Ngôn Tình Kết Hôn Với Sếp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,451,931
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-fQRuGSQcHgfOSS5UuwqR8t_7r7pEg2-UmSSpOTXIrLj0tf6Jcvl4n62YINY7N0_9YgsomI_tuOJk19INZqvZ9hyqOb8Y8FrGoPiiND0yqChALRwuL8RhyjfPvDndlZhLoGCamGW9FjznKGrLflM8_=w215-h322-s-no

Kết Hôn Với Sếp
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

KẾT HÔN VỚI SẾP

Tác giả: 小尘

Editor: Súp tương tư

______________________________________________

Giới thiệu:

Họp lớp chơi đại mạo hiểm, tôi thua.

Bạn học: "Gọi điện thoại cho tin nhắn ghim trên wechat nói, chồng ơi, em nhớ anh."

Tôi liều mình gọi, nói xong.

Ai ngờ người bên kia lại nói một câu: "Ừ, tôi cũng nhớ em."

Các bạn học vẻ mặt ăn dưa, ráo riết hỏi tôi bí mật kết hôn lúc nào.

Cứu mạng, người bên kia chính là ông chủ "Bái Bì" của tôi, chúng tôi vốn không thân!​
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 1


1.

Nghỉ lễ tết Nguyên Đán, bạn học cấp ba đã tốt nghiệp nhiều năm tổ chức họp lớp, mời tôi tham gia, đứng trước hàng vạn câu hỏi từ các bác, các dì về sự nghiệp, tình yêu… của mình, tôi quyết định nhân cơ hội này trốn ra khỏi nhà.

Buổi họp lớp diễn ra suôn sẻ, chúng tôi rủ nhau chơi nói thật hay mạo hiểm, tôi đã có một đêm yên lành, bình an vô sự, cho đến khi trò chơi chuẩn bị kết thúc, tôi thua.

Nhìn những trường hợp các bạn bị bóc sạch bí mật, đến quần l ó t cũng chẳng còn, tôi đánh liều, chọn mạo hiểm.

Bạn học: "Gọi điện thoại cho tin nhắn ghim trên Wechat nói, chồng ơi, em nhớ anh."

Nhưng mà, người đầu tiên tôi ghim trên Wechat là sếp!!! Dù sao sếp cũng là người trực tiếp trả lương cho tôi, vì vậy tôi ghim liên hệ của sếp ở đầu Wechat, để không bỏ sót bất cứ thông tin công việc quan trọng nào.

Tôi có chút do dự: "Nhưng đây là tài khoản của sếp công ty tớ......"

Bạn học: "Đã kết hôn chưa?"

Tôi lắc đầu.

Bạn học: "Vậy liền gọi đi!"

Tôi cắn răng, kiên trì gọi qua, trong lòng thầm mong anh ta tuyệt đối đừng trả lời.

Nhưng mà không đến ba giây, đầu dây bên kia liền truyền đến âm thanh trầm thấp, gợi cảm của Chu Dịch.

"Có chuyện gì không?"

Tôi, dưới ánh mắt mong chờ, hóng hớt của mọi người, nghiến răng nói: "Chồng ơi, em nhớ anh."

Đầu dây bên kia ngừng lại, im lặng, tôi chưa kịp cúp máy thì anh ấy nói: "Uhm.. anh cũng nhớ em."

Thấy mọi người bịt miệng, im lặng, ngạc nhiên nhìn mình, tôi vội vàng cúp điện thoại.

"Tớ chưa có kết hôn, mọi chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu!!."

Bạn học khoát khoát tay, "Chúng tớ hiểu, đều hiểu, chuyện tình văn phòng lãng mạn, nên muốn khiêm tốn một chút!"

Tôi mệt mỏi che mặt lại.

Không, mọi người đều không hiểu.

Tôi chỉ có thể mừng thầm trong lòng, may mắn thay mấy ngày nay không phải đi làm, nếu không, thực sự tôi không dám đối mặt với Chu Dịch mất huhu.

Nhưng Chu Dịch nói nhớ tôi, tám phần là do uống say, biết đâu ngày mai anh ta sẽ quên chuyện này.

Ngày hôm sau, tôi liền đem chuyện này quên sạch.

2.

Sáng mùng Hai Tết, tôi cách cánh cửa vẫn còn nghe được tiếng cha tôi cười, ngay sau đó tôi liền nghe tiếng gõ cửa phòng mình, mẹ tôi dịu dàng gọi: "Nguyên Nguyên, mau rời giường thôi con."

Tôi đang định thắc mắc sao hôm nay mẹ tôi lại có tâm trạng tốt như vậy, thì mẹ lại nhẹ nhàng lên tiếng.

Ngay sau đó, bà ấy liền nói: "Bạn trai của con đang ở đây, con mau ra đón tiếp người ta."

Tôi giật mình, từ trên giường nhảy dựng lên, chạy vội ra mở cửa.

"Bạn trai nào cơ ạ? Ai có bạn trai hả mẹ?"

Mẹ tôi cười đến mức nếp nhăn nơi khoé mắt đều hiện rõ.

"Đương nhiên là bạn trai của con, đứa nhỏ này thật là, có bạn trai ưu tú như vậy sao phải giấu diếm, đáng ra nên sớm một chút mang về nhà giới thiệu với chúng ta."

Tôi nhìn phía sau mẹ, thấy bóng lưng một người đàn ông mặc âu phục đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, vai rộng eo hẹp, mạnh mẽ, dáng ngồi thẳng tắp.

Ah đây sẽ không phải lừa đảo chứ? Hay là bên đa cấp dụ dỗ, bán bảo hiểm?

Tôi đem mẹ kéo vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tôi hỏi: "Mẹ, người kia không có tìm hai người xin tiền không?"

Mẹ tôi đập tôi một cái, "Này, con nói cái gì vậy? Người ta còn mang quà cáp đến chúc tết, làm sao lại thành đa cấp rồi!"

Tôi xấu hổ che mặt, "Thế nhưng mẹ ơi, con chưa có bạn trai mà."

Mẹ tôi sửng sốt một chút, "Bạn trai cũ cũng được tính, thằng bé đều đã đến nhà mình rồi, các con có thể nối lại tình xưa, thằng bé còn đẹp trai, tuấn tú như vậy, mẹ vừa lì xì cho cậu ta phong bao năm trăm tệ!"

"Dạ?" Tôi không khỏi kinh hãi, "Mẹ, vậy sao mẹ chỉ cho con có một trăm tệ, con có phải con ruột của mẹ không T^T?"

Mẹ tôi trợn mắt nhìn tôi, "Không phải, con chỉ là hàng tặng kèm miễn phí, sao mẹ lại sinh ra một đứa con gái ngốc nghếch như con cơ chứ. Quên đi, nếu không phải bạn trai của con, vậy chắc cậu ta vào nhầm nhà rồi, để mẹ ra bảo thằng bé, tránh nhìn thấy mà bực cả mình."

Tôi ngăn mẹ lại, "Không được, con phải đem hồng bao lấy về, không thể chịu thua lỗ như vậy được."

"Con thật là, vừa sang năm mới, con đừng đem xui xẻo đến cho người khác."

Mẹ tôi muốn tóm lấy tôi, nhưng tôi linh hoạt né được, tôi chạy vọt tới phòng khách, đối diện người kia mở miệng chính là một câu: "Chú, chúc mừng năm mới, cung hỉ phát...... tài......"

Tôi nhìn ông chủ trước mặt, đem những lời chưa kịp nói nghẹn trở về.

3.

Tôi nhìn sếp của mình ăn mặc chỉnh tề trong bộ âu phục và đôi giày da trước mặt, chợt nhớ ra bản thân còn chưa rửa mặt, đầu tóc rối bù, ngay lúc này, xấu hổ đến mức muốn đội quần
1f642.png

.

Chu Dịch đứng dậy, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi: "Nguyên Nguyên, chúc mừng năm mới!"

Tôi thua rồi, sếp, nay anh uống nhầm thuốc hảaaa?

Chu Dịch tiếp tục nói: "Anh c*̃ng không muốn nhanh như vậy liền công khai quan hệ của chúng mình, nhưng ngày hôm đó khi em gọi điện thoại tới, cha mẹ anh liền đã biết quan hệ của chúng ta, bọn họ luôn mong mỏi, hỏi anh khi nào có thể đưa em về thăm nhà một chút."

Đột nhiên tôi kết nối được với mạch não của Chu Dịch.

Chắc là đêm hôm đó, khi tôi gọi điện thoại cho sếp, vừa lúc người khác nghe được nên hiểu lầm, vậy nên hiện tại anh ta đến đây để trả thù tôi, khiến tôi cũng bị hiểu lầm.

Có thù tất báo, không hổ là sếp tôi – Chu Dịch.

Nhưng mà tôi đây sao có thể sợ anh ta? Đúng là tấm lá chắn hoàn hảo mà tôi đang cần tìm, lại còn tự biết đưa đến tận cửa.

Tôi thân mật ôm cánh tay anh ấy, khóe mắt thấy sắc mặt Chu Dịch hơi cứng đờ, tôi không khỏi cong khóe miệng.

"Cha mẹ, để con chính thức giới thiệu, đây là Chu Dịch, bạn trai của con."

Tôi ngồi ở phòng khách cắn hạt dưa, nhìn anh bị cha mẹ tôi hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, như khám bệnh, nhịn không được ở trong lòng cảm thấy vui vẻ, hả hê.

Chu “bóc lột”, không ngờ anh cũng có ngày hôm nay.

Trên bàn cơm, tôi lần nữa thể hiện tình yêu, không ngừng gắp đồ ăn cho sếp – thịt mỡ, tỏi, gừng, rau mùi,….

Sau bữa ăn, ánh mắt ông chủ nhìn tôi chuyển từ hoang mang sang phẫn nộ, tức giận đến mức không thể kìm chế được.

Tôi hướng sếp của mình cười một cách ngọt ngào, "Em biết anh thích ăn mà, nào ăn nhiều thêm một chút, đừng ngại!"

Chu Dịch dưới gầm bàn nắm lấy tay tôi, không nặng không nhẹ bóp một chút.

"Cảm ơn em."

Tôi cảm nhận được uy h**p, thức thời mà cúi đầu, thành thật ăn cơm.

Mẹ tôi đột nhiên nói: "Hai con quen nhau bao lâu rồi? Dự định lúc nào kết hôn?"

4.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Chu Dịch, muốn nhìn một chút xem anh ta định bịa chuyện tiếp như nào.

Chu Dịch nhìn về phía tôi, vẻ mặt dịu dàng, "Chúng con chính thức quen nhau không phải quá lâu, nhưng con tin rằng cả hai đều đã hiểu rõ đối phương, con không thể tượng tượng cuộc sống sau này của con nếu không có Nguyên Nguyên sẽ như thế nào."

Tôi sờ lên cánh tay nổi da gà, cảm thấy ớn lạnh.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Chu Dịch, dùng ánh mắt ra hiệu anh ấy đừng bịa ra những chuyện lố bịch và buồn nôn như vậy.

Chu Dịch nhếch miệng lên, khuôn mặt tràn đầy ý cười, tiếp tục nói: "Trong lòng con luôn hi vọng chúng con có thể mau chóng kết hôn, nhưng là c*̣c dân chính hiện tại hẳn là còn chưa bắt đầu đi làm, khả năng phải hai ngày nữa mới mở cửa trở lại. Về phần đám cưới, con nghĩ hai gia đình chúng ta cần bàn bạc cẩn thận và chi tiết hơn, gia đình con cũng sẽ không bỏ qua bất cứ thủ tục cần thiết nào."

Ahhh, lời nói của sếp khiến cả nhà tôi choáng váng, chiếc đùi gà yêu dấu tôi đang gắp dở đều bị dọa đến mức rơi trên bàn.

Tôi tức giận đá Chu Dịch một cái, nói hươu nói vượn cũng phải có giới hạn, sau này tôi phải giải thích với cha mẹ thế nào, nói anh ta không còn nên không thể kết hôn?

Cha tôi có chút ngập ngừng, "Có phải quá nhanh không? Nay mới là lần đầu con đến gặp chúng ta."

Chu Dịch nhìn về phía tôi, ánh mắt âu yếm đến khó tin, như thể chúng tôi là một đôi yêu nhau vậy.

"Con tin những người có duyên sớm muộn gì cũng ở bên nhau, nhưng con càng mong có thể ở bên Nguyên Nguyên càng sớm càng tốt."

Vừa nói, sếp vừa vô tình lấy trong túi ra một chùm chìa khóa.

"Nhân tiện, chú, kỳ nghỉ Tết này chú có muốn đi du lịch tự lái không? Con có rất nhiều xe đậu trong gara, mà không có mấy cơ hội sử dụng, đều phủ bụi cả, khi nào rảnh, chú có thể đến chọn một vài chiếc. Con nghĩ sẽ tiện cho gia đình mình di chuyển hơn.”

Tôi rõ ràng nhìn thấy cha tôi con mắt đều trừng lớn.

Chu Dịch lại quay đầu nhìn về phía mẹ tôi.

"Dì à, con biết mọi người đang lo lắng cho Nguyên Nguyên. Con ở nội thành còn mấy căn nhà đang để trống, sau khi kết hôn chúng con sẽ sống ở đó, chú dì cũng có thể chọn một căn để ở, đến lúc đó Nguyên Nguyên nhớ nhà c*̃ng thuận tiện trở về thăm hai người."

Mẹ tôi lập tức mặt mày hớn hở, lấy sổ hộ khẩu ra để lên bàn một cách phấn khởi.

"Ai nha! Còn kêu dì nữa, nên đổi giọng gọi mẹ!"

Làm người trong cuộc, tôi trợn mắt há hốc mồm, chết lặng.

5.

Lấy lại tinh thần tôi vội vàng mở miệng muốn ngăn trò hề này lại.

"Thực ra, chúng con không phải ——"

Chu Dịch đột nhiên nắm chặt tay của tôi, khóe mắt mang theo ý cười dịu dàng, cắt ngang lời tôi định nói.

"Về sau tiền lương của con đều sẽ do Nguyên Nguyên quản, con cam đoan sẽ không để Nguyên Nguyên bị khi dễ hay phải chịu ấm ức."

"Đây là quà gặp mặt." Chu Dịch ghé vào bên tai tôi, nói nhỏ, "Có bảy chữ số, nếu ít quá có thể thêm vào, mật mã là sinh nhật của em."

Tôi nhìn tấm thẻ ngân hàng được nhét vào trong tay, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay nặng trĩu.

Tôi im lặng, tôi đầu hàng.

Ô ô, viên đạn bọc đường của chủ nghĩa tư bản ngon thật đấy QAQ.

......

Mùng bảy, đã đến ngày đi làm.

Tôi cầm sổ hộ khẩu, chậm chạp không chịu lên xe.

Chu Dịch nhìn thẳng tôi qua cửa kính xe, tay một chút lại một chút gõ gõ vào vô lăng, khiến tôi cảm thấy hết sức áp lực.

"Em muốn đổi ý sao?"

Đối mặt với việc đột nhiên trở nên giàu có sau một đêm, con người khó tránh khỏi lóa mắt, nhưng sao khi tỉnh dậy, họ sẽ không ngừng nghi ngờ và do dự.

"Sếp, tại sao anh muốn cùng tôi kết hôn? Tôi chỉ là một nhân viên bình thường, anh coi như muốn tìm người ứng phó gia đình làm sao mà thiếu người, anh cũng không nên tìm tôi a."

Tôi cảnh giác lui lại một bước.

Thành thật mà nói, mấy ngày nay tôi đều suy nghĩ về điều đó, tôi hoài nghi anh ta muốn lừa gạt tôi về nhà sau đó cắt lấy thận của tôi, hoặc là muốn lấy trái tim của tôi đổi cho bạch nguyệt quang yếu ớt bị bệnh tim của anh ta, hoặc là coi trọng giác mạc của tôi TAT.

Chu Dịch bỗng nhiên nở nụ cười, "Em không tầm thường, em cùng người khác không giống nhau, em rất đặc biệt."

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt tràn ngập tình cảm, dịu dàng khiến người đối diện phải chết đuối trong ánh mắt đấy.

Tôi cảm giác bên tai có chút nóng lên.

Tôi hỏi ngược lại: “ Tôi với người khác không giống nhau ở điểm nào?"

Vừa dứt câu, tôi lập tức phát hiện ngữ điệu không đúng, giống như tôi đang hờn dỗi, làm nũng sếp của mình vậy.

Những luận điệu của nhà tư bản thực sự khủng khiếp!
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 2


6.

Tôi có chút thẹn quá hoá giận, buột miệng nói:

"Chu Dịch, tôi nghi ngờ anh có liên quan đến tổ chức mua bán nội tạng người trái phép!"

Chu Dịch cười khẽ một tiếng, "Sao, em muốn nói rằng tôi đã đánh cắp trái tim em hả?"

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, "Ý tôi không phải như vậy!"

Đã là năm 2023 rồi, ai mà còn thả thính buồn nôn như vậy chứ!!.

Chu Dịch khóe mắt lộ ra ý cười, "Em cùng tôi cách một cánh cửa nói chuyện, là vì sợ tới gần tôi sẽ bị đoạt mất trái tim à?"

"Anh nói nhảm gì vậy!"

Tôi giận đùng đùng bước lên xe, kiêu ngạo nhìn về phía sếp, "Thấy không, tôi mới không thèm sợ anh, anh ít nói hươu nói vượn lại!"

"Được, nếu như em đã không sợ, vậy bây giờ chúng ta đi c*̣c dân chính."

Khi xe chạy được một đoạn, tôi mới muộn màng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Tôi vừa muốn đổi ý không kết hôn mà, sao bây giờ lại ở trên xe đi đến c*̣c dân chính rồi?

Đến trước Cục dân chính, tôi dừng lại, nhất quyết không chịu đi tiếp.

Chu Dịch quay đầu nhìn tôi, "Sao vậy?"

Tôi nhìn sắc mặt Chu Dịch, cắn răng liều chết nói: "Sếp, thật xin lỗi. Tôi cảm thấy chúng ta không thích hợp, hi vọng anh có thể tìm người khác kết hôn đi."

Chu Dịch nhìn tôi chăm chú, tôi chợt thấy lạnh gáy, giống như đang bị một con sói theo dõi.

"Em nói cho tôi biết, chúng ta chỗ nào không thích hợp? Hay là, em có người mình thích rồi?"

"Chúng ta không hiểu rõ về nhau, tôi không thể chấp nhận sinh hoạt, ngủ nghỉ với một người mà mình ít giao tiếp, mình chưa hiểu rõ về họ."

Chu Dịch bước lên phía trước, cúi đầu nhìn tôi "Còn nguyên nhân nào khác nữa không?"

Tôi cúi đầu không dám nhìn sếp, "Tôi c*̃ng không muốn vì tiền, tuỳ tiện đem cả hạnh phúc tương lai của mình phụ thuộc vào họ. Tôi cảm thấy sống cả đời người, thì hạnh phúc, vui vẻ mới là điều tôi muốn hướng tới, mà anh cũng không phải chỉ có thể lấy tôi, vẫn còn rất nhiều cô gái tốt ngoài kia."

Chu Dịch đột nhiên đưa tay đặt trên vai tôi, theo bản năng tôi ngẩng đầu nhìn lên, thoáng nhìn liền bắt gặp ánh mắt đen láy, thâm thúy của anh.

Anh nhẹ nhàng nói: "Em nói đúng, sống hạnh phúc ngay hiện tại cũng là điều quan trọng."

7.

Cảm thấy nguy hiểm, tôi bối rối hất tay sếp ra khỏi vai mình, không chú tâm vào những lời anh vừa nói.

"Tránh xa tôi ra." Khi tôi ngẩng đầu lên, phát hiện sắc mặt anh có chút âm trầm, tôi vội vàng giải thích, "Tôi...... Tôi cảm thấy anh ở quá gần, hơi nóng."

Nói xong tôi liền hối hận, giữa mùa đông, nóng cái gì mà nóng aaaa.

"Không sao, tôi không ép buộc em." Chu Dịch xoa xoa mi tâm, sau đó khôi phục dáng vẻ bình thường, nói: "Tôi chỉ đang cần một người ứng phó với người trong nhà, mà em lại trùng hợp xuất hiện và mọi chuyện tình cờ trở nên phù hợp."

Sếp thở dài.

"Tôi nói rõ cho em hiểu, khi chúng ta kết hôn, em không nhất thiết phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, nếu như sau này em gặp được người mình yêu, em có thể đề nghị ly hôn. Trong thời gian kết hôn, hàng tháng, tôi đều sẽ nộp tiền lương của mình cho em."

Tôi hơi do dự, "Vậy chúng ta sau khi kết hôn có chia phòng ngủ không? Anh...... Một tháng lương bao nhiêu?"

"Có chia phòng hay không tùy em, chủ yếu là để đối phó với người nhà. Lương tháng của tôi được ba vạn, thu nhập chủ yếu dựa vào cổ tức. Trong thời gian kết hôn, việc mua sắm đồ dùng trong nhà, mua quà, lễ tết cho hai bên gia đình, đều sẽ do tôi thanh toán."

Cán cân trong lòng tôi bắt đầu lung lay, điều kiện này thật cám dỗ aaaaaaaa.

Chu Dịch tiếp tục nói: "Nếu như em lo lắng, tôi sẽ nhờ người soạn các điều khoản trước hôn nhân, chúng ta có thể kí một hợp đồng để em thấy an tâm."

"Tôi có thể suy nghĩ lại một chút không?" Tôi hỏi.

Chu Dịch cúi đầu nhìn đồng hồ, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi chỉ có thể cho em ba phút cân nhắc, buổi chiều tôi còn có việc, không có thời gian để lãng phí cùng em."

"Vậy thì mấy ngày sau chúng ta gặp lại?".

Chu Dịch nhíu mày nhìn tôi, đột nhiên khẽ cười một tiếng, mang theo chút châm chọc, "Thời gian của tôi rất quý giá, kỳ nghỉ Tết cũng đã hết, em còn muốn thời gian cân nhắc tiếp? Hay là em đang đùa giỡn tôi suốt thời gian qua?"

Tôi không dám nói chuyện, tôi không biết vì sao thái độ của Chu Dịch đột nhiên thay đổi, trở nên cực kỳ áp bức.

Nhưng điều này cũng nhắc nhở tôi rằng, khi ở công ty, sếp cũng mang bộ dạng này, lạnh lùng, nghiêm khắc trong công việc, đây mới là tính cách chân chính của anh ấy.

8.

Chu Dịch thúc giục nói: "Em đã suy nghĩ kĩ chưa? Ba phút đã trôi qua."

Giọng điệu có chút không kiên nhẫn.

Tôi vội vàng nói: "Kết hôn, chúng ta mau đi lĩnh chứng."

Tôi hít một hơi thật sâu, giống anh dũng hy sinh bước chân vào Cục dân chính, mong tìm thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm. Không sợ, tôi chỉ đăng ký kết hôn thôi mà, không có gì đâu phải sợ.

Nhìn cuốn sổ đỏ mới ra lò trên tay, tôi nhất thời không tin nổi.

Tôi nhớ hình như trước đây, mình đã từng lập lời thề: Nhất định không kết hôn, khi về già sẽ một mình du lịch khắp nơi trên thế giới, tự do thoải mái.

Tại sao hôm nay tôi KẾT HÔN rồi chứ? huhu TAT

Tờ giấy đăng kí kết hôn trên tay tôi đột nhiên bị lấy đi, tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Dịch vô cùng tự nhiên đem nó nhét vào túi áo khoác của anh ấy.

Tôi nhịn không được nói: "Sếp, cái đó là của tôi, mỗi người một bản!"

"Tôi tự mình kết hôn, giấy đăng kí kết hôn đương nhiên đều thuộc về tôi." Chu Dịch hờ hững liếc tôi một cái, "Có vấn đề gì không?"

Tôi trừng mắt nhìn, không phục nói: "Một mình anh làm sao có thể kết hôn cơ chứ, mau trả cho tôi!"

Chu Dịch tựa vào cửa xe, khoanh tay, nhướng mày nhìn tôi, "Em muốn lấy sao? Vậy tự em tới đây lấy nào."

Tôi trố mắt nhìn anh ta, đồ bi3n thái!

Sếp muốn tôi làm sao để lấy đây, anh ta muốn biến tôi thành một nữ lưu manh, sàm sỡ c ởi quần áo của anh ta nơi công cộng ư?

Chu Dịch giống như có lòng tốt nhắc nhở: "Đừng đợi đến khi tôi bận, nếu muốn lấy thì nhanh lại đây."

Nhìn nụ cười trên khóe miệng của Chu Dịch, lần đầu tiên tôi phát hiện ra, trong thâm tâm anh ta là một người nham hiểm, độc ác như vậy.

"Nếu như em không muốn, thì thôi vậy, chúng ta lên xe trở về đi." Chu Dịch giả vờ tiếc nuối nói.

Chắc tôi bị điên rồi mới đi tin anh ta aaaaa.

Nhìn nụ cười đắc thắng của Chu Dịch, tôi càng cảm thấy bất lực.

Cười, cười nữa đi, có gì đáng tự hào đâu! Sao lúc này anh ta không mang vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo bình thường đi?

Tôi tức giận, đi lên dùng bả vai đụng anh ta, đi vòng quanh xe một lượt rồi mới mở cửa, ngồi lên ghế phụ lái.

Sau đó Chu Dịch c*̃ng mở cửa xe bên kia, lên xe, tôi liếc mắt nhìn anh một cái, rồi lập tức quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

"Cá nóc nhỏ!"

Giọng nói của Chu Dịch vang lên sát bên tai tôi.

9.

Không biết từ lúc nào, sếp đã tiến lại gần tôi, khi tôi quay đầu qua thì liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú, 360 độ không góc chết ấy, tim tôi như ngừng lại, trong lòng chợt như có điều gì đó đã thay đổi.

Tôi ngửa đầu ra sau, nới rộng khoảng cách với anh, lấy lại bình tĩnh, chất vấn: "Sao đột nhiên anh lại tiến lại gần tôi như vậy? Anh làm tôi giật mình đấy!"

Chu Dịch giọng điệu mười phần vô tội: "Đã đến lúc xe chạy, dây an toàn của em còn chưa có cài."

Nói xong, anh đưa tay kéo dây an toàn từ phía trên bên phải của tôi xuống, cài lại.

"Tôi có tay! Sao anh không nhắc tôi là được rồi?" Tôi tức giận hỏi.

Chu Dịch giơ tay lên, thái độ chân thành nói: "Xin lỗi, tôi sai rồi, cá nóc nhỏ, lần sau tôi sẽ nhắc em."

"Anh nói ai cá nóc cơ? Anh mới là cá nóc!"

"Đúng vậy, chúng ta đều là cá nóc." Chu Dịch ngữ khí qua loa trả lời, "Tôi mang em về nhà gặp cha mẹ tôi."

"Chúng ta đi gặp cha mẹ anh?"

......

Tôi nhìn biệt thư sang trọng, nguy nga trước mặt, cúi đầu nhìn lại bản thân mình, quần áo tùy tiện, hai tay trống trơn, trong lòng tôi khóc không ra nước mắt.

"Sao anh không nói sớm, anh nhìn tôi hôm nay ăn mặc tùy tiện thế này, không thích hợp?"

Chu Dịch nhíu mày, "Sao lại không thích hợp? Giấy chứng nhận kết hôn đã nhận rồi, em còn muốn trốn sao?"

Chu Dịch đi tới, muốn nắm lấy tay tôi nhưng tôi sốt ruột hất tay anh ra.

Tôi không nói nên lời, làm sao sếp có thể nghĩ mọi chuyện đều thuận lợi cơ chứ, anh ta nghĩ rằng giấy đăng kí kết hôn là tấm bùa hộ mệnh ư?

Tôi có chút tức giận, "Tôi cái gì cũng chưa chuẩn bị, đâu có phải phép?"

Chu Dịch bỗng nhiên nở nụ cười, "Hóa ra em để ý cái nhìn của cha mẹ chồng như vậy."

Chu Dịch một lần nữa nắm chặt tay tôi, vẻ mặt áy náy.

"Xin lỗi, là anh không tốt, anh không nói với em về việc đi gặp cha mẹ, nhưng đừng lo, quà cáp, lễ vật anh đã chuẩn bị hết rồi, đều ở phía cốp xe, chúng ta cứ vào trước đã, anh sẽ cho người mang vào. Yên tâm, cha mẹ đối với em rất hài lòng, không ai ý kiến về việc em mặc gì đâu.”
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 3


10.

Bước tới cửa, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.

"Không đúng, rõ ràng anh bảo chiều nay anh bận công việc cơ mà? Làm sao đột nhiên lại về nhà?" Tôi dừng lại, nghi ngờ nhìn chằm chằm sếp của mình.

Chu Dịch nhướng mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đưa em về nhà không phải chuyện quan trọng à? Có vấn đề gì không?"

Thế nhưng tiền đề là tôi phải đồng ý đăng kí kết hôn với anh ấy, mà anh đã sớm mua hết quà cáp cho cha mẹ, anh chắc chắn rằng tôi sẽ đồng ý kết hôn ư?.

Chết tiệt, hình như tôi vừa tự mình nhảy cuống cái hố mà nhà tư bản thiết kế sẵn rồi.

Bây giờ tôi chỉ muốn quay đầu chạy thẳng, nhà tư bản quan tâm đ ến tôi như vậy, chẳng lẽ anh thực sự muốn chiếm đoạt nội tạng của tôi sao QAQ?

Chu Dịch bỗng nhiên đưa tay đặt lên vai tôi, giữ tôi lại, giọng điệu không nhanh không chậm nói:

” Em đâu có thể trốn mãi, bây giờ em muốn anh dắt em vào nhà, hay là em tự vào?"

Ô ô, sao sếp biết được suy nghĩ trong lòng của tôi?

Tôi miễn cưỡng bước qua cửa.

Sau khi đặt chân vào biệt thự, tôi chợt nhận ra, nhà họ Chu không phải đầm rồng hang hổ, gia đình sếp càng giống như động bàn tơ, nơi mà đồng tiền sẽ quấn lấy tôi và làm tôi chìm đắm không thoát ra được.

Nhà họ Chu khác với trí tưởng tượng của tôi về họ, cha Chu, mẹ Chu có gương mặt phúc hậu, đối với tôi cũng vô cùng thân thiện, dễ gần.

"Con là Nguyên Nguyên phải không?" Mẹ Chu nhìn tôi cười đầy trìu mến, "Trông thật xinh xắn, dễ thương, đúng là con dâu nhà chúng ta có khác."

Nói xong, mẹ Chu dứt khoát tháo chiếc vòng tay cùng chiếc nhẫn kim cương trên tay, đeo thẳng vào tay tôi.

"Lại đây, đây là quà gặp mặt cha dành cho con." Cha Chu yên lặng đưa ra một tấm thẻ ngân hàng, "Con thích gì thì cứ mua đi, cha mẹ già rồi, không theo kịp xu hướng giới trẻ các con, mua đồ sợ con không thích."

Tôi không biết phải làm sao, nhìn sang sếp cầu cứu.

Chu Dịch sắc mặt tự nhiên, "Cứ nhận đi, đây là tình cảm mà cha mẹ dành cho em”.

11.

Cha mẹ Chu Dịch đối xử với tôi rất chu đáo và ấm áp, họ không khiến tôi cảm thấy có áp lực, sau khi ăn cơm trưa còn lôi kéo tôi cùng chơi mạt chược.

"Ba vẫn còn thiếu một, Nguyên Nguyên lại đây chơi nào, thiếu con chúng ta không đủ người rồi."

Cha mẹ Chu Dịch, dì giúp việc và tôi vừa vặn đủ bốn người.

"Dạ thôi, con không biết chơi, để Chu Dịch chơi đi ạ." Tôi cười ngượng ngùng, từ chối.

Mẹ Chu kéo tay tôi, cười tủm tỉm nói: "Không sao đâu, để Chu Dịch dạy con chơi, nếu thua tính cho nó, tiền thắng là của con."

"Em cứ chơi đi, yên tâm, anh sẽ không để em thua hết tiền đâu." Chu Dịch đẩy tôi ngồi vào bàn.

Không còn cách nào, cuối cùng, tôi vẫn bị kéo lên bàn mạt chược.

Quên đi, nếu thua thì thua thôi.

Trên bàn mạt chược, dưới sự hướng dẫn tận tình của Chu Dịch và được cha mẹ Chu nhường, tôi – một gà mờ chính hiệu, lần đầu tiên cảm nhận được sự vui thích khi chơi mạt chược.

"Cha mẹ thực tốt."

Tôi ngồi phịch ở hàng ghế sau, đếm một đống tiền giấy mới toanh, mười tờ, hai mươi tờ thậm chí năm mươi tờ, niềm hạnh phúc đến quá đỗi bất ngờ.

Chu Dịch từ kính chiếu hậu, liếc nhìn tôi, "Em thấy vui không? Sau này chúng ta sẽ thường xuyên về thăm họ."

Tôi ở phía sau hưng phấn đến xoay vòng vòng.

Tôi cười hì hì nói: "Vậy không tốt lắm đâu ~ >
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 4


14.

Ngay khi quay lại công ty sau kì nghỉ lễ, không khí văn phòng tràn ngập sự vui vẻ, hoan hỉ, nhưng mà kì lạ..., tại sao mọi người cứ nhìn tôi với những ánh mắt đầy ẩn ý vậy TAT.

Chuyện gì đã xảy ra?

Vừa trở về chỗ ngồi của mình, tôi nhận được những ánh mắt tò mò, hóng hớt của đồng nghiệp.

"Bà chủ nay đi làm rồi ha ~"

"Về sau mong bà chủ chiếu cố nhiều hơn nhaa."

Đến bây giờ tôi mới hiểu những ánh mắt kì lạ ban sáng của mọi người, nhưng mà ——

"Mọi người biết chuyện này từ đâu vậy?"

Tôi hôm qua mới kết hôn, mà sao hôm nay tất cả mọi người đều biết rồi?

"Sếp đăng trên vòng bạn bè mà, những ai kết bạn wechat với sếp đều xem được cả."

"Hơn nữa, " Người đồng nghiệp đối diện giơ nắm kẹo cưới trên tay, "Cả công ty đều nhận được kẹo mừng của sếp."

Tôi sửng sốt, "Công ty phát lúc nào vậy, sao em không biết?"

"Trợ lý Lâm hôm qua gửi tin nhắn trong nhóm, nhắc mọi người ra quầy lễ tân nhận kẹo cưới của sếp, kẹo cưới của mình mà em cũng không biết hả?"

Đồng nghiệp bên cạnh vươn người sang nhìn, vẻ mặt buôn chuyện.

"Mà này Nguyên Nguyên, em làm sao thu phục được ông chủ vậy? Có bí quyết gì đặc biệt không?"

"Đúng là chuyện ngôn tình tổng tài trong thực tế, mau kể cho mọi người nghe với."

"Hai người quen nhau bao lâu rồi, Giám đốc Chu...... có lợi hại không?"

Khi vừa dứt tiếng, phòng làm việc chợt im lặng, ba cặp mắt cùng nhau nhìn chằm chằm vào tôi.

"Em......"

Mặt tôi đỏ bừng, trong chớp mắt nhớ về đêm qua, về body 8 múi săn chắc, tuyến nhân ngư gợi cảm, hoocmon nam tính bùng nổ của Chu Dịch, lắp bắp nói không nên lời.

"Em...... Em không biết."

"Không phải hai người đã sớm cùng nhau lén lút? Làm sao mà còn không biết?"

Chị Trương đối diện nhìn tôi chằm chằm, chợt thấy gì đó, bỗng nhiên che miệng cười lớn.

Tôi nhớ tới buổi sáng trong gương trông thấy mấy vết đỏ trên cổ, tối hôm qua tôi ngủ rất ngon, chắc là bị muỗi đốt, tôi còn cố ý bôi dầu gió lên.

"Mọi người đừng hiểu lầm, đó là vết muỗi đốt."

Đồng nghiệp trêu chọc nói: "Chúng tôi hiểu, là một con muỗi đặc biệt lớn ha ~."

Đối mặt với những lời trêu chọc xung quanh tôi xấu hổ im lặng, có vẻ như hiểu lầm không thể giải thích rõ, tất cả đều tại Chu Dịch, không biết giữ bí mật gì cả.

15.

Tranh thủ thời gian nghỉ trưa, tôi vội vã tiến vào văn phòng Tổng giám đốc.

"Mời vào."

Tôi đẩy cửa đi vào, bắt gặp ánh mắt của Chu Dịch.

Sau kì nghỉ lễ, sang năm mới, công ty bề bộn nhiều việc, trông sếp có vẻ mệt mỏi, tiều tụy. Bao nhiêu tức giận của tôi tiêu tan gần hết.

Chu Dịch đặt văn kiện trong tay xuống, nhướng mày hỏi "Sao hôm nay em lại lên đây, trưa muốn ăn gì? Để anh bảo trợ lý đặt trước."

Tôi đóng cửa lại, cuối cùng bày tỏ sự bất mãn của bản thân mình.

"Sao anh lại công khai chuyện kết hôn của chúng ta? Lỡ sau này ly hôn thì sao?"

Chu Dịch sắc mặt âm trầm, sâu kín nhìn tôi chằm chằm, "Em muốn ly hôn với anh như vậy à?"

Tôi bị sự thay đổi sắc mặt đột ngột của Chu Dịch dọa giật mình, theo bản năng lùi lại một bước.

Tôi rất nhanh vội vàng lắc đầu, "Em không có, em chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, nếu không còn việc gì em đi đây."

Nói xong tôi chắp tay sau lưng chuẩn bị mở cửa ra lao ra, hi vọng có thể nhanh chóng rời đi.

Thật không may, văn phòng của Chu Dịch không phải nơi tôi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi..

"Lại đây." Chu Dịch khẽ nâng cằm.

Tôi đứng yên bất động.

"Anh đáng sợ đến mức đấy à?" Chu Dịch cười nhẹ, "Không phải em luôn muốn kí hợp đồng hôn nhân với anh sao?"

"Muốn."

Tôi lề mà lề mề đi tới " Hợp đồng ở đâu?"

Chu Dịch dựa vào lưng ghế, lười biếng nhìn tôi, "Cái gì cơ?"

Tôi cứng ngắc nhắc lại: "Hợp đồng."

Đột nhiên Chu Dịch nhấc chân móc vào hốc đầu gối của tôi, không chú ý, thân thể tôi mất thăng bằng, trực tiếp ngã vào lòng Chu Dịch.

"Em vẫn luôn không tin tưởng anh? Không làm chút chuyện xấu xa chẳng phải thiệt thòi sao"

Chu Dịch một tay tiến tới sau gáy tôi vuốt v e nhè nhẹ, tay còn lại ôm chặt eo tôi, chúng tôi gần đến mức có thể cảm nhận rõ từng hơi thở nóng rực của nhau.

Lúc này tôi còn chưa nhận ra Chu Dịch đang âm mưu chiếm tiện nghi của mình thì tôi thật sự là một kẻ ngốc.

Tôi giãy giụa không được, mặt đỏ bừng, lầm bầm: "Lừa đảo, anh mau buông em ra."

Chu Dịch ý thức được tôi thật sự tức giận, nhanh chóng buông tay, đỡ tôi ngồi thẳng trở lại.

16.

"Đùa thôi, anh xin lỗi. Anh không biết em nhạy cảm như vậy. Vì chúng ta đã kết hôn rồi, trước mặt người ngoài phải có tiếp xúc thân mật, anh nghĩ em cần làm quen sớm hơn."

Tôi không khách khí đẩy ra tay anh ra, "Đây là lí do để anh sàm sỡ tôi à? Tôi thấy anh chính là thèm muốn thân thể của tôi, lưu manh! Mau thả tôi xuống."

Chu Dịch để tôi xuống, từ trong túi lấy ra một thỏi son đưa tôi, chậm rãi nói: "Anh không có, anh không phải người nông cạn như vậy."

Tôi nhìn thỏi son trên tay anh, cảm giác mặt mũi đời này đều mất hết.

“Không phải hôm trước em nói thích sao? Anh mua cho em."

Tôi nhìn logo quen thuộc trên thân son, đây đúng là thỏi son hôm trước tôi đăng trên vòng bạn bè.

“Cảm ơn."

Tôi cướp lấy thỏi son, tông cửa bỏ chạy.

Trong nhà ăn nhân viên, tôi thu mình, ngồi ở một góc hẻo lánh ăn cơm, Chu Dịch gọi điện thoại tới.

"Em đang ở đâu?"

"Em đang ăn cơm rồi."

"Ăn ở đâu? Không nói anh đi hỏi mọi người."

Tôi bực bội chọc chọc cơm trên đ ĩa, không tình nguyện trả lời: "Em ở nhà ăn nhân viên, ngồi ở bên trái cửa sổ xa nhất."

"Chờ anh đi qua."

"Ah."

Tôi cúp điện thoại, hít một hơi thật sâu, đang định rời đi thì Chu Dịch đi tới.

Chu Dịch đến rất nhanh, nhưng không nhanh bằng tốc độ ăn của tôi.

"Em ăn xong rồi à?" Chu Dịch cau mày nhìn tôi, "Sao không đợi anh ăn chung?"

Giọng điệu Chu Dịch có chút giận dỗi, tôi chột dạ, chuyển đề tài.

"Anh sao bây giờ mới đến? Không phải anh đã sớm làm xong công việc rồi à?"

Chu Dịch sắc mặt cứng đờ, "Anh ở trong nhà vệ sinh."

Đi vệ sinh lâu như vậy? Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, phát hiện lỗ tai Chu Dịch đều đã đỏ, trong lòng đột nhiên hiểu rõ.

Ah, hóa ra là t á o b ó n.

"Anh cứ ăn từ từ nha, nhớ kỹ ăn thêm nhiều rau xanh, em đi trước đây."

"Em có việc gấp sao?" Chu Dịch giữ bàn tay đang định cầm lấy đ ĩa của tôi, " Nếu Không có việc gì em đợi anh một lát, anh có việc cần nói với em."

"Em......"

Ngay lúc tôi đang định lươn lẹo tìm lí do rời đi, Chu Dịch lại nói: "Nếu em không nhớ rõ, để anh gọi điện hỏi trưởng phòng của em."

Tôi không thể làm gì khác cay đắng trả lời: "Em không bận gì."

17.

Không biết vô tình hay cố ý, càng lúc càng nhiều người đi ngang qua, để lại những ánh mắt hóng chuyện khiến tôi cảm thấy mình như đang ngồi bàn chông.

Tôi nhìn Chu Dịch chậm rãi ăn, hận không thể nhét toàn bộ đ ĩa cơm vào miệng anh ta
PACMAN.png

.

Tôi nhịn không được hỏi: "Anh muốn nói chuyện gì?"

"Khi ăn không nên nói, khi ngủ cũng vậy." Chu Dịch ngước lên nhìn tôi một chút, lại rũ mắt xuống, "Em đợi anh ăn xong rồi nói tiếp."

Tôi rất muốn nói, vậy anh ăn nhanh lên, nhưng vừa mới bị sếp nhìn thoáng qua, trong lòng không hiểu sao dâng lên một chút áy náy, cảm giác bản thân vô cùng tệ bạc khi bỏ rơi người ta.

Đều tại Chu Dịch quá đẹp trai.

Cuối cùng, lúc Chu Dịch ăn xong, cũng là lúc nhà ăn đã không còn một bóng người.

"Có chuyện gì anh nói đi, em còn trở về làm việc." Tôi thúc giục.

"Anh dự định cuối tuần sắp xếp hai bên gia đình gặp mặt, thảo luận về hôn lễ. Đến lúc đó bận rộn nhiều việc, anh định thuê bên tổ chức tiệc cưới, em có ý kiến gì không?"

Tôi cúi đầu, chọc chọc thức ăn thừa trên đ ĩa, "Anh sắp xếp đi, em c*̃ng không có kinh nghiệm, nếu cần gì anh cứ gọi cho em."

"Còn nữa, nhà mới bên kia em cũng qua rồi, em cảm thấy cần thay đổi chỗ nào không? Sau khi kết hôn chúng ta sẽ sống ở bên đó. Nếu thì không chúng ta cứ chuyển qua luôn, thiếu gì mình cùng đi mua sau."

Tôi có thể cảm nhận được sự chân thành qua ánh mắt của anh, lòng chợt bồn chồn không thể giải thích được.

"Em không có ý kiến gì, anh cứ quyết định đi."

Hai gia đình sắp xếp thời gian để ăn tối với nhau, nhanh chóng quyết định mọi việc trong hôn lễ.

Dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của tôi, mọi thứ đều diễn ra đơn giản, từ khi lấy giấy chứng nhận kết hôn đến lúc tổ chức hôn lễ, chỉ vỏn vẹn hai tháng.

Mặc dù nghe có vẻ vội vàng, nhưng tôi không cần lo lắng gì cả, vẫn như trước, thoải mái, tự tại.
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 5


18.

"Nguyên Nguyên cục cưng!"

Tôi vừa bước ra khỏi thang máy, một bóng người quen thuộc chạy đến ôm chầm lấy tôi.

"Nguyệt Nguyệt!"

Tôi ngạc nhiên nhìn đại mỹ nữ trước mặt: eo nhỏ, chân dài, cao lãnh ngự tỷ, hận không thể ngay lập tức hét lên, bạn thân của tôi, người kết hợp hoàn mỹ giữa nhan sắc, sức mạnh và trí thông minh, đã từ nước ngoài trở về!

"Cậu về khi nào? Sao không nói trước với tớ?"

"Cậu còn không biết xấu hổ." Nhạc Nguyệt chọc chọc vào trán tôi, chống nạnh chất vấn: “ Cậu kết hôn sao không nói với tớ? Có phải cậu thấy sắc quên bạn, không thèm nhớ tới tớ nữa rồi đúng không?"

Tôi cười trừ vài tiếng, có chút xấu hổ nói: "Chuyện kể ra dài lắm, không thể nói trong một sớm một chiều được đâu."

Tôi ôm vòng eo con kiến của bạn mình, tận dụng cơ hội cùng mỹ nhân trò chuyện

"Hơn nữa, gần đây không phải cậu đang bận rộn chạy dự án sao? Tớ cũng không muốn cậu bay tới bay lui mệt mỏi."

"Biến đi, bớt chiếm tiện nghi của tớ."

Nhạc Nguyệt kéo tay của tôi ra, khoanh tay cau mày nhìn tôi "Thành thật khai báo, chuyện gì đã xảy ra?"

"Tụi mình tìm chỗ nào rồi nói chuyện, gần đây có quán café xinh lắm, mau đi thôi."

Hiện tại đang là giờ nghỉ trưa, đại sảnh nhiều người qua lại, thực sự không phải chỗ tốt để nói chuyện.

Nhạc Nguyệt lạnh lùng gật đầu.

Giữa trưa quán cà phê rất ít người, nhưng tôi vẫn kéo Nguyệt Nguyệt tìm một góc kín đáo, ngồi xuống.

Tôi giải thích rõ đầu đuôi câu chuyện, Nguyệt Nguyệt sắc mặt có chút cổ quái “Cậu nói là hợp đồng hôn nhân? Chu Dịch cần tìm người ứng phó cha mẹ ư?"

Tôi gật đầu, "Chẳng nhẽ anh ấy thích tớ?"

Mặc dù anh ấy quả thật có một số hành vi dễ gây cho tôi hiểu lầm.

Nhạc Nguyệt đang khuấy cà phê, đột nhiên hỏi: "Cậu còn nhớ năm lớp 11, có một học sinh chuyển trường ngồi phía sau cậu không?"

Tôi nghi ngờ, học sinh chuyển trường?

19.

"Là bạn học nhuộm tóc vàng, tên là Dương Dịch." Nhạc Nguyệt nhắc nhở.

Tôi vỗ trán một cái, nói chuyện này tôi liền nhớ lại "Bạn học mà hay trêu chọc cậu là nhà giàu mới nổi đúng không?"

Nhạc Nguyệt bật cười thành tiếng.

"Cậu còn nhớ dáng vẻ của cậu ta thế nào không?"

Tôi lắc đầu, "Không nhớ rõ, trong ấn tượng của tớ, cậu ta rất hung dữ, tớ không dám nhìn thẳng cậu ta. Tớ sợ bị đánh."

Nhạc Nguyệt cười ch ảy nước mắt.

"Tại sao cậu lại nghĩ thế chứ? Cậu biết bây giờ cậu ta đổi tên thành gì không?"

Tôi nhớ lại năm ấy, "Tớ không biết. Nghe nói cậu ta đánh người khác vào bệnh viện, bị xử phạt mới chuyển sang trường tớ, mà cậu ta còn xăm mình, nhìn rất giống xã hội đen."

"Thế mà cậu cũng tin à? Bảo sao mà cậu sợ cậu ta như vậy."

Nhạc Nguyệt bỗng nhiên lại hỏi: "Cậu muốn biết sao mà tớ biết cậu kết hôn không?"

Không chờ tôi trả lời, Nguyệt Nguyệt tiếp tục: "Tớ nhìn thấy cậu trên vòng bạn bè của cậu ta."

“Cậu ta”?,người đầu tiên tôi nghĩ tới là Chu Dịch, nhưng Nguyệt Nguyệt với Chu Dịch có qua hệ gì với nhau?

"Cậu đang nói về ai thế?"

Nhạc Nguyệt không trả lời mà hỏi lại: "Nguyên Nguyên, cậu biết vì sao mà bạn tóc vàng hay khó chịu với tớ không?"

Tôi nhất thời không thể nào hiểu được chủ đề làm sao đột nhiên chuyển sang chuyện này, nhưng không thể nén nổi tò mò.

"Vì sao?"

"Cậu ghé sát vào đây, tớ nói cho." Đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Nguyệt khẽ cong lên, hướng tôi ngoắc ngoắc tay.

"Chuyện gì vậy? Cậu cứ thần thần bí bí." Tôi nghiêng đầu qua.

Nguyệt Nguyệt còn chưa mở miệng, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ phía sau truyền đến, ngay sau đó một lực hấp dẫn kéo cánh tay tôi lại, tôi không tự chủ được đụng vào một lồ ng ngực ấm áp.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, rất ngạc nhiên khi nghe bạn thân mình chào hỏi.

"Đã lâu không gặp, bạn học cũ."

Tôi nghiêng đầu thấy sắc mặt Chu Dịch đen như mực.

20.

Chu Dịch hùng hổ xông tới, dáng vẻ như đi bắt gian, nhất thời khiến tôi vô cùng hoang mang.

Chu Dịch sắc mặt khó coi, trong mắt tựa hồ hiện lên một tia hoảng sợ "Cô trở về đây làm gì?"

Nhạc Nguyệt không để ý đến Chu Dịch, che mặt cười duyên nói: "Nguyên cục cưng, tổng giám đốc Chu nhà cậu sao hung dữ quá vậy? Anh ta có đánh cậu không? Một người đàn ông có khuynh hướng bạo lực gia đình là không tốt."

"Chu tổng không phải người như vậy đâu, gần đây anh ấy tính tình khá tốt." Tôi giải thích.

"Có người trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, Nguyên Nguyên cậu cũng nên cẩn thận nha." Nhạc Nguyệt cười đầy ẩn ý "Cậu qua đây, tớ có chuyện muốn nói riêng với cậu, cậu bảo anh ta đi trước được không?"

Tôi kéo tay áo Chu Dịch, nhỏ giọng nói: "Anh có thể thả em ra được không? Em có chuyện muốn nói với bạn, anh đi về trước đi."

"Có việc gì hai người cứ nói đi, không cần để ý anh."

Chu Dịch cụp mắt xuống, tùy ý nói: "Hơn nữa, vợ chồng chúng ta có chuyện gì cần tránh mặt sao?"

Nhìn hai người không vừa mắt nhau, tôi không thể hiểu được, hai người bọn họ có quan hệ gì?

Tôi có thể ngửi thấy mùi thuốc súng ngay cả khi tôi bịt mũi.

Tôi nhìn trái nhìn phải, "Hai người quen biết khi nào?"

"Nguyên cục cưng, tới bên tớ nè."

Nhạc Nguyệt hất tóc, chớp mắt, nhìn tôi một cách quyến rũ, "Cậu muốn biết chuyện gì, sang chỗ tớ, tớ kể cho."

Tôi nhìn thẳng vào gương mặt ấy.

Ô ô, bạn thân của tôi thực sự càng lớn càng xinh đẹp, cũng không biết về sau người đàn ông nào may mắn lấy được cô ấy.

Đang lúc lơ đãng, đột nhiên trước mắt tối sầm, tầm mắt tôi bị một lòng bàn tay che lại.

Tôi sững người, chớp chớp mắt “Sếp, anh làm gì vậy?"

Giọng nói lạnh lùng của Chu Dịch vang lên bên tai tôi.

"Thứ bảy là hôn lễ của tôi với bảo bối. Tôi hoan nghênh Nhạc tiểu thư tham gia, nhưng tôi hi vọng Nhạc tiểu thư không làm bất cứ chuyện gì xen vào chuyện tình cảm của người khác, chúng tôi có việc đi trước."

Bảo bối? Là gọi tôi sao?

Bàn tay đang che trước mắt tôi đột nhiên biến mất, sau đó tôi thấy tầm nhìn của mình trở nên cao hơn, tôi vô thức ôm lấy cổ Chu Dịch.

Tôi đang bị Chu Dịch bế đi như một đứa trẻ?!

21.

Tôi vỗ vỗ cánh tay Chu Dịch, hi vọng anh thả tôi xuống, lại bắt gặp ánh mắt u ám của anh. Đôi môi mím chặt, thành một đường thẳng, thể hiện rõ chủ nhân đang không vui.

Tôi xấu hổ buông tay ra, ngước lên nhìn những người xung quanh đang đỏ dồn ánh mắt về phía mình, ngay lập tức ngại ngùng không sao giải thích được.

Tôi hốt hoảng nhìn đi chỗ khác, bất ngờ gặp phải ánh mắt trêu chọc của Nguyệt Nguyệt.

Tôi định mở miệng nhờ cô ấy giúp đỡ thì thấy cô ấy lấy trong túi ra một chiếc khẩu trang dùng một lần, dúi vào tay tôi.

Nguyệt Nguyệt hướng tôi làm một cái khẩu hình miệng, nếu như tôi nhìn không lầm, cô ấy giống như đang nói: Cậu tự cầu phúc đi.

Tôi khóc không ra nước mắt, lần đầu tiên có cảm giác choáng ngợp vì độ cao.

Chu Dịch bước đi rất nhanh, mắt thấy sắp tiến vào công ty, tôi vội vàng đeo khẩu trang lên.

Đúng là “bịt tai trộm chuông”.

Xung quanh một mảnh im ắng, tôi vụng trộm ngẩng đầu, phát hiện Chu Dịch không quay lại công ty, rẽ ngoặt tiến vào bãi đậu xe dưới hầm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, may mắn là tôi không bị mất mặt ở công ty, công việc của tôi sẽ được giữ lại.

Tôi chưa kịp vui mừng thì Chu Dịch đã mở cửa xe, nhét tôi vào, ép tôi ngồi xuống.

Rầm một tiếng, cửa xe lần nữa đóng lại.

Không gian chật chội khiến tôi cảm thấy lo lắng, không khỏi co người lại, muốn tránh xa anh.

Nhưng vô ích thôi, trừ khi cánh cửa đột ngột mở ra và tôi có thể chạy trốn khỏi đây.

Chu Dịch nhìn tôi không nói lời nào, bầu không khí trong xe như đông cứng lại.

Tôi cắn răng hỏi: “Anh đến đây làm gì?"

"Thế hai người lén lút cùng một chỗ làm gì? Sao lại thân thiết như vậy?"

"Bọn em nói chuyện bình thường thôi." Không hiểu sao Chu Dịch cứ như muốn ăn thịt người vậy.

Tôi liếc nhìn anh, sợ hãi rụt cổ lại, "Anh có thể cách em ra một chút được không, khó chịu quá."

Ngược lại, Chu Dịch càng tiến lại gần hơn, ngữ khí hung hăng "Cùng người khác thân mật thì không sao, tôi lại gần thì lại chê? Em chán ghét anh đến vậy sao?"

Tôi sắp khóc, "Anh đừng...... ưm ——"
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 6: Hoàn chính văn


22.

Tôi vùng vẫy như một con cá mắc cạn.

Tôi không thở nổi, ngăn không được những giọt nước mắt của mình.

Trong tuyệt vọng, tôi hung hăng cắn vào môi anh, trong miệng tràn ngập mùi máu tươi.

Chu Dịch cuối cùng chịu buông ra.

Tôi há miệng hít những ngụm không khí thật lớn, đang chuẩn bị lên án mạnh mẽ hành vi vô đạo đức của anh, ngẩng đầu lại phát hiện người nào đó quần áo không chỉnh tề, dáng vẻ cao lớn, yên lặng cúi thấp đầu.

Lông mi thật dài rũ xuống, hốc mắt đỏ bừng, ngân ngấn nước, muốn rơi mà không rơi, dáng vẻ như đã chịu oan ức, tủi thân nhiều lắm.

Trời đất chứng giám, nếu không phải tôi là một trong những nhân vật chính của sự việc, tôi thậm chí hoài nghi anh ấy mới là người bị bắt nạt.

"Tôi còn chưa có khóc, anh khóc cái gì?"

Tôi hung ác đẩy anh ra, "Anh mở cửa cho tôi xuống ngayi!"

"Xin lỗi, em đừng có chán ghét anh có được không?"

Chu Dịch khóc đến lê hoa đái vũ, thanh âm khàn khàn: "Anh biết sai rồi, anh sẽ ngoan ngoãn mà, đừng bỏ rơi anh được không?"

Tôi giãy giụa hồi lâu cũng không kéo anh ra được, nhìn người trước mặt vẫn đang lặng lẽ khóc.

Nói một đằng, làm một nẻo, anh ta đang giả vờ lừa tôi đúng không?!

"Anh không sai, tôi mới là người sai. Tôi nghĩ hôn lễ này cũng không cần tiếp tục, chúng ta chọn thời gian đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn đi."

Tôi quay đầu, nắm lấy tay nắm cửa, muốn mở cửa xuống xe.

Đột nhiên một lực mạnh mẽ ôm chầm lấy tôi.

23.

"Đủ rồi Chu Dịch, anh còn nhớ mình đang ở đâu không?"

Chu Dịch dừng lại, ôm lấy tôi không buông.

Tôi nhìn trần xe, không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như này.

"Anh có thể......" Chu Dịch thanh âm khàn khàn, anh dừng một chút, lộ ra vẻ mặt khuất nhục.

"Anh có thể cùng làm chồng em, chỉ cần em nguyện ý dành cho anh một chút thời gian là tốt rồi, anh không ngại."

"Anh đang nói bậy bạ gì đó! Không ngại cái gì?" Tôi kinh ngạc như thấy xác chết bật dậy từ quan tài, "Cùng làm chồng là chuyện gì?"

"Cô ấy không phải trở về rồi sao?” Giọng Chu Dịch dồn dập "Em cùng anh kí hợp đồng hôn nhân không phải vì cô ấy sao? Có cái gì mà em không dám thừa nhận."

Ai cơ? Người anh nói là Nhạc Nguyệt ư?

Trong đầu anh đến cùng là chứa cái gì, chuyện máu chó như vậy cũng nghĩ ra được?

"Nhạc Nguyệt là bạn thân từ bé của tôi! Chúng tôi đã học cùng trường, cùng lớp từ hồi tiểu học!"

"Phải không?"

Mắt Chu Dịch sáng lên, chăm chú nhìn tôi.

Tôi liếc mắt, "Khi đi học, tôi trông có vẻ suy dinh dưỡng, hay bị người khác bắt nạt, đều là Nhạc Nguyệt bảo vệ tôi, giúp tôi trả thù. Cô ấy như là người mẹ thứ hai của tôi."

Chu Dịch nắm tay tôi, ánh mắt lấp lánh "Vậy trong hôn lễ của chúng ta, nhất định phải mời mẹ nuôi tới, cảm ơn mẹ nuôi luôn quan tâm, chăm sóc bảo bối của chúng ta."

Tôi hất tay anh ra, "Nói đi, anh với Nguyệt Nguyệt quen biết từ lúc nào? Vì sao lại có ý nghĩ như vậy?"

Chu Dịch ấp úng, lúng túng nhìn xung quanh.

"Bảo bối, hình như giờ nghỉ trưa đã hết, anh phải trở về làm việc."

Chu Dịch cũng không ngẩng đầu lên, vội vàng ra khỏi xe.

"Anh chờ một chút!"

Tôi hô một tiếng, chẳng những không gọi được người lại, ngược lại khiến cho anh chạy càng nhanh hơn.

Tôi nhớ lại chiếc áo sơ mi xộc xệch của Chu Dịch khi anh ấy xuống xe, còn cả vết son trên môi và vài giọt nước mắt trên mặt nữa......

Quên đi, dù sao người mất mặt cũng không phải là tôi.

24.

Buổi chiều tôi xin nghỉ phép, tôi không muốn gặp mặt Chu Dịch nữa, thật khó xử.

Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua trước ngực bị khóc ướt một mảnh áo, lập tức cảm giác có chút xấu hổ.

Chỗ này trông thật khó coi, cũng may chiếc áo ngày hôm nay khá nhạt màu.

Tôi chỉnh trang tốt quần áo, chuẩn bị đón xe về nhà.

"Nguyên Nguyên?"

Tôi quay đầu, trông thấy Nguyệt Nguyệt đang đứng phía sau.

"Sao cậu vẫn còn ở đây?"

"Tớ ngồi thêm một chút, cậu không đi làm à?"

Nhạc Nguyệt chăm chú nhìn tôi, đột nhiên nhướng mày, "Cậu bị người ta hắt nước? Chu Dịch đâu rồi, sao lại để cậu bị bắt nạt ở nơi làm việc?"

Tôi nhìn Nguyệt Nguyệt nhíu mày hung dữ, như thể cô ấy chuẩn bị đi trút giận thay tôi, nhanh chóng giữ chặt cô ấy.

"Không có gì, cậu hiểu lầm rồi, không phải do đồng nghiệp đâu, tớ còn chưa có về công ty."

"Vậy vết nước này do đâu?" Nhạc Nguyệt nhìn tôi, đột nhiên vươn tay sang, kéo cổ áo của tôi.

"Chu Dịch làm à?"

Mắt tôi đảo từ bên này sang bên kia.

Nhớ lại, tôi thực sự cảm thấy xấu hổ thay cho Chu Dịch.

"Anh ấy ôm tớ khóc ướt cả áo."

"Cậu ta lại khóc à?"

Nguyệt Nguyệt nở một nụ cười quái dị, dựa vào vai tôi nói: "Xem ra cậu trời sinh khắc hắn, sau đám cưới của cậu, tớ có thể yên tâm trở về bên kia rồi."

Tôi hơi nghi hoặc một chút, "Lại khóc?"

25.

"Cậu còn nhớ cậu bạn viết thư hẹn cậu ra về gặp ở cổng sau trường không? Lúc đó cậu còn sợ đến phát khóc."

Nhạc nguyệt nói đến liền không nhịn được cười, căn bản không quan tâm đ ến vẻ mặt của tôi.

Tôi phản bác: "Tớ lúc ấy không đi thôi, thật ra chẳng có gì đáng sợ cả, bây giờ nghĩ lại, có vẻ khi đó tớ hiểu lầm cậu ấy rồi."

"Đó không phải một bức chiến thư, mà là thư tình, hơn nữa lúc ấy cũng là tớ khuyên cậu đừng đi."

Nhạc Nguyệt không chờ tôi trả lời, tiếp tục nói: "Thật ra ngày đó tớ có đi tìm hắn. Tớ đi châm chọc, cảnh cáo cậu ta đừng có quấy rầy cậu nữa nhưng mà có vẻ cậu ta đã hiểu lầm quan hệ của chúng mình. Tớ cũng không có giải thích, còn thêm mắm thêm muối khoe khoang mối quan hệ tốt đẹp bao nhiêu, ai bảo anh ta cứ chọc tức tớ cơ chứ. Cậu không biết chứ năm đấy chúng ta bị tách chỗ ngồi là do hắn giở trò quỷ. Cuối cùng cậu ta tức giận, đánh nhau với tớ."

Tôi sửng sốt "Ah, sau đó thì sao?"

"Bị tớ đánh tới khóc." Nhạc Nguyệt nhún vai, "c*̃ng có thể là bị tức khóc, dù sao tớ lúc ấy còn nói rất nhiều chuyện chúng ta, còn giễu cợt hắn, nói hắn cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Tớ nghi ngờ hắn sau này chuyển đi, là bởi vì bị tớ đả kích."

"Đúng rồi, hiện tại hắn đổi tên là Chu Dịch." Nhạc nguyệt bĩu môi, "Chính là Chu Dịch nhà cậu đấy."

Lượng tin tức quá lớn, tôi không thể không ngưng lại để suy nghĩ.

"Cậu giận tớ không?" Nhạc nguyệt đưa tay lắc lắc trước mặt tôi, ánh mắt có chút bối rối.

Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, nắm chặt tay cô ấy, "Không có, tớ biết cậu làm vậy vì muốn tốt cho tớ."

Nguyệt Nguyệt thả lỏng người, đắc ý hừ một tiếng, "Cậu hiểu là được rồi, với thành tích bết bát, dáng vẻ hư hỏng của cậu ta khi đó, ngoại trừ trong nhà có chút tiền, hắn làm sao xứng với cậu? Để tớ nói cho cậu nhớ, sau này hắn có bắt nạt cậu, cậu nhớ nói với tớ, tớ sẽ trở về đánh cho hắn phát khóc thì thôi."

Vừa nghĩ tới cảnh ấy, tôi liền không thể nhịn được, cười thành tiếng.

"Được rồi, tớ nhớ rồi." Tôi kéo tay cô ấy "Đi thôi, tớ dẫn cậu đi ăn chơi, chiều tớ xin nghỉ rồi."

26.

Hôn lễ diễn ra theo đúng kế hoạch.

Tôi ném bó hoa cưới cho Nguyệt Nguyệt, người đang mặc váy phù dâu, cô ấy cầm bó hoa, vui vẻ vẫy tay với tôi.

Tối đến, trong phòng, tôi hào hứng đếm những phong bì mừng cưới màu đỏ.

Nằm trên giường đỏ thẫm, tôi thích thú lăn qua lăn lại.

Chu Dịch tắm xong, đem tôi bế lên "Được rồi, nhanh đi tắm nào."

Tôi cầm một sấp tiền mặt, xòe ra như một chiếc quạt "Không muốn, anh chờ em một chút nữa, em còn chưa có đếm xong."

"Không sao." Chu Dịch mặt không đỏ tim không đập nói "Đi phòng tắm cũng có thể đếm, anh tắm cho em."

"Không...... Anh mau thả em xuống."

"Nguyên Nguyên."

"Uhm?"

"Anh yêu em." Chu Dịch ôm chặt lấy tôi, "Anh yêu em từ rất lâu rồi."

Tôi nhẹ đặt trên sống mũi anh một nụ hôn.

"Chồng, em cũng yêu anh."

(Hoàn)
 
Kết Hôn Với Sếp
Chương 7: Ngoại truyện - Hoàn toàn văn


1.

"Nguyên Nguyên dậy đi, đến giờ vào lớp rồi."

Tôi nghe thấy âm thanh, mơ mơ màng màng mở mắt, hình như vừa nhìn thấy một bóng người quen thuộc lướt qua, để lại một mùi nước hoa và mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí.

Đầu óc tôi bị mùi thuốc lá làm cho tỉnh táo, nhìn một vòng xung quanh thì phát hiện mình đang ở trong một lớp học, ngồi bên cạnh tôi là Nguyệt Nguyệt, hơn nữa còn là một Nguyệt Nguyệt non nớt hơn.

Tôi đang nằm mơ ư?

Tôi nhéo tay mình. Ahh ~ Đau quá!

Có vẻ như tôi đã trở về quá khứ, về năm lớp 11.

Một làn gió nhẹ thoảng qua, bên tai vang lên giọng nói quen thuộc.

" Con trai mà xịt nước hoa nồng nặc như vậy, đúng là đỏm dáng."

Tôi nghiêng đầu nhìn thấy Nguyệt Nguyệt đang cầm một tờ giấy nháp, phe phẩy với vẻ mặt chán ghét.

" Cậu nói gì cơ? Đây là hương vị đàn ông, đồ thiếu hiểu biết!?"

Tôi quay đầu nhìn lại. Hóa ra là bạn học Chu Dịch tóc vàng. Khi thấy tôi quay lại nhìn, tai anh đỏ bừng, mắt láo liên.

Chu Dịch như một con hổ giấy đang phô trương thanh thế, lúng túng đứng lên, chỉ vào tôi: " Cậu ở giữa, cậu phân xử đi, có phải bạn cũng bàn của cậu vừa nói xấu tớ không?"

Tôi khéo léo khuyên nhủ: "Tớ cảm thấy, ở tuổi của tụi mình, không cần quan tâm đ ến vẻ bề ngoài thế đâu."

Chu Dịch dựa vào tường, nhìn cà lơ phất phơ "Cậu không thích à?"

Tôi sờ lên mũi, không nói lời nào.

Nhạc Nguyệt không khách khí nói: "Hun chết người, ai thích?"

Cô ấy khiêu khích liếc anh, lấy khẩu trang trong ngăn bàn đeo lên, cũng giục tôi nhanh chóng đeo lên.

Tôi sờ vào túi của mình, đúng là có một chiếc khẩu trang thật.

Tôi nhớ lại, hình như đời trước cũng có chuyện này, nhưng tôi khi đó không dám quay đầu lại, Chu Dịch cũng không nói chuyện với tôi.

Nhưng tôi nhớ rằng Chu Dịch chỉ xịt nước hoa vài ngày, sau đó đột nhiên không xịt nữa.

Thấy tôi lấy khẩu trang ra, Chu Dịch tức giận kéo ghế ngồi xuống, sau đó vùi đầu lên bàn, khắp người toát lên sự không vui, không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên dời ghế, dựa lưng vào tường.

Tôi vụng trộm quay đầu, nhìn thấy anh nhíu mày, gương mặt dữ dằn, nhưng trong ánh mắt lại mang theo mấy phần ủy khuất cũng như hối hận.

2.

"Cậu nhìn gì?" Chu Dịch trừng mắt nhìn tôi, thẹn quá hóa giận.

Nhìn lén bị phát hiện, tôi chột dạ quay lên, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Nguyệt Nguyệt nghe tiếng, quay đầu lại, khinh bỉ nói: "Ai thèm nhìn cậu? Đằng sau nhiều người như vậy, sao cứ nhất thiết phải là cậu? Đúng là đồ ảo tưởng."

Tôi vội vàng kéo áo Nguyệt Nguyệt, ra hiệu cô ấy đừng nói nữa.

Tôi đến bây giờ vẫn chưa hiểu được, Nguyệt Nguyệt và Chu Dịch kết thù với nhau từ bao giờ?

Đằng sau đột nhiên lại có động tĩnh, tôi còn chưa kịp quay đầu nhìn, đã thấy Chu Dịch giận đùng đùng bước ra khỏi lớp.

"Lại trốn học, thật vô dụng."

Nguyệt Nguyệt quay sang nhìn tôi, "Nguyên Nguyên, không được bắt chước cậu ta. Nếu không... tớ đánh gãy chân cậu."

Tôi cảm thấy bất lực "Nguyệt Nguyệt, cậu giống như mẹ tớ vậy."

Tôi hơi chần chờ, tò mò hỏi: "Nguyệt Nguyệt, vì sao cậu và hắn ghét nhau như vậy?"

Nhạc Nguyệt im lặng một lúc, nhỏ giọng trả lời: "Mẹ tớ lúc trước cũng bị bạn học ăn chơi lừa gạt mới sinh ra tớ, vì điều này mà bà ấy thậm chí còn không được tham dự kì thi đại học."

" Xin lỗi."

Tôi chỉ biết mẹ Nguyệt Nguyệt đã kết hôn lần thứ hai, cũng không hiểu rõ cuộc sống trước kia của bà ấy.

Nhạc Nguyệt nắm chặt tay của tôi, "Nguyên Nguyên, chúng ta không được nuông thả, lầm lỡ ở tuổi này."

Tôi ra hiệu cho cô ấy tiến lên, mười phần trẻ trâu kêu gào: "Tớ biết, mục tiêu của chúng ta là giải cứu thế giới."

Nguyệt Nguyệt cười thành tiếng, quét sạch sự nặng nề trước đó.

"Được, tớ không cùng cậu nói chuyện nữa, giáo viên sắp vào rồi."

......

Lớp bên cạnh, có bạn học sang tìm Chu Dịch "Anh Dịch, hôm qua buổi sáng anh chạy đi đâu? Có phải anh lén lút sau lưng bọn em ra quán net chơi game không?"

"Liên quan quái gì tới mày."

Tôi nhíu mày, nhìn anh với ánh mắt không hài lòng.

Chu Dịch giả vờ vô tình liếc tôi, có chút cáu kỉnh vuốt tóc, cao giọng nói: "Tao không đi quán net, tao về nhà đi tắm."

Đi tắm? Tôi chợt nhận ra, bảo sao tôi không còn ngửi thấy mùi hương kì lạ nào nữa.

Chu Dịch bắt đầu đuổi người "Mày mau đi đi, đừng chơi game cả ngày, tao cũng không phải là người nghiện game."

"Này, anh Dịch...... Đừng đá, em đi ngay đây"

3.

Một lát sau, Chu Dịch cứ đi tới đi lui trước mặt tôi, thỉnh thoảng còn len lén nhìn tôi.

Cuối cùng tôi không nhịn được, hỏi: "Chu Dịch, câụ đang làm gì vậy?"

Chu Dịch ấp a ấp úng: "Cậu...... Thật ra tớ cũng rất thích học tập."

Tôi lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, đáp qua loa, chiếu lệ.

"Ồ."

"Cậu thích kiểu bạn trai như nào?"

Tôi nghe ra cậu ta cố tình nhấn trọng âm vào”bạn trai”.

Thì ra sớm như vậy, anh ấy đã hiểu lầm xu hướng tính dục của tôi?

Tôi nhìn mặt Chu Dịch đang tràn đầy căng thẳng, đột nhiên muốn trêu chọc, cố ý nói: “ Thật ra tớ thích mấy bạn dễ thương, học giỏi......"

Sắc mặt Chu Dịch thay đổi liên tục như bảng màu, cuối cùng không biết anh ấy nghĩ đến cái gì, lại thở phào nhẹ nhõm.

"Không nghĩ yêu cầu của cậu còn rất cao, tớ tưởng cậu thích mấy bạn nữ...không bạn trai mạnh mẽ, hùng hổ như Nhạc Nguyệt."

Tôi cúi đầu nín cười.

"Một học sinh mà suốt ngày trốn học, đi bar, đánh nhau, dám nói ai hùng hổ cơ?"

Không biết từ lúc nào, Nhạc Nguyệt đã bước vào lớp học, vẻ mặt lạnh lùng.

Chu Dịch nhìn tôi, cuống quít giải thích: "Tớ không có, cậu ta vu khống tớ, tớ không trốn học, đi bar, đánh nhau? Cẩn thận tôi kiện cậu tội lan truyền thông tin sai sự thật. "

Nhạc Nguyệt ngồi xuống, lấy đề thi ra và trả lời: "Ồ, đợi đến ngày mai, cậu ta thể nào chẳng lấy lí do phải nghỉ ngơi và học tập điều độ để trốn học."

Chu Dịch sắc mặt tối ầm, không nói được lời nào, có chút đáng thương nhìn tôi.

Tôi vội vàng quay đầu dùng gáy của mình đối diện với anh, sợ mình đột nhiên cười ra tiếng, không ngờ Chu mặt lạnh cũng có ngày này.

Cuối cùng, Chu Dịch vẻ mặt xấu hổ trở lại vị trí ngồi của mình, bực bội, tức giận lật sách rầm rầm, trừng mắt nhìn Nhạc Nguyệt.

"Chu Dịch, cậu đang đọc sách hả, hôm nay mặt trời mọc từ phía Tây à?"

Ngồi cùng bàn Chu Dịch là một học sinh năng khiếu thể dục, vừa từ sân bóng rổ trở về.

Chu Dịch mặt vô cảm "Tao thích học tập, học tập khiến cho tao vui vẻ."

4.

Hôm sau, tôi giật mình nhìn cốc nước màu hồng, cuốn vở màu cam đào cùng một loạt văn phòng phẩm trong series "Heo Peppa" trên bàn, rơi vào trầm tư.

Chu Dịch đâu rồi? Anh ấy biến mất nhanh vậy?

Đột nhiên một cơn gió thổi tới, tôi nhìn Chu Dịch ngồi xuống trước mặt mình, vươn tay có hình xăm Heo Peppa thu dọn đồ đạc trên bàn, trên đầu là một chỏm tóc được buộc bởi một chiếc chun hướng dương xinh xắn.

Tôi nghi ngờ nhìn chằm chằm vào mặt Chu Dịch, anh bị m a nhập à.

"Cậu...... Sao tự dưng thích mấy đồ màu hồng, mấy đồ đáng yêu này thế?"

Chu Dịch sắc mặt đỏ bừng, giọng điệu lưu manh, vô lại nói: "Tớ thích những thứ này thì thế nào? Mấy thứ này không hợp phong cách của tớ à? Cậu thấy có đẹp không?"

Tôi không nói nên lời. Chu Dịch, anh nên đi soi gương trước khi hỏi đi.

Chu Dịch nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt sáng rực.

Tôi không còn lựa chọn nào khác, trái lương tâm trả lời: "Rất đẹp."

Nhưng mà nó không phù hợp với anh.

Chu Dịch cười toe toét, khoe hàm răng trắng bóng, "Nếu đẹp thì cậu nhìn tớ nhiều chút, tớ rất hào phóng, không thu tiền đâu."

Tôi vội vàng quay lên, tiếp tục làm bài.

Ah, thật ngốc nghếch, tôi không quen người này.

Ngày tháng trôi qua êm đềm, ngoại trừ việc Chu Dịch trở nên chăm chỉ, ngừng trốn học, dường như mọi chuyện không có gì thay đổi.

Trong ngăn bàn, tôi tìm thấy một bức thư màu hồng của Chu Dịch, hẹn tôi gặp nhau ở cổng sau trường, lần này tôi đi đến đúng điểm hẹn trong thư.

Chỉ là ngoài ý muốn, anh hẹn tôi đến không phải để tỏ tình mà là để tạm biệt.

Anh ấy nhuộm tóc về màu đen, trông trưởng thành, điềm tĩnh, có chút khí chất của sau này rồi.

"Nguyên Nguyên, bố tớ quyết định sang thành phố B phát triển kinh doanh, tớ sẽ đi theo ông ấy."

Chu Dịch nhìn tôi, sắc mặt có chút thấp thỏm "Tớ nghe nói, cậu cấp 3 sẽ không yêu sớm, đúng không?"

"Ừm." Tôi gật đầu.

"Cậu có định thi vào Đại học B không?"

"Tớ có." Tôi lần nữa gật đầu.

Đại học B chính là ước mơ của tôi, đời trước tôi cũng tốt nghiệp Đại học B.

Chu Dịch chậm rãi đưa tay ra, "Vậy một năm sau, chúng ta ở Đại học B gặp lại.."

"Được." Tôi chìa tay ra đập tay với anh ấy "Chúng ta sẽ gặp nhau ở trên “đỉnh” nha.

"Nguyên Nguyên, cậu không được tìm những người con trai khác sau lưng tớ."

Tôi chưa kịp giải thích, Nguyệt Nguyệt đã vô cùng tức giận gào lên.

"Chu Dịch! Cậu làm gì? Muốn đánh nhau à?"

Tôi không thể ngăn Nguyệt Nguyệt lại, cuối cùng Chu Dịch vẫn không thể tránh được bị đánh một trận trước khi chuyển đi.

Chu Dịch hai mắt sưng húp, nhưng thái độ vẫn vô cùng kiêu ngạo, nói với Nhạc Nguyệt:

"Đây là vợ tương lai của tớ, nhờ cậu chăm sóc, nếu có người khác dòm ngó, cậu nhớ đánh hắn ta như hôm nay đánh tôi đó!"

Nhạc Nguyệt vô cảm vặn vặn cổ tay, đi về phía Chu Dịch, tôi vội vàng giữ cô ấy lại "Cậu ấy sắp chuyển đi rồi, đừng để ý đến nữa."

Tôi liều mạng nháy mắt với Chu Dịch: Mau đi đi.

Chu Dịch cười toe toét, vẫy tay tạm biệt tôi.

5.

Một năm sau, trước cổng trường Đại học B, đột nhiên có ai đó vỗ vai tôi từ phía sau.

Tôi quay đầu, nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc, sáng lấp lánh.

“Xin chào, bà xã."
 
Back
Top Bottom