Khác kẻ thu xác : huyết ấn trường sinh

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406443903-256-k278539.jpg

Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
Tác giả: doanthekiet
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác phẩm : kẻ thu xác:huyết ấn trường sinh
tác giả : đoàn thế kiệt
tóm tắt cốt truyên:"Trong tông môn này, sự im lặng chính là thứ vũ khí sắc bén nhất.

Và ta...

đã học được cách lắng nghe những vết nứt của sự im lặng đó."

Thẩm Khuyết chỉ là một kẻ thu xác vô danh ở ngoại môn, lầm lũi trong mùi trầm ngải ngọt lịm dính dấp và những xác chết lạnh lẽo.

Công việc của hắn là dọn dẹp những "sai số" của một tông môn danh môn chính phái, để những vết máu không làm bẩn vẻ huy hoàng của con đường trường sinh.

Nhưng đêm nay, xác chết của vị thiên tài trẻ tuổi đã không im lặng.

Ký hiệu quỷ dị đang "thở" dưới lớp da nhợt nhạt, những vết cào rướm máu phía trong nắp quan tài, và một mảnh ký ức vụn vỡ hiện về: Chính tay Thẩm Khuyết đã cầm thanh đao mảnh, khắc xuống những lằn ranh tử thần đó.

Hắn là ai?

Một kẻ thu xác thấp kém hay là lưỡi đao thầm lặng của một đại kế đẫm máu?



tutien​
 
Related threads
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • [MTDTGPMNVN x VNCH] kẻ thất hứa
  • Tranh Sủng Kế
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • Kẻ Khắc Mặt Quỷ (Văn học Việt Nam)
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
  • Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    kẻ thu xác:huyết ấn trường sinh


    CHƯƠNG 1: KÝ ỨC DƯỚI LỚP TRẦM NGẢI

    Đêm đó, Thẩm Khuyết không chỉ lau máu.

    Hắn đang gột rửa một linh hồn đã mục ruỗng từ bên trong.

    Linh đường tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

    Không khí đặc quánh mùi trầm ngải tích tụ qua năm tháng — thứ hương ngọt lịm ấy, dính dấp, cố ý đè nén mùi tanh nồng của máu tươi thấm đẫm trong vải liệm.

    Dưới ánh nến xanh leo lét, cái bóng của Thẩm Khuyết hắt lên vách đá, vặn vẹo và kéo dài, trông như một con quỷ đang kiên nhẫn chờ thời khắc siết cổ chính kẻ sinh ra nó.

    Người nằm trên phản đá từng là thiên tài của tông môn.

    Cái tên ấy đã nhiều lần vang lên trong đại điện, được sư trưởng đích thân khen ngợi, được hậu bối coi là mục tiêu cả đời không với tới.

    Nhưng giờ đây, thứ còn lại chỉ là một cái vỏ rỗng.

    Đôi mắt trợn ngược, lòng trắng đục ngầu, như đang trừng trừng oán thán thiên đạo — hoặc oán thán những kẻ nhân danh thiên đạo.

    Bọn họ nói cậu ta tẩu hỏa nhập ma.

    Bọn họ nói bằng cái giọng trơn tru, lạnh lẽo của những kẻ đã quá quen với việc phủ đất lên xác chết rồi quay lưng bỏ đi.

    Thẩm Khuyết run rẩy lật cổ tay người chết lên.

    Dưới lớp da nhợt nhạt, những mạch máu vốn phải tan rã sau khi chết lại co quắp dị thường, xoắn kết thành một ký hiệu kỳ quái.

    Nó không giống vết thương, cũng không giống dấu ấn tu luyện.

    Nó đang tồn tại.

    Không, chính xác hơn — nó đang thở.

    Ký hiệu ấy như một loài ký sinh, bám rễ trong huyết mạch, nhấm nháp chút linh lực tàn dư cuối cùng.

    Một luồng lạnh âm ỉ trườn dọc sống lưng Thẩm Khuyết, giống cảm giác bị một lưỡi dao rỉ sét kề sát gáy.

    Hắn biết những đường nét này.

    Biết sự dứt khoát, chuẩn xác đến tàn nhẫn của từng nét cắt.

    Bởi vì, trong hố đen sâu thẳm của ký ức, Thẩm Khuyết thấy một hình ảnh mờ nhòe: Chính bàn tay hắn đang cầm một thanh đao mảnh, run rẩy nhưng không hề dừng lại, khắc từng nét xuống da thịt một người nào đó... trong khi tiếng kêu thảm thiết vẫn chưa kịp tắt hẳn.

    TIẾNG GÕ TỪ CÕI CHẾT

    Trong tông môn, người ta gọi hắn là Thẩm Khuyết, kẻ thu xác.

    Một cái bóng vô danh lầm lũi giữa khu mộ ngoại môn hoang lạnh.

    Họ cần hắn để dọn dẹp hậu quả, để những vết nhơ của "chính đạo" được chôn sâu không dấu vết.

    Thẩm Khuyết đã quen với việc bị xem như không tồn tại.

    Nhưng đêm nay, xác chết này không cho phép hắn giả vờ làm ngơ.

    Khi Thẩm Khuyết đặt tay lên ngực thi thể, chuẩn bị niệm chú tẩy linh, một luồng oán khí lạnh buốt đột ngột xộc thẳng vào đại não, khiến đầu óc hắn trống rỗng trong khoảnh khắc.

    Cốc.

    Tiếng gõ khô khốc vang lên từ phía sau tấm rèm trầm.

    Nhịp điệu đều đặn, giống tiếng mõ tụng kinh — nhưng lạnh lẽo, vô hồn, mang theo hơi thở của âm ty.

    Thẩm Khuyết quay phắt lại.

    Sau rèm chỉ có bóng tối đặc quánh, những dải lụa trắng rủ xuống, lay động nhẹ như những cánh tay treo lơ lửng trong gió.

    Cốc.

    Cốc.

    Lần này, tiếng gõ vang lên từ bên dưới phản đá.

    Da đầu Thẩm Khuyết tê dại, như có hàng ngàn con mọt đang gặm nhấm ý thức.

    Hắn cúi xuống — và trong khoảnh khắc đó, hắn thề rằng mình đã cảm nhận được một bàn tay tái nhợt, khô lạnh, lướt nhẹ qua gấu áo.

    Những điều bất thành văn trong tông môn:

    Đừng hỏi vì sao thiên tài chết trẻ.

    Đừng hỏi vì sao quan tài luôn bị đóng bằng đinh trấn hồn dài mười thốn.

    Và tuyệt đối...

    đừng nhìn vào mắt người chết quá lâu.

    LỜI NGUYỀN TRONG QUAN TÀI

    Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ khu mộ ngoại môn, như một tấm vải liệm khổng lồ trùm xuống thế gian.

    Gió rít qua rừng tùng, âm thanh nghe tựa tiếng than khóc bị bóp nghẹt dưới lòng đất.

    Khi Thẩm Khuyết hạ quan tài xuống huyệt, ánh mắt hắn vô tình lướt qua mặt trong của nắp gỗ.

    Những vết cào cấu chằng chịt hiện rõ.

    Móng tay cắm sâu vào thớ gỗ cứng, để lại mảnh vụn lẫn vệt máu đã khô sẫm.

    Ở giữa những vết cào ấy, ký hiệu kia lại hiện ra — được vẽ bằng máu, từ bên trong.

    Cậu ta không chết vì tu luyện.

    Cậu ta bị nhốt lại... khi vẫn còn đang thở.

    Một mảnh ký ức khác bùng nổ trong đầu Thẩm Khuyết: hang đá tối tăm, những bóng người khoác áo bào đứng thành vòng tròn, tiếng tụng niệm méo mó vang vọng, và một giọng nói già nua, khàn đặc:"Thân xác này là vật chứa thích hợp nhất cho đại kế của tông môn."

    Chân Thẩm Khuyết mềm nhũn, khuỵu xuống bên huyệt mộ.

    Ngực đau thắt như bị bóp nát.

    Mảnh ngọc bội nứt nẻ trong túi áo bỗng nóng rực, như sắt nung đỏ.

    Hắn ngẩng đầu nhìn tông môn ẩn hiện trong sương mù — một pháo đài tráng lệ được xây bằng xương trắng và máu của những kẻ được gọi là thiên tài.

    QUYẾT ĐỊNH KHÔNG THỂ QUAY ĐẦU

    Thẩm Khuyết không thể tiếp tục làm một kẻ thu xác vô hồn.

    Dù muốn hay không, hắn đã là một phần của tội ác này.

    Và hắn phải biết vì sao tay mình lại từng nhuốm máu của chính đồng môn.

    Dưới lớp trầm ngải thơm dịu là mùi mục nát.

    Dưới gương mặt đạo mạo của sư phụ... là nanh vuốt của quỷ dữ.

    Thẩm Khuyết siết chặt mảnh ngọc bội.

    Vết nứt cứa sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra, thấm vào mặt ngọc.

    Ký hiệu trên đó lập tức lóe lên một sắc đỏ quỷ dị.

    "Dù có phải lật ngược cả âm dương," Thẩm Khuyết thì thầm, giọng khản đặc nhưng đanh thép, "ta cũng sẽ bắt các ngươi trả giá."

    Hắn quay lưng bước đi.

    Thẩm Khuyết không hề biết rằng, trên nắp quan tài vừa lấp đất, một bàn tay gầy guộc đã chậm rãi xuyên qua lớp bùn ẩm — vươn về phía lưng hắn, như một lời mời gọi câm lặng từ địa ngục
     
    Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    chương 2 : kẻ gõ cửa lúc canh ba


    ĐÊM KHÔNG NGỦ

    Sau khi vùi lấp nắp quan tài cuối cùng, Thẩm Khuyết trở về căn chòi rách nát của mình ở rìa khu mộ.

    Hắn đã rửa tay bằng nước bưởi, bằng rượu mạnh, thậm chí dùng lá sắc cứa vào da thịt, nhưng mùi trầm ngải dính dấp ấy vẫn lởn vởn quanh chóp mũi — một thứ mùi ngọt đến nôn mửa, như mùi của sự mục nát được bọc trong nhung lụa.

    Khi màn đêm buông xuống, bóng tối trong căn phòng dường như đặc quánh lại hơn bình thường.

    Thẩm Khuyết nằm trên giường tre, mắt trừng trừng nhìn lên xà nhà mục nát.

    Cứ mỗi khi hắn vừa chợp mắt, một âm thanh lại vang lên, kéo hắn ngược trở lại thực tại.

    Cốc.

    Cốc.

    Cốc.

    Đúng ba tiếng.

    Đều đặn.

    Khô khốc.

    Nó không giống tiếng gõ cửa gỗ, mà giống như tiếng móng tay người, cứng và sắc, gõ nhịp nhàng vào mặt trong của một tấm ván dày.

    Thẩm Khuyết ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

    Mảnh ngọc bội trong túi áo hắn bỗng chốc nóng rực lên, tỏa ra một thứ nhiệt lượng kỳ dị như muốn thiêu cháy lớp vải.

    XÁC CHẾT KHÔNG YÊN

    "Thẩm Khuyết!

    Ra khu mộ phía Tây ngay lập tức!"

    Tiếng quát của tên quản sự ngoại môn cắt ngang sự tĩnh lặng đến rợn người.

    Lại có người chết.

    Tại khu mộ phía Tây, sương mù len lỏi qua những bia đá vô danh.

    Trên bãi đất trống, một đệ tử ngoại môn nằm co quắp.

    Kẻ này chết trong một tư thế vô cùng quái dị: hai mắt trợn ngược không thể khép lại, nhưng khuôn mặt lại dãn ra trong một nụ cười méo mó, thỏa mãn đến kinh tởm.

    Khi Thẩm Khuyết tiến lại gần để thu dọn, hắn vô tình chạm vào cổ tay người chết.

    Ngay lập tức, dưới lớp da trắng bệch, những đường gân xanh tím bắt đầu chuyển động, xoắn kết thành một ký hiệu tương tự như cái xác đêm qua, nhưng nét vẽ vẫn còn dang dở, chưa hoàn chỉnh.

    "Thấy gì không?"

    Một tên đệ tử đi cùng hỏi, giọng đầy vẻ chán ghét.

    "Chỉ là... xác chết tẩu hỏa nhập ma thông thường thôi."

    Thẩm Khuyết bình thản đáp, nhưng tim hắn đập liên hồi.

    Hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng: Những kẻ khác hoàn toàn không thấy ký hiệu đó.

    Chỉ có hắn — kẻ sở hữu mảnh ngọc bội nứt nẻ — mới là "chìa khóa" nhìn thấu những vết tích quỷ dị này.

    KẺ TRONG QUAN TÀI LÊN TIẾNG

    Khi Thẩm Khuyết bắt đầu niệm chú tẩy linh theo nghi thức thông thường, một luồng khí lạnh đột ngột từ thi thể sực lên, kéo tuột ý thức của hắn vào một khoảng không đen ngóm, không trọng lực.

    Trong bóng tối vô tận đó, một bóng người trẻ tuổi đang đứng quay lưng lại với hắn.

    Tấm áo bào của người đó rách nát, lộ ra tấm lưng trần chi chít những ký hiệu đỏ rực, trông như bị ai đó dùng dao khắc trực tiếp lên da thịt.

    Một giọng nói vang lên, không rõ nam hay nữ, già hay trẻ, nó như vọng về từ vực thẳm của thời gian:

    "Ngươi cũng là vật chứa...

    Chỉ khác ta, ngươi còn chưa bị dùng xong."

    Thẩm Khuyết muốn hét lên, nhưng cổ họng hắn cứng đờ.

    Hình ảnh kẻ đó bắt đầu tan chảy, biến thành hàng vạn con rết đen kịt bò về phía hắn.

    "Ngươi là ai?"

    Thẩm Khuyết cố gắng thốt lên trong tâm thức.

    "Ta là kẻ đã gào thét trong nắp quan tài mà ngươi vừa đóng đinh hôm qua.

    Ngươi có nghe thấy không?

    Khi quan tài đóng lại... ta vẫn còn đang thở."

    LUẬT NGẦM CỦA TÔNG MÔN

    Ý thức quay trở lại, Thẩm Khuyết thấy mình đang quỳ trên mặt đất, hơi thở dồn dập.

    Những lời của "thứ kia" như một tia sét đánh thẳng vào nhận thức của hắn về tông môn này.

    Đây không phải nơi tu tiên.

    Đây là một trang trại.

    Những thiên tài ngoài kia không phải được bồi dưỡng để thành tiên, mà họ đang được "nuôi" để trở thành những vật hiến tế — những chiếc bình chứa linh lực tinh khiết cho một thứ gì đó cổ xưa và tham lam đang ẩn mình dưới chân núi.

    Ký hiệu trên da thịt họ không phải dấu hiệu của công pháp cao thâm, mà là Khóa Phong Ấn, để đảm bảo rằng khi linh hồn họ bị nghiền nát, sức mạnh sẽ không bị thất thoát ra ngoài.

    ÁNH MẮT CỦA QUỶ

    "Thẩm Khuyết."

    Một giọng nói già nua, sắc lẹm như dao cắt vang lên phía sau.

    Thẩm Khuyết quay lại, thấy một Chấp sự nội môn đang đứng đó, đôi mắt híp lại đầy nghi hoặc.

    "Gần đây, các xác chết bất ổn đều qua tay ngươi xử lý."

    Lão tiến lại gần, mùi dược liệu nồng nặc trên người lão không giấu nổi mùi của tử khí.

    "Sư phụ ta từng nói, kẻ thu xác nào biết quá nhiều... thường sống không lâu.

    Ngươi có biết điều gì không nên biết không?"

    Thẩm Khuyết cúi đầu, cố giữ cho đôi bàn tay không run rẩy: "Tiểu nhân chỉ biết làm tròn bổn phận, chôn sâu, lấp kỹ."

    Lão Chấp sự nhìn hắn hồi lâu rồi hừ lạnh một tiếng trước khi quay lưng bước đi, để lại một lời cảnh cáo lơ lửng trong gió: "Tốt nhất là như vậy.

    Đừng để ta thấy ngươi chạm vào những thứ không thuộc về mình."

    TIẾNG GÕ TỪ BÊN TRONG

    Đêm hôm đó, đúng canh ba.

    Thẩm Khuyết ngồi bất động trong bóng tối.

    Hắn đang chờ đợi.

    Và rồi, tiếng gõ lại vang lên.

    Cốc.

    Cốc.

    Cốc.

    Nhưng lần này, nó không phát ra từ phía sau rèm, cũng không phát ra từ dưới phản đá.

    Âm thanh ấy vang lên ngay tại lồng ngực của Thẩm Khuyết.

    Cảm giác như có một bàn tay nhỏ bé đang gõ vào xương sườn hắn từ phía trong nội tạng.

    Thẩm Khuyết run rẩy xé toang vạt áo.

    Trên làn da ngực trái của hắn, ngay vị trí trái tim, một ký hiệu đỏ tươi đang từ từ hiện rõ.

    Nó sống động, rỉ máu và rung động theo từng nhịp tim của hắn.

    Một tiếng thì thầm khàn đặc vang lên ngay sát bên tai, dù trong phòng không có một ai:

    "Đến lượt ngươi rồi... vật chứa cuối cùng."
     
    Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    CHƯƠNG 3: CHIẾC QUAN TÀI CỦA NHỮNG KẺ SỐNG


    1.

    Kẻ Đào Tẩu Hèn Mọn

    Sau đêm canh ba kinh hoàng ấy, chút dũng khí cuối cùng còn sót lại trong Thẩm Khuyết đã bay biến sạch sẽ.

    Hắn không muốn làm "kẻ được chọn".

    Không muốn biết chân tướng.

    Càng không có cái mộng tưởng làm anh hùng cứu thế hay kẻ phản nghịch ngông cuồng.

    Hắn chỉ là một gã thu xác đê tiện.

    Mà đã là kẻ thu xác, bài học đầu tiên phải thuộc nằm lòng là biết sợ chết.

    Trong căn chòi mục nát nồng mùi ẩm mốc, Thẩm Khuyết thu dọn hành lý trong im lặng chết chóc.

    Động tác của hắn vội vã, gấp gáp, nhưng tuyệt nhiên không loạn.

    Vài bộ y phục vải thô rách nát được nhồi vào tay nải, một thanh dao găm gỉ sét lạnh lẽo ép sát bên hông.

    Mảnh ngọc bội nứt nẻ nằm trong lòng bàn tay hắn, nóng rực như một cục than hồng.

    Hắn căm hận nó, nhưng lại hèn nhát không dám vứt bỏ.

    Cuối cùng, hắn nhét nó vào túi áo trong ngực trái, giấu một mầm tai họa ngay sát nhịp tim mình.

    "Ở lại là chết."

    "Ra ngoài... dù phải làm chó hoang, ít nhất vẫn còn được thở."

    Thẩm Khuyết lẩm bẩm như niệm chú, rồi lao mình vào màn sương sớm đặc quánh chưa tan.

    Hắn không dám đợi mặt trời mọc.

    Ở cái nơi quỷ quái này, ánh sáng chưa từng là thứ dùng để bảo vệ con người.

    2.

    Vòng Lặp Của Tử Địa

    Hắn chọn cổng ngoại sơn phía Bắc.

    Đó là con đường mòn cũ kỹ, lối đi độc đạo chuyên dùng để kéo những xe xác thối rữa ra bãi tha ma hoang.

    Thẩm Khuyết đã đi lại trên con đường này hàng nghìn lần, quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng có thể vẽ lại từng gốc tùng già vặn vẹo, từng phiến đá nứt vỡ sắc cạnh.

    Khởi đầu, mọi thứ bình thường đến mức đánh lừa được cảnh giác của hắn.

    Vẫn là dốc đá trơn trượt ấy.

    Vẫn là thứ sương mù lạnh lẽo mang theo mùi trầm hương ngai ngái trộn lẫn mùi đất tanh.

    Nhưng đi được khoảng một canh giờ, sống lưng Thẩm Khuyết bắt đầu lạnh toát.

    Một sự sai lệch mơ hồ len lỏi vào tâm trí.

    Cảnh vật... không thay đổi.

    Vẫn là gốc cây tùng khô đét hình thù kỳ dị đó.

    Vẫn là tảng đá lớn có hình dáng tựa như một hộp sọ người đang cười cợt.

    Ngay cả vết rêu xanh loang lổ trên mặt đất dưới chân cũng giống hệt đoạn đường hắn vừa đi qua.

    Hơi thở của Thẩm Khuyết bắt đầu rối loạn.

    Hắn bước nhanh hơn.

    Rồi chạy.

    Hắn chạy thục mạng, guồng chân điên cuồng trên con đường mòn quen thuộc đến phát ói.

    Cho đến khi buồng phổi nóng rát như bị ai xé rách, cổ họng tanh mùi máu, hắn mới buộc phải dừng lại, chống tay xuống gối thở dốc.

    Khi ngẩng đầu lên, trái tim Thẩm Khuyết như bị một bàn tay vô hình bóp nát.

    Sừng sững trước mặt hắn không phải là cổng lớn thoát ra thế giới bên ngoài, mà là tấm bia đá lạnh lẽo khắc bốn chữ đỏ như máu: KHU MỘ PHÍA TÂY.

    Nơi hắn bắt đầu.

    Tông môn này không cần dựng tường cao hào sâu.

    Không cần bố trí lính canh nghiêm ngặt.

    Thậm chí chẳng cần kích hoạt đại trận phòng thủ.

    Nó chỉ đơn giản là bẻ cong không gian, biến nơi này thành một cái lồng không đáy, không cho phép bất cứ kẻ nào bước ra quá giới hạn.

    3.

    Những Đường Hầm Hướng Về Tâm Điểm

    Sự tuyệt vọng biến thành cơn điên.

    Thẩm Khuyết nghĩ đến những hầm mộ cổ xưa chằng chịt dưới lòng đất.

    Đó là nơi an nghỉ—hoặc giam cầm—hài cốt của những kẻ vô danh từ hàng trăm năm trước, những đường hầm tự nhiên không nằm trong quy hoạch chính thống của tông môn.

    Ít nhất, hắn bấu víu vào tia hy vọng mong manh đó.

    Hắn bắt đầu đào.

    Mười đầu ngón tay bật máu, hắn điên cuồng đào qua những lớp đất sét lạnh ngắt, ẩm ướt.

    Hắn trườn qua những cỗ quan tài mục nát xếp chồng lên nhau như những bao cát phế thải.

    Hắn gạt sang bên những đống xương trắng đã mủn, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn thành tro bụi.

    Trên vách hang đất lởm chởm là những phù văn trấn hồn cổ xưa vẽ bằng máu chu sa đã phai màu, nhiều chỗ mờ đến mức không còn nhận ra hình dạng.

    Không khí càng xuống sâu càng loãng, lạnh lẽo thấu xương, mỗi hơi thở hắt ra đều hóa thành làn sương trắng mờ ảo.

    Nhưng điều khiến Thẩm Khuyết kinh hoàng nhất không phải là bóng tối hay những bộ xương, mà là hướng đi của những đường hầm này.

    Chúng không hề tỏa ra hướng ngoại vi tông môn.

    Tất cả, không ngoại lệ, đều nghiêng dần xuống dưới.

    Dốc xuống.

    Sâu hơn.

    Chúng như những mạch máu khổng lồ trong lòng đất, tất cả đều hội tụ về một hướng duy nhất: Trung tâm của tông môn.

    4.

    Bí Mật Dưới Đáy Quan Tài

    Ở tận cùng của sự tuyệt vọng, Thẩm Khuyết trượt chân, rơi tự do xuống một hố sâu hun hút.

    Cú ngã khiến hắn choáng váng.

    Nhưng khi gượng gạo đứng dậy, thứ đập vào mắt hắn khiến đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, mọi suy nghĩ đều bị đình trệ.

    Sâu trong lòng núi, một đại trận khổng lồ với quy mô không tưởng được khắc thẳng vào nền đá tảng nguyên khối.

    Nó không tròn trịa như Bát Quái, không cân xứng như Tứ Tượng.

    Nó không mang hình dáng của bất kỳ trận pháp hộ sơn chính thống nào hắn từng nghe thấy.

    Nó mang hình dáng của... một chiếc quan tài.

    Một chiếc quan tài khổng lồ, bao trùm lấy toàn bộ địa thế nơi này.

    Trong khoảnh khắc rợn người đó, Thẩm Khuyết đã hiểu ra tất cả.

    Hắn nhìn thấy cấu trúc thực sự của nơi hắn đang sống:

    Ngoại môn là nắp quan tài.

    Nội môn là thân quan tài.

    Và Khu mộ phía Tây này, chính là đáy quan tài, nơi tích tụ mọi thứ ô uế, mục nát và trầm luân nhất.

    Tông môn này không được xây dựng trên một phong ấn.

    Bản thân tông môn chính là phong ấn.

    Đệ tử thiên tài, trưởng lão uy nghiêm, hay những kẻ thu xác hèn mọn như hắn... tất cả chỉ là những sinh vật phù du sống ký sinh bên trong một chiếc quan tài khổng lồ, một nhà tù vĩ đại đang giam giữ thứ gì đó không nên tồn tại trên cõi đời này.

    5.

    Di Ngôn Của Kẻ Đi Trước

    Hắn lảo đảo lùi lại, lưng chạm vào vách đá ẩm ướt gần đại trận.

    Ánh mắt hắn vô tình bắt gặp những dấu vết kỳ lạ trên vách đá.

    Đó là những vết khắc lộn xộn, điên cuồng được tạo ra bằng móng tay trần.

    Những vệt máu khô đen kịt vẫn còn đọng lại trong các rãnh đá sâu hoắm.

    Những dòng chữ xiêu vẹo, run rẩy như được viết trong cơn hoảng loạn tột độ:

    "Đừng tìm đường ra."

    "Không có 'ngoài kia'."

    "Chỉ có xuống dưới.

    Tất cả đều phải xuống dưới."

    Và ngay bên cạnh những dòng di ngôn tuyệt vọng đó, là một ký hiệu quen thuộc đến nhức mắt — chính là ký hiệu đang nằm trên ngực hắn.

    Nhưng ký hiệu trên vách đá đã bị gạch xóa điên cuồng.

    Kẻ đó đã dùng chính móng tay của mình cào nát mặt đá, như thể muốn xé toạc nó ra khỏi chính da thịt mình trong cơn đau đớn tột cùng.

    Một kẻ nào đó, trước hắn, đã từng đến đây.

    Đã từng mang ký hiệu này.

    Đã từng cố trốn chạy.

    Và kẻ đó đã hiểu ra một sự thật tàn khốc: Ở nơi này, ngay cả cái chết cũng không phải là sự giải thoát.

    6.

    Người Đi Lạc

    Thẩm Khuyết không nhớ mình đã bò ngược lên mặt đất bằng cách nào.

    Hắn trồi lên từ miệng hầm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, toàn thân phủ đầy bùn đất tanh tưởi và mùi máu khô.

    Vừa chui ra khỏi lòng đất, hắn khựng lại, toàn thân cứng đờ.

    Cách đó không xa, lão Chấp sự nội môn đã đứng đó từ bao giờ.

    Trên tay lão là một chiếc đèn lồng giấy dầu tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt và lạnh lẽo như ánh đèn treo trước linh đường của người chết.

    Lão không tỏ ra giận dữ.

    Không tra hỏi.

    Không rút kiếm thị uy.

    Khuôn mặt già nua dăn deo của lão tĩnh lặng như mặt nước giếng chết.

    Ánh mắt lão nhìn Thẩm Khuyết không chứa đựng sát ý, mà chỉ có sự thương hại hờ hững — giống như một người chủ nhìn con gia súc ngu ngốc vừa đi lạc khỏi chuồng.

    "Ngươi đi lạc rồi, Thẩm Khuyết."

    Giọng lão đều đều, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của khu mộ, không mang chút cảm xúc của con người.

    "Ở nơi này... chưa từng tồn tại khái niệm 'rời đi'."

    Nói xong, lão chậm rãi quay lưng bước đi, không buồn ngoảnh lại.

    Chiếc bóng của lão bị ánh đèn lồng kéo dài, xiêu vẹo in lên những ngôi mộ im lìm xung quanh.

    Thẩm Khuyết quỳ sụp xuống đất, sức lực bị rút cạn.

    Hắn nhìn xuống cái bóng của chính mình dưới ánh trăng mờ.

    Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra cái bóng của mình dường như đậm đặc hơn, méo mó hơn, như thể... có thứ gì đó đang đứng chung trong một cái bóng với hắn.

    Hắn hiểu ra điều cuối cùng, điều đáng sợ nhất.

    Muốn trốn khỏi chiếc quan tài khổng lồ này, trước hết phải biết nó đang giam giữ thứ gì.

    Và thứ đó, dường như đang đập nhè nhẹ những nhịp đập quái dị ngay trong chính lồng ngực hắn.
     
    Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    CHƯƠNG 4: TU TIÊN LÀ NGHỊCH LOẠN


    1 Đan Dược Hay Xác Thối?

    Thẩm Khuyết nhìn khối nhựa đen trên tay lão Chấp sự.

    Trong cơn mê muội, mắt trái của hắn chợt giật mạnh.

    Một luồng khí lạnh xộc lên đại não.

    Đột nhiên, cảnh vật trước mắt hắn phân tách thành hai nửa:

    Nửa bên phải: Lão Chấp sự đang đưa cho hắn một viên đan dược màu tím thơm phức.

    Nửa bên trái: Một cái xác khô không đầu đang chìa ra một miếng thịt người thối rữa đã được tẩm ướp bằng mủ xác chết.

    "Ăn đi, đồ đệ ngoan."

    Lão Chấp sự (hay cái xác?) thầm thì.

    Thẩm Khuyết nhắm mắt, cắn răng nuốt chửng khối nhựa.

    Hắn cảm nhận rõ mồn một những sợi lông tóc người và những mẩu móng tay sắc lẹm cứa vào thực quản.

    Đó không phải là đan dược để cứu mạng, đó là "Vật gây nhiễm".

    Ở thế giới này, muốn tu tiên, trước hết phải biến mình thành thứ không ra người, không ra ngợm.

    2Quy Luật Của Sự Điên Loạn

    "Ngươi cảm thấy thế nào?"

    Lão Chấp sự hỏi, đôi mắt lão bỗng nhiên mọc ra ở trên... trán.

    Thẩm Khuyết ôm đầu gào thét.

    Ký hiệu trên ngực hắn giờ đây đã biến thành một con Rết đen khổng lồ, nó đang bò dưới lớp da, dùng trăm cái chân móc chặt vào phổi của hắn.

    Chân lý của Đạo Quỷ Dị: Linh lực không tồn tại.

    Thứ mà bọn họ gọi là "Linh khí" thực chất là sự ô nhiễm của những thực thể cổ xưa ngoài ý thức.

    Tu hành càng cao, sự điên rồ càng nặng.

    Kẻ mạnh nhất không phải kẻ có nhiều pháp lực nhất, mà là kẻ giữ được chút lý trí cuối cùng trước khi hoàn toàn hóa quỷ.

    Tiếng gõ Cốc...

    Cốc... vang lên, nhưng lần này không phải ở ngực, mà phát ra từ bên trong hộp sọ của Thẩm Khuyết.

    Mỗi tiếng gõ là một mẩu ký ức bị nghiền nát: Hắn thấy mình từng là một đứa trẻ, rồi lại thấy mình là một con lợn bị treo trên giá, rồi lại thấy mình là một vị thần đang ngồi trên ngai vàng làm từ nội tạng.

    3 Nhiệm Vụ: Thanh Trừng "Pháp Đường"

    Lão Chấp sự dẫn Thẩm Khuyết đến một gian điện thờ rực rỡ ánh vàng.

    Nhưng trong mắt trái của Thẩm Khuyết, đây là một cái hố xác đầy dòi bọ.

    "Có một đệ tử nội môn đã 'đắc đạo' (hóa quỷ).

    Hắn ta tưởng mình là một đóa hoa sen, và hắn đang 'ban phước' cho mọi người."

    Thẩm Khuyết bước vào.

    Hắn thấy một kẻ đang ngồi kiết già, nhưng cơ thể hắn đã nở tung ra như một bông hoa.

    Những cánh hoa chính là những lát thịt người mỏng dính, run rẩy trong gió.

    Mùi hương trầm ngải tỏa ra từ kẻ đó chính là mùi của thịt thối bị đốt cháy.

    Bất cứ ai hít phải "hương sen" này, da thịt trên người họ sẽ bắt đầu lộn ngược lại, xương cốt lòi ra ngoài để biến thành một "cánh hoa" mới.

    4 Giao Dịch Với Quỷ: Tiếng Gõ Với Sự Nghịch Đảo

    Thẩm Khuyết cảm thấy da mặt mình bắt đầu ngứa ngáy.

    Những sợi vải liệm trắng từ vết rách trên mặt hắn đang cố gắng đâm sâu vào não bộ để chiếm quyền điều khiển.

    "Muốn sống... thì hãy để ta... bước ra..."

    Con quỷ sau lưng hắn thì thầm, hơi thở của nó thối khắm lọt vào tai hắn.

    Thẩm Khuyết không còn lựa chọn nào khác.

    Hắn buông bỏ sự kháng cự, để con quỷ sau lưng hòa làm một với mình.

    Hắn giơ bàn tay lên — lúc này bàn tay đã dài ra một cách dị dạng, các đốt xương gập ngược lại.

    Hắn không gõ vào không trung, mà hắn gõ vào không gian.

    Cốc!

    Thực tại bị rạn nứt.

    "Bông hoa thịt người" khựng lại, những cánh thịt bắt đầu héo rũ.

    Cốc!

    Thẩm Khuyết thấy những đệ tử xung quanh đang dần biến thành những con rối giấy đen kịt.

    Quy luật "Tiếng Gõ" đang xóa sổ sự hiện tồn của bọn họ.

    Hắn tiến lại gần kẻ "đắc đạo", dùng bàn tay quỷ dị bóp nát cuống họng của nó.

    Thay vì máu, từ cổ kẻ đó trào ra hàng vạn con Sâu giấy trắng tinh, chúng bò lên cánh tay Thẩm Khuyết, cố gắng chui vào lỗ chân lông của hắn.

    5 Sự Trả Giá: Cơ Thể Chắp Vá

    Khi mọi thứ kết thúc, Thẩm Khuyết đứng giữa vũng bùn máu xám xịt.

    Hắn nhìn xuống cơ thể mình: Một cánh tay của hắn đã biến thành gỗ mục, bám đầy nấm mốc.

    Bên ngực trái, nơi có ký hiệu, giờ đây đã thủng một lỗ lớn, bên trong không có tim mà chỉ có một chiếc chuông đồng rỉ sét đang treo lơ lửng, mỗi khi hắn thở, chiếc chuông lại khẽ rung lên.

    Hắn nhìn vào gương đồng.

    Gương mặt hắn giờ đây đã bị che kín bởi một tấm vải liệm dính chặt vào da thịt.

    Hắn không còn thấy mắt, mũi, miệng của mình đâu nữa.

    Hắn chỉ còn thấy một cái bóng đen ngóm đang đứng trong gương, tay cầm một thanh đao mảnh bằng xương người.

    6Kết Chương: Đạo Là Một Vòng Lặp Điên Cuồng

    Lão Chấp sự tiến lại gần, lão vỗ tay, nhưng tiếng vỗ tay nghe như tiếng xương gãy.

    "Chúc mừng, Thẩm Khuyết.

    Ngươi đã bước vào 'Luyện Khí Kỳ' (Kỳ luyện chế xác khí).

    Ngươi đã bắt đầu đánh mất bản dạng con người.

    Cứ tiếp tục như vậy, khi ngươi mất đi giác quan cuối cùng, ngươi sẽ thấy được 'Đạo' thực sự."

    Thẩm Khuyết muốn cười, nhưng hắn không còn miệng.

    Hắn muốn khóc, nhưng lệ đài đã bị lấp đầy bằng sáp nến.

    Hắn chợt nhận ra một sự thật kinh khủng hơn cả: Tông môn này không phải là chiếc quan tài giam giữ quỷ.

    Nó là một cái Lò Luyện.

    Bọn họ đang luyện chế ra một thứ "Tiên" mang hình hài của Quỷ.

    Và hắn, Thẩm Khuyết, chính là nguyên liệu tốt nhất.

    Hắn nhìn cái bóng của mình trên tường.

    Cái bóng đó không còn đứng yên nữa.

    Nó đang quỳ xuống, lạy lục một thực thể vô hình nào đó trên bầu trời đầy những con mắt màu máu.

    Tiếng thì thầm vang lên khắp không gian: "Đừng tìm đường ra...

    Chỉ có đi xuống...

    Đi xuống sâu hơn nữa...

    để gặp 'Chân Thân'..."
     
    Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    chương 5:NGHỊCH ĐẠO - HỆ THỐNG CỦA SỰ TÀN PHẾ


    Trong thế giới tu tiên điên loạn này, linh lực không phải là tiên khí, mà là một loại dịch bệnh.

    Kẻ tu tiên càng cao, thì phần "người" trong họ càng ít đi, phần "quỷ" càng lộ rõ.

    Dưới ánh đèn lồng làm từ da người, lão Chấp sự dùng ngón tay khẳng khiu rạch một đường lên vách đá.

    Máu đen chảy ra, hiện lên bốn cấp độ của sự tà ác mà bất cứ kẻ nào muốn sống sót tại tông môn này cũng phải thuộc nằm lòng:

    BẢN ĐỒ NGHỊCH ĐẠO (HỆ THỐNG TU LUYỆN)

    1.

    Cấp độ LUYỆN XÁC

    Biểu hiện: Một bộ phận cơ thể hóa quỷ (tay, mắt, hoặc nội tạng).

    Bản chất: "Chấp Quy" — Ép một quy luật giết người đơn giản vào một phần thịt xương.

    Cái giá: Luôn ngửi thấy mùi tử khí, mất đi vị giác và khứu giác.

    Bạn không còn biết mùi thơm của thức ăn, chỉ còn mùi thối rữa của trần gian.

    2.

    Cấp độ TRÚC ÁN

    Biểu hiện: Mất đi 50% tính người.

    Da thịt bắt đầu biến thành gỗ mục, đá lạnh hoặc vải liệm.

    Bản chất: "Dung Hợp" — Chứa cùng lúc 2 đến 3 quy luật đối nghịch để chúng tự kiềm chế lẫn nhau.

    Ngự Quỷ Nhân dùng cơ thể mình làm bãi chiến trường để các con quỷ không thể thức tỉnh hoàn toàn.

    Cái giá: Bắt đầu bị ảo giác nặng.

    Thế giới trong mắt bạn sẽ bị chia đôi: một nửa là hiện thực, một nửa là địa ngục dòi bọ.

    3.

    Cấp độ KIM CỐT

    Biểu hiện: Xương cốt hóa thành Quỷ Khí đen kịt.

    Nội tạng hoàn toàn biến mất, chỉ còn một cái vỏ rỗng.

    Bản chất: "Tạo Vực" — Có thể mở ra một không gian quỷ dị (Quỷ Vực) dựa trên quy luật cá nhân, biến một vùng đất thành lãnh địa tử thần.

    Cái giá: Mất đi mọi cảm xúc vui buồn.

    Trở nên điên loạn nếu không có "Vật gây nhiễm" (thịt người hoặc xác quỷ) để duy trì sự cân bằng.

    4.

    Cấp độ NGUYÊN QUỶ

    Biểu hiện: Thân xác chết đi hoàn toàn.

    Linh hồn trở thành một Lệ Quỷ có ý thức.

    Bản chất: "Thừa Kế" — Thay thế hoàn toàn một thực thể cổ xưa, nắm giữ một Đại Quy Luật của thế gian (Sự sống, Cái chết, Thời gian).

    Cái giá: Không còn là con người.

    Bạn chính là một tai họa di động, kẻ thù của vạn vật.

    SỰ BIẾN ĐỔI CỦA THẨM KHUYẾT

    Thẩm Khuyết nhìn vào vách đá, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình.

    Hắn đang ở đỉnh cao của Luyện Xác.

    Cánh tay phải của hắn đã dài ra một cách bất thường, móng tay rụng sạch, thay vào đó là những mẩu xương đen nhọn hoắt.

    Ngực trái hắn thủng một lỗ lớn, nơi một chiếc chuông đồng rỉ sét đang treo lơ lửng thay cho trái tim.

    Mỗi nhịp thở của hắn giờ đây đều kèm theo tiếng chuông ngân trầm đục — tiếng chuông báo tử.

    "Ngươi cần một quy luật thứ hai để bước vào trúc án," lão Chấp sự thào phào, hơi thở lão mang theo những con mọt gỗ bò lổm ngổm trên sàn.

    "Nếu chỉ có 'Tiếng Gõ', con quỷ sau lưng ngươi sẽ sớm bẻ gãy cổ ngươi thôi."

    Lão đẩy Thẩm Khuyết về phía hầm mộ sâu nhất của khu ngoại môn, nơi sương mù chuyển sang màu đỏ máu.

    "Ở đó có Quỷ Ảnh Hỷ (Bóng Ma Đám Cưới).

    Quy luật của nó là 'Kết Đôi'.

    Hãy đi, để nó dẫm lên bóng của ngươi, dùng sợi tơ hồng máu của nó mà trói con quỷ 'Tiếng Gõ' lại.

    Hoặc là thành công Trúc Án, hoặc là trở thành một cái xác mặc hỉ phục đời đời không được đầu thai."

    GIAO THOA QUY LUẬT

    Thẩm Khuyết bước vào hầm mộ.

    Không gian bắt đầu vặn vẹo.

    Trong mắt trái của hắn, những ngôi mộ nứt toác biến thành những bàn tiệc cưới linh đình, nơi các bộ xương khô đang nhai ngấu nghiến những dải lụa đỏ dính máu.

    Một bóng người cao gầy, khoác áo tân nương đỏ rách nát, đầu đội mũ phượng che kín mặt, từ từ bước ra từ bóng tối.

    Điều kinh hoàng là, nó không đi trên đất.

    Nó đang đi trên cái bóng của Thẩm Khuyết.

    "Cốc!"

    Tiếng gõ trong ngực Thẩm Khuyết vang lên dồn dập.

    Con quỷ vải liệm sau lưng hắn hiện hình, vươn đôi bàn tay khô héo định bóp cổ tân nương đỏ.

    Hai quy luật va chạm, không gian rạn nứt như gương vỡ.

    Thẩm Khuyết hét lên, cầm mảnh ngọc bội (mảnh xương sọ của kẻ đắc đạo) đâm thẳng vào lỗ thủng trên ngực mình.

    "Ghi đè!

    Khâu lại cho ta!"

    Mảnh ngọc bùng lên ánh sáng xanh xám.

    Những sợi chỉ đỏ của Quỷ Ảnh Hỷ và những dải vải liệm của Tiếng Gõ bắt đầu quấn lấy nhau, khâu chặt vào xương sườn của Thẩm Khuyết.

    Hắn ngã xuống, cảm giác như hàng vạn cây kim đang đâm qua linh hồn.

    Khi hắn mở mắt ra, cái bóng dưới chân hắn đã thay đổi.

    Chiếc bóng giờ đây có hai cái đầu, và nó đang khoác một chiếc áo hỉ đen kịt.

    Thẩm Khuyết đã bước một chân vào Trúc Án.

    Hắn nhìn về phía đỉnh núi, nơi lão Chấp sự đang đứng.

    Trong mắt trái của hắn, lão Chấp sự lúc này không còn là người, mà là một cái cây đại thụ khô héo treo đầy những cái xác đứt đầu.

    "Ta thấy rồi..."

    Thẩm Khuyết thầm thì qua lớp vải liệm che mặt, giọng khản đặc như tiếng cưa gỗ.

    "Ta thấy các ngươi thực sự là thứ gì rồi..."
     
    Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    CHƯƠNG 6: GIAO THOA TRONG HỐ XÁC


    1.

    Khi Nhân Tính Chỉ Là Lớp Phấn Son

    Thẩm Khuyết rời khỏi hầm mộ, bước đi loạng choạng như một kẻ vừa từ cõi chết trở về.

    Chiếc bóng hai đầu dưới chân hắn không còn đứng yên mà bắt đầu co giật, đôi khi còn tự tách ra rồi nhập lại, như thể hai thực thể bên trong hắn đang tranh giành quyền kiểm soát.

    Tiếng chuông đồng trong ngực hắn ngân lên những nhịp đập trầm đục, khô khốc.

    Mỗi lần chuông rung, Thẩm Khuyết lại cảm thấy mình đang già đi cả chục tuổi, da thịt trên cánh tay phải dần khô héo, biến thành một loại Gỗ Đen bóng loáng, cứng cáp nhưng vô cảm.

    Hắn đi lạc vào Lạc Hoa Viện, khu vực dành riêng cho các nữ tu sĩ nội môn.

    Trong mắt người thường, nơi này là thiên đường với hoa đào nở rộ quanh năm.

    Nhưng với con mắt quỷ bên trái của Thẩm Khuyết, hắn thấy những cánh hoa kia thực chất là những mẩu móng tay và tóc người được nhuộm đỏ, dán lên những cành xương khô khốc.

    Mùi thơm nức lòng người không phải linh khí, mà là mùi phấn son trộn với mủ xác chết.

    2.

    Nàng Tiên Trong Hố Xác: Vãn Thu

    Giữa rừng hoa tàn khốc đó, Thẩm Khuyết nhìn thấy nàng.

    Nàng ngồi bên bờ suối máu, bóng lưng thanh mảnh như liễu rủ.

    Nàng tên là Vãn Thu.

    Qua đôi mắt phải, nàng đẹp như một trăng rằm, thoát tục và băng thanh.

    Nhưng qua đôi mắt trái, Thẩm Khuyết thấy toàn thân nàng đang bốc lên một làn khói xám nhạt — đó là sự ô nhiễm của quy luật "Hương Phấn Tàn".

    "Ngươi cũng đến để tìm chút hơi ấm cuối cùng sao, kẻ thu xác?"

    Vãn Thu quay lại.

    Gương mặt nàng xinh đẹp, nhưng đôi môi lại đỏ một cách dị thường, đỏ như thể vừa mới uống máu tươi.

    Nàng cũng là một kẻ Trúc Án.

    Để đạt được cảnh giới này, nàng đã phải nuốt vào lòng hàng vạn con Sâu Phấn để chúng ăn sạch nội tạng, biến cơ thể nàng thành một cái vỏ rỗng chỉ chứa đầy hương phấn chết chóc.

    3.

    Cuộc Giao Thoa Điên Loạn

    Ở thế giới Nghịch Đạo, khi hai kẻ bị ô nhiễm nặng nề gặp nhau, bản năng con người sẽ bị lấn át bởi bản năng của Lệ Quỷ.

    Quy luật "Kết Đôi" của Quỷ Ảnh Hỷ trong người Thẩm Khuyết bắt đầu trỗi dậy điên cuồng.

    Nó đòi hỏi được đồng hóa, được "khâu" vào một thực thể khác.

    Vãn Thu không phản kháng.

    Nàng mỉm cười, một nụ cười đầy rẫy sự tuyệt vọng.

    "Lại đây... hãy để ta ngửi thấy mùi của sự sống... dù chỉ là giả tạo."

    Thẩm Khuyết lao vào nàng.

    Đó không phải là một cuộc ái ân truyền thống, mà là một cuộc chiến giữa hai thực thể tà ác.

    Khi đôi môi họ chạm nhau, Thẩm Khuyết cảm nhận được cái lạnh thấu xương tủy, một vị đắng ngắt của sáp nến chết chóc tràn vào khoang miệng.

    Những sợi chỉ đỏ từ người hắn đâm xuyên qua lớp da trắng ngần của Vãn Thu, bắt đầu công việc "khâu vá" tàn khốc.

    Trong khi đó, hương phấn từ người nàng xộc vào phổi Thẩm Khuyết, biến những hơi thở của hắn thành những nắm tro xám xịt.

    Mắt trái của Thẩm Khuyết nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: Hai chiếc bóng dưới đất đang quấn quýt lấy nhau, cào cấu và xé toác da thịt của đối phương.

    Những tiếng gào thét câm lặng vang lên trong tâm trí.

    Khoái lạc và đau đớn trộn lẫn thành một thứ độc dược khiến lý trí của cả hai hoàn toàn sụp đổ.

    4.

    Sự Trả Giá Tàn Khốc

    Giữa lúc cao trào điên loạn nhất, chiếc chuông đồng trong ngực Thẩm Khuyết đột ngột ngân vang một tiếng kinh thiên động địa.

    BOOONG!!!

    Quy luật "Tiếng Gõ" bộc phát, đánh nát sự cân bằng mong manh.

    Thẩm Khuyết bàng hoàng đẩy Vãn Thu ra.

    Hắn nhìn xuống, đôi bàn tay gỗ đen của mình vẫn còn dính những dải chỉ đỏ và phấn xám.

    Vãn Thu lúc này không còn là "nàng tiên" nữa.

    Gương mặt nàng đã sụp xuống, lớp phấn son rơi rụng để lộ ra một cái sọ người đang phân hủy nửa chừng.

    Nàng không chết, vì kẻ Trúc Án không dễ chết như vậy, nhưng nàng đã bị quy luật của Thẩm Khuyết ăn mòn hoàn toàn nhân tính.

    Nàng ngồi đó, cười ngây dại, từ các lỗ chân lông không ngừng phun ra những dải lụa xám xịt.

    Thẩm Khuyết nhận ra một chân lý tàn khốc: Ở tông môn này, mỗi lần tìm kiếm sự gần gũi là một lần tiến gần hơn đến vực thẳm hóa quỷ.

    Cuộc giao thoa vừa rồi không phải là tình yêu, mà là một nghi lễ "Nuôi Quỷ" lẫn nhau.

    5.

    Kẻ Độc Hành Trong Sương Máu

    Thẩm Khuyết đứng dậy, chỉnh lại tấm vải liệm che đi gương mặt đã biến dạng của mình.

    Hắn cảm nhận được sức mạnh trong người đang tăng vọt, nhưng cái giá là cánh tay phải của hắn đã hoàn toàn mất đi cảm giác, hóa thành một khối gỗ mun đen kịt, lạnh lẽo.

    Cái bóng của hắn giờ đây đã mọc thêm những cánh tay mờ ảo của Vãn Thu, dật dờ phía sau như một lời nguyền không thể gỡ bỏ.

    Hắn lướt qua Vãn Thu, không một lời từ biệt.

    Nàng giờ đây chỉ là một "Vật chứa" bị hỏng, sớm muộn gì cũng sẽ bị tông môn đem đi chưng cất thành linh dược.

    "Chúng ta...

    đều là những con rối tội nghiệp," Thẩm Khuyết thầm thì qua kẽ răng, giọng nói hắn lúc này vang lên như tiếng nhiều người cùng rên rỉ.

    Hắn nhìn về phía đỉnh núi, nơi đại điện tông môn đang ẩn hiện trong sương mù đỏ.

    Hắn đã hiểu, tu tiên chính là quá trình biến mình thành một con quái vật cô độc nhất thế gian.
     
    Kẻ Thu Xác : Huyết Ấn Trường Sinh
    CHƯƠNG 7: DƯỢC ĐƯỜNG - NỒI CANH CỦA NHỮNG KẺ ĐIÊN


    1.

    Cánh Tay Của Kẻ Chết Trôi

    Thẩm Khuyết lê bước khỏi Lạc Hoa Viện, để lại sau lưng mùi hương phấn thối rữa của Vãn Thu.

    Hắn không dám quay đầu, bởi hắn biết, nếu quay lại, thứ nhân tính sót lại trong hắn sẽ sụp đổ hoàn toàn.

    Cánh tay phải — thứ vừa hóa thành Gỗ Đen — giờ đây nặng trịch như đeo chì.

    Nó không còn cảm giác đau đớn, cũng không còn nhiệt độ.

    Nhưng Thẩm Khuyết có thể cảm nhận được bên trong lớp vỏ gỗ cứng ngắc đó, những mạch máu đã biến thành nhựa cây đang chảy ồ ạt, thì thầm những tiếng đói khát điên cuồng.

    Nó muốn ăn.

    Không phải cơm gạo.

    Nó muốn ăn linh khí từ thịt tươi.

    Chiếc bóng dưới chân hắn trườn đi trên mặt đất, kéo dài ngoằn ngoèo.

    Những cánh tay mờ ảo (di sản từ cuộc giao hoan với Vãn Thu) mọc ra từ cái bóng, quờ quạng vào không khí như những xúc tu của loài bạch tuộc biển sâu, tìm kiếm bất cứ sinh vật sống nào dám lại gần.

    2.

    Mùi Hương Của "Thuốc Dẫn"

    Thẩm Khuyết đi đến Dược Đường (Nhà Thuốc) của Nội môn.

    Nếu Lạc Hoa Viện là nơi chôn cất những giấc mơ màu hồng, thì Dược Đường chính là cái lò mổ trần trụi nhất.

    Chưa bước vào cửa, mùi tanh nồng của huyết nhục bị ninh nhừ đã xộc vào mũi.

    Ở đây không có mùi thảo dược thơm ngát như trong sách cổ mô tả.

    Thẩm Khuyết nhìn thấy những chiếc vạc lớn bằng đồng đen, bên dưới đốt ngọn lửa màu xanh lục — thứ lửa được nuôi bằng xương người chết cháy (Lân Tinh Hỏa).

    Trong vạc, nước thuốc sôi sùng sục, nổi lềnh phềnh những thứ "nguyên liệu" kỳ dị: một con mắt còn chớp, một cái lưỡi bị cắt đứt vẫn đang giãy giụa, hay những bào thai đỏ hỏn đã bị ngâm trương phềnh.

    Những đệ tử Dược Đường đi lại như những bóng ma, mặt đeo mặt nạ da người, tay cầm những chiếc muôi dài khuấy đảo nồi canh địa ngục.

    "Kẻ Thu Xác số 404, ngươi đến muộn."

    Một giọng nói kẽo kẹt như tiếng cửa gỗ rỉ sét vang lên.

    Ngồi trên bậc thềm cao nhất là Dược Lão.

    Lão không có chân, phần thân dưới của lão mọc rễ cắm thẳng vào một cái chum sành khổng lồ.

    Da lão nhăn nheo như vỏ cây già, trên đầu mọc lưa thưa vài chiếc lá héo úa.

    "Ta gặp chút... sự cố," Thẩm Khuyết đáp, giọng khàn đặc.

    Dược Lão nheo đôi mắt chỉ còn lòng trắng nhìn chằm chằm vào cánh tay phải của Thẩm Khuyết.

    Lão cười khùng khục, tiếng cười làm rung chuyển cả cái chum sành.

    "Sự cố?

    Không, đó là cơ duyên.

    Ngươi đã nếm thử 'Hương Phấn Tàn' của con ả Vãn Thu rồi phải không?

    Chậc chậc, mùi vị của sự tuyệt vọng đúng là thứ phân bón tốt nhất."

    3.

    Giao Dịch Bằng Thịt

    "Ta cần thuốc trấn áp," Thẩm Khuyết nói thẳng, tay trái ôm lấy ngực nơi chiếc chuông đồng đang rung bần bật.

    Sự xung đột giữa hai luồng tà khí trong người đang khiến hắn sắp nổ tung.

    Dược Lão vươn một ngón tay dài ngoằng, nhầy nhụa nhựa cây chỉ vào cái vạc đang sôi sùng sục bên cạnh.

    "Quy tắc cũ.

    Muốn lấy thuốc, phải bỏ nguyên liệu vào.

    Cánh tay Gỗ Đen của ngươi... cắt một ngón tay bỏ vào đây."

    Thẩm Khuyết lạnh lùng nhìn lão.

    Hắn biết bọn Dược Sư này tham lam đến mức nào.

    Gỗ Đen trên tay hắn là kết tinh của sự ô nhiễm cao cấp, là thứ thuốc dẫn cực phẩm.

    Hắn không do dự.

    Rắc!

    Thẩm Khuyết dùng tay trái, bẻ gãy ngón út của bàn tay phải.

    Không có máu chảy ra, chỉ có một dòng nhựa đen kịt rỉ xuống.

    Hắn ném ngón tay gỗ vào vạc thuốc.

    Nước thuốc bùng lên dữ dội, chuyển từ màu đỏ máu sang màu vàng kim.

    Một mùi thơm quỷ dị tỏa ra.

    Dược Lão rú lên sung sướng.

    Lão vung tay, một viên đan dược màu đen sì bay về phía Thẩm Khuyết.

    "Tán Hồn Đan.

    Uống vào sẽ giúp ngươi giữ được cái đầu tỉnh táo thêm ba ngày.

    Nhưng nhớ kỹ, cái giá lần sau sẽ là cả bàn tay."

    4.

    Con Mồi Tự Tìm Đến

    Thẩm Khuyết cầm viên đan dược, quay người định rời đi.

    Nhưng lối ra đã bị chặn.

    Ba tên đệ tử Nội môn, mặc áo bào thêu hình đầu lâu bạc, đứng chắn ngang cửa.

    Tên cầm đầu là một gã to béo, da dẻ bóng nhẫy dầu mỡ, trên cổ đeo một chuỗi hạt làm từ răng người.

    "Này tên nô lệ," gã béo hất hàm, ánh mắt tham lam dán chặt vào viên đan dược trên tay Thẩm Khuyết.

    "Tán Hồn Đan là thứ mà loại rác rưởi như ngươi xứng đáng dùng sao?

    Đưa đây, đại gia Triệu Hổ sẽ tha cho cái mạng chó của ngươi."

    Thẩm Khuyết đứng im.

    Trong mắt trái của hắn, ba tên này không phải người.

    Tên béo là một con lợn rừng đứng bằng hai chân, bụng phệ chứa đầy dòi bọ.

    Hai tên còn lại là hai con chó ghẻ rụng lông.

    "Cút," Thẩm Khuyết nói khẽ.

    "Cái gì?"

    Triệu Hổ trợn mắt, dường như không tin vào tai mình.

    "Mày dám bảo tao cút?

    Tao sẽ lột da mày làm thảm chùi chân!"

    Gã lao tới, bàn tay to như cái quạt nan vỗ thẳng vào đầu Thẩm Khuyết.

    Chưởng phong mang theo mùi hôi thối nồng nặc, kình lực đủ để đập nát đá tảng.

    Thẩm Khuyết không né.

    Hắn chỉ đơn giản là đưa cánh tay phải lên.

    5.

    Bữa Ăn Đầu Tiên

    Phập!

    Không có tiếng va chạm nặng nề.

    Chỉ có tiếng thịt mềm bị xuyên thủng.

    Cánh tay Gỗ Đen của Thẩm Khuyết đột ngột biến đổi.

    Năm ngón tay gỗ tách ra, dài ngoằng như rễ cây cổ thụ, đâm xuyên qua bàn tay hộ pháp của Triệu Hổ, rồi lao thẳng vào cổ họng gã.

    "Ư...

    ư..."

    Triệu Hổ trố mắt nhìn, hai tay ôm lấy cổ họng, nhưng không thể ngăn cản những cái rễ cây đang luồn lách vào bên trong.

    Thẩm Khuyết cảm nhận được một cơn khoái lạc rùng mình chạy dọc sống lưng.

    Cánh tay Gỗ Đen đang uống.

    Nó hút máu, hút tủy, hút cả linh lực ít ỏi trong người Triệu Hổ.

    Cơ thể gã béo phệ nhanh chóng xẹp xuống như quả bóng xì hơi.

    Da thịt khô quắt lại, chuyển sang màu xám ngoét.

    Hai tên đệ tử đi cùng hét lên kinh hoàng, ngã ngồi xuống đất, đũng quần ướt đẫm.

    Chỉ trong mười nhịp thở, Triệu Hổ — một gã tu sĩ Luyện Khí tầng 8 — đã biến thành một xác khô quắt queo, rơi lả tả xuống đất như vỏ trấu.

    Thẩm Khuyết thu tay lại.

    Cánh tay Gỗ Đen trở nên bóng loáng hơn, ngón út bị bẻ gãy ban nãy đã mọc lại hoàn toàn.

    Thậm chí, trên lớp vỏ gỗ còn hiện lên một khuôn mặt thống khổ mờ nhạt — gương mặt của Triệu Hổ.

    Hắn nhìn hai tên còn lại, đôi mắt vô hồn không chút cảm xúc.

    "Dọn dẹp đi.

    Đừng để bẩn đường."

    Nói xong, hắn bước qua cái xác khô, nuốt trọn viên Tán Hồn Đan vào bụng.

    Tiếng chuông đồng trong ngực hắn lại ngân lên.

    Boong...

    Lần này, tiếng chuông không còn là cảnh báo.

    Nó giống như tiếng chuông báo hiệu giờ ăn.

    Thẩm Khuyết nhận ra, từ khoảnh khắc này, hắn không còn là kẻ đi thu xác chết nữa.

    Hắn là kẻ tạo ra xác chết.
     
    Back
    Top Dưới