Khác |Keria - Con Rối Không Dây - 1|

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
57. Quyền Lực Và Tình Cảm


57.

Quyền Lực Và Tình Cảm

_____

Đêm phủ xuống gia tộc Kim như một tấm màn nặng trĩu.

Kim Suhwan đứng giữa đại sảnh, ánh cam nhạt như đang thở dưới lớp da.

Cam – Quyền Ấn Khởi Nguyên không bao giờ bùng cháy dữ dội.

Nó âm ỉ.

Như lõi của một vì sao.

Son Siwoo tựa vào cột đá phía sau, sắc Tím – Huyết Ấn Thao Túng lặng lẽ xoáy sâu trong đồng tử.

"Cậu cảm nhận được không?" – Siwoo khẽ hỏi.

Suhwan không trả lời ngay.

Cậu đã cảm nhận từ lúc bước vào đây.

Không phải sát khí.

Không phải áp lực quyền lực.

Mà là...khoảng trống.



Cánh cửa lớn mở ra.

Kim Geonbu bước vào.

Không đỏ.

Không tím.

Không cam.

Không gì cả.

Nhưng chính "không gì cả" đó khiến không khí vặn xoắn lại.

Những ngọn đèn treo trên trần khẽ rung.

Hệ thống ấn huyết bao quanh đại sảnh như mất nhịp trong một giây.

Cam trong người Suhwan khẽ co rút.

Lần đầu tiên.

"Anh..." – Suhwan khẽ gọi.

Geonbu nhìn cậu.

Ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ.

"Em giữ nền móng."

Giọng anh trầm thấp.

"Còn anh chỉ là phương án cuối."

Siwoo siết chặt tay.

"Anh không có ấn." – Siwoo nói chậm rãi. – "Hay nói đúng hơn...ấn của anh là sự xóa bỏ."

Một nụ cười rất khẽ lướt qua môi Geonbu.

"Cuối cùng cũng có người nhận ra."



Trong khoảnh khắc đó, Suhwan hiểu.

Cam tồn tại để duy trì trật tự.

Đỏ tồn tại để thống trị.

Tím tồn tại để điều khiển.

Còn Geonbu...

Là thứ tồn tại để kết thúc.

Không phải phản loạn.

Không phải phản bội.

Mà là khả năng khiến toàn bộ hệ thống ấn huyết...biến mất.



"Gia tộc Kim sẽ không sụp đổ." – Suhwan nói, giọng chắc như đinh đóng cột.

Geonbu bước lại gần.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước.

Cam trong Suhwan bùng lên theo bản năng, nhưng ánh sáng ấy khi chạm tới Geonbu...liền tan đi như bị nuốt chửng.

Không đau.

Không va chạm.

Chỉ là...biến mất.

Siwoo khẽ thì thầm:

"Đen – Huyết Ấn Hư Vô."

Cái tên vừa thốt ra, cả không gian như lạnh đi.

Geonbu không phản bác.

Vì đúng là vậy.

Anh không mang màu sắc.

Anh là bóng tối nơi mọi màu sắc chấm dứt.



"Anh sẽ không phá hủy gia tộc." – Geonbu nói khẽ. – "Trừ khi em buộc anh phải làm thế."

Suhwan nhìn anh.

Không phải bằng ánh mắt của người đứng đầu.

Mà là ánh mắt của một người em.

"Em sẽ không để chuyện đó xảy ra."

Lần đầu tiên, trong ánh mắt Geonbu có dao động rất nhỏ.

Quyền lực và tình cảm.

Một người giữ nền móng.

Một người có thể xóa nền móng.

Nếu một ngày hai người đứng ở hai phía đối lập...

Gia tộc Kim sẽ phải chọn.

Giữ lại.

Hay buông tay.



Ở góc tối đại sảnh, Siwoo khẽ cười.

"Trò chơi thú vị rồi đây."

Nhưng trong lòng anh, lần đầu tiên xuất hiện một dự cảm:

Cam không sợ Đỏ.

Cam không sợ Tím.

Nhưng Cam...có thể sẽ sợ Đen.

Và nếu ngày đó đến, không phải quyền lực sẽ quyết định kết cục.

Mà là tình cảm.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
58. Lời Thú Nhận Không Được Chấp Nhận


58.

Lời Thú Nhận Không Được Chấp Nhận



Hành lang phía Tây trống vắng.

Sau khi Kim Geonbu rời khỏi đại sảnh, không khí vẫn còn lưu lại thứ áp lực nặng nề của Hư Vô.

Cam trong người Suhwan chưa hoàn toàn ổn định.

Nó không sợ Đen.

Nhưng nó nhận thức được Đen.

Và điều đó đủ khiến Khởi Nguyên cảnh giác.

"Cậu đang suy nghĩ."

Giọng Son Siwoo vang lên phía sau.

Suhwan không quay lại.

"Tím không cần theo dõi tôi."

"Không phải Tím."

Bước chân Siwoo dừng lại cách cậu một khoảng vừa đủ gần.

"Là tôi."



Suhwan cuối cùng cũng quay đầu.

Ánh tím trong mắt Siwoo hôm nay không sắc như thường lệ.

Nó trầm hơn.

Như đang kìm nén điều gì đó.

"Geonbu là Đen."

Siwoo nói thẳng.

"Cậu biết điều đó có nghĩa gì."

"Có."

"Nếu một ngày hệ thống mất cân bằng—"

"Tôi sẽ xử lý."

Siwoo bật cười khẽ.

"Cậu luôn nói như vậy.

Như thể mọi thứ chỉ là cấu trúc cần sửa chữa."

Suhwan im lặng.



Siwoo bước thêm một bước.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp.

Cam trong người Suhwan khẽ rung.

Không phải vì đe dọa.

Mà vì...cộng hưởng.

Suhwan nhận ra trước cả khi Siwoo kịp nói.

Một tia cam rất mỏng lướt qua đáy mắt Siwoo.

Không ổn định.

Không hoàn chỉnh.

Nhưng tồn tại.

"Cậu—"

"Đừng nhìn tôi như vậy."

Siwoo ngắt lời.

"Tôi không phải Khởi Nguyên."

"Vậy tại sao Cam phản ứng với cậu?"

Siwoo không né tránh.

"Vì nó không chỉ là quyền lực."

Im lặng.

"Cam là sự lựa chọn." – Siwoo nói chậm rãi. – "Và tôi đã chọn."



Không khí như bị kéo căng.

"Cậu đang nhầm lẫn giữa chiến lược và cảm xúc."

Suhwan lạnh giọng.

"Không."

Siwoo nhìn thẳng vào cậu.

"Tôi không đứng cạnh cậu vì vị trí."

"Tôi không bảo vệ cậu vì gia tộc."

"Tôi chọn cậu."

Ba chữ cuối cùng rơi xuống nặng nề.

Không phải lời tuyên thệ.

Không phải báo cáo chiến thuật.

Là lời thú nhận.



Cam trong người Suhwan dao động mạnh.

Khởi Nguyên không được phép nghiêng về một cá nhân.

Nếu Cam chọn một người thay vì hệ thống — Cân bằng sẽ lệch.

Suhwan bước lùi nửa bước.

Chỉ nửa bước.

Nhưng đủ để xác định ranh giới.

"Cậu không hiểu mình đang nói gì."

"Tôi hiểu rất rõ."

"Nếu cậu tiếp tục đứng gần tôi như thế này—"

"Thì sao?"

Suhwan nhìn Siwoo.

Lần đầu tiên ánh mắt không còn hoàn toàn lạnh.

"Thì Cam sẽ không còn là của một mình tôi."

Và đó là điều cậu không thể cho phép.



Siwoo cười rất khẽ.

"Vậy cậu sợ mất quyền lực."

"Không."

Suhwan đáp ngay.

"Tôi sợ mất kiểm soát."

Một khoảng lặng dài.

Cuối cùng, Suhwan quay lưng.

"Lời thú nhận của cậu..."

"...tôi không chấp nhận."

Cam lập tức ổn định trở lại.

Tia cam trong mắt Siwoo tắt đi.

Chỉ còn tím.



"Vì hệ thống?"

Siwoo hỏi.

"Vì tôi."

Suhwan không dừng bước.

"Nếu tôi để Cam nghiêng về một người—"

"—thì tôi không còn là Khởi Nguyên."

Cánh cửa cuối hành lang đóng lại.

Siwoo đứng một mình.

Tím vẫn còn đó.

Nhưng nơi sâu nhất trong đáy mắt, một đốm cam chưa hoàn toàn biến mất.

Và cậu hiểu một điều:

Suhwan không từ chối vì không có tình cảm.

Cậu từ chối vì nếu chấp nhận — Quyền Lực sẽ thua Tình Cảm.

Và Khởi Nguyên không được phép thua.


 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
59. Màu Sắc Bắt Đầu Phai


59.

Màu Sắc Bắt Đầu Phai

____

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều nhìn thấy.

Sau đêm Son Siwoo công khai thừa nhận sự thật về "Cam", bầu không khí trong liên minh bắt đầu rạn nứt.

Màu sắc – thứ từng là biểu tượng tuyệt đối của huyết thống và quyền lực – giờ đây không còn bất biến nữa.

Huy hiệu trên ngực Kim Suhwan vẫn là Đỏ.

Nhưng ánh đỏ ấy... không còn rực rỡ.



Sáng hôm sau, trong đại sảnh gia tộc Kim.

Các trưởng lão im lặng nhìn Suhwan bước vào.

Ánh mắt họ không còn là sự kính nể thuần túy.

Mà là nghi ngờ.

Một trong số họ lên tiếng:

"Thuần huyết tối thượng...không bao giờ dao động."

Suhwan dừng lại.

"Ta chưa từng dao động."

"Vậy vì sao Đỏ của ngài đang nhạt đi?"

Cả đại sảnh đông cứng.

Suhwan nhìn xuống huy hiệu.

Màu đỏ vốn sắc lạnh giờ như phủ một lớp sương mỏng.

Không ai biết — mỗi khi Cam xuất hiện, Đỏ sẽ suy yếu.

Và Cam chỉ xuất hiện khi cảm xúc vượt khỏi kiểm soát.



Ở phía bên kia thành phố.

Son Siwoo đứng một mình trên tầng thượng trụ sở Tím.

Huy hiệu Tím của cậu cũng đang biến đổi.

Không còn tím thuần nữa.

Ở rìa ánh sáng, sắc cam lặng lẽ len vào.

Siwoo siết chặt tay.

"Chúng ta đang làm sai trật tự."

Giọng Kim Geonbu vang lên phía sau.

"Không."

Siwoo đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm.

"Chúng ta đang thay đổi nó."

Geonbu bước tới gần hơn.

"Cậu biết điều gì sẽ xảy ra nếu hai Cam cùng tồn tại không?"

Siwoo im lặng.

Bởi cậu biết.

Theo ghi chép cổ xưa, khi hai Quyền Ấn Khởi Nguyên cộng hưởng — một trong hai sẽ bị triệt tiêu.

Hoặc cả hai.



Đêm xuống.

Suhwan đứng trong căn phòng không cửa sổ – nơi từng giam giữ những kẻ phản bội.

Cậu nhìn vào gương.

Màu đỏ tiếp tục phai.

Và ở chính giữa con ngươi, một đốm cam nhỏ cháy lên.

Không dữ dội.

Nhưng bền bỉ.

"Ta không yếu đi."

Cậu thì thầm.

"Ta đang trở thành thứ họ chưa từng biết."

Cùng lúc đó, ở phía thành phố bên kia — Siwoo cũng chạm tay lên huy hiệu.

Sắc cam của cậu sáng hơn.

Hai nguồn năng lượng bắt đầu cộng hưởng.

Bầu trời đêm chấn động.

Những gia tộc cổ xưa cảm nhận được sự biến đổi.

Màu sắc — nền móng của trật tự hàng trăm năm —

đang bắt đầu phai.

Và khi màu sắc phai đi...

Thứ còn lại sẽ là bản chất.

Quyền lực.

Hay tình cảm.

Không ai biết Suhwan sẽ chọn điều gì.

Nhưng lần đầu tiên trong lịch sử — Đỏ không còn là tối thượng.

Và Cam...không còn là bí mật.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
60. Hội Đồng Khẩn


60.

Hội Đồng Khẩn

_____

Bầu trời đêm xé toạc bởi một luồng sáng cam.

Lần đầu tiên sau hàng trăm năm, tất cả gia tộc đều nhận được cùng một tín hiệu —

Hội Đồng Tối Thượng triệu tập khẩn cấp.

Và người bị gọi tên đầu tiên...

Là Ryu Minseok.



Minseok bước vào đại điện trung tâm.

Không huy hiệu.

Không màu sắc.

Chỉ là Trắng.

Nhưng ánh mắt của tất cả những kẻ ngồi quanh vòng tròn quyền lực đều đổ dồn về cậu.

Ở vị trí cao nhất, Lee Sanghyeok – Đỏ thuần huyết – khoanh tay, ánh nhìn lạnh như phán quyết.

Bên phải ông là Kim Hyukkyu, Kim Kwanghee, Jeong Jihoon, Moon Hyeonjun, và cả Lee Minhyeong – cháu trai ông – tất cả đều mang Đỏ.

Phía đối diện, dãy Tím im lặng quan sát:

Han Wangho, Park Jaehyuk, Park Dohyeon, Choi Hyeonjoon.

Bên cạnh họ là Choi Wooje, ánh mắt vẫn còn non trẻ nhưng không hề yếu đuối.

Không khí đặc quánh.

Một trưởng lão lên tiếng:

"Cam đã cộng hưởng hai lần trong một đêm.

Điều đó chỉ xảy ra khi Quyền Ấn Khởi Nguyên chuẩn bị hợp nhất."

Ánh mắt chuyển sang Minseok.

"Và cậu — kẻ không huy hiệu — lại đứng giữa tâm chấn."

Minseok siết chặt tay.

"Tôi không sở hữu Cam."

"Nhưng Cam phản ứng với cậu."

Câu nói ấy khiến cả đại điện rung nhẹ.



Cánh cửa phía sau mở ra.

Son Siwoo bước vào.

Huy hiệu Tím của cậu giờ đây đã lẫn sắc cam rõ rệt.

Theo sau là Kim Suhwan.

Đỏ của cậu vẫn tồn tại — nhưng nơi đồng tử cháy lên một vệt cam nhỏ.

Cả hội đồng đồng loạt đứng dậy.

Đỏ và Tím cùng biến đổi — điều cấm kỵ nhất.

Lee Sanghyeok trầm giọng:

"Các ngươi đã phá vỡ cân bằng."

Suhwan không cúi đầu.

"Cân bằng vốn đã mục ruỗng."

Han Wangho khẽ cười, ánh tím lấp lánh:

"Thật thú vị.

Đỏ tối thượng cũng biết phản kháng."

Bầu không khí bắt đầu chia rẽ.

Nhóm Đỏ thuần huyết muốn phong ấn Cam vĩnh viễn.

Nhóm Tím muốn nghiên cứu và kiểm soát nó.

Xanh dương đề nghị bảo toàn chuẩn mực.

Xanh lá sẵn sàng dùng vũ lực nếu cần.

Hồng thì im lặng, chờ liên kết có lợi nhất.

Vàng chỉ quan sát, tính toán thời cơ.

Và Trắng — Minseok — vẫn đứng ở trung tâm.

Không phe phái.

Không bảo hộ.

Nhưng khi ánh cam trong đại điện chớp lên lần nữa - Chỉ Minseok không bị ảnh hưởng.

Ngược lại...

Mọi màu sắc xung quanh cậu bắt đầu nhạt đi.

Lee Sanghyeok nheo mắt.

"Trắng...không phải là không có huy hiệu."

Kim Hyukkyu lẩm bẩm:

"Đó là trạng thái trước khi phân chia màu sắc."

Cả hội đồng sững lại.

Nếu Cam là Khởi Nguyên.

Thì Trắng — có thể là Cội Nguồn.

Minseok ngẩng đầu.

"Tôi không muốn chiến tranh."

Ánh mắt cậu lướt qua từng người.

"Nhưng nếu các người muốn phong ấn hay triệt tiêu một ai đó chỉ vì họ khác biệt..."

Một luồng ánh sáng mờ bao quanh cậu.

Không phải Cam.

Không phải Đỏ.

Không phải bất kỳ màu nào từng tồn tại.

Chỉ là...ánh sáng thuần khiết.

Kim Geonbu đứng phía cuối đại điện, bóng tối che nửa gương mặt.

Màu sắc của anh ta vẫn chưa xác định.

Nhưng ánh nhìn ấy — Không thuộc về bất kỳ phe nào.

Hội đồng bắt đầu chia làm hai.

Và đêm đó,

Lần đầu tiên trong lịch sử — Trắng bước lên bàn cờ.

Không phải quân cờ.

Mà là người định lại luật chơi.

_____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
61. Kẻ Bị Đổ Lỗi


61.

Kẻ Bị Đổ Lỗi

______

Hội trường vẫn chưa tan mùi áp lực.

Sau khi Hội Đồng Khẩn kết thúc, những dải huy hiệu lơ lửng giữa không trung vẫn còn ánh lên những sắc màu đối nghịch.

Đỏ chói lọi.

Tím thâm trầm.

Xanh dương lạnh lẽo.

Và trắng — đứng lặng lẽ ở trung tâm.

Ryu Minseok chưa từng thấy mình nhỏ bé đến thế.



Lee Sanghyeok là người rời khỏi ghế đầu tiên.

Ánh đỏ của Thuần huyết tối thượng không cần phô trương, vẫn đủ khiến cả căn phòng cúi đầu.

"Chuyện Huyết Ấn dao động không thể là ngẫu nhiên."

Một câu nói đủ để kết án.

Kim Hyukkyu và Kim Kwanghee không phản đối.

Jeong Jihoon nhìn xuống bàn.

Moon Hyeonjun giữ im lặng — im lặng của những kẻ biết quá nhiều nhưng không thể nói.

Ở phía đối diện, Han Wangho khẽ nheo mắt.

Park Jaehyuk khoanh tay.

Park Dohyeon không biểu lộ cảm xúc.

Tím — Quý tộc cận quyền — chưa bao giờ hành động thiếu tính toán.



"Người duy nhất không mang huy hiệu..."

Giọng nói cất lên từ cuối bàn.

Không lớn, nhưng đủ độc.

Son Siwoo.

"Minseok."

Cái tên vang lên như một nhát cắt.

Cả hội trường quay lại.

Trắng – Không huy hiệu.

Một màu không thuộc hệ thống.

Một màu không thể đo lường.

Và vì thế... dễ bị nghi ngờ nhất.



"Cậu ấy ở gần Kim Suhwan nhất trước khi Huyết Ấn Khởi Nguyên xuất hiện."

Kim Suhwan khẽ siết tay.

Sắc đỏ trong mắt cậu dao động — thứ đỏ không thuần túy, mà ẩn sâu là cam rực cháy.

Quyền Ấn Khởi Nguyên.

Không ai dám nhắc đến.

Nhưng tất cả đều nghĩ tới.



"Trắng không bị ràng buộc bởi huy hiệu."

Lee Minhyeong lạnh giọng.

"Và cũng không bị kiểm soát."

"Chính vì vậy mới nguy hiểm."

Choi Wooje nhíu mày, định phản bác, nhưng anh trai cậu — Choi Hyeonjoon — đặt tay lên vai, ngăn lại.

Đừng chen vào lúc này.



Minseok đứng yên.

Cậu không hiểu tại sao mình lại trở thành tâm điểm.

Chỉ vì không mang màu sắc?

Hay vì cậu là người duy nhất không thuộc về bất kỳ phe nào?



"Đổ lỗi cho một người không có huy hiệu...thật tiện lợi."

Giọng nói vang lên từ phía cửa.

Kim Geonbu bước vào.

Huy hiệu của anh vẫn chưa định hình.

Một quầng sáng lạ lùng dao động quanh cổ tay — không đỏ, không tím.

Chưa ai xác định được.

Và điều đó khiến mọi người dè chừng.



"Chúng ta đang đối mặt với một Huyết Ấn mới.

Một màu vượt trên hệ thống."

Geonbu nhìn thẳng vào Lee Sanghyeok.

"Và các người chọn nghi ngờ một người không có gì trong tay?"

Sự căng thẳng lan ra như dây đàn kéo quá mức.



Kim Suhwan bất ngờ bước tới, đứng chắn trước Minseok.

"Người động vào Huyết Ấn hôm đó...là tôi."

Cả phòng chết lặng.

"Cam không xuất hiện vì cậu ấy."

"Cam xuất hiện...vì tôi muốn nó."

Ánh mắt đỏ pha cam của Suhwan lóe lên.

Quyền Ấn Khởi Nguyên không phải tai nạn.

Mà là lựa chọn.



Son Siwoo nhìn cậu rất lâu.

Trong đáy mắt tím thẫm ấy, thoáng qua một ánh cam mờ nhạt.

Chỉ thoáng qua.

Nhưng đủ để Minseok nhận ra — cậu không phải người duy nhất đang bị che giấu điều gì đó.



Lee Sanghyeok đứng dậy.

"Cho đến khi tìm ra sự thật, Minseok sẽ bị giám sát."

Một phán quyết mềm mại nhưng không thể kháng cự.



Minseok không phản kháng.

Cậu chỉ tự hỏi — Liệu trắng thực sự là "không có gì"...

Hay là màu sắc mà họ chưa đủ can đảm để gọi tên?



Bên ngoài hội trường, gió nổi lên.

Màu sắc bắt đầu phai.

Và trong sự hỗn loạn ấy, kẻ bị đổ lỗi có lẽ... lại là người duy nhất vô tội.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
62. Cái Giá Của Việc Chọn Phe


62.

Cái Giá Của Việc Chọn Phe



Sau khi bị đổ lỗi,

Minseok không được rời khỏi Hội Đồng.

Cậu bị giữ lại giữa đại sảnh.

Không huy hiệu.

Không ai đứng cạnh.

Lee Sanghyeok nhìn cậu.

"Chỉ cần nói một câu thôi.

Cậu cắt đứt với Kim Suhwan.

Mọi chuyện dừng lại."

Đó không phải lời đề nghị.

Đó là điều kiện.



Minseok siết chặt tay.

"Em không thể."

Cả phòng chấn động.

Kim Hyukkyu đập tay xuống bàn.

"Cậu biết rõ nó là gì!"

Minseok đáp lại, giọng không run:

"Em biết.

Nhưng em không sợ."



Một câu nói khiến không khí đổi chiều.

Bên phe Đỏ bắt đầu khó chịu.

Han Wangho nhìn Sanghyeok.

"Anh đang ép một người không có huy hiệu phải chịu trách nhiệm thay cho chúng ta."

"Trắng thì không nên xen vào chuyện của huy hiệu." – Jeong Jihoon lạnh lùng.

Minseok bật cười nhẹ.

"Vậy từ đầu đến giờ, mọi người sợ điều gì?

Một người không màu...

Hay là sự thật?"



Im lặng.

Rồi — Kim Geonbu bước lên.

Anh đứng ngang hàng với Minseok.

"Vậy thì tôi chọn đứng cùng cậu ấy."

Tất cả ánh mắt dồn về phía anh.

"Geonbu, cậu nghĩ mình là ai?" – Hyukkyu gằn giọng.

Geonbu không trả lời.

Nhưng dưới cổ áo anh...một tia sáng lóe lên rất khẽ.

Không đỏ.

Không tím.

Không ai nhận ra đó là màu gì.

Chỉ Minseok thấy rõ.

Một sắc cam rất nhạt.



Sanghyeok đứng dậy.

"Được."

Giọng anh trầm xuống.

"Kể từ giờ, ai đứng cạnh Minseok...

Sẽ bị xem là chống lại quyết định của Hội Đồng."

Nghĩa là — Geonbu vừa tự đặt mình vào thế đối đầu.



Minseok quay sang anh.

"Anh không cần làm vậy."

Geonbu đáp:

"Tôi không chọn phe.

Tôi chọn người."

Khoảnh khắc đó — Không còn là cuộc tranh chấp màu sắc.

Mà là lời tuyên chiến ngầm.



Ở phía xa,

Son Siwoo lặng lẽ nhìn hai người.

Trong mắt cậu thoáng qua một tia cam rất mờ.

Và cậu thì thầm:

"Đừng buộc tôi phải chọn..."


 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
63. Con Rối Bắt Đầu Giật Dây


63.

Con Rối Bắt Đầu Giật Dây

_____

Đêm đó, Hội Đồng tưởng rằng mọi thứ đã tạm lắng.

Nhưng họ không biết.

Có người chưa từng đứng trên sân khấu...

Mới là kẻ điều khiển tất cả.



Minseok bị tách khỏi đại sảnh.

Danh nghĩa là "để đảm bảo an toàn".

Thực chất là cô lập.

Cậu bị đưa về khu phía Tây – nơi dành cho những người không có huy hiệu.

Không canh gác quá lộ liễu.

Nhưng đủ để hiểu — Cậu đang bị theo dõi.



Ở phía Đông tháp chính, Lee Sanghyeok nhận được một phong thư niêm phong.

Không con dấu.

Không tên gửi.

Chỉ một ký hiệu nhỏ ở góc giấy.

Màu cam.

Sắc cam rất nhạt.

Anh siết chặt tờ giấy.

Bên trong chỉ có một câu:

"Anh nghĩ mình đang điều khiển ván cờ sao?"



Cùng lúc đó.

Kim Geonbu đứng một mình trên tầng cao nhất.

Gió thổi tung áo khoác anh.

Ánh sáng dưới cổ áo anh lần này rõ hơn.

Không phải đỏ.

Không phải tím.

Một sắc cam ánh kim, lạnh và sâu.

Anh khẽ nhắm mắt.

"Đến lúc rồi."



Ở hành lang phía Nam.

Son Siwoo bước đi rất chậm.

Trong mắt anh thoáng qua hai màu...

Tím.

Và cam.

Anh dừng lại trước cánh cửa phòng Minseok.

Nhưng không gõ.

"Xin lỗi..." – anh thì thầm.

Rồi quay lưng rời đi.



Sáng hôm sau.

Tin tức lan khắp Hội Đồng.

Một tài liệu mật bị rò rỉ.

Trong đó có bằng chứng — Chính phe Đỏ từng bí mật tiếp cận Kim Suhwan trước khi Minseok làm vậy.

Cả đại sảnh hỗn loạn.

Kim Hyukkyu đập bàn.

"Là ai?!"

Han Wangho cười nhẹ.

"Có vẻ...không phải Trắng là người đầu tiên."



Lee Sanghyeok nhìn quanh.

Ánh mắt anh dừng lại ở Geonbu.

Nhưng Geonbu chỉ đứng đó.

Bình thản.

Không giải thích.

Không biện minh.



Ở một căn phòng tối phía dưới tháp.

Một người đang ngồi trước bàn cờ.

Quân Trắng đã bị đẩy ra rìa.

Quân Đỏ bắt đầu lung lay.

Quân Tím đứng giữa, do dự.

Ngón tay người đó khẽ đẩy một quân Cam tiến lên.

"Con rối đã bắt đầu giật dây."

Và điều đáng sợ nhất — Không ai biết kẻ đó là ai.



Minseok mở cửa phòng mình.

Trên bàn có một mảnh giấy nhỏ.

"Tin tôi không?"

Không ký tên.

Nhưng cậu biết — Chỉ có một người đủ bình tĩnh để chơi trò này.

Kim Geonbu.


 
Back
Top Dưới