Đam Mỹ Khách Qua Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khách Qua Đường
Chương 40


Sớm hôm sau, Lâm Lạc Ninh vừa sắp xếp ngăn nắp văn phòng của Tề Hạo như thường lệ xong thì thấy hắn xuất hiện ở cửa.

Trông hắn vẫn hơi lim dim ngái ngủ, nhưng nhác thấy anh hắn tỉnh táo liền, cười ngượng ngịu. “Tối qua… cậu đã đưa tớ về nhà nhỉ? Ngại quá, tớ mải vui nên quá chén…”

Lâm Lạc Ninh mỉm cười, “Không sao mà.”

Tề Hạo gãi tóc gãi tai đáp “ừ”, rồi lại dè dặt hỏi, “Tối nay cậu… rảnh chứ? Bạn tớ cho hai vé đi xem nhạc hội, không biết cậu có thích không…”

“Dạo này tớ ngủ nghỉ hơi kém nên bị mệt…” Anh trầm ngâm một thoáng rồi nhìn hắn. “Xin lỗi cậu…”

“Cậu thấy khó chịu ở đâu à?” Tề Hạo tròn mắt tiến tới, đưa tay định sờ trán Lâm Lạc Ninh nhưng lại bị anh lùi bước tránh.

Hắn ngẩn người, lúng túng rụt tay về, “Thế cậu chú ý giữ gìn sức khỏe đấy…”

Lâm Lạc Ninh mỉm cười hờ hững, “Cảm ơn.”

Cuộc họp cổ đông diễn ra vào buổi chiều như thường lệ. Lúc ra khỏi phòng họp nét mặt Tề Hạo thay đổi hẳn, các cổ đông khác trông cũng hết sức nghiêm nghị.

Sarah ghé lại hỏi nhỏ, “Làm sao thế?” Lâm Lạc Ninh lắc đầu, trong lòng hơi bất an.

Anh vào văn phòng tổng giám đốc, Tề Hạo uể oải nhắm mắt ngả người ra ghế, chân mày xoắn tít vào nhau. Hắn nghe tiếng anh lại gần mà vẫn nằm im, chỉ thở dài thườn thượt. “Thương vụ kia… bị Hằng Thiên nẫng tay trên rồi…”

Tuy đã lường trước vụ việc lần này không hề đơn giản, nhưng Lâm Lạc Ninh vẫn không nén nổi kinh ngạc, “Chẳng phải đã thỏa thuận xong hết điều khoản hợp đồng, chỉ còn chờ kí thôi à?”

“Đúng thế, nhưng Hằng Thiên đề xuất điều khoản có lợi hơn, đã thế mọi hạng mục đều rẻ hơn chúng ta chỉ đúng một xíu…”

“Thế chẳng hóa… tài liệu nội bộ bên ta bị lộ hay sao?”

Tề Hạo lặng thinh gật đầu.

Một gương mặt đột nhiên vụt lên trong tâm trí Lâm Lạc Ninh, nhưng anh lập tức gạt bỏ khả năng này. Lăng Nam đúng là nhân viên phòng kế hoạch, nhưng cậu ta không có quyền hạn tiếp xúc với những tài liệu này.

Thình lình cửa phòng bật mở cắt ngang suy nghĩ của anh. Các cổ đông lục tục đi vào, thái độ lên gân của họ khiến Lâm Lạc Ninh nghe ra mùi bất thường.

Dẫn đầu các cổ đông là Tiêu Chấn – một cổ đông lâu năm. Ông ta lạnh lùng nhìn Lâm Lạc Ninh rồi nói với Tề Hạo: “Sao vẫn chưa quyết định xong?”

“Trợ lí Lâm, anh ra ngoài trước đi.” Tề Hạo mở mắt nói khẽ với Lâm Lạc Ninh.

Lâm Lạc Ninh quay người định ra ngoài thì bị các cổ đông vây kín cản đường. Tiêu Chấn đằng hắng, “Tôi thấy không cần thiết đâu, dù sao chuyện này cũng liên quan đến trợ lí Lâm mà.”

“Thế cũng được…” Tề Hạo khoanh tay nghiêm mặt nói. “Tôi không tán thành quan điểm của mọi người.”

Tiêu Chấn sấn tới hai bước, chống tay lên bàn gườm gườm nhìn hắn.

“Một câu nói của cậu không thể phủ nhận được sự thật rành rành đâu. Chính cậu ta là người thường xuyên qua lại thân mật với tổng giám đốc tập đoàn Ôn thị. Ai chẳng biết Hằng Thiên và Ôn thị vốn có quan hệ tốt đẹp với nhau, huống chi sáng sớm hôm nào cậu ta cũng vào văn phòng cậu chỉnh lí tài liệu một mình… Nếu cậu không thể giải trình thỏa đáng trước toàn thể cổ đông ở đây thì đừng trách lớp già chúng tôi không nể mặt cậu…”

Lâm Lạc Ninh như hóa đá, giờ anh mới vỡ lẽ nguồn cơn nỗi phiền não của Tề Hạo và ánh mắt lạnh tanh của đám người kia.

Đúng là cả công ty này chỉ có một người không liên quan gì đến lợi ích của Tề thị nhưng vẫn được biết tường tận nội dung hợp đồng. Mặc dù chừng ấy là không đủ để chứng minh anh bán đứng công ty, nhưng anh hoàn toàn không có cách giải thích quan hệ của mình với Ôn Dật Hàn. Các cổ đông sinh nghi cũng là lẽ thường tình chứ không phải cố tình gây khó dễ.

“Giải trình thỏa đáng ư? Các vị không tìm đâu ra bằng cớ, chỉ viện dẫn suy đoán để buộc tội người ta phản bội thì thỏa đáng chỗ nào?” Tề Hạo lia mắt nhìn hết một lượt cổ đông rồi cười nhạt, “Nếu thế thì bất cứ ai trong các vị, thậm chí là chính tôi đây, đều đáng bị tình nghi cả.”

“Tề Hạo, cậu đừng trách các chú các bác không nhắc nhở cậu, lần này cả công ty phải đổ bao mồ hôi nước mắt mới đàm phán thành công hợp đồng này, bản thân là người trực tiếp tham gia chắc cậu cũng nắm rõ. Bây giờ thương vụ đổ bể, cậu định giải thích với mọi người thế nào đây?”

“Người khả nghi nhất sờ sờ ngay trước mắt, tại sao cậu cứ cố chấp bảo vệ cậu ta? Chẳng lẽ cậu không quan tâm đến lợi ích công ty hay sao?”

Các cổ đông khác nhao nhao khuyên nhủ theo.

“Tóm lại tôi sẽ điều tra triệt để chuyện này, bắt bằng được kẻ tiết lộ tài liệu…” Tề Hạo đứng phắt dậy, hai quả đấm siết chặt thể hiện rõ cơn giận mà hắn đang cố nén.

“Các vị làm ơn đừng cãi cọ nữa…” Lâm Lạc Ninh bình tĩnh mỉm cười nhìn bọn họ. “Tôi xin chủ động từ chức, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi thừa nhận cáo buộc của các vị.”

Nghe thế các cổ đông thở phào nhẹ nhõm và cũng thôi làm căng. Tề Hạo nhìn anh mà không tài nào tin nổi, sự ngỡ ngàng trong mắt hắn dần dần hóa thành phẫn nộ. Lâm Lạc Ninh vờ như không thấy, anh chậm rãi rời khỏi văn phòng để về chỗ mình thu dọn đồ đạc.

Anh không nuối tiếc gì vị trí này và cũng không bận tâm đến cái nhìn của bọn họ.

Dường như chỉ cần có lòng tin của một người thì chẳng còn gì khác quan trọng hơn nữa.
 
Khách Qua Đường
Chương 41


Đồng nghiệp hay tin liền xúm xít quanh anh góp lời an ủi. Mặc dù những lời ấy chẳng thay đổi được gì, nhưng sự quan tâm của họ vẫn khiến Lâm Lạc Ninh vô cùng cảm kích.

Sarah đỏ mắt khóc sụt sùi, “Tiểu Lâm, em không nỡ xa anh tẹo nào…”

Lâm Lạc Ninh mỉm cười vỗ nhẹ vai cô, “Ơn giời cuối cùng anh cũng thoát vuốt quỷ của cô…”

Câu nói này khiến mọi người xung quanh phì cười, nỗi buồn theo đó vơi đi ít nhiều.

Ngay lúc gói ghém đồ đạc xong xuôi, một đôi bàn tay vươn tới bê giúp anh thùng carton nặng trĩu.

“Để tớ tiễn cậu.”

Lâm Lạc Ninh ngây ra phút chốc, rồi cũng mỉm cười gật đầu đồng ý.

Nếu chỉ còn ở lại đây ít lâu thì cứ mặc kệ cái nhìn của người khác vậy.

Thang máy chẳng mấy đã xuống dưới tầng một. Thấy tiễn ra tận sảnh mà hắn vẫn không đưa thùng đồ cho anh, Lâm Lạc Ninh bèn cười trêu: “Chẳng lẽ cậu không nỡ để tớ mang mấy món này đi à?”

Bấy giờ Tề Hạo mới dừng bước, nhìn anh đăm đắm.

“Tớ có lỗi với cậu…”

“Cậu vẫn luôn tin tưởng tớ mà, đúng không?” Lâm Lạc Ninh mỉm cười, “Thế là đủ rồi. Nhưng sắp tới… cậu phải cẩn thận đấy.”

“Lạc Ninh…”

Taxi đã đỗ trước mặt, Tề Hạo đột nhiên hô lên sau lưng anh. “Chúng mình… vẫn là bạn chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.”

Cố gắng cách mấy cũng không xóa nhòa được bóng hình người ấy trong tim, anh làm sao vờ như không thấy không màng, ra đi không hẹn ngày gặp lại được? Anh đã từng cố thuyết phục bản thân, tự nhủ rằng không còn gì để bám víu nữa rồi, nhưng anh nào hay việc ấy rõ là lấy thúng úp voi.

Nếu quả thật anh không còn vướng bận gì người ấy nữa thì cớ sao anh phải nán lại chỗ này không rời khỏi hắn. Anh không muốn chấp nhận sự thật chẳng qua cũng bởi lòng còn canh cánh nỗi lo.

Lo Lăng Nam có ý đồ bất thiện, lo hắn sẽ lạc lối trong tình yêu.

Thế nhưng bây giờ anh chẳng làm được gì hết. Hắn thông minh như thế, chắc sẽ điều tra rõ được chân tướng thôi.

Trong quán cà phê thanh nhã ấm cúng, người đàn ông ngồi đối diện mỉm cười gắp viên đường thả vào li cho anh. “Tôi nhớ anh không thích đắng…”

“Cảm ơn.”

Ôn Dật Hàn cười, “Anh muốn ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, hay vào Ôn thị làm việc luôn?”

Lâm Lạc Ninh cụp mắt, khẽ giọng bảo, “Anh nắm tin cũng nhanh ghê nhỉ.”

“Anh định hỏi… mỗi thế thôi à?” Ôn Dật Hàn nhấp ngụm cà phê và liếc mắt nhìn anh.

“… Vụ Hằng Thiên cướp mối làm ăn rốt cuộc có liên quan đến anh không?”

“Đúng là tôi có biết trước, nhưng… hình như tôi không có nghĩa vụ phải báo cho anh.” Đôi mắt đen thâm trầm hẳn, gã nở nụ cười ra chiều suy ngẫm, “Anh là gì của tôi ấy nhỉ?”

“Nếu quả thực anh đã nhúng tay vào thì tôi chỉ hi vọng anh dừng hành vi ấy lại…”

“Ruồi muỗi như Tề thị chưa xứng tầm để tôi ra tay.” Ôn Dật Hàn cười khẩy, “Nhưng tôi nói anh nghe này, dù tôi không can thiệp thì chẳng mấy Tề thị cũng sụp thôi. Anh bảo cái cậu kia của anh đi tìm việc mới đi là vừa đấy.”

Lâm Lạc Ninh sững sờ.

Vì hiểu cách làm người của gã nên anh biết gã tuyệt đối không bịa đặt chuyện như thế này. Nhưng cụ thể âm mưu ra sao, Lâm Lạc Ninh biết gã không đời nào tiết lộ.

“Mai tôi vào làm ở Ôn thị có được không?”

“Anh đang thỏa hiệp hay bày mưu với tôi đây?” Ôn Dật Hàn mỉm cười m*n tr*n gò má anh, “Dù là kiểu nào thì tôi đều thích cả.”

Trụ sở công ty Ôn thị chỉ cách Tề thị đúng hai con phố. Sáng sớm chiều muộn mỗi ngày, Lâm Lạc Ninh có xách cặp vào làm hay tan làm cũng có thể ngẫu nhiên gặp vài đồng nghiệp cũ.

Anh thản nhiên đón nhận những cái nhìn kinh ngạc, thắc mắc hoặc khinh bỉ của họ. Đã không kiểm soát được suy nghĩ của người ta thì cũng không nên mơ hão rằng mình thay đổi được họ.

Kiên trì bước tiếp trên con đường đã vạch ra mới là mục tiêu duy nhất.

“Anh không sợ cậu ta trông thấy à?” Đứng trước tòa cao ốc nguy nga, Ôn Dật Hàn vén mấy cọng tóc bị gió làm rối ra sau tai cho anh, cười bảo: “Không hiểu cậu ta sẽ nghĩ gì nếu biết anh sang làm cho Ôn thị…”

“Chúng tôi chẳng còn quan hệ gì với nhau rồi…” Lâm Lạc Ninh thờ ơ đáp, “Chỉ là bạn bình thường thôi.”

“Thế ư? Thế là tốt nhất…” Ngón tay gã mân mê cổ anh, ve vuốt nơi có mạch đập. “Một ngày nào đó, tôi sẽ đặt môi hôn lên chỗ này…”

Lâm Lạc Ninh im lặng đứng yên nhưng không hề né tránh.
 
Khách Qua Đường
Chương 42


Khủng hoảng quả nhiên vẫn ập đến với Tề thị.

Nói đúng hơn là công ty không chịu tổn thất nào, chỉ sang tên đổi chủ mà thôi.

Khi Lâm Lạc Ninh hay tin thì Hằng Thiên đã bắt đầu kế hoạch thu mua Tề thị.

“Con cáo già Tiêu Chấn chờ đến bây giờ mới nhe nanh, coi như cũng biết nhẫn nại…” Ôn Dật Hàn vẫn khoác bộ mặt cười bất biến, không để lộ chút cảm xúc nào.

Lâm Lạc Ninh ngây ra, “Ý anh là ông Tiêu…”

“Anh tưởng mình Lăng Nam vin đổ được Tề thị à? Thế thì anh đánh giá Tề Hạo hơi thấp rồi…” Ôn Dật Hàn cười xảo quyệt, “Từ lúc Tề Hạo tiếp quản công ty, Tiêu Chấn vẫn không phục nên mới ngấm ngầm ủ mưu tranh đoạt. Thật ra, lão móc ngoặc với Hằng Thiên từ lúc bố Tề Hạo còn đương chức cơ. Nhưng công bằng mà nói thì bản lĩnh thằng nhóc ấy không thua kém ai, phải nỗi so với Tiêu Chấn cậu ta còn non và xanh lắm…”

“Vậy Lăng Nam…”

Ôn Dật Hàn nhìn anh, “Tiêu Chấn cắm rễ ở Tề thị lâu thế, làm gì có chuyện lão không biết mấy vụ lùm xùm cực phẩm của Tề Hạo? Lăng Nam là do Hằng Thiên gài vào cốt để chóng đạt mục tiêu, chẳng qua họ không ngờ còn có anh ngáng đường…”

Lâm Lạc Ninh gật đầu, “Thảo nào họ đã hành động như thế…”

Thoạt tiên anh chỉ nghĩ các cổ đông kì cựu đồng lòng bảo vệ công ty họ dầy công gây dựng, giờ mới vỡ lẽ hóa ra đều do Tiêu Chấn xúi giục. Kể cả Tề Hạo không tin tưởng Lăng Nam đi chăng nữa thì một mình hắn cũng không thắng nổi Tiêu Chấn mưu đồ đã lâu.

Chẳng lẽ hết đường cứu vãn thật rồi ư? Lâm Lạc Ninh khẽ chau mày.

Sau khi ăn tối tại nhà hàng sang trọng, anh ra về trong trạng thái bần thần, xe đỗ tận cửa nhà rồi mà vẫn không phát hiện. Chỉ khi Ôn Dật Hàn lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, Lâm Lạc Ninh mới giật mình tỉnh ra.

“Xin lỗi…” Anh cười ái ngại, “Vừa nãy tôi mất tập trung…”

“Tôi đã quen với việc anh không chú tâm vào cuộc hẹn rồi.” Ôn Dật Hàn mỉm cười như chẳng lấy làm phiền.

“Thế mai gặp lại nhé.”

Anh vừa mở cửa xe thì đột nhiên bị gã kéo về, hôn chụt một cái lên môi.

Lâm Lạc Ninh đơ ra, Ôn Dật Hàn l**m môi rất tình, cười bảo anh: “Lúc bối rối nhìn anh đáng yêu lắm…”

Không hiểu sao Lâm Lạc Ninh có cảm giác gã đang cố tình làm màu.

Đang lên cầu thang thì bỗng sau lưng anh có tiếng chân khe khẽ bước theo. Anh dừng lại, chậm rãi quay người.

Đã một tháng nay anh không gặp người trước mặt. Rõ ràng sắp ngã ngựa đến nơi nhưng trông hắn không phờ phạc chút nào. Tề Hạo cười ngượng ngùng với anh, “Tớ lên nhà được không?”

Lâm Lạc Ninh hãm một cốc trà xanh rồi mang ra sofa cho hắn, nhẹ nhàng mở lời, “Tình hình công ty thế nào rồi?”

“Bản thân Tiêu Chấn đã sở hữu không ít cổ phần, cộng thêm tay chân của lão cũng nắm tỉ lệ kha khá. Tuy tớ có vài cổ đông kì cựu ủng hộ, nhưng để đấu thì tớ không có cửa thắng…” Tề Hạo cười bất lực, “Thôi đừng nói chuyện này, dạo này cậu ổn lắm phải không?”

“Ừ…” Lâm Lạc Ninh cụp mắt gật đầu.

“Bây giờ tớ thấy mừng vì cậu đã rời Tề thị đấy, có lẽ… Ôn Dật Hàn mới đúng là người có thể bảo vệ cậu.”

Lâm Lạc Ninh mỉm cười, không đồng tình hay phủ nhận.

Dường như giữa họ đã nứt ra một khoảng trống, sự khăng khít ngày xưa không thể về lại nữa rồi. Ngay cả khi ngồi đối diện với nhau họ cũng không còn gì để nói cả.

Trời chớm vào hè khiến anh vô thức nhớ về quá khứ. Kí ức một thời đong đầy hoài niệm của anh, giờ nhớ lại chỉ thấy xa xăm và bất lực.

“Tôi mong anh có thể giúp cậu ấy…” Khi cất lên những lời này với người đàn ông trước mặt, cõi lòng anh hoàn toàn êm lặng.

“Ồ? Giúp bằng cách nào cơ?” Ôn Dật Hàn nhếch môi nhìn anh đầy thích thú.

“Các cổ đông vốn chỉ chăm chăm vào lợi ích, chỉ cần Tề Hạo ra giá cao thu mua cổ phần thì đa số sẽ lung lay. Như thế, ý đồ mua lại của Hằng Thiên sẽ thất bại vì không giành đủ cổ phần. Tuy nhiên xét thực lực bây giờ của cậu ấy, không ngân hàng nào lại mạo hiểm cho cậu ấy vay tiền cả… Thế nên tôi chỉ nhờ anh nói giúp một câu thôi.”

“Anh hiểu rõ giá trị lợi dụng của tôi quá đấy…” Gã cười hai tiếng rất trầm, “Anh đến Ôn thị cốt là để chờ ngày này chứ gì.”

“Tôi biết xưa nay anh không làm chuyện vô bổ bao giờ, chỉ cần anh bằng lòng tương trợ, tôi có thể đáp ứng mọi điều kiện của anh…” Nét mặt anh bình thản không chút ưu tư, giống như đang nói về một chuyện chẳng liên quan đến mình vậy.

“Tiền cược thế này thì khó cưỡng thật…” Ôn Dật Hàn từ từ xích lại gần rồi cúi xuống thì thầm vào tai anh: “Nếu tôi muốn anh theo tôi cả đời thì sao?”

Lâm Lạc Ninh khẽ run người, “Tôi nghĩ chưa già anh đã chán tôi rồi.”

Gã cười phá lên, “Chí phải, nếu ngày nào anh cũng lạnh lùng thế này thì có khi chả mấy tôi ghét anh thật ấy chứ…”

Ôn Dật Hàn ngừng lời một thoáng, đoạn nói, “Anh còn nhớ giao hẹn của chúng ta không? Còn năm ngày nữa là hết kì hạn ba tháng rồi. Trong năm ngày ấy, tôi mong anh có thể bầu bạn với tôi với tư cách một người tình… Năm ngày sau, nếu anh vẫn không đổi ý thì tự do thuộc về anh, tôi cũng sẽ bảo ngân hàng cho Tề Hạo vay tiền.”

Lâm Lạc Ninh ngước lên nhìn vào đôi mắt đen thẳm của gã, khẽ mỉm cười. “Cảm ơn.”

Chương 41 || Chương 4

Khủng hoảng quả nhiên vẫn ập đến với Tề thị.

Nói đúng hơn là công ty không chịu tổn thất nào, chỉ sang tên đổi chủ mà thôi.

Khi Lâm Lạc Ninh hay tin thì Hằng Thiên đã bắt đầu kế hoạch thu mua Tề thị.

“Con cáo già Tiêu Chấn chờ đến bây giờ mới nhe nanh, coi như cũng biết nhẫn nại…” Ôn Dật Hàn vẫn khoác bộ mặt cười bất biến, không để lộ chút cảm xúc nào.

Lâm Lạc Ninh ngây ra, “Ý anh là ông Tiêu…”

“Anh tưởng mình Lăng Nam vin đổ được Tề thị à? Thế thì anh đánh giá Tề Hạo hơi thấp rồi…” Ôn Dật Hàn cười xảo quyệt, “Từ lúc Tề Hạo tiếp quản công ty, Tiêu Chấn vẫn không phục nên mới ngấm ngầm ủ mưu tranh đoạt. Thật ra, lão móc ngoặc với Hằng Thiên từ lúc bố Tề Hạo còn đương chức cơ. Nhưng công bằng mà nói thì bản lĩnh thằng nhóc ấy không thua kém ai, phải nỗi so với Tiêu Chấn cậu ta còn non và xanh lắm…”

“Vậy Lăng Nam…”

Ôn Dật Hàn nhìn anh, “Tiêu Chấn cắm rễ ở Tề thị lâu thế, làm gì có chuyện lão không biết mấy vụ lùm xùm cực phẩm của Tề Hạo? Lăng Nam là do Hằng Thiên gài vào cốt để chóng đạt mục tiêu, chẳng qua họ không ngờ còn có anh ngáng đường…”

Lâm Lạc Ninh gật đầu, “Thảo nào họ đã hành động như thế…”

Thoạt tiên anh chỉ nghĩ các cổ đông kì cựu đồng lòng bảo vệ công ty họ dầy công gây dựng, giờ mới vỡ lẽ hóa ra đều do Tiêu Chấn xúi giục. Kể cả Tề Hạo không tin tưởng Lăng Nam đi chăng nữa thì một mình hắn cũng không thắng nổi Tiêu Chấn mưu đồ đã lâu.

Chẳng lẽ hết đường cứu vãn thật rồi ư? Lâm Lạc Ninh khẽ chau mày.

Sau khi ăn tối tại nhà hàng sang trọng, anh ra về trong trạng thái bần thần, xe đỗ tận cửa nhà rồi mà vẫn không phát hiện. Chỉ khi Ôn Dật Hàn lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, Lâm Lạc Ninh mới giật mình tỉnh ra.

“Xin lỗi…” Anh cười ái ngại, “Vừa nãy tôi mất tập trung…”

“Tôi đã quen với việc anh không chú tâm vào cuộc hẹn rồi.” Ôn Dật Hàn mỉm cười như chẳng lấy làm phiền.

“Thế mai gặp lại nhé.”

Anh vừa mở cửa xe thì đột nhiên bị gã kéo về, hôn chụt một cái lên môi.

Lâm Lạc Ninh đơ ra, Ôn Dật Hàn l**m môi rất tình, cười bảo anh: “Lúc bối rối nhìn anh đáng yêu lắm…”

Không hiểu sao Lâm Lạc Ninh có cảm giác gã đang cố tình làm màu.

Đang lên cầu thang thì bỗng sau lưng anh có tiếng chân khe khẽ bước theo. Anh dừng lại, chậm rãi quay người.

Đã một tháng nay anh không gặp người trước mặt. Rõ ràng sắp ngã ngựa đến nơi nhưng trông hắn không phờ phạc chút nào. Tề Hạo cười ngượng ngùng với anh, “Tớ lên nhà được không?”

Lâm Lạc Ninh hãm một cốc trà xanh rồi mang ra sofa cho hắn, nhẹ nhàng mở lời, “Tình hình công ty thế nào rồi?”

“Bản thân Tiêu Chấn đã sở hữu không ít cổ phần, cộng thêm tay chân của lão cũng nắm tỉ lệ kha khá. Tuy tớ có vài cổ đông kì cựu ủng hộ, nhưng để đấu thì tớ không có cửa thắng…” Tề Hạo cười bất lực, “Thôi đừng nói chuyện này, dạo này cậu ổn lắm phải không?”

“Ừ…” Lâm Lạc Ninh cụp mắt gật đầu.

“Bây giờ tớ thấy mừng vì cậu đã rời Tề thị đấy, có lẽ… Ôn Dật Hàn mới đúng là người có thể bảo vệ cậu.”

Lâm Lạc Ninh mỉm cười, không đồng tình hay phủ nhận.

Dường như giữa họ đã nứt ra một khoảng trống, sự khăng khít ngày xưa không thể về lại nữa rồi. Ngay cả khi ngồi đối diện với nhau họ cũng không còn gì để nói cả.

Trời chớm vào hè khiến anh vô thức nhớ về quá khứ. Kí ức một thời đong đầy hoài niệm của anh, giờ nhớ lại chỉ thấy xa xăm và bất lực.

“Tôi mong anh có thể giúp cậu ấy…” Khi cất lên những lời này với người đàn ông trước mặt, cõi lòng anh hoàn toàn êm lặng.

“Ồ? Giúp bằng cách nào cơ?” Ôn Dật Hàn nhếch môi nhìn anh đầy thích thú.

“Các cổ đông vốn chỉ chăm chăm vào lợi ích, chỉ cần Tề Hạo ra giá cao thu mua cổ phần thì đa số sẽ lung lay. Như thế, ý đồ mua lại của Hằng Thiên sẽ thất bại vì không giành đủ cổ phần. Tuy nhiên xét thực lực bây giờ của cậu ấy, không ngân hàng nào lại mạo hiểm cho cậu ấy vay tiền cả… Thế nên tôi chỉ nhờ anh nói giúp một câu thôi.”

“Anh hiểu rõ giá trị lợi dụng của tôi quá đấy…” Gã cười hai tiếng rất trầm, “Anh đến Ôn thị cốt là để chờ ngày này chứ gì.”

“Tôi biết xưa nay anh không làm chuyện vô bổ bao giờ, chỉ cần anh bằng lòng tương trợ, tôi có thể đáp ứng mọi điều kiện của anh…” Nét mặt anh bình thản không chút ưu tư, giống như đang nói về một chuyện chẳng liên quan đến mình vậy.

“Tiền cược thế này thì khó cưỡng thật…” Ôn Dật Hàn từ từ xích lại gần rồi cúi xuống thì thầm vào tai anh: “Nếu tôi muốn anh theo tôi cả đời thì sao?”

Lâm Lạc Ninh khẽ run người, “Tôi nghĩ chưa già anh đã chán tôi rồi.”

Gã cười phá lên, “Chí phải, nếu ngày nào anh cũng lạnh lùng thế này thì có khi chả mấy tôi ghét anh thật ấy chứ…”

Ôn Dật Hàn ngừng lời một thoáng, đoạn nói, “Anh còn nhớ giao hẹn của chúng ta không? Còn năm ngày nữa là hết kì hạn ba tháng rồi. Trong năm ngày ấy, tôi mong anh có thể bầu bạn với tôi với tư cách một người tình… Năm ngày sau, nếu anh vẫn không đổi ý thì tự do thuộc về anh, tôi cũng sẽ bảo ngân hàng cho Tề Hạo vay tiền.”

Lâm Lạc Ninh ngước lên nhìn vào đôi mắt đen thẳm của gã, khẽ mỉm cười. “Cảm ơn.”
 
Khách Qua Đường
Chương 43


Trước đây, để mà xoay chuyển được số mệnh của một công ty chỉ nội trong năm ngày là chuyện không tưởng. Bây giờ, chỉ cần anh đồng ý một câu là đâu sẽ vào đấy.

Anh tắt di động, coi như cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Lâm Lạc Ninh không hề do dự.

Nếu đã đáp ứng nguyện vọng của Ôn Dật Hàn thì mình nên tuân thủ yêu cầu của gã. Tình cảm thì không hồi đáp được rồi, anh hi vọng mình có thể cố gắng thực hiện ổn thỏa những mặt khác.

Lạ nỗi, thay vì đưa anh đến những nơi xa hoa như mọi khi, gã dành phần lớn thời gian ở những nơi công cộng đông đúc, chen chúc đủ loại người.

Công viên đô thị, rạp phim, thậm chí là carnival.

Chẳng mấy ai chú ý đến bọn họ giữa đoàn người rộn rịp, giữa những đôi tình nhân vui cười trong lúc dạo bước tâm tình, và giữa bầy trẻ nô đùa ríu rít. Ôn Dật Hàn tươi cười dắt tay anh, Lâm Lạc Ninh thản nhiên không cưỡng lại.

Trong không khí gần gũi với đời sống, sự cẩn trọng và nỗi âu lo tan biến lúc nào chẳng hay. Nhịp sống thảnh thơi đã lâu chưa tận hưởng khiến người ta bất giác thấy lạ lẫm.

Chớp mắt ngày kết thúc giao hẹn đã cận kề.

Uống hết cốc trà sữa cuối cùng trong quán nhỏ, Lâm Lạc Ninh ngẩng đầu nhìn người đàn ông cạnh mình, “Mình về nhà anh nhé.”

Ôn Dật Hàn bình tĩnh cười, “Anh đang thử thách khả năng kiềm chế hay đang ám chỉ tối nay tôi sẽ được toại nguyện đây? Anh nên biết là dù thế nào tôi cũng không bỏ qua cho anh đâu đấy.”

“Vậy anh đừng bỏ lỡ cơ hội này…” Nụ cười thoáng qua trên môi Lâm Lạc Ninh, “Dễ sau này sẽ chẳng còn nữa đâu.”

Lúc Lâm Lạc Ninh bước ra khỏi phòng tắm, người đàn ông trong bộ áo choàng tắm giống của anh mỉm cười đưa anh một ly vang đỏ. Lâm Lạc Ninh nhấm một ngụm rồi để sang bên, “Xin lỗi, tôi không giỏi uống rượu.”

“Tôi cứ nghĩ tây tây một tí thì anh đỡ ngại hơn…”

“Thật à?” Lâm Lạc Ninh mỉm cười, khom mình hôn lên môi gã.

Ôn Dật Hàn th* d*c, ôm xoắn lấy anh hôn dồn dập rồi chậm rãi nằm đè lên anh trên mặt đệm êm như bông.

“Thả lỏng nào…”

Giọng nói trầm khàn vang lên bên tai, Lâm Lạc Ninh nhắm nghiền hai mắt. Ngón tay gã dịu dàng viền lên gương mặt anh, và theo cái đau không thể tránh, gã từ từ đâm vào trong anh.

Đêm trôi dịu ngọt.

Anh tỉnh giấc từ tinh mơ theo thói quen đã hình thành nhiều năm nay. Nền trời ngoài kia hẵng còn xanh màu mực nhạt, chỉ thấy lòa nhòa vài tia sáng qua lớp rèm cửa mỏng tang.

Lâm Lạc Ninh mặc quần áo, đánh răng rửa mặt xong xuôi thì Ôn Dật Hàn cũng đã dậy, thư thái đọc tạp chí trên sofa.

“Vẫn không đổi ý à?” Thấy anh đi ra, gã ngẩng lên cười khẽ.

“Anh biết mà.” Lâm Lạc Ninh cũng điềm nhiên mỉm cười đáp lại.

“Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy thất bại như thế…” Ôn Dật Hàn đứng dậy đến bên và nhìn anh bằng đôi mắt đen sâu hút, sâu như muốn hút cả anh vào. “Anh làm thế vì cậu ta, có đáng không?”

Lâm Lạc Ninh trả lời nhẹ bẫng, “Mất Tề thị, cậu ấy sẽ mất cả cơ hội và thể diện để hòa giải với gia đình… Như thế, quả thật là cậu ấy chẳng còn gì cả.”

“Nhưng cậu ta còn anh mà.”

“Trước giờ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đóng vai gì quan trọng trong quãng đời sau này của cậu ấy. Huống hồ, tôi có định làm thế đâu…” Lâm Lạc Ninh mỉm cười và lắc đầu, “Tất cả đều là do tôi tự nguyện, anh không hề ép buộc tôi, mà tôi cũng không làm điều này chỉ vì cậu ấy.”

“Vậy tiếp theo anh muốn đi đâu?” Ôn Dật Hàn dịu nét mặt, trông nụ cười gã lại khó đoán như xưa.

“Biết thừa còn cố hỏi thì tôi từ chối trả lời.” Lâm Lạc Ninh chìa tay, “Tạm biệt nhé.”

Người đàn ông cầm tay anh nâng niu, rồi thình lình kéo anh vào lòng ịn môi hôn lên trán. “Nếu có khi nào anh thấy nhớ tôi, tôi mong anh sẽ không quên đường về.”

Lâm Lạc Ninh cụp mắt mỉm cười. “Được.”

Bình tâm ngồi trên chuyến xe ra khỏi thành phố, cảnh vật nơi đây bên ngoài cửa sổ cứ xa dần từng tấc trong tầm mắt anh.

Anh không hối hận. Không hối hận vì bất cứ điều gì cả.

Cũng không hẳn vì anh hết lựa chọn hoặc không còn đường lùi, anh chỉ không muốn lòng vương tiếc nuối.

Dù là với hắn, hay với gã.

Anh biết mình không thể thờ ơ, không thể khoanh tay đứng nhìn người mình từng yêu sâu đậm bị dồn đến đường cùng.

Anh cũng biết mình không thể vờ ngu ngơ, không thể thản nhiên hưởng thụ tấm chân tình của người khác.

Hôm nay, cuối cùng anh cũng cảm thấy mình không còn ràng buộc gì, dù là với thành phố này hay con người nơi đây.

Anh thậm chí đã bắt đầu quên mục đích ban đầu mình muốn ở lại, quên cả lí do bây giờ mình muốn ra đi. Những hồi ức năm tháng hong khô đã lâu dần dần, dần dần tan biến vào khe nứt thời gian.
 
Khách Qua Đường
Chương 44


Rời văn phòng chỉ còn lác đác ánh đèn, Tề Hạo thở phào nhẹ nhõm. Gió đêm ấm áp phe phẩy quanh người, tựa như tay ai dịu dàng ve vuốt.

Chỉ mới đây thôi, hắn đã chấn chỉnh xong lũ cáo già trong công ty, gom sạch cổ phần bọn họ nắm giữ để giành chiến thắng áp đảo trước Hằng Thiên.

Tề Thị cuối cùng đã không sụp đổ trong tay hắn.

Vốn từ đầu đã đứt đường sống, vốn tưởng rằng đã hết cơ chuyển mình, thế mà ngờ đâu các ngân hàng đang né tránh ngại ngần lại tới tấp chủ động đề nghị cho vay.

Không còn thời gian để mà lăn tăn, hắn liền lao ngay vào cuộc chiến giá cả khốc liệt. Rất chóng vánh, tất cả đi đúng với mong mỏi của hắn.

Tiêu Chấn bị buộc thôi hết chức vụ, nhục nhã cuốn gói khỏi Tề thị.

Lăng Nam cũng bị sa thải theo.

Chuyện này Tề Hạo chỉ ra lệnh cho cấp dưới phê duyệt, ngay cả thời điểm cậu ta nghỉ việc hắn cũng không buồn quan tâm. Hình như vào một lúc nào đó, hắn đã chẳng còn chú ý đến cậu ta.

Mặc dù khuôn mặt ấy giống Hứa Hi, mặc dù hắn đã từng khao khát, nhưng Tề Hạo hoàn toàn không tìm thấy cảm giác giống với ngày xưa.

Còn hôm nay khi mọi chuyện lắng xuống, thần kinh căng thẳng của hắn cũng dịu đi.

Bỗng dưng Tề Hạo muốn gặp một người đến tha thiết, muốn chia sẻ cùng anh khoảnh khắc hưng phấn này, nói cho anh biết hắn mừng rỡ đến nhường nào. Nhất định người ấy sẽ cong đôi mắt mỉm cười hiền hậu, chân thành tự đáy lòng.

Nếu mình mời cậu ấy về lại Tề thị, liệu cậu ấy có bằng lòng hay không?

Tề Hạo tự hỏi trong lúc lái xe trên con đường đêm dẫn thẳng tới khu phố yên tĩnh.

Nhưng khi trông thấy cửa sổ tối om, trí óc hỗn độn của hắn đột nhiên thanh tỉnh.

Cậu ấy không có nhà.

Thế thì chắc cậu ấy đang ở chỗ gã ta rồi.

Tề Hạo cười tự giễu.

Hắn đã quên khuấy rằng giữa họ chẳng còn gắn bó keo sơn như ngày xưa.

Dù Ôn Dật Hàn có không xuất hiện.

Hắn nhớ cái đêm cách đây mấy tháng, mình cũng đứng dưới nhà nhìn khung cửa kia đăm đăm. Khi ấy có ánh đèn soi xuống dịu êm, tưởng như sáng mãi chỉ vì hắn.

Còn giờ thì sao?

Hắn chơ vơ đứng lặng dưới ánh đèn đường rất lâu, rồi trở về ghế lái đánh xe đi.

Đây là lựa chọn của chính hắn, giờ hắn chẳng thể nào hối hận nữa rồi. Chỉ cần Lâm Lạc Ninh sống hạnh phúc thì mình cũng không có lí do để quấy rầy cuộc sống của cậu ấy.

Nhưng càng gắng nén kìm Tế Hạo càng bứt rứt không tả nổi. Họ vẫn là bạn của nhau mà, chỗ bạn bè thỉnh thoảng liên lạc với nhau cũng nào phải quá đáng.

Hắn gồng mình kiềm chế ròng rã một tuần rồi cũng không nhịn nổi, bèn bấm máy gọi vào dãy số quen thuộc. Đáp lại cuộc gọi của hắn là thông báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện đã khóa.”

Tề Hạo bất giác sững người.

Người tỉ mỉ như Lâm Lạc Ninh không đời nào quên nạp tiền điện thoại. Vậy thì nguyên nhân duy nhất còn lại chỉ có thể là cậu ấy đổi số mà không báo cho mình.

Nhưng rõ ràng cậu ấy đã nói họ vẫn có thể làm bạn cơ mà? Kể cả hồi trước khi mình lỡ trớn cũng đâu đến nỗi cắt đứt liên lạc thế này.

Tề Hạo không cam lòng nên đã ghé khu trọ của Lâm Lạc Ninh mấy lần liền, song không gặp anh. Hắn dò hỏi thì được chủ nhà cho hay Lâm Lạc Ninh đã dừng thuê ở đây. Thế là Tề Hạo bèn gọi điện đến Ôn thị.

Đó là lúc hắn biết anh đã xin thôi việc.

Lòng hắn càng lúc càng bấn loạn, hình như anh cố ý tránh mặt hắn nên mới biến mất không còn tăm hơi. Tề Hạo nhíu chặt đôi mày, nỗi lo âu khủng khiếp chỉ chực nuốt chửng lấy hắn.

Nhất định đã xảy ra chuyện mà mình không biết. Nhất định là thế rồi.

Và lời giải dễ đang nằm ở chỗ Ôn Dật Hàn.

Ôn Dật Hàn không mấy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Tề Hạo.

Gã hạ kính xe, ngả lưng ra ghế thủng thẳng hỏi, “Có việc gì không?”

“Tôi muốn hỏi anh… Lạc Ninh đi đâu rồi?” Tề Hạo đứng cạnh xe hạ giọng, liên tục tự nhắc bản thân phải thật bình tĩnh.

“Vì sao cậu lại hỏi tôi chuyện này?” Gã bật cười, nhìn nét mặt không rõ là có ý đồng tình hay phản đối.

Thái độ dửng dưng của gã làm Tề Hạo nóng cả ruột. Cố kìm lửa giận, hắn hỏi, “Không phải Lạc Ninh vẫn ở cùng với anh sao?”

“Ở cùng tôi à?” Ôn Dật Hàn nhếch mép cười ruồi, nhẩn nha tự ngắm ngón tay, “À, nếu ý cậu là cuộc đổi chác kia…”

“Đổi chác… gì cơ?”

Trong lòng hắn dần dần hiện lên một ý nghĩ mà hắn chỉ muốn chối bỏ. Hắn bỗng nhận ra có lẽ đây là đáp án mình vĩnh viễn không muốn biết.

“Tuy trước đây tôi liên tục theo đuổi cậu ấy, nhưng quan hệ giữa chúng tôi chỉ là bè bạn, hoặc có thể nói là cấp trên cấp dưới.” Gã không để hắn kịp rút lại câu nói kia, “Sau khi Tề thị gặp biến cố, tôi đồng ý với cậu ấy là sẽ tác động để ngân hàng cho cậu vay, còn cậu ấy phải thực hiện lời hứa cùng tôi…”

“Đủ rồi!” Tề Hạo cắt lời, đôi mắt đỏ au gườm gườm nhìn gã đàn ông trước mặt, tay siết chặt như sẵn sàng tung nắm đấm bất cứ lúc nào.

Thì ra là thế.

Hóa ra cú lội ngược dòng này vốn dĩ do Lâm Lạc Ninh thầm lặng đổi về bằng cách ấy. Mà cậu ấy thậm chí còn không kể với mình.

“Sao, xót xa lắm hả?” Ôn Dật Hàn cười khẩy, “Lạ chưa, sao tự dưng cậu chủ Tề lại quan tâm đến người khác thế…”

“Anh nỡ lòng nào làm thế với cậu ấy hả…”

Nụ cười vẫn nở trên môi Ôn Dật Hàn tắt vụt, gã nhìn xoáy vào Tề Hạo bằng ánh mắt lạnh lùng không thương tiếc. “Câu ấy đáng ra phải để tôi hỏi cậu.”

Tề Hạo rùng mình chết đứng.

Không sai. Đúng ra câu ấy hắn nên tự hỏi chính mình.

Chính hắn đã khiến một người kiệm lời, hay mỉm cười dịu dàng trở nên ngày một u uất, ngày một trầm lặng. Thế nhưng bất cứ lúc nào, bất kể mình nhắc đến người khác hay đòi chia tay, nụ cười trên môi cậu ấy chưa bao giờ tắt.

Cậu ấy mỉm cười nói “được”, mỉm cười gật đầu, mỉm cười đáp ứng mọi yêu cầu của hắn.

Nhưng cậu ấy cũng đau khổ chứ, cậu ấy cũng có những tổn thương và thất vọng của riêng mình. Những lúc như thế, một mình cậu ấy phải vượt qua thế nào?

Cậu ấy yêu tha thiết một người, yêu trong vô vọng nhưng vẫn lặng thầm bền bỉ cố gắng vì mối tình ấy. Tất cả những gì cậu ấy ước ao chỉ là một mối tình rất đỗi dung dị bên một người rất đỗi bình thường.

Vậy mà cuối cùng cậu ấy chỉ còn một trái tim chằng chịt thương tích.

Giờ đây chắc hẳn cậu ấy mỏi mệt lắm rồi. Mệt đến nỗi không còn muốn gặp lại mình, không muốn tiếp tục nâng niu gìn giữ tình yêu bé nhỏ kia nữa, không muốn tin thêm rằng trên thế giới này vẫn còn hạnh phúc thuộc về cậu ấy.

“Tôi muốn gặp cậu ấy…” Tề Hạo hoảng hốt lẩm bẩm.

“Để làm cậu ấy tổn thương thêm lần nữa sao?” Ôn Dật Hàn ngoảnh mặt sang nhìn hắn rồi lại quay đầu về, từ tốn khởi động xe. “Cậu ấy không ở chỗ tôi, nếu cậu thật lòng muốn gặp thì tự đi mà tìm.”

Nhìn chiếc xe mất hút trong tầm mắt, Tề Hạo thấy người chao đảo rồi từ từ ngã phịch xuống. Đã chớm hè nên tiết trời ấm áp dễ chịu, song ngón tay hắn cứ lạnh buốt như băng.

Lòng hắn đã không còn đau, chỉ còn trống rỗng và tuyệt vọng.

Hắn đã tưởng hắn biết rõ điều mình từ bỏ sau tất cả, nhưng thật ra hắn vẫn ôm tâm lí gặp may. Hắn cứ đinh ninh dù thế nào đi chăng nữa thì Lâm Lạc Ninh sẽ không rời xa hắn, cứ đinh ninh dù chia tay anh cũng sẽ ở lại công ty, ở lại thành phố này, ở lại bên hắn.

Chưa bao giờ Tề Hạo nghĩ người ấy thực sự sẽ vụt tan đi như vậy. Đầu óc hắn dần dần bị xâm chiếm bởi nỗi hoảng sợ sâu sắc chưa từng có.

Mình thích Hứa Hi cơ mà? Tại sao cứ nghĩ đến nụ cười của cậu ấy mình lại thấy điên rồ đến tức thở thế này?

Muốn gặp cậu ấy đến phát điên, muốn nói cho cậu ấy biết mình thèm thuồng được ôm cậu ấy trong vòng tay đến nhường nào, ôm thật chặt và không bao giờ buông ra.

Thế này là yêu phải không?

Thế này là yêu thật rồi.

Thành phố này đã không còn vết chân cậu ấy, không còn hơi thở cậu ấy, vậy thì mình phải đi tìm cậu ấy ngay thôi. Mình phải đến nơi có cậu ấy và không bao giờ ra đi nữa.

Hắn đặt chân về lại thành phố nhỏ khi cảnh sắc đã khác xưa nhiều. Hiển nhiên hai mùa đông hạ đều có những đặc trưng riêng từng mùa. Bằng trí nhớ, hắn men theo hàng cây sum sê dọc con phố, nhìn những cụ già niềm nở và lũ trẻ reo cười, Tề Hạo thầm nhủ mình đã không sai khi quyết định tới đây.

Đây là thành phố thuộc về Lâm Lạc Ninh. Hiền hòa như nước, êm ả thanh bình.

Tề Hạo không đến nhà bố mẹ Lâm Lạc Ninh mà tìm về những nơi họ từng ghé thăm trong hồi ức hắn. Hắn nhớ hồi đó, anh và hắn đan tay nhau thả bộ trên con đường lát đá, bước dọc tường bao cao vút quanh khuôn viên trường, trao môi hôn dưới làn mưa tuyết li ti.

Còn giờ thì sao?

“Reng reng reng…”

Trong hồi chuông reo rất vui tai, bầy trẻ hớn hở ùa ra khỏi cổng trường. Khoác cặp sách trên vai, chúng ríu rít ngoái lại vẫy tay, “Tạm biệt thầy Lâm nhé!”

“Tạm biệt các em!”

Giọng nói hân hoan ấy vỗ mạnh vào tim Tề Hạo, hắn vội vã ngẩng đầu nhưng chỉ thấy bóng người vụt đi trên phố.

Tề Hạo tức tốc đuổi theo, vứt cả hành lí ở lại. Không có gì quan trọng hơn người phía trước, bởi anh là cả trái tim của hắn.

“Lạc Ninh!” Cuối cùng hắn cũng thốt ra cái tên này. Hai mắt Tề Hạo bỗng nhòe đi, hắn cố banh mắt nhìn, chỉ sợ chớp mắt thôi người ấy sẽ lại biến mất.

May thay, người ấy đã dừng chân.

Hắn đè tay lên ngực, sải từng bước đến bên anh. Ngay khi hắn suýt đụng vào anh, Lâm Lạc Ninh từ tốn quay lại với bờ môi mỉm cười.

Sóng vai dạo bước trên con đường mòn bờ đê, lớp lớp cỏ xanh lả lướt đưa mùi hương thoang thoảng. Cái nắng xế chiều vẫn cứ ấm áp mê người như thế, dịu dàng chiếu lên hai thân người.

Trong phút chốc Tề Hạo không còn biết phải trò chuyện như thế nào. Hắn hé môi mấy lượt mà chẳng nói nên lời.

“Công ty ổn thỏa rồi chứ hả?” Lâm Lạc Ninh mỉm cười hỏi hắn, chủ động bắt chuyện.

Tề Hạo đau nhói trong tim, hắn không kìm nổi nữa mà chộp lấy tay anh, “Lạc Ninh, về bên tớ có được không?”

Mặc cho hắn siết tay, anh vẫn cứ mỉm cười, “Cậu biết rồi à?”

“Đúng, nhưng tớ nói điều này hoàn toàn không phải vì đã biết tất cả…”

“Không phải thế đâu, Tề Hạo.” Lâm Lạc Ninh bật cười rồi dừng bước, ngẩng lên nhìn vào mắt hắn. “Tớ không để bụng chuyện cậu có thổ lộ vì thương hại hay áy náy không, mà quan trọng là tớ không muốn thế.”

Tề Hạo thoáng ngập ngừng, “Tớ không hiểu…”

Lâm Lạc Ninh ngẫm nghĩ rồi đáp, “Cậu nhớ buổi tối trước ngày tớ chuyển nhà không?”

Đêm hôm đó… Tề Hạo sượng mặt, gật đầu.

“Lúc ấy, cậu xin tớ đừng bỏ cậu mà đi… Thực lòng tớ đã vô cùng sung sướng và ngỡ ngàng khi nghe câu ấy…” Lâm Lạc Ninh mỉm cười hồi tưởng, “Nhưng rồi, cậu lại gọi tên Hứa Hi.”

“Sau đó cậu bị ôm và giả thành bệnh nặng, rồi cố tình vờ ngủ gọi tên tớ… Cậu biết vì sao tớ tức không? Vì tớ cứ tưởng cậu thật lòng, nhưng hóa ra cậu chỉ lỡm tớ mà thôi…”

“Tớ xin lỗi…” Tề Hạo đỏ mắt, nắm chặt lấy tay anh.

Lâm Lạc Ninh mỉm cười lắc đầu, “Hôm liên hoan ở quán bar, tớ ra nhà vệ sinh tìm cậu thì thấy cậu đang hôn Lăng Nam…”

Tề Hạo sửng sốt, “Tớ không nhớ chuyện này…”

Lâm Lạc Ninh cười an ủi, “Tớ biết. Lúc ấy cậu lại gọi tên tớ.”

Mặt Tề Hạo đỏ nhừ, “Thế à…”

“Tớ cứ tưởng khi chuyện đó xảy ra, hẳn tớ phải vui mừng lắm vì đã chờ mỏi mòn biết bao lâu… Nhưng thực tế khi nghe cậu gọi tên, tớ chợt nhận ra mình không còn cảm giác gì nữa rồi…” Lâm Lạc Ninh bình thản nhìn hắn, nhẹ nhàng rút tay ra.

“Không thể nào, cậu nói dối!” Tề Hạo sấn tới níu lấy anh. “Rõ ràng cậu đến với Ôn Dật Hàn là vì tớ, vì tớ mà…”

“Tớ làm thế vì chính tớ thôi. Phải như thế mới không còn cách để quay đầu.”

“Còn, còn chứ…” Tề Hạo ôm chầm lấy anh, vòng tay xoắn riết như muốn tạc anh vào người mình. “Chỉ cần cậu tha thứ cho tớ, chỉ cần cậu chịu tin tớ thêm một lần. Còn chuyện kia tớ chưa bao giờ, chưa bao giờ để bụng…”

“Nhưng mà tớ để bụng.” Giọng anh nguội lạnh đâm thấu tận tim hắn như băng, “Thả tớ ra, Tề Hạo.”

“Không!” Tay từ từ tê cứng nhưng Tề Hạo không dám buông lơi, cứ như ngay giây sau anh sẽ tan biến khỏi v*m ng*c hắn vậy.

“Sau này đừng trẻ con thế nữa, phải chăm sóc bản thân cho tốt nghe chưa.” Lâm Lạc Ninh nhẹ nhàng thoát khỏi cái ôm rồi thở dài, mỉm cười v**t v* khóe mắt đỏ hoe của hắn.

“Nếu may mắn gặp được người yêu mình tha thiết thì chớ để vuột nữa nhé.”

Hơi ấm trong lòng hắn theo bóng anh xa dần từng chút từng chút, để rồi tan đi hết.

Mai này ai sẽ bảo vệ con người thầm lặng cô đơn ấy đây?

Nhưng suốt bao năm qua cậu ấy vẫn luôn bảo vệ mình, còn mình đã làm nổi gì cho người ta đâu?

Tề Hạo muốn bật cười mà chẳng hiểu sao cứ run tay. Cuối cùng, hắn đưa bàn tay run rẩy ấy lên úp kín mặt.

Săn sóc tận tâm, theo chân không một lời than trách, cậu ấy đã cho đi tất cả. Thế mà sau cuối mình và cậu ấy vẫn chẳng thể gắn bó cùng nhau.

Cứ ngỡ quãng thời gian tám năm trời là vĩnh cửu, có ngờ đâu cậu ấy chưa một lần thôi bước.

Cậu ấy chỉ lướt ngang đời mình thế thôi.

Và để lại cho mình nụ cười như vẫn luôn là vậy.

- Hết-
 
Back
Top Bottom