Ngôn Tình Khi Ánh Nắng Nhạt Màu

Khi Ánh Nắng Nhạt Màu
Chương 20: Lần đầu hẹn hò thất bại



 
Khi Ánh Nắng Nhạt Màu
Chương 34


Edit: Ngụy Tri

Beta: Chi Chi

***

Từ Qua không nghe rõ Lục Thịnh đang nói gì, chỉ thấy đôi môi đẹp của anh mấp máy, cổ họng cô khô khốc. Cô mím môi, bỗng không dám nhìn Lục Thịnh, ánh mắt chuyển sang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, mặt nóng như lửa đốt: “Cảm ơn.”

Bầu không khí mập mờ quá mức, nếu không phải cô biết Lục Thịnh đã có người trong lòng thì Từ Qua sẽ nghĩ rằng anh có ý với mình.

Một bóng người xuất hiện trong tầm mắt, mọi suy nghĩ kiều diễm hỗn loạn tiêu tan trong nháy mắt, Từ Qua lập tức tỉnh táo: “Lôi Dương.”

Lục Thịnh quay đầu nhìn sang, một chiếc Minibus đang chạy vào chung cư, Từ Qua nhét vội nửa cái bánh còn lại vào miệng rồi rút khăn giấy để trên xe lau sạch tay: “Lôi Dương lái xe ô tô đi vào, cô ta ngồi ở vị trí tài xế.”

Lục Thịnh bỏ tài liệu xuống rồi ra khỏi xe, chung cư có bãi đỗ xe nhưng phải có thẻ ra vào. Từ Qua đóng cửa xe lại, ném khăn giấy vào thùng rác rồi cất bước đuổi theo Lục Thịnh, cô nói nhỏ: “Cô ta không có xe, không biết lấy xe này ở đâu, bây giờ lái đến đây làm gì?”

“Nếu trong phòng thật sự giấu thi thể, vậy chỉ có một khả năng.”

Từ Qua và Lục Thịnh liếc nhìn nhau, cô nhướng mày: “Vứt xác, quá mạo hiểm.”

Bọn họ dừng bước ở gần đó, xe của Lôi Dương đỗ ở lưới lầu, Từ Qua quan sát xung quanh, chỗ này không có camera theo dõi.

Hoa viên Cẩm Tú không còn mới, lúc vào cổng Từ Qua đã liếc nhìn màn hình giám sát ở phòng trực ban, camera gắn ở thang máy tầng ba tối đen như mực, có lẽ đã nó đã bị hỏng. Lôi Dương cũng có năng lực phản trinh sát, không tồi.

Từ Qua định bước lên phía trước, Lục Thịnh giơ tay giữ vai cô, ra hiệu cô rẽ trái, anh ghé sát vào tai Từ Qua: “Nhìn thẳng, đừng quay đầu lại.”

Trên người anh có hương bạc hà nhàn nhạt, khi nói chuyện hơi nóng phả vào tai Từ Qua, khiến lòng cô ngứa ngáy. Bàn tay anh nắm lại, anh không thực sự đặt tay lên người Từ Qua, vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

Từ Qua nuốt nước miếng, mặt không đổi sắc hít một hơi.

Lục Thịnh dẫn cô đến chỗ đối diện vườn hoa, quay đầu liếc nhìn xung quanh một vòng mới buông Từ Qua ra. Anh ngồi xuống ghế dài, rút ống nhòm loại nhỏ từ trong túi quần ra, quan sát lầu đối diện.

Từ Qua nhanh chóng quay đầu nhìn anh: “Anh trang bị đầy đủ vậy à?”

“Ừ.” Giọng nói trầm khàn của Lục Thịnh đánh thẳng vào tim Từ Qua: “Để trên xe.”

Từ Qua ngẩng đầu nhìn lầu đối diện, cô không ngờ Lục Thịnh đến đây canh chừng với cô. Từ Qua đang đánh cuộc, Lôi Dương có giết người hay không. Hiện giờ cô không có bất kì bằng chứng nào, camera giám sát của chung cư chỉ lưu trữ dữ liệu ba tháng gần nhất, cô không lấy được dữ liệu của tháng mười.

“Đội trưởng Lục.”

“Hửm?”

Lời đã đến khóe miệng nhưng Từ Qua lại chuyển hướng: “Anh vừa mới xuống máy bay, có mệt không?”

“Có.” Lục Thịnh buông ống nhòm xuống, xoa bóp ấn đường, giọng nói trầm thấp.

Anh rất mệt, quay về Thành phố B anh cũng không có thời gian nghỉ ngơi, muốn nghỉ cũng không nghỉ được.

Từ Qua vô thức hạ thấp giọng: “Vậy anh về nghỉ ngơi trước đi. À, đúng rồi, tôi đưa chìa khóa xe cho anh.” Từ Qua vội vàng đưa chìa khóa cho anh.

“Không cần.” Lục Thịnh buông tay, cũng không nhận chìa khóa trong tay Từ Qua: “Cô đi lái xe ngay đi, cô ta chắc chắn không dừng lại lâu.”

Từ Qua nhìn Lục Thịnh một lúc, thoạt nhìn anh có vẻ tiều tụy. Bọn họ ngồi trong bóng tối, dưới ánh đèn đường lờ mờ, làn da anh hơi tái nhợt, anh cụp mắt, làn mi dày khẽ rung rung.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với anh?

Hay người nhà anh đã xảy ra chuyện?

“Ba mẹ anh vẫn ở Thành phố B à?”

Lục Thịnh quay đầu nhìn thẳng vào Từ Qua, anh không cười cũng không để lộ bất kì biểu cảm gì, ánh mặt trầm tĩnh nhìn Từ Qua.

Từ Qua có dự cảm xấu, có phải ba mẹ anh đã xảy ra chuyện gì không?

“Tôi chỉ thuận miệng…”

“Họ đã qua đời.” Lục Thịnh giơ tay che mặt, hít sâu một hơi: “Không sao, cô có thể hỏi.”

Từ Qua ngẩn người, ba mẹ Lục Thịnh đã qua đời? Nếu Từ Qua nhớ không nhầm thì năm nay anh mới hai mươi tám. Ba mẹ anh vẫn còn rất trẻ, sao lại thế này?

Từ Qua nắm chặt tay: “Xin lỗi.”

Lục Thịnh cầm ống nhòm lên, quan sát hành lang nhà Lôi Dương, đã 11 giờ rưỡi tối, cả chung cư yên tĩnh không có một tiếng động. Ban đêm nhiệt độ xuống thấp, gió thổi nhẹ qua cũng mang theo khí lạnh.

Lục Thịnh đứng dậy: “Lôi Dương ra rồi.”

Lôi Dương không đi người không, cô ta còn mang theo một túi đen lớn, gắng sức lôi lên xe. Từ Qua cũng đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị, cô xoay mặt nhìn Lục Thịnh: “Đúng là cô ta làm, lá gan cũng không nhỏ.”

Lục Thịnh nhét lại ống nhòm vào túi: “Đi thôi.”

Thi thể để trong tủ lạnh nửa năm bị đông thành đá, nặng nề cứng nhắc. Cô ta giết Trần Trung thần không biết quỷ không hay, cha mẹ Trần Trung đã qua đời, em gái hắn thì có quan hệ không tốt với hắn, sẽ không có ai đi tìm tung tích hắn. Nhưng không ngờ hôm nay lại có hai cảnh sát tìm đến nhà, khiến Lôi Dương vô cùng sợ hãi.

Mắt thấy cách xe càng lúc càng gần, miệng Lôi Dương căng cứng. Chỉ cần chuyển hắn ra ngoài rồi tìm một chỗ chôn, sẽ không có người biết, sẽ không có ai phát hiện sự thật cô ta đã giết người.

“Lôi Dương.”

Lôi Dương chấn động, ngẩng đầu nhìn sang, trong tầm mắt của cô ta xuất hiện một cô gái mặc áo sơ mi. Lôi Dương trợn to mắt, vứt bỏ cái túi trong tay, hú lên quái dị rồi xoay người chạy.

Từ Qua xông lên tóm chặt Lôi Dương, bắt chéo hai tay áp cô ta vào tường: “Cô chạy cái gì?”

“Cô làm gì thế? Cứu mạng!” Lôi Dương nhanh chóng phản ứng, kêu to lên.

Lục Thịnh bước đến nhưng không mở túi ra, anh ngồi xổm sờ mặt đất đầy máu loãng, đá đã tan ra. Túi đựng là mặt hàng giá rẻ được bán ở cửa hàng đồng giá mười đồng, không có tác dụng chống thấm nên máu loãng mới thấm ra ngoài.

Dự đoán của anh gần đúng với thực tế, Lục Thịnh vừa định mở túi ra, Lôi Dương đã gào thét thảm thiết muốn thoát khỏi tay Từ Qua, Từ Qua rút còng tay ra khóa tay cô ta lại: “Bà Lôi, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị, bà không hiểu à?”

“Các người muốn làm gì? Các người đừng đụng vào đồ của tôi!”

Lục Thịnh mở túi ra nhìn thoáng qua rồi lập tức lấy di động gọi về đơn vị, báo địa chỉ xong thì nhét lại điện thoại vào túi: “Thi thể vẫn còn đông cứng.”

Trong nháy mắt mặt Lôi Dương không còn một chút máu, chân cô ta mềm nhũn dựa vào tường trượt xuống dưới rồi gào khóc.

Lục Thịnh ra hiệu Từ Qua buông cô ta ra, dù sao cô ta cũng không chạy được.

“Lúc giết người sao không thấy sợ?” Từ Qua không nhịn được nói: “Giấu thi thể trong nhà nửa năm, cô không sợ à?”

Mười phút sau pháp y và cảnh sát trực ban đến, sau khi kiểm tra sơ bộ pháp y nói: “Thi thể bị đông cứng như thế này, để ở đây cũng không kiểm tra được gì, mang về trước đã.”

Lục Thịnh gật đầu, nghiêng đầu ra hiệu Từ Qua: “Đi nhìn hiện trường.”

Hai chân Lôi Dương nhũn ra không đứng dậy nổi, Lục Qua và một đồng nghiệp trong đội cảnh sát phải đỡ cô ta lên lầu.

“Con tôi đang ngủ.” Lôi Dương nói xong, gương mặt đầm đìa nước mắt: “Cầu xin các người đừng đánh thức nó.”

Lục Thịnh đút một tay vào túi quần, anh hơi nhíu mày, môi mím thành một đường thẳng.

Cửa mở ra, một mùi hôi thối ập vào mặt, Từ Qua vuốt vuốt mũi. Lục Thịnh khẽ liếc cô rồi đi vào bên trong. Từ Qua bước lên phía trước, hạ thấp giọng: “Tủ lạnh ở trong bếp.”

Thật ra tủ lạnh được đặt ở ban công của nhà bếp, ban công nằm trong góc khuất, nếu chỉ để vài món đồ nhỏ chắc chắn sẽ không nhìn thấy. Nhưng vì tủ lạnh quá lớn, nhô ra ngoài một đoạn nên mới bị lộ.

Lục Thịnh mở tủ lạnh ra, bên trong có một lượng lớn máu và đá trộn chung với nhau, anh đeo găng tay vào thu gom bằng chứng.

“Anh ta là Trần Trung?”

Lôi Dương khóc đến tiều tụy, trong nháy mắt người như già đi mười tuổi, cô ta nhắm mắt ngồi liệt dưới đất, ngậm chặt miệng, không nói một lời.

Hai giờ sáng, Lục Thịnh và Từ Qua quay về đơn vị, bên pháp y vẫn đang kiểm tra thi thể, phải chờ có báo cáo khám nghiệm tử thi mới có thể thẩm vấn Lôi Dương. Trên cơ bản vụ án đã gần kết thúc, Từ Qua lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm, cô ngồi trong phòng làm việc hút một điếu thuốc, ngả người dựa vào ghế, nhắm mắt lại.

Đèn trong văn phòng đột nhiên sáng lên, Từ Qua vụt mở mắt. Lục Thịnh khoanh tay dựa vào cửa, nhíu mày nhìn Từ Qua: “Mệt thì về nhà đi, tôi sẽ phân công người khác thẩm vấn.”

Từ Qua dập tắt nửa điếu thuốc còn lại, ngồi thẳng người: “Không có gì, tôi chỉ muốn yên tĩnh một lát.”

Lục Thịnh nhìn Từ Qua một lúc, anh bước đến kéo một cái ghế rồi ngồi xuống: “Khứu giác của cô khác với người thường?”

Từ Qua không hiểu anh đang nói gì, ngước mắt hỏi: “Sao anh lại nói vậy?”

“Tôi không ngửi thấy mùi thối của xác chết.”

Không chỉ Lục Thịnh mà những người khác cũng không ngửi thấy.

“Không phải chứ?” Từ Qua cho rằng Thẩm Thiến thiếu kinh nghiệm phá án nên không ngửi thấy, sao cả Lục Thịnh cũng không ngửi thấy?

Lục Thịnh gật đầu, nhìn chằm chằm Từ Qua trong giây lát: “Cô không giống.”

Từ Qua bối rối vài giây, mặt đột nhiên đỏ bừng, cô bật cười, cắn môi dời tầm mắt, lắc đầu nói: “Tôi không biết.”

Lục Thịnh cũng châm một điếu thuốc, đầu thuốc bốc cháy màu đỏ tươi, Từ Qua nhìn các khớp ngón tay thon dài rõ nét của anh: “Anh không về nhà sao?”

Lục Thịnh hút thuốc cười khẽ: “Không về.”

Từ Qua nhìn mặt Lục Thịnh, hơi thất thần: “Đội trưởng Lục.”

“Hử?” Lục Thịnh nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói trầm thấp: “Có chuyện gì?”

Từ Qua lập tức hoàn hồn, đứng dậy nói: “Tôi đi sắp xếp lại tài liệu vụ án.”

Lục Thịnh nhìn Từ Qua chăm chú, nhẹ nhàng búng rơi tàn thuốc.

Từ Qua sắp xếp lại tài liệu một lần nữa, bên phòng pháp y gọi điện thọai đến, Từ Qua ngáp một cái rồi nghe máy: “Tôi là Từ Qua.”

“Kiểm nghiệm thi thể có chút vấn đề, cô qua đây một chuyến.”

Từ Qua gật đầu: “Được, tôi sẽ qua đó ngay.”

Cô đứng dậy duỗi lưng, nhìn thấy Lục Thịnh đang nằm ngủ trên ghế cách đó không xa. Anh cứ vậy ngủ thiếp đi, mày hơi cau lại, lông mi dày cụp xuống. Sao anh lại ngủ ở đây?

Lúc Từ Qua bận bịu công việc thường không chú ý xung quanh, cô định gọi Lục Thịnh dây, nhưng giọng nói mắc kẹt trong cổ họng. Cô xoay người lấy một cái áo choàng dài trong ngăn tủ, rón rén bước đến gần định đắp lên người Lục Thịnh, anh đột nhiên tóm lấy tay Từ Qua đồng thời mở mắt ra.

Bọn họ đối mặt với nhau, Từ Qua giật mình: “Đội trưởng Lục?”

Lục Thịnh nhìn Từ Qua vài giây rồi buông tay, một lần nữa nhắm mắt lại.

Tim Từ Qua rớt xuống, thở ra một hơi, anh không thật sự tỉnh.

Cô ngồi dậy lắc lắc cái cổ, xoay người đi đến phòng Pháp y, phòng Pháp Y ở ngay bên cạnh văn phòng làm việc của bọn họ.

Bốn giờ mười phút sáng, Từ Qua đến phòng Pháp y, nhìn thấy thi thể Trần Trung.

“Người chết là nam, cao 1m75, khoảng bốn mươi lăm tuổi. Gáy có một vết siết đan chéo nhau, nội tạng bị đông thành đá, hiện giờ không thể giải phẫu, phải chờ đến ngày mai. Thi thể thối rữa mức độ thấp, không có dấu vết chống cự. Thi thể đã trải qua quá trình đông lạnh nên không có cách nào xác định thời gian tử vong. Có điều cô đã bắt được người, muốn hỏi rõ từng chi tiết cũng không khó.”

“Đúng vậy, đã bắt được hung thủ.” Từ Qua đi một vòng quanh thi thể, cầm quần áo của Trần Trung lên quan sát: “Khi chết nạn nhân mặc quần áo mùa thu, không biết hung thủ c** q**n áo cho hắn hay là hắn tự cởi.”

“Các cô bắt được kẻ tình nghi là người nào thế?”

“Vợ cũ.”

Pháp y bật cười thành tiếng: “Vậy chỉ sợ người chết tự mình cởi.”

Hết chương 34.
 
Khi Ánh Nắng Nhạt Màu
Chương 35


Edit: Ngụy Tri

Beta: Chi Chi

***

Năm giờ sáng, phía chân trời hiện lên luồng sáng màu bạc, Từ Qua đứng cạnh cửa sổ nhìn về nơi xa, một vụ tranh chấp dân sự lại phơi bày nhiều tội ác như vậy, thế là quá đủ rồi.

Đứng khoảng năm phút, Từ Qua xoay người đi đến phòng thẩm vấn, cô phải nói chuyện với Lôi Dương.

“Cô ta không nói gì cả, cứ khóc đến tận bây giờ.”

Từ Qua cầm tài liệu đẩy cửa bước vào, Lôi Dương cúi đầu ngồi trên ghế, uể oải khóc.

“Lôi Dương?”

Cô ta không đáp lại, chỉ khóc thút thít.

“Nói cho tôi biết thi thể ở nhà cô là thế nào, đó là ai?” Lôi Dương không nói lời nào, siết chặt những ngón tay, cơ thể lùi về sau. Từ Qua đặt tài liệu xuống, giọng nói trầm xuống: “Bây giờ cô có kéo dài thời gian cũng vô ích thôi, chứng cứ vô cùng xác thực. Cô không phối hợp sẽ ảnh hưởng đến mức hình phạt, cô suy nghĩ kỹ đi.”

Thời gian trầm mặc kéo dài chừng năm phút, Lôi Dương ngẩng đầu nhìn Từ Qua: “Tôi sẽ bị phán tử hình à?”

“Rốt cuộc đã chuyện gì xảy ra, cô hãy nói rõ mọi chuyện với tôi.”

“Trần Trung là do tôi giết.” Lôi Dương cúi đầu nhìn ngón tay của mình, giọng nói khàn khàn: “Hắn cứ quấy rối tôi, dù chúng tôi đã ly hôn nhưng hắn ép tôi phải quan hệ với hắn.”

“Tại sao không báo cảnh sát?”

Lôi Dương ngẩng đầu nhìn Từ Qua, mím chặt môi, một lát sau mới cười nói: “Cô nghĩ rằng tôi chưa báo cảnh sát à? Nhưng cảnh sát mặc kệ, tôi biết phải làm sao? Trần Trung có quan hệ tốt với bọn họ, họ sẽ không quản việc này, thậm chí còn cho rằng tôi dụ dỗ Trần Trung.”

Từ Qua thay đổi tư thế ngồi, hơi nhíu mày, tâm trạng rất tệ. Có rất nhiều người ngồi ở vị trí này nhưng không hiểu rõ một đạo lý, nếu bọn họ không hành động sẽ phát sinh rất nhiều bi kịch.

“Các người sẽ không quan tâm.” Cô ta hạ thấp giọng, đầu cũng cúi xuống, miệng lẩm bẩm: “Hắn giết người, các người cũng không quan tâm….”

“Hắn giết người?” Từ Qua bắt được trọng điểm, sắc mặt trầm xuống: “Cô biết hắn giết người lúc nào?”

“Tháng năm năm ngoái, sau khi chúng tôi ly hôn.” Lôi Dương giơ tay che mặt, hít sâu một hơi: “Hắn uống nhiều rượu rồi cưỡng h**p tôi, lỡ miệng nói ra.”

Là người bị hỏa táng?

“Tên người hắn giết là gì? Chuyện xảy ra khi nào?”

“Phùng Cường.” Lôi Dương nhắm mắt lại: “Khoảng năm 2011, năm đó Phùng Cường đột nhiên biến mất.”

Năm 2011, sự kiện trùng khớp.

“Người nhà anh ta không đi tìm sao?”

“Anh ấy không có người nhà, ăn cơm trăm họ mà lớn lên.”

“Là người nơi nào?”

“Huyện Châu.”

Từ Qua nghiêng đầu nói với cộng sự: “Nhớ ghi người tên Phùng Cường này.”

“Anh ta bao nhiêu tuổi?”

“Sinh năm 85.”

“Có quan hệ gì với cô?”

Lôi Dương trầm mặc.

Từ Qua nói: “Không thể nói?”

“Tôi thích anh ấy, nhưng giữa chúng tôi không phát sinh quan hệ gì.”

“Anh ta làm công việc gì?”

“Anh ấy là tài xế của Trần Trung.” Lôi Dương chôn mặt vào lòng bàn tay: “Tôi thật sự không ngờ Trần Trung lại ra tay với anh ấy, là tôi hại anh ấy.”

“Nói quá trình cô giết Trần Trung đi, cô thực hiện như thế nào?”

“Sau khi chúng tôi ly hôn, hắn thường xuyên đến tìm tôi, lúc uống nhiều rượu sẽ cưỡng h**p tôi. Tôi không trốn được cũng chẳng có nơi nào để đi. Tháng năm năm ngoái, hắn uống nhiều rượu lại đến tìm tôi, vô tình nói ra chuyện giết hại Phùng Cường ra, tôi rất hận hắn. Tôi đối với Trần Trung chỉ có hận, hắn khiến tôi ghê tởm. Ngay từ đầu tôi lấy hắn chỉ bởi vì tiền, khuôn mặt hắn già nua đáng ghét, trên người luôn tỏa ra một mùi hôi thối, tôi và hắn không có tình yêu. Phùng Cường không giống với Trần Trung, ở bên anh ấy, tôi mới giống một người phụ nữ. Anh ấy tốt như vậy lại bị Trần Trung g**t ch*t, cô nói sao tôi không hận Trần Trung cho được? Tôi hận không thể g**t ch*t hắn. Nhưng tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, một thân một mình ở thành phố C, cũng không có chỗ dựa, tôi không biết phải làm gì? Mãi đến tháng mười, hắn lại cưỡng h**p tôi một lần nữa, tôi bỏ thuốc ngủ vào rượu của hắn. Hắn uống xong thì ngủ ngay, tôi cầm con dao để trên bàn đâm chết hắn. Đâm được ba nhát, có rất nhiều máu chảy ra.” Cô tạm ngừng trong chốc lát rồi nói tiếp: “Đầu óc tôi choáng váng, lúc này tôi mới tỉnh táo lại. Nhưng tôi không dám đi tự thú, con tôi còn nhỏ, tôi sợ nếu mình đi tù thì thằng bé sẽ không có nơi nương tựa. Tôi cũng không biết phải vứt xác thế nào. Tôi đọc tiểu thuyết trinh thám thấy có hung thủ giấu xác trong tủ lạnh, tôi bèn đi mua tủ lạnh.”

“Vậy tiểu thuyết trinh thám có viết lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt không?”

Lôi Dương mím chặt môi, không nói một lời.

“Xe là của ai?”

“Một đồng nghiệp của tôi, anh ta cho tôi mượn.”

“Thuốc ngủ thì sao?”

“Tôi thường xuyên mất ngủ, thuốc do bệnh viện kê đơn.”

Bảy giờ sáng, Từ Qua rời khỏi phòng thẩm vấn, mặt trời đã lên cao. Lại là một ngày mới, cô đứng cạnh cửa sổ một lát mới đi về văn phòng, vừa quay người đã bắt gặp Lục Thịnh đang đứng ở phía đối diện.

Lục Thịnh khẽ liếc cô rồi nhanh chóng bước đến.

“Đội trưởng Lục?”

“Đã có báo cáo kiểm nghiệm thi thể, trong cơ thể nạn nhân có thành phần thuốc ngủ, vết thương trí mạng ở vị trí số ba.”

Từ Qua nhìn qua báo cáo: “Cô ta đã nhận tội. Người bị thiêu tên là Phùng Cường, tình nhân của Lôi Dương. Lôi Dương vì muốn báo thù cho Phùng Cường nên đã giết Trần Trung.”

Lục Thịnh giơ tay nhìn đồng hồ: “Cô về nghỉ ngơi trước đi, mọi việc còn lại đã có Thẩm Thiến lo.”

Từ Qua thật sự rất buồn ngủ, cô chẳng buồn che giấu ngáp một cái, ngáp xong thì hối hận ngay. Ở trước mặt Lục Thịnh mà ngáp như vậy sẽ ảnh hưởng đến hình tượng: “Vậy tôi về đây.”

Từ Qua vừa định bước đi thì chợt nhớ đến một chuyện, xoay người: “Tôi phải trả lại chìa khóa nhà cho anh, anh chờ một lát. Chìa khóa ở trong văn phòng, tôi đi lấy ngay.” Vừa dứt lời, Từ Qua nhìn thấy Thẩm Thiến ôm một xấp tài liệu đứng trước cửa, nhìn cô với vẻ sững sờ.

Hết chương 35.
 
Khi Ánh Nắng Nhạt Màu
Chương 36


Từ Qua cứng người, cất bước đi về phía trước.

“Không cần đưa chìa khóa cho tôi.” Giọng nói trầm thấp của Lục Thịnh vang lên phía sau lưng: “Tôi về chung với cô.”

Từ Qua vội quay đầu nhìn Lục Thịnh: “Hả?”

Lục Thịnh đút một tay vào túi quần, anh nhìn Từ Qua chăm chú, giọng nói trầm thấp: “Đi thôi, tôi chờ cô.”

Lục Thịnh muốn về chung với cô? Từ Qua ngẩn người vài giây, Lục Thịnh đã quay người bước đi.

Từ Qua thầm hít sâu một hơi, vừa xoay người định đi đến văn phòng thì đâm trúng người Thẩm Thiến, cô lập tức lùi lại: “Sao lại đứng sát vào người tôi thế?”

Thẩm Thiến giơ tay chỉ chỉ Từ Qua, vẻ mặt vô cùng đặc sắc: “Cô cô cô, cô phản bội tổ chức!”

Từ Qua nhướng mày: “Ai là tổ chức?” Nói rồi rảo bước đi về phía văn phòng: “Giao ca. Nhanh lên, tôi thức cả đêm giờ chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.”

“Về nhà ai? Hả?” Thẩm Thiến nhìn chằm chằm Từ Qua, cô quả thực không ngờ Từ Qua và Lục Thịnh sẽ nảy sinh quan hệ, xác suất này quá nhỏ. Thẩm Thiến như đang mê ngủ, sao hai người bọn họ lại ở chung một chỗ? Chẳng lẽ họ không có cảm giác mình đang chơi gay sao? Thẩm Thiến đè nén tất cả cảm xúc trong lòng, giả vờ cười: “Cô và đội trưởng Lục… “

“Đừng có đoán mò.” Từ Qua cắt ngang lời Thẩm Thiến: “Tôi bị mất chìa khóa nhà, hôm trước đội trưởng Lục có việc về Thành phố B, anh ấy sợ tôi tăng ca về muộn, không tìm được người thay khóa nên đưa chìa khoá nhà mình cho tôi. Vụ án Trần Trung tôi bận đến xù đầu, đây chỉ là hành động quan tâm cấp dưới của đội trưởng Lục.”

“Thật sự không có gì?”

Không hiểu sao Từ Qua cảm thấy chột dạ, nhưng cô tuyệt đối không để lộ ra: “Sao cô lại vào đội cảnh sát hình sự chứ? Cô phải vào đội tuyên truyền phát huy sở trường của mình mới đúng.”

“Đi chết đi.” Thẩm Thiến không hỏi được gì bèn đi theo Từ Qua vào văn phòng, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô: “Nếu cô và đội trưởng Lục yêu nhau thì không được giấu diếm chúng tôi, chúng tôi sẽ chúc mừng cô.”

“Nếu tôi và đội trưởng Lục yêu nhau, tôi sẽ bắn một vạn quả pháo ở cổng Cục Công An, thông báo cho cả thế giới biết.” Từ Qua lật tài liệu vụ án: “Đừng nói nhảm nữa, mau giao ca.”

“Giao ca.” Thẩm Thiến lật tài liệu, đôi mắt chuyển động vòng vòng, cô vẫn không yên lòng: “Từ ca, nếu cô và đội trưởng Lục yêu nhau, xem như là chơi gay à?”

Từ Qua dừng động tác, suýt chút nữa nhảy dựng lên đá bay Thẩm Thiến ra ngoài cửa.

“Biến.”

“Tôi chỉ đặt ra giả thiết, nếu người đội trưởng Lục thích là cô.”

Từ Qua bật cười thành tiếng: “Cái giả thiết này của cô cũng quá lớn rồi. Tôi nói này, sao cô không bay lên trời luôn đi? Có giao ca không? Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.”

Thẩm Thiến nhìn Từ Qua xác thực cô ấy không nói dối, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Theo lý mà nói, Lục Thịnh không có ý với Từ Qua mới đúng, bọn họ là người của hai thế giới.

“Vụ án Trần Trung kết thúc, tôi mời khách. Chúng ta ra ngoài hát karaoke thế nào? Mời cả đội trưởng Lục.”

“Cô còn nói?” Từ Qua lườm cô một cái: “Bàn công việc.”

Tám giờ ba mươi phút Từ Qua bàn giao tài liệu cho Thẩm Thiến, đứng dậy vươn vai duỗi lưng, cầm túi xách để trong ngăn tủ. Cô cảm thấy thiếu thiếu gì đó nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không nhớ ra thiếu cái gì. Thức đêm khiến đầu óc cô hỗn loạn, trong đầu chỉ nghĩ đến ngủ.

Từ Qua ra khỏi văn phòng đi về phía bãi đậu xe, đến bãi đậu xe cô mới nhớ ra mình quên chưa nói với Lục Thịnh. Cô vội vàng lấy điện thoại gọi cho Lục Thịnh. Lục Thịnh rất nhanh đã bắt máy, giọng nói trầm trầm của anh truyền vào lỗ tai cô: “Từ Qua?”

“Anh đã về chưa? Tôi đang ở bãi đậu xe.”

“Chờ tôi hai phút.”

“Ừm.”

Mặt trời tỏa nắng chói chang, thời tiết dần nóng lên. Mùa xuân sắp kết thúc, mùa hè chuẩn bị đến. Từ Qua híp mắt nhìn mặt trời, trước mắt là một màu đen kịt, quả nhiên nơi gần ánh sáng nhất chính là nơi đen tối nhất.

“Từ Qua?” Từ Qua quay đầu nhìn Lục Thịnh đang bước đến gần.

“Chìa khoá.”

Từ Qua đưa chìa khóa cho anh, Lục Thịnh đi vào bãi đậu xe, Từ Qua do dự mấy giây cũng theo sau anh. Dọc đường hai người không nói chuyện với nhau, sau khi lên xe, Lục Thịnh không lái xe đi ngay mà lấy điện thoại ra tìm kiếm gì đó.

Thị lực của Từ Qua rất tốt, nhìn lướt qua đã biết anh đang làm gì, mở miệng nói: “Gần chung cư có chỗ bán đồ ăn sáng khá ngon, tôi đã từng ăn ở đó. Tôi mời anh.”

Lục Thịnh để di động về lại chỗ cũ, khởi động xe lái xe đi ra ngoài. Từ Qua buồn ngủ vô cùng, không nhịn được ngáp một cái, giơ tay che mắt dựa vào ghế ngồi.

Khoảng thời gian này rất yên tĩnh, nửa tiếng sau đến cổng chung cư, Lục Thịnh quay đầu vừa định gọi Từ Qua thì thấy cô đã ngủ thiếp đi. Lục Thịnh im lặng nhìn Từ Qua một lát rồi lái xe vào chung cư. Những tia nắng chiếu xuyên qua cửa kính, ánh nắng mùa xuân không bỏng rát, ngược lại thoải mái dễ chịu.

Lục Thịnh hạ cửa sổ xe xuống hút một điếu thuốc, ngón tay thon dài vuốt nhẹ tay lái.

Một tiếng sau, Từ Qua vẫn chưa tỉnh, Lục Thịnh dập tắt điếu thuốc thứ hai, khẽ đụng vào cánh tay Từ Qua: “Từ Qua?”

Không trả lời, cô đang ngủ say.

Lục Thịnh xuống xe quan sát xung quanh mới mở cửa ghế phụ, xoay người bế Từ Qua rồi đóng cửa xe lại. Từ Qua lập tức tỉnh lại, cô có tính cảnh giác rất cao, mở mắt ra thì thấy là Lục Thịnh đang gần trong gang tấc.

Đầu Từ Qua ‘ông’ một tiếng, cánh tay Lục Thịnh xuyên qua khuỷu chân cô, rắn chắc có lực. Cô chỉ mở mắt hai giây rồi giơi tay ôm bả vai Lục Thịnh, một lần nữa nhắm mắt lại.

Giả vờ ngủ.

May là trong thang máy không có ai. Vào nhà, Lục Thịnh c*̃ng không truy cứu chuyện Từ Qua giả vờ ngủ, đặt cô xuống giường rồi xoay người cởi bỏ giày của cô, kéo chăn đắp lên người Từ Qua.

Hiện giờ trong đầu Từ Qua chỉ toàn suy nghĩ Lục Thịnh đã cởi giày giúp cô, không biết chân cô có mùi hôi hay không?

Tiếng bước chân xa dần, Lục Thịnh đi ra ngoài, anh đóng cửa lại. Từ Qua vẫn nhắm hai mắt, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, cô nghe thấy tiếng leng keng của chìa khoá, khoảng một phút sau gian phòng khôi phục sự yên tĩnh.

Từ Qua lập tức mở mắt ra, vẫn là căn phòng cũ, đỉnh đầu là ánh đèn lạnh lẽo, Từ Qua quấn chăn lộn một vòng trên giường, cô muốn đấm giường cười thật to.

Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa, Từ Qua vội vàng đắp chăn nằm ngửa, nhắm mắt lại. Cách âm trong nhà không tốt, trong phòng khách có tiếng bước chân, nhưng rất nhanh lại đi ra ngoài.

Từ Qua vốn giả vờ ngủ, ai ngờ nằm một lát thì ngủ thiếp đi. Mở mắt ra lần nữa thì trời đã tối, cô hoảng hốt vò đầu, vừa định lên tiếng thì liếc thấy ánh sáng xuyên qua khe cửa. Phòng khách sáng đèn, Lục Thịnh có ở đó không?

Từ Qua ngồi ở trên giường vuốt ngực, hít một hơi thật sâu, một phút sau cô nhảy xuống giường giẫm lên giày, bước ra mở cửa phòng ngủ. Mùi gạo thơm lừng ập vào mặt, ánh đèn khiến cô chói mắt, Từ Qua dụi dụi mắt: “Đội trưởng Lục?”

Lục Thịnh ngồi ở bàn ăn đọc sách, nghe tiếng cô thì ngẩng đầu nhìn Từ Qua.

Ánh mắt bỗng thay đổi, anh vội vàng dời mắt: “Chỉnh lại quần áo.”

Từ Qua nhướng mày, cúi đầu nhìn xuống, vội vàng xoay người phi nước đại vào phòng ngủ, đóng cửa cái ‘rầm’. Cúc áo sơ mi bị bung làm lộ áo ngực, Từ Qua quên không kiểm tra quần áo đã đi ra ngoài, quá hoang đường.

Cô mím môi dựa vào cửa, che kín lồng ngực đang đập điên cuồng.

Làm ổ trong phòng ngủ hai phút, Từ Qua vuốt vuốt tóc, mở cửa cúi đầu đi ra ngoài, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Không biết mấy giờ rồi?”

“Tám giờ năm mươi.” Lục Thịnh bưng cháo để lên bàn: “Rửa mặt ăn cơm.”

“Anh nấu cơm à?” Từ Qua ngượng ngùng cười một tiếng.

“Không muốn cười thì đừng cười.” Lục Thịnh nhẹ giọng khiển trách cô: “Đi rửa mặt đi.”

Từ Qua vuốt vuốt cái mũi, lúng túng: “Túi xách của tôi để ở đâu vậy?”

“Trong ngăn tủ gần cửa.”

Từ Qua chạy đến lấy điện thoại trong túi xách ra: “Tôi còn phải gọi người thay khóa cửa. Đã trễ thế này không biết bọn họ có đến hay không.” Nếu thay khóa cửa xong xuôi, vậy thì tối nay Từ Qua không có cớ ở lại nhà Lục Thịnh nữa?

Hi vọng không có ai đến.

“Đã thay rồi, chìa khoá c*̃ng để trong ngăn tủ.” Lục Thịnh kéo ghế ngồi xuống: “Cô muốn xuống lầu rửa mặt? Vậy nhanh lên một chút.”

“Trong túi xách của tôi có bàn chải đáng răng dùng một lần.” Từ Qua cầm túi xách đi vào toilet, Lục Thịnh liếc nhìn cô, khóe môi hơi cong lên.

Cô rất thú vị.

Từ Qua rửa mặt xong ra ngoài, Lục Thịnh đã múc cháo vào chén. Cháo là cháo trắng, đồ ăn c*̃ng rất thanh đạm. Từ Qua húp cháo, tạm thời quên hết chuyện xấu hổ hồi nãy, ăn cơm mới là chuyện quan trọng nhất.

“Đội trưởng Lục.”

“Hử?”

“Hôm nay anh đến đơn vị à?”

“Ừ.”

“Vụ án nhà hỏa táng, có tìm được thông tin của Phùng Cường không?”

“Phùng Cường mất tích năm 2011, thời gian cụ thể thì không ai nói rõ được, anh ta không có người thân lẫn bạn bè, tính cách cũng rất quái gở.”

“Vụ án Phùng Cường điều tra rất khó khăn, thi thể bị thiêu sạch sẽ, hung thủ lại bị giết, không có nhân chứng lẫn vật chứng, rất phiền phức.” Trần Trung bị giết và Phùng Cường bị giết là hai vụ án khác nhau, truy cứu trách nhiệm hình sự cũng phải tách ra tiến hành. Vụ Trần Trung thì dễ, nhưng vụ Phùng Cường rất phiền phức. Từ Qua suy nghĩ, lại đưa tay cầm thìa múc cháo.

Lục Thịnh ngẩng đầu: “Hiện giờ chỉ có thể chứng minh người bị hỏa táng năm năm trước không phải Lâm Hán, những cái khác không thể nào điều tra được.”

Cái thìa trong tay Từ Qua va vài tô cháo, phát ra tiếng động, cô hơi lúng túng nhìn Lục Thịnh: “Anh ăn nữa không?”

Lục Thịnh bỏ đũa xuống: “Tôi no rồi.”

Từ Qua múc nốt chỗ cháo còn lại vào chén của mình, lần đầu tiên cô cảm thấy cháo trắng thơm như vậy: “Không ngờ sẽ dính líu nhiều vụ án như vậy, không tưởng tượng nổi.”

Ăn cơm xong Từ Qua vắt hết óc cũng không nghĩ ra lý do để ở lại, đành phải đi về nhà. Hiện giờ cô chỉ có con đường duy nhất là về nhà, lấy lui làm tiến. Nếu không sẽ rất dễ bị bại lộ, đến lúc dó được không bằng mất.

Từ Qua vốn định nước ấm nấu ếch, ở gần lâu đài từ từ chạm vào mặt trăng.

Kết quả ngày hôm sau Lục Thịnh đi công tác ở Thành phố B, mãi đến tháng năm vẫn chưa quay lại. Thời tiết nóng bức vô cùng, vụ án Trần Trung đã kết thúc, Từ Qua lật xem vụ án Lưu Nhiễm vẫn không có tiến triển gì.

“Từ Qua, tối nay đi hát karaoke không?”

“Tôi không biết hát, ngũ âm không được đầy đủ.” Từ Qua tập trung nhìn màn hình máy tính, không ngẩng đầu trả lời Thẩm Thiến: “Không đi có được không?”

“Người trong đội chúng ta đều đi hết, đội trưởng Lục và anh Trịnh cũng đi, cô cho tôi chút thể diện đi.”

Lục Thịnh đồng ý đi hát karaoke với Thẩm Thiến? Lục Thịnh quay về lúc nào? Sao cô lại không biết? Trái tim dần dần rớt xuống dưới, hay là lần trước cô thể hiện rõ quá nên Lục Thịnh đề phòng cô?

“Mấy giờ?”

“Tám giờ rưỡi tối.”

“Được, xong việc tôi sẽ đến.” Từ Qua gõ bàn phím: “Thẩm đại tiểu thư đã lên tiếng, sao tôi dám không đi.”

Thẩm Thiến giơ tay định cốc đầu Từ Qua nhưng cô không dám: “Có phải cô nghe thấy đội trưởng Lục đi nên cô mới đi?”

“Tôi nghe thấy đội phó Trịnh đi tôi mới đi, dù sao cả anh Trịnh cũng đi.” Từ Qua sợ chút tâm tư của mình bị người ta biết được, nhưng trong lòng đột nhiên bực bội vô cớ, cô không yên lòng nói lung tung: “Tôi không đi sao được.”

“U? Hóa ra lòng cô hướng về anh Trịnh——” Thẩm Thiến đột nhiên im bặt, lập tức đứng thẳng người, nhanh nhẹn nói: “Đội trưởng Lục.”

Từ Qua vội ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đen như mực của Lục Thịnh, cô ngẩn người. Anh sải đôi chân dài bước đến trước mặt, đặt một phần tài liệu xuống bàn làm việc. Mặt anh không có biểu cảm gì, nhìn không ra hỉ nộ: “Đi điều tra biển số xe này.”

Hết chương 36.
 
Back
Top Dưới