Khác [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
104,313
Điểm tương tác
0
Điểm
0
78724052-256-k801707.jpg

[ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
Tác giả: tieuninh22
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author: Hạ Ninh Tử
Pairings: Khải Nguyên
Rating: T
Category: Horror, Đam mỹ, HE



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • |Alltake| ủa gì kì vậy ???[thay Đổi]
  • Tìm Em [ Thần Ấn vương Toạ]
  • [ĐAM - HOÀN] MỸ THỰC CHINH PHỤC TOÀN VỊ DIỆN -...
  • [Allnaru] Cái gì?!! Làm sensei á?!
  • [END] Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư - Dạ Du
  • [BH][One shot] Khi Rắn gặp Hồ ly
  • [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
    Chương 1


    Mạt thế đến, thứ nguy hiểm nhất không phải là tang thi hay thực vật biến dị, cũng không phải là cạn kiệt lương thực.

    Mà thứ nguy hiểm nhất lại chính là lòng dạ con người.

    Để có thể sinh tồn một cách dễ chịu và thoải mái nhất, con người không tiếc bán rẻ người thân, bán đứng bạn bè, thậm chílà dùng đến cách hãm hại người khác.

    "Hey, anh bạn.

    Làm gì mà thẫn người ra thế kia ??"

    - một bàn tay mạnh mẽ đánh vào vaiVương Nguyên.

    Cậu quay đầu lại nhìn, thì ra là bạn học cùng lớp của cậu - Lâm Đại Ngưu.

    Anh ta đi đến thân thiết khoác vai cậu: "Này, nếu như không bận gì ngày mai chúng ta đi chơi đi, được không ?"

    "Xin lỗi, mấy hôm nay tôi bậnrồi, để khikhác đi."

    - Vương Nguyên thoát khỏi cánh tay của Đại Ngưu, mỉm cười nói.

    Người này khi mạt thế đến liền biến thành tang thi, một lòng muốn ăn thịt cậu.

    Cho đến bây giờ, Vương Nguyên vẫn còn không tin được bản thân mình lại có thể sống lại, quay về trước khi mạt thế đến.

    Còn nhớ lại kiếp trước của bản thân, 5 năm lăn lộn ở mạt thế, liều mạng chém giết tang thi, bán mạng làm nhiệm vụ cho căn cứ, kết cục đổi lấy lại là bị chính người chị họ thân yêu của mình xô đẩy vào đám tang thi, bị bọn chúng ăn thịt.

    Nhưng lại may mắn, cậu không những không chết mà còn sống lại trước khi mạt thế sảy ra 1 tuần, đủ thời gian chuẩn bị.

    Lâm Đại Ngưu bị cậu từ chối thì bĩu bĩu môi khinh thường nhìn cậu:

    "Học nhiều cũng đâu thể kiếm ra tiền chứ !!"

    -nói xong cậu ta liền đi ra ngoài.

    Vương Nguyên không quan tâm, đeo balo lên vai về nhà, tiếp tục sắp xếp lại những chuyện đã sảy ra.

    Cậu cảm thấy bản thân thật mơ hồ, rốt cuộc là Trang Chu Mộng điệp hay Mộng điệp Trang chu ?

    Nếu như tất cả mọi thứ xảy ra là sự thật, vậy thì cậu chỉ có thể thu thập vật tư và đề thăng thực lực của bản thân.

    Còn nếu mọi việc chỉ là một cơn ác mộng...thì thật tốt. _____________________________

    Về đến khu nhà trọ, Vương Nguyên tra chìa khóa cửa đi vào.

    Thời điểm cánh cửa mở ra, sắc mặt Vương Nguyên liền trầm xuống, quang mâu tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

    Chờ đợi cậu trong nhà là một vị khách không mời mà đến, cũng là thân nhân duy nhất trên đờinày của cậu - chị họ Vương Ảnh Tư.

    Sở dĩ nói cô ta là thân nhân duy nhất của cậu là bởi vì Vương Nguyên là một cô nhi, bố mẹ cậu đã qua đời năm trước vào vụ tai nạn giao thông.

    "Chị họ mới tới."

    - Vương Nguyên nhàn nhạt mở lời, che giấuđisưchán ghét của bản thân.Một lúc sau cậu lạinóitiếp: "Có việc gì sao ?"

    "Xem kìa, chị là chị họ của em kia mà, phảicó việc gì mới có thể tìm em được hay sao, em trai... ?"

    - Vương Ảnh Tư ra vẻ hờn giận, cố ý kéo dài hai chữcuốinghe đến chóitai.

    Cánh tay không nhịn được cầm lấy bàn tay của Vương Nguyênmà đung đưa, vuốt ve.

    Sắcmặt Vương Nguyên trầm xuống, hàn khíbắt đầu bao lấy thân ngườicậu, làm cho Vương Ảnh Tưđứng kế cậu rùng cả mình.

    Cậunheo mắt liếc nhìn chiếc vòng ngọc thạch trên tay cô ta, linh quang trong đầu chợt lóe:

    "Chị Tư, chúng ta quả thật là chị em tốt."

    - cậu thân thiết cầm lại tay của cô ta.

    "Ân~"

    "Cho nên, nếu là chị em tốt, phải hay không là hãy trả lại đồ cho em a~"

    "Đồ...đồgì kia chứ.

    Nguyên....Nguyên à, có...có phải em nhớ lầm gì không ??"

    - Vương Ảnh Tư lắp bắp nói, dựcảm nói chocô biết sắp có chuyện không tốt xảy ra.

    Quả nhiên, Vương Nguyên cầm lấy bàn tay đeo vòng ngọcthạch của Vương Ảnh Tư, nghiến răng mà nặn ra một nụ cườinửa miệng:

    "Chiếcvòng này dù saocũng là divật mà mẹ đã để lại cho em, chị cũng nên hoàn trả lại cho em chứ.

    Không phải là đồ của mình, mà chị vẫn đeo, không biết chị có thấy áy náy vớimẹ em không nhỉ?!"

    "Em...em nói gì vậy ?

    Hoang đường, rõlà hoang đường.

    Đây...Đây rõ ràng là...là của cô nhỏ tặng cho chị mà."

    "Đây là bảo vật ditruyền của mẹ em a, cái này nếu không phải người thân, mẹ em cũng sẽ không tùy tiện đem đitặng đâu.Huống hồ......chị họ lại chẳng cóchung huyết thống với mẹ em."

    Chiếc vòng này, trước khi chết mẹ cậu thật là có đưa lạichoVương Ảnh Tư, nhưng mụcđích là muốn nhờ cô ta đem đưa lại cho cậu.

    Bởi vì, người cuối cùng ở lại cùng bố mẹ cậu trước khi chết lạilà Vương Ảnh Tư.

    Mà việctại sao cậu biết chuyện này, cũng là nhờ vàokiếp trước.

    Trước khi chết, Vương Ảnh Tư đã nói cho cậu biết khicậucòn thoi thóp thở ra nặng nhọc.

    "Đây, trả cho em."

    - Vương ẢnhTưhừlạnh, tháo chiếc vòng ngọc thạch ra đưa cho cậu, trong lòng oán thầm "thằng ranh con vắt mũi chưa sạch" trướcmặt.Vì cô còn phải nhờ thằng nhóc này chiếu cố, chỉ là một cái vòng tay cổ thôi mà, nhịn đi.Nhịn là trên hết.

    Vương Nguyên hài lòng nhận lấy chiếc vòng, tìm đại một cớ đuổiVương Ảnh Tư đivề.Thật là một ả đànbà phiềnphức.

    Phảithay ổ khóa thôi, chứ cáiđà này có ngày cậugiết ả sớm hơn dự định mất.

    Sau khi Vương Ảnh Tư đi về, Vương Nguyên khóa kĩ tất cả các cửa lại, cầm trên tay chiếc vòng ngọc thạch đi xuống phòng bếp.

    Đặt chiếc vòng xuống bàn, Vương Nguyên lấy ra một con dao găm trên kệ, mạnh mẽ rạch một đường vào ngón tay trỏ của mình.

    Lưỡi dao cứa vào ngón tay, Vương Nguyên không mảy may nhíu mày một cái.

    Đợi khi máu bắt đầu chảy ra, cậu liền nhỏ xuống chiếc vòng đặt trên bànthủy tinh.

    *Tong*

    Máu chảy xuống, chiếc vòng vốn đang bình thường thì đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, vụt bay lên không trung, rồihoàn toàn biếnmất.

    Tiếp theođó, đầu ócVương Nguyên quay cuồng một trận, thời gian và không gian giống như đảo lộn lại với nhau.

    Cuối cùng khi đôi mắt vẫn đang nhắm chặt của cậu mởra nhìn xung quanh thì thấy bản đang ở một chiều không gian thật lạ lẫm.

    Nơi này rất rộng, rộng đến mức không nhìn thấy điểm dừng ở nơi nào.

    Cách chỗ cậu đứng không xa là một hồ nướcrất rộng, khóibốclên nhưsương mù.

    Nhìn bên ngoài, chỉ thấy đây là một hồ nước cũ kỹ, rêu đã bám xung quanh thành đá, nhưng khilạigần nhìn kĩ thì Vương Nguyênrất ngạcnhiên, vì nước bên trong hồ không những còn rất trong, trong đến mức, có thể nhìn đượcđáy hồ nữa.

    Đang yên đang lành, bỗng nền đất dướichân cậu rung chuyển liên hồi.

    Rung mạnh đến mức cậu bị ngãra một khoảng xa.Nước bên trong hồcũng vì vậy mà trào ra bên ngoài.Mùihơiđất, mùi ẩm mốc tràn vào khoang mũi làm cậu hokhan liên tục.

    Trận động đất này đến cũng rất nhanh, đi cũng rất nhanh.

    Sau khi chắc chắn là mọithứđã bìnhthường, Vương Nguyên cảm thấy nghingờ, vộivàng chạy đến bên hồ nước.Trênmặt nước đang tạothành một vòng xoắn nước sâu hoắm, bọt nước cũng văng tung tóe.

    Từ từ xoắn nước tan dần trả lạisựbình yên cho mặt hồ, những bọt nước bélititrôi trên mặt nước, lạiđang ráp lạimột dòng chữ mờmờ ảo ảohiện trên mặt hồ:

    " Tẩy Tinh Phạt Tủy "

    _____End Chương 1 ____

    * Có lần Trang Chu nằm mộng thấy mình hóa bướm vui vẻ bay lượn, mà không biết mình là Chu nữa, rồi bỗng tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu.

    Không biết phải mình là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu.

    Trang Chu với bướm tất có chỗ khác
     
    [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
    Chương 2 - Dị Năng Mới


    [ FanFic Khải Nguyên ] Mạt Thế Trùng Sinh Chi Tồn Tại.

    Author: Hạ Ninh Tử

    Pairing: Khải Nguyên

    Rating: T

    Category: Horror, Fanfic khải nguyên, dị năng không gian tùy thân, Đánh quái, phúc hắc cường công x EQ thấp cường thụ.

    _________________________

    Chương 2 : Dị Năng Được Kích hoạt.

    " Tẩy Tinh Phạt Tủy "

    Vương Nguyên trợn mắt nhìn dòng chữ trên hồ, khóe miệng lắp bắp không nói nên lời.

    Cái hồ này sẽ không phải là hồ nước cường thân kiện thể, tẩy tinh phạt tủy trong truyền thuyết chứ ?

    Vội vang quỳ xuống lấy tay vốc một ít nước đưa lên mũi ngửi ngửi.

    Ừm...rất thơm a, mặc kệ có phải nước thần hay không, cậu phải lấy một ít ra ngoài mới được.

    - Ơ...ra ngoài bằng cách nào đây ?

    - Vương Nguyên giật mình đứng dậy.

    Hiện tại cậu mới nhớ rằng, bản thân mình ra ngoài bằng cách nào đây ?

    " Ra ngoài "

    Vương Nguyên thử động một ý niệm trong đầu, đầu óc cậu lại tiếp tục một trận choáng váng, không gian xung quanh lại bắt đầu đảo lộn.

    Thoáng một cái, cậu đã thấy bản thân mình đã ở trong phòng bếp rồi.

    Vương Nguyên lúc này vui mừng thiếu chút là hét toáng lên.

    Cái không gian này, không những có thể chứa được đồ vật mà ngay cả cậu cũng có thể vào nữa, như vậy mỗi lần tang thi đến đông quá, cậu sẽ có chỗ mà chốn vào a.

    Bảo sao kiếp trước...trong lúc cậu đánh tang thi bảo vệ cho Vương Ảnh Tư, cô ta liền biến mất không thấy đâu.

    Đến lúc cậu đánh kiệt sức rồi, cứu viện đi đến mới thấy cô ta bất thình lình hiện ra.

    Hóa ra cô ta là chốn ở trong cái không gian này.

    Vương Nguyên nghĩ đến đây không khỏi oán hận, toàn thân liền tỏa ra sát khí nồng đậm, ánh mắt phiến đỏ.

    Bỗng dưng, cậu cảm thấy trong cơ thể vừa nóng rực như bị thiêu cháy, vừa lạnh như ở trong hầm băng.

    Hai cảm giác đánh úp vào khiến cậu đau đến ngã xuống sàn, mặt trắng bệch

    - Ư...

    - Cắn răng không cho tiếng kêu phát ra, gập người cố gắng chịu đựng.

    Tiếp theo, mọi đồ đặc xung

    quanh cậu, cái bị đốt cháy, cái bị đóng băng.

    Vương Nguyên mở mắt ra nhìn, cố gắng áp chế hận thù xuống, điều hòa khí tức trong cơ thể.

    Sau 5 phút, cuối cùng cái cảm giác đau đớn nửa nóng nửa lạnh cũng biến mắt.

    Cậu lấy tay vịn vào bàn ăn đứng dậy, mắt nhìn xung quanh.

    Dị Năng hệ Hỏa và hệ Băng ?

    Từ đâu chui ra một cái hệ dị năng nữa vậy ?

    Kiếp trước của cậu chỉ có một hệ dị năng duy nhất, đó là Hệ Hỏa.

    Vương Nguyên nhíu mày suy nghĩ, có phải là do cậu sống lại nên ông trời mới cho cậu thêm một cái cái dị năng để an ủi không ?

    Ừm.. như vậy càng tốt.

    o0o

    Vương Nguyên đi ra ngoài mặc kệ cái phòng bếp bừa bộn.

    Đến phòng ngủ, mở ngăn tủ kéo ra lấy thẻ tín dụng ngân hàng đã một năm không đụng đến.

    Cầm cái thẻ này lên, Vương Nguyên suy tư.

    Trong đây là tất cả số tiền bảo hiểm cùng tài sản công ty do bố mẹ để lại cho cậu.

    Tổng laiu cũng phải gần 200 nghìn nhân dân tệ.

    Cậu sẽ dùng số tiền này, mua hết vật tư cho vào không gian.

    Cho thẻ vào túi, khoác balo, mở cửa đi ra ngoài.

    Bắt taxi đi đến khu Siêu Thị tại trung tâm thành phố bắt đầu chiến dịch vơ vét đồ đạc.

    o0o

    Đi vào trong, mục tiêu đầu tiên của cậu là quầy thực phẩm.

    Trải qua kiếp trươc, cậu đối với thức ăn chính là một chấp niệm rất sâu.

    Không có thức ăn chỉ có chết đói mà thôi.

    Sau khi vơ vét gần hết đồ trong quầy thực phẩm, cậu hướng đến quầy thuốc mua đồ cứu thương, bông băng thuốc đỏ, thuốc cảm mạo, thuốc cầm máu.

    Sau hơn 3 tiếng đồng hồ càn quét siêu thị, cuối cùng Vương Nguyên cũng có thể ra quầy thanh toán.

    Tổng cộng tất cả là 69 nghìn nhân dân tệ.

    Kí vào hóa đơn thanh toán, Vương Nguyên nhờ nhân viên siêu thị trở hàng về còn bản thân thì thong dong đút tay vào túi quần đi dạo.

    Đường phố đêm nay thật tấp nập, xe cộ nối đuôi nhau đi, quán bar xập xình tiếng nhạc, siêu thị người ra người vào, những quán ăn ven đường tỏa ra mùi thơm của thức ăn khiến bụng cồn cào.

    Nhìn cảnh tượng phồn hoa trước mặt này, Vương Nguyên không khỏi ảm đạm.

    Chẳng bao lâu, cái nơi phồn hoa này sẽ trở thành thành phố chết, nơi nơi đều tràn ngập tang thi du đãng...

    - A, Nguyên Nguyên - Giọng nói của Vương Ảnh Tư vang lên phía sau cậu.

    Vương Nguyên chán ghép làm như không nghe, tiếp tục bước đi.

    - Nguyên Nguyên - Cô ta đuổi theo cậu, giọng nói tràn ngập bất mãn.

    Quay đầu lại nhìn, cậu thấy cô ta trên tay là những túi đồ to nhỏ.

    Đoán không nhầm chắc là gọi để bắt cậu bắt cầm đồ cho cô ta a.

    - Có chuyện gì ?

    - Nhàn nhạt hỏi.

    - Sao chị gọi em không nghe ?

    - cô ta ủy khuất nhìn cậu, đôi mắt bắt đầu dưng dưng.

    Vương Nguyên nhìn thấy ánh mắt của cô ta, chán ghét trong lòng càng đậm.

    Tự hỏi trước đây tại sao lại bị cái ánh mắt này làm mềm lòng chứ ?

    - Em không nghe thấy.

    - ân, không sao.

    Nguyên Nguyên, cầm hộ chị đi.

    - Vương Ảnh Tư giơ 5,6 túi đồ ra trước mặt cậu.

    - Tay em bị đau.

    Chị tự cầm đi.

    - Vất lại một câu, Vương Nguyên bắt taxi.

    Tiêu sái đi vào trong để lại Vương Ảnh Tư cùng một đống đồ.

    Vương Ảnh Tư oán hận nhìn theo cậu, nghiến răng

    - Rồi sẽ có ngay mày phải hối hận vì thái độ hôm nay của mày.

    _______End Chương 2________
     
    [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
    Chương 3 - Tẩy Tinh Phạt Tủy


    Chiếc taxi màu vàng dừng lại, đỗ trước cổng nhà trọ mà cậu thuê, Vương Nguyên lấy tiền ra thanh toán rồi bước xuống xe.

    Vừa bước xuống xe Vương Nguyên đã thấy nhân viên giao hàng của siêu thị đã đứng ở trước cửa chờ cậu, Vương Nguyên vội vàng ra đó chào hỏi.

    - Các anh vất vả rồi

    - Không sao không sao, chúng tôi không phiền - nhân viên giao hàng bật cười phẩy tay, đưa hóa đơn cho cậu - phiền cậu kí vào đây.

    Vương Nguyên nhận bút kí vào hóa đơn rồi nhờ họ chuyển hết các thùng hàng xuống xe.

    Chỗ đồ cậu mua khá nhiều, mất đến 2 xe container hàng để chở.

    Đợi khi họ chuyển hàng xong đã là 30 phút sau, Vương Nguyên đưa thêm tiền cho họ, xem như là tiền uống nước.

    - Các anh cầm lấy a, xem như là tiền uống nước vậy.

    - Cảm ơn cậu - Nhân viên giao hàng tươi cười nhận lấy tiền rồi nói cảm ơn cậu.

    Như sực nhớ ra cái gì, Vương Nguyên vội vàng gọi mấy nhân viên giao hàng đó quay lại.

    - Cậu còn có chuyện gì sao ?

    - Một nhân viên nghi hoặc hỏi cậu.

    Vương Nguyên cười nói

    - Tôi nghe nói, mấy hôm nữa sẽ có động đất, mưa lũ và bệnh dịch từ nước ngoài xâm nhập.

    Thức ăn vì thế cũng rất khan hiếm.

    Các anh về nhà nên dự trữ nhiều nhiều đồ ăn một chút a.

    - Ân, liệu có tin được không ?

    - Tôi có một người chú làm ở cục xxx, chú ấy có nói với tôi như vậy mà.

    - Ân, vậy bọn tôi cũng phải về dự trữ đồ ăn a.

    Cảm ơn cậu.

    Mấy nhân viên giao hàng nói cảm ơn sau đó liền lên xe đi mất.

    Vương Nguyên thở dài, cậu chỉ có thể nhắc nhở họ như vậy, làm hay không là tùy.

    Thu !!

    Phất cánh tay lên, mặc niệm một chữ trong đầu.

    Tất cả đồ đạc chất cao như núi trước mặt đều biến mất, nằm gọn ở bên trong không gian của cậu.

    ********

    Mở cửa phòng ra, Vương Nguyên vất balo lên giường, cầm chai nước trống trên bàn rồi tiến vào bên trong không gian.

    Có vẻ như sau khi Dị Năng của cậu được kích hoạt nên lần tiến vào bên trong không "gian nan" như lần trước mà ngược lại rất thuận lợi.

    Đưa mắt liêc nhìn xung quanh, cậu thấy tất cả đồ vật mà mình thu khi nãy đều được tự động phân loại mà xếp gọn vào một góc.

    Hài lòng mỉm cười, Vương Nguyên liền vội vàng đi đến bên hồ nước cách mình không xa.

    Ngồi xuống, mở nắp chai ra cho xuống mặt hồ, lấy một ít nước vào trong chai.

    Sau khi lấy nước vào đầy chai, Vương Nguyên mới hài lòng cầm chai nước lên, đứng dậy đi ra bên ngoài không gian.

    ******

    Sau khi ra ngoài, chắc chắn rằng bản thân mình đã khóa hết cửa liên mở nắp chai, bắt đầu uống một ngụm nhỏ.

    Ân, Nước thật ngọt a!!!

    Sau khi uống xong, cậu có cảm giác rất buồn ngủ,đi đến giường nằm xuống, nhẹ nhàng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

    o0o

    Sáng hôm sau, Vương Nguyên nhẹ nhàng mở mắt liền thấy có gì đó không đúng.

    Xung quanh bốc lên một mùi hôi thôi khó chịu khiến cậu cảm thấy buồn nôn.

    Vội vàng ngồi dậy, nhìn xung quanh mới phát giác ra được mùi hôi thối đó là từ người cậu tản ra.

    Đưa mắt xuống nhìn, bỗng chốc trên đầu cậu xuất hiện một đàn quạ đen.Cái Drap giường trắng lúc này bị một chất dịch màu đen đặc sệt chảy vào, và cái chất dịch đó từ người cậu mà ra.

    Có lẽ đây là tác dụng của việc uống nước kì lạ kia.

    ________End Chương 3 ______
     
    [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
    Chương 4 - Im Lặng


    Mạt Thế Trùng Sinh Chi Tồn Tại.

    pairing: Khải Nguyên - Thiên Hoành.

    Rating: T

    category: horro.

    -------------------

    Chương 4 - Im Lặng

    Vương Nguyên nhìn tấm lịch treo trên tường nhà thở dài, hôm nay đã là ngày 20-12 đồng nghiã với việc cách mạt thế chỉ có một ngày.

    Vương Nguyên vẫn còn nhớ, thời điểm mạt thế bùng nổ chính là vào đêm hôm nay, trên bầu trời bống dưng hiện lên hàng loạt đạo sấm sét, mưa đá rơi lách cách, thiên thạch từ ngoài vũ trụ từng đợt từng đợt giáng xuống.

    o0o

    Thở dài một tiếng nữa, Vương Nguyên lắc người liền đi vào trong không gian của mình.

    Không gian của cậu bây gìơ so với lúc đầu có vẻ đã rộng hơn được một ít, cái dòng suối trước đó bây gìơ đã trở thành một cái hồ nước rộng và chảy đi ra xung quanh không gian, như vậy cậu sẽ không sợ nước sẽ bị ô nhiễm.

    Mở cửa tầng hầm ra, Vương Nguyên lấy bình tưới nước, đi đến dòng sông múc một ít nước rồi đem đi tưới rau.

    Chỗ rau xanh bát ngát trước mặt này là lần trước đi siêu thị cậu. mua được.

    Đất đai trong này tương đối màu mỡ, thêm nữa là ánh sáng trong này không khác ánh sáng mặt trời cùng với việc hằng ngày tưới rau bằng nước trong hồ kia nên Những luống rau cực kỳ tươi tốt, cây hoa quả trồng cũng rất nhanh đã ra quả.

    Sau khi tưới rau xong, Vương Nguyên liền bắt đầu sắn tay áo lên thu hoạch trái cây chín.

    Thời gian Vương Nguyên làm xong đã là 2 tiếng sau.

    Đứng dậy vất vả vặn lưng, Vương Nguyên liền đi ra ngoài.

    lúc này là 23h đêm, còn 1 tiếng nữa thảm họa sẽ bắt đầu.

    Mở cửa phòng tắm Vương Nguyên vặn vòi nước bắt đầu tắm rửa, cậu không biết được, sau này bản thân còn có thể tâm nước sạch được nữa hay không /-\

    Cơ thể sau khi tắm xong đặc biệt khoan khoái, nằm vật xuống giường bất quá vẫn không giám ngủ.

    00h00 phút, Vương Nguyên mắt mở to nhìn chòng chọc lên trần nhà chơ đợi tận thế sảy ra...nhưng mà mọi thứ vẫn im lặng không một động tĩnh gì.

    Cậu không khỏi nghi ngờ cảm giác của bản thân.

    Không lẽ những gì bản thân từng trải qua chỉ là một cơn ác mộng ?

    Và tận thế thật sự không hề diễn ra ?

    Và cứ thế, Vương Nguyên với những nghi vấn trong lòng của bản thân thức trắng đêm không hề nghỉ ngơi, lúc sáng thức dậy cậu thành công với đôi mắt mèo với quầng thâm nhàn nhạt dưới mí mắt.

    Đánh răng rửa mặt, vệ sinh cá nhân xong xuôi Vương Nguyên khoác balo lên vai đi học.

    Đường xá vẫn như cũ, không hề có dấu hiệu của việc không ổn xảy ra.

    o0o

    Đi vào lớp, các bạn nữ trong lớp đã xúm lại hỏi han Vương Nguyên tại sao một tuần nay lại nghỉ học, Vương Nguyên chỉ có thể cười nhẹ nói với họ

    - Mấy hôm nay tôi bị ốm.

    Các nữ sinh còn muốn hỏi han nhưng nhìn gương mặt mệt mỏi của cậu liền bỏ qua.

    o0o

    Tiếng chuông của tiết học đầu tiên vang lên, mọi người vội vàng đi về chỗ của mình yên lặng ngồi xuống đợi lão sư.

    Lão sư tóc bạc trán hói ôm ta ta j tài liệu đi vào phòng học, nghiêm nghin nhìn đám sinh viên bên dưới rồi bắt đầu giảng bài.

    Trong lớp học lúc này chỉ vang lên tiếng phấn viết bảng và tiếng giảng bài của Giáo Sư, còn lại tất cả mọi thứ đều an tĩnh đến quỷ dị.

    Vương Nguyên cảm thấy nguy hiểm, linh cảm mách bảo cậu sắp có chuyện sảy ra, sống lưng không ngừng túa ra mồ hôi lạnh.

    Bạn học bên cạnh thấy cả người cậu đều là mồ hôi, lo lắng hỏi:

    - Bạn học Vương, bạn không sao chứ.

    Vương Nguyên cười cười phất phất tay

    -Tôi không....

    - Áhhh - Vương Nguyên chưa kịp nói hết câu, dưới lớp đã vang lên tiếng hét thảm thiết của một nữ sinh.

    Không lẽ...

    Vương Nguyêb tái mặt quay lại nhìn về nơi phát ra âm thanh.

    Tất cả mọi người trong lớp bao gồm cả lão giáo sư cũng quay đầu lại nhìn.

    Hít...

    Đồng loạt mọi người cùng hít lạnh một hơi khi nhìn đến cảnh tượng trước mặt, sau đó là hàng chục những tiếng hét hoảng hốt của các sinh viên khác.

    Vương Nguyệt mặt không huyết sắc trừng mắt nhìn.

    Không phải là mọi chuyện đã không xảy ra sao ?

    Không có thiên thạch rơi xuống, tại sao vẫn bị nhiễm bệnh độc ?

    Cảnh tượng trước mặt thật khiến người ta khiếp sợ, chỉ thấy nữ sinh kua bị một nam sinh ngồi bên cạnh nhào đến cắn vào cổ khiến cổ của cô ta bị gãy, xương trắng lồi ra, da thịt lối liền khiến cái cổ lủng lẳng trên người.

    Còn nam sinh kia, cậu ta vẫn chăm chú hít hà cái cổ tựa như đang thưởng thứ một món mỹ thực vậy, đưa cái lươic đỏ au bà dài thượt như lưỡi rắn ra mút mát cần cổ.

    - Gràooo - cậu ta há cái miệng bây giờ còn to hơn cả chậu máu, đỏ lòm nuốt cái đầu của cô nữ sinh kia, nhai một cách ngon lành.

    Ăn xong, cậu sinh viên, à không, là con quái vật đó ngẩng đầu lên.

    Gương mặt nó bị biến dạng, nửa mặt bên phải thối giữa, miệng rộng tới mang tai, thậm chí còn chảy ra cái thứ dịch màu vàng kinh tởm hòa lẫn với máu tươi nhỏ giọt xuống sàn nhà.

    Những người khác nhìn thấy một màn như vậy thì không khỏi cảm thấy buồn nôn,ôm ngực ngồi xuống đất nôn mửa.

    Tiếp tục lại vang lên hàng loạt những tiếng hét thảm thiết, những người khác giống như bii quỷ ám vậy, từng người một giống như quái vật lao vào xé thịt.

    ---Chương 4-----
     
    [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
    Chương 6 Nhật thực (2)


    Lời của Ninh: Chương trước gì sảy ra vấn đề cho nên tớ đã viết lại 🙂) cảm ơn ạ.

    Sau khi đọc xong để lại cho towa cmt và vote để có động lực viết tiếp nha nha =)))

    TRUYỆN THUỘC BẢN QUYỀN CỦA TỚ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TỚ.

    __________

    Nhìn thấy con Tang Thi sắp lao về phía mình, Vương Nguyên không nghĩ ngợi cầm luôn cái ghế bên cạnh đập vào đầu nó.

    *RẦM*

    Cái ghế làm từ inox đập vào đầu con tang thi bị méo sang một bên, chân ghế cong queo, còn đầu con tang thi kia thành công bị cậu đập cho nát một nửa, óc trắng tinh nòi ra.

    Nhưng mà chỉ bị nát một nửa đầu vẫn chưa thể khiến nó chết, nhân lúc con tang thi chưa kịp lao về phía mình, Vương Nguyên liền giơ ghế lên đập một phát nữa vào đầu nó.

    Đầu con tang thi kia nát bét, ngã xuống đất chết.

    Hành đông đánh tang thi của cậu lớn như vậy cũng khiến mọi ngưòi trong lớp ít nhiều chú ý, họ thấy cậu cầm ghế đánh chết được tang thi cũng làm theo.

    Người cầm chổi người cầm ghế đập loạn lên người bọn chúng, chẳng mấy chốc chỗ này đã loạn càng loạn hơn.

    Vưong Nguyên nhân lúc lớp học đang loạn liền một mình chạy ra ngoài, may mắn là đoạn hành lang lúc này không có tang thi vây quanh, bất quá cậu không giam lơ là.

    Đi đến đoạn cầu thang bộ, nhìn thấy hàng loạt tang thi đứng bên dưới, Vương Nguyên không cần do dự xuất ra từ trong không gian thanh kiếm Nhật mà mấy hôm trưóc đã nhờ người làm cho.

    Đám tang thi bên dưới nhìn thấy cậu thì hứng phấn gào thét, cái thứ dịch màu vàng từ trong miệng chúng càng chảy ra ngoài nhiều hơn.

    Trong đám đấy, có con cụt tay, có con cụt chân, thậm chí là có con bụng bị khoét ra một nửa khiến ruột cùng nội tạng nòi ra bên ngoài kéo lê thê dưới đất.

    Vương Nguyên mặt không đổi sắc tiến lên phía trước vung kiếm lên, con tang thi đi trước liền bị cậu chém cho lìa đầu,lại tiếp tục vung kiếm lên, đầu tang thi liên bị rơi xuống đất, máu bắn tung tóe lên bộ đồng phục của cậu.

    Bỗng Vương Nguyên cảm nhận được có nguy hiểm đằng sau, cơ thể linh hoạt né sang một bên.

    GRÀOOOOO

    Con tang thi kia giường như cảm thấy mình đánh nén không thành công thì phẫn bộ gào lên, Vương Nguyên thầm than không ổn.

    Vung tay lên đóng băng hết đám tang thi trước mặt bản thân thì phi ra ngoài sân trường.

    Quả nhiên như Vương Nguyên nghĩ, nơi cậu vừa đứng lúc này đầy tang thi bao vây.

    -------------------------------------

    Vương Nguyên dùng sức chạy một mạch ra đến giữa sân trường, hai tay cậu chống vào đầu gối không ngừng thở dốc, trán đẫm mồ hôi, gương mặt trắng bệch bởi vì sử dụng dị năng khiến tinh thần lực hao tổn.

    Đứng dậy lấy tay lau lau mồ hôi, liếc mắt để tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, đợi đến khi tinh thần lức hồi phục sẽ tiếp tục ra ngoài.

    Đi đến nhà gần kho của trường, Vương Nguyên thấy bóng dáng của một nam sinh đang thập thò đằng sau cánh cửa.

    Cậu biết người này, hắn là Trịnh Từ, kẻ bề ngoài luôn tỏ ra là chính nhân quân tử, nhưng bên trong lại là một tên lang sói, hèn hạ, íc kỷ.

    Kiếp trước khi cậu an toàn chạy ra khỏi lớp học thì gặp được hắn cùng vài người khác, khi đó cậu chỉ biết run sợ đứng một chỗ rồi đến đếúc nghe được lời mời ra nhập nhóm của Trịnh Từ liền không suy nghĩ mà đồng ý.

    o0o

    Trịnh Từ sau khi cùng vài đồng học chạy ra từ cái điạ ngục kia liền chốn vào trong nhà kho.

    Thời điểm hắn đang nấp đằng sau cánh cửa quan sát tình hình bên ngoài thì thấy Vương Nguyên, ngẩn ngươi một nát liền hướng cậu mà gọi:

    - Anh bạn, bên ngoài rất loạn đấy, cậu chỉ có một mình hẳn là rất nguy hiểm đi, hay là cậu vào đây cùng chúng tôi đi?

    Như vậy hẳn là sẽ an toàn hơn - hắn ta vẫy vẫy tay với Vương Nguyên, ý nói hãy vào đây.

    Vương Nguyên không để tâm đến hắn, cậu làm ngơ tiếp tục đi về phiá trước , nhưng thời điểm liếc mặt về sau cánh cửa nhà kho thì thấy bạch liên hoa Vương Ảnh Tư cũng đang run lập cập ngồi bên trong cùng một nam nhân.

    Linh quang trong mắt cậu chợt lóe, nhếch nhếch khóe môi đi về hướng nhà kho.

    -Hảo

    o0o

    Vương Ảnh Tư run rẩy ôm chặt một nam nhân bên cạnh, dumg nhan xinh đẹp vì hoảng sợ đếm tột độ mà trở nên cực kì đáng thương.

    Nếu ngươi là đàn ông, chỉ cần nhìn đến mĩ nhân rơi lệ liền mềm lòng a

    - Hức, A Mục, em sợ - Vương Ảnh Tư nức nở ôm sát vào người nam sinh kia, đẫm nước mắt mà nói.

    N sinh tên A Mục kia vỗ vỗ đầu cô, làm bộ anh hùng mà nói - Tiểu Tư đừng sợ, đám quái vật đó là cái thá gì chứ, anh nhất định sẽ bảo vệ em mà.

    Vương Nguyên vừa bước vào njà kho thì nghe được giọng nói ba hoa chích chòe của Trác Mục, trong lòng không khỏi khinh miệt.

    Lại liếc mắt đến Vương Ảnh Tư trong lòng Trác Mục sự chán ghét liền dâng lên, cậu sẽ xem thử Vương Ảnh Tư cô ta kiếp này không có cậu bảo vệ cùng không gian tử phủ sẽ sống sung túc như thế nào a.

    -----------

    - Cậu cũng từ trong lớp học chạy ra sao? cậu có bị đám quái vật đó lf cho bị thương không ?

    - một nam sinh chốn trong góc hỏi cậu.

    Mọi người trong nhà kho sau khi nghe cậu ta hỏi thò đồng loạt cảnh giác nhìn về phiá cậu, bao gồm cả Trình Tư, chỉ trừ Vương Ảnh Tư.

    Vương Nguyên liếc nhìn bộ dáng run như cầy sấy của cậu ta liền nhàn nhạt đáp

    -Không có

    Cậu biết, câu hỏi của nam sinh kia không phải vì quan tâm cậu , mà cậu ta chính là sợ cậu bị thương sẽ biến thành tang thi, đến lúc đó sẽ ăn thịt cậu ta và tất cả người ở đây.

    -Vương Nguyên?

    - Tiểu bạch liên Vương Ảnh Tư nghe thấy tiếng ciả cậu liền bật dậy thoát khỏi vòng ôm củ Trác Mục mà nhào đến ôm cậu.

    Đang được ôm mĩ nhân trong long bỗng dưng lại bị đẩy ra ngoài, Trác Mục nhất thời khó chịu chị, hắn nhìn Vương Nguyên với ánh mât bất thiện.

    Vương Nguyên bất thình lình bị Vương Ảnh Tư ôm, chán ghét không lưu tình đẩy cô ta ngã xuống sàn nhà.

    - A - Tiểu bạch liên không nghĩ tới sẽ bị đẩy, hơi đau mà kêu lên, ủy khuất gọi tên cậu - Nguyên Nguyên ~

    Vương Nguyên không để ý đến cô ta, chán ghét mà lấy khăn tay lau lau những chỗ mà bị cô ta chạm vào.

    -Tư Tư, em có sao không?

    - Trác Mục thấy người trong lòng bị đối xử tồi tệ như vậy liền đi đến ôm cô ta dậy.

    Sau khi đỡ cô ta dậy, hắn hùng hùng hổ hổ đi đến trước mặt cậu

    - mày có ý gì hả?

    Vương Nguyên nhướn mày, nhìn hắn, trong mắt không dấu nổi sự khinh miệt

    - ý gì là sao ?

    Tao đơn giảm chỉ muốn lau đi vết bẩn trên người mà thôi.

    - mày...- Trác Mục túm lấy cổ áo cậu muốn nói gì đó thì bầu trời bêm ngoài bỗng dưng tối sầm lại, ngẩng mặt lên nhìn có thể thấy mặt trời bên ngoài đang dần bị bóng đêm bao phủ....

    NHẬT THỰC
     
    Back
    Top Dưới