Khác Kết hôn với em là kế hoạch của anh

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,633
Điểm tương tác
0
Điểm
0
386239332-256-k794546.jpg

Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
Tác giả: thuthao260505
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Viết cho vui thôi nhen bỏ viết rất lâu r mất nick xoá truyện giờ viết lại thấy cx ko ổn lắm đọc có j cứ góp j cái nào sửa được sẽ sửa nhen
Đọc kỹ phần giới thiệu ghi chữ trưởng thành r nha ko được thì hoan hỷ đi chỗ khác nhe.



yuanman​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái kết có hậu cho kẻ...
  • Gokaiger Ngoại Truyện Hồi kết
  • [ĐM] Mỗi Ngày Sau Khi Kết Hôn Cũng Thật Là Thơm
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kết hôn với ông chủ thực vật
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • KHI KẺ THẤT BẠI CỦA LONDON PHẢI KẾT HÔN
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    1


    Tiểu Mạn là con một sinh ra trong gia đình khá giả bố kinh doanh mẹ nội trợ sống trong sự yêu thương chiều chuộng.

    Năm cô 20 tuổi năm 2 đại học trong đêm tối cô nhận cuộc điện thoại từ mẹ mà gục xuống sàn.

    Trong điện thoại mẹ cô khóc tức tưởi nói không rõ lời:

    -"Tiểu Mạn ơi ... làm sao đây bố con .. bố con phá sản rồi Tiểu Mạn ơi..."

    -" Mẹ ơi mẹ bình tĩnh nói rõ con nghe được không."

    -"Bố con tin lời bạn bè lấy hết vốn đầu tư chung dự án giờ người ta ôm tiền đi hết rồi.

    Con ơi phải làm sao đây.

    Người ta bắt bố con đi mất Tiểu Mạn ơi."

    Bố Mạn suy sụp ngồi trên sôpha 2 tay áp lên mặt.

    Tiểu Mạn nghe mẹ kể nước mắt lưng tròng nức nở nói.

    -"Con có tiền tiết kiệm con gửi cho mẹ, mẹ trả cho họ trước được không rồi mình tìm cách tiếp nhé mẹ."

    -"Số tiền thực sự quá lớn con à.

    Bây nhiêu đối với họ thật sự không đủ là bao hết."

    Lúc này ba Mạn mới lên tiếng.

    -"Có cách giải quyết nhanh chóng nhưng mà con phải chịu thiệt Tiểu Mạn à."

    -"Cách gì ạ ba nói đi rồi cả nhà mình cùng nhau vượt qua."

    Ba Mạn im lặng 1 lúc lại tiếp tục lên tiếng.

    -"Kết hôn với Lâm Cao Viễn."

    Mẹ cô khóc càng to hơn.

    -" Sao được anh ơi con bé còn đang đi học mà không được đâu anh."

    -" Ba xin lỗi coi nhưng ba chưa nói gì ba thật sự hết cách rồi.

    Ba thật sự vô dụng làm khổ 2 mẹ con rồi."

    Thượng Hải

    Lâm Cao Viễn ngồi trên bàn làm việc nghe trợ lý báo cáo miệng kẽ nhếch mép đưa tay kêu trợ lý lui ra.

    Gần tới cửa anh mở miệng.

    -"Cứ như vậy mà làm."

    Trợ lý đi xa anh mở màng hình máy tính trên đó xuất hiện hình của Tiểu Mạn.

    -" Xin lỗi em rất nhiều không có cách nào khác để có được em ngoài cách này."

    Sáng sớm hôm sau cô chạy vội vàng về nhà đập vào mắt là ngồi nhà lộn xộn đồ đạc trong nhà bị đập bị ném tứ tung mẹ cô ngồi co 1 góc trong phòng ngủ bố ngồi trên sôpha mép miệng còn đọng lại chút máu.

    Chạy tới sopha cô ôm lấy ba nước mắt cứ tuôn rơi.

    Ba ôm lấy cô vô lòng:

    -" Sao con lại về vào lúc này chứ, may quá họ đã đi 1 lúc rồi".

    -" Ba ơi con làm gì cũng được kết hôn cũng được chỉ cần trả hết nợ là được ba ơi con không muốn thấy ba và mẹ như thế này đâu".

    Tiểu Mạn càng nói ba càng khóc.

    Chuyện tối qua ba nói đến kết hôn cô đã suy nghĩ cả đêm, người Lâm Cao Viễn đó cô biết con trai của Chủ tịch giàu có gia đình có tiếng ở Quãng Đông.

    Nổi tiếng trong giới kinh doanh ở tuổi 26 chủ của hàng loạt công ty có tiếng.

    Gia cảnh tốt là thế nhưng tin đồn không hay cũng rất nhiều qua lại với hot girl gái ba tình 1 đêm.

    -" Ba không muốn con phải chịu khổ con đường học hành của con, hắn như vậy ba sợ lắm.. sợ lắm con ơi".

    -"Không ba ơi con không sợ khổ chuyện quan trọng nhất lúc này phải trả cho hết số nợ kia không bọn chúng lại tìm tới ba ơi con không sợ ba mẹ sống tốt thôi con chịu khổ được mà".

    Hứng lên viết thui mà lười gõ quá nào hết lười gõ tiếp bỏ viết lâu lắm rồi mất nick r xoá truyện h viết lại câu văn lũng cũng lắm nhưng thui kệ đăng lên đọc cho vui nào nghĩ ra kết viết tiếp nhen.
     
    Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    2


    Chiếc điện thoại trên sàn nhà run chuông hiện 3 chữ Giám đốc Lâm tay ba Mạn bất chợt run lên cô đưa điện thoại ra hiểu ba nghe máy.

    -" Tôi nghe Lâm Tổng".

    -" Bác khách sáo quá gọi con tiểu Lâm được rồi ạ.

    Hôm qua con có nghe việc ba con đề xuất con thấy cũng ổn bác thấy thế nào?"

    -" Con cũng thấy đấy bác nghĩ bác cần thêm thời gian để suy nghĩ thêm".

    -" Con cũng không có ý gì chỉ là thời gian có hạn quyết định chậm trễ sợ lại nhiều chuyện khống như ý muốn lại đến, con thấy đó cúng là cách ổn nhất cho cả đôi bên".

    -"Tôi hiểu rồi sẽ cho cậu câu trả lời nhanh thôi".

    Ba Mạn cầm chắc tay cô nước mắt lưng tròng.

    -"Ba bất tài vô dụng ba làm mẹ và con phải khổ ba đáng chết.

    Con ơi ba hết cách rồi tiểu Mạn ơi."

    Ba càng khóc lấy tây đấm vài đầu cô thương xót ba mẹ.

    Nắm lấy tay ba cô bình tĩnh hơn.

    -"Con sẽ gả cho Lâm tổng cứu gia đình mình khỏi đây đã con sẽ không sao có khổ cũng được con chịu được hết ba à.

    Cho con phương thức liên lạc của Lâm Cao Viễn con sẽ liên lạc với anh ấy để nói chuyện".

    Ba Mạn ngước lên 2 mặt đỏ ngàu vì khóc đôi tay run rẩy đưa số Lâm Cao Viễn cho cô.

    Tiểu Mạn rời nhà đi cũng là lúc trời đứng bóng.

    Cô không chú ý lun có 1 chiếc xe theo cô cả chặng đường.

    Tới ký túc xá nhìn dãy số trên điện thoại tay nhấn vào nút gọi.

    Điện thoại được kết nối nhưng không ai trả lời cô lên tiếng trước.

    -" Chào anh.

    Tôi là Vương Mạn Dục con gái Vương gia."

    -" À tôi biết.

    Chào cô."

    Lâm Cao Viễn không bất ngờ trước cuộc gọi của cô ngồi chéo chân châm thuốc.

    -"Tôi nghĩ anh biết tôi gọi cho anh vì lí do gì.

    Tôi muốn gặp mặt trực tiếp anh để nói chuyện có được không."

    -" Gặp tôi sao?"

    -" Đúng tôi muốn gặp anh nếu anh rãnh tối nay lun có được không?"

    -" Ừm tối tôi sẽ cho xe tới đón em thời gian và địa chỉ sẽ nhắn e sau."

    8h Tiểu Mạn đã đứng trước cổng chờ xe của Lâm Cao Viễn tới đón.

    Hôm nay cô mặc 1 chiếc váy dài tới mắc cá chân vừa nhẹ nhàng kính đáo lịch sự.

    Xe đón cô chạy hơn 15 phút thì dừng lại trước khách sạn cao cấp.

    Trong lúc ngẫn người 1 cô gái lạ bước tới.

    -"Tiểu thư Vương phải không ạ.

    Giám đốc Lâm đang chờ cô ở bên trong mời cô theo tôi."

    Cô biết chắc khi bước vào đây chính là không còn đường lui.

    Cách cửa mở ra 1 người đàn ông quay lưng lại với cô tay cầm ly rượu ngắm nhìn thành phố qua lớp kính lớn ở tầng 50.

    Thư ký cuối đầu rồi rời đi để lại cô đứng đó.

    Lâm Cao Viễn quay lại tiến tới gần cô hơn.

    Cô đứng bất động tới khi anh giơ tay ra muốn bắt tay cô mới giật mình đưa tay ra bắt lại.

    -" Chào em rất vui được đón tiếp."

    Ngữ điệu lịch sự giọng nói nhẹ nhàng khác xa với những gì cô tưởng tượng thân hình cao ráo khuôn mặt điển trai trong giây lát cô đã đánh giá qua sơ về ngoại hình của anh.

    -" Chào anh."

    Bàn tay cô kẽ run khi bắt tay.

    Anh nhìn thấy khoé miệng hơi nhếch lên.

    -" Em đã làm gì đâu mà tay em đã thế này rồi.

    Em sợ anh sao?"

    -"Em... em không có"

    Anh không làm khó cô bước tới sopha.

    -" Mời em ngồi.

    Em muốn uống gì? anh kêu người đem lên cho em."

    -" Nước trắng thôi ạ."

    Nước đem lên cả cô và anh đều im lặng không ai lên tiếng.

    Cô vẫn âm thầm đánh giá anh.

    " Không tệ như mình nghĩ".

    -" Em nhìn anh đủ chưa?"

    -" Xin lỗi e hơi thất lễ.

    Chuyện... kết hôn..

    ừm... em muốn thương lượng với anh.

    Em có thể kết hôn nhưng em muốn tiếp tục đi học ba mẹ em được an toàn."

    Giọng nói ngày càng nhỏ dần của cô.

    Lâm Cao Viễn nghiêng đầu nhìn cô đôi mắt lưng tròng nước.

    -"Muốn thử 1 xíu rượu không?"

    Vừa nói vừa đưa ly rượu tới cô.

    Nhìn chằm chằm cái ly trước mặt cô nhận lấy chạm môi.

    -"Thêm xíu nữa đi."

    Vô hang cọp rồi không đường chạy cô ngửa cổ uống cạn ly rượu.Vị cay mùi nồng của rượu khiến cô nhăn mặt.

    Lâm Cao Viễn nhìn cô cười ra tiếng.

    -"Tới đây."

    Anh đưa tay vỗ lên vị trí bên cạnh mình.

    Tay đặt lên cằm kéo mặt cô lại gần anh hơn.

    -" Làm ăn 2 bên phải cùng có lợi.

    Tôi thấy bên em lợi mà bên tôi thì chưa."

    Hơi thở của anh thoảng mùi rượu đôi mắt nhìn chằm chằm vào môi đỏ mọng của cô.

    -"Anh hôn em được không ?"

    Không cho cô trả lời anh đã đặt nụ hôn lên môi cô.

    Tưởng chừng chỉ là chạm nhẹ nhưng anh lại muốn sâu như lột từng cách hoa để tìm nhuỵ.

    Cô trợn to mắt tay đẩy người đàn ông tay không yên phận đặt lên eo mình.

    Âm thanh trong miệng muốn phát trên đều bị Lâm Cao Viễn nuốt trọn.

    Tay đặt trên eo bót nắn ngày càng đi lên.

    Cô hoảng hốt cắn vào lưỡi anh mùi máu loang ra cả khoang miệng.Rời môi nhau kéo theo sợi chỉ bạc.

    " Chưa từng hôn ai sao?"

    "Chưa."

    Mặt cô đỏ bừng vì vừa hôn xong chưa hết thì bị câu hỏi của anh làm cho thêm đỏ.

    " Tôi đồng ý kết hôn với em chuyện đi học thì vẫn cứ tiếp tục nhưng phải dọn về nhà của chúng ta ở không đến ký túc xá nữa.

    Nợ của ba mẹ em anh đứng ra giải quyết không phải lo lắng."

    Trời ơi phải nói lười điên.

    Nhiều lúc sai chính tả đọc hoang hỉ nhen.

    Công nhận đội quân anh Viễn tuy ít nhưng được cái chất lượng đánh đúng chiến tối nay mong cả đội sẽ thắng.
     
    Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    3


    Về đến ký túc xá cô vẫn như người mất hồn, lần đầu gặp mà đã cướp lấy nụ hôn đầu của mình thật sự đáng ghét.

    Cô rời Lâm Cao Viễn bước nhanh vào phòng làm việc kéo bung dây nịt ngồi lên ghế đưa tay xuống dưới không ngưng an ủi cậu e trai của mình thầm chửi.

    " Mẹ kiếp mới hôn thôi mà đã lên mày bán đứng tao nó vừa thôi chứ hên em ấy không phát hiện thật mất mặt".

    Lôi trong hộc bàn ra sấp ảnh của cô tay anh lên xuống ngày càng nhanh.

    " Mạn Mạn" nhưng đạt tới đỉnh điễm dòng ..... bắn lên bức ảnh cô đang cười tươi dưới nắng.

    Đã đồng ý kết hôn Cao Viễn sắp xếp cho 2 gia đình gặp nhau.

    "Anh cho xe tới đón ba mẹ và em tới."

    Tin nhắn gửi đi rất nhanh đã được hồi âm.

    "Ngại quá làm phiền anh rồi em có thể tự tới mà."

    "Việc nên làm, em định ngại đến bao giờ sau này cũng là người 1 nhà mà."

    Tiểu Mạn nghĩ cũng đúng coi như vừa nể mặt anh ta vừa làm ba mẹ yên lòng rằng anh ta đối sử tốt với mình.

    Bàn ăn tại nhà hàng ba mẹ Lâm đã có mặt.

    "Thiếu gì người mà con nhất định phải là con bé đó.

    Ta ép con cưới hồi nào mà phải bị mang tiếng oan thế.

    Con bé còn đang đi học nữa nghĩ gì thế không biết."

    "Con không thể nói lý do cho mẹ nhưng con chắc chắc với mẹ ngoài cô ấy ra con không muốn người nào khác cả."

    "Là không muốn người nào khác nên sài cách hèn hạ này bắt ngta phải kết hôn với mình sao."

    Ba Lâm lên tiếng.

    "Anh quậy gì tôi mặc kệ nhưng 1 khi đã kết hôn thì sống sao cho tròn trách nhiệm của mình.

    Tôi không muốn tuổi này đi giải quyết chuyện của anh nữa đâu."

    Nhà Vương vừa tới ba mẹ 2 bên tay bắt mặt mừng chào hỏi nhau.

    "Chào Lâm tổng Lâm phu nhân."

    "Chào Vương gia.

    Ôi người nhà cả đừng chào thế.

    Sau này cũng thành thông gia."

    Tiểu Mạn đứng im nhìn người chào qua người đáp lại mới lên tiếng.

    "Chào bác trai, bác gái, chào anh ạ"

    "Tiển Mạn thật xinh đẹp nghe nói con đang theo học ở T đúng không.

    Vừa đẹp vừa giỏi thế này thật là diễm phúc nhà ta."

    'Cái thằng khốn nạn này nó cướp cải trắng nhà người ta thế này.' Mẹ Lâm vừa nghĩ vừa nhìn Cao Viễn.

    " Chào chú, chào cô, em mới tới.

    Mời cả nhà ngồi."

    Vừa nói anh vừa kéo ghé cho cô.

    Nhìn qua ba mẹ cô ngại ngùng ngồi xuống.

    'Hôn cũng hôn rồi kéo ghế vì lịch sự thì có gì phải ngại chứ.'

    Ba Lâm lên tiếng trước: " Chắc anh chị đã nghe chuyện kết hôn của 2 đứa anh chị có yêu cầu gì về sinh lễ thêm không.

    Để tôi đây chuẩn bị cho chu đáo."

    "Sinh lễ tôi nghĩ không cần thêm gì hết.

    Gia đình thôi như thế là được rồi."

    Ba Vương cười đáp.

    "Hôn lễ sẽ nhanh chóng tổ chức ta cũng coi như là thông gia cụng ly nào."

    2 bên ba mẹ cười cười nói nói, mẹ Cao Viễn lén nhìn con trai đang nhìn chằm chằm tiểu Mạn ho nhẹ.

    "Đồ ăn có hợp vị con không tiểu Mạn."

    "Dạ.

    Dạ hợp ạ đồ ăn rất ngon."

    Hôm nay cô mặc váy ngắn ngang đùi lộ đôi chân dài thon thả nước da trắng ngần.

    Lâm Cao Viễn ngồi sát bên tay dưới bàn đặt lên đùi cô khẽ xoa nhẹ.

    Hành động bất ngờ của anh khiến cô giật mình mắt mở to người căn cứng không dám nhút nhít.

    Thấy biểu hiện của cô Cao Viễn nhếch mép càng muốn bắt nạn cô thêm.

    Bữa ăn kết thúc vui vẻ, ba mẹ Vương được xe đưa về nhà còn anh đề nghị đưa cô về ký túc xá trường.

    Từ khi tiểu Mạn đồng ý kết hôn mọi chuyện tiền bạc nhà họ Vương được Cao Viễn giải quyết xong xuôi.

    Lên xe cô ngoài ra tận ngoài nép cửa, thấy cô như vậy Cao Viễn đưa tay đặt lên eo kéo cô lại ngồi hẳn vào lòng mình.

    Tay giữ cằm cô mắt đối mắt.

    "Em sợ tôi."

    "Không có emm em chỉ ngắm cảnh mà thôi."

    Bàn tay không yên của anh lên trên đùi cô xoa lên trên.

    "Không trên xe còn có người xin anh đấy."

    Vừa nói vừa đưa tay ngăn bàn tay đang đi lên của anh.

    Đưa tay kéo rèm che cách biệt tài xế và họ.

    "Anh muốn hôn em."

    Lời nói chưa dứt câu tay đã kéo môi cô và môi anh lại với nhau.

    Không có kinh nghiệm lần thứ 2 cô vẫn vụn về mọi thứ đều do Lâm Cao Viễn điều khiển cô như cá trên thớt anh muốn lật bên nào thì lật.

    Đầu lưỡi đi qua mọi ngóc ngách trong miệng cuốn cô theo anh, tiếng rên nhỏ bị anh muốt hết vào trong tay chống trên ngực anh vò ngăn cả áo.

    Bàn tay đặt sau gáy cô đẩy cả 2 vào nụ hôn sâu lại càng sâu thấy cô không thở được nữa anh rời nụ hôn lên trán rồi vàng tai cô.

    "Hôm nay em rất đẹp."

    Cô dựa vào vai anh hít thở

    "Cảm ơn."

    "Tuần sau anh đón em chúng ta đi chụp hình cưới."

    "Anh đối xử với những người con gái khác cũng vậy sao."

    Câu hỏi của cô làm anh ngây người.

    "Có phải em nghe những lời đồn về anh đúng không?"

    Kéo cô ra khỏi vai mình nhìn thẳng mắt cô.

    "Anh chưa đối xử với ai giống em cả em tin không?

    Hửm."

    Đặt nụ hôn lên góc mắt long lanh nước của cô.

    "Không."

    Cô không biết chỉ mới gặp nhau vài lần nhưng cô thấy anh rất khác so với những gì cô nghe về anh.

    Đã vậy anh còn hôn cô đến 2 lần chết mất thôi.

    Nhìn không giống bị ép hôn gì cả người ngoài nhìn vào chắc tưởng họ quen nhau lâu năm.

    "Qua tuần anh đón em đi chụp hình nhá.

    Muốn chụp kiểu gì có thể nhắn anh, anh cho người sắp xếp."

    Chắc 3 4 ngày gì đó ra chat mới tiếp nha qua coi mấy cảnh chị Cá không t khóc theo tới 2h sáng lun.

    Anh Thỏ thì t sợ ỗng lun hết TQ h ỗng qua Đức rồi.
     
    Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    4


    Ôm bó hoa to đứng trước cổng trường khiến ai đi qua cũng phải ngước nhìn, dựa vào xe tay coi đồng hồ.

    Mạn Mạn từ xa đã nhìn thấy Lâm Cao Viễn đầy bất ngờ tới gần.

    Ánh mắt mọi người đổ lên người cô thì thầm to nhỏ bước qua.

    "Tặng em."

    Đưa tay nhận hoa mà lòng đầy chấm hỏi là cảm xúc hiện rõ trên mặt cô.

    "Chồng sắp cưới tặng hoa cho vợ không được sao."

    Vừa nói ánh mắt anh nhìn thẳng cô.

    "Không có.

    Em cảm ơn hoa rất đẹp." ('Người tặng hoa cũng đẹp.')

    Lên xe cả 2 đều im lặng tới chỗ chụp hình cưới.

    Cô tròn xoe mắt khi thấy chiếc váy cưới mà Cao Viễn chuẩn bị cho cô.

    Chiếc váy được đính kim cương lấp lánh tỉ mỉ trên vạt trễ vai đủ để khoe xương quai xanh quyến rũ chiếc eo sâu khoe rõ thắt eo, chân cáy xoè nhẹ.

    Quá đẹp cô quay qua nhìn Cao Viễn,

    "Cảm ơn anh thật sự rất đẹp."

    "Mặc thử đi."

    Thật ra lúc thiết kế anh sợ cô sẽ không thích đến giờ khi thấy phản ứng cửa cô anh nhưng trút được 3 cân sầu.

    Tấm màng được mở ra Mạn Mạn quay lại Lâm Cao Viễn nhìn cô không rời mắt.

    "Anh thấy được chứ."

    "Rất .. rất đẹp."

    Nhìn cô gái nhìn thầm thương suốt bao năm mặc chiếc váy cưới điều mà anh từng tưởng tượng ra vô số lần.

    Rất rất đẹp thật sự rất đẹp cô gái nhỏ của anh.

    "Sao anh có số đo mà có thể vừa khít như vậy."

    Cô bước tới trước mặt snh hỏi nhỏ.

    Anh không ngại khai thật.

    "Lúc hôn em trên xe anh đoán chừng."

    Nghe câu trả lời Mạn Mạn như tôm luộc đến cả cổ cũng đỏ.

    "Anh.. an anh biến thái."

    Nụ cười trên mặt đầy gian xảo.

    Bước đến phía sau cô ôm lấy eo trên tay anh cầm 1 hộp nhung đỏ bên trong có 2 chuếc nhẫn chạm khắc tên của 2 người bên trong.

    "Lấy anh nhé Tiểu Mạn?"

    "Được."

    Rõ ràng là cuộc hôn nhân trên trời rớt xuống nhưng cô lại cảm thấy không giống.

    Cô làm theo mọi điều anh đưa ra mà không hề cảm thấy khó chịu, anh không giống người khác nói, dịu dàng tỉ mỉ giàu có đẹp trai còn cô thì không có gì.

    Cô có sự giao chuyển trái tim với anh nhưng liệu anh có giống cô hay vì ba mẹ anh ép cưới nên thế hay vì món nợ đó nên như vậy.

    Hôn lễ diễn ra thuận lợi, ba Vương dắt tay cô lên lễ đường Lâm Cao Viễn nhìn cô người thầm thương mặc chiếc váy anh vò đầu thiết kế đeo chiếc nhẫn được kỳ công mài đũa.

    Bước từng bước về phía mình dù lòng không biết cô có toàn tâm toàn ý với mình hay không hay chỉ là sự ép buộc nhưng giờ này không còn quan trọng nữa em bước tới rồi mãi mãi không bao giờ rời xa Lâm Cao Viễn này được nữa.

    Ba Vương trao tay tiểu Mạn cho Lâm Cao Viễn.

    Khoảng khắc này em chính thức thuộc về anh, giọt nước mắt rơi xuống.

    Mạn Mạn nhìn anh khóc không biết đó là giọt nước mắt vì xúc động hay vì lý do gì cuộc đời cô đã cược vào tay anh, mong ván cược này cô sẽ thắng.

    "Ba chỉ có Mạn Mạn là con gái duy nhất ba mong con chăm sóc con bé thật tốt đừng làm tổn thương con bé."

    Lời càng nói nước mặt càng rơi.

    "Con sẽ bảo vệ yêu thương và chăm sóc cho Mạn Mạn ba yên tâm.

    Con sẽ không làm cô ấy tổn thương."

    Tiệc cưới tổ chức không quá lớn đều là người nhà và đối tác quan trọng nên Cao Viễn và tiểu Mạn bị chuốc không ít rượu.

    Tiểu Mạn tránh đi trước còn lại Cao Viễn chịu trận hết ly này tới ly khác xoay vòng lúc về được đến phòng đầu óc choáng váng nhìn 1 ra 3.

    Đẩy cửa phòng Mạn Mạn đã tắm xong đang ngồi ở cuối gường bước tới đỡ lấy thân thể nặng nề đầy mùi rượu.

    "Thơm quá.

    Em..em rất thơm."

    2 tay đặt lên mặt cô kéo lại gần hơn.

    "Anh không tin được anh cưới được em lun đó.

    Hừ nằm mơ cũng không tin."

    Dần dần Cao Viễn càng tới gần hơn đặt nụ hôn nhẹ lên môi cô tay luồng qua tóc kéo cô lại xác hơn nụ hôn ngày càng sâu mùi rượu trong miệng Cao Viễn len lỏi hoà quyện trong khoang miệng tiểu Mạn.

    Kkk tới đây thôi 🤣 t chịu t không dám viết nữa.

    1/1 anh chị tung hit t tung chap ko thì thôi qua 1/1 nhen.
     
    Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    5


    Nụ hôn kéo dài đôi môi đến tê dại kéo theo rợi chỉ bạc khi rời đi.

    Bàn tay luồng vào áo ngủ đi lên tới ngực xoa nắn.

    Ghé sát tai cô.

    "Còn mặc bra nữa sao."

    Lời càng nói nụ cười càng đê tiện.

    Đưa lưỡi liễm vành tai r cắn nhẹ, tai vốn nhạy cảm lúc bị cắn không khỏi tráng né.

    Lột áo ngủ cô 1 cách nhanh chóng đưa tay ra sau mở cả nút gài bra bộ ngực trắng nõn núm ti hồng bàn tay dùng lực xoa nắn.

    Cả 2 ngã lên giường,

    Nụ hôn đặt dọc trên cổ để lại vài dấu vết từ từ dưới xuống sâu hơn ngậm lấy 1 bên ti mút.

    "Ưm .. m, dừng.. lại."

    Mạn Mạn mắt long lanh cảm thấy rất lạ như dòng điện chạy trong cơ thể miệng không kiểm soát được tiếng rên.

    Hai tay che đi khuôn mặt đỏ ứng cắn chặt môi không để tiếng phát ra nữa.

    Bàn tay Cao Viễn càng đi xuống lưng quần xoa nhẹ vòng eo thon thả.

    Thấy anh muốn xuống thêm tay cô bắt lấy tay anh nhưng muốn kêu anh dừng lại.

    Cái đầu đang cựa quậy trong ngực cô dừng lại, đặt nụ hôn nhẹ lên môi.

    "Đừng sợ, anh không làm em đau tin anh?"

    Cô biết chuyện cưới hỏi sẽ phát sinh quan hệ sinh lý dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng cô cũng là lần đầu nghe nói sẽ rất đau.

    "Cởi áo cho anh đi."

    Vừa nói vừa nắm tay của Mạn Mạn tới nút áo somi, bàn tay run rẩy mở từng nút áo tới hết.

    "Thắt lưng nữa."

    Đưa tay xuống sâu hơn mở thắt lưng cô thấy phía dưới đã cộm lên mắt không dám nhìn cô quay qua hướng khác.

    Cao Viễn nhìn thấy hết cảm xúc của cô nhìn bàn tay rối tung mở mãi không được thắt lưng của cô phì cười.

    Cầm lấy bàn tay của cô đặt hẳn xuống chỗ đang căng trướng phía dưới.

    Hành động của anh làm cô giậy mình muốn co tay lại như sức đọ không lại.

    "Em không nhanh chỗ này của chồng em sẽ nổ tung mất."

    ( t tính kéo mẹ rèm thôi chứ viết nữa t đi tẩy não mất.)

    Bộ đồ trên người anh cởi hết xuống lộ rõ cơ thể săn chắc bàn tay lỗ rõ từng đường tĩnh mạch.

    Anh đưa tay cởi chiếc quần trên người cô để lại 1 quần nhỏ màu trắng phía dưới nhìn rõ chất dịch.

    Ghé sát tai tay phía dưới cạ qua lại bên ngoài quần nhỏ.

    "Em ướt rồi."

    Biết cô lần đầu tiên Cao Viễn cũng không quá gấp sợ cô sẽ đau kê gối dưới lưng cô mơn trớn nhẹ.

    Đưa một đốt ngón tay vào người cô đã căng cứng tay nắm chắc ga gường.

    Biết cô căng thẳng anh khẽ đuôi mắt ngấn lệ tới vành tai xuống cổ nụ hôn khiến cô phân tâm dần thả lỏng đốt tay đi vào sâu hơn.

    "Ưm...anh .. không.."

    Tốc độ nhanh hơn đầu sú lơ ở trên ngực cô ngậm mút đầu ti đến căng cứng tay còn lại kẹp chặt lấy bên ti còn lại kéo căng.

    Dịch đạo ra càng nhiều Cao Viễn đưa thêm một ngón nữa vào liên tục tìm điểm mẫn cảm phía trong đến khi chạm vào.

    "Chô...không ..

    đừng..."

    Tiểu Mạn không chịu được nữa nước mắt rơi.

    Người không ngừng run rẩy, Cao Viễn mở tủ đầu gường lấy bcs đưa đến tay đang che mặt của cô đặt nụ hôn lên má.

    "Đeo cho anh được không."

    Nhìn bàn tay run rẩy không mở được bcs của cô anh phì cười.

    "Lần này anh tự đeo nhưng lần sau e đeo cho anh nhé?"

    2 tay banh chân cô ra phía dưới giờ đây đầy dịch đạo đầu khấc đi vào thì dừng lại.

    Bàn tay đặt trên eo cô xoa nhẹ.

    "Em thả lỏng ra chút nhé không cả 2 sẽ cùng đau đó."

    "Em..không..ng..được.."

    Trán cô rã mồ hôi lấm tấm, nước mắt trực chờ rơi.

    Môi lưỡi lại tìm đến nhau nụ hôn khiến cô phân tâm dần thả lõng hơn.

    Thấy cô ổn hơn anh nhấp 1 lần vào hết.

    Cơn đau đến bất ngờ cô cắn vào môi anh mùi máu loang trong miệng

    Tay ra sức đấm vào ngực anh.

    "Đi...đi..ra..a.anh.. nói..dối...đau..u quá".

    Càng nói nước mắt càng rơi phía dưới quá đau nhưng lấy đi nửa mạng cô.

    "Tiểu Mạn bình tĩnh không sao một chút sẽ hết thôi."

    Cô mất bình tĩnh kẹp chặt khiến anh cũng đau không kém.

    Đặt nụ hôn lên đuôi mắt đỏ ửng vì khóc tay luồng ra phía sau vuốt tấm lưng an ủi, đến khi cô bình tĩnh hơn.

    "Anh động nhé!"

    Lời chưa buôn hết thân dưới đã nhấp nhẹ để cô thích nghi dần rồi tăng nhịp lên.

    Cảm giác căng trướng phía dưới dần vơi đi khoái cảm tới tiếng rên rỉ phát ra từ miệng cô ngày một nhiều như bơm thêm máu cho Cao Viễn động tác ra vào càng nhanh liên tục nhắm vào điểm gồ bên trong.

    "Ưm...m...chô..

    đ..ó...khôn..g."

    Bàn tay cào loạn trên vai anh để lại vài đường xướt dài ngắn.

    Nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi đuôi mắt đỏ ửng vì khóc đôi môi sưng lên vì hôn tiếng rên phát ra bị anh ôm lấy nuốt hết vào khoang miệng mình, bàn tay nhào nặn bầu ngực trắng ngần đến đỏ nhạt dấu hôn rãi rác từ cần cổ xuống đến eo.

    Càng nhìn anh càng muốn chiếm lấy cô động tác dưới thân nhanh hơn liên tục chạm điểm nhạy cảm thấy cô sắp tới cao trào cự vật dưới thân rút ra gần hết rồi lại mạnh bạo đi hết vào trong.

    "Kêu tên anh đi."

    Giọng nói của anh khàn đi đôi mắt nhìn trực diện vào cô.

    "Lâ..m..C..ao..Viễn."

    "Anh là gì của em."

    "Là..à..ch..ồng..em."

    Sợi dây trong đầu Cao Viễn như đứt đôi thân dưới động nhanh tới sâu bên trong, Mạn Mạn bị động cong lưng ngực ưỡn lên cao bị ngậm nút nhào nắn.

    Đến khi cả 2 đến cào trào cách lớp bcs dòng tinh địch ấm nóng dịch đạo phía dưới chạy ra Tiểu Mạn nằm run rẩy trong vòng tay anh.

    "Anh yêu em cá nhỏ của anh."

    Rút thân dưới ra thắt bcs vứt sọt rác bước vào nhà tắm chuẩn bị nước xong quay lại gường Tiểu Mạn trùm kín chăn lộ ra chủm tóc nhỏ đưa tay vò đầu nhỏ của cô lật nhẹ chăn lộ ra khuôn mặt đỏ ửng.

    "Anh đưa em đi tắm."

    "Anh không phải say rồi sao em tự làm được."

    Vừa nói vừa xoay người muốn xuống gường như thắt eo đau như bị chẻ làm đôi phía dưới rát chân run rẩy bất lực ngồi trên gường chân chạm đất nhưng không đứng nổi.

    Cao Viễn mỉm cười đưa tay khéo cằm cô nâng lên.

    "Anh tỉnh rượu rồi hết say từ lúc hôn em rồi.

    Anh là chồng của em đấy từ nay dựa vào anh đi."

    Giang tay bế cô vào nhà tắm cả 2 cùng ngâm trong bồn, vệ sinh xong khoác áo tắm bế cô qua phòng khách kéo cô vô lòng bàn tay xoa nhẹ ở thắt lưng nhẹ nhàng đưa cả 2 vào giấc ngủ.

    Hồi đầu t tưởng ko ai đọc truyện lun á h nhìn hơn 200 👁️ đọc rồi.

    Cảm ơn nhiều nhen.

    Tính viết kéo rèm thôi mà lớ phóng rồi phóng thêm 1 xíu.

    Qua h toxic kinh quá t keme mấy đứa đứa đó t fan 2 nhà nè, thi đấu cãi cọ rất bthuong như t ghét cái kiểu trên Facebook mấy đứa hãm trù chị Cá mất lun suất O 2028 t muốn thọt vô cuống họng cho chết đó lun á.

    Chỉ mới biết 4 người gần đây mà nghỉ chơi giùm ngkhac quá.

    Qua t tức mà t nhịn đầu năm trưa nay t đọc bình luận xong phải nói là máu lol dồn máu não lun á.

    T yêu thương cả 4 người t tôn trọng cả 4 ko phe phái ai hết sáng h ko block mấy cái blog r á muốn nói gì nói quen mỏ.

    Xin lỗi nhiều nhen tức quá t chửi tục lun cho bỏ mỏ.

    T viết bài này chờ hoa chị Cá mà rất tiếc ko có chúc 4 anh chị năm mới gặt hái nhiều thành công.
     
    Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    6


    Sáng hôm sau thức dậy đập vào mắt là bộ ngực rắn chắc đầy vết hôn, tay cô đang đặt lên eo của Cao Viễn.

    Phút chốc hoàn hồn mọi chuyện tối qua như tua ngược trong đầu, kẽ cựa người rời khỏi vòng tay đang siếc chặt trên người mình.

    Vừa dời đi được một chút thì bất ngờ bị kéo lại lòng tay kia siếc càng chặt hơn bàn tay xoa xoa thắt eo cho cô.

    "Em có thấy khó chịu không?

    Hay tối qua anh làm nhẹ quá nên mới sáng ra em vẫn còn sức để chạy?"

    Càng nói lực tay xoa thắt lưng ngày một mạnh đến khi cô khẽ rên lên.

    "Ưm..đau anh nhẹ lại chút."

    Nhìn đôi mày chau lại của cô, Cao Viễn đặt nụ hôn lên trán lướt xuống chóp mũi rồi xuống môi nút nhẹ.

    "Chào buổi sáng vợ yêu."

    Bị nụ hôn làm cho đỏ mặt thêm câu nói của anh làm cô càng gượng gạo nép sát vào người anh hơn tai cũng nhuộm màu đỏ vì ngại.

    "Chào buổi sáng anh."

    "Ba mẹ vẫn còn ở dưới nhà xuống ăn sáng rồi cùng tiễn họ về nào."

    Vừa nói vừa bế ngang hông cô vào nhà tắm, đứng trước gương mới nhìn thấy sự cuồng nhiệt của Cao Viễn đêm qua dấu hôn từ cổ chải dài xuống xương quai xanh ngực ở 2 bên núm hoa còn in đậm 2 dấu răng.

    Liếc nhìn sang người làm ra mọi chuyện vẻ mặt ung dung nụ cười nhạt khiến cô càng khó chịu.

    "Lần sau đừng để lại dấu trên cổ em nữa không che được."

    Nụ cười chưa hé trên môi Cao Viễn vội vụt tắt nét mặt lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày. ( em ấy không thích để lại dấu em ấy ghét mình đến thế à.

    Rõ là hôm qua trên gường đâu có như thế )

    "Được, sẽ không có lần sau."

    Cả 2 cùng vệ sinh rồi bước xuống lầu, bước xuống thấy mẹ Lâm đang đứng trong bếp ba Lâm ngồi trên bàn chờ com tay lật tờ báo.

    Cô thầm nghĩ ai mới cười ngày đầu lại để mẹ chồng vào bếp nấu ăn thế này.

    Nhưng trái với những gì cô nghĩ mẹ Lâm lại ngược hoàn toàn.

    "Hai đứa xuống sớm thế không nghĩ thêm một chút chuẩn bị cho hôn lễ cũng quá mệt rồi."

    "Dạ không mệt ạ nhờ ba mẹ hai bên tụi con không phải quá vất vả nhưng thế đâu."

    "Thôi ngồi xuống đi mẹ chuẩn bị xong hết rồi.

    Ăn xong chúng ta sẽ về để lại không gian riêng cho hai đứa."

    Bữa cơm kết thúc mẹ Lâm vui vẻ cười nói mẹ hỏi gì cô đáp đó ba Lâm nói thêm vài câu chỉ có người mặt lạnh kia không nói một lời nào cả.

    Đưa cả 2 ra sân bay trở về trên xe im lặng Cao Viễn cất lời phá tan sự ngột ngạt.

    "Tuần trang mật em muốn đến đâu tôi sắp xếp công việc tạm hoãn lại rồi có hai tuần."

    "Ảnh hưởng đến công việc của anh lắm với em cũng phải tới trường em nghĩ không cần thiết."

    "Tuỳ em quyết."

    Một tuần sau khi cười cả hai dường như không nói được mấy câu hôm nay anh tới đón cô ở trường vừa thấy cô ở cổng đi bên cạnh còn có một chàng trai cả hai nói cười vui vẻ thậm chí cô còn không nhìn thấy xe của anh lông mày trên mặt Cao Viễn dính chặt lại với nhau.

    Bên này Tiểu Mạn vừa đi vừa nói chuyện với đàn anh chung câu lạc bộ mình đang theo quên mất cả việc chồng cô nhắn tin nói sẽ đón cô.

    Đến khi nhận ra lên xe mặt anh ta không thể nào nhìn nổi sát khí đầy người cô ngồi ngích xát vài cửa xe cách anh một khoảng lớn.

    "Mới một tuần mà em đã chán tôi rồi à, lúc nãy tôi thấy em và tên đó đâu có cách xa nhưng em và tôi bây giờ."

    Vừa nói vừa đưa tay kéo cô sát vào người bắt cô nhìn thẳng mắt anh.

    "Em ..em không có anh đừng nói thế chỉ là chung câu lạc bộ thôi ạ."

    "Em nên nhớ em đã có chồng rồi đấy, đừng để tôi thấy những chuyện như này bất kỳ lần nào nữa.

    Em hiểu ý tôi không."

    "Em hiểu, em hiểu."

    Chào mn viết đỡ nhiêu đây thôi mọi người đọc tạm nhá.❤️

    H này 1h20 sáng mình mất ngủ lên viết một ít thôi hôm nay ngày siêu tệ lun chiều hay tin bạn mất tối chuyện gia đình.

    Chúc mọi người ngày lễ vui vẻ thật hạnh phúc nhá.
     
    Kết Hôn Với Em Là Kế Hoạch Của Anh
    .


    Mấy bà nhớ tui ko.

    Đợt này tui về quê ở lun công việc nhiều ko có ra chuyện được. (Lâu quá t quên vụ viết truyện lun).

    Cái app tui ko vô được lúc có lúc không.

    Tui sẽ sắp xếp ra chuyện nhanh nhất nha.
     
    Back
    Top Dưới