Ngôn Tình Kẹo Mạch Nha - Cố Kiều

Kẹo Mạch Nha - Cố Kiều
Chương 80


Vào mùa hè nóng nực của tháng bảy, liên tiếp hai tuần thành phố A không có mưa, cái nắng như thiêu đốt treo cao trên bầu trời giống như một quả cầu lửa khổng lồ, nhựa đường bị nướng chảy tỏa ra một mùi hăng hắc khó chịu. Bởi vì nóng bức, các con đường vắng tanh không một bóng người, chỉ có một chiếc ghế bằng tre dưới gốc cây bạch quả cổ thụ trăm tuổi có tấm biển bảo vệ ở đầu ngõ. Trên chiếc ghế đó có một ông lão đang ngồi chờ người đi qua mua kem.

Đợi một lúc lâu mà không thấy ai, ông lão chán nản nằm xuống ghế ngáy khò khò.

Ngủ một mạch đến khi chạng vạng tối, mặt trời đã ẩn sau những đám mây.

"Mua kem này ông ơi, dậy đi, không dậy con không trả tiền đâu."

"Ngủ say rồi, ngủ say rồi, chúng ta mau chạy nhanh thôi."

Ông lão đột nhiên mở mắt ra khi nghe thấy âm thanh này, vội vàng bật dậy khỏi chiếc ghế.

"Lại là bọn nhóc này, dám ăn trộm kem của ông."

Đứng trước mặt ông lão là hai cậu bé, mặc áo ngắn tay và quần đùi, trên chân là một đôi giày trượt patin bốn bánh.

Tiền Đạc Hâm cầm que kem và l**m nó một cách vui vẻ, sau đó nói với ông lão: "Ông đang vu oan cho bọn con đấy, bọn con vẫn đứng ở đây, trộm kem của ông lúc nào chứ?"

Lưu Hạo cũng lên tiếng: "Đúng vậy đúng vậy."

Ông lão cũng không thèm tranh cãi với đám tiểu quỷ này nữa, bọn họ đều là những đứa trẻ làm vương làm tướng ở nơi này, không động vào được.

Ông lão ngáp một cái, sau khi đứng dậy thì thấy mặt trời đã lặn rồi.

Hai người thanh toán tiền xong đứng ăn kem ở đầu ngõ. Một lúc sau, cuối ngõ truyền đến tiếng trượt patin, Lưu Hạo vẫy tay lớn tiếng gọi: "Giang Sóc, ở đây này."

Một cậu bé trượt tới trước mặt họ với tốc độ rất nhanh. Cậu bé đó cũng mặc áo ngắn tay và quần đùi giọng hai người kia, chân đi giày trượt patin, khuôn mặt có vẻ rất tỉnh táo.

Anh gọi một câu, hai người kia liền đi theo sau anh. Bánh xe của giày trượt patin lăn trên mặt đất, bóng dáng của mấy tên nhóc nghịch ngợm này biến mất ở góc đường.

"Nếu anh vẫn chưa hài lòng với chỗ này, tôi sẽ dẫn mấy người đi xem những ngôi nhà trong con hẻm đối diện trường học. Giá thuê hơi đắt nhưng có khoảng cách gần hơn. Nhà ở trong khu trường học, hầu hết các học sinh ở trường tiểu học Trung Thanh đều sống ở đó."

An Tài Triết gật đầu nói: "Được, vậy chúng ta qua đó xem một chút đi."

Nhóm người đó lại đổi làn đường và đi về phía con đường đối diện với trường học.

An Vu được Thư Thu Vân dắt đi trên đường, cô cứ đi được vài bước lại ngồi xổm trên mặt đất.

"Vu Vu làm sao vậy?"

Thư Thu Vân dừng lại, thấy cô đang ngước khuôn mặt đau khổ lên nhìn mình và lắc đầu: " Mẹ, con không muốn đi nữa đâu, chân con đau quá."

Đây đã là căn nhà thứ năm mà người môi giới chỉ cho bọn họ, An Vu ngáp ngủ một cái, cô không muốn di chuyển thêm nữa.

"Chúng ta kiên trì thêm một chút nữa thôi."

"Không đâu, con không đi được nữa."

"Không hiểu chuyện gì cả."

An Vu dùng gương mặt đáng thương nhìn An Tài Triết, khóc lên một tiếng gọi ông ấy: "Bố."

Ngôi nhà mới có phòng ở trên lầu 4 nhưng lại không có thang máy để đi lên trên, có lẽ không thể đáp ứng được yêu cầu của bọn họ. An Tài Triết cười nhẹ rồi nói: "Được rồi, con đợi bố và mẹ ở dưới lầu, không được chạy lung tung.

Con biết chưa?"

"Vâng!"

Trong lòng cô đột nhiên cảm thấy vui vẻ hơn một chút, vẫn là bố tốt với cô nhất.

An Vu không có việc gì làm, ngồi xổm trên mặt đất một lúc. Bố mẹ đi có chút hơi lâu, cô cảm thấy rất buồn chán.

Cô ngẩng đầu lên, chợt thấy bầu trời bên ngoài nhuộm một mảng lớn màu đỏ cam, giống như một biển quýt rộng lớn vậy. Hoàng hôn treo trên bầu trời giống như một vòng lửa màu đỏ rực, vô cùng đẹp mắt.

Cô đứng dậy và chạy một mạch về phía mặt trời.

Cô từ cuối con hẻm chạy ra, đứng lại đó vài giây rồi quay người chạy theo con đường phía bên phải.

Tuy nhiên cô chỉ bận ngắm nhìn hoàng hôn mà không nhận ra bản thân mình đã chạy đến góc phố.

Phía trước có tiếng bánh xe lăn rất ồn ào đang lao tới với tốc độ cực nhanh.

Giây tiếp theo đã ngay lập tức đâm mạnh vào cô.

"A!"

Cơ thể giống như bị đụng vào một bức tường, cô gái nhỏ ngã xuống đất, váy hất tung về phía trước, hai bắp chân rơi xuống mặt đường nhựa vừa đau vừa rát. "Không xong rồi, tôi đụng phải người rồi."

"Sao đột nhiên lại chạy ra ngoài thế này, không nhìn đường sao?"

"Tôi phải làm sao đây? Cậu ấy có chết không vậy?"

"Chạy mau! Chạy mau lên!"

Tiếng trượt patin ồn ào trở lại và bọn họ vội vàng trượt đi. An Vu chậm rãi đứng dậy và quay đầu sang bên trái, trên con đường vắng vẻ không có một bóng người.

Đầu gối của cô hơi bị trầy ra một chút, cảm giác vừa đau vừa rát.

Cô rất ấm ức, nghĩ về chuyện xảy ra vừa rồi lại càng ấm ức hơn.

Vì vậy cô khoanh tay ngồi dưới đất và bắt đầu khóc, nước mắt liên tục tuôn ra, hai bông hoa nhỏ trên đầu run lên bần bật.

"Mẹ ơi, huhu"

Sau khi khóc một lúc lâu, cô đột nhiên nghe thấy trên đường có tiếng trượt patin quen thuộc đang từ xa truyền đến gần hơn.

Chính là âm thanh này, cô nhấc cái đầu nhỏ của mình ra khỏi vòng tay, cố gắng muốn nhìn kỹ người đã đâm vào cô.

Nhưng không ngờ, cậu bé đi giày trượt patin lúc đi ngang qua cô đột nhiên giảm tốc độ lại. Trên tay cậu bé đó cầm một chiếc túi ni lông, đứng trước mặt cô nói một cách đầy hống hách.

"Này, chỉ cho tôi xem cậu bị thương ở đâu."

Vừa nói dứt câu, An Vu ôm chặt cánh tay của mình run lên một chút.

Người con trai này thật là hung dữ, rõ ràng là người đã đâm vào cô vậy mà giọng điệu lại hung dữ như vậy.

Cô càng cảm thấy ấm ức hơn, hai mắt đã đầy nước mắt lại càng đầy hơn, nước mắt giống như những hạt trân châu thi nhau rơi xuống.

Giang Sóc đau đầu muốn chết đi được.

Tại sao cậu lại gặp phải một đứa trẻ hay khóc thế này.

"Đừng khóc nữa."

"Không phải là tôi đâm vào cậu đâu."

"Nếu cậu còn khóc nữa tôi sẽ rời khỏi đây ngay đấy."

Cậu đã hết lời an ủi rồi nhưng cô gái nhỏ này ngày càng khóc to hơn.

Giang Sóc không còn cách nào khác đành phải ngồi xổm xuống đất, thở dài một hơi rồi dỗ dành cô: "Này, cho tôi xem chân của cậu đi. Nếu quá nửa tiếng mà không bôi thuốc thì sẽ bị tàn phế đấy. Cậu không còn chân mà đi nữa đâu."

Tiếng khóc thút thít đột nhiên im bặt.

Giang Sóc cong môi cười, cách dỗ dành này thật sự rất hiệu quả.

"Là thật sao?"

Cô chớp chớp đôi mắt hạnh nhân trong veo nhìn cậu một cách rất hồn nhiên.

Giang Sóc tránh đi ánh mắt của cô, ậm ừ nói: "Đương nhiên là thật rồi."

An Vu vén mép váy của mình lên, quả nhiên trên đầu gối có hai vết xước, đỏ hồng còn có chút tơ máu.

Làn da của cô gái nhỏ vốn dĩ rất mềm mại, dùng sức một chút đã đỏ ửng lên, nói gì vừa rồi bị ngã như vậy.

"Rất nghiêm trọng đấy, huhu."

"Nghiêm trọng chỗ nào, chỉ là bị trầy da thôi."

...

"Nhưng mà nó đau lắm."

Giang Sóc không muốn tranh luận với cô về chuyện này nữa. Cô gái nhỏ này thật là đang làm ra vẻ đáng thương, loại vết thương này căn bản không thể coi là một chấn thương được. Khi học trượt patin, bọn họ đều bị ngã mỗi ngày. Vết thương của Tiền Đạc Hâm khi bị bố cậu ta dùng cây gậy đánh còn tồi tệ hơn thế này nhiều.

Cậu không nói gì nữa, nhanh chóng lấy lọ thuốc đã mua từ trong túi ra, trước tiên dùng tăm bông thấm thuốc để sát trùng, sau đó băng lại cho cô.

Cậu thực hiện thao tác rất nhẹ nhàng, cậu thật sự chưa bao giờ nhẹ nhàng như vậy.

Nhưng cô vẫn kêu to rằng nó rất đau.

"Được rồi."

Giang Sóc đứng dậy và nhét số thuốc còn lại vào tay cô.

Cậu thuận tiện đút cho cô một que kem, hung hăng nhìn cô một cái sau đó nói: "Cái này cho cậu ăn, không được nói với bố mẹ cậu, biết chưa?"

An Vu đã được số thuốc này giúp cho bớt đau hơn, ngoan ngoãn gật đầu.

Vào thời điểm Giang Sóc quay lại, Tiền Đạc Hâm mới run rẩy bước tới gần.

"Giang Sóc, nói với tôi cô bé đó vẫn ổn đi."

"Đã xảy ra chuyện rồi, xương cẳng chân bị gãy."

"A?"

"Tôi đã nói tên của cậu ra rồi, chuẩn bị quay về bị bố đánh đi."

2.

An Trai Triết đã thật sự thuê căn nhà cuối cùng mà ông ấy nhìn thấy. Căn nhà có diện tích 60 mét vuông, hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp và một phòng tắm.

Mặc dù những ngôi nhà trên đường phố và ngõ hẻm trông có vẻ cũ kỹ và đổ nát, nhưng khu vực này lại là trung tâm của thành phố cổ, và có trường tiểu học tốt nhất thành phố A, Trung Thanh số 1 ở gần đó. Những ngôi nhà trong khu vực trường học đều nằm ở vị trí rất tốt, mỗi tấc đất đều vô cùng đắt đỏ.

Tiền thuê nhà rất đắt, nhưng nơi này gần Trường tiểu học Trung Thanh, thuận tiện cho An Tài Triết đi làm và An Vu đi học.

Vào đầu tháng 9, Trường tiểu học Trung Thanh cuối cùng cũng đã khai giảng.

Phòng học của lớp 3A1 vô cùng ồn ào, lũ trẻ vẫn chưa ổn định lại tâm trí vui chơi sau kỳ nghỉ.

Giang Sóc đang ngồi ở trong phòng học.

Ở một góc nhỏ phía sau, Tiền Đạc Hâm ngồi gần cửa ra vào và cửa sổ, Lưu Hạo ngồi một góc trên bàn đầu tiên.

Ba tên quỷ nhỏ mỗi người chiếm một phương đất riêng, trên không trung những quả bóng giấy bay loạn xạ, tạo thành một mớ hỗn độn.

Giáo viên chủ nhiệm lớp từ bên ngoài đi vào, trong phòng học có chút yên tĩnh hơn. Các bạn học ngẩng đầu lên, phát hiện đứng bên cạnh giáo viên là một cô gái nhỏ mặc váy hồng. Cô gái nhỏ có hai bím tóc buộc sang hai bên vài cài hai bông hoa nhỏ màu hồng.

Chủ nhiệm lớp gõ gõ xuống bàn yêu cầu mọi người im lặng, sau đó giới thiệu học sinh mới với mọi người trong lớp.

Cô gái nhỏ đảo mắt quan sát một lượt sau đó ngọt ngào nói tên cô là An Vu.

Các vị trí ngồi trong lớp đều đã đầy, giáo viên liếc nhìn đồng hồ, hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên nên có chút bận rộn, vì vậy cô ấy đã nói An Vu ngồi vào chiếc ghế trống cuối cùng.

An Vu gật đầu, mang cặp sách trên vai đi theo hướng mà giáo viên đã chỉ.

"Giang Sóc, Giang Sóc, bạn mới ngồi cùng bàn với cậu kìa."

Tiền Đạc Hâm vô một quả bóng giấy rồi ném qua, quả bóng giấy liền rơi xuống đất.

An Vu dừng lại một chút, cầm quả cầu giấy đưa cho cậu ta rồi nói: "Đây là quả cầu giấy của cậu sao?"

Giọng nói của cô gái nhỏ nhẹ nhàng mềm mại, nghe rất thoải mái.

Giang Sóc đang cúi đầu chơi game, nghe thấy giọng nói này, ngẩng đầu nhìn sang.

Đột nhiên cậu ngẩn người ra.

An Vu cũng nhận ra người này, cô chỉ ngây người ra khoảng ba giây, sau đó đôi mắt nhanh chóng cong thành hình trăng lưỡi liềm nhỏ.

Cô dùng chất giọng ngọt ngào của mình nói: "Thật trùng hợp, là cậu sao!"

3.

Tiểu quỷ này đã có một cô bạn cùng bàn. Bàn cùng bàn rất ham học, trong lớp ngồi ngay ngắn, viết chữ rất đẹp, mỗi lần kiểm tra đều đạt 100 điểm.

Giáo viên hết lời khen ngợi cô và đề nghị cô làm nhóm trưởng, sau đó là lớp trưởng.

Giang Sóc không thích phải làm bài tập, nhưng An Vu bắt buộc phải thu bài tập của cậu.Vì vậy mỗi lần có bài tập cô đều nhìn cậu một cách đầy đáng thương và dịu dàng nói: "Giang Sóc, Giang Sóc, đừng chơi game nữa, cậu mau làm bài tập đi."

Tên tiểu quỷ này đầu óc vô cùng ngông cuồng, đến lời của giáo viên còn không nghe thì lời nói của cô gái nhỏ này có tác dụng gì chứ.

Cậu dùng giọng điệu lạnh lùng trả lời: "Không làm."

Sau đó lại tiếp tục ngồi chơi game.

"Giang Sóc, mau làm bài tập đi."

"Không làm."

Giọng điệu của cậu thờ ơ nhưng cô gái nhỏ này không quan tâm.

Giang Sóc cảm thấy cô thật kỳ lạ. Giọng nói của cậu rất lạnh lùng, những cô gái khác nghe cậu nói như vậy đều sẽ mặc kệ cậu. Ngay cả giáo viên cũng không thèm để mắt đến cậu, tại sao cô lại vẫn bám theo cậu. Cô cũng không hề thể hiện thái độ tức giận, chỉ hỏi đi hỏi lại cậu một câu.

Giọng cô nhẹ nhàng không giống như giọng của một người đang hối thúc, chỉ đáng thương nhìn cậu rồi nói: "Giang Sóc, mau làm bài tập đi."

Giang Sóc có cảm giác rất bất lực với cô gái nhỏ này. Trò chơi đã gần đến cấp độ cuối cùng, cậu càng ngày càng ít hứng thú với trò chơi hơn.

Cậu thở dài và ném máy chơi game vào trong cặp sách, sau đó lấy vở bài tập ra và làm bài tập về nhà một cách nghiêm túc.

An Vu cầm bài tập đã làm, kiểm tra từ đầu đến cuối, ngọt ngào khen ngợi: "Làm tốt lắm, Giang Sóc giỏi quá đi."

Cô lấy từ trong túi nhỏ ra một cây kẹo m*t vị đào đưa cho cậu: "Cái này cho cậu."

Kẹo màu hồng có vị quá ngọt, Giang Sóc không thích ăn những thứ có vị ngọt như thế này.

Nhưng kẹo của cô rất ngon, ăn một lần là lại muốn ăn tiếp.

Những lần sau đó, chỉ cần An Vu yêu cầu Giang Sóc làm bài tập về nhà, cậu sẽ làm ngay lập tức.

Giang Sóc thích gấp giấy origami, đôi khi cậu gấp một chiếc thuyền, đôi khi lại gấp một chiếc máy bay giấy.

Sau khi gấp xong, cậu ném lên bàn của An Vu. Cô nở nụ cười rồi cất hết đống giấy origami của cậu đi, sau đó lấy ra một cây kẹo m*t đưa cho cậu.

Tiền Đạc Hâm không biết những cây kẹo m*t này có sức mạnh kỳ diệu gì. Một lần khi Giang Sóc không có ở đó, cậu ta đã lén ăn chiếc kẹo m*t mà anh để trong ngăn kéo. "Này, nó ngọt quá, không có gì đặc biệt cả."

Chính vì cây kẹo m*t không có gì đặc biệt này, Giang Sóc đã rất tức giận với cậu ta.

Tiền Đạc Hâm cảm thấy Giang Sóc đã thay đổi rồi, bất kể cậu ở đâu hay đang làm gì, chỉ cần An Vu kêu một tiếng, cậu sẽ không chơi cùng cậu ta nữa.

Cậu không còn lạnh lùng như lúc trước nữa, cậu cũng không cùng cậu ta chịu phạt nữa, bây giờ cậu còn muốn nghỉ chơi với cậu ta chỉ vì một cây kẹo m*t.

Tiền Đạc Hâm không vui, rõ ràng hai người bọn họ mới là một cặp song sinh dính liền nhau.

4.

Bố mẹ của Giang Sóc đã mua một căn nhà trong khu vực của Trường tiểu học Trung Thanh số 1.

Bố mẹ còn bận công việc kinh doanh nên gia đình anh thuê người giúp việc nấu ăn.

Ngôi nhà mà An Tài Triết thuê cũng nằm trong tiểu khu này, trùng hợp là ngay đối diện nhà của Giang Sóc.

Bởi vì sống cùng nhau trong một tiểu khu, An Vu và Giang Sóc đều cùng nhau tới trường.

"Bài tập tiếng Trung chép bài, bài tập toán và tiếng Anh chép từ." An Vu nhìn chằm chằm Giang Sóc đang bỏ tất cả bài tập vào trong cặp, kiểm tra cẩn thận lại giúp cậu rồi gật đầu nói: "Được rồi, sách vở đều đủ cả rồi. Hôm nay bố của tôi tăng ca, Giang Sóc, chúng ta về nhà trước đi."

Vào thời điểm tan học, một nửa bầu trời được bao phủ bởi những đám mây đỏ tuyệt đẹp.

Giang Sóc là một đứa trẻ rất năng động, chỉ cần là hoạt động thể thao cậu đều rất thông thạo. Gần đây cậu đã bắt đầu trượt ván sau khi học trượt patin xong.

Cậu chậm rãi trượt về phía trước với chiếc cặp sách đeo trên lưng. Trượt được một nửa đường cậu quay đầu nhìn lại, bóng dáng của cô gái nhỏ đi phía sau đột nhiên biến mất.

Cậu không còn cách nào khác đành phải quay lại con đường cũ. Sau đó cậu nhìn thấy cô ở dưới gốc cây thông lớn ở cổng trường, đang ngẩng đầu nhìn đám mây đỏ trên bầu trời.

Cô có vẻ rất thích nhìn bầu trời, ngắm bình minh, hoàng hôn và những đám mây. Mỗi lần nhìn thấy những đám mây xinh đẹp trên bầu trời, cô đều không thể nhịn được mà đứng lại ngắm nhìn chúng. Giang Sóc thở dài một hơi, nhanh chóng trượt đến bên cạnh cô, kéo nhẹ bím tóc đuôi ngựa của cô.

"Cậu còn đang nhìn cái gì vậy, mau về nhà thôi."

An Vu quay đầu lại nhìn cậu một chút, sau đó lại nhìn lên bầu trời, hai mắt sáng ngời chỉ lên không trung cho anh xem: "Cậu nhìn kìa Giang Sóc, thật là đẹp!"

"Ùm."

"Ở lại đây xem chúng một lúc nữa được không?"

Đôi mắt cô long lanh như có nước, đồng tử còn phản chiếu một đám mây lớn màu đỏ.

Giang Sóc từ trên ván trượt nhảy xuống, gật đầu nói với cô: "Được."

Khi mặt trời lặn xuống và bầu trời trở nên tối dần, hai đứa trẻ mới từ từ cùng nhau quay về nhà.

"Giang Sóc, cậu trượt chậm lại một chút, tôi không theo kịp."

"Cậu đứng lên đây đi, tôi kéo cậu theo cùng."

"Không cần đâu, tôi sợ lắm."

"Chậm một chút thôi, Giang Sóc."

"Giữ thăng bằng và nhìn thẳng về phía trước đi."

"Huhu, sao cậu lại bắt nạt tôi?"

"Tôi không bắt nạt cậu, đây là đang dạy cho cậu chơi."

"Nhanh quá!"

"Cố lên nào, đừng sợ."

Đó là mùa thu của năm lớp ba ở tiểu học.

Vào mùa thu này, Giang Sóc đã nhận được một món quà quý giá nhất trên đời.
 
Kẹo Mạch Nha - Cố Kiều
Chương 81


Đó là một mùa hè khác, có thông báo rằng khu vực này sẽ bị cúp điện từ 6 giờ sáng.

Vào sáng sớm, chiếc điều hòa chạy cả đêm đã bị tắt, hơi lạnh cuối cùng tích tụ lại được đã thoát ra ngoài qua khe cửa từng chút một.

Giang Sóc giống như đang ở trong miệng núi lửa, quần áo ướt đẫm mồ hôi. Cậu cau mày thật chặt, mắt nhìn thấy hình bóng quen thuộc của một cô gái nhỏ đang từng bước đến gần cậu. Cô im lặng không nói gì cả, chỉ mỉm cười với cậu.

Những vệt mồ hôi từ thái dương chảy xuống sau tai giống như một dòng sông nhỏ, âm thanh vọng vào từ bên ngoài càng trở nên rõ ràng.

"Giang Sóc!"

"Giang Sóc!"

An Vu ra sức đập cửa, cô nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay trái, lo lắng dậm chân xuống đất.

Hôm nay tại sao đến giờ này Giang Sóc còn chưa dậy, sắp muộn học đến nơi rồi.

Giang Sóc từ từ tỉnh dậy, căn phòng rất nóng, cơ thể cậu ướt dính lại có chút nhấp nháp và đầu hơi choáng váng. Phải mất một lúc lâu, cậu mới nhận ra lúc này mình đang nằm trên giường.

Cậu thất vọng nhắm mắt lại, giấc mơ trong đầu giống như một khối cát vàng ảo ảnh, rất nhanh đã biến mất.

Nhưng cho dù đã quên mất nội dung là gì, cậu vẫn biết đó là một giấc mơ xấu hổ như thế nào.

"Giang Sóc, Giang Sóc!"

Giọng nói quen thuộc ngay lúc này lại vang lên.

Bây giờ Giang Sóc mới hoàn hồn, vội vàng đứng dậy nhanh chóng rời khỏi giường.

Nhưng mà mới đi được hai bước, cậu đột nhiên dừng chân lại, đưa tay gãi gãi đầu sau đó chạy đi mở cửa.

Cánh cửa vừa bật mở, khuôn mặt nhỏ nhắn như đang muốn khóc của An Vu hiện ra. Cô ngước đôi mắt đáng thương lên nhìn anh: "Giang Sóc, sao cậu lại dậy muộn vậy, sắp muộn học mất rồi." "Mấy giờ rồi?"

"Còn hai mươi phút nữa là vào lớp."

Năm nay hai người bọn họ đã học cấp hai rồi, ngôi trường cách nhà hai con phố dài, đi bộ đến đó mất khoảng 25 phút.

An Vu đi theo cậu vào phòng, còn chưa đi được vài bước, Giang Sóc ấn đầu cô rồi đẩy sang một hướng khác.

"Ra phòng khách đợi đi, đừng vào đây."

Hôm nay Giang Sóc thật sự không bình thường chút nào.

Trong lòng An Vu cảm thấy có chút bực bội. Cô đợi cậu lâu như vậy bản thân cũng không nhận được một lời xin lỗi, cậu thậm chí còn hung dữ không cho cô vào phòng.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy tí tách, Giang Sóc vội vàng tắm rửa rồi bước ra.

Khi cậu quay trở lại một lần nữa, cậu nhìn thấy cô gái nhỏ đang ngồi xổm trên ghế sô pha với chiếc cặp nhỏ trong tay, dùng đôi mắt tức giận nhìn cậu chằm chằm.

Bởi vì mặc quần áo quá nhanh, đồng phục học sinh còn chưa kịp kéo khóa, cậu tùy tiện khoác chiếc cặp màu đen lên vai. Cậu đi tới nắm nhẹ chỏm tóc đuôi ngựa đang rũ xuống phía sau đầu của cô, cong môi nở một nụ cười rồi hỏi: "Cậu không đi học sao?"

"Cậu đã làm lãng phí thêm mười phút rồi."

An Vu cảm thấy rất bất lực, đem đồng hồ ra chỉ cho cậu xem: "Quá mười phút là sẽ bị phạt đứng yên đấy, đều là lỗi của cậu."

Cô gái nhỏ ấm ức nhìn rất đáng thương.

"Là lỗi của tôi." Giang Sóc dùng một tay nâng cặp sách nặng trịch của cô lên, nhẹ nhàng an ủi cô: "Nhưng cậu yên tâm đi, cậu sẽ không bị phạt đứng đâu."

An Vu không biết cậu lại nghĩ ra trò gì.

Nhưng khi cậu kéo một chiếc xe đạp từ bãi đậu xe ra, cô chớp mắt

Giang Sóc mua xe đẹp từ khi nào vậy?

ngạc nhiên.

Cậu không mua một chiếc xe đạp địa hình to lớn, mà mua một chiếc xe đạp bình thường có thể chở một người ngồi ở ghế sau.

Năm nay cơ thể của cậu đã phát triển rất cao lớn, hai chân thon dài đặt trên mặt đất, hất cằm về phía cô nói: "Mau ngồi đi."

"Được."

An Vu vui vẻ ngồi xuống phía sau Giang Sóc. Giang Sóc còn chưa kịp lên tiếng nói gì, hai cánh tay nhỏ bé mềm mại của cô đã vòng qua ôm chặt lấy cậu.

Lưng Giang Sóc đột nhiên cứng đờ, cả người đều trở nên căng thẳng.

Tuy nhiên cô gái nhỏ này lại hoàn toàn không phát hiện ra điều bất thường ở cậu.

Cô lại vòng tay ôm cậu chặt hơn, ngọt ngào lên tiếng: "Giang Sóc, tôi đã ngồi cẩn thận rồi."

Vành tai của thiếu niên trẻ đỏ bừng lên, mím môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng một chữ cũng không thể nói ra khỏi miệng.

Với một chân giẫm lên bàn đạp, chiếc xe nhẹ nhàng di chuyển ra ngoài.

Gió buổi sáng se lạnh, tóc mái của cô gái nhỏ ngồi sau bị thổi bay. Cô ôm chặt lấy cậu, cái đầu nhỏ dán chặt vào lưng cậu.

"Giang Sóc, cậu mua xe khi nào vậy?"

"Vừa mới đây thôi."

"Sau này cậu sẽ không đi bộ đến trường nữa sao?"

"Chuyện này đều phụ thuộc vào cậu."

"Nhưng tôi không có xe đạp."

"Cái gì của tôi đều là của cậu còn gì, đừng có giả vờ!"

"Vậy cậu sẽ luôn đạp xe đưa tôi đến trường sao?"

"Đúng vậy."

An Vu cong môi nở một nụ cười: "Được, Giang Sóc, cậu thật tốt."

Từ nay

về sau cô sẽ không cần phải đi bộ đến trường nữa, có thể ngủ nhiều hơn một chút. Trường học của hai người bọn họ cách quá xa, đi bộ 20 phút sẽ rất mệt mỏi.

Đạp xe đến trường như thế này thật sự rất nhanh, chỉ khoảng 10 phút là họ đã tới được trường.

Nhưng đi bộ từ cổng trường vào đến lớp cũng mất năm phút. Giáo viên tiếng Trung đang đứng trước bục giảng kiểm tra bài đọc buổi sáng, lòng bàn tay của An Vu đổ mồ hôi vì căng thẳng. Mấy hôm trước, bạn cùng bàn của cô đến muộn vậy nên giáo viên đã rất tức giận, có chút đáng sợ.

Giang Sóc và An Vu không học cùng lớp, cô học ở A1 còn Giang Sóc học ở A3.

Rất nhanh đã leo lên đến cầu thang tầng hai, bước chân của An Vu đột nhiên dừng lại.

Cô cúi đầu xuống, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại.

Ngày đêm ở bên nhau nhiều năm như vậy, Giang Sóc vừa nhìn đã biết cô đang sợ hãi.

Cậu cắn nhẹ môi dưới, cười lớn nói với cô: "Đồ nhát gan, giáo viên sẽ ăn thịt cậu hả? Sợ cái gì?"

Khuôn mặt của An Vu giống như sắp khóc đến nơi rồi, quay sang lườm cậu một cái.

Tất cả mọi chuyện còn không phải là lỗi của cậu sao?

"Cậu không biết sao, giáo viên Chu thật sự rất đáng sợ."

"Đáng sợ lắm sao?"

"Cậu sẽ bị phạt đứng đấy."

"Chỉ là một hình phạt nhỏ thôi mà, không thành vấn đề." "Giang Sóc!"

Giang Sóc ngừng cười, không trêu chọc cô nữa.

Cậu tiến gần hơn vài bước, xoa nhẹ mái tóc gọn gàng của cô, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, tôi hứa giáo viên sẽ không phạt cậu đâu, mau vào trong đi."

An Vu cúi mặt đi sau lưng cậu.

Phòng học đầu tiên ở đầu cầu thang là lớp của bọn họ, giáo viên tiếng Trung đang đứng ở trên bục giảng.

An Vu đành cam chịu đi vào từ cửa trước, vừa định lên tiếng báo cáo, tên quỷ phía sau đột nhiên hét lớn lên.

"Cậu nhìn xem, làm sao mà phải gấp gáp chứ, chẳng phải chỉ vừa mới bắt đầu vào học đấy sao?"

Cậu hét to đến nỗi cả lớp đều nghe thấy.

Giáo viên Chu quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Giang Sóc đang một tay đút vào túi quần đứng ở cửa lớp, một tay cầm cặp sách của An Vu.

Cô gái nhỏ ở đằng sau đỏ mặt vì xấu hổ, nhìn cậu có chút bực bội.

Giáo viên Chu ngay lập tức nổi giận, chỉ tay vào mặt cậu mà mắng: "Tên nhãi ranh này, đừng có gây họa cho học sinh ngoan lớp chúng tôi, mau quay về lớp của mình đi."

Giang Sóc đã đảm bảo An Vu sẽ không bị giáo viên phạt đứng, và cậu đã đoán đúng.

Hôm đó An Vu không bị phạt đứng.

Nhưng Giang Sóc lại phải chép văn bản tận năm lần rất khổ sở.

6.

Ở trường trung học cơ sở, các nữ sinh lần lượt bước vào tuổi dậy thì. Vóc dáng của họ chưa phát triển nhiều nhưng các nam sinh thì ngày càng cao lớn, chiều cao của Giang Sóc thậm chí đã lên tới 1m76. Dáng người gầy và cao, đặc biệt rất dễ nhìn.

Mặc dù còn nhỏ nhưng một số học sinh đã bắt đầu nói với nhau về chuyện tình yêu như người lớn.

Một người bạn đã bí mật nói với An Vu rằng Giang Sóc đã rất nổi tiếng với các cô gái từ khi học lớp ba, và có rất nhiều người đang yêu thầm cậu.

Lúc đó, An Vu không hiểu thế nào gọi là yêu thầm, cô không hiểu được sự khác biệt rõ rệt giữa tình yêu và tình bạn.

Cô chỉ nhớ rõ khi ngồi nói chuyện, bọn họ nói rằng khi thấy ai về nhà với ai, ai nắm tay ai thì chắc chắn là có tình cảm với nhau.

An Vu cảm thấy khá bối rối, nắm tay nhau cùng đi về nhà không phải chính là mối quan hệ yêu đương sao? Nhưng cô và Giang Sóc đã như hình với bóng không thể tách rời kể từ năm lớp ba rồi.

"Hai người các cậu không giống thế, cậu và Giang Sóc chỉ là thanh mãi trúc mã mà thôi, yêu đương không phải chỉ có mỗi nắm tay đâu."

An Vu chớp chớp mắt tò mò: "Vậy còn làm cái gì nữa?"

Một người bạn tiến đến sát bên nói vào tai cô: "Ôm nhau và hôn trong một rừng cây nhỏ."

Ôm nhau và hôn? Điều này không được, tuyệt đối không được.

Ở độ tuổi này sao có thể làm ra loại chuyện như thế được chứ?

Tuy nhiên, An Vu vừa có được một khái niệm mơ hồ và tình yêu. Một số cô gái đã nhờ cô gửi giúp thư tình của mình đến Giang Sóc.

Tất cả học sinh trong lớp đều biết An Vu rất thân với Giang Sóc, họ là những người bạn thời thơ ấu lớn lên cùng nhau.

An Vu học giỏi và tính tình rất tốt, tất cả bọn họ đều nghĩ cô sẽ đồng ý gửi thư giúp cho bọn họ.

Nhưng thật bất ngờ, An Vu đã từ chối.

Bây giờ vẫn còn đang là học sinh trung học cơ sở, làm sao Giang Sóc có thể nắm tay và ôm hôn người khác được. An Vu thậm chí còn không thể chịu đựng được khi nghĩ đến điều đó.

Bởi vì bị An Vu từ chối, rất nhiều người không thích đã đi nói xấu sau lưng cô.

Nói rằng cô ích kỷ và ghen tuông, nói An Vu cũng đang yêu thầm Giang Sóc nhưng cậu không thích cô nên cô không muốn để những người con gái khác ở bên cạnh cậu.

Giang Sóc không mất quá nhiều thời gian để biết về sự việc này.

Có một số cậu con trai nói cô gái nhỏ thanh mai kia đã phá hủy đi vận đào hoa của cậu. Bọn họ còn tưởng rằng Giang Sóc sẽ rất tức giận, nhưng điều kỳ lạ chính là cậu không hề nổi giận, ngược lại còn rất vui vẻ. Hôm đó, buổi học đầu tiên kết thúc, Giang Sóc đợi An Vu ở cầu thang bên ngoài lớp học.

Khi tiếng chuông vừa reo, một cô gái chạy đến và nhét vào trong tay cậu một lá thư tỏ tình, Thật trùng hợp là An Vu đã nhìn thấy cảnh tượng đó.

Khi quay lại, An Vu cúi đầu im lặng không nói gì. Giang Sóc lắc lắc lá thư tỏ tình màu hồng trong tay khi cậu bước đi.

An Vu không nhịn được nữa, cô dừng lại, nghiêm túc nói với cậu: "Giang Sóc, nếu cậu với cô ấy ở bên nhau, tôi sẽ..."

Cậu nhướng một bên mày lên, cười như không cười hỏi cô: "Sẽ thế nào?"

"Tôi sẽ nói với mẹ của cậu."

Nụ cười trên môi Giang Sóc càng lúc càng hiện rõ hơn, cậu thở dài một hơi rồi nói: "Cậu thật là kiểm soát người khác quá đấy."

Giang Sóc lại hỏi tiếp: "Sao cậu lại không muốn tôi yêu đương?"

An Vu nhanh chóng đáp lời: "Bởi vì bố của tôi nói cấp ba rất quan trọng. Muốn vào được cấp ba nhất định phải chăm chỉ học tập, không thể làm những chuyện như vậy được."

Được rồi, Giang Sóc cảm thấy có chút thất vọng, cậu không nghe được câu trả lời mà bản thân mong muốn được nghe.

Cậu mím môi, đột nhiên thở dài thật sâu.

"Nhưng những người khác đều có thư tỏ tình, tôi cũng muốn có."

Giọng điệu của cậu rất ấm ức, giống như cậu thật sự rất buồn phiền.

"Vào cấp ba sẽ có thôi." An Vu nhẹ giọng an ủi.

"Không, tôi muốn ngay bây giờ."

"Bây giờ thì không thể đâu, cậu sẽ không thể vào được cấp ba mất.

"Thật đáng tiếc, bằng không cậu viết thư cho tôi đi."

An Vu có chút lo lắng, lắc đầu nói: "Tôi sẽ không làm đâu."

"Cậu viết văn giỏi như vậy, chắc chắn sẽ viết rất hay."

Mẹ cô từng nói với cô những cậu bé mới lớn rất bướng bỉnh và nóng nảy. Cô nên nhường nhịn Giang Sóc nhiều hơn một chút, đừng thường xuyên chống lại cậu, nếu không hai người sẽ cãi nhau.

An Vu cảm thấy những gì mẹ cô nói rất có lý, nhưng hôm nay Giang Sóc rất kỳ lạ, vừa ngang ngược còn có chút vô lý

Không còn cách nào khác, chẳng qua chỉ là bắt chước viết thư tình thôi mà, sẽ không quá khó để cô viết được.

Vì thế buổi tối hôm đó An Vu đã tìm thấy một tập thơ hiện đại trong phòng làm việc nhỏ của bố mình.

Cô đã nhanh chóng chép gọn gàng ba bài thơ tình cho Giang Sóc.

Điều mà An Vu không biết chính là, Giang Sóc đã nhét lá thư tỏ tình được cô chép lại này dưới gối của anh trong rất nhiều năm.
 
Kẹo Mạch Nha - Cố Kiều
Chương 82


7.

Điểm số của An Vu trong suốt những năm học trung học cơ sở luôn được duy trì trong top 10 của trường. Vì vậy nên vào năm thứ ba của trường trung học cơ sở, cô đã thành công giành được một suất trong danh sách học sinh đề xuất.

Sau kỳ thi giữa học kỳ, những học sinh được đề xuất đủ điều kiện đã được nghỉ học sớm. Tất cả những học sinh có đủ tư cách để nghỉ đều bỏ đi hết, nhưng An Vu thì không.

Cô vẫn dậy sớm mỗi ngày để đợi Giang Sóc ở tầng dưới, sau đó cùng anh đến trường.

Các học sinh ban đầu đều không hiểu An Vu đã thi đậu cấp ba rồi, tại sao cô vẫn còn quay lại trường mỗi ngày?

Mọi người từng nghĩ cô là một mọt sách, nhưng mãi sau này họ mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Bởi vì An Vu thường xuyên chạy đến ca ba sau giờ học.

Thời gian giữa các tiết học rất ngắn, trên hành lang đã chật ních người qua lại, một cô gái nhỏ đang dựa vào bệ cửa sổ trước lớp ba, cầm tờ giấy vừa mới làm xong ở tiết học trước nghiêm túc giảng bài cho Giang Sóc.

Cậu thiếu niên trẻ một tay chống cằm nghe, ánh mắt thỉnh thoảng lại dời đi chỗ khác, lặng lẽ rơi xuống trên gò má thanh tú của cô gái nhỏ.

Năm đó cô vừa tròn mười lăm tuổi, ngũ quan còn chưa phát triển hoàn thiện, trên gò má ửng hồng nhô lên một cục mụn nhỏ. Đặc biệt mỗi khi cô tức giận, miệng cô lại phồng ra trông giống như một con cá nóc nhỏ. Trong ánh mắt của Giang Sóc hiện lên một ý cười, sau đó bất ngờ bị đánh bởi bàn tay nhỏ bé của cô.

"Giang Sóc, cậu nghe có hiểu không?"

"Hiểu mà."

Anh theo bản năng trả lời trong vô thức.

"Vậy vừa nãy tôi nói cái gì?"

"Giang Sóc, cậu có nghe hiểu thật không đấy?"

An Vu cảm thấy không vui, lại cầm bút đập vào tay anh: "Cậu lại mất tập trung rồi, không giảng bài cho cậu nữa, hứ."

Cô tức giận nói xong, xoay người định cầm tờ giấy rơi đi ngay lập tức, Giang Sóc đã kịp thời phản ứng lại, vội vàng nắm chặt lấy cổ tay của cô.

"Thật xin lỗi, tôi sai rồi, sau này sẽ không như vậy nữa."

Anh xin lỗi cô với một thái độ vô cùng chân thành.

"Hừ..." An Vu quay đầu lại không thèm để ý tới anh, nhưng cô vẫn như cũ đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích.

Khóe môi của Giang Sóc cong lên, anh nở một nụ cười vì biết cô sẽ không bao giờ mặc kệ mình.

"Cái này cho cậu."

Anh nhét một thanh sôcôla vào bàn tay nhỏ nhắn của cô.

Thư Thu Vân từng than thở rằng cái gì cô cũng giỏi, nhưng cô lại rất thích ăn đồ ngọt, món mà cô đặc biệt yêu thích là sô cô la.

Vì vậy cho nên khi cô còn nhỏ, để tránh việc bị người khác dụ dỗ rồi bắt cóc, trong túi của cô luôn nhét đầy những viên kẹo đến mức phồng cả lên.

An Vu mà nhìn thấy sôcôla sẽ không thể di chuyển tiếp được nữa, không biết Giang Sóc đã biết bí mật này từ bao giờ, kết quả anh đã dùng thủ đoạn này để đối phó với cô. Kết quả thật sự không phụ lòng người.

"Đó là cái gì vậy?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên.

Khóe môi của Giang Sóc cong lên, anh có chút buồn cười.

Vừa ngại ngùng lại vừa muốn ăn, tại sao cô lại có thể dễ thương như vậy?

"Sôcôla." Giang Sóc cong môi cười rồi nói: "Nghe nói đây là sản phẩm vừa mới ra mắt, hương vị ô long bạch đào, cậu nhận nó và tha lỗi cho tôi được không?"

An Vu do dự suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói: "Được rồi, vậy tôi sẽ giảng lại một lần nữa, đầu óc cậu đừng có suy nghĩ lung tung."

"Được, lần này nhất định tôi sẽ chú ý.

Thành tích của Giang Sóc thật ra không tệ, thi vào cấp ba cũng không phải vấn đề khó khăn gì. Nhưng trường cấp ba mà An Vu được giới thiệu thật sự quá tốt, là trường cấp ba tốt nhất thành phố A, dựa vào kỳ thi tuyển sinh của trung học để vào được là rất khó.

Cả hai người họ đều muốn học cùng trường cấp ba với nhau và không muốn phải xa nhau.

Vì vậy, trong giai đoạn nước rút của kỳ thi tuyển sinh cấp ba, An Vu vẫn luôn học cùng Giang Sóc, giảng bài cho anh và sửa lại các câu trả lời sai.

Với sự giúp đỡ của cô, thành tích của Giang Sóc ngày càng trở nên tốt hơn.

"Thời gian một tiếng, bắt đầu tính từ bây giờ, Giang Sóc, cậu không được mất tập trung."

Đó là hai ngày cuối cùng trước khi kỳ thi diễn ra, Giang Sóc bắt đầu làm bài thi mô phỏng trong khoảng thời gian gấp rút cuối cùng.

Đã là mười giờ tối, trong nhà vẫn còn sáng đèn, Lâm Nghi bưng một đĩa trái cây trên tay, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng của Giang Sóc bước vào. "Mẹ, suỵt!"

Bà còn chưa kịp lên tiếng nói gì, Giang Sóc đã quay sang ra hiệu cho bà giữ im lặng.

Lâm Nghi sửng sốt ngẩn người ra một chút, ánh mắt chuyển sang một bên, phát hiện An Vu đã ngủ say đang nằm trên bàn.

Trong tay cô vẫn đang nắm chặt một chiếc bút, Giang Sóc nhẹ nhàng lấy chiếc bút ra, sau đó đắp một chiếc chăn điều hòa lên cho cô.

Trong mắt Lâm Nghi lộ ra một ý cười, bà đặt đĩa trái cây xuống, đóng cửa lại sau đó đi ra ngoài.

Trong kỳ nghỉ hè năm mười lăm tuổi đó, với sự bầu bạn và giúp đỡ của An Vu, Giang Sóc đọc sách vào ban đêm với ánh đèn, kiên trì đuổi kịp và bồi đắp từng chút một những kiến thức mà anh đã thiếu sót trong suốt hai năm qua. Và anh cũng đã thu được kết quả mỹ mãn nhất trong cái nắng như thiêu đốt của mùa hè sôi động đấy.

Anh và thanh mai bé nhỏ của mình đã có thể cùng nhau học một trường cấp ba.

8.

"Vu Vu, cậu và Giang Sóc của lớp 12 ban khoa học có quan hệ rất tốt sao?"

Chung Hiểu Lệ nhỏ giọng hỏi cô.

An Vu đang ngồi trên bàn làm bài tập, nghe vậy liền gật đầu đáp lời: "Ừm, bọn tôi là bạn rất thân."

Vào học kỳ thứ hai của năm thứ hai cấp ba, trường lại chia lớp. Đây là lần điều chỉnh lớp thứ hai trong trường, An Vu được xếp vào lớp chính của ban nghệ thuật tự do, và Chung Hiểu Lệ là bạn cùng bàn mới của cô. "Nhưng tôi đã nghe rất nhiều người nói rằng hai người đang bí mật hẹn hò với nhau."

"Bọn tôi không có yêu đương."

"Không phải sao? Lần trước tôi nhìn thấy cậu ấy xoa đầu cậu, trông rất thân mật. Hai người thật sự không có mối quan hệ yêu đương sao?"

"Không có, bọn tôi chỉ là bạn bè lớn lên cùng nhau."

"Ồ, thế tại sao hai người lại quen nhau vậy?"

"Nhà của cậu ấy gần nhà tôi, ở rất gần nhau."

Chung Hiểu Lệ nhìn chằm chằm An Vu, cảm giác vẫn không đáng tin cho lắm, cô ấy nhẹ giọng hỏi lại một lần nữa: "Thật sự chỉ là một người bạn bình thường thôi sao?"

"Đúng vậy."

"Được rồi, hóa ra tin đồn đó là hoàn toàn sai sự thật."

Chung Hiểu Lê bước ra chỗ khác, An Vu buông chiếc bút đang cầm trong tay ra, cô thở dài một hơi cảm thấy rất bất lực.

Cô không thể nhớ nổi bản thân đã trả lời những câu hỏi tương tự như thế này bao nhiêu lần rồi.

Năm nay cô là học sinh lớp 11, cô đã 17 tuổi rồi, còn một năm nữa thôi là cô sẽ trở thành người lớn.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, con người ta không ngừng trưởng thành, khuôn mặt không còn nét non nớt nữa, trái tim cũng trở nên cứng rắn hơn.

Mấy năm trước, các cô gái nhỏ sẽ bối rối không biết tình yêu là gì. Nhưng giờ đây, tình yêu thầm kín giữa con trai và con gái dường như đã trở thành chủ đề chính để bàn tán mỗi khi rảnh rỗi của mọi người. Trường học ở rất xa nhà nên hầu hết học sinh đều ở nội trú, bọn họ cũng vậy.

Do việc học ở cấp ba rất nặng nề, hơn nữa họ còn không thường xuyên về nhà, vì thế An Vu và Giang Sóc ngày càng có ít thời gian dành cho nhau hơn.

An Vu chọn ban nghệ thuật tự do vào năm thứ hai trung học, trong khi đó Giang Sóc chọn ban khoa học.

Sau khi trải qua tuổi dậy thì dễ xúc động và cáu kỉnh, Giang Sóc ở trường trung học giống như hoàn toàn trở thành một con người mới. Thành tích học tập của anh ngày càng tốt hơn, điểm số ngày càng tiến bộ và anh gần như độc chiếm vị trí đứng đầu của lớp khoa học. Ngoài ra, trong hai năm qua, anh đã xuất hiện trong rất nhiều cuộc thi khác nhau ở trường.

Anh không còn là một tên tiểu quỷ chỉ biết lãng phí thời gian học tập nữa, và đương nhiên anh cũng không cần đến sự giúp đỡ của An Vu nữa.

Tất cả mọi người trong trường đều biết đến Giang Sóc, và đặt cho anh danh hiệu là nam thần.

Năm nay anh đã cao tới 1m86, vóc dáng cao ráo và rất đẹp trai, vậy nên có rất nhiều cô gái đến xem anh thi đấu bóng rổ.

Anh đang đứng giữa ánh đèn, là trung tâm của sân khấu, An Vu rất mừng cho anh nhưng dần dần lại cảm thấy có chút mất mát.

Cô gái nhỏ dường như không còn vui vẻ như trước nữa, thậm chí còn bắt đầu cố tình xa cách anh.

Giang Sóc không phải không để ý, chỉ là anh không nghĩ ra được lý do tại sao cô và anh không hề tức giận, cũng không cãi nhau mà cô không muốn lại gần anh? Câu hỏi này đã khiến Giang Sóc đau đầu trong một thời gian dài.

Cô tự dặn bản thân phải cố gắng học hành, anh nghe lời cô. Trên lớp anh luôn chăm chú nghe giảng, phân tích kỹ câu hỏi, mỗi kỳ thi đều cố gắng đạt vị trí đứng đầu.

Cô nói con trai khi chạy nhanh nhìn sẽ rất đẹp. Vì vậy anh đã đi đến đại hội thể thao và giành được huy chương vàng trong các bộ môn chạy nước rút, nhảy cao và nhảy xa.

Thấy cô và những người bạn của cô nhìn chằm chằm vào các chàng trai nhảy múa trên sân khấu và la hét, anh thậm chí còn dành thời gian để tham gia một câu lạc bộ hiphop. Rõ ràng anh đã rất chăm chỉ nỗ lực để trở nên tốt hơn và trở thành những gì cô thích.

Nhưng tại sao cô vẫn không vui, thậm chí còn bắt đầu xa cách anh?

Giang Sóc cảm thấy đau đầu và không thể nào hiểu được, nhưng điều đó không quan trọng, anh nhất định đã làm điều gì đó khiến cô không hài lòng.

Nếu cô không muốn tới tìm anh, vậy thì anh sẽ bám lấy cô.

Chuyện này không phải là vấn đề gì đó quá to lớn.

Chàng trai trẻ bước vào lớp hạng nhất một cách tự nhiên, đặt sữa và sôcôla lên bàn của cô, đến gặp cô mỗi khi anh rảnh và mang theo tờ đề để hỏi bài. "Tôi không hiểu những bài báo này, có lẽ đã sai ở đâu đó rồi."

"Có rất nhiều từ mới cho các câu hỏi chính trị, vậy nên bây giờ tôi phải học thuộc từ."

"Được thôi, nhưng tôi lười tìm quá, cậu dạy tôi đi."

"Tôi cũng không biết."

"Vậy chúng ta cùng nhau kiểm tra đi, tiết tự học buổi tối trước phòng chờ của thư viện, tôi đợi cậu."

...

An Vu mím môi dưới, sau đó gật đầu đồng ý.

Không phải là do áp lực học cấp ba quá lớn đã hủy hoại cô gái nhỏ của anh sao?

Nhưng may mắn thay, vẫn có những chủ đề học tập có thể bần luận chung với nhau.

Vì thế kể từ đó, Giang Sóc thường xuyên rủ An Vu đến thư viện cùng nhau ôn bài.

Mối quan hệ giữa hai người bọn họ dần dần được cải thiện trở lại, giống như sự xa cách trước đó chỉ là một giấc mơ.

Mối quan hệ này vẫn luôn tiếp tục ổn định cho đến một ngày nào đó.

An Vu đến thư viện tìm Giang Sóc sau bữa tối như mọi khi và quay lại lớp học để lấy sách.

Bạn cùng lớp Lưu Nguyệt chạy đến nói với cô: "An Vu, cậu lại đến thư viện nữa sao?"

"Đúng vậy."

"Cậu và Giang Sóc đến đó để học cùng nhau sao?"

An Vu gật đầu đáp lời: "Ừm."

Mọi người đều biết Giang Sóc và An Vu là bạn từ nhỏ lớn lên cùng nhau, vậy nên hai người họ học cùng nhau cũng không có bất kỳ tin đồn hẹn hò nào truyền ra.

Lưu Nguyệt nhìn An Vu, do dự một lúc lâu, cuối cùng nói với cô tin tức mà cô ấy vừa nghe được.

"An Vu, có phải Giang Sóc đang hẹn hò với Diệp Khinh Nam cùng lớp với cậu ấy không?"

An Vu giật mình hỏi lại: "Cái gì?"

"Cậu không biết sao? Tôi cũng chỉ là nghe người khác nói thôi, bởi vì mỗi ngày cậu và Giang Sóc đều ở bên nhau học tập, Diệp Khinh Nam hình như có chút không vui."

Chuyện Diệp Khinh Nam có không vui hay không thì cô không biết, nhưng cô biết rằng bản thân mình đang cảm thấy không vui.

Giang Sóc đã yêu đương rồi, nhưng cô lại hoàn toàn không biết điều này.

Cô sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa.

An Vu không đi đến thư viện nữa, cô cũng trả lại sữa và đồ ăn vặt mà Giang Sóc mang đến cho.

Lý do đưa ra cũng vô cùng kỳ lạ, cô nói rằng mình bị sâu răng nên không thích ăn đồ ngọt nữa.

Giang Sóc không thể hiểu nổi mình lại làm cho vị tổ tiên này nổi giận ở chỗ nào?

Buổi tối vào mùa đông rất lạnh, An Vu tắm xong liền cầm bình giữ nhiệt đi lấy nước trong phòng chứa nước.

Nhưng thật không may, cô dường như đã phạm phải sao nghịch thủy hành vào ngày hôm đó, lớp lót bên trong của bình giữ nhiệt đã phát nổ trên tay cô.

Nước nóng tạt vào quần áo và giày, làm ướt cả mũi giày và nhỏ giọt từ từ xuống mu bàn chân.

Một lúc sau đó An Vu mới cảm thấy đau rát.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên sau lưng cô.

An Vu sững sờ quay đầu lại, nhìn thấy Giang Sóc đang cau mày, chạy nhanh vài bước đến bên cạnh cô.

"Bị bỏng ở chỗ nào, có đau lắm không."

"Mau nói đi!"

Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, nỗi cay đắng kìm nén đã lâu điên cuồng ập vào người cô, giống như muốn đem cô nuốt chửng.

Cô không kiềm chế được nữa, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.

"Giang Sóc!"

"Huhu, đau quá!"

Mặc kệ đám đông đang kéo đến xem náo nhiệt, anh trực tiếp ôm cô lên theo kiểu bế công chúa.

Nước nóng làm bỏng mu bàn chân cô và tạo thành hai vết phồng rộp.

Bàn chân bị thương nên phải hạn chế cử động từ hôm đó. Từ việc lấy thức ăn, lấy nước, về ký túc xá và các hoạt động cần cử động khác, ngoại trừ việc đi vệ sinh, còn lại tất cả đều là do Giang Sóc đảm nhận. An Vu cảm thấy thật kỳ lạ khi anh cư xử như thế này.

"Kỳ lạ ở chỗ nào? Chuyện như thế này trước đây còn ít sao? Bây giờ lên cấp ba lại nói là kỳ lạ?"

An Vu cạn lời không thể nói thêm được gì nữa.

Giang Sóc cảm thấy cần phải nhân cơ hội này giải quyết mọi vấn đề giữa hai người bọn họ.

"Cậu không cảm thấy dạo gần đây cậu luôn trốn tránh tôi sao?"

"Không có."

"Đừng có quay mặt đi chỗ khác, nhìn tôi đây này."

Giang Sóc mạnh mẽ giữ chặt lấy đầu cô.

"Cậu thật hung dữ."

"Tôi hung dữ sao?" Giang Sóc khẽ cười lên một tiếng, bất lực trả lời: "Nếu tôi hung dữ đến mức đó, tôi đã đánh gãy chân cậu từ lâu rồi."

Còn có thể để cô có cơ hội trốn tránh anh sao?

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, trầm giọng nói ra hai chữ: "Lý do?"

Giang Sóc trước đây chưa bao giờ nghiêm túc như thế này, sự nghiêm túc khiến mọi người cảm thấy có chút sợ hãi.

Nhưng An Vu lại nghĩ, rõ ràng là anh giấu cô trước, người nổi giận phải là cô mới đúng, anh có tư cách gì mà giận cô?

An Vu cúi mặt xuống, múc múc bát cháo rau trong tay.

Cuối cùng cô chậm rãi nói ra câu hỏi mà bản thân đã suy nghĩ rất lâu.

"Có phải cậu yêu đương rồi không?"

Giang Sóc giống như chết lặng tại chỗ.

Anh sững sờ trong khoảng mười giây.

Anh không nói nên lời, hỏi lại cô: "Cậu nghe ai nói vậy?"

An Vu lắc đầu: "Không thể nói được."

Giang Sóc tức giận đến bật cười, đây là cái gì vậy chứ?

Thật là oan uổng cho anh quá rồi!

Tùy tiện úp lên đầu anh một cái nồi rằng không để ý đến cô, vị tổ tiên này làm cho anh tức đến chết mất.

Tuy nhiên, chỉ trong một thời gian ngắn, Giang Sóc đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn.

Tại sao cô lại cảm thấy khó chịu khi phát hiện ra anh đang yêu đương?

Trong lòng Giang Sóc giống như có từng lớp sóng dần dần dâng lên, sau đó là sự kích động đến sắp trào dâng.

Anh bắt đầu nghĩ về một hướng, nhưng anh vẫn chưa thể chắc chắn được.

"Cấp ba không thể yêu đương được sao?" Anh nói với một giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

Trái tim An Vu trở nên đau nhói, vậy mà anh lại không phủ nhận chuyện đó.

Vậy cho nên anh thật sự đang yêu đương?

Tại sao anh lại có thể làm như vậy!

Cô nhướng mi, nhưng không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.

Cô muốn khóc ngay bây giờ, nhưng làm thế thì thật là xấu hổ.

Cô làm sao có thể khóc được chứ?

"Không biết." Cô chỉ có thể lắc đầu.

Giang Sóc nhìn chằm chằm cô vài giây, đôi môi của anh lặng lẽ cong lên.

Anh cúi người xuống mang giày vào cho cô, nhưng lần này An Vu đã từ chối.

"Làm sao vậy?" Giang Sóc cười sau đó nhẹ nhàng hỏi.

"Không thể như thế này được."

"Không phải trước đây vẫn luôn như thế này sao, tại sao bây giờ lại không được?"

An Vu im lặng không nói lời nào, Giang Sóc cũng không tỏ ra vội vàng, đợi cô từ từ trả lời.

Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ giọng nói: "Bởi vì cậu đã có bạn gái rồi, nên không thể."

"Tại sao lại như vậy?"

"Bạn gái của cậu...sẽ ghen đấy."

"Ghen sao?" Giang Sóc trầm ngâm nhìn cô giống như đang suy nghĩ điều gì đó, đột nhiên anh nghiêng đầu nhẹ nhàng cười: "Vậy cậu có biết điều đó nghĩa là gì không?"

An Vu lạnh mặt nói: "Tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa."

Cô hất tay anh ra định bỏ đi nhưng sức con gái không thể bằng con trai được.

Giang Sóc nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô.

"Được rồi, đừng gây rắc rối nữa."

Anh thở dài một hơi, xoa đầu cô rồi nói: "Là giả đó, tôi không có bạn gái."

"Đó chỉ là tin đồn thôi."

9.

Giang Sóc cuối cùng cũng biết lý do tại sao An Vu lại tức giận.

Tuy rằng anh cảm thấy rất oan uổng nhưng thật ra cũng rất vui.

An Vu lại thấy anh rất kỳ lạ, cả ngày luôn nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái.

Tiết tự học buổi tối ngày hôm đó kết thúc, anh đến tìm cô, mang theo một chiếc cặp sách căng phồng.

Không đợi An Vu lên tiếng hỏi, Giang Sóc đã kéo khóa cặp ra, trong cặp sách đựng đầy những bức thư tình.

Anh nói: "Cho cậu đó."

An Vu ngẩn người ra một lúc, không hiểu anh đang chơi trò gì: "Sao cậu lại đưa cho tôi?"

"Tịch thu lại hết đưa cho cậu."

"Nhưng đây là gửi cho cậu mà, đưa cho tôi làm gì?"

Giang Sóc mỉm cười dịu dàng nhưng không trả lời câu hỏi của cô.

Anh tiếp tục hỏi: "Có phải cậu vẫn muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học không?"

"Ùm."

"Kỳ thi tuyển sinh đại học có quan trọng không?"

"Rất quan trọng."

"Vì kỳ thi tuyển sinh đại học rất quan trọng, vậy thì chúng ta nhất định phải học tập thật chăm chỉ. Không thể làm những chuyện như vậy được."

An Vu có chút sững sờ, cô không hiểu sao lại thấy những lời này nghe quen tai tới vậy?

"Giang Sóc, nếu cậu và cô ấy ở bên nhau, tôi sẽ nói cho mẹ cậu biết đấy."

"Cậu thích kiểm soát người khác thật đấy, tại sao lại không cho tôi yêu đương?"

"Bởi vì bố của tôi nói cấp ba rất quan trọng, muốn vào cấp ba nhất định phải cố gắng học tập, không thể làm những chuyện như vậy được."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Vu đỏ bừng lên như con tôm luộc, cúi đầu xuống không dám nhìn anh.

Giang Sóc bật cười, tiếp tục nói một mình: "Nhưng tôi cũng muốn có những gì người khác có."

"Có thể có nó sau khi vào trường đại học mà? Đúng không?"

An Vu cắn nhẹ môi dưới: "Nhưng cậu đã có rồi."

"Vậy thì tôi sẽ không thể vào đại học nữa."

Ôi trời, cô thật sự muốn đào một cái lỗ ở trên mặt đất để trốn đi.

An Vu không muốn nói chuyện với anh nữa, cô xoay người định chạy trốn, nhưng vẫn là chậm một bước, Giang Sóc đã đi tới nắm chặt lấy cổ tay của cô.

Cơ thể của An Vu cứng đờ, cô từ từ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt của hai người bất ngờ chạm vào nhau.

Trong khoảnh khắc đó, họ giống như bị rơi vào khoảng không gian vô tận.

Những mảnh ghép của mười năm bên cạnh nhau nhanh chóng lướt qua tâm trí hai người họ giống như một bộ phim.

"Giang Sóc, cậu nghe có hiểu không vậy?"

"Lại mất tập trung nữa rồi, tôi không muốn giảng bài cho cậu nữa, hứ."

"Thật xin lỗi, tôi sai rồi, sau này sẽ không như vậy nữa."

"Cậu sẽ luôn lái xe đưa tôi tới trường chứ?"

"Đương nhiên."

"Được, Giang Sóc, cậu thật là tốt."

"Giang Sóc, cậu trượt chậm một chút, tôi không theo kịp."

"Chậm một chút, Giang Sóc."

Hết cảnh này đến cảnh khác, cho đến ngày đầu tiên hai người bọn họ gặp nhau.

"Đừng khóc nữa."

"Không phải là tôi đâm vào cậu đâu."

"Nếu cậu còn khóc nữa, tôi sẽ rời đi đấy."

"Thật trùng hợp, là cậu sao!"

Ôi trời, vị tổ tiên nhỏ này của anh thật sự là quá chậm hiểu rồi.

Giang Sóc thở dài một tiếng, hai tay kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.

An Vu ngẩn người ra và không dám cử động chút nào.

Giang Sóc cười nhẹ: "Cậu bị ngốc sao?"

"Ùm?"

"Cậu sẽ viết thư tình chứ?"

"Tôi sẽ không viết đâu"

"Nhưng tôi sẽ viết."

Giang Sóc buông cô ra, đặt tay lên vai và hơi đẩy cô ra một chút.

"Nhưng ở đây không có giấy bút, để tôi trực tiếp nói với cậu luôn."

Hôm nay là một ngày rất tối, không có trăng.

Nhưng cô đã nhìn thấy những vì sao trong mắt anh và nghe thấy bài thơ tình hay nhất trong cuộc đời cô.

"Tôi coi mọi người đều như cỏ cây, chỉ có cậu là núi xanh."

"Đồ ngốc, trước nay vẫn luôn là cậu."

"Người mà Giang Sóc này thích vẫn luôn là cậu."

_ Hoàn_
 
Back
Top Dưới