1.
Kẻ Đào Tẩu Hèn Mọn
Sau đêm canh ba kinh hoàng ấy, chút dũng khí cuối cùng còn sót lại trong Thẩm Khuyết đã bay biến sạch sẽ.
Hắn không muốn làm "kẻ được chọn".
Không muốn biết chân tướng.
Càng không có cái mộng tưởng làm anh hùng cứu thế hay kẻ phản nghịch ngông cuồng.
Hắn chỉ là một gã thu xác đê tiện.
Mà đã là kẻ thu xác, bài học đầu tiên phải thuộc nằm lòng là biết sợ chết.
Trong căn chòi mục nát nồng mùi ẩm mốc, Thẩm Khuyết thu dọn hành lý trong im lặng chết chóc.
Động tác của hắn vội vã, gấp gáp, nhưng tuyệt nhiên không loạn.
Vài bộ y phục vải thô rách nát được nhồi vào tay nải, một thanh dao găm gỉ sét lạnh lẽo ép sát bên hông.
Mảnh ngọc bội nứt nẻ nằm trong lòng bàn tay hắn, nóng rực như một cục than hồng.
Hắn căm hận nó, nhưng lại hèn nhát không dám vứt bỏ.
Cuối cùng, hắn nhét nó vào túi áo trong ngực trái, giấu một mầm tai họa ngay sát nhịp tim mình.
"Ở lại là chết."
"Ra ngoài... dù phải làm chó hoang, ít nhất vẫn còn được thở."
Thẩm Khuyết lẩm bẩm như niệm chú, rồi lao mình vào màn sương sớm đặc quánh chưa tan.
Hắn không dám đợi mặt trời mọc.
Ở cái nơi quỷ quái này, ánh sáng chưa từng là thứ dùng để bảo vệ con người.
2.
Vòng Lặp Của Tử Địa
Hắn chọn cổng ngoại sơn phía Bắc.
Đó là con đường mòn cũ kỹ, lối đi độc đạo chuyên dùng để kéo những xe xác thối rữa ra bãi tha ma hoang.
Thẩm Khuyết đã đi lại trên con đường này hàng nghìn lần, quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng có thể vẽ lại từng gốc tùng già vặn vẹo, từng phiến đá nứt vỡ sắc cạnh.
Khởi đầu, mọi thứ bình thường đến mức đánh lừa được cảnh giác của hắn.
Vẫn là dốc đá trơn trượt ấy.
Vẫn là thứ sương mù lạnh lẽo mang theo mùi trầm hương ngai ngái trộn lẫn mùi đất tanh.
Nhưng đi được khoảng một canh giờ, sống lưng Thẩm Khuyết bắt đầu lạnh toát.
Một sự sai lệch mơ hồ len lỏi vào tâm trí.
Cảnh vật... không thay đổi.
Vẫn là gốc cây tùng khô đét hình thù kỳ dị đó.
Vẫn là tảng đá lớn có hình dáng tựa như một hộp sọ người đang cười cợt.
Ngay cả vết rêu xanh loang lổ trên mặt đất dưới chân cũng giống hệt đoạn đường hắn vừa đi qua.
Hơi thở của Thẩm Khuyết bắt đầu rối loạn.
Hắn bước nhanh hơn.
Rồi chạy.
Hắn chạy thục mạng, guồng chân điên cuồng trên con đường mòn quen thuộc đến phát ói.
Cho đến khi buồng phổi nóng rát như bị ai xé rách, cổ họng tanh mùi máu, hắn mới buộc phải dừng lại, chống tay xuống gối thở dốc.
Khi ngẩng đầu lên, trái tim Thẩm Khuyết như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Sừng sững trước mặt hắn không phải là cổng lớn thoát ra thế giới bên ngoài, mà là tấm bia đá lạnh lẽo khắc bốn chữ đỏ như máu: KHU MỘ PHÍA TÂY.
Nơi hắn bắt đầu.
Tông môn này không cần dựng tường cao hào sâu.
Không cần bố trí lính canh nghiêm ngặt.
Thậm chí chẳng cần kích hoạt đại trận phòng thủ.
Nó chỉ đơn giản là bẻ cong không gian, biến nơi này thành một cái lồng không đáy, không cho phép bất cứ kẻ nào bước ra quá giới hạn.
3.
Những Đường Hầm Hướng Về Tâm Điểm
Sự tuyệt vọng biến thành cơn điên.
Thẩm Khuyết nghĩ đến những hầm mộ cổ xưa chằng chịt dưới lòng đất.
Đó là nơi an nghỉ—hoặc giam cầm—hài cốt của những kẻ vô danh từ hàng trăm năm trước, những đường hầm tự nhiên không nằm trong quy hoạch chính thống của tông môn.
Ít nhất, hắn bấu víu vào tia hy vọng mong manh đó.
Hắn bắt đầu đào.
Mười đầu ngón tay bật máu, hắn điên cuồng đào qua những lớp đất sét lạnh ngắt, ẩm ướt.
Hắn trườn qua những cỗ quan tài mục nát xếp chồng lên nhau như những bao cát phế thải.
Hắn gạt sang bên những đống xương trắng đã mủn, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn thành tro bụi.
Trên vách hang đất lởm chởm là những phù văn trấn hồn cổ xưa vẽ bằng máu chu sa đã phai màu, nhiều chỗ mờ đến mức không còn nhận ra hình dạng.
Không khí càng xuống sâu càng loãng, lạnh lẽo thấu xương, mỗi hơi thở hắt ra đều hóa thành làn sương trắng mờ ảo.
Nhưng điều khiến Thẩm Khuyết kinh hoàng nhất không phải là bóng tối hay những bộ xương, mà là hướng đi của những đường hầm này.
Chúng không hề tỏa ra hướng ngoại vi tông môn.
Tất cả, không ngoại lệ, đều nghiêng dần xuống dưới.
Dốc xuống.
Sâu hơn.
Chúng như những mạch máu khổng lồ trong lòng đất, tất cả đều hội tụ về một hướng duy nhất: Trung tâm của tông môn.
4.
Bí Mật Dưới Đáy Quan Tài
Ở tận cùng của sự tuyệt vọng, Thẩm Khuyết trượt chân, rơi tự do xuống một hố sâu hun hút.
Cú ngã khiến hắn choáng váng.
Nhưng khi gượng gạo đứng dậy, thứ đập vào mắt hắn khiến đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, mọi suy nghĩ đều bị đình trệ.
Sâu trong lòng núi, một đại trận khổng lồ với quy mô không tưởng được khắc thẳng vào nền đá tảng nguyên khối.
Nó không tròn trịa như Bát Quái, không cân xứng như Tứ Tượng.
Nó không mang hình dáng của bất kỳ trận pháp hộ sơn chính thống nào hắn từng nghe thấy.
Nó mang hình dáng của... một chiếc quan tài.
Một chiếc quan tài khổng lồ, bao trùm lấy toàn bộ địa thế nơi này.
Trong khoảnh khắc rợn người đó, Thẩm Khuyết đã hiểu ra tất cả.
Hắn nhìn thấy cấu trúc thực sự của nơi hắn đang sống:
Ngoại môn là nắp quan tài.
Nội môn là thân quan tài.
Và Khu mộ phía Tây này, chính là đáy quan tài, nơi tích tụ mọi thứ ô uế, mục nát và trầm luân nhất.
Tông môn này không được xây dựng trên một phong ấn.
Bản thân tông môn chính là phong ấn.
Đệ tử thiên tài, trưởng lão uy nghiêm, hay những kẻ thu xác hèn mọn như hắn... tất cả chỉ là những sinh vật phù du sống ký sinh bên trong một chiếc quan tài khổng lồ, một nhà tù vĩ đại đang giam giữ thứ gì đó không nên tồn tại trên cõi đời này.
5.
Di Ngôn Của Kẻ Đi Trước
Hắn lảo đảo lùi lại, lưng chạm vào vách đá ẩm ướt gần đại trận.
Ánh mắt hắn vô tình bắt gặp những dấu vết kỳ lạ trên vách đá.
Đó là những vết khắc lộn xộn, điên cuồng được tạo ra bằng móng tay trần.
Những vệt máu khô đen kịt vẫn còn đọng lại trong các rãnh đá sâu hoắm.
Những dòng chữ xiêu vẹo, run rẩy như được viết trong cơn hoảng loạn tột độ:
"Đừng tìm đường ra."
"Không có 'ngoài kia'."
"Chỉ có xuống dưới.
Tất cả đều phải xuống dưới."
Và ngay bên cạnh những dòng di ngôn tuyệt vọng đó, là một ký hiệu quen thuộc đến nhức mắt — chính là ký hiệu đang nằm trên ngực hắn.
Nhưng ký hiệu trên vách đá đã bị gạch xóa điên cuồng.
Kẻ đó đã dùng chính móng tay của mình cào nát mặt đá, như thể muốn xé toạc nó ra khỏi chính da thịt mình trong cơn đau đớn tột cùng.
Một kẻ nào đó, trước hắn, đã từng đến đây.
Đã từng mang ký hiệu này.
Đã từng cố trốn chạy.
Và kẻ đó đã hiểu ra một sự thật tàn khốc: Ở nơi này, ngay cả cái chết cũng không phải là sự giải thoát.
6.
Người Đi Lạc
Thẩm Khuyết không nhớ mình đã bò ngược lên mặt đất bằng cách nào.
Hắn trồi lên từ miệng hầm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, toàn thân phủ đầy bùn đất tanh tưởi và mùi máu khô.
Vừa chui ra khỏi lòng đất, hắn khựng lại, toàn thân cứng đờ.
Cách đó không xa, lão Chấp sự nội môn đã đứng đó từ bao giờ.
Trên tay lão là một chiếc đèn lồng giấy dầu tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt và lạnh lẽo như ánh đèn treo trước linh đường của người chết.
Lão không tỏ ra giận dữ.
Không tra hỏi.
Không rút kiếm thị uy.
Khuôn mặt già nua dăn deo của lão tĩnh lặng như mặt nước giếng chết.
Ánh mắt lão nhìn Thẩm Khuyết không chứa đựng sát ý, mà chỉ có sự thương hại hờ hững — giống như một người chủ nhìn con gia súc ngu ngốc vừa đi lạc khỏi chuồng.
"Ngươi đi lạc rồi, Thẩm Khuyết."
Giọng lão đều đều, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của khu mộ, không mang chút cảm xúc của con người.
"Ở nơi này... chưa từng tồn tại khái niệm 'rời đi'."
Nói xong, lão chậm rãi quay lưng bước đi, không buồn ngoảnh lại.
Chiếc bóng của lão bị ánh đèn lồng kéo dài, xiêu vẹo in lên những ngôi mộ im lìm xung quanh.
Thẩm Khuyết quỳ sụp xuống đất, sức lực bị rút cạn.
Hắn nhìn xuống cái bóng của chính mình dưới ánh trăng mờ.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra cái bóng của mình dường như đậm đặc hơn, méo mó hơn, như thể... có thứ gì đó đang đứng chung trong một cái bóng với hắn.
Hắn hiểu ra điều cuối cùng, điều đáng sợ nhất.
Muốn trốn khỏi chiếc quan tài khổng lồ này, trước hết phải biết nó đang giam giữ thứ gì.
Và thứ đó, dường như đang đập nhè nhẹ những nhịp đập quái dị ngay trong chính lồng ngực hắn.