Chương 1: Nghệ thuật kể chuyện ở Đạm Châu
Phạm Thận khó khăn lắm mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả.
Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa mà nhẩm đếm, hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này.
Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi.
Hắn mắc phải căn bệnh kỳ quái, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó.
Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi.
"Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à."
Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không còn tác dụng gì nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi.
Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ "Mình vẫn còn là xử nam."
...
Quả thực đời này hắn chưa làm được chuyện gì có ý nghĩa, ngoại trừ giúp đỡ một bà lão đi qua đường lớn, nhường chỗ ngồi trên xe bus, hòa thuận với hàng xóm láng giềng, giúp đỡ bạn bè quay cóp trong các kỳ thi ...
Phạm Thận là một nam nhân vô dụng theo đúng nghĩa truyền thống nhất.
Cha mẹ hắn đã qua đời từ sớm, chỉ để lại hắn một mình cô đơn trong bệnh viện, chờ đợi một ngày nào đó sinh mệnh của mình kết thúc.
"Người tốt thì không gặp may mắn."
Một mình cô đơn trong đêm khuya, Phạm Thận tựa hồ cảm thấy rõ ràng yết hầu mình chậm rãi thả lỏng, không thể căng lên được nữa, hô hấp của mình cũng dần dần mất đi như sợi dây thun mềm yếu không chút sức lực vậy.
Y tá trong bệnh viện chạy đi đâu rồi cũng không biết, bên cạnh chỉ còn có người bác gái, đôi mắt đau khổ nói liên miên những từ gì không rõ.
"Phải chết rồi sao?"
Sợ hãi tử vong cùng với khát vọng cảm thụ cuộc sống làm lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp trước nay chưa từng có.
Chăm sóc mình trước lúc lâm chung thật không ngờ lại không phải là y tá trẻ xinh đẹp khả ái như mình mong đợi, mà là vị này, không thể nghi ngờ càng làm tăng thêm phần u uất trong lòng Phạm Thận.
Lạnh lẽo thương cảm, hắn cụp hai mắt xuống nhìn miếng vải đen che cách ánh nắng chiếu bên song cửa, nghĩ: đời người hiu quạnh như c*t chó.
Lạnh lẽo thương cảm, một giọt nước mắt theo khóe mắt hắn chảy xuống.
Phạm Thận có chút bi ai, vươn đầu lưỡi liến giọt lệ chảy xuống, nhưng kinh ngạc phát hiện nước mắt của mình không ngờ không chỉ có vị mặn, còn có một chút mùi gì đó --- chẳng lẽ bởi vì nằm ở trong bệnh viện rất ít khi tắm, ngay cả nước mắt cũng bắt đầu bốc mùi rồi sao?
Hắn không nhịn được mà nổi giận mắng ở trong lòng: "Bảo ngươi lệ rơi đầy mặt, thì ngươi lệ rơi đầy mặt thật, thật đúng là đang mơ tới nhân vật chính trong tiểu thuyết ngôn tình đấy à?"
Nhưng hắn lập tức phát hiện ra sự việc có chút không hợp lý, vì sao đầu lưỡi mình còn có thể vươn ra liếm nước mắt đây?
Bác sĩ đã nói đầu lưỡi của mình sớm đã mất đi khả năng hoạt động, hiện giờ tác dụng duy nhất là trợ giúp ăn cơm một cách dễ dàng hơn, do đường hô hấp bị phá hỏng, mình có thể trở thành thiên tài nuốt lưỡi tự sát rất hiếm thấy trên thế giới.
Sau đó hắn phát hiện trợn mắt cũng trở nên dễ dàng hơn, tầm nhìn rất trống trải, thị lực cũng trở nên tốt hơn trước rất nhiều.
Trước mắt một cảnh sắc trong trẻo, một mảnh trúc hiện ra trước mắt hắn.
........
Phạm Thận vốn đang ngây người ra thì bỗng nhiên bên cạnh mấy thanh trúc hiện ra một tràng cảnh khiến bản thân ngạc nhiên khiếp sợ.
Mười mấy người mặc đồ đen cả người tràn ngập sát khí, trong tay cầm vũ khí sắc bén, đang bổ tới mình!
Trong lúc nhất thời hắn căn bản không kịp suy nghĩ xem đây là cảnh trong mơ hay đời thật, thuần túy phản xạ theo bản năng co rút đầu lại, đưa hai tay lên chắn trước mặt.
Nếu đổi lại dù là bất kỳ một người bình thường nào đó gặp phải tình cảnh này cũng chỉ có thể chọn lựa cách làm như vậy mà thôi.
Xuy xuy ...vô số thanh âm xé gió vang lên!
Ngay sau đó là vô số tiếng kêu đau đớn, rồi tiếp đến lại là một mảnh yên tĩnh.
Sau đó một hồi, Phạm Thận cảm giác có chút không thích hợp, cẩn thận nhích ngón tay che mặt len lén nhìn ra bên ngoài.
Chiếc sọt được đan bằng trúc có khe hở nhỏ, mà nhìn xuyên qua những khe hở này có thể thấy được hơn mười tử thi nằm trên mặt đất, trên người tràn ngập máu huyết, mùi tanh bốc lên tận trời.
Phạm Thận sợ hãi, cảnh trước mắt quá rõ ràng, khiến hắn lại ngẩn người thất thần.
Ngay sau đó, hắn bỗng nhiên nghĩ tới làm sao mình có thể đưa tay lên che mặt, lẽ nào tay cũng có thể động đậy được rồi sao?
Lẽ nào chứng bệnh của mình thực sự đã khỏi rồi?
Nhưng chuyện trước mắt tới cùng là thế nào?
Chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ?
Chờ khi tỉnh giấc chính mình lại bất động nằm trên chiếc giường kia, chỉ có thể là một phế nhân nằm chờ chết sao?
Nếu quả thật như vậy chi bằng không nên tỉnh mộng thì tốt hơn, chí ít hai tay mình còn có thể cử động, hai mắt mình còn có thể nhấp nháy được.
Hắn có chút bi ai suy nghĩ, lấy tay sờ sờ lên mặt ẩm ướt của mình.
Thu hồi tay lại thì phát hiện ra trên tay mình tất cả đều là máu đỏ, thì ra dịch thể vừa chảy xuống từ khóe mắt nhỏ của mình chính là máu của ai đó bắn lên trên mặt hắn.
Phạm Thận ngơ ngác nhìn hay tay mình, trong lòng muốn hét lên, đây tuyệt đối không phải là tay của mình!
Ở trước mặt hắn là một đôi tay nhỏ bé trắng noãn khả ái không gì có thể so sánh được, mặt trên bàn tay nhiễm máu đỏ nhìn qua quỷ mị giống như sen trắng nở rộ trong tu la vậy, cánh tay nhỏ bé của hắn tuyệt đối không phải là của một người trưởng thành!
Liên tiếp những chấn động tác động vào trong não của Phạm Thật làm cho hắn không khỏi ngây người, vô số nghi vấn kinh khủng không gì sánh được đang xâm chiếm thể xác và tinh thần của hắn.
..................
Năm nay là Khánh Quốc năm thứ 57, hoàng đế bệ hạ đích thân thống lĩnh đại quân đi chinh phạt Tây Man còn chưa có kết thúc, Tư Nam bá tước cũng ở trong quân, kinh đô do hoàng thái hậu cùng hội nguyên lão chấp chính.
Ngày hôm nay Thái Bình biệt viện ở ven sông Lưu Tinh ngoại ô của kinh đô đột nhiên bốc cháy, một đám cao thủ thừa dịp lửa cháy nhảy vào trong biệt viện, gặp người liền giết, tạo thành một vụ huyết án kinh thiên.
Một vị nô bộc trẻ tuổi của biệt viện mang theo tiểu chủ nhân nương theo bóng đêm trốn ra ngoài, bị một đám hung đồ mặc y phục dạ hành truy kích, song phương chém giết tới tận giao lộ ở phía nam ngoài thành.
Nhưng cao thủ phục kích không những không ngờ được vị thiếu niên này lại là một vị cường giả thâm sâu khó lường, lúc vào đồi núi lại còn có viện binh ---- mà viện binh thân phận làm những người này sợ hãi tột độ!
"Hắc kỵ sĩ!"
đám hung đồ bị nỏ tiễn bắn chết hầu như không còn tên nào ai oán hô lên trước khi ngã vào vũng máu.
Viện binh ngồi trên ngựa, trên người mặc bộ khôi giáp màu đen, dưới ánh trăng trên trời phát ra ánh sáng lộng lẫy sâu kín.
Trên tay kỵ binh đều cầm cung nỏ mà chỉ có quân đội mới được phép phân phối và sử dụng.
Nỏ nhẹ bắn ra làm cho đa số sát thủ phải bỏ mình.
Hắc kỵ binh bao vây chung quanh bảo vệ người trung niên đang ngồi trong một chiếc xe ngựa, sắc mặt người này có chút tái nhợt, trên cằm có vài sợi râu lưa thưa.
Hắn nhìn hài tử trên lưng thiếu niên nô bộc kia, gật đầu, sau đó vỗ nhẹ bàn tay.
Tiếng vỗ tay là tín hiệu xuất kích!
Kỵ binh phân ra một đội, tựa như lưỡi hái tử thần trong đêm tối, không chút lưu tình mà lao vào đội ngũ sát thủ đang tử thương thảm trọng.......
....Đột nhiên trong đội ngũ sát thủ có một vị pháp sư giơ cao pháp trượng trong tay lên bắt đầu ngâm nga niệm chú ngữ.
Mọi người trong sân có chút cảm thấy năng lượng dao động tụ tập tới từ ngọn đồi núi ở chung quanh.
Người đàn ông trung niên trên xe ngựa khẽ nhíu mày, cũng không có bất kì động tác nào.
Bất chợt một bóng đen sau lưng hắn nhảy ra nhẹ nhàng hăng hái như chim ưng săn mồi trong màn trời đêm vậy.
Một tiếng giòn vang, giọng ngâm của pháp sư bị ngắt quãng, đầu rơi xuống mặt đất, máu phun như mưa.
Người trung niên ngồi trên xe ngựa lắc đầu:
"Đám pháp sư phía tây này luôn luôn không biết mình là ai, trước mặt cường giả chân chính, một chút pháp thuật đó tựa như ngòi bút của thừa tướng đại nhân vậy, không chút tác dụng nào."
Hơn mười danh Hắc kỵ binh đã xác nhận chung quanh bốn phía an toàn, tay trái nắm lấy tay phải thủ thế báo cáo sát thủ đã bị thanh trừ toàn bộ.
Đội ngũ kỵ binh tách ra cho xe ngựa chậm rãi đi tới trước, tới trước mặt thiếu niên nô bộc.
Lúc này, người trung niên trên xe ngựa được hạ nhân đỡ xuống xe lăn, hai chân hắn không chạm xuống đất, chiếc xe lăn chậm rãi tới giữa sân, tiến gần tới thiếu niên vẫn đang đứng thẳng tắp như thương kia.
Nhìn thiếu niên nô bộc một lúc lâu, nét mặt tái nhợt của người trung niên ngồi trên xe kia cuối cùng cũng xuất hiện một chút ửng đỏ:
"Cuối cùng cũng không có gặp chuyện gì không may."
Người nọ lưng đeo sọt trúc, trên mặt đeo một tấm vải đen che mắt, tay cầm theo một thanh phi kiếm màu đen, còn có máu tươi chậm rãi nhỏ từ trên thân kiếm xuống.
Ở bên cạnh hắn có rất nhiều tử thi, tất cả tử thi đó đều là của các cao thủ phục kích, trên yết hầu của các thi thể đều lưu lại một điểm máu, xem ra đều là bị một kích trí mạng mà chết.
"Chuyện này, ta cần các ngươi cho ta một câu trả lời."
Người thanh niên trên mắt che tấm vải màu đen lạnh lùng nói, ngữ âm của hắn không một chút run sợ, cũng không có một tia cảm xúc nào.
Người trung niên ngồi trên xe đẩy sắc mặt ẩn hiện nói:
"Ta đương nhiên sẽ cho ngươi một câu trả lời, ta cũng phải có một lời giải thích cho chủ nhân."
Thiếu niên nô bộc gật đầu sau đó chuẩn bị rời đi.
"Ngươi muốn đưa hài tử này đi đâu?"
Người trung niên ngồi trên xe đẩy lạnh lùng nói:
"Ngươi là một người mù, lẽ nào ngươi muốn mang theo thiếu gia nhà ngươi lưu lạc giang hồ."
"Đây là cốt nhục của tiểu thư."
"Cũng là cốt nhục của chủ nhân ta!"
Người trung niên trên xe đẩy âm lãnh nói:
"Ta bảo đảm tìm cho thiếu gia của ngươi một nơi an toàn ở kinh đô."
Người nọ lắc đầu, kéo kéo miếng vải đen băng trên mắt.
Người trung niên ngồi trên xe đẩy biết đối phương ngoại trừ nghe lời vị tiểu thư của hắn ra, dù là chủ nhân của mình cũng không thể ra lệnh cho hắn, không thể làm gì khác hơn là thở dài khuyên bảo nói:
"Chuyện ở kinh thành, chờ khi chủ nhân về nhất định sẽ có khả năng dẹp loạn, ngươi cần gì phải nhất định dẫn nó đi."
"Ta không tin chủ nhân của ngươi."
Người trung niên khẽ nhíu mày, dường như rất không thích những lời này của đối phương, ngừng một lúc lâu mới nói rằng:
"Đứa nhỏ này phải được ăn uống, biết đọc biết viết, việc này ngươi có thể làm được sao?"
Hắn cười lạnh nói:
"Ngươi mù, ngươi ngoại trừ giết người ra ngươi còn có thể làm được cái gì?"
Người nọ cũng không tức giận, chỉ khẽ đẩy chiếc sọt bằng trúc nói:
"Ngươi thọt, ngươi dường như cũng chỉ biết giết người mà thôi."
Người trung niên cười âm âm:
"Lần này xuất thủ chỉ là các vương công quý tộc trong kinh đô, chờ khi chủ nhân ta trở về, ta tự nhiên sẽ bắt tay vào việc thanh lý bọn họ."
Người thiếu niên mù lắc đầu.
Người trung niên nhẹ nhàng vuốt tay lên thành xe đẩy, dường như đang suy đoán xem đối phương sợ hãi cái gì, sau một lát hắn nhíu mày nói:
"Ta biết ngươi hiện giờ sợ cái gì, thế nhưng trong cái thế giới thế tục này, ngoại trừ cha của đứa bé, còn ai có thể có năng lực bảo hộ cho nó tránh khỏi được những nguy hiểm không lường trước được đây?"
Người thiếu niên mù bỗng mở miệng ra nói, thanh âm vẫn vậy không chút tình cảm:
"Thân phận mới, không bị quấy rối bởi nhân sinh."
Người trung niên suy nghĩ một chút, mỉm cười gật đầu.
"Ở đâu?"
"Cảng Đạm Châu, bà mụ của chủ nhân hiện giờ đang ở đó."
Sau một hồi trầm mặc, người thiếu niên mù rốt cục cũng tiếp nhận sự an bài này.
Người trung niên mỉm cười thúc xe đẩy chuyển bánh tới phía sau người thiếu niên mù, vươn tay vào trong sọt trúc bế đứa bé lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái của đứa bé mà thở dài nói:
"Đứa bé thật giống mẹ, lớn lên chắc cũng rất xinh đẹp như mẹ mình."
Hắn đột nhiên cười ha ha nói:
"Tiểu gia hỏa này tương lai nhất định có tiền đồ."
Thuộc hạ của hắn ở xa xa vẫn trầm mặc đứng thẳng, bỗng nhiên nghe được tiếng cười dài hài lòng của đại nhân, tuy nét mặt vẫn không có biểu cảm gì nhưng ở sâu trong nội tâm đã khiếp sợ mười phần, không biết đứa nhỏ này tới cùng là nhân vật quan trọng gì đây.
"Ừ?"
- Người thiếu niên mù nghiêng đầu, đưa tay bế đứa bé trở lại, hắn không muốn cho khuôn mặt đứa bé này quá gần với đôi tay độc xà, đồng thời dùng một từ một âm tiết để biểu thị lễ nghi.
Người trung niên mỉm cười nhìn khuôn mặt đứa bé, trong vẻ tươi cười đã có một chút gì đó không nói thành lời, đặc biệt làm người ta sợ hãi mà than rằng:
"Hài tử mới hai tháng tuổi, không ngờ lại có thể đưa tay gạt máu trên mặt, đã trải qua một buổi tối toàn chuyện kinh khủng như vậy mà còn có thể ngủ yên một chỗ, thật không hổ là..."
Thanh âm hắn bỗng nhiên rất thấp, đảm bảo thủ hạ của mình không nghe được những từ tiếp theo:
"...con của người có thiên mạch."
Người trung niên này ở trong kinh đô quyền cao chức trọng, thủ đoạn tàn nhẫn không gì sánh được, phàm là quan viên phạm tội rơi vào trong tay hắn, không quá hai ngày sẽ khai ra sự thật, ánh mắt càng nham hiểm.
Nhưng mà cho dù là một nhân vật phi phàm đi nữa, cũng không thể nhìn ra đứa nhỏ này không phải ngủ say mà là bị dọa sợ tới mức ngất đi.
......
Người có thiên mạch, 'thiên' là chỉ trời cao, 'mạch' là chỉ huyết mạch.
Người có thiên mạch có ý chỉ huyết mạch của trời cao lưu lại nhân gian.
Trên thế giới này có một truyền thuyết, cứ cách mấy trăm năm sẽ có huyết mạch của một vị tiên trên trời lưu lại nhân gian thức tỉnh.
Loại huyết mạch này biểu hiện ở chiến lực cường đại không gì chống đỡ được, tỷ như vị đại tướng quân của quốc gia Nạp Tư cổ đại, lúc quốc gia gần như bị người Man tiêu diệt thành lịch sử, chỉ bằng chiến lực dũng mãnh của cá nhân hắn mà ám sát phần lớn thành viên trong hội nghị nguyên thủy của người Man.
Cũng có người có thiên mạch biểu hiện ngoài thiên phú trí tuệ cùng nghệ thuật, tỷ như Ba Nhĩ đại pháp sư của phương tây cùng phu nhân của hắn Phục Ba - một nhà soạn kịch vĩ đại mới chết cách đây ba trăm năm.
Tuy nhiên, không ai có thể chứng minh bọn họ là do trời cao quan tâm tới khổ nạn của nhân gian mà lưu lại huyết mạch.
Nhưng trên thực tế, vài người đã mang lại cho nhân gian hòa bình hay một cái gì đó rất lớn.
Hơn nữa, người sở hữu thiên mạch cuối cùng đều biến mất một cách vô tung vô ảnh, không có bất kỳ một người nào, thậm chí là một quốc gia nào có thể tìm ra tung tích của bọn họ.
Bọn họ chỉ là đột nhiên xuất hiện, rồi lại đột nhiên biến mất, ngoại trừ lưu lại một chút ghi chép mịt mờ ra thì căn bản không lưu lại bất kỳ cái gì chứng minh cho sự tồn tại của bọn họ.
Người trung niên ngồi trên xe đẩy vừa vặn là một trong số ít những người biết được có loại người mang thiên mạch này tồn tại.
Chẳng biết vì nguyên nhân gì, lúc Phạm Thận chết đi là lúc linh hồn đi tới thế giới này, sau đó thì ...đầu thai vào trong thân thể một đứa bé, hơn nữa phụ thân hoặc mẫu thân của đứa bé này không ngờ lại là một người mang thiên mạch thần bí khó lường nhất trên đại lục này.
Lúc bình minh, chiến trường đã được quét dọn sạch sẽ, xe ngựa chậm rãi đi theo đường trải đá về phía đông.
Chung quanh xe ngựa, một đội Hắc kỵ binh đi xung quanh một người trung niên sắc mặt tái nhợt ngồi xe đẩy, tạo nên một bức tranh rất quỷ mị.
Xe ngựa vấp phải một hòn đá, thoáng chao đảo một chút, làm cho đứa bé nằm ngủ trong lụa tơ tằm mềm mại chợt tỉnh giấc.
Hai mắt đứa bé có chút vô thần, rời mắt khỏi khuôn mặt những người vừa cứu tính mạng mình rồi nhìn ra phía trước xe ngựa, hoàn toàn không giống với hành động của một đứa bé mới sinh, đôi mắt trong suốt không gì sánh được nhưng không cách nào tập trung, còn có vài tia khó hiểu.
Không ai biết, trong thân thể non mềm của đứa bé lại là linh hồn của một người tới từ một thế giới khác.
Tầm nhìn rộng mở, tấm màn che trên xe được gió thổi vén lên, một góc núi rừng xanh tươi phía xa xa lộ ra cùng với con đường đá đang lùi dần về sau, giống như vô số bức tranh đang không ngừng đảo ngược lại.
Phía trước xe ngựa, người thiếu niên mù đang nắm chặt phi kiếm trong tay, miếng vải đen che đôi mắt hắn cũng tối đen như ngày hôm nay vậy.
...
...
Cảng Đạm Châu ở phía đông của Khánh Quốc, tuy rằng dựa vào biển rộng nhưng bởi vì gần đây mấy cảng phía nam đã bắt đầu được xây dựng, dự tính liên thông đường biển với phương tây, cho nên trọng tâm mậu dịch của quốc gia đã chuyển dần về phương nam.
Cảng này vì thế mà dần dần lụi bại, cái cảng náo nhiệt ngày xưa mấy năm gần đây đã dần trở nên yên tĩnh.
Chim hải âu tự do tự tại bay lượn trên bầu trời không hề gặp phải sự quấy rầy của đám thủy thủ ghê tởm.
Mà nguyên gốc cư dân ở cảng Đạm Châu cũng không có biến đổi quá lớn về sinh hoạt hàng ngày, tuy rằng thu nhập giảm đi một chút ít nhưng hoàng đế bệ hạ đã sớm miễn thuế cho vùng này, vì thế mọi người đều có thể sống qua ngày.
Hơn nữa hải cảng này rất xinh đẹp, sự yên tĩnh này tự nhiên lại càng thích hợp cho mọi người ở lại.
Cho nên thi thoảng cũng có vài nhân vật lớn tới nơi này xây dựng trang viên.
Nhưng bởi vì cách quá xa Kinh đô nên quan viên chân chính lưu lại cũng không quá nhiều, miễn cưỡng chỉ có lão thái thái ở trong trang viên phía tây thành.
Nghe nói lão thái thái là mẫu thân của Tư Nam bá tước trong kinh thành, mua nhà ở đây để dưỡng lão.
Cư dân trong thành đều biết Tư Nam bá tước dường như rất được hoàng đế bệ hạ sủng ái, luôn luôn không phái ra ngoài làm việc mà lưu lại kinh thành quản lý hộ bộ.
Cho nên tất cả mọi người đều biểu hiện lễ phép và kính nể với cái trang viên này.
Nhưng trẻ con lại không hiểu những điều đó.
Hôm nay trời trong nắng ấm, mọi người ngồi ở trong quán rượu hưởng thụ vị mặn cùng ẩm thấp của gió biển thổi tới, nhâm nhi ly rượu mơ ngâm muối.
Cũng có một đám trẻ con tầm trên dưới mười tuổi vây quanh bên ngoài thềm cửa bằng đá của biệt phủ Tư Nam bá tước, ríu ra ríu rít không biết đang làm cái gì.
Đi gần tới coi mới phát hiện ra một hình ảnh thú vị mười phần, thì ra những đứa trẻ này đang nghe một đứa bé mới chỉ có tầm bốn năm tuổi nói chuyện.
Đứa bé lớn lên rất xinh đẹp, lông mi như tranh vẽ, hai mắt trong trẻo không gì sánh được, thanh âm là tiếng trẻ con nhưng ngữ khí lại lợi hại như ông cụ non.
Chỉ nghe nó thở dài, đưa cánh tay nhỏ lên khoa tay múa chân nói: "Lại nói Truman (1)đi tới bên tường, phát hiện ra có một cái thang ở đó, cho nên từng bước một nhẹ nhàng đi tới, tìm được cửa ra, liền chạy ra khỏi đó..."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó?
Sau đó... tất nhiên là trở lại cuộc sống bình thường rồi."
Đứa bé bĩu môi, dường như bực mình vì đám trẻ chung quanh mình ngu ngốc không hỏi ra được vấn đề chính.
"Không thể nào?
Chẳng lẽ là không mang cái gì đi sao Hani...."
"Hani chết."
Một đứa bé nói.
"Đúng, lẽ nào Truman không đánh chết Hani cho hả giận à?
Cứ như vậy mà bị theo dõi trong nhiều năm."
Đứa bé nhún vai:
"Không có biết."
"Hic!
Thật chẳng thú vị gì cả, Phạm Nhàn thiếu gia, truyện của hôm nay nghe không hay như truyện mấy hôm trước."
"Vậy mọi người thích nghe cái gì?"
"Phiêu Mạc Chi Lữ."
"Phong Tư Vật Ngữ."
"Hứ!" – Đứa bé tên gọi Phạm Nhàn quay bốn phía nhìn đám trẻ lớn hơn mình rồi chỉ:
"Đánh đánh đấm đấm không hay chút nào, đào bới bảo tàng chung quanh cũng không bảo vệ môi trường."
Trong viện bỗng nhiên truyền tới thanh âm cực kỳ phẫn nộ:
"Thiếu gia!
Người lại đi đâu rồi?"
Đám trẻ làm thành vòng tròn học dáng diệu chỉ tay ngón giữa của nó, chỉ là số lượng nhiều, cho nên có vẻ tráng lệ hơn, đồng thanh nói: "Hứ!" sau đó cười hì hì rồi tản ra.
Đứa bé tên gọi Phạm Nhàn này từ thềm đá đứng dậy, phủi bụi ở mông rồi quay đầu định chạy vào sân.
Nhưng khi tới trước cửa, đôi mắt mười phần linh lợi kia nhìn thẳng vào thiếu niên mù lão bản tiệm tạp hóa, trên mặt hiện ra tâm tình phức tạp không chút tương xứng với tuổi tác của nó, sau đó nhẹ nhàng đóng cừa gỗ lại.
Đây làm năm thứ tư Phạm Thận đi tới cái thế giới này.
Trong mấy năm nay hắn rốt cuộc đã minh bạch được mình không phải đang nằm mơ mà thật sự đã đi tới một thế giới hoàn toàn khác lạ, thế giới này so với cái thế giới trong trí nhớ của mình dường như rất khác, có rất nhiều điều không giống nhau.
Thông qua nghe trộm lời của hạ nhân trong phủ Bá Tước nói chuyện, hắn rốt cục cũng hiểu được thân phận của mình.
Thì ra mình chính là con tư sinh của Tư Nam bá tước ở kinh đô.
Dường như ân oán trong nhà phú hộ nào cũng như nhau, con tư sinh thân phận rất dễ gặp chuyện không may bởi mẹ cả trong gia đình.
Nhị di nương có thủ đoạn gì, mà lão cha của mình dường như chỉ có một đứa con trai duy nhất này.
Do vậy, để kéo dài huyết mạch bá tước, mình bị đưa tới cảng Đạm Châu cách xa kinh đô này.
Những năm gần đây hắn dần dần quen thuộc với thân phận của mình.
Tuy rằng nói là linh hồn của người trưởng thành nhốt bên trong một thân thể bé nhỏ, bất luận là sinh lý hay tâm lý đều phải chịu đựng những trải nghiệm không giống nhau.
Nếu như đổi lại thành một người bình thường, chỉ sợ đã phát điên rồi --- nhưng may mắn là kiếp trước của Phạm Thận, phần lớn thời gian hắn mắc chứng bệnh cơ vô lực, nằm trên giường bệnh nhiều năm nên hiện giờ cũng chỉ có chút bất tiện khi hành động mà thôi.
So với tình hình thê thảm của kiếp trước, hiện giờ tính là cái gì cơ chứ.
Cho nên hiện giờ hắn sống trong một thân thể đứa bé cũng không đến nỗi không thích ứng được.
Không thích ứng được nhất chính là cái tên hiện giờ của hắn.
Lúc hắn một tuổi, bá tước đại nhân ở kinh đô đã gửi một phong thư tới, đặt tên của hắn thành: Phạm Nhàn tự An Chi.
Tên này không hay, nghe đi nghe lại rất giống câu mắng chửi ở quê hương hắn trước đây ----"Phạm hiềm". (làm người khác thấy xúc phạm, hiềm khích)
Nhưng bề ngoài hắn chỉ là một đứa nhỏ, cho nên căn bản không có khả năng dùng ngôn ngữ biểu thị sự phản đối.
Kiếp trước, trong thời gian chữa bệnh ở bệnh viện, giai đoạn đầu hắn còn có thể cử động đầu, cho nên bình thường còn có thể năn nỉ cô y tá dễ thương kia mang mấy đĩa phim ảnh cùng sách báo tới cho mình xem.
Ở lâu trong phủ bá tước, tuy rằng lão phu nhân ngoài lạnh trong nóng, chính là rất yêu thương mình, nha hoàn người hầu trong phủ cũng không có bởi vì mình là con tư sinh mà khinh thường.
Thế nhưng ở một chỗ không giao lưu với người khác làm cho hắn có chút khó chịu.
Lẽ nào có thể nói với nha hoàn mình là người từ thế giới khác tới? lẽ nào có thể nói cho thầy dạy kỳ thực mình có thể nhận thức được chữ này trong sách?
Cho nên bình thường hắn len lén chuồn ra ngoài bằng cửa hông của phủ bá tước, chơi đùa cùng với nhóm trẻ con bình dân.
Hơn nữa còn kể chuyện xưa cho bọn nó, kể tiểu thuyết điện ảnh ở thế giới kia cho bọn chúng nghe.
Dường như hắn muốn nhắc nhở bản thân mình, nhắc nhở mình là người không thuộc về thế giới này mà là của thế giới kia, thế giới có điện ảnh, internet, tiểu thuyết YY.
Mãi cho tới hôm nay, không biết vì sao, hắn lại kể một bộ phim điện ảnh ở thế giới cũ.
Nội dung của bộ phim vốn có chút khó hiểu, Jim Carrey(2) này hài hước ở chỗ nào hắn có thể rõ ràng nhưng... những đứa trẻ mới chỉ có gần 10 tuổi ở cảng Đạm Châu này căn bản không có khả năng thích thú đi.
Nhưng hắn kể chuyện.
Là bởi vì ở sâu trong nội tâm của hắn luôn luôn có một cảm giác hoang đường, bản thân mình rõ ràng là người sắp chết, vì sao bỗng nhiên lại sống lại trong thân thể khác?
Không khỏi nghĩ tới vài bộ phim điện ảnh...Hay là những cảnh vật trước mắt, những người này ... những con đường này...những cánh hải âu bay lượn trên bầu trời này...đều là do người ta bố trí?
Dường như giống hệt Truman.
Cuối cùng Truman phát hiện ra thân thể của hắn ở trong thế giới giả tạo, dứt khoát ngồi thuyền mà đi, tìm được lối thoát.
Nhưng Phạm Thận, không, hắn là Phạm Nhàn...biết mình không phải là Truman, thế giới này thực sự tồn tại chân thật, cũng không phải một nhân vật trong phim ảnh.
Cho nên hắn phát hiện mỗi ngày mình kể chuyện xưa là nhắc nhở mình là người của một thế giới khác, là một hành động sai lầm của bản thân.
=====================
Chú Thích:
(1): Truman, Hani là nhân vật trong phim The Truman Show (1998)
(2) Jim Carrey: James Eugene "Jim" Carrey (tên khai sinh James Eugene Carrey, sinh ngày 17 tháng 1 năm 1962) là một diễn viên điện ảnh và diễn viên hài kịch người Canada đã 2 lần nhận giải Quả cầu vàng.
Anh nổi tiếng nhờ cách biểu diễn vui nhộn trong các phim hài như Ace Ventura: Pet Detective; Ace Ventura: When Nature Calls; The Mask (Mặt Nạ); Dumb and Dumber; Me, Myself & Irene; Fun with Dick and Jane; The Cable Guy; Liar Liar và Bruce Almighty.
Carrey cũng có nhiều thành công lớn trong các vai gây ấn tượng sâu sắc, xúc động như trong các phim The Truman Show, Man on the Moon và Eternal Sunshine of the Spotless Mind.
Anh cũng lồng tiếng cho Horton trong phim hoạt hình Horton Hears a Who!, được ra mắt ngày 14 tháng 3 năm 2008.
Đây là phim hoạt hình đầu tiên mà anh tham gia.