Ngôn Tình Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi

Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 772: Sự Tha Thứ Cuối


- Thật ra tôi không muốn về nhà, ở đây làm việc cũng tốt.

Nhạc Yên Nhi nhún vai, khẽ nói.

- Tôi không dám hỏi cô, cô không sao chứ?

- Không sao, khiến cô lo lắng rồi.

Nhạc Yên Nhi khẽ cười rồi bảo biên tập Ngô lên xe, cô tiện đường đưa biên tập Ngô về.

Sau đó, cô mới lái xe về nhà.

Tám giờ tối, lượng xe lưu thông rất nhiều, ánh đèn đường vàng rọi xuống gương mặt gầy gò của Nhạc Yên Nhi, bao phủ lên khuôn mặt cô một vầng sáng.

Cô muốn rẽ nên nhìn vào gương chiếu hậu, chẳng ngờ thấy được một bóng hình quen thuộc.

Con ngươi cô co lại, phanh gấp, dừng xe ngay sát lề đường.

Cô vội xuống xe nhìn về phía đường đối diện, bóng người kia vừa mới lẫn vào dòng xe cộ.

Bóng lưng thẳng tắp, đầu cúi thấp, mặc sơ mi đen, dáng vẻ vội vàng.

Dù không thấy mặt nhưng bóng lưng kia làm cô thấy rất quen thuộc.

Giống như Dạ Đình Sâm!

Cô không dám khẳng định, chỉ có thể vội vã bước tới.

Xe cộ như mắc cửi, cô vừa tránh xe vừa bước vội, nhưng khi thấy người kia sắp bước vào một hẻm nhỏ tối thui, cô cuống lên!

Cô bất chấp lao tới.

Nhưng một chiếc xe nhào ra rồi phanh gấp trước mặt cô.

Nhạc Yên Nhi giật mình lùi lại, cô ngã xuống, đầu gối đập xuống đất, đau vô cùng.

Lái xe cũng giật mình vì Nhạc Yên Nhi lao ra quá đột ngột nên phanh gấp, sau đó thò đầu ra khỏi cửa xe, giận dữ gào lên:

- Muốn chết à? Không thấy đèn đỏ à?

Nhạc Yên Nhi dường như chẳng nghe thấy gì cả, cô bò dậy rồi tiếp tục chạy đuổi theo người kia.

Dù có đúng là hắn hay không, cô cũng muốn thử! Cô không hề từ bỏ ý định!

Đó là một con hẻm nhỏ, một bên có đèn đường, một bên là bóng tối do những tòa cao ốc đổ xuống khiến không gian trở nên đáng sợ, gió lạnh tháng ba thổi qua khiến cô run lẩy bẩy.

Cuối hẻm có hai con đường, cô đứng giữa, nhìn về hai phía.

Trống rỗng, không thấy bóng dáng người kia.

Hắn đi rồi.

Nhạc Yên Nhi ôm chặt thân thể, không biết là do gió lạnh hay do lòng mình lạnh, cô cảm thấy băng giá quá.

Cô ngã gục, nước mắt rơi xuống.

Nhạc Yên Nhi ôm chặt lấy mình, chôn mặt sau đầu gối, nước mắt làm ướt vết thương, rất đau.

- Vì sao không để em thấy anh lần cuối? Sống hay chết cũng cho em một tin được không? Vì sao không chào mà đi, kể cả anh có chọn người khác thì cũng nói cho em biết được không? Em muốn biết anh còn sống, chỉ cần anh còn sống thì bảo em làm gì em cũng chịu. Dạ Đình Sâm, anh ra đây! Nếu anh có gan biến mất, chẳng lẽ lại không có gan ra gặp em à? Khốn nạn, tên khốn nạn...

Cô nức nở nói, nước mắt như vỡ đê.

Nhạc Yên Nhi chẳng biết mình đã ngồi trong gió lạnh bao lâu, cuối cùng, cô bị chuông điện thoại đánh thức, Vãn Vãn gọi cô, hỏi bao giờ mới tới đón nó về.

Cô đứng dậy, rời khỏi con hẻm nhỏ, lưu luyến không muốn rời đi. Cuối cùng, cô nhìn con hẻm thật lâu rồi mới quay người.

Hôm sau, Nhạc Yên Nhi ngã bệnh.

Cô sốt nhẹ, khuôn mặt đỏ hồng. Nhạc Yên Nhi xin nghỉ, vì sợ Vãn Vãn lo lắng nên cô đưa hai đứa bé sang nhà Đinh Đang.

Cô ở nhà một mình, tự đun nước uống thuốc nhưng vẫn chẳng có chuyển biến tốt.

Tới chiều, bệnh còn trở nặng.

Cô nằm trên giường từ sáng tới trưa, giấc ngủ này làm đầu cô đau phát điên. Nhạc Yên Nhi mở mắt, nhìn nhiệt kế, chẳng ngờ đã sốt tới bốn mươi độ. Cô vốn không muốn đi viện nhưng tình hình này thì đành phải đi thôi.

Nhạc Yên Nhi khát nước, cô muốn dậy uống nước và thay quần áo, chẳng ngờ chân vừa chạm đất, thân thể cô đã mềm nhũn, ngón tay vô tình gạt vào chiếc cốc thủy tinh làm chiếc cốc rơi vỡ tan tành.

Tay cô cũng buông thõng xuống.

Trên tay Nhạc Yên Nhi là những vết đỏ do mảnh vỡ cứa.

Nhưng cô không thấy đau, đầu cô đau tới sắp nổ tung rồi, cô cuộn tròn người lại.

Khó chịu quá.

Cảm giác như đã chết đi một nửa.

Giữa cơn mê, cô mơ màng thấy một bóng người đi giày da đang chạy về phía mình, ôm lấy mình.

Nằm trong lồng ngực kia, cô mới thấy mặt người ấy.

Trong tầm mắt mơ hồ của Nhạc Yên Nhi là một khuôn mặt mờ ảo, nhưng hình dáng, hơi thở và nhiệt độ quen thuộc, thậm chí là cả nhịp tim cũng quen thuộc.

Là Dạ Đình Sâm ư?

- Là anh à?

Cô cố gắng vươn tay để chạm vào mặt hắn thế nhưng cô đã chẳng còn sức nữa.

Đầu ngón tay vừa chạm vào người kia, cô đã rơi vào hôn mê, bàn tay cũng buông xuống.

Dạ Đình Sâm nhíu mày, hắn nhìn người đang hôn mê trong ngực, trái tim đau thắt. Hắn bất chấp mọi thứ, tranh thủ đưa cô đi viện.

Bác sĩ nói nếu tới chậm một chút, chỉ cần cứ sốt cao thế này, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới não.

Dạ Đình Sâm định vào thăm Nhạc Yên Nhi, chẳng ngờ có một lực nhỏ nhưng kiên quyết truyền tới tay hắn.

Sau lưng hắn là một người phụ nữ gầy yếu, cô mặc áo khoác rộng thùng thình, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang che khuất nửa mặt, cũng giấu đi những vết thương đáng sợ, chỉ có đôi mắt to lộ ra ngoài.

Người kia lộ cổ tay, cực kỳ yếu ớt.

Cô không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào hắn.

Đừng.

Ánh mắt cô nói vậy.

Dạ Đình Sâm nhìn thẳng vào cô, hắn run lên, nhíu mày nhớ lại ước định của mình và Mạnh Y Bạch.

Hắn cắn răng, siết chặt nắm đấm, gân xanh trên tay nổi dày đặc, có thể thấy hắn phải giày vò tới đâu.

Dạ Đình Sâm nhìn thoáng qua Nhạc Yên Nhi trong phòng bệnh, chỉ cách một cách cửa nhưng làm thế nào cũng không bước qua nổi.

Cuối cùng, hắn đau khổ rời mắt, đỡ lấy Mạnh Y Bạch, nói:

- Tôi với cô ra sân phơi nắng đi.

Lời này mang theo cay đắng và nhẫn nhịn.

Đây là áy náy của hắn dành cho Nhạc Yên Nhi.

Mạnh Y Bạch nghe vậy thì khó chịu, cô muốn buông tay nhưng cũng muốn chiếm hữu hắn một thời gian, nếu không đời cô chẳng phải quá đáng thương hay sao?

Julia còn có một người anh yêu thương cô ta, Nhạc Yên Nhi có con gái, có rất nhiều bạn và thân nhân, nhưng cô chẳng có gì.

Không thể tha thứ cho em gái.

Không có người yêu.

Một thân một mình đã đủ đáng thương, cô chỉ muốn chút ấm áp thôi, chẳng lẽ Thượng Đế không chịu cho cô một chút hi vọng ít ỏi như vậy sao?

Ích kỷ thì ích kỷ đi, cô không muốn ba mươi năm cuộc đời mình toàn là tiếc nuối.

Mạnh Y Bạch đau khổ nhắm mắt lại, ép mình phải nhẫn tâm.

Khoan dung với bản thân đi.

Chỉ chiếm hữu hắn một thời gian thôi rồi sẽ buông tay!
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 773: Tổ Chức Một Hôn


Hai người ra vườn hoa sau bệnh viện. Mạnh Y Bạch cũng điều trị ở đây.

Khi trước, cô đã chuẩn bi tinh thần chết, chẳng ngờ vào lúc mấu chốt, Dạ Đình Sâm đã kéo cô xuống.

Nhưng trong hỗn loạn, chiếc đèn trần rơi xuống, đè lên cả hai.

Mạnh Y Bạch vốn đã yếu, gần như đèn cạn dầu, cô không chịu nổi.

Nếu không phải được trị liệu đủ kiểu, dùng những thiết bị chữa trị tiên tiến nhất thì cô đã không sống tiếp được.

Hiện nay, sức khỏe cô đã có chuyển biến tốt, cô ở lại bệnh viện thành phố A.

Thật ra, Mạnh Y Bạch biết việc Dạ Đình Sâm đưa mình về đây là do Nhạc Yên Nhi cũng ở thành phố này.

Ánh nắng trưa chiếu trên mặt đất, vạn vật như hồi sinh, hi vọng xuất hiện trong một nơi tràn ngập tử vong và cực đoan như bệnh viện có vẻ thật quý giá.

Dù gì thì ánh nắng đại diện cho hi vọng.

Cô cởi áo khoác, bên trong là bộ đồ bệnh nhân hai màu xanh trắng đan xen khiến cơ thể càng thêm gầy gò. Vì cô thường xuyên nằm trong phòng bệnh nên da rất tái, thân thể như người giấy, chỉ cần sờ vào là nát.

Dạ Đình Sâm đỡ Mạnh Y Bạch, hỏi:

- Thế nào? Đỡ hơn chưa?

- Ừ, ổn hơn nhiều rồi.

Cô khẽ cười, không hề đề cập tới chuyện khi nãy, dường như mọi chuyện chưa hề xảy ra.

- Đi một lát rồi về, đến giờ ngủ trưa rồi.

Hắn nhẹ nhàng nói.

- Vậy anh sẽ ở bên em chứ? Lúc em ngủ, anh sẽ không rời đi một tấc nào chứ?

Mạnh Y Bạch dừng bước, cô nhìn hắn, cực kỳ chăm chú.

Dạ Đình Sâm nín thở, nhìn vào đôi mắt khát vọng kia, hắn đáp:

- Không, chuyện đã đồng ý, tôi sẽ làm được.

Mạnh Y Bạch nghe vậy thì chẳng biết vui hay buồn.

Hắn là người coi trọng lời hứa, nếu đã đồng ý với mình, làm sao hắn lại đổi ý được?

Cô nhắm trúng điểm ấy nên mới dám mở miệng đưa ra yêu cầu vô lý.

Trong ba tháng này, Dạ Đình Sâm hoàn toàn thuộc về cô, là Dạ Đình Sâm của Mạnh Y Bạch.

Nhưng cầm tù hắn, nhìn hắn đau khổ, cô không hề vui mà còn rất khó chịu.

Cô túm tay hắn, hỏi:

- Có phải anh ghét em lắm không?

- Có ý gì?

- Là em ích kỷ, ép anh phải ở bên em ba tháng, không được liên hệ với nhà họ Dạ, nhất là Nhạc Yên Nhi. Rõ ràng anh còn sống nhưng không thể xuất hiện trước mặt cô ấy, phải thấy cô ấy đau lòng mà không thể an ủi. Anh muốn gặp cô ấy nhưng bị em ngăn cản, có phải anh ghét em lắm không?

Cô nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt đã ướt nước mắt.

Trong tầm mắt mơ hồ của cô, hắn chầm chậm lắc đầu:

- Mạng tôi là do cô cứu, mười năm trước như thế, bây giờ cũng vậy, nếu không có cô, tôi cũng chẳng còn sống để gặp lại Yên Nhi. Nên tôi không ghét cô, tôi cảm ơn cô.

- Vậy có phải em đưa ra yêu cầu quá đáng gì, anh cũng đồng ý không?

Dạ Đình Sâm do dự rồi đáp:

- Phải, nhưng tôi không phản bội Yên Nhi, trừ việc đó thì việc gì cũng được.

- Được, tổ chức một hôn lễ cho em, giả vờ làm chú rể của em một ngày. Chỉ cần đi tới lễ đường cùng em, đứng trước cha xứ, thậm chí không cần thề, không cần mở tiệc, cũng không có động phòng hoa chúc. Như thế này cũng không tính là phản bội chứ, chỉ cần anh chuẩn bị xong tất cả, em sẽ thả anh đi sớm, để gia đình anh đoàn tụ. Thế nào?

Cô khẽ cười, trong mắt là ý cười tuyệt vọng nhưng nụ cười lại hạnh phúc.

Nghe vậy, hắn nhíu mày, lâm vào suy tư.

- Coi như đây là lần cuối em cầu xin anh, xong chuyện này, chúng ta hết nợ. Em sẽ rời khỏi đây, có lẽ sẽ làm bác sĩ, sẽ giúp đỡ nhiều người hơn, em sẽ sống vui vẻ, như anh thấy.

Cô nói tiếp.

Hắn giãn mày:

- Được, tôi đồng ý.

- Không thể vì đó là hôn lễ giả mà lừa gạt em nhé!

Cô cười tinh nghịch, khuôn mặt dù có sẹo xấu xí nhưng nụ cười vẫn rất hiền.

Dạ Đình Sâm nhìn đôi mắt trong veo kia, hắn cũng khẽ mỉm cười, trịnh trọng nói:

- Không đâu.

- Thế là tốt rồi, em biết anh nói là làm. Em hơi mệt, anh đưa em về phòng được không, cũng tới giờ uống thuốc rồi.

Dạ Đình Sâm gật đầu, hắn đưa cô về phòng. Mạnh Y Bạch nói mình muốn ăn trái cây nên bảo hắn đi mua.

Cô đứng trước cửa sổ, thấy hắn đi rồi mới quay lại hỏi bác sĩ:

- Thời gian của tôi còn bao lâu?

- Cô Mạnh, cô đừng bi quan như vậy, chúng tôi đã sử dụng những phương pháp tân tiến nhất, bệnh tình của cô chắc chắn sẽ khá hơn.

Bác sĩ an ủi.

Mạnh Y Bạch cười:

- Không cần giấu tôi, tôi cũng là bác sĩ, theo nghề thuốc nhiều năm rồi, thân thể của mình, tôi hiểu rõ nhất.

- Việc này...

Bác sĩ yên lặng.

- Tôi muốn nhìn bệnh án, bản thân tôi có thể tự lo được. Mong bác sĩ đừng nói với anh ấy, anh ấy sẽ tự trách. Bác sĩ hẳn sẽ không từ chối di ngôn của người sắp chết chứ?

Mạnh Y Bạch cười, ánh nắng dịu dàng chiếu lên gương mặt cô khiến gương mặt kia trông có vẻ mềm mại hơn, rõ ràng đang mang bệnh nhưng cô lại khiến người ta có cảm giác tươi sáng.

Bác sĩ khó xử:

- Vậy nếu ngài Dạ hỏi, tôi nên nói thế nào?

- Cứ nói tình hình đã tốt hơn, chỉ cần tăng cường điều trị sẽ dần ổn định. Anh ấy dễ lừa lắm, rất nghe lời bác sĩ, chỉ cần bác sĩ giả vờ giống thôi là được.

Nhớ tới hắn, cô cười lên. Nhắc tới người mình yêu, lòng người ta luôn ấm áp.

Bác sĩ biết nên làm gì, được Dạ Đình Sâm hỏi, bác sĩ cũng trả lời như vậy. Dạ Đình Sâm cũng bớt lo.

Bác sĩ đi rồi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người.

Dạ Đình Sâm gọt táo.

Có lẽ vì cảm nhận được tử vong tới gần nên Mạnh Y Bạch rất thích ngủ, dù cô muốn nhìn hắn lâu hơn, nếu không sau này sẽ chẳng còn cơ hội, thế nhưng mí mắt cứ trĩu xuống.

Dạ Đình Sâm thấy vậy thì hỏi:

- Sao thế? Buồn ngủ à?

- Nắng ấm quá, làm em muốn ngủ.

- Bác sĩ nói cô đang hồi phục nhưng vì sao sắc mặt vẫn tái thế, người cũng vẫn gầy như vậy?

Hắn nhíu mày, nghi ngờ hỏi.

Mạnh Y Bạch cười:

- Bệnh tới như núi lở, bệnh đi như kéo tơ mà! Anh không nhìn thấy nhưng em cảm nhận được mà, cơ thể em đang dần ổn hơn rồi, chỉ cần hai tháng nữa là có thể nhảy nhót ấy.

- Được, lúc ấy tôi đưa Yên Nhi qua thăm cô.

- Ừ, nhớ mang quà nhé.

Cô vui vẻ nói nhưng mí mắt cứ nặng trĩu.

Cuối cùng, Mạnh Y Bạch cười, nói khẽ:

- Đình Sâm, em ngủ trước đã. Em thu hồi lại lời khi nãy, anh có thể đi gặp Nhạc Yên Nhi một lúc, nhưng khi về đừng nói với em.

Sau đó, mọi lời nói thành mê sảng.

Dạ Đình Sâm cảm thấy nặng nề, hắn nhìn cô ngủ say, khuôn mặt rất an bình.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 774: Nỗi Khổ Tâm Của Hắn


Phần trước

Phần sau

Dạ Đình Sâm đắp lại chăn cho Mạnh Y Bạch, do dự một chút, hắn cảm thấy không yên lòng về Nhạc Yên Nhi.

Vậy là hắn vội sang phòng bệnh của cô để xem cô đã tỉnh chưa.

Tối qua, hắn đi mua đồ ăn cho Mạnh Y Bạch, chẳng ngờ lại bị Nhạc Yên Nhi gặp được. Hắn đã hứa với Mạnh Y Bạch, không thể nuốt lời, vậy nên đành phải vội vàng trốn đi.

Hắn nghe được cô khàn giọng chất vấn mình, thấy cô thút thít trong gió nhưng chỉ có thể nhìn, chỉ có thể núp trong bóng đêm quan sát mà không thể xuất hiện.

Sau khi về, lo lắng Nhạc Yên Nhi sẽ ốm, hắn không gỡ bỏ camera theo dõi trong nhà nên vẫn luôn chú ý tới.

Hắn thấy cô uống thuốc rồi đi nghỉ thì yên tâm hơn, nhưng thấy cô ngủ cũng đau khổ, khuôn mặt đỏ rực, hắn mới nhận ra có vấn đề nên vội vàng tới đó, vừa hay thấy cô ngã xuống đất.

Lúc này, hắn mới kịp thời đưa cô đi viện, nếu chậm một bước thôi, chắc chắn hắn sẽ hối hận đến chết.

Hắn bước trên hành lang, phòng của Nhạc Yên Nhi ở cuối cùng.

Đang định tới thì chẳng ngờ giọng nói của Vãn Vãn vang lên phía sau:

- Mẹ đâu?

Hắn vội nghiêng người đi, thấy Vãn Vãn, Evan và cha mẹ Đinh Đang đang vội vã chạy tới.

Nhạc Yên Nhi vừa tỉnh lại, thấy hoàn cảnh lạ lẫm như vậy, rất lâu sau cô mới nhận ra mình đang ở bệnh viện.

Sốt cao chưa hạ, đầu óc cô vẫn rất hỗn loạn.

Nhưng có một việc Nhạc Yên Nhi hoàn toàn rõ ràng, đó là có người đã xông vào nhà, ôm lấy mình trước khi mình hôn mê.

Hơi thở quen thuộc kia cả đời cô sẽ không quên, đó là Dạ Đình Sâm!

Nhất định là hắn!

Cô chạm được tới hắn, cảm giác ấm áp, hơi thở và cả nhịp tim bên tai.

Là hắn, nhất định là hắn!

Cô vội vàng túm lấy tay y tá, hỏi:

- Ai đưa tôi tới bệnh viện?

- Một người đàn ông ạ.

- Người ấy đâu?

Cô kích động hỏi.

- Không biết nữa, đưa tới xong thì đi luôn.

Y tá lắc đầu rồi đi mất.

Đưa tới xong thì đi luôn.

Vì sao?

Dạ Đình Sâm không muốn gặp mình? Chẳng lẽ hắn thực sự ở bên Mạnh Y Bạch, vậy vì sao lại kịp thời xuất hiện để đưa mình đi viện?

Đầu óc cô ong ong, mãi vẫn không phản ứng lại được, ngay lúc này thì cửa mở, Vãn Vãn lao vào.

- Mẹ!

Nó lao vào lòng cô, ôm chặt cô, sợ hãi khóc lên:

- Mẹ, mẹ đừng bỏ con, đừng bỏ con một mình, mẹ ơi!

Nhạc Yên Nhi mềm lòng, cô vội an ủi:

- Mẹ không sao, mẹ sẽ không bỏ con lại, sao hai đứa tới được đây?

- Bệnh viện gọi ạ, nghe giọng giống ba lắm!

Vãn Vãn vừa lau nước mắt vừa đáp.

Nhạc Yên Nhi nghe vậy thì tim đập thình thịch.

Cô vội vén chăn, xông ra ngoài, không ai cản được.

Cô tới lễ tân hỏi thăm, nửa giờ sau mới tìm ra đúng là có một người đã gọi nhờ điện thoại của bệnh viện.

Nhưng người kia đi đâu thì không ai biết.

Không ai biết!

Nhạc Yên Nhi run rẩy cúp máy rồi thất hồn lạc phách trở lại phòng bệnh, một đoạn đường đi chỉ mất năm phút đã khiến mặt cô trắng bệch.

Dù cô luôn tỏ vẻ bình thản nhưng cô là người quan tâm tới tin tức của hắn hơn ai hết.

Nhưng lần nào cũng phải thất vọng.

Mọi người an ủi cô, cha mẹ Đinh Đang, Vãn Vãn, Evan.

Nhưng cô không nghe lọt câu nào.

Dạ Đình Sâm không chết, vẫn ở thành phố A, vì sao lại không tới gặp cô?

Đã biến mất thì sao không biến mất luôn, còn quan tâm sống chết của cô làm gì?

Nghĩ đến đây, Nhạc Yên Nhi nhíu mày, cô quay sang hỏi Vãn Vãn:

- Ba con có lắp camera ở nhà đúng không?

- Vâng, ở phòng khách, bếp với ban công.

Không, chắc chắn là có cả ở phòng ngủ nữa.

Nếu không mình ngất ở phòng ngủ, làm sao hắn có thể biết mà tới?

Nhạc Yên Nhi chẳng còn lòng dạ nào ở lại bệnh viện, cô vội làm thủ tục xuất viện, về nhà.

Cô tìm kiếm mọi ngóc ngách, cuối cùng tìm được một camera và một máy ghi âm.

Hắn luôn biết tình hình của cô nhưng cô không biết bất cứ tin tức nào của hắn trong thời gian hắn mất tích.

Thấy camera, cô tức giận:

- Khốn nạn! Dạ Đình Sâm, anh có phải đàn ông không? Vì sao không chịu xuất hiện gặp em? Hủy dung? Hay tàn tật? Hay bất lực? Em không gặp em thì cũng phải có lý do, sống hay chết phải nói với em một lời, để em và mọi người lo lắng thì vui lắm à? Đồ lừa đảo, lại chơi trò mất tích, anh có biết làm thế thì em sẽ sợ hãi lắm không?

Em biết anh đang nhìn em, em cho anh biết, dù anh biến thành thế nào em cũng cần anh, chỉ cần gia đình mình ở bên nhau thôi, được không? Dạ Đình Sâm, anh trả lời em, trả lời em đi!

Biết camera không thể nói chuyện nhưng cô vẫn tức giận gào lên.

Giống như nổi điên, cô giẫm nát tất cả camera và máy nghe lén rồi ném vào thùng rác.

Nhạc Yên Nhi cuộn tròn người lại, ngồi cạnh thùng rác, ngơ ngác nhìn những mảnh vụ kia rồi ch** n**c mắt.

Cô đã chịu đủ cuộc sống thế này rồi.

Ngày ngày tìm kiếm dấu vết tồn tại của Dạ Đình Sâm như một kẻ điên, cô sắp không chịu được nữa rồi.

Kể cả hắn muốn ra đi, không cần mình và Vãn Vãn thì chỉ cần gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn thôi, còn hơn là để mình phải chờ đợi tin tức thế này.

Cô cười tự giễu.

Dạ Đình Sâm, anh biết không, kể cả anh có khổ tâm, em đã mệt rồi, không muốn nghe nữa.

Cô từ từ nhắm mắt lại, cảm thấy mình thật buồn cười, nước mắt cứ yên lặng rơi xuống. Nhạc yên Nhi sắp phát điên rồi.

Cùng lúc đó, Dạ Đình Sâm không còn thấy được bất kỳ hình ảnh nào, hắn hiểu camera đã bị phá.

Hắn cười khổ, rất cô đơn.

Ngón tay hắn đặt lên màn hình, khẽ nói:

- Anh nhớ em lắm, em biết không?

Câu nói tràn đầy bất đắc dĩ và đau lòng.

Mấy ngày trôi qua rất nhanh, Dạ Đình Sâm bận rộn chuẩn bị hôn lễ, hắn tìm thấy một nhà thờ ở ngoại ô thành phố, chủ yếu dùng để tổ chức cho những người xung quanh đây.

Nhà thờ không lớn nhưng yên tĩnh và còn khá mới.

Nơi này không có cha xứ và nữ tu, chỉ có một ông lão thờ Thiên Chúa, luôn hát thánh ca, truyền bá tư tưởng của Chúa.

Tối đến, Dạ Đình Sâm đưa những nơi mình tìm được cho Mạnh Y Bạch chọn, cô đã chọn nhà thờ tầm thường nhất này, nói là không muốn người khác quấy rầy.

Hẳn là người gặp việc vui thì tinh thần sảng khoái, khí sắc Mạnh Y Bạch tốt hơn nhiều, cô cũng bắt đầu chọn váy cưới.

Mạnh Y Bạch quá gầy nên mặc đồ trắng không đẹp, cuối cùng họ để nhà thiết kế vội lên bản vẽ một mẫu áo cưới Trung Quốc để cô trông không quá gầy.

Nếu cô nhớ không lầm thì trước đây Dạ Đình Sâm và Nhạc Yên Nhi cũng tổ chức hôn lễ truyền thống, cô bỗng cảm thấy mình đã rất gần với hắn rồi.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 775: Hỏi Rõ


Mạnh Y Bạch thay đồ xong, đứng trước gương, thấy mình mặc hỉ phục đỏ, cô cứ cười mãi.

Dạ Đình Sâm vẫn mặc vest, thấy cô thích bộ đồ này, hắn nói:

- Cô muốn mặc hỉ phục Trung Quốc thì chọn bộ này đi, tôi chọn một bộ của nam.

- Không cần, anh cứ mặc vest đi, em không muốn giống Nhạc Yên Nhi, coi như đây là chút tư tâm của em.

- Được, mọi thứ nghe cô sắp xếp.

Dạ Đình Sâm thản nhiên nói rồi đỡ lấy cô để cô lại gần gương hơn.

- Đẹp không?

Cô mong chờ hỏi, dù trên mặt có sẹo xấu xí nhưng chúng không thể ngăn nụ cười hạnh phúc cùng vẻ đẹp của cô.

- Ừ, trông đẹp lắm.

Hắn dịu dàng nói, khẽ cười.

- Thích không?

Dạ Đình Sâm yên lặng.

Nụ cười của Mạnh Y Bạch đắng chát, nhưng mọi thứ chỉ là thoáng qua, cô vội vàng đổi giọng, nói:

- Em hỏi quần áo.

- Đẹp lắm.

- Được, em chọn cái này, anh đi tính tiền đi, em muốn ngắm thêm.

- Được.

Dường như Dạ Đình Sâm luôn ít lời như vậy nhưng Mạnh Y Bạch hiểu hắn của bây giờ không phải là như thế, hắn chỉ nói nhiều với một mình Nhạc Yên Nhi thôi.

Nhìn mình trong gương, khi xưa cô còn nằm mơ về váy cưới nhưng sau khi gặp chuyện kia, cô đã không dám nghĩ nữa rồi. Chẳng ngờ nguyện vọng này lại được thực hiện sau nhiều năm.

Bây giờ cô là cô dâu, dù không có một người đàn ông ở bên bầu bạn nhưng cô đã hài lòng rồi.

Mạnh Y Bạch vào phòng thay đồ, cẩn thận c** đ* ra rồi khóc thầm.

- Ngày mai tao sẽ mặc mày để tham dự hôn lễ của chính mình.

Cô khẽ cười.

Chớp mắt đã tới hôm sau.

Mạnh Y Bạch dậy sớm trang điểm, cô muốn sắc mặt mình nhìn trông hồng hào hơn.

Quá trình hôn lễ rất đơn giản, Mạnh Y Bạch chuẩn bị xong, cha xứ sẽ dắt cô đi tới thảm đỏ rồi giao cô cho Dạ Đình Sâm.

Trang điểm xong xuôi, cô nhìn mình trong gương, dù rất thích bộ hỉ phục này nhưng cô vẫn cởi ra, cất vào hộp rồi mang đi.

Cô yên lặng rời đi, tới chỗ Dạ Đình Sâm đỗ xe sau giáo đường, dùng xe của hắn đi tới trung tâm thành phố.

Hai mươi phút sau, cô tới nhà Nhạc Yên Nhi.

Mạnh Y Bạch lấy dũng khí gõ cửa, chẳng mấy chốc cửa mở, người ra là Nhạc yên Nhi.

Thấy cô, Nhạc Yên Nhi sững người, ngơ ngác nhìn, mãi không nói thành tiếng.

- Sao thế? Không chào đón tôi à?

- Không, mau vào đi.

Nhạc Yên Nhi vội nói.

Mời Mạnh Y Bạch vào nhà, Nhạc Yên Nhi đột nhiên thấy mình chẳng biết phải nói gì vì cô có quá nhiều điều cần hỏi.

Mạnh Y Bạch thế nào? Trong thời gian này cô ta đã đi đâu? Dạ Đình Sâm đâu, có phải ở bên cô ta không?

Cô không dám hỏi, sợ rằng hỏi ra rồi thì người tổn thương là mình.

Ngay khi cô hoang mang siết chặt góc áo, trán lấm tấm mồ hôi, Mạnh Y Bạch lên tiếng, giải đáp từng câu hỏi trong lòng cô:

- Tôi và Dạ Đình Sâm chưa chết, chúng tôi trốn thoát nhưng tôi bị thương quá nghiêm trọng nên anh ấy lập tức đưa tôi đi viện. Trong thời gian này, anh ấy đều ở cùng tôi, bây giờ chúng tôi sẽ kết hôn.

Cô cười nói, nụ cười kia là nụ cười tàn nhẫn nhất Nhạc Yên Nhi từng thấy.

Cô như bị sét đánh, người lảo đảo, ngồi phịch xuống ghế.

Ngơ ngẩn.

- Anh ấy... anh ấy kết hôn với tôi rồi, làm sao có thể kết hôn với cô nữa?

Cô run run hỏi.

- LN công bố Dạ Đình Sâm đã chết, mộ và di vật cô cũng dựng cho anh ấy rồi, bây giờ cô là góa phụ. Dạ Đình Sâm tự do, đúng không?

Lời này khiến Nhạc Yên Nhi thấy cay đắng quá.

Chẳng ngờ mình chính là người tác thành cho họ.

Cô kìm lại nước mắt, móng tay đâm sâu vào thịt, đau đến choáng váng.

Tự nhủ với bản thân rất nhiều lần rằng không thể khóc, dù cho Mạnh Y Bạch tới khoe khoang trên tư cách của kẻ chiến thắng, cô cũng không thể khóc.

Cô mở to mắt, nhìn về phía Mạnh Y Bạch, ra vẻ bình tĩnh hỏi:

- Cô thì sao? Cô tìm tôi làm gì?

Chỉ là giọng nói cô đã run run.

Thần kinh của cô căng lên, có thể sẽ đứt trong nháy mắt, cô đang cố chống đỡ, cố kiên cường, ngay cả Mạnh Y Bạch cũng thấy đau lòng nhưng cô vẫn cười nhạt, lấy một tấm thiếp mời trong túi ra:

- Đây là thiệp mời hôn lễ của chúng tôi, mong cô tới tham gia.

Nhạc Yên Nhi không nhịn được cười.

- Mạnh Y Bạch, cô có nhầm không, cô kết hôn với chồng tôi yêu mà cô lại gửi thiệp mời cho tôi, mời tôi đi tham dự buổi tiệc? Tôi biết cô đã hi sinh cho anh ấy rất nhiều, anh ấy ở bên cô là chuyện đương nhiên, nhưng cô làm thế có quá đáng quá không?

Cô cũng là người, làm từ máu thịt, cần phải tàn nhẫn đâm dao vào tim cô như thế ư?

Mạnh Y Bạch chẳng quan tâm, cô nhún vai nói:

- Chẳng lẽ cô không muốn gặp anh ấy để hỏi cho rõ à? Chúng tôi kết hôn xong là đi đấy, cô không tìm được nữa đâu, cơ hội chỉ có một lần thôi, nó ở trước mặt cô rồi, chỉ là cô có muốn đi không thôi.

Lời này như ma âm xuyên qua tai Nhạc yên Nhi.

Không muốn hỏi rõ ư?

Đáp là chắc chắn là muốn.

Nằm mơ cũng muốn!

Nguyên nhân Dạ Đình Sâm tránh mặt cô là vì Mạnh Y Bạch ư? Vậy sao hắn còn cứu cô, là do áy náy ư? Vì sao còn phải tiếp tục theo dõi cuộc sống của cô? Vì sao tàn nhẫn bỏ lại mẹ con cô như thế? Tại sao lại bặt vô âm tín?

Cô muốn hỏi rõ tất cả.

Thấy tấm thiệp trên bàn, cô cắn răng, run rẩy vươn tay, cầm lên.

- Được, tôi đi theo cô.

Cô đứng dậy định đi nhưng Mạnh Y Bạch nói:

- Trang điểm, thay bộ đồ đẹp đi chứ? Không thì thua khó coi quá.

Nhạc Yên Nhi tự giễu:

- Dù sao cũng thua rồi, còn quan tâm khó coi hay không à?

- Tùy cô, vậy thì đi thôi.

Nhạc Yên Nhi cùng Mạnh Y Bạch tới giáo đường, từ xa nhìn lại, cô đã thấy đau lòng.

Phải tham dự lễ cưới của chồng mình với người phụ nữ khác thật sao?

Cô xuống xe, không dám bước tới, chân cô nặng như đeo chì.

- Sao thế? Đến rồi lại không dám vào à?

Giọng nói trào phúng của Mạnh Y Bạch vang lên, tựa hồ như đang cười Nhạc Yên Nhi vô dụng.

Hai từ "không dám" thiêu đốt trong tai Nhạc Yên Nhi.

Có gì mà không dám? Kể cả hai người họ đã từng có tình cảm, coi như Mạnh Y Bạch đã hi sinh mọi thứ vì hắn, coi như Dạ Đình Sâm áy náy...

Nhưng Nhạc Yên Nhi vô tội.

Cô không trêu chọc ai, vì sao phải vô cớ chịu ấm ức?

Kể cả Mạnh Y Bạch không nợ cô thì Dạ Đình Sâm cũng có.

Vậy nên cô tới đòi nợ, có gì mà không dám?
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 776


Nhạc Yên Nhi hít sâu để bình tâm lại, khuôn mặt cô rất lạnh lùng.

- Có gì mà không dám, là anh ấy có lỗi với tôi, tôi đi tham gia hôn lễ của chồng mình một cách quang minh chính đại đấy chứ.

Lời vừa dứt, cô cũng kiên quyết bước vào.

Mạnh Y Bạch đi rất chậm, giọng cô từ xa truyền lại:

- Nhạc Yên Nhi, nhìn kỹ thiệp mời tôi đưa cô đi.

Nhạc Yên Nhi nghi ngờ nhìn tấm thiệp trên tay nhưng chẳng có lòng dạ nào xem rõ ràng.

Cô nói thì mạnh miệng đấy nhưng thực ra đã sợ gần chết rồi.

Chờ gặp được Dạ Đình Sâm, câu đầu tiên mình phải nói là gì?

Mạnh Y Bạch thấy bóng Nhạc Yên Nhi khuất sau cửa ra vào thì mới không nhìn nữa mà lên xe.

Hộp áo cưới ở ghế sau, cô cần tới bên người rồi lái xe đi.

Hôn lễ này không có chú rể, cô chỉ đang độc diễn thôi.

Cửa lớn của lễ đường đã mở ra trước mắt, Nhạc Yên Nhi đứng đó, trái tim đập như trống dồn.

Có phải đẩy cửa ra rồi thì người đàn ông mình ngày nhớ đêm mong sẽ xuất hiện phải không?

Cô không dám nghĩ nhiều, đầu óc cô giờ đã rối loạn quá rồi.

Nhạc Yên Nhi hít sâu, khẽ cắn môi, bàn tay nhỏ chạm vào cánh cửa sắt lạnh buốt rồi đẩy nó ra.

Một người xuất hiện trong tầm mắt cô.

Người kia mặc lễ phục đen, bên trong là sơ mi trắng, carvat thắt cẩn thận.

Hắn đứng thẳng tắp trên bậc cao, hai tay buông thõng.

Khuôn mặt giống trong ký ức cô như đúc, hắn không hủy dung, không có dấu vết tàn tật. Đã có thể kết hôn, vậy chứng tỏ phương diện kia của hắn cũng hoàn hảo. Đôi mày kiếm của hắn khẽ nhíu lại khi thấy cô, đôi mắt đen hơi híp, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Thậm chí đôi môi hắn cũng đã mở ra, xem ra hắn thực sự kinh ngạc với sự xuất hiện của cô.

Hắn không biết mình sẽ tới ư?

Hay chỉ có Mạnh Y Bạch mời mình, hắn không biết nên giờ chột dạ?

Cô cười lạnh rồi bước từng bước tới, đế giày ma sát trên nền tạo thành tiếng sàn sạt.

Tới trước mặt hắn, cô mỉm cười:

- Chào ngài Dạ, tôi tới tham gia hôn lễ của ngài và cô Mạnh Y Bạch.

Dạ Đình Sâm nhíu chặt mày rồi hỏi:

- Mạnh Y Bạch đâu?

Trái tim Nhạc Yên Nhi đau thắt.

Câu đầu tiên hắn nói với mình là vội vàng hỏi thăm Mạnh Y Bạch, vậy mình là gì?

- Không biết, có lẽ là thay quần áo, cô ấy không đi cùng tôi. Ngài Dạ, ngài kết hôn rồi, vậy tôi chúc ngài...

Lời còn chưa hết, chẳng ngờ hắn đột nhiên bước xuống, nắm chặt tay cô, kéo đi.

- Này, làm gì thế?

Cô tức giận quát.

Tới sân sau, người đã không thấy, tới nhà để xe thì xe hắn mất tích, Mạnh Y Bạch cũng vậy.

Họ tìm thấy di động của Mạnh Y Bạch trong phòng, có một video do cô tự quay.

Thời gian quay là sáng nay.

"Dạ Đình Sâm, khi anh em được đoạn video này nghĩa là em đã đi rồi. Trong thời gian này, em rất xin lỗi vì ích kỷ chiếm lấy anh quá lâu, không cho anh liên lạc với Nhạc Yên Nhi, khiến vợ chồng hai người đau khổ. Nhưng em cũng xin anh nể tình vì em sắp đi rồi nên hãy tha thứ cho em. Anh luôn chăm sóc em, là do em không hiểu được đâu là tình yêu, đâu là tình bạn, anh như người anh trai hiền lành của em vậy mà em lại nghĩ đó là tình yêu của anh. Hiểu lầm nhiều năm như vậy, em nên tỉnh rồi".

"Thật ra, em không muốn trở nên đáng ghét như thế, nhưng em không khống chế được bản thân mình, vậy nên xin lỗi. Em bỏ đi, em sẽ đến một nơi vắng vẻ điều trị bệnh của mình rồi đi Châu Phi làm bác sĩ, anh đừng tìm en nữa, nợ nần của chúng ta đã thanh toán xong rồi. Dạ Đình Sâm, chúng ta không còn liên quan gì nữa, em chúc phúc anh thêm một lần nữa"

"Ngoài ra, trong thiệp mời đưa cho Nhạc Yên Nhi, em có nói lời sau cuối với anh, tạm biệt, quý ngài của em".

Khi quay video này, gương mặt cô rất nhu hòa, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên gương mặt cô, cô nở một nụ cười xinh đẹp.

Hai người xem xong video thì yên lặng, nhất là Dạ Đình Sâm, bàn tay hắn bóp chặt di động, nếu còn tiếp tục, chắc chắn di động sẽ bị bóp nát.

Nhạc Yên Nhi rút điện thoại ra rồi lấy một tấm thiệp mời trong túi. trong thiệp mời có một lá thư.

Bên trên viết "Gửi Dạ Đình Sâm"

Nhạc Yên Nhi do dự rồi cũng đưa cho hắn.

- Là Mạnh Y Bạch gửi anh.

Bây giờ mọi hiểu lầm đã rõ, cô cũng hiểu vì sao hắn không xuất hiện, hóa ra là để trả nợ.

Thấy hắn nhận thư, thần sắc chăm chú, cô cười tự giễu rồi quay đi.

Hắn đọc quá chăm chú nên cô đi mà hắn không hề biết.

Vì trong thư có một đoạn viết:

"Thật ra mười năm trước người phát hiện ra anh dưới gầm cầu không phải em, đó là cô gái hô hấp nhân tạo cho anh. Cô ấy mới tới, không biết đường nên chỉ có thể cầu cứu người qua đường, lại gặp phải em và Joanna. Cho nên anh chưa bao giờ hôn em, em cũng không phải ân nhân cứu mạng của anh, anh không nợ gì em cả. Người cứu anh ngày ấy là một người khác".

Người hôn mình là ai?

Hắn nhíu mày, mất thời gian rất lâu mới bình tĩnh lại, khi muốn quay sang nhìn Nhạc Yên Nhi thì hắn mới nhận ra cô đã đi rồi.

Nhạc Yên Nhi lên taxi, cô mở cửa sổ để gió thổi vào, thổi đỏ khóe mắt.

Cô nghĩ là khi xem đoạn video kia, cô sẽ ôm lấy Dạ Đình Sâm, sẽ tha thứ cho hắn, nhưng nghĩ tới hai tháng bất lực và sợ hãi, cô nhận ra mình không làm được.

Ngày ngày đều tỉnh dậy từ trong ác mộng, đau đớn cũng phải chịu một mình, dù nhìn thì tưởng cô không quan tâm nhưng chỉ cần có tin hắn là cô sẽ đi tìm.

Những ấm ức khó quên này không thể nói rõ bằng dăm ba câu.

Nếu cô mất tích hai tháng thì sao? ở bên người khác thì sao? Liệu Dạ Đình Sâm có thể bỏ qua ngay khi vừa gặp không?

Cô lau khóe mắt, lau sạch nước mắt, khuôn mặt lạnh băng.

Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay, quyết đoán tháo ra.

Lần này, Dạ Đình Sâm không tìm cô, hắn tuyên bố tin mình không chết và đang ở nước ngoài trị liệu.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, các trang báo lớn đã thi nhau đưa tin, tin về hắn trở thành top tìm kiếm, thành tin hot baidu trong thời gian rất lâu.

Đồng thời, điện thoại của Nhạc yên Nhi cũng liên tục vang lên.

Anjoye, phu nhân Minh Tú, Dạ Vị Ương, Norman.

Tất cả đều gọi cho cô nhưng cô không muốn nghe, cuối cùng chỉ đành cúp máy, cô thấy không thể ở nhà nữa nên lái xe ra ngoài.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 777


Điện thoại Dạ Đình Sâm cũng vậy, số mới của hắn đã bị Dạ Vị Ương tìm thấy ngay lập tức.

Người gọi đầu tiên là phu nhân Minh Tú.

- Con ở đâu?

- Cửa nhà Yên Nhi.

- Yên Nhi đâu?

- Không ở nhà.

Nghe thế, phu nhân Minh Tú yên lặng vài giây rồi đột nhiên nổi cáu:

- Nếu không phải hai chân con còn nên giữ để đuổi theo con dâu mẹ thì chắc chắn mẹ đã tìm người đánh gãy chân con rồi! Không ở nhà thì con đứng trước cửa làm gì, mau đi tìm đi. Mất tích hơn hai tháng là chuyện một người chồng nên làm à?

- Con đang chuẩn bị tìm, hình như cô ấy giận rồi.

- Nếu không đuổi theo được thì con cũng không cần sống mà về nữa đâu.

Phu nhân Minh Tú đã từ chức nhưng uy nghiêm còn đó, bà giận dữ ra lệnh.

Dạ Đình Sâm bất đắc dĩ cúp máy, giờ là Vãn Vãn gọi.

- Mosey mosey, xin hỏi đây có phải số ba con không?

Vãn Vãn hỏi.

- Sao con biết?

- Con có tùy tùng Evan mà! Được, nghiêm túc nào, mẹ con đâu? Giận à?

- Ừ.

Hắn đáp ngắn gọn.

- Mẹ nói phải, đúng là ba còn sống, làm còn làm ra chuyện bỏ vợ bỏ con, quả là tội đáng chém! Từ hôm nay trở đi, con không thừa nhận ba là ba con, có di ngôn cứ nói với mẹ! Tạm biệt!

Vãn Vãn dập máy.

Trong năm phút nhận điện thoại ngắn ngủi này, hắn cũng nhận được vô số tin nhắn.

Nhưng không có bất kỳ một tin hỏi thăm nào, tất cả toàn là chỉ trích, ai bảo hắn khiến Nhạc Yên Nhi ấm ức như vậy.

Dạ Đình Sâm gọi cho Trần Lạc, hắn muốn định vị vị trí của Nhạc Yên Nhi, chẳng ngờ Trần Lạc từ chối luôn:

- Xin lỗi ngài, giờ tôi không phải cấp dưới của ngài nữa, tôi là người của Nhị thiếu. Cấp trên của tôi vừa ra lệnh không được cung cấp bất cứ trợ giúp nào cho ngài, chuyện vợ chồng ngài thì mong ngài tiếp tục cố gắng.

- Chẳng lẽ cậu mặc kệ để chúng tôi cãi nhau thế à?

- Cô Nhạc còn cãi nhau được với ngài thì ngài quá hạnh phúc rồi, tôi còn tưởng cô ấy bỏ ngài luôn đấy.

Trần Lạc thẳng thắn nói.

Thật ra mọi người đều biết hắn không chết nên họ không hề bất ngờ với sự xuất hiện của hắn.

Nhưng hắn biến mất lâu như vậy mà không có bất kỳ tin tức nào, điều này mới khiến người ta oán giận.

Hơn nữa, Nhạc Yên Nhi là người bị tổn thương nhất!

Dạ Đình Sâm chẳng ngờ mình lại có lúc tứ cố vô thân thế này.

Nhưng hắn không buồn, ngược lại, hắn còn cười. Cuối cùng đã có thể trút bỏ mọi gánh nặng để ở bên Nhạc Yên Nhi, coi như theo đuổi vợ gian nan thì sao nào?

Ổn định tâm trạng xong, hắn bắt đầu tìm kiếm. Hắn tin mình sẽ tìm được.

Nhạc Yên Nhi lái xe vô định, cô nhận ra thành phố này có quá nhiều hồi ức của hai ngườ, đi đâu cũng không thể tránh khỏi bóng hình thân quen kia.

Trước kia, cô lấy đó làm an ủi nhưng bây giờ cô chỉ tức giận không thôi.

Tới cửa hàng, đó là nơi họ từng mua đồ uống trà.

Tới siêu thị, họ từng mua đồ ăn ở đó một lần.

Tới công viên trò chơi, đây là nơi hắn cầu hôn.

Tới bờ biển, hắn từng cứu cô ở đây.

Tới triển lãm, là ảnh chụp của hai người tham gia triển lãm đá quý.

Tới cửa hàng quần áo, họ mua lễ phục ở đây.

Hai người họ còn có nơi nào chưa đi không? Cô nghĩ.

Cuối cùng, cô ngồi ở quảng trường, phía đối diện có một ca sĩ đang khàn giọng hát tình ca, cảm giác rất đặc biệt.

Có lẽ tâm trạng cô không tốt nên thấy thật đau lòng, nước mắt cô chảy xuống, ướt hết mặt.

Màn hình led trên cao ốc đang phát tin sáng nay, truyền thông đã phí rất nhiều công sức để liên hệ với công ty con của LN ở thành phố A và trụ sở chính để chứng thực tin tức.

Ai nấy đều cảm khái người giàu thật biết chơi.

Lúc đầu là Nhị thiếu gia nhà họ giả chết, sau đó Nhạc Yên Nhi giả chết, giờ lại đến Dạ Đình Sâm.

Lần nào cũng là tin nóng sốt, phóng viên bọn họ không chịu nổi!

Thậm chí, có đài truyền hình còn @ tài khoản của Nhạc Yên Nhi với bàn viết: "Xin các nhân vật công chúng nếu tuyên bố tin quan trọng hãy chọn vào ngày làm việc, có rất nhiều hãng truyền thông đang phàn nàn về việc mọi người gây chú ý vào ngày nghỉ làm họ tăng ca rất mệt!"

Lập tức, tin này được chia sẻ rầm rộ.

Nhạc Yên Nhi dở khóc dở cười.

Thời gian trôi qua từng phút, Nhạc yên Nhi chẳng biết mình đã ngồi bao lâu, người qua lại không ngừng khiến cô hoa mắt.

Cuối cùng, trong tầm mắt cô xuất hiện một người với dáng vẻ mệt mỏi.

Con ngươi cô co lại, phản ứng đầu tiên là phải đứng dậy bỏ đi.

- Định tránh mặt anh mãi à?

Bên tai là giọng nói trầm và gợi cảm như trước.

Nhạc Yên Nhi run lên, cô quay lưng về phía hắn. Sau đó, cô mỉm cười quay lại.

- Đúng là không thể tránh mặt mãi, ngày ly hôn còn cần anh phối hợp mà.

Cô không biết mình xúc động nhất thời hay đã nghĩ kỹ mà bỗng nói vậy.

Trái tim cô cũng run lên, khi nói ra câu đó, cô rất đau đớn nhưng nét mặt vẫn bình thản nở nụ cười. Bàn tay cô đã siết lại, móng tay đam vào thịt rất đau.

Khoảng cách giữa hai người không nhỏ, hệt như khi ở giáo đường cách một tấm thảm đỏ dài, nhưng lúc này không phải thảm đỏ mà là người qua người lại trên đường.

Không ai để ý tới họ, ai nấy đều đang nhìn màn hình lớn.

Dạ Đình Sâm thấy nụ cười cưỡng ép của cô thì đau lòng, hắn bước tới.

Nhưng Nhạc Yên Nhi giật mình lùi lại, cô kêu lên:

- Đừng tới đây!

Hắn nghe thế thì bước chân khựng lại, đôi mắt sâu nhin cô, ánh nhìn phức tạp.

Nhạc Yên Nhi hít sâu, sau đó nói:

- Dạ Đình Sâm, em không muốn mất anh một lần nữa. Vậy nên em bỏ cuộc, về sau có đau đớn cũng chẳng liên quan gì đến em. Anh còn nhớ rõ lần đầu anh mất tích không, sau khi anh được tìm thấy trên biển rồi lại mất tích, lần thứ hai là khi tai nạn xe, em mang thai nhưng không liên lạc được cho anh, lần thứ ba là ở nhà máy bỏ hoang, anh thay em chịu đòn nhưng thứ em nhận lại là tin anh đã chết, lần thứ tư, chính là lần này. Tính đi tính lại, bỏ qua năm năm kia, em mới bên anh có hai năm. Hai năm anh mất tích bốn lần, khiến em sợ hãi bốn lần, em chịu đủ rồi!

Em biết anh không muốn em lo lắng nên em giả vờ bĩnh tĩnh, biết anh lừa em, em phải giả vờ ngu ngốc. Nhưng lần này em chịu đủ rồi! Em biết anh còn sống, nghe được giọng anh nhưng không tra ra anh. Mỗi đêm em đều tỉnh dậy từ ác mộng, hẳn là anh cũng thấy rất rõ qua camera phải không?
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 778


Cô lạnh lùng nhìn hắn, thấy hắn im lặng, cô cười lạnh.

Coi như hắn chấp nhận rồi.

- Dạ Đình Sâm, em biết anh coi trọng lời hứa nhưng lời hứa của anh làm em tổn thương quá nhiều, em bỗng nhận ra mình không yêu anh nổi nữa, nên em bỏ cuộc. Em sợ còn có lần thứ năm, lần thứ sáu, lần thứ bảy, việc em làm chỉ có thể là biến mất trong thế giới của anh trước khi những lần mất tích này xảy ra.

Nếu anh muốn ly hôn hòa bình thì thứ hai gặp ở Cục dân chính. Nếu anh không muốn thì ly thân hai năm, pháp luật sẽ tự động chấp nhận ly hôn, đau nhiều đau ít thì cũng là đau thôi.

Những lời này đã mang đi toàn bộ dũng khí của cô.

Khi cô vừa kết hôn đã nhắc tới ly hôn một lần, sau đó thì không còn lần nào nữa.

Lần này, sự đau đớn thấu tim kia làm cô không chịu nổi.

Nhạc Yên Nhi chớp mắt, một giọt lệ yên lặng trượt xuống gò má cô.

Gió lạnh thổi qua, cái lạnh cũng ùa tới.

Tay chân đã cứng ngắc nhưng cô vẫn quật cường đứng ở đó, ánh nhìn lạnh nhạt.

Dạ Đình Sâm chăm chú nhìn Nhạc Yên Nhi, hắn siết chặt nắm đấm rồi buông ra, cứ thế mấy lần mà không thể bình tĩnh được.

Cô như gai sắc khiến hắn không kịp chuẩn bị đề phòng, vết thương chằng chịt.

Hắn cười cay đắng rồi bước từng bước tới gần, Nhạc Yên Nhi giật mình lùi lại nhưng hắn vẫn cố chấp.

Hắn lên tiếng:

- Ngoại trừ mất tích, anh còn làm gì được nữa? Anh xuất hiện trước mặt em với máu me đầm đìa thì em sẽ không lo lắng ư? Anh hấp hối em sẽ không khóc à? Anh không biết cách ăn nói, không biết giải quyết thế nào, ở bên em lòng anh luôn rối bời, anh luôn bó tay bó chân. Cách anh nghĩ ra chỉ là không để em trông thấy cảnh tượng như thế mà thôi.

Nếu anh sai thì xin em cho anh một cơ hội sửa đổi. Còn lần này, anh nợ Mạnh Y Bạch một mạng, anh không thể không trả.

Giọng hắn run run mang theo yếu đuối chưa bao giờ có.

- Anh cũng biết rằng anh nợ em cả đời!

Nhạc Yên Nhi đau khổ nói:

- Đã trốn em thì sao không trốn cho kỹ, sao phải xuất hiện trước mặt em, anh biết em thấy anh rồi thì cảm giác phát điên tìm kiếm là thế nào không? Anh giữ lời hứa lắm mà? Đã đồng ý với người khác thì sao còn không làm được, còn đến cứu em làm gì?

- Vì nhớ em, không kìm lòng nổi.

Hắn chỉ trả lời có mấy chữ này.

Đúng, hắn là người thủ tín nhưng luôn vì cô mà sai lời.

Nhớ em.

Cô đau lòng đến khó thở, cứ như có một tấm lưới đang bao lấy trái tim cô, siết chặt khiến nó máu me đầm đìa.

- Anh có lý do của anh, em cũng có lý do của em. Em không muốn cãi nhau với anh, cho em thời gian bình tĩnh rồi em sẽ trả lời anh.

Nhạc Yên Nhi cũng phục mình, lúc này còn có thể tỉnh táo và nói lời lý trí như vậy.

Cô đau đớn đến rối loạn, đại não đã không thể nghĩ gì nữa mà còn không nỡ cãi nhau, không nỡ giận hắn.

Không chờ hắn lên tiếng, cô vội vàng bỏ đi.

Xoay người rồi, nước mắt cô lã chã rơi xuống.

Dạ Đình Sâm yên lặng bước theo.

Cả khi lái xe, hắn cũng giữ vững một khoảng cách an toàn đi sau.

Nhạc Yên Nhi có cảm giác mình sắp bị hắn bức điên.

Trước kia sao hắn không có tự giác này, biết mình giận thì phải dỗ?

Cô không nhịn nổi nữa mà đỗ xe bên đường, xe của hắn cũng mau chóng dừng lại.

Nhạc Yên Nhi bước tới, hắn cũng xuống xe.

- Anh muốn gì, anh không biết là em đang rối bời hay sao? Xin anh đừng đi theo em được không, em xin anh đấy! Anh khiến em quen với cuộc sống không có anh, bây giờ lại tự nhiên xuất hiện, Dạ Đình Sâm, anh có lương tâm không? Sao anh lại đối xử với em như thế, có thể cho em thời gian bình ổn lại không?

Cô khóc như đứa trẻ, nói ra hết những ấm ức của mình.

Dạ Đình Sâm thấy cô khóc thì ôm chặt cô vào lòng, chỉ một lát, nước mắt cô đã thấm ướt ngực áo hắn.

Cằm hằn đặt khẽ lên đầu cô, hắn ngửi mùi thơm từ mái tóc cô, thân thể nhỏ bé của cô đang dựa vào hắn.

Dạ Đình Sâm nói, giọng nói tự trách và cưng chiều:

- Anh sợ mình cho em thời gian suy nghĩ thì em sẽ chọn từ bỏ anh, nên lần này anh thông minh, anh không cho em thời gian, em không bỏ được anh đâu.

- Khốn nạn, khốn nạn, khốn nạn.

Cô muốn giãy giụa nhưng chẳng còn sức, lại thêm hắn quá khỏe, dù cô giãy thế nào cũng không vùng được.

Cô giận lại tức, cuối cùng gào khóc lên.

Cô khóc cho tất cả những ấm ức của mình đến khi giọng nói khàn khàn, đôi mắt sưng đỏ.

Nhạc Yên Nhi chẳng biết mình đã về nhà thế nào, cô đã chết lặng rồi.

Dạ Đình Sâm rót nước ấm cho cô, đắp chăn cho cô rồi nói:

- Em nghỉ đi, anh đi nấu cơm cho em.

Cô quay lưng đi, nước mắt chảy xuống, không muốn nhìn hắn nữa.

Dạ Đình Sâm nhìn bóng lưng cô một lúc rồi không nói gì, bước ra ngoài.

Hắn đi một lát thì Vãn Vãn vào, Nhạc Yên Nhi vội lau nước mắt.

- Mẹ ơi.

Vãn Vãn cẩn thận gọi.

- Ừ, sao thế?

- Mẹ vẫn giận ba à?

- Đây là chuyện người lớn, mẹ sẽ giải quyết tốt.

Cô không muốn Vãn Vãn lo lắng.

- Mẹ, con đặt vé xe đi Lạc Thành cho mẹ rồi, thẻ ngân hàng cũng chuẩn bị xong, mẹ muốn đi lúc nào cũng được. Lần này ba quá đáng lắm, để chúng ta lo lắng lâu như vậy, dù có nguyên nhân gì cũng không dễ dàng tha thứ được! Mẹ, hay đi du lịch đi thôi, vali cũng xếp xong rồi!

Con nhóc tinh ranh nháy mắt, lôi một vali dưới gầm giường ra.

- Mẹ, mẹ cũng chơi mất tích cho ba lo lắng đi.

Nhạc Yên Nhi ngẩn ra.

- Thế không hay lắm đâu nhỉ? Tùy hứng quá không?

Giận thì giận nhưng cô vẫn lý trí.

Con nhóc nghe vậy thì giận dữ đập bàn, bắt đầu bất bình thay cô.

- Mẹ, mẹ phải chịu bao nhiêu cái nhìn quá đáng và trào phúng rồi, mẹ quên à? Sao ba có thể im lặng bỏ đi để mẹ chịu mọi ấm ức thế? Mẹ, kể cả mẹ chấp nhận người chồng như thế thì con cũng không cần người cha này! Mẹ, mẹ dễ tha thứ là ba sẽ có lần sau, đàn ông không chiều được đâu!

- Ừm, trọng điểm không phải chuyện đó, sao con biết lắm thế hả?

- Bình thường con huấn luyện Evan vậy mà!

Con nhóc cười ranh mãnh.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 779


Tiếng mở cửa vang lên, Evan liền đi vào, nó đặt hoa quả đã rửa sạch lên tủ đầu giường rồi yên lặng đứng một bên, không nói gì cả.

Nhạc Vãn Vãn vui lòng với kết quả dạy dỗ của mình, làm sao nó có thể biết được vẻ chất phác ngoan ngoãn này chỉ là một cú lừa, còn là một cú lừa kéo dài nhiều năm.

Nhạc Yên Nhi búng trán nó:

- Evan là khách, không được thế!

Con nhóc chẳng biết trời cao đất dày gì cả, đây là người thừa kế nhà Louis trong tương lai, là quý tộc đấy.

- Mẹ, lúc này không phải lúc quan tâm chuyện của con, mà là mẹ kìa! Mẹ không muốn ba hối hận à? Không muốn ba cũng phải chịu cảm giác đó à?

- Có tàn nhẫn quá không?

- Thế ba không tàn nhẫn với mẹ chắc?

Tàn nhẫn.

Đương nhiên là có, khắp người cô là thương tích, trái tim cũng chảy máu.

Trong những ngày này, cô không biết mình đã làm thế nào để tiếp tục, bây giờ cũng không dám tưởng tượng nữa.

Cô yên lặng.

Đàn ông không thể được nuông chiều, mà cô cũng cần có thời gian bình tâm.

Nhạc Yên Nhi gật đầu:

- Vậy chúng ta đi thư giãn đi.

Dạ Đình Sâm nấu cơm xong thì bưng tới trước cửa phòng Nhạc Yên Nhi nhưng hắn bị Vãn Vãn và Evan ngăn lại.

- Xin lỗi, mẹ không muốn gặp ba.

- Nhưng cơm phải ăn.

Dạ Đình Sâm thản nhiên nói rồi định mở cửa nhưng bị hai đứa trẻ ôm chặt lấy đùi.

- Mẹ không muốn gặp ba đâu, bọn con không cho ba vào được, đồ ăn để con mang vào, không cho ba vào!

Nhạc Vãn Vãn thông minh phản bác, kết quả nó lấy khay, mau chóng biến mất sau cửa.

Evan tiếp tục ôm lấy đùi hắn.

Vãn Vãn biết nếu đồ ăn không giảm bớt thì Dạ Đình Sâm sẽ nghi ngờ nên con bé ăn hai miếng giả vờ rồi mang ra.

- Ăn ít thế à?

- Phải, mẹ bảo không khỏe, muốn ngủ một giấc nên không cho ai quấy rầy, có lẽ tối mẹ sẽ muốn ăn.

- Vậy được, ba đi mua đồ ăn, mẹ con muốn ăn gì?

- Mẹ muốn ăn đồ thanh đạm.

- Được, ba đi mua nguyên liệu.

Dạ Đình Sâm không hề nghi ngờ, hắn đâu biết con gái cưng đã sớm đào hố cho hắn rồi.

Thành phố A và Lạc Thành không xa, chỉ đi xe bus một giờ là tới.

Khi trốn sự truy tìm của nhà họ Nhạc, Nhạc Dĩnh và Nhạc Yên Nhi đã ở Lạc Thành một thời gian nên cô đã rất quen với Lạc Thành, dù nhiều năm trôi qua nhưng cô vẫn có cảm giác thân thuộc.

Cô về tới nơi trước kia thuê trọ, chẳng ngờ qua nhiều năm mà đồ đạc còn đó, khoảng hai rương lớn trong nhà chủ.

Vì phòng còn trống nên cô ở lại chứ không tới khách sạn.

Phòng đã cho nhiều người thuê nhưng bên trong vẫn thế, có thể nhìn thấy những mảnh giấy dán tường khi trước của cô.

Một giường, một bàn học, một tủ quần áo giản dị.

Cô mang hai rương đồ của mình ra ngoài, tìm thấy rất nhiều ảnh chụp, đa phần là ảnh ngày cô còn bé, chưa tới mười tuổi, lùn như củ cải, trông có vẻ hận đời, không thích cười.

Nhạc Yên Nhi bật cười.

Bao năm trôi qua nhanh như chớp mắt, cô đã kết hôn, sinh con rồi.

Mẹ trên trời thấy cô bây giờ chẳng biết sẽ yên tâm không nữa, con gái bà đã trưởng thành rồi.

Căn nhà thuê khi xưa là của một cặp vợ chồng mới cưới, qua nhiều năm, con họ giờ đã lên đại học.

Buổi trưa, cô ăn cơm cùng chủ nhà. Chủ nhà nhận ra cô vì ngày nào cũng thấy trên TV nhưng họ thật thà cũng giữ miệng, sẽ không nói lung tung.

Chủ thuê nhà kinh doanh một cửa hàng bán đồ mỹ thuật, sinh viên trường mỹ thuật ở gần đây thường tới mua.

Bà chủ không khỏe vì có bệnh lâu năm, ông chồng bận rộn chăm vợ lại đón con nên không kịp việc quản lý cửa hàng.

Nhạc Yên Nhi không có việc làm, ngồi không lại nghĩ lung tung nên bắt đầu giúp trông tiệm.

Cuộc sống bình thản cứ thế trôi qua, lâu lắm rồi cô không thả lỏng như vậy.

Chẳng mấy đã qua ba ngày, cô và Vãn Vãn luôn giữ liên lạc nên biết rõ tình hình ở thành phố A, Dạ Đình Sâm biết cô bỏ đi nhưng không hề có động tĩnh gì.

Nhạc Vãn Vãn rất thông minh nhưng cũng không hiểu nổi ý hắn.

Nghe thấy đáp án này, Nhạc Yên Nhi không chờ mong, không đau lòng, hắn muốn làm gì cũng chẳng liên quan tới cô.

Sau này, những cuộc trò chuyện thưa dần, cô trốn tránh mọi thứ liên quan tới thành phố A.

Tám giờ sáng mở cửa, sửa soạn đồ vẽ, bày hàng, bận rộn tới tám rưỡi.

Mỗi sáng sớm sẽ có một người đàn ông tới mua màu vẽ với số lượng lớn, coi như khách quen.

Cô cứ nghĩ ngày nào người này cũng tới nhưng khi hỏi chủ nhà mới biết đây là chuyện của mấy ngày này thôi.

Về sau họ nói chuyện nhiều hơn, người này là giáo viên phòng vẽ gần đó, tên Thành Diệu.

Cứ chín giờ, người này sẽ tới mua màu cho học sinh, lần này còn mang cả bữa sáng cho cô nữa.

Nhạc Yên Nhi giật mình, vội vàng nói:

- Sáng nay tôi ăn rồi, anh cứ giữ lại đi.

- Không cần, mua cho cô đấy, đồ của nhà này rất ngon, cô nếm thử đi.

Giáo viên kia xấu hổ cười cười.

Nhạc Yên Nhi cũng ngại, cô đành lễ phép gật đầu ăn.

Cô tới giá để màu vẽ thì nghe được tiếng bước chân, cứ nghĩ có khách, cô nhìn sang.

Trước cửa có một người mặc vest xám bạc đang đứng, người này đứng ngược sáng khiến cô không thấy rõ mặt nhưng bóng dáng kia đã sớm in sâu vào lòng cô rồi.

Hắn ôm một bó hoa hồng, từng đóa từng đóa kiều diễm, đẹp vô cùng.

Nhạc Yên Nhi nhíu mày, sao hắn lại tới đây, chẳng phải mấy ngày này đều không thấy bóng dáng à?

Cô không chào hỏi mà lấy màu vẽ ra, đặt trước mặt giáo viên:

- Xin chào, đây là màu vẽ của anh.

- Ừm, vậy... vậy tôi đi trước nhé, cô nhớ ăn đấy.

Nhạc Yên Nhi cười tươi, dịu dàng gật đầu:

- Yên tâm đi.

Đây là nụ cười tươi nhất mà giáo viên gặp trong mấy ngày qua, anh cũng lập tức trở nên vui vẻ.

Giáo viên là người hướng nội nên mặt lập tức đỏ bừng, cầm màu vẽ bước ra ngoài.

Lúc ra cửa, anh thoáng thấy Dạ Đình Sâm, ngay lập tức nhận ra khí thế của người đàn ông này.

Dường như không có bất cứ chuyện gì hay kẻ nào có thể ảnh hưởng tới hắn.

Đến gần, giáo viên nhận ra đây là nhân vật ghê gớm gây xôn xao gần đây, rất hay thấy trên TV: Dạ Đình Sâm!

Giáo viên nhìn thêm một lần rồi bước đi.

Nhạc Yên Nhi cúi đầu ghi sổ và ăn, cô mặc kệ sự xuất hiện của một người.

- Tặng em này.

Dạ Đình Sâm nói, giọng mang theo mỏi mệt.

- Vứt vào thùng rác ngoài cửa ấy.

Cô thẳng thừng đáp.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 780


Dạ Đình Sâm nghe thế thì mấp máy miệng nhưng cuối cùng hắn im lặng.

- Xem ra là em không thích, tường vi em thích thì cửa hàng hết rồi, hai ngày nữa mới có, trong thời gian này anh sẽ tặng em cái khác.

Hắn đặt hoa lên bàn:

- Đồ tặng rồi thì người vứt là em, anh không vứt đâu.

- À, biết rồi.

Cô cầm hoa lên, vứt vào thùng rác trước cửa:

- Được chứ?

- Được.

Nghe vậy, Nhạc Yên Nhi cảm thấy chán hẳn.

Tên đầu gỗ này không biết cản à, làm sao còn lạnh lùng thế mà được à?

Cô giận nhưng vẫn nói:

- Nếu không có chuyện gì khác thì mời anh đi cho, đừng làm chậm trễ chuyện bán hàng của em.

- Anh đến mua đồ.

- Mua gì?

- Đây là ba trăm tệ, em chọn một bức tranh trong giá này giúp anh.

- Được.

Nhạc Yên Nhi lấy tiền rồi chọn tranh, còn dư vài tệ tiền thừa, hắn không nhận. Sau đó hắn lấy đồ rời đi, có vẻ như muốn lên xe ra về.

Nhạc Yên Nhi nhìn theo một lát rồi thôi.

Nếu đây là thái độ của hắn, vậy thái độ của cô cũng không khá hơn.

Chẳng ngờ mới chưa tới một phút hắn đã quay lại, lần này hắn không vào mà đứng ngoài cửa.

- Anh làm gì thế?

- Vào trong thì ảnh hưởng việc làm ăn của em nên anh đứng ngoài cửa, em không có lý do đuổi anh nữa.

Hắn thật thà nói.

Nhạc Yên Nhi nghẹn lời, cái tên này đần à?

- Anh thích đứng thì đứng đi, chẳng liên quan gì đến em cả.

Cô nhẫn tâm nói.

Sáng thì khách thưa, tối đông hơn chút, bình thường các học sinh sẽ kết thúc buổi học vào chín giờ, sau đó tới đây chọn đồ, bên cạnh có một quán trà sữa nữa nên khách khứa cũng ổn.

Mọi người đều cảm thấy rất tò mò về cô, dù gì cũng là người chỉ xuất hiện trong màn ảnh.

Các học sinh cũng vậy.

Đôi khi nói chuyện với cô, đám học sinh cấp ba này rất đáng yêu.

Nhạc Yên Nhi không để ý rằng có nhiều người chú ý tới thân phận của mình nhưng chẳng có bất cứ phóng viên nào ở đây cả.

Cô không chú ý nhưng không có nghĩa là ai cũng không chú ý.

Buổi trưa, bà chủ đưa cơm tới, thấy một anh đẹp trai đứng trước cửa thì giật mình.

Bà nhìn Dạ Đình Sâm, hắn cũng nhìn lại rồi tiếp tục nhìn Nhạc Yên Nhi chằm chằm.

Bà chủ thắc mắc:

- Yên Nhi, đây là người chồng trên tivi của em mà? Mất tích hai tháng, vừa về ấy.

- Vâng, nhưng sắp ly hôn rồi.

Cô không khống chế âm lượng nên Dạ Đình Sâm nghe thấy rõ ràng.

- Anh không đồng ý.

Hắn buồn bực nói, thái độ rất kiên quyết hệt như dã thú cao ngạo.

Nhạc Yên Nhi nhíu mày, cô lạnh lùng nhìn hắn nhưng chẳng nói gì.

Bà chủ cảm nhận được không khí quái lạ giữa họ nhưng bà là người ngoài, không tiện nói thêm gì, chỉ dặn Yên Nhi ăn cơm, tối bà sẽ tới.

Lúc ra cửa, bà không nhịn được nên hỏi thăm Dạ Đình Sâm, giọng run run:

- Ngài Dạ này... Cậu có về nhà ăn cơm không?

- Giờ chưa đói.

- À, thế cậu đừng đứng đây, vào nhà ngồi đi chứ?

Bà chủ động mời hắn.

Dạ Đình Sâm nghe thế thì nhìn Nhạc Yên Nhi, nghiêm túc nói:

- Vợ tôi nói tôi vào sẽ ảnh hưởng tới việc làm ăn nên tôi đứng ngoài cửa đi.

Lời này làm bà chủ giật mình, dù gì đây cũng là tiệm nhà bà mà.

Bà vội nói:

- Sao thế được? Cậu là khách quý mà, không đứng đây được, tôi lấy ghế cho cậu. Nắng này độc lắm, nếu phơi nắng ốm mất thì sao? Cậu là nhân vật lớn đấy, đừng nói thế, đúng là làm chúng tôi ngại quá mà!

Bà chủ ân cần tìm ghế cho hắn ngồi.

Dạ Đình Sâm nhìn về phía Nhạc Yên Nhi, nói:

- Lần này là bà chủ mời anh đấy.

Giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng Nhạc Yên Nhi nghe ra vẻ kiêu ngạo.

Hẳn là đang cười trên nỗi đau của người khác đây!

Bà chủ đi rồi, cô bắt đầu ăn trưa, giờ là 11:30, Dạ Đình Sâm thường ăn vào lúc này.

Hắn bị dạ dày, nếu bỏ bữa sẽ rất đau.

Nhạc Yên Nhi do dự hỏi:

- Không ai đưa cơm cho anh à?

- Không.

- Vậy anh cứ nhịn thế?

Cô trừng mắt.

Hắn gật đầu.

- Vì sao? Chẳng phải trước khi đi phải chuẩn bị à?

Cô lập tức sụp đổ.

Dạ Đình Sâm nghe thế, đôi mắt lộ vẻ phức tạp, sau khi do dự, hắn vẫn nói thẳng:

- Trần Lạc bảo bây giờ thảm một chút sẽ có tác dụng.

Nhạc Yên Nhi chẳng biết nên giận hay cười.

Mẹ nó, thiếu thông minh, lời này cũng nói được!

Nhạc Yên Nhi cắn răng, cô không nhẫn tâm nổi nên bảo hắn trông tiệm còn mình về chuẩn bị đồ ăn.

Một tiếng rưỡi sau, cô đi xe đạp điện tới, thấy tiệm đầy khách.

- Anh chủ, em mua cái này, em mua cái này!

- Đừng cản tớ, cản tớ ngắm anh đẹp trai là tớ liều mạng với cậu!

- Đẹp trai được như người ta không? Còn dám cản em, em chia tay với anh!

Trong tiệm toàn học sinh cấp ba, cô đã quen rồi, dù gì họ cũng hay tới mua đồ.

Nhạc Yên Nhi đứng ngoài cửa, liên tục nói "Nhường một chút" nhưng chẳng ai nghe thấy cả.

Cô không chen vào nổi.

Ngay khi cô bất đắc dĩ, chẳng ngờ đám người tự động tách ra.

Dạ Đình Sâm xuất hiện. Hắn nói đúng ba câu:

- Đừng đụng vào tôi, tôi không thích có tiếp xúc với người khác.

- Tránh ra, vợ tôi về kìa.

- Yên Nhi, em đến rồi, đưa đồ cho anh đi.

Câu đầu tiên, hắn lạnh lùng cao ngạo, có cảm giác như người sống chớ gần.

Câu thứ hai, thấy Nhạc Yên Nhi, hắn mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh cưng chiều.

Câu cuối, giọng hắn như gió xuân thổi vào lòng mọi người.

Đây là điều hòa tổng trong truyền thuyết à?

Nhạc Yên Nhi thụ sủng nhược kinh, Dạ Đình Sâm đỡ lấy đồ rồi bước tới quầy hàng trước mắt đám người.

Hắn nói:

- Tôi với vợ phải ăn cơm, mọi người chờ tối rồi tới.

- Được, anh đẹp trai, tối em sẽ đến thăm anh, mang trà sữa cho anh nhé!

Lời hắn nói có tác dụng ngay, đám người còn đang nhốn nháo lập tức rút đi.

- Không ngờ tiệm này làm ăn tốt vậy, thế chẳng phải ngày nào em cũng rất bận à?

Dạ Đình Sâm đau lòng.

Cô nghe vậy thì nghẹn lời, dù gì mình cũng là người của công chúng mà, xinh đẹp lại hiền lành, sao không bằng Dạ Đình Sâm?

Đúng là người so với người thì tức chết người mà.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 781


Nhạc Yên Nhi khó chịu, cô không nói lời nào mà chỉ đưa hộp cơm cho hắn:

- Trình độ không cao, nếu khó ăn thì về nhà đi.

- Anh biết trình độ nấu nướng của em không tốt, chắc sẽ khó ăn, nhưng anh vẫn ăn thôi.

Câu nói và phương thức biểu đạt này là lời tình hạng nhất nhưng chẳng hiểu vì sao sau khi rời khỏi miệng Dạ Đình Sâm, cô chỉ muốn treo tên này lên tường rồi cho ăn đòn.

Không biết ăn nói thì đừng có nói!

Cô bận rộn tới giờ cũng chưa ăn cơm, đang định ăn thì thấy Dạ Đình Sâm không cho vì lý do rất đơn giản, đồ ăn đã lạnh, không tốt cho sức khỏe.

Trong chuyện này, hắn lập tức bày ra mặt gia trưởng của mình, dù biết cô giận nhưng vẫn kiên quyết.

Chỉ cần liên quan tới sức khỏe của cô thì không có gì để thương lượng hết.

Cho nên cô bất đắc dĩ phải ăn cùng một phần cơm với hắn.

May mà Nhạc Yên Nhi không ăn nhiều nên cả hai có thể lửng dạ.

Buổi chiều, cô sắp xếp đồ đạc, lấy hàng, rảnh thì đọc sách.

Dạ Đình Sâm có vẻ rất mệt, hắn tựa lưng vào ghế, ngủ thiếp đi.

Nhạc Yên Nhi thấy vậy thì cầm bút lên ký họa.

Thực ra khả năng vẽ vời của cô chẳng tốt, chỉ là rảnh thì sờ đến bút thôi, nhưng lúc này chẳng biết vì sao cô muốn vẽ hắn, sự thú vị trong việc này khác với việc chụp ảnh.

Vẽ Dạ Đình Sâm không khó vì hắn rất cường tráng, ngũ quan cũng lập thể. Lúc này, hắn nghiêng đầu tựa đầu vào ghế, vừa đúng lộ ra góc nghiêng ba phần tư, góc độ đẹp nhất để vẽ.

Đã lâu cô không ngắm hắn nên tranh thủ cơ hội này, cô chăm chú nhìn hắn, tuy nhiên vẫn tự nhủ mình chỉ nhìn hắn để vẽ thôi.

Hình như gầy đi.

Đôi mắt trước kia cũng sâu nhưng không có bọng mắt thế này.

Hình như đen đi.

Làn da vẫn là màu lúa mạch khỏe mạnh nhưng tối hơn.

Dù ngủ nhưng mày hắn vẫn cau, dường như đang gặp ác mộng.

Đôi mắt phượng hẹp dài nhắm lại, lông mi dày và cong như tấm rèm tạo thành một bóng tối, cô có thể tưởng tượng ra khi hắn mở mắt, đôi mắt sâu và đen kia sẽ như sao trên trời đêm.

Thật ra, Nhạc Yên Nhi luôn thấy trừ đôi mắt tạo vẻ tuyệt tình ra, môi Dạ Đình Sâm luôn rất tươi.

Đôi môi mỏng, màu hồng nhạt luôn mím chặt trông rất xa cách.

Người môi mỏng là kẻ bạc tình nhưng hắn thì không.

Hai tháng xa cách, Nhạc Yên Nhi luôn cảm thấy hoang mang, có lẽ Mạnh Y Bạch xuất hiện làm cô lo được lo mất, cô đột nhiên thấy mình chẳng hiểu rõ Dạ Đình Sâm.

Rõ ràng mới hai tháng mà hắn còn xa lạ hơn năm năm không gặp.

Những lời thề còn rõ bên tai, cô bỗng không dám chắc, cô sợ hắn sẽ rời đi.

Cô nghĩ nếu hắn chết, có lẽ cô cũng chẳng đau khổ đến thế này.

Vì cô chắc chắn hắn yêu mình, nhưng bây giờ thì không.

Cô cảm thấy mình có vấn đề, mình phải điều chỉnh tâm trạng, phải tin tưởng hắn một lần nữa, nhưng bản thân chưa kịp điều chỉnh, hắn đã đuổi tới. Tâm trạng vốn không bình tĩnh giờ lại bị ném một hòn đá vào.

Lòng cô rối bời, cô sắp không tìm được chính mình nữa.

Ngay khi Nhạc Yên Nhi còn hoang mang, hắn bỗng nói mớ:

- Yên Nhi, đừng ly hôn, đừng bỏ anh!

Nhạc Yên Nhi nghe vậy thì rung động.

Hắn mơ thấy mình? Trong mơ, mình muốn ra đi?

Hắn không mở mắt, dường như là nói mơ, cô giật mình, vội vàng tới vỗ vai hắn.

Nhưng tay vừa chạm tới đã bị tay hắn nắm lấy.

Một giây sau, cô ngã vào lòng hắn.

Nhạc Yên Nhi giật bắn người, hai mắt nhắm nghiền cho tới khi ngồi vững, cô mới mở mắt ra. Cô nhìn vào đôi mắt sâu của hắn, rõ ràng vừa tỉnh giấc nhưng không hề ngái ngủ, đôi mắt ấy sáng như chưa từng ngủ thiếp đi.

Cô nổi giận.

- Anh giả vờ gặp ác mộng để lừa em!

- Không.

Hắn thản nhiên nói:

- Đúng là anh gặp ác mộng thật, thấy em kiên quyết ly hôn với anh, muốn đưa Vãn Vãn đến một nơi anh không thể tìm thấy. Anh đuổi theo em nhưng em biến mất nhanh quá, anh tăng tốc thế nào cũng vô dụng. Nhưng khi em tới gần, anh bỗng nhận ra đó là mơ nên anh tỉnh lại. Vì anh biết trong hiện thực, em sẽ không tàn nhẫn với anh như vậy.

Hắn chắc chắn vậy, có vẻ còn hiểu cô hơn cả chính bản thân cô.

Cô nhíu mày, không vui nói:

- Sao anh biết em không làm thế? Có lẽ giấc mơ của anh là thật đấy, em kiên quyết như thế đấy.

- Không đâu.

Hắn mỉm cười cưng chiều, ánh mắt dịu dàng quyến luyến.

Bàn tay hắn rất ấm, hắn vén tóc mái cô lên, nói:

- Vì em thiện lương dịu dàng, em không tàn nhẫn như thế. Quan trọng nhất là... Em yêu anh.

Ba chữ cuối cùng, hắn nhấn mạnh như tiếng chuông gõ ầm vang trong lòng Nhạc Yên Nhi.

Cô run lên, đột nhiên luống cuống.

Tránh khỏi hắn, cô nói:

- Anh đừng chắc chắn như thế, làm như anh hiểu em lắm! Thật ra em không yêu anh như thế đâu!

- Em không yêu anh như thế thì anh yêu em là được. Anh chưa bao giờ nắm chắc được em, chỉ có em là nắm chắc được anh thôi.

Hắn từ từ nói lên hai câu này, giọng nói bất đắc dĩ và cưng chiều, dường như cô có giận ra sao hắn cũng chịu.

Hắn dung túng cô như trước.

Nhạc Yên Nhi nghe vậy thì suýt rơi lệ, cuối cùng, cô vẫn nhịn được.

Cô cắn răng ép mình tỉnh táo:

- Cho nhau thời gian nghĩ kỹ đi, lòng em rối lắm, chắc anh cũng vậy.

- Anh chưa bao giờ thế cả.

Hắn nói khẽ nhưng giọng vẫn kiên quyết:

- Anh biết em luôn chú ý tới chuyện anh và Mạnh Y Bạch mất tích trong hai tháng, làm em đau khổ là lỗi của anh nhưng anh chưa bao giờ làm việc có lỗi với em.

- Ý em không phải thế, là em không tự tin, anh hiểu không?

Nhạc Yên Nhi hít sâu, cuối cùng cũng lấy được dũng khí nói ra.

- Em lo được lo mất, em sợ mất đi anh nên em trốn tránh, em không kiên cường như em tưởng, em cần thời gian...

- Em cần thời gian, anh cho em, bao lâu cũng được, nhưng anh sẽ ở bên em, đừng đẩy ra là được.

Hắn tiến lên ôm chặt cô, động tác rất nhẹ nhàng.

Bàn tay cô rũ xuống nhưng không có dũng khí ôm lại hắn.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 782


Ôm hắn chẳng khác nào ôm bom hẹn giờ, chẳng biết lần sau hắn mất tích là lúc nào, cô thực sự sợ hãi.

Cuối cùng cô vẫn không thuyết phục được bản thân, cô cần thêm thời gian.

Tựa vào ngực hắn nhưng cô không có động tác gì mà chỉ nói:

- Cho em thời gian bình tĩnh.

- Được.

Hắn ở bên cô cả ngày như vậy, tới tối, hắn nói mình có việc vào ban ngày nên sẽ tới thăm cô mỗi ngày vào sáng vào tối.

Cô chẳng biết hắn đang làm gì, hắn không nói cô không hỏi, họ đã quen với trạng thái này.

Sáng hôm sau, mở cửa một lát thì giáo viên dạy vẽ lần trước sang mua đồ và đưa cho cô bữa sáng.

Dạ Đình Sâm tới gần như cùng lúc, hắn cầm một bó cẩm chướng, có lẽ do chưa mua được tường vi trắng.

Thấy Thành Diệu đặt bữa sáng xuống, sắc mặt hắn tối lại, khi hắn bước tới nơi liền ném đồ vào thùng rác.

Nhạc Yên Nhi nhướng mày, không vui nói:

- Vừa sáng đã nổi điên cái gì?

- Anh có thể cho em thời gian suy nghĩ nhưng anh không thể trơ mắt nhìn có người muốn tán tỉnh em thế được. Về sau bữa sáng của người khác đưa không cho em ăn, ăn của anh đây này!

Dạ Đình Sâm bá đạo đưa hộp giữ nhiệt của mình qua, trong đó có bánh quẩy và sữa đậu nành, cháo thịt nạc, đây đều là hắn tự tay làm.

- Xin lỗi, em thích bát hoành thánh khi nãy.

Nhạc Yên Nhi cố ý nói.

Hắn nhíu mày:

- Em muốn ăn thì bảo anh mua cho em, không cho em ăn đồ người đàn ông khác đưa tới.

- Nếu em ăn thì sao?

Cô hỏi.

Thấy khuôn mặt khó chịu của Dạ Đình Sâm, cô cảm thấy tâm trạng tốt hẳn nhưng vẫn nhịn cười.

Thấy hắn nổi cáu vì bị đe dọa như vậy rất đáng yêu.

Hắn là ngài Dạ cao quý cơ mà? Còn phải ngại người khác à?

Nếu lúc trước thì chắc chắn là không, nhưng bây giờ tình hình đặc biệt, tình cảm của hai người có vấn đề mà.

Nên phải đề phòng!

- Anh không cho em cơ hội đó đâu.

Hắn vừa cắm hoa vừa nói:

- Vứt cũng chờ anh đi rồi hẵng vứt, tập đoàn có việc phải giải quyết, trong thời gian này anh sẽ bận nên sáng không có thời gian thăm em, tối anh lại tới.

Tập đoàn LN?

Hắn từ chức rồi mà? Còn có chuyện gì được? Lấy lý do cũng nên có lý chứ, chẳng có thành ý gì cả!

Cô nghĩ nhưng nhịn, không muốn nổi giận với hắn.

Cúi đầu tính sổ, cô bảo:

- Đi thong thả, không tiễn.

Nhưng hắn vẫn đứng đó, thẳng tắp như một gốc cây.

Cô nghi hoặc nhìn lên, đang định hỏi vì sao hắn chưa đi, chẳng ngờ hắn đã sát lại, đôi môi mỏng và nóng bỏng đột ngột chạm vào môi cô.

Nhạc Yên Nhi ngẩn ra.

Cô cứng người, ngón tay cong lại.

Môi hắn đã lâu cô không chạm tới, hóa ra nó nóng như vậy ư?

Ngay vào lúc cô thất thần, hắn đã bắt đầu hôn sâu, động tác dịu dàng mang theo hơi thở quen thuộc.

Nụ hôn này không lâu, cô hồi thần lại thì mọi thứ đã xong rồi.

Hai môi xa nhau, cô kinh ngạc che miệng, nhìn hắn chằm chằm:

- Anh làm gì đấy?

- Hôn buổi sáng, đợt trước em bổ sung cho anh đã hết rồi, giờ có thể tiếp tục.

Hắn thản nhiên đáp rồi vươn tay xoa đầu cô:

- Đi nhé, nếu em nhìn anh đi, anh sẽ rất vui.

- Ai thèm nhìn anh? Không, ai cho anh hôn em?

Dạ Đình Sâm mỉm cười dịu dàng như nước mùa xuân, dọn dò hai câu rồi mới đi.

Nhạc Yên Nhi vẫn cứ nhìn theo hắn cho tới khi xe đi xa, lúc này cô mới cảm thấy xấu hổ.

v**t v* theo bản năng, lòng bàn tay cô nóng rực, phủ một lớp mồ hôi.

Cô xoa môi, cảm giác như nằm mơ.

Đúng lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Chậc chậc, người chưa đi mà đã nhớ rồi?

Là bà chủ nhà tới tiệm lấy đồ.

Cô đỏ bừng mặt, vội vàng phủ nhận:

- Đâu có, em không thèm nhớ đâu!

- Miệng thì nói không nhưng khi nãy ánh mắt lại lưu luyến không rời, chị gái chị cũng từng như em, lòng em chị hiểu. Dù chẳng biết giữa hai người có chuyện gì nhưng không tới mức phải ly hôn đâu, hơn nữa chồng em rất tốt với em, ngày nào cũng tới, làm gì có người đàn ông nào làm được thế?

- Nếu anh ta tốt thật thì đâu có vội đi như thế, lại còn chẳng nói lời nào, chỉ biết làm em lo lắng lung tung.

- Vậy chẳng phải trong lòng em vẫn hi vọng anh ta ngày ngày ở bên mình đấy sao? Cứng miệng là sau này thua thiệt đấy, giữa vợ chồng luôn có xích mích, để đàn ông xin lỗi mãi cũng không được, phụ nữ cũng phải nhường một chút.

- Nếu anh ta là người sai thì sao? Hai tháng không tin tức gì, thật ra em sợ hãi lắm, em sợ sẽ có chuyện như vậy xảy ra nữa. Em không chiến thắng được nỗi sợ, cũng chẳng biết phải làm gì, nên bỏ qua để an ổn cả đời hay ở bên nhau rồi nơm nớp lo sợ.

Nhạc Yên Nhi thở dài, cô nghịch bó hoa hắn mang tới, màu sắc rực rỡ và đẹp đẽ như vậy nhưng sẽ chóng tàn thôi.

Cô cẩn thận duy trì gia đình, hôn nhân, phải chăng cũng là như thế?

Cô sợ mình chỉ nắm được cát, càng nắm chặt càng biến mất nhanh.

Đã trải qua nhiều sinh ly tử biệt, dù đều là sợ bóng sợ gió nhưng cô không muốn thử nữa.

Cô siết chặt ngón tay, bứt xuống một cánh hoa rồi nói ra lo lắng của mình.

- Thật ra em thấy mình quá vô dụng, khi còn bên nhau, có rất nhiều người nói bọn em không hợp, em không thể giúp anh ấy, sự thật chứng minh là như vậy. Nói nguy hiểm là anh ấy mang tới nhưng thật ra cũng do em nữa, có lẽ hai người xa nhau sẽ bình yên vô sự. Lần này anh ấy gặp nguy hiểm mà em lại chẳng làm được gì, là người khác hi sinh để cứu mạng anh ấy. Em thấy mình quá vô dụng, cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân. Chị Dương, chị bảo em phải làm gì?

Những lời này cô đã chôn sâu trong lòng, bây giờ nói ra được, cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Nhưng nhận thức được sự chênh lệch giữa hai người cũng là một loại tra tấn.

Nhạc Yên Nhi cười giễu, cô cười mình không biết tự lượng sức.

Chị Dương nghe vậy thì cũng yên lặng, thật ra yêu một người như vậy áp lực cũng rất lớn, phải nghe nhiều lời gièm pha, chịu mọi nghi vấn, còn phải liên tục trưởng thành để đứng bên cạnh Dạ Đình Sâm.

Chị Dương thương Nhạc Yên Nhi, chị bắt lấy tay cô, an ủi:

- Thanh quan khó đoạn việc nhà huống chi là một người ngoài mà chị không biết rõ, nhưng chị từng trải, biết vợ chồng phải ở bên nhau thế nào. Không cần hỏi cũng biết hai người ở bên nhau đã phải trải qua nhiều chuyện, dân thường như bọn chị không thể sánh bằng. Đừng quên ước nguyện ban đầu, nghĩ tới nguyên nhân muốn bên nhau, em yêu người đàn ông này là vì cái gì.
 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 783: Không quên ước nguyện ban đầu


1554036344684.png


1554036356529.png


1554036368460.png


1554036380134.png


1554036391942.png

 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 785: Nếu trái tim em tan vỡ thì cứ dùng của anh để bọc lại


1554036452613.png


1554036464723.png


1554036476603.png


1554036488474.png


1554036499929.png

 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 786: Dạ Vị Ương đào hôn


1554037329102.png


1554037340858.png


1554037353005.png


1554037365451.png


1554037377420.png

 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 787: Da mặt chủ tịch dạ rất dày


1554037389360.png


1554037401391.png


1554037413334.png


1554037425627.png


1554037438120.png

 
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi
Chương 791: Giờ vẫn chưa được


1554099027544.png


1554099039892.png


1554099052757.png


1554099065833.png


1554099078777.png

 
Back
Top Dưới