Ngôn Tình Kết Hôn Rồi Yêu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
ADCreHdyRwdQITWfDMEAEsYR_DkYDxohvJTGCGlY3CaZ6T58Aei3egey1Qt5wYEmJn-L6GagSWn-kbB6aA5j26_pH5RbOVIvVDRI5Qwm7oV8ogvwUGmmQbdfwjPmsxheZLEDwgThVC79usrygrtUV_yPt5K8=w215-h322-s-no-gm

Kết Hôn Rồi Yêu
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau nửa năm kết hôn, Thẩm Viêm Châu rất lạnh lùng và thờ ơ với tôi.

Một ngày nọ, tôi phát hiện anh ta ngoại tình với một nữ đồng nghiệp ở cơ quan.

Tôi nhìn anh ta vài giây rồi nhẹ nhàng nói: “Bây giờ anh đã có người thích rồi, chúng ta ly hôn đi!”

Đúng lúc điện thoại reo, bà nội của anh ta gọi chúng tôi về ăn tối.

Đêm đó anh say sưa, nắm lấy cổ chân và từ từ tiến lại gần tôi, nói từng chữ một: "Ly hôn sao? Anh đã phải tốn rất nhiều công sức mới ghi được tên em vào sổ hộ khẩu, chuyện ly hôn chỉ xảy ra nếu anh c..hết thôi.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng
  • Thập Niên 90 Tôi Kết Hôn Với Người Giàu Nhất
  • Tháng Ngày Sau Khi Kết Hôn Của Tổng Tài Mèo Lớn
  • Người Trừ Tà Kết Minh Hôn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ngày Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Hổ Tiên Sinh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kiều Sủng - Khai Hoa Bất Kết Quả
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kết Hôn Rồi Yêu
    Chương 1


    1

    Tôi kết hôn với Thẩm Viêm Châu đã được nửa năm và không biết gì về anh ta ngoại trừ biết anh ta là một chuyên gia nổi tiếng về tim mạch, thường lệ mỗi tháng chúng tôi họp ba lần: Đầu tháng, giữa tháng và cuối tháng.

    Thẩm Viêm Châu là một người bạn đời rất ổn. Anh ta có xe, có nhà, có tiền tiết kiệm, đẹp trai và biết lấy lòng người lớn tuổi, đủ điều kiện để lựa chọn kết hôn, nói trắng ra thì hôn nhân và tình yêu không giống nhau.

    Bây giờ là cuối tháng, cũng là lúc bà nội uống hết thuốc. Vì vậy tôi lái xe đến bệnh viện tìm Thẩm Viêm Châu. Đây là cũng là cái mà tôi gọi là cuộc họp thường lệ.

    2

    Đến nơi, tôi khéo léo bấm thang máy lên tầng năm.

    Tháng trước tôi đi công tác và mới về cách đây hai ngày, Thẩm Viêm Châu còn chưa biết.

    Rèm cửa chưa kéo nên tôi đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc bên trong và một người phụ nữ duyên dáng với mái tóc lượn sóng.

    Thẩm Viêm Châu mệt mỏi nhíu lông mày, người phụ nữ đối diện đột nhiên tiến lại gần, cúi xuống trìu mến.

    Tôi lặng lẽ nhìn trong hai giây, rồi lặng lẽ mở cửa văn phòng.

    Thẩm Viêm Châu cau mày đứng dậy, khi nhìn thấy tôi hiển nhiên là sửng sốt. Người phụ nữ đối diện đứng dậy, cầm hồ sơ bệnh án trên bàn lên rồi mỉm cười với tôi.

    "Thật xin lỗi đàn anh, nhưng có một số chuyện em vẫn chưa hiểu, lần sau chúng ta hẹn lại gặp nhau nhé!"

    "Y thuật của đàn anh rất xuất sắc, tay nghề của anh cũng rất cao."

    Làm sao mà biết có tuyệt vời hay không? Tôi không biết.

    Tôi lặng lẽ nhìn cô ta đi ngang qua tôi và cánh cửa đóng lại. Từ đầu đến cuối, Thẩm Viêm Châu đều không đáp lại lời cô ta. Đối với tôi, không có sự từ chối rõ ràng là sự đồng ý ngầm.

    "Sao em tới được đây?" Thẩm Viêm Châu đóng cây bút trong tay lại, ánh mắt sáng ngời đi về phía tôi: "Đưa túi cho anh..."

    Tôi cau mày và lùi lại nửa bước, Thẩm Viêm Châu sửng sốt một lát, sau đó trên môi hiện lên một nụ cười.

    Sau đó chúng tôi đồng thanh:

    “Khi nào em về...”

    "Chúng ta ly hôn đi!"

    Thẩm Viêm Châu ngước mắt nhìn tôi hồi lâu, đôi mắt hoa đào không còn mỉm cười nữa mà chuyển sang hơi lạnh.

    Các cuộc gọi dồn dập đến và anh ta liên tục cúp máy trong vẻ khó chịu: "Tại sao?"

    Tôi vẫn im lặng.

    "Lê Lê, hôn nhân không phải trò đùa, lúc đó anh hỏi em, em nói em bằng lòng làm vợ anh."

    “Với tôi, một khi đã đồng ý thì đó là chuyện cả đời.”

    "Nếu em cảm thấy không vui vì chuyện vừa xảy ra, anh có thể giải thích..."

    Tôi ngắt lời anh: “Không cần. Ly hôn đi.”

    Anh ta dừng lại hai giây, tự cười một mình: “Lê Lê, em thật sự không hề thay đổi chút nào. Vẫn vô tâm như trước."

    Những gì anh ta nói thật khó hiểu, nhưng tôi không thể đồng ý với điều đó. Ngoại trừ lúc tôi có chút gay gắt khi vứt bỏ tên người yêu cũ cặn bã, chẳng phải những lúc khác tôi cũng khá hiền sao? Tôi nói: “Tôi sẽ giúp anh mang thuốc cho bà nội trước”.

    Sau đó, tôi bước đến cửa và nói: "Nếu anh rảnh, hãy vui lòng liên hệ với tôi bất cứ lúc nào. Chúng ta ly hôn đi."

    Thẩm Viêm Châu không ngăn cản, tôi đi ra ngoài.

    Một cuộc hôn nhân chỉ tồn tại trên danh nghĩa sớm muộn gì cũng tan vỡ.

    3

    Về đến nhà, tôi thay váy ngủ và đi tắm.

    Chỉ vài phút sau khi ngâm mình vào nước thì mất điện. Điện thoại của tôi đang sạc bên ngoài. Tôi sợ bóng tối, vì vậy, tôi run rẩy đứng dậy và định chạm vào quần áo của mình, nhưng chưa được hai bước tôi đã giẫm phải bọt xà phòng trên sàn, tiếng hét chói tai của tôi vang vọng khắp nhà, thắt lưng bị xoắn lại. Tôi ngã xuống đất, kìm nước mắt và chạm vào chiếc khăn.

    Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng cửa mở.

    Tôi không dám tỏ ra tức giận vì sợ có kẻ trộm nào đó đột nhập vào nhà cướp của.

    "Lê Lê?"

    Nghe được giọng nói của Thẩm Viêm Châu, tôi không khỏi xấu hổ: "Tôi đang ở trong phòng tắm,... Đừng..."

    Chưa kịp nói xong thì Thẩm Viêm Châu đột nhiên đẩy cửa bước vào. Anh ta bật đèn pin và hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm túc: "Em có ổn không?"

    Tôi khỏa thân đứng cạnh bồn tắm, anh ta lo lắng tôi không đủ tập trung sao?

    Sau khi phản ứng lại, tôi vội nhặt chiếc khăn tắm trên sàn lên. Sau đó tôi hét lên như một con lợn đang g..iết thịt: "Áh, thắt lưng của tôi!!!"

    Thẩm Viêm Châu vứt điện thoại di động, dùng khăn tắm quấn tôi lại rồi ôm tôi.

    Tôi đang quấn một chiếc khăn tắm rộng rãi, tiếng thở của hai người được khuếch đại trong bóng tối, không nhìn thấy nhưng tôi cảm nhận được chiếc khăn dày quấn quanh mình. Trong im lặng, làn da anh ta chạm vào tôi bỏng rát. Tôi xấu hổ đẩy anh ta ra: "Anh... anh tránh xa tôi ra..."

    Bỗng có tiếng chuông báo một cuộc gọi đến.

    Dưới ánh sáng ấm áp, mắt tôi chạm mắt anh ta. Chiếc khăn vốn đã lỏng lẻo bây giờ đang dọc theo chân tôi rơi xuống chỉ bằng một cái búng tay.

    Không khí im lặng. Đôi mắt đen của Thẩm Viêm Châu càng ngày càng đen. Anh ta khàn giọng nói: “Lê Lê, em nói muốn ly hôn phải không?”

    Tôi gật đầu ngơ ngác.

    "Bây giờ thì sao?"

    Tôi vẫn gật đầu.

    Anh ta cởi khuy tay áo vest và nới lỏng cà vạt, nắm lấy cổ chân tôi và tiến lại gần từng bước một. Hơi thở ấm áp của anh ta phả vào chóp mũi tôi, khi tôi phản ứng lại, nụ hôn của anh ta rơi dày đặc lên làn da vừa mới tắm xong của tôi.

    Đột nhiên cảm thấy đau ở vùng bụng dưới, tôi vội đẩy anh ta ra: "Thẩm Viêm Châu! Bà dì của tôi tới rồi."

    Thẩm Viêm Châu ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin. Anh ta thở dài và quấn tôi trong chiếc khăn tắm như thể cam chịu số phận của mình, rồi bế tôi lên.

    Quả nhiên, trên giường có một vết đỏ, anh ta không chút nóng nảy nói: "Lê Lê, em muốn g..iết anh sao?"

    Người đàn ông này hôm nay không đúng. Sau đó anh ta bế tôi vào phòng tắm và nói: "Hãy gọi cho anh khi em xong việc, hoặc... Anh sẽ đợi ở đây cho đến khi em giặt xong."

    Tôi lắc đầu tuyệt vọng: "Thẩm Viêm Châu, xin hãy bình thường. Chúng ta sắp ly hôn rồi!"

    Anh ta ngồi vào chiếc ghế nơi tôi để quần áo, giọng điệu vui vẻ nói: “Trước khi ly hôn, anh phải làm tròn trách nhiệm của người chồng. Em không đồng ý sao?"

    Anh ta đúng là con quỷ đầu to đấy!

    Buổi tối khi tôi đi ngủ, anh ta kéo tôi vào lòng mà không một lời giải thích và không chịu buông ra. Khi tôi đang định giãy giụa thì bàn tay to lớn của anh ta lại nhẹ nhàng xoa xoa vết thương ở thắt lưng cho tôi, vừa thô vừa nóng, khá thoải mái.

    Cứ để cho anh ta xoa.

    4

    Nhiều ngày liên tiếp, tôi phải nghỉ đi làm vì chấn thương thắt lưng. Thẩm Viêm Châu, người hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, buổi trưa lại về nấu cơm cho tôi.

    Trưa hôm đó tôi chuẩn bị sắn Giấy chứng nhận kết hôn, lặng lẽ đặt nó lên bàn ăn để bày tỏ quyết tâm ly hôn. Thẩm Viêm Châu quay lại nhìn thoáng qua rồi bưng bát đĩa vào bếp.

    Bốn mươi phút sau, anh ta hét lên với tôi: "Lại đây ăn đi."

    Sau khi loay hoay ba giây, tôi mới trả lời: "Tới đây!"

    Trên bàn ăn, hai cuốn sổ đỏ được đặt dưới đáy nồi. Anh ta tự lo liệu và lấy đồ ăn cho tôi. Cho đến khi không còn gì trong bát của tôi nữa.

    Tôi cúi đầu ăn, phớt lờ Thẩm Viêm Châu, anh ta nhẹ nhàng nói: "Lê Lê..."

    Tôi vùi đầu vào thức ăn và không nhìn anh ta.

    "Anh biết em vẫn còn tức giận - người hôm qua là đàn em hồi cấp hai của anh vừa từ nước ngoài về. Cha cô ta vốn là thầy của anh, ông ấy đã đích thân yêu cầu anh đưa cô ta đi học và thực tập. Đừng giận, được không?”

    Anh ta thành thật nhưng tôi vẫn thấy lo lắng: "Vậy sau này hai người sẽ thường xuyên ở bên nhau. Ai sẽ đảm bảo rằng hai người không lửa gần rơm?"

    Anh ta đột nhiên nhìn tôi và nói một cách kiên quyết: "Lê Lê, anh và cô ta không thể xảy ra điều đó. Trước đây anh đã không để ý nên mới bị em nghi oan, anh sẽ chú ý hơn. Cho anh một cơ hội nữa, được không?"

    Tôi nhìn anh ta một lúc lâu rồi gật đầu. Thẩm Viêm Châu muốn cùng tôi sống một cuộc sống tốt đẹp thì hãy thử sống cho thật tốt nhé, tôi sẽ không mất gì cả.

    5

    Sau một tuần, tôi gần như ổn.

    Bà nội Thẩm Viêm Châu gọi chúng tôi về ăn cơm, Thẩm Viêm Châu nói chín giờ tối sẽ đón tôi. Tuy nhiên, đến chín giờ, điện thoại của anh ta không liên lạc được nữa.

    Lâu lắm rồi tôi mới một mình lái xe về nhà bà nội.

    Vừa xuống xe, trong điện thoại tôi nhận được một tin nhắn lạ: [Cô Lê, đàn anh không mang theo điện thoại di động, hiện tại anh ấy đang ở với tôi.] đính kèm là hồ sơ của Thẩm Viêm Châu.

    [Tôi cũng hy vọng cô có lý trí, đàn anh với cô không hợp, chúng tôi là thích hợp nhất, có thể cùng nhau thảo luận vấn đề y học.]

    [Còn cô thì sao? Hai người có chuyện gì chung để nói không? Tốt nhất là nên sớm nhận ra, cuối cùng sẽ phải xa nhau thôi.]

    [Đừng tham lam những thứ không thuộc về mình.]

    Quá thẳng thắng, sự thẳng thắng làm tôi bật cười.

    Tôi đang định trả lời thì bà nội Thẩm Viêm Châu bước ra khỏi cửa, thân mật nắm lấy tay tôi và hỏi: "Lê Lê, Tiểu Châu không ở cùng với con sao?"

    Tôi mỉm cười lắc đầu: “Anh ấy bận, bà nội không thích vì con đến một mình phải không?”

    "Bà nội thích con! Mọi người đều tới đây, vào ăn đi!"

    Tôi lặng lẽ tắt điện thoại.

    Trong bữa tối gia đình, tôi ngồi cạnh bà nội, không chỉ phải nâng ly chúc mừng mà còn phải đối phó với bảy, tám người cô.

    Từ đầu đến cuối, ghế bên cạnh đều trống, Thẩm Viêm Châu cũng không đến.

    Hơn một giờ sau, bà nội trả lời điện thoại: "Tiểu Châu - Lê Lê ở đây, ngay cạnh bà."

    Bà ra hiệu cho tôi trả lời điện thoại. Tôi kìm nén sự bất bình của mình và hỏi anh ta: "Có chuyện gì vậy?"

    "Đợi anh. Anh sẽ đến đó sớm."

    "Được." Tôi bình tĩnh cúp điện thoại và tiếp tục bữa ăn.

    Tên n..gốc.

    6

    Một lúc sau, cánh cửa bị đẩy ra. Thẩm Viêm Châu nhìn vào mắt tôi, đi thẳng về phía tôi: "Anh về trễ."

    Tôi lắc đầu, không trễ, vẫn chưa quá muộn.

    Thẩm Viêm Châu thường rất bận rộn. Đây là bữa tối gia đình đầu tiên anh ta tham dự sau khi kết hôn. Lúc này phần rượu anh ta từ chối uống trong đám cưới đã được dồn trả một lần.

    Thẩm Viêm Châu nâng chén lên, không chịu tiếp bất cứ ai đến, uống hết cốc này đến cốc khác, chóp tai đỏ bừng.

    Người thân trong nhà lần lượt rời đi. Trước khi rời đi, họ không quên hét lên với Thẩm Viêm Châu: “Tiểu Châu đã gần ba mươi rồi, nên sinh con đi!”

    "Tiểu Châu, nhanh lên! Sớm sinh ra một đứa trẻ bụ bẫm đi."

    Thẩm Viêm Châu mỉm cười đồng ý rồi lén nắm tay tôi với đối mắt sáng bừng,

    Ah-- Anh ta vẫn còn dám chạm vào tôi!

    Mọi người đều rời đi, cuối cùng chỉ còn lại ba người chúng tôi, bà nội, tôi và Thẩm Viêm Châu.

    Thẩm Viêm Châu nằm trên vai tôi, vành tai đỏ bừng. Tôi cũng đã uống. Bây giờ là nửa đêm và tôi không thể về nhà.

    Cuối cùng, bà nội cười nói: “Bà đã chuẩn bị phòng của Tiểu Châu ở lầu hai, trước khi các con về bà còn dọn dẹp sạch sẽ. Chỉ cần ở lại đây đêm nay."

    Tôi nhìn Thẩm Viêm Châu đang ngủ say, vùi mặt dưới chiếc áo gió màu đen, gật đầu.

    Bà nội liếc nhìn chúng tôi, mỉm cười rồi bật đèn tầng hai: "Ngủ sớm đi."

    "Anh nên đi nghỉ ngơi đi." Tôi đỡ Thẩm Viêm Châu đứng dậy, loạng choạng đi lên tầng hai.

    Anh ta túm lấy chiếc áo len quanh eo tôi, khẽ gọi: “Bà xã…”

    Vợ, anh đúng là con ma đầu to! Nếu chuyện này không được giải thích rõ ràng, vợ anh sẽ trở thành vợ cũ của anh!

    7

    Mở cửa, Thẩm Viêm Châu ngã xuống giường.

    Tôi nhìn quanh phòng anh ta, rất gọn gàng. Trên bàn là những bức ảnh thuở nhỏ và ảnh tốt nghiệp cấp 3 của Thẩm Viêm Châu, ngoài ra còn có một cây đàn violin được đặt trong góc.

    Tôi đặt nó lên đùi và chơi với nó.

    Thân cây đàn đầy những vết xước, như thể trước đây chủ của nó đã đập nó vì tức giận. Cây đàn này trông có vẻ đáng giá rất nhiều tiền, nó làm tôi nhớ đến một chàng trai.

    Tôi đặt nó trên bàn. Khi nhìn lên, tôi lại nhìn thấy chiếc hộp nhỏ ở ngăn trên cùng. Sau khi mở nó ra, tôi đứng hình tại chỗ. Bằng chứng tài trợ, phiếu chuyển tiền và một bức ảnh bị rách.

    Trong ảnh, chàng trai đứng trên bục chơi violin bẽn lẽn, nhẹ nhàng. Tôi nhớ lại khuôn mặt đó, chính là anh ta.

    Cách đây vài năm, tôi và bạn trai cũ đã chia tay. Tên cặn bã đó đã lén chuyển nhượng tài sản của tôi, tôi tức giận đến mức dùng hết số tiền hắn chuyển để hỗ trợ học sinh nghèo.

    Khi đó, tôi đã bỏ ra một triệu tệ với tâm lý thà ngọc bị vỡ còn hơn ngói lành. Nhắc mới nhớ, tôi cũng đã gặp Thẩm Viêm Châu khi anh ta còn là học sinh năm nhất trung học, lúc đó tôi đã là sinh viên năm hai.

    Với tư cách là nhà tài trợ từ thiện, tôi được mời tham dự lễ kỷ niệm của trường họ. Nhưng đêm đó tôi đã rút vốn. Hiệu trưởng hỏi tôi tại sao, tôi đứng ngoài cửa sổ chỉ vào cây đàn violin trên tay chàng trai, nói với giọng bình tĩnh: “Thầy có nghĩ anh ta thiếu tiền không?”

    Cây đàn violin trong tay anh ta đáng giá rất nhiều tiền, nó được làm thủ công hoàn toàn, mỗi chiếc có thể có giá hàng chục nghìn.

    Hiệu trưởng không nói nên lời và tôi đã rời đi. Tôi đã dùng một triệu đó để hỗ trợ trẻ em miền núi.

    Sau này tôi mới biết gia đình Thẩm Viêm Châu suy sụp và nhận được một triệu được quyên góp cho vùng núi. Vậy là, trong suốt bốn năm đại học, tôi phải tiết kiệm một ít tiền để trang trải học phí và sinh hoạt cho Thẩm Viêm Châu. Nhưng anh ta không biết đó là tôi.

    Tôi nhìn cây violin trong im lặng. Thẩm Viêm Châu đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt dịu dành nhìn tôi: “Bà xã...”

    Suy nghĩ của tôi bị kéo lại.

    8

    Thẩm Viêm Châu kéo tôi vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tối nay anh bận quá. Nắm tay em và nâng ly chúc mừng đám cưới là điều anh đã suy nghĩ nhiều năm nay”.

    Anh ta nói xong mỉm cười nhẹ nhàng. Tôi sửng sốt một lúc, sau đó cau mày đẩy anh ra: "Đừng giả vờ ngu ngốc với tôi, Thẩm Viêm Châu, xin hãy nói rõ cho tôi biết! Nếu không, chúng ta nhất định phải ly hôn! Anh không sạch.”

    Anh ta dừng lại vài giây, nheo mắt khi cố gắng hiểu những gì tôi đang nói. Sau đó anh ta ôm lấy eo tôi bằng cả hai tay và đặt tôi vào lòng: “Ai nói với em là anh không sạch?”

    "Đây..." Tôi rút tin nhắn trong điện thoại ra: “Tự anh xem đi!”

    Được rồi, làm sao anh ta có thể đọc được những từ như thế này? Tôi hắng giọng, định đọc cho anh nghe nhưng anh ta vùi đầu vào tóc tôi và thì thầm khe khẽ: "Anh không có. Hôm nay anh đã đến nhà thầy. Thầy có quy định, đến phòng làm việc của thầy thảo luận chuyện học tập, không được mang theo điện thoại di động, nhất định phải để ở phòng khách. Anh đã gửi tin nhắn WeChat cho và gọi cho em. Nhưng hình như em đã chặn anh..."

    Tôi nhớ, tôi đã chặn anh ta khi tôi trở về từ chuyến công tác gần đây nhất.

    Tôi cong môi vì mọi thứ trở nên rõ ràng: "Được rồi, tôi tha thứ cho anh."

    Nhưng Thẩm Viêm Châu không chịu từ bỏ. Anh ta quay lại và ấn tôi xuống, nắm lấy cổ tay tôi và nói từng lời: “Em chưa tha thứ cho anh!”

    “Nếu anh nói vậy thì chúng ta ly hôn đi.”

    "Tại sao?" Anh ta nắm lấy cổ tay tôi nói với giọng gay gắt: “Khó khăn lắm anh mới ghi được tên em vào sổ hộ khẩu. Chuyện ly hôn chỉ xảy ra khi anh c..hết thôi.”

    Tôi không biết tại sao tôi lại được anh ta chọn một cách kiên quyết như vậy, thế là tim tôi lỡ mất hai nhịp.

    "Em đã nói rằng em sẽ không bao giờ đề cập đến việc ly hôn nữa." Thẩm Viêm Châu có chút mạnh tay.

    Tôi đang mặc một chiếc váy da ngắn và bồng bềnh, không biết ánh mắt Thẩm Viêm Châu va vào đâu, anh ta chậm rãi tỉnh lại, nhàn nhạt nhìn tôi: "Bà dì đi rồi, em có vui không?"

    Trong tình yêu, tôi không bao giờ thích là người ở thế yếu. Vì vậy tôi chỉ vào cái hộp nhỏ trên bàn, cười vô hại: “Thẩm Viêm Châu, lúc đó anh vẫn luôn gọi tôi là chị.”

    Anh ta choáng váng một lúc. Sau đó, anh ta ôm cổ tôi, tiến lại gần tôi, nói với giọng điệu không tốt: "Chị? Được rồi, chị. Chúng ta phải phân định tỷ số."
     
    Kết Hôn Rồi Yêu
    Chương 2


    9

    "Cái...cái...tỷ số gì?" Tôi hơi lo lắng một chút.

    "Đầu tiên là thái độ của em đối với hôn nhân. Từ giờ trở đi, dù chuyện lớn hay nhỏ, em có thể nói với anh bất cứ khi nào em tức giận. Anh sẽ không để em hờn dỗi một mình, xin hãy tin tưởng ở anh. Nhưng sau này đừng nói chuyện ly hôn. Hai chúng ta không dễ gì ở bên nhau được. Anh muốn tiếp tục cuộc hành trình tốt đẹp cùng em, đừng dễ dàng từ bỏ anh, được chứ?"

    Tôi gật đầu.

    Anh hắng giọng: "Chúng ta hãy nói về quá khứ. Em bỏ chạy sau khi trêu chọc anh là vì sao?"

    Tôi choáng váng. Trêu chọc anh? Làm sao tôi có thể, lúc đó anh vẫn còn là học sinh trung học.

    Thẩm Viêm Châu nhắc nhở: “Năm đó giống em cư xử như người lớn vậy.”

    Tôi nhớ! Tôi cảm thấy có lỗi và nói: “Tất cả đã là chuyện quá khứ, hãy bình tĩnh lại”.

    Sau khi tôi rút tài trợ vào bảy năm trước, tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ không bao giờ liên quan gì đến nhau. Nhưng thế giới thực sự rất nhỏ.

    Trong năm thứ nhất, Thẩm Viêm Châu trở thành gia sư của em trai tôi. Chàng trai đó đã cao hơn, có đôi lông mày thanh tú, dáng người cao ráo và thẳng tắp. Anh chỉ trở nên ít nói hơn, cả con người đều xa cách và lạnh lùng, khác xa với chàng trai nhút nhát nhưng hay cười trên sân khấu. Vì vậy tôi đã không nhận ra.

    Và kỳ nghỉ hè năm đó, tôi được bố mẹ yêu cầu quay trở lại Trung Quốc, lý do là vì em trai tôi sắp vào học cấp 3 và có người phải trông chừng nó học bài trong kỳ nghỉ hè, cho nên trong nhà chỉ còn lại ba người, tôi, em trai tôi và Thẩm Viêm Châu.

    Kỳ nghỉ hè năm đó, tôi rất thích Thẩm Viêm Châu, một người công bằng, sạch sẽ và có tính tình rất lạnh lùng. Đủ kiểu trêu chọc, đủ kiểu tỏ tình... nhưng anh vẫn không thích tôi và cố tình xa lánh tôi.

    Ừ, lúc đó tôi nghĩ, Thẩm Viêm Châu hai mươi tuổi rõ ràng ghét Lê Lê hai mươi ba tuổi, có thể nói là vô cùng kinh tởm. Vì vậy, lấy cớ cần chữa bệnh sau một cuộc theo đuổi không thành công, tôi đã trốn ra nước ngoài ngay trước mặt bố mẹ.

    Bảy năm sau, Thẩm Viêm Châu đã mất đi sự trẻ trung, mặc một bộ vest được may đo riêng và có khí chất chững chạc. Tôi chợt nhớ ra trong buổi gặp mặt mai mốt, anh đã hỏi tôi một cách lịch sự và điềm tĩnh: “Cô Lê đã từng thích ai chưa?”

    Trong số những người tôi gặp do mai mối, Thẩm Viem Châu là người cuối cùng, cũng là người khiến tôi thích.

    Ngoài cửa sổ trời đang mưa nhẹ, bầu trời u ám đến đáng sợ. Tôi cẩn thận cân nhắc rồi nói: “Chắc chắn tôi đã cảm thấy phấn khích trong vài giây, nhưng tôi chưa thích anh đủ”.

    Vì vậy lúc đó Thẩm Viêm Châu cười khẩy, giọng điệu lạnh lùng gần như mỉa mai: "Vậy nhịp tim của cô Lê... không đáng giá”

    "..."

    Thẩm Viêm Châu tháo cặp kính gọng vàng và thắt cà vạt, búng tay tắt ngọn đèn phía trên đầu. Tay anh chạm vào tai tôi, ngón tay xoa xoa d** tai tôi hết lần này đến lần khác.

    Chạm vào tai dù chỉ với khoảng cách vừa phải cũng đủ khiến người ta chìm đắm như sóng nhẹ nhàng hôn lên đá.

    Sau đó, lực của Thẩm Viêm Châu càng ngày càng mạnh. Giọng anh khàn đặc: "Lê Lê, chỉ xin lỗi cũng vô ích."

    Khi lời nói rơi xuống, anh dường như đã tích lũy được động lực của hàng ngàn quân, hàng ngàn con sóng đập vào đá, từng giọt nước thấm vào đá.

    Trắng đêm.

    "..."

    10

    Ngày hôm sau, bà nội lên lầu giục chúng tôi ăn sáng.

    Thẩm Viêm Châu quấn chặt tôi trong chăn.

    Nếu người lớn trong nhà nhìn thấy bờ vai trần của Thẩm Viêm Châu, nhất định sẽ đoán được!

    Tôi đỏ mặt vùi mình dưới chăn. Thẩm Viêm Chu cười khe khẽ: "Được, bà nội, bọn con xuống ngay."

    Bà nội cười vui vẻ hơn trước: “Này, được rồi, được rồi. Đừng vội, cứ từ từ. Hãy thư giãn đi."

    Mãi đến khi bà nội xuống lầu, tôi mới ra khỏi chăn với khuôn mặt đỏ bừng.

    Đột nhiên tôi và Thẩm Viêm Châu nhìn nhau. Anh nhìn tôi với một nụ cười trên khuôn mặt. Tôi đang định quay đi. Anh nhéo mặt tôi, để lộ nửa xương quai xanh, khàn giọng gọi tôi: “Bà xã.”

    Tôi, đúng là một con tốt đắm chìm trong d*c v*ng nam tính của Thẩm Viêm Châu.

    Thẩm Viêm Châu không tiếc công sức nói: “Em yêu, tối nay anh có thể về sớm.”

    Sau khi bình tĩnh lại một lúc, tôi vỗ nhẹ khuôn mặt nóng bừng của mình trước khi đi rửa mặt.

    Trên bàn ăn, bà nội không khỏi mỉm cười. Dù bà không nói gì nhưng tôi sẽ thực sự xấu hổ vì có thể nhìn thấu được ánh mắt của bà. Cả bữa ă, tôi gần như vùi mặt vào trong bát.

    11

    Ăn tối xong, Thẩm Viêm Châu đưa tôi về nhà.

    Vừa đến cửa, sếp đã gọi cho tôi, sếp muốn tôi đi công tác lần nữa! Sếp không biết rằng mọi người cần có cuộc sống về đêm giống như tuần trăng mật sao?

    Cúp điện thoại xong, tôi có chút áy náy nhìn Thẩm Viêm Châu: “Có lẽ anh phải nằm với cái giường trống. Em phải đi công tác."

    Thẩm Viêm Châu thở dài một hơi. Sau đó anh mở cửa và bước vào phòng: "Bao lâu?"

    Tôi thì thầm: “Hai tuần.”

    Anh quay người và bước vào phòng. Tôi chỉ cho rằng người đàn ông này đang tức giận và định vào nhà gây ồn ào nhưng anh đã lôi chiếc vali màu hồng trong góc ra.

    Tôi gấp vài bộ quần áo thường mặc và cho vào vali. Sau khi thu xếp xong, tôi bước đến bàn trang điểm của mình. Ánh nắng buổi sáng sớm chiếu lên một bên khuôn mặt và những ngón tay xương xẩu của Thẩm Viêm Châu.

    Lúc này, anh trút bỏ mọi xa lánh và chỉ lặng lẽ đứng đó, cho tất cả các sản phẩm chăm sóc da thường dùng vào túi mỹ phẩm theo thứ tự chăm sóc da của tôi.

    Tôi choáng váng một lúc cho đến khi Thẩm Viêm Châu nhìn tôi với một cái chai màu đen: "Lê Lê, chai này gần hết rồi."

    Tôi ngơ ngác trả lời anh: “Ồ, không sao đâu. Em sẽ mua chai khác”.

    Thẩm Viêm Châu lấy ra một chiếc hộp mới từ trong ngăn kéo, vừa mở đồ ra vừa nói: “Vậy lấy chai mới này đi.”

    Thẩm Viêm Châu đã mua nó!

    Tôi chậm rãi bước đến gần, chạm vào eo anh: “Anh bắt đầu có hứng thú với em như vậy từ khi nào vậy?”

    Thẩm Viêm Châu cúi đầu nhét lọ kem dưỡng da mặt vào túi đựng mỹ phẩm rồi kéo khóa lại: “Từ lúc anh cưới em.”

    Tôi cong môi và tiếp tục chọc mạnh vào eo Thẩm Viêm Châu: “Lúc đó anh đã nói là anh không thích em.”

    "Váy chúng ta cưới nhau lần nữa nhé."

    "Sau khi chúng ta kết hôn, anh vẫn đối xử với em như một người xa lạ. Anh có chắc là anh thực sự thích em và không muốn cưới lại không?"

    Anh nắm lấy tay tôi, thở dài: “Anh không biết cách làm quen với con gái, cũng không biết cách lấy lòng em. Dựa trên trực giác và sự hiểu biết của anh đối với em, nếu anh bày tỏ tình yêu với em ngay sau khi chúng ta kết hôn, rất có thể em sẽ sợ hãi bỏ đi."

    "Nếu như vậy em sẽ lại ra nước ngoài, anh sẽ phải đợi thêm bảy năm nữa. Không phải là không thể chờ đợi bảy năm, mà là cuộc đời bảy năm không có nhiều. Đời người không dài, anh rất muốn giữ em ở bên cạnh. Cưới em là quyết định cả đời của anh."

    Mắt tôi hơi cay và tôi khẽ gật đầu: “Thẩm Viêm Châu, vậy bảy năm trước vì sao anh lại cự tuyệt lời tỏ tình của em?"

    "Lê Lê, anh cũng có lòng tự trọng của riêng mình. Cảm giác đó của anh là em không thực sự thích anh."

    Quả thực lúc đó tôi chưa có ý định bắt đầu một tình yêu lâu dài. Tôi nhìn vào mắt anh, thì thầm: “Thẩm Viêm Châu, em xin lỗi.”

    Anh lắc đầu và ôm tôi, dịu dàng nói: "Lê Lê, không sao cả. Chỉ cần đừng nghĩ đến việc ly hôn với anh nữa."

    Tim tôi run lên: "Ông xã, từ nay về sau hãy sống thật tốt nhé. Em sẽ đền bù cho anh bảy năm em nợ anh…”

    Thẩm Viêm Châu lùi ra một khoảng, mỉm cười nói: "Ồ? Em định làm anh mệt à?"

    Ahhh! Thẩm Viêm Châu đã nói gì giữa thanh thiên bạch nhật vậy? Khi thấy có điều gì đó không ổn trong mắt anh, tôi đã hét lên dừng lại kịp thời: "Không, không, đừng đến đây! Bây giờ em phải đến sân bay."

    Anh kìm nén d*c v*ng trong mắt và miễn cưỡng đặt một nụ hôn lên trán tôi: “Vậy anh sẽ đợi cho đến khi em quay về.”

    12

    Vừa xuống máy bay, Thẩm Viêm Châu đã gọi video cho tôi. Trong video, anh đang ăn, đôi mắt tinh tường của tôi nhìn thấy cơm đã nguội lạnh: “Cơm này nấu bao giờ? Trông nguội thế.”

    Anh mỉm cười bỏ vào miệng: “Sáng nay anh vừa mới làm xong hai ca phẫu thuật nên có chút chậm trễ.”

    Tôi cảm thấy rất khó chịu: “Vậy sao anh không hâm nóng lại? Không tốt cho sức khỏe đâu”.

    Thẩm Viêm Châu cười và đóng hộp cơm lại, dùng giọng dỗ dành nói: “Được, lần sau anh sẽ hâm nóng.”

    Đang nói chuyện, một anh chàng đẹp trai mặc áo khoác đột nhiên gọi tôi: "Xin chào, chị là chị Lê à? Tôi được công ty cử đến đón chị."

    Tôi sửng sốt, tự hỏi làm sao anh ta lại nhận ra tôi. Anh chàng đẹp trai mỉm cười nói: "Ồ, tôi đã nghe bài phát biểu của chị khi còn là thực tập sinh. Tôi là fan số một của chị."

    Thẩm Viêm Châu ho khan hai tiếng, có hứng thú nhướng mày: “Chị Lê? Em ở bên ngoài có bao nhiêu em trai mưa vậy?”

    May mắn là tôi đang đeo tai nghe. Tôi đỏ mặt giải thích: “Không phải.”

    Anh chàng đẹp trai tự nhiên cầm lấy vali của tôi và nói: "Chị Lê, đi thôi."

    Tôi đã theo anh ta.

    Trong xe, anh ta cẩn thận hỏi tôi: "Chị Lê, trời có lạnh không? Xuống xe tôi không tắt máy, điều hòa và máy sưởi luôn bật."

    Tôi lịch sự nói trong khi cởi khăn quàng cổ ra: “Cảm ơn, nó khá ấm.”

    "Không sao, không sao. Những người khác không có đặc cách này, chỉ có chị Lê, hahaha."

    Thẩm Viêm Châu nhỏ giọng nói: “Ai gọi em là chị Lê…”

    Tôi hắng giọng và trả lời anh chàng đẹp trai: "Ừ... vậy anh là một người khá tốt đấy..."

    Anh chàng đẹp trai bỗng nhiên bắt chuyện: "Chị Lê, không ngờ chị lại dễ tính như vậy, thậm chí còn có chút đáng yêu."

    Tôi kịp thời cúp điện thoại và bật cười.

    "Ở đây chúng ta có rất nhiều địa điểm du lịch, khá thú vị. Nếu chị cần, tôi có thể đưa chị đi tham quan."

    "Không cần đâu, làm việc thôi."

    "Được rồi, nếu chị muốn ra ngoài đi dạo thì cứ gọi cho tôi, bất cứ khi nào chị gọi tôi đều sẽ có mặt!"

    ...

    13

    Trong nhiều ngày liên tiếp, tôi vô cùng bận rộn.

    Thỉnh thoảng Thẩm Viêm Châu gọi video cho tôi, tôi không nghe được. Khi tôi làm xong cũng là lúc anh đi ngủ. Bác sĩ làm việc vất vả quá, tôi muốn anh có thể ngủ nhiều hơn nên không làm phiền anh. Vì vậy, về cơ bản chúng tôi đã mất liên lạc.

    Chuyến công tác kéo dài hai tuần theo kế hoạch ban đầu bỗng nhiên lại kéo dài thêm.

    Thẩm Viêm Châu không thể đợi được nữa.

    Khi tôi kết nối được cuộc gọi điện video của anh, anh đã đến nơi tôi đang đi công tác! Tôi đặt công việc đang dang dở xuống và đi đón anh.

    "Sao bận thế mà anh lại đến đây?"

    Thẩm Viêm Châu bất đắc dĩ cười: “Chắc là do em bận rộn quá, sắp đến Tết rồi, anh đưa em về đón Tết.”

    Tôi giật mình, sao nhanh thế? Một năm sắp kết thúc. Tôi chưa bao giờ có thói quen xem lịch, ngày tháng đối với tôi không mấy quan trọng.

    "Năm nay anh được nghỉ phép năm bao lâu?"

    Thẩm Viêm Châu quấn tay tôi, nhét vào túi áo khoác của anh: "Đừng lo lắng, nửa tháng."

    Tôi thắc mắc: “Hả? Không phải anh được nghỉ nhiều nhất chỉ một tuần thôi sao?”

    Anh cười nói: “Không phải thầy anh bảo anh trông chừng con gái thực tập sao? Mọi việc trong tay đều giao cho cô ta, kể cả trực.”

    Một chút nhẹ nhõm.

    “Vậy thầy giáo sẽ không nói gì anh chứ?”

    “Ồ, thầy nói rồi, con gái thầy kiêu ngạo ngạo mạn, nên làm những việc nhỏ như thế này để rèn luyện tính cách của cô ta.”

    Tôi bật cười. Thầy giáo này biết khá rõ về con gái mình.

    14

    Tối hôm đó, tôi vốn định đưa Thẩm Viêm Châu đi ăn tối một cách nghiêm túc, bởi vì tôi không nghĩ bác sĩ Thẩm thích thịt nướng, lẩu cay, xúc xích và bia.

    Anh mở bản đồ và tìm một con phố ăn vặt. Tôi tỏ vẻ bối rối: “Bác sĩ Thẩm, anh không ghét nhất những thứ này sao?”

    Anh mỉm cười: “Không sao, em không thích nhất những thứ này phải không?”

    Tôi gật đầu, nhưng tôi tò mò không biết làm sao anh biết được. Thế là chúng tôi quyết định đi chợ đêm.

    Phố ăn vặt đông đúc tràn ngập hương thơm hấp dẫn. Chúng tôi mua thịt nướng, thịt kho và tôm càng bình dân. Tôm càng vào mùa đông không béo và đắt tiền, nhưng tôi luôn thích hương vị này nên tôi đã mua một ít.

    Lúc trở đi qua một siêu thị, Thẩm Viêm Châu nói muốn vào mua hai chai nước.

    Nhưng tôi thấy rõ anh đứng ở quầy thu ngân một lúc, trên tay cầm một hộp vuông nhỏ, đều là người lớn nên tôi không thể không nhận ra đó là cái gì.

    Mặt tôi lập tức nóng bừng. Nếu có gương, tôi đoán mặt tôi sẽ có màu giống như con tôm nấu chín.

    Tôi rụt nửa mặt vào trong áo len, lúc Thẩm Viêm Châu bước ra, tôi xấu hổ chui sâu vào cổ áo.

    Trong thang máy, Thẩm Viêm Châu nhìn chằm chằm vào tai tôi hỏi: "Lê Lê, sao tai em đỏ thế? Em lạnh à?" Anh đưa tay ra chạm vào tai tôi.

    Cái chạm lạnh khiến người ta phải rụt cổ lại. Anh cười thành tiếng, chắc là hiểu.

    15

    Trở lại khách sạn, Thẩm Viêm Châu nhìn căn phòng bừa bộn của tôi, lông mày nhíu chặt. Phải một lúc sau anh mới chấp nhận rằng tôi có bảy, tám chiếc q**n l*t treo trên đầu anh.

    Những bộ quần áo nhỏ đầy màu sắc treo dưới máy điều hòa, khi gió điều hòa thổi lên giống như một rừng cờ đủ màu sắc, tung bay phấp phới.

    Tôi đỏ mặt, nhỏ giọng giải thích: “Ngày nào cũng giặt mà trời lạnh quá không khô nên chỉ có thể treo ở đây.”

    Anh nhìn tôi trêu chọc: “Không sao. Người không biết sẽ nghĩ đó là những lá cờ đủ màu sắc mà em treo để đón khách”.

    Khách nào, anh chàng này lại trêu tôi nữa rồi! Tôi giận dữ bước vào phòng tắm, định đi tắm cho bình tĩnh.

    Gội đầu xong, tôi buộc tóc thành búi đi ra ngoài, Thẩm Viêm Châu sắp xếp đồ ăn đặt lên bàn. Anh đổ nước khoáng vào bình nước nóng và đun nóng một lúc.

    Anh lấy quần áo đi tắm, tôi bật máy chiếu tìm phim hay.

    Đèn sưởi trong nhà đang bật, đoạn phim đang được phát, món ăn yêu thích của tôi được đặt trên bàn. Tôi thực sự cảm thấy như ở nhà. Phải nói là tôi vẫn khao khát hơi ấm này.

    Một lúc sau, anh bước ra trong bộ đồ ngủ, ngồi xuống cạnh tôi.

    Khi phần chính của bộ phim bắt đầu, anh đeo găng tay vào và bắt đầu lột tôm cho tôi. Giống như hầu hết các cô gái, tôi bắt đầu quan tâm đến chủ đề muốn thuở: "Anh bắt đầu thích em từ khi nào?"

    Câu trả lời của Thẩm Viêm Châu vẫn hài hước hơn bao giờ hết, anh bình tĩnh đút con tôm vào miệng tôi, nhẹ nhàng nói: “Chắc là lúc bạn trai cũ muốn quay lại với em.”

    Anh đang nói về quãng thời gian anh là gia sư cho em trai tôi.

    "Đêm khuya, người phụ nữ nào đó đã lái xe tới quán thịt nướng. Khi về, tay trái xách hai hộp tôm càng, tay phải cầm một con tôm hùm, say khướt và ngồi trước cửa nhà”.

    Lúc đó Thẩm Viêm Châu đang sống ở nhà tôi.

    "Khi nhìn thấy anh, em đã kéo ống quần của anh và hỏi anh tại sao tôm càng rắc rối như vậy! Lột chúng ra rất đau!"

    "Anh chỉ hỏi một chút, sao chị ăn nhiều như vậy?"

    “Người phụ nữ nào đó ng..u ng..ốc đưa con tôm hùm trong tay phải vào miệng và bắt đầu nhai. Cô ấy kiêu ngạo nói: Người miền núi có những thủ đoạn thông minh, nhưng họ hơi tốn công.”

    Đột nhiên trong đầu tôi hiện lên một hình ảnh, tôi thực sự sẽ xấu hổ đến chết mất!

    Tôi nhớ mình đã vụng về đưa cho Thẩm Viêm Châu một con tôm hùm sạch và hỏi anh có muốn ăn không. Dường như đã bị anh đẩy đi một cách không thương tiếc.

    Sau khi bị từ chối, tôi vừa khóc vừa r*n r*: “Ồ, ồ, ồ, lại một tên cặn bã nữa. Trong nhà anh như cá c..hết, ở ngoài có một đôi mắt cá c..hết. Huhu, ngày hôm nay của tôi thế nào rồi?"

    "..."

    Tôi cong môi nhìn người trước mặt: “Anh Thẩm, anh đang ấm áp lãng mạn như vậy thì đừng nói về chuyện đáng xấu hổ của em nữa. Thật khó hiểu với những cảm xúc của anh."

    Anh tiến tới hôn lên mặt tôi: “Cô Lê, ý anh là, từ lúc đó anh đã bắt đầu thích em rồi.”

    Sớm vậy sao?

    Lê Lê, tôi thực sự tốt phúc quá.

    Một lúc sau, ăn uống xong tôi đi súc miệng. Tôi định quay lại và tiếp tục xem phim trong vòng tay anh. Vừa ra ngoài đã bị Thẩm Viêm Châu ôm chặt: "Cô Lê, đêm khuya rồi."

    Thẩm Viêm Châu lại thì thầm bằng tiếng Quảng Đông: "Anh muốn g..iết em."

    Bộ phim kết thúc với cảnh nam nữ chính đoàn tụ.

    Tôi sợ hãi nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra nếu không có quá nhiều drama về đoàn tụ, đoàn tụ sau một thời gian dài vắng bóng, người đang chờ đợi sẽ từng bước một chìm đắm trong sự chờ đợi vô tận. Để rồi từ đầy kỳ vọng đến tuyệt vọng, cuối cùng việc kết hôn và có con đã kết thúc cuộc đời ngắn ngủi này. Nghĩ đến điều đó làm tôi phát ốm.

    Tôi ôm chặt eo Thẩm Viêm Châu.

    Cũng may Nhạc Lão ở thế giới này mềm lòng, buộc chặt sợi chỉ đỏ quanh cổ tay chúng tôi. Loanh quanh nhiều năm như vậy, chúng tôi đã quay lại với nhau.
     
    Kết Hôn Rồi Yêu
    Chương 3


    Ngoại truyện - Cô Lê tán tỉnh chồng

    1.

    Mọi người còn nhớ lần trêu chọc Thẩm Viêm Châu kể ở trên không? Tôi thực sự đã làm như vậy.

    Đó là khoảng bảy năm trước. Em trai tôi là học sinh cuối cấp trung học.

    Thẩm Viêm Châu đến nhà tôi dạy kèm cho em trai tôi, bố mẹ tôi bận việc kinh doanh nên không thể đích thân giám sát nó, thế là tôi được lệnh trở về nhà.

    Ngày đầu tiên về nhà, tôi ngủ rất sâu vì bị thay đổi múi giờ.

    Khoảng sáu giờ rưỡi, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa.

    Thằng nhóc Lê Hạo đó ngủ như lợn c..hết, điện thoại cũng không liên lạc được. Tôi dụi mắt rồi mang dép đi ra ngoài. Sau khi cánh cửa mở ra, mắt tôi lập tức mở to.

    Giúp tôi với, sau một thời gian dài ở nước ngoài, tôi đã gặp được rất nhiều anh chàng đẹp trai.

    Thẩm Viêm Châu trước mặt khiến tôi sáng mắt, khung xương rõ ràng, khí chất quyến rũ. Đặc biệt là cánh tay và cổ nổi lên những đường gân trông rất mạnh mẽ, thực sự rất đẹp trai.

    Tôi mỉm cười: "Xin chào."

    Chàng trai nâng chiếc mũ lưỡi trai màu đen lên, lạnh lùng nói: "Xin chào, tôi là gia sư được chú Lê thuê."

    Anh dừng lại rồi hỏi lại: “Nếu không có vấn đề gì thì bây giờ chúng ta có thể bắt đầu dạy kèm.”

    Sau khi phản ứng lại, tôi mỉm cười mở cửa: "Em trai này, mặc dù chị đây nhìn có vẻ non nớt nhưng cũng không phải là người cần em làm gia sư. Cậu phải gọi tôi là chị~"

    Trước khi trở về Trung Quốc, bà Trần và ông Lê đã thúc giục tôi nhuộm lại tóc màu đen, túc này tôi không trang điểm, khuôn mặt mộc mạc, trông rất chỉnh tề.

    Anh cụp mắt xuống và thấy tôi đang mặc một chiếc váy ngủ có dây đeo bằng lụa màu hoa mai. Dưới ánh mặt trời, da trắng đến phát sáng

    "Chị……" Thẩm Viêm Châu lại lúng túng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt tươi cười của tôi. Anh lập tức quay mặt đi, nhưng tai anh đỏ bừng.

    Những ngày tiếp theo, thỉnh thoảng tôi sẽ tranh thủ mang trái cây, nước, đồ uống, quả hạch đến cho Lê Hạo... để lén nhìn Thẩm Viêm Châu, chủ yếu là vì bố mẹ tôi ra lệnh cho tôi ở nhà trông Lê Hạo nên không không có cơ hội nhìn thấy trai đẹp ở bên ngoài.

    Thẩm Viêm Châu trước mặt là một nam nhân thuần khiết, cao 185+, có chút xa lạ và xa cách. Dù sao thì tôi cũng thấy điều đúng đắn.

    "Đi thôi, đi thôi - một giờ đã trôi qua, có thể nghỉ ngơi. Thầy Thẩm, ăn chút hoa quả đi."

    Tên khốn kiếp Lê Hạo không biết gì, hắn hèn nhát nhắc nhở Thẩm Viêm Châu: “Thầy Thẩm, chị gái của em đã thích thầy rồi. Nếu tính tất cả những người từng là anh rể của em, không ai trong số họ ở bên chị em quá ba tháng. Thầy Thẩm, đừng bị vẻ ngoài vô hại của chị gái em đánh lừa."

    Tôi ném đĩa trái cây xuống: "Đồ khốn kiếp! Hôm nay chị thật sự muốn hầm mày!"

    Tên tiểu tử thi này thì biết cái gì? Tôi vẫn muốn có một tình yêu lâu dài nhưng luôn bị lừa hoặc đang trên đường bị lừa. Những tên khốn đó hoặc quan tâm đến tiền của tôi hoặc tài sản của ba tôi... Nếu không chia tay những người đàn ông này, liệu họ có ở lại đón năm mới?

    Thẩm Viêm Châu lặng lẽ nhìn chúng tôi vụng về chơi đùa, như thể đó không phải việc của anh.

    Tôi chợt chán nản, buông bàn tay đang định đánh Lê Hạo ra, nhẹ giọng nói: “Nó nói đúng, Thầy Thẩm, đừng để bị tôi lừa.”

    Thẩm Viêm Châu hiếm khi ngẩng đầu lên liếc nhìn tôi.

    2.

    Ngày hôm sau, Thẩm Viêm Châu nghỉ một ngày.

    Tôi không có gì để làm cả ngày.

    Ngày thứ ba, Thẩm Viêm Châu vẫn xin nghỉ phép.



    Mãi đến ngày thứ năm, tôi mới liếc nhìn Lê Hạo đang đung đưa chân trên ghế sofa, nằm mất tự nhiên.

    Cuối cùng, tôi không thể không đánh nó.

    "Đây, viết địa chỉ nhà của thầy Thẩm cho chị mày, nếu không, khi anh Lê và chị Trần hỏi, chị mày sẽ nói cho họ biết, mày nằm chơi một tuần, trên bài thi một câu cũng không động tới."

    Lê Hạo cùng tôi thảo luận điều kiện, giọng khàn khàn: "Được, được, vậy chị có thể dẫn em đi cùng."

    Dẫn nó đi? Nó sẽ cản đường, không nên dẫn. Nó giải thích một cách hợp lý: “Mang em theo đi, thầy Thẩm sống ở một nơi rất xa, không an toàn cho chị đâu, chị gái à.”

    Sau đó tôi chở Lê Hạo đi tìm Thẩm Viêm Châu.

    Quả thực Lê Hạo nói đúng, nơi Thẩm Viêm Châu ở rất xa xôi, tồi tàn và bừa bộn.

    Tôi đang vặn vẹo và rẽ vào một con đường hẹp. Đây là lần đầu tiên tôi biết có một nơi tồi tàn như vậy ở Thành phố Phép thuật.

    Cuối cùng, sau khi phanh gấp lần thứ n, tôi không khỏi hỏi: “Lê Hạo, gia đình thầy Thẩm của mày có sống ở đây không thế? Xa như vậy, mày xác định cậu ta mỗi ngày đều tới đây dạy mày sao?"

    Lê Hạo cất điện thoại, nghiêm túc nhìn tôi nói: “Vâng, đi một chiều mất hơn hai tiếng đồng hồ. Như chị vừa thấy, một đoạn đường dài không có xe buýt. Nói cách khác, thầy Thẩm sẽ mất ít nhất hơn một giờ đi bộ.”

    Tôi im lặng.

    Lê Hạo nói tiếp: "Như vậy, chị à, xin hãy để thầy Thẩm đi."

    Tôi cau mày và không nói gì. Cuối cùng, chúng tôi gặp được Thẩm Viêm Châu trong một căn nhà thuê nhỏ.

    Anh bị ốm chỉ có một mình Tôi đưa tay sờ trán anh, nóng khủng khiếp. Thẩm Viêm Châu chật vật mở mắt, nói: “Sao chị lại ở đây?”

    Tôi cong môi đỡ anh: “Thầy Thẩm, tôi đến cứu thầy.”

    Lê Hạo đỡ anh ra xe, tôi chở anh đến bệnh viện. Kể từ đó, tôi đã bàn bạc với Thẩm Viêm Châu về việc sống tại nhà chúng tôi trong thời gian dạy kèm. Kết quả là anh cau mày và nhìn tôi như thể tôi có ác ý.

    "Đừng bận tâm."

    Tôi nhắc lại: “Được, ngày nào tôi cũng đón cậu, được không?”

    Anh không trả lời, đeo cặp vào và chuẩn bị về nhà.

    Lúc 9h30 tối, xe buýt đã chạy mất.

    Tôi nhặt chìa khóa xe, hét vào mặt anh: “Thầy Thẩm, tôi chở thầy đi.”

    Anh nhắm mắt mệt mỏi trên ghế hành khách. Trong lúc chờ đèn giao thông, tôi đưa tay ra nhìn lông mày anh một cách háo hức.

    Anh chợt mở mắt, nắm lấy tay tôi, hung hăng nói: “Lê Lê, đừng chơi đùa với tôi nữa.”

    Tôi chớp mắt nhìn anh: “Cậu không thử sao biết tôi không thành thật?”

    Anh thở dài và nói với tôi có phần nghiêm túc: "Tôi biết chính xác tôi là ai đối với chị. Chúng ta hoàn toàn không phải là người của cùng một thế giới.”

    Bầu không khí trong xe lạnh đi một chút, tôi trầm ngâm cầm vô lăng. Cho đến Thẩm Viêm Châu mở cửa xe bước xuống, nhẹ giọng nói: "Cám ơn, sau này chị sẽ không phải gặp phiền toái như vậy."

    Tôi mỉm cười vẫy tay: "Được rồi! Sáng mai 8 giờ sáng mai chị sẽ đến đón cậu đúng giờ."

    Thẩm Viêm Châu sững người tại chỗ, còn tôi bẻ lái quay đầu lại, mông ô tô tông vào cột điện thoại.

    "Cẩn thận-"

    Tôi thò đầu ra: “Cậu lo lắng cho chị à?”

    Anh ta có chút bối rối hạ mũ xuống, tôi ấn kính xe xuống vẫy tay: "Tạm biệt thầy Thẩm! Ngày mai tôi sẽ đón thầy!"

    Qua gương chiếu hậu, anh ngước mắt lên nhìn xe tôi rời đi.

    3.

    Tuy nhiên, ngày hôm sau, tôi đã lỡ cuộc hẹn, lý do là, người bạn đồng tính của tôi nhập viện lúc năm giờ sáng. Người ta nói rằng búi trĩ vỡ bạn tôi chảy máu rất nhiều. Anh ta chỉ biết tôi ở đây nên tôi phải đi.

    Tôi phải gọi xe đặc biệt đến đón Thẩm Viêm Châu.

    Hai giờ chiều, bạn tôi đòi xuất viện. Bác sĩ kiểm tra tình trạng và đưa ra lời giải thích ngắn gọn trước khi đồng ý.

    Tôi định quay lại lấy hai bộ quần áo để ở cùng bạn vài ngày nên dọc đường tôi đưa bạn về nhà. Bạn tôi đang đợi tôi ở tầng dưới.

    Vừa vào cửa đã chạm phải vẻ mặt ủ rũ của Thẩm Viêm Châu ở phòng khách, Lê Hạo đang ở trong phòng viết bài thi.

    Anh bạn đồng tính lớn tiếng thúc giục tôi: “Lê Lê, nhanh lên! Ở đây thiếu cô tôi không thể sống được!”

    Dưới sự theo dõi sát sao của Thẩm Viêm Châu, tôi lên tầng hai lấy quần áo.

    Đi ngang qua phòng Lê Hạo đang đi xuống lầu, tôi nhỏ giọng nói: “Tôi định ở lại nhà bạn vài ngày. Anh ấy vừa trải qua một cuộc phẫu thuật, không thể sống một mình.”

    Thẩm Viêm Châu đang sửa bài thì dừng lại, trên giấy xuất hiện những dấu vết dài, nhưng anh không nói gì, khiến mọi người khó chịu.

    Lê Hạo thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn: “Là một người đàn ông, thân thiện nhắc nhở, nếu chị không ra ngoài, hắn sẽ trẹo mông vào nhà chúng ta.”

    Tôi cau mày: “Được rồi – vậy chị đi đây.”

    Sau ngày hôm đó, tôi giải thích với Thẩm Viêm Châu trên WeChat nhưng không có câu trả lời nào cả.

    Hai ngày sau, tôi không thể ngồi yên được nữa, lái xe đến nhà Thẩm Viêm Châu.

    Đêm đó trăng sáng đến đáng sợ, vạch rõ ranh giới giữa chúng tôi.

    Thẩm Viêm Châu mặc áo ngắn tay màu đen, tóc hơi khô, đứng dưới ánh trăng, cơn gió chiều làm tung bay ngọn tóc anh.

    Cả người anh toát ra sự xa lạ và lạnh lùng, lời anh nói cũng thật lạnh lùng: "Lê Lê, chúng ta dừng ở đây. Chúng ta không thích hợp."

    Anh dừng lại rồi nói tiếp: “Tuần sau tan học tôi sẽ rời đi.”

    Tôi nói "Ồ" một cách nhẹ nhàng.Thực lòng thì tôi không buồn, chỉ là hơi tức ngực thôi. Vậy thì hãy dừng lại ở đó. Tôi mỉm cười gật đầu: “Được rồi, từ nay chúng ta sẽ đi tiếp trên con đường của mình. Thẩm Viêm Châu, hình như tôi… Tôi cũng không thích cậu lắm.”

    Tôi quay lại và bước vào xe. Anh mím môi và đi lên lầu.

    Đêm đó, tôi đóng gói hành lý ngay trong đêm.

    Lê Hạo đã báo cáo với bố mẹ tôi rằng tôi quan tâm đến gia sư của nó. Bây giờ thì tôi đã ra nước ngoài qua đêm với lý do tôi đã thất bại trong việc theo đuổi và cần phải chữa lành vết thương.

    Khi ra đi, không ngờ mắt tôi sưng húp vì khóc. Khi Lê Hạo tiễn tôi lên taxi, nó hỏi tôi một cách bất thường: "Thầy ấy có bắt nạt chị không? Tại sao chị lại khóc như thế?"

    Tôi dụi mắt rồi lên taxi: “Đúng vậy, cậu ta là một tên đại ng..ốc!”



    Bảy năm sau.

    Ở tuổi hai mươi chín, bố mẹ tôi bắt tôi phải gặp người mà họ nhờ mai mối.

    Tuy nhiên, danh tiếng của tôi trong ngành không tốt vì tôi chơi thân với nhiều người mẫu nam. Những bức ảnh đã được chụp lại. Trong ảnh, tôi đang đo vòng eo của một anh chàng tóc vàng đẹp trai. Đó chỉ là tin đồn!

    Trước hết, tôi là một nhà thiết kế. Thứ hai, tôi cần lấy số đo của họ nên chắc chắn sẽ có sự tiếp xúc gần gũi.

    Tại sao lại có tin đồn tôi có hơn chục bạn trai mỗi tháng! Thật khủng khiếp.



    Hầu hết các cuộc gặp mai mối đều đến và đi một cách vội vàng. Thẩm Viêm Châu là người cuối cùng và cũng là người tôi thích nhất.

    Anh mặc một bộ vest cao, đeo kính gọng vàng, tóc chải chuốt gọn gàng.

    Ngoài cửa sổ trời đang mưa nhẹ, buồn bã không thể giải thích được. Anh cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm, nhìn mưa ngoài trời rồi thản nhiên hỏi tôi: “Tôi có nghe nói về cô Lê. Em đã từng thích ai chưa?”

    Tôi nhìn chiếc còng tinh xảo của anh ta, cẩn thận nói: "Anh Thẩm đang nói đùa. Lúc còn trẻ tim tôi chắc chắn đã loạn nhịp, tôi thích người ta đến mức không thể nói ra."

    Thảm Viêm Châu nhìn tôi, giọng điệu gần như mỉa mai: "Thật sao? Nhịp tim của cô Lê rẻ tiền thật đấy."

    Tôi choáng váng.

    Có lẽ anh đã hiểu nhầm tôi là nữ hoàng biển cả. Tôi tức giận đến mức nắm lấy cánh tay anh và nói: "Anh Thẩm, tôi không biết anh nói vậy là có ý gì! Nhưng tôi vẫn phải giải thích. Do yêu cầu công việc nên tôi không thể tránh tiếp xúc với những người mẫu nam đó. Tôi không phải thánh nhân, nhất định sẽ hưng phấn trong vài giây! Không thích thì chính là không thích, ngoài công việc tôi chưa bao giờ liên lạc với bọn họ!"

    Tôi đứng dậy và lao đi. Kết quả là tôi bị mắc kẹt trước cửa hàng do trời mưa.

    Thẩm Viêm Châu cầm ô đi đến chỗ tôi: “Cô Lê, tôi tiễn cô được không?”

    "Không cần thiết!"

    "Được."

    Anh cầm ô đi dưới mưa với nụ cười yếu ớt.

    Trời ơi, anh làm tôi xấu hổ quá. Tôi tưởng chuyện giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Nhưng hật bất ngờ, hai ngày sau anh ta gọi vào điện thoại của tôi.

    Thứ Hai, Cục Dân chính đi làm và chúng tôi đã nhận được giấy chứng nhận. Sau khi kết hôn, chúng tôi gặp nhau ba lần trong tháng đầu tiên. Tháng sau tôi đi công tác. Tháng thứ ba anh ra nước ngoài du học.

    Nói chung, chúng tôi đã không gặp nhau nửa năm kể từ khi kết hôn.

    Thực ra đã bảy năm trôi qua, tôi thực sự không còn ấn tượng gì về anh. Chỉ nghe cái tên thấy nghi nghi thôi. Tôi lén hỏi Lê Hạo, nhưng nó nói đã lâu không liên lạc. Tôi tại thử hỏi một lần nữa, Thẩm Viêm Châu thản nhiên nói: “Là cùng tên.”

    Tôi đã nghi ngờ.

    Thẩm Viêm Châu năm đó đã nói rõ ràng không thích tôi, bảy năm sau làm sao có thể cưới tôi. Nói cách khác, chẳng lẽ anh ta đợi một người trong bảy năm. Tôi chỉ thấy điều này trong phim thôi.

    Trong phim, bảy năm vụt qua trong nháy mắt những ngoài đời chúng ta phải trải qua từng ngày từng đêm. Vạy nên, Thẩm Viêm Châu làm sao có thể là thầy Thẩm ngày đó chứ. Tôi nghĩ như vậy.

    Lỡ như người tôi thích n..gốc đến mức đợi tôi bảy năm mà sau khi kết hôn vẫn không nói ra thì sao? Tôi nhất định sẽ đánh chết anh ta! Vì vậy, đừng ngạc nhiên nếu nhìn thấy bác sĩ Thẩm với chiếc mũi bầm tím và khuôn mặt sưng tấy vì cô Lê đã đánh anh ta.

    Bác sĩ Thẩm quả thực đã đợi tôi bảy năm.

    4. Ngoại truyện - Tiến sĩ Thẩm

    Có lần tôi được mời đến trường dạy học sinh.

    Khi tan học, một chàng trai đứng dậy và hỏi tôi: "Giáo sư Thẩm, sắp đến giờ cuối rồi. Tôi có thể hỏi thầy một câu ngoài chủ đề được không?"

    Tôi đặt cuốn sách trong tay xuống và nói: “Được.”

    "Thật sự là thầy chờ vợ bảy năm sao? Bảy năm này thầy trải qua như thế nào?"

    Tôi gật đầu: “Nói một cách dễ hiểu thì thực ra chưa đầy bảy năm. Bởi vì tôi đã lừa cô ấy để lấy được giấy đăng ký kết hôn nửa năm trước.”

    Có sự hỗn loạn xung quanh.

    Tôi nói tiếp: “Thực ra đối với tôi, chờ đợi không phải là chuyện lâu dài. Việc này có thể liên quan đến bệnh nghề nghiệp của tôi, việc nghiên cứu y học của rất cần kiên nhẫn. Trong bảy năm đó, tôi đã vượt qua các nghiên cứu y tế trong khi chờ đợi cô ấy quay lại. Điều đó không hề khó khăn chút nào. Thật ra tôi cũng không chắc mình có thể đợi được cô ấy hay không. Dù sao giữa chúng tôi có quá nhiều điều không chắc chắn. Nhưng tôi có thể chắc chắn rằng khi cô ấy chưa xuất hiện, tôi không có ý định kết hôn."

    Thực sự, tôi đã rất hối hận khi biết cô ấy ra nước ngoài với đôi mắt sưng vù vì khóc. Nhưng lúc đó, tôi không những không thể cho cô ấy thứ cô ấy muốn. Ngay cả thực phẩm và quần áo cũng có vấn đề.

    Cô ấy trêu chọc một cách ngẫu hứng, nhưng cô ấy đã làm xáo trộn tâm trạng của tôi trong nhiều năm.

    Một cô gái khác ở bên cạnh hỏi tôi: “Giáo sư, anh đã đợi cô ấy tận bảy năm, chẳng phải anh không chắc chắn đối với chuyện tình này sao?”

    Tôi cất cuốn sách vào cặp và trả lời: “Quả thực không có chắc chắn. Vì vậy, chúng tôi bắt đầu hẹn hò sau khi kết hôn. Nhưng tôi không khuyên cô nên bắt chước tôi như thế này. Mọi thứ trên đời này đều không thể đoán trước được và rất nhiều thứ có thể thay đổi sau bảy năm. Tôi rất vui vì chúng tôi gặp lại nhau sau bảy năm và cô ấy vẫn chưa trở thành vợ của người khác."

    Có nhiều sinh viên muốn đặt câu hỏi nữa nhưng tôi mỉm cười và từ chối. Nguyên nhân là vì tôi nhìn thấy Lê Lê đang đứng bên ngoài lớp học với con gái trong tay.

    “Bà xã còn đang đợi tôi về nấu ăn, nên chúng ta kết thúc nhé."

    Tôi bế con gái ra khỏi vòng tay của Lê Lê, khuôn mặt mũm mĩm của con bé tiến lại gần. Con né ôm mặt tôi và cắn, rồi dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình chọc vào mặt bên kia của tôi nhiều lần.

    Lê Lê nắm lấy cánh tay của tôi, hưng phấn hỏi: "Anh vừa mới nói gì thế?"

    Một sinh viên lớp đi ngang qua trả lời: "Chào cô! Giáo sư vừa nói chuyện thầy ấu đợi cô bảy năm."

    Lê Lê quen thuộc nói: "Đừng học giáo sư của cậu, anh ấy sẽ bị đánh đấy!"

    Bạn sinh viên sửng sốt: "Hả? Giáo sư bị đánh à?"

    Lê Lê liếc nhìn tôi một cách trêu chọc: “Tôi không đánh anh ấy, nhưng tôi sẽ hành hạ anh ấy một chút, đúng không?”

    Tôi mỉm cười gật đầu, ôm Lê Lê vào lòng bước đi. Khi chúng tôi đến tầng vắng, Lê Lê liên tục chọc vào eo tôi: "Đúng vậy không, thưa thầy Thẩm?"

    Không, vết răng trên thắt lưng của tôi vẫn còn đó.

    "yiyi yaya -" Tiểu Đoàn Tử ôm mặt tôi ch** n**c miếng.

    "Hahaha, con gái anh nói có!"

    Đúng như vậy. Ở đời này người ta nói gì thì nói nấy. Tôi sẵn sàng làm như vậy.

    (--END--)
     
    Back
    Top Dưới