Ngôn Tình Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,143
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ket-hon-roi-yeu-dinh-thap-tam.jpg

Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Tác giả: Đinh Thập Tam/丁十三
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đinh Thập Tam/丁十三

Thể loại: Truyện ngắn, zhihu.

Số chương: 11

Editor: Cá Con

Giới thiệu:

Tôi bị người ta coi như một con chim hoàng yến, nuôi suốt mười năm trời.

Mãi cho đến khi qua đời, hắn cũng chưa bao giờ hứa sẽ cho tôi một cái đám cưới.

Mở mắt ra lần nữa, đã trở lại mười năm trước.

Để tránh lặp lại cơn ác mộng.

Chuyện đầu tiên tôi làm sau khi trọng sinh, là đi tìm kẻ thù không đội trời chung trong tương lai của hắn.

Lúc này đối phương vẫn là một anh thợ sửa xe, nghèo khó sa sút.

Tôi ném chiếc thẻ ngân hàng lên trên bàn, "Kết hôn không, sau khi kết hôn toàn bộ tiền lương của tôi đều là của anh!"

Đối phương nghiến răng nghiến lợi, "Lương tháng ba ngàn, thì tôi đồng ý."​
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 1


1,

Tôi đã cầu hôn với Giang Kiệt.

Lúc này, anh đấy đang ngậm điếu thuốc trong miệng: “Cô coi trọng tôi ở điểm nào?”

Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng thốt ra được một câu: “Chắc là bởi vì anh rất đẹp trai.”

“À.”

Tiếng cười giễu cợt làm tôi đỏ bừng mặt, nhưng vẫn mạnh dạn hỏi: “Vậy là anh đồng ý rồi?”

Giang Kiệt không nói gì.

Nhìn thẳng vào tôi.

Có vẻ đã nhìn ra tôi có tính toán.

Tôi nhìn vào anh ấy, hi vọng anh ấy có thể nhìn ra sự chân thành của tôi.

Một lúc lâu sau, anh mới mỉm cười.

Cà lơ cà phất nói: “Nàng dâu tự đưa đến của, dại gì không đáp ứng?”

Thế là chúng tôi kết hôn.

Vào ngày thứ hai khi tôi sống lại.

Cất quyển sổ màu đỏ vào túi, tôi vẫn có cảm giác không chân thật.

Ở kiếp trước, tôi đã từng gặp Giang Kiệt.

Đó là năm thứ bảy tôi bị Hứa Triệt nh ốt

Tôi trốn khỏi biệt thự, không một xu dính túi.

Trên đường, tôi gặp Giang Kiệt.

Khi đó, anh ấy đã là một doanh nhân nổi tiếng.

Quần áo chỉnh tề, và có thái độ người muốn sống chớ tới gần.

Tôi cầu xin anh ấy giúp tôi.

Giang Kiệt giúp tôi sắp xếp một chỗ ở và một chiếc vé máy bay để rời đi.

Chỉ là về sau, tôi vẫn bị Hứa Triệt bắ t lại.

Không muốn nhớ lại đoạn quá khứ đó nữa, tôi giương mắt hỏi Giang Kiệt: “Chúng ta đi đâu nữa?”

“Đưa cô về nhà.”

Tôi sững sờ: “Chúng ta… không phải đã kết hôn rồi sao?”

“Cho nên?”

“Anh không có ý định đưa em về nhà sao?”
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 2


2,

Giang Kiệt ở một khu chưa được hoàn thiện.

Tất cả đều chưa xây xong.

Tất cả những người ở đây đều là công nhân xây dựng.

“Tôi từng chuyển gạch đến đây, cùng chủ nhà có chút giao tình, anh ấy cho tôi ở đây, không tốn tiền thuê nhà.”

Chắc là vì thấy sự nghi ngờ trong ánh mắt tôi, Giang Kiệt chủ động giải thích.

Trong phòng không có gì ngoài một chiếc giường.

Nhà vệ sinh thậm chí còn không có bồn cầu xả nước, chỉ có vòi nước ở chỗ tắm rửa.

Giang Kiệt nhìn tôi: “Hối hận sao? Giờ mới nhận ra thì không kịp rồi.”

“Không hối hận.”

Tôi để hành lý xuống: “Buổi tối chúng ta cùng ngủ ở đây, chiếc giường này có phải hơi nhỏ không?”.

Giang Kiệt nheo mắt trả lời: “Đủ.”

Ban đêm, tôi nằm trên giường của Giang Kiệt.

Còn anh ấy trải hai tờ báo, nằm trên mặt đất.

Trong phòng không có rèm che, nhìn ra ngoài cửa sổ có thể ngắm trăng.

“Giang Kiệt, anh ngủ rồi?”

“Ừm.”

Tôi sợ anh ngủ dưới đất sẽ bị cảm lạnh, nên tôi nhích vào trong hỏi anh: “Anh có muốn lên đây ngủ không?”

Giường hơi nhỏ, nhưng nằm cũng ok.

Sau vài giây, cuối cùng Giang Kiệt nói ra một câu: “Tôi lên em sẽ không ngủ được.”

Tôi siết chặt chăn trong tay: “Em không ngại.”

Vừa nói xong, Giang Kiệt như một con m ã nh thú được thả ra, nhào vào tôi.

Tôi nhất thời không biết phản ứng thế nào, vô thức quay đầu đi.

Trọng lượng trên thân nhẹ đi, dưới ánh sáng của trăng, tôi nhìn thấy trên mặt Giang Kiệt lộ ra vẻ trào phúng.

“Không làm được thì đừng nói bừa. Tôi là người trung thực, dễ coi là thật.”

Dứt lời, anh chuẩn bị xuống nằm lên tờ báo.

Nhìn ra ý đồ của anh, tôi níu vạt áo anh.

Ngón tay khẽ chạm vào cơ thể anh.

Giang Kiệt giật mình, tôi nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt anh ấy.

Tôi cắn chặt môi: “Em bằng lòng mà.”

Sợ anh không đồng ý, tôi còn cào cào vào anh ấy hai lần.

Con ngươi Giang Kiệt tối lại: “Hiện tại hối hận cũng không kịp.”

Chúng tôi bắt đầu…

Cơ bắp của anh ấy khác với Hứa Triệt thường xuyên luyện tập ở phòng thể hình.

Giang Kiệt làm công lâu năm, làn da là màu lúa mì.

Anh có cơ bụng săn chắc và toàn thân đầy sức mạnh.

Cuối cùng tôi không chịu được sự trêu trọc, tôi khóc đến run rẩy anh ấy mới dừng lại.

Anh ấy hôn lên giọt nước mắt của tôi nói: “Yếu ớt!”

Giọng điệu có ý bất mãn.

Toàn thân tôi đau dữ dội, anh không an ủi thì thôi, lại còn mắng người ta.

Tôi không vui, quay mặt đi không thèm nhìn anh.

Anh phớt lờ tôi, rời khỏi giường.

Tôi ôm chăn càng nghĩ càng ủy khuất.

Đời trước tôi bị Hứa Triệt nuôi như chim hoàng yến 10 năm.

Đến c h ế t mới được giải thoát.

Còn tưởng ông trời thương xót, cho tôi một cơ hội bắt đầu lại.

Nhưng mà Giang Kiệt lại như biến thành người khác.

Tôi đang khóc thì bị một chiếc khăn ấm trùm lên mặt.

Không biết Giang Kiệt trở về từ lúc nào, mang theo một chiếc chậu và một chiếc khăn nóng.

“Khóc?”

Tôi không thừa nhận: “Không có khóc.”

Giang Kiệt vụng về lau mặt cho tôi, sau đó quay đầu vắt khăn.

“Anh làm gì”

“Trong nhà không có nước nóng, không đi tắm rửa được, lau qua người một chút sẽ dễ chịu hơn.”

Trên người tôi thật sự dính dính rất khó chịu.

Nhưng tôi đang tức giận, giành lấy chiếc khăn: “Em tự làm.”

“Để anh.”

Giang Kiệt bỏ qua thái độ của tôi, vén chăn lên lau người cho tôi.

Một lúc sau, tôi nghe anh ấy nói:

“Đừng tức giận, lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Giọng nói có chút không tình nguyện.

Tôi đỏ mặt, khóe miệng cong lên.

Tôi kéo chăn lên che mặt.
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 3


3,

Hôm sau, khi tôi thức dậy đã thấy Giang Kiệt đã thay quần áo để chuẩn bị đi làm.

Trên chiếc bàn nhỏ có hai cái bánh bao.

Tôi không biết anh ấy đi mua khi nào.

“Có nước nóng rồi, đi tắm rửa đi rồi tôi đưa em đi làm.”

“Không cần, em tự đi.”

Giang Kiệt nhìn tôi nghiêm mặt: “Ở đây có nhiều nam công nhân, cô gái như em đi một mình không an toàn.”

Sau đó lại nói thêm: “Buổi tối tan làm gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đón em.”

Sau khi rửa mặt, tôi nhìn thấy chiếc thẻ ngân hàng trên bàn.

Đó là chiếc thẻ mà tôi đưa cho Giang Kiệt lúc cầu hôn anh.

“Thẻ của em, cầm lấy đi.”

Giang Kiệt nhìn tôi: “Tôi còn chưa đến mức phải dùng tiền của phụ nữ.”

Nói dối.

Anh rõ ràng nghèo như vậy.

Giang Kiệt không cầm, tôi cũng không muốn tranh cãi nữa.

Tôi cầm lấy thẻ, tính toán có thể thay đổi phòng ở trước.

Nếu như anh ấy không đồng ý, ít nhất cũng phải thay cái giường.

Mặc dù cuộc sống không bằng “kim ốc” kiếp trước, nhưng ở bên cạnh Giang Kiệt, tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Tâm tình tôi rất tốt cho đến khi đi làm.

Vừa đến văn phòng, Lưu Anh thần thần bí bí đi tới: “Tiểu Hi, có tin vui cho cô đây.”

Sau đó hạ thấp giọng nói: “Anh họ của tôi thích cô.”

Tôi:????????

Cô ấy lại kéo tôi sang một bên: “Anh họ tôi không phải người bình thường. Anh ấy vừa đẹp trai, tính cách lại tốt. Anh ấy tốt nghiệp đại học Cambridge. Cha anh ấy là người giàu nhất thành phố này, rất nhiều thiên kim đều thích anh ấy nhưng anh ấy đều không vừa mắt, hôm qua anh ấy bảo với tôi anh ấy muốn tôi hẹn cô giúp anh ấy.”

Đôi mắt của Lưu Anh sáng lên: “Những ngày tốt đẹp của cô sắp tới rồi.”

Tốt nghiệp Cambridge.

Cha là người giàu nhất thành phố.

Một cái tên xuất hiện trong đầu tôi.

Sắc mặt tôi tái nhợt.

Tôi khống chế nét mặt của mình, cố gắng từ chối bằng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể: “Có lẽ phải xin lỗi anh họ cô, tôi không có phúc khí này, tôi đã kết hôn.”

Lưu Anh không tin: “Chúng ta là đồng nghiệp một năm, đến đối tượng cô còn không có sao có thể đột nhiên kết hôn được?”

“Đây là sự thật, chúng tôi đã lĩnh chứng, chỉ là chưa tổ chức hôn lễ. Khi nào tổ chức tôi sẽ gửi thiệp mời.”

Tôi cười: “Sắp đến tiết của tôi rồi, tôi xin phép đi trước.”

Nói xong tôi nhanh chóng rời đi.

Mãi đến khi bước ra khỏi cửa, tôi dường như mất hết sức lực.

Hứa Triệt.

Đời trước anh ta không xuất hiện sớm như vậy.

Hơn nữa, làm sao anh ta biết được tôi cùng Lưu Anh dạy học ở đây.

Tay chân tôi lạnh buốt.

Tôi tự an ủi mình, đời này tôi đã kết hôn, tôi đã có Giang Kiệt.

Tôi tuyệt đối sẽ không giẫm lên vết xe đổ.
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 4


4,

Sự xuất hiện sớm của Hứa Triệt ảnh hưởng lớn đến tâm trạng của tôi.

Tôi lơ đãng cả ngày.

Mí mắt co giật.

Tôi có cảm giác điều không hay sẽ xảy ra.

Quả nhiên, tôi vừa tan làm bước ra khỏi cổng trường đã thấy một chiếc oto màu đen đậu ở cổng.

Thấy tôi, người đàn ông ngồi trong xe bước ra, trên tay còn cầm một bó hoa hồng.

“Trần tiểu thư.”

Anh ta đứng trước mặt tôi, vừa cười vừa tự giới thiệu: “Xin thứ lỗi, tôi là Hứa Triệt, anh họ của Lưu Anh.”

Bên ngoài có rất nhiều phụ huynh đến đón con.

Bó hoa hồng của Hứa Triệt rất bắt mắt.

Có người nhận ra tôi, bắt đầu vỗ tay.

Ồn ào để tôi đáp ứng anh ta.

Mặt tôi trắng bệch: “Anh muốn gì?”

Đừng khẩn trương, tôi chỉ muốn làm quen với cô thôi.” Hứa Triệt cong khóe môi: “Lúc trước tôi chờ Lưu Anh, vô tình nhìn thấy cô, tôi có hảo cảm với cô nên mới đến đây. Hôm nay không mời mà tới là muốn làm quen với cô.”

Mặc dù Hứa Triệt giả vờ rất tốt, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự điên cuồng trong mắt anh ta.

Khi tôi bất lực không biết làm thế nào, đột nhiên nhìn thấy Giang Kiệt.

Anh ngồi trên chiếc xe máy hỏng, miệng ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn tôi.

Giống như không liên quan gì đến anh ấy.

Như một người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ, tôi lao thẳng đến đó.

Mùi dầu máy trên người anh ấy giúp tôi lấy lại được tỉnh táo.

Tôi quay người nói với Hứa Triệt: “Tôi đã nói với Lưu Anh là tôi kết hôn rồi.”

Hứa Triệt không ngờ được tôi đã kết hôn.

Nụ cười trên mặt cứng lại.

Anh ta hướng mắt về phía Giang Kiệt, sự th ù h ậ n trong mắt bị tôi nhìn ra.

Chỉ là… h ận?

Đây rõ ràng là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Giang Kiệt.

Tại sao lại có ánh mắt h ậ n th ù?

Hứa Triệt che giấu cảm xúc rất tốt, rất nhanh đã điều chỉnh tốt tâm trạng: “Là tôi đường đột, không nghĩ tới Trần tiểu thư đã kết hôn. Hoa tôi đã mua, không muốn lấy lại, vì vậy coi như đây là quà chúc mừng tân hôn đi.”

Rồi anh ta đưa nó cho tôi: “Hoa đẹp tặng người đẹp, tôi nghĩ chồng cô không ngại đâu.”

Tôi chưa kịp nói gì, Giang Kiệt đột nhiên cười.

“Ai nói tôi không ngại?”

Anh ấy nhìn Hứa Triệt: “Tôi là người nhỏ nhen, không muốn nhìn cô dâu xinh đẹp của mình nhận quà của người khác.”

Giang Kiệt nói xong thì đưa cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm màu hồng.

“Đội vào.”

Tôi nhìn chiếc mũ mới tinh, tâm tình khá hơn.

Nhịn không được mở miệng hỏi: “Anh có ý mua cho em?”

“Nhặt ở đống rác.”

Tôi nhếch miệng: “Vậy lần sau anh có thể nhặt cái màu xanh không? Em thích màu xanh.”

Giang Kiệt nhướng mày, giả vờ làm động tác muốn tháo mũ bảo hiểm của tôi ra.

Tôi vội vàng đội lại, gõ gõ lên đầu: “Nhìn đẹp không?”

Trong mắt Giang Kiệt hiện lên ý cười, kéo kính che mặt trên mũ bảo hiểm của tôi xuống.

Anh nói: “Đồ ngốc.”

Quay đầu lại thấy Hứa Triệt đã rời đi.

Sau hôm nay, tất cả mọi người đều biết chồng tôi là nhân viên sửa xe.

Nghỉ giữa giờ, tôi thấy vài đồng nghiệp đang tụ vào thảo luận.

“Trông xinh xắn cũng chẳng được cái gì, cuối cùng không phải cũng lấy người như anh ta sao?”

“Các cô có để ý không, chiếc xe của anh ta lúc nổ máy chẳng khác gì xe kéo.”

Sau đó mọi người cười vang.

Thấy tôi vào, có người cố ý hỏi: “Tiểu Hi, chồng em sửa xe ở đâu vậy? Chồng chị vừa mua một chiếc Merc.edes, có gì để chị bảo chồng chị qua bảo dưỡng.”

“Được, lát nữa em gửi địa chỉ cho chị.”

Lưu Anh không chịu được nữa, kéo tôi ra khỏi văn phòng: “Cô bị đần hả, người ta leo lên đầu cô, cô còn nói chuyện được với người ta.”

“Người ta nói cô trông xinh xắn, có công việc đàng hoàng, sao lại lấy một người….”

Lưu Anh ngừng một chút rồi lại nói tiếp: “Tôi nói thẳng cô đừng giận, cô còn trẻ, dễ bị l ừa gạt. Cô cho rằng có tình yêu là không cần bánh mì, sau này sẽ hối hận. Nói thật, cô xem xét anh họ tôi một chút, anh ấy nói anh ấy không ngại cô từng có một đời chồng…”

“Lưu Anh, túi của cô trông rất đẹp.”

Tôi ngắt lời, ánh mắt nhìn vào chiếc túi Her m es trên bàn của cô ấy “Mới mua?”

Lưu Anh đỏ mặt, “Ừa.”

Tôi biết thu nhập của cô ấy, dùng ngón chân cũng nghĩ được ai mua cho cô ta và tại sao.

Tôi không nói thẳng ra, “Tôi và chồng tôi sống rất tốt, chúng tôi sống thế nào cũng được, sau này đừng nói xấu anh ấy, tôi không muốn nghe.”
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 5


5,

Hôm nay đón tôi, Giang Kiệt không đi xe máy.

“Xe của anh đâu?”

“Bán rồi.”

Giang Kiệt không giải thích thêm, khóe miệng giương lên, “Đi thôi.”

Giang Kiệt dắt tôi đi về phía trước, nhưng không phải hướng mà chúng tôi hay đi.

Không biết anh ấy định làm gì, đại khái là đi được vài trăm mét, đến một tiểu khu ở gần trường tôi thì dừng lại.

“Tầng ba, đi lên xem một chút đi.”

Tôi mơ hồ suy đoán.

Nhưng tôi không tin được.

Tôi lững thững đi lên tầng ba, mở cửa phòng.

Đẩy cửa bước vào, là một căn chung cư nhỏ có hai phòng ngủ.

Ngôi nhà không lớn, nhưng lại trang trí rất ấm áp.

Rèm cửa màu xanh da trời, một góc đang bị gió thổi bay.

Mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ, cả căn phòng đều có màu vàng.

Hóa ra anh ấy nhớ tôi thích màu xanh.

Tôi không thể miêu tả được cảm giác của mình.

Trong hai cuộc đời, tôi đã sống ở biệt thự sang trọng, cũng ở qua căn phòng xập xệ.

Nhưng trong khoảnh khắc này, trái tim tôi dường như ngập tràn niềm vui.

“Anh bán xe để thuê ngôi nhà này sao?”

Đây là khu gần trường, tuy nhà cũ nhưng giá chắc chắn không hề thấp.

Tiền của Giang Kiệt chắc chắn không thể đủ thế chấp ngôi nhà này.

Giang Kiệt không nhắc đến chiếc xe máy mà nói: “Chỗ này gần trường của em, đi làm cũng thuận tiện. Hơn nữa bên kia không có nước nóng, sợ em không chịu được.”

Anh vừa nói xong, tôi đã quay đầu ôm eo anh.

Giang Kiệt bị hành động “ôm ấp yêu thương” của tôi làm cho giật mình.

Sững sờ một lúc nhưng cũng mở vòng tay ra ôm lấy tôi.

“Được rồi, bây giờ không phải lúc để khóc. Đêm nay cho em khóc thoải mái!”

Đồ không đứng đắn!

Đêm khuya, Giang Kiệt thành công làm cho tôi khóc, anh ấy ôm lấy tôi, thỏa mãn hôn tôi.

“Bà xã nói đúng, giường này quả thật k1ch thích hơn so với chiếc giường nhỏ kia.”

Tôi…?

Tôi nói điều này lúc nào?

Tôi cố hết sức chịu đựng để không đá người đàn ông này xuống giường.

Ngày hôm sau là cuối tuần, tôi và Giang Kiệt hẹn nhau về nhà cũ thu dọn đồ đạc.

Buổi chiều, anh ấy không về nhà.

“Chiều nay anh có việc bận, xưởng xảy ra chút chuyện.”

Trên đường đi, Giang Kiệt gọi cho tôi.

Tôi không nghĩ nhiều nữa, “Vậy, em tự đi.”

Thật ra tôi cũng không có nhiều đồ, chỉ có một chiếc vali thôi.

Giang Kiệt có lẽ đang bận gì đó, tôi không hiểu liền cúp điện thoaij.

Trước kia Giang Kiệt không cho phép tôi đi một mình qua đây.

Chủ yếu là vì có quá nhiều công nhân, anh ấy cảm thấy không an toàn.

Nhưng giờ là ban ngày, chắc cũng không có gì gọi là không an toàn.

Không ngờ vừa bước vào đã có ba, bốn người công nhân đi theo tôi.

“Cô gái sống ở đây một mình sao?”

Tôi run lên: “Các người là ai, đi ra ngoài!”

“Đây là nhà chúng tôi, sao chúng tôi phải ra ngoài?”

Trong đó tên dẫn đầu cười thành tiếng: “Trước đây tôi thấy cô ở đây cùng một thằng nào đó, hai người chơi đủ rồi, giờ em đến chơi với anh?”

Trong phòng quá trống trải, tôi không tìm được công cụ nào để bảo vệ bản thân.

Tôi cắn răng chạy ra ngoài.

Mấy người kia phản ứng nhanh chóng, nắm lấy tóc của tôi, ném tôi xuống đất.

“Cô em dáng người đẹp, anh nhớ mong đã lâu, chỉ chờ ngày hôm nay.”

Nói rồi xúi người xuống.

Tôi l iề u mạng giãy dụa, điên cuồng hét lên, ngay vào lúc anh ta chuẩn bị chạm vào quần áo tôi, cửa đột nhiên bị đá văng.

Ngay lập tức, anh ta bị ngã xuống đất.

Thấy vậy, hai người công nhân còn lại muốn lao vào đánh người ở cửa.”

“Tôi là nhà đầu tư, các anh thật sự dám động thủ với tôi?”

Ba người nhìn nhau, giống như đang xác nhận câu nói này là thật hay giả.

Một lát sau bọn chúng mắng một câu rồi bỏ chạy.

Hứa Triệt cởi áo khoác khoác lên người tôi, nói với trợ lý bên cạnh, “Tìm cho ra ba người đó, nên làm thế nào thì anh tự biết mà làm.”

Trợ lý gật nhẹ đầu, quay người rời đi.

Hứa Triệt cúi đầu xuống, “Còn nhớ tôi không?”

Tay đang cầm mép áo của tôi siết chặt.

“Không nhớ ra.”

Trả lại áo cho anh ta, tôi cầm vali lên, “Hôm nay thật sự cảm ơn anh.”

Sau khi tôi bước đi được một đoạn, Hứa Triệt nắm lấy cổ tay tôi, “Cô hình như rất sợ tôi?”

“Chúng ta không quen không biết, sao tôi lại sợ anh?”

“Đúng vậy.” Hứa Triệt từ từ buông tay, “Sao cô lại ở đây, tôi nhớ không nhầm khu này còn chưa hoàn thiện.”

“Không phải việc của anh.”

“Nhưng khu đất này là của tôi.”

Hứa Triệt nhìn chằm chằm vào tôi, “Cư trú bất hợp pháp, hay là tôi khởi kiện Giang Kiệt?”

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

“Tôi muốn cô.” Hứa Triệt không hề che giấu mục đích, “Trần Tiểu Hi, ngay từ đầu tôi đã nói, tôi thích cô.”

“Nhưng tôi cũng đã nói, tôi đã kết hôn.”

“Chuyện đó không liên quan.”

Tôi mím môi, anh ta xoay người nhìn tôi, “Giang Kiệt không cho cô được cuộc sống cô muốn, hạt ngọc không nên bị vấy bẩn bởi anh ta. Cô muốn để anh ta ăn cơm tù hay sao, tôi cho cô thời gian, cô tự lựa chọn đi.”

Tôi siết chặt vali đi ra ngoài.

Lần này, Hứa Triệt không ngăn cản tôi.
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 6


6,

Rời khỏi đó.

Tôi mới phát hiện toàn thân tôi đã run rẩy.

Ba người công nhân kia theo tôi xuất hiện, Hứa Triệt lại vừa tình cờ “anh hùng cứu mỹ nhân”.

Tôi không tin đây là sự trùng hợp.

Sống lại một đời.

Hứa Triệt vẫn là người như thế.

Chỉ cần anh ta muốn, anh ta sẽ dùng tất cả thủ đoạn để có được.

Tôi gọi điện cho Giang Kiệt vài cuộc điện thoại, nhưng đều không có người nghe.

Chờ đến tối, tôi mới phát giác ra việc này không thích hợp.

Từ khi kết hôn, chưa có hôm nào anh ấy về muộn như vậy.

Tôi trực tiếp chạy đến chỗ làm của anh ấy.

Một mảnh hỗn độn.

Tôi ngăn chú đang dọn vệ sinh lại hỏi: “Chú có biết Giang Kiệt ở đâu không?”

“Tiểu Giang? Đi viện rồi.”

Tôi lúng túng, đang êm đang đẹp tại sao lại đi bệnh viện?

Chú lắc đầu: “Xui xẻo, gặp phải vài người không nói lý lẽ.”

Khi tôi hỏi được địa chỉ và đến bệnh viện, Giang Kiệt đã được đưa ra khỏi phòng khám.

Trên mặt anh có hai vết máu, cánh tay phải bị bó thạch cao.

Trên người lấm lem bùn đất và vết m á u.

Tôi khóc nấc lên.

“Giang Kiệt!”

“Sao em lại đến đây.”

Anh đi tới, duỗi tay kia xoa xoa mặt tôi “Ông đây còn chưa c h ế t, em khóc lóc cái gì?”

Lúc nào rồi còn nói lời kiểu này.

Tôi tức giận, đang định mở miệng nói thì nghe thấy một âm thanh…

“Đ*, anh Kiệt, chị dâu quá xinh đẹp đi, giống như tiên nữ vậy.”

Sau đó còn thì thào, “Bảo sao anh không đi chơi đêm với bọn em, em mà có nàng dâu đẹp như thế này cũng không muốn đi chơi.”

Lúc này tôi mới để ý phía sau anh ấy còn có một nam sinh.

Cậu ấy có vẻ nhỏ tuổi, nhìn tôi chằm chằm.

Đôi mắt trong veo khiến người ta không nỡ ghét bỏ.

Lời khen thẳng thừng khiến tôi hơi xấu hổ, nhưng Giang Kiệt lại đắc ý cong cong khóe miệng: “Tránh xa vợ ông ra.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe bác sĩ nói chỉ bị n ứt nhẹ xương ở tay phải, còn đâu đều là v ết th ương ngoài da.

“Sao lại bị thương như vậy?”

Giang Kiệt chưa kịp nói, cậu bé đã mắng trước: “Hôm nay gặp một người không nói lý lẽ, xe không có vấn đề gì, nhưng lại nói rằng anh Kiệt sửa hỏng xe bắt bồi thường. Đương nhiên chúng em không đồng ý, kết quả là anh ta tìm một đám người tới phá tiệm.”

“Không báo cảnh sát sao?”

“Báo thì làm được gì, người đó địa vị không nhỏ, biển số xe ngũ quý 8, không có quyền thì làm sao có thể dùng biển số đó?”

Ngũ quý 8?

Tôi đột nhiên nhớ ra, “Là xe gì?”

“Hum.mer màu đen.”

Cậu bé còn đang than thở, “Sao lại chọc vào tổ tông như thế, về sau phải làm sau bây giờ. Anh Kiệt, anh có thể bảo ông chủ đừng truy cứu chuyện này không.”

Tôi không còn nghe lọt tai được gì.

Cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Là Hứa Triệt.

Đột nhiên, một cánh tay vuốt nhẹ mặt tôi.

Tôi kêu lên vì đau, ngước lên nhìn ánh mắt tinh nghịch của Giang Kiệt.

Tôi nhìn dáng vẻ hờ hững của anh, kì lạ hỏi: “Anh không lo lắng sao?”

“Lo lắng cái gì?”

“Chuyện sau này.”

Giang Kiệt cười nhạo, “Cùng lắm thì không làm nữa, có thể làm gì được anh?”

Sau đó anh cười, “Còn nữa, không phải anh còn có vợ bao nuôi sao? Mỗi tháng ba ngàn tiền lương đều cho anh.”

Đó là lời tôi đề cập đến lúc cầu hôn.

Tôi đỏ mặt.

“Hừ.” nhẹ nhàng nói: “Tiền của em đều cho anh.”

Giang Kiệt búng vào trán tôi, nói thêm, “Bé ngốc.”
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 7


7,

Giang Kiệt bị sa thải.

Tôi nghe thấy ông chủ của anh gọi điện nói, “Tôi xin lỗi nhưng lai lịch bên kia quá lớn, tôi không giúp được gì…”

Giang Kiệt hút thuốc, không có biểu hiện gì.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Giang Kiệt gọi tôi, “Vợ ơi.”

Tôi cho là anh ấy muốn nói với tôi chuyện mình bị sa thải.

Đang nghĩ nên an ủi anh kiểu gì, liền nghe thấy anh nói: “Trên người anh có vẻ có mùi, em giúp anh tắm.”

Tôi:?????????????

Ngẩng đầu, thấy ánh mắt đợi mong của Giang Kiệt.

Giúp anh tắm rửa…..????

Tôi đỏ mặt, “Sao suốt ngày anh đều muốn làm mấy chuyện này!”

“Chuyện nào?” Giang Kiệt nhíu mày. “Tay anh bó thạch cao không thể dính nước, nhờ em giúp anh xả nước thôi.”

Sau đó anh đến gần tai tôi, nhẹ nói: “Em muốn như thế nào? Chỉ cần em nói ra, anh có thể không cần cánh tay này cũng có thể thỏa mãn em.”

Tôi thẹn quá hóa giận, quên luôn chuyện anh thất nghiệp, vừa tức vừa đi về phía nhà tắm.

Đằng sau còn nghe thấy tiếng anh cười vui vẻ.

Tuy nhiên, khi đi tắm, Giang Kiệt lại phát hiện ra chuyện xảy ra với tôi vào ban ngày.

Anh nhẹ nhàng nhéo tôi, cau mày nói, “Vết này là sao?”

Lúc này tôi mới chú ý đến, cổ tay bị tụ m á u.

Còn có mấy chỗ bị tím.

Chắc là lúc tôi dãy dụa.

Tôi cuống quít lấy tóc che đi, “Không cẩn thận bị ngã.”

Giang Kiệt cười lạnh, “Không cẩn thận tự b ó p cổ mình, lại còn tự cào mình?”

Không biết phải làm sao tôi đành nói thật.

“Ban ngày em về nhà cũ lấy đồ, bị người ta đi theo.”

Tôi thấy sắc mặt Giang Kiệt âm trầm, vội vàng giải thích: “Nhưng không sao, có người cứu em.”

Giang Kiệt không nói gì.

Chúng tôi chỉ nhìn nhau.

Trong phòng tắm nhỏ, hơi nước mờ đi, gió thổi vào làm tôi ớn lạnh.

Tôi rùng mình.

Giang Kiệt có vẻ nhận ra điều gì đó, lấy khăn tắm quấn quanh người tôi.

Tôi kéo tay anh, “Anh giận à?”

“Đáng lẽ anh không nên để em đi một mình.”

Trong mắt anh không che giấu được sự đau đớn và tự trách.

Nhưng rõ ràng người sai là tôi.

Tôi không thể chịu được nữa, một lần nói hết những gì tôi biết: “Tất cả là do Hứa Triệt làm, chính là người tặng hoa hồng cho em ở trường trước đây. Chiếc Hum.mer là của anh ta, anh ta cố tình đập phá cửa hàng, gây phiền phức cho anh; người gây phiền phức cho em cũng là anh ta tìm đến, anh ta giả vờ cứu em; anh ta biết chúng ta ở đó, anh ta nói sẽ kiện anh…”

“Không hiểu sao anh ta lại như vậy, cứ nhắm vào em. Em xin lỗi, tất cả là do em, nếu không phải tại em….”

Tôi không thể nói tiếp nữa, chỉ có thể tiếp tục khóc.

Tôi khóc cho cả hai đời chịu ủy khuất.

Tôi không hiểu, tôi chưa từng trêu trọc Hứa Triệt.

Vì sao anh ta không chịu tha cho tôi.

Thấy tôi khóc quá nhiều, Giang Kiệt lau mặt cho tôi, “Sao em lại dễ khóc vậy?”

“Anh không trách em?”

“Em có lỗi gì? Dáng dấp đẹp mắt, mị lực quá lớn, được người ta nhớ thương?”

Anh ấy thế nào mà….

Tôi sụt sịt, “Giang Kiệt, anh có hối hận không?”

“Hối hận cái gì?”

“Kết hôn với em.”

Giang Kiệt không trả lời mà hỏi lại, “Vậy em hối hận không? Theo anh không có gì cả, lại còn là một thợ sửa xe đã mất việc.”

Tôi lắc đầu mạnh.

“Cô dâu nhỏ của anh còn không hối hận thì anh có gì mà hối hận.”

Giang Kiệt nhướng mày, “Vợ anh, người giàu nhất thành phố còn không thèm liếc mắt một cái, nhưng lại yêu anh, còn muốn cho anh tiền, sao anh lại cảm thấy hối hận?”

Câu này lại làm tôi muốn khóc thêm lần nữa.

Thật ra, tôi lại khóc rồi.

Tôi chui vào ngực anh ấy, “Em yêu anh.”

Giang Kiệt không nghĩ đến việc tôi sẽ thổ lộ, toàn thân cứng đờ.

Sau đó ôm chặt tôi vào trong ngực, âm thanh khàn khàn, “Ừm, người đàn ông của em ở đây.”
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 8


8,

Sau hôm đó, Giang Kiệt trở nên rất bận rộn.

Dù đang thất nghiệp nhưng anh vẫn đi sớm về muộn.

Cũng không biết đang làm cái gì.

Có lẽ cũng là do chuyện Hứa Triệt lần trước hù dọa.

Mặc dù đã ở gần trường, nhưng ngày ngày anh vẫn đưa tôi đi làm.

“Em ở trường, ở đó nói chuyện cùng giáo viên khác, không được chạy lung tung biết chưa?”

Tôi hơi buồn cười: “Em cũng không phải trẻ mẫu giáo mà anh phải dặn như vậy.”

Giang Triệt cong môi: “Em chính là đứa trẻ mà.”

Nhưng mà, dạo gần đây Giang Triệt có vẻ đi xã giao nhiều hơn.

Có đôi khi, anh ấy nhờ nam sinh lần trước gặp đưa tôi đi.

Tôi cảm thấy xấu hổ, nói với cậu ấy: “Chỉ một đoạn ngắn, tôi có thể tự đi được, không cần phiền anh thế đâu.”

“Không được.” Cậu ấy cười toe toét nói, “Anh Kiệt giao nhiệm vụ cho em, em nguyện c h ế t hoàn thành, hơn nữa tiểu tiên nữ cần được bảo vệ mà.”

Không thuyết phục được cậu ấy, tôi đành tìm Giang Kiệt, “Anh cứ như vậy coi chừng mọi người bảo anh là thê nô.”

Anh ấy không biết xấu hổ trợn mắt: “Anh yêu vợ anh, họ làm gì được anh.”

Tôi dở khóc dở cười.

Hôm nay đi làm, Lưu Anh thần bí kéo tôi vào góc tường, mở điện thoại ra cho tôi xem.

“Đây có phải chồng cô không?”

Tôi nhìn vào, đó là bức ảnh Giang Kiệt đang uống rượu với một người phụ nữ.

Cô ấy trông rất đẹp.

Ngoài anh ấy còn có vài người đàn ông nữa cũng ngồi ở đấy.

Trong phòng tối om, không rõ biểu cảm của Giang Kiệt.

Nhưng đây chính là anh ấy.

“Bọn tôi đến quán bar chơi, tôi cảm thấy người này giống chồng cô.”

Lưu Anh nhìn tôi, “Nghe nói anh ta đã bị sa thải, hiện tại thất nghiệp. Thậm chí anh ta còn đến đây bán d** và uống rượu với một cô gái. Đây có phải tình yêu đích thực mà cô từng nói không? Cô phải cẩn thận, đừng để mắc bệnh truyền nhiễm.”

“Nói đủ chưa?”

Mặt tôi trầm xuống: “Lưu Anh, cô hết lần này đến lần khác nói xấu chồng tôi, rình rập chụp ảnh, xúi giục chúng tôi ly hôn. Tôi biết cô đang nghĩ gì, Hứa Triệt đã cho cô lợi ích gì, những lần trước tôi không nói, không có nghĩa tôi không biết. Về sau ngoại trừ chuyện công việc, mong cô đừng đến tìm tôi.”

Nói xong, tôi bước vào văn phòng.

Một lúc sau, Lưu Anh bước vào.

Đôi mắt cô ta đỏ ửng.

Tôi nghe thấy tiếng đồng nghiệp an ủi cô ta, chắc là nói tôi không biết tốt xấu.

Buổi tối, Giang Kiệt về rất muộn.

“Về rồi?”

“Ừm.”

Tôi hít một hơi, “Uống nhiều hay ít?”

Giang Kiệt cố ý cọ vào mặt tôi, “Chê anh hả?”

Tôi cười né tránh, Giang Kiệt ôm tôi vào trong ngực, thở dài: “Khoảng thời gian này em vất vả rồi.”

Tôi quay lại ôm anh ấy và lắc đầu.

Sáng hôm sau, tôi ngửi thấy mùi nước hoa trên áo Giang Kiệt.

Có một vết son trên cổ áo anh ấy.

Tôi nhớ đến tấm ảnh mà Lưu Anh cho tôi xem, lòng chua xót.

Nếu có thể, tôi chỉ muốn anh ấy là người thợ sửa xe.

Vài ngày trôi qua, nhưng tôi không bao giờ nghĩ sẽ có ngày chính mắt gặp được Giang Kiệt ở cùng chỗ với nữ nhân khác.

Hôm đó tôi cùng đồng nghiệp đi mua đồ.

Đi mua một nhà hàng Tây đắt đỏ.

Đột nhiên, có người kéo tay áo tôi, mơ hồ hỏi: “Tiểu Hi, người kia trông có phải rất giống chồng cậu không?”

Tôi quay mặt qua, nhìn vào người đàn ông đang ngồi cạnh cửa sổ.

Đối diện là một người phụ nữ trang điểm tinh tế.

Lòng tôi nặng trĩu.

Không phải giống nhau, anh ấy chính là chồng tôi.

Thấy sắc mặt tôi khó coi, đồng nghiệp đại khái đoán được vấn đề, gượng cười nói: “Chắc là vấn đề công việc, tôi cảm thấy hai người họ giao tiếp rất bình thường.”

Tôi “Ừm” một tiếng, không muốn nhìn nữa, “Đi thôi.”

Tôi vừa quay đi, đồng nghiệp của tôi đột nhiên hét lên, gọi tôi quay lại, “Tiểu Hi, Tiểu Hi, chồng của cô…”

Tim tôi thắt lại, tôi nghe thấy đồng nghiệp nói: “Anh ấy tát người phụ nữ đó!”

Tôi:??

Tôi nhanh chóng quay người lại, thấy chiếc bàn đang êm đang đẹp bị Giang Kiệt trực tiếp đạp xuống.

Anh nhìn sắc mặt tái nhợt của cô gái kia, ánh mắt trào phúng.

Tôi cuống quít chạy đến, chính tai nghe được Giang Kiệt nói: “Với cái bản mặt này của cô còn đòi nhớ thương lão tử, cô là cái thá gì?”

Sau đó uy phong lẫm liệt đi ra ngoài, trực tiếp cùng tôi bốn mắt nhìn nhau.

Vừa rồi còn kiêu ngạo như con sư tử, không ngờ tôi xuất hiện, anh ấy lập tức ỉu xìu.

“Vợ yêu?”

Sau đó anh ấy cau mày giải thích: “Anh không đánh phụ nữ, bất cẩn thôi. Chân anh dài, chạm vào bàn nên mới bị lật.”

Tôi không nhịn được bật cười: “Em không trách anh.”

Giang Kiệt thở phào, chớp chớp mắt qua nắm tay tôi. “Vậy chúng ta về nhà.”

Sau khi về nhà, tôi mới biết người mà Giang Kiệt đang đối phó là chị gái của Hứa Triệt.

Giang Kiệt cười nhạo: “Hứa Giai có rất nhiều thú vui, rất nhiều cách chơi, thích nhất là tiểu thịt tươi, làm không ít chuyện xấu. Gần đây anh tiếp xúc với cô ta, lấy được rất nhiều thông tin, tất cả đều bán cho công ty đối thủ của nhà họ, ước chừng ngày mai mọi chuyện sẽ được đăng lên báo. Mặc dù không phải chuyện gì to tát nhưng cũng có thể làm Hứa gia loạn một thời gian, Hứa gia phải giải quyết chuyện này, Hứa Triệt chắc chắn không thể tìm em gây phiền phức.”

“Anh làm những điều này, chỉ vì để Hứa Triệt không làm phiền em?”

“Mấy ngày nữa, anh có thể sẽ đi Thâm Quyến một chuyến, không giải quyết được anh ta anh không an lòng.”

Nghe Giang Kiệt muốn đi xa, tôi liền không nỡ.

“Sao anh lại đi, anh đi bao lâu?”

“Có thể là cả tuần hoặc lâu hơn. Nếu chuyến đi này thuận lợi, sau này có khả năng anh sẽ rất bận”

Trên thực tế, Giang Kiệt rất bận rộn.

Anh làm công ty vận tải.

“Trước kia đi làm anh cũng học lỏm được chút ít, anh có thuê mấy xe tải giao hàng theo đơn đặt trước, nhưng mới đầu phải tự mình làm mới chắc được.”

Anh xoa đầu tôi, “Chờ anh trở về.”

Vào ngày Giang Kiệt rời đi, tôi nhét thẻ ngân hàng vào túi anh ấy.

Bên trong là 7 vạn, là số tiền tôi để dành được trong nhiều năm.

Là tất cả tài sản của tôi.

Tôi để lại một mảnh giấy: “Ra ngoài phải mang theo tiền, mật khẩu là sinh nhật của chúng ta, anh đi cẩn thận.
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 9


9,

Sau khi Giang Kiệt đi công tác, chuyện của Hứa Giai được lên Hotsearch.

Dưa lớn của hào môn, được cư dân mạng nhiệt liệt thảo luận.

Hứa Triệt chắc đã bận đến tối tăm mặt mày, anh ta không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Cuộc sống của tôi cũng yên bình hơn.

Vào cuối kì học, cuộc bình chọn giáo viên ưu tú bắt đầu.

Mỗi trường chỉ có một người duy nhất.

Theo như dự tính trước, nhà trường định đề cử tôi.

Kết quả vào ngày công bố, lại trở thành Lưu Anh.

Lãnh đạo trường khó xử, nói chuyện với tôi và nói rằng đó là do cấp trên quyết định.

Lý do là gì, trong lòng mọi người đều biết.

Ra khỏi văn phòng, tôi thấy Lưu Anh.

Chúng tôi đã không liên lạc từ sau hôm cô ta cho tôi xem bức ảnh.

Lưu Anh khẽ khịt mũi bên cạnh tôi, lướt qua mà không nói gì.

Nhưng đến ban đêm cùng Giang Kiệt call video, tôi vẫn không nhịn được làm nũng.

Tôi méo miệng, ngăn cho mình không khóc.

Giang Kiệt nhìn ra tôi không thích hợp hỏi tôi “Sao vậy?”

Tôi không muốn anh ấy lo lắng: “Em xem phim, hơi sợ hãi một chút.”

Giang Kiệt cười: “Ngốc nghếch.”

Sau khi tắt điện thoại, tôi tự vỗ vỗ mặt mình.

Tự cười nhạo bản thân càng ngày càng dễ khóc.

Đời trước, cha tôi đi tù oan, mẹ bị bệnh nặng, tôi kiên cường không hề rơi nước mắt.

Nhưng từ khi gặp Giang Kiệt, tôi rất hay khóc trước mặt anh vì những chuyện vặt vãnh như vậy.

Rạng sáng tôi mơ mơ màng màng ngủ đi, đột nhiên nghe được tiếng mở khóa.

Trong lòng tôi căng thẳng.

Lo lắng Hứa Triệt tìm tôi gây phiền toái, tôi lấy chiếc gậy đứng sau cửa, chờ đợi.

Giây tiếp theo, cánh cửa mở ra.

Tôi vung gậy lên.

Đối phương như đã sớm chuẩn bị, đỡ lấy cây gậy của tôi, sau đó tôi nghe thấy tiếng đùa quen thuộc, “Làm sao? Bên ngoài có nam nhân khác, chuẩn bị m ư u s á t chồng sao?”

Tôi mừng rỡ: “Chồng? Sao anh lại về rồi?”

“Vợ yêu tâm tình không tốt, đương nhiên người làm chồng này phải ở cạnh rồi.”

“Sao anh biết em tâm tình không tốt?”

“Anh thông minh như vậy, kĩ năng diễn xuất vụng về đấy của em làm sao mà lừa được anh?”

Nghe anh nói xong, bao nhiêu nước mắt nghẹn lại liền chảy ra.

Giang Kiệt thở dài: “Bé mít ướt.”

Giang Kiệt ở lại một đêm, sáng hôm sau rời đi sớm.

Tôi không chịu cho anh đi, anh hôn lên trán tôi, “Công ty đã đăng kí thành công ở Thâm Quyến, nghỉ hè em có thể đến tìm anh.”

Tôi gật đầu lia lịa, bắt đầu tính xem còn bao nhiêu ngày.

Nửa tháng trôi qua.

Trường học cho nghỉ.

Tôi nóng lòng mua vé đến thành phố Thâm Quyến.

Mãi cho đến khi Giang Kiệt đưa tôi đến công ty của anh ấy, tôi mới biết nó khác với tưởng tượng của tôi.

Lúc đầu, tôi nghĩ rằng Giang Kiệt làm công việc vận chuyển thông thường, đi xe tải giao hàng.

Khi tôi tận mắt nhìn thấy, tôi mới biết đây thật sự là một công ty tích hợp thương mại điện tử, vận tải và chuyển phát nhanh.

Quy mô không lớn, nhưng làm khá nhiều lĩnh vực.

Tôi kinh ngạc không nói lên lời: “Sao anh lại nghĩ ra?”

Tôi nhớ rằng ở kiếp trước, Giang Kiệt không đến Thâm Quyến.

Anh chỉ là một thợ sửa xe bình thường, được ông chủ của một công ty nước ngoài đánh giá cao và được làm ở môt tập đoàn ô tô đa quốc gia.

Sau đó, anh ấy tách ra và lập đoàn đội của riêng mình, chuyên phát triển chip oto.

Kiếm được món tiền đầu tiên.

Dần dần, việc kinh quanh chip oto ngày càng mở rộng.

Nhưng bây giờ, quỹ đạo cuộc sống của anh ấy đã thay đổi vì tôi.

Anh ấy rời khỏi xưởng sửa xe sớm hơn, không có cơ hội quen biết ông chủ kia.

Thậm chí phải đi xa để làm việc.

“Ngành thương mại điện tử của Thâm Quyến gần đây phát triển mạnh, nhưng việc vận chuyển còn là một lỗ hổng. Anh tình cờ biết một chút về ô tô, vì vậy anh muốn thử.”

Nhưng Giang Kiệt không đề cập đến việc phải rời xa thành phố chúng tôi đang sống.

Hiện nay, ở đó vẫn là tập đoàn nhà họ Hứa đứng đầu.

Nếu Giang Kiệt khởi nghiệp ở đó, sẽ rất khó khăn.

Anh phải rời đi vì tôi.

Tôi đau lòng, nhưng cũng rất khâm phục anh ấy.

Bởi vì tôi tin rằng, công ty do Giang Kiệt thành lập nhất định sẽ trở thành một chuỗi và là sự tồn tại không thể thiếu trong lĩnh vực thương mại điện tử ở Thâm Quyến.
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 10


10,

Giang Kiệt đã thuê trước một căn hộ.

Đó là căn có hai phòng ngủ.

Có diện tích tương đương với ngôi nhà chúng tôi đang ở, nhưng giá đắt gấp ba lần.

“Giá cả ở đây hơi cao, tiền của anh còn duy trì công ty.”

Giang Kiệt ngượng ngùng: “Anh dùng tiền của em.”

“Vốn dĩ là của anh.”

Giang Kiệt cười, hôn lên khóe miệng tôi, “Sau này anh sẽ đưa toàn bộ tiền lương cho em.”

Công ty đã đăng kí rồi, sau này cũng không thể chạy đi chạy lại ở hai nơi được.

Tôi cũng không có tình cảm gì với nơi đó.

Sau khi thảo luận với Giang Kiệt, quyết định từ chức đến Thâm Quyến phát triển.

Đợi đến lúc khai giảng, tôi sẽ về trường làm thủ tục thôi việc.

Vào thời điểm đó, công ty của Giang Kiệt đã có quy mô, cũng được phỏng vấn vài lần.

Người lúc trước nói chồng mới mua xe, muốn tìm Giang Kiệt bảo dưỡng xe trông thấy tôi, chủ động đến chào hỏi: “Trước chúng tôi xem tivi, thấy chồng của cô. Trước kia tôi đã đoán được rằng Giang Kiệt rất có tiềm năng, cô quả nhiên là có đôi mắt tinh anh. Cuối cùng cũng đến lúc được hưởng rồi.”

Có người khác lại phụ họa, “Còn phải nói, ánh mắt Tiểu Hi rất tốt. Nếu có ai trẻ tuổi xuất sắc, cô có thể giới thiệu cho tôi không?”

Tôi nhìn một lượt những người xung quanh.

Đó chính là nhóm người đã bàn luận về Giang Kiệt ngày đó.

Tôi không muốn tiếp xúc nhiều với họ, chỉ đáp lại bằng nụ cười.

“Trần Tiểu Hi.”

Vừa ra khỏi cổng, tôi nghe thấy có tiếng ai đó gọi mình.

Hóa ra là Lưu Anh.

Cô ấy mặc chiếc váy màu đen bước nhanh đến.

Lời nói có chút cứng nhắc, mở miệng nói: “Trước kia tôi tham lam chút lợi ích nhỏ mà cùng với anh họ tôi gây cho cô không ít phiền phức, tôi xin lỗi.”

Tôi mím môi, “Không cần xin lỗi tôi.”

Lưu Anh níu tay tôi, “Tiểu Hi, xin lỗi, tôi cũng là bị ép.”

Nghe xong câu nói này, tôi ngất lịm đi.

Khi tôi tỉnh dậy, đang nằm trên giường.

Tấm đệm mềm mại.

Căn phòng này trống trải, bên ngoài cửa sổ là một dàn hoa hồng.

Đây là… căn biệt thự mà tôi sống mười mấy năm nay.

Đầu óc tôi rối bời, không biết đây là thật hay mơ.

Chẳng lẽ tôi chưa c h ế t sao?

Tôi vẫn ở đây, tất cả chỉ là giấc mơ?

Khi tôi còn đang suy nghĩ, cửa phòng mở ra.

Hứa Triệt bước vào.

“Tỉnh rồi?”

Tôi theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân mềm nhũn, không có sức lực.

“Đừng dẫy dụa, em không cử động được.”

Tôi nghĩ đến Lưu Anh, “Là anh? Hứa Triệt, anh có biết làm như thế này là phạm pháp không?”

Nghe tôi nói xong, Hứa Triệt như nghe được một câu chuyện cười.

Anh ta đột nhiên cười thành tiếng.

“Hạn chế tự do? Trần Tiểu Hi, em vốn là của tôi!”

Anh ta bước đến cạnh tôi, đôi mắt điên loạn, “Em không biết, chúng ta là một cặp, chúng ta luôn sống ở đây.

Thời điểm này cuối cùng tôi cũng biết.

Tại sao tôi không tránh khỏi anh ta mặc dù tôi đã rất cẩn thận.

Hóa ra anh ta cũng trọng sinh.

Tôi bình tĩnh lại, “Chúng ta là một đôi? Hứa Triệt, mỗi ngày ở bên anh dài như một năm, sống không bằng c h ế t, nếu không phải anh lấy cha mẹ tôi ra để ép tôi, làm sao tôi có thể chấp nhận?”

Nghe tôi nói, anh ta sửng sốt: “Em…”

“Đúng vậy, tôi cũng có kí ức kiếp trước.”

Tôi nhìn Hứa Triệt, “Cho nên, đời này, tôi sẽ không cho anh bất cứ cơ hội nào làm tổn thương tôi nữa.”

“Làm sao anh lại nỡ lòng tổn thương em. Không, Tiểu Hi, em yêu anh, chúng ta ở bên nhau mười năm rồi, anh sai rồi, lẽ anh anh không nên để em một mình trong biệt thự, nếu không em sẽ không…”

Anh ta không nói tiếp.

Nhưng tôi biết, anh ta muốn nói rằng nếu không tôi đã không c h ế t.

Tôi cười khi nghe được điều này, “Hứa Triệt, anh không hiểu sao? Tại sao tôi lại ở bên cạnh anh sau khi cha mẹ tôi q u a đ ời? Đó là vì tôi muốn thu thập chứng cứ và báo thù cho cha mẹ tôi. Tôi muốn chính mình nhìn thấy anh vào t ù, nếu không thì sao tôi có thể can tâm?”

“Anh không muốn biết tại sao công ty của anh lại lộ bí mật, tại sao cảnh sát biết được những bí mật bẩn thỉu mà anh cho rằng đã giấu rất kĩ sao? Tất cả là do tôi. Mục đích của tôi là khiến anh nợ m áu phải trả mằng má u”

“Đủ rồi!”

“Không đủ.” Tôi nói tiếp, “Sau khi anh vào tù, tôi là người phóng lửa, tôi muốn anh mất đi hết tất cả.”

Bời vì bị anh ta động vào.

Tôi đã bẩn rồi.

“Tại sao, tại sao tôi yêu em nhiều như vậy…”

Kiếp trước, tôi từ chối sự theo đuổi của Hứa Triệt.

Anh ta lừa cho cha tôi cho vay nặng lãi, ép tôi ở bên anh ta. Cha tôi không muốn bị oan nên tự nguyện đi đầu thú.

Mẹ tôi giận đến phát bệnh, Hứa Triệt không cho bất kì bệnh viện nào khám cho bà ấy, yêu cầu tôi chuyển đến biệt thự.

Tôi nhìn Hứa Triệt, cười lạnh, “Yêu, anh không xứng nói từ này.”

Nói xong, tôi từ trên giường đứng dậy.

Hứa Triệt khó tin nhìn tôi, “Em làm sao…?”

“Sao có thể cử động được?” Tôi không đổi sắc mặt nhìn anh ta, “Kiếp trước anh bỏ thuốc tôi, tôi không phản kháng được, anh nghĩ kiếp này tôi sẽ phạm sai lầm lần thứ hai sao?”

Nói xong, tôi ra hiệu với bên ngoài.

Cảnh sát bắt đầu xông vào.

Hứa Triệt phát điên, anh ta vẫn nói chuyện với tôi, “Tiểu Hi, chúng ta hãy quên hết mọi thứ và bắt đầu lại được không. Anh không quan tâm em đã làm gì, anh tha thứ cho em.”

Tôi thấy Giang Kiệt xuất hiện.

Chạy thật nhanh qua đó.

Giang Kiệt đi đến chỗ tôi, từ từ nói: “Nhưng tôi không tha cho anh.”

Hứa Triệt bị bắt đi.

Tôi dường như hết sức, mềm nhũn ngã vào vòng tay Giang Kiệt.

“Chồng, anh có gì muốn hỏi em không?”

Giang Kiệt lắc đầu, “Tất cả đều qua rồi.”

Đúng vậy, tất cả đều qua rồi.

Đúng hay sai chẳng liên quan đến tôi nữa.

Từ giờ, tôi chỉ là vợ của Giang Kiệt.

“Khi nào có thời gian, anh đi thăm cha mẹ em một chút.”

Giang Kiệt cong cong khóe miệng, trả lời, “Được.”
 
Kết Hôn Rồi Yêu - Đinh Thập Tam
Chương 11: Hoàn toàn văn


11,

Từ ngày đầu tiên tôi sống lại.

Tôi đã lên kế hoạch tìm cớ để ba mẹ rời đi.

Họ trở về quê.

Về hưu sớm, cuộc sống cơ bản là thoải mái.

Họ không biết gì về cuộc hôn nhân của tôi, tôi cũng chưa dám nói.

Trong dịp tết nguyên đán, Giang Kiệt đã mang rất nhiều quà đến nhà tôi để chúc tết và cầu hôn.

Tháng 3, chúng tôi cuối cùng cũng tổ chức đám cưới.

Sống 2 đời, đây là lần đầu tiên tôi mặc váy cưới.

Cha mẹ Giang Kiệt đều đã mất, anh không có người thân từ nhỏ.

Anh ấy cúi đầu dâng trà, khi cất tiếng gọi “Ba, mẹ”, tôi thấy mắt anh ươn ướt.

Tôi nghĩ về kiếp trước của mình.

Khi tôi mất, Giang Kiệt đã gần 40 tuổi, nhưng anh ấy chỉ có một mình.

Cũng không bao giờ nghe được bất kì tin đồn nào về anh.

Thanh tâm quả dục🙂

“Nếu anh không kết hôn với em, anh sẽ tìm người vợ như thế nào?”

Đêm đó, tôi không thể không hỏi Giang Kiệt.

“Không biết.” Giang Kiệt trầm ngâm một lát, “Anh sẽ không tìm, anh một mình quen rồi.”

“Vậy tại sao anh lại đồng ý lời cầu hôn của em?”

Nghe vậy, Giang Kiệt dường như đang hồi tưởng lại gì đó.

Như nghĩ đến điều gì đó, anh cong môi.

Anh nói: “Lúc đó anh chỉ cảm thấy có thêm một người cũng tốt. Hơn nữa, em lại rất xinh đẹp.”

Tôi mở to mắt, “Cho nên, anh là thấy sắc nảy lòng tham?”

“Có lẽ là không, có lẽ là vì cả tiền của em nữa.”

Giang Kiệt nín cười, “Anh thấy tiền cũng nảy lòng tham.”

Thấy tôi bĩu môi, Giang Kiệt hôn lên trán tôi, “Cảm ơn phu nhân đã cho anh một mái nhà.”

KHÔNG.

Tôi nên cảm ơn Giang Kiệt.

Sống 2 kiếp, cuối cùng tôi cũng gặp được tình yêu thật sự.

- Hoàn toàn văn-
 
Back
Top Bottom