cười, ngẩng đầu nhìn thì bất ngờ thấy một cuốn truyện cổ tích.

Bà thấy cô nhìn cuốn truyện, liền đưa tay lấy xuống:

“A Thiệp hồi nhỏ đẹp trai lắm, trắng trẻo xinh xắn như tượng ngọc. Mẹ nó hay đọc truyện cổ tích cho nó nghe, nhưng thằng nhóc này thực tế lắm, hoàn toàn không tin mấy truyện cổ tích đó.”

Cố Ngữ Chân thầm nghĩ: Bây giờ anh cũng vẫn đẹp trai. Nhất là hôm qua bị anh hành cho quá thể, nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt này là lại không giận nổi.

Cô nhận lấy cuốn truyện bà đưa, vừa mở ra đã thấy truyện ‘Nàng tiên cá’, còn bị gấp nếp ở trang đó.

Bà cười nói:

“Chính là câu chuyện này đó. Trong tất cả các truyện ở đây, thằng bé ghét nhất chính là truyện này.”

Cố Ngữ Chân nghe vậy liền nhìn sang bà:

“Là vì cái kết buồn phải không ạ?”

Bà nhớ lại hồi nhỏ Lý Thiệp rất khó để chịu ngồi yên nghe truyện.

Mẹ anh vất vả lắm mới kể xong truyện này, còn nói:

“Đây là một câu chuyện rất đẹp.”

Lý Thiệp khi ấy liền ghé đầu nhìn vào tranh minh họa trong sách, nói bằng giọng non nớt:

“Không đẹp. Cô ấy còn chẳng biết có hợp với hoàng tử hay không.”

“Mà cô ấy thích hoàng tử mà, hợp hay không đâu quan trọng.”

Lý Thiệp không hiểu nổi, bĩu môi:

“Chẳng thực tế gì cả.”

Cố Ngữ Chân hơi bất ngờ hồi đó anh đã biết suy nghĩ có thực tế hay không rồi sao?

“Lúc đó nó mới sáu tuổi thôi. Không biết học từ đâu ra cái kiểu suy nghĩ ăn sâu như vậy nữa. Chắc là từ mấy ông chú nó. Nó thích gì, muốn chơi gì, mấy người đó toàn nói: ‘Thích cái này không thực tế’, ‘Cái kia cũng không thực tế’.”

Bà cụ cười nói:

“Thế nên từ bé đến lớn, nó rất cứng đầu. Hỏi nó có thích cái gì không thì nó không bao giờ chịu nói. Như lần trước nhà họ Tống gửi sang nuôi nhờ con chó sói con ấy, thật ra nó rất thích con đó. Đến khi gửi trả lại cho nhà họ Tống rồi mà nó vẫn hay chạy sang xem, còn lằng nhằng năn nỉ ông nội Tống tặng cho nó, bảo là ‘nuôi hợp lắm’.”

“Ông cụ Tống nào dám đưa cho nó chứ. Tính nó từ bé ông ấy còn lạ gì, sợ nó chỉ nhất thời thấy lạ mà đòi. Huống hồ nó không nói là ‘thích’, mà là ‘hợp nuôi’ thì tất nhiên là không cho. Nó cũng chẳng chịu nói thêm gì, chỉ là mỗi năm lại chọn vài tháng sang đó ăn vạ để chơi với con chó.”

Cố Ngữ Chân nghĩ lại, cảm thấy đúng là vậy thật. Cô không nhịn được bật cười bảo sao lúc nào cũng mở miệng là “có hợp không”, hóa ra từ bé đã quen kiểu cứng miệng như thế.

Cô cầm cuốn truyện cổ tích trong tay, cùng bà đi ra ngoài sân.

Vài đứa nhỏ chạy tới ríu rít gọi cô, trên tay đều cầm phong bao lì xì đỏ chót do Lý Thiệp phát cho, vui vẻ lắm.

Lý Thiệp đang ngồi trong sân, Cố Ngữ Chân không nhịn được cười nếu không bị đám trẻ con này cản lại, chắc anh đã sớm chạy đến tìm cô rồi.

Lý Thiệp ngả người lười biếng tựa vào ghế, nhướng mày nhìn cô:

“Sáng sớm chạy đi đâu thế?”

Cố Ngữ Chân lập tức đỏ mặt, anh còn dám hỏi! Không phải do hôm qua anh quá đáng sao!

Cô đứng yên tại chỗ, chẳng nói nổi lý do.

Lý Thiệp thấy cô không lại gần, liền vỗ vỗ lên đùi anh, ra hiệu bảo cô ngồi lên.

Cố Ngữ Chân đột nhiên thấy xấu hổ, đảo mắt nhìn quanh không có ai rồi mới bước vài bước đến, ngồi xuống đôi chân dài của anh.

Lý Thiệp thấy cô cứ ôm cuốn sách mãi, liền với tay lấy: “Cầm cái này làm gì thế?”

Cố Ngữ Chân giành lại cuốn truyện cổ tích, nhớ tới lời bà nội nói, không giấu nổi nụ cười:

“Mượn về xem thử.”

Lý Thiệp để cô cầm đi, lẩm bẩm:

“Đừng xem mấy thứ vô bổ này nữa.”

Cố Ngữ Chân nghe vậy liền bật cười:

“Lý Thiệp, bà nội nói anh từ nhỏ đã rất cứng miệng, nhưng em vẫn muốn nghe anh nói yêu em.”

Lý Thiệp liếc cô một cái, rõ ràng không nói ra được mấy lời sến súa như vậy, liền đưa tay ôm lấy eo cô:

“Dạo này em cứ thích giày vò anh nhỉ?”

Giày vò ai cơ? Cô sắp bị anh vắt kiệt thì đúng hơn!

Cố Ngữ Chân nghĩ thế, vòng tay qua cổ anh, giọng dịu hẳn xuống lúc thế này, Lý Thiệp thường sẽ nhượng bộ.

“Lý Thiệp, nói cho em nghe đi mà, ghé sát tai em nói cũng được.”

Anh nhìn cô:

“Em chắc chắn muốn nghe chứ?”

Cố Ngữ Chân hơi nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức gật đầu.

Ánh mắt Lý Thiệp rơi lên gương mặt cô, cười có chút lém lỉnh pha chút hư hỏng.

Tim Cố Ngữ Chân lỡ một nhịp, nhưng vẫn chưa hiểu rõ ý anh.

Cho đến khi về đến nhà, cô mới hiểu anh chỉ chịu mở miệng nói vào lúc quá đáng như thế!

Cố Ngữ Chân khẽ cắn môi, hơi thở rối loạn, không nhịn được mà túm lấy tóc anh.

Trán anh lấm tấm mồ hôi, ghé sát tai cô, giọng trầm khàn đến mức quá đỗi:

“Yêu em.”

Câu nói ấy như pháo hoa nổ tung trong đầu Cố Ngữ Chân, khiến toàn thân cô nóng ran đến mức không chịu nổi.

Nói xong câu đó, anh lại cố tình trêu chọc thêm:

“Yêu em.”

Cố Ngữ Chân thở không ra hơi:

“Lý Thiệp!”

Anh bất ngờ cúi sát, nói rất nhẹ nhưng cực kỳ nghiêm túc:

“Cố Ngữ Chân, anh yêu em.”

Câu nói ấy khiến trái tim cô run lên, như thể cảm giác rung động năm nào của tuổi trẻ vẫn còn nguyên vẹn.

“Em cũng vậy.”

<b>---HẾT---</b>
 
Back
Top Bottom