Khác |Keria - Con Rối Không Dây - 1|

|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
37. Huy Hiệu Bị Bẻ Gãy


37.

Huy Hiệu Bị Bẻ Gãy

____

Tiếng kim loại rơi xuống nền đá vang lên rất nhỏ.

Nhưng trong không gian yên tĩnh của hành lang phía sau Hội Đồng, âm thanh đó đủ khiến người ta quay đầu.

Trên sàn — một chiếc huy hiệu.

Vàng.

Tài phiệt mới nổi.

Biểu tượng bị bẻ cong ở chính giữa, như thể ai đó đã dùng lực mạnh đến mức không còn quan tâm đến hậu quả.



Moon Woochan không còn trong hệ thống.

Nhưng huy hiệu của cậu vẫn ở đây.

Ai đó đã ném nó lại trước cửa phòng họp trung tâm.

Không ký tên.

Không lời nhắn.

Chỉ một hành động.



Hiệp sĩ và bảo hộ là người đầu tiên phong tỏa khu vực.

Geonwoo nhặt chiếc huy hiệu lên, quan sát vết gãy.

"Không phải tai nạn."

Hwanjoong khẽ nói:

"Đây là tuyên bố."



Chưa đầy một giờ sau, thông báo mới xuất hiện:

"Mọi hành vi xúc phạm biểu tượng phân tầng sẽ bị xử lý nghiêm khắc."

Không ai nhắc đến Woochan.

Chỉ nhắc đến biểu tượng.



Minseok đứng cách đó không xa.

Cậu nhìn vết gãy trên kim loại.

Một huy hiệu tượng trưng cho quyền lực tài chính.

Một màu từng được xem là đang lên.

Vậy mà chỉ trong một ngày.

Bị xóa tên.

Bị bẻ gãy.

Cậu khẽ hỏi:

"Nếu một huy hiệu có thể bị bẻ...thì thứ họ gọi là bất biến thực sự bền đến đâu?"



Trong phòng họp kín, không khí đặc quánh.

Kim Hyukkyu đặt chiếc huy hiệu lên bàn.

"Chúng ta đang mất kiểm soát biểu tượng."

Han Wangho khẽ cười.

"Không.

Chúng ta đang mất kiểm soát niềm tin."

Jihoon lên tiếng:

"Ai đó muốn chứng minh rằng màu sắc không còn tuyệt đối."

"Hoặc muốn thử phản ứng" Wangho bổ sung.



Lee Sanghyeok nhìn chiếc kim loại cong méo.

Không giận dữ.

Không bất ngờ.

Chỉ trầm ngâm.

"Các người nghĩ đây là hành động của Tài phiệt mới nổi?"

Không ai trả lời.

Vì tất cả đều biết — nếu là Woochan, cậu ta đã không để lại thứ dễ nhận diện như vậy.

Đây không phải sự phản kháng cảm tính.

Đây là thông điệp có tính toán.



Tối hôm đó, thêm một thay đổi nhỏ xuất hiện trong hệ thống.

Mục "Trạng thái huy hiệu" được bổ sung điều khoản mới:

"Huy hiệu có thể bị thu hồi, vô hiệu hóa hoặc tái phân loại khi cần thiết."

Tái phân loại.

Hai chữ đó khiến nhiều người lạnh sống lưng.



Minseok ngồi một mình trong nhà nguyện.

Trước mặt cậu không có huy hiệu.

Chỉ là khoảng trống trên ngực áo.

Trắng — Không huy hiệu.

Trước đây, đó là yếu điểm.

Giờ đây, có lẽ...là tự do duy nhất.

Tiếng bước chân vang lên phía sau.

Một giọng nói trầm, rất khẽ:

"Nếu một màu có thể bị bẻ gãy..."

Minseok quay lại.

"...thì màu tiếp theo sẽ là ai?"

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
38. Một Cái Tát Giữa Đại Sảnh


38.

Một Cái Tát Giữa Đại Sảnh

____

Đại sảnh hôm đó chật kín bảy màu.

Đỏ ngồi hàng đầu — thuần huyết tối thượng, bất khả xâm phạm.

Tím đứng sát Hội Đồng — quý tộc cận quyền, im lặng mà sắc bén.

Xanh dương chỉnh lại găng tay — danh giá và chuẩn mực.

Xanh lá canh giữ hai lối đi — hiệp sĩ và bảo hộ.

Hồng phân tán khắp khán đài — liên kết và ảnh hưởng.

Vàng ngồi phía sau — tài phiệt mới nổi, ánh mắt tính toán.

Trắng đứng cuối sảnh — không huy hiệu, không vị trí.

Hội Đồng tuyên bố:

"Bắt đầu từ hôm nay, hệ thống huy hiệu sẽ được tái phân loại để đảm bảo trật tự."

Từ "tái phân loại" khiến cả đại sảnh lạnh đi.

Lee Sanghyeok bước lên.

Giọng anh bình thản đến đáng sợ.

"Có những người đang đứng sai vị trí của mình."

Ánh mắt anh dừng lại ở cuối sảnh.

Ở Trắng.

Minseok bước ra.

Ngực áo trống trơn giữa rừng màu sắc lấp lánh.

"Thế nào là sai vị trí?"

Cậu hỏi.

Không cao giọng.

Chỉ đủ rõ để tất cả nghe.

Một nhịp thở kéo dài.

Chát.

Âm thanh vang lên giữa đại sảnh.

Bàn tay Minseok vừa tát vào má người đứng trên bục cao nhất.

Không ai kịp phản ứng.

Xanh lá lập tức siết chặt chuôi kiếm.

Tím biến sắc.

Vàng khựng lại.

Xanh dương cau mày.

Đỏ vẫn bất động.

Còn Hồng...

Hồng không chen vào.

Không hô hoán.

Không bảo vệ ai.

Nhưng ánh mắt Hồng đổi khác.

Bởi Hồng hiểu rõ hơn bất kỳ ai:

Khoảnh khắc này sẽ lan đi.

Nhanh hơn mọi nghị quyết.

Sâu hơn mọi mệnh lệnh.

Lee Sanghyeok quay mặt lại.

Vết đỏ hằn rõ trên má.

Anh không nổi giận.

Chỉ hỏi:

"Em biết mình vừa làm gì không?"

Minseok nhìn thẳng.

"Em vừa chạm vào điều mà mọi người sợ."

Đại sảnh im phăng phắc.

Lần đầu tiên, Đỏ không còn tuyệt đối.

Tím không còn chắc chắn.

Vàng không còn yên tâm.

Xanh dương không còn chuẩn mực trọn vẹn.

Và Trắng — không còn vô hình.

Ở giữa tất cả, Hồng khẽ thì thầm với nhau:

"Đừng dập tắt."

Vì từ khoảnh khắc ấy,

quyền lực không còn nằm ở màu sắc.

Mà nằm ở người dám phá vỡ nó.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
39. Sự Im Lặng Đáng Sợ Nhất


39.

Sự Im Lặng Đáng Sợ Nhất

___

Sau cái tát.

Không ai hét.

Không ai ra lệnh bắt giữ.

Không ai tuyên bố trừng phạt.

Đại sảnh rơi vào một thứ còn đáng sợ hơn hỗn loạn.

Im lặng.



Đỏ không nói gì.

Thuần huyết tối thượng — nhưng ánh mắt không còn tuyệt đối.

Tím trao nhau những cái nhìn ngắn ngủi.

Quý tộc cận quyền hiểu rằng quyền lực lung lay thường bắt đầu bằng một khoảnh khắc như thế.

Xanh dương đứng thẳng, nhưng đôi tay siết chặt hơn bình thường.

Chuẩn mực vừa bị phá vỡ trước mặt họ.

Xanh lá chờ lệnh.

Hiệp sĩ và bảo hộ — nhưng không có mệnh lệnh nào được đưa ra.

Vàng im lặng tính toán.

Tài phiệt mới nổi luôn nhạy cảm với sự thay đổi cán cân.

Trắng – Không huy hiệu đứng giữa trung tâm của mọi ánh nhìn lần đầu tiên.

Và Liên kết và ảnh hưởng.

Hồng không thì thầm.

Không lan truyền.

Không định hướng dư luận.

Liên kết và ảnh hưởng...quan sát.

Bởi Liên kết và ảnh hưởng hiểu — đôi khi điều khiến người ta sợ nhất không phải là hành động.

Mà là việc không ai dám phản ứng.



Lee Sanghyeok vẫn đứng trên bục.

Vết đỏ trên má anh chưa tan.

Anh không nổi giận.

Không cười.

Không phủ nhận.

Chỉ im lặng nhìn xuống đại sảnh.

Sự im lặng ấy không phải yếu đuối.

Nó là một lời cảnh báo.



Minseok vẫn đứng đó.

Không lùi lại.

Không xin lỗi.

Giữa hai người là khoảng cách chưa đầy ba bước.

Nhưng cả hệ thống đang nằm giữa khoảng cách đó.



Một thành viên Hiệp sĩ và bảo hộ khẽ hỏi:

"Chúng ta có can thiệp không?"

Không ai trả lời.

Một thành viên Quý tộc cận quyền khẽ nói:

"Nếu Thuần huyết tối thượng không lên tiếng... chúng ta cũng không nên."

Đỏ vẫn im lặng.



Và chính sự im lặng ấy khiến đại sảnh hiểu ra một điều:

Quyền lực thật sự không nằm ở tiếng quát.

Không nằm ở mệnh lệnh.

Mà nằm ở khả năng khiến tất cả phải chờ đợi.

Chờ xem ai sẽ là người phá vỡ nó trước.



Cuối cùng, Lee Sanghyeok cất tiếng.

Rất khẽ.

"Cuộc họp tạm dừng."

Chỉ bốn chữ.

Nhưng đủ để cả đại sảnh thở lại.



Hồng nhìn nhau.

Lần này, họ hiểu.

Cái tát không phải điều đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ nhất - Là việc không ai biết Lee Sanghyeok đang nghĩ gì.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
40. Đêm Không Có Đèn


40.

Đêm Không Có Đèn



Thuần huyết tối thượng ra lệnh tắt toàn bộ ánh sáng trung tâm.

Không phải sự cố.

Không phải cúp điện.

Mà là chủ ý.

Thuần huyết tối thượng không bao giờ hành động vô nghĩa.



Khi đèn tắt, thứ biến mất đầu tiên là ranh giới.

Quý tộc cận quyền không còn nổi bật giữa hành lang đá cẩm thạch.

Danh giá và chuẩn mực không còn chuẩn mực dưới ánh đèn trắng.

Tài phiệt mới nổi không còn lấp lánh.

Hiệp sĩ và bảo hộ không còn ánh kim trên giáp bảo hộ.

Liên kết và ảnh hưởng không còn sắc ấm quen thuộc.

Trắng...lần đầu tiên không bị nhìn như một khoảng trống.

Trong bóng tối, tất cả đều như nhau.



Xanh lá tăng cường canh gác.

Hiệp sĩ và bảo hộ không cần ánh sáng để đứng thẳng.

Tím họp kín.

Quý tộc cận quyền hiểu rằng khi Đỏ im lặng, quyền lực đang tái cấu trúc.

Xanh dương bối rối.

Danh giá và chuẩn mực không tồn tại nếu không có thứ để soi chiếu.

Vàng bắt đầu chuyển dòng tiền.

Tài phiệt mới nổi luôn sống sót bằng cách đi trước một bước.

Hồng không họp.

Không ra thông cáo.

Không chọn phe công khai.

Hồng chỉ kết nối.

Những cuộc trò chuyện nhỏ diễn ra trong bóng tối.

Những mối liên kết cũ được kích hoạt.

Những ảnh hưởng vô hình bắt đầu dịch chuyển.

Bóng tối là môi trường của ảnh hưởng mềm.



Ở tầng cao nhất, Đỏ vẫn không bật đèn.

Thuần huyết tối thượng không cần ánh sáng để chứng minh vị thế.

Lee Sanghyeok đứng trước cửa kính.

Thành phố phía xa vẫn sáng.

Nhưng trung tâm quyền lực thì không.

Đó là thông điệp.



Minseok đứng ở hành lang khu Trắng.

Không huy hiệu.

Không ánh sáng.

Không vị trí.

Nhưng trong đêm không có đèn, Trắng không còn là màu yếu nhất.

Vì không ai nhìn thấy màu sắc của ai nữa.



Nửa đêm.

Một ánh sáng duy nhất bật lên.

Không phải từ Đỏ.

Không phải từ Hội Đồng.

Mà từ khu Hồng.

Không rực rỡ.

Không phô trương.

Chỉ đủ để người cần thấy — thấy.

Và thế là trong đêm không có đèn,

quyền lực không còn nằm ở màu sáng nhất.

Mà ở kẻ biết thắp sáng đúng lúc.

___
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
41. Nước Cờ Sai


41.

Nước Cờ Sai

____

Đêm không có đèn kết thúc bằng một ánh sáng duy nhất từ Hồng.

Sáng hôm sau, Đỏ ra tay.

Không tuyên bố.

Không họp toàn thể.

Chỉ một mệnh lệnh ngắn gửi xuống hệ thống:

"Đình chỉ quyền tiếp cận của Trắng trong khu trung tâm."



Xanh lá lập tức thực thi.

Hiệp sĩ và bảo hộ không đặt câu hỏi khi nhận lệnh từ thuần huyết tối thượng.

Tím im lặng quan sát.

Quý tộc cận quyền hiểu rằng đây là nước đi răn đe.

Xanh dương gật đầu tán thành.

Chuẩn mực cần được phục hồi sau hỗn loạn.

Vàng thở phào.

Tài phiệt mới nổi không thích biến động kéo dài.

Còn Liên kết và ảnh hưởng — Hồng không phản đối.

Nhưng cũng không đồng tình.



Minseok bị chặn ngay trước cổng trung tâm.

"Lệnh từ Đỏ."

Xanh lá nói, giọng không cảm xúc.

Không huy hiệu.

Không quyền vào.

Mọi thứ có vẻ như trật tự đã được khôi phục.



Nhưng đến trưa, vấn đề bắt đầu lộ ra.

Hồng ngừng kết nối.

Không ai từ Hồng tham dự cuộc họp liên khối.

Không ai truyền đạt thông tin.

Không ai trung gian thương lượng.

Ảnh hưởng mềm biến mất.

Và khi liên kết biến mất, hệ thống bắt đầu rạn.



Một dự án của Vàng bị đình trệ vì thiếu chữ ký từ Tím.

Tím không muốn ký nếu không có đảm bảo từ Hồng.

Xanh dương yêu cầu rà soát lại quy trình vì thiếu thông tin liên khối.

Xanh lá phải tăng bảo vệ do tin đồn lan nhanh trong khu ngoại vi.

Đỏ nhận ra điều đó vào cuối ngày.

Thuần huyết tối thượng có thể ra lệnh.

Nhưng không thể tự mình duy trì dòng chảy.



Buổi tối, Lee Sanghyeok gọi họp kín.

Chỉ Quý tộc cận quyền và Thuần huyết tối thượng.

"Chúng ta cần siết chặt hơn."

Một thành viên Tím đề xuất.

Lee Sanghyeok lắc đầu.

"Không."

Anh nhìn xuống bảng báo cáo.

"Ta đã đi một nước cờ quá nhanh."



Không phải cái tát là đòn đánh nguy hiểm nhất.

Mà là phản ứng sau đó.

Việc cô lập Trắng vô tình trao cho Hồng một lựa chọn:

đứng ngoài.

Và khi Liên kết đứng ngoài,

toàn bộ hệ thống mất cân bằng.



Đêm xuống lần nữa.

Lần này, đèn vẫn sáng.

Nhưng ánh sáng không còn ổn định.

Ở khu Hồng, một cuộc họp diễn ra.

Không ồn ào.

Không tuyên bố.

Chỉ một câu được nói ra:

"Nếu họ xem đó là sai lầm...họ sẽ phải sửa."

Ở tầng cao nhất, Đỏ nhìn về phía khu Hồng.

Thuần huyết tối thượng hiếm khi thừa nhận sai.

Nhưng lần này,

nước cờ tưởng như để trấn áp — lại vô tình tạo ra một trung tâm quyền lực mới.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
43. Món Tài Sản Không Thuộc Về Ai


43.

Món Tài Sản Không Thuộc Về Ai

____

Mọi hệ thống đều có thứ quý giá nhất.

Với Đỏ — đó là huyết thống.

Với Tím — là quyền tiếp cận.

Với Xanh dương — là danh giá.

Với Xanh lá — là lời thề.

Với Hồng — là mạng lưới.

Với Vàng — là dòng tiền.

Với Trắng — là tự do không bị ràng buộc.

Nhưng có một thứ... không nằm trong bất kỳ màu nào.



Sáng hôm đó, thông báo xuất hiện trên bảng điều hành trung tâm:

"Tài sản cấp S được kích hoạt."

Không ghi chủ sở hữu.

Không ghi khối phụ trách.

Không ghi huy hiệu quản lý.

Chỉ một dòng duy nhất:

Quyền truy cập: Toàn hệ thống.



Vàng phản ứng đầu tiên.

Tài phiệt mới nổi không chấp nhận thứ gì "không thuộc về ai".

Tím yêu cầu xác minh nguồn gốc.

Quý tộc cận quyền cần biết ai đứng sau.

Xanh dương đòi kiểm tra quy trình phê duyệt.

Chuẩn mực không cho phép tồn tại ngoại lệ.

Xanh lá siết an ninh.

Hiệp sĩ và bảo hộ không thích những thứ không có chủ.

Hồng... im lặng.

Bởi Hồng hiểu — Thứ nguy hiểm nhất không phải là tài sản.

Mà là quyền tiếp cận chung.



Lee Sanghyeok đọc báo cáo hai lần.

Anh không ký duyệt.

Không phủ quyết.

Hệ thống xác nhận tài sản này được tạo ra từ quỹ chung — đóng góp bởi tất cả các khối.

Không thể truy ngược về một màu cụ thể.

Nó là sản phẩm của toàn bộ hệ thống.

Vì thế, nó không thuộc về ai riêng lẻ.



Đến chiều, tranh chấp bắt đầu.

Vàng muốn quản lý.

Tím muốn giám sát.

Xanh dương muốn hợp thức hóa.

Xanh lá muốn kiểm soát truy cập.

Mỗi màu đều có lý do chính đáng.

Nhưng chính điều đó làm vấn đề trở nên phức tạp.



Giữa lúc căng thẳng tăng cao, Hồng đưa ra một đề xuất duy nhất:

"Giữ nguyên trạng thái."

Không ai quản lý độc quyền.

Không ai chiếm hữu.

Không ai đứng tên.

Mọi quyết định liên quan đến tài sản cấp S phải có đồng thuận đa khối.

Tức là — Không màu nào có thể sử dụng nó làm công cụ riêng.



Cả đại sảnh hiểu điều này có nghĩa gì.

Nếu ai đó kiểm soát tài sản ấy,

cán cân sẽ nghiêng.

Nhưng nếu không ai kiểm soát hoàn toàn — cán cân buộc phải duy trì.



Minseok đứng ở khu Trắng, nhìn thông báo trên màn hình công cộng.

Không huy hiệu.

Không quyền lực.

Nhưng lần đầu tiên, có thứ tồn tại ngoài hệ thống màu sắc.

Một món tài sản không thuộc về ai.

Và chính vì thế — nó có thể thay đổi tất cả.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
44. Khi Kẻ Săn Trở Thành Con Mồi


44.

Khi Kẻ Săn Trở Thành Con Mồi

___

Từ trước đến nay, Xanh lá luôn là kẻ săn.

Hiệp sĩ và bảo hộ.

Họ truy tìm rò rỉ.

Họ khóa những mối đe dọa.

Họ bắt những kẻ vượt ranh giới.

Và họ chưa từng bị đặt vào vị trí ngược lại.

Cho đến khi tài sản cấp S biến mất khỏi bảng điều hành — trong đúng 7 phút.



Chỉ 7 phút.

Không bị xóa.

Không bị đánh cắp hoàn toàn.

Chỉ biến mất khỏi tầm kiểm soát.

Rồi xuất hiện lại như chưa từng rời đi.

Không dấu vết truy cập trái phép.

Không thay đổi dữ liệu.

Chỉ có một điều khác biệt.

Một dòng nhỏ ở cuối hệ thống:

"Ai đang bảo vệ ai?"



Xanh lá lập tức phong tỏa toàn bộ tầng dữ liệu.

Hiệp sĩ và bảo hộ lần đầu tiên không tìm thấy dấu chân.

Họ truy vết từ Vàng — không.

Từ Tím — không.

Từ Xanh dương — không.

Từ Đỏ — không.

Cuối cùng, ánh mắt họ hướng về Hồng.

Nhưng Hồng không phủ nhận.

Cũng không thừa nhận.

Chỉ hỏi lại:

"Các anh chắc mình là thợ săn chứ?"



Vấn đề không nằm ở việc tài sản bị chạm vào.

Vấn đề là — Hệ thống bảo vệ của Xanh lá đã bị xuyên qua.

Im lặng.

Không cảnh báo.

Không chống trả.

Như thể ai đó đã đi ngang qua họ, mỉm cười, và rời đi.



Trong cuộc họp khẩn, Tím nói:

"Có nội gián."

Vàng lạnh giọng:

"Hoặc có kẻ đã hiểu cấu trúc hơn cả chúng ta."

Xanh dương tái mặt.

Chuẩn mực không còn là lá chắn.

Đỏ không nói gì.

Thuần huyết tối thượng nhìn thẳng vào báo cáo.

"Không phải tấn công."

Anh nói chậm rãi.

"Đó là thử nghiệm."



Thử xem hệ thống mạnh đến đâu.

Thử xem ai phản ứng thế nào.

Thử xem ai hoảng loạn trước.

Và Xanh lá đã phản ứng mạnh nhất.



Đêm xuống.

Một đoạn ghi hình nội bộ bị rò rỉ.

Chỉ 3 giây.

Minseok bước qua khu dữ liệu trong thời gian 7 phút đó.

Không chạm vào thiết bị.

Không dừng lại.

Chỉ đi ngang qua.

Và camera...nhiễu sóng đúng lúc.



Hiệp sĩ và bảo hộ bắt đầu bị đặt câu hỏi.

Nếu kẻ không huy hiệu có thể đi ngang qua mà không bị phát hiện - Vậy ai mới thật sự là người kiểm soát cuộc săn?



Trong bóng tối của phòng họp, Hồng nói rất khẽ:

"Kẻ săn luôn tin mình đang theo dấu."

"Nhưng nếu dấu chân được đặt sẵn?"



Lần đầu tiên trong hệ thống,

Xanh lá không còn chắc chắn mình là người truy đuổi.

Bởi khi bạn không biết ai đang quan sát mình, thì bạn không còn là kẻ săn nữa.

Bạn đã trở thành con mồi.
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
45. Sợi Dây Siết Chặt


45.

Sợi Dây Siết Chặt



Cánh cửa đại sảnh đóng lại.

Lần này không phải họp.

Là truy xét.

Ryu Minseok đứng giữa phòng.

Không huy hiệu.

Không phe.

Nhưng mọi ánh mắt đều dồn về cậu.



Lee Sanghyeok bước xuống khỏi vị trí cao nhất.

Theo sau anh là Kim Hyukkyu và Kim Kwanghee.

Jeong Jihoon đứng chếch bên trái.

Moon Hyeonjun dựa cột đá, tay đút túi, không biểu cảm.

Lee Minhyeong đứng phía sau chú mình, ánh nhìn dừng lại ở Minseok lâu hơn bình thường.

Đỏ đông đủ.

Và họ không đến để nghe giải thích nhẹ nhàng.



Phía đối diện, Han Wangho lên tiếng trước.

"Minseok, em xuất hiện đúng 7 phút hệ thống nhiễu."

Park Jaehyuk khoanh tay.

"Trùng hợp quá mức."

Park Dohyeon nhìn thẳng vào Đỏ, như muốn xem họ sẽ xử lý thế nào.

Choi Hyeonjoon không nói, nhưng rõ ràng đang tính toán.

Choi Wooje đứng sát anh trai, im lặng hơn thường ngày.

Tím không buộc tội.

Nhưng họ đang ép thế trận.



Kim Giin đặt tập dữ liệu xuống bàn.

"Không có bằng chứng cậu ấy xâm nhập."

Joo Minkyu bổ sung:

"Nhưng bảo mật bị vượt qua mà không để lại log.

Điều đó có nghĩa hệ thống nội bộ có vấn đề."

Câu đó làm Xanh lá siết chặt.

Kim Geonwoo bước lên một bước.

"Cậu đi qua khu dữ liệu."

Yoo Hwanjoong tiếp lời:

"Camera nhiễu đúng lúc."

Seo Jin-hyeok nhìn Minseok không chớp mắt.

"Nếu đây là thử nghiệm, nó thành công rồi."



Không khí bắt đầu nặng.

Kim Hyukkyu nghiêng đầu.

"Minseok, cậu muốn chứng minh điều gì?"

Kim Kwanghee cười khẽ.

"Hay ai đó đang dùng cậu?"

Jeong Jihoon không vòng vo:

"Nếu em là lỗ hổng, bọn anh sẽ phải bịt nó lại."



Minseok không lùi.

"Em không chạm vào tài sản cấp S."

Giọng cậu không run.

"Nhưng đúng.

Em muốn chứng minh hệ thống này không hoàn hảo như mọi người nghĩ."

Một nhịp im lặng.

Moon Hyeonjun rời khỏi cột đá.

"Chỉ để chứng minh điều đó, cậu chấp nhận đứng giữa tất cả chúng tôi?"

Minseok nhìn thẳng anh.

"Tôi đã luôn đứng ngoài.

Còn nguy hiểm hơn."



Câu đó khiến Lee Minhyeong khựng lại.

Han Wangho bật cười nhẹ.

"Thú vị thật."

Park Jaehyuk nhìn Sanghyeok.

"Anh sẽ xử lý sao?"



Tất cả ánh mắt dồn về Đỏ.

Lee Sanghyeok tiến lại gần Minseok.

Khoảng cách chỉ còn một bước.

"Nếu anh nói em sai?"

"Em sẽ chứng minh lại."

"Nếu anh nói em là nguy cơ?"

"Vậy anh phải chứng minh em là mối đe dọa, không phải chỉ là Trắng."

Câu trả lời quá thẳng.



Sợi dây bắt đầu siết.

Xanh lá muốn kiểm soát.

Xanh dương muốn chuẩn hóa.

Tím muốn cân bằng quyền lực.

Đỏ muốn giữ trật tự.

Và Minseok — đang kéo ngược lại tất cả.



Kim Geonwoo lên tiếng:

"Chỉ cần một lệnh, khu Trắng sẽ bị khóa."

Han Wangho nhướng mày:

"Khóa cậu ấy, hệ thống sẽ yên thật sao?"

Kim Hyukkyu nhìn Sanghyeok.

Đó không chỉ là chuyện một người nữa.

Mà là tiền lệ.



Lee Sanghyeok nói chậm rãi:

"Không ai bị khóa."

Cả phòng sững lại.

"Nhưng từ hôm nay, Minseok sẽ tham gia mọi phiên họp liên khối."

Một quyết định nguy hiểm.

Tím trao đổi ánh mắt.

Xanh dương nhíu mày.

Xanh lá không hài lòng.

Jeong Jihoon khẽ thở ra.

Lee Minhyeong không giấu được sự quan tâm.



Minseok không còn là người đứng ngoài.

Cậu bị kéo vào trung tâm.

Bị buộc phải chịu trách nhiệm.

Sợi dây không còn siết một mình cậu nữa.

Nó siết tất cả.

Và nếu có ai kéo quá mạnh — lần này, hệ thống sẽ đứt thật.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
ARC IV - PHẢN BỘI VÀ CHIẾM HỮU


ARC IV – PHẢN BỘI VÀ CHIẾM HỮU



Tài sản cấp S chỉ là khởi đầu.

Thứ thực sự bắt đầu rạn nứt — là niềm tin.



Chủ đề của ARC IV

• Không còn "nghi ngờ chung chung".

• Bắt đầu có phe thật sự.

• Có người lựa chọn đứng cạnh Minseok.

• Có người chọn lợi dụng cậu.

• Và có người... muốn giữ cậu cho riêng mình.



Trung tâm xung đột

Ryu Minseok (Trắng)

Không huy hiệu.

Nhưng bây giờ có quyền tham gia liên khối.

Và đó chính là sai lầm đầu tiên.

Bởi khi một người không thuộc về ai

được đặt giữa tất cả — Ai cũng muốn chiếm lấy.



Trục chính ARC IV

1.

Phản bội nội bộ

Không phải Trắng phản bội hệ thống.

Mà là một trong các khối sẽ phản bội chính khối mình.

• Tím bắt đầu chia phe (Wangho vs phần còn lại).

• Đỏ không còn thống nhất tuyệt đối (Hyukkyu không hoàn toàn đồng ý với Sanghyeok).

• Xanh lá có người làm lộ thông tin.

• Một nhân vật "bí ẩn" trong Đỏ bắt đầu lộ động cơ riêng (Kim Suhwan?).



2.

Chiếm hữu

Minseok không còn là lỗ hổng.

Cậu trở thành tài nguyên chiến lược.

• Sanghyeok muốn bảo vệ — nhưng cũng đang giữ cậu trong tầm kiểm soát.

• Wangho nhìn thấy giá trị chính trị của Minseok.

• Geonwoo không tin cậu, nhưng bắt đầu quan sát quá kỹ.

• Lee Minhyeong tiếp cận Minseok với lý do "hỗ trợ"... nhưng không đơn thuần.

Và câu hỏi bắt đầu xuất hiện:

Ai đang bảo vệ Minseok?

Và ai đang chiếm hữu cậu?



Không khí ARC IV

• Căng hơn ARC III.

• Không còn điều tra đơn thuần.

• Có lựa chọn tình cảm – quyền lực đan xen.

• Có người sẽ đứng về phía Minseok công khai.

• Có người sẽ đẩy cậu vào thế nguy hiểm để thử lòng Sanghyeok.



Mở đầu ARC IV

Đêm.

Minseok nhận được một tin nhắn ẩn danh:

"Cậu nghĩ mình đang được bảo vệ?"

"Không."

"Cậu đang bị giữ lại."

Ở một góc khác của trung tâm — Lee Sanghyeok đứng một mình trong phòng tối.

Kim Hyukkyu nói khẽ:

"Anh càng giữ chặt, em ấy càng trở thành mục tiêu."

Sanghyeok không phủ nhận.

Bởi anh biết.

Khi hệ thống bắt đầu phản bội lẫn nhau — Người ở giữa sẽ không được lựa chọn.

Họ sẽ bị giành lấy.


 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
46. Hôn Ước Không Đồng Thuận


46.

Hôn Ước Không Đồng Thuận



Tin được công bố vào sáng sớm.

Không thông qua liên khối.

Không họp bàn.

Không thảo luận.

Chỉ một văn bản mang con dấu Đỏ và Tím.



Liên minh chiến lược thông qua hôn ước.

Ryu Minseok – Trắng.

Han Wangho – Tím.



Đại sảnh nổ tung.

Park Jaehyuk đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.

"Anh điên rồi hả?"

Park Dohyeon nhìn Wangho chằm chằm.

Choi Hyeonjoon siết hàm.

Choi Wooje chết lặng.

Tím không hề được hỏi ý kiến.



Bên Đỏ, Kim Hyukkyu bước thẳng đến trước mặt Lee Sanghyeok.

"Anh tự quyết?"

Kim Kwanghee không cười nữa.

Jeong Jihoon trầm giọng:

"Đây là nước đi chính trị hay cá nhân?"

Moon Hyeonjun không nói, nhưng ánh mắt sắc như dao.

Lee Minhyeong nhìn Minseok.

Lần đầu tiên trong mắt cậu ta có sự tức giận rõ ràng.



Còn Minseok.

Cậu biết chuyện...cùng lúc với tất cả.



Han Wangho đứng bình tĩnh giữa tâm bão.

"Liên minh Đỏ – Tím đang rạn.

Hôn ước là cách ổn định."

"Ổn định ai?"

Minseok hỏi.

Wangho nhìn cậu.

"Ổn định em."



Tiếng cười lạnh vang lên từ phía Kim Geonwoo.

"Hay là khóa Trắng lại trong một danh phận?"

Seo Jin-hyeok tiếp lời:

"Không huy hiệu nhưng lại trở thành cầu nối hai khối mạnh nhất.

Thông minh đấy."



Minseok quay sang Lee Sanghyeok.

"Anh biết chuyện này?"

Khoảng lặng.

Kim Hyukkyu hiểu ngay từ ánh mắt Sanghyeok —

anh biết.

Không chỉ biết.

Anh là người ký.



"Đây là cách bảo vệ em."

Giọng Sanghyeok thấp và chắc.

Minseok bật cười.

"Bảo vệ...bằng cách gả em đi?"



Cả đại sảnh im phăng phắc.

Han Wangho bước đến gần Minseok.

"Em không thuộc về ai.

Đó chính là vấn đề."

"Vậy nên anh muốn em thuộc về anh?"

"Anh muốn em thuộc về một vị trí không ai có thể động vào."



Minseok nhìn thẳng cả hai người.

"Em không phải tài sản cấp S."



Không khí đặc quánh.

Jeong Jihoon bước lên:

"Nếu em từ chối thì sao?"

Wangho không trả lời.

Sanghyeok trả lời.

"Hôn ước đã được công bố."



Đó không phải câu đe dọa.

Mà là sự thật.

Một khi Đỏ và Tím đã đặt bút — việc hủy bỏ sẽ đồng nghĩa với tuyên chiến.



Kim Hyukkyu hạ giọng:

"Anh đang biến em ấy thành trung tâm của mọi mũi dao."

Sanghyeok đáp:

"Em ấy vốn đã là trung tâm."



Minseok lùi lại một bước.

Lần đầu tiên trong tất cả các cuộc đối đầu, cậu không phản kháng ngay.

Bởi cậu nhận ra một điều.

Không ai hỏi cậu có muốn hay không.

Không Đỏ.

Không Tím.



Lee Minhyeong bước đến gần Minseok, nói khẽ:

"Nếu cậu không muốn...tôi sẽ giúp cậu."

Câu nói nhỏ.

Nhưng đủ để Sanghyeok nghe thấy.

Ánh mắt Đỏ tối lại.



Han Wangho nhìn cảnh đó.

Không ghen.

Chỉ đánh giá.

"Em có thể ghét anh."

Wangho nói với Minseok.

"Nhưng em sẽ an toàn."

Minseok đáp thẳng:

"An toàn mà bị xiềng thì khác gì con mồi?"



Một cuộc hôn ước.

Không có sự đồng thuận của người trong cuộc.

Không phải vì yêu.

Không hoàn toàn vì chính trị.

Mà vì tất cả đều tin rằng

giữ Minseok trong một ràng buộc

sẽ giúp họ kiểm soát được hỗn loạn.



Nhưng họ quên một điều.

Minseok không phải người dễ bị giữ.

Và nếu cậu chọn phản kháng...

Lần này, sẽ không chỉ là 7 phút hệ thống nhiễu.

Mà là toàn bộ cấu trúc quyền lực rung chuyển.



ARC IV chính thức bắt đầu.

Phản bội đã nhen nhóm.

Chiếm hữu đã lộ mặt.

Và Minseok...đang đứng giữa một hôn ước mà cậu chưa từng đồng ý.

_____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
47. Một Lời Tuyên Bố Giữa Hội Trường


47.

Một Lời Tuyên Bố Giữa Hội Trường



Hội trường liên khối chật kín.

Hôn ước vừa công bố chưa đầy 12 giờ.

Tin đồn lan khắp trung tâm như lửa bén dầu.

Ryu Minseok đứng ở hàng đầu.

Không còn bị gọi là Trắng vô danh.

Giờ cậu là "điểm liên minh".

Một danh xưng khiến người ta ngạt thở.



Lee Sanghyeok ngồi ở ghế trung tâm.

Bên phải là Kim Hyukkyu.

Bên trái là Han Wangho.

Chỉ riêng vị trí đó đã đủ nói lên tất cả.



Người đầu tiên lên tiếng là Kim Geonwoo (Xanh lá).

"Chúng tôi yêu cầu xác nhận: hôn ước này có sự đồng thuận của Ryu Minseok không?"

Cả hội trường quay về phía cậu.

Không khí nặng như chì.



Wangho trả lời trước.

"Đây là quyết định vì lợi ích chung."

"Không ai hỏi lợi ích chung."

Giọng Jeong Jihoon cắt ngang.

"Chúng tôi hỏi sự đồng thuận."



Ánh mắt Sanghyeok dừng lại ở Minseok.

Chỉ một cái gật đầu của anh,

câu chuyện sẽ kết thúc theo hướng đã định.



Minseok bước lên một bước.

Cậu không nhìn Wangho.

Không nhìn Sanghyeok.

Cậu nhìn thẳng toàn bộ hội trường.

"Không."

Một từ.

Nhưng đủ khiến không khí rơi xuống đáy.



Park Jaehyuk khẽ thở ra.

Choi Wooje siết chặt tay áo anh trai.

Lee Minhyeong ngẩng hẳn đầu lên.



Han Wangho vẫn bình tĩnh.

"Minseok."

Giọng anh không cao, nhưng đủ để khống chế không gian.

"Em hiểu hậu quả của câu trả lời đó không?"

"Em hiểu."

"Em hiểu rằng nếu liên minh Đỏ – Tím đổ vỡ, em sẽ là lý do?"

Minseok nhìn thẳng vào anh.

"Nếu một liên minh cần ép một người để tồn tại...thì nó vốn đã rạn rồi."



Lần này, tiếng xì xào lan khắp khán phòng.

Kim Hyukkyu khẽ cười, gần như không nghe thấy.

Moon Hyeonjun lặng lẽ quan sát Sanghyeok.



Sanghyeok cuối cùng đứng dậy.

Chỉ một động tác đó, cả hội trường im phăng phắc.

"Quyết định đã được ký."

Giọng anh trầm và chắc.

"Nhưng nếu người trong cuộc từ chối công khai—"

Anh dừng lại.

Mọi người chờ đợi.

"—thì hôn ước không có hiệu lực."



Sự im lặng lần này là bùng nổ không thành tiếng.

Han Wangho quay đầu nhìn Sanghyeok.

Không tức giận.

Chỉ rất sâu.

"Anh thay đổi quyết định?"

"Anh sửa sai."



Kim Geonwoo thở ra nhẹ.

Kim Giin hạ bút khỏi trang ghi chép.

Choi Hyeonjoon khẽ kéo em trai mình lùi lại.

Nhưng không phải ai cũng nhẹ nhõm.



Sanghyeok bước xuống khỏi vị trí trung tâm.

Đến trước mặt Minseok.

"Anh không gả em đi."

Giọng anh thấp, chỉ đủ hai người nghe.

"Nhưng em cũng không được phép trở thành điểm yếu."

Minseok đáp:

"Em chưa từng là điểm yếu của anh."

Một nhịp nhìn nhau kéo dài.



Han Wangho lên tiếng lần cuối.

"Vậy từ giờ, em chọn đứng ở đâu?"

Câu hỏi đó không còn là hôn ước nữa.

Mà là tuyên bố phe.



Minseok quay lại nhìn toàn bộ hội trường.

"Em không đứng về Đỏ.

Không đứng về Tím."

"Em đứng về phía mình."



Một lời tuyên bố giữa hội trường.

Không huy hiệu.

Không danh phận.

Không liên minh.

Nhưng lần đầu tiên — Trắng không còn bị sắp xếp.

Cậu tự chọn.



Và từ khoảnh khắc đó,

ARC IV không còn là chuyện hôn ước.

Mà là cuộc chiến xem ai đủ sức giữ được Minseok

khi cậu không thuộc về bất kỳ ai.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
48. Leo Tầng


48.

Leo Tầng



Tầng 7.

Khu vực dành riêng cho Đỏ và Tím cấp cao.

Thang máy cần xác thực hai lớp huy hiệu.

Và Ryu Minseok — không có cái nào.



Cửa thang mở.

Lee Minhyeong đứng bên trong.

"Cậu lên không?"

Minseok nhìn bảng điều khiển.

Tầng 7 sáng đèn.

"Tôi không có quyền truy cập."

Minhyeong nhếch môi.

"Tôi có."

Cửa đóng lại.



Trong khoảnh khắc thang máy đi lên, Minseok hiểu.

Đây không phải giúp đỡ.

Đây là kéo cậu bước vào vùng nguy hiểm hơn.



Cửa mở.

Hành lang tầng 7 yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng giày.

Phòng họp kính cuối hành lang đã sáng đèn.

Bên trong có người.



Kim Hyukkyu là người đầu tiên nhìn thấy Minseok.

Anh không tỏ ra bất ngờ.

"Anh ấy cho phép?"

Minhyeong đáp thay:

"Không."



Trong phòng còn có:

Kim Kwanghee.

Han Wangho.

Park Dohyeon.

Jeong Jihoon.

Một cuộc họp kín.

Và Minseok vừa bước vào giữa nó.



"Em đang làm gì ở đây?"

Jihoon hỏi thẳng.

Minseok bước vào hẳn trong phòng.

"Nghe xem các anh đang quyết định tương lai của em thế nào."

Wangho tựa lưng ghế.

"Chúng tôi đang bàn cách xử lý rủi ro."

"Rủi ro là em?"

"Rủi ro là việc em không thuộc quyền kiểm soát của ai."



Kim Hyukkyu đẩy một tập hồ sơ về phía Minseok.

"Có đề xuất mới."

Minseok không chạm vào.

"Lại hôn ước?"

"Không."

Jihoon nói tiếp:

"Đào tạo đặc biệt.

Gắn em vào cấu trúc chính thức.

Cho em quyền truy cập, quyền hạn, và trách nhiệm."

Kwanghee nhìn thẳng Minseok.

"Hoặc em tiếp tục là lỗ hổng."



Minhyeong đứng phía sau Minseok.

"Cậu leo lên đây rồi."

Giọng cậu ta thấp.

"Giờ không thể giả vờ mình đứng ngoài nữa."



Han Wangho quan sát tất cả.

"Leo tầng đồng nghĩa với leo trách nhiệm."

"Em muốn tự do?

Vậy em phải đủ mạnh để giữ nó."



Cửa phòng họp mở ra lần nữa.

Lee Sanghyeok bước vào.

Không ai báo trước.

Không ai dám đứng dậy.

Ánh mắt anh lướt qua Minhyeong trước,

rồi dừng lại ở Minseok.

"Em tự lên?"

"Phải."

"Không sợ?"

Minseok nhìn thẳng anh.

"Sợ thì em đã không từ chối hôn ước."



Không khí đổi chiều.

Sanghyeok nhìn quanh phòng.

"Các người muốn đưa em ấy vào hệ thống?"

Hyukkyu đáp:

"Chúng tôi muốn em ấy không còn là biến số."



Sanghyeok tiến đến gần Minseok.

"Em hiểu leo lên đây nghĩa là gì không?"

"Hiểu."

"Nếu em bước vào cấu trúc này, em sẽ không còn quyền đứng ngoài để chỉ trích nó nữa."

Minseok không lùi.

"Vậy em sẽ sửa nó từ bên trong."



Một nhịp im lặng dài.

Rồi Sanghyeok gật đầu.

"Được."

Cả phòng khựng lại.



"Bắt đầu từ hôm nay,

Ryu Minseok sẽ tham gia chương trình đào tạo liên khối."

"Quyền truy cập tạm thời vào tầng 7."

"Và chịu trách nhiệm như một thành viên chính thức."



Kim Geonwoo không có mặt ở đây.

Nhưng nếu anh biết — Xanh lá sẽ không thích điều này.

Tím sẽ tính toán lại.

Đỏ sẽ chia thành hai hướng.



Minseok nhìn bảng kính phản chiếu chính mình.

Cậu đã leo lên một tầng.

Nhưng càng lên cao — càng dễ rơi.



Lee Minhyeong đứng sát phía sau.

"Chào mừng cậu lên tầng."

Minseok đáp khẽ:

"Leo lên không phải để đứng cạnh các anh."

"Mà để không bị các anh dẫm xuống."



Tầng 7 bắt đầu có thêm một người không huy hiệu.

Và từ đây — Minseok không còn là người bị giành lấy.

Cậu đang bước vào bàn cờ.

Tự mình leo lên.
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
49. Máu Trên Huy Hiệu


49.

Máu Trên Huy Hiệu



Chương trình đào tạo liên khối bắt đầu vào ngày thứ ba sau khi Minseok được cấp quyền tầng 7.

Không phải lớp học.

Là mô phỏng xung đột nội bộ.

Phòng huấn luyện khép kín.

Chỉ những người có huy hiệu cấp cao mới được vào.

Và hôm nay — Trắng đứng giữa họ.



Kim Geonwoo phụ trách an ninh.

Ánh mắt anh chưa từng rời Minseok.

"Quy tắc đơn giản," anh nói.

"Mỗi người bảo vệ khu vực của mình.

Nếu bị vượt qua, coi như thua."

Jeong Jihoon nhếch môi.

"Hoặc bị thương."



Minseok đứng ở vị trí trung tâm bản đồ.

Vị trí dễ bị bao vây nhất.

Không phải ngẫu nhiên.



Tín hiệu bắt đầu vang lên.

Han Wangho di chuyển đầu tiên.

Mượt và chính xác.

Park Dohyeon bọc bên trái.

Moon Hyeonjun tiến thẳng từ phía trước.

Minseok không có huy hiệu để kích hoạt quyền hạn khu vực.

Cậu chỉ có phản xạ.



Kim Hyukkyu quan sát từ tầng trên.

"Xem em ấy xử lý."

Lee Sanghyeok đứng cạnh anh.

Không biểu lộ cảm xúc.



Minseok lách qua được Dohyeon.

Chặn được hướng của Hyeonjun.

Nhưng đó chỉ là nhử.

Từ phía sau — Kim Suhwan xuất hiện.

Không ai nghe thấy bước chân.

Lưỡi dao huấn luyện không nhắm vào cổ.

Mà nhắm vào ngực.



Tiếng kim loại va chạm.

Lee Minhyeong đỡ thay.

Lưỡi dao trượt qua, cắt vào huy hiệu Đỏ trên ngực cậu.

Máu thấm ra gần như ngay lập tức.

Không nhiều.

Nhưng đủ đỏ.



Phòng huấn luyện đóng băng.

Kim Geonwoo quát lớn:

"Dừng!"



Minseok quay lại.

Cậu không nhìn vết thương trước.

Cậu nhìn Kim Suhwan.

Ánh mắt đó không phải tai nạn.



Lee Sanghyeok đã xuống sàn.

"Giải thích."

Giọng anh lạnh đến mức làm người ta khó thở.



Kim Suhwan lau lưỡi dao huấn luyện.

"Lỗi kỹ thuật."

Kim Hyukkyu bước xuống chậm rãi.

"Lỗi kỹ thuật không khiến anh nhắm vào điểm chí mạng."



Lee Minhyeong giữ tay mình, máu vẫn chảy qua mép huy hiệu.

Minseok nắm lấy cổ tay cậu.

"Em không cần làm vậy."

Minhyeong cười nhạt.

"Anh còn chưa đủ nhanh."



Han Wangho quan sát toàn bộ.

Không can thiệp.

Chỉ nhìn phản ứng của Sanghyeok.



Sanghyeok bước đến trước Kim Suhwan.

"Anh tấn công Trắng."

"Không.

Tôi tấn công mục tiêu."

"Anh đâm vào huy hiệu Đỏ."

Một nhịp im lặng.



Huy hiệu Đỏ của Minhyeong bị rạch một đường.

Máu thấm qua biểu tượng thuần huyết.

Biểu tượng quyền lực bị nhuộm đỏ bởi chính máu của nó.

Hình ảnh đó...không ai bỏ qua được.



Kim Geonwoo lên tiếng:

"Đây không còn là mô phỏng."

Seo Jin-hyeok đã gọi y tế.



Minseok đứng dậy.

"Đây không phải tai nạn."

Cả phòng nhìn cậu.

"Có người muốn xem nếu em bị thương...Đỏ sẽ phản ứng thế nào."

Ánh mắt cậu dừng lại ở Kim Suhwan.

"Và nếu người bị thương thay em là người của Đỏ...thì phản ứng sẽ mạnh hơn."



Han Wangho mỉm cười rất nhẹ.

"Phản ứng đã xảy ra."



Lee Sanghyeok ra lệnh ngay lập tức:

"Đình chỉ Kim Suhwan khỏi đào tạo liên khối."

"Điều tra nội bộ."

Không tranh luận.

Không thương lượng.



Kim Suhwan không phản kháng.

Chỉ trước khi rời đi, anh ta nhìn Minseok.

"Cậu nghĩ mình không thuộc về ai."

"Nhưng từ giờ, máu đã đổ vì cậu."



Cửa đóng lại.



Minseok nhìn vệt máu trên huy hiệu Đỏ của Minhyeong.

Lần đầu tiên, cậu cảm thấy thứ này không còn là biểu tượng xa cách.

Nó có thể chảy máu.

Nó có thể bảo vệ.

Và nó có thể bị lợi dụng.



Lee Sanghyeok đứng trước Minseok.

"Em không bị thương."

"Chưa."

Ánh mắt họ chạm nhau.

"Tôi sẽ không để ai chạm vào cậu."

Minseok đáp nhỏ nhưng rõ ràng:

"Đừng biến tôi thành lý do để máu tiếp tục đổ."



Phòng huấn luyện vẫn còn mùi kim loại.

Và trên sàn — vết máu từ huy hiệu Đỏ vẫn chưa khô.

ARC IV đã bước sang giai đoạn mới.

Không còn chỉ là hôn ước.

Không chỉ là chiếm hữu.

Mà là khi bảo vệ bắt đầu biến thành hy sinh.

Và khi máu xuất hiện trên huy hiệu — không phe nào còn sạch tay nữa.
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
50. Sự Sụp Đổ Của Một Gia Tộc


50.

Sự Sụp Đổ Của Một Gia Tộc



Tin tức được công bố lúc 03:17 sáng.

Kim Suhwan bị bắt giữ nội bộ.

Tội danh:

Tấn công trái phép trong khu huấn luyện cấp cao.

Làm lộ dữ liệu truy cập tầng 7.

Liên hệ với bên ngoài hệ thống.



Nhưng đó chưa phải điều khiến trung tâm chấn động.

Mà là dòng cuối cùng:

Gia tộc Kim – nhánh Đỏ – bị đình chỉ quyền điều hành tạm thời.



Đại sảnh họp khẩn.

Kim Hyukkyu đứng im lặng.

Kim Kwanghee không còn vẻ ung dung.

Jeong Jihoon nhìn thẳng về phía Lee Sanghyeok.

"Anh biết chuyện này sẽ xảy ra."

Không phải câu hỏi.



Sanghyeok đáp thẳng:

"Anh đã cảnh báo."



Hóa ra cuộc tấn công trong phòng huấn luyện không phải hành động cá nhân.

Dữ liệu từ hệ thống cho thấy:

Kim Suhwan đã truy cập trái phép vào danh sách bảo mật Trắng từ ba tuần trước.

Có trao đổi mã hóa với một nhóm bên ngoài.

Và cố tình chọn thời điểm Minseok được đưa vào tầng 7 để ra tay.

Không phải vì Minseok.

Mà vì muốn đẩy Đỏ vào thế phải chọn.



Han Wangho xuất hiện trong cuộc họp.

"Các anh giữ gia tộc này quá lâu."

Park Jaehyuk thêm vào:

"Và giờ nó nổ."



Gia tộc Kim – nhánh của Suhwan – từng là trụ cột tài chính nội bộ Đỏ.

Họ kiểm soát một phần hệ thống phân quyền.

Nếu họ sụp — Đỏ sẽ yếu đi đáng kể.



Minseok đứng phía sau, không phát biểu.

Nhưng mọi ánh mắt đều lướt qua cậu.

Bởi ai cũng hiểu.

Nếu không có vụ tấn công hôm đó — Sự phản bội này có thể đã âm thầm thành công.



Kim Hyukkyu lên tiếng lần đầu.

"Chúng ta xử lý nội bộ.

Không công khai."

Wangho cười nhẹ.

"Các anh vẫn nghĩ đây là chuyện gia tộc?"

"Dữ liệu rò rỉ đã chạm đến Tím."

Cả phòng im lặng.



Lee Sanghyeok đưa ra quyết định.

"Giải thể quyền điều hành của gia tộc Kim."

"Thu hồi toàn bộ phân quyền hệ thống."

"Chuyển giao tạm thời cho liên khối kiểm soát."



Đó là án tử chính trị.

Không cần đuổi khỏi hệ thống.

Chỉ cần rút quyền lực.

Gia tộc sẽ tự sụp.



Tin tức lan ra chỉ trong một buổi sáng.

Kim Suhwan không còn là cá nhân sai phạm.

Anh ta trở thành bằng chứng cho sự mục ruỗng của một nhánh Đỏ.



Lee Minhyeong đứng cạnh Minseok ở hành lang tầng 7.

"Cậu biết không."

"Gia tộc đó từng đề xuất gả cậu để củng cố quyền lực."

Minseok khựng lại.

"Vậy nên họ muốn loại cậu."

"Không."

Minhyeong lắc đầu.

"Họ muốn kiểm soát cậu.

Khi cậu từ chối hôn ước, cậu phá vỡ kế hoạch của họ."



Minseok nhìn xuống sàn kính phản chiếu thành phố bên dưới.

"Tôi không cố ý."

"Nhưng cậu là chất xúc tác."



Bên trong phòng điều hành,

Kim Hyukkyu nói nhỏ với Sanghyeok:

"Anh chọn bảo vệ em ấy."

"Cái giá là một gia tộc."

Sanghyeok không do dự.

"Nếu họ mục ruỗng, sớm muộn cũng phải đổ."



Ở phòng giam nội bộ,

Kim Suhwan nhìn màn hình thông báo gia tộc mình bị đình chỉ.

Anh ta cười khẽ.

"Các người nghĩ mình vừa loại bỏ vấn đề."

"Nhưng chỉ vừa mở đầu."



Cùng lúc đó, Xanh lá nhận được thông tin về khoảng trống quyền lực trong Đỏ.

Tím bắt đầu tính toán lại liên minh.

Xanh dương yêu cầu tái cấu trúc bảo mật.



Một gia tộc sụp đổ.

Nhưng hệ thống không ổn định hơn.

Nó lung lay.

Vì khi một trụ cột gãy.

Những trụ khác sẽ tự hỏi:

Liệu mình có phải tiếp theo?



Minseok đứng trên tầng 7.

Cậu không có huy hiệu.

Nhưng lần đầu tiên,

sự tồn tại của cậu đã khiến một gia tộc quyền lực ngã xuống.

Không vì cậu muốn.

Không vì cậu ra tay.

Mà vì cậu từ chối bị chiếm hữu.



ARC IV bước sang giai đoạn nguy hiểm hơn.

Phản bội đã lộ diện.

Chiếm hữu thất bại.

Và quyền lực bắt đầu thanh lọc chính nó.

Nhưng khi một gia tộc sụp đổ — Thứ trỗi dậy sau đó thường còn đáng sợ hơn.

___
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
51. Người Đứng Sau Tất Cả


51.

Người Đứng Sau Tất Cả



Gia tộc Kim bị đình chỉ.

Suhwan bị giam giữ nội bộ.

Mọi thứ quá hoàn hảo.

Quá đúng quy trình.

Quá...dễ dàng.



Minseok là người đầu tiên thấy có gì đó sai.

"Anh nghĩ anh ta sẽ phản ứng thế nào?"

Cậu hỏi Hyukkyu.

"Người mất cả gia tộc."

Hyukkyu trả lời bình thản:

"Nổi loạn."

Minseok lắc đầu.

"Không.

Người như anh ta sẽ không ra tay khi chưa chắc thắng."



Đêm đó, hệ thống tầng 7 tự động mở khóa khu lưu trữ cũ.

Không có cảnh báo.

Không có truy cập trái phép.

Chỉ một lệnh nội bộ — được ký bởi quyền hạn cấp cao Đỏ.



Người duy nhất có quyền đó?

Lee Sanghyeok.



Nhưng anh đang ở phòng họp Xanh dương lúc đó.

Có nhân chứng.



Minhyeong là người phát hiện.

"Quyền truy cập của chú bị sao chép."



Bên trong phòng giam nội bộ,

Suhwan không hề hoảng loạn.

Anh ta chỉ ngồi, chờ.



Khi Sanghyeok bước vào,

cửa tự động khóa lại phía sau.

"Anh biết rồi."

Suhwan ngẩng lên.

"Cuối cùng cũng đến."



"Anh cấu kết bên ngoài."

"Không."

"Anh tấn công huấn luyện."

"Có."

"Vì sao?"

Suhwan nhìn thẳng vào anh.

"Vì nếu tôi không ra tay, các người sẽ không bao giờ nhìn xuống chân mình."



Anh ta đẩy một tập dữ liệu qua bàn.

Dữ liệu đã được lưu sẵn trong hệ thống.

Không cần thiết bị bên ngoài.



Bản ghi nội bộ cho thấy:

Quyền truy cập tầng 7 đã bị sao chép từ ba năm trước.

Không phải bởi gia tộc Kim.

Mà bởi một thành viên sáng lập liên khối.

Một cái tên không ai muốn nhắc tới.



Sanghyeok không biểu lộ cảm xúc.

Nhưng mắt anh tối lại.

"Cậu đang đổ lỗi."

"Không."

Suhwan nghiêng đầu.

"Tôi đang cứu hệ thống."



"Gia tộc tôi chỉ là vật tế."

"Và tôi tình nguyện bước vào vai phản diện."



Cùng lúc đó, trên tầng 7 — Minseok nhìn thấy dữ liệu truyền thẳng vào màn hình trung tâm.

Một thư mục cũ mở ra.

Tên file: FOUNDATION_OVERRIDE

Người ký quyền cao nhất:

— [Tên bị mã hóa]



Han Wangho xuất hiện phía sau Minseok.

"Em thấy chưa."

"Chúng ta đều đang chơi trong một hệ thống không ai thực sự kiểm soát."



Minseok quay lại.

"Anh biết chuyện này?"

Wangho cười nhẹ.

"Anh nghi ngờ."



Trong phòng giam, Suhwan nói câu cuối:

"Anh nghĩ tôi muốn hại Trắng?"

"Tôi chỉ muốn đẩy các người vào thế phải kiểm tra lại nền móng."

"Nếu tôi nhắm thật — hôm đó không phải vết thương nhẹ."



Sanghyeok hiểu.

Vết cắt hôm đó — không phải để giết.

Mà để kích hoạt.



Gia tộc Kim bị đình chỉ.

Đỏ yếu đi.

Liên khối buộc phải chia quyền kiểm soát.

Cấu trúc cũ bắt đầu lung lay.

Và trong quá trình thanh lọc đó — Những file nền móng bị lộ ra.



Suhwan ngả lưng ra ghế.

"Tôi không đứng sau tất cả."

"Tôi chỉ là người đủ tàn nhẫn để châm lửa."



Sanghyeok hỏi:

"Vậy ai mới là người đứng sau?"

Suhwan mỉm cười.

"Người tạo ra hệ thống này."



Ở tầng 7, màn hình hiển thị một cái tên đang dần giải mã.

Không phải Đỏ.

Không phải Tím.

Không thuộc bất kỳ khối nào hiện tại.



Minseok nhìn dòng chữ hiện lên.

Và lần đầu tiên cậu hiểu.

Hôn ước.

Huấn luyện.

Gia tộc sụp đổ.

Tất cả có thể chỉ là bước đệm.



ARC IV chuyển hướng.

Không còn là phản bội giữa các khối.

Mà là câu hỏi:

Ai thật sự viết nên luật chơi này?

Và nếu người đó quay lại —

Liệu Đỏ, Tím, Xanh...

có còn kiểm soát được Minseok nữa không?

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
52. Căn Phòng Không Có Cửa Sổ


52.

Căn Phòng Không Có Cửa Sổ



Tầng âm 2.

Không có cửa sổ.

Không có sóng.

Không có quyền ghi âm.

Chỉ có một bàn dài và sáu người ngồi quanh.

Lee Sanghyeok.

Kim Hyukkyu.

Han Wangho.

Kim Geonwoo.

Kim Giin.

Và — Kim Suhwan.



Gia tộc Kim vẫn đang bị đình chỉ công khai.

Nhưng bên trong căn phòng không cửa sổ này,

sự thật khác hẳn.



Suhwan đặt lên bàn một con chip dữ liệu.

"Các anh muốn tìm người đứng sau?"

"Gia tộc tôi có thể giúp."

Hyukkyu lạnh giọng:

"Sau khi chính anh khiến mọi thứ nổ tung?"

Suhwan không phản bác.

"Tôi khiến nó nổ sớm hơn dự kiến.

Nhưng kẻ khác đã đặt thuốc nổ từ lâu."



Minseok không được phép vào phòng.

Nhưng cậu đứng ngoài hành lang tầng trên.

Cậu biết.

Quyết định trong căn phòng đó sẽ thay đổi mọi thứ.



Bên trong.

Wangho hỏi thẳng:

"Đổi lại là gì?"

Suhwan nhìn Sanghyeok.

"Khôi phục gia tộc Kim.

Không toàn quyền như trước.

Nhưng trả lại danh phận."

Geonwoo lập tức phản đối:

"Gia tộc anh đã bị gắn cờ phản bội."

"Không."

Suhwan cắt ngang.

"Gia tộc tôi bị dùng làm màn khói."



Con chip được kích hoạt.

Trên màn hình hiện ra:

— Các lệnh giả mạo chữ ký Sanghyeok.

— Dòng tiền được chuyển qua trung gian Tím ba năm trước.

— Và một danh sách các gia tộc có khả năng bị "thanh lọc" tiếp theo.

Kim gia chỉ là cái tên đầu tiên.



Hyukkyu siết chặt tay.

"Vậy anh tự nhận tội để kéo chúng tôi vào điều tra?"

"Phải."

"Anh chấp nhận đánh đổi gia tộc mình?"

"Gia tộc tôi không yếu đến mức chết vì một lệnh đình chỉ."



Sự im lặng trong phòng nặng như bê tông.

Sanghyeok cuối cùng lên tiếng.

"Nếu khôi phục."

"Tôi cần toàn bộ quyền truy cập nội bộ Kim gia."

Suhwan gật đầu ngay.

"Tôi đã chuẩn bị."



Wangho khẽ cười.

"Anh chơi một ván rất nguy hiểm."

Suhwan nhìn anh.

"Anh cũng vậy."



Một quyết định được đưa ra.

Gia tộc Kim sẽ được khôi phục — nhưng dưới giám sát liên khối.

Quyền lực bị cắt bớt.

Nhưng danh phận trở lại.

Và quan trọng nhất:

Kim gia chính thức trở thành mồi nhử.



Cửa phòng mở.

Minseok đứng ở hành lang.

Suhwan bước ra.

Hai người nhìn nhau lần đầu tiên kể từ hôm huấn luyện.

"Cậu ghét tôi?"

Suhwan hỏi.

"Không."

Minseok đáp.

"Em chỉ không tin anh."

Suhwan khẽ cười.

"Đúng.

Đừng tin tôi."

"Nhưng lần này, chúng ta cùng phía."



Thông báo nội bộ được phát ra lúc nửa đêm:

Gia tộc Kim được khôi phục quyền danh dự và điều hành giới hạn.

Toàn trung tâm chấn động.

Xanh lá không hài lòng.

Xanh dương yêu cầu kiểm toán.

Hồng và Vàng giữ im lặng đáng ngờ.



Trong phòng riêng, Hyukkyu nói nhỏ với Sanghyeok:

"Anh tin anh ta?"

"Không."

"Vậy sao khôi phục?"

"Vì nếu anh ta thật sự phản bội — giữ anh ta gần mình sẽ dễ kiểm soát hơn."



Ở cuối hành lang, Minseok nhìn xuống tầng thành phố bên dưới.

Gia tộc Kim không sụp.

Họ trở lại — nhưng không còn như trước.

Và lần này, họ bước vào ván cờ với tư cách tự nguyện.



Căn phòng không cửa sổ đã đóng lại.

Nhưng từ đó trở đi.

Không ai còn chắc

ai đang điều khiển bàn cờ.

Vì đôi khi,

khôi phục một gia tộc

còn nguy hiểm hơn việc để nó sụp đổ.

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
53. Giữ Lại Hay Buông Tay


53.

Giữ Lại Hay Buông Tay



Thông báo khôi phục Kim gia vừa phát đi chưa đầy 24 giờ.

Tầng 7 đã chia thành hai luồng rõ rệt.

Một bên tin rằng Kim Suhwan đang hợp tác.

Một bên tin rằng anh ta đang chờ thời cơ.

Và người có quyền quyết định cuối cùng — là Lee Sanghyeok.



Phòng họp nội bộ Đỏ.

Chỉ Thuần huyết cấp cao.

Hyukkyu.

Kwanghee.

Jihoon.

Hyeonjun.

Và Suhwan.



Sanghyeok không ngồi.

Anh đứng.

"Gia tộc Kim sẽ hoạt động dưới giám sát."

"Nhưng nếu có bất kỳ dấu hiệu phản bội—"

"Anh sẽ tự tay kết thúc."

Suhwan nói tiếp câu còn dang dở.

Không ai cười.



Jihoon nhìn Suhwan thẳng mặt.

"Anh đang đứng trước người có thể xóa sổ gia tộc anh chỉ bằng một lệnh."

Suhwan nghiêng đầu.

"Anh chắc không?"

Không khí lập tức thay đổi.



Hyukkyu nhíu mày.

"Anh đang thách thức Thuần huyết tối thượng?"

"Không."

Suhwan bình thản.

"Tôi chỉ đang nhắc mọi người một sự thật."



Anh đặt lên bàn một hồ sơ mỏng.

"Kim gia tồn tại trước khi cấu trúc hiện tại được tái thiết."

"Chúng tôi không chỉ kiểm soát tài chính."

"Mà còn giữ bản sao nền móng."



Căn phòng lặng như tờ.



"Bản sao nền móng?"

Kwanghee hỏi.

Suhwan nhìn Sanghyeok.

"Anh có thể phá hủy Kim gia."

"Nhưng nếu Kim gia sụp — hệ thống sẽ mất bản sao dự phòng."



Một nhịp thở nặng nề lan khắp phòng.



Sanghyeok bước tới gần Suhwan.

"Anh đang dùng hệ thống làm lá chắn."

"Không."

Suhwan đáp.

"Tôi đang nhắc anh rằng Kim gia không phải một nhánh có thể cắt bỏ."

"Nếu anh muốn giữ hệ thống ổn định — anh cần chúng tôi."



Ở hành lang bên ngoài, Minseok nghe thấy phần cuối cuộc họp.

"Giữ lại hay buông tay?"

Giọng Hyukkyu trầm xuống.

"Anh ta không đơn giản là một gia tộc nữa."



Bên trong phòng.

Sanghyeok hỏi câu cuối cùng:

"Nếu tôi buông tay?"

Suhwan mỉm cười nhẹ.

"Anh sẽ không."

"Vì anh là người hiểu rõ nhất — có những thứ không thể phá hủy."



Hai người nhìn nhau.

Không còn là cấp trên – cấp dưới.

Mà là hai trụ cột đang đo lường sức nặng của nhau.



Cuối cùng, Sanghyeok lên tiếng:

"Kim gia sẽ không bị phá hủy."

"Nhưng từ giờ, anh không hoạt động như một gia tộc riêng lẻ."

"Anh hoạt động như một phần của lõi."



Đó không phải ân xá.

Đó là ràng buộc.



Suhwan gật đầu.

"Chúng tôi chưa từng muốn đứng ngoài lõi."



Cửa phòng mở ra.

Minseok đứng đó.

Ánh mắt cậu dừng ở Suhwan.

"Anh không sợ sao?"

"Sợ gì?"

"Rằng một ngày nào đó, anh sẽ phải chọn phe."

Suhwan nhìn Sanghyeok, rồi nhìn Minseok.

"Tôi không chọn phe."

"Tôi chọn cân bằng."



Minseok hiểu.

Kim Suhwan không phải quân phản diện.

Anh ta là loại người mà:

Nếu giữ lại — sẽ nguy hiểm.

Nếu buông tay — còn nguy hiểm hơn.



Tối đó, Hyukkyu nói nhỏ với Sanghyeok:

"Anh tin anh ta sẽ không phản bội?"

"Không."

"Vậy sao giữ?"

Sanghyeok nhìn về phía hành lang nơi Minseok vừa rời đi.

"Vì nếu một ngày nào đó hệ thống sụp, người có thể dựng lại nó...có thể là Kim gia."



Và sự thật được khẳng định trong bóng tối:

Không ai phá hủy được Kim gia.

Kể cả Thuần huyết tối thượng.

Vì có những gia tộc không tồn tại nhờ quyền lực.

Mà tồn tại nhờ việc họ nắm giữ điều mà mọi quyền lực đều phụ thuộc vào.



ARC IV không còn là câu chuyện về phản bội.

Mà là bài toán:

Giữ một kẻ nguy hiểm bên mình — hay đẩy hắn ra ngoài và chấp nhận hậu quả?

____
 
|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
54. Khi Lòng Trung Thành Lung Lay


54.

Khi Lòng Trung Thành Lung Lay



Tầng lõi mở.

Không phải đại sảnh.

Không phải phòng họp Đỏ.

Mà là phòng xác thực phân tầng — nơi hệ thống tự nhận diện huy hiệu.

Chỉ có năm người được phép vào.

Lee Sanghyeok.

Kim Hyukkyu.

Han Wangho.

Và Kim Suhwan.

Minseok đứng phía sau ranh giới truy cập.

Trắng — nhưng được phép chứng kiến.



Trên màn hình trung tâm hiện phân tầng chuẩn:

Đỏ – Thuần Huyết Tối Thượng.

Tím – Quý Tộc Cận Quyền.

Xanh dương – Danh Giá Chuẩn Mực.

Xanh lá – Hiệp Sĩ Bảo Hộ.

Hồng – Liên Kết Ảnh Hưởng.

Vàng – Tài Phiệt Tân Thế.

Trắng – Không Huy Hiệu.

Hệ thống ổn định.



Hyukkyu nhập mã xác thực cá nhân Kim Suhwan.

Màn hình quét.

Đỏ hiện lên đầu tiên.

Không ai ngạc nhiên.

Nhưng bên dưới dòng "Thuần Huyết Tối Thượng"

xuất hiện một lớp dữ liệu ẩn.

Hệ thống chần chừ 0.7 giây.

Rồi nền màn hình chuyển sắc.

Không đỏ.

Không vàng.

Một sắc cam trầm, như ánh kim cháy âm ỉ.



Dòng chữ hiện ra:

CAM – QUYỀN ẤN KHỞI NGUYÊN



Không ai nói gì trong ba giây.

Ba giây đủ để lòng trung thành bắt đầu rạn.



Wangho là người đầu tiên lên tiếng.

"Giải thích."

Suhwan không nhìn anh.

"Đó là lớp ấn gốc."



Hyukkyu siết chặt tay.

"Thuần Huyết Tối Thượng không có phân tầng cao hơn."

"Đúng."

Suhwan đáp.

"Cam không cao hơn."

"Nó không nằm trong bảng."



Minseok bước lên một bước.

"Quyền Ấn Khởi Nguyên là gì?"

Sanghyeok nhìn màn hình.

Giọng anh thấp đi.

"Là ấn xác thực lõi."

"Nếu Thuần Huyết có quyền ký lệnh..."

"...thì Quyền Ấn Khởi Nguyên là thứ khiến lệnh đó có hiệu lực."



Không khí nặng xuống.

Điều đó có nghĩa là:

Thuần Huyết có thể điều khiển hệ thống.

Nhưng Cam quyết định hệ thống có chấp nhận điều khiển đó hay không.



Hyukkyu nhìn thẳng Suhwan.

"Vậy suốt thời gian qua..."

"...anh có thể vô hiệu hóa lệnh của chúng tôi?"

Suhwan trả lời rất bình tĩnh.

"Nếu lệnh đó đe dọa nền móng."



Wangho bật cười khẽ.

"Thú vị."

"Vậy chúng tôi đang trung thành với ai?"

Câu hỏi đó mới là thứ khiến căn phòng lạnh đi.



Minseok hiểu.

Lòng trung thành chưa từng lung lay vì phản bội.

Nó lung lay vì nhận ra mình không đứng ở đỉnh.



Sanghyeok tiến lại gần Suhwan.

"Anh giấu danh xưng này."

"Không ai hỏi."

"Và nếu tôi yêu cầu anh từ bỏ nó?"

Suhwan nhìn thẳng vào anh.

"Tôi không thể."

"Quyền Ấn không phải huy hiệu được cấp."

"Nó được khắc vào lõi khi cấu trúc hình thành."



Hyukkyu hỏi câu cuối:

"Vậy anh trung thành với ai?"

Suhwan đáp không do dự:

"Tôi trung thành với sự tồn tại của hệ thống."

"Không phải người đang đứng trên nó."



Khoảnh khắc đó — Lòng trung thành của Thuần Huyết Tối Thượng lung lay.

Vì nếu một ngày hệ thống yêu cầu đổi người đứng đầu — Cam sẽ không do dự.



Minseok nhìn sắc cam phản chiếu trên màn hình.

Cậu hiểu vì sao Kim gia không thể bị phá hủy.

Vì họ không bám vào quyền lực.

Họ bám vào nền móng.



Sanghyeok tắt màn hình.

"Danh xưng này sẽ không được công khai."

Wangho nghiêng đầu.

"Sợ à?"

"Không."

Sanghyeok đáp.

"Chỉ chưa đến lúc."



Khi cửa phòng lõi đóng lại,

Không ai nói thêm.

Nhưng một sự thật đã khắc vào trí óc tất cả:

Đỏ – Thuần Huyết Tối Thượng có thể cai trị.

Nhưng Cam – Quyền Ấn Khởi Nguyên mới là thứ quyết định ai được quyền tiếp tục cai trị.



Và từ giây phút đó,

Sự trung thành không còn tuyệt đối.

Vì lần đầu tiên,

Thuần Huyết nhận ra có một ấn quyền lực họ không thể thu hồi.

____
 
Back
Top Dưới